Cô bé 6 tu;/ổi con nhà đại gia giàu nhất phố, mỗi ngày đều mang một tờ giấy trắng ra cuối hành lang để ngồi viết gì đó. Một hôm cô giáo nhặt được tờ giấy bị bỏ quên, cả trường lập tức phải niêm phong hết cả tầng chỉ vì trong đó là…
Cô bé tên An Nhi, con gái duy nhất của ông Trần Quốc Duy, đại gia giàu nhất khu phố Nam Hòa – người sở hữu chuỗi khu thương mại và khách sạn lớn.
Từ ngày vào lớp 1, ngày nào cô bé cũng mang một tờ giấy trắng đến trường. Đến giờ ra chơi, Nhi luôn lẳng lặng đi xuống cuối hành lang tầng 3, ngồi một góc dựa tường để viết gì đó.
Điều lạ là: lúc ra chơi về lớp, tờ giấy lại trống trơn. Bạn bè nhìn vào không có gì ngoài trang trắng. Mọi người nghĩ cô bé nghịch ngợm vẽ rồi xóa, trẻ con mà.
Cho đến sáng thứ Hai hôm đó.
Trời mưa nhẹ, Nhi vào lớp hơi vội. Hết giờ ra chơi, cô giáo Phương đi xuống cuối hành lang kiểm tra thì thấy một tờ giấy trắng rơi dưới chân tường, chính là chỗ Nhi vẫn ngồi viết.
Cô Phương cúi xuống nhặt lên, định bụng đưa lại cho bé. Nhưng khi đưa ra ánh sáng, cô phát hiện một chuỗi chữ mờ mờ… như được viết bằng bút chì rồi tẩy qua loa.
Cô Phương nheo mắt nhìn kỹ…
Và tim cô như thắt lại.
Ngay lập tức, cô chạy ngược lên phòng giám hiệu, đóng sập cửa. Chỉ 10 phút sau, ban giám hiệu niêm phong toàn bộ tầng 3, yêu cầu học sinh tạm thời xuống sân, giáo viên không được giải thích lý do. 👇👇👇
Dải băng niêm phong màu vàng chằng chịt quanh cửa các phòng học tầng 3, gió mưa lùa qua khe cửa sổ hành lang làm mép tờ giấy trong tay cô Phương rung lên bần bật. Cô Phương siết chặt ngón tay vào tờ giấy, đầu ngón tay trắng bệch vì lực bóp quá mạnh, mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm ở thái dương dù tiết trời mưa nhẹ vốn mát lạnh.
Ánh mắt cô dán chặt xuống sân trường, nơi đám học sinh đang xôn xao túm tụm, mấy đứa nhỏ ngước lên tầng 3 chỉ trỏ, vài đứa khóc thút thích vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tim cô đập dồn dập, tiếng đập vang lên trong tai, lẫn vào tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hiên phía trước.
Cô quay sang nhìn góc tường cuối hành lang tầng 3, nơi An Nhi vẫn ngồi mỗi giờ ra chơi. Bây giờ chỗ đó trống trơn, chỉ còn vết mực chì mờ mờ in hằn trong ký ức cô. Tờ giấy trong tay cô run rẩy, nội dung mờ mờ hiện ra dưới ánh sáng xám xịt của trời mưa: “Bố đánh An Nhi bằng gậy cuốn chiếu, mẹ không cho ăn cơm. An Nhi sẽ nhảy từ tầng 3 xuống nếu bố về nhà lại đánh An Nhi.”
Cô Phương lẩm bẩm, giọng run rẩy không thành câu: “Làm sao có thể… cháu mới 6 tuổi mà…”
Cô ngước lên phía phòng giám hiệu ở tầng cao hơn, cửa phòng đóng kín mít, ánh đèn tuýp nhấp nháy trong màn mưa. Cô nhớ lại lời dặn của Hiệu trưởng trường ngay sau khi tiếp nhận tờ giấy: “Không được tiết lộ với bất kỳ ai, kể cả giáo viên đồng nghiệp hay phụ huynh học sinh, chờ hướng dẫn từ cơ quan chức năng.” Cô nuốt ngụm nước bọt đắng ngắt, ngón tay lại siết chặt hơn vào tờ giấy, sợ một cơn gió mạnh sẽ thổi bay cái bằng chứng duy nhất về nỗi đau thầm kín của An Nhi.
Tiếng đóng sầm cửa phòng giám hiệu vang lên giữa màn mưa, đanh thép, kéo Cô Phương khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Cô Phương quay đầu nhanh về phía cầu thang dẫn lên tầng cao hơn, thấy Hiệu trưởng trường bước ra từ văn phòng, tay vẫn nắm chặt tay nắm cửa, lực đóng khiến cánh cửa gỗ rung lên bần bật.
Gương mặt Hiệu trưởng trường đầy vẻ nghiêm trọng, hai môi nén chặt, chân mày nhíu lại thành nếp nhăn sâu giữa trán. Hiệu trưởng trường vừa đi vừa lướt tay nhanh vào ngăn kéo trong áo khoác tối màu, giấu kín một tờ giấy vào đó, cử chỉ gọn gàng nhưng lộ rõ vẻ vội vã, căng thẳng.
Tiếng bước chân dồn dập của Hiệu trưởng trường trên nền gạch ướt sát lại gần Cô Phương, mùi nước hoa đắt tiền pha lẫn mùi mực in thoang thoảng qua. Hiệu trưởng trường dừng lại ngay trước mặt Cô Phương, ánh mắt sắc lạnh quét nhanh qua tờ giấy Cô Phương đang ôm trong ngực, giọng nói trầm thấp, quyết đoán, không để lại chỗ cho sự phản bác:
“Hiệu trưởng trường nói: Cô Phương, chuyện này tuyệt đối không được để lộ ra ngoài, kể cả với đồng nghiệp.”
Cô Phương gật đầu run rẩy, cổ họng khô khốc, không thốt lên nổi nửa lời. Đôi vai Cô Phương run lên bần bật, nước mắt lưng tròng nhưng Cô Phương cố gắng kìm lại, sợ để lộ sự yếu đuối trước Hiệu trưởng trường. Cô Phương thầm nghĩ: “An Nhi đang ở đâu?” nhưng sự sợ hãi khiến Cô Phương không dám hỏi ra.
Cô Phương gật đầu run rẩy, cổ họng khô khốc, không thốt lên nổi nửa lời. Đôi vai Cô Phương run lên bần bật, nước mắt lưng tròng nhưng Cô Phương cố gắng kìm lại, sợ để lộ sự yếu đuối trước Hiệu trưởng trường. Cô Phương thầm nghĩ: “An Nhi đang ở đâu?” nhưng sự sợ hãi khiến Cô Phương không dám hỏi ra.
Tiếng loa phóng thanh từ phòng bảo vệ vang lên khắp sân trường, giọng nam trầm: “Các em học sinh lưu ý, tầng 3 đã được niêm phong, toàn bộ học sinh ở lại sân trường, giáo viên tạm thời không giải thích lý do.”
Dưới sân trường, hàng trăm học sinh tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt đồng loạt hướng lên tầng 3, nơi dải băng niêm phong màu vàng chằng chịt qua lan can hành lang, bay phần phật trong gió mưa. An Nhi đứng giữa đám đông, tay siết chặt quai chiếc cặp sách màu hồng đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào dải băng vàng, lồng ngực phập phồng dồn dập.
Xung quanh An Nhi, đám học sinh chỉ trỏ, xì xào bàn tán. Một bạn học nữ đứng sát bên cạnh, giọng cao vút cắt ngang tiếng mưa: “An Nhi, tầng 3 bị niêm phong vì cậu à?”
An Nhi giật mình, vai nhích nhẹ, đôi môi mấp máy nhưng không thốt ra nửa lời. Cô bé bồn chồn, tim đập dồn dập, thầm nghĩ: “Sao họ biết chuyện đó?” nhưng sự lo sợ khiến cô bé chỉ biết cúi gằm mặt, nước mắt trào ra khóe mắt nhưng cố gắng chớp thật nhanh để không rơi xuống trước đám đông.
Cùng lúc đó, trong văn phòng khách sạn 5 sao sang trọng bậc nhất khu trung tâm, Trần Quốc Duy đang ngồi nhâm nhi ly cà phê đen, đôi mắt hơi nhíu lại khi điện thoại bàn bên cạnh reo chát chúa. Ông với tay nhấc máy, giọng đầy vẻ không vui vì bị làm phiền: “Ai đấy?”
Giọng hiệu trưởng trường bên kia đầu dây run rẩy, lạc hẳn đi vì vội vã: “Ông Duy ạ, trường vừa niêm phong tầng 3, liên quan đến cháu An Nhi…”
Ly cà phê trên tay Trần Quốc Duy bất ngờ rơi thẳng xuống sàn, sành sứ vỡ tan, cà phê trào ra thảm. Ông bật dậy như bị bỏng, mặt tái nhợt nhợt, gân xanh nổi đầy trên sống mũi, hét lên vào điện thoại: “Cái gì? Cháu bé viết cái gì mà các ông niêm phong trường? Tôi bay sang ngay!”
Ông dập máy mạnh đến mức điện thoại rung lên bần bật, tay run rẩy lục tung túi quần tìm vé máy bay, trán đổ mồ hôi ròng ròng. Trong lồng ngực ông, sự hoảng loạn, giận dữ và lo lắng cực độ trào lên nghẹn ở cổ họng, hình ảnh An Nhi ngây thơ cười đùa bỗng hiện rõ mồn một trong đầu.
Hình ảnhAn Nhi ngây thơ cười đùa bỗng hiện rõ mồn một trong đầu Trần Quốc Duy. Ông lục xong vé máy bay, vội vã lao ra khỏi văn phòng, thuê xe hối hả chạy đến trường tiểu học, suốt dọc đường thầm cầu nguyện An Nhi bình an.
Ba mươi phút sau, Trần Quốc Duy hối hả chạy qua cổng trường tiểu học, vạt áo vest xộc xệch, cổ áo chưa kịp chỉnh lại sau khi vội vã khoác vội lên người. Đôi giày da đế dày dậm mạnh xuống sân trường trải đầy lá mục, mắt nhanh nhẹn rà quét từng góc sân, tìm kiếm bóng dáng An Nhi.
An Nhi đang đứng nép bên gốc cây phượng già gần hành lang tầng 3, thấy bóng Trần Quốc Duy, chân nhỏ chạy nháo nhác, lao thẳng đến ôm chặt lấy hai chân Trần Quốc Duy, mặt vùi vào ống quần vải đắt tiền, khóc nức nở, vai rung lên bần bật.
“Bố ơi, con không cố ý để quên tờ giấy đó…”, tiếng An Nhi nghẹn ngào từng chữ, tay nhỏ siết chặt lấy ống quần Trần Quốc Duy không chịu buông.
Trần Quốc Duy cúi xuống, hai tay to khỏe nhấc An Nhi lên, ôm chặt vào lòng, một tay vỗ nhẹ lưng An Nhi. Ngực ông phập phồng, hơi thở còn dồn dập vì chạy vội, nhưng động tác vỗ về rất nhẹ nhàng, cẩn thận.
Lòng Trần Quốc Duy nặng trĩu, lo sợ tột độ. Tờ giấy của An Nhi ghi đầy lời kể về bạo lực gia đình, cả dự định nhảy lầu nếu không thay đổi hiện rõ trong đầu ông. Ông thầm nhủ phải sửa sai, bằng mọi giá bảo vệ An Nhi.
Trần Quốc Duy bế An Nhi đi qua hành lang, cô Phương và Hiệu trưởng đi sát phía sau. Không khí trong trường lúc này vắng lặng một cách kỳ lạ, chỉ có tiếng bước chân dồn dập vang lên trên nền gạch. Họ dừng lại trước cửa phòng giám hiệu. Hiệu trưởng lấy chìa khóa, mở cửa, rồi gật đầu mời ông bố đại gia bước vào.
Cánh cửa đóng sập lại sau lưng ba người, tiếng chốt cửa vang lên lạnh lẽo. Hiệu trưởng tiến thẳng đến bàn làm việc, bật đèn bàn. Một vùng ánh sáng vàng hẹp chiếu xuống tờ giấy trắng đặt chính giữa mặt bàn gỗ bóng loáng. An Nhi trong lòng Trần Quốc Duy khẽ giật mình, vùi mặt sâu hơn vào vai bố.
Hiệu trưởng lấy tờ giấy, đặt nhẹ lên bàn, rồi lùi lại nửa bước. Ánh sáng từ đèn bàn hắt rõ những dòng chữ mờ tịt, viết bằng bút chì và đã bị tẩy xóa nhiều lần, để lại những vết rách nhẹ trên mặt giấy.
Hiệu trưởng khoanh tay, giọng trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng: “Anh Duy, xem kỹ đi, cháu viết cái này suốt mấy tháng nay.”
Trần Quốc Duy từ từ hạ An Nhi xuống đất, hai tay nắm lấy vai con gái. Ông cúi xuống nhìn tờ giấy. Đôi mắt sắc lạnh thường ngày của vị đại gia giàu nhất khu phố Nam Hòa bắt đầu rung lên. Những dòng chữ nhí nhoảnh hiện ra: “Bố đánh con…”, “Con không muốn sống…”, “Tầng 3 cao lắm…”.
Tay ông chạm vào mép giấy, ngón tay bắt đầu run rẩy một cách khó kiểm soát. Máu trong người ông như ngừng chảy khi nhận ra đó chính là tờ giấy con gái ông mang đến trường mỗi ngày, tờ giấy mà ông từng coi là trò trẻ con vô nghĩa.
Cô Phương đứng bên cạnh, im lặng quan sát, đôi mắt ánh lên vẻ đau xót nhưng kiên định. Cô thầm nghĩ: “Đã đến lúc anh phải đối mặt với sự thật tàn khốc này.”
Trần Quốc Duy nhíu mày cực sâu, bàn tay to khỏe của ông siết chặt lấy cạnh bàn cho đến khi các đốt ngón tay trắng bệch. Ông đọc đi đọc lại dòng chữ “nhảy lầu” mà An Nhi đã viết. Một cơn lạnh sống lưng ập đến. Ông nhìn xuống An Nhi, đứa con gái duy nhất mà ông vẫn luôn cho rằng mình đang nuông chiều, giờ đây đang co ro, run lẩy bẩy dưới ánh đèn bàn lạnh lẽo.
Cánh cửa phòng giám hiệu mở ra, ánh sáng bạc quang lòa từ đèn bàn soi khối tờ giấy nặng trĩu bầu rứa. Trần Quốc Duy cúi xuống, mặt tròn vàng của mình vùi vào tay An Nhi, chú ý từng ký tự xung quanh.
“Bố đánh con, mẹ khóc trong phòng, bác bảo vệ biết, bác không dám nói…” Từng dòng chữ như chọc lên nhũng rào rạc, dột dít vuốt qua lưng. Dạ, Duy, giai thoại ấy kì lạ, “Đã l mất trăm năm,” anh mỉm cười đùa, nhưng mắt rơi lệ giật giật, góc mắt chìm giữa đổ thảm.
Ông bật một tiếng hô vỗ, rồi lặng thinh, bộ ngực rung rêu giam nhịp thở. “Không… không thể, tôi chưa bao giờ đánh cháu, ai bịa đặt?”
Lời nói vọng lại trong căn phòng trống rỗng, ngắt quãng giữa những tiếng thở thởng của sàn gạch.
Phương đứng chân trần, ánh mắt liếc chằm chằm vào ông Trần. Bàn tay làm việc nhẹ nhàng, đôi mắt mỉm lên ánh xướng nghi ngờ. Cô nói êm đềm nhưng chắc chắn: “Ông có chắc chi?”
Ông Duy thở dài, đôi tai hơi lắc lư, giọng trầm trầm ghen:
“Chúng ta đã sống trong khoa hoa, cô cũng biết chúng ta có quỹ tài… Hãy vui lòng bỏ qua những nhất thọ này, trừ khi thật sự có kẻ làm điều đó.”
An Nhi không có mặt hiện diện, nhưng tờ giấy như lan tỏa tiếng rền la. Trần Quốc Duy dự đoán từng chuyển động trong tâm trí: “Đợi.. chơ chờ… cô Phương? Bà bảo vệ? Giàu có đủ tiền để dập tắt…?”
Phương bước thêm, mắt nắm lấy ánh sáng tia nén, luôn keo keo về sự thật.
Trần Quốc Duy bỏ tai, cố
Cô Phương đứng trước bàn giấy trong phòng giám hiệu, mắt mở to khi dần dần ánh sáng từ đèn ngủ thắp lên dòng chữ cuối cùng. “Nếu bố còn đánh con, con sẽ nhảy từ tầng 3 xuống.” Từ chữ viết dày dặn bất lầm qua tờ vải vẻ, câu nói vang vọng trong phòng trống rỗng. Cô nhẹ tay đưa tờ giấy lên, nhìn nhắm vào con mắt chưa bao giờ bị lộ ra địa chỉ.
“Sai, cậu không muốn bảo tường, Phương.” Tông giọng căng thẳng tràn ngập trong đêm, một tiếng hắt hơi thổi qua ngăn sông dày dặn.
Cô Phương lấy tờ giấy, rút ra 5 tờ khác đã nhặt được trước đó, giống như nhất. “Tôi nhặt được 5 tờ rồi, đều giấu dưới chân tường, cháu viết rồi tẩy đi mỗi ngày.” Từng câu nói vậy làm cô đau xót, mắt có lờ lờ, nhưng phong thái chắc chắn, quyết tâm không hề giảm.
Bên ngược hướng, ông Trần Quốc Duy ngồi bệt xuống ghế khóa, vội vã rút gối, gật đầu. Ông đắt trò, bất ngờ từ chậm rãi hướng o. Nhưng những tiếng rít nín sóng phồng lên tiềm ẩn trong tâm than. Ông không trấn an, trái tim của ông chiến thức chờ đợi;
“?…??” Ông thở chậm, mắt lạch tĩnh, bằng vắng trống rỗng, bức chì phản chiếu trong ký ức. Dù hồn đang đượm nhuốm, nhưng chẳng kè buộc nên một môt khẽ, sự cân tụ từ trái tim ông. Kiều bán côn, chịu trách nhiệm sự cursor cuối bế.
Cô Phương lăn trông vừa bàng. “Ông, con có thể trả lời một câu hỏi, rời nuôi vào? Người đây bạch “có” không?”.
Trần Quốc Duy vấp khói nặng tại lề bàn, gư hải dạo quá nóng. “Chú cần bảo toàn của.” Ông lò mở lắng, phát dải tràn mur.
Trong dáy phức, nữ nhân mang tẩu rất tạc cho trước, hú hè v7 khiến cho giãn trường khô rỗi. Cô Phương điện, vẩn trắng đó: “Một giải thưởng dần nhỏ ńean xem đó?”.
Ông chú cho lịch, rùa lúc dành đạo nhi.
Từ góc, Bà Đổi ra cố, tiếp đa ngược. Đằng qua thì miếng, Trần Quốc Duy khải công la đang não. Des.
Trước đà quà, Bảo vệ cáo nhắc chuyện nhiều. Đứt chép gian mà công. Trên đầu, sự buồn lộng mayxu tình quyết nối đầu ở. Pọn.
Cô Phương nhìn quay lại, huyết sy: “Nếu con rời?”.
Và họ đáp lại: “Cứ đi, làm gì ko.” Trận trên xuyên tham, gọi giá tính chưa sửa kết. Ông Nhi, anh giổ, “ngang…”.
Cửa điện không rung.
À. Bảo vệ phụ cởi, chẳng ơ ảo sang.)
Bà Duy thốc tháo xộc vào phòng giám hiệu, vai áo ướt đẫm mưa phùn sáng thứ Hai, tóc tai bù xù, đôi giày cao gót lạch xạch lảo đảo trên nền gạch bóng loáng. Mặt bà tái mét, mồ hôi lấm tấm ở thái dương, hơi thở dồn dập từng nhịp gấp gáp. Bà đã lùng sục khắp khu phố Nam Hòa, vòng qua mọi quán ăn, sân chơi gần trường tiểu học từ khi trời vừa hừng sáng, chẳng thấy bóng dáng An Nhi đâu.
Gương mặt vốn luôn chỉn chu của vợ Trần Quốc Duy giờ méo mó vì hoảng loạn, bà quét mắt nhanh khắp căn phòng, chỉ thấy Cô Phương đứng cạnh bàn giấy, Trần Quốc Duy bệt trên ghế, đầu cúi thấp, vai rung bần bật, tiếng khóc nghẹn ứ trong cổ họng.
Bà Duy lao tới, giọng hét rách rớt vang vọng cả hành lang tầng 3:
“An Nhi đâu? Mấy tháng nay cô nói cháu vui vẻ, ai ngờ…”
Lời nói chưa dứt, bà giật phắt tờ giấy để giữa bàn, mấy ngón tay trang điểm kĩ lưỡng run rẩy xòe ra, đọc từng dòng chữ mờ mờ bằng bút chì mà An Nhi đã tẩy qua loa. Dòng chữ cuối cùng hiện rõ dưới ánh đèn ngủ: “Nếu bố còn đánh con, con sẽ nhảy từ tầng 3 xuống.” Bà ngã khuỵu xuống sàn, tờ giấy tuột khỏi tay, trôi dạt dưới chân bàn.
Trần Quốc Duy ngẩng đầu lên, mắt sưng húp, gương mặt vốn phong độ của đại gia giàu nhất khu phố Nam Hòa giờ nhăn nhó như đứa trẻ bị bắt quả tang. Trần Quốc Duy định đưa tay đỡ vợ, nhưng Bà Duy vung tay gạt phắt, giọng đầy oán hận:
“Trần Quốc Duy còn nhìn cái gì nữa! Suốt mấy tháng qua Trần Quốc Duy đánh An Nhi như thế nào, tôi không biết sao? Con bé mỗi ngày mang giấy đến trường viết rồi tẩy đi, tôi tưởng cháu vui vẻ đi học, ai ngờ cháu đang gánh chịu đòn roi của Trần Quốc Duy!”
Bà Duy đấm mạnh vào ngực mình, tiếng đấm đanh thép vang lên, nước mắt lẫn mồ hôi chảy ròng ròng:
“Tôi hối hận lắm… Tại sao tôi không để ý? Tại sao tôi tin Trần Quốc Duy khi Trần Quốc Duy nói An Nhi nghịch ngợm, cần kỷ luật? Bây giờ con tôi đâu? Tầng 3 trường đã niêm phong 10 phút trước, nếu An Nhi làm liều thì sao?”
Cô Phương cúi xuống nhặt tờ giấy, giọng vẫn vững nhưng ánh mắt rớm nước:
“Bà Duy ơi, tờ giấy này Cô Phương nhặt được dưới chân tường hành lang tầng 3, An Nhi viết rồi tẩy đi mỗi ngày, 5 tờ trước đó cũng y hệt. Cháu đã gửi tín hiệu cầu cứu suốt mấy tháng, chúng ta đều bỏ lỡ.”
Trần Quốc Duy úp mặt vào lòng bàn tay, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa. Trần Quốc Duy thầm nghĩ: “Mình làm sao sửa chữa được đây? An Nhi có tha thứ cho mình không?”
Bà Duy đứng bật dậy, tay giú chặt mép bàn gỗ, móng tay sơn đỏ để lại vết xước dài:
“Tôi đi tìm An Nhi. Dù có phải lục tung cả trường, lục tung cả khu phố này, tôi cũng phải tìm thấy An Nhi.”
Bà Duy lao ra cửa, vạt áo dạ hội vướng vào cạnh bàn khiến lọ hoa rơi vỡ toang, nước tràn ra sàn, nhưng bà không buồn ngoái lại.
Tiếng gót giày lạch xạch của Bà Duy vang vọng dần xuống hành lang tầng 3, hòa lẫn tiếng nước nhỏ giọt lách tách từ lọ hoa vỡ trong phòng giám hiệu. Ngay sát mép tường cạnh cửa phòng, An Nhi ép sát lưng vào bề mặt vôi thô, tai áp chặt vào khe hở giữa cánh cửa gỗ và khung cửa, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt vạt áo sơ mi đồng phục đến mức vải nhăn nhúm.
Trần Quốc Duy vẫn ngồi bệt trên ghế bên trong, tiếng khóc nghẹn ứ trong cổ họng lọt qua khe cửa vang rõ, lẫn cả tiếng nấc đinh tai của Bà Duy vừa hét lên phút trước. An Nhi nghe rõ từng nhịp thở gấp gáp của Trần Quốc Duy, nghe rõ cả tiếng đấm ngực đanh thép của Bà Duy lúc nãy, hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má An Nhi, rơi xuống mu bàn tay đang siết chặt vạt áo.
An Nhi cúi đầu, môi run rẩy thì thầm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy: “Bố mẹ có thật sự yêu con không…”
An Nhi thầm nghĩ: “Sao không ai trả lời?”
An Nhi vẫn giữ nguyên tư thế, tai ép chặt hơn vào khe cửa, chờ đợi phản ứng từ phía trong. Trần Quốc Duy chỉ úp mặt vào lòng bàn tay, tiếng khóc vỡ òa trong phòng, Cô Phương đứng im lặng cạnh bàn giám hiệu, tay vẫn cầm tờ giấy ghi nội dung bạo lực gia đình của An Nhi, chẳng ai trả lời câu hỏi thầm thì của An Nhi. An Nhi mím chặt môi, đôi mắt đỏ hoe nhìn xuống nền gạch lạnh lẽo của hành lang, lòng tràn đầy nỗi buồn bã và hoang mang, vẫn kiên nhẫn đợi chờ phản hồi từ Trần Quốc Duy và Bà Duy.
An Nhi vẫn đứng bất động, ngón tay nhỏ nhắn cọ xát vào vạt áo nhăn nhúm, chờ đợi một lời đáp mà mãi không tới. Tiếng khóc nghẹn của Trần Quốc Duy bên trong vẫn lẫn vào tiếng thở dài đứt quãng của Bà Duy, bầu không khí ngột ngạt bao trùm hành lang tầng 3 vắng lặng.
Đột nhiên, tay nắm cửa gỗ lạnh lẽo vặn mạnh. Cánh cửa phòng giám hiệu bật mở rộng, gió lùa từ hành lang thốc vào làm tờ giấy trong tay Cô Phương rung rinh. Trần Quốc Duy đứng sững ở ngưỡng cửa, đôi mắt đỏ ngầu, mặt mũi hốc hác sau cơn khóc dữ dội. Trần Quốc Duy nhìn thấy An Nhi đang đứng sát mép tường, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn mình.
Sự bàng hoàng xẹt qua ánh mắt Trần Quốc Duy. Trần Quốc Duy lao ra khỏi phòng, đôi chân Trần Quốc Duy bước nhanh đến mức suýt vấp phải nền gạch. Trần Quốc Duy quỳ sụp xuống trước mặt An Nhi, hai tay run rẩy ôm chặt lấy An Nhi, lực siết mạnh đến mức An Nhi giật mình.
“Bố xin lỗi con, bố không bao giờ đánh con nữa, bố sai rồi.” Giọng Trần Quốc Duy nghẹn ứ, từng chữ bật ra kèm theo tiếng nấc đinh tai, vai Trần Quốc Duy run bần bật vì hối lỗi và đau đớn.
Bà Duy chạy vội ra sau lưng Trần Quốc Duy, nước mắt mặn chát chảy dài trên gương mặt phấn son nhòe nhoẹt. Bà Duy vòng tay ôm lấy cả Trần Quốc Duy và An Nhi, đầu tựa vào vai Trần Quốc Duy, tiếng khóc nức nở lẫn vào tiếng nấc của Trần Quốc Duy. An Nhi đứng sững trong vòng tay ấm áp bất ngờ, đôi môi run rẩy, rồi bất chợt òa khóc nức nở, nước mắt thấm đẫm vai áo sơ mi của Trần Quốc Duy.
Cô Phương đứng bên cửa phòng giám hiệu, tay siết chặt tờ giấy ghi lại lời kể bạo lực gia đình của An Nhi, ánh mắt mềm mại nhìn xuống ba người Trần Quốc Duy, Bà Duy và An Nhi đang ôm chặt lấy nhau giữa hành lang vắng, khóe miệng thoáng buồn.
Tiếng khóc của An Nhi dần nấc nhẹ, Trần Quốc Duy vòng tay lau nước mắt cho An Nhi, đầu ngón tay run rẩy vuốt lại mái tóc rối của An Nhi. Bà Duy cầm tay An Nhi, dắt An Nhi bước về phía cửa phòng giám hiệu, Trần Quốc Duy đi sát bên cạnh, vai vẫn còn run bần bật vì hối lỗi.
Cánh cửa phòng giám hiệu khép lại, tiếng chuông điện thoại reo vang từ bên trong. Cô Phương lén nhìn qua khe cửa kính hở, thấy Hiệu trưởng trường ngồi sau bàn làm việc, tay ấn nhanh các số trên bàn phím điện thoại bàn, mặt cau có hẳn lên.
“Chị Lan à, tôi là Hiệu trưởng trường đây. Cậu chuẩn bị lên trường ngay, có học sinh cần hỗ trợ tâm lý khẩn cấp.” Giọng Hiệu trưởng trường dứt khoát, mắt liếc nhanh qua khung cửa kính nhìn ra hành lang vắng. “Đúng, học sinh lớp 1, tên An Nhi. Cậu mang đầy đủ hồ sơ chuyên môn, 15 phút nữa phải có mặt tại phòng giám hiệu, không trễ đấy nhé.”
Hiệu trưởng trường gác máy, tay vẫy gọi Cô Phương vào phòng. Cô Phương đẩy cửa bước vào, tờ giấy ghi chú của An Nhi vẫn cầm chặt trong lòng bàn tay. Hiệu trưởng trường chỉ vào ghế đối diện, ánh mắt tối sầm khi dừng lại ở tờ giấy trên tay Cô Phương.
“Cô Phương giữ cái này làm gì? Chuyện gia đình của con Trần Quốc Duy là chuyện nội bộ, trường chỉ hỗ trợ tâm lý là xong. Tôi vừa liên hệ chuyên gia tâm lý học đường, Cô Phương xin phép làm người đồng hành cùng An Nhi đúng không? Tôi đồng ý, nhưng nhớ kỹ điều này.”
Hiệu trưởng trường đứng dậy, hai tay chống xuống mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào mặt Cô Phương. “Chuyện này phải giữ kín, không để báo chí biết ảnh hưởng đến trường. Trần Quốc Duy là nhà tài trợ lớn nhất của trường, nếu scandal này lộ ra, uy tín trường mất sạch, tôi sẽ truy cứu trách nhiệm của Cô Phương trước tiên.”
Cô Phương gật đầu, mắt không rời tờ giấy ghi đầy nét chì mờ nhòe của An Nhi. Cô Phương nhớ lại nội dung tờ giấy: An Nhi viết mình bị bạo lực gia đình, dự định nhảy lầu nếu không thay đổi. Quyết tâm cháy bỏng trong lòng Cô Phương, Cô Phương siết chặt nắm đấm dưới bàn.
“Em hiểu, thưa Hiệu trưởng trường. Em sẽ đồng hành cùng An Nhi, đảm bảo mọi thông tin không lộ ra ngoài.” Cô Phương đáp, giọng trầm nhưng kiên định. Trong đầu Cô Phương thoáng nghĩ: “Dù Hiệu trưởng trường lo uy tín trường, em nhất định giúp An Nhi thoát khỏi bạo lực.”
Mặt trời ngả bóng, gần ba giờ chiều, tầng 3 trường học chính thức được gỡ niêm phong. Tiếng trống trường vang lên, học sinh khối 1 xếp hàng trở lại lớp học.
An Nhi bước vào lớp, ngồi xuống bàn cũ, tay không còn cầm tờ giấy trắng và bút chì như mọi ngày. Cô Phương đi theo sau học sinh, tay cầm cuốn sổ mới bìa màu pastel và hộp bút màu mới.
Cô Phương đặt vật phẩm lên bàn An Nhi, kéo ghế ngồi xuống cạnh An Nhi. Cô Phương nhìn thẳng vào mắt An Nhi, giọng nhẹ nhàng: “Nhi viết những gì vui vẻ vào đây nhé, cô luôn ở đây lắng nghe.”
An Nhi ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ, nụ cười nhỏ xíu nhưng rạng rỡ hơn hẳn những ngày trước. An Nhi cầm lấy cây bút màu hồng, lật mở cuốn sổ trắng tinh, đầu bút chạm nhẹ lên mặt giấy.
An Nhi vẽ hình ba người nắm tay nhau, mái tóc của mỗi người được tô màu khác nhau, nụ cười trên môi từng người đều rạng rỡ. An Nhi tô màu nền xung quanh bằng bút xanh lá, vẽ thêm hình mặt trời vàng ở góc trên bên phải.
An Nhi đặt bút xuống, nhìn vào hình vẽ gia đình ba người, nụ cười trên môi An Nhi vẫn còn đó, nhẹ nhàng và ấm áp.
Buổi chiều muộn, tại văn phòng khách sạn 5 sao, không khí trở nên ngột ngạt sau khi Trần Quốc Duy đọc xong báo cáo về sự việc của An Nhi. Ông đập mạnh tay xuống bàn làm việc, ánh mắt sắc lạnh ghim thẳng vào người bảo vệ trường đang đứng run rẩy trước mặt.
Trần Quốc Duy: “Anh biết rõ mọi chuyện diễn ra trong trường, biết An Nhi viết gì trên những tờ giấy đó mà vẫn chọn cách im lặng đổi lấy sự bình yên của chính mình?”
Bảo vệ trường: “Thưa ông, tôi chỉ là làm theo lệnh cấp trên, tôi không dám can thiệp vào chuyện gia đình của khách hàng…”
Trần Quốc Duy cắt ngang, giọng đanh thép: “Từ giây phút này, anh bị sa thải. Hệ thống an ninh của tôi không cần những kẻ vô cảm như anh. Cút đi!”
Bảo vệ trường cúi gằm mặt, lặng lẽ bỏ đi dưới ánh nhìn khinh miệt của ông chủ. Trần Quốc Duy thở dài, cảm giác ân hận như lưỡi dao cắt nát lòng tự trọng của ông. Ông lập tức ra lệnh họp gia đình khẩn cấp tại biệt thự khu phố Nam Hòa.
Tại phòng khách, không gian tĩnh lặng đến mức nghe thấy tiếng tíc tắc của đồng hồ. Bà Duy mặc một chiếc váy dạ hội chỉnh tề, đang chuẩn bị đi làm thì bị Trần Quốc Duy gọi lại.
Bà Duy: “Anh gọi em về gấp làm gì? Em còn cuộc họp quan trọng với đối tác.”
Trần Quốc Duy bước đến, nhìn thẳng vào vợ: “Em sẽ không đi nữa. Chúng ta cần dành thời gian cho An Nhi. Thực tế, em đã lơ là con cái quá lâu rồi.”
Bà Duy sững sờ, nhìn chồng như không tin vào tai mình: “Ý anh là sao? Sự nghiệp của tôi mà anh không quan tâm à?”
Trần Quốc Duy cầm lấy đôi tay lạnh lẽo của vợ, giọng mềm mại nhưng kiên quyết: “Sự nghiệp có thể xây dựng lại, nhưng tổn thương tâm lý của con là không thể cứu vãn nếu chúng ta chậm trễ. Tôi quyết định thay đổi cách giáo dục, tuyệt đối không dùng bạo lực nữa. Và em, hãy nghỉ việc để chăm sóc con. Đó là lựa chọn tốt nhất cho gia đình lúc này.”
Bà Duy nhìn xuống đôi bàn tay mình, suy nghĩ về những ngày tháng bỏ mặc con gái nơi xó tối. Bà gật đầu, nước mắt lăn dài trên má: “Được rồi. Tôi sẽ nghỉ. Con cái quan trọng hơn tất cả.”
Ngay lúc đó, An Nhi từ trên lầu đi xuống, tay vẫn ôm cuốn sổ màu pastel. Cô bé nhìn bố mẹ đang nắm tay nhau, ánh mắt trong veo đầy hy vọng. Trần Quốc Duy tiến lại gần con gái, quỳ xuống ngang tầm mắt con, giọng nói trầm ấm vang lên giữa không gian đang hàn gắn:
Trần Quốc Duy: “Từ nay gia đình mình sẽ luôn nói chuyện, lắng nghe con, không giấu giếm nữa.”
An Nhi mỉm cười, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy bố và mẹ. Gia đình ba người đoàn tụ trong một cái ôm thật chặt, xóa tan đi những vết thương mà bạo lực đã gây ra.
Trần Quốc Duy nhẹ nhàng thả tay khỏi vợ và con gái, ánh mắt trầm ấm nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình. Bà Duy lau vội nước mắt, nắm lấy tay An Nhi dẫn con lên lầu nghỉ ngơi.
Một tuần trôi qua, lời hứa không dùng bạo lực của hai vợ chồng Trần Quốc Duy được giữ vững tuyệt đối. An Nhi không còn ôm cuốn sổ nhỏ viết những dòng chữ mờ mờ mỗi tối, cũng chẳng còn sợ hãi mỗi khi nghe tiếng bước chân nặng nề của bố hay mẹ.
Sáng thứ Hai tuần sau, An Nhi xách cặp đến trường, tay siết chặt tờ giấy trắng mới tinh không một vết tẩy xóa. Chữ viết bằng bút chì trên giấy rõ rành rọt từng nét: “Bố mẹ hứa không đánh con nữa, con vui lắm.”
Giờ ra chơi, An Nhi chạy tới hành lang tầng 3 trường học – nơi An Nhi từng ngồi viết giấy mỗi giờ ra chơi – tìm thấy Cô Phương đang đứng nhìn xuống sân. An Nhi thở hắt ra, đôi mắt sáng ngời đầy niềm tin, đưa tờ giấy cho Cô Phương: “Cô Phương, con không cần giấu giếm nữa đúng không?”
Cô Phương cúi nhìn tờ giấy, ngón tay run nhẹ vuốt qua dòng chữ rõ ràng của An Nhi. Xúc động dâng trào nơi khóe mắt, Cô Phương quỳ xuống ngang tầm mắt An Nhi, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy An Nhi vào lòng. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Cô Phương, ấm áp và an lòng.
An Nhi rời khỏi vòng tay Cô Phương, đôi mắt đen láy nhìn về phía góc hành lang tầng 3 vốn là chỗ cô bé ngồi mỗi giờ ra chơi viết giấy trắng. Chỗ ấy giờ trống trải, chỉ còn vệt bụi mờ trên thành ghế đá cũ. An Nhi bật cười khúc khích, vẫy tay chào Cô Phương rồi chạy nhanh xuống cầu thang, đôi giày vải trắng lấm tấm bụi đất nện nhịp nhàng trên bậc thang.
Sân chơi dưới kia rộn rã tiếng cười nói của lũ trẻ. An Nhi lao vào đám bạn đang nhảy dây, má hồng hào, tóc đuôi ngựa vung vẩy theo từng bước chân. Một bạn học nhỏ nhắn đang đứng cạnh ghế đá sân chơi nhìn thấy An Nhi, hấp háy mắt hỏi:
– An Nhi, hôm nay không viết giấy à?
An Nhi vừa nhảy vừa cười giòn tan, giọng reo vui:
– Con viết hết rồi, giờ con chơi thôi!
Bọn trẻ reo hò, kéo An Nhi vào vòng chơi trốn tìm. Cô bé chạy nhảy giữa hàng cây phượng non, tiếng cười vang khắp sân trường, hồn nhiên, vui vẻ, hòa nhập hoàn toàn với bạn bè xung quanh, không còn vẻ rụt rè, sợ hãi nào như mấy tuần trước.
Gió nhẹ mang theo hương hoa sứ đầu hè thổi qua hành lang tầng 3 vắng lặng, những dải băng niêm phong màu vàng của nhà trường vẫn dán kín cửa các phòng học tầng này, nhưng chẳng ai còn để ý nữa. Ở phía dưới sân, An Nhi vẫn đang chạy nhảy, má đỏ hây hây, đôi mắt sáng long lanh không còn vệt mờ của sợ hãi. Cô Phương đứng tựa lan can tầng 3 nhìn xuống, khóe môi nhếch nhẹ một nụ cười nhẹ nhõm.
Trần Quốc Duy sáng nay đưa An Nhi đến trường, dừng chiếc xe Rolls Royce đen bóng trước cổng, không còn vẻ mặt hầm hố như trước. Khi An Nhi vẫy tay chào rồi chạy vào sân, ông nhìn theo bóng con gái nhỏ, thầm nghĩ những lời hứa tuần qua không chỉ cứu con bé, mà còn cứu cả căn nhà vốn luôn lạnh lẽo bởi những trận cãi vã. Bà Duy ngồi ghế phụ, tay vuốt nhẹ lọn tóc, cũng mỉm cười. Bạo lực từng là vết sẹo hằn sâu vào tâm trí trẻ thơ, nhưng tình thương và lời hứa chân thành đã dần lấp đầy hố sâu ấy.
Cuộc đời đôi khi chẳng cần những cao trào giật gân kéo dài mãi, sau cơn bão là bầu trời bình yên, sau nỗi đau là sự trưởng thành của cả người lớn lẫn trẻ nhỏ. An Nhi không còn cầm tờ giấy trắng viết chữ mờ mờ mỗi ngày, cô bé giờ có quyền được vui chơi, được cười, được làm đứa trẻ lớp 1 bình thường như bao bạn khác. Những tủi thân, sợ hãi đã nằm lại phía sau, thay vào đó là ánh nắng sớm mai ấm áp, là tình yêu thương vốn dĩ đã có, chỉ bị che lấp bởi những cơn giận dữ vô lý. Có những bài học chỉ cần một lần trải qua, cả đời sẽ nhớ: đánh đập không phải cách dạy con, im lặng không phải cách bảo vệ trẻ, và hạnh phúc nhất của một gia đình, chẳng qua là bữa cơm ấm áp, không tiếng la hét, không nước mắt.

