Gia đình quê, mẹ chồng b-án đất xây nhà cho con trai và con dâu. Con dâu coi mẹ chồng là gánh n-ặng, không chịu làm việc nhà, thường xuyên cãi vã, chửi mắng mẹ chồng trước mặt hàng xóm: “Đã đến ở nhờ rồi mà còn đòi hỏi quá chừng. Thấy ở không được thì về quê mà ở”. Nhưng chính câu nói đó đã đẩy cô con dâu vào cảnh tượng b-i đ-át… Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng len lỏi qua những tán cây bưởi, chiếu lên mái ngói đỏ của ngôi nhà mới xây giữa thôn. Mùi vôi vữa còn phảng phất, đất cát vẫn còn in dấu chân công nhân. Bà Hồng đứng trước sân, tay cầm chiếc khăn trải bàn mới, mắt nhìn ngôi nhà mà bà vừa b-án đất, gom góp tiền bạc bao nhiêu năm để xây tặng cho con trai và con dâu. Trong lòng bà, đó là niềm tự hào: cuối cùng, mẹ già cũng để lại một nơi chốn yên ổn cho con cháu. Nhưng niềm vui ấy chưa kịp trọn vẹn. Tiếng cười khúc khích của con dâu, Thảo, từ trong nhà vang ra, lẫn theo những lời lẽ chua chát: “Đã đến ở nhờ rồi mà còn đòi hỏi quá chừng! Thấy ở không được thì về quê mà ở!” Bà Hồng nh-íu m-ày, đứng lặng trước cổng. Bà đã biết trước Thảo khó tính, nhưng những lời ấy lại như nh-át d-ao c-ắt vào t-im bà. Hàng xóm đứng nép sau hàng rào, lén lút nhìn, không dám xen vào. Mấy con béo trong xóm thì thốt lên: “Con dâu mới về mà đã hỗn hào với mẹ chồng, xem ra khó sống lắm đây!” Bà Hồng hít sâu, nhịn cơn n-óng gi-ận, bước vào nhà. Trong phòng khách, Thảo đang chải tóc trước gương, mặt mũi trang điểm kỹ càng, tay vẫn vung vẩy quạt điện hòng khoe sự khó chịu: “Chưa kịp làm gì đã bắt tôi dọn dẹp khắp nơi. Bà ngồi không thì thôi, cứ bày đặt chỉ đạo người khác. Sao bà không để tôi yên?” Bà Hồng cố gắng bình tĩnh: “Thảo à, mẹ chỉ muốn giúp con sắp xếp nhà cửa cho gọn gàng thôi. Mẹ tuổi cao, sức yếu, nhưng lòng mẹ mong con được thoải mái.” Thảo bật cười khẩy, tiếng cười sắc như dao: “Thoải mái? Mẹ cứ ngồi đó mà mong. Ở đây, ai mới là chủ nhà, mẹ hay tôi?”…👇XEM TIẾP TRUYỆN NGẮN DƯỚI BÌNH LUẬN
Thảo vẫn trưng ra vẻ mặt đắc thắng, nhấp một ngụm nước mát lạnh. Đôi mắt cô liếc nhanh sang bà Hồng, thấy bà vẫn đứng im như pho tượng. Bà Hồng quay người chậm rãi, bước về phía cánh cửa gỗ cũ kỹ. Đôi vai bà trĩu nặng, đôi mắt sâu thẳm chất chứa nỗi buồn không lời. Bà không còn sức để đối đáp, để phân bua nữa.
Từ phía sau hàng rào, tiếng xì xào bàn tán của hàng xóm càng lúc càng lớn.
HÀNG XÓM 1
(Thì thầm)
Ôi trời, cái con Thảo này láo thật. Mẹ chồng người ta nói gì cũng bật lại.
MẤY CON BÉO TRONG XÓM
(Lớn tiếng hơn)
Đúng rồi, tôi nói rồi mà. Mới về đã hỗn hào như thế, sau này còn làm gì nữa. Bà Hồng khổ thật!
Tiếng cười khúc khích đầy vẻ chế giễu của Thảo vang lên, át đi cả những lời bàn tán đó. Cô vớ lấy thỏi son môi, tô lên đôi môi đỏ mọng, ánh mắt dõi theo bóng lưng run rẩy của mẹ chồng. Không gian trong ngôi nhà mới xây đặc quánh mùi vôi vữa, nhưng giờ đây, nó còn nhuốm thêm một màu sắc khác – màu của sự khinh miệt và cay đắng. Ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên mái ngói đỏ, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm.
Bà Hồng khép nhẹ cánh cửa, tiếng động như tiếng thở dài não nề. Bà nhìn chiếc khăn trải bàn mới trên bàn, rồi lại nhìn khắp căn phòng khách bài trí có phần khoa trương của con trai. Mọi thứ đều mới, đều đẹp, đều là thành quả lao động của bà, nhưng giờ đây, bà lại cảm thấy mình lạc lõng, bơ vơ ngay chính trên mảnh đất mà bà đã dành cả đời để gây dựng. Nước mắt lưng tròng, bà chậm rãi lùi bước về phía sau, tìm một góc nhỏ tĩnh lặng để đối diện với nỗi thất vọng và tủi hổ đang dâng trào.
Bà Hồng lặng lẽ bước vào căn phòng nhỏ phía sau, nơi bà vẫn hay cất những vật dụng cá nhân ít ỏi của mình. Bà với lấy chiếc túi vải cũ, nhét vội vào đó mấy bộ quần áo bạc màu, một cuốn sổ tay đã ố vàng và một vài bức ảnh gia đình đã phai màu. Chiếc khăn trải bàn mới tinh vẫn còn trong tay bà, chất liệu vải sờn nhẹ, nhưng bà vẫn không muốn để lại. Nó như một lời nhắc nhở cay đắng về những gì đã xảy ra.
Bà quay người lại, nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều tà hắt những vệt sáng vàng nhạt qua tán cây bưởi, vẽ lên mái ngói đỏ của ngôi nhà mới xây một bức tranh lộng lẫy. Ngôi nhà này, với bao mồ hôi, nước mắt và công sức của bà, giờ đây lại khiến bà cảm thấy xa lạ đến lạ. Mùi vôi vữa còn phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của đồ đạc cũ, tạo nên một thứ mùi hỗn tạp, ám ảnh.
Nước mắt bà Hồng lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà khẽ thì thầm với chính mình, giọng run run:
BÀ HỒNG
(Thì thầm)
Thôi, phận làm mẹ đến đây là hết trách nhiệm rồi. Về quê vậy.
Bà không còn muốn ở lại đây nữa. Ở lại đây chỉ càng thêm tủi hổ, càng làm nặng gánh cho con dâu mà bà đã hết lòng vun vén. Dù lòng đau như cắt, bà vẫn quyết định rời đi. Bà không muốn trở thành gánh nặng, không muốn nhìn thấy ánh mắt khinh miệt của Thảo hay nghe những lời bàn tán sau lưng.
Bà Hồng đóng sập cánh cửa phòng lại, tiếng động vang lên khô khốc. Bà nhìn chiếc túi vải trên tay, rồi nhìn về phía con đường quê quen thuộc, nơi có căn nhà nhỏ và mảnh vườn xưa. Dù biết trước cuộc sống ở quê sẽ khó khăn, nhưng ít nhất, ở đó, bà sẽ được sống trong sự bình yên, không bị ai coi thường, không phải chịu đựng sự lạnh nhạt của chính con trai mình. Bà Hồng hít một hơi thật sâu, rồi sải bước chân về phía lối ra, bỏ lại đằng sau ngôi nhà mới xây, bỏ lại đằng sau tất cả những gì đã từng là hy vọng và giờ đây là nỗi cay đắng.
Trời tờ mờ sáng, sương giăng bảng lảng. Bà Hồng rón rén rời khỏi căn nhà mới xây. Chiếc túi vải cũ đã nặng trĩu những kỷ vật đã qua. Bà không ngoái đầu nhìn lại mái ngói đỏ vừa mới lên màu, nơi mùi vôi vữa vẫn còn ám ảnh. Bà chỉ muốn bước thật nhanh về phía con đường quê quen thuộc, về với căn nhà nhỏ đã bao năm là nơi nương tựa tinh thần.
Vừa ra đến đầu ngõ, bà Hồng đã chạm mặt mấy người hàng xóm đang tập thể dục. Ánh mắt họ đầy vẻ tò mò lẫn ái ngại.
HÀNG XÓM 1
Ơi bà Hồng, sáng sớm thế này bà đi đâu đấy?
Bà Hồng cố nặn ra một nụ cười buồn, che giấu đi nỗi bất an trong lòng.
BÀ HỒNG
(Giọng buồn)
À, tôi về quê dưỡng già thôi mấy cô ạ. Con cái nó bận rộn, tôi về quê cho khuây khỏa.
Bà nói khẽ, nhưng âm thanh vẫn lọt vào tai những người xung quanh. Một vài người hàng xóm khác cũng dừng bước, ánh mắt đổ dồn về phía bà. Mấy “con béo” trong xóm, vốn là những người nhanh miệng, lập tức thì thầm to nhỏ.
MẤY CON BÉO TRONG XÓM
(Thì thầm, rõ to)
Thấy chưa, tui nói rồi mà. Cái Thảo nó khéo ăn khéo nói, chứ ruột để ngoài da. Giờ bà già yếu lại dọn ra cho con cháu nó ở. Đúng là… bạc bẽo!
Tiếng thở dài ngao ngán của một vài người vang lên. Ánh nắng ban mai len lỏi qua những tán cây bưởi già, rải xuống con đường đất như một tấm màn bạc mỏng manh. Bà Hồng bước đi, bỏ lại phía sau những lời bàn tán xôn xao. Chiếc khăn trải bàn mới tinh, mà bà vẫn ôm khư khư trong tay, giờ đây trở thành một biểu tượng chua chát cho sự hy sinh vô ích. Bà chỉ mong ở quê, cuộc sống sẽ bình yên hơn, không còn phải đối mặt với ánh mắt khinh miệt hay những lời đay nghiến thầm lặng.
Ánh nắng ban mai len lỏi qua những tán cây bưởi già, rải xuống con đường đất như một tấm màn bạc mỏng manh. Bà Hồng bước đi, bỏ lại phía sau những lời bàn tán xôn xao. Chiếc khăn trải bàn mới tinh, mà bà vẫn ôm khư khư trong tay, giờ đây trở thành một biểu tượng chua chát cho sự hy sinh vô ích. Bà chỉ mong ở quê, cuộc sống sẽ bình yên hơn, không còn phải đối mặt với ánh mắt khinh miệt hay những lời đay nghiến thầm lặng.
***
Trong căn nhà mới xây, Thảo thầm thở phào nhẹ nhõm. Không còn tiếng cằn nhằn của bà Hồng, không còn những ánh mắt dò xét đầy chê bai, căn nhà bỗng trở nên thoáng đãng và yên tĩnh lạ thường. Cô bước xuống bếp, pha một tách cà phê nóng, tận hưởng chút không khí thư thái hiếm hoi. Mùi vôi vữa vẫn còn phảng phất đâu đó, nhưng nó không còn khiến cô khó chịu như trước. Chiếc khăn trải bàn mới trên bàn ăn, món quà bà Hồng tặng, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri.
Tiếng xe máy rồ ga từ ngoài ngõ vọng vào. Thảo đoán đó là chồng mình. Cô vẫn ngồi yên, nhấp một ngụm cà phê, nở một nụ cười kín đáo.
Người con trai bước vào nhà, tay xách nách mang mấy túi đồ ăn. Anh ngước nhìn quanh, vẻ mặt hơi ngơ ngác.
CON TRAI
Ơ, mẹ đâu rồi em?
Thảo không ngẩng đầu lên khỏi tách cà phê.
THẢO
(Giọng thản nhiên)
À, bà ấy tự về quê rồi. Chắc thấy ở đây không hợp với bà ấy.
Người con trai dừng lại, ánh mắt thoáng chút băn khoăn. Anh nhìn về phía chiếc túi vải cũ của mẹ vẫn còn để ở góc phòng khách. Anh nhớ lại những cuộc cãi vã triền miên giữa mẹ và Thảo, những lời qua tiếng lại không hồi kết. Sự mệt mỏi dường như nhấn chìm mọi nghi vấn. Anh thở dài.
CON TRAI
Ừm, chắc vậy. Thôi em dọn đồ ra đi anh đói rồi.
Thảo đứng dậy, tiến về phía chồng. Nụ cười trên môi cô càng thêm rạng rỡ. Ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ chiếu vào, làm bừng sáng căn phòng. Tiếng cười khúc khích khe khẽ vang lên trong cổ họng Thảo, một âm thanh chỉ cô mới nghe thấy.
Cảnh 1. Ngôi nhà mới xây. Hoàng hôn.
Con trai đứng tần ngần ở cửa, bộ dạng phờ phạc. Ánh nắng cuối ngày hắt lên mái ngói đỏ, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh. Mùi vôi vữa vẫn còn phảng phất đâu đây, một lời nhắc nhở về ước mơ và nỗ lực giờ đây đang chìm trong nợ nần. Anh bước vào nhà.
Thảo ngồi trên ghế sofa, đang mân mê chiếc khăn trải bàn mới toanh. Cô không ngẩng lên khi thấy chồng. Tiếng cười khúc khích khe khẽ vang lên khi cô lướt điện thoại.
CON TRAI
(Giọng khàn đặc)
Em à…
Thảo ngắt lời, giọng điệu bực bội.
THẢO
Anh về rồi à? Tiền đâu? Cái bà chủ nợ gọi đòi tiền nãy giờ.
Con trai thở dài, giọng đầy tuyệt vọng. Anh nhìn quanh căn nhà rộng rãi, sang trọng, giờ đây trở thành gánh nặng.
CON TRAI
Anh… anh không biết phải làm sao nữa. Công việc dạo này khó khăn quá. Mấy hợp đồng lớn đều bị hủy. Các khoản nợ thì cứ chồng chất lên…
THẢO
(Ném điện thoại xuống ghế)
Anh nói gì nghe vô lý vậy? Khó khăn thì anh phải tìm cách chứ! Em không tin anh không có tiền. Mấy con béo trong xóm cứ xì xào bàn tán. Họ bảo anh có tiền cho bồ nhí mà không có tiền cho vợ. Anh có làm gì khuất tất với em không đấy?
Con trai như bị sét đánh. Anh lắc đầu nguầy nguậy, cảm giác nghẹn lại ở cổ họng.
CON TRAI
Sao em lại nghĩ thế? Anh làm tất cả vì gia đình mình mà! Vì em, vì mẹ…
THẢO
Vì em? Thế anh giải thích xem, sao lại không có một đồng nào trong tài khoản? Anh định để em ra đường à? Bà Hồng bán hết đất đai cho anh xây cái nhà này, giờ anh lại để nó thành cái gông xiềng à?
Giọng Thảo ngày càng gay gắt. Cô đứng dậy, đi đi lại lại, dáng vẻ tức giận.
THẢO
Anh nhìn em đi. Em đang phải sống trong cái cảnh này sao? Bao nhiêu người ganh tị với em vì có chồng giàu có, nhà lầu xe hơi. Giờ anh làm em mất mặt thế này sao?
Con trai nhìn vợ, nhìn ánh mắt đầy đòi hỏi, không một chút cảm thông. Anh cảm thấy mình như một kẻ thất bại toàn tập. Ánh nắng qua tán cây bưởi giờ đây như càng chói chang, càng làm lộ rõ sự trống rỗng trong mắt anh.
CON TRAI
Anh… anh xin lỗi. Anh thật sự không biết phải làm sao nữa…
Anh lặp lại câu nói đó, giọng nhỏ dần, như bị nuốt chửng bởi sự im lặng nặng nề trong căn nhà mới xây. Tiếng cười khúc khích của Thảo lúc đầu giờ đây đã biến mất, chỉ còn lại sự giận dữ và thất vọng.
Thảo bật cười khẩy, tiếng cười vang vọng trong căn nhà trống trải. Cô lướt điện thoại, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào màn hình. Bà Hồng bán hết đất đai để xây ngôi nhà này cho cô, giờ thì sao? Chồng thì nợ nần chồng chất, còn cô thì phải sống trong cảnh tủi nhục. Mùi vôi vữa còn vương lại như một lời nhắc nhở về sự giàu sang giả tạo.
Bỗng, tiếng “rầm” vang lên. Thảo giật mình quay lại. Một chiếc bát sứ trắng muốt đã vỡ tan tành trên sàn nhà. Tay chân cô luống cuống, rõ ràng là chưa quen với việc làm việc nhà.
THẢO
(Càu nhàu)
Trời ơi! Cái gì thế này! Sao mà mệt mỏi thế này! Mẹ già làm hết được sao?
Cô cau có nhặt những mảnh vỡ. Tay cô run run, làm rơi thêm một cái đĩa. Tiếng vỡ chát chúa khiến cô càng thêm bực bội. Ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi, chiếu xuống sàn nhà, làm lộ rõ sự bừa bộn và mệt mỏi của Thảo. Cô nhìn quanh căn nhà rộng lớn, từng là niềm mơ ước, giờ đây lại trở thành gánh nặng.
THẢO
(Lầm bầm một mình)
Đúng là chỉ có mẹ chồng mới làm hết được mọi việc. Mình thì…
Cô thở dài, đôi vai trĩu nặng. Sự bất lực dâng lên, thay thế cho vẻ kiêu hãnh ban đầu. Tiếng cười khúc khích khi nãy đã tắt lịm, chỉ còn lại sự chán nản và tiếng rên rỉ khe khẽ của chính mình. Cô nhìn xuống đôi tay, giờ đây đầy vết xước nhỏ vì những mảnh sành.
THẢO
(Nói với giọng tuyệt vọng)
Không thể nào… mình không làm nổi cái thứ này.
Cô ngồi phịch xuống sàn, xung quanh là những mảnh vỡ loang lổ. Mái ngói đỏ vẫn kiêu hãnh trên cao, nhưng bên trong, Thảo đang chìm dần vào sự thất vọng. Cô nhớ lại lời mẹ chồng dặn dò khi giao chìa khóa nhà. Giờ thì, mẹ chồng đã đi, cô chỉ còn lại một mình với căn nhà này và mớ nợ khổng lồ. Cô tự hỏi, liệu mình có thể trụ vững được không.
Thảo ngồi sụp xuống sàn nhà, giữa những mảnh vỡ sứ vương vãi. Tiếng thở dài của cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng, hòa lẫn với âm thanh xa xăm của cuộc sống bên ngoài mà cô giờ đây cảm thấy hoàn toàn lạc lõng. Mái ngói đỏ của ngôi nhà mới xây sừng sững trên cao, như một lời chế giễu cho sự bất lực đang bao trùm lấy cô.
Cửa trước bật mở, “kẽo kẹt” một tiếng ghê người. Bà Hồng bước vào, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt sắc như dao. Bà nhìn Thảo đang ngồi giữa đống lộn xộn, không một lời trách mắng, chỉ khẽ lắc đầu.
BÀ HỒNG
(Giọng trầm buồn)
Thảo à, sao lại thế này?
Thảo ngẩng lên, đôi mắt ngấn lệ. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay bủn rủn.
THẢO
(Nức nở)
Con không làm được, mẹ ơi. Mọi thứ quá sức với con. Mẹ giúp con với…
Bà Hồng tiến lại gần, không vội vã. Bà cúi xuống, nhặt từng mảnh vỡ, tay bà thoăn thoắt, không hề run rẩy. Chiếc khăn trải bàn mới trên bàn thờ gia tiên vẫn còn nguyên vẹn, chưa vương chút bụi trần, tương phản với sự lấm lem trên sàn nhà.
BÀ HỒNG
Mẹ đã xây nhà cho con khang trang, bán hết đất đai cũng là vì muốn hai đứa có một cuộc sống tốt hơn. Mẹ chỉ mong con sống cho ra sống.
Bà nhìn thẳng vào mắt Thảo, ánh mắt vừa nghiêm khắc, vừa xen lẫn sự thất vọng.
BÀ HỒNG
Nhà này, cửa này, giờ là của hai đứa. Mẹ không thể ở mãi bên cạnh con được. Con phải tự đứng trên đôi chân của mình.
Thảo nhìn bà, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi. Cô biết, lời mẹ chồng nói không sai, nhưng giờ đây, khi sự cô đơn và gánh nặng ập đến, cô cảm thấy mình thật yếu đuối.
BÀ HỒNG
(Tiếp tục, giọng càng thêm nặng trĩu)
Mẹ đi rồi, con có lẽ sẽ quen dần thôi. Rồi sẽ thấy, tự mình làm mọi việc sẽ khác.
Bà Hồng đứng dậy, phủi tay. Bà không nhìn Thảo nữa mà hướng ra ngoài.
BÀ HỒNG
Nhớ nhặt hết mảnh vỡ đi đấy.
Bà bước ra khỏi nhà, bỏ lại Thảo một mình với đống đổ nát và những lời nói của mẹ chồng vang vọng trong tâm trí. Tiếng cười khúc khích ngày nào giờ như một vết dao cứa vào lòng cô. Cô liếc nhìn ra cửa sổ, ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi, chiếu xuống một khoảng trống trên sàn, nơi bà Hồng vừa đứng.
Từ xa vọng lại, tiếng thì thầm xôn xao của “Mấy con béo trong xóm”.
HÀNG XÓM 1
(Giọng thì thầm, đầy ác ý)
Thấy chưa? Đã bảo rồi mà. Con bé đó… ác khẩu, không có phúc đâu.
HÀNG XÓM 2
(Hùa theo, giọng cười khẩy)
Đúng thế. Giờ ai dám bén mảng tới nhà nó nữa. Ai mà thèm giúp.
HÀNG XÓM 3
(Giọng đầy mỉa mai)
Rồi sẽ có ngày phải trả giá thôi. Cứ nhìn xem.
Thảo nghe loáng thoáng, cô lờ mờ nhận ra những lời nói ấy đang hướng về mình. Lồng ngực cô thắt lại. Cảm giác bị cô lập, bị xa lánh bao trùm lấy cô như một màn sương lạnh lẽo. Cô bật khóc nức nở, tiếng khóc lạc lõng giữa không gian rộng lớn của ngôi nhà.
Mùi vôi vữa mới trát vẫn còn phảng phất trong không khí, thứ mùi đặc trưng của một khởi đầu mới, nhưng giờ đây nó lại ám ảnh Thảo như một lời nhắc nhở về sự đổ vỡ. Cô đưa tay quệt ngang dòng nước mắt, đôi mắt nhìn xoáy vào khoảng không trước mặt. Cảnh tượng những mảnh vỡ sứ vương vãi trên sàn nhà mới xây cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô. Bà Hồng đã dành cả đời mình, bán hết đất đai, chỉ mong con trai và con dâu có một cuộc sống sung túc. Thế mà, Thảo lại làm bà thất vọng đến vậy.
Tiếng cười khúc khích của Thảo, từng vang lên rộn rã khi cô nghĩ về ngôi nhà này, giờ đây nghe thật xa vời, như tiếng cười của một người hoàn toàn khác. Cô nhớ những ngày tháng cũ, khi mẹ chồng còn ở đây, căn nhà tuy nhỏ nhưng ấm áp lạ thường. Bà Hồng luôn là người vun vén, là chỗ dựa vững chắc cho cả gia đình. Bây giờ, khi mọi thứ đã thay đổi, Thảo mới nhận ra vai trò quan trọng nhường nào của bà. Sự thiếu vắng tình thương và sự chăm sóc từ mẹ chồng khiến ngôi nhà mới khang trang này trở nên lạnh lẽo và trống trải đến đáng sợ.
Thảo ngước nhìn lên trần nhà, ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi ngoài vườn, chiếu xuống một vệt sáng trên sàn nhà. Cô bất giác nghĩ về mẹ chồng, về những lời bà nói trước khi ra đi: “Mẹ đi rồi, con có lẽ sẽ quen dần thôi. Rồi sẽ thấy, tự mình làm mọi việc sẽ khác.” Lời nói ấy giờ đây như một nhát dao cứa vào tim cô.
Cô chậm rãi nhìn sang bên cạnh, nơi những mảnh vỡ còn lại của chiếc bình hoa đã bị cô đập tan. Trong mắt Thảo giờ đây là hình ảnh của người con trai, chồng cô. Anh ta đã đi đâu? Hay anh ta đang trốn tránh trách nhiệm? Lòng cô trào dâng một nỗi thất vọng và hối hận khôn nguôi.
THẢO
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Giá như mẹ vẫn ở đây… Chắc mọi chuyện đã không đến nỗi này…
Tiếng xì xào từ bên ngoài vọng vào. “Mấy con béo trong xóm” vẫn đang bàn tán rôm rả.
HÀNG XÓM 1
(Giọng thì thầm, đầy ác ý)
Thấy chưa? Đã bảo rồi mà. Con bé đó… ác khẩu, không có phúc đâu.
HÀNG XÓM 2
(Hùa theo, giọng cười khẩy)
Đúng thế. Giờ ai dám bén mảng tới nhà nó nữa. Ai mà thèm giúp.
HÀNG XÓM 3
(Giọng đầy mỉa mai)
Rồi sẽ có ngày phải trả giá thôi. Cứ nhìn xem.
Thảo nghe loáng thoáng, cô biết họ đang nói về mình. Nỗi cô đơn, sự khinh miệt và ánh mắt phán xét của những người xung quanh như bao trùm lấy cô, khiến lồng ngực cô càng thêm nghẹt thở. Cô cố gắng gượng dậy, nhưng chân tay vẫn còn run rẩy. Chiếc khăn trải bàn mới trên bàn thờ gia tiên vẫn còn nguyên vẹn, tương phản rõ nét với sự bừa bộn trên sàn nhà. Ngôi nhà mới xây này, lẽ ra là minh chứng cho hạnh phúc, giờ đây lại trở thành nơi giam cầm nỗi tuyệt vọng của Thảo.
Thảo đưa tay quệt ngang dòng nước mắt, cố gắng trấn tĩnh lại. Tiếng xì xào bên ngoài vẫn chưa dứt, như một lời nhắc nhở cay nghiệt về sự khinh miệt của mọi người. Cô ngước nhìn lên trần nhà, ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi, chiếu xuống một vệt sáng trên sàn nhà. Mùi vôi vữa còn phảng phất, ám ảnh cô như một lời nguyền.
Đột nhiên, một cơn ho dữ dội ập đến. Tiếng ho khan, đứt quãng, ngày càng yếu ớt. Thảo giật mình, nhìn sang phòng bên cạnh. Chồng cô, người con trai của bà Hồng, đang nằm co quắp trên giường, hơi thở gấp gáp, mồ hôi túa ra như tắm. Khuôn mặt anh ta xanh xao, đôi mắt trũng sâu, hiện rõ vẻ kiệt quệ.
THẢO
(Hoảng loạn)
Anh! Anh sao vậy?
Cô lao tới bên giường, sờ lên trán chồng. Nóng rực. Cô vội vàng tìm chiếc nhiệt kế, đo cho anh. 39 độ.
THẢO
(Nức nở)
Anh bị sốt cao rồi. Sao anh lại làm việc cật lực thế này? Anh không lo cho sức khỏe của mình sao?
Người con trai chỉ khẽ rên rỉ, không nói nên lời. Thảo quay sang nhìn chiếc bàn nhỏ cạnh giường, nơi có vài viên thuốc đã uống dở và một chai nước lọc rỗng tuếch. Bát cháo còn nguyên, nguội lạnh. Anh đã không ăn uống gì cả ngày hôm qua.
THẢO
(Thầm thì, giọng đầy xót xa)
Trời ơi… Anh đã không ăn uống gì cả. Sao anh lại để bản thân mình ra nông nỗi này?
Cô nhìn xung quanh căn phòng, nơi bày trí đơn giản, nhưng lại toát lên vẻ nghèo nàn. Chiếc giường cũ kỹ, tủ quần áo ọp ẹp, và cả những đống giấy tờ liên quan đến công việc chất chồng trên bàn. Tất cả đều là minh chứng cho sự lao lực đến kiệt cùng của anh.
Nỗi hoảng loạn dâng trào trong Thảo. Cô chạy vào nhà tắm, lục tung mọi thứ, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể giúp cô. Nhưng chỉ có những lọ thuốc cảm thông thường. Cô quay lại phòng, nhìn chồng. Anh ta đang thiếp đi vì quá mệt mỏi.
Thảo ngồi phịch xuống sàn nhà, ôm mặt khóc nức nở. Cô nhìn quanh ngôi nhà mới xây, mái ngói đỏ tươi, thứ mà bà Hồng đã dành cả đời tích cóp để xây cho hai vợ chồng. Thế nhưng, giờ đây, nó lại trở thành một nhà tù giam cầm sự tuyệt vọng của cô.
THẢO
(Thét lên trong tuyệt vọng)
Tại sao lại ra nông nỗi này? Tiền đâu? Viện phí đâu? Phải làm sao đây?
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn len lỏi qua tán cây bưởi, nhưng giờ đây, nó chỉ còn mang lại cảm giác lạnh lẽo, tàn nhẫn. Chiếc khăn trải bàn mới trên bàn thờ gia tiên vẫn còn nguyên vẹn, tương phản với sự bừa bộn, đổ vỡ mà cô đang gánh chịu.
Tiếng xì xào từ bên ngoài lại vọng vào, lần này, còn to hơn. “Mấy con béo trong xóm” đang bàn tán rôm rả, giọng đầy hả hê.
HÀNG XÓM 1
(Giọng thì thầm, đầy ác ý)
Thấy chưa? Đã bảo rồi mà. Con bé đó… ác khẩu, không có phúc đâu.
HÀNG XÓM 2
(Hùa theo, giọng cười khẩy)
Đúng thế. Giờ ai dám bén mảng tới nhà nó nữa. Ai mà thèm giúp.
HÀNG XÓM 3
(Giọng đầy mỉa mai)
Rồi sẽ có ngày phải trả giá thôi. Cứ nhìn xem.
Thảo nghe rõ mồn một. Những lời lẽ cay nghiệt đó như những mũi dao đâm vào tim cô. Cô cảm thấy cô đơn, lạc lõng, và hoàn toàn tuyệt vọng. Tiền bạc đã cạn kiệt, chồng thì bệnh nặng, còn cô thì chẳng biết phải xoay sở thế nào. Giữa cảnh khốn cùng, bà Hồng, người mẹ chồng đáng kính, người đã cho cô tất cả, lại không còn ở đây để cô dựa vào.
Tiếng xì xào bên ngoài như một đám ong vò vẽ, càng lúc càng lớn, càng thêm phần hả hê. Thảo bịt chặt tai, cố gắng không để những lời lẽ cay nghiệt ấy lọt vào. Nhưng chúng như những lưỡi dao sắc nhọn, cứa vào trái tim cô, khiến sự tuyệt vọng càng thêm dày đặc. Cô nhìn quanh ngôi nhà mới xây, mái ngói đỏ tươi vẫn lấp lánh dưới ánh nắng, thứ mà bà Hồng đã bán bao đất đai, dành cả đời tích cóp để vun đắp cho tổ ấm của con trai và con dâu. Giờ đây, nó trống rỗng, lạnh lẽo, chỉ còn lại mùi vôi vữa ám ảnh và sự đổ vỡ.
THẢO
(Nấc nghẹn)
Tiền đâu? Viện phí đâu? Phải làm sao đây? Chồng thì bệnh nặng, tiền thì không có một xu dính túi.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi, giờ đây chỉ còn mang lại cảm giác tàn nhẫn. Chiếc khăn trải bàn mới trên bàn thờ gia tiên vẫn nguyên vẹn, một sự tương phản xót xa với cuộc sống bừa bộn, tan hoang mà cô đang phải gánh chịu.
THẢO
(Thều thào, giọng đầy cay đắng)
Mẹ ơi… Giá như mẹ vẫn còn ở đây, mọi thứ đã khác rồi! Mẹ sẽ không để con khổ thế này đâu. Mẹ ơi…
Đôi mắt cô lại hướng về phía giường, nơi chồng cô vẫn đang thiếp đi trong cơn sốt. Khuôn mặt anh ta hốc hác, hơi thở yếu ớt, như sắp lụi tàn. Bát cháo nguội lạnh vẫn còn nguyên, nước mắt Thảo lại tuôn rơi. Cô biết, cô đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ. Cô đã bán đi từng chút một: chiếc tivi cũ, chiếc máy giặt, rồi đến cả những món đồ kỷ niệm. Ngôi nhà xây bằng tình thương giờ đây lại là gánh nặng đè trĩu lên vai cô.
Thảo vội vàng chạy vào phòng bếp, lục tìm trong những ngăn tủ trống rỗng. Cô không còn gì để bán nữa. Tiền thuốc men, tiền viện phí, tiền sinh hoạt hàng ngày… tất cả đều là những con số khổng lồ mà cô không tài nào xoay sở nổi. Nỗi sợ hãi, sự bất lực bao trùm lấy cô. Cô cảm thấy mình như bị bỏ rơi, hoàn toàn đơn độc giữa thế gian tàn khốc này.
Tiếng cười khúc khích của Thảo vang lên, nghe thật ghê rợn, như một tiếng cười điên dại. Nó pha lẫn với tiếng nấc nghẹn ngào, tạo nên một bản giao hưởng bi thương giữa không gian vắng lặng của ngôi nhà mới. Cô ngả đầu vào bức tường lạnh lẽo, cảm nhận hơi lạnh thấm vào da thịt, giống như sự băng giá đang bao trùm lấy tâm hồn cô.
Nỗi tuyệt vọng gặm nhấm Thảo. Cô biết mình không thể ngồi yên. Tiếng cười khúc khích đầy đau khổ và hoang mang vẫn còn văng vẳng trong không gian. Cô lau vội nước mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng vẫn chiếu rọi.
THẢO
(Giọng dứt khoát, dù còn run rẩy)
Không! Mình không thể bỏ cuộc. Phải tìm mẹ.
Cô nhìn sang người chồng đang nằm bất động trên giường. Sự yếu ớt của anh ta như một nhát dao cứa vào tim cô. Nhưng lúc này, cô biết mình phải mạnh mẽ.
THẢO
(Thì thầm với chồng)
Anh yên tâm, em sẽ tìm được mẹ. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.
Thảo hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh bản thân. Cô nhìn kỹ ngôi nhà mới xây, thứ mà bà Hồng đã dồn hết tâm huyết. Cô biết, nơi duy nhất có thể níu giữ hy vọng lúc này là quê hương của bà.
BÊN NGOÀI THÔN QUÊ – NGÔI NHÀ CŨ CỦA BÀ HỒNG
Một buổi chiều muộn. Ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những tán cây cổ thụ, phủ xuống con đường đất nhỏ dẫn vào một ngôi nhà nhỏ. Ngôi nhà đơn sơ với mái ngói đỏ đã nhuốm màu thời gian. Cửa chính đóng im lìm. Không một tiếng động.
Thảo và Con trai đứng trước ngôi nhà. Họ đã đi một quãng đường dài, mang theo bao nỗi lo lắng và hy vọng. Nhưng khung cảnh trước mắt khiến tim họ chùng xuống.
CON TRAI
(Giọng yếu ớt, hụt hơi)
Mẹ… sao nhà đóng cửa thế này?
Thảo tiến lại gần, cẩn thận lay cánh cửa. Cánh cửa không hề nhúc nhích. Mùi vôi vữa cũ của ngôi nhà dường như vẫn còn phảng phất đâu đó, gợi lại ký ức về những ngày gia đình còn sum vầy.
THẢO
(Thở dài)
Chắc mẹ đi đâu đó rồi.
Đúng lúc này, một vài Hàng xóm, chủ yếu là Mấy con béo trong xóm, đang ngồi tụm năm tụm ba ở hiên nhà đối diện. Thấy hai người lạ mặt, họ tò mò nhìn sang.
MỘT HÀNG XÓM
(Giọng oang oang, có phần tọc mạch)
Ai đó? Tìm ai?
Thảo quay lại, mỉm cười gượng gạo.
THẢO
Dạ, chúng tôi tìm bà Hồng ạ. Bà có ở nhà không ạ?
Mấy con béo nhìn nhau, rồi lại nhìn Thảo và Con trai với ánh mắt dò xét.
MỘT HÀNG XÓM KHÁC
(Cười khẩy)
Bà Hồng á? Bà ấy đi lâu rồi.
Tim Thảo và Con trai như bị bóp nghẹt.
CON TRAI
Đi… đi đâu hả các bác?
MỘT HÀNG XÓM
(Vẻ bất cần)
Ai mà biết. Chuyển đi đâu đó rồi. Nghe bảo là để lại cái nhà này cho nó bán đi lấy tiền.
THẢO
(Giọng lạc đi)
Bán đi? Thế bà đi đâu ạ? Có ai biết bà ở đâu không?
Mấy con béo nhìn nhau, lắc đầu.
MỘT HÀNG XÓM
Không ai biết cả. Bà ấy đi biệt tích rồi. Có khi là đi xa lắm.
Nụ cười của Thảo tắt hẳn. Con trai cô dựa vào tường, hơi thở nặng nhọc. Sự thật phũ phàng ập đến. Bà Hồng, người mẹ chồng mà họ đã từng có lỗi, đã ra đi. Và giờ đây, họ không còn cơ hội nào để xin tha thứ hay nhận sự giúp đỡ. Sự mất mát này là vĩnh viễn, không thể cứu vãn. Ánh nắng chiều tàn hắt lên khuôn mặt thất thần của họ, tô đậm thêm bức tranh bi thương.
Ánh nắng chiều tàn hắt lên khuôn mặt thất thần của Thảo và Con trai. Mấy con béo trong xóm vẫn túm tụm, bàn tán xôn xao, những lời lẽ vô tâm như những nhát dao cứa vào tim họ.
MỘT HÀNG XÓM KHÁC
(Vừa nói vừa cười)
Thế nào, hai đứa giờ mới nhớ về quê à? Chắc là không còn chỗ nào dung thân nữa rồi chứ gì?
Thảo không trả lời. Cô nhìn về phía con đường đất, nơi những tán cây bưởi cổ thụ đổ bóng dài. Lẽ ra, cô và chồng nên quay về đây sớm hơn. Lẽ ra, cô nên đối xử tốt hơn với mẹ chồng, người đã dồn hết tâm sức, bán cả đất để xây cho họ một mái ấm. Bây giờ, mái ấm ấy đã bị niêm phong, còn người mẹ chồng duy nhất có thể giúp họ giờ đã đi xa.
CON TRAI
(Giọng lạc đi, nức nở)
Mẹ ơi… giờ con biết đi đâu về đâu đây?
Một cảm giác bất lực tràn ngập Thảo. Cô ôm lấy vai chồng, cảm nhận sự run rẩy yếu ớt của anh. Rồi, một suy nghĩ lóe lên trong đầu cô. Ngôi nhà đó, ngôi nhà mới xây, nơi mà mùi vôi vữa còn phảng phất, nơi mà chiếc khăn trải bàn mới đã từng được đặt cẩn thận trên bàn ăn… ngân hàng đã siết nợ. Đúng là “về quê mà ở” thật rồi, nhưng không phải nhà của mình nữa.
THẢO
(Thì thầm, giọng nghẹn lại)
Chúng ta phải quay lại nhà.
CON TRAI
(Ngẩng đầu lên, ngạc nhiên)
Quay lại? Nhà bị niêm phong rồi mà mẹ?
THẢO
(Ánh mắt cương quyết, dù nước mắt vẫn tuôn rơi)
Vẫn còn đường nào đó. Phải đối mặt.
Thảo kéo tay chồng, quay lưng lại với ngôi nhà cũ đã nhuốm màu thời gian và những ánh mắt dò xét của đám hàng xóm. Họ bước đi trên con đường đất, dưới ánh chiều tà dần tắt, hướng về phía ngôi nhà mới xây, nơi một bi kịch khác đang chờ đợi họ. Cảnh tượng trước mắt giờ đây là một ngôi nhà khang trang với mái ngói đỏ tươi, nhưng lại treo lủng lẳng tấm biển “Đã niêm phong”. Những người hàng xóm mới, những gương mặt xa lạ, đang nhìn họ với ánh mắt tò mò pha lẫn khinh bỉ. Một người đàn ông mặc vest, vẻ mặt lạnh lùng, bước ra từ bên trong ngôi nhà.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG MẶC VEST
(Giọng dứt khoát, không chút cảm xúc)
Hai người là ai? Không được vào đây. Ngôi nhà này đã thuộc quyền sở hữu của ngân hàng.
Thảo cảm thấy như có ai đó dùng búa tạ đập vào ngực. Cô nhìn ngôi nhà, nơi từng chứa đựng bao hy vọng, bao ước mơ. Giờ đây, nó chỉ còn là một khối tài sản lạnh lẽo bị niêm phong. Cô ôm mặt, những tiếng nức nở đau đớn bật ra. Chồng cô đứng lặng bên cạnh, không thể làm gì hơn ngoài việc nhìn vợ mình gục ngã. Tiếng cười khúc khích đầy đau khổ, một âm thanh ám ảnh từ phần trước, lại văng vẳng bên tai Thảo. Cô cảm thấy mình đang chìm dần xuống vực thẳm.
THẢO
(Nấc nghẹn)
Nhà… nhà của chúng con…
NGƯỜI ĐÀN ÔNG MẶC VEST
(Nhún vai)
Vợ chồng anh nợ ngân hàng quá hạn. Theo quy định, chúng tôi có quyền tịch thu. Mời hai người rời đi.
Thảo ngước nhìn người đàn ông vest, ánh mắt cô giờ đây đầy căm phẫn. Cô nhìn thấy một chiếc khăn trải bàn mới tinh, với họa tiết hoa văn sặc sỡ, đang bị cuốn gọn lại và bỏ vào một chiếc túi. Chiếc khăn đó, cô từng tự tay là phẳng phiu, đặt lên bàn với bao niềm vui. Giờ đây, nó chỉ là một món đồ bị bỏ đi.
THẢO
(Giọng run rẩy, nhưng đầy thách thức)
Tôi sẽ không đi đâu cả.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG MẶC VEST
(Cười khẩy)
Chị không có quyền ở lại đây. Ngay cả khi có, thì cũng không còn là nhà của chị nữa.
Những con béo trong xóm, giờ đã chuyển địa điểm tụ tập đến gần ngôi nhà bị niêm phong, nhìn cảnh tượng với vẻ hả hê. Tiếng bàn tán, xì xào càng lúc càng lớn.
MỘT CON BÉO
(Vừa chỉ tay vừa nói to)
Nhìn kìa, nhà cửa giờ thành ra thế này. Đúng là ăn tiêu hoang phí!
THẢO
(Quay sang nhìn đám đông, giọng đầy chua chát)
Các người cười gì? Các người có biết chúng tôi đã phải gồng gánh thế nào không?
MỘT CON BÉO KHÁC
(Hếch mũi)
Biết chứ, ai chẳng biết. Nhưng ai bảo hai vợ chồng không biết lo xa! Giờ thì sạch túi rồi chứ gì?
Thảo cảm thấy cơ thể mình như sụp đổ. Cô nhìn quanh, ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi, thứ ánh sáng từng mang lại niềm vui, giờ đây lại như xát muối vào vết thương. Ngôi nhà mới xây, từng là niềm kiêu hãnh, giờ đây chỉ còn là một khối bê tông lạnh lẽo, bị niêm phong bởi chính sai lầm của họ. Cô ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Thảo ôm mặt, những tiếng nức nở đau đớn bật ra. Chồng cô đứng lặng bên cạnh, bất lực nhìn vợ mình gục ngã. Ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi, thứ ánh sáng từng mang lại niềm vui, giờ đây lại như xát muối vào vết thương. Ngôi nhà mới xây, từng là niềm kiêu hãnh, giờ đây chỉ còn là một khối bê tông lạnh lẽo, bị niêm phong bởi chính sai lầm của họ. Đám người hàng xóm, từng là những người thân quen, giờ đây chỉ còn là những ánh mắt khinh bỉ, hả hê.
MỘT CON BÉO
(Vừa chỉ tay vừa nói to)
Nhìn kìa, nhà cửa giờ thành ra thế này. Đúng là ăn tiêu hoang phí!
Thảo ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe nhìn đám đông. Giọng cô run rẩy, nhưng đầy sự chua chát.
THẢO
(Giọng đầy chua chát)
Các người cười gì? Các người có biết chúng tôi đã phải gồng gánh thế nào không?
MỘT CON BÉO KHÁC
(Hếch mũi)
Biết chứ, ai chẳng biết. Nhưng ai bảo hai vợ chồng không biết lo xa! Giờ thì sạch túi rồi chứ gì?
Lời lẽ của người đàn bà ấy như nhát dao cứa vào tim Thảo. Cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông mặc vest, ánh mắt cô giờ đây đầy căm phẫn. Chiếc khăn trải bàn mới, với họa tiết hoa văn sặc sỡ, vẫn còn trong túi. Nó là minh chứng cho một quá khứ đầy hy vọng, giờ đây tan vỡ.
THẢO
(Giọng run rẩy, nhưng đầy thách thức)
Tôi sẽ không đi đâu cả.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG MẶC VEST
(Cười khẩy)
Chị không có quyền ở lại đây. Ngay cả khi có, thì cũng không còn là nhà của chị nữa.
Thảo cảm thấy cơ thể mình như sụp đổ. Cô nhìn về phía xa, nơi những tán cây bưởi cổ thụ đổ bóng dài xuống con đường đất. Lẽ ra, cô và chồng nên quay về đây sớm hơn. Lẽ ra, cô nên đối xử tốt hơn với mẹ chồng, người đã dồn hết tâm sức, bán cả đất để xây cho họ một mái ấm.
CON TRAI
(Giọng lạc đi, nức nở)
Mẹ ơi… giờ con biết đi đâu về đâu đây?
Thảo nhìn chồng, rồi nhìn lại ngôi nhà bị niêm phong. Một cảm giác bất lực và hối hận tràn ngập. Cô ôm lấy vai chồng, cảm nhận sự run rẩy yếu ớt của anh. Nước mắt lăn dài trên má.
THẢO
(Thì thầm, giọng nghẹn lại)
Chúng ta… chúng ta phải tìm cách khác thôi.
Người đàn ông mặc vest quay lưng bước vào trong nhà, bỏ lại Thảo và Con trai đối diện với hiện thực phũ phàng. Đám hàng xóm vẫn xì xào, bàn tán, những ánh mắt dò xét cứ như thiêu đốt họ. Thảo nhắm mắt lại, cố gắng nuốt trọn nỗi đau. Tiếng cười khúc khích của chính mình trong quá khứ, giờ đây vang lên như một lời chế giễu tàn nhẫn.
Cắt cảnh.
Bóng tối dần bao trùm lấy khung cảnh. Thảo và Con trai, hai bóng người cô độc, đứng giữa con đường đất vắng vẻ, nhìn ngôi nhà mới xây giờ đây chỉ còn là một khối kiến trúc lạnh lẽo, vô hồn.
THẢO
(Khẽ thì thầm, giọng đầy day dứt)
Con xin lỗi mẹ, mẹ ơi… Bà Hồng ơi…
Nước mắt Thảo tuôn rơi không ngừng. Cô nhớ về những lời nói cay nghiệt mình đã buông ra với mẹ chồng. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và hối hận vô bờ. Cuộc sống lang bạt và cơ cực đang chờ đợi họ phía trước, một lời cảnh tỉnh đắt giá cho những sai lầm đã qua.
Bóng tối dần buông xuống, bao trùm lấy ngôi nhà mới xây giờ đã trở nên lạnh lẽo, vô hồn. Thảo và Con trai, hai bóng hình cô độc, đứng lặng giữa con đường đất vắng vẻ. Mùi vôi vữa năm xưa giờ đây chỉ còn là ký ức cay đắng. Thảo ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như giọt nước mắt vô hình.
THẢO
(Khẽ thì thầm, giọng nghẹn lại)
Con xin lỗi mẹ, mẹ ơi… Bà Hồng ơi… Sao con lại ngu ngốc đến vậy chứ?
Nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác của Thảo. Cô nhớ về những lời bà Hồng đã nói, về tình thương vô điều kiện mà bà dành cho mình. Bà đã bán đi mảnh đất hương hỏa, tất cả chỉ mong con trai và con dâu có được một cuộc sống sung túc. Vậy mà, Thảo đã đạp đổ tất cả.
Ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi, giờ chỉ còn là những tia sáng yếu ớt trên con đường vắng. Thảo nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bà Hồng có lẽ đang sống một cuộc đời an yên, nhưng không còn bóng dáng cô ở bên cạnh. Nỗi hối hận dâng lên trong lòng Thảo, một cơn sóng dữ dội cuốn trôi mọi hy vọng. Cô ta hiểu rằng, có những điều mất đi rồi sẽ không bao giờ tìm lại được.
Thảo nhìn người đàn ông mặc vest đang bước ra khỏi căn nhà.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG MẶC VEST
(Giọng dứt khoát)
Hai người đi thôi. Giờ không còn gì ở đây nữa đâu.
Thảo siết chặt tay Con trai. Đám người hàng xóm, những con béo trong xóm, vẫn lấp ló phía xa, dõi theo họ với ánh mắt dò xét. Tiếng cười khúc khích của chính mình trong quá khứ vang lên trong đầu Thảo, giờ đây như những lời chế giễu tàn nhẫn.
THẢO
(Nói với Con trai, giọng yếu ớt)
Đi thôi con. Chúng ta phải tìm một nơi khác để bắt đầu lại.
Hai mẹ con bước đi trên con đường đất, bóng lưng gầy gò khuất dần vào màn đêm. Phía sau họ, ngôi nhà mới xây sừng sững như một lời nhắc nhở về sự tham lam và ngu muội. Thảo biết rằng, bài học này sẽ ám ảnh cô suốt đời.
CẮT CẢNH.
Nhiều năm sau.
Một góc đường bụi bặm, nơi có những tán cây dại mọc lơ thơ. Thảo ngồi co ro bên vệ đường, dáng người gầy gò, hốc hác. Mái tóc đã điểm bạc, đôi mắt trũng sâu, phản chiếu sự mệt mỏi và cô đơn. Bà đã trải qua biết bao thăng trầm, bôn ba khắp nơi để mưu sinh.
Thảo nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có lẽ bà Hồng đang sống một cuộc đời an yên, hạnh phúc bên con cháu. Nhưng bà biết, mình sẽ không bao giờ có cơ hội để gặp lại mẹ chồng, để nói một lời xin lỗi. Chiếc khăn trải bàn mới, minh chứng cho một quá khứ đầy hy vọng, giờ đây đã cũ sờn, được gói ghém cẩn thận trong chiếc túi vải rách.
Một chiếc xe tải chạy ngang qua, bụi tung mù mịt. Thảo đưa tay lên che mặt, rồi lại buông thõng. Bà biết mình đã đánh mất thứ quý giá nhất trên đời, thứ mà tiền bạc hay thời gian cũng không thể nào bù đắp được: tình thương và sự hy sinh vô điều kiện.
THẢO
(Thì thầm, giọng khản đặc)
Mẹ ơi… Con hối hận quá…
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Thảo, hòa vào bụi đất bên vệ đường. Cuộc đời của bà đã trở thành một bài học nghiệt ngã, về giá trị của những gì đã từng có và giờ đây đã mãi mãi vụt mất.
Nhiều năm sau.
Một góc đường bụi bặm, nơi có những tán cây dại mọc lơ thơ. Thảo ngồi co ro bên vệ đường, dáng người gầy gò, hốc hác. Mái tóc đã điểm bạc, đôi mắt trũng sâu, phản chiếu sự mệt mỏi và cô đơn. Bà đã trải qua biết bao thăng trầm, bôn ba khắp nơi để mưu sinh. Bà nhớ về cái ngày hai mẹ con phải rời khỏi căn nhà mới xây, bỏ lại sau lưng tất cả những gì mình từng nghĩ là hạnh phúc. Mùi vôi vữa năm xưa giờ đây chỉ còn là ký ức cay đắng, bám chặt lấy tâm trí bà như một lời nguyền.
Thảo nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có lẽ bà Hồng đang sống một cuộc đời an yên, hạnh phúc bên con cháu. Nhưng bà biết, mình sẽ không bao giờ có cơ hội để gặp lại mẹ chồng, để nói một lời xin lỗi. Chiếc khăn trải bàn mới, minh chứng cho một quá khứ đầy hy vọng, giờ đây đã cũ sờn, được gói ghém cẩn thận trong chiếc túi vải rách. Bà đã từng mơ về một cuộc sống sung túc trong ngôi nhà mới xây ấy, về những bữa cơm gia đình ấm áp dưới mái ngói đỏ. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ ký ức.
Một chiếc xe tải chạy ngang qua, bụi tung mù mịt. Thảo đưa tay lên che mặt, rồi lại buông thõng. Bà biết mình đã đánh mất thứ quý giá nhất trên đời, thứ mà tiền bạc hay thời gian cũng không thể nào bù đắp được: tình thương và sự hy sinh vô điều kiện. Lời chế giễu khinh khỉnh của mấy con béo trong xóm năm xưa vang vọng, giờ đây chỉ làm bà thêm đau đớn. Bà đã từng cười khúc khích vì những tính toán ích kỷ của mình, giờ đây, tiếng cười ấy là một nhát dao cứa vào tim.
THẢO
(Thì thầm, giọng khản đặc)
Mẹ ơi… Con hối hận quá…
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Thảo, hòa vào bụi đất bên vệ đường. Bà chấp nhận số phận mình, hiểu rằng đó là cái giá phải trả cho sự tham lam và thiếu suy nghĩ. Ngôi nhà mới xây giờ chỉ là một giấc mơ tan vỡ, còn bài học về lòng hiếu thảo sẽ theo bà đến suốt cuộc đời. Bà đã từng có tất cả, và rồi bà đã tự tay đánh mất nó. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi day dứt khôn nguôi. Ánh nắng len lỏi qua tán cây bưởi, giờ đây chỉ còn là những tia sáng yếu ớt trên con đường vắng, như cuộc đời bà, mờ mịt và vô định. Bà khẽ siết chặt chiếc túi vải đựng chiếc khăn trải bàn cũ, đó là tất cả những gì còn lại của một quá khứ đã mất. BàAcceptance. That was all that remained. Acceptance of a life stripped bare, a consequence of her own choices. The dream of the new house, the one built with her mother-in-law’s sacrifices, had long since dissolved into the dust of forgotten aspirations. Thảo, once blinded by greed, now saw with stark clarity the preciousness of what she had thrown away. The scent of fresh plaster, once a symbol of a hopeful future, now clung to her memory like a shroud, a constant reminder of her foolishness. The sunlight, filtering through the ancient pomelo trees, illuminated not a path forward, but the stark reality of her present. She saw her reflection in the muddy puddles – a gaunt, weary woman, her hair streaked with the premature white of hardship. The laughter, once so full of youthful glee, now echoed in her mind as a cruel mockery of her past self. The whispers of the gossipy neighbors, once a source of irritation, now seemed like echoes of judgment that would follow her eternally. There would be no grand reconciliation, no tearful apology to Bà Hồng. Only the quiet acceptance of a profound loss. The worn, folded tablecloth, a relic from a time of supposed prosperity, now felt like the heaviest burden she carried. It was a tangible symbol of a lost inheritance, not just of property, but of love and forgiveness. Her life had become a testament to a single, brutal lesson: some things, once broken, can never be truly mended. The road ahead was long and uncertain, paved with the bitter regrets of a life lived with blinded ambition. Yet, in the quiet solitude, a flicker of peace began to emerge. Not the peace of forgetting, but the peace of understanding. She had paid her dues, and now, perhaps, she could finally begin to heal. The weight on her shoulders, though heavy, was also the weight of a life lived, a lesson learned, etched into the very soul.

