Con gái tôi 33t, không được xinh lắm, tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 4,5triệu/tháng vậy mà lúc nào cũng ‘Cỡ con phải lấy chồng đại gia’. Ai ngờ một hôm con dẫn về một anh bảo là giám đốc, người Hà Nội gốc, còn khoe có hẳn 5 công ty khắp cả nước rồi chốt cưới. Nhưng đúng ngày đám cưới diễn ra thì nhà tôi ch//ết đứ///ng….
Con gái tôi năm nay 33t. Con không được xinh nếu như không muốn nói là x//ấu. Khuyết điểm ở cả khuôn mặt lẫn dáng đi. Từ hồi học xong Thạc sĩ, nó xin được việc trong một trung tâm nhỏ, lương chỉ 4,5 triệu một tháng – mà cứ ngẩng cao đầu như thể thiên hạ thiếu mỗi mình nó.
“Con là Thạc sĩ, con hơn họ chứ mẹ. Con học thức đàng hoàng, đâu phải loại chỉ biết làm đẹp.”. Chồng tôi thở dài, lắc đầu. Chúng tôi khuyên mãi không được, đành mặc cho nó tự chọn đường đi.“Đến đâu hay đến đó” – tôi tự an ủi như thế, dù trong lòng vẫn lo con mình ế mất.
Một hôm, nó về nhà, mặt rạng rỡ chưa từng thấy: “Mẹ ơi, con có người yêu rồi. Anh ấy là giám đốc, có năm công ty khắp cả nước, người Hà Nội gốc đấy!”. Tôi suýt đánh rơi cái bát đang rửa.
Giám đốc ư? Năm công ty? Người Hà Nội gốc? Cái đứa suốt ngày chỉ biết đến chỗ làm lương thấp như nó, làm sao mà gặp được người như thế?
Hai tuần sau, nó dắt “giám đốc” về. Một người đàn ông ngoài ba mươi, ăn mặc chỉn chu, đi xe hơi thật. Nói năng lễ phép, lại biếu vợ chồng tôi phong bì 50 triệu, bảo: “Con xin phép được cưới em ấy. Con yêu em thật lòng.”…
xem tiếp dưới bình luận….👇👇
Người mẹ nhìn phong bì dày cộp trên bàn, rồi lại nhìn Anh Minh. Dù ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, lòng bà vẫn dấy lên một nỗi hoài nghi sâu sắc. Sao có thể dễ dàng như vậy? Một người đàn ông “giám đốc năm công ty” lại chấp nhận cô con gái có phần kém sắc, lương tháng chỉ 4,5 triệu của bà, lại còn biếu hẳn 50 triệu đồng mà không đòi hỏi gì? Mọi thứ cứ như một giấc mơ quá đẹp, đẹp đến mức khó tin.
Người chồng của bà thì ngược lại. Ông ngồi thẳng lưng, ánh mắt sáng rỡ nhìn Lan và Anh Minh. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi, xua tan bao năm tháng lo âu. Ông thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì con gái ông cũng có nơi nương tựa, cũng có người để dựa dẫm. Bao gánh nặng dường như được trút bỏ khỏi vai ông chỉ trong chốc lát.
“Hai đứa cứ yêu nhau đi, chúng tôi không có ý kiến gì đâu. Miễn là con bé hạnh phúc là được.” Người chồng vỗ vai Anh Minh, giọng đầy phấn khởi.
Người mẹ khẽ nhíu mày. Bà muốn nói gì đó, muốn hỏi thêm vài câu, nhưng nhìn vẻ mặt rạng rỡ của chồng và con gái, bà lại thôi. Có lẽ bà đã quá đa nghi. Hoặc có thể, đây thực sự là cái phúc của Lan, một cái phúc mà bà chưa từng dám nghĩ tới. Bà hít một hơi sâu, tự nhủ thầm trong lòng: “Không biết có thật hay không, nhưng thôi thì cũng là cái phúc của con.” Bà gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo.
Anh Minh cười tươi, nắm tay Lan. Lan cũng không giấu được sự vui sướng, áp má vào cánh tay anh ta, mắt long lanh hạnh phúc. Cả căn nhà bỗng chốc tràn ngập không khí chuẩn bị cho một đám cưới sắp đến, chỉ riêng Người mẹ vẫn còn một nỗi bất an lẩn khuất trong đáy mắt.
Lan bước đi như bay trong những ngày sau đó, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng như đang dạo chơi trên mây. Khuôn mặt cô lúc nào cũng rạng rỡ, nụ cười thường trực trên môi, đôi mắt long lanh niềm hạnh phúc không thể che giấu. Cô liên tục kể về Anh Minh cho bạn bè, đồng nghiệp và mọi người quen biết, không bỏ sót một chi tiết nào về “người đàn ông định mệnh” của mình.
“Anh ấy là giám đốc của năm công ty lớn đấy các cậu ạ,” Lan khoe với một nụ cười rạng rỡ, khi cô gặp các bạn cũ trong một quán cà phê. “Người gốc Hà Nội, tính cách lại lịch lãm, ga lăng vô cùng. Đúng là không uổng công mình chờ đợi bao năm!”
Những ánh mắt ngưỡng mộ, xen lẫn chút ghen tị từ bạn bè, càng khiến Lan thêm phần kiêu hãnh. Cô kể chi tiết về cách Anh Minh nói chuyện tinh tế, cách anh ta ăn mặc chỉnh tề, luôn toát ra vẻ quyền quý và thành đạt. Thậm chí, khi đi làm ở trung tâm nhỏ với mức lương 4,5 triệu đồng mỗi tháng, Lan cũng không ngừng kể về Anh Minh, về những kế hoạch cho đám cưới, về tương lai “giàu sang” mà cô sắp được tận hưởng. Đồng nghiệp ở đó, những người vẫn thường thấy Lan trầm lặng, ít nói, giờ đây nhìn cô với một ánh mắt khác, pha lẫn tò mò và thán phục. Họ thầm nghĩ, đúng là “vịt hóa thiên nga” có thật.
Về đến Nhà của người mẹ, Lan lại một lần nữa ôm chầm lấy bà. Người mẹ vẫn ngồi trầm ngâm bên tách trà, đôi mắt bà dõi theo từng cử chỉ của con gái.
“Mẹ thấy không? Con đã tìm được người xứng đáng với con rồi mẹ ạ!” Lan nói, giọng cô tràn đầy tự hào và một chút thách thức. “Anh Minh yêu thương con thật lòng, còn gia đình anh ấy nữa, họ rất quý con. Con không cần phải lo lắng gì về tương lai nữa.”
Người mẹ nhìn sâu vào mắt Lan. Bà muốn tin, thật sự muốn tin lời con gái, muốn tin rằng đây là một cái kết có hậu sau bao năm Lan vất vả. Nhưng rồi, đâu đó trong ánh mắt bà, vẫn lẩn khuất một nỗi lo âu vô định. Mọi thứ quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức đáng sợ. Bà chỉ khẽ gật đầu, cố nặn ra một nụ cười mỉm.
“Được rồi, con hạnh phúc là được,” Người mẹ đáp, nhưng trong lòng bà lại dấy lên một dự cảm không lành.
Lan không để ý đến vẻ trầm tư của mẹ. Cô vẫn chìm đắm trong thế giới màu hồng của riêng mình, nơi cô là nàng công chúa sắp được cưới hoàng tử. Cô cảm thấy mình cuối cùng cũng đã “lên mây” với thứ hạnh phúc hào nhoáng mà cô hằng mơ ước, một thứ hạnh phúc mà cô tin rằng sẽ khiến tất cả mọi người phải công nhận giá trị của cô.
Người mẹ và Người chồng chuẩn bị tươm tất cho buổi gặp mặt gia đình hai bên. Lan hớn hở sắp xếp mọi thứ, từ đĩa trái cây đến ấm trà, nụ cười không ngớt trên môi. Cô liên tục nhắc nhở bố mẹ về sự “tinh tế” và “quý phái” của nhà Anh Minh.
LAN
(Giọng hân hoan)
Mẹ xem, con đã chọn bộ ấm chén đẹp nhất rồi. Anh Minh bảo mẹ anh rất thích đồ cổ, chắc chắn sẽ ưng ý. Bố nhớ ăn mặc thật chỉn chu nhé, nhà anh ấy toàn người sang trọng thôi.
Người mẹ nhìn con gái, trong lòng vẫn nặng trĩu. Bà cố gạt đi những suy nghĩ tiêu cực, tự nhủ có lẽ mình đã quá lo lắng.
NGƯỜI MẸ
(Khẽ thở dài)
Mẹ biết rồi. Con cứ yên tâm.
Người chồng ngồi đọc báo, nhưng ánh mắt ông thỉnh thoảng lại liếc nhìn vợ và con gái, nét mặt đầy ưu tư. Ông cũng không thể xua tan cảm giác bất an.
Thời gian trôi qua, kim đồng hồ nhích từng chút một. Mâm cỗ đã bày sẵn, mùi hương thức ăn thơm lừng khắp Nhà của người mẹ. Nhưng không gian vẫn trống vắng. Đã quá giờ hẹn gần một tiếng đồng hồ.
Lan bắt đầu sốt ruột. Cô liên tục nhìn điện thoại, nụ cười dần tắt trên môi.
LAN
(Lắp bắp)
Chắc… chắc là tắc đường thôi mẹ ạ. Anh Minh bảo nhà anh ấy ở xa một chút.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lan reo. Cô vội vàng bắt máy, nét mặt biến đổi liên tục từ lo lắng sang cố gắng trấn tĩnh. Người mẹ và Người chồng dõi theo từng cử chỉ của con gái, tim họ như thắt lại.
LAN
(Nói với Anh Minh qua điện thoại, giọng nhỏ dần)
Vâng… vâng ạ. Đột xuất ư?… Anh cứ giải quyết công việc đi ạ.
Lan gác máy. Cô quay sang bố mẹ, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
LAN
(Giọng yếu ớt)
Anh Minh… anh ấy bảo gia đình anh ấy có việc đột xuất rất quan trọng nên không đến được. Ba công ty đang gặp chút vấn đề cần giải quyết ngay. Anh ấy xin lỗi và hứa sẽ bù lại vào dịp khác.
Người mẹ và Người chồng nhìn nhau. Sự im lặng bao trùm cả căn phòng. Mùi thức ăn nguội lạnh dường như càng làm tăng thêm sự nặng nề. Vắng mặt đột ngột, với lý do “việc đột xuất” từ một người tự xưng là giám đốc “năm công ty lớn”, lại còn “gốc Hà Nội” – mọi thứ dường như đang lặp lại những dấu hiệu đáng ngờ mà bà đã cố bỏ qua.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng trầm hẳn)
Việc gì mà đột xuất đến mức không báo trước được một lời, con bé? Lại còn ba công ty cùng lúc gặp vấn đề?
Người mẹ siết chặt tay. Nỗi lo lắng từ dự cảm ban đầu giờ đây đã biến thành một sự nghi ngờ rõ rệt, lạnh lẽo. Bà nhìn Lan, thấy con gái mình đang cố gắng níu giữ chút hy vọng mong manh.
NGƯỜI MẸ
(Nói với Người chồng, nhưng ánh mắt không rời khỏi Lan)
Hay là… họ không muốn gặp mình thật?
Lan giật mình, đôi mắt hoảng hốt.
LAN
Không thể nào đâu mẹ! Anh Minh yêu con thật lòng mà. Chắc chắn là có việc gấp thật!
Nhưng dù Lan cố gắng biện minh đến mấy, thì cái bóng của sự vắng mặt khó hiểu đó vẫn bao trùm lấy cả Nhà của người mẹ. Người mẹ và Người chồng không còn nhìn nhau bằng ánh mắt ngờ vực nữa, mà là bằng sự đồng điệu của hai trái tim đang cùng chung một nỗi bất an tột độ. “Giám đốc” Anh Minh… rốt cuộc anh ta là ai? Và gia đình anh ta… họ đang giấu giếm điều gì? Câu hỏi đó cứ lơ lửng, gặm nhấm tâm trí họ.
Sau buổi gặp mặt hụt, không khí nặng nề bao trùm Nhà của người mẹ. Người mẹ và Người chồng, vốn đã không yên tâm, nay càng thêm lo lắng. Lan ngồi lặng thinh, đôi mắt đỏ hoe vì cố kìm nén nước mắt, nhưng trong lòng vẫn bám víu lấy hy vọng mong manh.
Hai ngày sau, Anh Minh gọi điện cho Lan. Giọng anh ta đầy hối lỗi và tiếc nuối. Anh Minh giải thích rằng một đối tác quan trọng từ nước ngoài bất ngờ đến kiểm tra dự án, khiến anh ta không thể từ chối. Anh ta thề thốt rằng không có gì quan trọng hơn tình yêu của mình dành cho Lan.
LAN
(Qua điện thoại, giọng nức nở)
Anh… anh có thật sự yêu em không? Bố mẹ em… họ lo lắng lắm.
ANH MINH
(Giọng ngọt ngào, đầy thuyết phục)
Sao em lại hỏi vậy? Em không tin anh sao? Để đền bù cho em và ra mắt bố mẹ, anh sẽ đưa em đi mua sắm đồ cưới. Em cứ chọn những gì mình thích nhất, đẹp nhất, đắt tiền nhất. Anh muốn em trở thành cô dâu lộng lẫy nhất thế gian. Em phải tin vào tình yêu của chúng ta chứ.
Lời nói của Anh Minh như xoa dịu vết thương lòng của Lan. Cô tin vào sự chân thành trong giọng điệu của anh ta.
Ngày hôm sau, Anh Minh lái chiếc xe sang trọng đến đón Lan. Anh ta lịch thiệp mở cửa xe, tặng cô một bó hồng đỏ thắm. Lan cảm thấy mình như nàng công chúa trong cổ tích.
Họ đến một cửa hàng váy cưới sang trọng bậc nhất, nơi mà Lan, với mức lương 4,5 triệu đồng một tháng, chưa từng nghĩ mình sẽ bước vào. Anh Minh không ngừng chỉ trỏ những bộ váy lộng lẫy nhất, những đôi giày đính đá lấp lánh, những món trang sức kim cương đắt đỏ.
ANH MINH
(Nhìn Lan âu yếm)
Em cứ chọn đi. Cái nào cũng hợp với em. Anh muốn em thật sự tỏa sáng trong ngày cưới của chúng ta. Đừng lo về giá cả, mọi thứ đã có anh lo.
Lan ngập ngừng thử một chiếc váy cưới ren tinh xảo, giá trị bằng mấy tháng lương của cô. Anh Minh không hề nhíu mày, còn hào hứng gọi thêm nhân viên mang ra những chiếc vương miện lấp lánh.
ANH MINH
(Tự tin khoác vai Lan, nói với nhân viên)
Lấy cho cô ấy bộ trang sức đắt tiền nhất. Kim cương phải là loại tốt nhất. Cô dâu của tôi xứng đáng với tất cả những điều tuyệt vời nhất.
Anh ta thanh toán không chút do dự, bằng một thẻ tín dụng đen quyền lực. Nụ cười tự mãn nở trên môi Lan khi cô nhìn chồng sắp cưới của mình. Anh ta chu đáo giúp cô chọn từng chi tiết nhỏ nhất, từ chiếc khăn voan đến đôi găng tay, không tiếc lời khen ngợi.
Chiều tối hôm đó, Lan mang về Nhà của người mẹ những túi đồ hiệu sang trọng, lấp lánh. Người mẹ và Người chồng nhìn những món đồ cưới đắt tiền, từ chiếc váy lụa trắng muốt đến đôi giày cao gót đính pha lê, và đặc biệt là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay Lan, không khỏi kinh ngạc.
LAN
(Hớn hở, giơ tay khoe nhẫn)
Mẹ thấy không? Anh ấy thật lòng yêu con! Anh ấy mua hết cho con đấy. Đắt lắm đó mẹ, nhưng anh ấy chẳng tiếc tiền gì cả. Anh ấy còn bảo con muốn gì cũng được.
Người mẹ cầm chiếc váy cưới lên, cảm nhận chất liệu lụa mềm mại, ánh mắt vẫn còn một chút ngờ vực nhưng đã dần tan biến theo từng lớp vải sang trọng. Người chồng cũng nhìn Lan, rồi nhìn Người mẹ, gương mặt giãn ra, nỗi lo lắng như vơi đi phần nào. Họ không thể phủ nhận sự hào phóng và chu đáo mà Anh Minh đã thể hiện.
NGƯỜI MẸ
(Thở dài, giọng đã nhẹ nhõm hơn)
Thôi được rồi. Nếu nó đã đối xử tốt với con như vậy…
Trong khoảnh khắc đó, sự xa hoa của những món đồ cưới đã tạm thời dập tắt mọi nghi ngờ trong lòng Người mẹ và Người chồng. Lan ôm lấy mẹ, rạng rỡ hạnh phúc. Cô tin rằng mình đã tìm thấy tình yêu đích thực, một người đàn ông hoàn hảo, giàu có và yêu chiều cô hết mực. Cô không còn quan tâm đến những lời đồn thổi hay những dấu hiệu bất thường trước đó nữa. Giờ đây, trong tâm trí cô chỉ có hình ảnh về một đám cưới lộng lẫy, tráng lệ sắp diễn ra.
Ngày đám cưới rực rỡ, nắng vàng trải khắp `Nhà của người mẹ`. Khắp nơi được trang hoàng lộng lẫy với hoa tươi, ruy băng trắng tinh, và những chùm bóng bay lấp lánh. Tiếng nhạc đám cưới vang lên du dương, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của họ hàng và bạn bè thân thiết. Không khí tràn ngập niềm hân hoan và sự chờ đợi.
Trong căn phòng được trang trí riêng cho cô dâu, Lan ngồi trước gương, lộng lẫy trong chiếc váy cưới trắng muốt Anh Minh đã chọn. Lớp ren tinh xảo, những hạt pha lê lấp lánh trên thân váy bắt sáng rực rỡ dưới ánh đèn. Chiếc vương miện nhỏ đính đá quý trên mái tóc bới cao, cùng chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón áp út, khiến cô trông như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích. Gương mặt Lan rạng rỡ niềm hạnh phúc tột độ, đôi mắt cô lấp lánh mong chờ. Cô liên tục nhìn đồng hồ treo tường, rồi lại ngắm mình trong gương, không giấu nổi sự hồi hộp.
Người mẹ bước vào, trên tay cầm một chén chè trôi nước nhỏ. Bà đặt xuống bàn, mỉm cười hiền hậu nhìn con gái.
NGƯỜI MẸ
(Vuốt nhẹ vai Lan, giọng đầy yêu thương)
Con gái mẹ hôm nay đẹp quá. Thật không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy. Mẹ mừng cho con lắm.
LAN
(Quay lại ôm mẹ, giọng nghẹn ngào hạnh phúc)
Con cũng không ngờ nữa mẹ ạ. Cứ như là một giấc mơ vậy. Con cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc của mình rồi.
Người mẹ xoa đầu Lan, ánh mắt bà tràn đầy sự an tâm. Mọi lo lắng trước đây dường như đã tan biến hết, thay vào đó là niềm tin và hy vọng vào tương lai tươi sáng của con gái.
NGƯỜI MẸ
Phải rồi, hạnh phúc của con là điều quan trọng nhất. Từ nay con sẽ có một gia đình mới, nhưng đừng quên bố mẹ vẫn luôn ở đây nhé.
LAN
(Lắc đầu nhẹ)
Con sẽ không bao giờ quên đâu mẹ. Anh Minh rất tốt với con. Con tin anh ấy sẽ cho con một cuộc sống viên mãn.
Tiếng còi xe ô tô từ ngoài cổng vang lên. Lan giật mình, đôi mắt mở to, trái tim đập thình thịch.
LAN
(Háo hức)
Là anh ấy! Anh ấy đến rồi!
Người mẹ cũng mỉm cười rạng rỡ. Bà cùng Lan bước ra khỏi phòng, hướng về phía cửa chính. Từ xa, chiếc xe hoa lộng lẫy đang dừng lại, và Anh Minh, trong bộ vest lịch lãm, đang bước xuống, tiến về phía ngôi nhà, mang theo một bó hoa cưới khổng lồ, khuôn mặt nở nụ cười tự tin.
Anh Minh tươi cười bước vào sân, bó hoa cưới lớn trong tay, ánh mắt tự tin giao lưu với những người họ hàng đang đứng chờ. Lan và Người mẹ cũng đã bước ra đến bậc cửa. Một không khí hân hoan lan tỏa. Anh Minh cúi chào Người mẹ và Người chồng, trao bó hoa cho Lan, rồi nhanh chóng bắt tay xã giao với vài người lớn tuổi trong họ hàng nhà Lan.
Sau những nghi thức chào hỏi ngắn gọn, gia đình hai bên tập trung trong phòng khách, chuẩn bị cho “giờ lành” chính thức. Lan được đưa vào lại phòng riêng để chờ đến lúc chú rể vào rước. Đồng hồ điểm từng phút, từng giây trôi qua.
Trong phòng khách, Người mẹ liên tục nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Đã gần ba mươi phút kể từ khi Anh Minh đến và nhanh chóng biến mất vào nhà vệ sinh. Người chồng cũng bắt đầu nhíu mày, nhìn quanh.
NGƯỜI CHỒNG
(Khẽ hỏi Người mẹ)
Anh Minh đi đâu rồi nhỉ? Sao lâu thế không thấy ra? Giờ lành sắp điểm rồi.
MC đám cưới đã cầm micro, chuẩn bị ổn định khách mời. Nhưng thời gian cứ trôi đi, đã quá cái giờ lành mà gia đình đã chọn. Tiếng nhạc hòa tấu vẫn văng vẳng, nhưng không khí có chút chùng xuống, xen lẫn sự sốt ruột.
NGƯỜI MẸ
(Nhìn sang một người họ hàng)
Cô Tư ơi, cô xem Anh Minh ở đâu giúp cháu với. Giờ lành đã qua rồi mà chú rể vẫn chưa ra.
Người họ hàng gật đầu, đi tìm. Một lát sau, cô Tư quay lại, vẻ mặt khó hiểu.
HỌ HÀNG (CÔ TƯ)
(Nói nhỏ với Người mẹ)
Cháu tìm khắp nơi rồi, không thấy chú rể đâu cả. Xe của Anh Minh cũng không còn trong sân nữa, không biết đi lúc nào.
Người mẹ nghe xong, tim bà đập mạnh một tiếng thình thịch. Bà quay sang nhìn Người chồng, ánh mắt đầy hoảng loạn. Người chồng cũng biến sắc. Ông lập tức lấy điện thoại gọi cho Anh Minh.
Tiếng chuông điện thoại đổ dài trong sự im lặng đáng sợ. Không ai bắt máy. Người chồng gọi lại lần nữa, rồi lần nữa. Vẫn là những hồi chuông vô vọng vang lên khô khốc.
Trong phòng riêng, Lan đã nghe thấy tiếng xì xào ngày càng lớn bên ngoài. Cô lo lắng, đứng dậy bước ra. Vừa thấy cô, Người mẹ vội vã chạy đến.
NGƯỜI MẸ
(Giọng run rẩy, nước mắt đã rơm rớm)
Con ơi, không thấy Anh Minh đâu cả. Điện thoại cũng không liên lạc được.
Lan choáng váng, khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc lúc nãy giờ trắng bệch, môi cô mấp máy không thốt nên lời. Chiếc váy cưới lộng lẫy bỗng trở nên nặng nề, như ghì chặt lấy cô. Mọi người trong nhà bắt đầu xôn xao, những lời bàn tán nhỏ to vang lên. Từ những cái nhìn e ngại ban đầu, giờ là những ánh mắt nghi ngờ, phán xét đổ dồn về phía hai mẹ con.
NGƯỜI CHỒNG
(Cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng đầy lo âu)
Để anh đi hỏi thêm mấy người mà Anh Minh bảo là họ hàng của cậu ấy xem sao.
Ông vội vã đi ra ngoài, cố gắng tìm kiếm thông tin từ những người mà Anh Minh đã giới thiệu. Tuy nhiên, những người đó cũng chỉ đang nhìn nhau đầy khó hiểu và bắt đầu tìm cách lẩn đi, không ai biết Anh Minh đã đi đâu.
Người mẹ ôm lấy Lan đang đứng chết lặng, đầu óc quay cuồng. Không khí đám cưới từ náo nhiệt, vui tươi bỗng chốc hóa thành sự ngột ngạt, nặng nề, như thể có một đám mây đen khổng lồ vừa kéo đến che phủ toàn bộ không gian. Tiếng nhạc vẫn văng vẳng, nhưng giờ nghe sao mà thê lương, mỉa mai đến thế. Tất cả ánh mắt dò xét, ái ngại, và cả sự nghi ngờ của khách mời đều đổ dồn vào Lan và Người mẹ. Người mẹ cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào bà, đau đớn và ê chề đến tột cùng.
Tiếng xì xào bàn tán của khách mời càng lúc càng lớn, như những mũi dao vô hình đâm thẳng vào tim Người mẹ. Bà ôm chặt lấy Lan, cảm thấy toàn bộ gánh nặng của sự ê chề đang đè nén. Lan đứng chết lặng, chiếc váy cưới trắng muốt giờ đây giống như một tấm màn che giấu sự tủi nhục đang bủa vây cô. Người chồng vừa quay vào, khuôn mặt ông tái mét sau khi không nhận được bất kỳ thông tin nào từ những người tự nhận là họ hàng của Anh Minh – họ đã lẩn đi gần hết.
Đúng lúc không khí đang chùng xuống đến tột độ, một bóng người đàn ông vội vã chạy ào vào sân, thở hổn hển. Anh ta không mặc vest lịch sự như khách mời, mà chỉ là một chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm, tóc tai rối bù. Vẻ mặt anh ta hớt hải, mồ hôi nhễ nhại. Anh ta đảo mắt tìm kiếm trong đám đông đang xôn xao, rồi lập tức lao về phía Người mẹ và Lan, nơi đang có một nhóm nhỏ họ hàng đứng gần.
ĐỒNG NGHIỆP CỦA ANH MINH
(Giọng đứt quãng vì thở dốc, vẻ mặt căng thẳng tột độ)
Chào cô… chào chị Lan… Tôi… tôi là Hùng. Tôi… tôi là đồng nghiệp cũ của Anh Minh.
Người mẹ và Người chồng ngước nhìn người đàn ông lạ mặt với ánh mắt đầy cảnh giác. Lan khẽ giật mình, một tia hy vọng mong manh thoáng qua, nhưng rồi lại nhanh chóng biến thành sự lo lắng.
NGƯỜI MẸ
(Nhíu mày, giọng đầy nghi ngờ)
Đồng nghiệp cũ của Anh Minh? Cậu tìm chúng tôi có chuyện gì? Anh Minh đang…
ĐỒNG NGHIỆP CỦA ANH MINH
(Ngắt lời, gấp gáp, ánh mắt cầu khẩn)
Không! Anh ta không ở đây! Cô chú… chị Lan, tôi xin cô chú, xin chị hãy nghe tôi nói. Có chuyện rất quan trọng về Anh Minh mà tôi phải báo cho gia đình mình biết ngay lập tức. Chuyện này liên quan đến… đến đám cưới này!
Người chồng lập tức đứng chắn trước Người mẹ và Lan, ánh mắt đề phòng.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng lạnh lùng)
Cậu muốn nói gì thì nói thẳng. Đừng có vòng vo.
ĐỒNG NGHIỆP CỦA ANH MINH
(Lắc đầu quầy quậy, nhìn quanh một lượt)
Không… không thể nói ở đây được. Xin cô chú… xin chị, hãy vào trong nhà… Tôi cần nói chuyện riêng với gia đình mình. Chuyện này rất gấp, tôi thề là cô chú sẽ không muốn bỏ lỡ đâu!
Ánh mắt người đàn ông lạ lùng nhưng đầy khẩn thiết khiến Người mẹ, Người chồng và Lan cảm thấy bất an. Một cảm giác nặng trĩu, lạnh lẽo bất chợt bao trùm lấy họ, báo hiệu một tai họa mới đang ập đến, thậm chí còn khủng khiếp hơn cả việc chú rể biến mất. Những lời xì xào của khách mời bắt đầu tăng lên, ánh mắt tò mò và cả hoài nghi đổ dồn về phía người đàn ông lạ mặt và gia đình.
Người mẹ nhìn Lan, rồi lại nhìn Người chồng. Sự bất an trong ánh mắt của Hùng quá rõ ràng, và nỗi sợ hãi về một điều gì đó còn tồi tệ hơn đang len lỏi. Người mẹ gật đầu, ra hiệu cho Người chồng. Ông miễn cưỡng mở lối, cùng Lan và Hùng bước nhanh vào nhà, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tò mò và tiếng xì xào ngày càng lớn dần.
Trong phòng khách, không khí nặng trĩu. Người chồng đóng sầm cửa, chặn lại mọi âm thanh từ bên ngoài. Người mẹ ngồi xuống ghế sofa, lòng nặng như chì. Lan đứng chết lặng bên cạnh bà, đôi mắt thất thần nhìn Hùng. Anh ta vẫn thở dốc, hai tay run rẩy, vẻ mặt đầy sự hối lỗi và sợ hãi.
NGƯỜI MẸ
(Giọng run rẩy, gần như nức nở)
Cậu Hùng, rốt cuộc là có chuyện gì? Anh Minh… hắn ta đi đâu rồi? Cậu nói đi!
ĐỒNG NGHIỆP CỦA ANH MINH
(Hùng, nuốt khan, ánh mắt đảo nhìn Lan rồi lại nhìn Người mẹ, Người chồng)
Cô chú… chị Lan… Tôi xin lỗi vì đã làm gián đoạn ngày trọng đại của gia đình, nhưng tôi không thể không nói ra sự thật này. Anh Minh… anh ta… anh ta không phải là giám đốc gì cả!
Cả Người mẹ, Người chồng và Lan đều sững sờ. Lan bật thốt.
LAN
(Giọng lạc đi, đầy phẫn nộ)
Cậu nói cái gì? Anh Minh là giám đốc của năm công ty, là người gốc Hà Nội! Anh ấy đã…
ĐỒNG NGHIỆP CỦA ANH MINH
(Ngắt lời Lan, lắc đầu quầy quậy, dằn từng chữ)
Tất cả là giả dối! Hắn ta là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp! Anh Minh… tên thật của hắn là Mạnh, là một nhân viên quèn ở một công ty nhỏ, công việc chính là đi… đi lừa đảo phụ nữ!
Sấm sét giáng xuống đầu Lan. Cô lảo đảo, tay vịn vào ghế sofa. Người mẹ ôm ngực, sắc mặt trắng bệch. Người chồng nghiến răng, nắm chặt hai bàn tay.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng gằn từng tiếng, đầy căm phẫn)
Lừa đảo? Cậu nói rõ ràng hơn xem nào! Nó đã lừa gì Lan nhà tôi? Nó đã lấy tiền mừng cưới rồi bỏ trốn phải không?!
ĐỒNG NGHIỆP CỦA ANH MINH
(Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt Hùng)
Vâng… đúng vậy, chú ơi! Hắn ta chuyên nhắm vào những phụ nữ có học thức, có địa vị xã hội nhưng lại… lại kém nhan sắc, khó lấy chồng. Hắn tiếp cận họ, xây dựng hình ảnh giàu có, thành đạt để chiếm lòng tin, rồi dùng đủ chiêu trò để moi tiền. Lan… chị Lan là Thạc sĩ, lại làm ở trung tâm với mức lương 4,5 triệu, chính là đối tượng hoàn hảo của hắn! Hắn ta khoe khoang có năm công ty là để đánh bóng tên tuổi, để dụ dỗ gia đình chú tin tưởng!
Lan ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm lấy mặt, cơ thể run rẩy từng hồi. Mọi ký ức về Anh Minh – những lời đường mật, những hứa hẹn, món tiền năm mươi triệu đồng hắn biếu bố mẹ cô – giờ đây chỉ còn là trò hề tàn nhẫn.
NGƯỜI MẸ
(Tiếng hét thất thanh, bà bật khóc nức nở, quay sang ôm lấy Lan đang gục ngã)
Trời ơi! Con ơi là con! Thạc sĩ gì mà khờ dại đến mức này!
NGƯỜI CHỒNG
(Mặt Người chồng đỏ gay, ông lao đến nắm chặt vai Hùng, gần như muốn xé nát chiếc áo nhăn nhúm của anh ta)
Vậy… vậy là nó đã lấy hết tiền mừng cưới? Nó đã bỏ trốn thật rồi ư?
ĐỒNG NGHIỆP CỦA ANH MINH
(Gật đầu lia lịa, giọng nghẹn ngào)
Vâng, chú ơi. Sáng nay tôi đã cố gắng liên lạc với hắn nhưng không được. Hắn ta chặn số của tôi. Tôi nghe phong phanh từ một số người là hắn đã lên xe rời khỏi Hà Nội từ sớm. Rõ ràng là hắn đã lên kế hoạch từ trước, chờ đến khi tiền mừng cưới vào tay là biến mất. Hắn ta là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp! Tôi… tôi xin lỗi vì đã không nói sớm hơn, tôi sợ hắn sẽ trả thù… nhưng tôi không thể nhìn gia đình mình bị lừa trắng trợn như vậy được!
Lời thú nhận của Hùng như một nhát dao chí mạng, cắt đứt hoàn toàn mọi hy vọng mong manh cuối cùng. Người mẹ, Người chồng và Lan giờ đây chìm sâu vào nỗi đau tột cùng của sự phản bội, nhục nhã và trắng tay. Tiếng khóc nức nở của Người mẹ và Lan hòa lẫn vào không khí nặng nề, báo hiệu một bi kịch đau đớn và ê chề vừa bắt đầu.
Lời thú nhận của Hùng như một nhát dao chí mạng, cắt đứt hoàn toàn mọi hy vọng mong manh cuối cùng. Người mẹ, Người chồng và Lan giờ đây chìm sâu vào nỗi đau tột cùng của sự phản bội, nhục nhã và trắng tay. Tiếng khóc nức nở của Người mẹ và Lan hòa lẫn vào không khí nặng nề, báo hiệu một bi kịch đau đớn và ê chề vừa bắt đầu.
Lời của Hùng như một lưỡi dao sắc lạnh, xé nát trái tim ba con người đang ngập tràn trong ngày vui. Tiếng khóc nức nở của Người mẹ và Lan hòa quyện vào không khí đặc quánh, nặng trĩu bi thương trong căn phòng khách sang trọng. Chiếc váy cưới trắng tinh, lộng lẫy của Lan giờ đây như một lời chế giễu cay đắng, tương phản hoàn toàn với khuôn mặt thất thần, nước mắt giàn giụa của cô.
LAN
(Ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Hùng, giọng lạc đi, yếu ớt)
Không thể nào… Không phải sự thật! Hùng, cậu nói dối! Anh Minh không phải loại người như vậy! Anh ấy… anh ấy yêu tôi! Anh ấy đã tặng bố mẹ năm mươi triệu đồng! Anh ấy hứa sẽ chăm sóc tôi cả đời!
Người mẹ ôm chặt lấy Lan, nước mắt bà lã chã rơi trên mái tóc con gái. Bà chỉ biết lắc đầu trong vô vọng, bởi lời thú nhận của Hùng quá rành rọt, quá chi tiết để có thể là giả dối.
NGƯỜI MẸ
(Nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào)
Con ơi là con! Đến nước này rồi mà con vẫn còn không tin ư?
Người chồng vẫn nắm chặt vai Hùng, toàn thân ông run lên bần bật vì căm phẫn và nỗi đau bị lừa dối. Ông buông Hùng ra, đi qua chỗ Lan, nhìn con gái mình đang ngã quỵ với bộ váy cưới nhuốm màu nước mắt, lòng ông đau như cắt. Cả một đời làm ăn lương thiện, giờ đây lại bị một kẻ lừa đảo xem thường.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng khản đặc, mắt đỏ ngầu nhìn Lan)
Con ơi, con phải chấp nhận sự thật đi! Thằng chó má đó đã lừa chúng ta rồi! Ba mươi ba tuổi đầu, là Thạc sĩ mà con lại mù quáng đến mức này sao?
Lan lắc đầu lia lịa, cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân cô như nhũn ra. Chiếc váy cưới nặng nề kéo cô trở lại sàn nhà lạnh lẽo. Cô bấu chặt lấy tay Người mẹ, ánh mắt đầy cầu xin.
LAN
(Khuôn mặt trắng bệch, giọng thều thào)
Không… không… con không tin! Anh ấy… anh ấy sẽ về thôi! Hùng, cậu hiểu lầm anh ấy rồi!
ĐỒNG NGHIỆP CỦA ANH MINH
(Hùng, mắt sưng húp vì khóc, giọng càng thêm nghẹn ngào)
Chị Lan… chị hãy đối mặt với sự thật đi. Tôi đã nói hết tất cả rồi. Hắn ta không bao giờ quay lại đâu. Gia đình chị chỉ là một trong số rất nhiều nạn nhân của hắn. Hắn ta còn có một… một người vợ khác ở thành phố khác, chị ạ. Hắn ta dùng tiền lừa đảo để nuôi cuộc sống xa hoa của mình.
Cú sốc cuối cùng này khiến Lan như chết lặng. Hai mắt cô mở trừng trừng, không còn giọt nước mắt nào để rơi nữa. Hình ảnh Anh Minh, người đàn ông lịch lãm, thành đạt, “gốc Hà Nội” mà cô hằng ngưỡng mộ, giờ sụp đổ tan tành thành một mảnh vụn của sự dối trá. Chiếc váy cưới, nụ cười hạnh phúc buổi sáng, những lời chúc phúc của bà con chòm xóm… tất cả chỉ còn là trò cười chua chát. Cô nhìn Người mẹ, rồi nhìn Người chồng, ánh mắt trống rỗng và vô hồn. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề và những tiếng nấc nhỏ của Người mẹ. Gia đình của họ đã hoàn toàn sụp đổ trong ngày trọng đại nhất, dưới cú sốc “chết đứng” của sự thật phũ phàng.
HÙNG
(Giọng khản đặc vì khóc, nước mắt vẫn chảy dài trên má)
Chị Lan… cả gia đình chị… xin lỗi vì tôi đã không đủ dũng khí nói ra sớm hơn. Tôi… tôi sợ Anh Minh sẽ làm hại tôi. Nhưng giờ thì… tôi không thể để mọi chuyện tiếp diễn như vậy được nữa.
Hùng run rẩy rút điện thoại ra. Màn hình điện thoại hiện lên một bức ảnh: Anh Minh, khoác tay một người phụ nữ khác, cùng hai đứa trẻ nhỏ đang cười rạng rỡ trước một ngôi nhà khang trang. Đó là một bức ảnh gia đình hạnh phúc, nhưng không phải là gia đình mà Lan từng mơ ước. Trái tim Lan như bị bóp nghẹt, từng nhát dao cứa vào.
LAN
(Đôi mắt dại đi, nhìn chằm chằm vào bức ảnh, giọng nói chỉ còn là hơi thở)
Không… không thể nào… Anh Minh… anh ấy nói anh ấy độc thân… anh ấy nói anh ấy “gốc Hà Nội”…
HÙNG
(Chạm nhẹ vào vai Lan, ánh mắt đầy thương cảm)
Đây là vợ con hắn ở Hải Phòng, chị ạ. Hắn ta còn nợ nần chồng chất vì cờ bạc, và đang bị truy tìm vì lừa đảo nhiều người khác nữa. Những công ty hắn khoe là có đến năm cái… đều là công ty “ma” hoặc đã phá sản. Hắn ta chỉ giỏi mượn danh, dùng chiêu trò để lừa tiền những người phụ nữ nhẹ dạ cả tin như chị thôi.
Hùng lướt qua màn hình, hiện lên những tin nhắn đòi nợ, những giấy tờ vay mượn với số tiền khổng lồ, và cả một đoạn tin tức địa phương về một kẻ lừa đảo “đánh bóng” bản thân để chiếm đoạt tài sản. Khuôn mặt Anh Minh hiện rõ trên bức ảnh đi kèm. Mỗi hình ảnh, mỗi dòng chữ là một bằng chứng không thể chối cãi, đập tan mọi ảo mộng mà Lan đã xây dựng.
Người mẹ ôm chặt Lan, nước mắt bà đã cạn khô, chỉ còn lại sự đau đớn đến tê dại. Bà vỗ về con gái trong vô vọng. Người chồng thì đứng sững, toàn thân cứng đờ như một khúc gỗ mục nát. Nỗi nhục nhã, căm phẫn và sự thất bại vùi dập ông xuống tận cùng. Ông không thể tin rằng, một đời ông làm lụng vất vả, lại có ngày bị một kẻ lừa đảo giẫm đạp lên sĩ diện, lên cả hạnh phúc của con gái mình.
NGƯỜI CHỒNG
(Hét lên, giọng khản đặc như xé toạc không khí, nắm chặt tay thành quyền)
Thằng khốn nạn! Ta sẽ lột da xẻ thịt nó! Cả đời ta chưa từng bị ai lừa như thế này!
Lan ngã quỵ xuống, không còn sức lực để đứng vững. Chiếc váy cưới trắng tinh giờ đây nhuốm màu nhơ nhuốc của sự thật trần trụi. Cô nhìn lên trần nhà, nước mắt chảy ngược vào trong. Toàn bộ kịch bản về một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc với người chồng giàu có, thành đạt, về một gia đình viên mãn mà cô đã dày công xây dựng trong tâm trí, giờ sụp đổ không còn một mảnh. Nó tan nát như pha lê bị đập vỡ, chỉ còn lại những mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào tâm can. Cô đã tin tưởng, đã hy vọng, đã từ bỏ mọi thứ cho một giấc mơ hão huyền, để rồi tỉnh dậy giữa một cơn ác mộng kinh hoàng nhất.
HÙNG
(Thở dài, nhìn cả gia đình với ánh mắt áy náy)
Tôi… tôi sẽ giúp các chú các bác tố cáo hắn ta. Chúng ta phải làm cho hắn trả giá.
Lan không nghe thấy gì nữa. Cô chỉ thấy một khoảng không vô định, tối đen trước mắt. Thạc sĩ 33 tuổi, 4.5 triệu/tháng, và giờ đây, còn gì nữa ngoài một trái tim tan nát và sự nhục nhã không thể nào gột rửa?
Người mẹ vội vàng đỡ Lan dậy, nhưng Lan như một con búp bê vải rỗng tuếch, mềm oặt. Cô vùng vằng thoát ra khỏi vòng tay Người mẹ, lao thẳng lên lầu, đôi chân lảo đảo trong chiếc váy cưới trắng tinh giờ đây như một tấm vải liệm. Từng bước chân cô giẫm mạnh trên cầu thang gỗ, tạo nên những tiếng động khô khốc, xé nát không khí im lặng đến đáng sợ của Nhà của người mẹ.
Cánh cửa phòng của Lan bật mở rồi sập lại mạnh đến rung chuyển cả bức tường. Tiếng chốt khóa lạch cạch vang lên, như một lời tuyên bố cô lập.
NGƯỜI MẸ
(Đứng dưới chân cầu thang, giọng khản đặc, van nài)
Lan ơi con! Mở cửa cho mẹ!
Người mẹ chạy lên, gõ cửa dồn dập, tiếng gõ như tiếng trống thúc giục sự tuyệt vọng. Nhưng bên trong, chỉ có tiếng nức nở vỡ òa của Lan, hòa lẫn với tiếng khóc than xé lòng.
NGƯỜI MẸ
(Áp tai vào cánh cửa gỗ, nước mắt lại trào ra)
Lan! Con làm sao vậy hả con? Lan ơi!
Trong căn phòng nhỏ bé, Lan đổ sụp xuống sàn nhà, chiếc váy cưới nhàu nát bết vào người. Cô gục mặt vào hai đầu gối, từng tiếng nấc bật ra như muốn xé toạc lồng ngực. Nỗi tủi nhục bủa vây, đau khổ đến tột cùng, và sự hối hận ghê gớm dâng lên. Cô cào cấu vào mái tóc mình, từng sợi tóc bứt ra theo những ngón tay run rẩy.
LAN
(Giọng lạc đi, nghẹn ngào trong tiếng khóc)
Tại sao… tại sao con lại ngu muội đến vậy?
Cô nhớ lại từng lời nói khoe khoang của Anh Minh về 5 công ty, về việc “gốc Hà Nội”, về số tiền 50 triệu biếu bố mẹ. Cô nhớ đến ánh mắt ngưỡng mộ của hàng xóm, lời chúc tụng của bạn bè, và cả sự kiêu ngạo mà cô đã khoác lên mình. Thạc sĩ 33 tuổi với mức lương 4.5 triệu, cô đã mơ mộng hão huyền về một cuộc đời đổi đời chỉ nhờ một người đàn ông xa lạ.
LAN
(Đấm thùm thụp vào ngực mình, giọng đầy căm hận và tự trách)
Mày ngu lắm Lan! Mày đã làm gì vậy? Mày đã phá nát tất cả! Vì cái sĩ diện hão huyền, vì chút hư vinh…
Nước mắt cô tuôn như suối, làm ướt đẫm vạt áo cưới. Mỗi giọt nước mắt là một lời nguyền rủa, một nhát dao tự đâm vào trái tim. Cô không thể đối mặt với sự thật, không thể đối mặt với bố mẹ, với bạn bè, với tất cả những người đã chứng kiến “hạnh phúc” của cô. Khắp căn phòng, vang vọng tiếng nức nở đau đớn, tiếng tự vấn và sự giày vò không ngừng của một cô dâu bị sỉ nhục vào đúng ngày cưới. Cô đã tự tay chôn vùi danh dự, niềm tin và cả tuổi trẻ của mình vào một giấc mộng phù du.
Người mẹ quay xuống cầu thang, đôi chân nặng trĩu. Sắc mặt bà tái mét, đôi mắt sưng húp vì khóc. Dưới sảnh, Người chồng vẫn đứng chết trân, gương mặt nhăn nhúm, cố gắng tránh né mọi ánh nhìn. Không khí trong Nhà của người mẹ đặc quánh sự ngượng nghịu, xen lẫn những tiếng xì xào bàn tán không ngừng. Hàng trăm ánh mắt soi mói, tò mò đổ dồn về phía hai ông bà.
MỘT KHÁCH MỜI 1 (THÌ THẦM)
Thấy chưa, tôi đã bảo rồi mà. Làm gì có giám đốc nào lại đi xe thường như thế.
MỘT KHÁCH MỜI 2 (ĐẮC CHÍ)
Kéo tay chồng
Ông xem, đúng y như lời bà Mười kể. Giờ thì mất mặt cả họ!
Người mẹ và Người chồng đứng giữa sảnh, cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm thẳng vào tim. Lời giải thích của Đồng nghiệp của Anh Minh vẫn còn vang vọng, xé toạc mọi ảo vọng và niềm tự hào mà họ từng có.
NGƯỜI MẸ
Gượng gạo nở một nụ cười khô khốc, giọng run run
Thật… thật xin lỗi quý vị. Chuyện này… có lẽ là hiểu lầm.
Người chồng đưa tay nắm lấy vai Người mẹ, cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng đôi tay ông run bần bật. Ông nhìn quanh, bắt gặp những ánh mắt thương hại, khinh thường và cả hả hê. Cái gọi là “đám cưới thế kỷ” giờ đây biến thành một vở kịch bi hài.
NGƯỜI CHỒNG
Cố nén tiếng thở dài, giọng khản đặc
Xin quý vị… thông cảm. Chuyện gia đình chúng tôi…
Nhưng không ai lắng nghe. Những tiếng xì xào càng lúc càng lớn, biến thành những lời đàm tiếu công khai.
MỘT KHÁCH MỜI 3 (TO TIẾNG)
Ôi dào, thạc sĩ gì mà lại đi tin lời đường mật như thế! Lại còn tự hào con gái được “gốc Hà Nội” cơ đấy!
MỘT KHÁCH MỜI 4 (CHUA CHÁT)
Đúng là ham vinh hoa phú quý! 50 triệu bạc mà đánh đổi cả danh dự à?
Những lời nói cay nghiệt như những nhát dao đâm thẳng vào Người mẹ và Người chồng. Họ đứng đó, như bị đóng đinh vào cột nhục hình, mỗi tế bào trong cơ thể đều đang gào thét vì xấu hổ. Niềm hãnh diện về cô con gái thạc sĩ, về cuộc sống “đổi đời” bỗng chốc tan tành. Tất cả những lời chúc tụng, những cái bắt tay chúc mừng buổi sáng giờ đây trở thành những cái vỗ vai an ủi giả tạo hoặc những cái liếc mắt đầy miệt thị.
Người mẹ cảm thấy cổ họng nghẹn ứ, nước mắt chực trào nhưng bà cố nuốt ngược vào trong. Bà không thể khóc trước mặt mọi người được nữa. Đây không phải là nước mắt của sự đau lòng, mà là nước mắt của sự nhục nhã tột cùng.
NGƯỜI MẸ
Nhắm nghiền mắt, thầm thì, đủ để Người chồng nghe thấy
Mất mặt quá… con ơi là con!
Người chồng ôm chặt lấy Người mẹ, gương mặt ông cúi gằm. Ông không còn đủ dũng khí để nhìn thẳng vào bất kỳ ai. Tiếng nhạc cưới xập xình từ loa giờ nghe như một bản nhạc ai oán, chế giễu. Đám cưới này, đúng là một tai ương.
Mấy ngày sau, không khí tang tóc vẫn bao trùm Nhà của người mẹ. Những cánh cổng sắt đã đóng im ỉm, không một lời thăm hỏi, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Người mẹ và Người chồng lầm lũi trong nhà, ánh mắt vô hồn, không nói với nhau lời nào. Mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến họ giật mình, như sợ hãi một lời đàm tiếu nào đó còn sót lại. Bữa cơm lạnh ngắt, chỉ có tiếng đũa chạm bát khô khốc.
Trong căn phòng đóng kín, Lan đã trải qua những ngày địa ngục. Cô không ăn, không ngủ, chỉ nằm co ro trên giường, mặc cho nước mắt làm ướt đẫm gối. Những lời mỉa mai, khinh miệt của khách khứa, sự thất vọng tột cùng trong ánh mắt cha mẹ, tất cả như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim cô. Cô đã nhìn lại tất cả, những ảo vọng về một cuộc sống “sang chảnh”, về “người đàn ông thành đạt gốc Hà Nội”, về số tiền 50 triệu bạc mà cô đã tự hào. Tất cả đều là giả dối.
Một buổi chiều u ám, khi ánh hoàng hôn len lỏi qua khe cửa sổ, Lan nặng nề bước ra khỏi phòng. Đôi mắt cô sưng húp, gương mặt xanh xao, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự bình tâm lạ lùng, và cả quyết tâm. Người mẹ và Người chồng đang ngồi thẫn thờ ở bàn uống nước, không ai nói lời nào.
Lan hít một hơi thật sâu, tiếng bước chân cô vang lên khô khốc trên sàn gỗ. Người mẹ và Người chồng ngẩng đầu lên, ánh mắt họ chạm nhau, rồi dừng lại ở gương mặt tiều tụy của con gái.
LAN
(Giọng khàn đặc, nghẹn ngào)
Cha… mẹ… Con xin lỗi.
Người mẹ khẽ run lên, đôi mắt bà đỏ hoe. Người chồng siết chặt bàn tay trên đùi, cố gắng kìm nén cảm xúc. Không gian im lặng đến ngột ngạt.
LAN
(Nước mắt bắt đầu lăn dài, nhưng cô không khóc nức nở, chỉ để nước mắt chảy tự nhiên)
Con… con đã sai rồi. Sai thật rồi. Con đã quá ngu ngốc, quá ham hư vinh. Con đã tự lừa dối mình, và làm khổ cha mẹ. Con xin lỗi.
Người mẹ đứng dậy, bà muốn ôm con nhưng đôi chân bà dường như không nhấc nổi. Người chồng vẫn cúi gằm mặt, ông không biết nên nói gì.
LAN
(Bước đến gần cha mẹ, quỳ xuống)
Con xin lỗi vì đã làm mất mặt cha mẹ, làm cha mẹ phải chịu đựng những lời xì xào, chỉ trích. Con xin lỗi vì đã không tin lời cha mẹ, đã chạy theo những thứ vật chất ảo vọng.
Người mẹ đưa tay lên che miệng, những tiếng nấc nhỏ bật ra. Người chồng ngẩng đầu lên, ánh mắt ông ngấn lệ nhìn đứa con gái đang quỳ gối.
LAN
(Nhìn thẳng vào mắt cha mẹ, ánh mắt đầy sự hối lỗi và quyết tâm)
Con hứa. Con sẽ thay đổi. Con sẽ sống một cuộc đời thực tế hơn, làm việc chân chính, bằng chính sức lao động của mình. Không còn chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm nữa. Con sẽ làm lại, từ đầu. Xin cha mẹ… hãy cho con cơ hội.
Những lời nói của Lan như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của Người mẹ và Người chồng. Họ nhìn con gái, thấy trong đôi mắt sưng húp kia không còn là sự bướng bỉnh, ngây thơ ảo tưởng của cô thạc sĩ 33 tuổi, mà là một sự trưởng thành đau đớn, một sự thức tỉnh muộn màng.
Người mẹ không kìm được nữa, bà lao tới ôm chầm lấy Lan, nước mắt lã chã rơi trên mái tóc con gái. Người chồng cũng đứng dậy, bàn tay run rẩy đặt lên vai Lan, xoa nhẹ. Không một lời trách móc, chỉ có sự tha thứ và tình yêu thương vô bờ bến. Lan cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm đến lạ, như tảng đá đè nặng bao ngày qua cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Cô siết chặt vòng tay ôm lấy cha mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc, mùi của mái ấm và bình yên.
Những ngày sau đó, không khí trong Nhà của người mẹ dần ấm lại. Người mẹ và Người chồng vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự mệt mỏi và tổn thương, nhưng họ đã có thể nhìn Lan mà không còn ánh mắt thất vọng. Lan cũng không còn né tránh. Cô bắt đầu phụ giúp mẹ việc nhà, nói chuyện với cha về những chuyện vụn vặt, cố gắng hàn gắn những rạn nứt mà chính cô đã gây ra.
Một buổi sáng, Lan ngồi trước gương, nhìn vào đôi mắt sưng húp, gương mặt xanh xao của mình. Cô 33 tuổi, một thạc sĩ, nhưng lại sống một cuộc đời đầy rẫy những ảo ảnh. Một sự xấu hổ dâng lên, nhưng lần này không phải là sự xấu hổ muốn che giấu, mà là sự xấu hổ thúc đẩy hành động.
LAN
(Tự nói với chính mình, giọng dứt khoát)
Đủ rồi!
Lan đứng dậy, gương mặt cô đầy kiên quyết. Cô mở tủ quần áo, nhìn những bộ váy áo “sang chảnh” mà cô từng dùng để che đậy sự tự ti và mức lương 4,5 triệu đồng ít ỏi. Một nụ cười chua chát thoáng qua.
Lan đến Trung tâm nhỏ. Cô bước vào, không còn cái vẻ uể oải, bất mãn thường ngày. Đôi mắt cô bình thản, dứt khoát. Đồng nghiệp lướt qua cô với ánh mắt tò mò, nhưng Lan không quan tâm. Cô thẳng thừng bước vào phòng quản lý. Một lúc sau, Lan bước ra. Tay cô cầm một lá đơn xin nghỉ việc đã được ký duyệt. Lòng cô nhẹ bẫng. Cô đã chính thức kết thúc cái công việc không mang lại cho cô niềm vui, chỉ là một cái cớ để cô tự lừa dối mình về một cuộc sống “có danh”.
Thời gian trôi qua. Lan bắt đầu hành trình tìm kiếm một công việc mới. Cô không còn lướt qua các tin tuyển dụng với những tiêu chí “lương nghìn đô”, “vị trí quản lý cao cấp”. Thay vào đó, cô tìm kiếm những vị trí phù hợp với năng lực thật sự của một thạc sĩ nhưng cần sự ổn định, mức lương đủ sống và quan trọng nhất là sự chân thật. Cô gửi hồ sơ vào các công ty nhỏ, các vị trí hành chính, văn phòng với mức lương khiêm tốn hơn nhiều so với những gì cô từng mơ mộng.
Cùng lúc đó, Lan cũng bắt đầu thay đổi thói quen sinh hoạt. Cô không còn thức khuya lướt mạng xã hội xem những cuộc sống hào nhoáng của người khác. Thay vào đó, cô tập thể dục nhẹ nhàng buổi sáng, tự nấu những bữa ăn đơn giản, đủ dinh dưỡng. Cô cắt đi mái tóc dài xơ xác, thay vào đó là một kiểu tóc ngắn, gọn gàng và trẻ trung hơn. Cô mua vài bộ quần áo mới, không phải hàng hiệu đắt tiền mà là những món đồ đơn giản, thoải mái, phù hợp với phong cách mới của cô. Cô đọc sách, nghe nhạc, dành thời gian trò chuyện cùng cha mẹ.
Không phải để làm đẹp cho người đàn ông nào. Không phải để phô trương cho bạn bè thấy. Lan làm tất cả là vì chính cô. Để yêu quý bản thân mình, để hàn gắn lại những tổn thương, và để xây dựng một nền tảng vững chắc cho một khởi đầu mới. Gương mặt cô dù vẫn còn chút xanh xao nhưng đã ánh lên một vẻ đẹp của sự bình yên và tự chủ. Đó là vẻ đẹp của một người phụ nữ 33 tuổi đã trải qua sóng gió, đã vấp ngã và đang đứng dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Một năm sau đó.
Lan bước vào văn phòng, dáng người cô thanh thoát, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi khi cô chào đồng nghiệp. Cô giờ là chuyên viên đối ngoại cho một công ty truyền thông nhỏ, không phải vị trí “cao cấp” hay “lương nghìn đô” như cô từng mơ, nhưng mức lương ổn định và môi trường làm việc chuyên nghiệp, được mọi người quý mến. Cô mặc một chiếc váy công sở đơn giản, màu xanh pastel, tóc cắt ngắn ngang vai, tôn lên những đường nét thanh tú trên gương mặt. Vẻ xanh xao, u uất đã biến mất, thay vào đó là sự tươi tắn, rạng rỡ.
Hành lang công ty, Lan tình cờ nghe được đoạn hội thoại giữa hai đồng nghiệp:
ĐỒNG NGHIỆP 1
(Thì thầm)
Cô Lan trông khác hẳn hồi mới vào làm nhỉ? Hồi đó cứ thấy cô ấy ủ rũ, có vẻ tự ti.
ĐỒNG NGHIỆP 2
Đúng đó. Giờ thì khác rồi, tự tin, giỏi giang, lại còn xinh nữa chứ. Nhiều người theo đuổi lắm đấy.
Lan mỉm cười, bước qua như không nghe thấy. Cô bước vào phòng làm việc, khởi động máy tính. Cuộc sống hiện tại của cô tuy không hào nhoáng nhưng tràn đầy ý nghĩa.
Buổi tối, Lan về Nhà của người mẹ. Căn bếp ấm cúng ngập tràn hương thơm của món thịt kho tàu mà cô vừa học làm. Người mẹ ngồi cạnh Lan, vừa nhặt rau vừa cười nói. Người chồng đọc báo trong phòng khách, thỉnh thoảng lại vọng vào một câu hỏi vu vơ, tạo nên không khí gia đình bình yên đến lạ.
NGƯỜI MẸ
Con gái mẹ giờ khéo tay ghê. Món nào cũng ngon.
LAN
(Cười)
Con học trên mạng thôi mẹ. Mà giờ con thấy vui khi tự tay chuẩn bị bữa ăn cho cả nhà mình.
NGƯỜI MẸ
(Nhìn Lan đầy trìu mến)
Mẹ thấy con thay đổi nhiều quá. Giờ con trưởng thành hẳn lên.
Lan im lặng, khẽ gật đầu. Cô nhớ lại một năm trước, khi cô vẫn còn chìm đắm trong những ảo ảnh về một cuộc sống “đại gia”, miệt mài theo đuổi những thứ phù phiếm.
LAN
(Giọng nhẹ nhàng, tự đáy lòng)
Con đã từng nghĩ hạnh phúc là phải có tiền thật nhiều, phải lấy được chồng giàu, phải được người khác ngưỡng mộ. Nhưng giờ con hiểu rồi. Hạnh phúc là được là chính mình, được làm điều mình yêu thích, và được ở bên những người thực sự yêu thương mình. Con không còn mơ mộng viển vông nữa.
Người mẹ khẽ nắm lấy tay Lan, ánh mắt bà tràn ngập niềm vui và sự thanh thản.
NGƯỜI MẸ
Con hiểu được điều đó là tốt rồi. Ai cũng có lúc vấp ngã. Quan trọng là biết đứng dậy và đi tiếp.
Sau bữa tối, Lan cùng Người mẹ và Người chồng ngồi quây quần xem TV. Lan bật một bộ phim hài nhẹ nhàng. Những tiếng cười giòn tan lấp đầy căn phòng. Lan nhìn cha mẹ, thấy nếp nhăn trên trán họ dường như đã bớt sâu hơn, ánh mắt họ không còn chứa đựng nỗi buồn phiền của quá khứ. Cô cảm thấy lòng mình ấm áp.
Lan giờ đây tự tin vào giá trị của bản thân. Cô biết mình là ai, mình muốn gì, và mình cần phải làm gì để sống một cuộc đời trọn vẹn. Cô không còn cảm thấy thua kém ai, cũng không còn cần phải chứng tỏ bản thân với bất kỳ ai. Sự bình yên và niềm vui giản dị đã trở thành kim chỉ nam trong cuộc sống của cô.
Lan khẽ tựa đầu vào vai Người mẹ, một hành động mà từ lâu cô đã không làm. Người mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc cô, ánh mắt hiền từ. Căn phòng ngập tràn tiếng TV của bộ phim hài, nhưng trong khoảnh khắc đó, chỉ có sự bình yên và tình yêu thương vô điều kiện.
LAN
(Thì thầm, nhưng chất chứa sự sâu sắc)
Mẹ này, con đã hiểu rồi. Thật sự hiểu rồi mẹ ạ.
NGƯỜI MẸ
(Nhìn con gái trìu mến)
Con hiểu gì, con yêu?
LAN
(Ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Người mẹ, đôi mắt cô lấp lánh sự giác ngộ)
Hạnh phúc đích thực không phải là một người chồng “đại gia” hay cuộc sống hào nhoáng, xa hoa. Nó không phải là những chuyến du lịch sang trọng, những món đồ hiệu đắt tiền, hay sự ngưỡng mộ của người ngoài. Con đã từng nghĩ những thứ đó là tất cả, là mục tiêu duy nhất của cuộc đời mình. Con đã đánh đổi quá nhiều để theo đuổi những thứ phù phiếm đó, để rồi nhận lại chỉ là sự trống rỗng và đau khổ. Con đã hiểu rồi mẹ ạ, hạnh phúc không phải là hào nhoáng bên ngoài mà là sự bình yên và yêu thương chân thật.
NGƯỜI MẸ
(Siết chặt tay Lan)
Con của mẹ đã trưởng thành thật rồi.
Lan khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía Người chồng đang say sưa xem TV, đôi lúc lại cười phá lên. Cô mỉm cười. Giờ đây, cô không còn cảm thấy bị áp lực phải chứng tỏ bất cứ điều gì. Cuộc sống đơn giản, mỗi buổi sáng thức dậy với tâm hồn thanh thản, làm công việc mình yêu thích dù lương không cao ngất ngưởng, tối về được quây quần bên mâm cơm ấm cúng cùng cha mẹ, nghe họ kể những câu chuyện thường nhật, đó mới chính là hạnh phúc. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng lại bền vững và sâu sắc lạ thường.
Lan nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi cô còn mải miết chạy theo những ảo ảnh, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng mà Anh Minh vẽ ra. Cô đã từng khao khát được trở thành “phu nhân giám đốc”, được sống trong nhung lụa, được người đời ngưỡng mộ. Nhưng tất cả những thứ đó giờ đây chỉ còn là bụi trần bay đi, để lại một khoảng trống mà chỉ có sự tự trọng và tình yêu thương chân thành mới có thể lấp đầy.
Cô cảm thấy biết ơn những vấp ngã đã qua, vì chính chúng đã dạy cho cô một bài học đắt giá về giá trị đích thực của cuộc đời. Hạnh phúc, đối với Lan bây giờ, là được sống thật với chính mình, không cần phải đeo mặt nạ, không cần phải cố gắng trở thành một ai đó khác để làm vừa lòng người khác. Đó là sự bình yên trong tâm hồn, là khả năng yêu thương và được yêu thương một cách trọn vẹn, không vụ lợi. Là cảm giác an toàn khi biết rằng, dù thế giới ngoài kia có sóng gió đến đâu, gia đình vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với Lan, niềm vui giờ đây không nằm ở những điều lớn lao, mà ở những khoảnh khắc nhỏ bé, giản dị mỗi ngày.

