“Chàng trai ngh//èo vì quá t//úng qu//ẫn nên đã đồng ý cưới người phụ nữ 70 tuổi, 10 ngày sau anh phát hiện ra bí mật ki/nh ho/àng thì đã muộn…
Dũng – chàng trai 29 tuổi quê miền Trung – từng là kỹ sư xây dựng, hiền lành, chăm chỉ, và hết lòng vì mẹ. Nhưng sau dị/ch bệ/nh, công ty ph/á s/ản, anh th/ất ngh/iệp, lâm vào cảnh n/ợ nầ/n. Cùng lúc đó, mẹ anh phát hiện bị su/y th/ận gia/i đo/ạn cu/ối, cần chạy chữa dài ngày và chi phí tốn kém.
Trong lúc bế tắc, một người quen ở Sài Gòn giới thiệu cho Dũng một “cơ hội đổi đời”. Cụ thể, có một người phụ nữ lớn tuổi – bà Hường, 70 tuổi – giàu có, sống độc thân trong một biệt thự quận 2, đang cần một người đàn ông trẻ “làm chồng hợp pháp”. Không vì tình cảm, không vì gắn bó lâu dài – chỉ để làm thủ tục và cùng sống trong một mối quan hệ có hợp đồng rõ ràng. Sau khi kết hôn, Dũng sẽ nhận được 2 tỷ đồng chuyển khoản và được lo cho mẹ đi chữa bệnh.
Dũng đắn đo hai ngày. Anh không phải người thực dụng, nhưng khi nhìn mẹ nằm lọc máu trong bệnh viện quận, ánh mắt bà đỏ hoe khi hỏi:
“Chừng nào mẹ được chuyển viện vậy con?”
Anh biết mình không còn lựa chọn.
Đám cưới được tổ chức nhanh chóng, không khách mời, không váy cưới, không lời chúc phúc. Chỉ vài tấm ảnh để hoàn tất giấy tờ. Về sống chung, bà Hường giữ đúng lời: không độ/ng ch/ạm, không é/p bu/ộc, chỉ cần Dũng ở lại, ăn cơm cùng, trò chuyện nếu bà buồn.
10 ngày trôi qua, mọi thứ tưởng như yên ổn. Nhưng rồi…”
“Ngày thứ mười một. Dũng đang ngồi đọc sách ở phòng khách, mắt vô tình dõi theo bóng bà Hường. Mấy hôm nay, anh để ý bà có những biểu hiện khác lạ. Anh từng nghĩ chắc tuổi già, bà có những thói quen riêng. Nhưng tần suất lặp lại và sự lén lút khiến anh bắt đầu cảm thấy bất thường.
Anh thấy bà Hường thường xuyên lảng vảng ở hành lang tầng trên, nơi có một cánh cửa phòng luôn đóng chặt. Một lần, anh định đi lên lầu lấy đồ, vừa đến chân cầu thang thì thấy bà Hường vừa khép nhanh cánh cửa đó lại. Bà quay xuống, thấy anh, ánh mắt thoáng vẻ giật
mình, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày.
“”Con lên lầu à?”” Bà hỏi, giọng bình thản quá mức.
Dũng gật đầu, cố giữ vẻ tự nhiên. “”Dạ, con lấy cái sạc điện thoại thôi ạ.””
Anh bước lên, đi ngang qua bà. Ánh mắt anh vô thức dừng lại ở cánh cửa gỗ sẫm màu kia. Cánh cửa trông bình thường, nhưng cảm giác bà Hường vội vã đóng nó lại vừa rồi khiến Dũng không yên lòng.
Một lần khác, anh thấy bà Hường đang sắp xếp gì đó trong phòng làm việc nhỏ của bà. Bà mở một ngăn kéo, lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ, rồi không bỏ vào chùm chìa khóa thường dùng, mà cẩn thận giấu nó vào một chiếc hộp thiếc cũ nằm khuất trong góc tủ. Bà làm rất nhanh, nhưng Dũng kịp nhìn thấy.
Những chi tiết vụn vặt đó tích tụ lại. Căn biệt thự sang trọng, yên tĩnh này không còn mang lại cảm giác bình yên như 10 ngày đầu nữa. Thay vào đó, một cảm giác bất an, khó hiểu bắt đầu len lỏi trong tâm trí Dũng. Anh nhận ra, người phụ nữ 70 tuổi này không đơn giản như vẻ ngoài. Có bí mật đang ẩn giấu trong căn biệt thự này. Sự tò mò xen lẫn lo lắng khiến Dũng không thể ngồi yên. Anh bắt đầu chú ý hơn đến từng hành động nhỏ của bà Hường, cố gắng tìm ra lời giải cho những dấu hiệu kỳ lạ này.”
“Cảm giác bất an đã trở thành thường trực trong Dũng, nó lấn át cả sự dễ chịu ban đầu khi sống trong nhung lụa. Mười ngày qua, thay vì tận hưởng cuộc sống mới, tâm trí anh lại quay cuồng với những câu hỏi không lời giải. Anh không còn xem bà Hường chỉ là người vợ hợp đồng, mà là một bí ẩn cần khám phá.
Một buổi chiều Sài Gòn nóng ẩm, bà Hường nói thấy hơi mệt và muốn lên lầu ngủ trưa. Bà cởi chiếc áo khoác mỏng đang mặc vắt lên thành ghế bành gần nơi Dũng đang ngồi đọc báo, rồi chậm rãi bước về phía cầu thang. Dũng gật đầu, mắt vẫn dõi theo bà. Vừa đi được vài bước, một vật nhỏ màu đồng rơi ra từ túi áo khoác bà, lăn nhẹ trên sàn gỗ rồi nằm im lìm. Là một chiếc chìa khóa cũ kỹ, khác hẳn với chùm chìa khóa hiện đại bà hay dùng.
Bà Hường không hay biết gì, bà cứ thế bước lên lầu rồi vào phòng. Căn phòng khách chìm vào yên tĩnh. Dũng nhìn chằm chằm chiếc chìa khóa. Nó nhỏ bé, vô hại, nhưng trong mắt anh lúc này lại là cánh cửa dẫn đến những bí mật mà anh đã nghi ngờ bấy lâu.
Một cuộc đấu tranh dữ dội diễn ra trong lòng Dũng. Một bên là bản hợp đồng 2 tỷ đồng, là tương lai của mẹ anh, là sự ổn định mà anh đã đánh đổi tất cả để có được. Chỉ cần anh giữ vững vai diễn, làm tròn bổn phận, mọi chuyện sẽ êm đẹp. Nhưng bên kia là sự tò mò, là linh cảm về một điều gì đó không trong sáng, là nỗi bất an cứ lớn dần. Điều gì đang ẩn giấu? Nó có nguy hiểm không? Nó có liên quan đến số tiền hay bản hợp đồng của anh không?
Tay Dũng khẽ run lên. Anh nhìn về phía cầu thang, đảm bảo bà Hường đã vào phòng. Cả căn nhà im ắng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều. Anh nuốt khan, cảm thấy cổ họng khô khốc. Bước đi hay dừng lại? Chấp nhận sự thật hiển nhiên hay dấn thân vào nguy hiểm?
Cuối cùng, sự tò mò và nỗi sợ hãi vô hình đã chiến thắng lý trí. Dũng đứng dậy, bước nhẹ nhàng đến chỗ chiếc chìa khóa. Anh cúi xuống, nhặt nó lên. Chiếc chìa khóa lạnh lẽo trong lòng bàn tay, nặng trĩu như chính gánh nặng bí mật mà nó đại diện. Anh đưa mắt nhìn quanh một lần nữa, rồi nhanh chóng giấu chiếc chìa khóa vào túi quần. Tim đập mạnh trong lồng ngực. Anh biết, kể từ giây phút này, anh đã bước chân vào một con đường mà không thể đoán trước được điều gì đang chờ đợi.”
“Dũng đứng giữa phòng khách, tay siết chặt chiếc chìa khóa trong túi quần. Tim anh đập thình thịch, lồng ngực nghẹn lại. Anh liếc nhìn về phía cầu thang, lắng nghe. Không một tiếng động. Bà Hường chắc vẫn còn đang ngủ. Sự thôi thúc khám phá mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh bắt đầu bước đi nhẹ nhàng, rón rén như kẻ trộm trong chính ngôi nhà của mình.
Anh lướt qua phòng ăn, rồi hành lang dẫn ra phía sau. Anh nhớ mang máng có một cánh cửa nhỏ luôn đóng kín, nằm khuất sau tủ đựng đồ cũ. Cánh cửa đó chưa bao giờ được mở ra kể từ khi anh chuyển đến đây. Đây rồi! Anh dừng lại trước cánh cửa gỗ sẫm màu. Nó có vẻ cũ kỹ hơn những cánh cửa khác trong nhà. Trên tay nắm cửa có một ổ khóa phụ trông rất chắc chắn.
Anh cẩn thận lấy chiếc chìa khóa đồng ra. Nó khớp hoàn hảo với ổ khóa. Hít một hơi thật sâu, anh nhẹ nhàng tra chìa vào. Tiếng kim loại lạch cạch nhỏ xíu trong không gian tĩnh mịch nghe thật chói tai. Xoay nhẹ, ổ khóa mở ra. Anh rút chìa khóa, nắm lấy tay nắm cửa.
Từ từ, rất chậm rãi, anh đẩy cánh cửa vào trong.
Một mùi ẩm mốc nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến anh khẽ nhíu mày. Bên trong là một không gian nhỏ hẹp, tối tăm, không có cửa sổ. Ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào chỉ đủ để anh nhìn thấy lờ mờ bên trong. Căn phòng chất đầy những thùng các tông đủ kích cỡ, xếp chồng lên nhau lộn xộn. Bụi bặm bám đầy trên mọi thứ. Không khí đặc quánh, bí bách và lạnh lẽo một cách kỳ lạ, dù bên ngoài trời đang rất nóng.
Anh bước hẳn vào trong. Dưới chân anh, sàn nhà lạnh toát. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng. Đây không phải là phòng ngủ, cũng không phải phòng làm việc hay kho chứa đồ thông thường. Nó giống như một căn hầm bí mật vậy.
Mắt anh lia khắp căn phòng. Sau lớp bụi và bóng tối, anh nhận ra một vật lớn, vuông vức nằm sát tường ở góc trong cùng căn phòng. Đó là một chiếc két sắt cỡ lớn, màu xám bạc, trông rất kiên cố và nặng nề.
Dũng đứng sững sờ. Cánh cửa phòng đóng hờ sau lưng. Trong căn phòng ẩm thấp, tối tăm này, chỉ có anh, những chiếc thùng cũ kỹ và chiếc két sắt im lìm. Nỗi bất an từ những ngày qua bỗng chốc dâng lên tột cùng, hòa với một cảm giác sợ hãi mơ hồ. Bí mật ẩn giấu trong căn nhà này… nó nằm ở đây sao?”
“Nỗi bất an và sợ hãi mơ hồ hòa quyện lại, siết chặt lấy lồng ngực Dũng. Chiếc két sắt im lìm kia như một lời thách thức, chứa đựng bí mật mà anh không biết liệu mình có đủ dũng khí để đối mặt. Nhưng chìa khóa két sắt không có ở đây. Ánh mắt anh đảo quanh căn phòng tối tăm, lướt qua đống thùng các tông bám đầy bụi. Có lẽ manh mối nằm ở đó trước.
Hít thêm một hơi sâu để xua đi mùi ẩm mốc, Dũng bước lại gần đống thùng. Anh cẩn thận dùng tay gạt bớt lớp bụi dày đặc trên chiếc thùng gần nhất. Chữ viết tay đã nhạt màu ghi trên thùng khiến anh nheo mắt lại: “”Hồ sơ cũ””.
Anh mở nắp thùng ra. Bên trong không phải là những đồ vật cũ kỹ lặt vặt hay giấy tờ nhà đất như anh tưởng. Thay vào đó là những tập tài liệu được buộc cẩn thận bằng dây dù đã ngả màu. Anh lấy ra một tập. Bìa ngoài là dòng chữ viết tắt khó hiểu và ngày tháng đã xa lắc.
Anh mở tập tài liệu ra. Đó là những bản sao hồ sơ kiện tụng, chi chít chữ và các điều khoản pháp lý phức tạp. Tên những công ty xa lạ, những con số lớn, và những thuật ngữ chuyên ngành khiến anh cau mày. Đây không phải là những thứ một người phụ nữ lớn tuổi bình thường hay lưu giữ. Anh lật nhanh qua các trang.
Đặt tập hồ sơ kiện tụng sang một bên, anh lục tiếp trong thùng. Lần này là những tập báo cáo tài chính, bảng cân đối kế toán với hàng dài con số khô khan. Dũng, vốn là kỹ sư, dù có chút kiến thức về kinh tế nhưng vẫn cảm thấy bối rối trước sự rối rắm và bất thường của những con số này. Có gì đó không minh bạch, không bình thường ở đây.
Anh tiếp tục khám phá. Dưới đáy thùng, anh tìm thấy một tập giấy mỏng hơn. Đó là những tờ báo cũ đã bị ố vàng, giòn tan khi anh cẩn thận cầm lên. Ngày xuất bản đã cách đây gần hai mươi năm. Đập vào mắt anh là những tiêu đề in đậm: “”Vụ án chấn động: Tập đoàn X sụp đổ, hàng ngàn người lao động điêu đứng””, “”Chủ tịch tập đoàn X bỏ trốn?””, “”Những khuất tất đằng sau sự phá sản của một đế chế””.
Tên của tập đoàn X… nghe quen quá. Dũng cố gắng lục lại ký ức. Nó là một cái tên nổi đình nổi đám trên thời sự nhiều năm trước, gắn liền với một vụ phá sản tai tiếng và những lùm xùm kiện tụng kéo dài.
Anh run run lật xem những bài báo khác. Càng đọc, lòng anh càng lạnh đi. Những vụ kiện liên quan đến tranh chấp tài sản, những cáo buộc lừa đảo, và cả những cái tên… những cái tên trong các vụ kiện này dường như trùng khớp với tên xuất hiện trong các tập hồ sơ pháp lý và báo cáo tài chính kia.
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Dũng. Mồ hôi rịn ra trên trán. Những tài liệu này, vụ sụp đổ chấn động kia… và chiếc két sắt lớn kia. Tất cả dường như đang kết nối lại, vẽ nên một bức tranh u ám và đáng sợ về quá khứ của người phụ nữ mà anh vừa kết hôn. Đây không đơn giản là một hợp đồng hôn nhân để giúp mẹ anh chữa bệnh nữa. Anh đã bước chân vào một thế giới phức tạp và nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì anh tưởng tượng.
Anh đứng sững giữa căn phòng bí mật, tay siết chặt tờ báo cũ. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc két sắt. Một câu hỏi lớn hiện lên trong đầu anh: Bà Hường… bà ta rốt cuộc là ai? Và những bí mật bà ta chôn giấu… liệu chúng có liên quan gì đến số tiền 2 tỷ đồng kia không?”
“Dũng vùi mình vào đống tài liệu cũ kỹ. Bụi bặm bám vào tay, vào tóc, nhưng anh không hề hay biết. Ánh đèn pin điện thoại lướt qua từng trang giấy ố vàng, từng dòng chữ in đậm. Đó là những bản sao tài liệu tòa án, báo cáo tài chính, và những bài báo cắt ra từ gần hai thập kỷ trước. Anh đọc ngấu nghiến, cố gắng xâu chuỗi những mảnh thông tin rời rạc.
Tập đoàn xây dựng lớn… Cái tên lại xuất hiện, gắn liền với những con số khổng lồ, những dự án dang dở. Dũng, với kiến thức của một kỹ sư xây dựng, nhanh chóng nhận ra sự bất thường trong các báo cáo tài chính. Những khoản nợ được che đậy khéo léo, những dòng tiền biến mất không dấu vết, những giao dịch mập mờ. Đây không phải là sự phá sản do quản lý kém, hay do biến cố thị trường đơn thuần. Nó là một vụ lừa đảo có chủ đích.
Những bài báo cũ hé lộ bức tranh toàn cảnh tàn khốc hơn. Hàng ngàn công nhân mất việc chỉ sau một đêm. Các nhà thầu nhỏ lâm vào cảnh nợ nần chồng chất. Những gia đình tan nát, những cuộc biểu tình bất thành. Đằng sau sự sụp đổ của “”đế chế”” này là sự tàn nhẫn đến ghê người. Tài sản của tập đoàn được “”rút ruột”” một cách có hệ thống, để lại vỏ rỗng và những khoản nợ khổng lồ cho công nhân, đối tác gánh chịu. Tên những kẻ liên quan, những vị giám đốc, những người “”mưu mô”” được nhắc đến trong các bài báo bắt đầu khớp với những cái tên trong hồ sơ pháp lý.
Tim Dũng đập nhanh hơn. Anh cảm thấy lạnh lẽo, không phải vì hơi ẩm trong căn phòng, mà vì sự tàn độc bủa vây lấy mình qua từng trang giấy. Vụ phá sản này… nó không chỉ là lịch sử. Nó là một vết sẹo lớn trong quá khứ, liên quan đến rất nhiều người. Và những tài liệu này, được giấu kỹ trong căn biệt thự của Bà Hường.
Anh nhìn chằm chằm vào chồng tài liệu, rồi lại nhìn sang chiếc két sắt lớn vẫn im lìm trong bóng tối. Mọi thứ dần kết nối trong tâm trí anh, tạo nên một hình ảnh đáng sợ về người phụ nữ quyền lực kia. Số tiền 2 tỷ đồng, hợp đồng hôn nhân… liệu tất cả có phải là một phần của một kế hoạch lớn hơn, phức tạp hơn nhiều so với việc đơn giản là mua một người chồng? Sự giàu có của bà ta… nó có được xây dựng trên đống đổ nát của Tập đoàn này, trên số phận của hàng ngàn con người?
Một cảm giác ghê tởm dâng lên. Dũng siết chặt nắm đấm, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Anh đã bước vào một thế giới mà anh chưa từng biết đến, một thế giới đầy rẫy bí mật và có lẽ là cả tội lỗi. Chiếc két sắt kia… nó chứa đựng thứ gì mà Bà Hường phải giữ kín đến vậy? Chắc chắn nó phải là chìa khóa cho toàn bộ câu chuyện tàn khốc này.”
“Ánh đèn pin điện thoại trượt qua một trang báo cũ ố vàng. Từng dòng chữ đậm, từng tiêu đề giật gân về vụ phá sản kinh hoàng. Dũng tập trung cao độ, đôi mắt quét qua danh sách các công ty con, các đối tác liên quan, và cả những cái tên quen thuộc trong giới kinh doanh bất động sản và xây dựng lúc bấy giờ. Anh thầm nhẩm lại, so sánh với những gì anh còn nhớ về ngành.
Bỗng, một dòng chữ in nghiêng đập vào mắt anh. Nó không phải là tên một cá nhân quyền lực, hay một tập đoàn lớn. Đó là tên một công ty xây dựng quy mô trung bình, từng là niềm tự hào của những kỹ sư trẻ như anh. Công ty ấy… Dũng hít sâu một hơi, như thể vừa bị ai đó đấm mạnh vào bụng. Cái tên quen thuộc đến mức anh không tin vào mắt mình. Anh đưa đèn pin sát hơn, đọc lại lần nữa, chậm rãi, từng chữ một.
“”CÔNG TY XÂY DỰNG VĨNH CỬU””.
Đó chính là công ty anh từng làm việc!
Máu trong người Dũng như ngừng chảy. Anh bàng hoàng. Bài báo này… những tài liệu này… chúng không chỉ nói về một vụ lừa đảo lịch sử xa lạ nào đó. Chúng đang nói về chính nơi anh đã cống hiến tuổi trẻ, nơi anh từng có một công việc ổn định, một tương lai tưởng chừng vững chắc. Vụ sụp đổ của “”Vĩnh Cửu”” không chỉ là một sự kiện trên mặt báo cách đây gần hai thập kỷ. Nó chính là lý do trực tiếp khiến anh, một kỹ sư xây dựng giỏi, đột nhiên thất nghiệp chỉ sau một đêm. Nó là nguồn gốc của những tháng ngày chạy vạy tìm việc, của khoản nợ ngày càng chồng chất, của sự bất lực khi mẹ anh lâm bệnh nặng mà không có tiền chi trả viện phí.
Cái chết đột ngột của công ty “”Vĩnh Cửu”” vì liên đới đến vụ án “”rút ruột”” tập đoàn lớn kia… nó chính là khởi đầu cho chuỗi bi kịch trong cuộc đời anh. Bây giờ, anh tìm thấy những tài liệu này, giấu kỹ trong biệt thự của Bà Hường, người phụ nữ giàu có đã “”mua”” anh bằng hai tỷ đồng, người mà sự giàu có của bà ta có lẽ cũng bắt nguồn từ chính vụ sụp đổ ấy.
Mọi thứ xoáy lại trong tâm trí Dũng, tạo nên một vòng tròn nghiệt ngã. Anh siết chặt tờ báo cũ trong tay, khuôn mặt trắng bệch. Cơn giận dữ, sự bất lực, và một nỗi đau âm ỉ trỗi dậy. Đây không chỉ là một cuộc điều tra để giữ mạng sống của mẹ nữa. Đây là câu chuyện của chính anh.”
“Anh siết chặt tờ báo cũ trong tay, khuôn mặt trắng bệch. Cơn giận dữ, sự bất lực, và một nỗi đau âm ỉ trỗi dậy. Đây không chỉ là một cuộc điều tra để giữ mạng sống của mẹ nữa. Đây là câu chuyện của chính anh. Dũng run rẩy đặt tờ báo xuống, vội vã lật giở những xấp tài liệu khác. Tim anh đập thình thịch, mỗi hơi thở đều nặng nề. Anh tìm kiếm, một cách điên cuồng và đầy hy vọng pha lẫn sợ hãi, thứ gì đó rõ ràng hơn, trực diện hơn.
Ngón tay anh lướt qua những bản báo cáo tài chính khô khan, những biên bản họp hội đồng quản trị đầy thuật ngữ. Rồi anh dừng lại. Dưới đáy một chồng giấy dày, một tập hồ sơ cũ kỹ hơn, được buộc bằng sợi dây đã sờn màu. Phía trên cùng là một bản ghi nhớ nội bộ, đóng dấu mật. Đôi mắt Dũng dán chặt vào từng dòng, từng chữ. Tài liệu này nói chi tiết về chiến lược “”thâu tóm ngược””, về việc tạo ra các “”khoản nợ giả””, về việc “”đẩy giá trị ảo”” và sau đó “”rút vốn đột ngột”” để khiến đối tượng mục tiêu phá sản.
Hơi thở Dũng đứt quãng. Cái tên của tập đoàn lớn kia xuất hiện nhiều lần, nhưng xen kẽ là những cái tên khác, những công ty con… và cả “”Vĩnh Cửu””. Anh đọc đến một đoạn mô tả chi tiết về “”phương án xử lý”” Công ty Xây dựng Vĩnh Cửu, nhấn mạnh sự cần thiết phải khiến công ty này sụp đổ nhanh chóng để “”bịt đầu mối”” và “”gây sức ép”” lên một đối thủ cạnh tranh trực tiếp khác của tập đoàn kia.
Anh tiếp tục lật. Một bản hợp đồng ủy thác đầu tư bí mật. Một danh sách các tài khoản ngân hàng nước ngoài. Và cuối cùng, một lá thư tay. Chữ viết bay bướm nhưng cứng cáp, ký tên ở cuối. Anh nhìn chằm chằm vào chữ ký, rồi đọc lại dòng tên được viết ở đầu lá thư, gửi cho một nhân vật quyền lực trong tập đoàn kia: “”Kính gửi Ông X… Từ…””.
Cái tên ngay sau chữ “”Từ…”” khiến Dũng nghẹt thở. Nó không phải là “”Hường””. Nhưng nó lại quen thuộc một cách kỳ lạ. Anh lục tìm trong mớ giấy tờ khác, cố gắng liên kết cái tên này với bất cứ thứ gì anh từng nghe, từng đọc. Rồi anh sờ vào túi quần, nơi chiếc điện thoại đang rung nhẹ. Một suy nghĩ lóe lên. Anh vội vàng chụp lại lá thư, chụp lại bản ghi nhớ nội bộ, và một vài tài liệu quan trọng khác.
Anh lập tức tìm kiếm thông tin về cái tên vừa đọc trên mạng. Về vụ án năm xưa. Về những nhân vật liên quan. Từng mẩu tin, từng bài báo cũ hiện ra. Và rồi, anh tìm thấy nó. Một bài báo từ gần hai thập kỷ trước, nói về “”người phụ nữ bí ẩn đứng sau vụ thao túng””, và nhắc đến một cái tên, cùng với biệt danh “”bà trùm””. Cái tên đó… chính là cái tên trong lá thư tay. Bài báo còn đề cập đến việc người phụ nữ này sau đó đã “”rút lui khỏi thương trường trong một thời gian””, và khi trở lại, bà ta sử dụng một cái tên khác, ít gây chú ý hơn. Cái tên đó… chính là Hường. Bà Hường.
Mọi thứ sụp đổ trong đầu Dũng. Bà Hường. Người phụ nữ giàu có, tuổi đã thất thập, đang sống cùng anh dưới danh nghĩa vợ chồng trong căn biệt thự sang trọng này. Người đã bỏ ra hai tỷ đồng để “”mua”” anh, để cứu mẹ anh. Bà ta… chính là người đã giật dây, đẩy công ty anh đến bờ vực phá sản. Chính bà ta là lý do anh thất nghiệp, là lý do anh không có tiền chữa bệnh cho mẹ, là lý do anh phải bán đi phẩm giá của mình để lấy tiền cứu mẹ. Bà ta, người gián tiếp tạo ra bi kịch cho cuộc đời anh, giờ lại là người “”ban ơn””, cứu rỗi anh bằng chính số tiền mà bà ta có lẽ đã kiếm được từ sự sụp đổ của công ty anh.
Dũng gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, tay vẫn nắm chặt điện thoại. Khuôn mặt anh vặn vẹo trong đau đớn và căm phẫn. Cái vòng luẩn quẩn nghiệt ngã, cái sự thật kinh hoàng này… nó còn tàn khốc hơn cả sự thất nghiệp hay căn bệnh của mẹ. Nó là một trò đùa số phận cay độc nhất. Nỗi uất hận bùng lên dữ dội trong lồng ngực anh. Anh nhìn chằm chằm vào những tài liệu, vào chữ ký của người phụ nữ mà giờ đây, anh gọi là vợ. Một ý nghĩ đen tối, lạnh lẽo len lỏi vào tâm trí Dũng. Cái giá cho hai tỷ đồng này… có lẽ sẽ đắt hơn anh tưởng rất nhiều. Và sự trả thù… sẽ ngọt ngào đến mức nào?”
“Cơn đau và sự căm phẫn cuộn trào trong lồng ngực Dũng. Anh nghiến răng, bàn tay bóp chặt chiếc điện thoại, đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Bà Hường. Người phụ nữ mà anh gọi là vợ, người đã “”cứu”” mẹ anh bằng hai tỷ đồng… lại chính là con cáo già đã gặm nhấm, làm sụp đổ cái nền móng sự nghiệp của anh. Bà ta không chỉ là người giàu có ngẫu nhiên xuất hiện như một vị cứu tinh, bà ta là kẻ thù, là người đã gián tiếp đẩy anh vào bước đường cùng, buộc anh phải bán rẻ bản thân mình.
Anh lật lại lá thư tay. Cái tên thật của bà ta. Cái tên gắn liền với vụ án thao túng thị trường nhiều năm trước, cái tên mà báo chí gọi là “”bà trùm””. Những dòng chữ bay bướm giờ đây hiện lên như những vết cứa. Anh nhớ lại cái bắt tay lạnh lẽo trong ngày gặp mặt đầu tiên, ánh mắt sắc sảo ẩn sau vẻ ngoài hiền từ. Tất cả đều là giả tạo. Một màn kịch hoàn hảo.
Dũng đứng dậy loạng choạng, đầu óc quay cuồng. Toàn bộ cuộc đời anh trong vài năm qua, từ một kỹ sư đầy triển vọng ở Công ty Xây dựng Vĩnh Cửu, đến cảnh thất nghiệp, nợ nần chồng chất, mẹ bệnh nặng, và cuối cùng là cái “”hợp đồng hôn nhân”” nhơ nhuốc này… tất cả đều có bàn tay của người phụ nữ kia nhúng vào. Bà ta không chỉ hủy hoại sự nghiệp của anh, bà ta hủy hoại cả phẩm giá của anh, ép anh phải sống một cuộc sống mà anh khinh bỉ nhất.
Anh nhìn quanh căn phòng làm việc sang trọng, đầy những đồ vật cổ kính, đắt tiền. Mỗi món đồ ở đây, mỗi đồng tiền trong tài khoản của bà ta, có lẽ đều được xây dựng trên nỗi đau của hàng ngàn người khác, giống như anh, giống như những công nhân Công ty Vĩnh Cửu đột ngột mất việc, giống như những gia đình khác bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc của bà ta. Sự giàu có xa hoa này, được dựng lên từ tro tàn của người khác.
Bà ta đang trả tiền chữa bệnh cho mẹ anh. Đây là điều khiến Dũng cảm thấy ghê tởm nhất. Bà ta gián tiếp gây ra bi kịch, rồi lại dùng chính tài sản kiếm được từ bi kịch đó để ban ơn cho nạn nhân. Đó không phải là lòng tốt, đó là sự sỉ nhục tột cùng. Là một trò đùa tàn nhẫn của số phận.
Ngọn lửa căm hận bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi suy nghĩ lý trí trong đầu Dũng. Cái giá cho hai tỷ đồng này? Anh sẽ khiến bà ta phải trả một cái giá đắt hơn gấp trăm, gấp ngàn lần. Không chỉ cho riêng anh, cho mẹ anh, mà cho tất cả những người đã bị bà ta giày xéo. Khuôn mặt Dũng lạnh lại, ánh mắt anh sắc như dao găm. Quyết định được đưa ra trong tích tắc. Anh sẽ không rời khỏi đây. Anh sẽ ở lại, sống trong cái lồng son bẩn thỉu này, tìm hiểu mọi thứ, và chờ đợi thời cơ. Bà Hường nghĩ rằng bà ta đã mua được anh. Bà ta đã nhầm. Bà ta vừa mua về một con rắn độc, sẵn sàng cắn trả bất cứ lúc nào.
Dũng cẩn thận gấp lại các tài liệu, nhét chúng vào một chiếc túi nhỏ, cất kỹ. Anh cần bình tĩnh lại, lập ra kế hoạch. Đây là một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà anh không thể thua. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương lớn trên tường. Một khuôn mặt hốc hác, ánh mắt đầy thù hận. Kỹ sư xây dựng Dũng đã chết rồi. Bây giờ chỉ còn lại kẻ đi săn, chờ đợi con mồi sơ hở.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài hành lang. Bà Hường. Dũng hít một hơi thật sâu, giấu đi mọi cảm xúc. Anh quay người lại, đối diện với cánh cửa phòng làm việc, sẵn sàng khoác lên mình vỏ bọc của người chồng trẻ nhu nhược, bán linh hồn cho quỷ dữ. Nhưng lần này, anh không còn là nạn nhân nữa. Anh là kẻ đi săn.”
“Tiếng bước chân dừng lại trước cửa. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề khẽ mở, hé lộ khuôn mặt hiền từ, phúc hậu của Bà Hường. Mụ nhìn Dũng, ánh mắt thoáng nét quan tâm.
“”Anh Dũng, vẫn còn làm việc à? Đã muộn rồi.”” Giọng nói của mụ vẫn nhẹ nhàng, như đang lo lắng cho người chồng trẻ.
Dũng xoay người lại, cố gắng nở một nụ cười nhạt nhòa. Trái tim anh đang gào thét, nhưng lý trí buộc anh phải diễn kịch. Anh khép tập tài liệu lại, tay vẫn còn run run.
“”Dạ, con… à, em hơi căng thẳng một chút.”” Dũng nói, dùng đại từ đã được bà ta “”huấn luyện”” trong 10 ngày qua. “”Nghĩ về mẹ…””
Mụ tiến vào phòng, bước chân thong thả, khoan thai. Ánh mắt mụ lướt qua bàn làm việc, rồi dừng lại ở Dũng.
“”Đừng lo lắng quá. Tôi đã nói rồi, mọi chuyện cứ để tôi lo liệu. Bác sĩ nói tình trạng của mẹ anh đã ổn định hơn rồi mà. Cứ yên tâm điều trị, tiền bạc không thành vấn đề.”” Mụ nói, giọng vẫn êm dịu, nhưng mỗi lời nói của mụ giờ đây như những nhát dao cứa vào lòng Dũng. Bà ta dùng tiền của anh, tiền từ sự sụp đổ của anh, để “”ban ơn”” cho mẹ anh.
Dũng nhìn mụ. Vẻ mặt mụ không có vẻ gì là đang nói dối hay chế giễu. Hoặc mụ quá giỏi diễn xuất, hoặc mụ thực sự không thấy có gì sai trái trong chuyện này. Điều đó càng khiến Dũng căm phẫn hơn. Mụ phá hoại cuộc đời anh, rồi lại mua chuộc anh bằng tiền chữa bệnh cho mẹ.
“”Vâng… Em biết bà đã giúp đỡ rất nhiều.”” Dũng cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể. “”Em chỉ… thấy mình bất lực.””
Mụ khẽ gật đầu, bước lại gần Dũng. Mùi nước hoa thoang thoảng khiến anh thấy ghê tởm.
“”Đừng nói vậy. Anh là chồng tôi, bây giờ chúng ta là một gia đình. Giúp đỡ nhau là chuyện hiển nhiên.”” Mụ đưa tay lên vỗ nhẹ vào vai Dũng.
Dũng rùng mình trước cái chạm của mụ, nhưng nhanh chóng kiểm soát phản ứng của mình. Anh chỉ cúi đầu xuống, giả vờ như đang xúc động.
“”Em cảm ơn.””
“”Nghỉ ngơi sớm đi. Anh cần giữ sức khỏe.”” Mụ nói, rồi quay người bước ra khỏi phòng.
Dũng chờ tiếng bước chân mụ khuất hẳn ngoài hành lang. Anh ngẩng đầu lên, nhìn theo cánh cửa vừa đóng lại. Nụ cười nhạt trên môi vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng, sắc như thép.
“”Gia đình sao?”” Anh lẩm bẩm, giọng đầy cay đắng. “”Bà nhầm rồi. Bà vừa mang một con sói về nhà.””
Anh siết chặt tay lại. Cú sốc ban đầu đã qua đi, nhường chỗ cho sự phẫn uất cháy bỏng và quyết tâm trả thù tột độ. Anh sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này, khoảnh khắc anh nhận ra mình đã bị giăng bẫy một cách hoàn hảo. Cái giá của sự trả thù này, anh sẽ khiến bà ta phải trả gấp bội.
Dũng lặng lẽ thu dọn bàn làm việc, cất kỹ những tài liệu anh vừa tìm thấy. Kế hoạch đã bắt đầu hình thành trong đầu anh. Anh sẽ sống dưới cùng một mái nhà với kẻ thù, hít thở cùng một bầu không khí, và chờ đợi thời cơ chín muồi.
Anh bước ra khỏi phòng làm việc, tiến về phía phòng ngủ. Mỗi bước chân đều nặng trĩu căm hận nhưng lại vô cùng kiên định. Dũng của ngày xưa, kỹ sư đầy hoài bão, đã chết. Giờ đây, chỉ còn lại một con người mới, một con người sẵn sàng làm mọi thứ để kẻ đã hủy hoại cuộc đời anh phải trả giá. Đêm nay, dưới cùng một mái nhà xa hoa, kẻ đi săn và con mồi cùng tồn tại, nhưng vai vế đã âm thầm đảo ngược.”
“Anh bước ra khỏi phòng làm việc, tiến về phía phòng ngủ. Mỗi bước chân ban đầu còn nặng trĩu căm hận, nhưng càng đi, bước chân anh càng chậm lại. Sự phẫn uất nóng bỏng trong lồng ngực dần nguội lạnh, nhường chỗ cho một cảm giác lạnh lẽo khác: sợ hãi. Anh nhận ra cái giá của sự trả thù mà anh vừa thề nguyện là quá lớn, và anh đang đứng trên một sợi dây mong manh trong chính ngôi nhà này.
Đây không phải là nhà của anh, mà là lãnh địa của bà ta. Một cái bẫy vàng son. Căn biệt thự sang trọng từng là biểu tượng của sự giải thoát, giờ đây trông như một cái lồng chim khổng lồ, và anh là con chim bị nhốt.
Anh bước vào phòng ngủ chính, căn phòng lộng lẫy với nội thất đắt tiền. Ánh đèn vàng dịu hắt xuống tấm thảm dày im lìm. Dũng nhìn quanh. Chiếc giường King size xa hoa, tủ quần áo âm tường khổng lồ, bàn trang điểm với đủ loại mỹ phẩm đắt đỏ. Mọi thứ đều gợi lên sự giàu có và quyền lực tuyệt đối của Bà Hường.
Nhưng giờ đây, trong mắt Dũng, những món đồ nội thất kia không còn đơn thuần là vật trang trí nữa. Chúng như những nhân chứng câm lặng, hoặc tệ hơn, những đôi mắt đang theo dõi anh. Anh có cảm giác như có camera ẩn đâu đó, như bức tường có thể có tai. Ý nghĩ rằng Bà Hường có thể đã lường trước mọi khả năng, rằng mụ có thể đã cài bẫy anh từ rất lâu, khiến sống lưng anh lạnh toát.
Nếu mụ phát hiện anh đã đọc được bản hợp đồng đó, nếu mụ biết anh đã nhìn thấu dã tâm của mụ… Hậu quả sẽ là gì? Không chỉ bản thân anh sẽ gặp nguy hiểm, mà quan trọng hơn hết, là mẹ anh. Sinh mạng của mẹ anh đang nằm trong tay mụ ta. Hai tỷ đồng đó không chỉ là tiền, nó là oxy, là hy vọng sống cho mẹ anh. Nếu mụ rút lại? Nếu mụ dùng điều đó để uy hiếp anh?
Nỗi sợ hãi dâng lên cuồn cuộn trong lòng Dũng, nuốt chửng cả sự căm phẫn ban nãy. Cơn giận chỉ khiến anh bốc đồng, nhưng nỗi sợ hãi khiến anh ý thức rõ hơn về thực tế tàn khốc. Anh không thể liều lĩnh được. Ít nhất là bây giờ.
Anh đi đến bên cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn yên tĩnh dưới ánh trăng. Khuôn viên rộng lớn, những cây cổ thụ già nua in bóng xuống bãi cỏ, tất cả tạo nên một vẻ đẹp tĩnh lặng, nhưng với Dũng lúc này, nó chỉ càng tăng thêm cảm giác cô lập. Anh chỉ là một kẻ ngoại đạo trong thế giới này, bị mắc kẹt.
Anh siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay. Anh phải bình tĩnh lại. Phải nghĩ cách. Việc đầu tiên không phải là trả thù, mà là tồn tại, và bảo vệ mẹ. Anh cần phải tìm hiểu thêm về Bà Hường, về thế lực của mụ ta, về cái bí mật trong bản hợp đồng đó. Anh cần phải hành động cẩn trọng, như đi trên lớp băng mỏng.
Kế hoạch trả thù vẫn còn đó, nhưng nó phải được đặt sang một bên tạm thời. Ưu tiên hàng đầu lúc này là sự an toàn của mẹ và sự sinh tồn của bản thân anh trong cái hang cọp này. Nỗi sợ hãi đã không còn là kẻ thù, nó trở thành người bạn đồng hành bất đắc dĩ, nhắc nhở anh về sự nguy hiểm rình rập. Anh hít sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cuộc chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu, và để chiến thắng, anh cần một cái đầu lạnh, không phải một trái tim nóng vội.”
“Dũng vội vàng bước đến chiếc bàn làm việc, ánh mắt quét nhanh tìm kiếm vị trí chính xác của tập tài liệu. Tay anh run rẩy, cẩn thận đặt nó trở lại ngăn kéo như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Anh vuốt nhẹ mặt bàn, kiểm tra xem có để lại dấu vân tay hay xê dịch đồ vật nào không. Mọi giác quan đều căng như dây đàn, sợ hãi một tiếng động nhỏ cũng có thể bị phát hiện.
Đầu óc anh quay cuồng trong một mớ hỗn độn. Kịch bản đó… nó quá tàn độc. Phải làm sao bây giờ? Báo cảnh sát ư? Anh làm sao có thể giải thích được việc đột nhập phòng riêng của vợ – người anh vừa kết hôn chưa đầy hai tuần – để đọc những tài liệu mật? Cảnh sát sẽ tin lời anh, một gã kỹ sư thất nghiệp đang sống dựa vào tiền của bà ta, hay tin lời Bà Hường, một người phụ nữ giàu có và quyền lực trong xã hội này?
Chưa kể, chuyện này sẽ ảnh hưởng đến mẹ anh thế nào? Nếu anh hành động nông nổi, Bà Hường chắc chắn sẽ rút lại số tiền. Mẹ anh… mẹ anh sẽ mất đi hy vọng sống duy nhất. Sinh mạng của mẹ đang bị treo lơ lửng, phụ thuộc hoàn toàn vào người phụ nữ tàn nhẫn đó. Anh không dám đánh cược.
Một cảm giác bế tắc hoàn toàn bao trùm lấy Dũng. Căn nhà rộng lớn này giờ đây không còn là nơi trú ẩn, mà là nhà tù sang trọng. Anh bị nhốt ở đây, với một bí mật kinh khủng, không lối thoát. Không một ai để chia sẻ, không một ai để tin tưởng. Anh cảm thấy hoàn toàn cô độc trong cái bẫy vàng son này. Anh dựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập điên cuồng. Phải bình tĩnh. Chắc chắn phải có cách nào đó. Anh không thể bỏ cuộc. Không thể để mẹ anh chết.”
“Anh dựa lưng vào tường, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập điên cuồng. Phải bình tĩnh. Chắc chắn phải có cách nào đó. Anh không thể bỏ cuộc. Không thể để mẹ anh chết.
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân đều đều vọng lại từ phía hành lang. Tiếng động duy nhất trong căn biệt thự rộng lớn này khiến Dũng giật mình. Anh nhận ra đó là tiếng bước chân của Bà Hường, đang tiến lại gần căn phòng này. Cơn hoảng loạn ập đến. Anh không thể ở lại đây. Anh vội vàng lao ra khỏi căn phòng, bàn tay run rẩy tìm chốt cửa. Một tiếng ‘tách’ nhỏ vang lên khi anh vặn khóa từ bên ngoài.
Anh vừa buông tay khỏi nắm đấm cửa thì đối diện với Bà Hường. Bà đứng đó, cách anh chưa đầy một bước chân, ánh mắt sắc sảo dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt, hơi thở hổn hển và dáng vẻ luống cuống của anh. Dường như bà đã nhận thấy sự khác lạ ngay lập tức. Bà không nói một lời nào, chỉ đứng im lặng, nhìn thẳng vào mắt Dũng với vẻ dò xét lạnh lùng, khiến anh cảm thấy như bị đóng băng tại chỗ. Sự căng thẳng trong không khí đặc quánh lại.”
“Buổi tối hôm đó, không khí trong căn biệt thự quận 2 đặc quánh lại bởi sự căng thẳng vô hình. Dũng ngồi đối diện Bà Hường trong phòng khách, hai người cách nhau một chiếc bàn nhỏ. Bà Hường đặt tách trà xuống, tiếng động nhỏ vang lên trong sự im lặng ngột ngạt. Bà không nhìn thẳng vào Dũng ngay, chỉ lướt mắt qua khuôn mặt anh trước khi tập trung vào một điểm nào đó trên chiếc bàn. Giọng bà vẫn bình thản, đều đều, như đang nói chuyện thời tiết.
“”Cậu có vẻ không khỏe tối nay?”” Bà Hường cất lời, nhưng ánh mắt sắc sảo của bà lúc này mới từ từ găm chặt vào Dũng, dò xét từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt anh. “”Hay… có điều gì muốn nói với tôi?””
Dũng nuốt khan. Cú chạm mặt bất ngờ ở hành lang lúc chiều vẫn khiến tim anh đập nhanh mỗi khi nghĩ lại. Anh cảm thấy như bà Hường nhìn thấu mọi thứ, như bà đã biết chuyện anh vừa làm. Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh lại bản thân. Anh không thể để lộ sự hoảng loạn.
“”Không… không có gì ạ,”” Dũng đáp, giọng hơi khàn đi, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể. Anh hơi nghiêng người, tránh né ánh mắt như dao cạo của bà. “”Chắc… chắc do tôi hơi mệt thôi ạ.””
Bà Hường không nói gì ngay. Bà vẫn nhìn anh chằm chằm, đôi mắt 70 tuổi ấy chứa đựng sự từng trải và một chút gì đó lạnh lùng, khiến Dũng cảm thấy mình như một sinh vật nhỏ bé đang bị quan sát dưới kính hiển vi. Thời gian trôi qua thật chậm rãi, mỗi giây phút đều đè nặng lên lồng ngực anh. Anh biết bà không tin lời anh nói. Bà đang chờ đợi. Chờ đợi anh tự thú, hoặc chờ đợi một sơ hở để bà có thể ra đòn.
Dũng cảm thấy lòng bàn tay mình bắt đầu đổ mồ hôi. Anh siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn, cố giữ cho vẻ ngoài bình tĩnh.”
“Sự im lặng vẫn kéo dài, mỗi giây phút trôi qua đều như một thế kỷ đối với Dũng. Anh cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ánh mắt Bà Hường vẫn găm chặt vào anh, sắc như dao, dường như đang chờ đợi. Rồi bất ngờ, khóe môi bà nhếch lên một nụ cười. Nụ cười đó không mang theo chút ấm áp nào, ngược lại, nó lạnh lẽo và đáng sợ một cách lạ thường. Giọng bà không còn bình thản như lúc nãy, mà chuyển sang một tông đầy mỉa mai và bí ẩn.
“”Tôi biết cậu đã tìm thấy gì đó rồi, Dũng ạ.””
Dũng giật mình, toàn thân căng cứng lại. Anh không kịp che giấu vẻ mặt kinh ngạc và sợ hãi.
Bà Hường nhìn phản ứng của anh, nụ cười trên môi càng rộng hơn, phô bày một sự tự mãn ghê rợn. Bà dựa lưng vào ghế, thái độ hoàn toàn thay đổi, không còn vẻ ngoài đoan trang, mực thước ban đầu. Bà nói tiếp, giọng điệu bây giờ rành mạch, tỉnh táo, như đang thảo luận về một phi vụ làm ăn cực kỳ thành công.
“”Đúng là không hổ danh kỹ sư. Cậu cũng có chút nhanh nhạy đấy chứ. Tôi đã nói rồi mà, tài sản của tôi, tôi muốn làm gì với nó là quyền của tôi.””
Bà tạm dừng, đôi mắt sắc sảo vẫn không rời Dũng, như đang tận hưởng sự hoảng loạn của anh.
“”Cậu nghĩ tôi già rồi thì lẫn, thì dễ bị lừa sao? Haha… Tôi đã sống 70 năm trên đời, trải qua biết bao thăng trầm, biết bao con người. Loại người như cậu, tôi gặp nhiều rồi.””
Bà Hường chậm rãi kể lại, mỗi câu chữ đều như những mũi kim đâm vào tai Dũng. Bà nói về cách bà đã sắp xếp mọi thứ, từ việc tìm người môi giới, đến việc tạo ra “”cơ hội”” để Dũng biết đến bà, rồi cả cái hợp đồng hôn nhân “”hoàn hảo”” mà bà đã giăng ra. Giọng bà không một chút run rẩy hay hối hận. Bà nói về số tiền 2 tỷ đồng như một khoản đầu tư nhỏ để đạt được mục đích lớn hơn. Bà không coi đó là một tội lỗi hay sự lừa dối, mà là một chiến lược, một kế hoạch đã thành công mỹ mãn. Bà thậm chí còn tỏ vẻ đắc ý, như một vị tướng đang kể lại chiến thắng lẫy lừng của mình.
“”Cậu nghĩ chỉ cần tìm thấy vài tờ giấy đó là có thể làm gì tôi sao? Cậu lầm rồi,”” bà nói, giọng đầy thách thức. “”Mọi thứ đã được tính toán hết. Cậu nghĩ tôi sẽ để sơ hở lớn như vậy à? Đó chỉ là… một chút gia vị cho trò chơi này thôi.””
Dũng ngồi chết lặng. Anh chưa bao giờ tưởng tượng được một người phụ nữ 70 tuổi lại có thể lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức này. Lời thú nhận của bà không phải là sự ăn năn, mà là một màn khoe mẽ đầy kiêu ngạo. Toàn bộ sự thật phơi bày trước mắt anh một cách trần trụi và tàn khốc. Anh nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy được giăng sẵn từ rất lâu, và kẻ đứng sau không ai khác chính là người phụ nữ đang ngồi cười khẩy trước mặt anh.”
“””Cậu nghĩ chỉ cần tìm thấy vài tờ giấy đó là có thể làm gì tôi sao? Cậu lầm rồi,”” bà nói, giọng đầy thách thức. “”Mọi thứ đã được tính toán hết. Cậu nghĩ tôi sẽ để sơ hở lớn như vậy à? Đó chỉ là… một chút gia vị cho trò chơi này thôi.””
Dũng ngồi chết lặng. Anh chưa bao giờ tưởng tượng được một người phụ nữ 70 tuổi lại có thể lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức này. Lời thú nhận của bà không phải là sự ăn năn, mà là một màn khoe mẽ đầy kiêu ngạo. Toàn bộ sự thật phơi bày trước mắt anh một cách trần trụi và tàn khốc. Anh nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy được giăng sẵn từ rất lâu, và kẻ đứng sau không ai khác chính là người phụ nữ đang ngồi cười khẩy trước mặt anh.
Bà Hường nhìn vẻ mặt kinh hoàng của Dũng, nụ cười vẫn không tắt. Bà nhấp một ngụm trà, đoạn đặt tách xuống bàn, tiếng chạm nhẹ vào đĩa sứ nghe khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
“”Ban đầu, tôi chỉ cần một người chồng hợp pháp,”” bà nói tiếp, giọng điềm nhiên như đang kể chuyện phiếm. “”Một cái tên trên giấy tờ để giải quyết một vài vấn đề riêng. Tuổi tác của cậu, hoàn cảnh của cậu… tất cả đều hoàn hảo. Dễ thao túng, không vướng bận, lại đang cần tiền gấp.””
Bà dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua Dũng. “”Nhưng rồi, khi xem lý lịch cậu chi tiết hơn, tôi phát hiện ra một điều rất thú vị.””
Tim Dũng đập thình thịch. Anh biết bà đang nói đến điều gì.
“”Cậu từng làm kỹ sư ở công ty X phải không?”” bà hỏi, dù rõ ràng bà đã biết câu trả lời. “”Ừ, đúng rồi. Cái công ty mà… à mà thôi, không cần nói rõ. Cậu biết mà.””
Bà Hường nhún vai nhẹ nhàng. “”Đó là lúc mọi thứ trở nên hấp dẫn hơn nhiều. Không chỉ là một người chồng trên giấy tờ, mà còn là một con bài tẩy. Một cách để tôi nắm thóp, để đảm bảo cậu tuyệt đối không dám làm gì đi ngược lại ý tôi.””
Bà leaned forward một chút, giọng nói trở nên trầm hơn, mang đầy sự đe dọa. “”Cho nên, Dũng này. Bây giờ cậu đã biết quá nhiều rồi. Hơn cả những gì tôi dự định ban đầu. Nhưng không sao. Cậu đã chọn đi theo con đường này, thì phải chấp nhận cái giá của nó.””
“”Cái giá… là gì?”” Dũng lắp bắp, cổ họng khô đắng.
Bà Hường nở một nụ cười lạnh lẽo. “”Im lặng. Tuyệt đối im lặng. Coi như chưa từng thấy gì, chưa từng biết gì. Cái hợp đồng này, cuộc hôn nhân này, chỉ là vở kịch của tôi. Cậu chỉ cần đóng đúng vai của mình.””
“”Còn mẹ tôi…?”” Dũng yếu ớt hỏi.
“”Mẹ cậu ư? Đừng lo,”” bà nói, giọng chuyển sang vẻ ban ơn giả tạo. “”Tôi đã hứa sẽ lo cho bà ấy mà. Chi phí chữa bệnh, thuốc thang, điều kiện tốt nhất… Tất cả sẽ vẫn được đảm bảo. Chừng nào cậu còn biết điều.””
Ánh mắt bà Hường bỗng trở nên tàn độc. “”Nhưng nếu… chỉ cần cậu hé răng nửa lời, nói với bất cứ ai về những gì cậu thấy, những gì cậu biết… thì hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở cậu đâu.””
Bà nhấn mạnh từng chữ, găm chặt vào tâm trí Dũng. “”Mẹ cậu… bà ấy đang rất yếu. Một chút chấn động nhỏ thôi cũng đủ…””
Dũng cảm thấy như có dòng điện chạy dọc sống lưng. Toàn thân anh đông cứng lại. Cái giá của sự im lặng không chỉ là lương tâm của anh, mà là sự an nguy của người mẹ anh yêu thương nhất. Bà Hường đã đưa ra một lựa chọn tàn khốc, một sợi dây thòng lọng siết chặt lấy cổ anh. Im lặng để mẹ được sống, hay nói ra sự thật và đẩy cả hai mẹ con vào hiểm nguy không lường trước được.
Anh nhìn người phụ nữ 70 tuổi ngồi đối diện, bà không còn là người vợ trên danh nghĩa của anh, mà là một kẻ thù tàn độc và xảo quyệt. Bà đã nắm giữ sinh mạng của mẹ anh trong tay. Dũng nuốt nước bọt, cảm thấy vị đắng nghét trong miệng. Anh biết, vào lúc này, anh không có bất kỳ lựa chọn nào khác.”
“Dũng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm kiếm chút dưỡng khí trong bầu không khí ngột ngạt của sự thật tàn khốc. Anh nhìn quanh căn phòng khách sang trọng, nơi chỉ vài phút trước anh còn hy vọng tìm thấy bằng chứng để thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt. Giờ đây, sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, những món đồ nội thất đắt tiền, ánh đèn chùm pha lê lấp lánh… tất cả như chế giễu anh.
Đây không phải là mái ấm, không phải là nơi anh thuộc về, cũng không phải là nơi trú ẩn an toàn cho mẹ anh. Đây là một cái bẫy. Một cái bẫy được mạ vàng lộng lẫy. Số tiền 2 tỷ đồng mà anh đã ký nhận không phải là sự giúp đỡ, không phải là khoản tiền để cứu mẹ, mà là những sợi xích nặng nề trói chặt anh vào nơi này, vào người phụ nữ tàn nhẫn đó.
Anh quay sang nhìn Bà Hường. Bóng dáng bà ngồi trên ghế sofa bọc nhung, trong ánh mắt bà không còn vẻ hiền từ, cam chịu hay yếu đuối như anh từng nghĩ. Đó là ánh mắt sắc lạnh, đầy quyền lực và sự khoái trá khi nhìn con mồi bị sập bẫy. Bà không phải là một bà lão cô đơn cần một người bầu bạn. Bà là một con quái vật, một kẻ thao túng bậc thầy, đội lốt một người phụ nữ lớn tuổi.
Và sự thật nghiệt ngã nhất, cay đắng nhất, là kẻ đã giăng cái bẫy chết người này, kẻ đang nắm giữ sinh mạng của mẹ anh trong tay, lại chính là người đã tước đi tất cả của anh mười mấy năm trước – cơ hội sự nghiệp, tương lai, và cả niềm tin vào công lý. Công ty X sụp đổ không phải do dịch bệnh hoàn toàn, mà có bàn tay của bà ta nhúng vào. Bà ta đã gián tiếp đẩy anh vào cảnh thất nghiệp, túng quẫn, để rồi chính bà ta lại xuất hiện như một vị cứu tinh giả tạo, đưa anh vào cái bẫy mà anh đã tự nguyện lao vào vì tuyệt vọng.
Dũng cảm thấy một sự uất nghẹn dâng lên cổ họng. Anh muốn gào thét, muốn vùng vẫy, muốn vạch trần bộ mặt thật của bà ta trước cả thế giới. Nhưng hình ảnh mẹ anh, bà nằm yếu ớt trên giường bệnh, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Lời đe dọa của Bà Hường vang vọng: “”Một chút chấn động nhỏ thôi cũng đủ…”” Sợi dây thòng lọng quanh cổ anh siết chặt hơn. Anh không có lựa chọn nào khác. Không còn đường lui. Anh đã mắc kẹt trong “”nhà tù mạ vàng”” này.
Nhiều tuần trôi qua trong sự im lặng ngột ngạt của căn biệt thự rộng lớn. Dũng sống như một cái bóng. Anh không còn tìm cách thoát ra hay lật đổ Bà Hường. Thay vào đó, anh chấp nhận vai diễn của mình trong vở kịch mà bà ta đã sắp đặt. Anh chấp nhận sống trong cái lồng son rực rỡ này, để đổi lấy sự an toàn và điều kiện chữa bệnh tốt nhất cho mẹ. Mỗi ngày anh đến bệnh viện thăm bà, nhìn thấy mẹ dần hồi phục nhờ có đủ thuốc men và sự chăm sóc đặc biệt, lòng anh lại trĩu nặng. Anh biết cái giá phải trả là sự tự do và lương tâm của chính mình.
Dũng thường đứng bên cửa sổ tầng trên của biệt thự, nhìn ra khu vườn được cắt tỉa công phu và dòng xe tấp nập bên ngoài bức tường cao. Thế giới ngoài kia vẫn quay cuồng, trong khi anh bị giam cầm trong sự giàu có giả tạo. Sự xa hoa của căn biệt thự không mang lại cho anh chút niềm vui hay sự thoải mái nào, nó chỉ nhắc nhở anh về bản chất của cái bẫy và sự hy sinh mà anh đang gánh chịu. Anh đã đến đây tìm kiếm hy vọng trong tuyệt vọng, nhưng lại tìm thấy sự thật cay đắng và một sợi dây liên kết định mệnh đầy oan trái với quá khứ.
Dũng nhận ra, cuộc đời đôi khi đặt ta vào những ngã rẽ tàn khốc, buộc ta phải đánh đổi những thứ quý giá nhất để bảo vệ những điều ta yêu thương. Anh đã mất mát nhiều, đã bị lừa dối tàn nhẫn, nhưng trong sâu thẳm, anh vẫn còn lý do để tồn tại, đó là nụ cười yếu ớt của mẹ. Có lẽ, sự bình yên không đến từ việc chiến thắng hay trả thù, mà đến từ việc chấp nhận gánh nặng của số phận và tìm thấy ý nghĩa trong những hy sinh thầm lặng. Căn biệt thự vẫn là nhà tù, nhưng trong nó, anh tìm thấy một sự bình yên bất đắc dĩ, thứ bình yên được đánh đổi bằng tất cả những gì anh có.”

