Sáu tháng liền anh không về nhà vì công việc buộc anh phải đi. Dự án ở miền Nam kéo dài, tiến độ gấp, mỗi ngày đều là áᴘ ʟựᴄ ᴛɪềɴ ʙạᴄ, hợp đồng, trách nhiệm. Anh nghĩ đơn giản:
“Cố thêm nửa năm nữa thôi, xong việc sẽ về ʙù đắᴘ cho vợ, cho mẹ.”
Mỗi tối, anh vẫn gọi điện. Mẹ bảo:
– Ở nhà vẫn ổn, con đừɴɢ ʟᴏ.
Vợ nói:
– Anh yên tâm làm việc đi.
Giọng cả hai đều bình thản. Anh tin.
Anh không biết, sự ʙìɴʜ ᴛʜảɴ ấʏ ʟà ʟớᴘ ᴠỏ ᴄủᴀ ᴍộᴛ ᴄăɴ ɴʜà đᴀɴɢ ᴍụᴄ ʀᴜỗɴɢ từ bên trong.
Chiều hôm đó, anh về sớm hơn dự định một ngày. Không báo trước. Muốn tạo bất ngờ cho mọi người, anh đứng trước cổng, kéo vali vào sân. Căn nhà quen thuộc, nhưng ᴋʜôɴɢ ᴋʜí ʟạ ʟẫᴍ đếɴ ʀợɴ ɴɢườɪ. Không tiếng chào, không tiếng hỏi han. Từ trong bếp, tiếng vợ anh ᴠᴀɴɢ ʟêɴ, ɢắᴛ ɢỏɴɢ, sắᴄ ɴʜư ᴅᴀᴏ:
– ʙà ɢɪà ʀồɪ ᴍà ᴄòɴ ʟề ᴍề! Lau cái nền cũng không xong!
Anh ᴋʜựɴɢ ʟạɪ.
Rồi một âm thanh “ào” lớn.
Anh ʟᴀᴏ ᴠàᴏ. Cảnh tượng trước mắt khiến toàn thân anh ᴄʜếᴛ ᴄứɴɢ.
Mẹ anh – người đàɴ ʙà ɢầɴ ʙảʏ ᴍươɪ ᴛᴜổɪ – ɴɢã ᴋʜᴜỵᴜ xuống nền gạch ướᴛ, ᴛóᴄ ʙạᴄ ʙếᴛ ɴướᴄ, ǫᴜầɴ áᴏ ᴍỏɴɢ ᴅíɴʜ, ʀᴜɴ ʙầɴ ʙậᴛ.
Trước mặt bà là một cái xô nhựa ᴛʀốɴɢ ᴛʀơɴ.
Vợ anh đứng đó. Mặt ʟạɴʜ ᴛᴀɴʜ.
– Cô… cô làm cái gì vậy? – anh ɢàᴏ ʟêɴ.
ᴠợ ǫᴜᴀʏ ʟạɪ, áɴʜ ᴍắᴛ ᴋʜôɴɢ ʜề sợ ʜãɪ:
– Em ᴅộɪ ɴướᴄ ᴄʜᴏ ʙà ᴛỉɴʜ ʀᴀ. ᴅơ ʙẩɴ ǫᴜá, ᴄʜịᴜ ᴋʜôɴɢ ɴổɪ!…. mời quý độc giả vui lòng xem tiếp dưới bình luận đầu tiên 👇
Người chồng quay sang nhìn Mẹ anh, bà đang run bần bật, đôi bàn tay khớp xương nhô lên siết chặt mép bàn gỗ trơn tuột, nước từ mái tóc bạc bết dính nhỏ từng giọt xuống nền gạch ướt sũng dưới chân. Bà mặc bộ quần áo bông mỏng dính, vải vóc dính chặt vào da thịt nhăn nheo, ướt sũng nước lạnh.
Người chồng xé gió chạy đến, quỳ xuống bên cạnh Mẹ anh, cánh tay khoẻ mạnh đỡ lấy đôi vai gầy yếu của bà. Mẹ anh giật mình, ngước đôi mắt đục ngầu, hoảng sợ nhìn con trai, rồi siết chặt lấy bàn tay Người chồng, giọng nghẹn ngào, run rẩy:
— Con ơi, mẹ không làm gì đâu… Bà ấy bảo mẹ lau sàn không sạch, cứ ép mẹ lau đi lau lại mười mấy lần… Mẹ cố lắm rồi, con ơi…
Người chồng cảm nhận được bàn tay Mẹ anh lạnh ngắt, run rẩy trong lòng bàn tay mình. Căm phẫn dâng trào trong lồng ngực Người chồng, máu đổ sầm sập lên thái dương. Anh nhớ lại sáu tháng qua, mỗi tối gọi điện về nhà, Mẹ anh luôn cười khà khà, giọng tràn đầy năng lượng bảo: “Nhà con yên ổn lắm, mẹ lo cho hai con chu đáo, con cứ yên tâm làm dự án tiến độ gấp, áp lực tiền bạc ở miền Nam.” Người vợ cũng mỉm cười gật đầu, nói chẳng có chuyện gì ngoài ý muốn, mọi thứ đều ổn thoả.
Người vợ đứng cách đó mấy bước, khoanh tay trước ngực, mặt lạnh tanh như tượng đá, buông lời cắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con:
— Tôi làm thế là để bà tỉnh ra đấy thôi. Bà cứ lom khom lau mãi mà vẫn dơ bẩn, chịu không nổi. Anh đừng có nhìn cái vẻ tội nghiệp đó rồi tưởng bậy.
Mẹ anh nghe vậy, càng siết chặt tay Người chồng hơn, nước mắt lẫn với nước trên tóc chảy ròng ròng xuống má nhăn nheo:
— Mẹ không dám nói dối con đâu… Mẹ sợ con lo, sợ con bỏ dự án quan trọng ở miền Nam về… Mẹ chỉ muốn con yên tâm kiếm tiền thôi, con ơi…
Người chồng nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc của Mẹ anh, vết chai sạn đầy trên lòng bàn tay vì lau chùi suốt sáu tháng qua, rồi ngước lên nhìn Người vợ, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, giọng trầm thấp, run rẩy vì kìm nén:
— Em biết Mẹ anh gần 70 tuổi không? Em biết Mẹ anh vừa mới bị em dội nước lạnh ướt sũng đứng giữa sàn không? Mỗi tối gọi điện, hai người đều bảo ổn, ổn cái gì? Ổn để em ngược đãi Mẹ anh thế này hả?
Người vợ nhếch mép, cười mỉa mai, liếc nhìn Mẹ anh với ánh mắt khinh thường:
— Thì cứ coi như tôi giúp bà tắm rửa cho sạch sẽ đi. Anh từ miền Nam về sớm một ngày không báo trước, giờ lại trách tôi? Tôi làm tất cả vì gia đình này đấy, anh không biết ơn thì thôi còn cứ đổ lỗi cho tôi.
Mẹ anh hoảng sợ, vội vàng kéo tay Người chồng, lắc đầu nguầy nguậy, giọng van xin:
— Không, không phải lỗi của con dâu đâu… Mẹ lỡ làm đổ chậu nước nên con dâu mới giận… Con đừng mắng nó, mẹ không sao đâu, mẹ chỉ ướt tí thôi…
Người chồng cảm thấy tim như bị ai bóp nghẹt, đau nhói từng cơn. Mẹ già gần 70 tuổi, bị ngược đãi thế mà còn sợ con trai mắng vợ, còn đỡ tội cho kẻ bạo hành mình. Căm phẫn và đau lòng len lỏi khắp chân tay, anh siết chặt tay Mẹ anh, giọng nghẹn lại, không nói nên lời.
Người chồng vẫn quỳ bên cạnh Mẹ anh, bàn tay siết chặt lấy đôi bàn tay gầy guộc của bà, cổ họng nghẹn đắng, chưa kịp thốt ra lời nào. Mẹ anh co ro dưới nền gạch ướt, tóc bạc bết nước nhỏ giọt, quần áo mỏng dính dính chặt vào da thịt nhăn nheo, run bần bật.
Người vợ đứng cách đó mấy bước, khoanh tay trước ngực, nhìn hai mẹ con thân thiết tựa vào nhau, lông mày nhíu chặt, giọng gằn từng tiếng đầy ghê tởm:
— Tởm thật, bà ấy dây dưa ở đây làm bẩn nhà cửa, anh còn đỡ bả lên làm gì?
Người chồng quay phắt lại, đôi mắt trừng đỏ ngầu về phía Người vợ, cơ hàm siết chặt đến bật tiếng kêu nhỏ, gầm lên từ tận cổ họng:
— Mày câm mồm đi! Đó là mẹ tao, máu mủ ruột thịt!
Người vợ nhếch mép, nụ cười mỉa mai nở trên môi lạnh tanh, vai nhún nhẹ, giọng đều đều đầy khinh khi:
— Mẹ mày à? Thế 6 tháng qua mày đâu, ai lo cơm nước cho bả, ai chịu đựng tính già nua lề mề của bả?
Người chồng giận đến run bần bật, hai tay siết chặt lấy thành bàn gỗ cạnh đó đến nổi đốt ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi vằn vện trên mu tay. Mẹ anh nghe tiếng con trai gầm lên, càng siết chặt lấy tay Người chồng, run rẩy không dám ngẩng đầu lên.
Người vợ vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, ánh mắt lướt qua Mẹ anh với vẻ coi thường tột độ, rồi quay lại nhìn Người chồng, chờ đợi phản ứng của anh, đôi môi vẫn ngoác nụ cười mỉa mai.
Người chồng không thèm liếc mắt sang Người vợ, cúi xuống nhẹ nhàng đỡ Mẹ anh đứng dậy. Bàn tay gầy guộc của Mẹ anh siết chặt lấy cổ tay Người chồng, run bần bật vì lạnh, tóc bạc bết nước nhỏ giọt xuống nền gạch. Người chồng cúi người bế bổng Mẹ anh lên, gai xương hông Mẹ anh lộ rõ qua lớp quần mỏng dính ướt sũng, bước vội tới chiếc ghế sofa gần đó, đặt Mẹ anh ngồi xuống cẩn thận.
Người chồng lập tức vớ lấy chiếc khăn bông khô để sẵn trên bàn nước cạnh sofa, ngồi xuống bậc thang thấp cạnh đó, nhẹ nhàng lau từng chút tóc bạc ướt sũng của Mẹ anh. Ngón tay Người chồng khẽ run khi chạm vào da đầu nhăn nheo lạnh ngắt của Mẹ anh, nước từ tóc thấm ngược vào khăn, để lại vệt ướt sẫm.
Mẹ anh ngồi co ro trên sofa, vai rung lên bần bật, nước mắt hòa lẫn với nước tóc chảy dài trên má nhăn nheo. Bà nức nở:
— Con ơi, mẹ không đòi hỏi gì, chỉ mong con ở nhà thôi…
Người chồng đặt khăn xuống, vòng tay vỗ nhẹ lên lưng gầy của Mẹ anh, giọng trầm xuống đầy quyết tâm:
— Mẹ đừng khóc, con nghỉ việc ở miền Nam về đây, không đi nữa.
Người vợ đứng cách đó mấy bước, nghe rõ câu nói của Người chồng, mặt tái xanh lập tức. Trong đầu Người vợ hiện lên những con số: hàng trăm triệu đồng tiền thưởng dự án, khoản lương gấp đôi mà cô tính mua túi xách, đóng tiền trả góp xe. Người vợ gào thét lên, giọng the thé vang khắp căn nhà:
— Nghỉ việc? Anh điên rồi! Dự án đó bao nhiêu tiền, anh bỏ hết à?
Người chồng quay phắt lại, đôi mắt trừng đỏ ngầu nhìn Người vợ, cơ hàm siết chặt đến bật tiếng kêu nhỏ. Người chồng thầm nghĩ: Dù mất hết tài sản, cũng không để Mẹ anh chịu tủi nhục thêm ngày nào.
Mẹ anh sụt sùi lau nước mắt, tay siết chặt lấy mu bàn tay Người chồng, không dám ngẩng lên nhìn Người vợ.
Người chồng đứng dậy, mặt lạnh tanh, đôi mắt đỏ ngầu găm thẳng vào Người vợ, cơ hàm siết chặt đến bật tiếng răng lách cách. Giọng hắn khàn đặc, vang lên đầy uy lực:
— Tiền có thể kiếm lại được, chứ mẹ tao mất đi là không lấy lại được. Từ giờ mày không được đụng vào mẹ tao một ngón tay.
Người vợ nghe xong, khẽ nhếch mép cười chế nhạo, đôi mắt hẹp lại đầy khinh miệt. Người vợ lắc đầu, giọng the thé vang khắp phòng khách:
— Anh nói thật nghe rợn người, chứ mày có giữ được mẹ mày không? Bả già rồi, sớm muộn gì cũng chết thôi.
Người chồng nghe đến đó, lý trí hoàn toàn đứt gãy. Hắn vung tay phải, đánh “rắc” một cái vang dội giữa không gian tĩnh lặng. Người vợ không kịp phản ứng, ngã ngửa ra sau, lưng đập mạnh vào lưng ghế, tay vô thức ôm lấy má phải đang sưng đỏ rát đau.
Người chồng đứng sừng sững tại chỗ, ngực phập phùng dữ dội, nắm đấm siết chặt đến trắng bệch. Cơn giận cuộn trào trong lồng ngực hắn, hoàn toàn không kiềm chế nổi.
Người vợ ngồi bệt trên ghế, tay ôm má run rẩy, đôi mắt trợn trừng nhìn Người chồng, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi. Người vợ thầm nghĩ: Suốt bao năm qua, có bao giờ Người chồng dám động một ngón tay vào Người vợ đâu?
Mẹ anh ngồi cạnh đó, nhìn cảnh tượng trước mắt, sụt sùi khóc to hơn, nhưng tay vẫn siết chặt lấy mu bàn tay Người chồng, như sợ Người chồng sẽ làm điều gì quá đáng hơn nữa.
Người vợ bật dậy phắt, má phải sưng đỏ lằn rõ dấu ngón tay của Người chồng, đôi mắt đỏ quạch gào thét chói tai khắp căn nhà riêng:
— Mày dám đánh tao? Tao sẽ ly hôn, đòi hết tài sản của mày!
Người vợ run rẩy, tay vẫn ôm má, ánh mắt đầy vẻ giận dữ và đe dọa. Người vợ thầm nghĩ: 6 tháng nay tao ở nhà chăm sóc cái nhà này, mày dám đánh tao? Tao sẽ khiến mày trắng tay, không còn xu nào!
Người chồng đứng sừng sững tại chỗ, ngực phập phùng dịu xuống, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây trở nên lạnh tanh không chút dao động. Người chồng khẽ nhếch mép cười nhạt, giọng thản nhiên đến mức khiến người nghe rùng mình:
— Ly hôn thì ly hôn, mày lấy gì chứng minh mình có công sức trong nhà? 6 tháng qua mày chỉ biết ức hiếp mẹ tao thôi.
Người chồng lướt mắt nhìn xuống Mẹ anh đang co ro dưới nền gạch ướt, bà gần 70 tuổi, tóc bạc bết nước, quần áo mỏng dính rớm nước từ trận dội nước lúc nãy. Người chồng nhớ lại 6 tháng qua ở Miền Nam chạy dự án gấp, áp lực tiền bạc và trách nhiệm nặng nề, mỗi tối gọi điện về Người vợ và Mẹ anh đều nói ở nhà ổn, nào ngờ vừa về sớm hơn dự định 1 ngày không báo trước đã gặp cảnh này.
Mẹ anh ngồi cạnh đó, nhìn hai vợ chồng cãi nhau gắt gỏng, nỗi sợ hãi và lo lắng hiện rõ trên gương mặt hằn sâu nếp nhăn. Mẹ anh nức nở khóc to hơn, tay siết chặt lấy mu bàn tay Người chồng run rẩy, giọng nghẹn ngào van xin:
— Các con ơi, đừng đánh nhau nữa… Đừng đánh nhau nữa…
Người chồng nhìn đôi bàn tay gầy guộc đang run rẩy siết chặt lấy tay mình của Mẹ anh, lồng ngực đang phập phùng dịu xuống nhưng ánh mắt lại càng trở nên lạnh lẽo và kiên định. Ông nhẹ nhàng gỡ tay Mẹ anh ra, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực:
— Mẹ đừng lo, mẹ đã chịu đựng đủ rồi.
Người chồng quay phắt người, bước thẳng vào phòng ngủ. Người vợ đứng ngoài hành lang còn đang ôm má sưng đỏ, hốt hoảng chạy theo nhưng không kịp. Trong phòng, Người chồng lôi vali từ gầm giường ra, mở tủ quần áo một cách thô bạo. Ông lấy sạch váy vóc, áo quần, đồ trang điểm của Người vợ nhét thẳng vào vali.
— Mày điên rồi! Mày làm cái quái gì thế? — Người vợ gào lên, cố lao vào ngăn cản.
Người chồng không nói một lời, kéo vali nặng trịch đi ra khỏi phòng, bước thẳng xuống sân. Mẹ anh đứng ở cửa, đôi mắt già nua đầy nước nhìn theo, không giám lên tiếng. Người chồng dốc ngược chiếc vali, toàn bộ quần áo, đồ đạc của Người vợ rơi vãi xuống nền đất bụi bặm, lấm lem bùn đất.
Người chồng trừng mắt nhìn Người vợ, giọng lạnh tanh không chút nể nang:
— Đi ra khỏi nhà ngay bây giờ, tao không muốn thấy mặt mày nữa.
Người vợ bám chặt lấy khung cửa sổ, nước mắt giàn giụa, giọng thều thào van xin:
— Anh đuổi tao đi à? Tao là vợ anh, tao sống ở đây 6 tháng, tao không có chỗ nào để đi!
Người chồng tiến lại gần, đôi mắt không chút dao động. Ông đưa tay đẩy mạnh Người vợ ra ngoài, khiến cô ta loạng choạng ngã xuống nền gạch:
— Cút ngay. Mày không xứng làm vợ tao, cũng không xứng làm dâu của mẹ tao.
Người vợ ngã chỏng vó, hoảng loạn vùng dậy bám lấy chân Người chồng, khóc nức nở trong khi ông kiên quyết bước vào trong, đóng sập cánh cửa lại.
Tiếng cửa đóng sầm vang lên, Người vợ ngồi bệt dưới nền gạch sân nhà, nước mắt hòa lẫn bụi bặm chảy dài trên má. Người vợ thở hắt ra, nhìn cánh cửa gỗ đóng chặt trước mặt, ánh mắt dần chuyển từ hoảng loạn sang hận thù sôi sục. Người vợ nghiến răng, bò dậy, lau vội nước mắt.
Thấy Người chồng kiên quyết đến mức không thèm ngoái lại, Người vợ lầm bầm chửi rủa, lết đến chỗ chiếc vali rỗng bị vứt lăn lông lốc gần đống đồ đạc vương vãi, nhặt nó lên. Người vợ vừa gom quần áo, đồ trang điểm vương vãi trên đất bụi bặm nhét trở lại vali, vừa gào to đủ để người trong nhà nghe thấy: “Mày sẽ hối hận đấy! Bà già đó sẽ là gánh nặng của mày, rồi mày sẽ nghèo rớt mồng tơi thôi!”
Trong nhà, Người chồng nghe rõ từng lời chửi rủa, nhưng không thèm đáp, cũng không nhìn ra cửa sổ. Người chồng thờ ơ, quay sang dìu Mẹ anh đang đứng run rẩy ở hiên nhà, dắt bà ngồi xuống ghế ở bàn ăn. Mẹ anh ngồi xuống, tóc bạc còn ướt dính vào trán, quần áo mỏng dính sát người sau khi bị dội nước, nhưng đôi mắt già nua lại nở nụ cười nhẹ, nhìn con trai rót nước ấm cho mình, lòng ấm áp, nhẹ nhõm.
Người chồng đặt ly nước trước mặt Mẹ anh, vỗ nhẹ vai bà, rồi quay sang bếp, mở tủ lấy gạo, rửa sạch, đổ vào nồi, bật bếp nấu cháo. Đôi tay Người chồng thoăn thoắt, tâm trí chỉ tập trung vào việc nấu bát cháo ấm nóng cho mẹ, mặc kệ tiếng chửi rủa ngoài sân vẫn văng vẳng.
Nồi cháo sôi sùng sục tỏa hương thơm ngào ngạt, Người chồng khẽ thổi nhẹ, múc ra bát rồi bưng ra đặt trước mặt Mẹ anh. Bà cầm chiếc thìa nhựa nhẹ bẫng, đôi bàn tay gầy guộc, đầy vết chai sần run rẩy khuấy nhẹ. Ánh mắt bà thẹn thùng không dám nhìn thẳng vào con trai, cứ cúi gằm xuống dòng cháo nóng hổi.
Người chồng kéo ghế ngồi xuống cạnh Mẹ anh, nhìn bát cháo đầy ắp rồi nhìn bộ quần áo ướt sũng, tóc bạc bết nước của bà, lòng thắt lại. Bên ngoài, tiếng động từ chiếc xe máy phân khối lớn gầm rú rồi xa dần. Người vợ đã thực sự rời đi. Người chồng thở dài, vươn tay đóng chặt chiếc cửa sổ phòng khách, chốt then cài kỹ, tạo ra một không gian biệt lập hoàn toàn cho hai mẹ con.
“Mẹ ăn đi, cháo nóng đấy.” Người chồng cố giấu giọng nghẹn lại.
Mẹ anh gật đầu, húp một thìa nhỏ rồi khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy đượm buồn. Bà đặt thìa xuống, nhìn đôi tay gầy guộc của mình. “Để mẹ tự nấu cho con ăn chứ, con đi làm vất vả…”
Người chồng lập tức nắm lấy đôi tay lạnh cóng của bà, siết chặt. “Mẹ đừng nói thế. Ở miền Nam, con nghe mẹ với vợ bảo mọi thứ đều ổn. Ai ngờ…”
Giọng bà nhỏ dần, bẽn lẽn như một đứa trẻ hồi tưởng lại những ngày tăm tối. “Suốt 6 tháng con đi vắng, vợ con… nó bắt mẹ làm hết mọi thứ trong nhà. Quét sân, nhặt rau, giặt đồ, rồi cả rửa chén nữa. Mẹ cứ làm lành chuốt, chỉ sợ làm sai ý nó một chút là…”
“Là sao hả mẹ?” Người chồng nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên.
“Là nó mắng chửi, chửi rủa thậm tệ.” Mẹ anh cúi gằm, giọng tủi thân nghẹn ngào. “Có bữa nó giận dữ, cả ngày không cho mẹ ăn miếng cơm nào. Mẹ đói lả người, ngồi góc bếp mà nước mắt chảy ròng ròng, chỉ mong con về.”
Người chồng cảm thấy máu nóng dồn lên não, hơi thở bắt đầu dồn dập. “Hôm nay… hôm nay nữa. Nó bắt mẹ lau sàn nhà 3 lần liên tục. Lần đầu xong, nó bảo mẹ lau chưa sạch, bắt lau lại. Lần hai vừa xong, nó lại lấy cớ chỗ này chưa kỹ, bắt lau lần ba. Mẹ già yếu, quỳ gối lau mãi đến khi lưng còng xuống, chân tay run rẩy…”
Đôi mắt vốn tĩnh lặng của Người chồng bỗng rực cháy sự phẫn nộ, nhưng ông cố ghìm lại để nghe trọn câu chuyện.
“Lau xong lần thứ ba, mẹ định ngồi nghỉ một chút thì nó chạy ra, chửi mẹ làm việc dơ bẩn, mang cả bụi bặm lên giường. Nó bảo phải dội nước cho mẹ tỉnh người, chịu không nổi…” Mẹ anh dừng lại, bờ vai gầy gò rùng mình nhớ lại cú ngã khuỵu dưới nền gạch ướt. “Nó cầm xô nước lạnh múc từ vòi, dội thẳng vào người mẹ. Mẹ ngã khuỵu xuống sàn, ướt sũng, lạnh buốt xương tủy…”
“RẦM!”
Chiếc bát cháo trên tay Người chồng rơi vỡ tan tành, cháo nóng văng tung tóe lên mặt bàn. Ông không còn nghe thấy gì nữa ngoài tiếng rền rĩ trong tai. Hai tay bám chặt vào thành bàn gỗ đến mức đốt ngón tay trắng bệch.
Nước mắt Người chồng bất ngờ tuôn ròng ròng, chảy dài trên gương mặt khắc khổ của một người đàn ông từng dãi dầu mưa nắng ở miền Nam. Người chồng gục đầu xuống bàn, bờ vai gập ghềnh rung lên bần bật.
“Con hối hận… con hối hận quá, mẹ ơi!” Giọng Người chồng nghẹn lại trong tiếng nấc. “Con đi làm vì hợp đồng, vì tiền bạc, vì trách nhiệm với gia đình… mà lại để mẹ già khổ sở thế này. Con đáng chết!”
Tiếng gió rít qua khe cửa suốt đêm, Người chồng không nhúc nhích khỏi tư thế gục đầu, nước mắt đã thấm đẫm ống tay áo. Mẹ anh ngồi lặng lẽ bên cạnh, đôi bàn tay gầy guộc khẽ vỗ nhẹ lên lưng con trai, tiếng thở dài thỉnh thoảng lọt vào khoảng không tĩnh lặng.
Sáng hôm sau, ánh bình minh vừa hé rạng, Người chồng đã bật dậy. Ông lau vội gương mặt còn vệt ướt, nắm chặt lấy đôi tay lạnh cóng của Mẹ anh.
“Mẹ chuẩn bị đồ đạc, con đưa mẹ đi khám sức khỏe ngay.”
Mẹ anh khẽ giật mình, lắc đầu nguầy nguậy, giọng nhỏ nhẹ: “Tốn kém lắm con ơi, mẹ khỏe rồi, không cần đi đâu cho tốn tiền.”
“Không được.” Người chồng kiên quyết, giọng không còn chút run rẩy nào từ đêm qua. “Con đã để mẹ chịu khổ suốt 6 tháng con đi miền Nam, giờ con phải chắc chắn mẹ thật sự khỏe. Nghe lời con.”
Mẹ anh nhìn đôi mắt rực quyết tâm của con trai, đành gật đầu nhẹ.
Tại phòng khám tư gần nhà, bác sĩ sau khi kiểm tra huyết áp, bắt mạch cho Mẹ anh, tháo chiếc kính râm xuống, quay sang Người chồng, giọng nghiêm trọng:
“Cụ bà bị trúng gió nhẹ, nguyên nhân là do dính nước lạnh đột ngột, kết hợp với tinh thần bị kích động mạnh kéo dài suốt nhiều tháng. Tôi kê đơn thuốc này, cho cụ nghỉ ngơi tuyệt đối, tránh mọi căng thẳng, xúc động mạnh. Chứ để lâu, biến chứng tai biến là khó lường đấy.”
Người chồng siết chặt tay Mẹ anh, gật đầu lia lịa. “Vâng bác sĩ, tôi hiểu. Tôi sẽ sắp xếp để mẹ luôn được nghỉ ngơi, không phải làm bất cứ việc nặng nhọc nào.”
Trên đường về nhà, Người chồng ghé qua một trung tâm dịch vụ việc làm, gặp bà Hoa – người giúp việc đã có 10 năm kinh nghiệm chăm sóc người già. Ông trao đổi nhanh, đồng ý thuê bà Hoa ở lại nhà chăm sóc Mẹ anh cả ngày, lương cao hơn thị trường 20%.
“Cháu cứ yên tâm đi làm, có cô đây chăm sóc bác, đảm bảo bác được ăn ngon, ngủ kỹ, không phải động một ngón tay vào việc nhà.” Bà Hoa nhìn Mẹ anh mỉm cười, phấn khởi nhận việc.
Về đến nhà, Người chồng đóng cửa phòng ngủ, lấy ra tờ đơn xin nghỉ việc đã soạn sẵn từ đêm qua. Ông đi thẳng ra bưu điện, gửi chuyển phát nhanh đơn xin nghỉ việc chính thức đến công ty ở miền Nam, kèm theo lời xin lỗi vì không thể hoàn thành nốt dự án gấp.
Người đưa thư nhận tờ hồ sơ, ngạc nhiên hỏi: “Anh chắc chưa? Công ty miền Nam trả lương cao lắm đấy, bỏ ngang giờ có hối hận không?”
Người chồng nhìn về phía cửa sổ phòng khách, nơi Mẹ anh đang ngồi nhâm nhi chén cháo nóng do bà Hoa nấu, nụ cười hiền hậu nở trên môi bà. Ông thầm nhủ: “Chỉ cần mẹ vui, mọi thứ đều đáng.” Rồi lắc đầu dứt khoát.
“Không hối hận. Tiền bạc quan trọng, nhưng gia đình vẫn quan trọng hơn. Tôi đã bỏ lỡ 6 tháng để chăm sóc mẹ, giờ tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó nữa.”
Tối hôm đó, Người chồng ngồi bên bàn trà, mở sổ ghi chép, viết to dòng chữ: “Về quê tìm việc gần nhà, tiện chăm sóc mẹ.” Ông nhấn mạnh vào hai chữ “gần nhà”, quyết tâm thay đổi hoàn toàn lối sống ưu tiên công việc, bỏ quên gia đình như trước.
Người chồng khép cuốn sổ lại, tiếng bìa cứng va vào nhau vang lên nhẹ trong phòng tĩnh lặng. Mẹ anh đã lên giường nghỉ ngơi dưới sự chăm sóc của bà Hoa, ánh đèn hành lang hắt bóng Người chồng nghiêng ngả khi ông bước về phía phòng khách – nơi Người vợ đang ngồi gầm ghè, đống đồ đạc chất đống bên chân bà.
“Thu dọn đồ đạc, ra khỏi Nhà riêng sáng mai.” Người chồng giọng lạnh tanh, không chút dao động.
Người vợ ngẩng phắt đầu, móng tay dài cào xước mặt bàn gỗ: “Anh nói gì? Đuổi tôi à? Cả nhà anh già cả, ốm yếu, không có tôi chăm sóc thì sống sao được?”
“Mẹ anh có bà Hoa chăm sóc, không cần ai làm khổ bà nữa.” Người chồng chỉ tay vào vali để sẵn góc phòng, “Tôi đã nhịn 6 tháng, giờ không còn nhịn được nữa. Sáng mai tôi đi làm thủ tục ly hôn, trước đó cô đi ngay.”
Người vợ trợn trừng mắt, vơ vội đống quần áo ném vào vali, giày cao gót gõ lanh canh trên nền gạch: “Được lắm! Đuổi tôi à? Cô đúng là không biết điều, chờ đấy, tôi sẽ cho anh hối hận cả đời!”
Sáng hôm sau, Người vợ lăn vali ra khỏi Nhà riêng, gọi xe ôm đến nhà bố mẹ đẻ.
Người vợ nhấn chuông cổng, bố mẹ bà mở cửa, thấy con gái mắt đỏ hoe, quần áo nhăn nhúm, vali lăn theo sau.
“Mẹ ơi, chồng con đuổi con đi!” Người vợ oà lên khóc, lao vào lòng mẹ, “Con đối xử với mẹ chồng thế nào chứ? Chẳng qua bà ấy làm việc dơ bẩn, con dội chút nước cho bà ấy tỉnh ra, thế mà anh ấy bảo con ngược đãi, đuổi con đi luôn!”
Bố Người vợ ngồi ghế salon, gạt điếu thuốc, giọng trầm xuống: “Im đi! Làm dâu mà ngược đãi mẹ chồng, ai chẳng ghét, con đúng là hư hỏng! Bố mẹ dạy con từ nhỏ phải hiếu thảo, thế mà con lại đi hành hạ người già? Nhục nhã cho dòng họ nhà này!”
Mẹ Người vợ cũng lắc đầu, đẩy con gái ra, lau nước mắt: “Bố nói đúng đấy. Nhà anh ấy tội nghiệp, già cả mà bị con làm khổ. May mà con chồng sáng suốt, đuổi con đi là phải. Chứ để lâu, con phạm tội bất hiếu, cả nhà này cũng bị người ta chê cười.”
Người vợ trợn mắt, tức tưởi cầm vali quay đầu bỏ đi, giày cao gót giẫm mạnh xuống sàn: “Được lắm! Cả nhà đều bênh chồng con, không ai hiểu cho con! Chờ đấy, con sẽ tìm người đàn ông giàu có hơn gấp trăm lần thằng chồng nghèo này, cho anh ấy chết đi vì ghen tức!”
Người vợ đi ra khỏi nhà bố mẹ đẻ, đứng dưới gốc cây bàng ven đường, run tay lấy điện thoại gọi cho nhóm bạn thân.
“Chào mấy đứa, tao sắp có người yêu mới này, đại gia lắm, vừa mới về từ Mỹ, tài sản hơn chục triệu đô la!” Người vợ giọng khoe khoang, nụ cười đểu giả nở trên môi, “Đợi tao về giàu sang phú quý, thằng chồng cũ nghèo rớt mồng tơi kia sẽ phải quỳ dưới chân tao xin lỗi đấy! Haha!”
Điện thoại đầu dây có tiếng cười vang lên, Người vợ càng khoe to hơn, không hề biết rằng bố mẹ bà đang đứng ở cửa sổ nhìn theo, lắc đầu ngao ngán thương con gái hư hỏng, ảo tưởng.
Hai tuần sau ngày Người vợ rời khỏi Nhà riêng, căn phòng xử án tòa án nhân dân quận ngập ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.
Người chồng ngồi ghế bị đơn, trang phục chỉnh tề, gương mặt không một gợn cảm xúc. Đối diện Người chồng là Người vợ, tóc tai bù xù, trang điểm lòe loẹt, tay siết chặt túi xách da đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Thẩm phán mặc áo choàng đen đọc bản án, giọng trầm vang qua loa phóng thanh: “Tuyên bố chấm dứt hôn nhân giữa Người chồng và Người vợ. Về tài sản chung: Người vợ đòi chia đôi toàn bộ tài sản chung của hai vợ chồng. Tuy nhiên, Người chồng đã cung cấp đầy đủ chứng cứ chứng minh Người vợ có hành vi ngược đãi người già là Mẹ anh, vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ chăm sóc thành viên gia đình. Do đó, Người vợ chỉ được nhận số tiền bằng một nửa tổng tài sản chung.”
Người vợ đột ngột đứng dậy, ghế gỗ kêu cót két, tay vung vẩy mạnh về phía Người chồng: “Không thể nào! Tôi sống với anh ta bao nhiêu năm, chăm sóc cái nhà này, giờ ly hôn tôi chỉ được lấy một nửa tài sản chung? Anh ta lừa đảo! Luật sư của anh ta dựng chuyện ngược đãi!”
Người chồng ngồi yên vị, thần sắc thản nhiên, ánh mắt hướng về phía Mẹ anh đang ngồi ở khu ghế dự khán. Mẹ anh mặc áo len ấm, tóc bạc đã được bà Hoa chải gọn gàng, mỉm cười gật đầu nhẹ với Người chồng.
Luật sư của Người chồng đứng dậy, trình chiếu đoạn clip ghi lại cảnh Người vợ dội nước lạnh vào người Mẹ anh, bà ngã khuỵu xuống nền gạch ướt, quần áo mỏng dính, tóc bạc bết vào da đầu. “Đây là chứng cứ rõ ràng về hành vi ngược đãi người già của Người vợ, thưa tòa. Bà ấy từng thừa nhận hành vi này là để mẹ của thân chủ tôi tỉnh ra khi làm việc dơ bẩn.”
Người vợ gào thét, giọng khàn đặc: “Đó là sự thật! Bà ấy lục lọi đống rác dơ bẩn, tôi chỉ dội nước cho bà ấy tỉnh ra thôi! Không có chuyện ngược đãi! Các người đều bênh hắn, không ai nói lên tiếng nói cho tôi!”
Những người dự khán trong phòng xử án đều quay mặt đi, không ai tỏ thái độ thông cảm với Người vợ. Một người phụ nữ trung niên ngồi hàng ghế đầu thì thầm với người bên cạnh: “Ngược đãi mẹ chồng già yếu gần 70 tuổi, đáng lẽ không được lấy đồng nào chứ đừng nói một nửa tài sản chung.”
Người vợ đập tay mạnh xuống bàn gỗ, nước mắt chảy ròng ròng, khuôn mặt méo mó vì phẫn nộ: “Tôi sẽ kháng cáo! Tôi sẽ không để yên chuyện này! Người chồng chờ đấy, anh sẽ hối hận vì đã đối xử với tôi như thế này!”
Người chồng thu xếp hồ sơ ly hôn, cài cúc áo vest chỉnh tề, bước về phía cửa phòng xử án mà không thèm liếc lại Người vợ đang gào khóc phía sau. Người chồng tin tưởng tuyệt đối vào công lý, những gì Người vợ nhận được là hoàn toàn xứng đáng với hành vi sai trái mà Người vợ đã gây ra với Mẹ anh trong 6 tháng Người chồng đi miền Nam làm dự án.
Người chồng đẩy cửa phòng xử án, luồng khí nóng bức của buổi trưa hè lập tức ùa vào mặt, làm anh nheo mắt. Mẹ anh đứng đợi ở hành lang, áo len ấm vẫn mặc nguyên từ lúc dự tòa, tay siết nhẹ vào tay vịn ghế dự khán, nụ cười rạng rỡ hơn hẳn so với lúc trong phòng xử án.
Người chồng bước nhanh đến bên Mẹ anh, đỡ khuỷu tay bà dìu đi về phía thang máy. “Về nhà thôi, mẹ. Con đã nộp đơn xin việc ở một công ty gần nhà rồi, chiều nay đi phỏng vấn.” Giọng anh trầm ấm, không còn vẻ căng thẳng như lúc đối chất với Người vợ.
Mẹ anh gật đầu, lảo đảo một chút khi bước vào thang máy, Người chồng lập tức đỡ lấy bà. “Mẹ khỏe mà, con đừng lo. Mẹ chỉ mừng vì con đã thoát khỏi người đàn bà ấy, thoát khỏi những ngày tháng lo âu.” Bà nói, tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Người chồng.
Ba ngày sau, Người chồng cầm tấm hợp đồng lao động mới, ký tên xuống dòng chữ “Nhân viên phụ trách dự án nhỏ” với mức lương thấp hơn 30% so với công việc ở Miền Nam. Anh không hề nuối tiếc, vì giờ đây mỗi ngày anh chỉ làm 8 tiếng, 5 phút đi xe máy là về đến Nhà riêng, có thể đưa Mẹ anh đi khám bệnh, tưới rau, nấu cơm.
Về đến nhà, mùi đất ẩm và hương hoa dạ lý hương lan tỏa khắp sân. Mẹ anh đang quỳ giữa luống rau muống, tay nhổ cỏ, tóc bạc đã được bà cắt gọn gàng, áo sơ mi xanh pastel sạch sẽ. Thấy Người chồng về, bà vẫy tay, giọng rạng rỡ: “Con về rồi? Mẹ vừa hái được mấy quả cà chua đầu mùa, đỏ mọng này! Tối nay nấu canh cho con nhé.”
Người chồng đặt túi xách xuống ghế đá gỗ, bước đến bên luống rau, cầm lấy tay Mẹ anh kiểm tra xem có rộp da hay không. “Mẹ nhớ đeo găng tay vào, đất bẩn lắm.” Anh nhắc nhở, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
Mẹ anh cười khanh khách, đôi mắt híp lại vì vui: “Mẹ biết rồi, con cứ lo. Sáng nay bà Lan hàng xóm sang hỏi thăm, mẹ kể cho bà ấy nghe con bỏ việc ở miền Nam về, tìm việc gần nhà để chăm sóc mẹ. Bà ấy khen con hiếu thảo lắm, bảo cả xóm ai cũng nói may mắn cho mẹ có đứa con trai như con.”
Người chồng ngồi xuống cạnh Mẹ anh, nhìn những khóm hoa dạ lý hương bên hông nhà đang nở rộ, cánh hoa trắng tinh khôi đung đưa trong gió. “Con làm vậy là đương nhiên thôi, mẹ. Tiền bạc không quan trọng bằng sức khỏe của mẹ.” Anh nói, tay vuốt nhẹ lớp tóc bạc trên đầu Mẹ anh.
Một tuần sau, sức khỏe Mẹ anh hồi phục hẳn, tinh thần ổn định, ngày nào cũng ra sân trồng rau, chăm sóc hoa, tiếng cười của bà vang khắp xóm. Người hàng xóm qua đường thấy bà đều dừng lại hỏi thăm, Mẹ anh cứ kể đi kể lại chuyện Người chồng về chăm sóc mình, mắt ánh lên niềm tự hào.
Bữa tối một hôm, hai mẹ con đang ăn cơm thì ông Tư hàng xóm sang, tay cầm một túi cam. “Chào chú, chào bác ạ! Nghe bà Lan kể chú bỏ việc ở Sài Gòn về chăm bác, đúng là con hiếu thảo lắm. Cháu tặng bác túi cam này, bác uống nước cam cho khỏe.”
Mẹ anh vui vẻ nhận túi cam, chỉ tay vào Người chồng nói với ông Tư: “Đúng đấy, chú ạ. Có nó ở nhà, mẹ khỏe hẳn, ngày nào cũng ra sân trồng rau, chăm hoa, tối còn được nó nấu cơm ăn. Trước kia mẹ buồn lắm, giờ thì cười suốt ngày.”
Người chồng mỉm cười mời ông Tư ngồi lại ăn cơm, rót thêm một chén nước cho Mẹ anh. Anh nhìn bà ăn ngon lành, lòng dâng lên cảm giác bình yên mà suốt 6 tháng qua anh chưa từng có được. Lương thấp hơn, không còn áp lực dự án, không còn lo lắng mẹ bị ngược đãi, thế là đủ.
Sáng hôm sau, Người chồng đang tưới hoa cho Mẹ anh thì bà Lan và mấy người hàng xóm khác sang, tay cầm đồ ăn, hoa quả. “Chào chú, chào bác ạ! Hôm qua nghe bác kể chuyện chú chăm sóc bác, cả xóm ai cũng khen chú hiếu thảo. Chúng tôi mang chút quà đến thăm bác nè.”
Mẹ anh vui mừng tiếp khách, cứ kể đi kể lại chuyện Người chồng đi chợ, nhổ cỏ, nấu ăn cho mình, nụ cười không tắt trên môi. Người chồng đứng bên cạnh, nghe mẹ kể, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc. Đây mới là cuộc sống mà anh khao khát, không phải là những hợp đồng triệu đô, không phải là áp lực tiền bạc, mà là sự bình yên bên người thân yêu nhất.
Ba tháng sau, Người chồng vẫn giữ thói quen đưa Mẹ anh đi chợ mỗi sáng Chủ nhật, không còn vội vã hay lo âu. Ở góc chợ ngược lại, Người vợ đang cúi người nhặt những củ khoai lang bị vứt lại ở sọt rác tiểu thương, áo sơ mi công nhân nhăn nhúm, tóc bết mồ hôi dính trán, hốc hác hơn hẳn thời còn sống trong căn nhà rộng lớn.
Người chồng đẩy xe đạp cũ vào chỗ để xe, áo sơ mi xanh pastel sạch sẽ, dáng vẻ thư thái. Mẹ anh bước xuống, áo len hồng nhạt, tóc bạc cắt gọn gàng, má hồng hào, tay vẫy chào bà bán cá quen thuộc.
Người vợ ngẩng đầu định hỏi bà bán rau giá khoai, chợt đông cứng người. Cô siết chặt chiếc túi vải rách, lảo đảo bước về phía hai mẹ con, họng nghẹn lại, tiếng nghẹn ngào bật ra: “Anh… à không, Người chồng… Mẹ…”
Người chồng quay đầu, nhìn thấy Người vợ, mặt lập tức lạnh tanh. Anh không nói một lời, nắm lấy cổ tay Mẹ anh, kéo bà đi về phía gian hàng bán trái cây, bước nhanh đến mức Mẹ anh phải hơi chạy theo.
Mẹ anh nhìn thoáng qua Người vợ, ánh mắt không còn oán giận, chỉ là sự thản nhiên như nhìn thấy một người lạ. Bà nhẹ nhàng hỏi: “Con kéo mẹ đi đâu thế? Bà bán cá đang gọi chúng ta này.”
Người chồng đáp, giọng phẳng lặng: “Đi chỗ khác mẹ, chỗ này đông quá.” Anh không hề quay lại nhìn Người vợ dù một lần.
Người vợ đứng giữa dòng người tấp nập, nhìn bóng hai mẹ con khuất dần sau gian hàng bán quần áo, nước mắt lã chã rơi. Cô vụn vỡ cười, thầm nghĩ: “Mình đáng đời.” Tiếng loa chợ ồn ào vang vọng, nhưng chẳng âm thanh nào lọt vào tai cô, chỉ còn tiếng hối hận xé nát lồng ngực.
Một năm sau. Nắng nhạt rải trên sân nhà, nền gạch đã khô ráo, không còn vết nước rơi ngày nào. Người vợ đứng ở cổng, quần áo sờn vai, đôi dép nhựa mòn đế, tay siết chặt chiếc túi vải cũ kỹ đựng vài món đồ lặt vặt. Người vợ hít một hơi thật sâu, bước qua cổng sắt đã sơn lại màu xám nhạt, khác hẳn vẻ cũ kỹ năm trước.
Người chồng đang ngồi trên hiên, tay bóc quả cam cho Mẹ anh. Mẹ anh ngồi trên ghế mây, tóc đã nhuộm đen óng, khoác chiếc áo len dày, dáng vẻ nhanh nhẹn hơn hẳn ngày bị dội nước năm trước. Thấy bóng người bước vào, Người chồng ngẩng lên, mày hơi nhíu, tay vẫn nhẹ nhàng đưa miếng cam vào miệng Mẹ anh.
Người vợ bước tới, chân run rẩy, gục đầu xuống trước mặt Người chồng. “Cho em quay lại nhé. Em hối lỗi rồi, em sẽ chăm sóc Mẹ anh thật tốt, sẽ không bao giờ làm bà buồn nữa. Em sai rồi, em biết lỗi rồi.”
Mẹ anh nhìn Người vợ, ánh mắt bình thản, không hận thù, cũng không xót xa. Bà chỉ nhẹ nhàng nhai miếng cam, nhìn Người chồng chờ đợi phản ứng.
Người chồng lau tay vào khăn, giọng lạnh tanh, không chút dao động. “Quá muộn rồi, giờ Mẹ anh chỉ cần mình tao thôi, mày đi đi.”
Người vợ ngẩng phắt lên, nước mắt rơi lã chã. “Người chồng không thể tha thứ cho em sao? Em đã không có việc làm, không nơi nương tựa, em biết chỉ có Người chồng là người em có thể quay về.”
Người chồng đứng dậy, đỡ Mẹ anh đứng lên, tay nắm lấy cánh tay gầy guộc của Mẹ anh, ấm áp. “Một năm trước, khi Người vợ dội nước vào người già yếu gần 70 tuổi, Người vợ đã tự đóng sập cánh cửa này rồi. Người vợ nói chịu không nổi việc dơ bẩn, giờ lại muốn quay lại làm việc đó? Mẹ anh giờ được Người chồng chăm sóc, đi khám định kỳ, ăn mặc ấm áp, không cần ai khác.”
Người vợ ngồi bệt xuống đất, nức nở khóc. Người vợ nhìn theo bóng dáng Người chồng đỡ Mẹ anh bước vào nhà, cánh cửa sắt khép lại nhẹ nhàng. Tiếng cười nói của hai mẹ con vọng ra từ trong bếp, ấm áp, hạnh phúc. Người vợ siết chặt ngực, nhận ra mình đã đánh mất thứ quý giá nhất đời: không phải tiền bạc, không phải danh vọng, mà là mái ấm gia đình, là sự tôn trọng và tình thương của những người thân yêu nhất.
Gió nhẹ thổi qua tán cây sứ trước nhà, mang theo hương hoa ngọt ngào. Người chồng và Mẹ anh ngồi bên bàn trà, nhìn Người vợ bước đi qua con đường đất đầy bụi. Không ai trong hai người trách móc, cũng không ai oán hận, bởi họ đã học được rằng, giữ lòng mình bình thản mới là cách sống tốt nhất cho chính mình.
Một năm qua, Người chồng đã dành toàn bộ thời gian chưa từng có để chăm sóc Mẹ anh. Họ đi dạo mỗi sáng, nấu những bữa cơm đơn giản nhưng ấm áp, cùng xem những chương trình truyền hình cũ Mẹ anh thích. Tiền bạc vẫn áp lực, công việc vẫn bận rộn, nhưng hai mẹ con chưa từng cảm thấy cô đơn, bởi tình thương họ dành cho nhau đủ lấp đầy mọi khoảng trống.
Người vợ đi xa dần, bóng dáng nhỏ bé dần khuất sau lũy tre. Có lẽ sau này, Người vợ sẽ gặp lại họ ở đâu đó, nhưng không còn là người thân trong gia đình nữa. Cuộc đời luôn cho con người cơ hội sửa sai, nhưng không phải cơ hội nào cũng mãi mãi mở ra. Khi ta đánh mất sự tôn trọng, đánh mất lòng tin của những người thân yêu nhất, dù có hối hận đến đâu, cũng khó lòng lấy lại được.
Mặt trời dần khuất bóng sau ngôi nhà, để lại bầu trời màu tím hồng dịu dàng. Tiếng cười nói của Người chồng và Mẹ anh vẫn vọng ra từ trong nhà, nhẹ nhàng, bình yên. Họ không cần gì hơn thế, bởi với họ, có nhau là đủ. Còn Người vợ, có lẽ sẽ mang theo nỗi hối hận suốt đời, nhưng đó là cái giá mà Người vợ phải trả cho những lựa chọn sai lầm của chính mình.

