Vu/i v/ẻ’ quá đà, chồng và “tr////à xa///nh” phải c/ấp c/ứu, còn lấy thẻ của tôi để quẹt, ai ngờ cả 2 khóc th///ét khi bác sĩ báo tin… Tôi và Hoàng cưới nhau hơn mười năm. Chúng tôi có một con trai học tiểu học, ngoan ngoãn, lễ phép. Tưởng rằng quãng đường h//ôn nh//ân ấy sẽ vững vàng, nào ngờ, Hoàng thay đổi. Anh hay viện cớ bận rộn, về nhà muộn, ánh mắt lấp lửng khi tôi hỏi đến. Một lần tình cờ, tôi thấy trong áo vest anh để quên một tờ hóa đơn khách sạn, cùng với thỏi son lạ. Tim tôi đ//au nh//ói, nhưng tôi không làm ầm lên. Tôi hiểu, càng n/óng vội, càng để anh có lý do ch//ối c//ãi. Tôi lặng lẽ quan sát, và cũng lặng lẽ lên kế hoạch. Đỉnh điểm là ngày tôi phát hiện Hoàng bí mật lấy thẻ ngân hàng đứng tên tôi. Đó là thẻ tôi vẫn dùng để tích tiền học cho con. Tôi lập tức đến ngân hàng khóa toàn bộ. Tôi biết, chẳng bao lâu nữa anh sẽ cần đến, và khi ấy sự thật sẽ lộ rõ. Đúng như tôi dự đoán, nửa đêm hôm đó, điện thoại tôi reo liên hồi. Người gọi là bác sĩ: – Chị có phải vợ anh Hoàng không? Anh ấy và một cô gái vừa được đưa vào c//ấp c//ứu vì qu/á sứ/c trong lúc… thâ//n m///ật. Hiện bệnh viện cần người nhà đến gấp để làm thủ tục. Tôi cho/áng vá/ng nhưng vẫn giữ giọng bình thản: – Vâng, tôi sẽ đến ngay. Khi tôi có mặt, cảnh tượng trước mắt khiến tôi lạ/nh người. Hoàng nằm trên giường b//ệnh, mồ hôi vã ra như tắm, gương mặt tá/i mé/t. Bên cạnh, một cô gái trẻ – rõ ràng chính là “tr///à xa///nh” mà anh vẫn lé//n l///út qua lại – cũng trong tình trạng tương tự, th/ở d/ốc, mặt mũi nhợt nhạt. Thấy tôi bước vào, cả hai lập tức r/un rẩ/y. Hoàng cố gượng nói: – Em… sao em lại ở đây?…
NGƯỜI VỢ đứng sững sờ nơi cửa phòng bệnh, ánh mắt sắc lẹm quét qua một lượt. Cô không buồn để ý đến vẻ mặt hoảng hốt, bối rối của Hoàng. Thay vào đó, cô tiến thẳng đến giường bên cạnh, nơi cô gái trẻ đang nằm bệ rạc, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi.
“Cô gái,” Giọng Người Vợ vang lên, lạnh như băng, không một chút dao động, “tình trạng của cô thế nào?”
Cả Hoàng và cô gái đều sững sờ. Họ chuẩn bị tinh thần cho một trận gầm gừ, một lời tra hỏi về lý do cô xuất hiện, hoặc một cuộc khóc lóc thảm thiết. Nhưng không. Người Vợ phớt lờ hoàn toàn tình trạng của chồng mình, thứ duy nhất cô quan tâm là người “trà xanh” kia.
Cô gái lắp bắp, cổ họng nghẹn lại. “Tôi… tôi…”
Hoàng cố gắng gượng dậy, vội vàng xen vào. “Em yêu, em làm gì ở đây? Anh đã bảo là anh ổn mà…”
Người Vợ đưa mắt nhìn Hoàng, nụ cười mỉa mai ẩn hiện trên môi. “Anh đã bảo là anh ổn? Nhưng rõ ràng là anh đang nằm đây vì “quá sức”, đúng không Hoàng?” Giọng cô vẫn đều đều, nhưng lại mang một sức nặng khủng khiếp, như thể cô có thể bóp nghẹt không khí trong phòng.
Cô gái run rẩy, nhìn Người Vợ như nhìn thấy một con quái vật. Cô ta chưa bao giờ đối mặt với một người vợ bình tĩnh đến đáng sợ như vậy. Mọi kế hoạch, mọi sự chuẩn bị tâm lý của cô ta đều tan biến.
“Thế nào?” Người Vợ tiếp tục, mắt vẫn không rời khỏi cô gái. “Cô không muốn nói sao? Hay là vì cả hai cùng ‘quá sức’ nên giờ không nói được lời nào?”
Hoàng tái mặt. Anh cảm nhận rõ rệt sự nguy hiểm trong từng lời nói của vợ. Anh biết cô ấy không phải đang tức giận, mà là đang đè nén một cơn giận dữ còn lớn hơn, một sự tính toán lạnh lùng.
“Em… em đang nghĩ gì vậy?” Hoàng lắp bắp, cố gắng tìm lại chút uy quyền của một người chồng.
Người Vợ quay phắt lại, ánh mắt cô giờ đây hướng thẳng vào Hoàng. Sự bình tĩnh ban nãy biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa âm ỉ, cháy âm thầm nhưng vô cùng mãnh liệt.
“Anh hỏi tôi đang nghĩ gì sao, Hoàng?” Cô cười khẩy. “Tôi đang nghĩ, tại sao tôi lại phải vất vả tích cóp từng đồng cho học phí của con, trong khi anh lại dùng thẻ của tôi để đưa cô gái này vào khách sạn.”
Cả Hoàng và cô gái đều cứng đờ người. Họ quên mất việc Người Vợ đã khóa thẻ. Cái ý nghĩ về số tiền tích lũy cho con trai đột nhiên trở nên ám ảnh.
“Em… em biết rồi sao?” Hoàng run rẩy.
Người Vợ nhếch mép. “Làm sao tôi không biết được? Cái cách anh lén lút, cái cách anh nghĩ tôi ngu ngốc không nhận ra. Nhưng anh đã nhầm.” Cô liếc nhìn cô gái. “Và cô nữa. Cô nghĩ cô có thể dễ dàng cướp đi những gì thuộc về tôi và con trai tôi sao?”
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Hoàng và cô gái nhìn nhau, nỗi sợ hãi dâng lên trong mắt. Họ bị đẩy vào chân tường bởi chính hành động ngu ngốc của mình, và giờ đây, đối diện với sự bình tĩnh đáng sợ của Người Vợ, họ biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ còn như trước.
Hoàng tái mặt. Anh cảm nhận rõ rệt sự nguy hiểm trong từng lời nói của vợ. Anh biết cô ấy không phải đang tức giận, mà là đang đè nén một cơn giận dữ còn lớn hơn, một sự tính toán lạnh lùng.
“Em… em đang nghĩ gì vậy?” Hoàng lắp bắp, cố gắng tìm lại chút uy quyền của một người chồng.
Người Vợ quay phắt lại, ánh mắt cô giờ đây hướng thẳng vào Hoàng. Sự bình tĩnh ban nãy biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa âm ỉ, cháy âm thầm nhưng vô cùng mãnh liệt.
“Anh hỏi tôi đang nghĩ gì sao, Hoàng?” Cô cười khẩy. “Tôi đang nghĩ, tại sao tôi lại phải vất vả tích cóp từng đồng cho học phí của con, trong khi anh lại dùng thẻ của tôi để đưa cô gái này vào khách sạn.”
Cả Hoàng và cô gái đều cứng đờ người. Họ quên mất việc Người Vợ đã khóa thẻ. Cái ý nghĩ về số tiền tích lũy cho con trai đột nhiên trở nên ám ảnh.
“Em… em biết rồi sao?” Hoàng run rẩy.
Người Vợ nhếch mép. “Làm sao tôi không biết được? Cái cách anh lén lút, cái cách anh nghĩ tôi ngu ngốc không nhận ra. Nhưng anh đã nhầm.” Cô liếc nhìn cô gái. “Và cô nữa. Cô nghĩ cô có thể dễ dàng cướp đi những gì thuộc về tôi và con trai tôi sao?”
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Hoàng và cô gái nhìn nhau, nỗi sợ hãi dâng lên trong mắt. Họ bị đẩy vào chân tường bởi chính hành động ngu ngốc của mình, và giờ đây, đối diện với sự bình tĩnh đáng sợ của Người Vợ, họ biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ còn như trước.
Hoàng ho khan, giọng yếu ớt. Anh cố gắng gượng dậy, dựa vào thành giường. Toàn thân anh rã rời, đầu óc quay cuồng.
“Em… em yêu,” Hoàng thì thầm, cố gắng níu kéo. “Anh… anh không có tiền ở đây. Ví của anh để quên ở nhà.”
Người Vợ nhướng mày, một nụ cười lạnh lùng xuất hiện.
“Và?” Cô hỏi, giọng vẫn đều đều đến đáng sợ.
“Em… em có thể quẹt thẻ giúp anh thanh toán tạm không?” Hoàng lắp bắp, ánh mắt cầu khẩn nhìn vợ. “Anh thật sự không còn cách nào khác.”
Người Vợ nhìn thẳng vào mắt Hoàng. Cô không hề dao động. Ánh mắt cô kiên quyết, lạnh lùng như tảng băng. Cô không trả lời, chỉ đơn giản là đứng đó, nhìn anh, như đang nhìn một kẻ xa lạ.
Trong khoảnh khắc im lặng đó, Hoàng cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp. Anh nhận ra rằng mọi lời van xin của mình lúc này đều trở nên vô nghĩa. Cô vợ mà anh từng nghĩ sẽ luôn mềm lòng, giờ đây lại trở thành một bức tường thành sừng sững, không thể xuyên thủng. Cô gái nằm bên cạnh cũng im lặng, đôi mắt mở to nhìn cảnh tượng trước mắt, một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng cô ta.
Người Vợ nhìn thẳng vào mắt Hoàng. Cô không hề dao động. Ánh mắt cô kiên quyết, lạnh lùng như tảng băng. Cô không trả lời, chỉ đơn giản là đứng đó, nhìn anh, như đang nhìn một kẻ xa lạ.
Trong khoảnh khắc im lặng đó, Hoàng cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp. Anh nhận ra rằng mọi lời van xin của mình lúc này đều trở nên vô nghĩa. Cô vợ mà anh từng nghĩ sẽ luôn mềm lòng, giờ đây lại trở thành một bức tường thành sừng sững, không thể xuyên thủng. Cô gái nằm bên cạnh cũng im lặng, đôi mắt mở to nhìn cảnh tượng trước mắt, một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng cô ta.
Hoàng nuốt nước bọt, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh trong đôi mắt người vợ. “Em… em làm ơn đi mà,” anh khẩn cầu, giọng đứt quãng. “Chỉ một chút thôi. Anh hứa sẽ trả lại ngay.”
Người Vợ vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh băng. Cô tiến lại gần giường bệnh, nơi Hoàng và “trà xanh” đang nằm. Cô dừng lại, ánh mắt quét qua cả hai người một lượt, rồi khẽ nhếch mép cười, một nụ cười không hề có chút vui vẻ nào.
“Anh cần tiền để làm gì vậy, Hoàng?” Giọng cô đều đều, nhưng lại vang vọng trong căn phòng một cách đầy ám ảnh. “Anh cần tiền để trả cho đêm nay, đúng không?”
Hoàng và “trà xanh” đều cứng đờ người. Họ đã quên mất việc mình đang ở bệnh viện, trong tình cảnh gì. Lời nói của người vợ như một nhát dao phẫu thuật sắc bén, cắt phăng mọi ảo tưởng, mọi lời bào chữa mà họ kịp nghĩ ra.
Người Vợ tiếp tục, giọng cô giờ đây trở nên sắc như dao cạo. “Tôi đã nghe rồi. Anh muốn quẹt thẻ của tôi để thanh toán. Anh muốn lấy tiền học phí của con trai tôi để mua vui cho anh và cô ta.”
Hoàng mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại im bặt. Anh nhìn thấy trong mắt vợ không còn tình yêu, không còn sự tin tưởng, chỉ còn là sự khinh bỉ và một thứ gì đó còn đáng sợ hơn: sự lạnh lùng tính toán.
“Em nói cho anh biết một tin này, Hoàng,” Người Vợ nói, từng chữ như đóng đinh vào không khí. “Thẻ của em đã khóa rồi.”
Hoàng chết sững. Anh nhìn vợ chằm chằm, cố gắng hiểu xem mình vừa nghe thấy gì.
“Em… em nói sao cơ?” Hoàng lắp bắp, giọng lạc đi.
Người Vợ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh. “Em đã khóa tất cả các thẻ đứng tên em từ mấy ngày trước rồi.”
Câu nói này như sét đánh ngang tai, khiến Hoàng và “trà xanh” chết lặng. Gương mặt họ từ tái mét chuyển sang trắng bệch vì hoảng sợ tột độ. Ý nghĩ về việc họ sắp phải đối mặt với hóa đơn bệnh viện khổng lồ mà không có một xu dính túi khiến cả hai run lên bần bật. “Trà xanh” thì cố gắng kéo tấm chăn che người, cố gắng ẩn mình đi, nhưng ánh mắt hoảng loạn đã tố cáo tất cả.
Bác sĩ bước nhanh vào phòng, khuôn mặt nghiêm nghị, dán mắt vào tập hồ sơ trên tay. “Anh Hoàng,” ông gọi, giọng dứt khoát, “chúng tôi cần hoàn tất thủ tục nhập viện và thanh toán tạm ứng viện phí gấp. Chúng tôi cần thanh toán tạm ứng viện phí ngay để làm thủ tục nhập viện cho cả hai bệnh nhân.”
Hoàng và cô gái bên cạnh chết sững. Ánh mắt họ hoảng loạn nhìn nhau, sự lạnh lùng của Người Vợ vừa rồi như tan biến, nhường chỗ cho một nỗi sợ hãi thực tại. Họ đã tính toán mọi thứ, ngoại trừ việc không có tiền. Cơn “quá sức” bất ngờ đã đẩy họ vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, giờ đây còn thêm cả núi nợ viện phí khổng lồ. Hoàng siết chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Cô gái lí nhí: “Em… em không còn tiền nào nữa.” Lời nói của bác sĩ như nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Hoàng, nhưng giờ đây, sự bẽ bàng đó chẳng là gì so với cơn tuyệt vọng đang bủa vây. Không có tiền, không có thẻ, chỉ còn lại sự trơ trẽn và sự thật phũ phàng rằng họ đã tự đào mồ chôn mình.
Hoàng siết chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. “Tôi… tôi không thể làm gì được.”
CÔ GÁI, nằm vật vã trên giường bệnh, đôi mắt lờ đờ nhìn quanh. Cô ta run rẩy mò mẫm tìm chiếc điện thoại trong túi áo choàng bệnh nhân. Màn hình sáng lên, hiện lên danh bạ quen thuộc. Cô ta run rẩy nhấn vào tên “Mẹ”.
Âm thanh chờ đợi vang lên, nhưng chỉ kéo dài vài giây rồi chuyển sang giọng nói tổng đài máy móc: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Cô ta thở dài, mắt ngấn nước. Lại thử một số khác, số của người chị.
“ALO?” Giọng người chị vang lên, đầy vẻ khó chịu.
“Chị ơi… em…” CÔ GÁI nức nở. “Em… em đang ở bệnh viện…”
“Bệnh viện nào? Gặp chuyện gì? Tôi đang bận.” Giọng người chị cắt ngang, lạnh lùng.
“Em… em không biết nữa… Anh Hoàng…” Cô ta cố gắng giải thích nhưng giọng nghẹn lại.
“Thôi đi! Anh Hoàng nào? Tôi không quen. Cô tự lo đi!” Tiếng “tút tút” dứt khoát vang lên.
CÔ GÁI tuyệt vọng nhấn nút gọi khẩn cấp. “Mẹ ơi… con đang ở bệnh viện…” cô thì thào, nước mắt tuôn rơi. Chỉ còn lại tiếng “tút tút” vô vọng. Khuôn mặt cô ta nhợt nhạt, lộ rõ vẻ hoảng loạn và cô độc. Chiếc điện thoại rơi khỏi tay, trượt xuống sàn. Cô ta nhắm mắt lại, cảm giác bất lực bao trùm. Mọi hy vọng giờ đây như tan biến theo những cuộc gọi không thành.
**CẢNH 1**
**NỘI DUNG:** Người vợ (Linh) đối mặt với Hoàng và “trà xanh” tại bệnh viện, tiết lộ cô đã biết tất cả.
**BỐI CẢNH:** Phòng bệnh tại Bệnh viện. Hoàng và “trà xanh” đang được cấp cứu. Linh bước vào, đối mặt với họ.
**(Cảnh bắt đầu)**
Linh bước vào phòng bệnh, ánh mắt sắc như dao găm quét qua Hoàng đang nằm trên giường, gương mặt tái nhợt vì sốc và kiệt sức. Bên cạnh là “trà xanh”, đôi mắt hoang mang, cố gắng ngồi dậy. Không khí đặc quánh sự ngượng ngùng và sợ hãi. Tiếng máy móc y tế đều đều vang lên như nhịp đếm ngược cho sự sụp đổ.
Linh dừng lại trước giường Hoàng, ánh mắt không chút lay động. Cô nhìn thẳng vào anh, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sức nặng của ngàn cân.
LINH
Anh có nhớ tờ hóa đơn khách sạn trong áo vest anh không?
Hoàng giật mình, ánh mắt liếc vội sang bên.
LINH (tiếp)
Và thỏi son em chưa từng dùng? Cái màu hồng phấn mà em ghét cay ghét đắng ấy.
Hoàng cúi gằm mặt, đôi vai run lên khe khẽ. Anh không dám ngẩng lên, như thể tìm kiếm một lỗ nẻo để chui xuống. Cái vẻ hổ thẹn hiện rõ trên gương mặt anh, mỗi đường nét như bị vặn xoắn lại bởi tội lỗi.
“Trà xanh” nhìn Linh, rồi nhìn Hoàng, sự hoang mang càng lúc càng lớn. Cô ta cố gắng ghép nối những mẩu thông tin rời rạc, rồi đột nhiên nhận ra điều gì đó. Ánh mắt cô ta mở to, nhìn Linh với một vẻ khó tin. Cô ta nhận ra người phụ nữ này không hề ngây thơ như cô ta tưởng. Cô ta đã biết mọi chuyện từ lâu.
LINH (tiếp)
Em biết. Từ rất lâu rồi.
Linh quay sang nhìn “trà xanh”, một nụ cười nhạt nhẽo nở trên môi.
LINH (tiếp)
Chị nghĩ mình là người duy nhất biết chuyện à? Chị nghĩ tôi sẽ đau khổ, gào thét, hay cầu xin anh ta?
“Trà xanh” bỗng thấy lạnh sống lưng. Cô ta cảm nhận được sự nguy hiểm toát ra từ người phụ nữ trước mặt.
LINH (tiếp)
Tôi đã nhìn anh ta lén lút lấy thẻ ngân hàng của tôi. Cái thẻ mà tôi đã cất rất kỹ. Tiền học phí của con trai chúng ta. Anh ta nghĩ tôi không biết?
Linh quay lại nhìn Hoàng, ánh mắt cô giờ đây không còn là sự tức giận nữa, mà là một sự khinh bỉ tột cùng.
LINH (tiếp)
Anh nghĩ anh là kẻ thông minh lắm sao, Hoàng? Anh nghĩ anh có thể lừa dối tất cả mọi người, bao gồm cả đứa con của mình?
Hoàng vẫn im lặng, hơi thở hổn hển. Anh biết mình đã đi đến bước đường cùng.
LINH (tiếp)
Anh có nhớ buổi tối anh bảo anh đi công tác đột xuất không? Em đã ở nhà, một mình. Ngồi nhìn di động của anh. Em đã thấy những dòng tin nhắn đó. Những cuộc gọi đó.
“Trà xanh” nuốt nước bọt. Cô ta nhớ lại những lần Hoàng nói dối, những cuộc hẹn hò bí mật. Giờ đây, tất cả đều vỡ lở.
LINH (tiếp)
Em đã không làm ầm lên. Em đã không khóc lóc. Em đã lặng lẽ quan sát. Em đã đi đến ngân hàng. Em đã khóa tất cả các thẻ. Anh có nhớ không, Hoàng? Toàn bộ tài khoản của em, giờ đây anh không còn lấy được một xu. Tiền học phí của con trai, anh nghĩ anh có thể chạm vào nó sao?
Hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Linh đầy cầu khẩn. Nhưng Linh chỉ đáp lại bằng một cái lắc đầu.
LINH (tiếp)
Anh và cô ta. Quá sức, phải không? Anh ta nói đúng. Đúng là quá sức. Quá sức để anh lừa dối em. Quá sức để anh giả vờ là một người chồng, người cha tốt.
Linh quay lưng lại, hướng ra cửa.
LINH (tiếp)
Giờ thì anh có thể tiếp tục diễn vai nạn nhân của mình. Còn tôi, tôi có kế hoạch của riêng mình.
Linh bước ra khỏi phòng, để lại Hoàng và “trà xanh” trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng máy móc y tế vang vọng. “Trà xanh” nhìn Hoàng với ánh mắt đổ lỗi. Hoàng thì chỉ biết nhìn vào khoảng không vô định.
**(Cảnh kết thúc)**
**CẢNH 2**
**NỘI DUNG:** Người vợ đối chất với chồng về số tiền dành dụm cho con trai.
**BỐI CẢNH:** Vẫn tại phòng bệnh ở Bệnh viện. Hoàng và “trà xanh” đang tiếp tục ở đó. Linh đã quay lại, đối mặt trực diện với Hoàng.
**(Cảnh bắt đầu)**
Linh bước vào lại phòng bệnh, ánh mắt cô giờ đây tập trung hoàn toàn vào Hoàng. “Trà xanh” im lặng rúc mình vào góc giường, đôi mắt vẫn còn nét hoang mang pha lẫn sợ hãi. Mọi thứ trong phòng dường như đều im bặt, chỉ còn tiếng máy móc y tế đều đều vang lên như một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự thật.
Linh đứng đối diện Hoàng, không còn vẻ lạnh lùng như trước. Giờ đây, giọng nói cô mang theo một sự nghiêm túc, đanh thép, và đầy ẩn ý. Cô nhìn thẳng vào mắt chồng, như đang tìm kiếm một chút gì đó còn sót lại của người đàn ông cô từng yêu.
LINH
Anh còn nhớ cái thẻ ngân hàng em luôn cất kỹ trong ngăn kéo không? Cái thẻ mà anh vừa bí mật lấy đi.
Hoàng lắp bắp, cổ họng như bị nghẹn lại. Anh chỉ có thể nhìn Linh, ánh mắt đầy hoảng loạn và bất lực. Anh biết mình đã hoàn toàn bị cô lật tẩy.
LINH (tiếp)
Số tiền trong thẻ đó là tiền em dành dụm cho con học hành, anh đã định lấy nó để làm gì?
Câu nói của Linh vang lên như một nhát dao. Hoàng run rẩy toàn thân. Khuôn mặt anh tái mét, những mạch máu trên trán nổi rõ lên. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi và bẽ bàng tột độ dâng lên trong lòng. Anh nhìn xuống đôi tay mình, chúng run lẩy bẩy không kiểm soát được. Anh chưa bao giờ cảm thấy mình hèn hạ và ti tiện đến thế.
“Trà xanh” nghe rõ từng lời Linh nói. Cô ta nhìn Hoàng với ánh mắt phức tạp. Ban đầu là sự khó tin, rồi đến sự nhận thức. Cô ta nhận ra mình đã không chỉ là một kẻ thứ ba chen chân vào cuộc hôn nhân này, mà còn là đồng phạm trong việc gây ra một hậu quả tồi tệ hơn nhiều so với những gì cô ta tưởng tượng. Số tiền đó là dành cho tương lai của con trai họ. Cô ta đã cùng Hoàng gián tiếp tước đoạt đi cơ hội của một đứa trẻ. Sự nhận thức này khiến cô ta thấy ghê tởm chính mình và cả Hoàng.
LINH (tiếp)
Anh có biết mỗi lần em bỏ tiền vào đó, em đã nghĩ đến tương lai của con mình như thế nào không? Em đã nghĩ đến trường đại học, đến những ước mơ mà con sẽ theo đuổi. Còn anh, anh lại nhắm mắt lại, lấy tiền đó để phục vụ những thú vui nhơ bẩn của anh.
Hoàng không thể nói nên lời. Anh chỉ biết lắc đầu nhẹ, như một lời thú nhận. Cơ thể anh như bị rút cạn sức lực, anh cảm thấy mình hoàn toàn sụp đổ dưới ánh mắt của vợ.
LINH (tiếp)
Anh đã làm anh ta suy sụp, phải không? Anh ta nói đúng. Quá sức. Quá sức để tôi còn có thể tiếp tục giả vờ như không có gì.
Linh nhìn thẳng vào “trà xanh”, ánh mắt sắc như dao.
LINH (tiếp)
Còn chị. Chị có lẽ không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, phải không? Chị nghĩ chỉ là một cuộc vui bên ngoài thôi sao? Chị đã cùng anh ta dẫm đạp lên cả tương lai của con trai tôi.
“Trà xanh” chỉ biết cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt của Linh. Cô ta cảm thấy sự xấu hổ, tội lỗi và cả sự khinh bỉ dồn nén lên mình. Cô ta biết mình đã đi quá giới hạn, và hậu quả này là không thể chấp nhận được.
Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cô không còn muốn nói thêm lời nào với hai con người này nữa. Cô quay lưng lại, bước nhanh ra khỏi phòng bệnh, để lại Hoàng trong nỗi giày vò tội lỗi và “trà xanh” trong sự nhận thức kinh hoàng về hậu quả hành động của mình. Tiếng máy móc y tế vẫn đều đều vang lên, giờ đây như tiếng khóc nức nở cho một tương lai đã bị vấy bẩn.
**(Cảnh kết thúc)**
**CẢNH 3**
**NỘI DUNG:** ‘Trà xanh’ cầu xin sự thương hại.
**BỐI CẢNH:** Vẫn tại phòng bệnh. Linh đã rời đi. Hoàng vẫn đang suy sụp. “Trà xanh” bắt đầu hoảng loạn khi nhận ra tình cảnh của mình.
**(Cảnh bắt đầu)**
Cánh cửa phòng bệnh đóng sập lại, cắt đứt mọi âm thanh bên ngoài. Căn phòng vốn đã ngột ngạt nay càng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng máy móc y tế vẫn đều đặn vang lên, như một nhịp đếm thời gian đang cướp đi mọi thứ của Hoàng. Anh gục đầu xuống, hai tay ôm chặt lấy mặt, vai run lên bần bật. Mọi lời nói của Linh, mỗi ánh mắt của cô, đều như những nhát dao cứa vào tâm can anh. Anh đã mất tất cả.
“Trà xanh” nhìn Hoàng, rồi lại nhìn ra cánh cửa Linh vừa đi qua. Ban đầu là sự hoang mang, sau đó là nỗi sợ hãi trào dâng. Cô ta không còn thấy sự quyến rũ hay quyền lực nào từ Hoàng nữa. Thay vào đó là một kẻ thất bại, một kẻ đã tự tay phá hủy mọi thứ. Cô ta nhận ra mình cũng đã bị cuốn vào vòng xoáy này, trở thành một con tốt thí trong một ván cờ mà cô ta hoàn toàn không hiểu luật chơi.
Sự thật về số tiền dành dụm cho con trai như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực cô ta. Cô ta đã cùng Hoàng làm một việc tồi tệ đến mức nào? Cái nhìn khinh bỉ của Linh khi nói về “những thú vui nhơ bẩn” vang vọng trong đầu cô ta. Cô ta cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình.
Trong cơn tuyệt vọng, “trà xanh” nhìn về phía Hoàng đang gục ngã. Cô ta cần một ai đó để bấu víu, một ai đó để đổ lỗi, hay đơn giản là một cách nào đó để thoát khỏi vũng lầy này. Cô ta lao tới bên giường, nắm lấy cánh tay Hoàng đang buông thõng.
TRÀ XANH
(Giọng lạc đi, lắp bắp)
Anh Hoàng… anh ơi… chuyện gì đang xảy ra vậy? Chị ấy… chị ấy nói gì thế?
Hoàng chỉ khẽ rên lên, không ngẩng đầu lên. Anh không còn sức để đáp lại cô ta. Sự im lặng của anh càng khiến “trà xanh” thêm phần hoảng loạn. Cô ta cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực thẳm.
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở. Linh đứng đó, gương mặt lạnh lùng như băng tuyết. Cô không nhìn Hoàng, mà nhìn thẳng vào “trà xanh”. Nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi cô.
LINH
Chị vẫn còn ở đây sao?
“Trà xanh” giật mình, quay phắt lại. Nhìn thấy Linh, cô ta cảm thấy như có một tia hy vọng mong manh. Trong cơn hoảng loạn, cô ta quay sang cầu xin người vợ, gương mặt nhợt nhạt và đầy nước mắt.
TRÀ XANH
(Nức nở, giọng van xin)
Chị ơi… chị giúp anh Hoàng với… anh ấy… anh ấy không sao chứ? Em… em xin chị…
Lời nói của “trà xanh” nghẹn lại trong cổ họng. Cô ta hy vọng vào sự thương hại, vào một chút lòng trắc ẩn từ người vợ bị phản bội. Nhưng Linh chỉ đứng đó, như một pho tượng. Ánh mắt cô không chút động lòng, chỉ toàn sự lạnh lẽo và khinh bỉ.
LINH
Giúp anh ta? Chị nghĩ chị có tư cách gì để giúp ai? Chị đã làm gì với cuộc đời của anh ta, với tương lai của con trai tôi?
Giọng nói của Linh vang lên đều đều, không hề cao giọng, nhưng lại mang sức nặng nghìn cân. Cô ta biết mình đã không còn chỗ để biện minh. Lời cầu xin của “trà xanh” trở nên vô vọng. Cô ta nhìn vào đôi mắt lạnh như băng của Linh, nhận ra rằng mình đã hoàn toàn sai lầm. Không có sự thương hại nào ở đây cả. Chỉ có sự phán xét và sự kết thúc.
“Trà xanh” ngã khuỵu xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu. Tiếng khóc nấc lên ngày càng lớn, hòa lẫn với tiếng máy móc y tế đều đặn. Hoàng vẫn gục đầu, không nhúc nhích, như đã bị tước đoạt mọi ý chí. Cảnh tượng trước mắt Linh là sự sụp đổ hoàn toàn của hai kẻ đã dám phá hoại cuộc đời cô.
**(Cảnh kết thúc)**
LINH
(Nhìn “trà xanh” bằng ánh mắt lạnh lẽo, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng)
Chị vẫn còn ở đây sao?
“Trà xanh” giật mình, quay phắt lại. Nhìn thấy Linh, cô ta cảm thấy như có một tia hy vọng mong manh. Trong cơn hoảng loạn, cô ta quay sang cầu xin người vợ, gương mặt nhợt nhạt và đầy nước mắt.
TRÀ XANH
(Nức nở, giọng van xin)
Chị ơi… chị giúp anh Hoàng với… anh ấy… anh ấy không sao chứ? Em… em xin chị…
Lời nói của “trà xanh” nghẹn lại trong cổ họng. Cô ta hy vọng vào sự thương hại, vào một chút lòng trắc ẩn từ người vợ bị phản bội. Nhưng Linh chỉ đứng đó, như một pho tượng. Ánh mắt cô không chút động lòng, chỉ toàn sự lạnh lẽo và khinh bỉ.
LINH
Giúp anh ta? Chị nghĩ chị có tư cách gì để giúp ai? Chị đã làm gì với cuộc đời của anh ta, với tương lai của con trai tôi?
Giọng nói của Linh vang lên đều đều, không hề cao giọng, nhưng lại mang sức nặng nghìn cân. Cô ta biết mình đã không còn chỗ để biện minh. Lời cầu xin của “trà xanh” trở nên vô vọng. Cô ta nhìn vào đôi mắt lạnh như băng của Linh, nhận ra rằng mình đã hoàn toàn sai lầm. Không có sự thương hại nào ở đây cả. Chỉ có sự phán xét và sự kết thúc.
“Trà xanh” ngã khuỵu xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu. Tiếng khóc nấc lên ngày càng lớn, hòa lẫn với tiếng máy móc y tế đều đặn. Hoàng vẫn gục đầu, không nhúc nhích, như đã bị tước đoạt mọi ý chí. Cảnh tượng trước mắt Linh là sự sụp đổ hoàn toàn của hai kẻ đã dám phá hoại cuộc đời cô.
Sau đó, Linh quay phắt lại, nhìn thẳng vào Hoàng. Ánh mắt cô không còn một chút cảm xúc nào, chỉ còn sự lạnh lùng tột độ.
LINH
Anh tự làm, anh tự chịu. Em chỉ quan tâm đến con trai em. Anh muốn giải quyết chuyện này thế nào?
Lời tuyên bố dứt khoát của Linh như một nhát dao cuối cùng cắt đứt mọi sợi dây liên kết giữa họ. Hoàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Linh với vẻ cầu xin, nhưng anh ta biết, đã quá muộn. “Trà xanh” nhìn Hoàng, rồi lại nhìn Linh, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi. Cô ta chưa từng thấy một Linh nào đáng sợ đến vậy. Sự cứng rắn và ánh mắt không lay chuyển của người vợ đã dập tắt mọi hy vọng cuối cùng. Họ nhận ra rằng, họ đã thực sự không còn đường lui nào nữa. Tiền học phí của con trai đã bị Hoàng tiêu xài hoang phí, giờ đây, ngay cả sự che chở của Linh cũng không còn. Họ đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ hoàn toàn.
Cảnh tượng trong phòng bệnh giờ đây ngột ngạt đến cùng cực. Tiếng máy móc y tế dường như cũng trở nên chậm rãi hơn, như đang chứng kiến sự phán xét cuối cùng. Hoàng và “trà xanh”, hai kẻ đã lầm đường lạc lối, giờ đây chỉ biết chìm trong nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng.
HOÀNG
(Thân hình run rẩy, giọng nói lạc đi vì nức nở, gương mặt tái mét vì đau đớn và sợ hãi)
Anh… anh biết lỗi rồi… Em ơi… anh xin em… Anh sẽ sửa chữa… Anh hứa…
Hoàng cố gắng vươn tay về phía Linh, nhưng cánh tay anh ta yếu ớt buông thõng xuống. Mỗi lời nói ra như xé nát cổ họng anh ta. Anh ta tuyệt vọng nhìn người vợ, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh trong đôi mắt vốn dĩ tràn đầy yêu thương. Nhưng những gì anh ta nhận lại chỉ là sự lạnh lùng đến thấu xương.
LINH
(Giọng đều đều, không chút cảm xúc, ánh mắt dán chặt vào Hoàng)
Sửa chữa? Anh định sửa chữa cái gì, Hoàng? Cái danh dự của tôi? Tương lai của con trai tôi? Hay là cái niềm tin mà tôi đã đặt trọn vào anh?
Lời nói của Linh như một nhát dao cứa vào trái tim Hoàng. Anh ta càng nức nở hơn, những tiếng nấc nghẹn lại khiến anh ta khó thở. Anh ta biết mình đã sai lầm đến mức nào. Anh ta đã bán rẻ tất cả vì những phút yếu lòng.
HOÀNG
(Cố gắng gượng dậy, nhưng chỉ hơi nhúc nhích)
Anh… anh xin lỗi… Anh không cố ý… Thằng bé… nó cần tiền học phí… Anh… anh quẫn trí…
Anh ta nhìn sang “trà xanh”, người đang vật vã trên giường bệnh, rồi lại nhìn Linh, cố gắng biện minh cho hành động dại dột của mình. Anh ta muốn Linh hiểu, muốn Linh tha thứ. Nhưng sự lạnh lùng trong mắt Linh không hề lay chuyển. Cô ta chỉ đứng đó, như một nữ thần phán xét, nhìn kẻ tội đồ dưới chân mình.
LINH
Quẫn trí? Anh quẫn trí đến mức lấy thẻ của tôi, lấy tiền tích lũy cho con trai chúng ta để đi giải quyết “nhu cầu” của anh với cô ta ở khách sạn sao? Anh làm tôi phải khóa thẻ, phải đối mặt với nguy cơ con tôi không có tiền đóng học phí, chỉ vì anh quá sức vì “tình yêu” sao?
Mỗi câu nói của Linh là một nhát búa đập thẳng vào tâm can Hoàng. Anh ta ôm lấy đầu, thân thể co giật dữ dội. Sự xấu hổ, hối hận và tuyệt vọng dâng trào, làm anh ta không thở nổi. “Trà xanh” nhìn Hoàng với ánh mắt sợ hãi, rồi lại nhìn Linh với vẻ cầu xin. Cô ta nhận ra mình đã đẩy mọi chuyện đi quá xa.
TRÀ XANH
(Giọng run rẩy, yếu ớt)
Chị… chị đừng trách anh Hoàng… Là em… em ép anh ấy…
LINH
(Cắt ngang lời “trà xanh” một cách lạnh lùng)
Chị không có thời gian để nghe những lời biện hộ sáo rỗng. Chị đã mất tất cả niềm tin vào hai người. Anh Hoàng, anh muốn giải quyết chuyện này thế nào? Anh có biết, mọi thứ anh làm đã đẩy chúng ta vào bước đường cùng không?
Hoàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Linh. Anh ta thấy sự phán xét tột cùng trong mắt vợ. Anh ta biết, không có lời nào có thể cứu vãn được nữa. Anh ta đã đánh mất tất cả.
LINH
(Giọng đều đều, không chút cảm xúc, ánh mắt dán chặt vào Hoàng)
Sửa chữa? Anh định sửa chữa cái gì, Hoàng? Cái danh dự của tôi? Tương lai của con trai tôi? Hay là cái niềm tin mà tôi đã đặt trọn vào anh?
Lời nói của Linh như một nhát dao cứa vào trái tim Hoàng. Anh ta càng nức nở hơn, những tiếng nấc nghẹn lại khiến anh ta khó thở. Anh ta biết mình đã sai lầm đến mức nào. Anh ta đã bán rẻ tất cả vì những phút yếu lòng.
HOÀNG
(Cố gắng gượng dậy, nhưng chỉ hơi nhúc nhích)
Anh… anh xin lỗi… Anh không cố ý… Thằng bé… nó cần tiền học phí… Anh… anh quẫn trí…
Anh ta nhìn sang “trà xanh”, người đang vật vã trên giường bệnh, rồi lại nhìn Linh, cố gắng biện minh cho hành động dại dột của mình. Anh ta muốn Linh hiểu, muốn Linh tha thứ. Nhưng sự lạnh lùng trong mắt Linh không hề lay chuyển. Cô ta chỉ đứng đó, như một nữ thần phán xét, nhìn kẻ tội đồ dưới chân mình.
LINH
Quẫn trí? Anh quẫn trí đến mức lấy thẻ của tôi, lấy tiền tích lũy cho con trai chúng ta để đi giải quyết “nhu cầu” của anh với cô ta ở khách sạn sao? Anh làm tôi phải khóa thẻ, phải đối mặt với nguy cơ con tôi không có tiền đóng học phí, chỉ vì anh quá sức vì “tình yêu” sao?
Mỗi câu nói của Linh là một nhát búa đập thẳng vào tâm can Hoàng. Anh ta ôm lấy đầu, thân thể co giật dữ dội. Sự xấu hổ, hối hận và tuyệt vọng dâng trào, làm anh ta không thở nổi. “Trà xanh” nhìn Hoàng với ánh mắt sợ hãi, rồi lại nhìn Linh với vẻ cầu xin. Cô ta nhận ra mình đã đẩy mọi chuyện đi quá xa.
TRÀ XANH
(Giọng run rẩy, yếu ớt)
Chị… chị đừng trách anh Hoàng… Là em… em ép anh ấy…
LINH
(Cắt ngang lời “trà xanh” một cách lạnh lùng)
Chị không có thời gian để nghe những lời biện hộ sáo rỗng. Chị đã mất tất cả niềm tin vào hai người. Anh Hoàng, anh muốn giải quyết chuyện này thế nào? Anh có biết, mọi thứ anh làm đã đẩy chúng ta vào bước đường cùng không?
Hoàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Linh. Anh ta thấy sự phán xét tột cùng trong mắt vợ. Anh ta biết, không có lời nào có thể cứu vãn được nữa. Anh ta đã đánh mất tất cả.
LINH
(Thở ra một hơi dài, ánh mắt cô giờ đây không còn sự giận dữ mà thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lẽo)
Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời bào chữa nào nữa, Hoàng. Mười năm hôn nhân, tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội. Anh đã chọn con đường này, vậy thì anh phải gánh lấy hậu quả.
Cô nhìn thẳng vào Hoàng, giọng nói dứt khoát, không một chút lay động.
LINH
Chúng ta ly hôn đi.
Hoàng sững sờ, miệng há hốc, dường như không tin vào tai mình. “Trà xanh” cũng run lên, ánh mắt đầy hoảng sợ nhìn Linh.
LINH
Con trai sẽ ở với em. Anh sẽ chu cấp đầy đủ mọi thứ cho con, từ học phí, sinh hoạt đến mọi nhu cầu thiết yếu. Tôi sẽ không để con mình phải chịu bất kỳ thiệt thòi nào vì lỗi lầm của cha.
Lời tuyên bố của Linh như một gáo nước lạnh dập tắt mọi hy vọng cuối cùng trong lòng Hoàng. Anh ta cố gắng lên tiếng, nhưng chỉ phát ra những âm thanh ú ớ. Cơ thể anh ta run rẩy dữ dội, không phải vì đau đớn thể xác nữa, mà là nỗi sợ hãi tột cùng về tương lai.
TRÀ XANH
(Lắp bắp, cố gắng cứu vãn)
Chị Linh… anh Hoàng… chúng ta… chúng ta có thể nói chuyện…
LINH
(Ánh mắt sắc lạnh quét qua “trà xanh”, cô không thèm để ý đến lời nói của người phụ nữ này nữa. Linh chỉ tập trung nhìn Hoàng, giọng nói vẫn đều đều nhưng mang một sức nặng ghê gớm)
Anh lo cho cái “sức khỏe” của mình đi. Phần tài chính, tôi đã xử lý xong. Anh đừng hòng nghĩ đến việc rút thêm một đồng nào từ những gì tôi đã dành dụm cho con.
Linh quay lưng lại, bước ra khỏi phòng bệnh, để lại Hoàng và “trà xanh” trong sự câm lặng tuyệt vọng. Mười năm xây dựng, giờ đây vỡ vụn chỉ trong một khoảnh khắc.
(Cảnh quay mở ra trong phòng bệnh viện. Không khí vẫn còn nặng nề sau cuộc đối đầu giữa Linh và Hoàng. Hoàng nằm bệt trên giường, hai mắt đỏ hoe, thở dốc. “Trà xanh” nằm cạnh, vẻ mặt tái nhợt, nhìn Hoàng với ánh mắt bất an. Bác sĩ bước vào, tay cầm một tập hồ sơ, nét mặt nghiêm nghị.)
BÁC SĨ
(Giọng đều đều, chuyên nghiệp nhưng không kém phần gay gắt)
Anh Hoàng, tôi xin lỗi phải làm phiền anh lúc này, nhưng vấn đề thanh toán viện phí là bắt buộc. Nếu không có sự thanh toán, chúng tôi không thể tiếp tục các liệu trình điều trị.
(Hoàng run lên, cố gắng tìm lời nói, nhưng cổ họng nghẹn lại.)
BÁC SĨ
(Nhìn sâu vào mắt Hoàng, giọng chậm rãi và rõ ràng)
Anh có thể xem xét các hình thức thanh toán khác được không? Chẳng hạn như… tạm ứng hoặc thế chấp. Chúng tôi cần một sự đảm bảo.
(Lời nói của bác sĩ như nhát dao nữa đâm vào sự tự tôn của Hoàng. Anh ta cảm thấy mình không còn gì cả. “Trà xanh” bên cạnh cũng quay mặt đi, che giấu vẻ bẽ bàng.)
HOÀNG
(Khàn giọng, gần như là tiếng rên rỉ)
Tôi… tôi không còn gì cả…
BÁC SĨ
(Nhướng mày, ánh mắt quét qua “trà xanh”)
Ồ, tôi hiểu. Tuy nhiên, quy định là quy định. Hoặc là thanh toán, hoặc là chúng tôi phải ngừng điều trị. Anh Hoàng, anh hiểu tình hình chứ?
(Hoàng gật đầu một cách yếu ớt. Anh ta biết, Linh đã cắt đứt mọi đường lui của mình. “Trà xanh” cũng hiểu điều tương tự, sự hối hận và sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt.)
BÁC SĨ
(Thở dài, nhìn Hoàng với chút thương hại nhưng vẫn giữ nguyên lập trường)
Vậy tôi xin phép ghi nhận lại. Nếu anh có thể xoay sở được khoản thanh toán trong vòng 24 giờ tới, vui lòng liên hệ lại với phòng hành chính. Nếu không… mọi thứ sẽ phải tạm dừng.
(Bác sĩ quay người, bước ra khỏi phòng, để lại Hoàng và “trà xanh” trong sự cô độc và bất lực. Ánh mắt Hoàng nhìn lên trần nhà, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ hư không. Anh ta biết, mình đã tự mình đẩy mình vào bước đường cùng, không chỉ về tài chính mà còn về nhân phẩm.)
Trong phòng bệnh viện, sự im lặng bao trùm. Hoàng nằm bệt trên giường, đôi mắt đỏ hoe nhìn trân trân lên trần nhà, vẻ bất lực tràn ngập. “Trà xanh” ngồi bên cạnh, khuôn mặt tái nhợt, cố gắng nắm lấy tay anh ta nhưng rồi lại rụt lại, sợ hãi. Bác sĩ bước ra khỏi phòng, để lại hai người trong sự cô độc tột cùng.
HOÀNG
(Thều thào, giọng lạc đi)
Linh… em đã làm gì vậy?
“Trà xanh” chỉ biết ôm lấy đầu, nước mắt tuôn rơi. Cô ta nhìn Hoàng, ánh mắt cầu khẩn, nhưng anh ta chỉ lắc đầu, sự tuyệt vọng bóp nghẹt lấy cổ họng. Hoàng cố gắng rút điện thoại ra khỏi túi, màn hình đen ngòm. Hết pin. Tất cả mọi thứ dường như đã sụp đổ.
Anh ta tìm kiếm trong túi áo khoác của mình, hy vọng tìm thấy chút tiền mặt còn sót lại, nhưng chỉ toàn là những tờ giấy vô giá trị. Hoàng nhớ đến chiếc ví Linh đã đưa cho anh ta, chứa đầy những chiếc thẻ tín dụng. Nhưng giờ đây, tất cả chúng đều đã bị khóa. Anh ta đã tự tay đẩy mình vào bước đường cùng.
HOÀNG
(Thét lên trong tuyệt vọng)
Không! Không thể nào!
“Trà xanh” giật mình, nhìn Hoàng với ánh mắt hoảng loạn. Cô ta cũng biết mình đã đi quá giới hạn. Sự giàu sang, cuộc sống xa hoa mà cô ta từng mơ ước giờ đây như bong bóng xà phòng, vỡ tan tành. Cô ta cần tiền, cần sự giúp đỡ, nhưng biết gọi cho ai?
Cô ta run rẩy rút điện thoại ra. Lướt qua danh bạ, mọi cái tên đều hiện lên như những lưỡi dao cứa vào tim. Mẹ? Bà sẽ mắng cô ta là đồ hư hỏng. Bạn bè? Họ sẽ cười nhạo cô ta, hoặc tệ hơn, từ chối thẳng thừng.
“Trà xanh” cắn môi, lấy hết can đảm gọi cho một số quen thuộc.
“Trà xanh”
(Giọng run run)
Alo… mẹ… con… con đang gặp chút chuyện…
TIẾNG ĐIỆN THOẠI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Giọng bà mẹ đanh thép, tức giận)
Mày lại làm cái quái gì nữa? Suýt nữa thì hại chết cả hai cái mạng! Mày có biết tao mất bao nhiêu công sức để che giấu chuyện này không? Mày đừng hòng gọi xin tiền tao nữa! Cút đi!
“Trà xanh”
(Nước mắt tuôn rơi)
Nhưng mà mẹ… con…
TIẾNG ĐIỆN THOẠI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Cắt ngang, lạnh lùng)
Đừng làm phiền tao nữa!
Cuộc gọi kết thúc. “Trà xanh” ngã khuỵu xuống sàn. Cô ta tiếp tục gọi cho một vài người bạn thân.
“Trà xanh”
(Giọng thều thào)
An ơi… mày có thể cho tao vay tạm một ít được không? Em… em đang nằm viện…
TIẾNG ĐIỆN THOẠI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Giọng hờ hững)
Tao không có tiền cho mày tiêu hoang đâu. Lần trước là lần cuối rồi đó. Mày tự lo đi.
“Trà xanh”
(Thều thào)
Không… không thể nào…
Cô ta cúp máy, cảm giác như cả thế giới sụp đổ. Cô ta nhìn Hoàng, anh ta vẫn đang nhìn chằm chằm vào bức tường trống, như kẻ mất hồn. Không còn ai. Hoàn toàn cô lập. Cô ta chỉ còn lại sự trống rỗng và một tương lai mờ mịt.
“Trà xanh” ngã khuỵu xuống sàn, nước mắt hòa lẫn với nỗi tuyệt vọng. Cô ta nhìn Hoàng, anh ta vẫn đang nhìn chằm chằm vào bức tường trống, như kẻ mất hồn. Không còn ai để dựa vào.
Trong căn phòng bệnh, sự tĩnh lặng bao trùm. Hoàng vẫn nằm đó, bất lực. “Trà xanh” nhìn anh ta, rồi lại nhìn xuống đôi tay mình, chúng giờ đây chỉ còn là đôi tay trắng, không còn gì cả. Cô ta run rẩy lấy điện thoại ra, màn hình vẫn tối đen. Sạc dự phòng, sạc điện thoại… tất cả đều đã cạn kiệt.
Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu “Trà xanh”. Cô ta lướt qua danh bạ, dừng lại ở một cái tên. Mẹ. Cô ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh.
“Trà xanh”
(Giọng run run)
Alo… mẹ… con… con đang gặp chút chuyện…
Giọng bà mẹ đanh thép vang lên từ đầu dây bên kia, cắt ngang lời cô ta.
TIẾNG ĐIỆN THOẠI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Giọng bà mẹ đanh thép, tức giận)
Mày lại làm cái quái gì nữa? Suýt nữa thì hại chết cả hai cái mạng! Mày có biết tao mất bao nhiêu công sức để che giấu chuyện này không? Mày đừng hòng gọi xin tiền tao nữa! Cút đi!
“Trà xanh”
(Nước mắt tuôn rơi)
Nhưng mà mẹ… con…
TIẾNG ĐIỆN THOẠI BÊN KIA ĐẦU DÂY
(Cắt ngang, lạnh lùng)
Đừng làm phiền tao nữa!
Cuộc gọi kết thúc. “Trà xanh” cảm giác như cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Cô ta nhìn Hoàng, anh ta vẫn chìm trong sự tuyệt vọng. Cô ta muốn chạy trốn, muốn biến mất khỏi nơi này, nhưng cơ thể cô ta đã quá yếu.
Cùng lúc đó, tại nhà riêng, Linh đứng thẳng dậy. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào Hoàng và “Trà xanh” đang nằm trên giường bệnh qua màn hình điện thoại. Cô đã xem hết mọi thứ.
Linh nhíu mày, siết chặt điện thoại trong tay. Cô không bật khóc. Thay vào đó, một sự lạnh lùng, kiên quyết dâng lên trong đáy mắt. Cô đã cho họ cơ hội, đã cảnh báo. Giờ thì đã quá muộn.
Linh quay lưng lại, bước ra khỏi phòng. Cô đi thẳng ra cửa. Trước khi bước ra khỏi nhà, cô dừng lại, quay đầu nhìn lại căn phòng trống trải.
Linh
(Giọng nói vang vọng, đầy sức mạnh)
Đây là bài học đắt giá cho cả hai người. Đừng bao giờ nghĩ có thể qua mắt được tôi.
Ánh mắt của Linh tràn đầy sự kiên định và mạnh mẽ. Cô khóa trái cửa, bỏ lại đằng sau một cuộc hôn nhân đã vỡ nát và một bài học đau đớn cho kẻ phản bội. Cô không cần ai để chứng minh điều gì. Cô chỉ cần sự bình yên và một tương lai không có những kẻ dối trá.
CẢNH 1: PHÒNG BỆNH BỆN VIỆN – NGÀY
Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo phủ xuống căn phòng bệnh viện. Hoàng nằm trên giường, ánh mắt vô hồn nhìn trân trối lên trần nhà. Gương mặt anh nhợt nhạt, mồ hôi túa ra mặc dù đã được chườm lạnh. Bên cạnh anh, “Trà xanh” vẫn đang nức nở. Tiếng khóc của cô ta vang lên yếu ớt, thảm hại trong không gian tĩnh mịch.
BÀC SĨ (O.S)
(Giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp)
Tình trạng hai người đã ổn định. Tuy nhiên, tôi vẫn khuyên hai vị nên cẩn thận hơn. Đây là lần thứ hai trong tháng rồi.
Cánh cửa phòng bật mở, Bác sĩ bước vào cùng một Y tá. Ánh mắt họ lướt qua Hoàng và “Trà xanh” với vẻ không hài lòng pha lẫn chút ái ngại. Người Y tá nhanh chóng kiểm tra các chỉ số trên máy móc, gương mặt cô nàng có chút cau có.
“TRÀ XANH”
(Giọng run rẩy, cố nén tiếng nấc)
Con xin lỗi… Bác sĩ…
Hoàng khẽ rên lên một tiếng. Anh đưa tay lên day thái dương, một cơn đau âm ỉ còn sót lại. Anh cảm thấy một nỗi xấu hổ tột cùng dâng lên. Nằm đây, phơi bày sự yếu đuối và nhu nhược của mình trước mặt người lạ.
BÁC SĨ
(Nhìn thẳng vào Hoàng)
Anh Hoàng, lần này đúng là quá sức rồi. Phải biết cân đối sức khỏe chứ.
Hoàng chỉ biết gật đầu, không thốt nên lời. Anh cảm nhận được ánh mắt phán xét của hai nhân viên y tế. Đây không chỉ là sự mệt mỏi thể xác, mà còn là sự kiệt quệ tinh thần. Anh đã đánh mất tất cả.
“Trà xanh” lấy tay lau nước mắt, nhìn Hoàng với vẻ tội nghiệp, nhưng trong đáy mắt cô ta là sự hối tiếc sâu sắc. Cô ta hiểu rằng, hành động nông nổi và ham muốn nhất thời này đã phải trả một cái giá quá đắt. Không có tiền bạc, không có sự giúp đỡ, chỉ còn lại sự cô đơn và nỗi nhục nhã.
Một tiếng thở dài não nề thoát ra từ lồng ngực Hoàng. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Linh với ánh mắt kiên quyết vụt qua trong tâm trí. Anh biết, anh đã đẩy mọi thứ đi quá xa.
Bên ngoài bệnh viện, Linh lái xe rời đi. Gió lùa qua cửa sổ, mang theo một chút không khí mát lành, xoa dịu tâm hồn cô. Cô không khóc, cũng không oán giận. Chỉ còn lại sự bình yên và quyết tâm xây dựng lại cuộc đời. Chiếc xe dần khuất dạng trên con đường, bỏ lại phía sau một bi kịch đã được định đoạt.
CẢNH 2: VĂN PHÒNG LUẬT SƯ – NGÀY
Không gian sang trọng, lịch sự của văn phòng luật sư tạo cảm giác chuyên nghiệp và đáng tin cậy. LING ngồi đối diện luật sư THU HƯƠNG, một người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài sắc sảo và sự điềm tĩnh hiếm có. Trên bàn là một tập hồ sơ dày cộp, các giấy tờ liên quan đến vụ ly hôn và quyền nuôi con. Ánh mắt Ling ánh lên sự kiên định, không còn chút hoang mang hay đau khổ nào từ những ngày trước.
LUẬT SƯ THU HƯƠNG
(Giọng dứt khoát)
Chị Ling, tôi đã xem xét kỹ tất cả các bằng chứng chị cung cấp. Hóa đơn khách sạn, thỏi son lạ, những khoản tiền chi tiêu bất thường… Hoàng đã đi quá giới hạn rồi.
LING
(Giọng lạnh lùng, pha chút mỉa mai)
Quá giới hạn hay là tự mình đào mồ chôn hạnh phúc gia đình, thưa luật sư? Anh ta còn dám lấy thẻ ngân hàng của tôi, số tiền tôi dành dụm cho con trai đi học. Đúng là không còn gì để nói.
Luật sư Thu Hương gật đầu, tay lật sang một trang khác trong hồ sơ.
LUẬT SƯ THU HƯƠNG
Đừng lo lắng. Tôi đã làm việc với các trường hợp tương tự. Về quyền nuôi con, với tình trạng hiện tại của Hoàng và cô bồ kia, tòa án sẽ xem xét rất kỹ. Chúng ta có đủ cơ sở để yêu cầu quyền nuôi con cho bé.
Ling siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Cô hình dung ra khuôn mặt non nớt, ngây thơ của con trai.
LING
Tôi muốn mọi thứ phải rõ ràng, luật sư ạ. Quyền lợi của con trai tôi phải được đảm bảo tuyệt đối. Tiền bạc, tài sản, tôi không màng nhiều, chỉ mong cuộc sống của con tôi không bị ảnh hưởng. Còn anh ta… anh ta hãy tự chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình.
LUẬT SƯ THU HƯƠNG
Chúng ta sẽ khởi kiện yêu cầu phân chia tài sản, đảm bảo khoản cấp dưỡng cho con trai đến khi trưởng thành. Và tôi sẽ làm đơn yêu cầu phong tỏa tài khoản của Hoàng nếu cần thiết, đặc biệt là những khoản tiền anh ta có thể cố tình tẩu tán. Chị có biết anh ta đã rút bao nhiêu tiền từ thẻ của chị không?
Ling lắc đầu. Cô đã chủ động khóa tất cả các thẻ ngân hàng của mình trước khi nhận được thông tin về việc Hoàng và “Trà xanh” nhập viện, một hành động phòng ngừa khôn ngoan.
LING
Tôi đã khóa thẻ ngay khi phát hiện những điều bất thường. Tôi không muốn anh ta có thêm cơ hội làm tổn thương tôi hay con trai. Tôi muốn chúng ta bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống mà tôi có thể tự chủ và con trai tôi được sống trong sự bình yên.
Luật sư Thu Hương mỉm cười, một nụ cười đồng cảm nhưng cũng đầy sự quyết đoán.
LUẬT SƯ THU HƯƠNG
Chị Ling, chị đã làm rất tốt. Quyết định này có thể ban đầu sẽ khó khăn, nhưng về lâu dài, đó là lựa chọn đúng đắn nhất cho mẹ con chị. Hãy tin tưởng vào tôi. Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng.
CẢNH 3: BIỂN – HOÀNG HÔN
Hoàng đứng trên bãi cát, nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng biển. Gió biển mặn mòi thổi tung mái tóc anh. Anh đã trả hết viện phí, nhưng cảm giác trống rỗng và hối hận vẫn bủa vây. Bên cạnh anh, “Trà xanh” đang cố gắng níu kéo.
TRÀ XANH
(Giọng thảm thiết)
Hoàng à, anh đừng bỏ em. Em sai rồi, em biết em sai rồi. Em yêu anh mà.
Hoàng quay lại nhìn cô ta, ánh mắt anh giờ đây lạnh lẽo, không còn chút tình cảm. Anh nhớ về những ngày còn yêu Linh, nhớ về những lời hứa hẹn, nhớ về đứa con trai bé bỏng. Tất cả giờ đây tan vỡ như bọt biển.
HOÀNG
(Giọng khàn đặc)
Yêu anh? Em biết yêu là gì không? Yêu là phải có trách nhiệm. Anh đã có tất cả, gia đình, vợ con, sự nghiệp. Nhưng anh đã để lạc mất tất cả chỉ vì những phút yếu lòng. Giờ thì anh chỉ còn lại hai bàn tay trắng.
TRÀ XANH
Nhưng… em có anh mà. Chúng ta sẽ cùng nhau làm lại.
HOÀNG
(Cười nhạt)
Cùng nhau làm lại? Bằng cách nào? Bằng thứ tình yêu mong manh, ích kỷ của em sao? Anh đã đánh mất tất cả rồi. Vợ anh, cô ấy đã quá mạnh mẽ để rời đi. Còn anh, anh chỉ còn lại sự hối tiếc.
Anh quay lưng lại, bước đi trên bãi cát, bỏ lại “Trà xanh” đang gào khóc nức nở. Hoàng biết, anh không thể quay lại. Anh đã lựa chọn con đường này, và giờ là lúc phải đối mặt với nó. Những gì anh làm với Ling và con trai, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình. Thế nhưng, trong sâu thẳm, một tia hy vọng mong manh lóe lên: liệu anh có thể chuộc lỗi? Anh biết câu trả lời là không, ít nhất là trong hiện tại.
Những cơn sóng vỗ bờ rì rào, như tiếng than thở của số phận. Hoàng đứng đó, một mình giữa hoàng hôn rực rỡ nhưng đầy bi ai. Cuộc đời anh đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, không có lối quay về. Anh đã từng nghĩ mình thông minh, tài giỏi, có thể nắm giữ mọi thứ trong tay. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một kẻ thất bại, vừa tự hủy hoại chính mình, vừa làm tổn thương những người yêu thương anh. Nỗi cô đơn và sự trống rỗng không còn là cảm giác nhất thời, mà đã trở thành người bạn đồng hành vĩnh cửu. Anh giờ đây chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt trên bãi biển vắng. Mọi thứ anh từng có, tất cả đã tan biến như những con sóng cuốn trôi mọi dấu vết trên cát. Không còn Ling, không còn con trai, chỉ còn lại anh và sự hối hận. Những đợt gió biển lạnh lẽo cứa vào tim, nhắc nhở anh về sự mất mát không thể bù đắp. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn đã quá nhiều tổn thương. Nhưng sự bình yên đó, dường như đã rời xa anh mãi mãi. Anh biết, từ giây phút này trở đi, mỗi bước chân của anh sẽ là một hành trình đầy gian nan và thử thách. Một hành trình mà anh phải tự mình vượt qua, mang theo gánh nặng của những sai lầm đã gây ra. Anh chỉ còn lại một mình, đứng giữa dòng đời khắc nghiệt, với những vết sẹo không bao giờ lành.

