Chát
Hắn tát cô ,một cái tát rất đau, người cô đứng không vững liền ngã nhào xuống sàn nhà
” T… Tại sao… Lại tát em? ” cô một tay ôm má, giương khuôn mặt đầm đìa nước mắt nhìn hắn
Hắn không nói gì, lạnh lùng bước ra cửa , rồi quay lưng lại, nói :
” Bởi vì… Vì cô mà cô ấy bị thương ”
Nói rồi hắn bỏ đi chỉ còn nghe thấy tiếng cửa đóng ” rầm ” một cái . Cô lồm cồm bò dậy, nhìn ra phía cánh cửa , tim cô nhói lên từng đợt
” Tại vì sao… Anh lại tát em … Chỉ vì cô ấy? ”
” Cô ấy đâu có bị thương , chính em mới là người bị thương mà ?!”
” Anh yêu cô ấy … Nhưng em cũng yêu anh
mà?! Anh đau lòng vì cô ấy nhưng vì anh … Em cũng rất đau lòng mà?! ”
” Tại sao lại không để ý đến em ? Dù chỉ một chút ?”
” Tại sao… ?Tại sao… ? Dù sao thì em cũng là vợ anh mà ? Tại sao chứ…? ”
Cô thẫn thờ, tự nói một mình ,ánh mắt thâm quầng lơ đãng cứ nhìn vào không trung
Một năm trước cô cưới hắn vì sự sắp đặt của gia đình . Lúc đó, cô chỉ mới 23 tuổi , vẫn chưa muốn lập gia đình vì thế cô muốn thoát ra khỏi sự ép buộc của cuộc hôn nhân này càng nhanh càng tốt, hắn cũng chẳng khác cô là bao , bởi hắn đã có người yêu!
Để cuộc hôn nhân này mau chóng kết thúc , hắn và cô đã cùng kí một bản hợp đồng sau một năm hai tháng , cô và hắn sẽ li hôn , và quan trọng hơn nữa trong bản hợp đồng ghi rất rõ dòng chữ ” không nảy sinh quan hệ tình cảm ” và còn có 3 điều cấm kị trong hợp đồng
-1 không nảy sinh quan hệ tình cảm
-2 không được chạm vào cơ thể bên A/B khi họ chưa cho phép
-3 sẽ li hôn sau 1 năm 2 tháng , không kéo dài thời hạn
Nhưng cô đã lỡ yêu hắn rồi, làm sao đây ?! Sẽ thế nào nếu hắn biết… Cô yêu hắn ? Chắc hắn sẽ xa lánh cô mất ! Dù gì… Hắn cũng đâu yêu cô , hắn chỉ kết hôn với cô để làm vui lòng ông hắn thôi! Nhưng cũng vì… Hắn hận cô! Có một chuyện mà ông hắn không hề biết , mẹ hắn đã từng bị bố cô làm nhục , vì sự nhục nhã đó, mẹ hắn đã cắn lưỡi tự tử
Cô ngồi cười như một con ngốc , tại sao cô lại yêu phải người không yêu cô chứ ?!
Đang ngồi thẫn thờ, thì cửa phòng bật mở thêm một lần nữa, hắn bước vào ,một tay ôm eo cô ấy , tay còn lại đưa lên xoa xoa đầu cô ấy
Cô ta là Bạch Hạ Vy , là con của một nhà tài phiệt, khuôn mặt trắng nõn nà, búng ra sữa ,dáng cũng rất chuẩn. Hiện tại cô ta đang làm người mẫu quảng cáo cho tập đoàn hắn và cũng là… Người mà hắn yêu
Hắn và cô ta ngang nhiên ôm hôn nhau trước mặt cô ,càng lúc càng mãnh liệt. Cô như con ngốc, ngây người nhìn . Bỗng cô ta đẩy hắn ra giọng e dè
” A… Anh , vợ anh đang ở đó mà… ”
” Mặc kệ cô ta, trước sau gì cũng li hôn thôi ” hắn liếc mắt nhìn cô , cất giọng nói lạnh hơn
băng . Lời nói nhẹ nhàng thế, mà sao nó lại khiến lòng cô đau thế này ?!. Phải chăng… Cô đã yêu hắn rồi mới cảm nhận được nỗi đau từ những lời nói ấy ?
” Anh ~ Người ta muốn sau này làm vợ anh! ” cô ta cất giọng nhõng nhẽo nói
” Ngoan, sau này bảo bối sẽ là vợ của anh !” hắn nói vs cô ta bằng giọng cưng chiều , sau đó đá mắt sang cô bảo
” Tối nay cô ra sofa ngủ ” nói rồi hắn và cô ta bước đi
Hắn vô tình vậy sao? Tại sao… Lại có thể để vợ của mình ngủ ở sofa chứ? Hắn không thể thấy được những giọt nước mắt lấp lánh tựa như pha lê đang dần chảy xuống khuôn mặt cô bởi…hắn đang hoan ái cùng cô ta . Cô đứng dậy, bước từng bước lên phòng. Đứng trước cửa cô nghe thấy tiếng rên kiều mị phát ra từ trong phòng. Cô mỉm cười tự giễu cợt chính bản thân mình, cô lết từng bước xuống sofa
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Người vợ nằm co ro trên chiếc sofa lạnh lẽo, tấm chăn mỏng không đủ xua đi cái rét của đêm và cả sự lạnh lẽo trong lòng. Đôi mắt Người vợ vô hồn nhìn lên trần nhà, nơi bóng đêm đang nuốt chửng từng mảng sáng mờ nhạt từ ánh đèn đường hắt vào. Mỗi nhịp tim Người vợ đập, tựa như một nhát dao cứa sâu vào lồng ngực trống rỗng.
“Mình là gì trong ngôi nhà này?” Người vợ tự hỏi, giọng nói vô vọng chỉ đủ nghe trong không gian tĩnh lặng. “Chỉ là một cái bóng tồn tại vô hình?”
Nỗi nhục nhã về việc bị đuổi ra sofa, về việc chứng kiến Người chồng ân ái cùng Bạch Hạ Vy trong chính căn nhà của mình, hòa quyện với tình yêu vô vọng dành cho Người chồng. Cảm xúc ấy không còn là sự đau đớn dữ dội nữa, mà là một sự tê dại đến đáng sợ. Người vợ cảm thấy mình như một con búp bê vô tri, bị bỏ mặc trong bóng tối. Người vợ cứ nằm đó, mặc cho nước mắt đã khô cạn từ bao giờ, chỉ còn lại sự trống rỗng vô hạn.
Sáng hôm sau, Người vợ bừng tỉnh trên chiếc sofa lạnh lẽo trong Ngôi nhà của hai vợ chồng, tấm thân rệu rã đau nhức, đôi mắt thâm quầng vì một đêm dài không ngủ. Căn nhà vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng chim hót lảnh lót ngoài cửa sổ, xuyên qua màn sương mỏng.
Người vợ nặng nề lết vào bếp. Mỗi bước chân Người vợ đi, tựa như đang kéo lê cả một tảng đá. Mùi cà phê đắng ngắt tỏa ra khi Người vợ tự pha cho mình một cốc. Người vợ cầm chiếc cốc sứ ấm nóng, cố gắng làm dịu đi sự trống rỗng lạnh lẽo đang xâm chiếm lồng ngực. Từng ngụm cà phê chảy xuống, mang theo vị đắng chát, hòa lẫn với nỗi chua xót đang dâng đầy trong tâm trí. Người vợ biết, dù có uống bao nhiêu cà phê, sự trống rỗng này vẫn sẽ không thể lấp đầy. Mỗi hơi thở của Người vợ đều nặng trĩu nỗi buồn, nặng hơn cả không khí buổi sớm mai.
Người vợ đứng dậy, đôi chân cô run rẩy như không còn chút sức lực nào. Từng bước chân nặng nề, cô lê vào bếp, lấy ra vài quả cam. Đôi tay khẽ run, cô bắt đầu vắt nước. Tiếng máy vắt cam rè rè như tiếng ong vò vẽ, cố gắng át đi những âm thanh đang vang vọng từ phòng khách.
Ở đó, Người chồng và Bạch Hạ Vy vẫn ngồi sát bên nhau trên chiếc sofa quen thuộc, thì thầm to nhỏ. Những tiếng cười khúc khích, vui vẻ của Bạch Hạ Vy như mũi kim châm vào tai Người vợ. Cô cảm thấy mọi thứ xung quanh mình như đang tan chảy.
Bỗng, Bạch Hạ Vy ngừng cười. Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao liếc thẳng về phía Người vợ đang đứng trong bếp. Một nụ cười đầy ẩn ý, một sự khiêu khích trắng trợn nở trên môi Bạch Hạ Vy, như muốn khẳng định vị thế của mình.
Người vợ cứng người, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng trái tim cô đã thắt lại. Bạch Hạ Vy lại quay sang Người chồng, nắm lấy tay hắn, giọng điệu ngọt xớt đến phát ghê tởm, đầy vẻ nũng nịu.
“Anh yêu, lát nữa mình đi chọn váy cưới nhé?”
Lời nói vừa thốt ra, không khác gì một lưỡi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào trái tim Người vợ. Từng nhát, từng nhát, máu tươi như đang rỉ ra từ vết thương vô hình. Ly nước cam vừa vắt xong, sánh vàng trong ly, bỗng trở nên đắng nghét. Cô gần như không thể giữ vững chiếc ly trên tay. Cả thế giới như quay cuồng, và cô chỉ muốn gục xuống ngay tại đó.
Người vợ bước ra khỏi bếp, cốc nước cam sóng sánh trên tay. Từng bước chân cô chậm rãi, nặng nề, như thể mang theo sức nặng của cả thế giới. Đến gần bàn trà, Người vợ đặt mạnh cốc nước xuống, một tiếng *cạch* khô khốc vang lên. Vài giọt nước cam văng ra, bắn vào mặt bàn kính. Người chồng khẽ cau mày, ánh mắt thoáng qua vẻ khó chịu ra mặt. Người vợ đứng đó, không nói một lời. Đôi tay cô nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Khuôn mặt cô vô cảm, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Bạch Hạ Vy thấy vậy, lập tức giả vờ sợ hãi rụt người, nép sâu hơn vào lòng Người chồng. Cô ta ngước đôi mắt long lanh lên nhìn Người chồng, giọng nói nũng nịu đến phát ngấy.
“Anh đừng để cô ta làm phiền chúng ta nữa mà.”
Bạch Hạ Vy vừa dứt lời, Người chồng lập tức cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô ta một cách cưng chiều. Ánh mắt hắn lướt qua Người vợ, lạnh lẽo và thờ ơ đến ghê người. Hắn từ từ đặt Hạ Vy xuống ghế sofa, rồi quay hẳn người về phía Người vợ. Mỗi động tác của hắn đều chậm rãi, cố tình kéo dài sự căng thẳng trong không khí.
“Cô lên phòng dọn đồ đi.” Giọng hắn đều đều, nhẹ như không, nhưng lại mang theo sức ép nghẹt thở. “Mai Hạ Vy sẽ dọn về đây ở.”
Người vợ đứng đó, bất động. Từng câu chữ của hắn như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào tim cô. Chúng không chỉ xuyên thủng trái tim mà còn đóng băng cả dòng máu đang chảy. Cô như chết lặng tại chỗ, cả thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên hư ảo. Toàn thân cô run lên bần bật, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng lạ thay, không một giọt nước mắt nào rơi xuống. Đôi mắt cô mở to, vô hồn, nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng của Người chồng, cố gắng tìm kiếm một tia cảm xúc, một chút do dự, hay ít nhất là một sự giả dối. Nhưng tất cả chỉ là khoảng không trống rỗng.
Một cơn đau nhói bất ngờ ập đến, Người vợ như bị điện giật, bật tỉnh khỏi trạng thái tê dại. Cô quay người, lao thẳng lên tầng, từng bước chân như muốn xé toạc nền nhà. Đến Cửa phòng ngủ, Người vợ vặn mạnh tay nắm, xông vào trong rồi lập tức đóng sập cửa, tiếng “cạch” khô khốc của ổ khóa như một nhát dao cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài. Cô đổ gục xuống Sàn nhà lạnh toát, tấm lưng tựa vào cánh cửa như một sự phòng thủ vô vọng. Mọi sự kìm nén vỡ tan, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu tuôn trào, không ngừng nghỉ, ướt đẫm gò má. Tiếng nức nở từ từ bật ra khỏi lồng ngực, rồi chuyển thành những tiếng thút thít xé lòng, hòa cùng hơi thở đứt quãng. Người vợ đưa bàn tay run rẩy, ánh mắt mờ ảo nhìn chiếc nhẫn cưới vẫn còn sáng lấp lánh trên ngón áp út. Chiếc nhẫn như một lời nguyền, một dấu ấn của sự dối trá. “Cuộc hôn nhân này còn ý nghĩa gì nữa đây?” Người vợ thì thầm, giọng nói vỡ vụn trong tiếng khóc. Từng mảnh ghép của cuộc đời cô, những giấc mơ về một tương lai, tất cả đều sụp đổ hoàn toàn trong giây phút đó, tan tành như thủy tinh vỡ. Cô chìm trong nỗi đau, cố gắng hít thở nhưng chỉ thấy lồng ngực như bị xiết chặt.
Người vợ chìm trong nỗi đau, cố gắng hít thở nhưng chỉ thấy lồng ngực như bị xiết chặt. Cảm giác ngột ngạt đến tột cùng khiến cô muốn đứng dậy, thoát khỏi không gian tù túng này. Cô loạng choạng, bàn tay vô thức chống lên thành tủ gỗ cũ kỹ đặt gần đó. Chiếc tủ vốn đã nặng nề, lại thêm sức nặng của Người vợ làm nó hơi nghiêng. Một cuốn sách cũ, bìa đã ngả màu thời gian, nằm trên cùng, mất thăng bằng và rơi xuống sàn với tiếng “bịch” khô khốc.
Người vợ giật mình, ánh mắt vô hồn dán vào cuốn sách. Từ giữa những trang giấy đã ố vàng, một phong thư mỏng, cũng đã ngả màu thời gian, trượt ra, nằm gọn ghẽ dưới nền nhà. Sự tò mò, một cảm xúc hiếm hoi trong cơn tuyệt vọng, trỗi dậy. Cô cúi xuống nhặt, bàn tay run rẩy chạm vào tờ giấy. Nét chữ thanh mảnh nhưng đã mờ nhạt, là chữ viết tay của Mẹ của chồng. Người nhận là Ông nội của chồng.
Người vợ cẩn thận mở lá thư, từng nếp gấp đã hằn sâu theo năm tháng. Cô đưa mắt đọc lướt qua những dòng chữ đầu, ban đầu là sự bối rối, sau đó là kinh ngạc. Càng đọc sâu, đôi mắt cô càng mở to, đồng tử co rút lại như chứng kiến một điều kinh hoàng.
“Kính gửi cha kính yêu,
Con không thể chịu đựng thêm sự nhục nhã này nữa. Họ đã phá hủy tất cả những gì con có. Lời đồn đại, sự khinh miệt, tất cả đã bóp nghẹt con. Con xin lỗi cha, con không còn mặt mũi nào để đối diện với cha, với gia đình ta. Con đã thất bại, con đã để họ hủy hoại danh dự của con. Người đàn ông đó… hắn đã đẩy con đến bước đường cùng.”
Người vợ nuốt khan. Những dòng chữ tiếp theo, càng lúc càng mờ nhạt và run rẩy, như được viết trong những giây phút cuối cùng của sự tuyệt vọng:
“Con sẽ giải thoát cho mình khỏi gánh nặng này. Và con sẽ không bao giờ, không bao giờ tha thứ cho ông ta… kẻ đã cướp đi tất cả của con, kẻ đã khiến con không thể sống tiếp…”
Bức thư ố vàng tuột khỏi tay Người vợ, rơi xuống sàn lạnh lẽo. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, những mảnh ghép bi kịch bỗng chốc hiện ra rõ ràng, vẽ nên một bức tranh kinh hoàng mà cô chưa từng dám hình dung. Sự thật tàn khốc ẩn chứa trong những dòng chữ đã phủ bóng lên cả gia đình này.
Người vợ không tin vào mắt mình. Cô vội vã cúi xuống, những ngón tay run rẩy nhặt lại phong thư, đôi mắt hoa lên tìm kiếm những dòng chữ còn sót lại, những manh mối kinh hoàng đang chực chờ được hé lộ. Những con chữ cuối cùng, lượn lờ như linh hồn người đã khuất, đập vào mắt cô, sắc lạnh và đầy thù hận.
“Con không thể chịu đựng thêm sự nhục nhã này nữa. Họ đã phá hủy tất cả những gì con có. Lời đồn đại, sự khinh miệt, tất cả đã bóp nghẹt con. Con xin lỗi cha, con không còn mặt mũi nào để đối diện với cha, với gia đình ta. Con đã thất bại, con đã để họ hủy hoại danh dự của con. Người đàn ông đó… hắn đã đẩy con đến bước đường cùng. Hắn – chính là Bố của vợ – đã chà đạp lên con, khiến con trở thành trò cười của thiên hạ!”
Người vợ như chết lặng. Bố của vợ? Là bố cô sao? Không thể nào. Tay Người vợ siết chặt lá thư, mồ hôi lạnh toát ra. Cô vội vã đọc tiếp, những dòng chữ sau đó như lưỡi dao cứa vào từng thớ thịt.
“Con sẽ giải thoát cho mình khỏi gánh nặng này. Và con sẽ không bao giờ, không bao giờ tha thứ cho ông ta… kẻ đã cướp đi tất cả của con, kẻ đã khiến con không thể sống tiếp… Cha ơi, xin cha hãy hứa với con… Cha hãy trả lại tất cả cho chúng! Cha hãy bắt gia đình hắn phải gánh chịu nỗi đau tương tự, thậm chí là gấp trăm, gấp ngàn lần! Hãy khiến họ phải sống trong địa ngục trần gian mà con đã từng chịu đựng. Con xin cha, hãy trả thù cho con, vì danh dự của gia đình chúng ta!”
Chữ ký nguệch ngoạc của Mẹ của chồng phía dưới, rồi một vệt mực nhòe nhoẹt, như giọt nước mắt cuối cùng của người đã khuất. Bức thư ố vàng tuột khỏi tay Người vợ, rơi xuống sàn lạnh lẽo một lần nữa. Người vợ lùi lại, cơ thể run rẩy từng hồi. Cô ngã khụy xuống, đầu óc quay cuồng. Sự thật quá khốc liệt, nó như một dòng dung nham nóng chảy nuốt chửng mọi lý trí của cô.
Toàn bộ thế giới của Người vợ như sụp đổ. Cô bàng hoàng, choáng váng. Không phải chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng, không phải chỉ là sự khinh miệt của Người chồng, mà còn là một bí mật kinh hoàng, một mối thù hận sâu sắc đến từ thế hệ trước, đang ám ảnh cuộc đời cô và giải thích cho tất cả những bi kịch mà cô phải gánh chịu. Người vợ ôm chặt lấy mình, nước mắt tuôn rơi nhưng không thể phát ra tiếng khóc. Cả cơ thể cô run lên bần bật, như một cành cây khô yếu ớt trước cơn bão tố.
Giờ đây, mọi hành động, mọi lời nói lạnh lùng của Người chồng suốt một năm qua bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí Người vợ. Cái tát đau điếng trên má cô, ánh mắt khinh miệt khi hắn nhìn cô, sự vắng mặt thường xuyên, và cả những đêm hắn không về Ngôi nhà của hai vợ chồng. Tất cả không phải là sự vô tâm, mà là sự căm ghét tột cùng, một mối thù được nuôi dưỡng từ sâu thẳm.
Người vợ lẩm bẩm, giọng khàn đặc, “Người chồng… hắn ta thù hận mình đến vậy sao?”
Đoạn văn cuối của bức thư vẫn văng vẳng trong đầu cô: *“Hãy trả thù cho con, vì danh dự của gia đình chúng ta!”* Người vợ hiểu ra tất cả. Cô không phải là người tình cờ gặp được hắn, không phải là người được hắn chọn, mà cô là con gái của Bố của vợ – kẻ mà Mẹ của chồng căm ghét, kẻ mà gia đình hắn muốn hủy hoại. Cuộc hôn nhân hợp đồng này, mọi sự lạnh nhạt, mọi lời cay nghiệt, tất cả đều là một phần của kế hoạch trả thù tàn độc.
Tình yêu nhỏ bé mà Người vợ đã cố gắng vun đắp trong suốt một năm qua, sự hy vọng mong manh rằng một ngày nào đó Người chồng sẽ hiểu, sẽ chấp nhận cô, bỗng chốc tan biến như làn khói, hóa thành tro bụi. Thay vào đó là một nỗi chua xót nghẹn đắng, một cảm giác bị lợi dụng đến tận cùng. Cô chỉ là một con tốt trên bàn cờ thù hận, một công cụ để Người chồng thực hiện lời thề báo oán.
“Hóa ra… mình chỉ là công cụ trả thù,” Người vợ thì thào, cổ họng nghẹn đắng, lòng đau như cắt. Cảm giác bị phản bội, bị lừa dối, bị xem thường lên đến đỉnh điểm. Cô nằm co ro trên Sàn nhà lạnh lẽo, những mảnh vỡ của tình yêu và niềm tin cứa nát trái tim cô. Mọi thứ đã sáng tỏ, nhưng sự thật còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói dối nào. Sự căm ghét của Người chồng là có lý do, nhưng cái giá cô phải trả lại quá đắt.
Người vợ nằm co ro trên Sàn nhà thêm một lúc lâu, thân thể run rẩy vì lạnh và vì sự tàn nhẫn của sự thật. Từng mảnh vỡ của trái tim cứa vào nhau, nhưng rồi, một cảm giác khác dần thay thế: sự tê dại. Cô từ từ đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đã không còn vô hồn như trước. Cô bước từng bước nặng nề về phía tấm gương lớn trong Ngôi nhà của hai vợ chồng, nơi từng chứng kiến những khoảnh khắc cô độc và đầy nước mắt của mình.
Người vợ nhìn vào hình ảnh phản chiếu. Một cô gái tiều tụy, với mái tóc rối bời, đôi mắt sưng húp và gương mặt xanh xao hiện ra. Cô thấy sự yếu đuối hiện rõ mồn một trong từng đường nét. Nhưng khi nhìn sâu vào đôi mắt mình, Người vợ bắt đầu thấy một sự thay đổi. Ngọn lửa đau khổ dần lụi tàn, nhường chỗ cho một đốm sáng lạnh lẽo, rồi bùng lên thành ngọn lửa căm phẫn. Sự yếu đuối không còn, thay vào đó là một ý chí sắt đá, một quyết tâm không thể lay chuyển.
“Không,” Người vợ thì thào, giọng nói khàn đặc nhưng đầy kiên định. Cô không thể cứ mãi cam chịu như thế này, không thể làm một con tốt trên bàn cờ của Người chồng và gia đình hắn. “Mình sẽ không để mọi chuyện kết thúc như vậy!”
Bàn tay cô từ từ nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Đây không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ chiến đấu.
Người vợ dứt khoát lau đi những giọt nước mắt cuối cùng, khuôn mặt phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt đã rực lên ngọn lửa căm phẫn. Không còn chút yếu đuối nào. Cô biết mình phải làm gì. Ông nội của chồng, người đã đích thân sắp đặt cuộc hôn nhân hợp đồng này, chắc chắn là người nắm giữ chìa khóa cho mọi bí mật. Người vợ tin rằng, ông biết rõ hơn rất nhiều những gì Mẹ của chồng đã úp mở trong bức thư để lại. Cô cần sự thật, toàn bộ sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.
Không chần chừ, Người vợ lấy điện thoại ra. Ngón tay cô run rẩy, nhưng dứt khoát lướt tìm số liên lạc. Cô biết mình phải đối mặt với một thế lực hùng mạnh, một con người đầy quyền lực, nhưng sự khao khát công lý và muốn hiểu rõ mọi chuyện đã lấn át mọi nỗi sợ hãi. Người vợ bấm số, chờ đợi trong im lặng.
Một giọng nói trầm lắng vang lên từ đầu dây bên kia. Người vợ hít một hơi sâu, nén lại sự căng thẳng đang dâng trào trong lồng ngực. Cô muốn một cuộc hẹn, ngay lập tức. Giọng điệu của Người vợ tuy nhỏ nhưng đầy kiên định, không chút nhân nhượng. Sau vài phút trao đổi ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, một cuộc gặp đã được ấn định.
Người vợ cúp máy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ Ngôi nhà của hai vợ chồng, nơi từng giam hãm cô trong sự im lặng và đau khổ suốt một năm qua. Giờ đây, cô sẽ tự mình phá bỏ xiềng xích đó. Cô sẽ đi tìm câu trả lời, không ai có thể ngăn cản. Một tia lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt cô.
Người vợ không chần chừ một giây. Cô vớ lấy chìa khóa xe, bước nhanh ra khỏi Ngôi nhà của hai vợ chồng. Con đường vắng lặng buổi chiều tà phủ một màu u ám lên những hàng cây ven đường. Tim Người vợ đập thình thịch, mỗi nhịp đập như thúc giục cô phải nhanh hơn. Cô lái xe, đầu óc miên man nghĩ về cuộc gặp sắp tới với Ông nội của chồng.
Chiếc xe của Người vợ vừa lăn bánh qua khúc cua cuối cùng dẫn ra đường lớn, một âm thanh chói tai bất ngờ lọt vào tai cô. Đó là giọng của Bạch Hạ Vy, đang nói chuyện điện thoại từ một chiếc xe thể thao màu đỏ đỗ ngay bên vệ đường, cửa kính hạ thấp.
“Kế hoạch đã đi đúng hướng,” giọng Bạch Hạ Vy vang lên, đầy vẻ đắc thắng, “chỉ cần Hạ Vy kết hôn với hắn ta, toàn bộ tài sản của gia tộc sẽ về tay chúng ta.”
Người vợ như chết lặng. Bàn tay cô siết chặt vô lăng, móng tay hằn sâu vào da thịt. Máu trong người cô như ngừng chảy. Ánh mắt Người vợ mở to, trừng trừng nhìn về phía chiếc xe đỏ. Cô ta nói gì? Kết hôn? Toàn bộ tài sản? Những từ ngữ đó đâm thẳng vào tâm trí Người vợ, xuyên qua mọi lớp phòng vệ. Một kế hoạch? Một âm mưu? Không phải chỉ là chuyện tình nhân đơn thuần sao?
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Người vợ. Cô nhận ra một mưu đồ mới, một âm mưu động trời, lớn hơn rất nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng. Đây không chỉ là sự phản bội của Người chồng, hay sự chen ngang của Bạch Hạ Vy. Đây là một ván cờ lớn hơn, nơi cô, Người chồng, và thậm chí cả gia tộc, đều là những quân cờ trong một trò chơi đoạt tài sản. Khuôn mặt Người vợ tái mét, nhưng đôi mắt cô bùng lên ngọn lửa của sự căm phẫn và quyết tâm. Cô phải tìm hiểu cho rõ ràng.
Ông nội của chồng thở dài một tiếng nặng nề, dường như mang theo gánh nặng của cả một đời người. Ông nhìn Người vợ, ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi và chút gì đó của sự sám hối.
“Con bé à,” ông nội của chồng bắt đầu, giọng khàn đặc, “Chuyện này… lẽ ra ta nên kể cho con sớm hơn.”
Người vợ nín thở, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, cảm giác một cơn bão tố đang ập đến.
Ông nội của chồng đưa mắt nhìn xa xăm, trở về những ngày tháng cũ. “Mẹ của chồng con… bà ấy là một người phụ nữ dịu dàng, nhưng quá yếu đuối. Sau cái ngày định mệnh ấy, khi bố của con… đã làm nhục bà ấy, cả thế giới của bà ấy sụp đổ. Bà ấy không thể chịu đựng được sự sỉ nhục, sự gièm pha của thiên hạ. Gia đình ta lúc đó cũng chìm trong hỗn loạn, ta… ta đã không bảo vệ được bà ấy đúng lúc.”
Người vợ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, không phải vì thương xót cho mẹ chồng, mà vì sự thật cay đắng đang dần được hé lộ. Cô đã từng nghĩ về nguyên nhân sâu xa, nhưng chưa bao giờ hình dung nó lại kinh khủng đến vậy.
“Bà ấy tự tử không lâu sau đó,” ông nội của chồng tiếp tục, giọng đứt quãng. “Đó là vết sẹo không bao giờ lành trong lòng thằng bé (Người chồng). Nó chứng kiến tất cả, chứng kiến mẹ nó đau khổ thế nào, và nó thề sẽ trả thù. Nó trách móc ta đã không ra tay kịp thời, không bảo vệ mẹ nó.”
Người vợ ngã phịch xuống ghế sofa, mọi sức lực như bị rút cạn. Hận thù của Người chồng, sự lạnh lùng tàn nhẫn của hắn, giờ đây đều có một lời giải đáp. Hắn đã sống trong thù hận suốt bao nhiêu năm, và cô, con gái của kẻ thù, lại bị gán vào cuộc hôn nhân hợp đồng này.
Ông nội của chồng khẽ ho một tiếng, rồi nhìn Người vợ bằng ánh mắt sắc lạnh hơn. “Nhưng đó chưa phải là tất cả. Mối hận thù đã khiến Người chồng trở nên mù quáng, và nó đã bị lợi dụng một cách triệt để.”
Người vợ ngẩng đầu lên, ngạc nhiên. “Bị lợi dụng?”
“Đúng vậy. Bạch Hạ Vy. Con bé đó không hề đơn giản như vẻ ngoài của một người mẫu quảng cáo. Nó là con nhà tài phiệt, nhưng tham vọng của nó lớn hơn nhiều. Nó muốn nuốt chửng cả tập đoàn của chúng ta, thông qua Người chồng.”
Từng lời của ông nội của chồng như tiếng sét đánh ngang tai Người vợ. Cô đã nghĩ Bạch Hạ Vy chỉ là một tình nhân, một kẻ phá hoại gia đình. Nhưng âm mưu này lại sâu sắc và tàn độc hơn gấp bội.
“Nó đã biết về mối thù giữa gia đình ta và gia đình con,” ông nội của chồng nói tiếp, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt. “Nó dùng Người chồng như một con cờ, lợi dụng sự căm ghét của nó để đẩy con vào hôn nhân hợp đồng này, nhằm gây sức ép lên bố của con. Cùng lúc đó, nó cũng thao túng Người chồng, khiến nó tin rằng việc kết hôn với con, rồi sau đó ly hôn và hủy hoại con, là cách tốt nhất để trả thù. Trong khi đó, nó từng bước thâu tóm cổ phần, thâu tóm quyền lực. Nó muốn cả hai gia đình chúng ta suy tàn, để nó có thể dễ dàng kiểm soát mọi thứ.”
Người vợ cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mọi mảnh ghép, từ sự sắp đặt hôn nhân, sự lạnh nhạt của Người chồng, sự xuất hiện đầy kịch tính của Bạch Hạ Vy, đến thái độ mỉa mai của cô ta, tất cả bỗng chốc khớp vào nhau một cách hoàn hảo, tạo thành một bức tranh ghê rợn của sự tính toán và lợi dụng. Cô đã bị cuốn vào một âm mưu không chỉ về tình cảm mà còn về quyền lực, tài sản. Cô chỉ là một con cờ thí mạng trong ván cờ lớn của những kẻ đội lốt người thân, người yêu.
“Ta đã biết từ lâu,” ông nội của chồng nói, giọng ông trầm xuống, “nhưng ta đã do dự. Ta nghĩ Người chồng sẽ nhận ra, ta nghĩ nó sẽ không quá mù quáng. Nhưng ta đã sai. Ta để mọi chuyện đi quá xa. Giờ thì mọi thứ đã nằm trong kế hoạch của Bạch Hạ Vy.”
Người vợ nhìn thẳng vào ông nội của chồng, trong lòng bão tố dậy sóng. Cô biết bây giờ, cô không còn đơn độc trong cuộc chiến này nữa.
Người vợ nhìn thẳng vào ông nội của chồng, trong lòng bão tố dậy sóng. Cô biết bây giờ, cô không còn đơn độc trong cuộc chiến này nữa. Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, không còn là sự cam chịu, mà là sự quyết tâm. Cô đứng bật dậy, bờ vai khẽ rung lên nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một ý chí mạnh mẽ đang bùng cháy.
“Con sẽ không ly hôn một cách dễ dàng như họ mong muốn,” Người vợ nói, giọng cô chắc nịch, dứt khoát đến bất ngờ. “Họ muốn con trở thành quân cờ, vậy thì con sẽ làm hỏng ván cờ của họ.”
Ông nội của chồng nhìn Người vợ, ánh mắt ông lộ rõ sự kinh ngạc, rồi từ từ chuyển thành một nụ cười mãn nguyện. “Ta đã không nhìn lầm con bé. Phải, con không nên để mình bị lợi dụng.”
Người vợ bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài Ngôi nhà của hai vợ chồng. Trong đầu cô, một kế hoạch báo thù âm thầm nảy mầm, không phải là sự bùng nổ của cơn giận dữ, mà là sự tính toán lạnh lùng và sắc bén. Cô không còn là cô gái ngây thơ bị đẩy vào cuộc hôn nhân hợp đồng, cũng không phải người vợ yếu đuối bị Người chồng tát ngã trên Sàn nhà. Giờ đây, Người vợ là một chiến binh, sẵn sàng đối mặt với Người chồng và Bạch Hạ Vy, sẵn sàng lật ngược tình thế.
“Con sẽ bảo vệ những gì còn lại của mình,” Người vợ khẽ thì thầm, lời nói đó như một lời thề. “Và con sẽ khiến họ phải trả giá cho những gì họ đã gây ra.”
Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng Người vợ không còn cảm thấy đơn độc. Nỗi đau đã từng bủa vây cô, giờ đây đã được thay thế bằng một sức mạnh tiềm ẩn, một ý chí kiên cường. Cô hiểu rằng thù hận chỉ nuôi dưỡng thêm thù hận, nhưng không có nghĩa là cô sẽ cúi đầu chấp nhận số phận. Công lý, sự thật, và sự bình yên mới là điều cô thực sự tìm kiếm. Ánh mắt cô hướng về phía cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Một khởi đầu mới, dù đầy gian khó, cũng là một cơ hội để viết lại câu chuyện của chính mình, không còn là con cờ trong tay người khác, mà là người chủ động nắm giữ vận mệnh. Cô sẽ không báo thù bằng cách gây ra thêm đau khổ, mà bằng cách vạch trần sự thật, bảo vệ những giá trị cốt lõi và tìm lại chính mình. Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một hành trình tìm kiếm sự giải thoát, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người đã vô tình bị cuốn vào vòng xoáy nghiệt ngã này. Cô chợt nhớ về những ngày đầu tiên của cuộc hôn nhân hợp đồng, về sự ngây thơ của chính mình. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Cô đã học được rằng, đôi khi, sự im lặng không phải là yếu đuối, mà là sự chuẩn bị cho một cuộc lật đổ mạnh mẽ. Cô sẽ chiến đấu, không vì thù hận mù quáng, mà vì một tương lai mà ở đó, không ai có thể lợi dụng hay chà đạp lên hạnh phúc của người khác. Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló qua kẽ lá, soi sáng căn phòng tĩnh mịch, hứa hẹn một bình minh mới, dù có lẽ sẽ nhuốm màu giông bão.

