“Cô gái đi phỏng vấn đeo chiếc vòng cổ kỳ lạ, tỷ phú nhìn thấy liền run rẩy hỏi : Mẹ cháu tên gì…Trong phòng họp sang trọng của một tập đoàn nghìn tỷ tại TP.HCM, một cô gái trẻ bước vào với vẻ ngoài giản dị, trên cổ đeo một chiếc vòng cổ cũ kỹ. Vị chủ tịch ngồi ở đầu bàn, một người đàn ông quyền lực và lạnh lùng, bỗng nhiên tái mặt khi ánh mắt chạm vào món trang sức ấy. Bàn tay ông run lên, ly cà phê sứ cao cấp rơi xuống nền đá hoa cương, vỡ tan. Ông ngẩng đầu nhìn cô gái, giọng nghẹn lại:
— Mẹ cháu… tên gì?
Trâm Anh, 23 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Huế, mới tốt nghiệp đại học Ngoại thương Hà Nội, mang vẻ đẹp dịu dàng pha chút cổ điển. Cô đến TP.HCM để tìm kiếm cơ hội đổi đời, và hôm nay là ngày cô đi phỏng vấn vào tập đoàn Thiên Kỳ – một trong những đế chế kinh tế lớn nhất Việt Nam, do tỷ phú Nguyễn Hoàng Minh sáng lập.
Trâm Anh chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi phỏng vấn. Dù không có bộ vest hàng hiệu hay giày cao gót đắt tiền, cô chọn chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và chiếc váy xám dài ngang gối. Nhưng thứ đặc biệt nhất là chiếc vòng cổ cũ kỹ mà mẹ cô đã trao lại trước khi mất. Nó là một sợi dây chuyền bạc, mặt dây hình bông sen, đã ngả màu theo thời gian, nhưng Trâm Anh luôn coi đó là vật thiêng liêng nhất.
Mẹ cô, bà Ngô Thị Mai, là một người phụ nữ sống lặng lẽ ở Huế, làm nghề thêu tay và không bao giờ nhắc đến cha của Trâm Anh. Trong trí nhớ cô, mẹ luôn tránh né mỗi khi cô hỏi về ông.
Tập đoàn Thiên Kỳ đặt trụ sở trong tòa nhà chọc trời giữa trung tâm Quận 1. Trâm Anh ngồi đợi ngoài phòng phỏng vấn, lo lắng nhưng vẫn giữ được sự điềm đạm. Cô không hề biết rằng, hôm nay người phỏng vấn trực tiếp sẽ là chính Nguyễn Hoàng Minh, người mà báo chí gọi là “bậc thầy tái sinh doanh nghiệp” – giàu có, lạnh lùng và cực kỳ kín tiếng về đời tư.
Ông Minh bước vào phòng, phong thái uy nghi nhưng ánh mắt có vẻ mệt mỏi. Khi ông nhìn thấy Trâm Anh, nét mặt ông thoáng chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp. Tuy nhiên, chỉ vài giây sau, ánh mắt ông dừng lại nơi
chiếc vòng cổ. Ông đứng sững.
Chiếc vòng cổ bạc ấy. Mặt dây bông sen.
Ông run lên.
— Cái… cái vòng đó… — ông lắp bắp, bước chậm tới gần.
— Dạ? – Trâm Anh hơi lùi lại, bối rối.
Ông Minh không để ý đến thái độ của cô, mà chỉ nhìn chăm chăm vào món đồ.
— Mẹ cháu… tên gì?
Trâm Anh siết tay lại. Câu hỏi ấy như vết cắt xé qua không khí.
— Dạ… mẹ cháu tên là Ngô Thị Mai.
— Mai…? — Ông Minh lùi lại như bị s/ét đ/ánh, khuôn mặt xám đi. — Không thể nào… không thể nào… Xem tiếp 👇”
“Ông Minh vẫn run rẩy, hai tay vịn chặt vào bàn làm việc đồ sộ, cố gắng đứng vững. Cả căn phòng sang trọng như ngưng đọng. Ông trừng mắt nhìn Trâm Anh, khuôn mặt tái mét không còn chút máu. Giọng ông đầy gấp gáp, khẩn khoản, không còn chút nào vẻ điềm tĩnh của vị tỷ phú quyền lực.
— Cháu nói lại xem nào… Tên mẹ cháu… thật sự là gì?
Trâm Anh cảm thấy sợ hãi tột độ trước phản ứng dữ dội, khác thường của người đàn ông này. Cô chưa từng thấy ai như vậy. Vị tỷ phú Nguyễn Hoàng Minh, người được cả nước biết đến với sự lạnh lùng và quyết đoán, giờ đây lại run rẩy như một kẻ tội đồ. Cô lùi lại một bước nhỏ, tay vô thức nắm chặt lấy chiếc vòng cổ bạc.
— Dạ… — Giọng Trâm Anh vẫn nhỏ nhẹ nhưng ánh mắt đầy hoang mang. — Mẹ cháu… tên là Ngô Thị Mai ạ.
Cô nhắc lại cái tên, chậm rãi, rõ ràng từng chữ.
Nguyễn Hoàng Minh như bị hàng vạn tia điện giật. Ông nhắm mắt lại, đầu lắc nhẹ như cố xua đi một điều gì đó không thể tin nổi. Rồi ông mở mắt, nhìn vào khoảng không, ánh mắt xa xăm như lạc về một quá khứ rất xa. Một tiếng lẩm bẩm thoát ra từ khóe môi khô khốc, đầy ám ảnh.
— Mai… Ngô Thị Mai… Không thể sai được… Cái vòng này… Cái tên này… Sao lại…”
“Ánh mắt ông Minh, vẫn còn vương vấn nỗi ám ảnh từ cái tên vừa nghe, đột ngột quay trở lại dán chặt vào chiếc vòng cổ cũ kỹ bằng bạc, mặt dây hình bông sen đang nằm gọn trên xương quai xanh của Trâm Anh. Bàn tay ông rời khỏi bàn, hơi run rẩy chỉ về phía chiếc vòng. Giọng nói, dù đã bớt run rẩy hơn trước, vẫn còn đầy sự ngỡ ngàng, pha lẫn một nỗi khắc khoải khó tả.
— Chiếc vòng đó… — Ông nói, đôi mắt sắc như dao găm vào mặt dây chuyền. — Nó… nó đến từ đâu? Ai đã trao cho cháu?
Trâm Anh vô thức đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ, cảm giác bạc lạnh lẽo dưới đầu ngón tay giúp cô trấn tĩnh lại một chút. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng câu hỏi của ông Minh lại hướng về một vật quen thuộc, một kỷ vật thiêng liêng.
— Dạ… — Trâm Anh đáp, giọng nhỏ nhẹ hơn. — Chiếc vòng này… là của mẹ cháu ạ.
Ông Minh nín thở lắng nghe.
— Mẹ cháu… bà Ngô Thị Mai đã để lại nó cho cháu trước khi mất. Đó là kỷ vật duy nhất bà để lại cho cháu. Cháu… cháu luôn mang nó theo bên mình.
Ông Minh nhíu chặt mày, vẻ mặt ngày càng phức tạp. Vừa có sự đau đớn, vừa có sự hoài nghi, lại có cả một tia hy vọng mong manh.
— Mẹ cháu… bà có nói gì đặc biệt về chiếc vòng này không? Có kể cho cháu nghe nó từ đâu mà có, hay… bất cứ điều gì liên quan đến nó không?
Trâm Anh lắc đầu.
— Dạ không ạ. Mẹ cháu chưa bao giờ nói gì về nguồn gốc của nó cả. Chỉ dặn cháu là phải luôn giữ gìn cẩn thận thôi ạ.
Không nói gì thêm về chiếc vòng, ông Minh nhìn thẳng vào Trâm Anh, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can cô. Sự im lặng bao trùm căn phòng lần nữa, nặng nề và khó đoán.”
“Không nói gì thêm về chiếc vòng, ông Minh nhìn thẳng vào Trâm Anh, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can cô. Sự im lặng bao trùm căn phòng lần nữa, nặng nề và khó đoán. Nhưng rồi, chỉ vài giây sau khi Trâm Anh nhắc đến cái tên “”Ngô Thị Mai”” và chiếc vòng cổ hình bông sen, một luồng điện dường như chạy dọc sống lưng ông. Khuôn mặt Nguyễn Hoàng Minh, vốn luôn sắt đá và đầy uy quyền, bỗng co giật nhẹ.
Trước mắt ông, thế giới hiện tại như tan biến, nhường chỗ cho một dòng chảy ký ức cuộn trào. Ông thấy lại hình ảnh của một cô gái trẻ với nụ cười dịu dàng, mái tóc dài buông xõa bên khung cửa sổ ngập nắng ở Huế. Cô gái ấy… tên là Mai. Trên cổ cô cũng đeo một chiếc vòng bạc, mặt dây hình bông sen, y hệt chiếc vòng Trâm Anh đang đeo. Đó là kỷ vật ông đã tặng cô, kỷ vật của một lời hẹn ước dang dở cách đây đã 23 năm, trước khi ông rời Huế để lập nghiệp ở nơi xa. Nụ cười của Mai, giọng nói của Mai, ánh mắt của Mai… tất cả ùa về cùng với nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực. Bao nhiêu năm qua, ông luôn cố gắng chôn vùi quá khứ, nhưng chỉ một cái tên, một món đồ quen thuộc, đã khiến mọi thứ sống lại như mới ngày hôm qua.
Đôi mắt ông Minh đỏ hoe, ngấn nước, đan xen giữa niềm vui sướng khó tin khi thấy chiếc vòng, sự bàng hoàng khi nghe cái tên Mai, và nỗi đau dai dẳng của một mối tình vĩnh viễn nằm lại ở quá khứ. Ông Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy quá nhiều.
— Bông sen… chiếc vòng… — Ông thì thầm, như nói với chính mình, chứ không phải Trâm Anh. Giọng ông khàn đặc, nghẹn lại bởi những cảm xúc bị đè nén suốt bao năm. — Giống… quá…”
“Ông Minh hít thêm một hơi run rẩy, nắm chặt tay phải đặt trên mặt bàn. Ông cố gắng gạt đi những dòng nước mắt đang chực trào, đôi mắt vẫn không rời khỏi chiếc vòng bạc trên cổ Trâm Anh. Chiếc vòng cũ kỹ, nhưng trong mắt ông lúc này, nó lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời ký ức. Ông nuốt khan, giọng nói tuy đã cố gắng kìm nén nhưng vẫn mang theo sự nghẹn ngào và nỗi đau thắt lại.
— Chiếc vòng này… — Ông bắt đầu, ánh mắt dường như nhìn xuyên qua Trâm Anh để thấy lại hình bóng người xưa. Giọng ông khàn đi. — Chiếc vòng này… là kỷ vật của anh và Mai…
Ông Minh dừng lại, như chìm hẳn vào dòng xoáy của quá khứ. Trong đầu ông, hình ảnh cô gái ở Huế hiện lên rõ mồn một, nụ cười ấy, ánh mắt ấy. Đó là Mai của những ngày xưa cũ, ngày mà ông còn là một chàng trai trẻ đầy hoài bão, chưa vướng bận bởi tiền tài và quyền lực. Ông và Mai đã trao nhau lời hẹn ước dưới tán cây phượng già, cùng nhìn về phía sông Hương thơ mộng. Chiếc vòng bông sen này là minh chứng cho tình yêu của họ, cho lời thề sắt son sẽ mãi mãi bên nhau, cho dù có đi đâu, làm gì. Nhưng cuộc đời đâu như là mơ. Hoàn cảnh khắc nghiệt, những lựa chọn nghiệt ngã đã chia cắt họ. Ông rời Huế, ôm theo tham vọng và nỗi đau bỏ lại người mình yêu. Bao nhiêu năm qua, sự nghiệp hiển hách đến đâu, ông cũng không sao quên được lời hứa năm xưa, không sao quên được ánh mắt của Mai ngày ông bước chân đi. Nỗi dằn vặt vì đã không thể giữ trọn lời thề, vì đã để lạc mất cô, luôn âm ỉ trong trái tim ông.
Trâm Anh ngồi im lặng, hoàn toàn choáng váng. Cô không thể hiểu được tại sao một tỷ phú lẫy lừng như ông Nguyễn Hoàng Minh lại có phản ứng xúc động đến vậy trước chiếc vòng cổ cũ kỹ của mẹ mình. Và cái tên “”Mai””… ông vừa nói “”anh và Mai””? Mẹ cô không bao giờ nhắc đến cha mình, không bao giờ nói về quá khứ trước khi cô ra đời. Mọi thứ về cha cô đều là một bí ẩn. Lẽ nào… lẽ nào có sự liên kết nào đó?
Ông Minh lấy tay che mặt một giây, cố gắng trấn tĩnh lại. Ông hít sâu, rồi chậm rãi hạ tay xuống. Đôi mắt đỏ hoe của ông giờ nhìn thẳng vào Trâm Anh, nhưng lần này, ánh mắt ấy không còn là sự soi xét quyền uy, mà là sự pha trộn giữa niềm đau, nỗi nhớ và một tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm.
— Hơn hai mươi năm rồi… — Ông thì thầm, như đang thú nhận với bản thân. — Anh đã hứa với em ấy… rằng sẽ quay về… Nhưng rồi… mọi thứ…
Giọng ông lại nghẹn lại. Ông không nói hết câu, nhưng Trâm Anh có thể cảm nhận được nỗi dằn vặt ghê gớm trong từng hơi thở của ông. Có một câu chuyện, một bí mật lớn lao nào đó liên quan đến mẹ cô và người đàn ông quyền lực này, ẩn sau chiếc vòng cổ hình bông sen ấy.”
“Ông Minh lấy tay che mặt một giây, cố gắng trấn tĩnh lại. Ông hít sâu, rồi chậm rãi hạ tay xuống. Đôi mắt đỏ hoe của ông giờ nhìn thẳng vào Trâm Anh, nhưng lần này, ánh mắt ấy không còn là sự soi xét quyền uy, mà là sự pha trộn giữa niềm đau, nỗi nhớ và một tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm.
— Hơn hai mươi năm rồi… — Ông thì thầm, như đang thú nhận với bản thân. — Anh đã hứa với em ấy… rằng sẽ quay về… Nhưng rồi… mọi thứ…
Giọng ông lại nghẹn lại. Ông không nói hết câu, nhưng Trâm Anh có thể cảm nhận được nỗi dằn vặt ghê gớm trong từng hơi thở của ông. Có một câu chuyện, một bí mật lớn lao nào đó liên quan đến mẹ cô và người đàn ông quyền lực này, ẩn sau chiếc vòng cổ hình bông sen ấy.
Ông Minh đột ngột ngẩng đầu, không còn nhìn chiếc vòng nữa mà nhìn thẳng vào khuôn mặt Trâm Anh. Ông nheo mắt lại, như đang cố gắng phân tích từng đường nét. Ông nhìn đôi mắt cô, vầng trán, khóe miệng. Từng chi tiết nhỏ trên khuôn mặt Trâm Anh như một cuộn phim cũ đang quay ngược lại trong tâm trí ông. Khuôn mặt này… nét cười này… đôi mắt này… Sao lại quen thuộc đến thế? Nó không chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Càng nhìn kỹ, trái tim ông càng đập nhanh hơn, một cảm giác vừa choáng váng vừa run rẩy dâng trào.
Đây rồi! Nét dịu dàng của đôi mắt, khuôn miệng hơi cong lên khi cười mỉm, và cả vầng trán ấy nữa. Giống hệt Mai! Mai của hai mươi ba năm về trước, khi cô ấy còn trẻ trung và rạng rỡ như đóa sen buổi sớm mai. Cái dáng vẻ mong manh, thuần khiết nhưng vẫn đầy nghị lực ẩn chứa bên trong. Tất cả đều hiện hữu trên khuôn mặt cô gái đang ngồi đối diện ông. Chiếc vòng cổ là dấu hiệu, nhưng khuôn mặt này mới là bằng chứng không thể chối cãi. Hai mươi ba năm… Khoảng thời gian ấy khớp với độ tuổi của cô. Nỗi day dứt, câu hỏi ám ảnh ông suốt bao năm qua bỗng chực vỡ òa.
Ông Minh cảm thấy như mình đang đứng trước một sự thật quá lớn, quá đột ngột. Cả người ông run lên bần bật. Giọng nói của ông, vốn đã khàn đi vì xúc động, giờ càng trở nên khó nhọc hơn, như phải gắng sức lắm mới thốt ra được từng chữ. Ông chỉ vào Trâm Anh, ngón tay vẫn run rẩy.
— Cháu… cháu… — Ông lắp bắp. Ông nuốt khan, cố lấy lại bình tĩnh nhưng vô ích. Nỗi xúc động quá lớn. — Cháu giống Mai quá… Giống y như lúc Mai còn trẻ vậy…
Trâm Anh sững sờ. Ông ấy lại nhắc đến mẹ cô, và giờ còn nói cô giống mẹ? Giống y như lúc còn trẻ? Điều đó có nghĩa là ông ấy biết mẹ cô từ rất lâu rồi. Đúng là có liên kết thật! Nhưng tại sao mẹ cô chưa bao giờ nhắc đến ông ấy?
Ông Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào câu hỏi quan trọng nhất lúc này. Mắt ông không rời Trâm Anh.
— Cháu… cháu sinh năm bao nhiêu?”
“Trâm Anh hơi ngạc nhiên trước câu hỏi đột ngột và đầy cảm xúc của ông Minh, nhưng vẫn trả lời một cách bình tĩnh, theo đúng thói quen trả lời phỏng vấn.
— Cháu sinh năm một chín chín chín ạ.
Giọng Trâm Anh vang lên rõ ràng trong không gian im lặng của phòng phỏng vấn. Từng chữ như một nhát dao sắc lẹm cứa vào trái tim ông Minh, đồng thời cũng xé tan màn sương mờ đã bao phủ tâm trí ông suốt hơn hai mươi năm qua. Một chín chín chín. Cái mốc thời gian ấy. Chính xác là năm đó! Năm mà ông và Mai đã lạc mất nhau, năm mà Mai mang trong mình giọt máu của ông, năm mà cuộc đời ông đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác so với dự định.
Ông Minh đứng sững lại, cả người như bị điện giật. Đôi mắt ông mở lớn, nhìn chằm chằm vào Trâm Anh như thể cô là một bóng ma từ quá khứ bước ra. Mọi nghi ngờ, mọi thắc mắc nhỏ nhoi còn sót lại trong đầu ông về chiếc vòng cổ, về sự giống nhau kỳ lạ giữa cô và Mai, giờ đây tan biến hết, nhường chỗ cho một sự thật quá sức tưởng tượng, quá sức đau lòng và cũng quá sức… định mệnh.
Cô gái này. Cô gái đang ngồi đây, với chiếc vòng cổ hình bông sen, với khuôn mặt giống Mai như đúc, với năm sinh trùng khớp đến từng tháng. Cô chính là con gái ông. Con gái ruột thịt của Nguyễn Hoàng Minh. Đứa con mà ông không hề hay biết sự tồn tại của nó suốt hai mươi ba năm trời. Đứa con mà ông đã vô tình tìm thấy lại, không phải ở một nơi xa xôi nào, mà ngay tại chính văn phòng làm việc của mình, trong một buổi phỏng vấn xin việc bình thường.
Cả căn phòng dường như quay cuồng trước mắt ông. Tiếng Trâm Anh vừa nói câu trả lời vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng ông không còn nghe thấy gì nữa. Đầu óc ông trống rỗng, chỉ còn lại hình ảnh Mai của hai mươi ba năm trước và khuôn mặt Trâm Anh hiện tại chồng lên nhau. Ông đã bỏ lỡ những gì? Ông đã để điều gì xảy ra? Hai mươi ba năm qua, trong khi ông xây dựng một đế chế, thì Mai, và có lẽ là cả con gái ông, đã sống ra sao ở nơi quê nhà nghèo khó ấy? Bà ấy đã chịu đựng những gì? Tại sao bà ấy chưa bao giờ nói cho ông biết?
Nước mắt không kìm được trào ra, làm nhòe đi hình ảnh Trâm Anh trước mắt ông. Ông Minh đưa tay lên che miệng, cố gắng nén tiếng nấc đang chực bật ra. Cổ họng ông nghẹn ứ. Ông choáng váng. Sự sắp đặt của số phận này thật quá tàn nhẫn, nhưng cũng thật kỳ diệu. Ông đã tìm thấy con gái mình. Nhưng lại trong hoàn cảnh này. Ông đã vuột mất cơ hội được nhìn con lớn lên, được chăm sóc con, được làm cha. Tất cả chỉ vì một lời hứa dang dở, một sự hiểu lầm, và có lẽ là cả sự hèn nhát của tuổi trẻ.
Ông Minh dựa hẳn vào thành ghế, hơi thở hổn hển. Cả người ông run lên bần bật. Ông nhìn Trâm Anh với ánh mắt ngập tràn yêu thương, đau khổ và hối hận. Ông muốn lao đến ôm chầm lấy cô, muốn nói cho cô biết sự thật, muốn xin lỗi cô và Mai vì tất cả. Nhưng ông không thể. Ông không biết bắt đầu từ đâu. Ông không biết phản ứng của cô sẽ thế nào. Ông chỉ biết, kể từ giây phút này, cuộc đời ông, và có lẽ cả cuộc đời Trâm Anh, đã thay đổi mãi mãi. Cuộc phỏng vấn xin việc này không còn là một cuộc phỏng vấn đơn thuần nữa. Nó là khởi đầu của một hành trình khám phá sự thật, hàn gắn vết thương và đối mặt với quá khứ.
Trâm Anh ngồi yên tại chỗ, nhìn ông Minh với vẻ bối rối và lo lắng tột độ. Cô chưa bao giờ thấy ông Minh, người đàn ông quyền lực và lạnh lùng này, lại thể hiện cảm xúc mạnh mẽ và đau khổ đến như vậy. Chuyện gì đang xảy ra? Có phải… có phải ông ấy thật sự có liên quan đến mẹ cô, sâu sắc hơn cô tưởng rất nhiều? Cảm giác hồi hộp và bất an dâng trào trong lòng Trâm Anh. Cô chờ đợi, không biết ông Minh sẽ nói gì tiếp theo, không biết sự thật ẩn giấu đằng sau câu chuyện của mẹ cô và người đàn ông này là gì.”
“Ông Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Ông đưa tay lên dụi mắt, gạt đi những giọt nước mắt vẫn còn vương trên khóe mi. Cái choáng váng vẫn còn đó, nhưng với kinh nghiệm của một người từng vực dậy cả những doanh nghiệp bên bờ vực phá sản, ông biết mình cần phải hành động ngay lập tức. Cuộc phỏng vấn này không thể tiếp tục. Không phải trong căn phòng đông người và ngột ngạt này. Ông cần không gian riêng tư, cần thời gian để xử lý cú sốc này và nói chuyện với Trâm Anh, con gái ông, một cách đàng hoàng.
Ông liếc nhìn qua cánh cửa, ra hiệu cho người thư ký đang đứng bên ngoài. Người thư ký lập tức hiểu ý, nhanh chóng cúi đầu và rời đi, đóng nhẹ cánh cửa phòng họp lại. Không còn ai ở đây ngoài ông và Trâm Anh.
Ông Minh nhìn thẳng vào Trâm Anh, ánh mắt phức tạp khó tả. Sự bối rối, lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt cô. Cô không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng linh cảm mách bảo cô rằng mọi thứ sắp thay đổi. Ông Minh đứng dậy, bước chân còn hơi loạng choạng. Ông đi vòng qua bàn, tiến về phía Trâm Anh, nhưng không quá gần.
“”Cháu…”” Ông Minh bắt đầu, giọng còn hơi khàn và run run, khác hẳn với vẻ uy quyền thường ngày. “”Cháu đi theo tôi.””
Trâm Anh ngẩng lên nhìn ông, ánh mắt đầy nghi hoặc. Nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt ông khiến cô không thể từ chối. Đó là sự chân thành, là nỗi đau, và là cả một gánh nặng vô hình. Cô chậm rãi đứng dậy, tay vô thức siết chặt chiếc vòng cổ hình bông sen đang ẩn dưới lớp áo.
“”Chúng ta cần nói chuyện…”” Ông Minh tiếp tục, mỗi từ thốt ra đều nặng trịch như đeo đá. Ông dừng lại một chút, lấy hết sức bình sinh để nói ra điều tiếp theo, điều mà ông đã giấu kín (mà thật ra là không hề hay biết) suốt hai mươi ba năm qua. “”Chúng ta cần nói chuyện… về mẹ cháu.””
Cả căn phòng lại chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng thở dốc của ông Minh và nhịp tim đập dồn dập của Trâm Anh. Lời nói của ông như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Trâm Anh, xua tan mọi nghi ngờ và thay vào đó là một cơn bão cảm xúc. Mẹ? Ông ấy muốn nói chuyện về mẹ cô? Chuyện gì liên quan đến mẹ cô và người đàn ông quyền lực này? Cảm giác hồi hộp, sợ hãi và cả một chút hy vọng mơ hồ dâng lên trong lòng Trâm Anh. Cô nhìn ông Minh, chờ đợi. Ông quay người, bước về phía cửa phòng. Trâm Anh do dự một lát, rồi cũng bước theo, tim đập thình thịch như trống đánh. Họ cùng nhau rời khỏi căn phòng phỏng vấn, tiến vào một hành lang dài, hướng tới một sự thật đang đợi được phơi bày.”
“Họ bước đi dọc hành lang trải thảm dày, tiếng bước chân gần như không nghe thấy. Ông Minh dẫn Trâm Anh đến một căn phòng cuối dãy, cánh cửa gỗ sẫm màu được chạm khắc tinh xảo. Người thư ký đã đợi sẵn ở đó, mở cửa và cúi đầu chào. Căn phòng rộng rãi, sang trọng, bài trí đơn giản nhưng ấm cúng hơn phòng họp nhiều, với bộ sofa lớn và một bàn trà ở giữa.
Ông Minh bước vào trước, bước chân vẫn còn chút nặng nề. Trâm Anh đi theo sau, lòng cô vẫn như đang có một cơn bão dữ dội. Cô không biết phải suy nghĩ gì, chỉ đơn giản là làm theo.
Ông Minh ngồi xuống chiếc sofa đơn, thở dài một hơi. Ông ra hiệu cho Trâm Anh ngồi xuống chiếc sofa đối diện. Cả hai im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng điều hòa khe khẽ trong phòng. Ông Minh nhìn Trâm Anh, ánh mắt ông dõi theo từng đường nét trên khuôn mặt cô, như đang tìm kiếm điều gì đó đã ngủ yên rất lâu. Trâm Anh ngồi thẳng lưng, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi, chiếc vòng cổ hình bông sen vẫn là vật duy nhất cô cảm thấy quen thuộc trong không gian xa lạ này.
“”Cháu… Trâm Anh…”” Ông Minh bắt đầu, giọng ông giờ đã trầm tĩnh hơn một chút, nhưng vẫn mang đầy sự mệt mỏi và ưu tư. “”Chú biết cháu đang rất bối rối. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.””
Ông dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi quang cảnh thành phố Sài Gòn nhộn nhịp hiện ra. Tâm trí ông dường như đang trôi ngược về quá khứ, về một nơi xa xôi, bình yên hơn rất nhiều.
“”Hai mươi ba năm trước…”” Ông Minh tiếp tục, quay lại nhìn Trâm Anh. Giọng ông nhẹ hơn, như đang tự sự hơn là kể chuyện. “”Chú… và mẹ cháu… gặp nhau ở Huế.””
Ông nhắm mắt lại một lát, như để hình dung lại ký ức.
“”Mẹ cháu… Mai… Cô ấy là người con gái dịu dàng nhất chú từng gặp. Mái tóc dài, nụ cười hiền hậu, và đôi bàn tay khéo léo tuyệt vời.”” Ông nói, nở một nụ cười nhẹ nhưng đầy luyến tiếc. “”Cô ấy làm nghề thêu tay… Những đường kim mũi chỉ của cô ấy… như có phép màu vậy.””
Trâm Anh lắng nghe, tim cô thắt lại. Cô biết mẹ cô thêu rất đẹp, nhưng chưa bao giờ nghe ai khác nói về điều đó với tình cảm như vậy.
“”Chú khi đó… chỉ là một chàng trai trẻ có chút hoài bão, đến Huế để tìm cơ hội. Và rồi chú gặp Mai.”” Ông kể tiếp, giọng trầm hẳn xuống. “”Chúng chú yêu nhau… sâu đậm lắm. Tưởng như cả thế giới này chỉ có hai người.””
Ông Minh lại im lặng, chìm đắm trong hồi ức. Nụ cười vụt tắt, thay vào đó là sự đau khổ hiện rõ trên khuôn mặt ông.
“”Nhưng… tình yêu đó lại gặp quá nhiều trắc trở.”” Ông nói, hai bàn tay ông siết chặt vào nhau. “”Gia đình chú… họ không chấp nhận.””
Ông không giải thích rõ lý do phản đối, nhưng sự đau đớn trong giọng ông đủ để Trâm Anh hiểu đó là một rào cản rất lớn.
“”Rồi… xảy ra một biến cố.”” Ông nói, từ ‘biến cố’ thốt ra như một viên đá nặng. Ông ngập ngừng, dường như rất khó khăn để nói tiếp. “”Một chuyện… khiến hai người phải xa nhau.””
Ông thở dài, một tiếng thở dài đầy xót xa, như mang theo gánh nặng của hai mươi ba năm nuối tiếc.
“”Chú đã cố gắng tìm cách… nhưng lúc đó… chú còn quá trẻ, quá yếu thế. Chú không thể bảo vệ tình yêu đó.”” Ông cúi đầu, giọng nghẹn lại. “”Và rồi… mất liên lạc hoàn toàn.””
Trâm Anh ngồi yên lặng như tượng, đôi mắt mở to nhìn người đàn ông trước mặt. Câu chuyện của ông… trùng khớp với những gì cô biết về mẹ, về quãng thời gian mẹ giấu kín. Mẹ không bao giờ nhắc đến cha cô, không bao giờ nói về quá khứ ở Huế một cách rõ ràng. Tất cả chỉ là những mảnh ghép rời rạc. Và giờ đây… những mảnh ghép đó đang dần được kết nối lại, một cách quá sức tưởng tượng.
“”Chú đã tìm kiếm Mai… rất lâu sau đó.”” Ông Minh ngước nhìn lên, ánh mắt đỏ hoe. “”Nhưng không có kết quả. Giống như… cô ấy biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời chú vậy.””
Ông đưa tay lên che mặt, dường như không muốn Trâm Anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
“”Chú không hề biết… không hề biết…”” Ông lẩm bẩm, giọng đầy ăn năn và không thể tin được. “”Cho đến khi… nhìn thấy cháu.””
Trâm Anh cảm thấy như có một luồng điện chạy khắp cơ thể. Câu chuyện này… là câu chuyện của cha mẹ cô? Người đàn ông tỷ phú trước mặt cô… chính là người mà mẹ cô đã yêu, người đã bỏ lại mẹ cô ở Huế hai mươi ba năm trước? Chiếc vòng cổ trên tay cô bỗng nặng trịch. Có phải đây chính là sợi dây kết nối?
Ông Minh bỏ tay xuống, nhìn thẳng vào Trâm Anh. Ánh mắt ông giờ đây không còn là sự bối rối hay sốc nữa, mà là một nỗi buồn sâu thẳm và một sự thật đang hiện hữu, không thể chối cãi.
“”Mẹ cháu… cô ấy… thế nào?”” Ông Minh hỏi, giọng run run. “”Chú… chú nghe nói cô ấy…””
Trâm Anh không cần ông nói hết câu. Nước mắt bỗng trào ra, lăn dài trên má cô. Cơn bão trong lòng cô giờ đã vỡ òa thành những giọt nước mắt.
“”Mẹ cháu… mất rồi.”” Trâm Anh nói, giọng nghẹn lại. “”Mẹ cháu mất cách đây hai năm.””
Cả căn phòng lại chìm vào im lặng. Nhưng lần này, sự im lặng nặng nề và đau đớn hơn rất nhiều. Ông Minh ngồi bất động, khuôn mặt ông tái nhợt đi trông thấy. Từ “”mất rồi”” của Trâm Anh như một nhát dao đâm thẳng vào tim ông, xé toạc lớp vỏ bọc vững chãi mà ông đã xây dựng suốt bao năm qua. Sự nuối tiếc và xót xa trong giọng kể lúc nãy giờ đã biến thành nỗi đau tột cùng. Ông nhìn Trâm Anh, nhìn cô gái hai mươi ba tuổi đang ngồi đối diện, nước mắt lưng tròng. Con gái ông… là con gái của Mai… người con gái ông đã yêu và đánh mất. Mai… đã ra đi mãi mãi… trước khi ông kịp biết sự thật về con gái mình.”
“Ông Minh vẫn ngồi bất động, đôi mắt nhìn xa xăm qua cửa sổ như không thấy gì. Khuôn mặt ông trắng bệch, như vừa nhận một đòn chí mạng. Từ “”mất rồi”” của Trâm Anh vọng lại trong tâm trí ông, tàn khốc và không thể tin nổi. Hai mươi ba năm tìm kiếm, hai mươi ba năm nuối tiếc, để rồi sự thật lại phũ phàng đến thế. Ông khẽ nhắm mắt lại, lồng ngực như bị bóp nghẹt bởi nỗi đau và sự hối hận.
Trâm Anh nhìn ông, nước mắt vẫn chảy dài. Cô cảm nhận được nỗi đau chân thật từ người đàn ông này, nỗi đau mà có lẽ mẹ cô cũng đã từng trải qua, theo một cách khác.
Ông Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng kiểm soát giọng nói đang run rẩy. Ông quay lại nhìn Trâm Anh, ánh mắt đầy thống khổ.
“”Chú… chú xin lỗi,”” ông nói khẽ, giọng lạc đi. “”Chú không… chú không hề biết…””
Ông dừng lại một lúc, dường như đang vật lộn với cảm xúc dữ dội bên trong. Rồi, ông bắt đầu kể tiếp, giọng đã trầm hơn, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang sức nặng của quá khứ đè nén.
“”Khi đó… chuyện giữa chú và Mai bị gia đình chú phát hiện,”” ông kể, đôi tay siết chặt trên đầu gối. “”Họ phản đối kịch liệt. Gia đình chú là gia đình gia giáo, có truyền thống… Họ không chấp nhận một mối quan hệ không môn đăng hộ đối như vậy.””
Ông cúi đầu xuống, dường như vẫn còn cảm thấy xấu hổ và bất lực trước áp lực gia đình ngày xưa.
“”Cha chú… ông ấy sắp đặt mọi thứ. Bắt chú phải ra nước ngoài du học. Sau đó là ở lại lập nghiệp, nối nghiệp gia đình.”” Ông ngẩng lên, ánh mắt nhìn vào khoảng không. “”Chú đã phản kháng. Đã van xin. Đã tìm mọi cách để ở lại bên Mai.””
Giọng ông bỗng trở nên đứt quãng, đầy xót xa.
“”Nhưng… chú không thể. Chú khi đó quá non nớt, không có đủ sức mạnh để chống lại ý chí của cả một gia đình lớn. Chú bị quản thúc, bị cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài… Họ tịch thu tất cả những thứ có thể kết nối chú với Mai.””
Ông Minh thở dài, tiếng thở ra nặng nhọc như trút đi gánh nặng ngàn cân.
“”Chú… phải đi.”” Ông nói, dường như vẫn chưa hết kinh hoàng khi nhớ lại khoảnh khắc chia xa định mệnh đó. “”Chú không có cách nào khác ngoài tuân theo sắp đặt. Chú chỉ kịp nhắn gửi Mai chờ chú, rằng chú sẽ trở về tìm em bằng mọi giá…””
Nước mắt lại lăn dài trên khuôn mặt ông, thấm vào nếp nhăn khóe mắt. Trâm Anh nhìn cảnh đó, tim cô quặn thắt.
“”Nhưng… khi chú trở về… tìm đến nơi ở cũ… Mai đã không còn ở đó nữa.”” Ông nói, giọng nghẹn lại. “”Hàng xóm nói em đã chuyển đi. Không ai biết em đi đâu, sống thế nào. Giống như… em bốc hơi khỏi cuộc đời chú vậy.””
Ông đưa tay lên che mắt, tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra.
“”Chú… chú đã tìm em. Tìm rất lâu. Từ Huế ra Bắc, vào Nam… Tìm khắp nơi chú có thể nghĩ đến. Hỏi thăm bạn bè, người quen chung… nhưng không một chút manh mối nào.””
Ông gục đầu xuống, vai rung lên.
“”Bất lực… Tuyệt vọng… Đau khổ…”” Ông thì thầm, như đang nói với chính mình, hoặc với bóng hình người con gái đã mất. “”Chú không biết em sống ra sao, có hạnh phúc không, có gặp khó khăn gì không… Nỗi day dứt đó… nó giày vò chú suốt bao năm.””
Ông Minh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Trâm Anh. Ánh mắt ông giờ đây không giấu giếm sự tan vỡ và nỗi buồn vô hạn.
“”Anh đã tìm em rất lâu, Mai à…”” Ông nói, giọng khẽ khàng, như một lời thì thầm gửi vào hư không. “”Rất lâu rồi…””
Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng nấc nhẹ của Ông Minh và tiếng khóc thầm lặng của Trâm Anh. Câu chuyện về lý do chia ly, về sự mất mát và nỗi đau tìm kiếm suốt hai mươi ba năm, đã được kể. Sự thật về cha của Trâm Anh, người đàn ông tỷ phú quyền lực, lại là một câu chuyện tình bi kịch và đầy nuối tiếc.”
“Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng nấc nhẹ của Ông Minh và tiếng khóc thầm lặng của Trâm Anh. Câu chuyện về lý do chia ly, về sự mất mát và nỗi đau tìm kiếm suốt hai mươi ba năm, đã được kể. Sự thật về cha của Trâm Anh, người đàn ông tỷ phú quyền lực, lại là một câu chuyện tình bi kịch và đầy nuối tiếc.
Trâm Anh vẫn ngồi đó, cơ thể run rẩy. Nước mắt cô không ngừng rơi, nhưng giờ đây không chỉ là sự đồng cảm, mà là một cơn lũ cảm xúc phức tạp và choáng váng. Cha cô. Người cha mà mẹ cô luôn giấu kín. Người đàn ông mà cô chỉ biết qua vài lời kể mơ hồ, rằng ông ấy là người mẹ yêu rất nhiều, nhưng duyên phận chia lìa. Người đó… lại chính là Nguyễn Hoàng Minh, vị tỷ phú lừng danh đang ngồi trước mặt cô.
Một cảm giác như sét đánh ngang tai. Tất cả những câu hỏi bấy lâu nay về thân thế người cha chưa từng biết bỗng chốc được giải đáp theo một cách không thể ngờ tới. Cô nhìn ông Minh, nhìn khuôn mặt khắc khổ vì đau buồn, nhìn dáng vẻ tiều tụy không còn chút hào quang của một tỷ phú. Người đàn ông này… chính là một nửa nguồn cội của cô.
Tâm trí Trâm Anh quay cuồng. Cô nhớ lại những lần mẹ nhìn xa xăm, thở dài khi vô tình nhắc đến quá khứ. Cô nhớ chiếc vòng cổ bằng bạc cũ kỹ với mặt dây hình bông sen mà mẹ luôn đeo trên cổ, không bao giờ tháo ra, ngay cả khi đi ngủ. Bà luôn giữ nó như báu vật. Giờ thì cô hiểu rồi. Chiếc vòng ấy… chắc chắn là kỷ vật tình yêu của mẹ và ông Minh.
Cô hiểu ra lý do tại sao mẹ lại chọn sống lặng lẽ ở Huế, làm nghề thêu tay, không bao giờ tìm cách liên lạc hay đòi hỏi bất cứ điều gì từ người đàn ông giàu có kia. Mẹ cô… bà ấy đã chịu đựng nỗi đau chia ly lớn đến nhường nào? Bà đã mạnh mẽ đến đâu khi quyết định tự mình nuôi con, không dựa dẫm vào ai, để giữ trọn vẹn tình yêu và lòng tự trọng của mình?
Trâm Anh nghẹn ngào. Cô cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng của mẹ, sự kiên cường gói gọn trong dáng hình người phụ nữ bé nhỏ cả đời chỉ gắn bó với khung thêu và mũi chỉ. Mẹ không muốn cô lớn lên trong sự dòm ngó của dư luận, không muốn cô bị coi là “”con hoang””, không muốn làm phiền đến cuộc sống mới của người bà yêu. Bà chấp nhận tất cả, chỉ để bảo vệ cô và giữ kín nỗi đau của riêng mình.
Cô nhìn chiếc vòng cổ trên tay mình. Chiếc vòng của mẹ. Kỷ vật tình yêu của mẹ và người đàn ông này. Hóa ra, nó không chỉ là một món đồ cũ kỹ, mà là minh chứng cho một câu chuyện tình bi thương bị số phận và định kiến xã hội chia cắt. Chiếc vòng ấy, giờ phút này, như sợi dây vô hình kết nối cô với cả quá khứ của mẹ và người cha mà cô vừa tìm thấy.
Ông Minh vẫn cúi đầu, tiếng nấc thỉnh thoảng lại vang lên trong tĩnh lặng. Trâm Anh hít một hơi thật sâu, cố nén cảm xúc đang dâng trào. Cô cần phải nói gì đó. Cần phải đối diện với sự thật kinh hoàng và đau lòng này. Cha cô… người cha cô luôn tìm kiếm… chính là ông ấy. Vị tỷ phú Nguyễn Hoàng Minh.”
“Ông Minh ngước nhìn Trâm Anh, đôi mắt đỏ hoe đẫm lệ. Hai mươi ba năm. Suốt hai mươi ba năm, ông đã bỏ lỡ tất cả. Bỏ lỡ nụ cười đầu tiên của con, bỏ lỡ những bước đi chập chững, bỏ lỡ những câu chuyện tuổi thơ. Nỗi đau mất con, sự day dứt với Mai, tất cả dồn nén lại thành dòng nước mắt nóng hổi tuôn rơi không kiểm soát. Ông khóc cho sự mất mát, khóc cho lỗi lầm không thể bù đắp.
Trâm Anh vẫn ngồi đó, nước mắt giàn giụa nhưng đôi mắt dán chặt vào người đàn ông trước mặt. Cô nhìn thấy sự tan vỡ, sự hối hận tột cùng trong ánh mắt ông. Không còn là vị tỷ phú quyền lực, chỉ là một người đàn ông đau khổ vì nhận ra đứa con gái thất lạc bấy lâu lại ở ngay trước mắt mình, theo cách không ngờ tới nhất.
Ông Minh từ từ đứng dậy, dáng người run rẩy. Từng bước, ông tiến lại gần Trâm Anh, như thể đang bước đi trên một sợi dây mong manh bắc qua vực sâu nuối tiếc. Trái tim ông thắt lại khi nhìn con gái. Con bé thật giống Mai, đặc biệt là đôi mắt. Nhưng cũng có nét gì đó của ông, của gia đình ông. Nỗi ân hận đè nặng lên lồng ngực. Ông muốn ôm con, muốn bù đắp cho con tất cả, nhưng lại sợ hãi. Sợ con ghét bỏ, sợ con không tha thứ.
Khi chỉ còn cách Trâm Anh vài bước chân, ông Minh dừng lại. Ông đưa bàn tay run rẩy về phía cô, muốn chạm vào mái tóc, muốn lau đi những giọt nước mắt trên má con. Nhưng bàn tay ấy lại khựng lại giữa không trung, không dám chạm tới. Một rào cản vô hình của thời gian và lỗi lầm ngăn cách ông với con gái.
Ông nhìn Trâm Anh, giọng nói nghẹn lại, đứt quãng vì tiếng nấc. Những lời xin lỗi bật ra trong nước mắt, chất chứa nỗi đau của hai mươi ba năm tìm kiếm và hối hận.
“”Cha… cha xin lỗi con…”” Ông Minh thều thào, giọng lạc đi vì xúc động. “”Cha… xin lỗi vì tất cả…”””
“…Cha… xin lỗi vì tất cả…”” Ông Minh thều thào, giọng lạc đi vì xúc động.
Trâm Anh vẫn ngồi im trên ghế. Nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng, giờ không còn là những giọt nước mắt của sự uất ức hay bất ngờ tột độ, mà là của sự bối rối, sự xót xa khôn tả. Cô nhìn người đàn ông đang đứng run rẩy trước mặt, bàn tay vẫn lơ lửng giữa không trung. Trong giây phút ấy, cô không thấy vị tỷ phú quyền lực hay Chủ tịch tập đoàn Thiên Kỳ, mà chỉ thấy một người đàn ông đang gục ngã dưới sức nặng của quá khứ và sự hối hận.
Trái tim Trâm Anh nghẹn lại. Cô thấy thương mẹ vô cùng, người phụ nữ đã dành cả đời để nuôi dạy cô một mình, không một lời than vãn về người cha vắng mặt. Cô thấy thương chính mình, đứa trẻ lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm của cha. Và lạ lùng thay, cô còn thấy thương cả người đàn ông đang đứng trước mặt. Đau khổ. Cô đơn. Mất mát.
Bàn tay Trâm Anh bất giác tìm đến chiếc vòng cổ đang đeo trên người. Những ngón tay thon dài siết chặt lấy mặt dây chuyền hình bông sen cũ kỹ. Chiếc vòng bằng bạc đã bạc màu thời gian, mang theo mùi hương phai nhạt của ký ức và nỗi đau. Kỷ vật duy nhất của mẹ. Là thứ duy nhất cô có để nhớ về nguồn cội mà mẹ luôn giữ kín. Giờ đây, chiếc vòng ấy dường như càng nặng trĩu, là minh chứng câm lặng cho câu chuyện mà cô vừa nghe, cho mối liên kết đột ngột và đầy bi kịch này. Cô giữ chặt lấy nó, như một điểm tựa mong manh trong cơn bão cảm xúc đang giày vò.
Ông Minh nhìn theo ánh mắt con gái, đôi mắt dừng lại ở chiếc vòng cổ trên tay cô. Chiếc vòng… mặt dây hình bông sen… Ký ức vụt sáng trong đầu ông. Chiếc vòng ông đã đích thân thiết kế và tặng Mai hai mươi ba năm trước… Bông sen, loài hoa Mai yêu thích…
Chính là nó. Không thể nhầm lẫn được.
Sự thật hiển hiện rõ ràng, như một nhát dao cứa vào tim ông lần nữa. Chiếc vòng ông tặng Mai, giờ đang nằm trên tay con gái ông. Nó đã ở bên con bé suốt ngần ấy năm, trong khi ông vật vã tìm kiếm trong vô vọng. Nỗi ân hận xé nát tâm can. Ông Minh lặng lẽ hạ bàn tay đang lơ lửng xuống, nắm chặt thành đấm. Ông muốn nói gì đó, muốn gào lên, muốn ôm con vào lòng và khóc. Nhưng mọi lời nói đều nghẹn lại. Chỉ còn lại tiếng nấc đứt quãng và dòng nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Trâm Anh vẫn ngồi đó, nước mắt giàn giụa, tay siết chặt chiếc vòng. Cô không biết phải làm gì, phải nói gì. Cảm xúc chồng chéo lên nhau: giận dữ, tổn thương, nhưng cả sự xót xa và một nỗi trống rỗng lớn lao. Nhìn người đàn ông trước mặt, cô chỉ cảm thấy như đang đối diện với một mảnh vỡ đau lòng của quá khứ, của cuộc đời mẹ, và của chính cuộc đời mình.”
“Trâm Anh vẫn ngồi đó, nước mắt giàn giụa, tay siết chặt chiếc vòng. Cô không biết phải làm gì, phải nói gì. Cảm xúc chồng chéo lên nhau: giận dữ, tổn thương, nhưng cả sự xót xa và một nỗi trống rỗng lớn lao. Nhìn người đàn ông trước mặt, cô chỉ cảm thấy như đang đối diện với một mảnh vỡ đau lòng của quá khứ, của cuộc đời mẹ, và của chính cuộc đời mình. Hít một hơi thật sâu, Trâm Anh cố gắng lấy lại chút bình tĩnh mong manh. Cô gạt vội nước mắt bằng mu bàn tay, bàn tay kia vẫn giữ chặt chiếc vòng cổ. Giọng cô khàn đặc, nhưng kiên quyết, vang lên phá tan sự im lặng ngột ngạt trong phòng.
“”Cha… ông Minh…”” Trâm Anh nói, từ ‘cha’ bật ra một cách khó khăn, như một viên đá mắc kẹt trong cổ họng. Cô điều chỉnh lại cách xưng hô ngay lập tức, vẫn còn bối rối tột độ. “”Ông có thể… nói cho cháu nghe không?””
Ông Minh ngước nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe đầy chờ đợi. Ông khẽ gật đầu, vẫn chưa thể cất lời.
“”Ông… sao ông quen biết mẹ cháu? Bà Ngô Thị Mai…?”” Trâm Anh hỏi, giọng run run. “”Cuộc sống của ông… sau đó thế nào? Sau khi… ly thân với mẹ cháu?””
Ông Minh chỉ nhìn Trâm Anh, nước mắt lại lặng lẽ lăn dài.
“”Và… tại sao…?”” Trâm Anh hít thêm một hơi run rẩy, nắm chặt chiếc vòng cổ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đang đứng đối diện, dồn nén tất cả những năm tháng thiếu vắng hình bóng cha vào câu hỏi này. “”Sao cha… sao cha không tìm mẹ con cháu?”””
“Ông Minh hít một hơi run rẩy, đưa tay dụi mắt. Ông nhìn thẳng vào Trâm Anh, ánh mắt vừa đau đáu vừa chất chứa sự hổ thẹn tột cùng. Nước mắt vẫn lăn dài trên gò má người đàn ông từng được mệnh danh là “”bậc thầy tái sinh doanh nghiệp””. Cả căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của Trâm Anh và hơi thở nặng nhọc của Ông Minh.
“”Trâm Anh… con gái yêu của cha,”” Ông Minh cuối cùng cũng cất lời, giọng khàn đặc như thể đã không nói từ rất lâu. “”Chuyện giữa cha và mẹ con… nó phức tạp hơn con nghĩ.”” Ông ngừng lại, tìm kiếm từ ngữ thích hợp. “”Hồi đó cha còn trẻ, đầy hoài bão, nhưng cũng bồng bột và thiếu chín chắn. Mẹ con… bà ấy là người phụ nữ tuyệt vời nhất cha từng gặp. Tình yêu của chúng ta là thật, nhưng… cũng có những khác biệt lớn, những áp lực từ gia đình cha…””
Ông Minh cúi đầu xuống, như đang nhìn lại một đoạn phim quay chậm đầy tiếc nuối. “”Cha đã không đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Đã có những hiểu lầm, những lời nói làm tổn thương nhau… và rồi, một ngày, mẹ con bỏ đi. Cha đã tìm… tìm khắp nơi, nhưng không có tin tức gì cả. Gia đình cha lúc đó lại gây sức ép, buộc cha phải kết hôn với một người khác để củng cố vị thế… Cha đã nghĩ… cha đã nghĩ mẹ con không muốn gặp cha nữa, rằng bà ấy đã tìm được cuộc sống bình yên hơn ở một nơi nào đó…””
Ông ngước nhìn Trâm Anh, ánh mắt cầu xin sự thấu hiểu, dù biết điều đó là gần như không thể. “”Sau đó, cha lao đầu vào công việc. Cha muốn chứng minh bản thân, muốn tạo dựng sự nghiệp… có lẽ một phần là để khỏa lấp đi nỗi trống rỗng trong lòng. Nhưng… chưa bao giờ, dù chỉ một ngày, cha quên được mẹ con. Và cha… cha hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của con.””
Ông Minh bước lại gần hơn, quỳ xuống trước mặt Trâm Anh, hành động đột ngột khiến cô hơi giật mình. Ông nhẹ nhàng đưa tay ra, muốn chạm vào cô nhưng rồi lại dừng lại, tôn trọng khoảng cách mà sự tổn thương của cô tạo ra.
“”Cha biết… biết bao nhiêu năm qua con và mẹ đã khổ cực thế nào. Cha không có mặt bên cạnh con, không chăm sóc con, không lo lắng cho con… Đó là lỗi của cha. Lỗi lầm lớn nhất trong cuộc đời này,”” Giọng Ông Minh nghẹn lại. “”Giờ đây, cha chỉ mong… mong được bù đắp cho con. Cho những năm tháng thiếu vắng hình bóng người cha. Cha muốn được làm tròn trách nhiệm của mình, từ nay về sau. Xin con… cho cha một cơ hội.””
Ông Minh nhìn sâu vào mắt Trâm Anh, sự chân thành và ăn năn hiện rõ. “”Cha sẽ chăm sóc con. Lo lắng cho tương lai của con. Con muốn gì, cần gì… cha sẽ làm tất cả. Cha chỉ cần… cần được làm cha của con, được yêu thương con gái của mình.”””
“Trâm Anh đứng sững, cả người run lên. Nước mắt vẫn chảy, nhưng không còn là tiếng nấc nghẹn nữa, mà là sự câm lặng vì choáng váng. Cô nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, người mà cách đây ít phút cô còn nhìn với ánh mắt kính trọng, ngưỡng mộ như một huyền thoại kinh doanh. Giờ đây, ông ta là cha cô. Người cha mà mẹ cô chưa bao giờ nhắc đến. Người cha đã bỏ rơi mẹ con cô.
Ông Minh vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt dán chặt vào Trâm Anh, chờ đợi một phản ứng, bất kỳ phản ứng nào. Sự im lặng trong căn phòng như kéo dài vô tận, nặng trĩu bởi quá khứ và sự thật vừa được phơi bày.
Trâm Anh vô thức đưa tay lên chạm vào chiếc vòng cổ cũ kỹ bằng bạc. Chiếc mặt dây hình bông sen lạnh ngắt dưới đầu ngón tay, như nhắc nhở về mẹ, về những năm tháng hai mẹ con nương tựa vào nhau ở Huế, về nghề thêu tay tảo tần, về những đêm mẹ âm thầm khóc. Tất cả những khó khăn ấy, những thiếu thốn ấy… đều có liên quan đến người đàn ông này.
Cô thu tay lại, siết chặt nắm đấm. Lồng ngực đau nhói. Không phải chỉ vì nỗi đau của hiện tại, mà còn vì nỗi đau âm ỉ suốt 23 năm qua, nỗi đau của một đứa trẻ không cha. Giờ đây, người đó xuất hiện, giàu có, quyền lực, và quỳ xuống cầu xin cô tha thứ, cầu xin được làm cha.
Trâm Anh nhìn ông Minh. Ánh mắt cô chứa đựng quá nhiều thứ: sự tổn thương sâu sắc của quá khứ, cú sốc của hiện tại, sự bối rối tột độ về tương lai. Cuộc đời mà cô biết, cuộc đời của một cô gái nhà nghèo lên thành phố lập nghiệp, đã tan biến chỉ trong một buổi sáng, trong căn phòng phỏng vấn này. Cô không còn là ứng viên xin việc nữa. Cô là con gái của Nguyễn Hoàng Minh, Chủ tịch tập đoàn Thiên Kỳ.
Cảm xúc lẫn lộn, vừa cay đắng vừa khó tin, vừa đau lòng vừa có một thoáng xa lạ, tràn ngập trong trái tim Trâm Anh khi cô nhìn thẳng vào người đàn ông mang danh “”cha”” đang chờ đợi dưới chân mình.”
“Trâm Anh vẫn đứng đó, hơi thở gấp gáp. Chiếc vòng cổ bằng bạc vẫn lạnh lẽo dưới đầu ngón tay cô, nhưng giờ đây, nó không chỉ gợi về nỗi đau quá khứ mà còn là sợi dây vô hình kết nối cô với người đàn ông đang quỳ kia. Cô nhìn ông Minh, thấy sự già nua hằn trên khóe mắt, mái tóc điểm bạc. Dù là tỷ phú quyền lực, lúc này ông ta chỉ là một người cha đang tuyệt vọng cầu xin sự tha thứ từ đứa con gái bị bỏ rơi.
Ông Minh từ từ đứng dậy, thân hình cao lớn hơi run rẩy. Ánh mắt ông vẫn dán chặt vào Trâm Anh, đầy sự hối lỗi và lo lắng. Ông biết rằng lời nói suông không thể bù đắp 23 năm.
“Trâm Anh… con có thể… ngồi xuống được không?” Giọng ông khàn đặc, không còn chút uy quyền nào của “bậc thầy tái sinh doanh nghiệp”.
Trâm Anh hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Chân cô vẫn còn run, nhưng cô gật đầu. Cô bước đến chiếc ghế đối diện bàn làm việc, nơi cuộc phỏng vấn định mệnh vừa diễn ra. Ông Minh cũng ngồi xuống, hai người giờ chỉ cách nhau vài mét. Khoảng cách vật lý ngắn lại, nhưng khoảng cách của 23 năm dường như vẫn còn rất xa vời.
Sự im lặng lại bao trùm căn phòng. Lần này, nó không còn nặng nề vì sự thật sắp được phơi bày, mà là sự ngại ngùng, bối rối của hai người xa lạ đột ngột bị ràng buộc bởi một sợi dây máu mủ.
“Cha biết… con chưa thể tha thứ ngay được,” Ông Minh bắt đầu, giọng nhỏ nhẹ. “Những gì cha đã gây ra… là quá lớn.” Ông dừng lại, nhìn sâu vào mắt cô. “Cha không cầu xin con chấp nhận cha như một người cha hoàn hảo. Cha chỉ cầu xin… con cho cha một cơ hội.”
Ông Minh đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, như đang dâng hiến một điều gì đó vô hình. “Cha muốn bù đắp cho con. Cha muốn nhìn thấy con hạnh phúc, thành công. Nếu con muốn ở lại Huế, cha sẽ lo cho con một cuộc sống tốt nhất, sự nghiệp tốt nhất ở đó. Nếu con muốn… cha muốn con chuyển đến TP.HCM. Sống gần cha. Cha có thể cho con một cuộc sống mà con chưa bao giờ có. Cha sẽ tạo mọi điều kiện tốt nhất, không phải vì cha giàu có, mà vì cha là cha của con.”
Ông Minh nói tiếp, giọng trầm ấm và chân thành. “Cha biết con có tài năng. Buổi phỏng vấn vừa rồi… cha không hề thiên vị. Con thật sự rất giỏi. Cha muốn con phát huy hết khả năng của mình. Ở tập đoàn Thiên Kỳ, hoặc bất cứ nơi nào con muốn. Chỉ cần nói cho cha biết, con cần gì.”
Trâm Anh lắng nghe từng lời. Cô vẫn chưa hết sốc, nỗi đau quá khứ vẫn âm ỉ. Nhưng qua ánh mắt, qua giọng nói run rẩy của ông, cô cảm nhận được sự chân thành hiếm có. Đây không phải là sự hối lỗi hời hợt của một người giàu có muốn mua chuộc. Đây là sự ăn năn thật lòng của một người cha đã bỏ lỡ quá nhiều. Cô nhìn bàn tay đang ngửa ra của ông, thấy những đường gân nổi lên, dấu hiệu của năm tháng và cả sự lao tâm khổ tứ dựng nên một cơ nghiệp khổng lồ.
Cô không trả lời ngay. Cô cần thời gian để xử lý tất cả. Quá khứ của mẹ, tuổi thơ thiếu thốn của cô, và giờ là sự xuất hiện đột ngột của người cha tỷ phú này. Cuộc đời cô đã thay đổi hoàn toàn. Cô không còn là cô gái nghèo từ Huế vào TP.HCM xin việc nữa.
“Con… cần thời gian,” Trâm Anh khẽ nói, giọng vẫn còn hơi run.
Ông Minh gật đầu, không thúc ép. Ông biết đây là một chặng đường dài. Ông thu tay về, đặt lên bàn. Trâm Anh nhìn bàn tay ông, rồi lại nhìn khuôn mặt đầy khắc khổ của ông. Sự tức giận, tủi hờn trong lòng cô dịu xuống đôi chút, nhường chỗ cho một cảm xúc phức tạp hơn: sự tò mò về người đàn ông này, người cha mà cô chưa từng biết.
Ông Minh hiểu rằng lời đề nghị về vật chất không phải là điều quan trọng nhất lúc này. Điều quan trọng là bắt đầu xây dựng lại niềm tin, sự kết nối. Ông khẽ hắng giọng.
“Vậy… con đã ăn trưa chưa?” Ông hỏi, một câu hỏi đơn giản, đời thường, nhưng trong bối cảnh này lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Nó không phải là câu hỏi của một tỷ phú hỏi nhân viên, mà là của một người cha hỏi con gái.
Trâm Anh nhìn ông, thoáng chút ngạc nhiên trước câu hỏi đột ngột này. Cô chưa ăn gì từ sáng. Sự căng thẳng và cú sốc đã khiến cô quên đi cảm giác đói. Cô khẽ lắc đầu.
“Vậy… chúng ta cùng đi ăn nhé?” Ông Minh đề nghị, giọng nói có thêm chút hy vọng. “Con muốn ăn gì?”
Trâm Anh nhìn ông. Bà Ngô Thị Mai đã đi xa, mang theo những bí mật và nỗi đau của riêng bà. Nhưng người đàn ông này, dù đã gây ra đau khổ, giờ đây đang ở trước mặt cô, muốn kết nối. Cô cảm nhận được sự chân thành từ ông. Có lẽ, đã đến lúc… cho quá khứ ngủ yên và mở ra một cánh cửa mới.
Cô gật đầu nhẹ. “Dạ.”
Một nụ cười nhẹ nhõm xuất hiện trên khuôn mặt ông Minh. Đó là nụ cười đầu tiên cô thấy ở ông, không phải nụ cười xã giao hay tự mãn, mà là nụ cười ấm áp của một người cha.
Hai người ngồi lại bên nhau trong căn phòng sang trọng ở trụ sở tập đoàn Thiên Kỳ. Ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt họ. Họ bắt đầu nói chuyện, không còn là cuộc phỏng vấn căng thẳng, không còn là cuộc đối đầu đầy nước mắt. Họ nói về những điều nhỏ nhặt, về Huế, về TP.HCM, về cuộc sống. Mỗi lời nói là một viên gạch đặt nền móng cho mối quan hệ mới, mối quan hệ của cha và con gái sau 23 năm xa cách. Dù quá khứ vẫn còn đó như một vết sẹo, nhưng tương lai trải ra trước mắt họ, đầy hy vọng về sự hàn gắn và tình yêu thương gia đình. Họ ngồi đó, hai con người xa lạ nhưng lại là tất cả của nhau, bắt đầu hành trình tìm về cội nguồn và xây dựng một gia đình đích thực. Căn phòng rộng lớn, vốn chỉ chứa đựng sự nghiệp và quyền lực, giờ đây được lấp đầy bởi hơi ấm của tình thân, mở ra một chương mới trong cuộc đời của cả hai. Đó là một khởi đầu mới, chậm rãi và đầy hứa hẹn, cho một gia đình vừa tìm thấy nhau sau những năm dài lạc mất.”

