3 hôm nay, ngày nào đưa con đi học qua gầm cầu thằng bé cũng kêu “bố ơi sao th;/ối thế” , 2 bố con bịt mũi phóng nhanh qua, chiều nay tôi quyết định dừng xe lại vào xem thì quá kinhkhung, 1 người đang nằm trong đó xung quanh toàn là…
Ba hôm nay, sáng nào đưa con đi học qua gầm cầu, thằng bé cũng chun mũi nhăn nhó:
“Bố ơi, sao chỗ này th;/ối thế?”
Tôi chỉ biết vội vã ga thêm, hai bố con bịt chặt mũi, phóng nhanh qua đoạn đường ấy. Trong lòng tôi cũng thấp thỏm, nhưng nghĩ chắc chỉ là rác thải hay x;/ ác động vật.
Thế nhưng… chiều nay, không kìm được tò mò, tôi quyết định dừng xe, dắt con đứng chờ ngoài, còn mình lững thững bước vào. Càng đi sâu xuống dưới gầm cầu, mùi xú uế càng nồng nặc đến buồn nô;/n.
Rồi tôi chết lặng. Ngay giữa nền xi măng ẩm ướt, một người đang nằm bất động, quần áo xộc xệch. Xung quanh chỉ toàn là… 👇👇
Anh Long chết lặng. Ánh mắt anh dán chặt vào người đang nằm bất động trên nền xi măng ẩm ướt. Xung quanh người đó, không phải là rác thải thông thường mà là vô số những bọc nilon đã cáu bẩn, những vỏ chai rỗng chất thành đống, và đặc biệt là những vết ố vàng kinh tởm, loang lổ như những mảng bệnh ghê rợn trên nền đất. Mùi xú uế nồng nặc đến mức Anh Long cảm thấy buồn nôn, một cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng, hòa lẫn với sự sốc và hoang mang tột độ. Anh lùi lại một bước, đôi mắt mở to, cố gắng hình dung những gì đang bày ra trước mắt.
Anh Long khẽ rùng mình, lẩm bẩm như không tin vào những gì mình đang chứng kiến:
“Trời đất… đây là…”
Anh Long vẫn nín thở, nhưng sự tò mò không kìm được đã lấn át nỗi kinh tởm ban đầu. Anh Long khẽ khàng, rón rén từng bước chân, tiến lại gần hơn về phía người đang nằm bất động dưới gầm cầu. Mỗi bước đi, mùi xú uế càng trở nên nồng nặc hơn, thấm vào từng tế bào khứu giác, khiến Anh Long phải nhíu mày, cố gắng dùng tay che mũi. Anh Long ghé sát hơn nữa, cúi thấp người xuống, cố gắng ngửi xem liệu cái mùi hôi thối kinh khủng này có phải hoàn toàn bốc ra từ người đó hay không.
Anh Long nín thở, căng mắt nhìn. Bỗng nhiên, một chuyển động rất khẽ khiến anh giật mình. Lồng ngực của người đó khẽ phập phồng, một cách chậm rãi và yếu ớt. Một hơi thở mỏng manh, tựa như sợi chỉ, thoát ra.
Anh Long trừng mắt, cảm giác như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Quần áo của người đó rách bươm, xộc xệch, dính đầy những mảng bụi bẩn khô cứng và những vết ố khó định nghĩa, nhưng rõ ràng…
“Còn sống…?” Anh Long thầm thì trong đầu, giọng nói như bị bóp nghẹt.
Một cảm giác bất ngờ tột độ ập đến, rồi tiếp theo là sự nhẹ nhõm đến khó tả khi nhận ra một sinh mạng vẫn còn đang lay lắt. Nhưng ngay lập tức, một nỗi lo lắng mơ hồ cũng len lỏi trong tâm trí Anh Long. Anh phải làm gì bây giờ?
Anh Long không suy nghĩ thêm, bản năng thôi thúc anh hành động. Anh Long quỳ sụp xuống, mặc kệ nền xi măng ẩm ướt, mặc kệ cái mùi hôi thối vẫn đang xộc thẳng vào mũi. Anh Long nhẹ nhàng đưa tay, lay nhẹ vào vai người đang nằm bất động.
“Bác ơi, bác ơi… có sao không?” Giọng Anh Long khẽ run lên, mang theo sự lo lắng chân thành.
Người đó khẽ rên rỉ một tiếng yếu ớt, như một sợi chỉ sắp đứt, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, không hề có dấu hiệu muốn mở ra. Anh Long cúi sát hơn, nhìn rõ khuôn mặt. Lớp bụi bẩn và những vết ố bám đầy không che giấu được sự thật đáng buồn: một khuôn mặt gầy gò đến hóp má, râu ria xồm xoàm đã bạc trắng, và làn da tái mét đến mức gần như trong suốt. Hơi thở thoi thóp, từng nhịp một khó nhọc đến đáng thương.
Một cảm giác xót xa, thương cảm trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng Anh Long. Anh Long nhìn người đàn ông trước mắt, không còn thấy sự ghê tởm hay e dè ban đầu, chỉ còn lại sự sẻ chia, lòng trắc ẩn. Người này đã phải trải qua những gì mà lại ra nông nỗi này? Một sinh linh đang vật lộn với sự sống ngay trước mắt mình. Anh Long biết mình không thể thờ ơ. Anh Long phải giúp.
Anh Long đã quỳ xuống, lòng trắc ẩn dâng trào, nhưng rồi, một ý nghĩ chợt vụt qua, kéo anh Long lùi lại một chút. Ánh mắt anh Long vô thức liếc nhìn ra phía lối vào gầm cầu, nơi có ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tà. Tâm trí anh Long hiện lên hình ảnh thằng bé, con trai Anh Long, đang đứng đợi ở đâu đó bên ngoài, có lẽ vẫn đang ngóng trông bố.
Một sự giằng xé dữ dội bỗng trỗi dậy trong lòng Anh Long. Bản năng sinh tồn mách bảo anh Long hãy bỏ chạy, hãy rời khỏi nơi ẩm ướt, hôi thối này, rời xa người đàn ông đang nằm thoi thóp đầy rủi ro. Sợ hãi len lỏi, không phải cho bản thân Anh Long, mà là cho thằng bé đang đợi. Nếu có chuyện gì xảy ra với Anh Long, con trai Anh Long sẽ ra sao?
Nhưng lương tâm anh Long không cho phép. Cái hình ảnh gầy gò, tái nhợt, hơi thở yếu ớt của Người vô gia cư cứ ám ảnh, giằng xé từng thớ thịt. Anh Long cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt. Anh Long không thể bỏ mặc một sinh mạng đang cần giúp đỡ đến thế này. “Mình không thể bỏ mặc người ta như thế này được.” – tiếng nói nhỏ bé nhưng kiên định vang vọng trong tâm trí Anh Long, át đi mọi nỗi sợ hãi ban đầu. Anh Long hít một hơi thật sâu, dằn lòng lại.
Anh Long hít một hơi thật sâu, dằn lòng lại. Anh Long đưa tay vào túi, nhanh chóng móc chiếc điện thoại ra. Màn hình sáng lên, khuôn mặt Anh Long phản chiếu trong ánh đèn điện thoại, căng thẳng và đầy lo lắng. Anh Long vội vàng bấm số khẩn cấp. Tay Anh Long run nhẹ, nhưng ngón tay vẫn dứt khoát ấn nút gọi.
Trong lúc chờ đợi đầu dây bên kia bắt máy, ánh mắt Anh Long không ngừng đảo quanh, tia hy vọng mong manh len lỏi tìm kiếm bất kỳ ai có thể xuất hiện, dù chỉ là một bóng người xa xa ở lối vào gầm cầu. Nhưng nơi đây chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người, cùng mùi thối/xú uế nồng nặc đến khó chịu. Cảm giác đơn độc và bất lực dâng lên, nặng trĩu.
“Alo… Dạ…” Giọng Anh Long thì thào, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự gấp gáp. “Tôi thấy một người… nằm bất động… dưới gầm cầu…” Anh Long ngập ngừng một chút, ánh mắt hướng về phía Người vô gia cư đang nằm im lìm, quần áo xộc xệch, hơi thở yếu ớt. “Có vẻ… không ổn chút nào… Vâng… ở đoạn… dưới cầu…” Anh Long cố gắng mô tả vị trí một cách rõ ràng nhất có thể, từng từ thốt ra như bị nén lại, hòa lẫn với tiếng thở gấp gáp của chính mình. Anh Long nuốt khan, cảm thấy lồng ngực mình đang đập thình thịch.
Anh Long vẫn giữ điện thoại trong tay, lắng nghe những lời chỉ dẫn từ đầu dây bên kia. Cuộc gọi kết thúc, anh hạ điện thoại xuống, cảm giác bất lực vẫn còn đó, nhưng hy vọng le lói về sự giúp đỡ sắp đến đã xoa dịu phần nào. Anh Long nhìn Người vô gia cư đang nằm bất động. Mùi thối/xú uế nồng nặc dường như đã bớt khó chịu hơn một chút trong giây lát, hoặc có lẽ là Anh Long đã dần quen với nó. Anh Long chậm rãi ngồi thụp xuống nền xi măng ẩm ướt, ngay cạnh Người vô gia cư.
Anh Long quan sát kỹ hơn. Khuôn mặt nhăn nheo, làn da sạm nắng, và đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm sâu vào một giấc ngủ vĩnh cửu. Ánh mắt Anh Long dừng lại ở bên cạnh ông ta. Một chiếc túi vải cũ kỹ, bạc màu, nằm bẹp dúm dó. Anh Long khẽ liếc nhìn vào bên trong. Không có gì giá trị, chỉ là vài tờ báo nhàu nát, có lẽ là để giữ ấm, và một lon sữa rỗng lăn lóc. Hình ảnh ấy đột ngột đánh thức một dòng suy nghĩ trong Anh Long. Một cuộc sống không nhà cửa, không chốn nương thân, chỉ vỏn vẹn với một chiếc túi rỗng và vài mảnh giấy vụn. Anh Long hình dung ra những ngày tháng vật lộn, những bữa ăn thiếu thốn, những đêm lạnh lẽo dưới gầm cầu, nơi mà mùi hôi thối dường như trở thành mùi hương quen thuộc. Nỗi đồng cảm sâu sắc dâng lên, hòa lẫn với một nỗi buồn mênh mang về phận người. Anh Long thấy lồng ngực mình nặng trĩu.
Anh Long vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc túi vải cũ kỹ, nỗi nặng trĩu trong lồng ngực chưa kịp nguôi. Bất chợt, một giọng nói trong trẻo, non nớt nhưng đầy sốt ruột vang lên từ phía xa, xuyên qua tiếng ồn ào của phố xá và mùi hôi thối nồng nặc dưới gầm cầu.
“Bố ơi! Bố xong chưa? Lâu quá rồi ạ!”
Anh Long giật bắn mình, như vừa bị đánh thức khỏi một giấc mộng nặng nề. Toàn thân anh căng cứng, quay phắt lại nhìn về phía phát ra âm thanh. Con trai Anh Long đang đứng cách đó không xa, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn về phía anh, tay còn lại mân mê chiếc cặp sách nhỏ. Anh Long thấy một nỗi lo lắng tức thì dâng lên, sợ hãi con trai sẽ nhìn thấy cảnh tượng này, hoặc tệ hơn là lại gần Người vô gia cư đang nằm bất động. Anh Long vội vàng trấn an con trai, giọng anh run nhẹ vì sự gấp gáp.
“Bố sắp xong rồi, con trai! Con đứng yên đó nhé, đừng đi đâu cả!”
Anh Long quay lại nhìn Người vô gia cư, ánh mắt phức tạp. Một phần trong anh muốn lao ngay đến bên con trai để đảm bảo an toàn, nhưng phần khác lại bị giằng xé bởi trách nhiệm và lòng trắc ẩn với Người vô gia cư. Anh Long biết mình không thể bỏ mặc người đàn ông này trong tình trạng này. Anh siết chặt nắm tay, cố gắng bình tĩnh lại. Mùi thối/xú uế nồng nặc dưới gầm cầu dường như lại trở nên khó chịu hơn gấp bội, như đang nhấn chìm cảm giác bồn chồn trong lòng Anh Long. Anh Long hít một hơi thật sâu, gạt bỏ sự hoảng loạn. Anh phải hành động nhanh hơn.
Anh Long cố gắng giữ bình tĩnh, một lần nữa đưa chiếc điện thoại lên tai. Tiếng tút tút kéo dài, vô vọng, không hề có tín hiệu hồi đáp từ phía bên kia. Anh thở hắt ra, sự sốt ruột pha lẫn thất vọng dâng lên. Chiếc điện thoại bất lực rụt về, anh biết mình không thể trông chờ vào sự giúp đỡ từ xa nữa. Anh Long đứng thẳng người dậy, ánh mắt quét một vòng quanh khu vực dưới gầm cầu ẩm ướt, nơi mùi thối/xú uế vẫn nồng nặc bủa vây.
Chợt, ánh mắt Anh Long dừng lại ở phía xa, cách đó không quá năm mươi mét. Một tiệm tạp hóa nhỏ, cũ kỹ, với tấm biển hiệu phai màu, hiện ra mờ nhạt trong ánh chiều tà. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Anh Long, vừa thực tế vừa đầy trách nhiệm. “Ít nhất mình cũng phải mua chút nước, chút bánh cho người ta đã.” Anh thầm nghĩ, lòng trắc ẩn trỗi dậy mạnh mẽ. Anh không thể bỏ mặc Người vô gia cư đang nằm bất động trong tình trạng đói khát như vậy. Đây là điều anh có thể làm ngay lúc này.
Anh Long quay lại nhìn Con trai Anh Long đang đứng chờ đợi một cách kiên nhẫn. Một thoáng lo lắng về sự an toàn của con trai thoáng qua, nhưng rồi anh gật đầu tự trấn an. Anh phải hành động.
Anh Long quay người, bước đến chỗ Con trai Anh Long đang đứng im lìm. Thằng bé ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn giữ lại chút e dè, tò mò khó hiểu từ lúc thấy cha mình loay hoay với Người vô gia cư. Anh Long quỳ một chân xuống, cố gắng đưa mình ngang tầm mắt con. Khuôn mặt anh dịu lại, một nụ cười nhẹ gắng gượng nở trên môi để trấn an thằng bé.
“Bố thấy một chú bị ốm nằm dưới đó,” Anh Long bắt đầu nói, giọng anh trầm ấm và đầy kiên nhẫn. “Chú ấy không được khỏe, nên bố phải đi mua một ít đồ giúp chú ấy một chút. Con đợi bố ở đây được không?”
Con trai Anh Long nhìn thẳng vào mắt cha, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự băn khoăn. Thằng bé không nói gì, nhưng rồi chậm rãi gật đầu. Sự thấu hiểu non nớt, pha lẫn chút lo lắng và tin tưởng, hiện rõ trong ánh mắt ấy. Anh Long nhẹ nhõm thở phào. Anh biết, ít nhất thằng bé cũng đã hiểu được phần nào tình huống. Anh đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai con, rồi dặn dò thêm vài câu trấn an, ánh mắt một lần nữa liếc về phía Người vô gia cư đang nằm bất động, trước khi quay gót bước nhanh về phía tiệm tạp hóa mờ nhạt.
Anh Long sải những bước chân nhanh nhất về phía tiệm tạp hóa. Mỗi bước đi, hình ảnh Người vô gia cư nằm bất động dưới gầm cầu lại hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, thúc giục. Anh Long như cảm thấy thời gian đang trôi chậm lại, mỗi giây trôi qua là một nỗi dằn vặt. Anh xộc vào tiệm tạp hóa nhỏ, ánh mắt quét nhanh một vòng, tìm kiếm những thứ mình cần.
“Cho tôi một chai nước lọc, một gói bánh quy và một cái khăn sạch loại nhỏ nhất!” Anh Long nói gấp gáp với người bán hàng, giọng anh lộ rõ vẻ sốt ruột.
Người bán hàng ngạc nhiên nhìn vị khách hối hả, nhưng cũng nhanh chóng lấy đồ đưa cho Anh Long. Anh Long không chút chậm trễ, giật lấy túi đồ, vội vàng rút tiền trả mà không cần đợi thối. Anh quay người, lao ra khỏi tiệm tạp hóa như một mũi tên.
Trở lại con đường dẫn đến Gầm cầu, Anh Long bắt đầu chạy. Sức nặng của những món đồ trong tay không thấm vào đâu so với gánh nặng trong lòng anh. Anh thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi đích đến. Lòng trắc ẩn thôi thúc mạnh mẽ, từng nhịp tim đập như gõ vào lồng ngực anh: nhanh lên, nhanh lên! Anh phải giúp Người vô gia cư kia, phải làm gì đó trước khi quá muộn. Mùi thối/xú uế nồng nặc từ phía gầm cầu vẫn ám ảnh trong tâm trí, giờ đây lại trở thành động lực, đẩy Anh Long đi nhanh hơn nữa. Con trai Anh Long đang chờ anh, và Người vô gia cư đang rất cần sự giúp đỡ.
Anh Long lao đến Gầm cầu, mùi thối/xú uế nồng nặc xộc thẳng vào mũi anh, nhưng giờ đây anh đã chẳng còn để tâm. Anh quỵ gối xuống bên cạnh Người vô gia cư, cơ thể anh vẫn còn run lên vì mệt và căng thẳng. Anh Long nhanh chóng đặt chai nước, gói bánh và chiếc khăn sạch xuống nền xi măng ẩm ướt cạnh đầu Người vô gia cư. Quần áo của người đàn ông vẫn xộc xệch, dính bẩn. Anh Long vội mở chai nước, đổ một ít ra khăn rồi nhẹ nhàng nâng đầu Người vô gia cư lên một chút, bắt đầu lau từng vết bẩn trên khuôn mặt khô khốc, xanh xao. Từng động tác của Anh Long đều đầy sự thận trọng và lòng trắc ẩn. Lần này, Người vô gia cư từ từ hé mở đôi mắt. Đôi mắt ấy không có tiêu cự, vô hồn và yếu ớt nhìn thẳng vào Anh Long, như thể nhìn xuyên qua anh mà không thấy gì. Một tiếng ‘khụ khụ’ khô khốc, khó nhọc thoát ra từ cổ họng ông, yếu ớt đến đáng thương. Tim Anh Long thắt lại, một nỗi xúc động trào dâng xen lẫn sự lo lắng tột độ cho tình trạng sức khỏe của Người vô gia cư. Anh cảm thấy bất lực, nhưng cũng quyết tâm phải làm gì đó.
Anh Long nhìn đôi mắt vô hồn kia, cảm giác bất lực dâng lên tột độ. Ông ấy yếu ớt đến mức nào? Liệu có thể qua khỏi? Anh Long quyết tâm phải làm gì đó, dù chỉ là những điều nhỏ nhoi nhất. Anh nhẹ nhàng luồn tay dưới lưng Người vô gia cư, dùng hết sức lực đỡ ông tựa vào người mình, kéo phần thân trên của ông dậy một chút. Chiếc chai nước vẫn nằm trong tay Anh Long, anh cẩn trọng đưa đến trước mặt Người vô gia cư.
Người vô gia cư khẽ chớp mắt, đôi bàn tay run rẩy đưa ra, gầy gò và xương xẩu. Ông khó nhọc nắm lấy chai nước, lực tay yếu ớt đến đáng thương. Anh Long giữ chặt chai nước từ phía dưới, sợ rằng ông sẽ đánh rơi. Người vô gia cư từ từ nghiêng chai, từng giọt nước nhỏ lăn vào cổ họng khô khốc của ông, mỗi ngụm nước là một sự khó khăn tột độ. Yết hầu ông khẽ động, nhưng hầu hết nước đều chảy tràn ra khóe miệng, ướt đẫm bộ râu bạc phếch.
Anh Long nhìn cảnh tượng ấy, tim anh như bị ai bóp nghẹt. Sự yếu ớt cùng cực của Người vô gia cư khiến Anh Long cảm thấy bất lực đến tận cùng. Một nỗi xót xa sâu sắc len lỏi, day dứt trong lòng. Anh nhẹ nhàng thì thầm, giọng nói đầy sự cảm thông: “Bác cứ từ từ thôi ạ… Đừng vội… Cứ uống từ từ…”
Anh Long khẽ thở dài, trong lòng càng thêm xót xa khi thấy Người vô gia cư vẫn khó nhọc nuốt từng giọt nước. Anh biết chỉ nước thôi chưa đủ. Anh nhẹ nhàng lấy ra một gói bánh quy nhỏ từ túi, cẩn thận bóc vỏ.
Anh từ tốn đưa miếng bánh quy đến gần miệng Người vô gia cư. Ông chậm rãi đưa đôi tay run rẩy đón lấy. Từng ngụm nước còn khó khăn, nhưng có vẻ chiếc bánh quy lại dễ hơn một chút. Ông nhấm nháp từng chút một, đôi mắt vẫn mở nhưng dường như đang tập trung toàn bộ ý chí vào việc nuốt.
Sau khi ăn hết một miếng bánh quy nhỏ, Người vô gia cư ngước nhìn Anh Long. Đôi môi khô nứt khẽ mấp máy, ông cố gắng thốt ra điều gì đó, nhưng chỉ có những âm thanh lí nhí, không rõ nghĩa thoát ra khỏi cổ họng khản đặc. Ánh mắt sâu hoắm, vô hồn ban nãy giờ như bừng lên một tia sáng yếu ớt, muốn nói lời cảm ơn nhưng sức lực không cho phép.
Anh Long nhìn vào đôi mắt ấy, một cảm giác lạ lẫm dâng lên. Không còn là sự bất lực hay xót xa đơn thuần, mà là một tia hy vọng nhỏ nhoi, len lỏi vào tận cùng trái tim anh. Sự ấm áp lạ lùng lan tỏa, như thể hành động nhỏ bé của Anh Long đã thực sự chạm đến một phần nào đó trong con người bất hạnh này.
Đúng lúc đó, một âm thanh xé tan sự tĩnh lặng của màn đêm, tiếng còi xe cấp cứu từ xa bắt đầu vọng lại, mỗi lúc một gần hơn. Anh Long khẽ giật mình, rồi một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ập đến, khiến anh thở phào ra một hơi dài, như trút bỏ được gánh nặng vô hình. Anh Long quay sang nhìn Người vô gia cư một lần nữa. Ánh mắt ông, vốn sâu hoắm và mờ đục, giờ đây đã dịu đi đôi chút, không còn vẻ tuyệt vọng hay trống rỗng như ban nãy, mà thay vào đó là một tia hy vọng mỏng manh vừa được thắp lên. Như thể ông vừa thoát khỏi một vực thẳm đen tối, tìm thấy một lối thoát mong manh. Một nụ cười nhẹ nhõm, ẩn chứa sự vui mừng, thoáng hiện trên gương mặt Anh Long. Cuối cùng thì đã có người đến giúp đỡ.
Tiếng còi xe cấp cứu giờ đây đã rõ mồn một, rồi một chiếc xe màu trắng quen thuộc rít phanh, dừng lại cách chỗ họ không xa dưới gầm cầu. Hai nhân viên y tế vội vàng bước xuống, mang theo cáng và các thiết bị. Họ nhanh chóng tiếp cận Người vô gia cư, kiểm tra sơ bộ và bắt đầu đỡ ông lên cáng một cách chuyên nghiệp. Anh Long đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào từng cử động của họ. Anh nhìn Người vô gia cư được đặt cẩn thận lên chiếc cáng, những động tác thành thục của đội ngũ y tế khiến anh cảm thấy một phần gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ.
Khi Người vô gia cư đã nằm yên trên cáng, được đẩy về phía xe, Anh Long mới khẽ thở phào. Anh quay lại, tìm kiếm Con trai Anh Long, bàn tay anh lập tức nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ, ấm áp của Thằng bé. Thằng bé ngước nhìn Anh Long, ánh mắt vẫn còn chút tò mò nhưng đã dịu đi sự lo lắng. Hai bố con cùng đứng đó, lặng lẽ dõi theo chiếc xe cấp cứu. Tiếng còi xe yếu dần, xa dần rồi khuất hẳn sau khúc cua đường, mang theo một phần gánh nặng vô hình đang đè nặng trong lòng Anh Long. Dù đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh biết, câu chuyện này chưa hẳn đã kết thúc. Một nỗi suy tư vẫn còn vương vấn trong đôi mắt anh.
Anh Long vẫn nắm chặt tay Con trai Anh Long. Dưới ánh nắng chiều đã ngả vàng yếu ớt, hai bố con rời khỏi gầm cầu, nơi mùi hôi thối vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng dường như đã nhạt đi phần nào trong tâm trí Anh Long. Bước chân họ chậm rãi, nặng trĩu.
Con trai Anh Long, vẫn còn ngơ ngác, ngẩng đầu hỏi, giọng nhỏ xíu: “Bố ơi, chú ấy có đỡ hơn không?”
Anh Long dừng lại một chút, khẽ cúi xuống xoa đầu con. Anh nhìn sâu vào đôi mắt bé thơ đầy tò mò và lo lắng. “Bố hy vọng là vậy, con trai. Các chú y tá sẽ giúp chú ấy khỏe lại. Bố con mình sẽ quay lại thăm chú ấy nhé.” Anh Long cố gắng trấn an con, nhưng trong lòng anh, câu trả lời không đơn giản như thế.
Họ tiếp tục bước đi trên vỉa hè vắng người, từng bước chân như mang theo một câu chuyện nặng trĩu. Anh Long nhìn Con trai Anh Long đang đi bên cạnh, bàn tay nhỏ bé vẫn tin tưởng nắm chặt tay anh. Anh nhận ra đây không chỉ là một buổi chiều đi dạo bình thường. Đây là một bài học cuộc sống, một khoảnh khắc mà sự mong manh của kiếp người được phơi bày rõ ràng nhất qua hình ảnh Người vô gia cư nằm bất động dưới gầm cầu. Con trai Anh Long đã chứng kiến nỗi khổ đau, sự yếu đuối, nhưng cũng chứng kiến hành động nhân ái, dù nhỏ bé, mà bố nó đã làm.
Một cảm giác suy tư sâu sắc bao trùm lấy Anh Long. Anh nghĩ về những ngày tháng vật lộn với cuộc sống, đôi khi chỉ mải miết chạy theo những mục tiêu vật chất mà quên đi những giá trị cốt lõi. Sự việc chiều nay như một cú hích, một lời nhắc nhở rằng lòng trắc ẩn và sự quan tâm đến đồng loại mới là điều quan trọng nhất. Anh biết ơn vì Con trai Anh Long đã có mặt, đã chứng kiến tất cả. Không phải là một bài học từ sách vở hay lời răn dạy khô khan, mà là một trải nghiệm sống động, chân thực đến đau lòng.
Anh Long khẽ siết nhẹ tay con, cảm thấy một dòng ấm áp chảy qua. Anh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một khoảng không. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra rằng, cuộc sống dù có khắc nghiệt đến đâu, vẫn luôn ẩn chứa những tia sáng của lòng nhân ái, và chính những bài học như thế này sẽ định hình nên tâm hồn của Con trai Anh Long, giúp thằng bé trở thành một người biết yêu thương và sẻ chia. Anh Long nguyện sẽ tiếp tục làm gương cho con, không chỉ bằng lời nói mà bằng những hành động cụ thể, để hạt giống của lòng trắc ẩn được gieo mầm và lớn lên trong tâm hồn non nớt ấy. Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười pha lẫn suy tư và lòng biết ơn sâu sắc.

