Cô ʙ;/ é 10 tuổ;/i bị chủ cửa hàng đòi đưa đến trường để bắt thôi học vì trộm một hộp sữa cho hai em sinh đôi đang khóc đói trên tay, đúng lúc này người đàn ông giàu có mua hàng trong quán đến hỏi ᴄô ʙ;/ é, ai cũng tưởng anh ta sẽ giúp đỡ, nhưng nào ngờ anh ta còn “thêm dầu vào lử;/a, hành động sau đó với 3 đứa trẻ nghèo khiến ai nấy đều ph;/ ẫn n–ộ cho đến khi biết chúng chính là…
Xã Tân Thủy, một buổi chiều oi bức.
Cô bé Mai, 10 t;/uổi, đứng run rẩy trước quầy tạp hóa bà Phấn. Trên tay Mai là hai đứa em sinh đôi mới 2 tuổi, bám chặt hai bên, mặt lấm lem, bụng lép xẹp vì đói.
Trên kệ chỉ có một hộp sữa bột loại nhỏ. Mai liều lĩnh giấu vào áo, tính ra ngoài pha cho hai em uống tạm.
Nhưng chưa kịp bước qua cửa, bà Phấn đã phát hiện.
Bà gắt lên:
— “Mày ăn trộm! Mày tưởng tao không thấy à? Bỏ cái hộp ra đây mau!”
Mai sợ đến mức bật khóc:
— “Con xin cô… Em con đói, con không có tiền…”
Bà Phấn nghiến răng:
— “Không có tiền thì về mà chết đói! Mày mà không gọi bố mẹ xuống đây, tao báo trường mày nghỉ học luôn! Đồ trộm cắp mà còn đòi đi học!”
Hai đứa sinh đôi hoảng quá khóc toáng lên.
Đúng lúc đó, một người đàn ông sang trọng xuất hiện từ phía sau quầy—ông Khải, chủ doanh nghiệp vật liệu lớn nhất huyện, đang dừng lại mua thuốc lá và ít đồ.👇👇👇
Ông Khải dừng tay đang cầm gói thuốc lá, nhíu mày nhìn cảnh tượng trước mặt. Mai vẫn đứng đó, mắt long lanh nước, ôm chặt hai đứa em sinh đôi đang nín khóc, người khom xuống định rời khỏi quầy tạp hóa bà Phấn, từng đường nét gương mặt nhỏ nhắn, vết bẩn trên má áo đều hiện rõ dưới ánh đèn vàng chập chờn.
Từ phía ngõ hẹp sau quầy, khung ánh sáng mờ ảo hắt vào, tiếng thở khò khè của hai đứa sinh đôi vọng xuống nền gạch lạnh lẽo. Mai siết chặt tay áo, giọng nghẹn ngào, khẩn thiết:
— Con xin cô… Em con đói lắm, con chỉ muốn lấy hộp sữa cho chúng nó uống thôi ạ…
Cảm giác ngày đầu tháng mới tràn lên, sợ hãi, lo ngại quặn thắt lồng ngực. Mai giật mình khi làn gió lạnh thốc qua khe cửa, xúc giác lạnh buốt giống hệt cái chạm của mẹ khi bà còn ngủ trên giường bệnh hồi tháng trước.
Phía sau quầy, Bà Phấn khịt mũi, ánh mắt khinh miệt dán chặt vào lưng Mai. Bà đưa tay vuốt nhẹ lớp phấn trắng trên mu bàn tay, xoay người định gọi người nhà mang sổ hộ khẩu đến, chuẩn bị giao lệnh đuổi học Mai ngay lập tức.
Ông Khải bước đến gần, nụ cười trêu ngươi nở trên môi, giọng sang sảng vang khắp quầy:
— Bà Phấn này, bắt được kẻ trộm cắp rồi sao không báo công an cho nhanh? Để tao xem thử đứa nhỏ này lấy trộm cái gì mà sướng thế.
Bà Phấn quay sang, cười gượng:
— Ông Khải nói đúng, con nhỏ này lấy trộm hộp sữa bột nhỏ xíu, tao định báo trường cho nó nghỉ học luôn, đỡ mang tiếng cho xã Tân Thủy.
Ông Khải cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Mai, thấy đôi mắt đen láy run rẩy, hai đứa sinh đôi bám chặt cổ Mai, bụng lép xẹp. Ông ta cười khẩy, đưa tay chỉ vào chỗ hộp sữa giấu trong áo Mai:
— Đưa đây, tao không thích nhìn kẻ trộm cắp đứng trong cửa hàng này.
Mai run rẩy đưa tay vào trong áo, lấy ra hộp sữa bột nhỏ xíu, đặt lên quầy. Ánh đèn vàng chập chờn phản chiếu vẻ nhục nhã trên gương mặt nhỏ nhắn.
Bà Phấn tiến lại gần, đôi mắt híp lại đầy vẻ hung dữ. Bà thò tay vào rổ bánh kẹo trên quầy, lẫy mạnh một miếng bánh mì cứng, ném thẳng vào người Mai. Miếng bánh rơi xuống sàn với tiếng “bốp” khô khốc.
Mai giật mình hoảng loạn, đôi tay nhỏ nhắn siết chặt lấy vành chiếc kính lưới đựng hàng hóa gần nhất để đứng vững. Hai đứa em sinh đôi cảm nhận được sự sợ hãi từ chị mình, bỗng òa lên khóc thét.
Bà Phấn chỉnh lại gọng kính, mắt trợn trừng, ánh sáng từ chiếc đèn dây tóc cũ kỹ hắt vào đôi mắt cụp xuống đầy vẻ khinh miệt và phẫn nộ. Bà gõ mạnh ngón tay xuống mặt kính lưới, tiếng “cốc cốc” vang lên đầy đe dọa.
— Mày ăn trộm! — Bà Phấn gào lên, giọng the thé xé toạc không gian tĩnh lặng của xã Tân Thủy. — Cả sữa, cả bánh, tao để ý mày đã lâu rồi! Cái giống nhãi nhép như mày mà không bị đuổi học thì còn ai học nữa!
Ông Khải đứng khoanh tay, nụ cười trêu ngươi càng lúc càng rõ. Hắn thích cái cảm giác này, cảm giác một đứa trẻ yếu thế bị vùi dập dưới sức mạnh của những kẻ giàu có và thế lực.
Mai khép nép, đôi mắt đen láy tròn xoe nhìn vào khoảng không, nơi ánh sáng từ chiếc đèn cũi rơi thẳng xuống sàn, chia cắt thế giới bên ngoài với cái bẫy mà bà Phấn vừa giăng ra. Nỗi sợ bao trùm lấy Mai, nhưng trong thâm tâm, sự bất mãn với thế giới bất công này bắt đầu nhen nhóm.
Bà Phấn bước một bước dài, tay chấm vào cuốn sổ hộ khẩu để sẵn trên quầy, giọng đanh thép:
— Mai, mày chuẩn bị tinh thần cút khỏi trường học đi. Tao sẽ cho cả xã Tân Thủy này biết tay!
Mai khuỵu xuống đầu gối, đôi bàn tay nhỏ nhắn chạm vào nền gạch lạnh lẽo của quầy tạp hóa bà Phấn. Hai đứa em sinh đôi ghì chặt lấy cổ Mai, tiếng khóc thét từ lúc nãy đã chuyển thành những tiếng nức nở yếu ớt, hơi thở hắt ra từng chập vì cơn đói cồn cào.
Mai ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhưng cố nén không rơi. Giọng run rẩy vỡ vụn từ đôi môi nhợt nhạt:
— Con xin cô… Em con đói, con không có tiền…
Lời nói vừa dứt, Mai cắn mạnh lưỡi, vị máu tanh ngòm lập tức lan ra đầu lưỡi. Cậu khép chặt đôi mắt đen láy, tập trung lắng nghe tiếng thở hắt ra từng nhịp của hai đứa em sinh đôi, mỗi hơi thở yếu ớt khiến trái tim 10 tuổi rung lên bần bật.
Bà Phấn nhếch mép, ngón tay gõ lạch cạch lên mặt kính lưới của quầy:
— Xin cái gì? Tao nói rồi, mày chuẩn bị tinh thần cút khỏi trường học là xong! Cả xã Tân Thủy này biết hết chuyện nhà mày ăn trộm, thì còn mặt mũi nào cho tụi nhỏ nhà mày đi học nữa?
Ông Khải từ phía sau quầy bước ra, nụ cười trêu ngươi nở rõ trên môi, đôi mắt liếc qua Mai rồi nhìn sang bà Phấn:
— Bà Phấn cứ báo cáo đi, để tụi nó biết thế nào là luật pháp. Cái giống nhãi nhà này, đẻ ra bao nhiêu cái miệng ăn, không trộm cắp mới là chuyện lạ.
Mai ngẩng đầu nhìn Ông Khải, đôi mắt rực lên vẻ bất mãn. Cậu nhớ rõ tuần trước hắn còn lén lút lấy kẹo từ quầy cho hai đứa em, giờ lại hùa theo bà Phấn để chèn ép gia đình cậu.
Ông Khải bước tới, đôi giày cao su cũ kỹ lạo xạo trên nền gạch lạnh lẽo của quầy tạp hóa bà Phấn. Ánh chiều tà mờ dần sau lớp rèm cửa sờn rách, nhuộm xám cả không gian chật hẹp. Hắn nhìn Mai, gương mặt cô bé lộ rõ vẻ hoảng hốt, đôi môi nhợt nhạt mấp máy nhưng không thốt nên lời.
Mai nheo mắt, quan sát kỹ từng đường nét trên gương mặt Ông Khải. Tuần trước hắn còn lén lút lấy kẹo từ quầy cho hai đứa em sinh đôi, giờ biểu cảm lạnh lùng kia chắc chắn có vấn đề. Cậu soi xét rất rành rọt từng cử động của hắn, từng nhịp thở, từng tia sáng lấp lánh trong đôi mắt hắn, rồi bất ngờ phát hiện ra một trò bóp mô hắn đang diễn: tất cả sự trêu ngươi, lạnh lùng kia đều là đóng giả, hắn đang cố tình chọc tức bà Phấn hoặc che giấu điều gì đó.
Ông Khải đột ngột đổi sắc mặt, nghiêm khắc như một vị quan tòa, giọng đanh thép vang lên giữa không gian tĩnh lặng:
— Bệnh nhân không gì đây. Bấm chi.
Ông Khải đột ngột lặng đi, sự nghiêm khắc trên gương mặt tan biến thay bằng một vẻ thâm trầm khó hiểu. Hắn từ từ nâng chiếc máy tính cũ kỹ lên ngang tầm mắt, ngón tay gõ nhẹ vào màn hình rồi lại hạ giọng, thở nặng một tiếng:
— Đừng nhô thêm dào lớp í…
Mai đứng sững sờ giữa quầy tạp hóa bà Phấn. Cô bé nhìn ông Khải, trong lòng dấy lên sự bỡ ngỡ tột độ. Cô tưởng rằng sự xuất hiện của hắn sẽ xoa dịu cơn thịnh nộ của bà Phấn, hoặc ít nhất là đứng ra bảo vệ mình trước cáo buộc trộm cắp hộp sữa bột. Nhưng không, hắn không những không giúp đỡ, mà còn vạch rõ cái bóng tủi nhục đang bao trùm lấy cô bé, khiến đôi vai nhỏ bé như trĩu nặng thêm.
Bà Phấn đứng bên cạnh, đôi mắt nhỏ híp lại đầy vẻ thỏa mãn khi nghe lời ông Khải. Bà ta khoanh tay, chờ đợi phản ứng của đứa trẻ mười tuổi. Mai cảm thấy lạc lõng giữa chính ngôi nhà mình, cảm giác trơ trọi và bị bỏ rơi dâng lên tột độ. Cô bé cúi gằm mặt, đôi môi nhợt nhạt mấp máy, nhưng chẳng thể thốt nên lời nào trước sự trêu ngươi lạnh lùng của ông Khải. Không một lời bênh vực, chỉ có sự im lặng và những ánh mắt dò xét khiến Mai cảm thấy mình như kẻ tội đồ bị trưng bày giữa chợ.
Mai cúi gằm mặt, đôi vai nhỏ bé run rẩy, cảm giác tủi nhục ngập tràn lồng ngực. Bà Phấn khoanh tay đứng cạnh, đôi mắt híp lại đầy vẻ thỏa mãn, khóe môi nhếch lên đồng điệu với nụ cười mỉa mai của Ông Khải.
Bà Phấn đột ngột vỗ mạnh tay lên mặt quầy gỗ mục của Quầy tạp hóa bà Phấn, tiếng “cốc” vang lên đanh thép. Bà ta lôi từ dưới gầm quầy ra chiếc hộp sữa bột nhỏ, vỏ ngoài rách toạc một góc – bằng chứng Mai đã trộm – đập mạnh xuống mặt gỗ: — Còn chối không? Tao lục tung cả kệ bánh, kệ đường ở góc quầy, đúng là nhà nghèo sinh ra đồ trộm cắp!
Mai ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Bà Phấn, giọng nghẹn ngào: — Cháu không trộm! Cháu định mượn rồi trả tiền sau mà! Hai em sinh đôi 2 tuổi nhà cháu đói cả ngày rồi, mẹ cháu đi làm xa chưa gửi tiền về…
Bà Phấn cắt ngang, giọng the thé: — Mượn? Ai cho mày mượn? Mày lén lút bỏ vào túi áo, lúc bị tao bắt thì mới lôi ra, còn nói mượn? Tao sẽ đòi trường học báo cáo chuyện này, để cả giáo viên học sinh đều biết tài nghệ của mày!
Ông Khải, đang ngồi trên chiếc ghế nhựa vênh váo, gõ tiếp ngón tay vào màn hình chiếc máy tính cũ, giọng đầy trêu ngươi: — Đừng chối nữa Mai, tao chụp ảnh cái hộp sữa này gửi lên nhóm phụ huynh trường cấp 1 Xã Tân Thủy đấy. Không lâu nữa cả xã đều biết tiếng nhà mày.
Bà Phấn đột ngột la ó, ngón tay chỉ về phía cổng Quầy tạp hóa: — Đằng kia! Có học sinh đến ở cổng trường đấy! Đi! Ra đó ngay, tao gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm mày luôn!
Bà Phấn xốc nách túi vải, giật mạnh tay áo Mai, kéo cô bé về phía cửa. Hai em sinh đôi đang ngồi chơi dưới gốc cây bàng trước Quầy tạp hóa thấy chị bị kéo, òa lên khóc, trượt chân chạy về phía Mai, bám chặt vào chân cô bé.
Ông Khải nhìn theo, nhếch môi cười khẩy, không hề nhúc nhích định giúp đỡ. Bà Phấn thấy Hai em sinh đôi, càng thêm giận dữ, đá nhẹ vào chiếc hộp sữa bột nhỏ dưới chân: — Cả lũ nhà mày đều là đồ hại hoạ! Đợi đấy, tao sẽ cho cả Xã Tân Thủy biết gia đình mày là giống gì!
Bà Phấn vừa dứt lời, đôi dép lê dưới chân bà ta lại giậm mạnh xuống nền đất cứng, bụi bay mù mịt. Chiếc hộp sữa bột nhỏ nát vụn dưới lực đá của bà ta, bột trắng tung tóe như tro cốt.
Mai khóc nấc lên, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy đưa ra định gom chút bột sữa vương vãi kia lại, nhưng Bà Phấn đã túm chặt cổ áo cô bé, lôi xềnh xệch ra phía cổng Quầy tạp hóa bà Phấn.
Hai em sinh đôi 2 tuổi hoảng loạn, thấy chị bị lôi đi, chúng bò nhanh trên nền đất, một đứa trượt ngã, đầu đập vào chân ghế nhựa, òa lên khóc thét. Đứa còn lại bám lấy chân Mai, không chịu buông.
Ông Khải cuối cùng cũng đứng dậy khỏi chiếc ghế vênh váo. Ông ta cầm chiếc máy tính cũ, nhưng không phải để giúp Mai, mà nhấn nút nguồn tắt phụt. Ông ta tiến lại gần, giọng trêu ngươi vang lên:
— Bà Phấn ơi, đừng phí công kéo nó đi. Tao vừa gửi cái ảnh chụp cái hộp sữa với cái mặt nhăn nhó của nó vào nhóm “Xã Tân Thủy đoàn kết” rồi. Chỉ năm phút nữa thôi, cả xã sẽ biết nhà này trộm cắp thế nào.
Bà Phấn quay phắt lại, mắt long lên ngấn máu: — Tốt lắm! Để tao gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm mày ngay bây giờ! Mai, mày mà còn dám bước chân đến cổng trường cấp 1 Xã Tân Thủy lần nào, tao cho mày biết tay!
Mai đứng sững sờ. “Cả xã biết?” “Bị đuổi học?” Những suy nghĩ kinh hoàng chạy qua đầu cô bé 10 tuổi. Cô bé không còn khóc nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào Bà Phấn và Ông Khải với ánh mắt căm hận thấu xương.
Bà Phấn thấy vậy, càng thêm hung hãn, bà ta xốc nách Hai em sinh đôi, ném mạnh ra giữa đường: — Cút hết về nhà! Đừng có dám bén mảng đến đây nữa!
Lúc này, từ phía đầu đường Xã Tân Thủy, bóng dáng vài người hàng xóm tò mò bắt đầu xuất hiện, họ dừng lại, thì thầm bàn tán nhìn về phía Quầy tạp hóa bà Phấn. Ông Khải khoanh tay, nhếch môi cười khẩy, thầm nghĩ: “Để xem nhà này sống sao nổi giữa cái xã này.”
Mặt trời đứng bóng thiêu đốt con đường đất Xã Tân Thủy, bụi đất từ cú đá của bà Phấn vẫn mù mịt chưa tan. Tiếng khóc thét của hai đứa trẻ sinh đôi vang lên xéo xác giữa những tiếng thì thầm bàn tán của đám đông hàng xóm tụ tập quanh cổng Quầy tạp hóa bà Phấn.
Mai siết chặt đôi nắm tay nhỏ bé, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Cô bé nhìn đám đông, ánh mắt căm hận đâm thẳng vào từng gương mặt tò mò, thầm nghĩ: “Các người sẽ hối hận.”
Một người phụ nữ đứng đầu ngõ, tay phe phẩy chiếc quạt nan, buông lời: — Thật không ngờ nhà này lại sinh ra đứa trộm cắp. Từ nay chẳng ai dám cho tụi nhỏ chơi với con nhà nó nữa.
Ông Khải cười khẩy, chỉ tay vào đống bột sữa vương vãi dưới đất: — Bà Phấn ơi, nhóm “Xã Tân Thủy đoàn kết” giờ chắc sôi sùng sục rồi. Cô giáo chủ nhiệm của Mai nhắn tin cho tao hỏi có đúng là nó trộm đồ không đây. Tao nhắn lại là “Đúng như đúc, cả nhà đều gian lận”.
Bà Phấn từ trong quầy đi ra, tay vẫn cầm chiếc điện thoại run lẩy bẩy, giọng the thé: — Tốt lắm! Tao vừa gọi cho hiệu trưởng trường cấp 1 xã, ông ấy bảo ngày mai sẽ lập biên bản đuổi học vĩnh viễn Mai. Từ nay cái tên Mai sẽ không bao giờ xuất hiện trên đất xã Tân Thủy này nữa!
Mai lảo đảo lùi lại một bước. Đuổi học vĩnh viễn? Cô bé 10 tuổi chưa từng nghĩ đến chuyện này. Đôi mắt đỏ hoe nhìn xuống hai đứa em sinh đôi đang gào khóc giữa đường, quần áo bẩn thỉu, đầu đứa nhỏ vừa ngã còn rỉ máu.
Một người đàn ông hàng xóm tiến lại gần, định bế đứa trẻ lên, nhưng bà Phấn hét lên: — Đừng đụng vào tụi nó! Nhà này trộm cắp, chạm vào là dính họa đấy!
Người đàn ông rụt tay lại, lùi về phía đám đông. Tiếng xì xào càng to hơn: “Nhà này thật tai quái”, “Đáng lẽ từ đầu nên đuổi khéo chúng nó đi”.
Ông Khải chỉnh lại gọng kính, giọng trêu ngươi vang lên: — Mai à, mày không định xin lỗi để bà Phấn xóa bài đăng trên nhóm sao? Cúi đầu xuống đất đi, may ra tao xem xét tha cho mày một lần.
Mai ngẩng phắt đầu lên, giọng nhỏ nhưng rành rọt: — Tôi không xin lỗi. Tôi chỉ lấy một hộp sữa cho em tôi uống, vì ba ngày nay chúng nó chưa được uống một giọt sữa nào.
Đám đông bỗng im bặt. Tiếng gió lùa qua tán cây sộp già ở đầu đường nghe rõ mồn một. Bà Phấn trợn mắt: — Nói láo! Tụi bây nhà nghèo chết đi được, ai thèm tin!
Mai thò tay vào túi áo rách, lấy ra một tờ giấy gấp nát: — Đây là giấy chứng nhận hộ nghèo của xã cấp tháng trước. Bố tôi đi làm thuê bị tai nạn, mẹ tôi bỏ nhà đi từ năm ngoái. Tôi lấy sữa vì em tôi đang đói, chứ không phải để trộm.
Ông Khải cười nhạt, cầm lấy tờ giấy giật phăng rồi vò nát ném xuống đất: — Giấy này có giá trị gì? Tao thấy mày vẫn đi học đều, vẫn mặc quần áo sạch sẽ mà.
Mai gầm lên: — Quần áo này là đồ cũ hàng xóm cho! Sách vở là nhà trường hỗ trợ! Tôi lấy sữa vì em tôi khóc đòi sữa, tôi sai, nhưng bà Phấn và ông Khải các người cũng không phải người tốt!
Bà Phấn xông tới định tát Mai, nhưng một người đàn bà trung niên từ đám đông bước ra, chặn lại: — Thôi bà Phấn, đứa trẻ nói cũng có lý. Tội gì đuổi học một đứa trẻ vì một hộp sữa nhỏ.
Bà Phấn hất tay người đàn bà ra: — Cái gì cũng có lý? Nó trộm đồ của tao, tao có quyền xử lý! Ông Khải, mày còn đứng đó nhìn làm gì, xua đám đông này về đi!
Ông Khải khoanh tay, nhún vai: — Tao chỉ là người đưa tin thôi, bà tự xử đi. Tao còn bận lên thị trấn mua đồ, chào bà nhé.
Nói rồi ông ta quay lưng bước đi, chiếc xe máy cũ dựng ở gốc cây nổ máy rầm rầm. Đám đông hàng xóm thấy vậy cũng lục tục bỏ về, chỉ còn lại vài người đứng lại nhìn Mai và hai đứa em với ánh mắt thương hại lẫn khinh miệt.
Mai chạy lại bế hai đứa em lên, bụi đất phủ đầy người cô bé. Cô bé nhìn về phía quầy tạp hóa bà Phấn, ánh mắt vẫn còn đó sự căm hận thấu xương: “Bà Phấn, ông Khải, các người chờ đấy.”
Mai bước đi, đôi chân trần lấm lem bụi đất dẫm lên nền đường đất Xã Tân Thủy còn nóng rát dưới ánh mặt trời đứng bóng. Đứa em sinh đôi nhỏ hơn gục vào vai Mai, nước mũi dãi chảy ròng ròng, đứa còn lại ôm chặt cổ Mai, tiếng khóc đã nhỏ dần thành tiếng nấc. Mai thở dốc, ngực rung lên từng cơn, ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm biển “Quầy tạp hóa bà Phấn” nhòe mờ phía sau lưng. “Mai sẽ không để các người phá nát cuộc đời tao,” Mai thầm nghĩ, móng tay lại cắm sâu vào da thịt đứa em đang ôm.
Bà Phấn đứng trước cửa quầy, tay vẫn nắm chặt điện thoại, ngón tay run run lướt trên màn hình. Bà ta vừa gửi thêm một bài đăng lên nhóm “Xã Tân Thủy đoàn kết”, đính kèm ảnh Mai ôm hộp sữa bột vỡ nát dưới đất, chú thích: “Nhà trộm cắp vẫn lì lợm, ngày mai hiệu trưởng sẽ đuổi học vĩnh viễn, ai cũng nhớ tránh xa!” Bà Phấn cười nhếch mép, tự mãn nghĩ: “Để xem nhà này còn mặt mũi nào đi đứng ở xã này nữa.”
Ông Khải dừng xe máy ở đầu đường, quay đầu nhìn lại, nụ cười trêu ngươi vẫn dán trên mặt. Anh ta nhấn còi xe inh ỏi, hét lớn: “Mai ơi, nhớ chuẩn bị hành lý đi học nhé, trường cấp 1 xã chắc không đón mày đâu đấy!” Tiếng cười vang lên khô khốc, chiếc xe máy phóng vút đi, để lại luồng khói đen mù mịt.
Mai siết chặt đôi môi, nước mắt chực trào nhưng cắn chặt răng, không để một giọt rơi. Mai biết, từ nay đến trường, đám đông sẽ chỉ trỏ, sẽ xì xào, sẽ không một ai chơi cùng Mai và hai đứa em. Nhưng Mai không sợ. Mai còn nhớ hôm qua, hai đứa em khóc đòi sữa, cái bụng nhỏ xíu lép kẹp, ba nằm viện chưa có tiền đóng viện phí, mẹ đi biệt tăm từ năm ngoái. Lấy hộp sữa đó là sai, nhưng Mai không hối hận.
Đến căn nhà tranh lụp xụp dưới mái đồng ràng ở cuối xã Tân Thủy, Mai đặt hai đứa em xuống chiếc chiếu rách trải giữa nền đất. Đứa nhỏ vẫn còn vết máu trên đầu, Mai lấy lá xanh giã nát đắp lên, tay run run. Đứa còn lại kéo vạt áo Mai, giọng líu ríu: “Chị ơi, em đói.” Mai lục tung cái tủ gỗ cũ, chỉ còn một nắm cơm nguội từ sáng, chia đều cho hai đứa em, còn mình nhịn.
Tiếng chuông điện thoại reo trong túi quần rách của Mai. Cô bé nhìn số lạ hiện lên, run rẩy nghe máy. Giọng hiệu trưởng vang lên đanh thép: “Mai à, mai đưa phụ huynh đến trường gặp tôi, thủ tục đuổi học sẽ được lập lúc 7 giờ sáng. Nhà trường không chấp nhận học sinh trộm cắp.” Ngắt máy, Mai ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm đầu. “Ba đang nằm viện, lấy ai đi cùng bây giờ?” Mai thầm nghĩ, ánh mắt lại nheo lại, sự căm hận từ sáng nay lại trỗi dậy.
Bỗng, tiếng gõ cửa vang lên. Mai ngẩng đầu, thấy Bà Phấn đứng ngoài cửa, tay cầm chiếc hộp sữa bột mới tinh. Bà ta cười lạt: “Mai ơi, bà suy nghĩ lại rồi. Mày đến quầy bà xin lỗi, bà sẽ xóa hết bài đăng, gọi cho hiệu trưởng bảo lãnh cho mày. Đổi lại, mày và hai đứa em sang quầy bà làm việc, không lương, đổi lấy sữa và gạo ăn hàng ngày.” Mai đứng bật dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Bà Phấn: “Bà đừng hòng. Mai sẽ không làm nô lệ cho bà đâu.”
Bà Phấn trợn mắt, ném hộp sữa vào cửa, mảnh nhựa vỡ tan: “Mày không nghe lời thì chết đói cả lũ đấy! Chờ đấy, ngày mai trường đuổi học, xem ai cho tụi bây ở lại xã này! Sông Ray giờ cạn khô, tụi bây có chạy cũng không thoát đâu!” Bà ta quay lưng bước đi, tiếng guốc gỗ gõ lanh canh trên nền đất.
Mai nhìn hộp sữa vỡ dưới đất, sữa bột trắng phau tràn ra, giống y hệt buổi sáng nay. Mai cúi xuống nhặt một chút sữa bột, đưa lên mũi ngửi, mùi thơm ngọt ngào khiến hai đứa em lại khóc đòi. Mai thở dài, nhẹ nhàng lau sạch vết sữa trên mặt đứa nhỏ, ánh mắt lại hướng về phía quầy tạp hóa Bà Phấn, xa xa dưới ánh hoàng hôn đỏ rực. “Bà Phấn, ông Khải, các người chớ có mừng sớm. Số tích đến mái đồng ràng, chưa biết ai thắng ai thua.”
Tiếng quạt trần lọc xọc quay trên trần quầy tạp hóa bà Phấn, mang theo mùi bột mì, thuốc lào và mồ hôi chua loét. Mai đứng giữa lòng quầy, tay chai nhỏ sau lưng siết chặt cái hộp sữa bột nhỏ xíu, vỏ thiếc lạnh ngắt dí vào da thịt 10 tuổi. Hai em sinh đôi hai tuổi đứng cạnh, một đứa mút ngón tay cái, đứa kia nghịch dây buộc tóc của Mai, chân lấm lem bùn đất.
Bà Phấn đập tay xuống mặt kệ gỗ, tiếng “cốc” vang rền làm lọ muối ớt rung rinh. Bà ta nhìn chằm chằm vào túi áo rách của Mai, mắt lóe sáng ác ý. “Mai! Mày lấy ra ngay cho tao! Tao nhìn thấy mày lén bỏ vào túi từ lúc nãy!”
Mai giật mình, mặt đỏ bừng, lắc đầu lia lịa. “Con không… con không lấy đâu bà ơi.”
Bà Phấn bước vòng qua quầy, tay gân guốc túm lấy ống tay áo Mai lôi mạnh. Cái hộp sữa bột rơi xuống nền gạch, lăn một vòng tròn. “Còn chối! Hộp sữa bột này tao để riêng cho khách hàng đặt trước, mày nghĩ tao không đếm hàng hả? Mai, mày 10 tuổi rồi, còn trộm cắp vặt! Tao sẽ lên trường báo cáo với cô hiệu trưởng ngay chiều nay, để mày biết thế nào là liều lĩnh!”
Mai quỵ xuống, tay ôm lấy hai em sinh đôi đang bắt đầu khóc thét. “Bà ơi, con xin lỗi, con cần sữa cho em bé… mẹ con đi làm xa, con không có tiền mua…” Nước mắt Mai chảy ròng ròng, nhỏ giọt xuống mái tóc bù xù của hai em sinh đôi.
Tiếng cửa lưới xào xạc vang lên. Ông Khải đi vào, áo ba lỗ ố vàng, tay cầm gói thuốc lá mồi lửa. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ông ta nhếch mép cười, dựa lưng vào khung cửa, khoanh tay lại.
Bà Phấn vẫy tay gọi ông Khải, giơ cái hộp sữa bột lên. “Ông Khải ơi, nhìn xem cái đứa nhỏ này, trộm đồ của tao còn chối bay chối biến! Tao định lên trường báo cáo đây.”
Ông Khải bước tới, dùng đầu ngón tay trỏ chọc mạnh vào trán Mai. “Ồ, Mai này, mày giỏi lắm nhỉ? 10 tuổi đã biết trộm sữa cho hai em sinh đôi. Chứ không xin tiền tao với bà Phấn à? À phải, nhà mày nghèo rớt mồng tơi, xin cũng chẳng ai thèm cho.” Ông ta cười to, tiếng cười sắc lẹm làm hai em sinh đôi khóc to hơn.
Mai rụt người lại, ôm chặt lấy đứa em đang khóc, vai run lên bần bật. “Ông đừng nói thế… con không cố ý…”
Ông Khải lắc đầu, bật lửa cháy phừng phừng, hút một hơi thuốc lá, thổi khói xám xịt ngay vào mặt Mai. “Cố ý hay không cố ý, trộm là trộm. Bà Phấn lên trường báo cáo đi, để trường đuổi nó học, cho nó biết cuộc đời là khó khăn. Chứ cứ nuôi mấy đứa nghèo như này, lớn lên cũng chỉ làm tội đồ cho xã Tân Thủy thôi.” Ông ta nháy mắt với bà Phấn, bà ta gật đầu lia lịa, cầm điện thoại bàn lên bắt đầu quay số.
” Alo, cô hiệu trưởng à? Tôi là Phấn, chủ quầy tạp hóa ở Xã Tân Thủy đây. Có chuyện này, đứa học sinh tên Mai, lớp 5A, nó trộm đồ của tôi, tôi muốn báo cáo để nhà trường xử lý nghiêm…”
Tiếng báo cáo của bà Phấn dần xa dần, hòa lẫn với tiếng khóc của hai em sinh đôi và tiếng cười khoái chí của ông Khải. Mai ngồi bệt xuống nền gạch, mắt nhìn chằm chằm vào cái hộp sữa bột nhỏ xíu trên đất, tim đập thình thịch như sắp nổ tung. Mai nhớ lời mẹ dặn phải giữ gìn danh dự, phải chăm sóc em, mà giờ đây tất cả dường như đã kết thúc.
Bà Phấn gác ống nghe xuống, tiếng “cạch” vang lên chát chúa giữa không gian quầy tạp hóa ngột ngạt. Bà ta quay sang Mai, mắt lóe sáng đắc ý, ngón tay gân guốc chỉ thẳng vào mặt Mai. “Xong rồi! Cô hiệu trưởng bảo chiều nay mời phụ huynh lên họp, đình chỉ học của Mai tạm thời. Để xem Mai còn mặt mũi nào dẫn hai em sinh đôi đi chơi quanh xóm nữa!”
Mai bật dậy, chạy vội đến trước quầy, tay chai nhỏ siết chặt gấu áo bà Phấn, móng tay bám sâu vào vải vóc sờn rách. Nước mắt Mai nhỏ giọt xuống mặt kệ gỗ đầy bụi, hòa lẫn với tiếng khóc thét của hai em sinh đôi đang bám vào chân Mai. “Bà Phấn ơi, Mai xin bà, Mai sẽ sang đây quét dọn quầy, rửa bát, giặt đồ cho bà, làm bất cứ việc gì bà sai, chỉ xin bà gọi lại cho cô hiệu trưởng rút báo cáo. Hai em sinh đôi đang ốm, không có sữa là chúng nó lại sốt đấy ạ!”
Bà Phấn hất mạnh tay Mai ra, làm Mai loạng choạng ngã xuống nền gạch. Bà ta cười khẩy, chỉ tay vào cái hộp sữa bột lõm góc nằm dưới đất. “Làm việc? Nhà Mai ở Xã Tân Thủy này nghèo rớt mồng tơi, làm bao nhiêu cũng không đủ đền hộp sữa bột này. Tao đã báo lên trường rồi, không rút lại được đâu. Mai mà còn dám bén mảng đến đây, tao gọi công an bắt Mai đi ngay!”
Ông Khải đang dựa vào khung cửa lưới bước tới, dậm gót chân vào cái hộp sữa bột, đá nó lăn vào góc tối dưới kệ. Tiếng cười sắc lẹm của ông ta vang lên, xé toạc không khí ngột ngạt. “Nghe chưa? Bà Phấn không tha cho Mai đâu. Ông đã nói đúng chưa, Mai 10 tuổi mà đã trộm cắp vặt, lớn lên còn gì nữa. Cả xã Tân Thủy này ai cũng biết nhà Mai khó khăn, đổ vỡ hết rồi, còn mặt mũi nào mà xin xỏ.”
Hai em sinh đôi khóc to hơn, đứa mút chặt ngón tay cái đến tái trắng, đứa kéo mạnh váy Mai đến rách một mảng vải. Mai ôm chặt lấy hai em, lưng run lên bần bật, nước mắt chảy ròng ròng xuống mái tóc bù xù của hai em. “Ông Khải, ông đừng nói thế… Mai sẽ cố gắng kiếm tiền trả bà Phấn, sẽ chăm sóc hai em thật tốt, xin ông đừng nói xấu mẹ Mai…”
“Cố gắng cái gì!” Ông Khải cắt ngang, phì phèo làn khói thuốc xám xịt thẳng vào mặt Mai. “Mai còn không có tiền mua sữa cho em, nói cố gắng như không. Bà Phấn mà rút báo cáo thì ông không tin đâu, đồ nghèo mà lại hay đòi oai.”
Bà Phấn gật đầu lia lịa, cầm cái hộp sữa bột nhặt lên, ném mạnh vào thùng rác phía sau quầy, tiếng sắt va vào nhựa vang lên “cốc” một tiếng. “Để đó cho hai em sinh đôi nhìn thấy, biết chị nó trộm đồ là sai. Mai, Mai về đi, chiều nay lên trường nhận quyết định đình chỉ. Đừng có mà đến đây nữa, tao không muốn thấy mặt Mai thêm một lần nào nữa.”
Mai đứng sững người, nhìn cái hộp sữa bột bị vứt vào thùng rác, tim như thắt lại đau đớn. Bà Phấn quay lưng đi vào trong nhà, tiếng guốc gỗ gõ lốc cốc trên nền xi măng. Ông Khải cười khẩy một tiếng nữa, rút điện thoại ra lướt mạng, không thèm liếc nhìn Mai nữa.
Mai cúi xuống nhấc hai em sinh đôi lên, chân chùn bước lê ra khỏi quầy tạp hóa bà Phấn, tiếng khóc của hai em vang vọng khắp con đường đất nhỏ ở Xã Tân Thủy, hòa lẫn với tiếng quạt trần lọc xọc quay trên trần.
Mai bước chân nặng nhọc trên con đường đất đỏ, bụi mù theo mỗi bước chân chùn. Tiếng khóc thét của hai em sinh đôi vẫn vang vọng, hòa lẫn với tiếng ve sầu rả rích trên cành cây bàng khô héo hai bên đường. Mái tóc Mai bết mồ hôi dính vào trán, cổ áo vá sờn rách chỗ đứa em kéo lúc nãy.
Đứa em mút ngón tay cái ho khục khặc, tiếng ho khô khốc xé toạc không khí nóng bức. Mai dừng lại, hạ hai em xuống gốc cây bàng, lấy vạt áo bẩn lau mồ hôi cho em. Cô bé cắn chặt môi, nước mắt rơi xuống mu bàn tay nhỏ nhắn. “Em ơi, chị xin lỗi… chị không lấy được sữa cho em…”
Bỗng tiếng guốc gỗ gõ lốc cốc vọng lại từ phía quầy tạp hóa bà Phấn. Mai ngẩng lên, thấy Bà Phấn đứng ở cửa quầy, tay cầm cái hộp sữa bột lõm góc nãy giờ ném vào thùng rác, phất phất gọi cô bé.
“Mai! Lại đây! Tao suy nghĩ lại rồi, không bắt Mai đền hộp sữa, nhưng Mai phải sang đây làm việc cho tao ba tháng: quét dọn quầy, nấu cơm, giặt đồ cho tao. Đổi lại, tao rút báo cáo trường học, còn hai em sinh đôi, tao cho mỗi đứa một cữ sữa tươi mỗi ngày.”
Mai mở to mắt, tim đập thình thịch. Hy vọng lóe lên trong mắt cô bé 10 tuổi. “Bà thật không? Bà không báo cô hiệu trưởng nữa?”
Bà Phấn cười khẩy, ném cái hộp sữa bột qua hàng rào tre vào chân Mai. “Tao nói rồi, lại đây nhận việc. Nhanh lên, hai em sinh đôi đang khát sữa đấy, tao có sữa tươi nóng trong nhà, Mai làm tốt tao cho uống mãi.”
Mai nhìn cái hộp sữa bột dưới chân, rồi nhìn hai em đang khóc đến tím tái mặt mày. Cô bé cắn chặt môi đến bật máu, bế hai em quay lại hướng quầy tạp hóa. Ông Khải vẫn đứng dựa khung cửa lưới, thấy Mai quay lại thì phì phèo làn khói thuốc xám xịt, cười sắc lẹm.
“Ở tao biết ngay, đồ nghèo mà, gặp chút lợi là chạy như bay. Ba tháng làm không công cho Bà Phấn, đủ trả cái hộp sữa bét mảng này chưa? Lớn lên đúng là vô tích sự.” Ông ta rút điện thoại ra, chụp ảnh Mai bế hai em chạy về phía quầy, cười đểu. “Đăng lên nhóm xã Tân Thủy cho dân làng xem, Mai 10 tuổi mà trộm đồ, giờ phải làm culi cho Bà Phấn đấy.”
Mai nghe tiếng máy ảnh nhá, tim thắt lại đau đớn, nhưng nhìn thấy hai em đang nức nở, cô bé lại bước nhanh hơn, chân bụi phủ đầy. Bà Phấn gật đầu đắc ý, đẩy cửa quầy cho Mai vào. Tiếng khóc của hai em dần nhỏ lại khi ngửi thấy mùi sữa tươi thoảng ra từ trong nhà Bà Phấn.
Mai vừa bước qua ngưỡng cửa nhà bà Phấn, hơi nóng ngoài trời vẫn bỏng rát lưng áo, nhưng bên trong quầy tạp hóa lại tối om và nặng nề mùi hàng hóa ẩm mốc. Bà Phấn đẩy mạnh lưng Mai vào trong, tiếng guốc gỗ gõ lộc cộc đầy đe dọa. Hai em sinh đôi trong tay Mai đã khóc khản tiếng, khuôn mặt tím tái vì đói.
“Đặt tụi nhỏ xuống ghế cái, lẹ lên! Sữa tươi ở trong bếp, tao sẽ lấy cho, nhưng trước đó phải rửa cái chân bàn quầy bẩn thỉu này đi.” Bà Phấn quát tháo, đôi mắt nhỏ híp lại đầy vẻ hả hê.
Mai đặt hai em xuống chiếc ghế nhựa đã sứt mẻ, lăng xê tìm cái chổi. Ông Khải vẫn đứng đó, thản nhiên nhấp ngụm trà đặc, ánh mắt liếc qua màn hình điện thoại đang rung liên tục.
“Gửi tệp xong chưa?” Bà Phấn hỏi, tay thoăn thoắt rót sữa vào cốc.
“Gửi rồi, chịu khó check nhóm ‘Xã Tân Thủy đoàn kết’ đi. Dân làng đang bàn tán rần rần về cái ảnh Mai 10 tuổi trộm đồ, giờ quỵ lụy làm tôi tớ cho bà đấy.” Ông Khải cười khẩy, bấm thêm vài cái “like” ảo trên mạng. “Có người còn chửi Mai là đồ không cha không mẹ, lớn lên cũng chỉ tổ hại xã hội. Tệp tin này đủ để cô hiệu trưởng không dám đọc đơn xin nhập học của Mai nữa rồi.”
Mai đứng sững người, chiếc chổi trong tay bỗng nặng trĩu. Cô bé nhìn lên màn hình điện thoại của ông Khải, thấy rõ khuôn mặt bụi bặm của mình bị phóng to, chú thích bằng những lời cay độc nhất. Tim Mai thắt lại, máu dồn lên óc.
“Trộm cắp thì phải chịu phạt, đúng không Mai?” Ông Khải tiến lại gần, giọng thì thầm giễu cợt. “Thôi, cố mà quét sạch nhà cho bà Phấn, chứ đừng để dân mạng thấy cảnh ‘tệp’ ảnh tiếp theo là Mai lười biếng thì hỏng hết kế hoạch.”
Hai em sinh đôi bỗng bật khóc thét lên, mũi đánh hơi thấy mùi sữa. Mai quay lại, thấy bà Phấn đặt hai cốc sữa trắng ngần xuống bàn nhưng lại thản nhiên cầm lấy áo của Mai để lau bụi.
“Ăn nhanh đi, rồi Mai đi lấy nước giặt đồ cho tao. Từ nay, cái gì trong tệp hồ sơ của Mai, tao quản hết.” Bà Phấn cười xếch mép, ném cho Mai một chiếc áo sơ mi cũ kỹ còn vương vết mồ hôi.
Mai cắn chặt môi đến bật máu, đôi mắt nhỏ nhắn rực cháy sự uất hận nhưng chỉ biết cúi đầu nhận lấy chiếc áo. Cô bé biết, từ khoảnh khắc này, cuộc đời mình đã bị khóa chặt trong cái tệp tin đen tối ấy.
Hai em sinh đôi đập tay xuống mặt bàn gỗ sứt sẹo, tiếng khóc thét lên xé tai, nước mắt chảy ròng ròng xuống má, thấm đẫm vạt áo pha màu. Bà Phấn đẩy Mai về phía sau quầy, tiếng guốc gỗ gõ lạch cạch trên nền gạch nứt nẻ.
“Đi lấy nước giặt cái áo này, rồi đem cái hộp sữa bột mày trộm hôm qua ở kệ dưới quầy ra đây. Tụi nhỏ chỉ được uống sữa khi mày làm xong.” Bà Phấn chỉ tay vào hai cốc sữa trắng ngần, mép nhếch lên tạo thành nếp nhăn sâu hoắm. “Tao muốn dân làng biết, đồ trộm cắp thì phải đền bằng sức lao động, ngay cả nuôi nấng em mình cũng phải có điều kiện.”
Ông Khải bật cười khành khạch, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại. “Chị Phấn làm đúng đấy. Tao vừa đăng thêm cái ảnh Mai ôm hộp sữa bột đứng trước quầy, chú thích ‘Trộm đồ của bà còn đòi bà cho em mình uống sữa’. Dân làng đang chửi rủa dữ lắm, có người còn bảo sẽ sang đây tạt axit vào mặt Mai nếu tao không xóa ảnh đấy.”
Mai siết chặt chiếc áo sơ mi cũ trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. Cô bé liếc nhìn hai em sinh đôi đang quằn quại vì đói, mũi hít hà mùi sữa ngọt ngào. “Mình phải nhanh lên, tụi nhỏ không chịu nổi nữa rồi.” – Mai thầm nghĩ, chạy bổ về phía sau cửa hàng nơi có cái thau nhựa và xà phòng giặt đồ.
Tiếng khóc của hai em sinh đôi vẫn văng vẳng phía sau, hòa lẫn với tiếng cười khoái trá của bà Phấn và ông Khải. Khi Mai vắt chiếc áo ướt sũng, nước chảy lênh láng xuống nền đất, cô bé chợt nhìn thấy cái hộp sữa bột nhỏ bị móp méo nằm dưới kệ, vỏ hộp in hình con bò sữa màu xanh – chính là hộp sữa cô bé đã trộm tuần trước để cho hai em uống.
Bà Phấn xuất hiện ở cửa, tay cầm chiếc điện thoại của ông Khải, màn hình sáng rực với hàng trăm bình luận chửi bới Mai. “Mau đem hộp sữa đó ra đây, tao sẽ đổ hết sữa trong hộp xuống cống, cho mày biết cái giá của lòng tham.”
Hai em sinh đôi lại bật khóc thét lên, tiếng hô rền vang khắp quầy tạp hóa, nước mắt rơi lã tã xuống ghế nhựa. Mai ôm hộp sữa bột vào lòng, mắt nhìn chằm chằm vào bà Phấn, lòng tràn đầy căm hận nhưng không dám cãi lời.
Bà Phấn giật lấy chiếc điện thoại trên tay ông Khải, ấn mạnh màn hình sáng rực vào mặt Mai. Hàng trăm bình luận chửi rủa hiện rõ: “Đồ trộm cắp đáng chết”, “Sang nhà bà Phấn tạt axit cho hết giống tham lam”, “Tống nó vào trại cải tạo luôn đi”.
“Nghe rõ chưa hả?” Bà Phấn nghiến răng, nếp nhăn ở khóe mắt sâu hơn. “Mày không đưa cái hộp sữa móp méo đó ra đây ngay, tao không chỉ đổ hết sữa xuống cống đâu. Tao sẽ gọi công an lên, bảo mày trộm đồ trong cửa hàng, rồi tụi nhỏ sinh đôi này không có ai chăm, để chúng nó đói khát rên rỉ ngoài đường cũng mặc.”
Hai em sinh đôi lại khóc thét, tiếng khóc yếu ớt hơn, đôi tay bé xíu với lấy cốc sữa trên bàn, nước mắt rơi lã tã xuống ghế nhựa. Mai siết chặt hộp sữa, các ngón tay trắng bệch, móng tay bấm sâu vào vỏ hộp in hình con bò sữa xanh.
“Bà để em cho tụi nhỏ uống sữa, em sẽ làm hết.” Mai nói, giọng run rẩy. “Em quét sân, rửa bát, giặt đồ cả đời cũng được, em không trộm nữa mà.”
Ông Khải bật cười khành khạch, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. “Bà Phấn đừng nghe nó nói dối. Tao vừa đăng thêm cái ảnh Mai ôm hộp sữa đứng khóc trước quầy, chú thích ‘Trộm đồ còn khóc lóc van xin, đồ hèn nhát’. Dân làng đang phẫn nộ lắm, có người bảo đang đi từ huyện khác sang Tân Thủy đây, gặp Mai là đổ axit vào mặt nó luôn.”
Mai giật mình, hộp sữa suýt rơi khỏi tay. Cô bé nhìn hai em sinh đôi, lồng ngực thắt lại. Một ý nghĩ liều lĩnh lóe lên trong đầu Mai: Nếu bà ấy đổ sữa, mình sẽ phản kháng. Mình sẽ không để tụi nhỏ chết đói, dù phải bị tạt axit cũng được.
Bà Phấn tiến lại gần, tay giơ ra đòi lấy hộp sữa. “Đưa đây!”
Mai lùi lại một bước, ôm hộp sữa sát ngực. “Không! Đây là sữa em trộm để cho tụi nhỏ uống, bà không có quyền đổ đi!”
Cả quầy tạp hóa im bặt. Bà Phấn trợn mắt, tay run lên. Ông Khải dừng lướt điện thoại, nhìn Mai chằm chặp. Tiếng khóc của hai em sinh đôi vang nhẹ trong không gian căng thẳng.
“Mày nói cái gì?” Bà Phấn gầm lên. “Đồ trộm cắp mà dám hỗn láo với tao? Tao sẽ…”
Đột nhiên, tiếng còi xe máy vang lên ngoài đường. Một người đàn ông trung niên bước vào quầy, tay cầm thiết bị ghi âm nhỏ. “Bà Phấn ơi, tôi là phóng viên báo Dân Trí đây. Tòa soạn nhận được hàng trăm tin nhắn của người dân Tân Thủy, bảo có người lớn dọa đổ axit vào mặt trẻ con 10 tuổi chỉ vì trộm hộp sữa bột 20 nghìn đồng. Tôi đã quay lại toàn bộ cảnh từ lúc ông Khải đăng bài đến giờ.”
Ông Khải vội tắt điện thoại, giấu vào túi quần, mặt tái mét. Bà Phấn lắp bắp: “Không, không phải thế… tôi chỉ dạy nó bài học, không có ý định làm hại…”
Người phóng viên nhìn xuống hai em sinh đôi đang khóc, rồi nhìn Mai ôm hộp sữa bột, mắt đỏ hoe. “Bà Phấn dọa đổ sữa của trẻ nhỏ, ông Khải đăng ảnh vu khống, kích động bạo lực cộng đồng, hai người sẽ phải trả lời trước pháp luật. Công an xã đang trên đường đến đây.”
Mai ngơ ngác nhìn người phóng viên, rồi nhìn hộp sữa trong tay. Ước nguyện của cô bé từng chỉ là có đủ sữa cho hai em sinh đôi uống, không ngờ giờ đây nó lại dẫn đến kết cục này.
Sau khi công an xã Tân Thủy đến lập biên bản, bà Phấn và ông Khải bị mời lên trụ sở làm việc, quầy tạp hóa vắng hoe, chỉ còn tiếng thở đều của hai em sinh đôi sau khi đã uống xong cốc sữa ấm. Mai ngồi trên bậc thềm cửa hàng, vỏ hộp sữa in hình con bò xanh đặt cạnh bên, ánh nắng chiều nhạt nhòa hắt qua tán cây bàng già bên đường.
Cô bé nhớ lại buổi sáng tuần trước, khi hai em sinh đôi sốt cao, không có sữa uống, cô bé chạy qua quầy tạp hóa, nhìn thấy hộp sữa bột nhỏ xíu trên kệ, ý nghĩ trộm nó chỉ lóe lên trong tích tắc, thế mà giờ đây nó đã cuốn theo bao nhiêu biến cố. Lòng tham của cô bé chỉ là mầm non mong manh, nhưng sự độc ác của người lớn lại biến nó thành một cơn bão, suýt chút nữa hủy hoại cả cuộc đời cô bé và hai đứa em nhỏ.
Bà Phấn sau đó đã bị phạt hành chính, cửa hàng tạp hóa bị tạm đình chỉ kinh doanh một tháng, ông Khải phải xóa toàn bộ bài đăng, gửi lời xin lỗi công khai trên mạng xã hội, đồng thời nộp phạt vì hành vi vu khống. Mai không trách bà, cũng không oán ông Khải, cô bé chỉ biết ước mình từ đầu đã chịu khó đi xin việc làm thêm, quét dọn cho hàng xóm, hái rau giúp người dân trong xã để kiếm tiền mua sữa, thay vì chọn con đường sai lầm chỉ trong một phút nông nổi.
Một tháng sau, Mai nhận được một gói quà nhỏ từ quỹ từ thiện của tờ báo, bên trong là mười hộp sữa bột loại to, và một tấm thiệp ghi: “Ước mơ của trẻ con không bao giờ là tội lỗi, chỉ là cách thực hiện nó mới quyết định tương lai.” Cô bé mỉm cười, nhìn hai em sinh đôi chạy nhảy dưới sân, gió thổi nhẹ qua mái tóc rối, mang theo hương sữa ngọt ngào, bình yên đến lạ thường.

