“Phát hiện m/ộ gia tiên có tổ mối đùn lên, cả họ góp tiền sửa sang cho các cụ “”mát mẻ””, nào ngờ ngày động thổ, cô con dâu h:ốt ho:ảng chạy đến, gào to: Đừng động vào…
Ở làng Đông, nhà họ Nguyễn vốn là một dòng họ lớn, đông con cháu, nổi tiếng hiếu thảo và đoàn kết. Nhưng năm ấy, vào một ngày mưa dầm, ông Ba – người trông coi phần m:ộ phát hiện một tổ mối to tướng đùn lên ngay cạnh m:;ộ tổ không biết từ bao giò. Đất quanh m:ộ lún xuống, cỏ mọc um tùm, trông xót xa như thể các cụ đang bị bỏ bê.
Cả họ họp lại, ai nấy đều áy náy. Ông trưởng họ, cụ Tám, vuốt chòm râu bạc, trầm ngâm: “M//ộ tổ mà để thế này, con cháu làm sao yên tâm? Phải sửa sang cho các cụ mát mẻ!” Cả họ đồng lòng góp tiền, người ít kẻ nhiều, quyết định xây lại ngôi m//ộ khang trang, lát đá hoa cương, làm cả hàng rào sắt xung quanh. Ngày động thổ được chọn, trời trong xanh, gió mát, mọi người xúng xính áo dài, khăn đóng, chuẩn bị làm lễ lớn.
Sáng hôm đó, khi thầy cú//ng vừa khấ/n xong, mấy thanh niên trong họ cầm cuốc xẻng chuẩn bị đào đất thì bất ngờ cô Lan con dâu út của ông Bảy – từ đâu chạy đến, mặt mày tái mét, hét lên: “Đừng động vào! Đừng đào!” Cả họ ngớ người, quay lại nhìn cô. Ông trưởng họ cau mày: “Con bé này, sao lại ngăn cản? M//ộ tổ sửa sang là chuyện đại sự, mà//y nói gì lạ lùng thế?”
Cô Lan hít sâu, kể rằng trong mơ, cụ cố mặc áo dài đen, đứng bên gốc đa cổ thụ gần mộ, chỉ tay xuống đất và nói: “Bảo vật nằm dưới tảng đá lớn, nhưng chỉ người có lòng thành, không tham lam, mới được chạm vào. Đào sai cách, đất sẽ sập, nước sẽ tràn.”
Nghe xong, cả họ im phăng phắc. Có người sợ hãi, bảo hay là thôi, đừng động vào nữa. Nhưng ông Ba, vốn là người thực tế, cười khẩy: “Chuyện mơ mộng của con dâu út mà cũng tin? Cứ đào đi, tôi không tin có gì!”… 👇👇👇”
“… Ông Ba, vốn là người thực tế, cười khẩy: “Chuyện mơ mộng của con dâu út mà cũng tin? Cứ đào đi, tôi không tin có gì!”
Lời ông Ba như một mệnh lệnh cuối cùng. Mấy thanh niên, tay vẫn giữ
chặt những chiếc cuốc, chiếc xẻng, thoáng nhìn nhau. Ánh mắt họ lướt qua gương mặt trắng bệch của cô Lan, rồi dừng lại ở cụ Tám đang trầm ngâm, cuối cùng quay lại phía ông Ba, người vừa đưa ra quyết định dứt khoát. Trong họ vẫn còn chút lưỡng lự, ám ảnh bởi lời cảnh báo “”đất sẽ sập, nước sẽ tràn”” mà cô Lan vừa kể, nhưng sự e dè đó nhanh chóng bị lấn át bởi áp lực phải nghe theo người lớn tuổi, theo sự đồng lòng của cả họ từ trước đó.
Hít một hơi sâu, một trong số mấy thanh niên, người có vẻ rắn rỏi nhất, gật đầu với những người còn lại. Họ bắt đầu tiến lại gần khu vực đã được thầy cúng chỉ định, nơi gần tảng đá lớn mà cô Lan đã nhắc đến. Không khí bỗng trở nên căng như dây đàn. Cả họ Nguyễn, từ người già đến trẻ nhỏ, đều nín thở dõi theo. Tiếng xẻng, cuốc va vào nhau lách cách khẽ khàng trong buổi sáng yên tĩnh.
Đến sát tảng đá lớn, người thanh niên đi đầu chọn một vị trí ngay cạnh, ước lượng khoảng cách theo chỉ dẫn của thầy cúng. Anh ta nhấc cao chiếc cuốc, thân hình vạm vỡ dồn lực. Cả người anh ta khựng lại một nhịp, có lẽ vẫn thoáng nghĩ về giấc mơ của cô Lan, nhưng chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn. Anh nghiến răng, hạ cuốc.
Một tiếng “”choảng!”” khô khốc vang lên, không quá lớn nhưng đủ để xé tan sự im lặng đang bao trùm. Nhát cuốc đầu tiên cắm phập xuống nền đất ẩm ngay cạnh tảng đá lớn, ăn sâu vào lòng đất lạnh lẽo. Bụi đất khẽ bay lên.”
“Anh thanh niên dồn lực vào nhát cuốc thứ hai, rồi thứ ba. Mỗi nhát cuốc bổ xuống, bụi đất lại bay lên theo một nhịp điệu đều đặn. Những người xung quanh nín thở, chờ đợi. Ông Ba đứng khoanh tay, ánh mắt dò xét, sẵn sàng mỉa mai nếu chẳng có gì xảy ra. Cụ Tám vẫn trầm ngâm, nhìn về phía gốc đa cổ thụ. Cô Lan siết chặt bàn tay, trái tim đập loạn xạ.
Chỉ sau vài nhát cuốc nữa, khi mũi cuốc vừa cắm xuống đất, một âm thanh chát chúa, khác lạ bỗng vang lên. Không phải tiếng cuốc chạm vào đá. Âm thanh đó nghe như kim loại va vào thứ gì đó đặc ruỗng, hoặc một vật liệu rắn chắc mà không phải là đá núi thông thường.
“”Choảng!””
Tiếng động dứt khoát, khiến cả đám đông đang im lặng đều giật mình. Người thanh niên đang đào đất, cánh tay vẫn đang ghìm chặt cán cuốc, cảm thấy một lực bật ngược lại từ lòng đất. Anh ta khựng lại, nét mặt giãn ra vì ngạc nhiên tột độ. Mũi cuốc của anh ta đã chạm vào một vật gì đó, cứng ngắc, nằm ẩn mình dưới lớp đất ẩm ướt.
Mấy thanh niên khác lập tức dừng tay, ánh mắt đổ dồn về phía đồng đội. Ông Ba đang đứng đó bỗng nhướn mày, vẻ hoài nghi thoáng chốc bị xua tan bởi sự tò mò. Cụ Tám mở to mắt, nhìn chằm chằm vào điểm mà chiếc cuốc vừa chạm tới. Cả họ Nguyễn xôn xao, thì thầm với nhau, những lời bàn tán về giấc mơ của cô Lan bỗng nhiên sống dậy.
Cô Lan cảm thấy toàn thân run lên. Giấc mơ… có thật? Vật lạ dưới lòng đất là thứ cụ cố đã cảnh báo? Sự sợ hãi ban đầu giờ đây hòa lẫn với một cảm giác vừa lo lắng, vừa tò mò khôn tả. Mọi người đều dừng lại. Không ai nói gì nữa. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn xuống điểm mà chiếc cuốc vừa chạm phải, nơi một bí ẩn có thể đang chờ đợi.”
“Người thanh niên cẩn thận đặt chiếc cuốc sang một bên. Anh ta và mấy thanh niên khác quỳ xuống, dùng tay không và những chiếc xẻng nhỏ bắt đầu moi đất xung quanh vật vừa chạm phải. Từng chút đất ẩm được gạt bỏ. Những rễ cây già ngoằn ngoèo bám chặt vào vật thể, như muốn níu giữ nó lại dưới lòng đất.
Cả họ Nguyễn xúm lại gần hơn, ai cũng cố gắng nhìn cho rõ. Những tiếng xì xào, bàn tán dần lắng xuống, thay vào đó là sự căng thẳng và hồi hộp tột độ. Tiếng đất bị bới lên, tiếng rễ cây bị bứt đứt, vang vọng trong không gian yên tĩnh.
Ông Ba, với vẻ mặt không còn chút hoài nghi nào, ghé sát xuống nhìn. Ánh mắt ông dán chặt vào thứ đang dần lộ diện. Từ một vật cứng cáp ban đầu, giờ đây hình dáng của nó đã hiện rõ hơn. Không phải là đá. Càng bới, lớp đất và rễ cây càng bị loại bỏ, và màu sắc nguyên thủy của vật thể bắt đầu hiện ra. Màu nâu sẫm, của gỗ.
“”Gỗ…?”” Một giọng thì thầm cất lên từ đám đông.
Khi vật thể được bới gần hết, hình dáng của nó đã rõ ràng. Đó là một chiếc hộp. Chiếc hộp gỗ đã cũ kỹ lắm rồi, bề mặt sần sùi, bám đầy đất đá và rễ cây chằng chịt. Nó nằm gọn trong cái hố nhỏ vừa được đào lên.
Ông Ba đứng thẳng dậy, khuôn mặt từ trạng thái dò xét, ngạc nhiên ban đầu giờ đã biến thành kinh ngạc tột độ. Mắt ông mở to, môi khẽ hé ra như không tin vào cảnh tượng trước mắt. Ông không nói nên lời, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ cổ xưa nằm dưới đất.
Cách đó không xa, Cô Lan đứng chết lặng. Hai tay cô ôm chặt lấy ngực, cảm giác như trái tim sắp nhảy ra ngoài. Khuôn mặt cô tái mét, không còn một chút sắc máu nào. Giấc mơ… chiếc hộp… Nó là thật! Cảm giác sợ hãi dâng lên ngập tràn, cùng với sự bàng hoàng khó tả. Cụ cố đã cảnh báo. Vật này chính là thứ đó. Bí ẩn được chôn giấu dưới mộ tổ, giờ đây đã vén màn.”
“Ông Ba hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh lại sự kinh ngạc đang dâng trào. Chiếc hộp gỗ cổ xưa nằm lặng lẽ dưới hố, thách thức sự tò mò và cả nỗi sợ hãi của ông. Ông bước lại gần hơn, cẩn thận quỳ xuống bên cạnh hố. Mấy thanh niên đào đất và những người thân khác trong họ Nguyễn im lặng theo dõi, không dám phát ra tiếng động.
Ông Ba đưa hai tay xuống, nhẹ nhàng luồn vào phía dưới chiếc hộp. Chiếc hộp nặng hơn ông tưởng, nhưng ông vẫn dùng hết sức nhấc nó lên khỏi lớp đất ẩm. Bụi đất bám đầy bề mặt sần sùi của chiếc hộp. Ông dùng tay phủi bớt đi lớp đất thô bên ngoài.
“”Lùi lại chút, lùi lại chút đi các ông các bà!”” Ông Ba nói lớn, giọng khàn đặc vì xúc động, vừa nói vừa xua tay ra hiệu cho mọi người lùi rộng vòng vây.
Đám đông nghe lời ông, giãn ra một chút, nhưng ánh mắt ai nấy vẫn dán chặt vào chiếc hộp trên tay ông. Ông Ba đặt chiếc hộp xuống nền đất phẳng hơn, gần mép hố. Ông nhìn quanh, rồi nhặt lấy chiếc xẻng nhỏ mà mấy thanh niên vừa dùng để bới đất.
Ông ghé chiếc xẻng vào khe nắp hộp, từ từ cạy lên. Mấy giây căng thẳng trôi qua. Tiếng “”cạch”” nhỏ vang lên khi chiếc nắp gỗ bật ra, để lộ ra không gian bên trong.
Mọi người nín thở. Ánh nắng ban mai chiếu thẳng xuống, rọi vào lòng chiếc hộp.
Không có vàng bạc như nhiều người đã ngầm tưởng tượng. Thay vào đó là những vật thể có hình dạng lạ lùng. Đó là những đồ vật được chế tác từ đồng và ngọc bích, với những hoa văn chạm khắc vô cùng tinh xảo và kỳ lạ, chưa từng thấy bao giờ.
Và điều khiến tất cả phải sững sờ là, dưới ánh nắng sớm, những vật thể đó phát ra một thứ ánh sáng lấp lánh, huyền ảo, không giống bất kỳ kim loại hay đá quý nào họ từng biết. Ánh sáng đó như có linh hồn, nhảy múa trong không gian.
Cả họ Nguyễn ồ lên. Vẻ mặt của họ lúc này là sự kết hợp phức tạp của vỡ òa và hụt hẫng. Vỡ òa vì tìm thấy một thứ bí ẩn, một ‘bảo vật’ thật sự, chứ không phải chỉ là lời đồn. Hụt hẫng vì nó không phải là vàng bạc châu báu, thứ mà họ đã thầm mong chờ để đổi đời, để xây dựng lại cái nhà thờ tổ thật hoành tráng.
Nhưng ngay sau đó, sự thích thú và tò mò lấn át tất cả. Họ đổ xô lại gần hơn nữa, chen lấn để cố nhìn rõ những thứ đang phát sáng kia. Những hoa văn kỳ lạ, chất liệu độc đáo, và thứ ánh sáng mê hoặc…
“”Ôi trời ơi… Cái gì thế này?”” Một bà lão trong họ thốt lên, đưa tay run rẩy chỉ vào chiếc hộp.
“”Đồng với ngọc… Nhưng mà… sao lại sáng thế kia?”” Một người đàn ông lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi những vật thể lấp lánh.
Ông Ba cũng đang nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, miệng há hốc. Vẻ thất vọng ban đầu vì không phải vàng nhanh chóng bị thay thế bởi sự kinh ngạc và cả một chút e sợ trước vẻ kỳ ảo của những món đồ. Nhưng rồi, một cảm xúc khác bắt đầu len lỏi trong ánh mắt ông, và cả trong ánh mắt của những người khác đang vây quanh. Đó là sự tham lam. Thứ ánh sáng lấp lánh kia, dù không phải vàng, cũng chắc chắn là thứ vô cùng quý giá. Một ý nghĩ nhen nhóm trong đầu họ: “”Bán nó đi… đổi đời…””
Cách đó không xa, Cô Lan vẫn đứng chết lặng. Cô không thể tiến lại gần, như có một bức tường vô hình ngăn lại. Cô nhìn ánh sáng phát ra từ chiếc hộp, nhìn những gương mặt háo hức, tham lam đang chen chúc xung quanh. Lời cảnh báo của cụ cố văng vẳng trong đầu cô: “”Bảo vật… lòng thành… không tham lam… đất sập… nước tràn…”” Nỗi sợ hãi trong cô càng lúc càng lớn hơn. Ánh sáng lấp lánh kia không phải là điềm lành. Nó là lời nguyền. Nó đang thức tỉnh một thứ gì đó rất nguy hiểm.”
“Cả họ Nguyễn ồ lên, chen lấn lại gần chiếc hộp. Ánh sáng huyền ảo từ những vật thể lạ lẫm thu hút mọi ánh nhìn. Sự thất vọng ban đầu vì không phải vàng bạc nhanh chóng nhường chỗ cho vẻ kinh ngạc và cả một chút e sợ trước vẻ kỳ ảo của những món đồ. Rồi, sự tham lam nhen nhóm trong mắt nhiều người. Thứ ánh sáng lấp lánh kia, dù không phải vàng, cũng chắc chắn là thứ vô cùng quý giá. Một ý nghĩ nhen nhóm trong đầu họ: “”Bán nó đi… đổi đời…””
Cách đó không xa, Cô Lan vẫn đứng chết lặng. Cô không thể tiến lại gần, như có một bức tường vô hình ngăn lại. Cô nhìn ánh sáng phát ra từ chiếc hộp, nhìn những gương mặt háo hức, tham lam đang chen chúc xung quanh. Lời cảnh báo của cụ cố văng vẳng trong đầu cô: “”Bảo vật… lòng thành… không tham lam… đất sập… nước tràn…”” Nỗi sợ hãi trong cô càng lúc càng lớn hơn. Ánh sáng lấp lánh kia không phải là điềm lành. Nó là lời nguyền. Nó đang thức tỉnh một thứ gì đó rất nguy hiểm.
Trong lúc mọi người đang mải mê chiêm ngưỡng và bàn tán xôn xao về những món đồ phát sáng, Ông Ba chợt nhận ra một vật khác ở dưới đáy chiếc hộp.
“”Khoan đã!”” Ông Ba lên tiếng, giọng vẫn còn run run. “”Còn gì đây nữa này!””
Ông khẽ xê dịch vài món đồ kỳ lạ sang một bên. Dưới đáy chiếc hộp gỗ, một tấm thẻ bài hình chữ nhật bằng gỗ đã ngả màu nâu sẫm hiện ra. Bề mặt tấm thẻ khắc chi chít những ký tự nhỏ li ti, trông rất cổ kính.
Cụ Tám, ông trưởng họ Nguyễn, từ nãy đến giờ vẫn đứng trầm ngâm quan sát, bỗng giật mình. Ông là người duy nhất trong họ còn biết đọc chữ Hán Nôm cổ. Cụ bước lại gần chiếc hộp, ánh mắt dán chặt vào tấm thẻ bài.
Đám đông dạt ra, nhường lối cho Cụ Tám. Không khí háo hức ban nãy dần lắng xuống, thay vào đó là sự hồi hộp và chờ đợi.
Cụ Tám quỳ hẳn xuống bên cạnh chiếc hộp, đưa bàn tay run rẩy chạm vào tấm thẻ. Gỗ đã sần sùi, lạnh lẽo. Cụ nhẹ nhàng nhấc nó lên. Bụi đất bám vào những rãnh khắc chữ.
“”Chữ… chữ Hán Nôm…”” Cụ Tám lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đôi mắt nheo lại cố gắng đọc những dòng chữ đã mờ theo thời gian. Từng nét chữ cổ xưa hiện ra dưới ánh nắng.
Thời gian như ngừng lại. Cả họ Nguyễn nín thở nhìn theo Cụ Tám. Khuôn mặt già nua, trầm ngâm của cụ dần biến sắc. Từ sự tập trung cao độ, vẻ mặt Cụ Tám chuyển sang kinh ngạc, rồi đến lo sợ tột độ. Hai tay cụ run lên bần bật, khiến tấm thẻ suýt rơi khỏi tay.
“”Cụ Tám… có chuyện gì vậy ạ?”” Ông Ba hỏi, giọng đầy bất an.
Cụ Tám không đáp lời. Đôi mắt cụ mở to, dường như đang nhìn thấy thứ gì đó kinh hoàng hiện lên từ những dòng chữ cổ. Vẻ mặt cụ tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời không quá nóng.
Cô Lan từ xa nhìn cảnh tượng đó, tim đập thình thịch. Vẻ mặt sợ hãi của Cụ Tám chính là điều cô lo sợ nhất. Cái hộp, những món đồ kỳ lạ, và bây giờ là tấm thẻ bài này… Tất cả đang xác nhận điềm gở trong giấc mơ của cô.
Cụ Tám thở dốc, cố gắng trấn tĩnh. Cụ siết chặt tấm thẻ trong tay, đôi môi mấp máy không thành lời. Khuôn mặt cụ là sự hỗn loạn của sợ hãi, hối hận và một nỗi bất an ghê gớm. Những gì Cụ vừa đọc được trên tấm thẻ bài đã làm lộ ra một bí mật động trời, một sự thật khủng khiếp hơn bất cứ thứ ‘bảo vật’ hay lời nguyền nào họ từng nghĩ tới.
Đám đông xung quanh cảm nhận rõ ràng sự thay đổi đột ngột của Cụ Tám. Vẻ mặt háo hức, tham lam ban nãy tan biến. Thay vào đó là sự hoang mang, lo lắng và cả một chút sợ hãi lây lan từ người đứng đầu dòng họ.
“”Cụ Tám, cụ đọc được gì thế ạ?”” Một người khác trong họ khẽ hỏi.
Cụ Tám từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào những người xung quanh, đặc biệt là vào Ông Ba. Đôi mắt cụ đỏ ngầu, chứa đựng sự cảnh báo và tuyệt vọng.
“”Không… Không thể nào…”” Cụ Tám thều thào, giọng lạc hẳn đi. Tấm thẻ bài trong tay cụ như đang cháy lên một thứ sức mạnh vô hình, khiến cả không gian như chùng xuống. “”Chúng ta… Chúng ta đã sai rồi!”””
“Cụ Tám hít một hơi thật sâu, đôi mắt vẫn dán chặt vào tấm thẻ gỗ. Bàn tay run rẩy của cụ cố gắng giữ cho tấm thẻ ổn định. Cụ biết mình không thể giữ im lặng. Những dòng chữ này không chỉ là một lời nguyền, nó là một sự thật khủng khiếp cần được phơi bày.
Cụ nuốt khan, giọng vẫn còn hơi run run nhưng đã cố gắng lấy lại sự đĩnh đạc của người trưởng họ.
“”Đây… đây là lời dặn của cụ cố…”” Cụ Tám bắt đầu đọc, từng chữ như khắc vào không gian tĩnh lặng.
“”Hỡi hậu thế, những kẻ phàm tục dám xâm phạm nơi an nghỉ này…”” Cụ Tám dừng lại một chút, nhìn lướt qua những gương mặt đang căng thẳng chờ đợi. “”…Nơi đây không chứa vàng bạc châu báu như các ngươi lầm tưởng. Vật nằm dưới tảng đá này là thứ chỉ dành cho người có *lòng thành*…””
Giọng Cụ Tám càng lúc càng trầm xuống, đầy uy nghiêm và cả một chút bi ai. “”…Nó là vật linh thiêng, được trấn giữ ở đây để bảo vệ dòng tộc. Ai có ý đồ bất chính, dùng lòng tham để chiếm đoạt… sẽ rước về *tai họa khôn lường*.””
Cụ ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua từng người. Vẻ mặt của cụ lúc này không còn chỉ là sợ hãi, mà còn là sự cảnh báo nghiêm khắc.
“”Lời dặn ghi rõ: Kẻ nào chỉ vì tiền bạc, chỉ vì lòng tham mà động vào nơi này… sẽ khiến đất đai quanh mộ *sụp đổ*… nước từ lòng đất sẽ *trào lên*… nhấn chìm tất cả!””
Tiếng Cụ Tám đọc xong, không khí như đặc quánh lại. Những gì cụ vừa nói lặp lại chính xác từng lời trong giấc mơ của Cô Lan.
Sự háo hức, tham lam trên khuôn mặt của cả họ Nguyễn ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Tiếng xì xào nổi lên rồi nhanh chóng lắng xuống, chỉ còn lại tiếng gió thổi qua ngọn cây đa cổ thụ và tiếng tim đập dồn dập của mỗi người.
Mấy thanh niên đang đứng gần chiếc hộp, tay vẫn còn lấm lem bùn đất, lập tức giật mình lùi lại. Một vài người khác cũng bắt đầu nhích chân, như muốn tránh xa cái hộp và tảng đá chứa đựng bí mật đáng sợ kia.
Ông Ba đứng chết trân, vẻ mặt không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Sự hoài nghi ban đầu của ông giờ đây đã bị đè bẹp bởi nỗi sợ hãi chân thật.
Từ phía xa, Cô Lan nhìn cảnh tượng đó. Cụ Tám, một người trưởng họ uyên bác, trầm ổn, đang run rẩy cầm tấm thẻ bài. Những người trong họ, những người vừa còn bàn tán về việc bán ‘bảo vật’, giờ đây lại tái mặt, sợ hãi lùi bước. Tất cả đúng như những gì cụ cố đã cảnh báo trong giấc mơ.
Cô Lan khẽ gật đầu, như tự xác nhận với chính mình. Không phải là lời nguyền. Đó là lời cảnh báo. Lời cảnh báo cho những kẻ dám xem thường sự thiêng liêng, dám dùng lòng tham để trục lợi trên nơi an nghỉ của tổ tiên. Và lời cảnh báo đó… đang ứng nghiệm.”
“Không khí vẫn đặc quánh sau lời đọc của Cụ Tám. Nỗi sợ hãi dường như đóng băng tất cả mọi người. Mấy thanh niên lấm lem bùn đất vẫn đứng co ro, tay chân không dám nhúc nhích. Cụ Tám run rẩy, siết chặt tấm thẻ gỗ như thể nó là lá bùa hộ mệnh duy nhất.
Giữa sự tĩnh lặng đáng sợ ấy, một tiếng cười lớn đột ngột vang lên, phá tan không gian. Đó là ông Ba. Vẻ mặt của ông lúc này không còn là sự kinh hoàng ban nãy, thay vào đó là một nụ cười khẩy đầy thách thức và khinh miệt. Ông ta đứng thẳng dậy, phủi phủi đất bám trên quần áo, ánh mắt quét qua những gương mặt tái mét xung quanh.
“”Mấy chuyện mê tín dị đoan nhảm nhí!”” Ông Ba nói lớn, giọng điệu mỉa mai rõ rệt. Ông ta quay sang Cụ Tám, ánh mắt sắc như dao. “”Cụ Tám à, cái thời nào rồi mà còn tin ba cái lời nguyền nhảm nhí đấy? Tấm thẻ này do ai viết? Ông cố nhà ta xưa giờ có bao giờ nói chuyện ma quỷ đâu? Toàn là chuyện bịa!””
Ông Ba cười lớn lần nữa, tiếng cười đầy thách thức và ngạo mạn. Ông ta gạt ngang lời cảnh báo của Cụ Tám như gạt đi một thứ rác rưởi vô hình. Lòng tham và sự hoài nghi bẩm sinh đã nhanh chóng đè bẹp nỗi sợ hãi thoáng qua. Trong mắt ông ta lúc này chỉ có cái hộp bí ẩn kia và thứ ‘bảo vật’ chắc chắn đang nằm bên trong.
“”Có bảo vật thật đây rồi!”” Ông Ba chỉ tay vào chiếc hộp gỗ, vẻ mặt đầy tự tin. “”Mấy người cứ sợ hãi đi. Tôi thì khác! Có tiền, có vàng bạc trong đây, lo gì ba cái lời nguyền vu vơ!””
Nói rồi, bất chấp ánh mắt kinh hoàng của những người khác, bất chấp cái run rẩy tuyệt vọng của Cụ Tám, ông Ba hùng hổ tiến lại gần chiếc hộp. Bàn tay chai sạn của ông ta duỗi ra, định thò vào bên trong để túm lấy một món đồ nào đó được cho là “”bảo vật””. Cụ Tám và những người khác chỉ kịp há hốc mồm nhìn theo hành động liều lĩnh của ông Ba, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng họ.”
“Bàn tay chai sạn của ông ta vừa khu khoắng trong lòng chiếc hộp, tìm kiếm cái gọi là “”bảo vật””. Ngay khi những ngón tay ông ta chạm vào một vật thể lạnh lẽo, cứng nhắc dưới đáy hộp…
ẦM!
Một chấn động dữ dội đột ngột ập đến. Mặt đất dưới chân mọi người như bị xé toạc. Không còn là sự rung lắc nhẹ, nó là cơn địa chấn thực sự. Khu vực mộ tổ, rồi lan ra nhanh chóng, cả khu đất xung quanh đều rung chuyển dữ dội.
Tiếng đất đá va vào nhau lạo xạo ban đầu nhanh chóng biến thành tiếng ầm ầm như sấm rền. Hố đất mà mấy thanh niên vừa đào bỗng chốc lở rộng ra với tốc độ kinh hoàng. Thành hố không giữ được nữa, đất cát ầm ầm sụp xuống, kéo theo cả những tảng đá nhỏ.
Từ dưới đáy hố sâu hoắm vừa sụp lở, một âm thanh ghê rợn vang lên, như tiếng nước bị dồn nén dưới lòng đất hàng thế kỷ. Rồi, một dòng nước đục ngầu, cuồn cuộn và mạnh mẽ như một con mãnh thú khổng lồ, bất ngờ trào vọt lên khỏi mặt đất!
Nó không chỉ là nước, mà là dòng lũ bùn đất hung tợn, cuộn xoáy cuốn theo cả sỏi đá, gốc rễ cây. Dòng nước phun thẳng lên trời như một suối phun khổng lồ, cao hơn cả ngọn cây đa cổ thụ, rồi đổ ập xuống khu vực mộ tổ và những người đang đứng đó.
Sự hoảng loạn bùng nổ. Những tiếng la hét kinh hoàng, sợ hãi tột độ xé tan không khí. Mọi người vội vã lùi lại, chen lấn, xô đẩy, cố gắng thoát thân khỏi cơn thịnh nộ của lòng đất. Nước bùn bắn tung tóe, đất đá văng tứ tung. Khu vực mộ tổ phút chốc biến thành một bãi lầy hỗn loạn, đầy tiếng kêu gào.
Cô Lan đứng chết trân, nỗi kinh hoàng tột độ hiện rõ trên gương mặt tái nhợt. Giấc mơ của cô đã trở thành hiện thực, thậm chí còn khủng khiếp hơn. Ông Ba, kẻ vừa ban nãy còn đầy ngạo mạn, giờ đây đang vật lộn trong vũng nước đục ngầu, bùn đất bám đầy người, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi và choáng váng. Cụ Tám lùi lại, đôi mắt già nua mở to, run rẩy, không thể thốt nên lời nào trước cảnh tượng như tận thế đang bày ra trước mắt. Thầy cúng và mấy thanh niên cũng chỉ biết la hét, hoảng loạn chạy thoát thân.
Tiếng gầm rú của dòng nước, tiếng đất đá đổ ầm ầm, tiếng la hét tuyệt vọng của con người hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Khu vực mộ tổ, nơi lẽ ra phải là nơi an nghỉ của tổ tiên, giờ đây đã trở thành cái bẫy chết chóc do chính sự tham lam và bất kính gây ra. Tai họa đã ập đến, đúng như lời cảnh báo trong giấc mơ.”
“Dòng nước bùn đục ngầu không ngừng trào lên với một sức mạnh khủng khiếp. Nó nhanh chóng lấp đầy cái hố vừa bị sạt lở, chỉ trong tích tắc biến nó thành một vũng xoáy dữ tợn. Không dừng lại ở đó, dòng lũ hung hãn cuồn cuộn tràn ra xung quanh, nhấn chìm bãi đất trống nơi lúc nãy còn là khu mộ gia tiên.
Chiếc hộp gỗ, giờ đây nằm chênh vênh giữa dòng nước đang dâng cao, dường như bất lực trước sức mạnh của tạo hóa. Nó bị dòng chảy xiết cuốn đi một cách tàn nhẫn. Ông Ba, vừa vùng vẫy thoát khỏi bùn lầy, tuyệt vọng nhìn theo chiếc hộp. Ông ta lảo đảo định vươn tay ra, như thể muốn níu kéo thứ mà ông ta tin là bảo vật, nhưng dòng nước quá mạnh, cuốn chiếc hộp trôi đi ngày càng xa khỏi tầm với.
Cảm giác tuyệt vọng tột độ hiện rõ trên khuôn mặt của những người vừa còn mơ mộng về “”bảo vật””. Họ đứng dạt vào những khu đất cao hơn, đôi mắt dán chặt vào chiếc hộp đang chòng chành trên mặt nước lũ. Nhưng sự tuyệt vọng nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi sợ hãi khi thấy dòng nước không những không dừng lại mà còn lan rộng, uy hiếp cả những nơi họ đang đứng. Mực nước dâng lên với tốc độ chóng mặt, biến khu đất bình thường thành một biển bùn khổng lồ.
Chiếc hộp gỗ chao đảo vài vòng rồi bị một cột sóng bùn lớn hơn ập tới, nhấn chìm nó hoàn toàn xuống vũng nước đục ngầu. Những đồ vật bên trong, nếu có, cũng đã vĩnh viễn biến mất dưới lớp bùn đất dày đặc.
Tiếng la hét kinh hoàng vẫn chưa ngớt. Mọi người chen chúc nhau tìm đường thoát thân, cố gắng tránh xa khu vực đang bị nhấn chìm. Nỗi sợ hãi cái chết cận kề khiến khuôn mặt ai nấy đều biến sắc. Cô Lan vẫn đứng đó, nhìn cảnh chiếc hộp biến mất dưới dòng nước, tim thắt lại. Giấc mơ đã trở thành hiện thực, lời cảnh báo đã bị phớt lờ, và tai họa đã ập đến, tàn khốc hơn cả những gì cô tưởng tượng. Cụ Tám lẩm bẩm điều gì đó không rõ, run rẩy nhìn khung cảnh hỗn loạn. Ông Ba, người vừa còn khao khát “”bảo vật””, giờ đây chỉ còn là một hình ảnh thảm hại, sợ hãi tột độ, quần áo lấm lem bùn đất, đứng chết trân nhìn dòng nước nhấn chìm tất cả hy vọng và cả sự an toàn của họ.”
“Dòng nước bùn đục ngầu vẫn cuồn cuộn chảy, biến khu vực vừa là mộ tổ thành một biển bùn kinh hoàng. Tiếng la hét, tiếng nước xiết, tiếng chân người chạy tán loạn tạo nên một âm thanh hỗn độn, đinh tai nhức óc. Những người trong họ Nguyễn, mặt mũi lấm lem, hoảng loạn chen nhau tìm đường lên những gò đất cao hơn, bỏ lại phía sau cảnh tượng đổ nát và chết chóc. Ông Ba, quần áo dính đầy bùn, đứng chết trân nhìn dòng nước nuốt chửng tất cả, đôi mắt thất thần chứa đầy nỗi sợ hãi và sự hối hận muộn màng. Cụ Tám lảo đảo, vẫn lẩm bẩm điều gì đó về “”ý trời””, run rẩy chứng kiến sự cuồng nộ của thiên nhiên.
Trong lúc mọi người chỉ còn biết chạy trốn khỏi lưỡi hái của cơn thịnh nộ từ lòng đất, Cô Lan, người nãy giờ chỉ đứng xa quan sát với vẻ mặt tái nhợt vì sợ hãi và tiên tri, bỗng tìm thấy sức mạnh. Cảnh tượng chiếc hộp gỗ, biểu tượng cho lòng tham và sự phớt lờ cảnh báo, bị nhấn chìm hoàn toàn dưới dòng nước đã đẩy cô đến giới hạn. Cô không thể im lặng thêm nữa. Lấy hết sức bình sinh, cô hét lên, tiếng nói vượt qua cả tiếng nước chảy và tiếng la hét hỗn loạn.
“”Con đã nói rồi!”” Giọng cô vang vọng, đầy sự tuyệt vọng và tố cáo. “”Lời trong mộng là thật! Là thật!”” Cô chỉ tay về phía vũng nước xoáy đang hung hãn nuốt lấy mặt đất. “”Đừng cố vớt nó lên! Con đã bảo rồi!””
Lời nói của cô lúc này như một tiếng sấm giữa cơn mưa lũ. Nó không chỉ là sự minh chứng cho lời cảnh báo của cô, mà còn là lời trách móc cay đắng gửi đến những người đã không tin cô, đã mù quáng chạy theo cái gọi là “”bảo vật””. Giọng cô run lên vì sợ hãi, nhưng ánh mắt lại đầy quyết liệt, muốn mọi người, dù chỉ là trong khoảnh khắc hỗn loạn này, phải tin vào điều cô đã thấy, điều cô đã mơ thấy. Cô đứng đó, như một nhân chứng sống cho thảm kịch do chính con người gây ra vì lòng tham và sự ngạo mạn.”
“Dòng nước bùn đục ngầu vẫn không ngừng cuồn cuộn, không chỉ nhấn chìm hoàn toàn chiếc hộp gỗ cùng khu đất vừa bị đào bới mà còn hung hãn lan rộng ra. Nó luồn lách qua những mô đất nhão nhoét, chảy thẳng về phía `Mộ gia tiên`, nơi đất đai quanh mộ vốn đã yếu ớt, bị mối xông làm lún sụt từ trước.
Một cảnh tượng kinh hoàng bày ra trước mắt `Cả họ Nguyễn`. Dòng nước xiết, đầy bùn đất, đang bắt đầu liếm láp quanh nền mộ. Những hòn đất nhỏ lở dần, cuốn theo dòng chảy. Khu mộ tổ linh thiêng, biểu tượng của dòng họ, đang bị uy hiếp nghiêm trọng.
`Mấy thanh niên`, `Thầy cúng` và những người khác, ban nãy còn đang la hét, giờ đây càng thêm hoảng loạn. Họ không còn nghĩ đến việc cứu vãn hay tìm kiếm gì nữa. Nỗi sợ hãi cho sự an nguy của chính mình và trên hết, nỗi sợ hãi cho sự bất kính đã gây ra thảm họa này khiến họ đồng loạt lùi xa hơn nữa. Họ chen chúc nhau lên những gò đất cao còn khô ráo, đứng lại và quay đầu nhìn về phía mộ tổ.
Trên khuôn mặt lấm lem bùn đất của từng người là sự thất thần và nỗi lo sợ tột cùng. Họ nhìn `Mộ gia tiên` với ánh mắt đầy kinh hoàng, như đang chứng kiến một điềm báo cực kỳ xấu. Dòng nước ngày càng tiến sát, đất quanh mộ ngày càng nhão ra, nguy cơ sạt lở, thậm chí sụp đổ hoàn toàn khu mộ đang hiện hữu rõ mồn một.
`Ông Ba`, vẫn đứng sững ở rìa vũng nước, giờ đây đôi mắt ông không còn chỉ chứa đựng sự hối hận vì mất đi thứ được cho là “”bảo vật”” nữa. Nó là nỗi kinh hoàng thực sự khi chứng kiến hậu quả do chính sự nghi ngờ và lòng tham của mình gây ra, đang đe dọa đến tận gốc rễ của dòng họ – `Mộ tổ`. Ông lảo đảo vài bước chân lùi lại, miệng lẩm bẩm không thành tiếng.
`Cụ Tám`, người trưởng họ già nua, run rẩy nhìn cảnh tượng. Giọng ông khản đặc: “”Ý trời… Đúng là ý trời…”” Ông không còn nói về `Cụ cố` hay giấc mơ của `Cô Lan` nữa, chỉ còn sự bất lực và kinh hãi trước cơn thịnh nộ của lòng đất.
`Cô Lan`, đứng xa hơn một chút, nhìn vũng nước đang nuốt chửng mọi thứ, nhìn dòng chảy đang lan rộng về phía `Mộ tổ` với khuôn mặt tái nhợt. Lời cảnh báo của `Cụ cố` trong giấc mơ lại hiện về: “”Đào sai, đất sập… nước sẽ tràn…”” Tất cả đang diễn ra đúng như lời tiên tri. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô, không chỉ vì cảnh tượng kinh hoàng, mà còn vì sự thật khủng khiếp rằng lời cảnh báo đã bị phớt lờ, dẫn đến thảm kịch này. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải chỉ vì nước bùn, mà vì cái giá phải trả cho lòng tham của con người. Mọi người đứng đó, chỉ biết nhìn, không thể làm gì khác ngoài việc cầu nguyện trong vô vọng khi `Mộ gia tiên` đang chênh vênh trên bờ vực sạt lở dưới sức tấn công của dòng nước ngầm hung hãn.”
“…dưới sức tấn công của dòng nước ngầm hung hãn.
`Ông Ba` lúc này, đôi mắt vẫn dán chặt vào cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, cả người đứng như trời trồng. Khuôn mặt lấm lem bùn đất của ông giờ đây tái mét đi, không còn một chút máu. Mọi sự liều lĩnh, mọi hoài nghi và tính toán thực tế ban nãy đã tan biến sạch. Thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ, một cảm giác không thể tin nổi vào những gì đang diễn ra. Ông đã đánh cược, đã phớt lờ cảnh báo, và cái giá phải trả không phải chỉ là mất đi thứ gọi là “”bảo vật””, mà là chứng kiến gốc rễ của dòng họ đang bị đe dọa. Ông nuốt khan, cổ họng cứng lại, không tài nào thốt nên lời. Toàn thân ông run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì nỗi sợ hãi và sự thật trần trụi rằng chính sự sai lầm của mình đã dẫn đến tai họa này.
Gần đó, `Cụ Tám` già nua, sau câu nói lẩm bẩm “”Ý trời…””, giờ đây sức lực dường như rút cạn. Ông run rẩy ngồi sụp xuống nền đất nhão nhoét, mặc kệ lớp bùn bám vào quần áo. Đôi tay gầy guộc run rẩy đưa lên, vuốt mạnh chòm râu bạc đã lấm lem đất cát. Một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra từ lồng ngực cụ, nặng trĩu sự hối hận. Vẻ mặt cụ đầy khắc khổ, đôi mắt mờ đục nhìn về phía `Mộ gia tiên` đang chao đảo dưới dòng nước xiết, như thể đang nhìn lại toàn bộ cuộc đời mình, nhìn lại những quyết định đã đưa ra. Cụ hối hận vì đã không kiên quyết hơn, hối hận vì đã để lòng tham và sự nghi ngờ lấn át lý trí, để rồi giờ đây phải chứng kiến cảnh tượng đau lòng này. Niềm hy vọng về một sự “”phát lộc””, về việc sửa sang `Mộ tổ` khang trang để vẻ vang dòng họ giờ đây tan thành mây khói, chỉ còn lại sự thất vọng tràn trề và nỗi day dứt khôn nguôi. Ông Ba và Cụ Tám, hai người giữ vai trò chính trong việc thúc đẩy cuộc đào bới này, giờ đây chỉ còn là hai bức tượng sống, chôn chặt trong nỗi bàng hoàng và hối hận tột cùng giữa cảnh tượng hỗn loạn, tăm tối.”
“Dòng nước ngầm cuồn cuộn từ lòng đất phụt lên, mang theo đất đá và tạo ra một hố sụt lớn ngay cạnh `Mộ gia tiên`, khiến mọi người kinh hãi lùi lại. Cái lạnh lẽo, ẩm ướt của bùn đất bám vào chân, vào quần áo, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng họ còn lớn hơn gấp vạn lần cái lạnh thể xác. `Cả họ Nguyễn`, từ những người đàn ông vạm vỡ vừa hùng hổ xắn tay áo, đến những phụ nữ, trẻ nhỏ đứng xem, tất cả đều chết lặng. Cảnh tượng trước mắt vượt xa mọi tưởng tượng. Thứ họ nghĩ là “”bảo vật”” hay “”long mạch”” giờ chỉ còn là một hố sâu ngầu đục, nước xiết xoáy tròn như muốn nuốt chửng cả khu `mộ tổ`.
Đôi mắt của `Cả họ Nguyễn` từ chỗ dán chặt vào hố sụt kinh hoàng, từ từ dịch chuyển. Ánh nhìn họ, ban đầu đầy bàng hoàng và sợ hãi, giờ đây dừng lại ở một người. Đó là `Cô Lan`. Cô vẫn đứng đó, ở một vị trí hơi lùi lại, khuôn mặt lấm lem nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ bình tĩnh đến lạ thường giữa khung cảnh hỗn loạn.
Họ nhìn cô. Ánh mắt ban đầu còn vương lại chút khó hiểu, chút bực bội vì bị cô ngăn cản, giờ đây nhanh chóng chuyển sang kinh ngạc tột độ. Kinh ngạc vì giấc mơ quái đản của cô lại trở thành hiện thực, kinh ngạc vì lời cảnh báo “”đào sai sẽ sập đất, nước tràn”” lại ứng nghiệm đến đáng sợ. Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng ánh nhìn, khi họ nhận ra chỉ vài phút nữa thôi, nếu họ cứ cố chấp đào đúng vị trí `tảng đá lớn` như `Ông Ba` và `Cụ Tám` mong muốn, thì tai họa này sẽ ập đến họ, không chỉ dừng lại ở việc sập đất quanh mộ mà có thể còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Sự kinh ngạc và sợ hãi dần nhường chỗ cho một cảm xúc khác. Đó là sự tin tưởng. Họ đã từng nghi ngờ, cười khẩy, cho rằng cô hoang tưởng, mê tín dị đoan. Nhưng giờ đây, trước sự thật không thể chối cãi, họ hiểu ra cô không hề bịa đặt. Giấc mơ của cô, lời cảnh báo của `Cụ cố` trong mộng, tất cả đều là thật. Và chính cô, người con dâu út yếu ớt mà họ từng xem thường, lại là người duy nhất nhìn thấy trước tai họa và cố gắng ngăn cản nó.
Cuối cùng, ánh mắt của họ đọng lại sự biết ơn sâu sắc. `Cô Lan` đã cứu họ. Cứu họ khỏi sự cố chấp mù quáng, cứu họ khỏi một hiểm họa không lường trước được. Họ đã suýt nữa vì lòng tham và sự hoài nghi mà tự tay gây ra tai họa cho chính dòng họ mình, làm động đến `mộ tổ` một cách tàn tệ. `Cô Lan` đã ngăn họ lại vào phút cuối, dù bị chế giễu, dù bị cản trở.
Không ai nói một lời. `Cả họ Nguyễn` im lặng như tờ, chỉ có tiếng nước xiết vẫn đang chảy dưới hố sâu và tiếng thở dốc của những người vừa thoát khỏi hiểm nguy. Họ chỉ đứng đó, nhìn `Cô Lan` bằng ánh mắt pha trộn giữa sự sùng kính, sợ hãi và lòng biết ơn vô hạn. Cái nhìn ấy nói lên tất cả, không cần bất cứ lời giải thích nào. Giờ đây, trong mắt họ, `Cô Lan` không còn là người con dâu mê tín dị đoan nữa, mà là người đã được tổ tiên mách bảo, là ân nhân cứu mạng cả dòng họ.”
“Tiếng nước xiết vẫn đang gào thét từ lòng đất, như một lời chế giễu sự ngạo mạn của con người. `Cả họ Nguyễn` vẫn còn đứng đó, người thì lùi lại, người ngồi thụp xuống, nhưng ánh mắt họ không còn dán vào hố sụt kinh hoàng nữa, mà đồng loạt hướng về `Cô Lan`. Sự im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng nước và tiếng thở dốc nặng nhọc.
Rồi `Cụ Tám`, ông trưởng họ, người vừa phút trước còn tràn đầy uy quyền, giờ đây lại run rẩy. Ông nhìn `Cô Lan`, khuôn mặt già nua đầy vẻ kinh hãi và hối hận. Cái uy nghi sụp đổ, chỉ còn lại sự bàng hoàng.
“”Nước… nước thật rồi!”” `Cụ Tám` thì thào, giọng lạc đi. “”Lời cảnh báo… của cô Lan… là thật…””
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Sự thật phơi bày quá tàn nhẫn. Cái họ tưởng là điềm lành, là long mạch, lại là tai họa do chính tay họ gây ra.
`Ông Ba`, người trông coi mộ, người từng hoài nghi nhất, giờ nhìn chằm chằm vào hố nước ngầu đục, rồi lại nhìn `Cô Lan` bằng ánh mắt phức tạp. Sự cứng cỏi thường ngày tan biến, nhường chỗ cho nỗi sợ và sự xấu hổ.
“”Chúng ta… chúng ta đã làm sai rồi,”” `Ông Ba` lẩm bẩm, gần như không nghe thấy. “”Cái tảng đá đó… không phải là bảo vật…””
`Cả họ Nguyễn` bắt đầu nhốn nháo. Tiếng xì xào nổi lên, không còn là tranh cãi hay nghi ngờ, mà là sợ hãi và câu hỏi đầy lo lắng: “”Giờ phải làm sao?””, “”Nước thế này thì tính sao?””. Cái kế hoạch sửa sang hào nhoáng, đá hoa cương, hàng rào sắt… tất cả tan thành mây khói. Ưu tiên giờ đây chỉ còn là sự sinh tồn và khắc phục hậu quả.
`Cụ Tám` hắng giọng. Dù vẫn còn sợ hãi, ông biết mình phải giữ sự tỉnh táo. “”Tập trung lại đây! Mau lên!””
Mọi người nhanh chóng tụ lại trên một khoảng đất trống an toàn hơn, cách xa cái hố nước đang gào thét. Gương mặt ai nấy đều tái mét, lấm lem bùn đất. Không khí nặng nề, mùi đất ẩm và nước tanh xộc vào mũi.
`Cụ Tám` nhìn lướt qua `Cả họ Nguyễn`, ánh mắt dừng lại ở `Cô Lan`. Giờ đây, ánh mắt đó không còn là sự khinh thường hay nghi ngờ, mà là sự trông cậy tuyệt đối.
“”Cô Lan,”” `Cụ Tám` nói, giọng trầm và nghiêm trọng. “”Cô đã thấy trước tất cả. Cái chúng ta đang đối mặt… chính là điều cô đã cảnh báo.””
`Ông Ba` gật đầu lia lịa, không còn vẻ bướng bỉnh. “”Đúng vậy, cô Lan. Chúng tôi sai rồi. Chúng tôi đã không nghe lời cô. Bây giờ… cái vũng nước này… phải làm sao đây?””
Ánh mắt của `Cả họ Nguyễn` đổ dồn về `Cô Lan`. Người con dâu út yếu ớt, người từng bị chế giễu, giờ lại là niềm hy vọng duy nhất.
`Cô Lan` hít một hơi sâu. Nỗi sợ hãi ban đầu đã dịu đi, nhường chỗ cho sự bình tĩnh lạ thường. Cô biết, đây là lúc cần phải mạnh mẽ.
“”Trong giấc mơ,”” `Cô Lan` bắt đầu nói, giọng rõ ràng và dứt khoát giữa tiếng nước reo, “”Cụ cố đã dặn… phải bằng lòng thành… không được tham lam. Thứ quan trọng nhất không phải là ‘bảo vật’ hay sự bề thế… mà là giữ gìn sự yên ổn cho mộ tổ… bằng cả tấm lòng hiếu thảo.””
Cô chỉ tay về phía hố nước. “”Đây là dấu hiệu… là sự nhắc nhở nghiêm khắc. Chúng ta đã vì lòng tham… mà suýt gây ra tai họa lớn hơn.””
`Cả họ Nguyễn` cúi đầu im lặng, không ai dám phản bác. Lời của `Cô Lan`, kết hợp với cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, đã đập tan mọi sự hoài nghi.
“”Bây giờ,”” `Cô Lan` tiếp tục, “”không còn nói đến chuyện xây lại lăng tẩm thật to, thật đẹp nữa. Cái trước mắt là phải xử lý cái vũng nước này… và tìm cách bảo vệ khu mộ… một cách an toàn nhất… theo đúng lời cảnh báo của các cụ.””
`Cụ Tám` gật đầu. “”Đúng vậy! Cô Lan nói đúng. Bỏ hết cái ý định ban đầu đi. Giờ chỉ có một việc duy nhất: làm sao bịt được cái vũng nước này, cứu lấy mộ tổ an toàn nhất… theo đúng lời cảnh báo của các cụ!””
`Ông Ba` và những người đàn ông khác nhìn nhau. Vẻ hoang mang dần thay thế bằng sự quyết tâm. Cái cảm giác tội lỗi và hối hận biến thành động lực để khắc phục.
“”Vậy thì,”” `Ông Ba` nói, giọng đã trở lại sự thực tế, “”phải bàn bạc kỹ xem làm thế nào. Nước ngầm thế này… không đơn giản đâu. Cần phải có người có kinh nghiệm… hoặc làm theo chỉ dẫn đặc biệt nào đó… Có ai biết gì về việc này không?””
Cuộc họp khẩn cấp bắt đầu, không còn là những lời lẽ khoe khoang hay tính toán lời lãi. Thay vào đó là những câu hỏi đầy lo lắng, những ý tưởng vội vã được đưa ra để tìm đường thoát khỏi hiểm họa. `Cả họ Nguyễn` đã lột xác khỏi sự ngạo mạn và tham lam ban đầu, chỉ còn lại sự căng thẳng và quyết tâm sắt đá: phải vãn hồi danh dự dòng họ, phải bảo vệ mộ tổ bằng mọi giá, và quan trọng nhất, phải tuân theo lời cảnh báo của tổ tiên, dù cho cái giá phải trả là sự từ bỏ “”bảo vật”” hay bất kỳ thứ gì họ từng ao ước. `Cô Lan`, người ngồi yên lặng lắng nghe, biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Thử thách thực sự là làm thế nào để “”vãn hồi”” theo đúng cái “”lòng thành”” mà `Cụ cố` đã nhắc tới.”
“`Cụ Tám` nhìn `Cô Lan` đầy biết ơn. Ông biết ơn cô vì đã cảnh báo, dù họ đã phớt lờ, và biết ơn cô vì giờ đây, giữa lúc hoang mang tột độ, cô vẫn giữ được sự bình tĩnh và chỉ ra hướng đi.
“”Phải rồi,”” `Cụ Tám` thở hắt ra, tiếng thở trộn lẫn với tiếng nước vẫn vọng lên từ cái hố. “”Chúng ta đã sai lầm quá lớn. Cái chúng ta cần không phải là sự phô trương… mà là sự yên ổn cho các cụ. Là ‘lòng thành’, như cô Lan nói.””
Ông quay sang `Cả họ Nguyễn` đang đứng tụm năm tụm bảy, mặt mày còn bàng hoàng. “”Nghe đây! Mọi việc đào bới, sửa sang… dừng lại hết! Tuyệt đối không động vào nữa!””
Những người `thanh niên` được giao nhiệm vụ đào đất cúi đầu lí nhí “”Vâng ạ””. Vẻ hăm hở ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và mặc cảm tội lỗi.
`Ông Ba` tiến lại gần `Cụ Tám`, giọng trầm hẳn xuống. “”Cụ ạ, cái vũng nước này… nước ngầm nó chảy xiết lắm. Không phải cứ lấp đất là xong đâu. Với lại, việc động chạm đến mộ phần thế này… thật sự cần phải xem xét cẩn thận. Có khi phải mời người có chuyên môn… am hiểu cả về đất cát, phong thủy, rồi cả lễ nghi các cụ nữa.””
`Cụ Tám` gật đầu lia lịa, như thể lời `Ông Ba` đã cởi nút thắt trong lòng ông. “”Đúng thế! Đúng thế! Tự ý làm là lại hỏng chuyện. Chúng ta đã quá ngạo mạn rồi. Giờ không thể liều lĩnh thêm nữa.””
Ông nhìn khắp lượt `Cả họ Nguyễn`. “”Trong họ mình, có ai biết… hoặc có quen ai… là thầy phong thủy giỏi, hay người nào thật sự am hiểu về chuyện đất đai mồ mả, lễ nghi tâm linh của vùng mình không? Người mà người ta tin tưởng ấy?””
Không còn sự tranh cãi hay khoe khoang như trước. Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán nhỏ nhẹ, vẻ mặt ai cũng đầy lo lắng và cầu thị. Họ không còn tìm cách kiếm “”bảo vật”” hay xây lăng hoành tráng nữa. Ưu tiên bây giờ là tìm cách khắc phục tai họa và xoa dịu sự “”phẫn nộ”” của tổ tiên.
Một vài người đề xuất tên của những người mà họ biết, nhưng `Cụ Tám` đều lắc đầu. “”Phải là người thật sự có đức, có tài, và quan trọng là phải hiểu được cái gốc rễ của vấn đề này. Không phải cứ cúng bái đại là xong đâu. Các cụ cảnh báo rõ ràng như thế… là muốn chúng ta phải ‘lòng thành’. Tìm người có thể giúp chúng ta hiểu được cái ‘lòng thành’ ấy là thế nào, làm sao cho đúng ý các cụ.””
`Cô Lan` lúc này mới lên tiếng, giọng vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy trọng lượng. “”Con thấy… `Cụ cố` chỉ dặn phải giữ gìn… bằng ‘lòng thành’. Có lẽ… không cần phải quá cầu kỳ, tốn kém. Cái quan trọng là cái tâm của mình… và làm sao cho khu mộ được yên ổn, không bị động chạm lung tung nữa.””
`Cụ Tám` nhìn `Cô Lan`, ánh mắt như muốn nói “”chúng tôi đã hiểu sai ý các cụ rồi””. “”Phải, ‘lòng thành’… Chúng ta đã hiểu sai… Chúng ta đã để cái lòng tham lấn át… May mà có cô… các cụ đã thương… cho chúng ta một cơ hội.””
`Ông Ba` nhìn cái hố nước, rồi lại nhìn sang khu mộ, vẻ mặt trầm tư. “”Vậy thì, việc trước mắt là tạm dừng hết. Thứ hai là cử người đi tìm… tìm cho bằng được một chuyên gia giỏi, có tâm. Hỏi han khắp nơi. Sau đó, tùy theo lời khuyên của họ… chúng ta sẽ làm theo. Cái vũng nước này… phải tìm cách xử lý trước tiên. Rồi mới tính đến chuyện sửa sang mộ phần… làm sao cho đơn giản, trang trọng, và đúng với ‘lòng thành’ như lời cô Lan truyền đạt.””
`Cả họ Nguyễn` đồng lòng gật gù. Cái không khí quyết tâm sửa sai lan tỏa, thay thế cho sự hoang mang ban đầu. Họ đã học được một bài học đắt giá. Giờ đây, sự cẩn trọng, cầu thị, và tôn trọng những giá trị tâm linh tổ tiên mới là điều được đặt lên hàng đầu. Họ hiểu rằng, đôi khi, thứ quý giá nhất không nằm dưới lòng đất, mà nằm trong chính “”lòng thành”” của những người đang sống.”
“Tiếng nước chảy xiết từ cái hố sâu vẫn vọng lên, như tiếng gầm gừ của mặt đất tức giận. Không khí căng thẳng đã vơi đi, thay vào đó là sự tĩnh lặng nặng nề, chất chứa nỗi ăn năn và sợ hãi. Cả họ Nguyễn đứng đó, nhìn chằm chằm vào vết thương lòng đất, nơi chỉ ít phút trước còn là niềm hy vọng phù phiếm về kho báu.
Ông Ba nhìn cái hố, rồi nhìn khu mộ tổ, cuối cùng dừng ánh mắt nơi Cô Lan đang đứng. Vẻ mặt thực tế, hoài nghi thường ngày đã biến mất, thay bằng sự suy tư sâu sắc. “”Cụ ạ, cô Lan nói đúng… chúng ta đã quá coi thường. Cái ‘lòng thành’… trước giờ tôi cứ nghĩ chỉ là lời nói suông, là phong tục rườm rà. Hóa ra… hóa ra nó thật sự quan trọng đến thế.”” Ông nói, giọng trầm đục, như thể vừa trút bỏ gánh nặng vô hình.
Cụ Tám khẽ thở dài, tiếng thở hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc trên tán gốc đa cổ thụ. “”Phải, chúng ta đã lầm. Lầm to. Cụ cố về báo mộng… không phải chỉ cho ta của cải. Các cụ chỉ muốn ta nhớ rằng, cái gốc rễ của dòng họ, của mỗi người con cháu… là cái tâm, là sự kính trọng với người đã khuất. Chúng ta bị đồng tiền, bị cái danh làm mờ mắt.””
Cả họ Nguyễn xì xào, không còn là những lời bàn tán toan tính, mà là những tiếng lầm bầm tự trách. Họ nhớ lại những cuộc họp họ chỉ chăm chăm vào việc góp bao nhiêu tiền, xây lăng thế nào cho hoành tráng, cho ‘bằng nhà người ta’, mà quên mất việc thắp nén hương tử tế, dọn dẹp sạch sẽ khu mộ hoang tàn.
“”Chúng tôi sai rồi, Cụ ạ,”” một người trong họ lên tiếng, giọng đầy hối cải. “”Chúng tôi chỉ nghĩ đến bề nổi… quên mất bề sâu.””
Một người khác tiếp lời, ánh mắt nhìn Cô Lan đầy ngại ngùng pha lẫn kính nể. “”Cô Lan… may mà có cô. Nếu không… không biết còn chuyện gì xảy ra nữa.””
Cô Lan khẽ lắc đầu, giọng vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy sự chân thành. “”Đó là lời dặn của Cụ cố. Con chỉ… truyền lại thôi. Quan trọng là từ giờ, chúng ta hiểu ra và làm đúng.””
Ánh mắt của Cả họ Nguyễn hướng về Cô Lan với sự tin tưởng hoàn toàn. Người con dâu út từng bị coi là yếu đuối, hay mơ mộng, giờ đây lại trở thành điểm tựa tinh thần cho cả dòng họ giữa lúc hoang mang. Họ hiểu ra, cô không hề mê tín dị đoan. Cô chỉ đang kết nối với cội nguồn bằng một cách chân thành nhất.
“”Vậy thì… việc trước mắt,”” Cụ Tám dứt khoát nói, ánh mắt quét một lượt Cả họ Nguyễn. “”Như lời Ông Ba nói, phải tìm được người am hiểu. Người có tâm, có đức. Giúp chúng ta xử lý chuyện này một cách trọn vẹn, đúng lễ nghi, và quan trọng nhất… là đúng với ‘lòng thành’. Sau đó, việc sửa sang mộ phần… chỉ cần đơn giản, sạch sẽ. Các cụ không cần lăng vàng điện ngọc, các cụ chỉ cần sự yên ổn và tấm lòng của con cháu.””
Ông Ba gật đầu đồng tình. “”Tôi sẽ đi hỏi khắp nơi. Có một ông bạn tôi biết… ông ấy chuyên nghiên cứu về phong tục vùng mình, rất có tâm. Hy vọng ông ấy sẽ giúp được.””
Những thanh niên ban đầu hăng hái đào bới, giờ đây vẻ mặt cúi gằm, chủ động nói: “”Chúng cháu sẽ phụ giúp hết sức, bất kể việc gì. Chỉ mong chuộc lại lỗi lầm.””
Sự đoàn kết đã thực sự trở lại. Không còn những lời bàn tính thiệt hơn, không còn sự nghi kỵ hay ganh đua. Thay vào đó là sự đồng lòng, là mong muốn cùng nhau khắc phục hậu quả và sửa chữa sai lầm. Họ đã học được một bài học đắt giá: thứ quý giá nhất không phải là những gì vật chất có thể đong đếm, mà là sự kết nối tâm linh với tổ tiên, là tình cảm chân thành giữa những người đang sống, và là sự khiêm nhường trước những điều thiêng liêng, huyền bí mà họ từng ngạo mạn chối bỏ. Cái giá phải trả là sự kinh hoàng, là nỗi sợ hãi, nhưng đổi lại là sự thức tỉnh.
***
Ngày hôm ấy khép lại, để lại trong tâm trí mỗi người họ Nguyễn một vết sẹo không thể nào quên. Cái hố sâu đầy nước kia không chỉ là một sự cố địa chất, mà là biểu tượng sống động cho sự sụp đổ của lòng tham. Qua biến cố kinh hoàng ấy, họ đã tìm lại được những giá trị tưởng chừng đã đánh mất: sự kính trọng đối với tổ tiên không nằm ở mâm cao cỗ đầy hay lăng mộ hoành tráng, mà ở sự chân thành, ở cái tâm luôn hướng về cội nguồn. Họ hiểu rằng, di sản quý giá nhất mà các cụ để lại không phải là thứ gì được chôn giấu dưới lòng đất, mà là tình thân, là sự đoàn kết của những người đang sống, là bài học về lẽ sống, về sự khiêm nhường trước thế giới tâm linh. Cụ Tám già nua nhìn đàn con cháu, trong mắt không còn sự lo lắng mà là một tia hy vọng. Ông Ba, người từng thực tế đến chai sạn, giờ đây trầm tĩnh và cầu thị hơn bao giờ hết. Cô Lan, người từng bị coi là “”khác người””, giờ trở thành sợi dây kết nối vô hình giữa thế giới hiện tại và cội rễ tâm linh. Họ Nguyễn, sau cơn bão táp, đã tìm lại được bình yên trong chính tâm hồn mình và trong mối quan hệ giữa các thành viên. Cái cây đa cổ thụ vẫn sừng sững đứng đó, như một chứng nhân cho bao đời. Dưới tán lá già nua ấy, những người con họ Nguyễn nguyện sống khiêm nhường hơn, yêu thương nhau hơn, và không bao giờ quên “”lòng thành”” mới là điều quan trọng nhất trên đời. Bình minh ngày mai sẽ lên, mang theo hy vọng về một khởi đầu mới, nơi quá khứ là bài học, hiện tại là sự hàn gắn, và tương lai được xây đắp bằng sự đoàn kết và lòng biết ơn.”

