Cô hầu gái bị bán, hành hạ: Thiếu gia lạnh lùng ‘cứ làm gì nó cũng được’!

Năm 1 tuổi.

Bị gia đình chối bỏ, ném vào một xó xỉnh nào đó.

Năm 6 tuổi.

Được một người cưu mang, nhận làm con gái.

Năm 10 tuổi.

Ông ta sa cơ thất thế, sự nghiệp sụp đổ, nợ nần ,bất đắc dĩ, phải bán tôi đi.

Năm 15 tuổi.

Bước vào Trần Gia, làm người hầu, bị coi thường, bị hành hạ, các tiểu thư, thiếu gia nhà này không ai ưa tôi.

Năm 16 tuổi.

Trần Gia Huy thích tôi, bà chủ kiên quyết phản đối, đánh tôi thậm chí là bỏ đói để cảnh cáo.

Cuộc sống của tôi không khác gì là địa ngục trần gian cả, ngày đêm nơm nớp lo sợ, bị đánh, bị đập, chịu đói, chịu khổ, ăn không ngon ngủ không yên.

Một ngày, Trần Gia Huy và Trần Gia Triết đi học về, Gia Triết vì muốn chọc tức Gia Huy mới bày binh bố trận làm khó, làm dễ.

“Ra sân quỳ cho tao ”

Gia Huy lập tức ngăn cản, thế là bị bà chủ phạt quỳ chung.

Cả hai dưới sân, trời mưa lách tách.

Chả hiểu cảm xúc của tôi lúc này gọi là gì nhỉ?

Phạt mà vui? Lạnh mà ấm lòng?

“Thiếu Gia, người cần gì làm thế? ”

“Tôi thích thôi ”

Năm 16 tuổi đó, thật sự đã rung động…

Năm 16 tuổi rưỡi.

Tôi bị đám bạn bè ở trường đánh, nói tôi giả nghèo hèn để lấy lòng thương cảm của họ, một bạn nữ đã thấy tôi bước vào Trần Gia, nhưng họ có biết tôi chỉ là người hầu kẻ hạ?

Năm 17 tuổi.

Trần Gia Huy thay lòng đổi dạ, thích một Triệu Ân Ân kiêu ngạo, hống hách, làm tổn thương tôi.

Có lần, Ân Ân đến nhà, thấy tôi xinh đẹp nổi lòng ghen ghét, lấy ly cafe nóng hất lên người tôi, nóng vô cùng.

Sau đó ngang ngược, ôm cánh tay Gia Huy nũng nịu, ấm ức.

“Nó làm đổ cafe lên người mình, cậu xử phạt thế nào đây? ”

Cafe trên người tôi, Gia Huy có mù đâu mà không thể thấy?

Chỉ là lòng đã không còn ấm, trái tim đã không còn về tôi. Gia Huy lạnh lùng nhìn tôi.

“Cậu làm gì nó cũng được! ”

Ân Ân hớn hở cầm cây roi quất mạnh vào từng lớp da thịt mỏng mảnh của tôi, từng roi, từng roi một đến khi máu từ từ rươm rướm.

Tôi không dám khóc, chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Ân Ân thấy trời sắp đổ mưa liền bắt tôi ra ngoài sân quỳ, mưa cũng không được vào!

Tôi đau lòng mà khóc nức nở, tiếng mưa rơi trút xuống cũng không thể lấn át.

Trần Gia Triết từ trong nhà chạy ra khi thấy tôi ngất xỉu, hắn chịu lạnh, chịu ướt, đưa đôi tay của mình ẵm một cô bé ngốc nghếch như tôi vào nhà.

Trong lúc trái tim tôi lạnh lẽo nhất vẫn không thể quên được sự vô tình, vô nghĩa đó, mà bất giác nói thành lời.

“Trần Gia Huy, cậu hết thương tôi rồi… ”

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cô hầu gái bị bán, hành hạ: Thiếu gia lạnh lùng ‘cứ làm gì nó cũng được’!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt