Bỏ chồng liệt làm vợ hai đại gia… 4 tháng sau ê chề

5 năm làm giúp việc cho gia đình giàu có, tôi chán cảnh b/ẩn th/ỉu ở quê nên bỏ chồng ốm đau để được làm vợ 2 của ông chủ: Tưởng 1 bước lên tiên ai ngờ 4 tháng sau xảy ra chuyện lớn, tôi lại ê ch;ề ôm quần áo về quê đã thấy buồm bạt phủ kín…”Ngày tôi xách túi rời khỏi căn nhà lợp ngói cũ kỹ để bước vào biệt thự bốn tầng trắng toát của ông chủ, ai cũng nghĩ tôi đổi đời. Nhưng ít ai biết, phía sau cánh cổng dát vàng đó là cái giá mà tôi – một người đàn bà quê mùa – chẳng bao giờ lường nổi. Để rồi 4 tháng sau, tôi lại xách túi về, chẳng phải là vali hàng hiệu mà là mấy bộ đồ cũ mèm nhét trong bao tải, cúi đầu bước qua ngõ cũ, nhìn thấy mái nhà cũ phủ bạt trắng…”
Tôi tên là Hằng, năm nay 38 tuổi. Quê tôi ở vùng trung du miền Bắc, nơi đất đai cằn cỗi, mùa đông gió buốt, mùa hè nắng như đổ lửa. Chồng tôi – anh Định – là người đàn ông hiền lành, nhưng sau một lần tai nạn xe máy, anh nằm liệt giường suốt 2 năm qua. Bao gánh nặng cơm áo đè lên vai tôi. Hai đứa con thì còn nhỏ, học hành bữa đực bữa cái. Nhà tôi chẳng có gì ngoài một cái giường tre ọp ẹp và cái mái nhà đã mục từ đời ông bà nội để lại.
Tôi ra Hà Nội làm giúp việc từ năm 2018. Lúc đầu là làm theo giờ, sau thì chuyển hẳn vào ở lại cho nhà ông bà Thức – một gia đình giàu có ở khu đô thị cao cấp. Nhà họ lớn như cái khách sạn, lúc nào cũng bóng loáng, thơm nức mùi nước hoa, khác hẳn cái mùi ẩm mốc tôi vẫn quen từ bé. Vợ chồng ông Thức có hai đứa con đang học đại học bên Úc, bà vợ lại sống bên đó để chăm con. Cả ngôi nhà chỉ có ông Thức với tôi là hai người thường trực. Tôi thì lau dọn, nấu nướng, pha trà, bưng cơm – y như một cái bóng, chẳng ai để ý.
Thế nhưng rồi một ngày, ông Thức bắt đầu nói chuyện với tôi nhiều hơn. Ông ấy không hề lạnh lùng như vẻ ngoài – mà lại dịu dàng, chu đáo, hay hỏi han. Mỗi lần ông ấy khen tôi nấu ngon, tôi thấy lòng mình ấm lên như cô gái trẻ mới biết yêu. Tôi biết là mình không còn trẻ, cũng chẳng đẹp đẽ gì – nhưng tôi cô đơn, mà ông ấy cũng vậy.
Rồi cái chuyện không ngờ đã đến – ông ấy ngỏ lời muốn tôi ở lại bên ông ấy mãi. Ông bảo, bà vợ giờ gắn bó với con, tình cảm vợ chồng cũng chẳng còn, sống mà như hai người dưng. Tôi sững sờ, tim đập thình thịch, vừa vui vừa sợ. Tôi bảo, “Em còn chồng con dưới quê…” Ông ấy nhìn tôi, im lặng một lúc rồi nói: “Em nghĩ kỹ đi, em sống thế này cả đời được không?”
Tôi mất ngủ mấy đêm liền. Nghĩ về chồng tôi – người đàn ông nằm liệt, chỉ biết rên mỗi khi đau, ánh mắt mệt mỏi. Tôi nghĩ đến hai đứa con, rồi nghĩ đến cái nhà tồi tàn và những ngày mưa dột, ngày nắng thì nóng như thiêu. Và tôi nghĩ đến mình – một người đàn bà 38 tuổi, già hơn tuổi thật, cằn cỗi như cây chuối bị chặt gốc.
Tôi đã chọn. Tôi viết lá đơn ly hôn để lại cho anh Định, nhờ em chồng ký hộ vì anh không còn ký được nữa. Tôi biết mình độc ác, nhưng tôi không muốn chết già trong bùn lầy. Tôi muốn được sống trong ngôi nhà đó, làm “vợ hai” cũng được, miễn là có một cuộc đời tử tế.
Ông Thức làm lễ cưới nhỏ trong biệt thự, không đăng ký kết hôn, chỉ gọi là “bạn đời”. Tôi có phòng riêng, được mặc váy, tô son, được đi spa, học lớp nấu ăn cao cấp. Tôi – một người giúp việc – giờ đã là “bà Hằng của ông Thức”. Họ hàng dưới quê thì bán tín bán nghi, có người chửi tôi là “người đàn bà phản bội”, có người bảo tôi “giỏi, biết nhìn xa trông rộng”. Còn tôi thì tự nhủ: “Tôi xứng đáng với điều này, tôi đã khổ đủ rồi.”
Thế nhưng, hạnh phúc của tôi chỉ kéo dài đúng 4 tháng.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều mùa hè. Tôi đang ngồi trong phòng đọc sách – thứ mà tôi chưa từng dám động vào suốt 30 năm – thì ông Thức đi làm về, vẻ mặt lạnh lùng khác hẳn thường ngày. Ông không hỏi tôi ăn gì, không khen tôi đẹp như mọi hôm. Tôi cảm thấy bất an, nhưng không dám hỏi.
Tối hôm đó, tôi nghe điện thoại ông đổ chuông – là bà vợ bên Úc gọi về. Sau cuộc gọi đó, ông nói với tôi một câu: “Hằng này, chuyện của chúng ta… nên dừng lại.”
Tôi chết sững.
Tôi hỏi lại: “Sao lại dừng? Em đã bỏ cả gia đình để ở đây với anh…”
Ông không trả lời, chỉ quay mặt đi. Mấy ngày sau, tôi biết tin bà vợ và hai con ông sẽ về nước – vì con gái ông bị tai nạn cần điều trị lâu dài ở Việt Nam. Và hơn hết – bà vợ tuyên bố sẽ dọn về sống lại với ông, vì “gia đình là quan trọng nhất”.
Tôi như bị rút cạn sức lực….Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bỏ chồng liệt làm vợ hai đại gia… 4 tháng sau ê chề

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt