Chồng rước cả họ về nhà mới, vợ bán nhà ngay: Kết cục khiến anh chết lặng!

Vừa dọn vào nhà mới 3 ngày, chồng kéo cả nhà chồng đến đăng ký vân tay, tôi lập tức bán luôn nhà và nói một câu khiến anh ch//ết lặ//ng…

Ba ngày trước, tôi còn nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Sau 5 năm kết hôn, hai vợ chồng cuối cùng cũng có căn nhà đầu tiên đứng tên cả hai. Đó là kết quả của bao năm tôi thức khuya làm việc, tích cóp từng đồng, thậm chí còn bán đi chiếc nhẫn cưới mẹ ruột tặng để góp đủ tiền.

Nhà nhỏ thôi, nhưng là tổ ấm mà tôi từng mơ ước. Tôi tỉ mẩn chọn từng chiếc rèm, từng bộ ga giường, rồi vui như tr/ẻ c/on khi cùng chồng dán mấy bức tranh treo tường. Tôi cứ nghĩ, từ đây, chúng tôi sẽ có một khởi đầu mới – yên bình, riêng tư và ấm áp.

Thế nhưng, mọi thứ tan vỡ chỉ sau một buổi chiều.

Hôm đó là ngày thứ ba sau khi dọn vào. Tôi đang dọn dẹp bếp, nghe tiếng chuông cửa vang lên. Vừa mở ra, tôi sững người khi thấy cả gia đình chồng – mẹ chồng, hai em gái, một em trai cùng vợ anh ta – kéo vali, xách túi to túi nhỏ, miệng cười hớn hở.

“Nhà mới đẹp quá, rộng rãi thế này, ở được cả đại gia đình luôn!” – mẹ chồng reo lên. Tôi chưa kịp phản ứng thì chồng tôi đã chạy ra, cười tươi như hoa:
“Con chào mẹ! Vào đi mẹ, con gọi kỹ thuật viên đến cài vân tay cho cả nhà rồi. Mẹ, các em, ai cũng có vân tay riêng để ra vào cho tiện!”

Tôi đứng chết lặng.

Tôi nhìn sang chồng, giọng run run:
“Anh nói gì cơ? Ai bảo anh cho mọi người đăng ký vân tay?”

Anh ta trả lời tỉnh bơ:
“Thì nhà này cũng là nhà của anh, mẹ anh, các em anh – họ đều là người nhà. Em khách sáo làm gì? Cả nhà ở chung cho vui.”

Tôi nghẹn lại, tim đập mạnh đến mức khó thở.

Tôi nhớ rất rõ, trước đây tôi đã nói: “Khi có nhà riêng, em muốn chỉ có hai vợ chồng mình, không ai chen vào. Em cần một không gian thật sự là nhà của em.” Anh đã gật đầu, thậm chí còn hứa sẽ “không để ai xen vào đời sống riêng tư của hai đứa”.

Vậy mà giờ đây, chưa đầy 3 ngày, anh l/ật lọ/ng như chưa từng có lời hứa nào.

Chiều hôm đó, cả nhà chồng rộn ràng khắp nơi. Mẹ chồng nằm chễm chệ trên sofa, chỉ đạo tôi nấu bữa tối “cho đủ người”. Hai em gái chồng mở vali bày quần áo, mỹ phẩm, giày dép đầy phòng khách. Còn cậu em trai thì ung dung vào phòng khách treo áo khoác, cười nói:
“May quá, nhà chị dâu rộng, ở chung khỏi thuê trọ!”

Tôi lặng người. Căn nhà mà tôi dành cả thanh xuân để có, bỗng chốc trở thành “ký túc xá gia đình chồng”.

Tối hôm đó, khi tất cả đã đi ngủ, tôi ngồi trong phòng khách, nhìn chiếc cửa thông minh mà kỹ thuật viên vừa cài đặt – hiện rõ 6 dấu vân tay mới đăng ký. Tôi cảm giác như chính từng vân tay đó đang xóa sạch sự tôn trọng dành cho tôi.

Sáng hôm sau…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chồng rước cả họ về nhà mới, vợ bán nhà ngay: Kết cục khiến anh chết lặng!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt