Dì ghẻ bắt nhường lòng đỏ mỗi sáng… cái kết rúng động cả nhà

Mẹ mất sớm, 2 chị em tôi phải sống chung với dì gh/ẻ. Sáng nào đợi bố đi làm, bà ta cũng cho 2 chị em 1 quả trứng, để rồi …..Mẹ mất sớm, hai chị em tôi phải sống chung với dì ghẻ. Sáng nào đợi bố đi làm, bà ta cũng cho mỗi đứa một quả trứng, để rồi… lúc nào cũng bắt tôi phải nhường phần lòng đỏ cho em.

Tôi tên là Mai, năm nay mười hai tuổi. Em tôi là Tùng, mới lên chín. Chúng tôi sống ở một làng quê nhỏ ven sông ở tỉnh Hưng Yên. Nhà nghèo, mái ngói cũ kỹ, tường loang lổ. Mẹ mất khi Tùng mới lên bốn, tôi lên bảy. Bố tôi, ông Hải, là thợ hồ quanh làng, một mình gồng gánh nuôi con sau đ;ám t;ang đẫm nước mắt.

Thời gian đầu sau khi mẹ mất, bố tôi không đành lòng đi bước nữa. Nhưng người đàn ông đơn độc, lại có hai đứa con thơ dại, cuộc sống không dễ. Vài năm sau, dì Lan xuất hiện – người phụ nữ ngoài ba mươi, có nước da trắng bóc, đôi mắt sắc như dao lam. Dì là người cùng làng, góa chồng, không con cái. Chẳng biết dì đã nói gì mà bố tôi gật đầu cưới dì về làm vợ.

Từ ngày dì Lan bước chân vào nhà, căn bếp lạnh tanh bắt đầu có mùi thức ăn thơm hơn, nhưng lòng hai chị em tôi thì ngày càng lạnh. Dì không đánh mắng, không chửi rủa, nhưng sự gh/ẻ l/ạnh và toan tính của dì ngấm vào từng miếng cơm, từng cái nhìn.

Sáng nào cũng vậy, bố tôi ra khỏi nhà từ sớm. Dì Lan dậy nấu ăn cho chồng, xong xuôi mới quăng cho hai chị em tôi mỗi đứa một quả trứng luộc và bát cơm nguội. Mỗi lần như vậy, dì liếc tôi:
“Mai, chị lớn rồi, nhường em đi chứ? Lòng đỏ bổ, để cho thằng Tùng ăn!”

Tôi cầm quả trứng, nhẹ lăn lăn nó trong tay. Tôi thèm lòng đỏ lắm – cái vị béo béo bùi bùi ấy gợi nhớ đến những ngày còn có mẹ. Nhưng tôi không cãi. Tôi tách lòng trắng, đưa phần lòng đỏ cho em. Tùng cũng buồn, nhưng em vẫn cắn một miếng, rồi đưa lại cho tôi. Tôi lắc đầu: “Ăn đi, em còn bé.”

Tôi không trách em. Tôi trách chính mình. Sao tôi không dám giữ phần mình? Sao tôi không nói với bố?

Nhưng bố đi làm suốt, tối mệt rã người, về nhà chỉ hỏi vài câu rồi đi ngủ. Dì Lan thì lúc nào cũng nhỏ nhẹ, dạ thưa, ai nhìn vào cũng nghĩ bà ta là người vợ đảm đang. Chỉ có tôi và Tùng mới biết, bà ta gi/ấu đi ánh mắt lạnh như băng sau nụ cười hiền.

Mỗi ngày trôi qua như một bản sao của ngày hôm trước. Lòng đỏ trứng là biểu tượng cho tất cả: quyền được sống đúng với bản thân, quyền được yêu thương. Và tôi, dù chỉ là một đứa trẻ, cũng cảm nhận rõ ràng mình đang dần bị tước đoạt.

Một buổi sáng tháng Bảy, trời mưa như trút nước. Bố đi làm từ sớm, dì Lan vẫn giữ thói quen “ban phát” hai quả trứng luộc. Nhưng sáng đó, trứng không luộc – mà là trứng sống….
Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Dì ghẻ bắt nhường lòng đỏ mỗi sáng… cái kết rúng động cả nhà

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt