Năm 1 tuổi.
Bị gia đình chối bỏ, ném vào một xó xỉnh nào đó.
Năm 6 tuổi.
Được một người cưu mang, nhận làm con gái.
Năm 10 tuổi.
Ông ta sa cơ thất thế, sự nghiệp sụp đổ, nợ nần ,bất đắc dĩ, phải bán tôi đi.
Năm 15 tuổi.
Bước vào Trần Gia, làm người hầu, bị coi thường, bị hành hạ, các tiểu thư, thiếu gia nhà này không ai ưa tôi.
Năm 16 tuổi.
Trần Gia Huy thích tôi, bà chủ kiên quyết phản đối, đánh tôi thậm chí là bỏ đói để cảnh cáo.
Cuộc sống của tôi không khác gì là địa ngục trần gian cả, ngày đêm nơm nớp lo sợ, bị đánh, bị đập, chịu đói, chịu khổ, ăn không ngon ngủ không yên.
Một ngày, Trần Gia Huy và Trần Gia Triết đi học về, Gia Triết vì muốn chọc tức Gia Huy mới bày binh bố trận làm khó, làm dễ.
“Ra sân quỳ cho tao ”
Gia Huy lập tức ngăn cản, thế là bị bà chủ phạt quỳ chung.
Cả hai dưới sân, trời mưa lách tách.
Chả hiểu cảm xúc của tôi lúc này gọi là gì nhỉ?
Phạt mà vui? Lạnh mà ấm lòng?
“Thiếu Gia, người cần gì làm thế? ”
“Tôi thích thôi ”
Năm 16 tuổi đó, thật sự đã rung động…
Năm 16 tuổi rưỡi.
Tôi bị đám bạn bè ở trường đánh, nói tôi giả nghèo hèn để lấy lòng thương cảm của họ, một bạn nữ đã thấy tôi bước vào Trần Gia, nhưng họ có biết tôi chỉ là người hầu kẻ hạ?
Năm 17 tuổi.
Trần Gia Huy thay lòng đổi dạ, thích một Triệu Ân Ân kiêu ngạo, hống hách, làm tổn thương tôi.
Có lần, Ân Ân đến nhà, thấy tôi xinh đẹp nổi lòng ghen ghét, lấy ly cafe nóng hất lên người tôi, nóng vô cùng.
Sau đó ngang ngược, ôm cánh tay Gia Huy nũng nịu, ấm ức.
“Nó làm đổ cafe lên người mình, cậu xử phạt thế nào đây? ”
Cafe trên người tôi, Gia Huy có mù đâu mà không thể thấy?
Chỉ là lòng đã không còn ấm, trái tim đã không còn về tôi. Gia Huy lạnh lùng nhìn tôi.
“Cậu làm gì nó cũng được! ”
Ân Ân hớn hở cầm cây roi quất mạnh vào từng lớp da thịt mỏng mảnh của tôi, từng roi, từng roi một đến khi máu từ từ rươm rướm.
Tôi không dám khóc, chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Ân Ân thấy trời sắp đổ mưa liền bắt tôi ra ngoài sân quỳ, mưa cũng không được vào!
Tôi đau lòng mà khóc nức nở, tiếng mưa rơi trút xuống cũng không thể lấn át.
Trần Gia Triết từ trong nhà chạy ra khi thấy tôi ngất xỉu, hắn chịu lạnh, chịu ướt, đưa đôi tay của mình ẵm một cô bé ngốc nghếch như tôi vào nhà.
Trong lúc trái tim tôi lạnh lẽo nhất vẫn không thể quên được sự vô tình, vô nghĩa đó, mà bất giác nói thành lời.
“Trần Gia Huy, cậu hết thương tôi rồi… ”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Trần Gia Triết lao nhanh vào Trần Gia, hơi thở gấp gáp. Anh nâng niu Linh trong vòng tay, cẩn thận đặt cô xuống chiếc ghế sofa mềm mại trong phòng khách. Toàn thân Linh mềm oặt, ngất lịm, những vết máu khô cứng trên nền áo ướt sũng càng làm lòng Gia Triết quặn thắt. Ánh mắt anh đầy sự xót xa, một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi. Anh quay phắt sang, nhìn về phía người giúp việc đang lấp ló từ góc bếp.
“Mau lấy khăn ấm, thuốc sát trùng, nhanh lên!” Trần Gia Triết ra lệnh, giọng nói trầm và đầy lo lắng, không giấu nổi sự gấp gáp.
Người giúp việc giật mình, vội vã chạy đi. Gia Triết cúi xuống, chạm nhẹ vào trán Linh, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm đẫm.
Tiếng Gia Triết vang lên vừa dứt, người giúp việc đang vội vã chạy vào phòng bếp thì một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang. Bà chủ Trần Gia, với mái tóc búi cao gọn gàng và chiếc áo lụa sang trọng, chậm rãi bước ra phòng khách. Vẻ mặt bà đanh lại vì khó chịu, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn dưới ánh đèn chùm. Ánh mắt sắc lạnh của bà lướt qua Gia Triết đang cúi mình bên chiếc ghế sofa, rồi dừng lại trên thân hình mềm oặt của Linh. Một tia khinh bỉ thoáng qua gương mặt kiêu sa.
Bà chủ đứng sững, giọng nói khô khốc, vang vọng cả căn phòng, cắt ngang không khí căng thẳng: “Thằng Triết, con làm cái trò gì vậy? Mau bỏ con nhỏ đó ra!”
Bà chủ vừa dứt lời. Trần Gia Triết từ từ ngẩng đầu lên, thân thể cao lớn che khuất một phần Linh đang lịm đi trong vòng tay anh. Ánh mắt anh không còn sự bối rối hay sợ hãi thường thấy, thay vào đó là một tia sắc lạnh, kiên định. Anh không né tránh, mà nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tức giận của Bà chủ. Vòng tay anh siết chặt hơn quanh thân hình nhỏ bé của Linh, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. Anh mở miệng, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp phòng khách, phá tan bầu không khí ngột ngạt: “Mẹ, Linh không làm gì sai cả! Mẹ đừng quá đáng!”
Trần Gia Triết vừa dứt lời, cánh cửa chính biệt thự Trần Gia bất ngờ bật mở. Trần Gia Huy và Triệu Ân Ân từ bên ngoài bước vào, mang theo làn không khí lạnh lẽo. Gia Huy thoáng cau mày khi nhìn thấy cảnh tượng căng thẳng trước mắt: Bà chủ mặt đỏ gay gắt, Trần Gia Triết đang ôm chặt Linh, đôi mắt anh sắc lạnh chưa từng thấy. Thế nhưng, ánh nhìn của Gia Huy chỉ lướt qua rồi dừng lại trên Triệu Ân Ân bên cạnh, đôi mắt anh dần trở nên lạnh nhạt.
Trái ngược với vẻ trầm tĩnh của Gia Huy, Triệu Ân Ân nở nụ cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự mỉa mai và thích thú tột độ khi nhìn thấy Linh đang thoi thóp trong vòng tay của Trần Gia Triết. Cô ta từ tốn bước tới, tiếng gót giày gõ đều trên nền đá hoa cương, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
“Ôi chao, diễn kịch tình nghĩa anh em à?” Triệu Ân Ân cất giọng lanh lảnh, từng lời nói như những mũi kim châm vào vết thương lòng của Linh, đồng thời mang theo sự chế giễu rõ rệt hướng về Trần Gia Triết và cả Bà chủ.
Triệu Ân Ân ngừng bước, đứng cách Linh vài bước chân, đôi mắt cô ta lướt qua vẻ mặt tái nhợt của Linh, rồi dừng lại ở bàn tay đang nắm chặt vạt áo Trần Gia Triết của Linh. Một nụ cười khẩy hiện rõ trên môi Triệu Ân Ân.
“Đừng tưởng ngất xỉu là được thương hại nhé,” Triệu Ân Ân lên giọng, “loại người như cô tôi gặp nhiều rồi.”
Cô ta bước thêm một bước, cúi thấp người xuống, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn thẳng vào Linh. Linh cố gắng tránh né ánh nhìn đó, nhưng dường như nó có sức hút tàn độc, không thể thoát ra.
“Giả tạo,” Triệu Ân Ân thốt ra, âm điệu đầy ghê tởm, “Lại còn ra vẻ yếu đuối, đáng thương. Đúng là hạng chuyên dụ dỗ đàn ông. Từ thằng nhóc Gia Triết cho đến… anh Gia Huy, cô ta đều không tha. Hay ho thật đấy, một con nhỏ mồ côi, không cha không mẹ, lại có thể khiến người ta quay cuồng vì mình như vậy.”
Lời lẽ của Triệu Ân Ân như những nhát dao đâm thẳng vào tim Linh, khiến Linh run rẩy. Cô muốn phản bác, muốn hét lên rằng cô không phải loại người như vậy, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thể thốt ra lời nào. Nước mắt không tự chủ trào ra, lăn dài trên má.
Trần Gia Triết siết chặt vòng tay ôm Linh, đôi mắt anh đỏ ngầu vì tức giận. Anh định lên tiếng, nhưng Linh yếu ớt lắc đầu, một cử chỉ cầu xin anh đừng gây thêm rắc rối.
Triệu Ân Ân thấy Linh khóc, nụ cười trên môi cô ta càng thêm đắc thắng. “Khóc lóc ư? Tuyệt vời! Đúng là màn kịch hoàn hảo. Nhưng tôi nói cho cô biết, cái loại giả tạo như cô, dù có khóc đến khô cả nước mắt cũng không ai tin đâu.” Cô ta nhếch mép, ánh mắt lướt qua Trần Gia Huy, người đang đứng đó lạnh lùng quan sát, rồi lại quay về phía Linh, “Nhục nhã chưa? Hay là vẫn muốn diễn tiếp?”
Trần Gia Triết nhìn giọt nước mắt của Linh, rồi lại ngước nhìn Triệu Ân Ân đang cười đắc thắng, và sau đó là ánh mắt lạnh lùng của Trần Gia Huy. Một làn sóng giận dữ chưa từng thấy bùng lên trong lòng Trần Gia Triết. Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Anh siết chặt cánh tay đang ôm Linh, cảm nhận sự run rẩy yếu ớt từ cơ thể cô. Không chần chừ thêm một giây nào, Trần Gia Triết khom người, một tay luồn xuống dưới lưng, một tay đỡ đầu gối Linh, bế bổng cô lên khỏi mặt đất.
Linh hoảng hốt bám víu vào áo anh, đôi mắt mở to ngước nhìn Trần Gia Triết, rồi lướt qua Triệu Ân Ân đang sững sờ. Trần Gia Triết không thèm nhìn Triệu Ân Ân, ánh mắt anh xoáy thẳng vào Trần Gia Huy đang đứng đó, và rồi quét qua bà chủ đang bước ra từ phía hiên nhà, gương mặt bà lộ rõ vẻ khó chịu.
Trần Gia Triết bước đi, sải chân mạnh mẽ như một lời thách thức. Anh dừng lại trước mặt Trần Gia Huy và bà chủ, đôi mắt kiên quyết nhìn thẳng vào mẹ mình.
“Cô ấy sẽ ở phòng của con,” Trần Gia Triết tuyên bố, giọng nói rắn rỏi, vang vọng cả sân. Anh siết chặt Linh trong vòng tay, như khẳng định chủ quyền, “Ai muốn động vào cô ấy thì bước qua xác con trước!”
Lời nói của Trần Gia Triết như một cú nổ lớn, khiến Triệu Ân Ân ngớ người. Trần Gia Huy nhíu mày, ánh mắt thoáng qua sự bất ngờ xen lẫn tức giận. Bà chủ trừng mắt nhìn con trai út, khuôn mặt bà tím tái vì kinh ngạc và phẫn nộ.
Trần Gia Triết không đợi bất cứ phản ứng nào. Anh xoay người, bế Linh đi thẳng vào trong nhà, từng bước chân dứt khoát hướng về phía cầu thang. Ánh mắt anh tràn ngập sự quyết tâm, như thể cả thế giới này cũng không thể ngăn cản anh bảo vệ Linh. Anh đưa Linh lên lầu, bỏ lại phía sau ba con người đang đứng chết lặng với những cảm xúc trái ngược.
Trần Gia Triết bước vào phòng mình, cánh cửa khép nhẹ phía sau anh. Anh nhẹ nhàng đặt Linh xuống chiếc giường rộng lớn, tấm lưng trần của cô chạm vào ga trải giường mềm mại. Mái tóc ướt sũng bết dính vào gò má tái nhợt của Linh.
Anh lấy khăn bông mềm mại, cẩn thận lau khô từng sợi tóc, rồi ánh mắt anh rơi vào những vết roi hằn sâu, tím bầm trên lưng cô. Làn da trắng nõn giờ đây chi chít những vết thương ghê rợn, hằn lên sự tàn bạo của Triệu Ân Ân. Trần Gia Triết khẽ rùng mình, lồng ngực anh quặn thắt lại. Anh lấy hộp cứu thương, dùng bông gòn thấm cồn, nhẹ nhàng sát trùng từng vết thương. Linh khẽ rên lên, nhưng cô không mở mắt. Mỗi vết sát trùng là một nhát dao cứa vào lòng Trần Gia Triết. Anh dán băng gạc lên, cố gắng thật nhẹ nhàng để không làm Linh đau đớn thêm.
Anh nhìn Linh, đôi mắt ngập tràn xót xa và thương cảm. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng trĩu.
“Thật không hiểu sao Gia Huy lại có thể nhẫn tâm đến vậy,” Trần Gia Triết lẩm bẩm, giọng nói nghẹn ngào, như tự hỏi chính mình.
Linh khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt. Ánh đèn mờ ảo trong phòng làm cô chói mắt, cố gắng điều chỉnh tầm nhìn. Trước mắt Linh, Trần Gia Triết đang ngồi bên giường, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ướt của cô. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng chạm vào đôi mắt thẫn thờ của Linh.
“Linh, em tỉnh rồi sao?” Trần Gia Triết khẽ hỏi, giọng nói đầy sự nhẹ nhõm.
Vừa nghe tiếng anh, những hình ảnh đau đớn, nhục nhã ùa về trong tâm trí Linh. Lời nói cay nghiệt của Trần Gia Huy, cái tát như trời giáng, những vết roi đau rát, và nụ cười đắc thắng của Triệu Ân Ân. Linh vỡ òa, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má xanh xao. Cô đưa tay lên che mặt, bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong căn phòng tĩnh lặng.
Trần Gia Triết vội vàng ôm lấy Linh, vỗ về lưng cô, cố gắng xoa dịu nỗi đau. Anh cảm nhận được cơ thể Linh run rẩy, trái tim cô như đang tan vỡ.
“Gia Triết… anh ấy… anh ấy đã phản bội em,” Linh thút thít, giọng nói đứt quãng, “Anh ấy bỏ rơi em… để Triệu Ân Ân hành hạ em… Anh ấy còn nói, còn nói em không bằng một con chó…”
Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, vô hồn nhìn Trần Gia Triết. Sự tuyệt vọng hiện rõ trong từng lời nói, từng cái nhìn của cô.
“Gia Triết, em không còn muốn sống nữa…” Linh thì thầm, như một lời nguyền rủa cho số phận cay đắng của chính mình.
Trần Gia Triết ôm chặt Linh hơn, cảm nhận từng nhịp run rẩy của cô. Anh vỗ về lưng cô, giọng nói trầm ấm như muốn xoa dịu mọi đau đớn. Linh cứ thế bật khóc trong vòng tay anh, nước mắt ướt đẫm cả một mảng áo. Sau vài phút, tiếng nấc của cô dần nhỏ lại, chỉ còn những tiếng thở dốc nặng nề. Linh vẫn vùi mặt vào ngực Gia Triết, cô không còn sức để ngẩng đầu lên.
“Đừng nói những lời như vậy,” Gia Triết thì thầm, bàn tay vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc Linh. “Em đừng nói những lời làm anh đau lòng.” Anh hít một hơi thật sâu, như đang gom góp hết dũng khí. “Linh à, Gia Huy có lý do của cậu ta… nhưng đó không phải là tất cả.”
Linh khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sưng húp nhìn anh, trong đó còn vương vãi sự ngờ vực và tuyệt vọng. “Lý do gì? Anh ấy đã ruồng bỏ em, đã coi thường em như một món đồ bỏ đi. Lý do nào có thể biện minh cho tất cả những gì anh ấy đã làm?” Giọng Linh yếu ớt, nghẹn ngào.
Gia Triết siết nhẹ vòng tay, ánh mắt anh nhìn xa xăm, đong đầy sự bất lực và phẫn nộ. Anh hít một hơi thật sâu, như thể chuẩn bị nói ra một điều gì đó vô cùng khó khăn. “Em có biết tại sao Trần Gia lại giàu có như ngày hôm nay không?” anh hỏi, giọng nói nhỏ dần. “Phần lớn là nhờ vào những mối quan hệ và những thỏa thuận ngầm mà Bà chủ đã gây dựng. Bà ấy sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giữ vững vị thế và gia sản này.”
Linh im lặng, cô không hiểu Gia Triết đang muốn nói điều gì, nhưng cảm giác bất an len lỏi trong lòng cô.
“Gia Huy… cậu ta bị kẹt,” Gia Triết tiếp tục, lời nói như xé toạc màn đêm tĩnh mịch. “Bà chủ đã dùng đến cả sinh mệnh của Trần Gia để ép buộc cậu ta. Cuộc hôn nhân với Triệu Ân Ân không chỉ là một sắp đặt, mà nó còn là một phần trong kế hoạch lớn hơn của Bà chủ. Nó liên quan đến một khối tài sản khổng lồ, một thỏa thuận mà nếu Gia Huy không chấp nhận, cả Trần Gia sẽ sụp đổ, và cậu ta… cậu ta sẽ mất tất cả.”
Linh hoàn toàn sững sờ. Cô nhìn Gia Triết chằm chằm, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Mọi đau khổ, tủi nhục lúc này dường như bị che lấp bởi sự thật động trời mà cô vừa nghe. Hóa ra, đằng sau sự tàn nhẫn, lạnh lùng của Gia Huy lại là một bí mật khủng khiếp đến vậy. Trần Gia, một cái tên quyền lực và xa hoa, lại ẩn chứa một âm mưu đen tối. Gia Triết nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng và cảnh báo.
“Và em…” anh nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết, “Em đang là một vật cản trong kế hoạch của bà ấy. Em phải hiểu, Linh à, sự tồn tại của em ở đây đã trở thành một mối đe dọa lớn đối với Bà chủ.”
Phòng khách biệt thự Trần Gia chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn vàng hắt hiu từ chiếc đèn đứng góc phòng. TRẦN GIA HUY ngồi một mình trên chiếc sofa lớn, dáng vẻ thất thần, ly rượu trong tay đã cạn tự lúc nào. Ánh mắt anh vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nhưng tâm trí lại đang quay cuồng với những hình ảnh của quá khứ.
Anh nhớ lại ngày đầu tiên LINH bước chân vào Trần Gia, nhỏ bé và lạc lõng. Anh nhớ nụ cười ngây thơ của cô, đôi mắt trong veo khi cô giúp anh nhặt những quyển sách rơi. Anh nhớ những buổi chiều lén lút dạy cô học, những lời hứa hẹn vu vơ về một tương lai chỉ có hai người. Hồi ức ngọt ngào nhưng giờ đây lại như những mũi kim châm vào tim anh.
Rồi ký ức chuyển sang những ngày tháng gần đây, khi TRIỆU ÂN ÂN xuất hiện, khi BÀ CHỦ bắt đầu gây áp lực, khi anh phải nói những lời cay độc, phải lạnh lùng quay lưng với LINH. Cảnh tượng LINH khóc nức nở dưới mưa, cảnh cô bị ÂN ÂN hắt cà phê, những vết roi hằn trên da thịt cô hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Mỗi hình ảnh là một nhát dao cứa vào sự tự tôn và tình cảm chôn giấu của anh.
Anh siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một cảm giác bứt rứt, khó chịu trào dâng, khiến lồng ngực anh như muốn nổ tung. Linh, cô gái nhỏ bé mà anh từng thề sẽ bảo vệ, giờ đây lại đang ở bên TRẦN GIA TRIẾT, người em trai mà anh luôn coi là cái bóng của mình. Gia Triết, người luôn đứng về phía Linh, người đã cứu cô khỏi cơn mưa đêm đó, người có lẽ đang an ủi cô ngay lúc này.
Những lời anh đã thốt ra với Linh, những câu nói lạnh lùng, tàn nhẫn, chúng vang vọng trong đầu anh như một bản án. “Cô chỉ là một con người hầu, không hơn không kém.” “Đừng mơ tưởng những thứ không thuộc về cô.” Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má.
GIA HUY
(Tự lẩm bẩm)
Mình đã làm sai sao?
Ánh đèn lờ mờ từ hành lang hắt vào, in bóng Bà chủ đứng sừng sững trước cửa phòng Trần Gia Triết, đôi mắt sắc như dao găm quét qua khung cảnh bên trong. TRẦN GIA TRIẾT đang ngồi bên mép giường, tay vẫn còn đỡ lấy vai LINH, người vừa mới tựa vào thành giường với vẻ mặt xanh xao. Một cơn thịnh nộ bùng lên trong Bà chủ khi bà ta chứng kiến cảnh tượng chướng mắt này. Bà ta nghiến răng, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ và quyền uy.
BÀ CHỦ
(Giọng đanh thép, lạnh lẽo)
Thằng Triết, con muốn làm mẹ tức chết sao? Mau ném nó ra khỏi nhà!
TRẦN GIA TRIẾT
(Đứng bật dậy, chắn trước LINH, ánh mắt kiên định)
Mẹ nói gì vậy? Linh không làm gì sai cả!
BÀ CHỦ
(Tiến vào phòng, mỗi bước chân như giáng xuống một búa tạ)
Không sai? Nó là con tiện nhân, một con người hầu thấp kém mà dám dụ dỗ con trai của ta vào phòng riêng giữa đêm hôm khuya khoắt! Con tưởng ta mù sao, hay con tưởng ta dễ lừa gạt?
LINH
(Giật mình, lùi lại, giọng run rẩy)
Dạ, không phải như bà chủ nghĩ…
BÀ CHỦ
(Quay phắt lại nhìn LINH bằng ánh mắt như muốn xé toạc)
Câm miệng! Loại thấp hèn như mày không có quyền lên tiếng trong nhà này! Mày nghĩ mày là ai mà dám bén mảng vào phòng con trai ta? Mày nghĩ chỉ cần có chút nhan sắc là có thể bay lên cành cao sao? Đồ đĩ rúc!
TRẦN GIA TRIẾT
(Giận dữ)
Mẹ! Đừng nói những lời như vậy! Linh không phải loại người đó! Cô ấy chỉ bị bệnh…
BÀ CHỦ
(Cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự chế giễu)
Bệnh? Hay là bệnh làm tình, bệnh mê trai? Ta biết thừa mấy trò mèo của loại con gái rác rưởi như mày! Mày muốn trèo cao, muốn trở thành phu nhân thiếu gia của Trần Gia sao? Nằm mơ đi!
Bà chủ đưa tay chỉ thẳng vào mặt Linh, ngón tay run lên vì tức giận.
BÀ CHỦ
(Lạnh lùng, từng chữ như đóng đinh)
Hôm nay mày ở đây, ngày mai mày sẽ biến khỏi Trần Gia này. Ta sẽ không để một vết nhơ như mày ở lại dù chỉ một giây phút nào nữa!
TRẦN GIA TRIẾT
(Nắm chặt tay)
Mẹ không thể làm thế!
BÀ CHỦ
(Liếc nhìn TRẦN GIA TRIẾT, giọng điệu chuyển sang uy hiếp)
Ta không thể sao? Con bé này là ai? Nó là nô tỳ, là người hầu! Ta muốn ném nó đi đâu thì ném! Nếu con còn dám bênh vực nó, vậy thì tốt thôi, con cứ theo nó mà cút ra khỏi cái nhà này luôn đi! Đừng bao giờ vác mặt về đây nữa! Con chọn đi, một là mẹ con, hai là con người hầu bẩn thỉu này!
TRẦN GIA TRIẾT
(Ánh mắt sắt lạnh, dứt khoát)
Mẹ đã cho con lựa chọn, vậy con xin phép được chọn.
Trần Gia Triết đẩy nhẹ Linh lùi lại, anh bước lên một bước, đối mặt trực diện với Bà chủ. Không còn sự tức giận bộc phát như trước, mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ.
TRẦN GIA TRIẾT
(Giọng nói không chút run rẩy, từng chữ như đóng đinh)
Nếu mẹ đuổi Linh, con sẽ không bao giờ nhìn mặt mẹ nữa. Và con sẽ mang theo…
Bà chủ giật mình, sắc mặt bà ta biến đổi, một linh cảm xấu ập đến. Bà ta nín thở chờ đợi.
TRẦN GIA TRIẾT
(Nhấn mạnh từng từ, ánh mắt ghim chặt vào Bà chủ)
…toàn bộ những dự án chiến lược mà con đã ký kết dưới danh nghĩa Trần Gia, cùng với quỹ đầu tư cá nhân mà ba đã tin tưởng giao cho con quản lý từ khi con trưởng thành. Mẹ biết rõ, đó không chỉ là tài sản của riêng con, mà còn là xương sống cho tương lai của Trần Gia.
Lời nói của Trần Gia Triết như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Bà chủ, khiến bà ta choáng váng. Quỹ đầu tư đó là khoản tiền khổng lồ, được người chồng quá cố của bà tin tưởng giao cho Trần Gia Triết toàn quyền quản lý, và những dự án anh ta đang nắm giữ đều là những mắt xích quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến thị phần và sự phát triển của tập đoàn Trần Gia trong tương lai. Trần Gia Triết không chỉ là một thiếu gia ăn chơi, anh ta đã âm thầm chứng tỏ năng lực và tầm ảnh hưởng của mình trong bóng tối.
BÀ CHỦ
(Lùi lại một bước, khuôn mặt trắng bệch, giọng nói lạc đi)
Mày… mày nói gì vậy? Mày dám uy hiếp tao?
TRẦN GIA TRIẾT
(Thản nhiên, ánh mắt không hề nao núng)
Con không uy hiếp. Con chỉ đang cho mẹ thấy hậu quả của sự lựa chọn của mẹ. Nếu mẹ vẫn cố chấp đuổi Linh đi, thì Trần Gia sẽ không chỉ mất đi một người con, mà còn mất đi cả một tương lai.
Linh đứng phía sau, đôi mắt mở to ngỡ ngàng. Cô không ngờ Trần Gia Triết lại có thể đưa ra một điều kiện táo bạo đến vậy, một lời tuyên bố có thể xoay chuyển cả vận mệnh của gia đình danh giá này, chỉ để bảo vệ cô. Trái tim cô bỗng thắt lại bởi một cảm xúc khó tả.
Bà chủ run rẩy, bà ta nhìn Trần Gia Triết với ánh mắt vừa giận dữ, vừa hoảng loạn. Bà ta chưa bao giờ nghĩ rằng đứa con trai tưởng chừng yếu thế hơn Trần Gia Huy này lại có thể phản kháng mạnh mẽ đến thế, và còn dám dùng chính những thứ bà ta quý trọng nhất để đánh đổi. Căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Bà chủ.
Linh đứng phía sau, trái tim vẫn còn đập loạn xạ bởi sự ngỡ ngàng và cả cảm giác bối rối khó tả. Những lời của Trần Gia Triết như một tia sét đánh thẳng vào sự chai sạn trong tâm hồn cô. Cô không hiểu, không thể tin được rằng có người lại vì cô mà đánh đổi nhiều đến thế. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, ký ức về một người từng dùng mọi thứ để bảo vệ cô, một người từng dịu dàng đến mức cô ngỡ là cả thế giới, bỗng ùa về.
Mưa giăng giăng, từng hạt nặng nề trút xuống con đường đất loang lổ. Linh co ro trong góc tường cũ nát của trường học, đôi vai gầy run lên bần bật. Nước mắt hòa cùng nước mưa, mặn chát. Những lời xì xào, dè bỉu của bạn bè vẫn còn văng vẳng bên tai, và những vết bầm tím trên cánh tay nhức nhối. Cô đơn và tuyệt vọng, Linh chỉ muốn biến mất.
Bỗng một chiếc ô đen tuyền che khuất tầm nhìn, chặn lại những hạt mưa đang tạt vào mặt cô. Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thấy một bóng dáng cao lớn, vững chãi. Trần Gia Huy. Anh đứng đó, với chiếc áo sơ mi trắng hơi ướt đẫm nước mưa, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô đầy lo lắng.
TRẦN GIA HUY
(Giọng nói ấm áp, trầm bổng, khẽ chạm vào vai Linh)
Linh, em đừng sợ, có anh ở đây rồi.
Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô, tấm ô nghiêng hẳn về phía Linh. Anh lấy trong túi ra một chiếc khăn tay trắng tinh, cẩn thận lau đi những giọt nước mắt và nước mưa trên khuôn mặt tái nhợt của cô. Động tác của anh dịu dàng đến lạ lùng, như thể cô là một món đồ sứ dễ vỡ.
TRẦN GIA HUY
(Nhẹ nhàng, ánh mắt đầy sự cảm thông)
Anh đã đuổi bọn họ đi rồi. Không ai làm hại em nữa đâu. Em lạnh không?
Linh chỉ khẽ lắc đầu, cổ họng nghẹn ứ. Lần đầu tiên có người đối xử với cô bằng sự quan tâm chân thành đến vậy. Cô nhìn lên anh, đôi mắt long lanh đầy cảm kích.
TRẦN GIA HUY
(Mỉm cười ấm áp, nắm lấy bàn tay lạnh cóng của Linh)
Tay em lạnh quá. Về thôi, anh đưa em về. Sau này, bất kể có chuyện gì, cứ tìm anh. Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, bảo vệ em. Anh hứa.
Lời hứa đó, ấm áp như ánh nắng sau cơn mưa, sưởi ấm trái tim cô gái nhỏ đang run rẩy. Anh kéo cô đứng dậy, khoác chiếc áo khoác của mình lên vai cô, rồi ôm cô vào lòng, một cái ôm thật chặt, đầy che chở. Giây phút ấy, Linh tin rằng mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên giữa dòng đời giông bão. Gia Huy khi ấy là tất cả những gì cô cần.
Nhưng hiện thực lại tàn nhẫn hơn bất kỳ cơn ác mộng nào. Linh giật mình thoát khỏi dòng hồi ức, chợt nhận ra mình vẫn đang đứng trong căn phòng lạnh lẽo của Trần Gia. Ánh mắt Bà chủ vẫn còn đang sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Trần Gia Triết. Không còn cơn mưa, không còn vòng tay ấm áp. Chỉ còn lại sự thật trần trụi của một Gia Huy vô tâm, của một Trần Gia Huy hoàn toàn khác… và của một Gia Triết đang dũng cảm đứng ra bảo vệ cô.
Mâm cơm tối tại Trần Gia bao giờ cũng là một cuộc tra tấn thầm lặng. Từng món ăn bày biện sang trọng nhưng không khí lại đặc quánh sự lạnh lẽo. Linh đứng phục vụ bên cạnh, cô không dám ngẩng đầu.
Triệu Ân Ân, với vẻ mặt rạng rỡ giả tạo, vừa gắp một miếng thịt bò áp chảo, vừa khẽ cười khẩy.
TRIỆU ÂN ÂN
(Nũng nịu nhìn Gia Huy, liếc xéo Linh)
Huy à, anh xem, cái người hầu này tay chân vụng về quá. Suýt nữa thì làm đổ nước sốt vào váy em rồi. Hay là cô ta không quen phục vụ những bữa tiệc trang trọng như thế này nhỉ?
BÀ CHỦ
(Giọng lạnh tanh)
Con bé này đúng là chẳng được tích sự gì.
Trần Gia Triết đặt mạnh đũa xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Anh nhìn thẳng vào Ân Ân, ánh mắt sắc như dao.
TRẦN GIA TRIẾT
(Giọng kiên quyết)
Ân Ân, cô nói quá rồi đấy. Linh không làm đổ gì cả. Hay là cô cố tình đẩy khuỷu tay vào lúc Linh đi qua?
TRẦN GIA HUY
(Nhíu mày, có vẻ khó chịu)
Triết, sao em lại nói vậy?
TRẦN GIA TRIẾT
(Quay sang Gia Huy, ánh mắt thất vọng)
Anh còn không thấy cô ta đang bắt nạt Linh công khai sao? Hay là anh đã quen với việc này rồi?
Gia Huy im lặng. Anh nhìn Gia Triết, rồi lại nhìn Linh, người đang đứng cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt vạt áo. Ký ức về một cô gái nhỏ bé từng được anh che chở, từng tin tưởng anh tuyệt đối, bỗng chốc ùa về. Anh nhớ lại ngày mưa đó, lời hứa của anh. Lời hứa “Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, bảo vệ em. Anh hứa.” Nghe thật mỉa mai làm sao. Giờ đây, người bảo vệ cô lại là em trai anh.
TRIỆU ÂN ÂN
(Cười khẩy)
Ôi dào, có gì to tát đâu chứ. Người hầu thì phải biết phận chứ. Hay là cô ta nghĩ mình là tiểu thư gì sao?
TRẦN GIA TRIẾT
(Đứng phắt dậy, giọng đầy phẫn nộ)
Đủ rồi, Ân Ân! Đừng quá đáng! Linh không phải người hầu của cô!
BÀ CHỦ
(Lên tiếng can thiệp, nhưng mắt vẫn liếc Linh đầy ác ý)
Triết, con ngồi xuống! Con làm gì mà căng thẳng thế?
Gia Huy nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt: Gia Triết đứng phắt dậy bảo vệ Linh, còn Ân Ân vẫn không ngừng khiêu khích. Anh thấy rõ sự kiên quyết trong mắt em trai, và cả sự đau khổ, tủi thân ẩn sau vẻ ngoài cúi gằm của Linh. Anh thấy cả ánh mắt khinh miệt của Bà chủ dành cho Linh. Và rồi, anh thấy chính mình – ngồi đó, im lặng, để mặc cho tất cả xảy ra. Hình ảnh anh của quá khứ, ôm Linh trong vòng tay che chở, đối lập hoàn toàn với con người anh hiện tại. Một sự ghê tởm dâng lên trong lòng anh.
TRẦN GIA HUY
(Lẩm bẩm, giọng đủ nhỏ để chỉ mình anh nghe thấy, nhưng đầy chua xót)
Mình đã thực sự tệ đến vậy sao?
Trần Gia Huy vẫn ngồi đó, sự chua xót dâng lên trong lòng. Anh nhận ra chính mình đã trở thành kẻ đáng ghét trong mắt em trai, và cả trong mắt cô gái mà anh từng thề bảo vệ. Bên ngoài phòng ăn, Linh không dám ngẩng đầu, bước chân nặng trĩu. Trần Gia Triết đã nhanh chóng đuổi theo Linh, anh tìm thấy cô đứng lặng lẽ ở góc khuất hành lang, bóng tối bao trùm.
TRẦN GIA TRIẾT
(Giọng khẽ, đầy lo lắng)
Linh, em không sao chứ?
Linh quay lại, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định đến lạ. Cô lắc đầu, rồi hít một hơi thật sâu, như thể đang dồn nén tất cả sự tủi nhục và phẫn uất bấy lâu.
LINH
Em không sao. Nhưng em đã chịu đựng đủ rồi, Gia Triết.
Trần Gia Triết nhìn vào mắt Linh, thấy được ngọn lửa bùng cháy trong sâu thẳm tâm hồn cô. Anh biết Linh đã thực sự thay đổi.
TRẦN GIA TRIẾT
Anh biết. Anh sẽ giúp em. Chúng ta sẽ cùng nhau.
Họ tìm đến một góc vắng vẻ trong khu vườn rộng lớn của Trần Gia, nơi những cây cổ thụ che khuất mọi ánh nhìn. Gió đêm heo hút thổi qua, mang theo mùi hương của hoa lài, nhưng không thể xua đi bầu không khí căng thẳng và quyết tâm giữa hai người.
LINH
Em đã nghĩ rất nhiều. Em không thể cứ mãi bị chà đạp như thế này nữa. Bà chủ… và cả Triệu Ân Ân, họ đã đi quá giới hạn.
TRẦN GIA TRIẾT
(Gật đầu kiên quyết)
Họ nghĩ em không có ai đứng sau lưng. Nhưng họ đã lầm. Kế hoạch của chúng ta cần phải thật chi tiết. Em có ý tưởng gì không?
Linh ngước nhìn Gia Triết, ánh mắt rực sáng. Bao nhiêu tủi nhục, bao nhiêu oan ức giờ đây biến thành sức mạnh. Cô không còn là cô gái yếu đuối, cam chịu nữa.
LINH
Em sẽ không để họ chà đạp mình nữa, Gia Triết. Em muốn vạch trần bộ mặt thật của Triệu Ân Ân. Và cả những gì bà chủ đã làm. Chúng ta sẽ thu thập bằng chứng.
TRẦN GIA TRIẾT
(Mỉm cười, nụ cười đầy tin tưởng)
Đúng vậy. Anh sẽ hỗ trợ em hết sức. Chúng ta sẽ cho họ thấy, một khi đã bị dồn vào đường cùng, con người ta có thể làm được những gì. Em đã nghĩ đến việc bắt đầu từ đâu chưa?
Linh gật đầu. Trong bóng đêm, khuôn mặt cô toát lên vẻ kiên cường đến không ngờ. Cô đã từng bị coi là hạt cát, nhưng giờ đây, hạt cát ấy sẽ biến thành một cơn bão.

