Trong phòng thử đồ, tôi bắt gặp Châu Dự và đàn em đang say đắm hôn nhau.
Đàn em mặc chiếc váy cưới của tôi, tà váy được kéo cao lên đến eo.
Châu Dự cười mãn nguyện: “Trước hôn nhân muốn tìm cảm giác kích thích, em có muốn thử không?”
Vài ngày sau, khi đã chơi chán với đàn em, anh ta đùa cợt hỏi tôi:
“Em dạo này thế nào? Không có ngủ với ai khác chứ?”
Anh ta còn tự tin nói với bạn bè: “Lộ Tịch yêu tôi lắm, không dám làm bậy đâu.”
Nhưng anh ta không biết, nữ thần cao cấp thì thích giả vờ làm kẻ mù quáng trong tình yêu.
Lúc đó tôi nằm trên giường, gắng gượng trả lời: “Chỉ có anh làm em ngủ ngon, người kia khiến em không ngủ được cả đêm.”
Phía sau, Phó Tư Đình không kiên nhẫn lấy điện thoại:
“Làm gì có người khác, tất cả đều là người nhà cả.”
Hôm đó, Châu Dự suýt đập nát cửa nhà Phó Tư Đình!
Khi tôi đẩy cửa phòng thử đồ ra, đàn em đang mặc chiếc váy cưới của tôi, bám chặt lấy Châu Dự.
Châu Dự thở hổn hển, cổ anh ta đầy những dấu hôn mới.
Cả cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Đàn em là người lên tiếng trước.
“Chị, em xin lỗi, em làm bẩn chiếc váy cưới của chị. Tất cả là tại học trưởng, em không muốn mặc, nhưng anh ấy nói như vậy mới có cảm giác hơn.”
Tôi cố nén cảm giác buồn nôn, nhìn về phía Châu Dự.
Anh ta ôm eo đàn em, cười mãn nguyện.
“Hi Hi, chúng ta sắp kết hôn rồi. Trước hôn nhân tìm chút kích thích cũng không phải quá đáng, đúng không?”
Làm loạn trong phòng thử đồ, quả thật rất kích thích.
Tôi cúi đầu nhìn mũi giày, không nói gì.
Châu Dự ân cần khuyên nhủ tôi: “Nếu Hi Hi cảm thấy không công bằng, em cũng có thể đi thử xem.”
Tôi “ừm” một tiếng, quay lưng rời đi.
Khi đi, đàn em cười hỏi Châu Dự: “Anh nói vậy, không sợ cô ấy đi tìm người đàn ông khác à?”
Châu Dự nhìn theo bóng lưng tôi, giọng đầy tin tưởng.
“Không sợ. Hi Hi rất ngoan, trong mắt chỉ có anh, không chứa nổi người khác.”
Tôi dừng lại trước quầy.
Tôi nói với nhân viên, chiếc váy cưới đó bị bẩn rồi, tôi không lấy nữa.
Đàn em trong vòng tay của anh ta cười chế nhạo: “Học trưởng, chị không kết hôn với anh nữa rồi.
Làm sao đây, anh chỉ có thể ở bên em thôi, phải không?”
Nhưng sau đó, tôi chỉ vào một chiếc váy cưới bằng satin, “Lấy chiếc này đi. Lần sau chú ý, đừng để người khác mặc mất.”
Nhân viên nhìn qua hai người trong phòng thử đồ, rồi nhìn tôi.
Miệng cô ấy nói lời tôn trọng, nhưng ánh mắt mang chút thương hại, còn pha lẫn cả khinh bỉ.
Đàn em không tin nổi: “Chuyện như thế này mà chị ta cũng chịu được?”
Châu Dự lại hài lòng mỉm cười.
“Tôi đã nói rồi, Hi Hi rất ngoan, cô ấy không bỏ được tôi.”
“Sau khi kết hôn chúng ta cắt đứt đi, tôi muốn yêu thương Hi Hi thật tốt.”
Tôi bước chân nặng nề ra khỏi cửa hàng.
Tiện thể đăng một dòng trạng thái trên mạng xã hội.
“Trái tim vỡ tan thành mã QR, quét ra vẫn là ‘Em yêu anh’.”
Sau đó, tôi hẹn bạn thân đi đến quán bar hay lui tới, bước chân trở nên nhẹ nhàng hẳn.
Châu Dự không biết, thực ra những nữ thần cao cấp như chúng tôi đều thích giả vờ làm kẻ mù quáng trong tình yêu.
Tôi dựa vào ghế sofa, bên trái là cậu em trai đáng yêu đang mời rượu, bên phải là chàng trai cơ bắp đang bóp vai.
Kiều Hi cảm thán: “Cậu có biết không, bên ngoài đều đồn rằng cậu là ‘chó liếm’ của Châu Dự!”
“Năm nhất, cậu mặt dày thêm Châu Dự vào danh sách bạn bè, ngày nào cũng tìm anh ta. Anh ta xoá cậu, cậu nhìn thấy dấu chấm than màu đỏ, nói rằng màu đỏ đại diện cho nhiệt tình, anh ta muốn kết hôn với cậu.”
“Năm hai, Châu Dự không để ý đến cậu, cậu đổi ghi chú của anh ta thành ‘Đối phương đang nhập…’”
“Năm ba, Châu Dự bị tai nạn xe mất nhiều máu, cậu quỳ xuống khóc lóc cầu xin bác sĩ lấy hết máu của cậu.”
“Lộ Tịch à, cậu thật là điển hình của ‘chó liếm’ đấy!”
Tôi chớp mắt, uống cạn ly rượu cậu em đưa, thưởng cho cậu một cái xoa đầu.
“Không còn cách nào khác, ai bảo gia đình anh ta hiển hách. Bố tôi nói, nếu không kết hôn với Châu Dự, ông ấy sẽ không chia cổ phần công ty cho tôi.”
Lúc đó, cửa phòng mở ra.
Bước vào là một người đàn ông mặc áo sơ mi đen, quần tây đen, trên mặt đeo kính gọng vàng.
Thân hình anh ta rất đẹp, vai rộng eo thon, hông cong, đôi chân dài hơn cả cuộc đời tôi, không biết ngồi lên sẽ có cảm giác thế nào.
Ánh sáng quá mờ, tôi không nhìn rõ mặt anh ta, nhưng bầu không khí thật tuyệt.
Đúng kiểu tôi thích, kiểu người lịch lãm nhưng đê tiện.
Tôi chỉ vào dây quai của chiếc giày cao gót đen của mình, hơi nhấc chân, từ tốn ra lệnh: “Giúp tôi cài lại.”
Anh ta dường như hơi ngạc nhiên, sau đó từ từ cúi xuống, quỳ một gối, không quá thành thạo cài lại dây giày cho tôi.
Dáng vẻ trông rất khiêm nhường và thành kính.
Ồ, hóa ra là người mới.
Tôi dùng mũi chân khều vào yết hầu của anh ta, anh ta bị ép ngửa đầu lên, yết hầu lăn nhẹ, bốn mắt giao nhau.
Đường nét sắc sảo, lông mày và mắt lạnh lùng, sống mũi cao và thẳng còn có một nốt ruồi đỏ.
“Tê.”
Tôi và Kiều Hi đồng thời hít một hơi lạnh.
Cô ấy thở hổn hển, kích động nói: “Đẹp trai quá.”
Tôi thì chân run, suýt ngất.
Người trước mặt chính là anh em của Châu Dự, Thái tử của giới kinh doanh Bắc Kinh, Phó Tư Đình.
Anh ta nắm ngược lấy cổ chân tôi, ngón tay lạnh lẽo xoa lên xương cổ tay tôi.
“Chị à, dịch vụ vừa rồi của tôi, chị có hài lòng không?”
Tay Phó Tư Đình lạnh lẽo siết chặt lấy cổ chân Lộ Tịch. Ngón tay thon dài, xương xẩu của anh ta xoa nhẹ lên mắt cá chân cô. Lộ Tịch cố gắng không để sự kinh ngạc dâng lên. Cô cố nén hơi thở, dồn hết sức lực để giữ cho gương mặt mình không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì ngoài vẻ bất ngờ thoáng qua.
**LỘ TỊCH (suy nghĩ nội tâm):** *Sự việc này… lại không nằm trong kế hoạch.*
Ánh mắt cô từ từ dò xét Phó Tư Đình. Dù chỉ trong ánh sáng mờ ảo của quán bar, Lộ Tịch vẫn có thể cảm nhận được cái lạnh toát ra từ anh ta. Ánh mắt anh ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng, khó đoán, khiến người ta không thể đọc được anh ta đang nghĩ gì.
Phó Tư Đình nhìn thẳng vào mắt Lộ Tịch, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một vực thẳm. Anh ta nhếch mép cười, một nụ cười đầy thách thức.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng trầm thấp, mang chút mỉa mai)
Chị à, dịch vụ vừa rồi của tôi, chị có hài lòng không?
Lộ Tịch không trả lời. Cô chỉ mím chặt môi, cố gắng bình tĩnh. Cô biết, giây phút này là mấu chốt. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Phó Tư Đình càng siết chặt hơn, mu bàn tay anh ta cọ vào lớp xương mỏng manh dưới lớp da của Lộ Tịch. Anh ta cảm nhận được sự căng cứng của cô, nhưng biểu hiện trên gương mặt cô vẫn hoàn toàn trung lập.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Thêm một chút sắc bén)
Tôi hỏi chị đấy. Có lẽ cần tôi làm cho chị nhớ lại cái cảm giác “trải nghiệm” vừa rồi?
Lộ Tịch ngước nhìn anh ta. Gương mặt anh ta hiện lên rõ nét hơn. Đôi lông mày rậm, đôi mắt sắc lạnh, sống mũi cao thẳng tắp với một nốt ruồi đỏ duyên dáng. Đúng là một vẻ đẹp nguy hiểm.
LỘ TỊCH
(Giọng đều đều, cố gắng giữ bình tĩnh)
Anh đang làm gì vậy? Buông tôi ra.
Phó Tư Đình bật cười lớn. Tiếng cười vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, nhưng không có chút vui vẻ nào.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Buông chị ra? Tại sao tôi phải làm vậy? Chẳng phải chị đang tìm kiếm một trải nghiệm mới hay sao? Chẳng phải chị rất thích thú khi ra lệnh cho người khác sao?
Anh ta cố tình nhấn mạnh từ “ra lệnh”, ám chỉ hành động Lộ Tịch bảo anh ta cài lại dây giày.
Phó Tư Đình từ từ đứng thẳng dậy, nhưng vẫn giữ chặt lấy cổ chân Lộ Tịch. Anh ta cúi xuống, áp sát khuôn mặt mình vào Lộ Tịch, hơi thở nóng bỏng phả vào má cô.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng thì thầm, đầy ám muội)
Đừng giả vờ nữa, Lộ Tịch. Tôi thấy hết rồi. Cái cách chị nhìn tôi, cái cách chị muốn điều khiển tôi…
Lộ Tịch biết mình đã rơi vào bẫy. Sự lạnh lùng của Phó Tư Đình, cùng với việc anh ta là anh trai của Châu Dự, khiến mọi thứ càng trở nên phức tạp. Cô biết, mình cần phải thay đổi chiến thuật.
LỘ TỊCH
(Cố gắng nở một nụ cười yếu ớt)
Anh nhầm rồi. Tôi… tôi chỉ hơi choáng một chút. Anh ta… anh ta vừa làm tôi hoảng sợ.
Phó Tư Đình nhìn chằm chằm vào mắt Lộ Tịch, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nói dối. Anh ta thấy một chút run rẩy trong đáy mắt cô, nhưng vẫn không hoàn toàn tin.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Nhếch mép cười)
Hoảng sợ? Hay là… phấn khích? Chị thích kiểu đàn ông như thế nào? Lạnh lùng, độc đoán, hay… đang làm tôi ngạc nhiên đến mức… không kìm chế được?
Anh ta thả lỏng tay một chút, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Lộ Tịch cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Sự nguy hiểm vẫn còn đó, nhưng có thêm một chút gì đó khó đoán hơn.
Lộ Tịch hít một hơi thật sâu. Cô biết, đây là cơ hội.
LỘ TỊCH
(Giọng trầm xuống, đầy quyến rũ)
Anh… anh rất đặc biệt. Tôi chưa từng gặp ai như anh.
Phó Tư Đình nheo mắt lại, vẻ mặt vẫn khó đoán. Anh ta đang chờ đợi điều gì đó, điều gì đó mà Lộ Tịch đang cố gắng mang lại.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng hơi cao hơn, có chút bất ngờ)
Đặc biệt?
LỘ TỊCH
(Tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta)
Đúng vậy. Anh giống như… một con thú hoang. Rất nguy hiểm, nhưng… cũng rất cuốn hút.
Cô khẽ nhếch mép cười. Nụ cười này không còn là sự sợ hãi hay cố gắng che giấu nữa, mà là một nụ cười đầy tự tin và thách thức.
Phó Tư Đình nhìn Lộ Tịch một lúc lâu. Anh ta nhận ra rằng, người phụ nữ trước mặt mình không hề đơn giản. Có điều gì đó ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài yếu đuối đó.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Sau một hồi im lặng, giọng đã bớt đi sự lạnh lùng, thay vào đó là sự tò mò)
Vậy… chị muốn gì từ một con thú hoang?
Lộ Tịch đưa tay lên, ngón tay lướt nhẹ qua gò má của Phó Tư Đình. Hành động này khiến cả hai cùng rùng mình.
LỘ TỊCH
(Giọng thì thầm, đầy hứa hẹn)
Muốn xem… nó có thể thuần hóa được không. Hay là… mình sẽ bị nó ăn thịt.
Phó Tư Đình buông tay khỏi cổ chân Lộ Tịch. Anh ta lùi lại một bước, ánh mắt vẫn khóa chặt vào cô. Nốt ruồi đỏ trên sống mũi anh ta dường như càng thêm sắc nét dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar. Kiều Hi, vẫn còn run rẩy, vội vàng túm lấy cánh tay Lộ Tịch.
KIỀU HI
(Giọng run rẩy, thì thầm)
Cậu… cậu ta… Phó Tư Đình? Sao cậu lại làm thế?
Lộ Tịch quay sang nhìn Kiều Hi, nở một nụ cười trấn an mong manh. Cô khẽ gật đầu, đôi mắt liếc nhanh về phía Phó Tư Đình, rồi lại nhìn Kiều Hi. Sự bình tĩnh của Lộ Tịch trái ngược hoàn toàn với vẻ hoảng loạn của Kiều Hi, khiến Kiều Hi càng thêm bối rối.
LỘ TỊCH
(Giọng nhẹ nhàng, cố gắng trấn tĩnh Kiều Hi)
Không sao đâu, Kiều Hi. Chúng ta về thôi.
Phó Tư Đình nhìn chằm chằm vào Lộ Tịch, đôi mắt anh ta nheo lại. Anh ta nhận ra Lộ Tịch đang che giấu điều gì đó.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng trầm thấp, ẩn chứa sự thách thức)
Chị à, em tưởng chị rất thích thú với “trải nghiệm” vừa rồi chứ?
Lộ Tịch khẽ siết chặt tay Kiều Hi. Cô biết mình không thể để tình huống này tiếp tục leo thang. Cô cần phải rời khỏi đây ngay lập tức.
LỘ TỊCH
(Quay lại nhìn thẳng vào Phó Tư Đình, ánh mắt sắc lạnh)
Tôi không biết anh đang nói gì. Làm ơn tránh ra.
Phó Tư Đình nhếch mép cười. Nụ cười ấy không mang chút ấm áp nào, chỉ có sự mỉa mai và nguy hiểm. Anh ta bước chậm rãi về phía Lộ Tịch, bóng tối như bao trùm lấy anh ta.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng thì thầm, vang vọng trong không gian)
Tránh ra? Tại sao? Chẳng phải chị đang tìm kiếm một chút… gia vị cho cuộc sống tẻ nhạt của mình sao?
Lộ Tịch không trả lời. Cô kéo Kiều Hi lùi lại, cố gắng tìm lối thoát. Cậu em trai đáng yêu của quán bar, với vẻ mặt ngây ngô, khẽ cúi đầu khi đi ngang qua họ, như không muốn bị cuốn vào chuyện này.
Lộ Tịch nhìn lướt qua vai mình, thấy chàng trai cơ bắp vẫn đang đứng yên lặng ở quầy bar, tay đặt trên vai người khách khác. Mọi thứ ở đây như đứng im trong khoảnh khắc, chỉ còn lại ánh mắt đối đầu giữa cô và Phó Tư Đình. Cô biết, cuộc gặp gỡ này không phải là ngẫu nhiên. Phó Tư Đình, anh trai của Châu Dự, “Thái tử” của giới kinh doanh Bắc Kinh, đang muốn chơi một trò chơi mới. Và Lộ Tịch, với trái tim tan vỡ và chiếc váy cưới bị làm bẩn, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước vào trò chơi đó. Cô quay lưng lại, dắt Kiều Hi đi thẳng ra cửa. Cô không dám ngoái lại nhìn Phó Tư Đình. Cô cảm nhận được ánh mắt anh ta vẫn dõi theo từng bước chân mình, như một con thú săn mồi đang chờ đợi con mồi sơ hở.
Phó Tư Đình từ từ đứng dậy. Bàn tay anh ta vẫn giữ trên cổ chân Lộ Tịch, ánh mắt sắc lạnh quét qua những người xung quanh, rồi dừng lại ở cô. Một nụ cười nhạt nở trên môi anh ta.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng mỉa mai)
Không biết cô đây hài lòng đến mức nào, để tôi còn biết đường mà tính phí.
Lộ Tịch cảm thấy bị khiêu khích. Một cảm giác thách thức dâng lên trong lòng cô, thay thế cho sự sợ hãi ban đầu. Cô nhìn thẳng vào Phó Tư Đình, đôi mắt không còn chút né tránh.
LỘ TỊCH
(Giọng kiên định, pha chút khinh bỉ)
Anh nghĩ anh là ai mà đòi tính phí?
Phó Tư Đình bật cười, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh ta lùi lại một bước, tay vẫn không rời khỏi chân Lộ Tịch. Nốt ruồi đỏ trên sống mũi anh ta dường như càng thêm sắc nét dưới ánh đèn mờ ảo.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Tôi là ai ư? Cô vẫn chưa nhận ra sao? Anh trai của vị hôn phu tương lai của cô, và cũng là “Thái tử” mà giới kinh doanh Bắc Kinh đều nể sợ.
Lộ Tịch siết chặt nắm tay. Cô hiểu mình đang rơi vào một cái bẫy nguy hiểm, nhưng cô không thể để bản thân trở thành kẻ yếu đuối. Cô nhìn Châu Dự đang đứng chết trân ở một góc, ánh mắt đầy căm ghét.
LỘ TỊCH
(Nheo mắt, giọng lạnh lùng)
Vậy sao? Tôi không nhớ mình có quen biết một kẻ vô liêm sỉ đến vậy.
Phó Tư Đình đưa tay còn lại lên, vuốt nhẹ lên chiếc cằm của Lộ Tịch. Động tác ấy vừa tàn nhẫn, vừa gợi tình. Lộ Tịch khẽ giật mình nhưng vẫn giữ nguyên vẻ đối đầu.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Chà, thú vị thật. Vẫn ngang bướng như ngày nào. Nhưng cô biết đấy, tôi thích chinh phục những thứ khó khăn. Đặc biệt là những thứ thuộc về em trai tôi.
Lộ Tịch đẩy mạnh tay Phó Tư Đình ra khỏi mình. Cô đứng bật dậy, đôi giày cao gót đen tạo ra tiếng vang khô khốc trên sàn nhà. Ánh mắt cô quét qua Kiều Hi đang đứng thập thò bên cạnh, rồi quay lại đối mặt với Phó Tư Đình.
LỘ TỊCH
Tôi không thuộc về ai cả, anh trai của Châu Dự. Và tôi cũng không có hứng thú với trò chơi của anh.
Cô bước nhanh về phía cửa, kéo theo Kiều Hi. Phó Tư Đình nhìn theo bóng lưng cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm. Anh ta biết, cuộc chơi này mới chỉ bắt đầu.
Lộ Tịch dứt khoát rút chân ra khỏi tay Phó Tư Đình, mỉm cười nhẹ. Cô đứng thẳng dậy, đôi mắt tự tin đối đầu trực diện, không hề nao núng. Phó Tư Đình có chút bất ngờ trước sự thẳng thắn này.
LỘ TỊCH
(Giọng thản nhiên, pha chút khinh khỉnh)
Phí dịch vụ của ‘Thái tử’ thì chắc chắn không rẻ. Anh muốn gì?
Phó Tư Đình nhếch mép, một nụ cười đầy ẩn ý. Anh ta đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc kính gọng vàng. Nốt ruồi đỏ trên sống mũi anh ta ẩn hiện dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar. Anh ta liếc nhìn Châu Dự đang đứng chết trân, rồi quay lại nhìn Lộ Tịch với ánh mắt đánh giá.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng chậm rãi, trầm ấm)
Tôi thích sự thẳng thắn. Cô gái à, cô biết đấy, tôi không phải là người thích làm ăn lỗ vốn. Nhưng đôi khi, tôi cũng có hứng thú với những thứ miễn phí, đặc biệt là khi chúng thuộc về em trai tôi.
Lộ Tịch siết chặt tay, cảm nhận rõ từng cơn tức giận đang dâng lên trong lòng. Cô liếc nhìn Kiều Hi, người bạn thân đang đứng nép một bên, ánh mắt đầy lo lắng.
LỘ TỊCH
(Giọng lạnh lùng)
Tôi không phải là món hàng để anh trao đổi.
Phó Tư Đình bước tới gần Lộ Tịch hơn một bước. Hơi thở của anh ta phả nhẹ vào má cô. Lộ Tịch không lùi bước.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng đầy khiêu khích)
Ồ? Vậy chúng ta sẽ xem. Tôi nghe nói, chiếc váy cưới của cô bị bẩn. Thật đáng tiếc. Nhưng đừng lo, tôi có cách để xử lý những thứ bị bẩn.
Lộ Tịch nhìn sâu vào mắt Phó Tư Đình, cố gắng đọc vị anh ta. Cô biết mình đang bước vào một ván cờ nguy hiểm, nhưng cô chưa bao giờ là người dễ dàng bỏ cuộc. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.
LỘ TỊCH
(Giọng đầy tự tin)
Vậy thì, ‘Thái tử’, anh cứ thử xem. Tôi không ngại vấy bẩn thêm một chút đâu. Nhưng anh phải trả giá cho sự tò mò của mình.
Cô cúi xuống, tay chậm rãi cài lại dây giày cao gót đen của mình, ánh mắt vẫn không rời khỏi Phó Tư Đình. Phó Tư Đình nhìn hành động của cô, đôi mắt ánh lên một tia thích thú. Anh ta biết, cuộc đối đầu này sẽ còn gay cấn hơn anh ta tưởng.
Lộ Tịch mỉm cười, một nụ cười thách thức. Cô đã quen với những trò chơi tâm lý từ lâu, nhưng trước mặt Phó Tư Đình, cô cảm thấy một thứ gì đó mới mẻ, vừa nguy hiểm vừa kích thích.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Nhếch mép)
Được thôi. Vậy, chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ? Chiếc váy cưới bị bẩn hay là… vị hôn phu của cô?
Ánh mắt anh ta lướt qua Châu Dự, người vẫn còn sững sờ đứng bên cạnh. Lộ Tịch cảm nhận được sự rung động trong tim mình, một sự kết hợp phức tạp giữa tức giận, khinh bỉ và một chút gì đó… bất lực.
LỘ TỊCH
(Giọng bình tĩnh, cố nén lại sự tức giận)
Anh muốn gì, Phó Tư Đình? Tôi đã nói rồi, tôi không phải là món hàng để anh mặc cả.
Phó Tư Đình bước đến gần hơn, ánh mắt dừng lại trên đôi môi Lộ Tịch. Anh ta đưa tay lên, ngón tay cái lướt nhẹ qua má cô. Lộ Tịch nghiêng đầu, tránh tiếp xúc.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng trầm xuống, đầy ẩn ý)
Em trai tôi, Châu Dự, có vẻ đang gặp rắc rối. Tôi chỉ muốn đảm bảo rằng, mọi thứ diễn ra theo đúng ý muốn của tôi. Và đôi khi, một cuộc hôn nhân… không mong muốn… lại là giải pháp tốt nhất. Đặc biệt là khi nó mang lại lợi ích cho gia đình.
Lộ Tịch bật cười, một tiếng cười khô khốc. Cô nhớ lại những lời cha mình đã nói, cái ngày bà mẹ kế ép buộc cô phải chấp nhận lời cầu hôn của Châu Dự.
[FLASHBACK BẮT ĐẦU]**KHUNG CẢNH:**
**NỘI DUNG:** Một căn phòng khách sang trọng, đầy mùi gỗ quý và sự quyền uy. Ánh sáng vàng dịu hắt qua cửa sổ lớn, chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của Lộ Thiên, cha của Lộ Tịch. Lộ Tịch, khoảng đôi mươi, đứng đối diện ông, nét trẻ trung vẫn còn vương trên khuôn mặt, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự bất mãn rõ rệt. Trên bàn là những tài liệu công ty, một ly rượu vang đỏ còn dang dở.
**LỘ THIÊN**
(Giọng chậm rãi, dứt khoát, đầy quyền lực)
Cha đã xem xét kỹ lưỡng rồi, Lộ Tịch. Lần hợp tác này với tập đoàn Châu thị cực kỳ quan trọng. Vị trí của chúng ta trên thị trường sẽ vững chắc hơn bao giờ hết.
**LỘ TỊCH**
(Giọng mỉa mai, cố gắng giữ bình tĩnh)
Và để đạt được sự “vững chắc” đó, con phải hy sinh cuộc đời mình sao? Con không yêu Châu Dự, cha biết điều đó mà.
**LỘ THIÊN**
(Đập nhẹ tay xuống bàn, không một chút do dự)
Tình yêu là thứ xa xỉ, Lộ Tịch. Gia đình mới là tất cả. Con hiểu chứ? Cổ phần công ty, quyền quyết định… tất cả những gì con đang mơ ước, tất cả những gì con đã cố gắng bao năm qua… đều phụ thuộc vào cuộc hôn nhân này.
Lộ Tịch siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay. Cô nhìn cha mình, cố gắng tìm kiếm một tia thấu hiểu, nhưng chỉ nhận lại sự lạnh lùng và quyết đoán.
**LỘ THIÊN**
(Ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào con gái)
Nếu không kết hôn với Châu Dự, con đừng mơ đến cổ phần công ty. Con cũng đừng mơ đến vị trí nào trong tập đoàn này nữa. Quyết định đi.
Lộ Tịch cảm thấy nghẹn lại, lời nói như mắc kẹt trong cổ họng. Cô biết, đây không phải là lần đầu tiên cha cô đặt lợi ích gia đình lên trên tất cả. Nhưng lần này, nó quá nghiệt ngã. Cô nhìn xuống sàn nhà, rồi ngẩng lên nhìn cha, trong mắt có một sự cam chịu pha lẫn với nỗi uất hận.
[FLASHBACK KẾT THÚC]Lộ Tịch giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô nhìn Phó Tư Đình, nụ cười trên môi giờ đây trở nên lạnh lẽo và đầy nguy hiểm.
LỘ TỊCH
(Giọng kiên quyết)
Cha tôi đã từng đặt điều kiện tương tự. Nhưng tôi đã không chấp nhận. Và tôi sẽ không bao giờ chấp nhận một lần nữa.
Phó Tư Đình quan sát biểu cảm của Lộ Tịch, rồi khẽ gật đầu.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Mỉm cười)
Thật thú vị. Cô gái à, tôi thích sự cứng đầu. Nhưng cũng có những lúc, sự cứng đầu cần phải được uốn nắn. Vậy, tôi có thể giúp gì cho cô? Hay… cô có thể giúp gì cho tôi?
Lộ Tịch giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô nhìn Phó Tư Đình, nụ cười trên môi giờ đây trở nên lạnh lẽo và đầy nguy hiểm.
LỘ TỊCH
(Giọng kiên quyết)
Cha tôi đã từng đặt điều kiện tương tự. Nhưng tôi đã không chấp nhận. Và tôi sẽ không bao giờ chấp nhận một lần nữa.
Phó Tư Đình quan sát biểu cảm của Lộ Tịch, rồi khẽ gật đầu.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Mỉm cười)
Thật thú vị. Cô gái à, tôi thích sự cứng đầu. Nhưng cũng có những lúc, sự cứng đầu cần phải được uốn nắn. Vậy, tôi có thể giúp gì cho cô? Hay… cô có thể giúp gì cho tôi?
Lời nói của Phó Tư Đình như một găng tay ném xuống. Lộ Tịch siết chặt ly rượu vang trong tay. Cái mùi rượu nồng nàn dường như không thể xua tan đi sự bức bối trong lòng. Cô đã phải chịu đựng quá nhiều, phải che giấu kế hoạch trả thù dưới lớp mặt nạ của một cô dâu ngoan hiền. Tất cả chỉ vì cái gọi là “lợi ích gia đình”.
(SUY NGHĨ NỘI TÂM CỦA LỘ TỊCH)
Châu Dự chỉ là một quân cờ. Một quân cờ dơ bẩn dám làm bẩn cả chiếc váy cưới của tôi. Cái thứ tình yêu giả tạo mà hắn thể hiện với “đàn em” của tôi, thật đáng kinh tởm.
Ánh mắt Lộ Tịch dán vào Phó Tư Đình. Anh ta không giống Châu Dự, vẻ khinh khỉnh và tự mãn. Ánh mắt anh ta sắc sảo, nhìn thấu mọi thứ. “Thái tử” của giới kinh doanh Bắc Kinh, lời đồn không sai. Anh ta đang ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, và Lộ Tịch nhận ra, đây có lẽ là cơ hội để cô xoay chuyển tình thế. Không còn chút mù quáng nào, chỉ còn lại sự lạnh lùng và quyết tâm trả thù cháy bỏng.
LỘ TỊCH
(Giọng trầm xuống, đầy ẩn ý)
Tôi cần sự giúp đỡ của anh. Giúp tôi vạch trần bộ mặt thật của Châu Dự. Giúp tôi đòi lại tất cả những gì hắn đã lấy đi.
Phó Tư Đình nhếch mép, một nụ cười bí hiểm hiện lên trên khuôn mặt anh ta.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Nhìn Lộ Tịch, ánh mắt nheo lại)
Và đổi lại?
Lộ Tịch ngả người ra ghế, đôi mắt nhìn thẳng vào Phó Tư Đình. Cô muốn anh ta nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt mình.
LỘ TỊCH
(Giọng dứt khoát)
Tôi sẽ mang đến cho anh một sự hợp tác mà anh không thể từ chối. Một thỏa thuận đôi bên cùng có lợi, nhưng lần này, tôi là người nắm đằng chuôi.
Phó Tư Đình nhìn Lộ Tịch, ánh mắt anh ta lóe lên một tia nhìn sắc bén nhưng cũng đầy bí ẩn. Nụ cười tự mãn trên môi Châu Dự vẫn còn ám ảnh Lộ Tịch, cái mùi nước hoa rẻ tiền và cả cái tàn tích của dấu hôn mới trên cổ hắn khiến cô cảm thấy ghê tởm. Cô siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
(SUY NGHĨ NỘI TÂM CỦA LỘ TỊCH)
Tên khốn đó. Hắn nghĩ hắn là ai mà dám làm bẩn cả chiếc váy cưới của ta? Hắn nghĩ sự “ngây thơ” và “trung thành” của ta là thứ có thể tùy ý giày xéo sao?
Lộ Tịch nhếch mép khinh bỉ. Sự ngạo mạn của Châu Dự, nó giống như một chất độc khiến cô muốn nôn khan. Cô nhìn Phó Tư Đình, ánh mắt đã không còn sự ngây thơ hay đau khổ, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và quyết tâm trả thù cháy bỏng. Cô tin rằng mình đã đưa ra một quyết định đúng đắn.
Đột nhiên, điện thoại trong túi xách của Lộ Tịch rung lên. Cô rút ra, màn hình hiển thị tin nhắn mới. Là Châu Dự.
CHÂU DỰ (TIN NHẮN)
Bé ngoan của anh, nhớ anh không? Đừng có nghĩ lung tung nhé.
Lộ Tịch đọc xong, một tiếng cười khẩy vang lên trong cổ họng. Cô nhếch mép, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, gửi một dòng trạng thái mới lên mạng xã hội: “Mã QR trái tim vỡ.” Cô biết, Châu Dự sẽ không bao giờ hiểu được ý nghĩa thực sự của nó.
Phó Tư Đình nhìn Lộ Tịch, anh ta nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt cô. Lời đề nghị hợp tác của Lộ Tịch đã khiến anh ta hứng thú.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Giọng trầm khàn)
Cô gái à, cô biết cô đang nói gì không? Vạch trần bộ mặt của Châu Dự? Điều đó không dễ dàng đâu. Gia tộc họ Châu và gia tộc họ Phó có mối liên hệ phức tạp.
LỘ TỊCH
(Nhìn thẳng vào mắt Phó Tư Đình)
Tôi biết. Nhưng tôi cũng biết anh không giống Châu Dự. Anh là “Thái tử” của giới kinh doanh Bắc Kinh. Anh nắm giữ sức mạnh. Và tôi cần sức mạnh đó.
Lộ Tịch đứng dậy, bước lại gần Phó Tư Đình. Cô nhìn anh ta, ánh mắt kiên định.
LỘ TỊCH
(Giọng đầy quyền lực)
Anh muốn gì? Tiền bạc? Quyền lực? Hay là sự trả thù? Hãy cho tôi biết, và tôi sẽ cho anh thấy, tôi có thể mang đến cho anh nhiều hơn thế.
Phó Tư Đình nhìn Lộ Tịch, nụ cười trên môi anh ta ngày càng sâu. Anh ta nheo mắt, quan sát kỹ lưỡng từng cử chỉ, từng ánh mắt của cô.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Mỉm cười)
Sự táo bạo của cô thật sự khiến tôi ấn tượng. Được rồi. Chúng ta có một thỏa thuận. Nhưng tôi muốn mọi thứ phải rõ ràng.
Lộ Tịch gật đầu, cô cảm thấy có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Kế hoạch của cô đã bước sang một trang mới. Kế hoạch trả thù hoàn hảo, bắt đầu từ đây.
Lộ Tịch nhìn Phó Tư Đình, lời đề nghị hợp tác vừa rồi vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô cảm nhận rõ sức hút và sự nguy hiểm toát ra từ người đàn ông này. Cô mỉm cười, một nụ cười có chút gì đó thách thức.
LỘ TỊCH
Anh quả nhiên rất thú vị, “Thái tử” họ Phó. Tôi thích sự thẳng thắn của anh.
Phó Tư Đình nhấp một ngụm rượu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lộ Tịch. Anh ta nhìn thấy một ngọn lửa âm ỉ trong đôi mắt cô, một ngọn lửa của sự căm hận và khát khao trả thù.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Cô cũng không hề tầm thường, Lộ Tịch. Tôi thấy ở cô thứ mà tôi cần. Chúng ta sẽ có một thỏa thuận, nhưng nó phải có lợi cho cả hai bên.
Lộ Tịch gật đầu. Cô đưa tay ra hiệu cho “Cậu em trai đáng yêu” rót thêm rượu. Một chút men say sẽ giúp cô thư giãn, và cũng có thể là chất xúc tác cho những quyết định quan trọng sắp tới.
LỘ TỊCH
Tôi muốn uống thật say hôm nay. Có lẽ, tôi cần chút men để quên đi những thứ tồi tệ. Nhưng đừng lo, tôi luôn biết mình đang làm gì.
“Cậu em trai đáng yêu” nhanh chóng mang bình rượu tới, đôi mắt lấp lánh nhìn Lộ Tịch, rồi lại liếc nhìn Phó Tư Đình. Sự hiện diện của “Thái tử” Bắc Kinh trong quán bar nhỏ này khiến cậu ta tò mò không thôi. Cậu ta phục vụ rượu một cách cẩn thận, cố gắng không để lỡ bất kỳ chi tiết nào.
Bên cạnh Lộ Tịch, “Chàng trai cơ bắp” vẫn tiếp tục công việc của mình, đôi bàn tay to lớn xoa bóp vai cô một cách nhiệt tình. Lộ Tịch khẽ rên khe khẽ, một phần vì sự mệt mỏi, một phần vì cô đang cố gắng giữ cho mình sự tỉnh táo nhất có thể. Cô không muốn để bất kỳ ai, kể cả Phó Tư Đình, nhìn thấy mình hoàn toàn mất kiểm soát.
Cô ngửa cổ uống cạn ly rượu, vị cay nồng lan tỏa trong cổ họng. Đôi mắt cô hướng về phía cửa ra vào, nơi ánh đèn đường hắt vào tạo nên những vệt sáng lập lòe. Châu Dự, tên phản bội đó, anh ta nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc sao? Anh ta đã lầm. Và giờ đây, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
LỘ TỊCH
(Nói với chính mình, giọng thì thầm)
Châu Dự, em sẽ khiến anh phải trả giá. Anh sẽ thấy, khi một trái tim bị vỡ tan, nó có thể trở nên tàn nhẫn đến mức nào.
Phó Tư Đình nhìn Lộ Tịch, nụ cười bí ẩn vẫn ẩn hiện trên môi. Anh ta biết, cuộc chơi này sẽ không hề nhàm chán. Anh ta đang chờ đợi, chờ đợi Lộ Tịch thực hiện lời hứa của mình. Và anh ta cũng có những kế hoạch riêng của mình.
Ánh mắt Phó Tư Đình lướt trên Lộ Tịch, đôi kính gọng vàng phản chiếu ánh đèn mờ ảo của quán bar. Anh ta quan sát cô một cách chăm chú, nụ cười bí ẩn dường như càng thêm sâu sắc. Trong thâm tâm anh, một sự đánh giá lạnh lùng đang diễn ra.
(Suy nghĩ của Phó Tư Đình) “Cô gái này không đơn giản. Vẻ ngoài bình tĩnh ấy che giấu một sự tính toán sắc sảo, thậm chí là một thế giới ngầm phức tạp. Cô ta có nhiều mặt, và điều đó khiến tôi thích thú. Một đối thủ đáng gờm.”
Anh ta nhấp một ngụm rượu vang, hương vị đắng chát lan tỏa trong miệng. Lộ Tịch, với nốt ruồi đỏ đặc trưng trên sống mũi, đang chống cự lại cơn say bằng ý chí sắt đá. Cô hiểu rằng sự tỉnh táo là vũ khí duy nhất lúc này. “Cậu em trai đáng yêu” vẫn cẩn thận rót rượu, đôi mắt cậu ta không ngừng dõi theo hai nhân vật chính. “Chàng trai cơ bắp” vẫn tiếp tục xoa bóp vai cho Lộ Tịch, nhưng những động tác giờ đây dường như có chút gì đó gượng gạo hơn.
Lộ Tịch ngước nhìn Phó Tư Đình, đôi mắt cô phản chiếu sự quyết tâm mãnh liệt. Cô đã quyết định con đường mình sẽ đi.
LỘ TỊCH
Anh quả nhiên rất thú vị, “Thái tử” họ Phó. Tôi thích sự thẳng thắn của anh.
Phó Tư Đình nhấp một ngụm rượu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lộ Tịch. Anh ta nhìn thấy một ngọn lửa âm ỉ trong đôi mắt cô, một ngọn lửa của sự căm hận và khát khao trả thù.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Cô cũng không hề tầm thường, Lộ Tịch. Tôi thấy ở cô thứ mà tôi cần. Chúng ta sẽ có một thỏa thuận, nhưng nó phải có lợi cho cả hai bên.
Lộ Tịch gật đầu. Cô đưa tay ra hiệu cho “Cậu em trai đáng yêu” rót thêm rượu. Một chút men say sẽ giúp cô thư giãn, và cũng có thể là chất xúc tác cho những quyết định quan trọng sắp tới.
LỘ TỊCH
Tôi muốn uống thật say hôm nay. Có lẽ, tôi cần chút men để quên đi những thứ tồi tệ. Nhưng đừng lo, tôi luôn biết mình đang làm gì.
“Cậu em trai đáng yêu” nhanh chóng mang bình rượu tới, đôi mắt lấp lánh nhìn Lộ Tịch, rồi lại liếc nhìn Phó Tư Đình. Sự hiện diện của “Thái tử” Bắc Kinh trong quán bar nhỏ này khiến cậu ta tò mò không thôi. Cậu ta phục vụ rượu một cách cẩn thận, cố gắng không để lỡ bất kỳ chi tiết nào.
Bên cạnh Lộ Tịch, “Chàng trai cơ bắp” vẫn tiếp tục công việc của mình, đôi bàn tay to lớn xoa bóp vai cô một cách nhiệt tình. Lộ Tịch khẽ rên khe khẽ, một phần vì sự mệt mỏi, một phần vì cô đang cố gắng giữ cho mình sự tỉnh táo nhất có thể. Cô không muốn để bất kỳ ai, kể cả Phó Tư Đình, nhìn thấy mình hoàn toàn mất kiểm soát.
Cô ngửa cổ uống cạn ly rượu, vị cay nồng lan tỏa trong cổ họng. Đôi mắt cô hướng về phía cửa ra vào, nơi ánh đèn đường hắt vào tạo nên những vệt sáng lập lòe. Châu Dự, tên phản bội đó, anh ta nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc sao? Anh ta đã lầm. Và giờ đây, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
LỘ TỊCH
(Nói với chính mình, giọng thì thầm)
Châu Dự, em sẽ khiến anh phải trả giá. Anh sẽ thấy, khi một trái tim bị vỡ tan, nó có thể trở nên tàn nhẫn đến mức nào.
Phó Tư Đình nhìn Lộ Tịch, nụ cười bí ẩn vẫn ẩn hiện trên môi. Anh ta biết, cuộc chơi này sẽ không hề nhàm chán. Anh ta đang chờ đợi, chờ đợi Lộ Tịch thực hiện lời hứa của mình. Và anh ta cũng có những kế hoạch riêng của mình.
Phó Tư Đình đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Lộ Tịch. Anh ta cảm nhận được sự thay đổi trong cô, một sức mạnh ngầm đang trỗi dậy. Đó chính là thứ anh đang tìm kiếm. Anh ta nhếch mép cười, nụ cười đầy ẩn ý, như thể đã nhìn thấu toàn bộ kế hoạch tương lai của cô gái trước mặt.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Đã đến lúc để giải quyết những món nợ cũ rồi, Lộ Tịch. Cô muốn bắt đầu từ đâu?
Lộ Tịch ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ánh lên tia lửa. Cô không trả lời ngay, thay vào đó, cô ra hiệu cho “Cậu em trai đáng yêu” lấy điện thoại của mình. Cô lướt nhanh qua danh bạ, rồi dừng lại ở một cái tên.
LỘ TỊCH
Châu Dự. Tôi muốn anh ta biết, chiếc váy cưới đó không chỉ là một món đồ bị hư hỏng. Nó là lời tuyên bố.
Cô bắt đầu gõ tin nhắn, những ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Phó Tư Đình quan sát, một sự tò mò xen lẫn thích thú hiện rõ trên khuôn mặt. Anh ta biết Lộ Tịch không chỉ đơn thuần là một nạn nhân bị phản bội. Cô là một kẻ săn mồi, và giờ đây, cô đang chuẩn bị cho cuộc tấn công đầu tiên.
Ngay lúc đó, màn hình điện thoại của Lộ Tịch sáng lên, hiển thị một dòng trạng thái mới cô vừa đăng tải: **”Mã QR trái tim vỡ.”** Kèm theo đó là một tấm ảnh đen trắng chụp một đôi giày cao gót đen.
Lộ Tịch ngước nhìn Phó Tư Đình, một nụ cười lạnh lùng nở trên môi.
LỘ TỊCH
Tôi sẽ không bao giờ bước đi trên con đường mà anh ta đã vạch sẵn. Tôi sẽ tự tạo ra con đường của riêng mình. Và anh, “Thái tử” họ Phó, sẽ là người đồng hành đầu tiên của tôi.
Phó Tư Đình khẽ gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. Anh ta đã nhìn thấu lớp vỏ bọc bên ngoài của Lộ Tịch, nhận ra cô không chỉ muốn trả thù, mà còn muốn xây dựng lại đế chế của riêng mình. Và anh, với vị thế và quyền lực của mình, có thể là chìa khóa để cô thực hiện điều đó.
Anh ta vươn tay, chậm rãi tháo cặp kính gọng vàng. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào Lộ Tịch, như thể đang dò xét một con cờ quan trọng trên bàn cờ định mệnh.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Tôi thích cách suy nghĩ của cô, Lộ Tịch. Hãy cho tôi thấy, cô có thể đi xa đến đâu.
Lộ Tịch khẽ nhếch mép cười. Cô biết, một liên minh nguy hiểm vừa được hình thành. Trò chơi sinh tử này, với sự tham gia của “Thái tử” Bắc Kinh, chắc chắn sẽ trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết.
Ly rượu trên tay Lộ Tịch khẽ rung rinh. Ánh đèn phản chiếu trong mắt cô, tạo nên một quầng sáng huyền ảo nhưng đầy thách thức. Cô nhìn thẳng vào Phó Tư Đình, đôi môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười bí hiểm.
LỘ TỊCH
“Thái tử” không muốn nhập cuộc chơi này sao?
Lời mời của cô vang lên, mang theo một sự khiêu khích không hề che giấu. Phó Tư Đình, người vốn luôn giữ thái độ điềm tĩnh, giờ đây lại có chút ngạc nhiên. Ánh mắt anh quét qua Lộ Tịch, rồi dừng lại ở ly rượu cô đưa ra. Anh ta nhìn thấy trong đôi mắt cô không chỉ là sự cay đắng, mà còn là một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. Đó là thứ ngọn lửa anh đã tìm kiếm.
Phó Tư Đình khẽ cười, một nụ cười đầy thích thú. Anh ta vươn tay, chậm rãi đón lấy ly rượu từ tay Lộ Tịch. Bàn tay anh hơi lớn hơn, những ngón tay thon dài, lướt nhẹ qua tay cô. Một cái chạm nhẹ, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được một luồng điện ngầm chạy qua.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Cô là một người phụ nữ thú vị, Lộ Tịch. Tôi luôn thích những trò chơi cân não. Đặc biệt là khi có kẻ phải trả giá.
Lộ Tịch gật đầu, ánh mắt cô không hề rời khỏi Phó Tư Đình. Cô thấy anh ta đang nhìn mình, không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng một sự đánh giá đầy sắc sảo.
LỘ TỊCH
Anh hiểu rồi đấy. Trò chơi này, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Chỉ còn chờ người đồng hành.
Cô nhấp một ngụm rượu, cảm nhận vị cay nồng lan tỏa. “Cậu em trai đáng yêu” đứng gần đó, tay vẫn cầm bình rượu, đôi mắt tò mò dõi theo từng cử chỉ của hai người. “Chàng trai cơ bắp” vẫn tiếp tục xoa bóp vai cho Lộ Tịch, nhưng động tác giờ đây có phần chậm lại, như thể anh ta cũng đang cố gắng lắng nghe và quan sát.
Phó Tư Đình xoay nhẹ ly rượu trong tay, ánh mắt đầy suy tư. Anh ta nhìn thấy chiếc váy cưới bị bẩn, nốt ruồi đỏ trên sống mũi Lộ Tịch, và cả quá khứ đau thương mà cô đang mang theo. Anh ta biết, đây không chỉ là một cuộc trả thù cá nhân. Đây là một cuộc chiến tranh.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Vậy thì, hãy nâng ly. Chúc cho sự khởi đầu của một liên minh đầy sóng gió. Và chúc cho kẻ phản bội phải run sợ.
Anh ta giơ ly rượu lên cao, đối chạm với ly của Lộ Tịch. Tiếng va chạm khô khốc vang lên trong không khí tĩnh lặng của quán bar. Lộ Tịch mỉm cười, nụ cười giờ đây đã không còn chút yếu đuối nào.
LỘ TỊCH
Đúng vậy. Hãy chúc cho họ phải run sợ.
Cả hai cùng nhấp một ngụm rượu. Cảm giác men say bắt đầu lan tỏa, nhưng Lộ Tịch biết, mình vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Cô đã có được thứ mình cần. Một đồng minh mạnh mẽ, và một kế hoạch trả thù hoàn hảo. Trò chơi đã thực sự bắt đầu.
Phó Tư Đình nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng lan tỏa khắp khoang miệng. Anh ta nhìn Lộ Tịch, ánh mắt kính gọng vàng phản chiếu ánh đèn mờ ảo của quán bar. Nốt ruồi đỏ trên sống mũi anh ta như một điểm nhấn đầy bí ẩn.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Trò chơi của cô, tôi rất sẵn lòng tham gia. Nhưng luật chơi phải do tôi đặt ra.
Giọng nói trầm ấm vang lên, mang theo một sự uy quyền không thể chối cãi. Lộ Tịch khẽ mỉm cười. Cô cảm thấy đây là một đối thủ xứng tầm, vừa bất ngờ vừa hào hứng. Sự tự tin toát ra từ Phó Tư Đình khiến cô tin rằng mình đã không lầm khi tìm đến anh ta.
LỘ TỊCH
Vậy thì, “Thái tử” muốn đặt ra luật chơi như thế nào?
Cô nhìn sâu vào mắt anh, muốn dò xét xem anh ta có thực sự nghiêm túc hay không. “Cậu em trai đáng yêu” nhanh nhẹn rót thêm rượu vào ly của Phó Tư Đình, đôi mắt cậu ta không ngừng quan sát hai người. “Chàng trai cơ bắp” vẫn tiếp tục công việc của mình, nhưng những ngón tay giờ đây đã giảm tốc độ, mọi giác quan đều hướng về cuộc trò chuyện đầy căng thẳng.
Phó Tư Đình đặt ly rượu xuống, âm thanh khô khốc vang lên. Anh ta nhìn Lộ Tịch, ánh mắt đầy ẩn ý.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Đơn giản thôi. Tôi ghét sự phản bội. Và tôi đặc biệt ghét kẻ nào dám động vào người của mình. Cô đã cho tôi lý do để hành động. Giờ tôi sẽ cho cô thấy, sức mạnh thực sự của một kẻ không còn gì để mất.
Anh ta đứng dậy, dáng người cao lớn đổ bóng xuống sàn. Lộ Tịch nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng trỗi dậy một cảm giác lạ lẫm. Đó không còn là sự tuyệt vọng của một người bị phản bội, mà là sự hưng phấn của một người sắp bước vào một cuộc chiến khốc liệt.
LỘ TỊCH
Tôi hiểu.
Cô cũng đứng dậy, cảm giác choáng váng ban đầu đã tan biến. Cô chỉ còn lại sự quyết tâm mãnh liệt. Phó Tư Đình quay lại, ánh mắt anh ta quét qua chiếc váy cưới đã bị làm bẩn mà Lộ Tịch vẫn còn mặc. Một thoáng đồng cảm lóe lên trong mắt anh ta, nhưng nhanh chóng bị che giấu.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Chúng ta cần một kế hoạch. Sẽ không dễ dàng đâu.
LỘ TỊCH
Tôi đã chuẩn bị tâm lý. Quan trọng là anh có sẵn sàng đặt cược tất cả hay không?
PHÓ TƯ ĐÌNH
Tôi luôn là người thích mạo hiểm. Đặc biệt là khi phần thưởng là sự sụp đổ của kẻ thù.
Anh ta bước tới gần Lộ Tịch, chỉ còn cách cô một bước chân. Ánh mắt họ giao nhau, một sự thấu hiểu không lời giữa hai kẻ đang mang trong mình những vết thương lòng. Lộ Tịch cảm nhận được sự thu hút mãnh liệt từ Phó Tư Đình, một sự hấp dẫn nguy hiểm và đầy mê hoặc.
LỘ TỊCH
Vậy thì, hãy bắt đầu.
Phó Tư Đình khẽ gật đầu. Anh ta đưa tay, chậm rãi nắm lấy tay Lộ Tịch. Bàn tay anh ta ấm áp và chắc chắn, truyền cho cô một luồng sức mạnh mới. Trong khoảnh khắc ấy, một liên minh bất đắc dĩ đã được hình thành. Một liên minh của sự căm hận và trả thù.
Phó Tư Đình nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng lan tỏa khắp khoang miệng. Anh ta nhìn Lộ Tịch, ánh mắt kính gọng vàng phản chiếu ánh đèn mờ ảo của quán bar. Nốt ruồi đỏ trên sống mũi anh ta như một điểm nhấn đầy bí ẩn.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Trò chơi của cô, tôi rất sẵn lòng tham gia. Nhưng luật chơi phải do tôi đặt ra.
Giọng nói trầm ấm vang lên, mang theo một sự uy quyền không thể chối cãi. Lộ Tịch khẽ mỉm cười. Cô cảm thấy đây là một đối thủ xứng tầm, vừa bất ngờ vừa hào hứng. Sự tự tin toát ra từ Phó Tư Đình khiến cô tin rằng mình đã không lầm khi tìm đến anh ta.
LỘ TỊCH
Vậy thì, “Thái tử” muốn đặt ra luật chơi như thế nào?
Cô nhìn sâu vào mắt anh, muốn dò xét xem anh ta có thực sự nghiêm túc hay không. “Cậu em trai đáng yêu” nhanh nhẹn rót thêm rượu vào ly của Phó Tư Đình, đôi mắt cậu ta không ngừng quan sát hai người. “Chàng trai cơ bắp” vẫn tiếp tục công việc của mình, nhưng những ngón tay giờ đây đã giảm tốc độ, mọi giác quan đều hướng về cuộc trò chuyện đầy căng thẳng.
Phó Tư Đình đặt ly rượu xuống, âm thanh khô khốc vang lên. Anh ta nhìn Lộ Tịch, ánh mắt đầy ẩn ý.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Đơn giản thôi. Tôi ghét sự phản bội. Và tôi đặc biệt ghét kẻ nào dám động vào người của mình. Cô đã cho tôi lý do để hành động. Giờ tôi sẽ cho cô thấy, sức mạnh thực sự của một kẻ không còn gì để mất.
Anh ta đứng dậy, dáng người cao lớn đổ bóng xuống sàn. Lộ Tịch nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng trỗi dậy một cảm giác lạ lẫm. Đó không còn là sự tuyệt vọng của một người bị phản bội, mà là sự hưng phấn của một người sắp bước vào một cuộc chiến khốc liệt.
LỘ TỊCH
Tôi hiểu.
Cô cũng đứng dậy, cảm giác choáng váng ban đầu đã tan biến. Cô chỉ còn lại sự quyết tâm mãnh liệt. Phó Tư Đình quay lại, ánh mắt anh ta quét qua chiếc váy cưới đã bị làm bẩn mà Lộ Tịch vẫn còn mặc. Một thoáng đồng cảm lóe lên trong mắt anh ta, nhưng nhanh chóng bị che giấu.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Chúng ta cần một kế hoạch. Sẽ không dễ dàng đâu.
LỘ TỊCH
Tôi đã chuẩn bị tâm lý. Quan trọng là anh có sẵn sàng đặt cược tất cả hay không?
PHÓ TƯ ĐÌNH
Tôi luôn là người thích mạo hiểm. Đặc biệt là khi phần thưởng là sự sụp đổ của kẻ thù.
Anh ta bước tới gần Lộ Tịch, chỉ còn cách cô một bước chân. Ánh mắt họ giao nhau, một sự thấu hiểu không lời giữa hai kẻ đang mang trong mình những vết thương lòng. Lộ Tịch cảm nhận được sự thu hút mãnh liệt từ Phó Tư Đình, một sự hấp dẫn nguy hiểm và đầy mê hoặc.
LỘ TỊCH
Vậy thì, hãy bắt đầu.
Phó Tư Đình khẽ gật đầu. Anh ta đưa tay, chậm rãi nắm lấy tay Lộ Tịch. Bàn tay anh ta ấm áp và chắc chắn, truyền cho cô một luồng sức mạnh mới. Trong khoảnh khắc ấy, một liên minh bất đắc dĩ đã được hình thành. Một liên minh của sự căm hận và trả thù.
Lộ Tịch nhìn thẳng vào mắt Phó Tư Đình, ánh mắt cô sắc như dao. Cô nhẹ nhàng nói, từng chữ như được cân nhắc cẩn thận, nhưng ẩn chứa một sự tàn nhẫn khó che giấu.
LỘ TỊCH
Có những thứ, một khi đã làm bẩn, thì không thể quay lại như cũ. Kể cả người.
Lời nói của Lộ Tịch vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán bar. Cô nhìn Phó Tư Đình, không cần phải nói rõ Châu Dự là ai hay “hành động” đó là gì. Phó Tư Đình hiểu. Ánh mắt anh ta lóe lên một tia đồng tình, một chút mưu mô ẩn hiện. Anh ta hiểu rằng Lộ Tịch không chỉ muốn trả thù, mà còn muốn hủy diệt hoàn toàn kẻ đã phản bội mình. Và anh ta, với kinh nghiệm dày dạn trong giới kinh doanh đầy rẫy thủ đoạn, nhận ra cơ hội để cùng Lộ Tịch vạch ra một kế hoạch trả giá đắt cho Châu Dự.
PHÓ TƯ ĐÌNH
(Khẽ mỉm cười, một nụ cười không tới mắt)
Cô nói đúng. Và đôi khi, người ta cần phải trả một cái giá rất, rất đắt cho những sai lầm của mình. Một cái giá mà họ không bao giờ có thể gượng dậy được.
Phó Tư Đình siết nhẹ tay Lộ Tịch. Ngón tay anh ta lướt qua vết bẩn mờ trên chiếc váy cưới cô đang mặc, như một lời nhắc nhở về nguồn cơn của mọi chuyện. Lộ Tịch cảm nhận được sự kiên quyết và lạnh lùng trong cái siết tay ấy. Cô biết, đằng sau vẻ ngoài lịch lãm và nốt ruồi duyên dáng, Phó Tư Đình là một con người không hề khoan nhượng.
LỘ TỊCH
Tôi tin là anh sẽ giúp tôi đòi lại mọi thứ.
PHÓ TƯ ĐÌNH
Tất nhiên rồi. Nhưng kế hoạch này, tôi sẽ là người điều khiển. Cô chỉ cần làm theo.
Phó Tư Đình buông tay Lộ Tịch, bước lùi lại một bước. Anh ta chỉnh lại gọng kính vàng, ánh mắt ánh lên một tia nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy trước tương lai sụp đổ của kẻ thù. Cậu em trai đáng yêu và chàng trai cơ bắp vẫn lúng túng đứng gần đó, không hiểu chuyện gì đang diễn ra nhưng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng và đầy toan tính bao trùm. Lộ Tịch nhìn Phó Tư Đình, ánh mắt cô bây giờ không còn sự tuyệt vọng hay đau khổ, mà là sự lạnh lẽo và sẵn sàng đối mặt với mọi thứ. Cô biết, mình vừa đặt niềm tin vào một con người nguy hiểm, nhưng cũng là người duy nhất có thể giúp cô đòi lại công bằng.
LỘ TỊCH
Tôi chờ lệnh.
Cô nhấn mạnh chữ “chờ lệnh”, như một lời cam kết tuyệt đối. Phó Tư Đình gật đầu, ánh mắt anh ta dừng lại một chút ở chiếc váy cưới đã bị làm bẩn. Anh ta quay người, chỉ để lại bóng lưng đầy quyền lực, và bước ra khỏi quán bar, để lại Lộ Tịch một mình với những suy nghĩ về cái giá mà Châu Dự sẽ phải trả.
Phó Tư Đình quay người, bóng dáng cao lớn khuất dần sau cánh cửa quán bar. Lộ Tịch đứng đó, tim đập thình thịch. Cảm giác choáng váng ban đầu giờ đã nhường chỗ cho sự tỉnh táo đến lạ thường. Cô nhìn xuống chiếc váy cưới nhuốm màu bẩn thỉu, một lời nhắc nhở cay đắng về sự phản bội. Châu Dự, người đàn ông cô yêu, người mà cô chuẩn bị dành cả cuộc đời. Nhưng giờ đây, anh ta chỉ là một vết nhơ, một sự sỉ nhục.
Lộ Tịch hít một hơi thật sâu, không khí nồng mùi rượu và thuốc lá chợt trở nên dễ chịu hơn. Cô biết mình không thể gục ngã. Anh ta nợ cô, và cô sẽ đòi lại tất cả.
Một thoáng suy nghĩ lóe lên trong đầu Lộ Tịch. Cô nhớ lại những lời Phó Tư Đình nói: “Châu Dự… anh ta nợ tôi nhiều thứ. Nếu cô muốn trả thù, tôi có thể cung cấp ‘dịch vụ’ tốt hơn.” Lời đề nghị đó, ban đầu Lộ Tịch còn nghi ngờ, giờ đây lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Phó Tư Đình không chỉ muốn giúp cô, anh ta còn có mục đích riêng. Và mục đích đó, có lẽ còn lớn hơn cả sự trả thù cá nhân của cô.
“Dịch vụ tốt hơn.” Lộ Tịch nhếch mép cười. Cô biết, đây không chỉ là một liên minh. Đây là một kế hoạch. Một kế hoạch mà cô và “Thái tử” giới kinh doanh Bắc Kinh sẽ cùng nhau thực hiện.
Lộ Tịch đưa tay lên chạm vào nốt ruồi đỏ trên sống mũi mình, một thói quen vô thức mỗi khi cô đang suy nghĩ sâu sắc. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ quán bar, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những tòa nhà cao tầng vươn lên kiêu hãnh. Một ngày nào đó, Lộ Tịch sẽ khiến Châu Dự phải trả giá đắt cho tất cả. Và cô tin, với sự giúp đỡ của Phó Tư Đình, ngày đó sẽ không còn xa nữa.
Một chàng trai với vóc dáng săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn tiến lại gần, trên tay cầm một chiếc khăn lau. Đó là Chàng trai cơ bắp, một trong những nhân viên làm việc tại quán bar. Anh ta khẽ cúi đầu, giọng nói trầm ấm vang lên, cố gắng trấn an Lộ Tịch.
CHÀNG TRAI CƠ BẮP
Cô Lộ Tịch, cô có ổn không? Tôi có thể giúp gì cho cô?
Lộ Tịch giật mình quay lại. Cô nhìn Chàng trai cơ bắp, một thoáng ấm áp lướt qua. Anh ta vẫn luôn là một người tốt bụng, dù trong hoàn cảnh nào.
LỘ TỊCH
Tôi ổn. Cảm ơn cậu.
Cô quay lại nhìn chiếc váy cưới lần cuối, rồi lắc đầu dứt khoát. Cô sẽ không giữ lại thứ gì gợi nhắc đến sự bẩn thỉu này. Lộ Tịch rời khỏi quán bar, bước chân mạnh mẽ và đầy quyết tâm. Bên ngoài, bầu trời đêm đã sẫm màu, nhưng trong lòng Lộ Tịch, một tia hy vọng, một ngọn lửa trả thù đã bắt đầu bùng cháy. Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Lộ Tịch đứng đó, nhìn ra cửa sổ quán bar. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn đêm giống như những lời hứa hẹn về quyền lực và sự giàu sang. Mới chỉ vài giờ trước, cô là người phụ nữ sắp bước vào lễ đường, hạnh phúc và ngây thơ. Giờ đây, cô là một kẻ bị phản bội, với trái tim tan vỡ và một ngọn lửa trả thù âm ỉ cháy trong lòng.
Lời đề nghị của Phó Tư Đình vẫn vang vọng trong tâm trí cô: “Châu Dự… anh ta nợ tôi nhiều thứ. Nếu cô muốn trả thù, tôi có thể cung cấp ‘dịch vụ’ tốt hơn.” Một mũi tên trúng hai đích? Hay là một cái bẫy còn lớn hơn? Lộ Tịch nhíu mày. Phó Tư Đình là ai? “Thái tử của giới kinh doanh Bắc Kinh.” Một người đàn ông nguy hiểm, với quyền lực và sự tàn nhẫn được che đậy bởi vẻ ngoài lịch lãm. Hợp tác với anh ta đồng nghĩa với việc bước vào một thế giới đầy rẫy nguy hiểm, nhưng cũng đầy cơ hội.
Cô nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Phó Tư Đình khi anh ta nhìn cô, và cả sự miễn cưỡng khi anh ta gài lại dây giày cao gót đen cho cô. Có điều gì đó ở anh ta khiến cô vừa e ngại, vừa tò mò. Anh ta không giống Châu Dự, một kẻ giả tạo, luôn giấu diếm sự thật đằng sau nụ cười ngọt ngào. Phó Tư Đình, dù bí ẩn, dường như chân thật hơn. Anh ta có mục đích riêng, và mục đích đó, có lẽ, trùng khớp với khát vọng trả thù của cô.
“Một cái bẫy…” Lộ Tịch lẩm bẩm. Nhưng nếu là một cái bẫy, đó có lẽ là cái bẫy tốt nhất mà cô có thể tìm được lúc này. Cô không còn gì để mất nữa. Châu Dự đã lấy đi tất cả: tình yêu, sự tin tưởng, và cả tương lai của cô. Anh ta còn để lại một vết nhơ trên chiếc váy cưới, một sự sỉ nhục không thể nào xóa nhòa.
Đàn em, người phụ nữ bí ẩn với nốt ruồi đỏ trên sống mũi, là một quân cờ trong tay Châu Dự, nhưng cũng có thể là một con tốt trong tay cô. Lộ Tịch nhìn xuống chiếc váy cưới bị vấy bẩn, rồi lại nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm kính. Cô sẽ không để sự phản bội này hủy hoại mình. Cô sẽ đứng dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Dịch vụ tốt hơn.” Lộ Tịch nở một nụ cười đầy ẩn ý. Cô quyết định rồi. Cô sẽ hợp tác với Phó Tư Đình. Cô sẽ sử dụng sự nguy hiểm của anh ta để chống lại chính kẻ đã làm tổn thương cô. Đây không còn là chuyện cá nhân nữa. Đây là một cuộc chiến. Và cô, Lộ Tịch, sẽ là người chỉ huy.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào nốt ruồi đỏ trên sống mũi, một thói quen khi cô đang lên kế hoạch. Cảm giác choáng váng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự tỉnh táo lạnh lùng và một quyết tâm sắt đá. Cô sẽ khiến Châu Dự phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này. Và cô biết, Phó Tư Đình sẽ là người đồng hành đắc lực nhất của cô trong cuộc hành trình đó. Cô sẽ dùng chính con dao của kẻ thù để đâm vào tim họ. Cuộc chơi bắt đầu rồi.
Lộ Tịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Phó Tư Đình. Ánh đèn mờ ảo của quán bar không đủ sức làm lu mờ đi sự quyết đoán đang bùng cháy trong đôi mắt cô. Cô đã suy nghĩ quá đủ rồi. Giờ là lúc hành động. Một nụ cười bí ẩn nở trên môi, nụ cười của kẻ nắm giữ bí mật và chuẩn bị bước vào một cuộc chơi đầy mạo hiểm.
“Dịch vụ của ‘Thái tử’ không làm tôi thất vọng.” Lộ Tịch nói, giọng cô trầm và có chút thách thức. “Vậy, chúng ta hợp tác vui vẻ nhé?”
Phó Tư Đình nhếch mép cười. Đó là một nụ cười lạnh lùng, hoàn toàn không có chút ấm áp nào, nhưng lại mang theo sự hài lòng sâu sắc. Anh ta biết Lộ Tịch là một người phụ nữ thông minh, dám nghĩ dám làm. Sự hợp tác này, ngay từ đầu, đã mang một màu sắc khác biệt. Anh ta nhìn chiếc váy cưới bị vấy bẩn trên chiếc ghế sofa, rồi lại nhìn Lộ Tịch, người phụ nữ giờ đây không còn chút vẻ ngây thơ nào của buổi sáng.
“Tôi luôn giữ lời hứa.” Phó Tư Đình đáp, ánh mắt lướt qua chiếc kính gọng vàng, rồi dừng lại trên khuôn mặt Lộ Tịch. “Và tôi tin cô cũng vậy.”
Trong khoảnh khắc đó, một thỏa thuận vô hình đã được thiết lập. Lộ Tịch cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một luồng năng lượng mới, mạnh mẽ và nguy hiểm hơn. Cô không còn là cô gái bị phản bội yếu đuối nữa. Cô đã trở thành một chiến binh, sẵn sàng lao vào cuộc chiến mà không hề nao núng. Cậu em trai đáng yêu, đang lau dọn bàn bên cạnh, lén nhìn hai người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cảm nhận được sự căng thẳng rõ rệt. Chàng trai cơ bắp, người vừa mới xoa bóp vai cho Lộ Tịch, cũng cảm nhận được sự thay đổi, vai anh ta căng lên một cách vô thức.
Lộ Tịch đứng dậy, chỉnh lại trang phục. Cô nhìn xuống chiếc váy cưới một lần nữa, nỗi đau và sự tức giận vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng được bao phủ bởi một lớp áo giáp của sự mưu mô và kế hoạch trả thù. Cô sẽ không để Châu Dự và đàn em của hắn xem thường mình. Cô sẽ khiến cả hai phải trả giá. Với Phó Tư Đình bên cạnh, cô tin rằng mình có thể làm được. Cuộc chơi bắt đầu rồi.
Châu Dự đang ngồi trong căn phòng sang trọng của mình, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhịp nhàng lắc lư theo điệu nhạc jazz du dương phát ra từ dàn âm thanh đắt tiền. Ánh mắt anh ta lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm buông xuống che phủ thành phố lộng lẫy. Một nụ cười tự mãn thoáng hiện trên môi. Mọi thứ đang diễn ra theo đúng kế hoạch.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại đặt trên bàn mặt kính rung lên bần bật. Tên hiển thị là một số lạ. Anh ta nhíu mày, hơi khó chịu vì sự gián đoạn đột ngột này. Dù sao, anh ta cũng không mong đợi bất kỳ cuộc gọi nào vào giờ này. Châu Dự nhấc máy, giọng điệu có chút hờ hững:
“Alo?”
Giọng nói bên kia run rẩy, gấp gáp, truyền đến như tiếng thét lạc lõng trong không gian tĩnh lặng của phòng:
“Anh Dự! Công ty… công ty có chuyện lớn rồi!”
Châu Dự nhếch mép cười khẩy, nghĩ rằng đây lại là một chiêu trò nào đó của đối thủ cạnh tranh hoặc đám nhân viên làm việc không hiệu quả. “Chuyện gì? Lại cái trò dọa dẫm cũ rích của các người à?”
“Không, không phải ạ! Kế hoạch của anh… kế hoạch của anh bị lộ rồi! Họ biết hết rồi!”
Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Châu Dự. Ly rượu trong tay anh ta khựng lại giữa không trung. Nụ cười tự mãn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt hoàn toàn bàng hoàng. Đôi mắt anh ta mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Căn phòng sang trọng bỗng chốc trở nên ngột ngạt, âm nhạc jazz dường như trở nên chói tai và lạc lõng.
“Cái gì? Lộ? Làm sao có thể?” Giọng Châu Dự lắp bắp, không còn chút kiêu ngạo nào.
“Em không rõ chi tiết, nhưng có người đã cung cấp toàn bộ thông tin cho cảnh sát rồi. Họ đang chuẩn bị lệnh khám xét.”
Toàn bộ kế hoạch anh ta dày công xây dựng, những phi vụ làm ăn mờ ám, tất cả… đều đã bị phơi bày? Sự hoang mang nhanh chóng nhường chỗ cho cơn thịnh nộ điên cuồng. Châu Dự đập mạnh chiếc ly xuống sàn, thứ rượu đỏ sóng sánh lan ra như vết máu. Anh ta đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm. Ai? Ai đã dám làm điều này? Đám tay chân của anh ta luôn trung thành tuyệt đối. Vậy thì ai?
Bóng tối bên ngoài cửa sổ giờ đây không còn mang vẻ quyến rũ, mà thay vào đó là sự đe dọa. Một cơn sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi trong tâm trí anh ta. Mọi thứ anh ta xây dựng, mọi thứ anh ta có, giờ đây đang đứng trên bờ vực sụp đổ. Lộ Tịch… cô ta có liên quan không? Ý nghĩ đó thoáng qua rồi vụt tắt. Nhưng cái bóng ma của sự phản bội, sự phá sản, và sự trả thù cứ lởn vởn trong tâm trí anh ta. Đây không phải là một trò đùa. Đây là khởi đầu cho sự kết thúc của Châu Dự.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

