Không muốn chị hàng xóm phải chăm sóc mẹ chồng l;;iệt giường chịu thiệt thòi vì nhà chồng tai quái, tôi chạy sang thủ thỉ một b;í m;;ật từ thời cụ tổ nhà đó, thấy chị gật gù tưởng chị hiểu ý, nào ngờ sáng hôm sau ngủ dậy tôi thấy trước nhà om sòm, chạy ra thì mới biết… Xóm Cây Gạo vốn yên bình, chỉ có nhà ông Trần Văn Tư là người ta đồn đại nhiều chuyện k-ỳ l;/ạ. Cụ tổ của họ – Trần Ngọc Dư – từng là thầy c;/úng nổi tiếng cả vùng, có lời ng;/ uyền rằng: “Ai phụng dưỡng người già trong nhà họ Trần đến hơi thở cuối cùng, thì vận may sẽ chuyển hết sang người đó.” Bởi thế, suốt bao đời, con dâu trong nhà họ Trần chưa ai có kết cục yên ổn. Nhà bên cạnh là chị Thu, hàng xóm thân của tôi. Chồng chị – anh Phú, con trai út nhà họ Trần – thất nghiệp, suốt ngày rượu chè. Mẹ chồng thì nằm liệt giường đã 3 năm, lại khó tính và cay nghiệt. Mỗi ngày, tôi đều thấy chị Thu bưng bát cháo, lau người cho bà cụ mà mắt đỏ hoe. Một tối, tôi thương quá, mới ghé sang thủ thỉ: “Chị ạ, em nghe các cụ nói rồi… nhà họ Trần có lời nguyền, ai chăm cụ mà để cụ chế;/t trên tay thì coi như tự rước họ-a đấy.” Tôi chỉ muốn răn chị đừng ôm hết thiệt thòi, biết tránh, biết khéo. Thấy chị gật đầu, im lặng, tôi tưởng chị hiểu ý. Ai ngờ, sáng hôm sau xóm tôi n;/áo loạ;/n. Tiếng la hét, tiếng người khóc, tiếng công an hỏi han. Tôi chạy ra thì thấy nhà họ Trần đông kín người, chị Thu bị dẫn đi, mặt trắng bệch, không ngờ đêm qua chị đã… 👇👇
Vy đẩy mạnh đám đông tụ tập trước Nhà ông Trần Văn Tư, đôi chân run rẩy nhưng vẫn cố sượt qua từng người để tiến vào hiện trường. Tiếng la hét, tiếng khóc than, tiếng điều tra viên hỏi han vang khắp Xóm Cây Gạo, phá tan sự yên bình vốn có của khu dân cư.
Vy chụp lấy tay một người đứng gần, giọng nghẹn ngào: “Chuyện gì xảy ra thế? Tại sao Chị Thu lại bị dẫn đi? Bà cụ đâu rồi?”
Một bà cụ hàng xóm tóc bạc phơ, mặt còn hốt hoảng, chỉ tay về phía Nhà ông Trần Văn Tư, giọng lắp bắp: “Chị Thu bỏ thuốc chuột vào cháo, bà cụ không qua khỏi đêm qua!”
Vy sững sờ đứng khựng lại giữa chừng, đôi mắt trợn trừng, không tin vào tai mình. Tim cô đập nhanh từng nhịp đau nhói, mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy.
“Không thể nào… Chị Thu không bao giờ làm thế…” Vy lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Cô nhớ lại tối hôm trước mình đã ghé sang Nhà ông Trần Văn Tư, thủ thỉ với Chị Thu về lời nguyền của cụ tổ Trần Ngọc Dư, nhớ Chị Thu gật đầu im lặng, đôi mắt đỏ hoe vì bao ngày chăm sóc Bà cụ liệt giường.
Vy cảm thấy lồng ngực bị bóp nghẹt bởi sự day dứt. Chính lời nói của cô đã đẩy Chị Thu đến bước đường này, chính cô là người có lỗi.
Chị Thu bị dẫn ngang qua chỗ Vy đứng, mặt trắng bệch, đôi mắt trống rỗng không nhìn ai. Vy định vươn tay gọi, nhưng các điều tra viên đã đẩy Chị Thu lên xe công an, cánh cửa đóng sầm lại, để lại tiếng động cơ xe rời xa khu xóm.
Vy bứt tốc ngay khoảnh khắc thấy Chị Thu bị dẫn về phía chiếc xe công an, đôi chân mềm nhũn vẫn cố chạy hết tốc lực qua đám đông hiếu kỳ. Cô vươn tay gào thét, giọng khản đặc: “Chị Thu! Chị dừng lại! Nghe em nói!”
Điều tra viên giữ cánh tay Chị Thu dừng lại, quay đầu nhìn Vy với ánh mắt cảnh giác. Chị Thu ngoái lại, mái tóc rối bời che nửa gương mặt đỏ hoe, đôi mắt oán trách rực cháy nhìn thẳng vào Vy: “Tôi làm theo lời chị dặn đó, sao chị lại đứng nhìn?”
Vy khựng lại giữa bước chạy, chân trái vấp phải gạch vỡ, lùi lại hai bước chới với. Mặt cô tái xanh, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Cảm giác có lỗi dâng lên tột độ, nghẹt thở như lồng ngực bị bóp nghẹt.
Vy thầm nghĩ: Chính mình là người có lỗi. Cô bước lùi lại thêm một bước, va phải bờ tường rào bên đường, móng tay cào sâu vào gạch vỡ. Nước mắt chảy dài trên gò má, cô ôm mặt khóc nức nở, thân mình trượt dài xuống đất.
Vy trượt dài xuống đất, hai bàn tay ôm chặt lấy mặt, tiếng khóc nghẹn ứ trong cổ họng. Tiếng còi xe công an dần khuất sau khúc cua xóm Cây Gạo, đám đông hiếu kỳ cũng lục tục tan về, chỉ còn mấy đứa trẻ con nô đùa tung tăng qua lại, tiếng cười nói vô tình cứa sâu vào lồng ngực Vy.
Mặt trời lặn dần sau rặng cây gạo ở đầu xóm, bóng tối bắt đầu phủ xuống từng ngõ ngách. Vy lết đôi chân bủn rủn về nhà, khép cánh cửa gỗ sát vách nhà ông Trần Văn Tư. Căn nhà trống huơ trống hoác, tiếng gió rít qua khe cửa sổ nghe rợn người. Vy ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ bên cửa sổ, mắt dán chặt sang phía sân nhà họ Trần. Bức tường rào đá xanh cũ kỹ vẫn đó, chiếc rèm trúc che cửa phòng bà cụ vẫn buông thõng, nhưng bóng dáng Chị Thu bưng cháo, lau người cho mẹ chồng mỗi sáng sớm nay đã không còn.
Ký ức đêm qua ùa về như thác lũ. Vy nhớ rõ mình và Chị Thu ngồi trên băng ghế đá dưới gốc bàng cạnh giếng nước xóm, gió đêm mang hơi lạnh thổi tung mái tóc rối của Chị Thu. Đôi mắt Chị Thu đỏ hoe, đôi bàn tay chai sần vì bao năm bưng cháo, lau rửa cho bà cụ nằm liệt giường 3 năm, đầu ngón tay còn dính vết xước do vỡ bát cháo buổi sáng. Vy khi đó rón rén lại gần, thủ thỉ vào tai Chị Thu cái lời đồn cũ rích mà mấy bà hàng xóm tán gẫu ở chợ sáng hôm đó: “Chị Thu ơi, em nghe nói lời nguyền nhà họ Trần là thật đó. Ai phụng dưỡng người già đến hơi thở cuối cùng sẽ được vận may, nhưng mấy bà con dâu chăm người già đều chết yểu hết. Chị chăm bà cụ suốt 3 năm nay, không sợ à?” Chị Thu khi đó chỉ gật đầu im lặng, đôi môi mím chặt, không nói nửa lời. Vy cứ tưởng chị ấy chỉ mệt, chẳng thèm để tâm, đâu ngờ đó lại là giọt nước tràn ly đẩy chị ấy đến bước đường cùng.
Vy đập mạnh tay xuống mặt bàn, nước mắt lại trào ra. Cô vùng dậy, chạy vội ra khỏi nhà, hối hả sang từng nhà các cụ già trong xóm hỏi thăm về lời nguyền họ Trần. Đầu tiên là nhà Cụ Bảy, bà cụ già nhất xóm, tóc bạc phơ, ngồi gật gù trên chiếc ghế mây trước hiên nhà. Vy run rẩy hỏi: “Cụ ơi, lời nguyền nhà họ Trần có thật không ạ? Mấy bà con dâu chăm người già đều chết yểu hết phải không?”
Cụ Bảy ngẩng đầu, đôi mắt mờ đục nhìn Vy, lắc đầu thở dài: “Lời nguyền là thật, bao đời nay con dâu họ Trần chăm người già đều chết yểu hết.” Bà cụ chỉ tay về phía nhà ông Trần Văn Tư, giọng run rẩy: “Từ hồi cụ tổ Trần Ngọc Dư thốt ra lời nguyền đó, đời nào nhà họ Trần cũng có con dâu chết yểu khi đang chăm người già. Chị Thu nhà kia chăm bà cụ 3 năm, vất vả khổ sở, ai ngờ…”
Vy lùi lại hai bước, chân vấp phải hòn đá ven đường, ngã ngồi xuống đất. Lời của Cụ Bảy cứ văng vẳng trong tai cô, lồng ngực thắt lại từng cơn. Cô day dứt bấu chặt lấy tóc mình, tự trách bản thân vô tâm: Sao mình lại lỡ mồm nói ra cái lời nguyền đó? Sao mình không để ý đến ánh mắt của Chị Thu đêm qua? Nếu mình không nói, chẳng phải Chị Thu đã không bị đẩy đến nước này sao?
Màn đêm buông xuống kín mít, tiếng dế kêu rả rích vang khắp xóm Cây Gạo. Vy ngồi bệt giữa đường, mắt đờ đẫn nhìn về phía nhà ông Trần Văn Tư, trong lòng trào dâng nỗi lo lắng tột độ, day dứt không nguôi.
Vy bất giác đứng dậy, đầu gối run rẩy vì ngồi quá lâu trên nền đất lạnh. Cô lảo đảo bước về phía nhà ông Trần Văn Tư, bóng tối bao trùm lấy con đường đất nhỏ, chỉ còn ánh đèn vàng vọt từ hiên nhà họ Trần hắt ra sân.
Vy vừa bước qua cổng rào đá xanh cũ kỹ, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Cô khựng lại, mắt mở to kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Sân nhà họ Trần tan hoang chưa từng thấy. Đám ruồi nhặng bu dày đặc xung quanh những vết rượu màu vàng vấy đầy nền gạch, hàng chục bát đĩa sứ vỡ nát nằm rải rác, mảnh sành sắc nhọn cắm ngập vào đất mềm. Giữa đống hỗn độn đó, Anh Phú ngồi bệt xuống đất, tay siết chặt chai rượu đế rẻ tiền, người lấm lem đất cát, áo sơ mi xộc xệch để lộ ngực phập phồng vì hơi thở gấp gáp của người say.
Anh Phú ngẩng phắt đầu lên, mắt đỏ ngầu, rượu chảy ròng ròng quanh mép. Anh trợn trừng mắt, giọng the thé xé toạc màn đêm: “Con đàn bà độc ác, giết mẹ tôi để chiếm hết gia sản, tôi sẽ kiện nó đến chết!”
Vy giật mình lùi lại ba bước, gót chân vấp phải mảnh bát vỡ, suýt ngã. Cô ôm chặt lấy ngực, tim đập dồn dập, nhìn Anh Phú say xỉn lảo đảo đứng dậy, tay vung vẩy chai rượu, sắc mặt kinh hoàng. Cô lùi thêm bước nữa, chạm phải bờ tường rào, không còn đường tránh.
Anh Phú chân trượt trên vết rượu loang lổ, ngã lăn quay xuống nền gạch lạnh. Chai rượu đế trên tay hắn vỡ tan, mảnh thủy tinh sắc nhọn văng tung tóe, rượu nồng nặc bốc lên cuốn theo mùi đất ẩm. Hắn gầm gừ mấy tiếng đầy uất hận, rồi bất tỉnh lịm đi giữa đống bát đĩa vỡ nát.
Vy thở hắt ra, lưng vẫn dính chặt vào bờ tường rào, tim đập dồn dập trong lồng ngực. Cô rời bước, chân run rẩy bước qua đống hỗn độn hướng vào gian trong của ngôi nhà. Ánh đèn dầu leo lét từ gian thờ hắt ra hành lang tối om, mùi hương trầm nồng nặc xua bớt mùi rượu nồng nặc bên ngoài.
Gian thờ nằm ở cuối hành lang, cửa gỗ mở hé. Vy tiến lại gần, thấy Trần Văn Tư ngồi xếp bằng trên chiếu, lặng lẽ trước bàn thờ cụ tổ Trần Ngọc Dư. Bàn thờ phủ khói hương mờ ảo, tấm ảnh cụ tổ mặc áo dài the đen nhìn xuống với ánh mắt sắc lạnh. Trần Văn Tư bỏ qua mọi ồn ào bên ngoài, lưng thẳng tắp, đôi bàn tay gầy guộc đặt lên đầu gối, mắt đăm đắm nhìn lên tấm ảnh tổ tiên.
Vy khẽ gọi: “Chú Tư?” giọng run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
Trần Văn Tư không quay đầu, giọng trầm đục vang lên: “Vào đi, Vy. Tôi biết cô sẽ đến.”
Vy bước vào, ngồi xuống chiếu đối diện ông. Khói hương xộc vào mũi, cô nhịn không nổi, hỏi ngay: “Chú, lời nguyền cụ tổ Trần Ngọc Dư để lại… có thật không? Họ nói ai phụng dưỡng người già đến hơi thở cuối cùng sẽ nhận được vận may, nhưng con dâu trong nhà đều không có kết cục yên ổn. Chị Thu chăm bà cụ suốt 3 năm, giờ lại bị công an dẫn đi… chẳng lẽ lời nguyền trừng phạt chị ấy?”
Trần Văn Tư từ từ quay đầu, đôi mắt già nua đượm buồn, khóe môi nở nụ cười nhạt chẳng có chút vui nào. Ông nhìn thẳng vào mắt Vy, giọng chậm rãi: “Lời nguyền trừng phạt kẻ xui người khác làm ác, chứ không trừng phạt người chăm sóc người già.”
Vy bỗng rùng mình, lạnh toát từ gáy chạy xuống sống lưng. Cô đột ngột nhớ lại đêm đó, mình ngồi cạnh chị Thu, thủ thỉ kể về lời nguyền nhà họ Trần, bảo rằng chăm sóc bà cụ đến cuối đời sẽ được gia sản, nhưng con dâu không ai thoát nạn. Chị Thu khi đó chỉ gật đầu im lặng, mắt đỏ hoe sau bao ngày bưng cháo, lau người cho bà cụ khó tính.
“Chú… ý chú là sao?” Vy nuốt khan, giọng run rẩy.
Trần Văn Tư lại quay mặt về phía bàn thờ, giọng xa xăm: “Cụ tổ thốt ra lời nguyền không phải để trừng phạt những người con dâu tận tụy. Cụ trừng phạt kẻ đứng sau xúi giục, kẻ mang lời nguyền đi rỉ tai, kẻ khiến người khác sinh lòng tham hoặc tuyệt vọng. Chị Thu chăm bà cụ 3 năm, chưa từng than một lời. Ai trừng phạt người như thế?”
Vy chấn động, hai tay siết chặt gấu áo. Cô nhớ lại lời mình nói với chị Thu, nhớ lại ánh mắt trống rỗng của chị Thu sáng hôm đó khi bị công an dẫn đi. Mình là người mang lời nguyền đến cho chị Thu, mình là kẻ xui người khác dấy lên những suy nghĩ u tối. Cô rùng mình lần nữa, nhận ra mình cũng mang một phần trách nhiệm không nhỏ.
Vy lùi lại nửa bước, gót chân vấp phải hèm cửa gỗ mục của gian thờ, suýt ngã nhào. Trần Văn Tư vẫn ngồi bất động, khói hương mờ ảo bao quanh đôi bàn tay gầy guộc, không một lần quay đầu lại với cô. Vy không dám nói thêm lời nào, xoay người bước nhanh ra hành lang tối om, cố ghép mắt nhìn xuống sàn: Anh Phú vẫn nằm bất tỉnh giữa đống bát đĩa vỡ nát, mảnh thủy tinh vương đầy quanh người hắn.
Gió chiều lùa qua khe cổng nhà họ Trần, lạnh thấu xương. Vy đẩy cánh cổng rỉ sét, đi dọc theo con đường đất đỏ của Xóm Cây Gạo, hướng về phía đầu xóm nơi tấm bạt xanh sẫm của bà cụ bán nước vẫn còn phấp phới trong gió.
Bà cụ bán nước đang ngồi trên chiếc ghế mây đã bạc màu, tay quạt chậm rãi cho nồi nước sôi bốc khói, mấy cái ly nhựa cũ xếp ngay ngăn trên bàn gỗ mẻ cạnh. Thấy Vy tiến tới, bà cụ vẫy tay: “Vy ơi, lại đây uống ly nước mía, trông nhợt nhạt như người mất hồn thế kia.”
Vy bước tới, ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu đối diện, giọng khản đặc run rẩy: “Bà ơi, tối qua… tối qua bà có thấy gì ở nhà chị Thu không ạ?”
Bà cụ bán nước dừng tay quạt, nhíu đôi lông mày trắng xóa, giọng trầm xuống: “Tối qua tôi thấy chị Thu khóc nức nở, nói sợ hại lời nguyền Vy nói, không muốn chết như các chị dâu khác. Tui đóng sớm, định đi ngủ thì nghe tiếng sụt sùi trước sân nhà chị ấy, ngó ra thì thấy chị ấy ôm bát cháo còn nóng hổi, ngồi bệt xuống bậc cửa gỗ, khóc mãi đến khi bát cháo nguội ngắt, nước cháo đóng váng trên mặt mới chịu đứng dậy đi vào trong. Tui thấy bóng chị ấy lướt qua cửa sổ phòng bà cụ nằm liệt, rồi chẳng bao lâu sau xóm mình náo loạn, công an tới. Sáng nay thấy chị ấy bị dẫn đi, mặt trắng bệch, tui mới nhớ lại hết chuyện.”
Vy giật mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô siết chặt gấu áo, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. “Chị Thu… chị ấy nói thế thật à bà?”
“Thật như đấm vào mắt tui chứ sao.” Bà cụ thở dài, đôi mắt nhăn nheo nhìn về phía nhà họ Trần ở cuối xóm. “Chị ấy khóc nức nở, lẩm bẩm mãi mấy lời đó, tui đứng trong nhà nghe rõ mồn một. Ai ngờ đêm đó lại có chuyện, sáng nay chị ấy bị dẫn đi, trông thảm hại lắm.”
Vy cảm giác như có ai bóp nghẹt cổ mình, ngực thắt lại đau đớn. Cô nhớ lại đêm đó, mình ngồi cạnh chị Thu trên bậc cửa nhà, mùi cháo gà còn bốc khói, mình thì thào về lời nguyền cụ tổ Trần Ngọc Dư, bảo rằng chăm bà cụ đến hơi thở cuối cùng sẽ được vận may, nhưng mấy chị dâu trước trong nhà đều không có kết cục yên ổn. Chị Thu khi đó chỉ gật đầu im lặng, mắt đỏ hoe sau bao ngày bưng cháo, lau người cho bà cụ khó tính.
“Tại sao tui lại nói ra những lời đó?” Vy lẩm bẩm, nước mắt trào ra, rơi lã chã xuống mu bàn tay. Cô tự trách mình, cái sự vô tâm, cái thói thích rỉ tai chuyện người khác, giờ đây đẩy chị Thu vào cái kết cục kinh hoàng mà cô không thể ngờ tới.
Bà cụ bán nước đưa cho Vy ly nước mía, giọng nhẹ nhàng: “Người ta hay nói ‘lời nói gió bay’ nhưng có khi lời nói lại là con dao sắc, đâm người ta không thấy máu đâu. Chị Thu chăm bà cụ 3 năm trời, bao nhiêu cực nhọc ai trong xóm này không biết, mày nói lời nguyền đó ra, chắc chị ấy suy nghĩ ngược xuôi lắm, sợ hãi lắm.”
Vy ôm mặt, vai run lên bần bật. Cô không còn muốn nghe thêm nữa, chỉ ước mình có thể quay ngược thời gian, nuốt lại những lời vô tâm kia, để chị Thu không bao giờ phải ôm bát cháo khóc trước cửa nhà, không bao giờ phải bị công an dẫn đi với khuôn mặt trắng bệch như sắp ngất đi.
Vy hạ tay khỏi mặt, vết máu trên lòng bàn tay khô quắt để lại vệt đen trên má. Ánh mắt Vy bỗng ngừng rưng rưng, thay vào đó là sự cương quyết lạ thường. Vy đứng bật dậy, chiếc ghế đẩu kêu ken két trên nền gạch sứt mẻ.
Bà cụ bán nước ngước nhìn, giọng lo lắng: “Vy, cháu đi đâu vội vàng vậy?”
“Tôi đi nhận tội.” Vy đáp gọn, không quay đầu lại, lao thẳng ra con đường đất đỏ của Xóm Cây Gạo, chân chạy nhanh đến mức hụt hơi. Mồ hôi nhễ nhại thấm đẫm tà áo sờn góc, gió chiều lùa qua tóc Vy làm Vy rùng mình, nhưng bước chân không hề chậm lại.
Mười lăm phút sau, Vy đứng trước cổng trụ sở công an huyện, tay run run ấn chuông cổng sắt. Cảnh sát gác cổng hỏi lý do, Vy nói ngay: “Tôi tìm điều tra viên phụ trách vụ án nhà họ Trần ở Xóm Cây Gạo. Tôi là Vy, hàng xóm của Chị Thu, tôi muốn khai báo toàn bộ sự việc tối hôm đó.”
Cảnh sát gác cổng gật đầu, dẫn Vy vào phòng chờ. Chưa đầy năm phút, một điều tra viên bước ra, mời Vy vào phòng hỏi cung. Qua tấm kính một chiều, Vy thấy Chị Thu ngồi gục trên bàn, tóc rối bù, khuôn mặt vẫn trắng bệch như lúc bị dẫn đi sáng sớm. Vy siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào vết thương cũ trên lòng bàn tay.
Vy bước vào phòng, điều tra viên chỉ vào chiếc ghế đối diện Chị Thu. Chị Thu ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rát nhìn Vy, môi mấp máy nhưng không nói nên lời. Vy nhìn thẳng vào mắt Chị Thu, rồi quay sang điều tra viên, giọng dứt khoát, vang lên khắp căn phòng:
“Tôi là người nói lời nguyền cho Chị Thu nghe, chị ấy làm là do tôi xúi giục!”
Điều tra viên ngừng cây bút đang ghi chép trên cuốn sổ, ngẩng mắt nhìn Vy sắc lạnh: “Chị khai rõ hơn, cụ thể tối hôm đó chuyện gì đã xảy ra?”
Vy gật đầu, kể lại từng chi tiết: Tối hôm đó, Vy ngồi cạnh Chị Thu trên bậc cửa nhà họ Trần, mùi cháo gà còn bốc khói từ bát trên tay Chị Thu. Vy thì thầm về lời nguyền cụ tổ Trần Ngọc Dư, rằng ai phụng dưỡng bà cụ đến hơi thở cuối cùng sẽ nhận được vận may, nhưng mấy chị dâu trước trong nhà đều không có kết cục yên ổn. Chị Thu khi đó chỉ gật đầu im lặng, mắt đỏ hoe sau bao ngày bưng cháo, lau người cho bà cụ khó tính, cay nghiệt.
“Tôi thấy chị ấy run rẩy, sợ hãi, nhưng tôi vẫn không ngừng lời.” Vy nói, giọng nghẹn lại nhưng cố giữ vững. “Tôi là người đẩy chị ấy vào lằn ranh đó. Mọi chuyện tối qua đều do tôi xúi giục. Chị Thu không đáng bị kết tội. Tôi xin chịu trách nhiệm cho toàn bộ hành động của mình.”
Chị Thu bỗng bật khóc, đưa tay che mặt, vai run lên bần bật: “Vy, sao em lại đến đây? Em đâu cần phải gánh tội cho tôi…”
Vy đứng lên, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Chị Thu qua mặt bàn: “Chị chăm bà cụ ba năm trời, bao nhiêu cực nhọc cả xóm ai cũng thấy. Lỗi tại tôi, tôi xin nhận tội thay chị. Tôi không thể để chị gánh chịu hậu quả từ lời nói vô tâm của tôi.”
Điều tra viên ghi chép liên tục, gật đầu với Vy: “Chị đã khai báo tự nguyện, chúng tôi sẽ xác minh thêm. Chị có thể về nhà trước, chờ triệu tập.”
Vy lắc đầu, giọng kiên quyết: “Tôi xin ở lại đây, chờ xử lý. Tôi không về nếu Chị Thu chưa được minh oan.”
Điều tra viên gật đầu, cất cuốn sổ tay vào túi áo, chiếc điện thoại trên bàn bất ngờ reo chuông chát chúa. Ông ta liếc nhìn màn hình, vội vàng đứng dậy bước ra ngoài, để lại Vy và Chị Thu ngồi đối diện nhau trong căn phòng ngột ngạt mùi khử trùng.
Chị Thu siết chặt tay Vy, đầu gục xuống bàn, vai run lên bần bật. Vy vuốt nhẹ tóc rối của Chị Thu, ánh mắt hướng về phía cửa kính một chiều, nơi các điều tra viên khác đang làm việc.
Năm phút sau, điều tra viên trở lại,mặt đầy vẻ nghiêm trọng. Ông ta đặt một túi niêm phong lên bàn, bên trong là một lọ thuốc chuột nhãn hiệu diệt chuột hiệu Con Mèo, vỏ lọ dính đầy vết mờ ảo của dấu vân tay. “Chúng tôi vừa khám nghiệm hiện trường nhà ông Trần Văn Tư, tìm thấy lọ thuốc này giấu sau bao gạo trong bếp. Phòng kỹ thuật xác định có dấu vân tay của cả Chị Thu và Anh Phú trên lọ.”
Chị Thu bật dậy, mắt trợn trừng, giọng lạc đi: “Tôi không biết lọ thuốc này ở đâu ra! Tôi ngày nào cũng chỉ lo nấu cháo, lau người cho bà cụ, bao giờ tôi lại mua thuốc chuột để làm gì?”
Điều tra viên gật đầu, ra hiệu cho cấp dưới dẫn một người đàn ông vào phòng. Anh Phú lảo đảo bước vào, quần áo nhăn nhúm, mùi rượu hôi hám bốc lên nồng nặc, mắt láo liên nhìn quanh rồi dừng lại ở Chị Thu, lập tức nhổ toẹt xuống đất: “Đồ đàn bà độc ác! Mày giết mẹ tao để chiếm nhà à?”
Vy nhíu mày, nhớ lại mấy năm qua Anh Phú thất nghiệp, suốt ngày rượu chè, mỗi lần về nhà là chửi bới, đánh đập Chị Thu vì không xin được tiền từ bà cụ. Lúc này Anh Phú run rẩy toàn thân, hai tay nắm chặt ống quần, các đốt ngón tay trắng bệch vì siết quá chặt.
Điều tra viên gõ nhẹ lên túi niêm phong: “Anh Phú, lọ thuốc này anh có mua không?”
Anh Phú suýt ngã, hai tay bám chặt lưng ghế để đứng vững, giọng run rẩy đến mức lời nói đứt quãng: “Tôi… tôi không biết! Chắc là con đàn bà đó mua! Nó ghét mẹ tôi, nó muốn bà ấy chết để lấy hết gia sản nhà họ Trần!”
Vy thở hắt ra, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào Anh Phú. Cô nhớ rõ tuần trước, Anh Phú say xỉn ngồi trước cửa nhà, khoe với mấy đứa trẻ trong xóm là anh ta “đã mua thuốc để giải quyết đám cản trở cuộc đời mình”. Rõ ràng Anh Phú đang nói dối, hắn cố tình đổ hết tội lỗi cho Chị Thu – người đã chăm sóc mẹ hắn suốt ba năm trời.
Điều tra viên quay sang Chị Thu, ghi chép liên tục: “Chị có nghe Anh Phú nhắc đến việc mua thuốc không?”
Chị Thu gật đầu, nước mắt chảy ròng: “Tối hôm xảy ra chuyện, anh ấy về nhà say khướt, lẩm bẩm chuyện ‘mua thuốc xong là bà ấy chết, nhà này anh em mình hưởng’. Tôi tưởng anh ấy nói nhảm vì say, ai ngờ…”
Anh Phú lao tới định tát Chị Thu, điều tra viên lập tức đứng dậy, quát lớn: “Ngồi xuống ngay! Đây là trụ sở công an, không cho phép hành hung!”
Anh Phú gục xuống bàn, mặt mày tái nhợt, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Vy khoanh tay, nhìn vẻ hoảng loạn của Anh Phú, lòng càng thêm chắc chắn: hắn chính là người mua lọ thuốc chuột, và hắn đang cố gắng đổ hết tội lỗi cho Chị Thu.
Điều tra viên gật gù, gạt bỏ lọ thuốc chuột niêm phong sang một bên, ra lệnh cho cấp dưới: “Đưa Anh Phú về phòng tạm giữ, sau đó cùng tôi lên nhà ông Trần Văn Tư lục soát đồ đạc cá nhân của hắn. Nhà này Vy là hàng xóm sát vách, có thể đi cùng hỗ trợ nhận diện đồ vật không?”
Vy gật đầu, theo chân đoàn điều tra viên rời trụ sở. Gió lạnh buổi chiều thổi vào mặt khiến cô rùng mình. Họ đi bộ qua con hẻm nhỏ của Xóm Cây Gạo, ánh mắt Vy dừng lại ở căn nhà họ Trần quen thuộc, cửa vẫn khóa từ sáng nay khi công an lập hiện trường.
Cảnh sát đập cửa, ông Trần Văn Tư mở cửa, mặt tái mét, không dám ngăn cản. Vy dẫn họ thẳng lên gác, nơi là phòng ngủ của Anh Phú – căn phòng chật hẹp, mùi rượu nồng nặc bay ra từ đống quần áo bừa bãi trên giường.
“Chỗ này Anh Phú thường để giấy tờ quan trọng.” Vy chỉ vào ngăn kéo gỗ mọt, điều tra viên đeo găng tay lục soát, rút ra mấy tờ hóa đơn rượu, thư nợ từ các chủ nợ.
Vy đứng cạnh thùng rác nhựa dưới chân bàn làm việc, thấy một tờ giấy nháp nhàu nhĩ nửa chìm trong rác thải. Cô cúi xuống, dùng nhíp gắp tờ giấy lên, trải phẳng trên mặt bàn.
Nét chữ nguệch ngoạc của Anh Phú hiện rõ: hàng loạt con số cộng trừ, dòng chữ “Bảo hiểm nhân thọ 500 triệu – người được bảo hiểm: Bà cụ” nằm ngay giữa trang, bên cạnh là mấy dòng ghi chú vay nợ: “Chủ tiệm tạp hóa 20 triệu, anh Ba xe ôm 15 triệu…”
Mắt Vy trợn trừng, tay siết chặt mép tờ giấy đến trắng bệch. Cô quay sang điều tra viên, giọng run rẩy nhưng sắc lạnh: “Anh Phú từng vay nợ, mua bảo hiểm cho mẹ, nếu bà cụ chết sẽ được nhận tiền!”
Điều tra viên lập tức cầm tờ giấy đưa vào túi niêm phong, ghi chép vội vàng. Vy ngồi phịch xuống giường Anh Phú, cảm giác lạnh sống lưng tràn lên. Tất cả mảnh ghép vụn vỡ vụt khớp lại: lọ thuốc chuột, tờ giấy bảo hiểm, lời lẩm bẩm say xỉn của Anh Phú tối hôm đó – Anh Phú cố tình giết mẹ để lấy tiền bảo hiểm, rồi đổ tội cho Chị Thu, người đã chăm sóc bà cụ suốt ba năm trời không một lời oán trách.
Điều tra viên gấp tờ giấy bảo hiểm cất vào túi niêm phong, quay sang Vy gật đầu: “Về trụ sở, lấy lời khai của Anh Phú luôn.” Vy gật đầu vội vã, chân bước nhanh hơn đoàn người, ngực đầy căm phẫn. Cô đã nghe Anh Phú lảm nhảm đổ lỗi cho chị Thu suốt mấy ngày qua, giờ mới biết mình bị hắn lừa như con nít.
Về đến trụ sở công an, Anh Phú đã bị đưa vào phòng hỏi cung, hai tay còng sau lưng, mặt hốc hác, mùi rượu nồng nặc vẫn bốc ra từ quần áo. Điều tra viên ngồi đối diện, đập mạnh tờ giấy bảo hiểm và lọ thuốc chuột niêm phong lên mặt bàn gỗ.
“Giải thích hai thứ này đi, Anh Phú.” Giọng điều tra viên sắc lạnh, không chút nhân nhượng.
Anh Phú rụt cổ, mắt liếc qua tờ giấy bảo hiểm, mồ hôi vã ra đầm đìa. Hắn lắp bắp: “Cái này… tôi mua chơi thôi, không có ý gì…”
“Chơi? Mua bảo hiểm 500 triệu cho mẹ già liệt giường, rồi mua thuốc chuột giấu dưới gầm giường chị Thu? Cậu nghĩ chúng tôi không tìm ra à?” Điều tra viên lại đập tay xuống bàn, làm Anh Phú giật nảy mình.
Vy đứng ở góc phòng, tay siết chặt mép áo, mắt đỏ hoe nhìn kẻ từng là hàng xóm, từng than thở với cô về cái oan ức của chị Thu. Giờ hắn run rẩy như con chuột, không ra dáng người đàn ông trưởng thành nào.
Anh Phú gục đầu xuống bàn, vai rung lên bần bật, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ ra: ‘Tôi mua thuốc chuột, ép chị Thu bỏ vào cháo, không ngờ nó làm thật!’
Hắn ngẩng mặt lên, nước mắt hòa lẫn mồ hôi chảy ròng ròng: “Tôi nợ nần khắp nơi, chủ nợ đòi đánh chết tôi. Thấy cụ tổ nhà mình nói con dâu phụng dưỡng người già đến hơi thở cuối cùng sẽ được vận may, tôi nghĩ… nghĩ nếu má chết, tôi lấy tiền bảo hiểm trả nợ, rồi đổ tội cho chị Thu, ai ngờ…”
Hắn lại gục xuống, tay đập mạnh xuống bàn: “Tôi không ngờ chị Thu lại làm thật! Tôi chỉ ép chị ấy thôi, đâu nghĩ chị ấy dám bỏ thuốc vào cháo cho má!”
Vy tiến lên một bước, giọng run rẩy vì tức giận: “Anh nói với tôi rằng chị Thu bất hiếu, giết hại mẹ chồng để chiếm gia sản! Anh lừa tôi, lừa cả xóm Cây Gạo suốt mấy ngày qua!”
Anh Phú quay sang Vy, mắt đỏ ngầu: “Tôi biết tôi sai… Tôi hối hận lắm, Vy ơi… Chị Thu vô tội, tôi mới là kẻ đáng chết…”
Điều tra viên ghi chép vội vàng, ra lệnh cho cấp dưới dẫn Anh Phú về phòng tạm giữ chờ xử lý. Vy đứng nhìn bóng Anh Phú bị dẫn đi, lòng vừa thương chị Thu, vừa căm giận cái dối trá của hắn. Hóa ra bao nhiêu nước mắt chị Thu rơi, bao nhiêu lời oan ức chị ấy chịu, đều do chính người chồng bất lực, nghiện ngập này dựng lên.
Vy lặng lẽ rời trụ sở công an, chân bước nhanh như bị đuổi theo về phía xóm Cây Gạo. Điều tra viên vừa gọi điện báo tin Chị Thu đã làm xong thủ tục tại ngoại, đang về nhà. Cô siết chặt mép áo, lòng đầy hối hận. Mấy ngày qua cô đã đứng trước nhà họ Trần, nghe theo lời Anh Phú mà mắng chị Thu bất hiếu, giờ nghĩ lại từng lời nói như gai đâm vào lòng.
Về đến nhà ông Trần Văn Tư, cổng sắt rỉ sét mở hé, sân nhà vắng hoe không một bóng người. Vy bước nhẹ qua hiên, thấy Chị Thu đang ngồi bệt ở góc tường, đầu gục sát đầu gối, mái tóc rối bù vương đầy bụi bặm, bộ quần áo xám xịt nhăn nhúm từ lúc bị dẫn đi vẫn chưa kịp thay. Bên trong phòng ngủ, tiếng bà cụ nằm liệt giường khò khè đều đều, thỉnh thoảng vang lên tiếng rên rỉ khó chịu, chửi bới con dâu vô dụng.
Vy khựng lại, ngực thắt nghẹt. Cô tiến lại gần, ngồi xuống cạnh Chị Thu, giọng run rẩy đến mức nghe không rõ: “Chị Thu… em xin lỗi. Em đã tin lời Anh Phú, trách mắng chị suốt mấy ngày qua. Em đáng ghét lắm…”
Chị Thu ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu, quầng thâm đậm hằn dưới mắt từ mấy đêm không ngủ. Nước mắt chị lăn dài trên gò má hốc hác, giọng nghẹn ngào như thể sắp không thở nổi: “Đêm qua anh Phú về nhà say rượu lịm, tay cầm vỡ vụn chai rượu, mặt hầm hập đỏ rực. Hắn dọa sẽ đánh chết tôi nếu không bỏ gói thuốc chuột vào nồi cháo cho má. Tôi run rẩy lấy gói thuốc hắn đưa, bỏ vào cháo rồi đứng đơ ra, để hắn lấy xe máy đi mất, để tôi ngồi đây khóc suốt đêm…”
Chị Thu lại gục xuống, vai rung bần bật, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng, từng chữ thoát ra đầy đau khổ: “Anh Phú dọa sẽ đánh chết tôi nếu không bỏ thuốc, tôi sợ quá mới làm theo… Tôi không muốn má chết, tôi chỉ sợ anh ấy thật sự đánh chết tôi thôi…”
Vy vươn tay siết chặt bàn tay lạnh ngắt, run rẩy của Chị Thu, nước mắt cũng trào ra lăn dài trên má. Cô thầm trách bản thân ngây thơ cả tin, trách Anh Phú tàn nhẫn bỏ mặc vợ trước pháp luật, lòng đầy thương xót cho người phụ nữ yếu đuối đã gánh chịu bao nhiêu oan ức. Bên trong phòng, tiếng bà cụ lại vang lên, chửi bới con dâu để má chết không yên, nhưng lần này Vy không còn trách Chị Thu nữa, cô chỉ muốn ôm chị ấy vào lòng, an ủi chút nỗi đau đang rỉ máu.
Anh Phú đạp tung chiếc rương gỗ để sát giường Bà cụ, những bộ quần áo vá chỗ của Chị Thu văng tung tóe trên nền nhà lạnh lẽo. Mùi rượu nồng nặc bốc lên từ người Anh Phú, gương mặt hằn sâu những vết nhăn của sự thất vọng và say xỉn, đôi mắt đỏ ngầu long lên những tia hận thù. Anh Phú quơ tay đập rơi chiếc bát sứ Chị Thu vừa để lên bàn cách đó chưa đầy phút, mảnh vỡ sắc lẹm văng trúng mu bàn chân Bà cụ đang nằm bất động, Bà cụ hé đôi mắt mờ đục, đôi môi mím chặt nhưng không thốt lên tiếng nào.
Anh Phú lảo đảo bước vào gian bếp tối om, tay mò lấy con dao sắc lẹm treo trên vách tường bám đầy mạng nhện, móng tay bám đầy bụi bẩn. Anh Phú quay lại phòng khách, mũi dao chĩa thẳng về phía Chị Thu đang run rẩy đứng cạnh giường Bà cụ, tay còn cầm chiếc khăn lau người chưa kịp bỏ xuống.
Vy ở nhà sát vách, nghe tiếng đồ đạc vỡ vụn, tiếng gầm rú của Anh Phú vọng qua bức tường mỏng, vội vàng cầm lấy chiếc dép, chạy vút sang nhà ông Trần Văn Tư. Vy vừa kịp lao vào phòng, Anh Phú đã gầm lên vung dao lao thẳng về phía Chị Thu. Vy lập tức đưa hai tay chặn trước ngực Chị Thu, lòng bàn tay trái lướt qua lưỡi dao sắc, máu đỏ tươi lập tức rỉ ra trên lớp da trắng.
Anh Phú quát lên, giọng gầm gừ đầy hận thù: ‘Con đàn bà xấu số, giết mẹ chiếm của, tôi giết chết mày!’
Vy cắn chặt môi, cơn đau nhói lên từ bàn tay trái khiến Vy rùng mình, Vy thầm nghĩ: “Phải giữ Chị Thu an toàn.” Vy vẫn giữ chặt lấy cánh tay cầm dao của Anh Phú, không cho Anh Phú tiến thêm bước nào về phía Chị Thu. Chị Thu đứng phía sau Vy, mặt tái mét, tay ôm chặt lấy cánh tay Vy, nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay đang chảy máu của Vy.
Tiếng sú còi hú xé toạc bầu không khí ngột ngạt trong nhà ông Trần Văn Tư. Cánh cửa gỗ cũ kỹ bị đạp tung, những người mặc sắc phục công an nhanh chóng ào vào, áp chế Anh Phú xuống nền nhà lạnh lẽo ngay khi lưỡi dao trên tay hắn còn chưa kịp hạ xuống.
Anh Phú gầm gừ, mặt đỏ bừng vì rượu và sự phẫn nộ, cố vùng vẫy thoát khỏi những bàn tay thép đang ghì chặt vai hắn.
“Cút đi! Đừng chạm vào người nhà họ Trần! Tao sẽ giết hết bọn bay!”
Vy lùi lại, tay trái vẫn ôm chặt lấy ngực, dòng máu rỉ ra trên lớp da trắng xanh xao. Vy nhìn cảnh tượng hỗn loạn với ánh mắt thở phào nhẹ nhõm. Chị Thu đứng dựa vào khung cửa sổ, chân run bần bật, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
Công an lạnh lùng tuyên bố: “Anh Trần Văn Phú, chúng tôi bắt giữ anh vì hành vi hành hung người khác và có liên quan đến cái chết của bà cụ.”
Nghe đến đó, Anh Phú trợn trừng mắt, khẩu hình méo mó vì điên cuồng. Hắn bị lật úp xuống sàn, hai chiếc còng tay lạnh ngắt kêu lách cách khóa chặt cổ tay hắn.
“Giết người? Bà già đó chết là do lời nguyền! Lời nguyền của cụ tổ Trần Ngọc Dư!” Anh Phú gào thét, nước miếng bắn tung tóe, “Các người sẽ không giàu được đâu! Lời nguyền họ Trần sẽ giáng xuống đầu các người! Các người sẽ chết thảm như bà ta! Trần Ngọc Dư sẽ trừng phạt tất cả!”
Vy nhìn xuống bà cụ nằm bất động trên giường, đôi mắt mờ đục kia giờ đây đã khép chặt lại vĩnh viễn. Một cảm giác vừa sợ hãi vừa thanh thản len lỏi trong lòng Vy. Chị Thu đổ gục xuống ghế, nước mắt chảy dài nhưng không còn là sự sợ hãi như trước, mà là sự giải thoát sau cơn ác mộng dài ba năm.
Anh Phú vẫn tiếp tục gào rú những lời chửi rủa độc địa khi bị dẫn ra khỏi cửa, bóng tối của nhà họ Trần dường như đang tan vỡ ngay trước mắt Vy.
Một tháng sau, những rắc rối liên quan đến cái chết của bà cụ và hành vi hành hung của Anh Phú đã được cơ quan chức năng xử lý dứt điểm. Chị Thu nhận trọn vẹn khối tài sản mà bà cụ để lại theo di chúc, bởi suốt ba năm qua, chị là người duy nhất túc trực chăm sóc bà đến hơi thở cuối cùng, đúng như lời nguyền của cụ tổ Trần Ngọc Dư đã linh ứng.
Nơi góc xóm Cây Gạo, tiệm cháo lòng nhỏ xinh mang tên “Cháo Lòng Thu” vừa khai trương đã nườm nượp khách. Chị Thu quấn tạp dề trắng, tay thoăn thoắt khuấy nồi cháo, gương mặt hồng hào hơn hẳn ba năm vật vã trước đó. Vy ngồi bên cạnh, phụ chia bát, rửa bát, lâu lâu lại liếc nhìn chị Thu cười tít mắt.
Tiếng xe đạp leng keng vang lên trước cửa tiệm. Ông Trần Văn Tư bước xuống, dáng vẻ già nua nhưng vẫn nhanh nhẹn, tay nắm chặt một vật nhỏ bọc vải đỏ.
Vy vẫy tay chào: “Chú Tư ghé ăn cháo hả chú?”
Ông Trần Văn Tư lắc đầu, bước thẳng đến quầy, đặt vật trong tay lên bàn trước mặt chị Thu. Đó là một bùa hộ mệnh may bằng vải điều, thêu chỉ vàng những chữ cổ.
“Cháu Thu, chú đem cái này cho cháu.” Ông Trần Văn Tư giọng trầm ấm, “Lời nguyền chỉ trừng phạt kẻ ác, người hiền sẽ hưởng phước. Cháu đã chịu đủ khổ rồi, từ nay về sau cứ yên tâm làm ăn, bùa này sẽ phù hộ cháu.”
Chị Thu ngừng tay khuấy cháo, lau vội vết nước trên tay vào tạp dề, mỉm cười nhận lấy bùa hộ mệnh: “Cảm ơn chú Tư nhiều lắm. Cháu không ngờ mọi chuyện lại êm đẹp như bây giờ.”
Vy đứng cạnh, nhìn tấm bùa nhỏ trong tay chị Thu, lòng dâng lên niềm vui sướng khôn tả. Mọi chuyện rốt cuộc cũng đã êm xuôi, chị Thu thoát khỏi cái bóng đen của nhà họ Trần, bắt đầu cuộc sống mới bình yên.
Vy đứng ngắm chị Thu và ông Trần Văn Tư trò chuyện thêm vài câu rồi quay về nhà mình sát vách. Vy kéo chiếc ghế gỗ mòn vẹt ra trước bàn làm việc, tờ giấy trắng trải sẵn từ chiều, đầu bút bi nguệch ngoạc từng dòng chữ ghi chép lại toàn bộ sự tình xóm Cây Gạo suốt mấy năm qua: từ lời nguyền cụ tổ Trần Ngọc Dư, ba năm chị Thu vất vả chăm bà cụ liệt giường khó tính, cái chết bất ngờ của bà cụ, anh Phú say xỉn đánh vợ rồi bị pháp luật trừng trị, đến ngày chị Thu nhận gia tài, khai trương tiệm Cháo Lòng Thu đông nghịt khách.
Thỉnh thoảng Vy ngừng tay, ngước mắt nhìn sang phía tiệm cháo cách nhà vài bước chân. Khói bếp lam lam bay lên, chị Thu quấn tạp dề trắng, tay thoăn thoắt múc cháo, cười tươi với từng khách hàng. Bụng dạ yên ả, Vy lại cúi đầu viết tiếp.
Khi trang giấy cuối cùng được ghi đầy, Vy đặt bút xuống, xoa nhẹ cổ tay mỏi. Mặt trời đã lặn sát chân trời, ánh đèn vàng từ tiệm cháo hắt sang, soi rõ nụ cười nhẹ nhõm trên gương mặt Vy.
Rồi Vy tự nhủ, giọng nhỏ nhưng rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh: “Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.”
Gió chiều mang theo mùi thơm nồi cháo gạo tấm nấu lòng heo từ tiệm chị Thu, hòa cùng tiếng cười nói rì rào của khách qua đường. Vy ngồi lặng đó, ngắm nhìn mọi thứ, lòng tràn đầy bình yên chưa từng cảm nhận suốt bao năm sống cạnh nhà họ Trần, chứng kiến bao sóng gió, oan trái và hy sinh thầm lặng. Những lời đồn về lời nguyền cụ tổ, tiếng la hét đêm khuya khi anh Phú say rượu đánh vợ, giọt nước mắt chị Thu khi chăm bà cụ khó tính, tất cả giờ lùi lại phía sau, chỉ còn cuộc sống đời thường giản dị, ấm áp.
Vy thầm nhận ra, đời chẳng có lời nguyền nào bền vững bằng cái tâm mỗi người. Kẻ làm ác gặp báo ứng, người hiền lương dù gian khổ vẫn được đền đáp. Những lời nói cay nghiệt, tin đồn vô căn cứ từng làm chị Thu tổn thương bao nhiêu, may chị ấy chưa từng buông xuôi, vẫn kiên nhẫn phụng dưỡng bà cụ bằng cả tấm lòng. Bản thân Vy cũng rút ra bài học: lời nói chẳng tốn tiền mua, nhưng có sức mạnh xây đắp hoặc phá nát một đời người. Thà chọn lời nói nhẹ nhàng, vừa lòng nhau, còn hơn mỉa mai, gièm pha để rồi hối hận muộn màng.
Tiếng chuông xe đạp leng keng vang lên, ông Trần Văn Tư vẫy tay chào rồi bước vào tiệm cháo. Vy mỉm cười đáp, cầm cuốn nhật ký ghi trọn câu chuyện xóm Cây Gạo, bước ra hiên nhà hít bầu không khí trong lành. Phía trước là ngày tháng bình yên, không cãi vã, không lời nguyền mờ ám, chỉ còn tình người ấm áp, và bài học sống còn mãi.

