Chồng phản bội lúc nửa đêm… mẹ chồng tung cái kết chấn động

Chồng l/é/n gọi điện cho đồng nghiệp nữ lúc nửa đêm, vợ im lặng ch/ịu đ/ựng. Không ngờ mẹ chồng lại ra tay theo cách không ai lường trước…23h47 phút. Trong bóng tối yên tĩnh của căn nhà nhỏ ở quận Gò Vấp, điện thoại của chồng đổ chuông. Người vợ nằm bên cạnh hé mắt nhìn màn hình phát sáng: “Trang – Kế toán tổng hợp.” Không phải lần đầu. Nhưng lần này, mẹ chồng cô cũng chưa ngủ…
Lan đang trong giấc ngủ chập chờn thì âm thanh reng reng vang lên từ điện thoại của Hưng. Cô lặng lẽ quay sang nhìn màn hình. Cái tên “Trang – Kế toán tổng hợp” nhấp nháy như chọc vào mắt cô.
Không nói gì, cô quay người lại, kéo chăn lên che kín mặt. Cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng. Trong lòng, một nỗi buốt giá lặng thầm len lỏi.
Hưng cầm điện thoại, bước ra ngoài ban công. Đèn phòng ngủ tắt nhưng Lan vẫn lắng nghe được tiếng giọng anh, nhỏ nhưng không đủ để che đi sự thân mật bất thường:
“Ừ, anh vẫn thức… Em chưa ngủ à? Nhớ anh hả?”
Tim Lan nhói lên. Cô cắn chặt môi để ngăn tiếng nấc bật ra.
Đây không phải lần đầu. Cô từng thấy tin nhắn, từng nghe thấy tiếng cười lả lơi khi Trang gọi đến trong giờ nghỉ trưa. Mỗi lần nhắc đến, Hưng gạt đi:
“Đồng nghiệp thôi mà em. Em nhạy cảm quá rồi đấy.”
Cô không còn nhắc nữa. Cô chọn cách im lặng. Bởi cô sợ nếu cứ cố đào sâu, thứ mình phát hiện ra sẽ là sự thật mà cô không muốn tin.
Sáng hôm sau, Lan dậy sớm chuẩn bị bữa sáng như mọi ngày. Bà Cúc bước ra từ phòng riêng, liếc thấy đôi mắt sưng húp của con dâu.
“Con lại mất ngủ hả Lan?” – bà hỏi, giọng lo lắng.
Lan chỉ lắc đầu:
“Dạ không sao đâu mẹ, chắc do mấy hôm nay công ty con có chút áp lực thôi ạ.”
Bà Cúc không nói gì thêm. Nhưng trong lòng bà đã có những nghi ngờ. Bà là người từng trải, từng làm dâu, làm mẹ, và chứng kiến đủ chuyện đời.
Tối hôm trước, bà cũng chưa ngủ. Bà nghe thấy chuông điện thoại. Bà thấy ánh sáng từ ban công và bóng dáng con trai bà cười nói thì thầm. Bà cũng từng thấy Lan im lặng ngồi gấp áo quần, mắt đỏ hoe.
Lan là đứa con dâu bà quý. Cô hiền, biết điều, chưa một lần lớn tiếng. Cưới về 4 năm, vợ chồng chưa có con, nhưng Lan chưa bao giờ than trách hay đổ lỗi. Bà hiểu, đứa con trai bà thương yêu giờ đang khiến người phụ nữ ấy tổn thương.
Mấy hôm sau, như một sự trùng hợp, bà Cúc rủ Lan đi chợ sớm, bảo cần mua ít đồ nấu món bún riêu Hưng thích. Trên đường về, bà tạt vào một tiệm photo.
“Lan, con giúp mẹ in ít tài liệu này. Mẹ định gửi đơn đăng ký câu lạc bộ dưỡng sinh phường, nhưng mắt mẹ mờ quá.”
Lan ngoan ngoãn gật đầu, bước vào tiệm. Nhưng tài liệu bà Cúc nhờ in không chỉ là đơn đăng ký. Trong tập giấy đó, có cả ảnh chụp màn hình từ điện thoại của Hưng – tin nhắn giữa anh và Trang.
Khi Lan cầm tập giấy trở ra, lật xem để kiểm tra lại, gương mặt cô tái mét.
“Mẹ… cái này…” – cô nghẹn lời.
Bà Cúc đón lấy, xếp lại cẩn thận.
“Mẹ biết từ lâu rồi con à. Nhưng mẹ chờ. Chờ coi thằng Hưng nó có biết lỗi không, có tỉnh ra không.”
Lan rưng rưng:
“Con… con không biết nên làm gì.”
Bà Cúc nhìn Lan đầy thương cảm:
“Không ai dạy phụ nữ phải chịu đựng cả đời, con ạ. Nhưng nếu con muốn giữ gia đình, mẹ sẽ giúp. Nếu con không muốn nữa, mẹ cũng đứng về phía con.”
Tối hôm đó, bà Cúc gọi Hưng xuống phòng khách. Lan lặng lẽ đứng trong góc bếp.
“Con còn nhớ cha mày hồi xưa không?” – bà mở đầu bằng giọng trầm trầm. – “Ông ấy từng có người khác. Mẹ chịu đựng 5 năm. Nhưng rồi mẹ suýt chết vì suy nhược. Mẹ không muốn con dâu mẹ đi lại vết xe đó.”
Hưng chưa kịp phản ứng, bà Cúc đã ném tập giấy in thẳng xuống bàn.
“Đọc đi. Rồi trả lời mẹ.
… Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng phản bội lúc nửa đêm… mẹ chồng tung cái kết chấn động

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt