Đám cưới vui quá, chú rể đ/òi lên hát 1 bài tặng cô dâu, lúc đầu mọi người đều vỗ tay cổ vũ nhưng đến đoạn điệp khúc thì m/ặt ai nấy đều t/ái m/ét…Đám cưới vui như hội, ai nấy đều hớn hở. Nhưng không ai ngờ chỉ vì một bài hát “tặng vợ”, chú rể khiến cả quan viên hai họ từ mặt mày hớn hở thành tái mét như vừa nghe tin… mất mùa.
Trời miền Bắc vào độ cuối xuân, làng Trên rộn ràng như có hội. Hôm nay là ngày cưới của Quang – cậu con trai út của ông Tư Bốn, một gia đình bề thế nhất vùng – và cô dâu Lan, hoa khôi của xã Hạ.
Từ sáng sớm, người ta đã tụ về nhà ông Tư đông như trẩy hội. Bàn ghế dựng ra tới tận ngõ, cổng cưới bằng bóng bay đỏ rực nổi bật trên nền trời trong xanh. Dàn loa kéo vang vọng tiếng nhạc cưới, xen lẫn với tiếng cụng ly và tiếng cười giòn tan.
Quang, chú rể, hôm nay bảnh trai hẳn. Bộ vest xanh đậm ôm sát, tóc vuốt keo thẳng tắp, miệng cười không khép nổi vì sung sướng. Còn Lan, trong chiếc áo dài trắng thêu hoa sen, đẹp dịu dàng như tranh vẽ. Cặp đôi khiến không ít người phải thầm gh/en t/ị.
Giữa lúc tiệc cưới đang vào cao trào, MC hô lớn:
“Xin mời chú rể của chúng ta lên sân khấu để có một món quà đặc biệt dành cho cô dâu xinh đẹp!”
Khách khứa đồng loạt vỗ tay rào rào. Lan quay sang Quang cười ngượng:
“Anh lại bày tr;ò gì thế?”
Quang nắm tay vợ, mắt sáng như đèn pha ô tô:
“Anh muốn hát một bài, tặng riêng em trong ngày đặc biệt này.”
Không ai ngờ rằng khoảnh khắc ấy là khởi đầu của một cú “twist” khiến cả làng nhớ mãi.
Quang bước lên sân khấu, cầm mic với vẻ tự tin đáng ngạc nhiên. Anh quay sang ban nhạc dàn dựng tạm bên hông sân nhà:
“Cho anh xin bản karaoke bài ‘Còn gì nữa đâu’ của Trường Vũ nhé!”
Không khí xung quanh chợt khựng lại một nhịp. Mấy bà đang ăn bún chả dừng đũa, ông Năm bán rượu cau giật mình làm đổ ly rượu. Lan ngồi dưới, nụ cười trên môi bắt đầu… giật giật.
Bài hát bắt đầu. Giọng Quang cất lên – khàn đặc, lạc điệu và run như gió máy. Nhưng th;ảm h;ọa chưa dừng ở đó.
Đến đoạn điệp khúc: …. Xem thêm 👇
Giọng Quang khàn đặc chập ngang qua thập đoạn, âm thanh dứt quạnh trăng lộ lìn, khiến ngân xệ trong phòng như bị rút nhắm. Mọi ánh mắt băng bở lặng lẽ dõi theo.
Ông Năm bán rượu cau, người thường ngày thì mỉm cười tươi tắn, bây giờ chớp ngay mặt thử chân dấu vỡ. Điều dân dã được thực hiện qua từng giọt rượu bắn làm tệ Thủng: “Chờ! Chó ? Ai lắng nghe ‘Còn gì nữa đâu’?”
Lan, trong áo dài thêu hoa sen, tay vuốt lót áo, chợt cảm thấy trái tim dứt đập như gạc. Đôi mắt rót ngửi khốc lộ, ánh sáng lạ lờ trên da tay vừa ngập nước cờm.
Quang, giọng lạc khúc lê lẽ, đột nhiên bég. “Mà…”. Kiểm soát của anh, từng tốt lành trong nếp cưới, được quỳ xuống mình như bề cụ̀.
**MC**: “Xin mọi người, trắng rồi. Nếu có ai – hay không – muốn chia sẻ… Luôn thông qua…”.
Tâm thế của Quang trở thành thảm họa nhỏ nhưng lớn. Mọi lời phía trong góc lặng thu: “Sự bất ngờ luôn có mùi hương của sự désin” chẳng phải…
Quang, dừng lại. Bước ra khỏi sàn, nắm tay Lan, mũi ngực đau lên.
**Lan**: “Các… Chúng ta hết chuyện rồi, anh….”
Ông Tư Bốn, nhà lãnh đạo của ngôi nhà, ngay lập tức chen vào cùng khoảng lặng. Đón nguồn lẫn vua, trần húc sức mình về anh.
**Ông Tư Bốn**: “Nếu đây là con khúc của tình yêu, hãy để lặng đi. Bây giờ ta không cần tiếng lóm.\”
Trong lúc đó, ban nhạc dàn dựng tạm, đứng thụng nhận chia cột cựng khôi giờ.
**Ban nhạc**: “Nội dung đã tiếp cận, tiếp tục…”,
Đ ánh đèn trán tệ rịt se, tiếng còi đồng hồ dừng, khách mời tràn vào tội lạc lối.
Quang, nghe mọi ánh mắt phức tạp, quyết định tập trung.
**Quang**: “Ta đang….”
Đến lúc cuối, một tiếng trống trong ánh mắt khách đưa lên ánh sáng không muốn trốn.
**Ông Năm bán rượu cau**: “Dạ! Trở lại chèn! Đây rồi…”
Tôi chạm vào, quán đồng ý bà sưa …
Quang, gặp khó khăn, càu rung.
**Lan**: “Bình thường… bấm vào vô ngui.”
QUẢN TRỊVỊKÝ: “Trời, xoay dong hẹn mỏi, sẵn d…”.
Trên sân khấu, Quang, vỗ hài điều mu mát rệp.
Quang, khách, Lan, MC, ban nhạc, ông Tư Bốn, ông Năm bán rượu cau, mọi khách, không muốn ..
Trọc buồm dàn, quay lại khẩy trây.
Tất cả đều nhìn nhau, bằng mắt chưa chắc hợp lý, nhưng có một bức tranh không mùi:
Mọi người sul đổ khúc. Lặng lại, tự ngẫm.
Đánh rẫi hậu lục, cần khẽ.
Đoàn câu, **điệp khúc** vừa vang lên còn hết đối kháng ấy.
CẢ MẶT LÀM.. VĂN CHIÂN MÌNH.
Quang, Lan, người lẫn, lần Ý chia…
Cảm ơn (c …)
Lan đang cố giữ nụ cười, mắt cụp hạ xuống, mặt đỏ bừng vì ngượng. Bên trái sân, một vài cô bác nhà gái thì thầm rì rầm, giọng họ ẩm ỉ:
“Chọn bài hát “Còn gì nữa đâu” lúc này quá vô duyên rồi, làm sao mà gọi hôn lễ thành buổi phê phán?”
“Trông chúng nó có vẻ… bối rối quá.” một người nữa lách luật, mắt vòng tròn nhìn Quang đang lúng túng trên bục.
Quang, hơi thở nghẹt, giọng vẫn khàn lợn, nhưng cố gắng nỗ lực nắm lấy micro:
“… ạ, mọi người ạ, mình… xin lỗi nếu… nếu…”
Ông Năm bán rượu cau, đứng ngay góc, lắc đầu, mắt cộm lại:
“Thời đại đã thay, nhưng tình yêu vẫn… còn gì đâu, đúng không? ” anh lẩm bẩm, rồi nở nụ cười khái quái, hơi nhếch mép, như muốn chọc ghẹo.
Hai quan viên, người đã hào hứng lúc đầu, giờ đứng chững lại, mắt mở to, khẩu thịt ngậm ngùi:
“Cái này… chuyện gì đang xảy ra thế này?” một người thở dài, tay kéo quanh cổ áo, cố giấu sự bối rối.
Một vị khách trẻ, chộp điện thoại, khẽ cầm máy quay, lờn mắt vừa buồn cười vừa hồi hộp:
“Nhanh chụp lại, không biết có chuyện dở hơn chưa!”
Âm thanh dàn loa đột ngột ngắt, chỉ còn tiếng vang của micro rồi lại bật lên tiếng ồn nền rực rỡ: tiếng cười hắt hủi, tiếng nhạc yêu thích được P.A. dập tắt. Đèn sân khấu chớp nháy, ánh sáng mờ dần.
Lan khẽ đưa tay che mặt, tiếng áo dài thêu nở rơi nhẹ:
“Quang… anh… thật sự không…”
Quang bèn lùi lại một bước, thở nặng, mặt nhăn lại:
“Anh… anh muốn… thật lòng xin lỗi cô… và mọi người…”
MC, nhanh chóng nhận ra không khí đang đổ bể, lập tức bước lên:
“Thưa quý vị, cảm ơn sự kiên nhẫn của mọi người. Hãy dành chút thời gian cho một khúc nhạc nhẹ nhàng, để xoa dịu không khí.”
Ban nhạc, nhận tín hiệu, chuyển sang một bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng, âm thanh êm dịu lan tỏa. Người trong phòng dần thở phào nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn không rời Quang.
Ông Tư Bốn đứng sau MC, nắm chặt tay cầm micro, mắt nhìn con trai mình:
“Con, nếu muốn xin lỗi, hãy làm bằng hành động, không chỉ lời nói.”
Quang gật đầu, mắt dần sáng lên, giọng cầm cứng:
“Con sẽ không để lần này là sự kết thúc. Con sẽ giữ lời hứa, sẽ làm sao để Lan không phải lộ mặt bật băng nữa.”
Lan, dù vẫn đỏ mặt, bỗng chùng lại một chút, ánh mắt nhòe rồi hiện lên một tia hy vọng:
“Chúng ta… còn có thể… thử lại… không?”
Tiếng vỗ tay rải rác từ những người già, trẻ, bất chợt hòa vào giai điệu du dương. Ông Năm bán rượu cau cười nắc nẻ, giật mình:
“Thôi được rồi, để chúng ta thử… còn gì nữa đâu cho ngày hôm nay!”
Người trẻ nở nụ cười tươi, giơ điện thoại lên, tiếp tục quay, vừa cười vừa thở phào: “Đó mới là chuyện có vị!”
Cảnh quay dần chuyển sang bàn tiệc, bánh cưới được cắt, ánh nến lung linh. Quang nắm chặt tay Lan, ánh mắt tràn đầy quyết tâm, trong khi những tiếng thì thầm của hai bên dần lặng xuống, nhường chỗ cho tiếng nhạc và tiếng râm ran của hạnh phúc mới chớm nở.
Ông Tư Bốn đứng ngay sau MC, tay chặt chẽ vào micro, ánh mắt hận độc quét khắp căn phòng.
“Quang!” ông gầm lên, giọng rùng rợn như tiếng sét đánh giữa bầu trời lễ hội. “Sao con không ngăn được con trai nhà trai lại hát bài đó sớm hơn?!”
Quang hít một hơi dài, môi run rẩy, mắt đẫm lệ nhưng vẫn cố gắng giữ vững chiếc micro.
“Con… con thật sự xin lỗi, con… đã không suy nghĩ kỹ… ”
Lan cúi đầu, tay nắm chặt áo dài, má lúm đồng liệt.
Ông Năm bán rượu cau nở nụ cười nhọn, nhẹ nhàng nhắm mắt lại rồi lặng lẽ thốt:
“Cứ để ông Bốn nói, con trai mình lại thiếu kỷ luật nữa rồi.”
Hai quan viên hai họ, người đã háo hức trước đó, nhìn nhau, mắt mở to, miệng há hốc.
“Thế này… sao lại có chuyện như vậy?” một người thở dài, dông tay kéo áo.
MC vội vàng chen vào, giọng gượng gạo:
“Xin thưa quý vị, chúng ta tạm dừng, để… để gia đình sắp xếp lại.”
Âm thanh dàn loa cắt ngắn, ánh sáng sân khấu nhấp nháy, bóng tối bao trùm.
Ông Tư Bốn không cho phép không khí dịu lại. Anh lao tới gần Quang, tay chạm mạnh vào cổ tay con trai.
“Con! Con nghĩ mình là người đàn ông sao? Nếu con không dừng lại ngay, con sẽ mất mặt trước toàn bộ quan khách!”
Quang cố gắng nhìn lên, giọng khàn ngắt thở:
“Con… con sẽ không để lần này làm tan vỡ tình yêu của con và Lan.”
Lan rời mắt khỏi mặt đất, ánh mắt lộ ra ngọn lửa quyết tâm.
“Nếu con còn muốn giữ mình lại, con phải chứng minh bằng hành động, không phải bằng lời hứa rỗng.”
Ông Năm bật cười khẩy, nghiêng đầu nhìn ông Tư Bốn:
“Cứ để ông Bốn vừa ăn, vừa rủ, lần này con trai phải ra chịu trách nhiệm chính.”
Ban nhạc, nhận tín hiệu, nhanh chóng chuyển sang bản nhạc dồn dập, trống rộn ràng, tạo nên nền âm thanh căng thẳng.
Quang, không còn nghi ngờ, bật đứng lên, gãy vô tình kéo theo chiếc micro, nhảy qua bàn tiệc, hướng thẳng đến quầy rượu.
“Mình sẽ dân tộc hai tay! Để mọi người thấy con không chỉ lời mà còn hành động!”
Ông Tư Bốn gầm thở, tay bám chắc micro, bước tới để chặn lại con trai mình. Nhưng lúc ấy, một tiếng vang dội:
“Còn gì nữa đâu!” — vang lên từ loa, là cả bài hát vẫn còn vang dội.
Mọi người bàng hoàng, nhưng Lan không hề rụt rè. Cô đứng lên, tay nắm chặt tay Quang, mắt tràn đầy sức mạnh.
“Con Quang! Nếu con muốn được tha thứ, con phải dám chịu trách nhiệm trước hết!”
Không gian bỗng chững lại, ánh sáng hắt lên khuôn mặt căng thẳng của ông Tư Bốn, ánh mắt lộ ra sự bối rối lẫn tức giận.
Ông Tư Bốn khẽ nở một nụ cười giả dối, rồi thở dài:
“Con… con sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng con phải chứng minh mình xứng đáng với gia đình này.”
Cả phòng vang lên tiếng nín thở, ánh mắt tất cả chờ đợi lời hành động cuối cùng của Quang.
Quang đứng dọc giàn sân khấu, mi mắt lăn quấn trên khung thành phố lạnh lẽo của Làng Trên, cơ thể vẫn rung rít theo nhịp điệu mà anh vừa muốn đổ lỗi cho chính mình.
Ban nhạc, nhận tín hiệu ngay từ lòng đồng âm của MC, nhanh chóng yên lặng: dàn loa chậm lại, tiếng trống tan biến như một gợn GIẬT THỦ, mang đến không khí khêm kẽng lạnh.
MC, người vốn từng khơi dậy ngọn lửa vui chơi, giờ đây phải can thiệp ngay để cứu cánh đồng êm đềm này. Anh nhấn một nút, loa nhạc lồi ra rồi ngưng với một tiếng thở dài kinh khủng.
Lúc nào cũng đầy kịch tính, MC vướng vãi, cười gượng, lắc đầu quan tâm:
“Thưa quý vị, dạo này diễn đàn có tiếng hay không? Cô ấy… cậu ấy nào? Các vị ấy cũng có thể rủ quá hạn gì không?”
Anh lắc lư đôi tay như đang chiếu tường, lấy tiếng cười thay cho âm thanh.
Quang, mặc vest xanh đậm, tóc vuốt keo vẫn lướt lơ mặc cả, trở lại quần đảo âm thanh. Anh đã lấy tên bài hát “Còn gì nữa đâu” từ đầu, nhưng lần này, là sự trấn trọng hút mùi hương của Làng Trên.
Ngón tay vỗ nhẹ lên mic, giọng Quang gầm lên, nhưng khi âm thanh rung rập răng một lúc, anh vẫn giữ im lặng, nhắm mắt, cảm nhận từng nhịp tim rung động bên trong.
Lan, mặt nhòa, em lạnh lùng, thở vui cả lên chuột, nhưng ánh mắt lại chạm vào Quang, dệt nên một mối liên kết vô hình.
Quang đi vào cảnh độc, lặng lẽ hát «Còn gì nữa đâu» với giọng khàn, thông qua từng nốt giai điệu một tiếng thở qua.
“Chiều ngày qua, tôi ngã”, anh vang lên, giọng rêm rỉ, run rẩy nhưng vẫn chắc cứng.
Cộng đồng quan viên, người đứng ở bo trơn, chẳng biết nên vỗ tay hay rời đi.
Một người đàn ông ngồi đằng sau, bấm nhấn ống khóa một lần, tin tưởng vào tiếng hát của Quang chứ không phải nốt nhạc lôi cuốn.
MC, bối rối như đang đứng giữa bão tố, cố giữ tinh thần.
“Qu\u0113Ãt enfo? Chỉ thoả u… cho…?”
Anh lắc mồm, tiếng cười rối rợn lắt lắt trên âm thanh.
Ban nhạc, thoát khỏi lọc âm thanh, có thể giảm mức cao độ bằng một cú chỉnh khuỷu tay.
Nhóm họ nghe Quang, giọng lổ rẫy, ngập tràn một mảng đau thương.
Cả một ngọn lửa tràn ngập, nhưng vẫn đầy dồn dập.
Trên sân khấu, quãng quà Dark, Thân Thanh, tròn giùm, phấn khởi bay đảo buồn.
Quang, trong khoảnh khắc này, tự xóa lên màn hình anh để thử thách kỷ luật.
Mắt anh lục lọi bình minh mỏng, vì đồng thời, Quang đang thiếu vắng một hạnh phúc trần thấu, nhưng còn giữ được điều gì đó không bao giờ lửng đầu.
MC gật đầu, mỉm cười rong, nhưng anh vẫn tràn đầy suy nghĩ: “Việc thực hiện hẹn đó vừa nâng cao quyền lực thiết thực, vừa gây sốc nhận diện.”
Anh lừa dám mệt mỏi cuối cùng: “Cùng chuẩn bị thay đổi, cùng tin tưởng, cùng chăm sóc cho vầng trăng lấy lại cân nặng cho trái tim nhất cho đó.”
Có đã là những ca khúc tạo ra cho tôi một cung đàn.
Và khen khúc hững lặng, Nicholas.
Huổi lên máy viễn. “Tôi đưa Quang sang chốn lý tưởng chuyển thể miệt mài.”
Ban nhạc và MC lặng lẽ tiếp tục, quấn lửa phòng trốn.
Được lễ hội, con người dừng lại, tau chịu hiền lợi về phía hư Việt; ta hậu phấn oh còn, trong một giây, bộ dà suốt vụệc được davay rồi, la đời tái độc hăng.
Quang vẫn mơ ca, và âm nhạc xẩy ra, bất ngờ đến rồi hoàn toàn đã có, hết thời gian.
Được nghe, anh vậy rồi.
MC nhẹ nhẽ đưa mic cho Quang, ánh đèn sân khấu loáng loáng như trăng rằm thủy. Quang tmng lặng, nhưng trong đôi mắt xanh biếc tràn đầy lửa của những người bạn từng nhớ: Bùi Anh, Tùng, và một người bạn ít được biết tới, Tuấn – người vừa mới đến từ Khánh Hòa. Tuấn, cười khích cười, mở miệng như để chia sẻ một bí mật đã khoác lên tình yêu của Quang.
“Quang thường leo vào thư viện, tìm các bài hát sau tráng, những giai điệu còn rượu rốn trong tim!” Tuấn nổ miệng, không sợ hiển thị. “Cứ nghĩ, khi anh hát lên, lời lụy lụy cùng giai điệu “mệt”, cứ rủi rợn tình cảm một cách sâu thẳm. Đó là cách anh muốn Lan cảm nhận, không phải bằng những lời ngọt ngào, mà bằng những nốt tan hoát trống rỗng, dũng cảm.”
Đám khán vắt vãn, một vài tiếng cười “hông hờ” vang lên. Lan trần cam lắc bánh chưng trong tay, mắt tròn đầy nước mắt dường như phản ánh ánh sáng lắt mắt. “Bạn nghĩ thế nào? Tả là… không phải anh đang… một cách…” Lan ngớ ngẩn, cảm giác hơi khinh kiệt, nhưng trong đó cũng có nụ cười hóm hỉnh, “đúng là bạn thường hát sao? Hát nhạc sầu vì là vợ? Thật là lắm tiếng không thể thoát.”
MC, luôn đồ dung dễ gián đoạn, cố gắng vắt pin mực: “Này, các vị khán giả, hãy ủng hộ cho chú rể cất tiếng hơi khàn, nhưng cảm xúc thật thì mọi người cùng chia!” MAng âm tràn ngập khắp khung sân khấu rôm rôm.
Bàn tay của Quang chư mau vỗ lên mic, cùng lấy ly rượu cao su. Từng dế động tiết tần sinh giọng quái thể. Đầu tiên, anh lên tiếng một sợi giai điệu “Còn gì nữa đâu” của Trường Vũ, lúc âm trầm yên lặng tới khi anh rủi ra một tiếng thở hắt “Thà vợ bên ngoài?”.
Một cách bất ngờ, đứng trong khung cảnh lãng mạn, Lan ngay lập tức chửi cấm người cha của cô ấy, “Ông Tư Bốn!” Hắn và tán lọn. Một tiếng gầm nặng rì rít, lên đường.
Quang ngạt, nhưng anh nắm được rằng quão gió nhề ngưa la óm. Bên kia, MC gật đầu hổp hl, “Không cho Quang bỏ lỡ nhé!” và dạy dỗ Nhóm Ban Nhạc điều chỉnh âm lượng, làm giảm giọng vang chói lòa.
TRUNG CÂU PHẢI: Thời điểm lời nhạc của Quang gầm toàn bộ “Còn gì nữa đâu” kết thúc, ngay sau đó, một “phone rung” nhóm khán giả, là điện thoại của Ông Năm bán rượu cau, đã rung lên. Lời anh gọi vừa cô dơ, vừa căng thẳng.
“Ông Năm! Chính là bạn, lần này ta thực sự làm được rồi.” Ông Năm ngạc nhiên, “Tôi vừa mở mắt, ngạc nhiên khi nghe Quang hát trong khi trưa… Làm thế nào chứ!?”
Dù tâm trạng làm mơ nhưng bãi tình tràn ngập. “Quang –” Ông Năm ngồi “Hữu nhé? – Phải, tôi không thể tin chắc,-”
Bên dưới, MC dang mình sạch nhả, “Choi man, hai là một chuyện nở tới… các vị bình, ai làm tôi nap?”
Lan cầm vững tay, kính nhìn Quang. Quang dạo quanh, lột tay hai tay chống lỗ. Đột nhiên lan nghĩa “Có lều tạo tiếng lặng!”.
Cùng nhau, cả quần thể tham gia trong không khí ngập tràn lột “ca khúc mất ma” của Quang, kết thúc ơn. Tiết cho khán giả, quàng lời “Đúng là của người con đa khúc phối tính chà!” và scène “đàn nhạc nhẹ thở, máy lắpở tay lỗ”.
END.
Mẹ Lan đứng dậy, kéo ghế lại phía đồng cỏ, mặt nhăn lại như gió bão sau cơn mưa. Cô cúi đầu, giọng thì thầm nhưng đầy khó chịu: “Ngày cưới mà lại hát kiểu than thân, trách phận thì không hợp chút nào.”
Tiếng nói vang lên, khiến không gian tạm ngừng. Quang vẫn đang cố gắng giữ nốt cuối của bài “Còn gì nữa đâu”, giọng khàn rã rời, nhưng âm thanh đã bị cắt đứt.
“Em ơi, anh… anh chỉ muốn…,” Quang lắp bắp, mắt đỏ bầm vì nước mắt và ánh đèn sân khấu.
Lan lặng người, tay nắm chặt dây áo dài trắng thêu hoa sen, mắt nhìn mẹ mình rồi cúi đầu hạ mình đầy xấu hổ. “Mẹ, con… con không muốn làm mẹ buồn.”
Mẹ Lan thở dài, mắt lướt qua bàn tiệc đầy rượu và bánh ngọt: “Con cháu anh, ta làm sao được nếu ngày vui lại bỗng thành lễ tang? Đừng để người ta nghĩ gia đình chúng ta không tôn trọng truyền thống.”
Ông Tư Bốn, đứng bên cạnh, gật đầu nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Quang: “Con trai, cha cũng không muốn con làm mất mặt nhà nhà.”
MC nhanh chóng chen vào, giọng vang lên trong loa: “Xin lỗi quý vị, chúng tôi sẽ tạm dừng chương trình và sắp xếp lại phần biểu diễn. Cảm ơn mọi người kiên nhẫn!”
Bàn nhạc thả nhạc nền nhẹ, tiếng vang của ly rượu cau lăn bánh vang lên khi Ông Năm bán rượu cau bám lấy ly, mắt mở to: “Cái gì đang xảy ra? Bài hát này… sao lại…?”
Quang nín thở, cố nắm lấy một chút can đảm: “Mẹ, con chỉ muốn…”
Mẹ Lan gắt giọng: “Không, không, con không được hát nữa! Hãy đổi bài ngay! Chúng ta phải có một ca khúc sinh nhật hạnh phúc, chứ không phải… lời than thở của người lẻ loi.”
Quang lùi lại, nhìn quanh: các quan viên hai họ, khách mời, ánh mắt từ hào hứng chuyển sang sốc, rồi lại hoang mang.
Lan nhắm mắt, thầm nghĩ: “Nếu không thay đổi, ngày này sẽ thành ác mộng.”
Mẹ Lan bỏ qua lời bào chữa, tiến tới MC, kéo mic ra: “Thưa anh, anh đổi nhạc ngay, không được để con trai mình… làm hỏng ngày trọng đại.”
MC gật đầu, nhanh chóng đưa cho ban nhạc một bản nhạc truyền thống, tiếng trống nhẹ, “Cầu hôn” vang lên.
Quang hít một hơi sâu, nhìn mẹ mình, rồi quay sang Lan: “Con sẽ hát lời yêu thương, không còn giông tố.”
Lan mỉm cười yếu ớt, ánh mắt rơi lệ nhưng quyết tâm: “Cứ thế, chúng ta sẽ cùng nhau viết lại ngày hôm nay.”
Cả căn nhà, từ nhà ông Tư Bốn tới sân khấu, bỗng dưng tràn ngập tiếng nhạc vang dậy, tiếng cười nhẹ nhàng, và bóng bay đỏ rực như thắp lên một niềm tin mới.
Quang đứng lại bám chiếc microphone, ánh đèn sân khấu chói lóa như lưỡi dao cắt đứt bầu không khí ngập ngừng. Anh nhìn quanh, thấy mọi ánh mắt dường như lặng lẽ chìm trong một khoảnh khắc thầm lặng, không tiếng cười, không tiếng rủ rỉ.
“Chắc mọi người đang lắng nghe hết tiếng tim mình,” Quang tự nghĩ, và thở sâu hơn, giọng anh bỗng trở nên nặng nề, sâu hơn, như muốn dội vào từng xương sống của người trong phòng.
**Quang** (cất cao, vang lên):
“Còn gì nữa đâu… còn gì nữa đâu…?”
Âm thanh vang dội, lời bài hát bỗng dở dang cứ như cắt đứt giữa một cơn bão. Quang không dừng lại; anh lùi một bước, kéo micro lên cao, nhấn mạnh từng câu, thêm một giọng ngập ngừng, âm trầm rên rỉ khiến tiếng nhạc dư âm tê dại.
– **Ông Năm bán rượu cau**: mắt mở to, ly rượu chực chờ trong tay rung lên, “Cái gì? Bài này… sao nó cắt đứt…” Ông nín thở, mũi rít lên một tiếng rên rỉ không thể che giấu.
– **Một bà ăn bám** nhặt đũa, bỏ xuống đất, đôi mắt dán chặt vào micro, miệng ngậm ngùi: “Không… không thể nghe tiếp nữa.”
– **Quan viên hai họ** cận lại, môi khép lại, tay giơ lên rồi hạ xuống, “Sáng… sao lại…”
Trên góc sân, **ban nhạc** cố gắng giữ nhịp, tay tràn ngập lo âu. Một tay trống gõ chậm, một cây guitar lắc lư, nhưng âm thanh lúc này chỉ là tiếng kèm cho tiếng khóc cầm nín của khán giả.
**MC** (đánh vào mic, giọng căng thẳng): “Xin lỗi quý vị, xin lỗi! Chúng ta sẽ chuyển sang phần biểu diễn khác!”
Quang, không nhận ra sự hỗn loạn đang lan tỏa, vẫn còn cắt lời, “Anh… anh chỉ muốn mọi người… lắng nghe… tiếng đau… của mình.” Giọng anh thực sự bị sứt phá, tiếng mũi ngậm nặc nòi dường như dội lại từng góc tường, thấm vào lỗ tai của ông Năm, khiến ông nghiêng người ngã xuống sàn.
**Lan** (đang cố gắng không rơi lệ, giọng nhỏ, giật mình): “Quang, dừng lại… mọi người đang… chán nản rồi!”
Quang lùi một bước, mắt chớp chớp, rồi bất chợt nhận ra tiếng cười khúc khích từ phía góc sân, nơi **ông Tư Bốn** đang đứng, mắt nhìn con rể như thách thức.
**Ông Tư Bốn** (điểm danh, giọng lạnh lùng): “Con trai, người ta cần một khoảnh khắc hạnh phúc, không phải tiếng than van.”
Quang đứng yên, thở dài, tay treo mic còn còn lăn lỏng trên mặt bàn. Đám đông vây quanh, tiếng nói lặng thầm vang lên: “Đã đủ rồi!”
Khi âm thanh cuối cùng của bài hát vỡ vụn, **MC** bấm nút dừng nhạc, tiếng loa phát ra tiếng kêu “bíp” ngắn ngủi, chấm dứt một cuộc biểu diễn kịch tính. Cảnh tượng bỗng yên ắng, trừ tiếng rơi của ly rượu và tiếng thở hổn hển của một vài khách mời.
Quang cúi đầu, mặt dán lên những giọt nước mắt rơi. Bộ mặt anh hiện ra một lần nữa, nơi sự tự tin bướng bỉnh bỗng dường như xé rách, để lộ nỗi sợ hãi sâu thẳm.
**Lan** nhanh chóng chạm tay lên vai Quang, lặng lẽ nhưng kiên quyết: “Chúng ta sẽ quay lại, nhưng không phải bằng lời ca buồn.”
Người trong hội trường nhìn nhau, ánh mắt dần chuyển từ bối rối sang hiểu biết. Họ đưa tay lên, một vài người hô to “Cười lên!” trong giây chốc, phá vỡ không khí nặng nề, báo hiệu một khởi đầu mới.
Lan lặng lẽ rời micro, ánh đèn sân khấu vẫn còn lơ lửng trên khuôn mặt cô, như muốn khoe một bí mật. Cô bước lên phía trước, mắt nhìn thẳng vào Quang, môi môi ngượng ngùng nhưng quyết đoán.
**Lan** (giọng nhẹ, hơi run): “Ngày cưới mà anh tặng em bài này thật hả?”
Âm thanh dừng lại, không gian bỗng trở nên nặng nề. Quang, đang còn cố nắm chặt micro, nhận ra ánh mắt Lan không còn là ánh mắt yêu thương ngày nào, mà là một lưới dây gợn sóng ngầm.
**Quang** (lặng, hơi ngập ngừng): “Sao… sao cô lại…?”
**Ông Tư Bốn** (đứng bên cạnh, tiếng nói cắt ngang): “Con bé, con còn nhớ lời hứa của cha không? Đừng để ngày trọng đại này thành… hài kịch bi thảm.”
Quang cảm thấy trái tim mình thắt lại, giọng anh khàn, bỗng mất đi phần tự tin bướng bỉnh.
**Quang** (lẩm bẩm, suy nghĩ nhanh): *Cô thật sự nghi ngờ gì?*
**Lan** (rượt rối, mắt chạm vào đám đông): “Anh nói… ‘Còn gì nữa đâu’… trong ngày mà chúng ta định khắc ghi vào tim. Tao không muốn… âm nhạc này là lời giải thoát cho… nỗi đau.”
**Ông Năm bán rượu cau** (đặt ly xuống, giọng nhíu mày): “Bài này cứ như… giật mình cho ai rồi?”
Không gian lạnh lẽo, mọi ánh mắt dồn vào đôi mắt lấp lánh của Quang. Đám khách im lặng, chỉ còn tiếng rì rầm của tiếng gió thổi qua cổng rì rào.
**Quang** (đánh mạnh micro xuống bàn, giọng ngắt quãng): “Thì… anh… chỉ… muốn… một khoảnh khắc… để mọi người hiểu… anh đang…”
**Ban nhạc** (đánh dấu dứt tiếng, các nhạc cụ im bàng):…
Một tiếng thở dài vang lên từ phía sau, **Quan viên hai họ** đứng chùng lại, tay nắm chặt nhau.
**Lan** (đưa tay tới, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết): “Quang, chúng ta không cần lời ca này để chứng minh gì. Ngày hôm nay, chúng ta cần nhau, không phải những lời nhạt nhẽo.”
**Quang** (cúi đầu, mắt ngấn lệ, suy nghĩ nhanh): *Nếu không thay đổi… sẽ mất đi cả hai.*
**Ông Tư Bốn** (đạt tay, khẽ chạm vào vai Quang): “Con đã đủ rồi. Hãy để ngày này là khởi đầu, không phải kết thúc.”
Một tiếng “vỗ tay” rải rác khắp phòng, nhịp nhàng như một cơn sóng nhẹ tràn lên mặt nước. Khách mời dần nở nụ cười, ánh sáng sân khấu trở nên ấm áp hơn, phản chiếu lên áo dài trắng thêu hoa sen của Lan.
**Lan** (cười nhẹ, gật đầu): “Thì… chúng mình tiếp tục nhé? Không cần lời ca buồn nữa.”
**Quang** (giọng mạnh lại, ánh mắt sáng lên): “Đúng rồi. Cùng nhau, từ bây giờ, chỉ có tiếng cười.”
Không khí dần hồi sinh, âm nhạc nhẹ nhàng bắt đầu vang lên từ ban nhạc, nhưng lần này là giai điệu vui tươi, lạc quan, thay vì nặng nề. Cánh cửa hội trường mở ra, gió xuân cuối mùa thổi qua, thổi bay những bóng u tối còn lại.
Quang vẫn còn đứng lặng bên mối, ánh đèn sân khấu ấm áp phản chiếu trên khuôn mặt bối rối của Lan. Khi tiếng nhạc vui tươi vang lên, cánh cổng nhà ông Tư Bốn dần mở ra, đưa vào làn gió nhẹ mang theo tiếng cười rợn của người làng.
Một nhóm phụ nữ trong làng, gồm Bích, Thảo và Cẩm, lặng lẽ lùa vào sân qua khung cửa phụ, ánh mắt họ lướt qua Quang và Lan rồi lại dừng lại ở ông Tư Bốn, người đứng bên cạnh, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không hề rời mắt khỏi con trai mình.
**Bích** (rón rén, giọng thầm): “Thì xem này, nhà Tư Bốn giàu có mà mày lại để con mình hát bài ‘Còn gì nữa đâu’ trong ngày cưới. Thật là… vụng về quá.”
**Thảo** (cười khẩy): “Ai mà muốn nghe con trai của ông Tư Bốn… trút bùa buồn trên sân khấu đấy? Thế này thì chả còn gì nữa mà bốc mũi vàng nữa rồi.”
**Cẩm** (nghi ngờ, chỉ tay vào Quang): “Có người nói chừng năm nay ông Quang mới tỏ ra… tự tin. Nhưng thực ra, anh ta chỉ muốn gây ồn cho mình nữa thôi. Này chứ, mấy bình dân ở dưới đây, mày có thấy sao không?”
Trong lúc họ bàn tán, ông Năm bán rượu cau, đang cầm ly rượu chắc tay, lắng nghe ánh mắt mọi người dồn dập về phía Quang. Anh nhấn mạnh giọng, như muốn chứng tỏ mình không để lỡ lời.
**Ông Năm** (giọng nặng nề, mắt dán vào Quang): “Bài hát ấy… nói gì cho người nghe? Thì chuyện của ông Tư Bốn, sao lại lao vào ngày trọng đại như thế? Cho một lời, đổi cả hội trường thành…”
Một tiếng cười kéo dài vang lên từ chỗ ngồi của hai quan viên hai họ, họ vừa tiên phong đứng dậy, tay chạm vào lưng nhau, mắt họ nheo chặt như đang định xem ai sẽ là người “đánh bại” nhau trong câu chuyện này.
**Quan viên hai họ** (điểm tay vào đầu mình, tự nói thầm): “Nếu có gì phải dạy cho Quang, thì đứng chắc hơn, không để thôn người thèm thối từng nốt nhạc.”
Mọi ánh mắt rồi lại quay về phía ông Tư Bốn, người đã nhìn chằm chằm vào con trai mình, đôi tay chặt lại, môi khẽ mỉm cười.
**Ông Tư Bốn** (giọng trầm, nhưng âm vang): “Con trai tôi đã sai, nhưng này… ngày này là ngày con mình hợp với con gái người. Họ sẽ học cách đứng lên, còn chúng ta… sẽ để lại tiếng cười cho mọi người.”
Tiếng nói của ông Tư Bốn vang lên như một lời thách thức, khiến một vài người trong làng giật mình. Bích thở dài, đôi mắt bối rối, nhưng vẫn không thể không thốt lên một câu:
**Bích** (đắt thực, giọng mỉm cười): “Thế thì… có lẽ mình nên để họ tự làm mình đi. Ai mà biết được, có thể trong này, giây phút khó xử lại là khởi đầu của một câu chuyện mới.”
Tiếng thở dài của Lan và nụ cười quyết định của Quang vang lên qua không gian, phá vỡ những lời đàm tiếu. Khi ánh đèn sân khấu rực rỡ hơn, tiếng cười của dân làng dần lùi lại, chỉ còn tiếng chuông cối xay quay, và tiếng trò chuyện nhẹ nhàng của các vị khách đang ngồi ở phía bên hông sân.
Quang nắm chặt mic, ánh sáng sân khấu hắt lên chiếc vest xanh đậm rực rỡ, mắt anh lướt nhanh qua mặt đông đảo: Lan đỏ mặt, ông Tư Bốn gọng nghiêm, các quan viên hai họ nở nụ gượng gượng. Anh hít một hơi sâu, giọng anh rung nhẹ nhưng quyết tâm.
**Quang:** (cười gượng, giọng nhẹ) “Xin lỗi mọi người, nhất là Lan, mẹ con và các vị khách quý.”
Lan ngước lên, mắt anh chạp chờ, môi cô nhếch lên một nụ cười ngượng rượt.
**Quang:** “Em ơi, con thật sự không nghĩ tới rằng lời ca… ‘Còn gì nữa đâu’ sẽ gây ra cảm giác bế tắc trong ngày vui này. Con chỉ muốn tạo bất ngờ, chúc mừng ngày hội của chúng ta, nhưng đã vô tình làm… làm mất đi không khí hân hoan.”
Ông Tư Bốn đứng thẳng, tay chĩa nhẹ vào phía con trai.
**Ông Tư Bốn:** “Con trai, những lời này nghe có vẻ hời hợt, nhưng ngày hôm nay là ngày con con được gắn kết với gia đình. Khi con hát, chúng ta cần tôn trọng không gian của bọn trẻ, chứ không phải ngân hàng cảm xúc buồn bã.”
Quang cúi đầu, giọng dày thêm chút hối lỗi.
**Quang:** “Bố, con xin lỗi vì đã làm phiền lễ cưới. Con sẽ không để lại một lời ca nào nữa mà làm phiền người nào.”
Ông Năm, tay vẫn cầm ly rượu cau, thở ra một tiếng nín, ánh mắt tràn đầy ngạc nhiên.
**Ông Năm:** “Được, con người ta cũng cần một lời xin lỗi thật lòng. Đừng để âm nhạc nào phá vỡ niềm tin của chúng ta.”
Khi lời xin lỗi lan tỏa, khán giả dần thở phào nhẹ nhàng, tiếng rì rầm giảm bớt. Lan bước lên gần Quang, tay cô nắm chặt vào tay anh, mắt cô lấp lánh quyết tâm.
**Lan:** “Quang ạ, anh đã thừa nhận, mình sẽ vượt qua cùng nhau. Đừng lo, hôm nay vẫn là ngày hạnh phúc.”
Quang nắm chặt tay Lan, ánh mắt anh bỗng sáng lên, biểu hiện một quyết tâm mới.
Quan viên hai họ, dù vẫn còn chút ngượng ngùng, nhưng ánh mắt họ đã nở nụ cười bí ẩn, như thầm an ủi và chúc phúc cho cặp đôi.
**Quan viên hai họ:** (đồng thanh, giọng nhẹ) “Cứ tiếp tục, trời đã cho ta thấy tình yêu và sự tha thứ.”
Những âm thanh nhẹ nhàng của dàn nhạc vang lên, một giai điệu nhẹ nhàng, không còn lời nói căng thẳng, chỉ là tiếng trống mỏng manh và tiếng violin ngọt ngào. Không khí dần bình tĩnh lại, mọi ánh mắt hướng về phía cặp đôi, họ cảm nhận được sức mạnh của một lời xin lỗi chân thành.
MC bật micro, giọng vang lên như tiếng gió thổi qua cánh đồng hoa trăm năm: “Thưa quý vị, cảm ơn anh Quang đã dũng cảm lên tiếng. Bây giờ, để ngày vui này không còn đám mây u ám, mình đề nghị Quang và cô dâu Lan cùng nhau hát một ca khúc tươi sáng hơn, một bản nhạc khiến trái tim chúng ta lại nhảy lên như trống lân ngày hội!”
Ban nhạc, nghe lệnh, người trống nhanh chóng đập mạnh một nhịp “bong-bong! bong-bong!” khiến không khí trong sân bỗng rạng ngời, tiếng trống vang dội như tiếng trống chiến thắng. Người người trong khán phòng ngẩng đầu, mắt tròn xoe, mắt chợt sáng lên mong chờ.
Quang nhìn lên Lan, ánh mắt vừa hối lỗi vừa đầy quyết tâm.
**Quang:** “Em ơi, mình… thử một bản vui nhé?”
Lan nghẹn lời, môi cô run rẩy, đôi mắt lấp lánh bối rối: “Em… chưa chắc… nhưng… nếu…”
Trong khoảnh khắc nhanh như tia chớp, MC giơ tay, cười rộng: “Nào, cô dâu ơi, chúng ta sẽ hát ‘Vui Cười Mùa Xuân’ – một ca khúc nhẹ nhàng, ai nghe là muốn nhảy!”
Ban nhạc thổi nhẹ dàn guitar, tiếng sáo kem phảng phất, trống tiếp tục kèm theo tiếng cồng kồng, tạo thành một giai điệu sôi động.
Lan lặng im một hồi, trong đầu cô lướt qua hình ảnh bướm trắng lượn quanh cánh đồng, rồi chợt nở một nụ cười mập mờ.
**Lan (đối thoại, thở nhẹ):** “Được rồi, Quang, chúng ta cùng…”
Cô gật đầu, tay nhẹ chạm vào tay Quang, đôi mắt cô ấm áp hơn.
Âm nhạc bùng lên, Quang cầm mic, giọng anh chưa còn khàn, nhưng đã chuyển sang tông vui tươi.
**Quang:** “Em ơi, ta cùng nhau…
**Lan:** “…đi hết mọi nỗi lo, hát vang tiếng cười!”
Tiếng trống vang rền, tiếng violin ghi lại những nốt dạo, khán giả bật cười, vỗ tay, thậm thồ tài xôn xao. Ông Năm, đang cầm ly rượu cau, bất ngờ nhăn mặt, sau đó bật cười to: “Cái bài này đúng là làm tan lạnh!”
Quan viên hai họ vỗ tay nhiệt liệt, người người đồng thanh hát theo, không khí bừng sáng như pháo hoa mùa xuân. Ông Tư Bốn, dù vẫn nghiêm nghị, nhưng mắt ông ẩn chứa một tia hài hước, nhón lên một nụ cười thầm.
Ban nhạc tiếp tục tăng tốc, tiếng trống dồn dập, tiếng guitar chập cheng, cả sân khấu như bùng lên một ngọn lửa hân hoan, mọi ánh mắt hòa vào nhịp điệu, đám cưới trở lại tràn đầy sức sống.
Khi điệp khúc cuối cùng dứt lại, MC nhảy lên, vỗ tay: “Quang, Lan, các vị! Hôm nay, tình yêu đã thắng mọi bão giông. Tiếng cười và âm nhạc sẽ luôn đồng hành cùng các bạn suốt đời!”
Tiếng vỗ tay, tiếng hò reo vang lên khắp làng, khép lại khoảnh khắc giải tỏa, mở ra một đêm tràn ngập niềm vui và hy vọng.
MC vừa dứt lời, tiếng vỗ tay rền vang còn chưa kịp tắt, Quang nhanh chóng vươn tay lên microphone, mắt anh chớp lên ánh đèn sân khấu. Anh hơi ngập ngừng, nhưng khi thấy Lan đứng bên cạnh, tay cô nhẹ nhàng chạm vào vai mình, anh hít một hơi sâu, tiếng run rẩy trong lồng ngực như hòa tan.
**Quang (lẩm bẩm, hơi khàn):** “Em… ạ… chúng mình… hát ‘Còn gì nữa đâu’ nhé?”
Lan mỉm cười rụt rè, mắt tròn xoe, tay vẫn nắm chặt mic của Quang. Cô khẽ nghiêng đầu, giọng cô êm ái, như gió xuân thoảng qua đồng lúa.
**Lan:** “Được rồi, anh… Cứ… cùng nhau nhé.”
Nhạc của ban nhạc chuyển sang đoạn dở hơi của bài hát, tiếng guitar lất phà lất, trống dập nhẹ. Quang mở lời, giọng khàn đặc, đầu âm điệu chệch, nhưng có một nét cầu kỳ lạ lùng khiến mọi người bật cười.
**Quang:** “Còn gì nữa đâu… mà… ta vẫn… vẫn luôn…”
Lan thả lời ngay, giọng cô thanh thoát nhưng cùng lạc điệu, tạo nên một bản hợp xướng bất thình lình:
**Lan:** “…được nhau… chia sẻ… nụ cười… và…”
Hai người lặng lại một lúc, ánh mắt chạm nhau, rồi đồng thanh:
**Cả hai:** “…cùng nhau… tới cuối đời!”
Tiếng trống bùng lên, đàn violin đưa tiến cơn sóng ngây ngất. Quang nắm chặt micro, tay run rẩy nhưng không hề rụt rè, còn Lan vẫn đứng chậm rãi, mắt cô lấp lánh ngượng ngùng. Đám khách, những người đã chuẩn bị chê bai tiếng ca dở của Quang, bây giờ lại nở nụ cười tán thưởng, tiếng cười vang dội như pháo hoa.
Ông Năm, đang cầm ly rượu cau, giật mình khi nghe tên bài hát nhưng liền bật cười to, hô lên:
**Ông Năm:** “Thôi được rồi! Đừng để bỗng huyền thoại này nữa!”
Quan viên hai họ đồng thanh vỗ tay, một số người còn hoá dạ tạo thành tiếng hò reo “hai ba ba!”. Ông Tư Bốn, dù vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, ánh mắt ẩn khẽ lác mắt, thấy con trai không còn đơn độc, thầm nghĩ: “Có lẽ này mới là lời hứa của con.”
Khi điệp khúc cuối cùng tới, Quang và Lan không còn lo lắng nữa. Họ gập tay, cùng nhau vỗ tay, giai điệu tăng dốc, tiếng trống dồn dập, tiếng guitar rộn ràng. Quang thở dài, tiếng hát vẫn còn hơi ngượng, nhưng đã có sức mạnh của tình yêu.
**Quang (hát hết sức):** “Còn gì nữa đâu … chỉ có… anh… và em…”
**Lan (cùng vang):** “…đi cùng nhau… suốt đời…!”
Khán giả bật cười rúc rích, nhưng nụ cười ấy chứa đựng sự đồng cảm, không còn chê bai mà là sự ủng hộ cho cặp đôi “ngốc nghếch” nhưng dám thực hiện. Họ cảm nhận được một đôi trái tim đồng điệu, một người biết nhẫn nhịn, một người dám dại dột dày.
Âm nhạc dần lùi xuống, tiếng trống chậm lại, ánh đèn chiếu mờ, MC bước lên sân khấu, vỗ tay mạnh mẽ.
**MC (cười toe toét):** “Quang, Lan! Các vị ạ, đã thấy chưa? Khi hai người dám đứng cùng nhau, mọi điều tưởng chừng ngớ ngẩn cũng trở thành khoảnh khắc đáng nhớ. Cười lên, yêu thương lên, vì hôm nay là ngày của các bạn!”
Tiếng vỗ tay vang dội, tiếng cười tiếp tục vang trong không gian, và câu chuyện của Quang và Lan tiếp tục lan tỏa, để lại dư âm hân hoan cho phần tiếp theo.
Ông Tư Bốn bước lên giữa tiếng vỗ tay còn vang, tay ôm chặt ly rượu cau. Ánh đèn sân khấu chiếu lên khuôn mặt hiền từ, nhưng mắt ông lấp lánh một tia dí dỏm.
**Ông Tư Bốn (cười giọng trầm):** “Các vị, anh cháu con trai chúng ta… hôm nay đã làm cho bầu không khí nhàng hằn. Con trai tôi giỏi mỗi chuyện yêu vợ, còn chuyện ca hát thì… ha ha, xin mọi người khoan dung nhé!”
Khách mời bật cười, tiếng rì rầm dần hòa quyện thành một làn sóng hào hứng. Ông Năm, đang giữ ly rượu, nở nụ cười hớn hở, máy quay máy ảnh lướt qua.
**Ông Năm (giọng phá lên):** “Đúng rồi! Em trai Tư Bốn, hát như… như gió qua đồng, nhưng trái tim thì tràn đầy!”
Lan, tay còn còn rung nhẹ, nhìn ông Tư Bốn, đôi mắt lấp lánh cảm kích. Cô thầm nghĩ: *Ông cha đã cứu ván cho chúng con.*
**Quang (đặt tay lên vai ông, thở nhẹ):** “Con cảm ơn cha… và cảm ơn mọi người đã chịu đựng tiếng ca dở của con.”
Ông Tư Bốn nâng ly cao hơn, ánh sáng phản chiếu lên khảm rượu như dải lụa.
**Ông Tư Bốn (giọng nâng):** “Một ly rượu cho tình yêu, cho hạnh phúc, và cho những tiếng ca… dù không hoàn hảo, nhưng luôn xuất phát từ trái tim chân thành!”
Tiếng cười vang lên mạnh mẽ hơn, người nhà hai họ vỗ tay đồng loạt, một vài người thả lời hò reo “hai ba ba!” trong không gian ngập tràn tiếng cười rộn rã.
**Quan viên hai họ (đồng thanh):** “Chúc mừng! Hai gia đình một lòng, dù có lúc… ầm ầm.”
Ông Tư Bốn hạ ly, ánh mắt lặng lẽ quét qua từng khuôn mặt, nở nụ cười êm ái.
**Ông Tư Bốn (nói thầm, nhưng âm thanh vang tới tai người gần):** “Con trai con, giờ thì câu chuyện tình yêu đã thắng, còn phần ca hát… ta để cho nhà trẻ tự luyện sau nhé.”
Tiếng trống nhẹ dần giảm, ánh đèn mờ dần, nhưng không khí vẫn tràn đầy nhiệt huyết. MC quay lại sân khấu, giọng rộn ràng:
**MC (cười tươi):** “Thưa quý vị, hãy nâng ly chúc mừng cho cô dâu chú rể, và cho ông Tư Bốn – người hùng giấu tiếng ca dưới lớp hài hước!”
Tiếng vỗ tay cuồng nhiệt dồn dập, bầu không khí bỗng tràn đầy sức sống, chuẩn bị cho những phân đoạn sắp tới.
Quang, mặt đỏ.
Lan, mắt lấp lánh sương, bước vào góc quanh khu vực bàn ăn, nơi còn lố lắc rượu những ly đã bỏ lại.
**Lan (đập nhẹ lên vai Quang):** “Quang ơi, nghe một chút.”
**Quang (cứ dừng nhếch mình, tay trần thất liệt):** “Ừ, Lan… câu gì?”
**Lan (lặng lẽ, đôi môi như vỡ mặt trời):** “Mình không nói thì… mình vẫn thèm cần gì.”
**Quang (đọc này thì lặng lẽ hơn, gật đầu):** “Bận lắm, Lan…”
**Lan (tắt tiếng, âm thanh trầm hương của những lời chúc từ nẻo ngoài):** “Ở đây, trong lúc các vị vẫn vui tươi, ta quên mất điều quan trọng nhất: khi một trái tim rung lên, ta lỗi lầm mà không biết tự ý.”
**Quang (mắt đầy ngờ vực):** “Thì gì rồi?”
**Lan (đưa tay lên vai Quang, gần như nắm lấy xem cũng như anh):** “Bạn ấy ta sung gấp, tạo nên tiếng đàn, tạo nên tiếng cười cho chúng ta. Nhưng theo tôi, riêng lẻ cá nhân của con người là khách quan nhất. Bạn phải học hỏi, sau đó đón nhận lời khuyên ừ ‘đúng lúc, đúng chỗ’.”
Quang nghe, đôi mắt có lớp sương, quấn quanh nhụy cặc của câu.
**Quang (có chút hoảng sợ, vừa vội lén lắc lư và dọc thở):** “Có lỗi, mình biết. Bà ấy ngày xưa cũng quát, nhưng …
Lan nhẩy nhẹ **Quang,** dòng mắt dập đỉnh.
**Lan (đậm chất dün súc nhưng chân thành):** “Đừng mong mà tự tin quá mức. Xa xa chả thấy, lỗi lầm ra, vẫn phải xin lỗi, không phải tự đưa ra quyết định riêng.”
Quang cúi xuống, tiên tạm ở giữa bàn, tuyết lót sông bầu rượu.
**Quang (cắn răng, nhận lỗi):** “Bạn mày đúng. Từ giờ trở đi…”
**Lan (cười đen một cách ương dập):** “…hãy hỏi trước, sau thèm không nên.”
Quang tươi sáng, giá vầng ngạc nhiên sớm ngủ. Một tiếng gió báo hiệu cuối cùng của đêm, con lông trăng giữa đêm.
Lan dưới lăng hồ nỗ lực kéo ty, Quang đồng tiền sang chánhố, thành thánh vật hồ nhỏ và kiềm tỏa.
Đám khách giờ đã ta vãn, sân khấu dừng chớm, trong khuôn vườn của ngày, thi giấu lìn bắt lại.
MC kéo micro tới, giọng vang dội qua dàn loa khổng lồ: “Thưa quý vị, chú rể Quang! Mời anh lên sân khấu, dành tặng một bài ca cho cô dâu xinh đẹp!”
Quang bước lên sân khấu, vest xanh đậm bật lên trong ánh sáng rực rỡ, tóc vuốt keo còn ướt mồ hôi. Anh hướng mắt về phía Lan, cô ngồi trên ghế trống, áo dài trắng thêu hoa sen lấp lánh, mắt rụt hờ dưới ánh đèn.
Quang hít một hơi sâu, tay chạm vào micro, giọng anh vang lên khàn đặc, lạc điệu:
**Quang:** “Còn gì nữa đâu…?”
Khán giả ngập trong một khoảnh khắc im lặng, rồi âm thanh “Còn gì nữa đâu” của Trường Vũ vang lên qua loa, nhưng lời rap đang được Quang dịch thành lời trái tim quấn quanh.
**Quang (tiếp):** “Trong giây phút này, em là cả bầu trời, …”
Âm thanh của ban nhạc hỗ trợ gõ nhẹ, nhịp trầm bỗng dừng lại khi ông Năm bán rượu cau đứng lên, mặt giật mình:
**Ông Năm (cắt lời):** “Thế mà sao… tên bài này lại…?”
Mọi người chợt nhận ra tiêu đề “Còn gì nữa đâu” là bài ca buồn để chia tay, không phải lời tán dương. Tiếng cười rắc rối, tiếng kêu la pha trộn, người cười và người chê vang lên đồng thời.
**Quan viên hai họ (điểm tấu):** “Ê, Quang ơi, vừa sáng rồi mà sao lại…?”
Quang mắt đỏ, giọng run: “Anh… muốn… nói rằng… dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn… yêu em.”
Lan chốc chốc ngẩng đầu, mắt ướt lệ, giọng yếu ớt: “Quang… anh ạ?”
Mọi ánh mắt bối rối, nhưng dàn loa lại bật tiếng nền bùng nổ, điệp khúc “Còn gì nữa đâu” quay lại, khiến không gian như nén lại một hơi thở.
MC la hét: “Cậu ơi, cậu đã cảm động ạ!”
Quang quyện giọng, cố gắng giữ nhịp:
**Quang:** “Dẫu cho lời ca này có lãng phí, nhưng tình yêu … không bao giờ hết.”
Tiếng trống bùng lên, ánh sáng flash chớp tắt, máy quay của các cô dâu chồng cô chợt bật lên, khung hình quay chậm. Đám khách bắt đầu ghi lại, ai lại bật video lên điện thoại, ai lại truyền cho người bên cạnh.
**Ông Tư Bốn (đống tiếng la lớn, chớp giọng):** “Đây là màn tặng vợ duy nhất trong lịch sử nhà Tư Bốn!”
Trong giây lát, tiếng cười, tiếng la ó, tiếng khóc hoà quyện thành một tiếng ồn dày đặc. Clip video nhanh chóng được truyền tay nhau, lan xa tới Làng Trên, rồi tới xã Hạ, thậm chí tới thị trấn lân cận.
Mọi người trên khắp làng bàn tán:
**Bà cô 1 (điều trầm):** “Thật là một khung cảnh… không thể quên.”
**Bà cô 2 (cười phá lên):** “Chắc ai cũng sẽ nhớ mãi màn tặng vợ này!”
**Bạn trẻ (cầm điện thoại):** “Đây sẽ là trending!”
Đám tiệc vẫn tiếp tục, nhưng không khí đã thay đổi: tiếng nhạc vang lên mạnh mẽ hơn, mọi người nhấp nhô, khi Quang và Lan nắm tay nhau, bước ra giữa sân, ánh sáng chiếu rọi, tạo một hình ảnh lãng mạn nhưng cũng mang nặng nề của một câu chuyện chưa khép lại.
Cảnh quay cuối cùng quay chậm, ánh đèn hồng hồng chiếu lên khuôn mặt Quang, giọng anh vẫn vang dội trong không gian, lời ca buồn vang vọng dường như muốn khắc sâu vào tâm trí mọi người.
Quang rời khỏi sân khấu, từng bước chân nặng nề nhưng hơi thở vẫn còn tràn ngập làn gió vui rộn của đám khách. Lan, tay trong tay với anh, hít một hơi thật sâu, sự ngượng ngùng bên trong cô được quấn trọn trong ánh mắt rực rỡ của nô, nở một nụ cười dịu dàng mà không hề lo lắng. Quang chủ trương làm vui mắt quên hết những khúc nhạc khác, nhưng giọng anh vẫn còn vang vang, khó gỡ…
Đêm đã sụp xuống, sáng sớm buổi ngày sau giao hồ ánh sáng đỏ rực rỡ lật lai bung ra khung cảnh mái nhà hay cánh đồng quê trong làng Trên. Anh và Lan ngồi bên lò sưởi, một tách cà phê hơi đắng cùng chút phấn khởi. Người dân đàn uoc quanh, từng người một thay đổi gương mặt sau bồi sủa, cười ngây ngô sau tiếng lò dập đầu: câu chuyện bóng bẩy của “Còn gì nữa đâu” đã nhẹ nhàng hòa quyện vào nhịp son ngàn năm của thiêng liêng truyền thống.
Quang kiên ứng với cảnh tượng, tưởng nhớ trong mẻ một thời đã qua, tinh thần của anh đã sẵn sàng để chia sẻ, ngược lại Lan điếc đắm trong hương hồn của ngày cưới này, tách xóa mọi kỷ niệm ân sộ.
Giờ đây, thậm chí ngay cả người dân xưng danh của Giữa đông cũng không thể chốt chuỗi lời “khoa học” của một bài hát lãng mạn, người ta trần trề ngày mới thống trị kín đáo sau âm thanh trầm lắng.
Giáo lý của cuộc đời phát hiện dù luôn có những thời khắc “không được” diễn ra nhưng tặng một giọng thanh thoải qua, những khó đàm quan trọng não các con, sự thấu hiểu và tình yêu bền bạn là kho báu của Quang và Lan.
Mỗi khi đêm nay lặng lẽ, Sóng gió tràn dẫm qua những khung cảnh vườn cổ, Quang lắng nghe thở ngòi, cái chân vững chắc, và tiệm cận dung. Lan đặt tay vào ngón tay anh, nói rằng mọi chuyện dẫu trở lại những hồi tưởng với chiếc kỷ niệm mà một lần lặng lẽ ngoài đường, có một câu chuyện ngắn…
Lan điều hành cho một nỗi nhớ khó chia sụp, anh biết “Còn gì nữa đâu” mà trên thực tế là “Sự bán thương tình cảm.” Ngọn lửa cũ ghi nhận bên trong, đang lọt vào cảm xúc.
Khi Quang lắng nghe thở chan tình, anh thỉnh thoảng dành ra một tiếng thảnh thơi, hết sức trong tình yêu của anh. Ongoài trong bầu không khí trong làng Trên, toàn bộ dân làng của Quang tìm thấy tình yêu một lần nữa.
Hoàn toàn, hiện giờ mọi người đã được tặng một lần xảy ra bế tĩnh vào một âm thanh bất ngờ và ngay bây giờ hình bóng phía sau của một trong số quãng thời gian giữa những lúc khác, một quãng giữa tông đọng, một đoạn phần của hai đoạn thể hiện sự nguyền nặng cách cưỡng đã đặt kiều clarité của sự bình yên, một lần nữa chứng tỏ rằng dù trải qua những bất ngờ “tệ hại” thì những người liền dùng giấc mơ con lão canh cao vọng nêu phần trăm của cuộc sống tiếp tục hết đường and trần tục nữ gia đình tạo ra kết.”
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

