“Tối đó, vợ bất ngờ mua rư:ợ:u về ép tôi uống đến s:a:y. Tôi vờ ngủ để xem cô ấy có ý gì, nào ngờ giữa đêm lại phát hiện một bí mật khiến tôi s:ữ:ng s:ờ…Trời mưa dầm suốt cả buổi chiều, những cơn gió lành lạnh kéo dài như muốn báo trước điều gì đó bất thường. Tôi đi làm về, áo sơ mi ướt lấm tấm, chân giẫm nước mưa bắn tung tóe khắp ngõ nhỏ. Nhà tôi nằm sâu trong một khu dân cư yên tĩnh ở quận Bình Thạnh, TP.HCM. Căn nhà hai tầng đơn sơ, nhỏ gọn, là thành quả của mấy năm làm lụng vất vả từ thời mới cưới.
Vợ tôi – Dung – là người phụ nữ dịu dàng, ít nói. Cô ấy làm kế toán ở một công ty xuất nhập khẩu, công việc đều đều, lương cũng đủ sống. Từ ngày cưới nhau đến nay đã hơn 4 năm, chưa khi nào Dung chủ động mua rượu về, chứ đừng nói là ép tôi uống.
Ấy vậy mà hôm đó, khi tôi vừa bước chân vào nhà, chưa kịp thay áo, cô ấy đã đưa ra một chai rượu vang đỏ, loại khá đắt tiền, đặt lên bàn gỗ.
“”Anh tắm đi rồi ra uống với em một ly,”” Dung nói, ánh mắt lạ lùng, vừa như lúng túng, vừa như chờ đợi điều gì đó.
Tôi hơi bất ngờ, nhưng cũng không hỏi gì. Chẳng phải đàn ông đều mơ có một buổi tối vợ chủ động rót rượu, cười mỉm và dịu dàng bên cạnh hay sao?
Tắm xong, tôi ra bàn thì thấy cô ấy đã rót sẵn hai ly, rượu sóng sánh ánh đỏ dưới ánh đèn vàng. Cô ấy uống khá nhanh, còn tôi thì chậm rãi, vừa nhấp rượu vừa để ý nét mặt vợ.
Một lúc sau, Dung chủ động rót thêm cho tôi. Cô ấy kể linh tinh mấy chuyện ở công ty, về đồng nghiệp, sếp mới… nhưng lời nói lạc đi, thiếu tự nhiên, như thể đang cố lấp đầy không khí bằng những câu chuyện không đâu.
Tôi thấy lạ. Dung là người ít nói, lại không hay uống rượu. Hôm nay, cô ấy chẳng những uống mà còn uống khá nhiều. Mỗi khi tôi gật gù vì rượu bắt đầu ngấm, cô ấy lại nhìn tôi thật kỹ, như thể kiểm tra xem tôi đã say chưa.
Tôi bắt đầu cảnh giác. Không biết có chuyện gì đó đang diễn ra sau lưng mình.
Thế là tôi giả vờ ngà ngà, gật gù nói muốn đi ngủ. Dung đưa tôi lên phòng, đỡ tôi nằm xuống giường như một người vợ
chu đáo. Cô ấy đắp chăn cho tôi rồi nhẹ nhàng rút lui, để lại ánh đèn ngủ lờ mờ bên cạnh.
Tôi nhắm mắt, nín thở, cố giữ hơi thở đều đặn. Tim đập mạnh trong lồng ngực.
Một lát sau, có tiếng bước chân nhẹ nhàng xuống cầu thang. Tôi rón rén ngồi dậy, men theo hành lang, nấp bên trên cầu thang nhìn xuống. Dung không tắt đèn dưới nhà, cô ấy đang loay hoay mở điện thoại, bấm số.
Tôi lặng người khi nghe rõ từng chữ qua khoảng cách yên ắng ấy:
“”Anh tới được chưa?… Ừ, hắn say rồi, em làm đúng như anh dặn. Nhanh lên, em không ch//ịu n/ổi nữa rồi…””
Tôi ch//ết l/ặng. Hắn? Anh? Em?”
“Tôi chết lặng, chân tay như đóng băng trên bậc thang. Từng lời của Dung cứ vang vọng trong tai, bóp nghẹt lồng ngực tôi. “”Anh tới được chưa?””… “”hắn say rồi””… “”làm đúng như anh dặn””… “”em không ch//ịu n/ổi nữa rồi…””. Âm thanh vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh mịch của căn nhà.
Đau đớn, hoang mang tột độ xâm chiếm. Hắn? Cô ấy gọi tôi là ‘hắn’? Và ‘anh’ là ai? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Một cảm giác kinh tởm dâng lên trong cổ họng. Tôi siết chặt tay vào lan can gỗ, cố gắng giữ cho mình không phát ra bất kỳ tiếng động nào dù chỉ là một hơi thở mạnh.
Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tiếng máu dồn lên thái dương ù ù. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở đang rối loạn. Đôi mắt căng ra nhìn xuống dưới nhà.
Dưới ánh đèn vàng mờ, Dung vẫn đứng đó, một tay giữ điện thoại, tay kia đưa lên che miệng, trông cô ấy hơi tái nhợt và bồn chồn. Nụ cười dịu dàng thường ngày đã biến mất, thay vào đó là vẻ căng thẳng tột độ và sự nôn nóng.
Tôi căng tai lắng nghe, hy vọng nghe được thêm bất cứ thứ gì, bất kỳ tiếng động nào khác từ phía cô ấy, từ dưới nhà. Nhưng chỉ có tiếng mưa dầm đều đều ngoài cửa sổ, và tiếng quạt trần quay khe khẽ. Dung không nói thêm gì, chỉ khóa màn hình điện thoại rồi bỏ vào túi quần. Cô ấy đi đi lại lại vài bước dưới nhà, ánh mắt dáo dác nhìn ra cửa chính, rồi lại nhìn lên cầu thang nơi tôi đang ẩn mình.
Trong tích tắc, tôi nín thở, thân mình áp sát vào tường, hy vọng bóng tối và khoảng cách sẽ che khuất. Cô ấy có nghi ngờ gì không? Hay chỉ là sự lo lắng thông thường khi chờ đợi ai đó? Tôi không dám cử động, chỉ biết dồn hết sức lực để lắng nghe, để quan sát người phụ nữ mà tôi đã chung sống hơn bốn năm, người mà tôi nghĩ mình hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng giờ đây, cô ấy đứng trước mặt tôi như một người xa lạ, đầy bí ẩn và nguy hiểm.
Kế hoạch giả vờ say của tôi đã vô tình hé mở một sự thật tàn khốc. Sự thật mà tôi không bao giờ muốn đối diện.”
“Dung cất điện thoại vào túi quần, đôi mắt vẫn giữ vẻ căng thẳng. Cô ngước nhanh lên cầu thang, một cái liếc nhìn vội vã và sắc lẻm, như kiểm tra xem có ai đó đang theo dõi hay không. Unnamed Husband trên bậc thang nín thở, cơ thể áp sát vào tường, tim vẫn đập điên cuồng.
Sau cái nhìn lướt qua đầy cảnh giác, Dung quay người lại, bước về phía chiếc bàn kính bày bừa bộn ly rượu. Cô bắt đầu vội vã thu dọn. Tiếng leng keng nhẹ từ những chiếc ly thủy tinh trong suốt vang lên trong không gian tĩnh lặng. Dung cầm chiếc chai rượu vang đỏ đắt tiền lên, đóng nắp lại một cách cẩn thận nhưng đầy gấp gáp, đặt nó vào lại tủ rượu gần đó.
Vẻ mặt cô hiện rõ sự lo lắng tột độ. Trán cô lấm tấm mồ hôi dù trời đang mưa dầm và nhiệt độ không quá cao. Cô liên tục đưa tay vuốt tóc ra sau tai, ánh mắt không ngừng đảo quanh căn phòng. Bàn tay cô run run khi nhặt từng chiếc ly, xếp chồng lên nhau.
Unnamed Husband từ trên cao quan sát từng cử chỉ nhỏ nhặt của vợ. Đây không phải là Dung dịu dàng mà anh biết. Người phụ nữ trước mắt anh lúc này là một người xa lạ, đầy bí ẩn và hành động như đang che giấu một tội lỗi tày trời. Sự vội vã của cô, cái nhìn cảnh giác về phía cầu thang, tất cả như những mảnh ghép kinh hoàng đang dần hoàn thiện bức tranh về sự phản bội.
Dung thu dọn xong ly rượu, đặt chúng vào bồn rửa trong bếp. Cô không rửa ngay, chỉ đặt đó, rồi quay trở lại phòng khách, ánh mắt lại không yên nhìn ra cửa chính. Cô lại đưa tay lên xem đồng hồ đeo tay. Cử chỉ lặp đi lặp lại ấy cho thấy cô đang mong ngóng ai đó, và thời gian đang trôi qua quá chậm hoặc quá nhanh so với kế hoạch của cô ta. Toàn thân Dung toát lên một sự bồn chồn, nôn nóng đến cực điểm. Cô đi tới đi lui vài bước ngắn ngủi, như con thú bị nhốt trong lồng, chờ đợi thời khắc định mệnh.”
“…Toàn thân Dung toát lên một sự bồn chồn, nôn nóng đến cực điểm. Cô đi tới đi lui vài bước ngắn ngủi, như con thú bị nhốt trong lồng, chờ đợi thời khắc định mệnh.
Đúng lúc sự căng thẳng đạt đỉnh điểm, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Nó không dồn dập, nhưng đầy sự chắc chắn, như một ám hiệu đã được hẹn trước.
Dung khựng lại. Ánh mắt cô sáng lên một tia phức tạp – vừa lo lắng, vừa như tìm thấy lối thoát. Cô lập tức lao nhanh về phía cửa chính, động tác gấp gáp và thiếu tự nhiên.
Unnamed Husband trên cầu thang nín thở. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào cánh cửa. Tiếng lách cách của chốt khóa khi Dung vặn tay nắm vang lên rõ mồn một trong không gian im ắng.
Cánh cửa vừa hé mở, một người đàn ông (Unnamed Man) lập tức luồn mình qua khe hẹp, bước nhanh vào bên trong ngôi nhà một cách lén lút. Anh ta không ngẩng đầu nhìn xung quanh ngay, mà khom lưng lại, dáng vẻ vội vã và đề phòng, như sợ bị ai đó nhìn thấy.
Dung nhanh chóng đóng sập cửa lại phía sau lưng người đàn ông, động tác dứt khoát nhưng không gây ra tiếng động lớn. Cô quay người lại, khuôn mặt vẫn còn căng thẳng tột độ.
Từ trên cầu thang, Unnamed Husband căng mắt nhìn xuống. Anh cố gắng nhận dạng người đàn ông vừa bước vào. Dáng người lạ lẫm, chuyển động nhanh và khuất dưới ánh đèn lờ mờ. Tim anh đập như trống ngực, mỗi nhịp đập đều là một hồi chuông cảnh báo khủng khiếp. Người này là ai? Tại sao lại vào nhà anh một cách lén lút như vậy, vào đúng lúc Dung lộ rõ sự bất thường và lo lắng tột độ? Những mảnh ghép kinh hoàng đang dần khớp lại, vẽ nên một bức tranh tăm tối hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng.”
“Dung đóng sập cửa lại phía sau lưng người đàn ông. Cô không nán lại giây nào ở tiền sảnh. Cùng với người đàn ông, họ khẽ khàng di chuyển sâu vào trong căn nhà, hướng về phía bộ sofa ở phòng khách. Ánh sáng mờ ảo từ đèn phòng khách chỉ đủ để Unnamed Husband thấy lờ mờ dáng vóc hai người họ ngồi xuống, kề sát vào nhau.
Từ trên cầu thang, Unnamed Husband nín thở. Mọi âm thanh trong nhà đều bị cơn mưa dầm bên ngoài nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng tim anh đập thình thịch. Anh cố gắng căng tai, lọc lấy từng tiếng động nhỏ nhất từ phía phòng khách. Giọng nói của họ chỉ là những tiếng thì thầm rất khẽ, dường như cố tình hạ thấp hết mức có thể.
Anh nghe không rõ từng từ. Âm thanh lọt đến tai anh chỉ là những tiếng thì thầm vội vã, đứt quãng. Nhưng từng mảnh nhỏ đó đủ để anh hiểu: Họ đang nói về anh. Về việc “”hắn”” – chính là anh – đã say chưa.
“”Hắn… say chưa?”” Một giọng nam trầm thấp lọt vào tai anh.
Dung đáp lại, giọng cũng rất nhỏ: “”Chắc rồi. Anh ấy đã uống hết nửa chai…””
“”Giọng anh ta có vẻ ổn… hay chỉ giả vờ?”” Người đàn ông hỏi tiếp, một sự nghi ngờ ẩn hiện trong câu nói.
“”Không. Anh ấy không thể giả vờ lúc đó. Anh ấy ghét rượu vang đỏ.”” Giọng Dung đầy sự chắc chắn.
Rồi, giữa những âm thanh thì thầm, một ngữ điệu chợt lọt vào tai anh. Một sự quen thuộc đến rợn người. Giọng nói đó… Anh đã nghe ở đâu rồi? Không phải bạn bè thân thiết, nhưng chắc chắn là một người anh đã từng tiếp xúc. Bộ não anh điên cuồng lục lọi ký ức, cố gắng ghép nối giọng nói này với một khuôn mặt, một cái tên. Nhưng sự mệt mỏi và hơi men (giả vờ hay thật, một chút vẫn thấm vào) khiến anh không thể tập trung hoàn toàn.
Tiếng thì thầm tiếp tục. Lần này, anh nghe được rõ hơn một chút. Những từ ngữ lạnh lẽo, đầy tính toán: “”…phải xong trước bình minh…””, “”…không để lại dấu vết…””, “”…tiền…””. Tiếng “”tiền”” lọt vào tai anh như một nhát dao xoáy sâu. Tiền bạc? Đây không chỉ là chuyện tình cảm đơn thuần? Có một âm mưu lớn hơn nhiều đang diễn ra dưới mái nhà của anh.
“”Vậy… tiếp theo?”” Giọng người đàn ông vang lên, thúc giục.
“”Phải nhanh lên… Trước khi anh ấy tỉnh lại… hoặc có ai đó gọi điện.”” Dung nói, sự gấp gáp hiện rõ trong từng hơi thở.
Unnamed Husband siết chặt lan can. Cơn say giả vờ dường như tan biến hết, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và sợ hãi bò dọc sống lưng. Người đàn ông đó là ai? Kế hoạch là gì? Và Dung… người vợ anh đã chung sống hơn bốn năm, đang cấu kết với hắn làm điều gì? Màn đêm bên ngoài càng lúc càng đen đặc, và cơn mưa dầm vẫn không ngớt, như đang khóc than cho số phận sắp tới của anh.”
“Từ trên cầu thang, Unnamed Husband vẫn nín thở. Cơn mưa dầm bên ngoài vẫn không ngớt, tạo thành bức màn âm thanh dày đặc. Dù vậy, anh vẫn cố gắng lắng nghe từng tiếng động vọng lên từ phòng khách. Giọng nói của Dung và người đàn ông kia vẫn giữ mức âm lượng cực thấp, nhưng sự căng thẳng và vội vã trong đó ngày càng rõ rệt.
“”…phải xong thật nhanh…”” Dung thì thầm, giọng khàn đặc.
“”…biết rồi. Nhưng phải cẩn thận…”” Giọng người đàn ông trầm thấp đáp lại.
Rồi, giữa những tiếng thì thầm đầy toan tính ấy, một âm điệu chợt lọt vào tai anh, khác hẳn với sự lạnh lùng ban nãy.
“”Anh yêu à…””
Câu nói bật ra từ môi Dung, nhẹ như một hơi thở, nhưng lại như tiếng sét đánh thẳng vào Unnamed Husband. Anh yêu à? Không phải “”anh”” đơn thuần nữa. Không phải “”ông””, không phải “”anh X””. Là “”Anh yêu à””. Cách xưng hô đó. Thái độ đó. Sự thân mật không thể chối cãi trong ngữ điệu đó.
Bộ não Unnamed Husband ngừng hoạt động trong giây lát. Mọi suy đoán trước đó – rằng hắn là đồng phạm, là kẻ được thuê, là người cùng hội cùng thuyền với Dung vì tiền – sụp đổ hoàn toàn. Cái lạnh ban nãy bò dọc sống lưng giờ nhường chỗ cho ngọn lửa thiêu đốt. Không chỉ là âm mưu tiền bạc. Không chỉ là sự phản bội. Mà còn là sự sỉ nhục tột cùng.
Hắn không chỉ là đồng phạm. Hắn là tình nhân của vợ anh.
Sự thật tàn khốc vỡ òa như một mảnh gương sắc nhọn đâm vào tim anh. Người đàn ông đang ngồi kề sát vợ mình dưới kia không phải một tên tội phạm xa lạ. Hắn là kẻ đã ngủ chung giường với vợ anh, trong chính căn nhà này, dưới mũi anh.
unnamed husband siết chặt tay vịn cầu thang đến trắng bệch. Rượu, cơn say giả vờ, sự mệt mỏi, tất cả đều tan biến. Chỉ còn lại sự căm phẫn, cơn thịnh nộ bùng cháy và nỗi tủi nhục không thể tả xiết. Anh đã bị cắm sừng. Bị cắm sừng bởi người vợ anh tin tưởng, và bởi một tên khốn nạn nào đó mà anh thậm chí còn chưa nhận diện được.
“”Nhanh lên… Trước khi anh ta… tỉnh lại…”” Giọng Dung lại vang lên, sự gấp gáp quay trở lại.
Họ đang nói về anh. Kẻ say rượu đang nằm trên phòng. Kẻ bị cắm sừng. Kẻ sắp bị… bị cái gì? Kế hoạch của họ là gì? Đánh thuốc mê thật sự? Cướp tiền? Hay tệ hơn?
Unnamed Husband cảm thấy cơ thể run lên bần bật. Cơn mưa bên ngoài vẫn rả rích như tiếng khóc, còn trong lòng anh, bão tố đang gào thét dữ dội. Bộ mặt thật của kẻ thứ ba đã lộ diện, và nó còn tàn khốc hơn bất kỳ điều gì anh từng tưởng tượng.”
“Unnamed Husband vẫn bám chặt lấy tay vịn cầu thang, lồng ngực phập phồng dữ dội. Âm thanh rả rích của cơn mưa như dội thẳng vào màng nhĩ, hòa lẫn với tiếng máu đang dồn lên thái dương anh. Dưới nhà, giọng nói của Dung và kẻ tình nhân lại tiếp tục vang lên, lần này rõ ràng và dồn dập hơn.
“”Phải nhanh lên,”” Unnamed Man thúc giục, giọng trầm và đầy mệnh lệnh. “”Anh ta có thể tỉnh bất cứ lúc nào.””
Dung khẽ “”Ừ”” một tiếng, pha lẫn sự lo lắng và vội vã. “”Em biết rồi. Nhưng còn… thứ đó?””
“”Phải lấy nó đêm nay. Hoặc xử lý nó.”” Giọng Unnamed Man lạnh băng, không còn chút dịu dàng nào như khi Dung gọi “”Anh yêu à”” ban nãy. “”Không thể để lại dấu vết.””
Unnamed Husband nghe rõ từng chữ. “”Thứ đó””? Cái gì? Tiền? Giấy tờ? Hay… thứ gì khác? Tim anh đập thình thịch, không phải vì say, mà vì sợ hãi và căm phẫn. Họ không chỉ phản bội anh. Họ đang có một kế hoạch cụ thể, một mục tiêu cần đạt được trong đêm nay.
“”Mưa lớn thế này… cũng tốt,”” Dung lầm bầm, dường như tự trấn an mình. “”Ít ai để ý.””
“”Đừng lơ là,”” Unnamed Man cảnh cáo. “”Chúng ta không còn nhiều thời gian. Phải làm xong trước khi trời sáng.””
Trước khi trời sáng. Cái mốc thời gian đó như nhát dao cứa vào tâm trí Unnamed Husband. Họ đã tính toán tất cả. Từ việc ép anh uống rượu, chờ anh say, đến việc chọn đêm mưa gió để hành động. Đây không phải là một âm mưu bột phát. Đây là một kế hoạch đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, tỉ mỉ đến từng chi tiết. Anh không chỉ là người chồng bị cắm sừng, mà còn là một vật cản cần bị loại bỏ trong kế hoạch “”hoàn hảo”” của họ.
Sự giả vờ say sưa giờ trở thành vỏ bọc quý giá nhất. Unnamed Husband lảo đảo rời khỏi cầu thang, cố gắng tạo ra tiếng động nhỏ nhất có thể khi bước vào phòng ngủ. Cơn thịnh nộ vẫn âm ỉ cháy, nhưng lý trí mách bảo anh phải bình tĩnh. Họ đang hành động. Anh cần phải biết họ đang làm gì, “”thứ đó”” là cái gì, và kế hoạch của họ đi xa đến đâu. Đêm còn dài. Cơn mưa vẫn không ngớt. Và một cuộc chiến lặng lẽ, sinh tử, vừa mới bắt đầu trong chính căn nhà này.”
“Unnamed Husband lảo đảo bước vào phòng ngủ, khẽ đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt. Cơn choáng váng không đến từ rượu, mà từ sự thật phũ phàng và cơn giận đang bị kìm nén. Anh nghe tiếng bước chân cẩn trọng của Dung và kẻ tình nhân dưới nhà. Tim anh đập thình thịch, âm thanh đó vọng lại trong tai, át cả tiếng mưa. Anh rón rén tiến lại lan can tầng hai, cúi đầu nhìn xuống. Ánh đèn phòng khách vẫn bật mờ. Dung và Unnamed Man đang đứng giữa phòng. Vẻ mặt Dung tái nhợt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Unnamed Man với vẻ lo lắng tột độ. Unnamed Man thì lại điềm tĩnh hơn, ánh mắt sắc lạnh quét khắp căn phòng như đang tìm kiếm thứ gì đó.
“”Nó ở đâu?”” Giọng Unnamed Man trầm khẽ, như tiếng gầm gừ bị kìm nén.
Dung lắp bắp: “”Em… em không chắc lắm. Lần cuối em thấy nó là ở đây…”” Cô đưa tay chỉ về phía tủ sách lớn kê sát tường.
Unnamed Man lập tức bước tới tủ sách. Đó là một chiếc tủ gỗ cũ, đầy những cuốn sách mà Unnamed Husband ít khi đụng tới. Hắn bắt đầu lục lọi. Bàn tay hắn thoăn thoắt di chuyển, lật từng cuốn sách, kiểm tra từng ngăn kéo nhỏ phía dưới. Dung đứng bên cạnh, siết chặt hai bàn tay, đôi mắt không rời khỏi từng cử động của hắn. Cô cắn môi, vẻ mặt biểu lộ rõ sự căng thẳng, xen lẫn một chút sợ hãi.
Unnamed Husband nín thở, mắt dán chặt vào cảnh tượng dưới nhà. Toàn thân anh căng như dây đàn, cố gắng đọc vị từng hành động của họ. “”Thứ đó”” mà họ đang tìm là gì? Có phải là tiền? Giấy tờ quan trọng? Hay là bằng chứng tố cáo điều gì đó khủng khi khiếp hơn? Cơn say giả vờ biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho sự cảnh giác cao độ. Anh cảm thấy như một thợ săn đang rình mồi trong đêm tối, còn họ là con mồi đang tự vạch trần kế hoạch của mình.
Unnamed Man lướt ngón tay dọc theo gáy sách, vẻ mặt ngày càng cau có. “”Không có ở đây.”” Hắn gằn giọng, quay sang nhìn Dung. “”Chắc chắn em để nó ở đâu đó gần đây.””
Dung giật mình, vội vàng tiến lại gần tủ sách hơn, ánh mắt hoảng loạn lướt tìm. “”Em nhớ là… hay là ở ngăn kéo bàn làm việc?””
Unnamed Man không nói gì, lập tức di chuyển về phía chiếc bàn làm việc nhỏ ở góc phòng. Hắn kéo mạnh các ngăn kéo ra, lục tung mọi thứ bên trong: giấy tờ, bút viết, những vật dụng linh tinh. Tiếng đồ vật bị xáo trộn vang lên khẽ khàng trong đêm mưa. Dung đi theo sát phía sau, cúi xuống nhìn vào các ngăn kéo, khuôn mặt ngày càng trắng bệch.
Unnamed Husband siết chặt tay vào lan can, lòng anh như lửa đốt. Anh phải biết họ đang tìm gì. Cái “”thứ đó”” là mấu chốt của mọi chuyện, là lý do khiến họ phải hành động trong đêm mưa bão này, là động lực đằng sau sự phản bội kinh tởm của Dung. Anh thầm ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất, từng cử động, từng lời nói, để ráp nối lại bức tranh toàn cảnh của âm mưu đen tối này. Đêm nay, anh không còn là người chồng say rượu tội nghiệp. Anh là người điều tra, và mục tiêu duy nhất là vạch trần sự thật.”
“Unnamed Man tiếp tục lục tung chiếc bàn làm việc. Hắn kéo hết ngăn kéo này đến ngăn kéo khác, đồ đạc văng ra tung tóe. Dung đứng cạnh, mím chặt môi, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào từng hành động của hắn, dường như đang cố cầu nguyện cho thứ hắn tìm không ở đó. Tiếng sột soạt của giấy tờ, tiếng lách cách của kim loại nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng mưa làm nền.
Unnamed Husband trên tầng hai nín thở. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng từ Dung, nhưng đồng thời, anh cũng thấy sự quyết tâm tàn nhẫn trong ánh mắt của Unnamed Man. Hắn không bỏ cuộc. Hắn sục sạo từng ngóc ngách.
Bỗng, Unnamed Man dừng lại. Tay hắn thọc sâu vào một góc khuất bên trong ngăn kéo dưới cùng. Gương mặt hắn từ sự cau có dần giãn ra, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười đắc thắng. Hắn reo khẽ, chỉ đủ cho Dung nghe thấy: “”Đây rồi!””
Hắn cẩn trọng lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đã ngả màu, hoặc có thể là một tập tài liệu dày cộp được bọc kín bằng ni lông. Dù là gì đi nữa, nó toát lên vẻ quan trọng. Ánh sáng mờ từ đèn phòng khách hắt lên, làm ánh mắt Unnamed Man lóe lên vẻ tham lam và đắc thắng không che giấu. Hắn nâng vật đó lên, như thể đang nắm giữ một kho báu.
Dung nhìn vật đó trong tay hắn. Một tia sáng phức tạp lướt qua đôi mắt cô. Đó là sự sợ hãi, như thể nhìn thấy thứ đáng sợ nhất trên đời. Nhưng ẩn sâu trong đó, lại có một chút gì đó giống như sự giải thoát, như thể gánh nặng bấy lâu nay cuối cùng cũng được đặt xuống, dù cái giá phải trả là gì đi nữa. Cô lùi lại một bước nhỏ, hai bàn tay vẫn siết chặt vào nhau.
Unnamed Husband trên tầng nhìn xuống, đồng tử co lại. Thứ đó! Cái thứ chết tiệt mà chúng lùng sục nãy giờ là đây! Là cái hộp đó? Hay tập giấy tờ đó? Nó chứa đựng cái gì mà khiến chúng phải phản bội anh, phải hành động như những kẻ trộm trong chính ngôi nhà của mình? Cơn giận dữ trong lòng anh bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi thứ. Anh muốn lao xuống, giật lấy thứ đó, đập tan kế hoạch bẩn thỉu của chúng. Nhưng lý trí mách bảo anh phải kiên nhẫn. Anh cần biết toàn bộ sự thật. Thứ đó là mục tiêu, là bằng chứng, là lời giải đáp cho mọi thắc mắc bấy lâu nay. Anh siết chặt tay vào lan can, đôi mắt dõi theo từng cử động của hai kẻ phản bội dưới nhà. Kế hoạch của chúng đang dần lộ diện.”
“Anh siết chặt tay vào lan can, đôi mắt dõi theo từng cử động của hai kẻ phản bội dưới nhà. Kế hoạch của chúng đang dần lộ diện. Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực anh như ngọn lửa địa ngục. Thứ đó! Cái hộp gỗ hay tập tài liệu ấy, chắc chắn đó là thứ anh đã cất giữ bấy lâu nay, có thể là toàn bộ tài sản anh tích góp sau bao năm vất vả, hoặc nghiêm trọng hơn, nó liên quan đến một bí mật, một thứ gì đó có thể hủy hoại cuộc đời anh nếu rơi vào tay kẻ khác. Sự thật hiển hiện trước mắt tàn nhẫn đến nỗi anh muốn lao xuống, xé nát bộ mặt giả tạo của Dung, đập tan nụ cười đắc thắng trên môi tên đàn ông kia.
Nhưng một phần lý trí lạnh lùng gào thét trong đầu anh: “”Không được! Mày chưa biết tất cả. Mày cần bằng chứng. Mày cần lật tẩy chúng một cách triệt để.”” Anh hít sâu, cố gắng nén lại luồng khí nóng bỏng đang thiêu đốt cơ thể. Bàn tay đang siết chặt lan can run rẩy vì sự kìm nén.
Ánh mắt anh lướt nhanh khắp căn phòng trên tầng hai. Cái điện thoại! Bằng chứng! Anh nhẹ nhàng, gần như không gây ra tiếng động, rút chiếc điện thoại từ túi quần ra. Màn hình sáng lên trong bóng tối. Anh do dự một khoảnh khắc giữa chức năng ghi âm và chụp ảnh. Ghi âm có thể ghi lại lời nói, nhưng hình ảnh mới là bằng chứng trực quan không thể chối cãi về vật đó và hành động của chúng. Anh chọn chụp ảnh.
Ngón tay anh thoăn thoắt mở khóa, tìm đến ứng dụng camera. Tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mắt anh dán chặt xuống phía dưới. Hai kẻ đó vẫn đang cúi xuống chiếc hộp/tập tài liệu. Đây là cơ hội.
Đồng thời, anh liếc nhìn quanh quất tìm một vật gì đó có thể dùng để tự vệ. Nếu mọi chuyện vỡ lở ngay bây giờ, anh cần sẵn sàng đối phó. Chiếc đèn bàn, cây gậy tập thể dục nhỏ trong góc… mọi thứ đều lọt vào tầm ngắm của anh. Nhưng ưu tiên hàng đầu lúc này là thu thập bằng chứng. Anh tập trung lại vào chiếc điện thoại, nhắm vào hai bóng người đang cúi dưới nhà. Ngón tay anh lướt nhẹ, sẵn sàng nhấn chụp.”
“Ngón tay anh lướt nhẹ, sẵn sàng nhấn chụp. Đúng lúc đó, tên đàn ông đứng thẳng người dậy, vội vàng nói với Dung.
“”Chúng ta lấy được thứ cần rồi,”” giọng hắn thì thầm, nhưng trong không gian im ắng lại vang vọng rõ ràng đến tai người chồng trên tầng. “”Phải đi ngay thôi, lỡ có ai về thì rách việc.””
Dung ngước nhìn lên tầng, ánh mắt cô lướt qua khu vực cầu thang nơi anh đang ẩn mình. Một thoáng ngần ngại, một chút do dự hiện lên trong đôi mắt đó, dù chỉ rất nhanh. Cô dường như hơi dao động trước lời hối thúc của kẻ đồng lõa.
Người chồng biết đây là cơ hội cuối cùng. Nếu để chúng mang thứ đó đi, mọi chuyện sẽ chìm vào bóng tối. Anh không thể để điều đó xảy ra. Cơn giận dữ và sự quyết tâm trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh từ từ, dứt khoát đứng dậy khỏi chỗ nấp sau bức tường. Hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm và sức lực. Đôi chân run rẩy nhưng đầy quyết đoán, anh bước ra khỏi chỗ nấp và bắt đầu bước xuống từng bậc cầu thang gỗ, tiếng bước chân chậm rãi vang vọng trong căn nhà. Màn đối mặt sắp bắt đầu.”
“Tiếng bước chân chậm rãi, dứt khoát của người chồng vang vọng trên từng bậc cầu thang gỗ, phá tan sự im lặng đầy căng thẳng trong căn Nhà riêng. Mỗi bước đi như một nhát búa giáng vào không khí nặng trịch, tiến gần hơn về phía hai con người đang đứng dưới tầng trệt.
Dung và người đàn ông giật mình khi âm thanh đó vọng đến. Họ vừa lấy được thứ mình cần, sự đắc thắng và vội vã vẫn còn đọng lại trên nét mặt. Vừa nãy còn thì thầm toan tính, giờ đây mọi âm thanh như tắt lịm khi họ nhận ra tiếng động phát ra từ cầu thang. Một cảm giác bất an đột ngột ập đến.
Họ chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt hướng về phía gốc cầu thang. Và rồi, họ nhìn thấy anh.
Người chồng đứng đó, sừng sững ngay bậc cuối cùng, ánh mắt lạnh như băng, nhìn thẳng vào họ. Không còn vẻ lờ đờ, say xỉn hay yếu đuối. Đôi mắt ấy rực cháy sự tỉnh táo, phẫn nộ và tổn thương, nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc của họ.
Nụ cười đắc thắng vừa nở trên môi Dung lập tức đông cứng lại. Khuôn mặt người đàn ông biến sắc, từ vẻ tính toán, vội vàng chuyển sang sự kinh hãi tột độ, như vừa chạm trán ma quỷ. Hai người họ sững sờ, bất động tại chỗ, như bị đóng băng. Món đồ vừa lấy được trong tay họ dường như trở nên vô nghĩa.
Không gian trong căn Nhà riêng như đông đặc lại, ngột ngạt đến nghẹt thở. Chỉ còn nghe thấy tiếng mưa dầm dề xối xả ngoài cửa sổ, và có lẽ, là nhịp tim đập điên cuồng của cả ba con người trong căn nhà ấy, vang vọng như tiếng trống trận trước một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Cuộc đối mặt bất ngờ đã chính thức bắt đầu.”
“Dung đứng như trời trồng, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi môi cô mấp máy, muốn thốt ra điều gì đó nhưng âm thanh như nghẹn lại trong cổ họng, chỉ phát ra những tiếng lắp bắp vô nghĩa. Cơn kinh hãi tột độ ập đến, xóa tan vẻ đắc thắng chỉ vài giây trước.
Người đàn ông đứng cạnh Dung, vẻ hoảng loạn ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự tức giận và bực dọc. Ánh mắt hắn tóe lửa căm thù nhìn thẳng vào người chồng, như muốn ăn tươi nuốt sống vì đã phá hỏng mọi thứ. Kế hoạch hoàn hảo đổ bể ngay trước mắt khiến hắn siết chặt nắm đấm, các khớp ngón tay trắng bệch.
Không khí trong căn nhà căng như dây đàn, mỗi nhịp thở như một cực hình. Tiếng mưa ngoài kia bỗng trở nên xa xăm.
Người chồng bước thêm một bước về phía họ, chậm rãi và đầy uy lực. Đôi mắt anh không rời khỏi hai kẻ đối diện, lạnh lẽo như băng nhưng ẩn chứa ngọn lửa phẫn nộ đang âm ỉ cháy. Giọng nói của anh cất lên, trầm, khàn và nặng trịch, mang theo sức nặng của sự phản bội và tổn thương, vang vọng khắp căn phòng im ắng.
“”Các người…”” anh dừng lại, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào món đồ trong tay người đàn ông, rồi quay lại nhìn thẳng vào mắt Dung. “”…đang làm cái quái gì vậy… với đồ của tôi?”””
“Người chồng bước thêm một bước, ánh mắt sắc lạnh quét qua hai người. Bàn tay anh siết lại thành nắm đấm bên hông. Không còn vẻ say xỉn yếu ớt, chỉ còn lại sự đe dọa tĩnh lặng nhưng khủng khiếp.
“”Cái quái gì…”” anh lặp lại, giọng nói thấp hơn, nguy hiểm hơn, như tiếng gầm gừ bị kìm nén. Ánh mắt anh dừng lại trên món đồ trong tay người đàn ông kia – một chiếc USB nhỏ màu đen. “”Tại sao… các người lại lấy đồ của tôi?””
Người đàn ông kia nén lại sự tức giận, đôi mắt lóe lên vẻ tính toán. Hắn nhanh chóng nhìn quanh, tìm một lối thoát hoặc một cách để lật ngược tình thế. Dung vẫn đứng đó, run rẩy, nước mắt tuôn dài trên khuôn mặt trắng bệch. Cô nhìn chồng bằng ánh mắt tuyệt vọng xen lẫn sợ hãi tột độ.
“”Đồ của anh?”” Người đàn ông nhếch mép, giọng điệu đầy thách thức. “”Đồ này… lẽ ra không nên tồn tại.””
Anh ta vung chiếc USB lên một chút, như đang cân nhắc xem có nên vứt nó đi hay không. “”Chúng tôi chỉ đến để… lấy lại thứ không thuộc về anh.””
Lời nói này càng đổ thêm dầu vào lửa. Người chồng bật cười khẩy, một tiếng cười khô khốc, cay đắng. “”Lấy lại? Thứ gì thuộc về các người ở đây?””
Dung đột nhiên thốt lên một tiếng nức nở, cô siết lấy cánh tay người đàn ông kia, run rẩy. “”Đừng… đừng nói nữa! Anh ấy biết hết rồi!””
Sự hoảng loạn trong giọng Dung khiến người đàn ông cau mày bực bội. Hắn gạt tay Dung ra. “”Im đi! Chưa đâu vào đâu cả!”” Hắn quay lại nhìn người chồng, ánh mắt nảy lửa. “”Đúng vậy! Tôi đến đây để lấy cái này! Nó là thứ có thể hủy hoại cả hai người!””
Anh ta không che giấu ý định nữa, sự tuyệt vọng và giận dữ đã phá vỡ lớp vỏ bọc. “”Cái USB này… chứa đựng bằng chứng về việc làm ăn phi pháp của công ty cô ta… và cả những thứ khác nữa!”” Giọng hắn trở nên gằn lại. “”Tôi cần nó… để đảm bảo cô ta không làm bậy… hoặc để có thứ gì đó khống chế!””
Người chồng nhìn chằm chằm vào người đàn ông, rồi lại nhìn sang Dung, người đang khụy xuống sàn nhà, ôm mặt khóc nức nở. Sự thật phơi bày, dù chỉ một phần nhỏ, cũng đủ tàn khốc.
“”Phi pháp?”” Người chồng lặp lại, giọng anh lạnh buốt. Anh không nhìn Dung đang khóc, chỉ nhìn thẳng vào người đàn ông đang cầm chiếc USB. “”Vậy ra… âm mưu của các người… là vì cái này? Là để… cướp bằng chứng?””
Người đàn ông siết chặt USB trong tay. “”Không hẳn là cướp! Là lấy lại! Cô ta đưa cho tôi xem những thứ này… rồi lại không muốn giao ra!”” Hắn gần như hét lên, sự bế tắc hiện rõ trên khuôn mặt.
Dung từ dưới sàn ngước nhìn lên, khuôn mặt đẫm nước mắt, đau khổ tột cùng. Cô nhìn chồng, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó quan trọng, một lời cầu xin hay một lời thú nhận sâu sắc hơn.
“”Anh… anh à…”” Giọng cô yếu ớt, đứt quãng vì tiếng nấc. “”Em… em xin anh… tha cho em…!”””
“Người chồng nghe lời cầu xin yếu ớt của Dung, sự chú ý của anh từ người đàn ông cầm chiếc USB chuyển hoàn toàn sang người vợ đang quỵ dưới sàn. Ánh mắt sắc lạnh ban nãy giờ nhuốm màu đau đớn, sự thật đang được phơi bày từng chút một, tàn phá mọi thứ anh từng tin tưởng. Anh bước lại gần Dung, bỏ mặc người đàn ông đang đứng sững sờ bên cạnh.
“”Tha cho em?”” Giọng anh khô khốc, gần như không thể nhận ra. Anh nhìn xuống Dung, khuôn mặt cô đẫm nước mắt, tóc bết vào má. “”Em nghĩ em đã làm gì mà có thể xin tha?””
Người đàn ông khẽ cử động, nhưng ánh mắt đe dọa của người chồng khiến hắn đứng im. Đây là cuộc đối đầu giữa hai vợ chồng, hắn chỉ là người ngoài cuộc, ít nhất là lúc này.
Người chồng quỳ một gối xuống, ngang tầm với Dung. Anh không chạm vào cô, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp. “”Anh hỏi lần cuối, Dung. Anh ta là ai?””
Dung nấc lên, cô ngập ngừng nhìn sang người đàn ông rồi lại quay về phía chồng. “”Anh… anh ấy… là… đồng nghiệp cũ…””
“”Đồng nghiệp cũ?”” Người chồng nhếch mép cười, một nụ cười chua chát đến tận tim gan. “”Đồng nghiệp cũ mà lại đến nhà anh lúc nửa đêm, cầm theo bằng chứng làm ăn phi pháp của công ty em và nói chuyện như… như tình nhân vậy sao?””
Anh nhấn mạnh từ “”tình nhân””, như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim. Dung co rúm lại, cô lắc đầu quầy quậy, nước mắt bắn ra tung tóe.
“”Không… không phải… không như anh nghĩ đâu…””
“”Không như anh nghĩ?”” Người chồng gằn giọng, sự kiên nhẫn của anh đang cạn kiệt. “”Vậy nó là như thế nào, Dung? Nói cho anh biết đi! Anh muốn nghe sự thật từ miệng em!””
Anh túm lấy cánh tay cô, siết chặt. Không phải vì giận dữ muốn làm đau cô, mà như muốn lay tỉnh cô, muốn ép cô phải đối diện. “”Em đã phản bội anh phải không? Với anh ta?””
Dung không trả lời, chỉ cúi đầu, vai run lên bần bật. Sự im lặng đó còn đau đớn hơn ngàn lời thừa nhận. Người chồng cảm thấy như cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Nhưng vẫn còn một câu hỏi lớn hơn, một sự thật kinh hoàng hơn đang lẩn khuất.
“”Tại sao, Dung?”” Giọng anh nhỏ lại, chất chứa sự tuyệt vọng tột cùng. “”Tại sao em lại làm vậy? Không lẽ cuộc hôn nhân của chúng ta… hơn 4 năm qua… không có ý nghĩa gì với em sao?””
Dung khóc lớn hơn, cô ngước nhìn anh, đôi mắt cầu xin. “”Anh… em… em xin lỗi…””
“”Xin lỗi vì điều gì? Vì đã ngoại tình?”” Người chồng đẩy cô ra một chút. “”Hay xin lỗi vì… đã cùng hắn ta… lên kế hoạch gì đó… với chiếc USB này?””
Anh nhìn sang chiếc USB trong tay người đàn ông, rồi quay lại nhìn Dung. “”Anh nghe thấy rồi, Dung. Hắn nói cái này có thể hủy hoại cả hai chúng ta. Hắn nói đến lấy thứ không thuộc về anh. Hắn nói về việc làm ăn phi pháp của công ty em… và những thứ khác nữa.””
Anh ngừng lại, giọng nói run run vì cảm xúc bị kìm nén. “”Dung… mối quan hệ của em với hắn ta… không chỉ là tình nhân phải không? Có phải… có phải em đang cùng hắn ta… hãm hại anh không?””
Câu hỏi đó như một đòn chí mạng. Dung nhìn chồng, khuôn mặt cô trắng bệch như xác chết. Cô không thể trốn tránh nữa. Sự thật, dù tàn khốc đến đâu, cũng phải được nói ra.
Cô hít một hơi thật sâu, tiếng nấc vẫn nghẹn trong cổ họng. Người đàn ông đứng đó, im lặng lắng nghe, khuôn mặt hiện lên vẻ căng thẳng.
“”Phải…”” Dung lí nhí, giọng nói vỡ vụn. “”Phải… em… em và anh ấy… đã… đã cùng nhau…””
Cô dừng lại, không dám nói hết câu. Nước mắt lại trào ra như suối.
Người chồng chờ đợi, trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, chờ đợi lời thú tội sẽ xé nát nó ra thành trăm mảnh. Anh nhìn thẳng vào Dung, ánh mắt không còn sự giận dữ, chỉ còn lại nỗi đau không thể tả.
“”Cùng nhau làm gì, Dung?”” Anh thì thầm, giọng nói như từ một thế giới khác vọng về. “”Nói đi! Nói cho anh biết… tất cả!””
Dung nhắm mắt lại, để mặc những giọt nước mắt lăn dài xuống má. Cô mở miệng, và lời thú nhận đau đớn nhất, sự thật phũ phàng nhất đã bật ra, như một lưỡi dao sắc bén cứa sâu vào vết thương lòng của người chồng, cắt đứt sợi dây cuối cùng nối kết hai người.”
“Cô mở miệng, và lời thú nhận đau đớn nhất, sự thật phũ phàng nhất đã bật ra, như một lưỡi dao sắc bén cứa sâu vào vết thương lòng của người chồng, cắt đứt sợi dây cuối cùng nối kết hai người.
“”Em… em và anh ấy… đã… đã cùng nhau… biển thủ tiền của công ty…”” Dung thều thào, nước mắt giàn giụa. “”Cái USB đó… là bằng chứng… anh ấy đến để lấy nó… tiêu hủy…””
Người chồng nghe những lời đó, cảm thấy như bị đóng băng tại chỗ. Không phải ngoại tình. Mà là tội ác. Hơn cả sự phản bội tình cảm, đây là sự phản bội niềm tin, sự hủy hoại sự nghiệp và tương lai của anh nếu bị liên lụy. Anh nhìn Dung, đôi mắt vô hồn, không còn cảm xúc gì ngoài một nỗi ghê tởm lạnh lẽo.
Người đàn ông thấy Dung đã nói ra sự thật, biết rằng không thể chần chừ thêm được nữa. Đây là cơ hội cuối cùng. Hắn ta lập tức hành động. Nhanh như cắt, hắn lao về phía cửa, tay vẫn nắm chặt chiếc USB. Mục tiêu là thoát khỏi ngôi nhà này cùng với Dung và bằng chứng trước khi người chồng hoàn hồn và có hành động gì khác.
Người chồng, dù choáng váng bởi lời thú tội, bản năng sinh tồn và sự giận dữ bị dồn nén trong nhiều giờ đã khiến anh phản ứng lập tức. *Không được! Không thể để hắn đi!* Anh đứng phắt dậy, lao theo chặn đường người đàn ông.
“”Đứng lại!”” Anh gầm lên, giọng khàn đặc.
Người đàn ông không dừng lại, hắn biết giờ phút quyết định đã đến. Hắn quay lại, ánh mắt hiện lên sự liều lĩnh và quyết tâm. Hắn giơ cánh tay cầm chiếc USB lên, sẵn sàng dùng nó như vũ khí hoặc bất cứ thứ gì để đẩy lùi người chồng đang lao tới.
Hai người đàn ông va vào nhau ngay gần lối ra. Cuộc giằng co bùng nổ. Tiếng vật lộn, tiếng thở dốc, tiếng chân sục sạo trên sàn nhà vang lên trong đêm mưa tầm tã. Người chồng cố gắng tóm lấy cánh tay cầm USB của đối phương, trong khi người đàn ông ra sức đẩy anh ra, tìm cách lách qua người anh để thoát thân.
“”Buông ra!”” Người đàn ông nghiến răng, hắn dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh.
“”Mày… Mày không đi đâu hết!”” Người chồng gằn giọng, anh siết chặt lấy cổ tay hắn. Anh không quan tâm đến chiếc USB nữa, sự giận dữ và cảm giác bị lừa dối hoàn toàn khiến anh chỉ muốn giữ chân kẻ đã cùng vợ mình hủy hoại cuộc đời anh.
Cuộc vật lộn khiến cả hai loạng choạng. Một chiếc bình hoa đặt trên kệ trang trí gần cửa bị xô đổ, rơi xuống sàn với tiếng vỡ loảng xoảng. Những mảnh sứ văng tung tóe. Âm thanh chát chúa càng làm tăng thêm sự hỗn loạn.
Dung, vẫn quỳ trên sàn, nhìn cảnh tượng đó với đôi mắt kinh hoàng. Cô không biết làm gì, chỉ biết sợ hãi và khóc nấc. Người đàn ông cố gắng lôi cô dậy, hoặc ít nhất là thúc giục cô chạy theo hắn.
“”Đi thôi, Dung! Nhanh lên!”” Hắn hét lên, tay vẫn giằng co với người chồng.
Dung run rẩy, cô lưỡng lự giữa việc chạy theo người tình và ở lại đối mặt với người chồng mà cô đã phản bội. Nỗi sợ hãi và sự tội lỗi giằng xé cô.
Người chồng thấy người đàn ông cố gắng kéo Dung, sự tức giận của anh càng bùng lên dữ dội. Anh dùng vai húc mạnh vào ngực đối phương, khiến hắn lảo đảo lùi lại.
“”Mày… Mày cút khỏi nhà tao!”” Anh hét lên, dồn hết sức lực còn lại vào cú húc.
Người đàn ông bị bất ngờ, hắn lùi lại vài bước. Nhưng hắn vẫn quyết không bỏ cuộc. Chiếc USB vẫn còn trong tay, và Dung vẫn còn ở đây. Hắn nhìn nhanh quanh căn phòng, tìm kiếm thứ gì đó để tấn công hoặc làm chệch hướng người chồng. Ánh mắt hắn dừng lại ở chai rượu vang đỏ đắt tiền vẫn còn nguyên trên bàn khách.
Với một động tác dứt khoát, hắn lao tới bàn, vớ lấy chai rượu. Người chồng lập tức nhận ra ý đồ của hắn. Anh không do dự, lao theo cản lại.
Cuộc giằng co tiếp tục, giờ đây có thêm nguy hiểm từ chai rượu. Người đàn ông vung chai rượu lên, đe dọa.
“”Tránh ra! Nếu không…!”” Hắn gằn giọng cảnh cáo.
Người chồng không lùi bước. Anh biết mình phải ngăn chặn hắn bằng mọi giá. Dù có bị thương, dù có nguy hiểm, anh cũng không thể để kẻ đó thoát đi cùng với bằng chứng và người vợ đã phản bội mình. Anh lao vào, bất chấp chai rượu đang lăm lăm trong tay đối phương, quyết tâm kết thúc cuộc giằng co căng thẳng này, dù bằng cách nào đi chăng nữa.”
“Tiếng chai rượu vang vung lên vun vút trong không khí. Người chồng không hề né tránh. Anh lao vào, quyết định phải đoạt lấy nó hoặc vô hiệu hóa kẻ đột nhập bằng mọi giá. Cú va chạm lần này mạnh hơn. Tiếng chai rượu miết ngang qua vai anh, làm rách lớp áo và tạo ra một vết cứa đau rát, nhưng anh không dừng lại. Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể mình ghì chặt lấy cánh tay đang cầm chai rượu của gã.
“”Bỏ ra!”” Người đàn ông gầm lên, hắn dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng người chồng.
Anh đau điếng, nhưng vẫn không buông. Sự phẫn nộ và tuyệt vọng đã tiếp thêm sức mạnh cho anh. Anh siết chặt hơn, cố gắng bẻ gập cánh tay của đối phương.
Dung vẫn đang sợ hãi quỳ trên sàn, chứng kiến cuộc vật lộn dữ dội ngay trước mắt. Cô thấy máu rớm trên vai chồng, thấy vẻ mặt đau đớn và căm hận của anh. Nỗi sợ hãi bị bắt giữ, bị liên lụy bởi tội ác cô đã gây ra cùng với người đàn ông này, dâng lên tột độ.
“”Anh… anh ơi… Đừng mà!”” Cô run rẩy lên tiếng, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Người đàn ông nghe tiếng Dung, càng thêm sốt ruột. Hắn cần phải thoát ngay lập tức. Hắn nghiến răng, vặn người thật mạnh, cố gắng thoát khỏi gọng kìm của người chồng. Chai rượu trong tay hắn sắp rơi xuống.
Đúng lúc đó, tiếng động lớn từ cuộc giằng co, tiếng bình hoa vỡ, và tiếng hét của Dung đã vọng ra ngoài trời mưa. Từ một căn nhà lân cận, một ánh đèn đột nhiên bật sáng, và có tiếng cửa sổ mở ra.
“”Ai đó? Có chuyện gì vậy?”” Một giọng nói vọng lại từ bóng tối.
Tiếng động từ hàng xóm khiến cả người chồng và kẻ đột nhập giật mình. Ánh mắt người đàn ông lóe lên sự hoảng loạn. Hắn biết cơ hội sắp vụt mất. Hắn phải đi ngay.
“”Dung! Đi thôi! Nhanh!”” Hắn điên cuồng hét lên, dùng hết sức lực cuối cùng đẩy người chồng ra. Cú đẩy bất ngờ và mạnh mẽ, cộng thêm vết thương ở vai, khiến người chồng loạng choạng lùi lại.
Lợi dụng khoảnh khắc đó, người đàn ông thả chai rượu (nó rơi xuống sàn vỡ tan tành), nắm lấy cánh tay của Dung và lôi cô đứng dậy. Dung vẫn còn đang bàng hoàng và sợ hãi, nhưng bản năng sinh tồn hoặc sự ràng buộc với người đàn ông này đã khiến cô lảo đảo chạy theo.
“”Không! Đứng lại!”” Người chồng cố gắng lao tới lần nữa, nhưng cơ thể anh đã kiệt sức, và cơn đau từ vết thương làm chậm bước chân anh. Anh chỉ kịp với tay trong không khí khi thấy hai bóng người lảo đảo chạy về phía cửa chính.
Họ mở cửa, lao ra ngoài vào màn đêm mưa tầm tã. Tiếng cửa sập lại phía sau họ. Tiếng bước chân vội vã nhanh chóng chìm nghỉm trong tiếng mưa dầm.
Người chồng đứng sững sờ giữa phòng khách hoang tàn. Anh nhìn cánh cửa đóng chặt, nhìn khoảng trống nơi vừa có người vợ và kẻ đã cùng cô hủy hoại cuộc đời anh. Tiếng mưa ngoài kia như tiếng gào khóc của ông trời, hay là tiếng chế giễu số phận nghiệt ngã của anh? Anh cảm thấy cơ thể mình mềm nhũn, sức lực rút cạn. Anh khuỵu xuống sàn, giữa những mảnh vỡ của bình hoa và tiếng mưa lạnh lẽo. Chiếc USB – bằng chứng tội lỗi – đã đi theo họ. Người vợ anh yêu thương hơn bốn năm qua – người anh tin tưởng tuyệt đối – đã bỏ đi cùng kẻ đồng lõa.
Anh nhìn quanh ngôi nhà. Ngôi nhà mà anh đã dành dụm, vun đắp, xây dựng tổ ấm. Giờ đây nó chỉ còn là một đống đổ nát, không phải do cơn bão ngoài kia, mà do cơn bão lòng đã càn quét qua đây. Sự phản bội không chỉ là tình cảm, mà là cả một tương lai bị đánh cắp, một niềm tin bị chà đạp. Nỗi đau quá lớn, quá phũ phàng, nó không còn là nước mắt hay tiếng gào thét, mà là một sự trống rỗng, một nỗi tê liệt đến tận cùng. Anh gục đầu xuống, trong căn nhà lạnh lẽo, trong đêm mưa, đối diện với sự thật trần trụi: cuộc đời anh, cuộc hôn nhân của anh, tất cả đã kết thúc trong đổ vỡ và mất mát không gì bù đắp nổi.
Cơn mưa vẫn trút xuống không ngừng ngoài khung cửa. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy ngôi nhà, chỉ còn tiếng mưa rì rào và tiếng thở dốc nặng nề của người chồng. Anh vẫn ngồi đó, giữa đống đổ nát của cuộc hôn nhân, nhìn trân trân vào khoảng trống nơi Dung vừa đứng. Không còn sự tức giận bùng cháy, không còn nỗi đau quằn quại, chỉ còn lại một sự trống rỗng mênh mông. Anh đã dành cả thanh xuân, cả niềm tin để xây dựng tổ ấm này, để yêu thương người phụ nữ đó. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vụn sắc nhọn cứa vào tim. Tiếng mưa như đang gột rửa, nhưng không thể rửa sạch vết thương lòng. Anh nhận ra rằng, cơn bão lớn nhất không phải là cơn bão vật lý ngoài kia, mà là cơn bão của sự lừa dối và phản bội đã phá nát tâm hồn anh. Trong sự im lặng lạnh lẽo đó, anh bắt đầu mờ mịt nhận ra một bài học cay đắng: niềm tin đặt sai chỗ có thể hủy diệt tất cả. Ngôi nhà vẫn đứng đó, nhưng tổ ấm đã tan. Có lẽ, sau đêm nay, mọi thứ sẽ khác. Cơn mưa rồi sẽ tạnh, và anh sẽ phải đứng dậy từ đống tro tàn này, dù chẳng biết sẽ đi về đâu. Nhưng khoảnh khắc này, anh chỉ muốn chìm sâu vào sự thật phũ phàng, để cảm nhận trọn vẹn cái giá của sự tin tưởng mù quáng và sự phản bội tàn nhẫn.”

