“Em chồng ở nhờ cả năm chẳng đóng góp xu nào, tôi chỉ cho ăn rau luộc và lạc rang, ngày rời đi nhìn lên mặt bàn thấy 1 thứ khiến tôi x:ấ:u h:ổ ê chề
Cách đây gần một năm, em chồng tôi ly hôn. Lúc đầu, cô ấy thuê một căn nhà trọ nhỏ để tiện đi làm. Vừa ra ở được vài tháng thì bị trộm, thế là chồng tôi lo lắng cho em gái, bắt em phải dọn đồ đến sống cùng chúng tôi cho an toàn. Đứng trước tình huống đó, tôi cũng đồng ý, chẳng lẽ lại phản đối thì lại mang tiếng không hay.
Tháng đầu tiên, em chồng có đưa cho tôi 3 triệu tiền ăn uống, sinh hoạt. Tôi thật thà kể với chồng, không ngờ anh nhảy dựng lên: “Em nghĩ gì mà lấy tiền của nó? Nó mới ly hôn chồng, làm gì có tiền, mai mang trả nó ngay”.”
“Lời nói của chồng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Tôi. Cô chết lặng, bàn tay cầm cọc tiền 3 triệu bỗng thấy nặng trĩu. Cảm giác uất ức và bị xem thường dâng lên cuồn cuộn. Cô không nói một lời, quay người bước thẳng về phía phòng của em chồng. Từng bước chân nện xuống sàn gỗ nặng nề, mang theo sự tức giận đang sôi sục.
*Cốc… cốc… cốc!*
Tiếng gõ cửa khô khốc, đầy vẻ hằn học. Vài giây sau, cánh cửa hé mở. Em chồng nhìn cô, ánh mắt có chút ngạc nhiên và lo lắng.
“”Chị… có chuyện gì không ạ?””
Tôi không đáp, gương mặt lạnh như băng. Cô chìa thẳng cọc tiền ra trước mặt em chồng, giọng nói rít qua kẽ răng, vừa đủ để nghe.
“”Của em đây. Anh trai em bảo chị phải trả lại.””
Em chồng sững sờ, vội xua tay lia lịa, vẻ mặt hoảng hốt.
“”Ơ không, chị ơi! Em gửi chị tiền sinh hoạt phí mà! Anh nói gì thế ạ? Chị cứ cầm lấy đi, em ở nhờ đã ngại lắm rồi…””
“”Tôi nói là cầm lấy!”” – Tôi gằn giọng, cắt ngang lời cô ấy.
Không để em chồng kịp phản ứng, Tôi bước tới một bước, dùng sức dúi thẳng cọc tiền vào tay cô ấy. Sức dúi mạnh đến nỗi em chồng phải lùi lại một bước. Sau khi chắc chắn tiền đã nằm trong tay em chồng, Tôi lập tức quay người bước đi, không
thèm ngoái đầu lại.
Bỏ lại sau lưng tiếng gọi ngơ ngác của em chồng, một quyết định cay nghiệt đã hình thành trong đầu Tôi. *“Được thôi. Đã muốn sống miễn phí thì đừng trách tôi đối xử không có tình người.”* Ngọn lửa tức giận trong lòng cô đã chính thức được châm lên.”
“Cơn giận dữ trong lòng Tôi không hề nguôi đi mà biến thành một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Kế hoạch đã được vạch ra, lạnh lùng và tàn nhẫn. Cô sẽ cho chồng và cô em chồng quý hóa của anh ta biết thế nào là sống nhờ mà không biết điều.
Tối hôm đó, mùi thức ăn thơm phức thường ngày không hề lan tỏa trong căn bếp. Thay vào đó, chỉ có một nồi nước sôi sùng sục. Tôi thản nhiên nhặt từng cọng rau muống, ném vào nồi nước đang sôi. Bên cạnh, một chảo nhỏ đang rang lạc lách tách. Chỉ vậy thôi.
Bữa cơm tối được dọn ra. Trên chiếc mâm vốn luôn đủ đầy các món mặn, món xào, món canh, giờ đây chỉ trơ trọi một đĩa rau muống luộc xanh um, to ụ và một đĩa lạc rang muối nhỏ xíu. Cơm trắng được xới đầy trong ba chiếc bát.
Chồng Tôi vừa ngồi xuống đã nhíu mày, vẻ mặt đầy kinh ngạc và khó hiểu. Anh ta nhìn mâm cơm, rồi lại nhìn Tôi.
“”Hôm nay… ăn uống đạm bạc thế em?””
Tôi gắp một đũa rau thật to vào bát mình, đáp lại với một giọng điệu tỉnh bơ, không một chút cảm xúc.
“”Nhà mình kinh tế eo hẹp, em gái anh lại khó khăn, chúng ta nên tiết kiệm.””
Từng lời nói ra như một mũi kim châm thẳng vào không khí. Chồng Tôi sững người, gương mặt cứng lại. Anh ta liếc nhanh về phía em gái, ánh mắt thoáng chút bối rối và xấu hổ. Em chồng, người từ đầu đã cảm nhận được sự bất thường, chỉ cúi gằm mặt xuống bát cơm. Bàn tay cầm đũa của cô run nhẹ. Cô không dám ngẩng lên, chỉ lẳng lặng gắp một cọng rau, và cơm vào miệng nhai một cách khó nhọc.
Không khí bữa cơm bỗng chốc nặng như chì. Không một ai nói thêm lời nào. Chỉ có tiếng đũa va vào thành bát lạch cạch đầy gượng gạo. Chồng Tôi gắp vài hạt lạc, nhai rau ráu, cố tỏ ra bình thường nhưng quai hàm bạnh ra đã tố cáo sự tức giận đang bị kìm nén. Anh ta biết rõ vợ mình đang dằn mặt, nhưng lại không thể nói được gì, bởi chính anh ta đã châm ngòi cho cuộc chiến này.
Tôi thì ngược lại, ăn một cách từ tốn, chậm rãi, như thể đang thưởng thức một món sơn hào hải vị. *“Để xem hai người chịu đựng được bao lâu,”* cô thầm nghĩ, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua trên môi. Cuộc sống như địa ngục của cô em chồng, kể từ hôm nay, chính thức bắt đầu.”
“Bữa cơm kết thúc trong sự im lặng đến ngột ngạt. Tôi dọn dẹp bát đĩa một mình, tiếng nước xối vào bồn rửa cũng không che được không khí căng như dây đàn. Chồng tôi không phụ giúp như mọi khi, anh ta ngồi ở ghế sofa, mắt dán vào màn hình TV vô hồn, nhưng quai hàm vẫn nghiến chặt. Em chồng đã lẳng lặng rút về phòng ngay sau khi đặt bát xuống.
Xong xuôi mọi việc, Tôi bước vào phòng ngủ, sự mệt mỏi và uất ức đè nặng lên đôi vai. Vừa đóng cánh cửa lại, chồng tôi đã đứng bật dậy, gương mặt tối sầm, không còn kiềm chế được nữa. Anh ta tiến lại gần, giọng gằn lên, từng chữ một như rít qua kẽ răng.
“”Em làm thế là có ý gì? Em đang cố tình dằn vặt em gái anh phải không?””
Câu hỏi như một que diêm ném vào thùng thuốc súng. Mọi sự chịu đựng của Tôi vỡ tan. Nước mắt mà Tôi đã cố nuốt ngược vào trong suốt bữa ăn giờ đây trào ra không thể kiểm soát. Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng nói lạc đi trong tiếng nức nở nhưng vẫn đầy phẫn uất.
“”Dằn vặt? Em dằn vặt cô ấy ư? Vậy anh muốn em phải làm sao?””
Tôi hét lên, cảm giác như có một thứ gì đó trong lồng ngực mình vừa vỡ nát.
“”Anh nói đi! Em phải làm sao đây? Vừa hầu hạ không công ngày ba bữa, vừa không được nhận một đồng hỗ trợ. Em không phải thánh nữ! Anh có biết gần một năm qua em đã mệt mỏi thế nào không?””
Chồng tôi sững người trước cơn bùng nổ của vợ, nhưng rồi sự tức giận nhanh chóng lấn át. Anh ta cao giọng.
“”Nó là em gái anh! Nó đang gặp khó khăn! Em tính toán với cả người nhà như thế à?””
“”Người nhà ư?”” – Tôi cười cay đắng qua làn nước mắt. “”Người nhà mà anh bắt em phải trả lại ba triệu tiền sinh hoạt cô ấy đưa? Người nhà mà anh bắt em phải gánh vác mọi thứ mà không một lời hỏi han xem em có cực không? Anh thương em gái anh, còn em thì sao? Ai thương em đây?””
Phía bên kia bức tường, trong căn phòng nhỏ, Em chồng áp tai vào cửa, hai tay bịt chặt miệng để không bật ra tiếng khóc. Từng lời đối thoại của anh trai và chị dâu như từng nhát dao đâm vào tim cô. Cô là nguồn cơn của tất cả.
Trong phòng ngủ, cuộc cãi vã đã lên đến đỉnh điểm.
“”Anh cấm em đối xử với nó như vậy! Em mà còn làm thế thì đừng trách anh!”” – Chồng Tôi chỉ tay vào mặt vợ, ánh mắt đỏ ngầu.
“”Anh định làm gì em? Đánh em à?”” – Tôi thách thức, nỗi đau đã biến thành sự chai lỳ. “”Để cho cô em gái quý hóa của anh thấy anh bảo vệ cô ta thế nào ư?””
Chồng Tôi giận đến run người, anh ta không thể nói thêm lời nào, chỉ có thể trút giận bằng cách đấm một cú thật mạnh vào tường. Anh ta quay phắt đi, mở toang cửa phòng ngủ rồi bỏ ra ngoài phòng khách, đóng sầm cửa lại sau lưng. Tiếng “”RẦM”” chát chúa vang lên, đặt một dấu chấm hết cho cuộc nói chuyện và cũng là nhát cắt đầu tiên vào cuộc hôn nhân của họ. Tôi đứng sững giữa căn phòng, nước mắt vẫn lã chã rơi trên gương mặt. Đây là lần đầu tiên, sau bao năm chung sống, họ đã cãi nhau to đến như vậy, tất cả chỉ vì cô em chồng.”
“Đêm đó, không ai trong căn nhà có thể ngủ được. Tôi cuộn mình trên giường, nhưng lồng ngực vẫn còn nhói đau sau trận cãi vã. Chồng tôi ngủ ngoài sofa, sự xa cách của anh ta như một bức tường băng giá dựng lên giữa hai chúng tôi. Phía bên kia tường, em chồng cũng thức trắng, nước mắt thấm ướt gối. Cô biết, sự tồn tại của mình đã phá nát sự bình yên của gia đình này.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà lạnh lẽo còn hơn cả đêm đông. Chồng tôi lẳng lặng thay đồ đi làm, không nói với tôi một lời, chỉ để lại trên bàn bữa sáng còn nguyên vẹn. Em chồng ra khỏi phòng, đôi mắt sưng húp, thấy tôi đang dọn dẹp, cô lí nhí.
“”Chị… để em phụ.””
Tôi không quay đầu lại, giọng lạnh tanh.
“”Không cần. Cô cứ lo cho bản thân mình đi.””
Câu nói đó như một nhát dao vô hình, cắt đứt mọi nỗ lực hàn gắn mong manh. Em chồng đứng sững lại, hai bàn tay nắm chặt rồi lẳng lặng quay về phòng.
Kể từ trận cãi vã long trời lở đất ấy, một luật lệ bất thành văn được thiết lập trong căn nhà. Không còn những bữa cơm có thịt cá đủ đầy. Bữa trưa, bữa tối, chỉ cần có mặt em chồng, trên bàn ăn sẽ chỉ có đúng ba món: một đĩa rau luộc, một đĩa đậu phụ rán cháy cạnh và một đĩa lạc rang mặn chát.
Ban đầu, chồng tôi có tỏ vẻ khó chịu. Anh ta cau mày nhìn mâm cơm đạm bạc, nhưng khi bắt gặp ánh mắt thách thức của tôi, anh ta lại im lặng. Sự im lặng của anh ta là một sự đồng lõa, một sự bất lực, và tôi coi đó là một sự chấp thuận. Anh ta đã chọn em gái mình, vậy thì hãy cùng cô ta nếm trải “”khó khăn”” đi.
Tháng đầu tiên, em chồng không có phản ứng gì. Cô lẳng lặng ăn phần của mình, đôi khi chỉ gắp vài cọng rau, ăn nửa bát cơm rồi xin phép về phòng trước. Tôi quan sát cô ta, trong lòng dấy lên một sự hả hê độc địa. Tôi muốn xem cô ta có thể chịu đựng được bao lâu.
Nhưng ngày qua ngày, tuần qua tuần, cô ta vẫn im lặng. Sự im lặng đó bắt đầu khiến tôi khó chịu. Cơ thể cô ngày một gầy rộc đi trông thấy. Làn da vốn trắng trẻo giờ xanh xao, vàng vọt. Quầng thâm dưới mắt ngày càng đậm, biến đôi mắt to tròn của cô trở nên trũng sâu, vô hồn. Mỗi lần nhìn thấy bóng lưng xiêu vẹo của cô trong bộ quần áo rộng thùng thình, một cảm giác gai người lại chạy dọc sống lưng tôi.
Thế nhưng, cô ta tuyệt nhiên không một lời than vãn. Không một lời oán trách. Không một giọt nước mắt nào rơi trước mặt vợ chồng tôi. Sự cam chịu đến đáng sợ đó, trong mắt tôi, lại là bằng chứng của một sự giả tạo tinh vi. Tôi càng tin rằng cô ta đang cố tình đóng vai một nạn nhân đáng thương, dùng chính vẻ ngoài tiều tụy của mình để lên án sự tàn nhẫn của tôi và mua lấy sự thương hại của anh trai.
Một buổi tối, khi đang ăn cơm, chồng tôi không chịu nổi nữa, anh ta buông đũa, nhìn tôi, giọng cầu khẩn.
“”Em… mai nấu món gì có chút thịt được không? Cho… cho cả nhà.””
Tôi nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo. Tôi nhìn thẳng vào em chồng, người đang cúi gằm mặt vào bát cơm.
“”Sao thế ạ? Em tưởng anh nói nhà mình đang ‘khó khăn’, em chỉ đang cố gắng tiết kiệm cho gia đình thôi. Hay là… em chồng có ý kiến gì à?””
Tôi cố tình nhấn mạnh từng chữ, dồn mọi áp lực về phía cô gái đang ngồi đối diện. Em chồng giật mình, vội vàng ngẩng lên, xua tay lia lịa, giọng run rẩy.
“”Dạ không… không ạ! Em ăn thế này quen rồi. Em thấy… ngon lắm chị.””
Nói rồi, cô vội vàng gắp một miếng đậu phụ bỏ vào miệng, cố nuốt xuống như thể đó là sơn hào hải vị. Nhưng tôi thấy rõ, cổ họng cô nghẹn lại, đôi vai gầy run lên bần bật. Cảnh tượng đó không khiến tôi mủi lòng, ngược lại, nó càng khiến tôi thêm ngứa mắt. Sự hả hê trong lòng tôi dâng lên đến đỉnh điểm. “”Được lắm,”” tôi thầm nghĩ, “”Cứ tiếp tục diễn đi. Để tôi xem cô có thể diễn kịch đáng thương này đến bao giờ.”””
“Chồng cô đã bỏ ra ngoài sofa ngủ, để lại cho cô một chiến thắng cay đắng và một căn phòng lạnh lẽo. Cô dọn dẹp mâm cơm trống trơn, tiếng bát đũa va vào nhau loảng xoảng, phá tan sự im lặng ngột ngạt. Cô biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
Thời gian trôi đến nửa đêm. Cơn khát khô cả cổ họng đánh thức cô dậy. Cô uể oải rời khỏi giường, bước ra ngoài lấy nước. Khi đi ngang qua phòng em chồng, một âm thanh khe khẽ, đều đặn đột nhiên lọt vào tai cô.
Lạch cạch… lạch cạch…
Âm thanh rất nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya lại trở nên vô cùng rõ ràng. Tò mò, cô rón rén bước tới, ghé mắt vào khe cửa hé mở.
Dưới ánh đèn ngủ màu vàng vọt, bóng lưng gầy guộc của em chồng đổ dài trên tường. Cô ta đang ngồi bó gối trên mép giường, đầu cúi gằm, hai tay thoăn thoắt với đôi que đan và một cuộn len màu xám. Khuôn mặt hốc hác của cô ta tập trung cao độ, đôi môi mím chặt, dường như dồn hết chút sức lực ít ỏi còn lại vào từng mũi đan. Tốc độ của đôi tay trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài ốm yếu, tiều tụy của cô ta.
Nhìn cảnh đó, một nụ cười khẩy vô thức nở trên môi cô. Chút thương cảm le lói ban ngày đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự khinh bỉ dâng lên trong lồng ngực.
“”Ăn bám còn có tâm trạng ngồi đan lát,”” cô nghĩ thầm, sự cay nghiệt tràn ngập trong tâm trí, “”Đúng là loại ăn không ngồi rồi, chỉ biết bày trò đáng thương để lấy lòng anh trai. Để xem cô còn diễn được bao lâu.””
Cô lặng lẽ quay đi, trở về phòng, sự hả hê vì đã vạch trần được “”bộ mặt thật”” của em chồng khiến cô dễ dàng chìm vào giấc ngủ. Tiếng lạch cạch từ căn phòng bên cạnh vẫn đều đều vang lên trong đêm tối, một bí mật mà chỉ mình cô biết, và cũng chỉ mình cô hiểu sai.”
“Vài tuần sau, cái đêm em chồng ngồi đan len cùng bí mật của riêng mình đã trôi vào dĩ vãng, nhưng sự khinh bỉ trong lòng cô thì ngày một lớn dần.
Hôm nay là sinh nhật cô. Khác với mọi ngày, không khí trong nhà có phần vui vẻ hơn. Chồng cô đã về sớm, mang theo một chiếc hộp vuông vức, sang trọng.
“”Tặng em, chúc mừng sinh nhật vợ yêu.””
Chiếc túi xách hàng hiệu mà cô ao ước bấy lâu nay nằm ngay ngắn bên trong lớp giấy lụa mềm mại. Cô sung sướng ôm chầm lấy chồng, nụ cười rạng rỡ không giấu được. Suốt gần một năm qua, đây là khoảnh khắc cô cảm thấy được an ủi nhất. Cô nâng niu chiếc túi, ngắm nghía từng đường kim mũi chỉ, cảm giác mọi sự chịu đựng của mình đều xứng đáng.
Đúng lúc đó, em chồng từ trong phòng bước ra, có lẽ bị tiếng cười nói của hai người thu hút. Ánh mắt cô ta sững lại khi nhìn thấy chiếc túi trên bàn. Một biểu cảm phức tạp thoáng qua khuôn mặt hốc hác của cô ta, rồi biến mất nhanh đến mức người vợ nghĩ mình đã nhìn lầm.
Em chồng lẳng lặng đi vào bếp rót nước, rồi bất ngờ kéo tay anh trai ra một góc khuất gần đó. Cô ta ghé sát vào tai anh, thì thầm điều gì đó. Giọng nói nhỏ đến mức cô không nghe được, nhưng cái liếc mắt nhanh về phía cô và chiếc túi xách trước khi quay đi thì không thể lẫn vào đâu được. Nụ cười trên môi người vợ lập tức đông cứng lại. Chồng cô gật đầu, vẻ mặt có chút đăm chiêu.
Cả bữa tối sinh nhật diễn ra trong sự im lặng ngượng nghịu. Niềm vui ban sáng của cô đã bị đám mây nghi kỵ che phủ hoàn toàn.
Đêm đó, khi hai người đã vào phòng ngủ, chồng cô không ôm cô như mọi khi. Anh ngồi ở mép giường, lưng quay về phía cô, im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, anh cất giọng, một giọng nói cộc lốc, khô khốc và đầy khó chịu.
“”Em gái anh bảo em đừng tiêu xài hoang phí quá, nên tiết kiệm lo cho gia đình.””
Từng chữ một như nhát búa nện thẳng vào thái dương cô. Một luồng máu nóng xộc thẳng lên não. Giọt nước cuối cùng đã chính thức tràn ly. Cơn giận dữ, uất ức, khinh bỉ dồn nén suốt gần một năm qua bùng nổ như một ngọn núi lửa.
“”Cái gì? Cô ta nói với anh như vậy sao?”” – Cô bật dậy, giọng nói run lên vì giận dữ.
Chồng cô quay lại, ánh mắt né tránh. “”Anh chỉ nói lại lời của em nó thôi. Em nó cũng chỉ có ý tốt, muốn vun vén cho gia đình mình.””
“”Ý tốt?”” – Cô cười gằn một tiếng chua chát. “”Ý tốt là ghen ăn tức ở khi thấy chị dâu được chồng tặng một món quà sinh nhật? Ý tốt là đi nói xấu sau lưng, chia rẽ tình cảm vợ chồng em? Cô ta ăn bám nhà này gần một năm trời, em đã phải nhẫn nhịn đến mức nào, anh có biết không?””
Cô siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt mà không hề thấy đau. Trong đầu cô chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất, sắc lạnh như một lưỡi dao: “”Được lắm. Đã ghen tị, lại còn dám đặt điều. Để xem tôi sẽ cho cô biết thế nào là giới hạn của sự chịu đựng.”””
“Sau trận cãi vã nảy lửa đêm sinh nhật, một bức tường vô hình và lạnh lẽo đã được dựng lên trong căn nhà. Mọi thứ quay trở lại quỹ đạo cũ, thậm chí còn ngột ngạt hơn. Những bữa cơm vẫn chỉ có rau luộc, lạc rang, nhưng giờ đây còn có thêm cả sự im lặng nặng như chì. Tôi không buồn nói, chồng tôi thì khó xử, còn em chồng thì lầm lũi như một cái bóng, sự tồn tại của cô ta trong căn nhà này chỉ còn được nhận biết qua tiếng sột soạt trong phòng và tiếng nước chảy lúc đêm khuya.
Gần một năm trôi qua như thế.
Vào một buổi sáng cuối tuần, khi tôi đang uể oải xem một chương trình vô vị trên tivi, em chồng bất ngờ từ phòng riêng bước ra. Cô ta đã thay bộ đồ mặc ở nhà nhàu nhĩ bằng một chiếc váy liền gọn gàng. Gương mặt hốc hác dường như cũng có chút sinh khí.
Cô ta đứng trước mặt hai vợ chồng tôi, ngập ngừng một lát rồi cất giọng, rành rọt và bình thản đến lạ.
“”Anh chị, em có chuyện muốn nói.””
Chồng tôi hạ điều khiển xuống, quay sang nhìn em gái. “”Có chuyện gì thế em?””
“”Em đã tìm được việc ở thành phố khác rồi ạ. Ngày mai em sẽ dọn đi.”” Cô ta nói, mắt nhìn thẳng vào chồng tôi, rồi liếc nhanh qua tôi. “”Cảm ơn anh chị thời gian qua đã cưu mang em.””
Hai chữ “”dọn đi”” như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí tôi. Nhưng không phải là sự hoảng sợ, mà là một niềm vui sướng tột độ bùng lên như pháo hoa. Cuối cùng! Cuối cùng thì cái gánh nặng này cũng được trút bỏ. Trong lòng tôi, một dàn đồng ca đang hân hoan hát khúc khải hoàn, nhưng ngoài mặt, tôi lập tức điều chỉnh cơ mặt, nặn ra một vẻ bàng hoàng, tiếc nuối đến hoàn hảo.
Tôi vội vàng đứng bật dậy, giọng run run một cách có chủ đích. “”Sao… sao lại đột ngột như vậy? Mai đã đi rồi sao? Sao em đi gấp thế?””
Chồng tôi cũng ngỡ ngàng không kém, nhưng sự ngỡ ngàng của anh là thật. “”Đúng đấy! Em tìm được việc lúc nào, ở đâu mà không nói với anh một tiếng? Đi gấp như vậy làm sao anh chị chuẩn bị được.””
Em chồng chỉ lắc đầu nhẹ, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi. “”Cũng là cơ hội bất ngờ thôi anh. Em đã thu xếp xong cả rồi. Em không muốn làm phiền anh chị thêm nữa.””
Câu nói “”không muốn làm phiền”” khiến nụ cười hả hê trong lòng tôi khựng lại một nhịp, nhưng tôi nhanh chóng gạt nó đi. Tôi bước tới, cố nắm lấy tay cô ta với vẻ thân tình nhất có thể.
“”Em nói gì vậy chứ. Ở với nhau cả năm trời, em đi đột ngột thế này chị buồn lắm. Hay để chị giúp em dọn đồ nhé? Cần gì cứ nói với chị.””
Em chồng khẽ rút tay lại, tránh né cái nắm tay của tôi. “”Không cần đâu chị. Đồ đạc của em cũng không có gì nhiều. Một mình em lo được rồi.””
Nói rồi, cô ta quay lưng bước thẳng về phòng, đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Cánh cửa đó như một lời khẳng định, chấm dứt tất cả. Tôi đứng đó, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, khóe môi không thể ngăn được một nụ cười mãn nguyện đang dần hiện ra. Cơn ác mộng kéo dài gần một năm, cuối cùng cũng đã đến hồi kết.”
“Chồng tôi quay sang, ánh mắt phức tạp nhìn tôi, sự bối rối và cả chút thất vọng không hề che giấu. Anh hạ giọng, đủ để chỉ hai chúng tôi nghe thấy.
“”Em có cần phải diễn kịch như vậy không?””
Câu hỏi của anh như một gáo nước lạnh. Nhưng tôi đã quá quen với việc che đậy cảm xúc thật của mình. Tôi nhướn mày, vờ ngạc nhiên.
“”Anh nói gì lạ vậy? Em gái sắp đi xa mà, em lo lắng một chút không được sao?””
Anh thở dài một tiếng nặng nề rồi lảng đi, không muốn tranh cãi thêm. Anh biết, có nói gì lúc này cũng vô ích. Suốt gần một năm qua, sự im lặng của anh chính là sự đồng thuận cho cách hành xử của tôi.
Buổi chiều hôm đó, tôi bước vào bếp với một quyết tâm sắt đá. Ngày mai cô ta đi rồi. Đây sẽ là bữa tối cuối cùng cô ta ăn trong căn nhà này. Tôi mở tủ lạnh, lướt qua những miếng thịt tươi ngon, những hộp hải sản mà tôi đã mua cho riêng hai vợ chồng. Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo. Rồi tôi lấy ra một mớ rau muống, nhặt và rửa sạch. Tôi bắc một nồi nước sôi, luộc rau xanh mướt. Tiếp đó, tôi đổ một bát lạc ra chảo, rang lên cho đến khi thơm lừng.
Khi dọn mâm cơm ra, chính tôi cũng phải thừa nhận sự tàn nhẫn của mình. Trên chiếc bàn ăn rộng rãi, chỉ có một đĩa rau muống luộc xanh lè, một đĩa lạc rang mặn và ba bát cơm trắng. Tôi nghĩ thầm, một sự hả hê độc địa dâng lên trong lòng: “”Cho cô ta nhớ mãi bữa ăn này, nhớ mãi sự đối xử của người chị dâu này.””
Chồng tôi sững người khi nhìn mâm cơm. Anh ái ngại nhìn em gái, đôi môi mấp máy muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Anh chỉ biết cúi đầu lùa vội bát cơm, không khí trong bữa ăn đặc quánh lại, còn khó thở hơn cả những ngày thường.
Tôi lại thấy hả hê. Tôi ngồi xuống, thong thả gắp một miếng rau, ánh mắt đắc thắng liếc về phía cô em chồng, chờ đợi một phản ứng tủi thân, một giọt nước mắt, hay ít nhất là một cái nhíu mày.
Thế nhưng, trái với dự đoán của tôi, cô ta không hề tỏ ra ngạc nhiên hay tủi thân. Cô bình thản ngồi xuống, gắp một đũa rau, rồi lại gắp vài hạt lạc, từ tốn ăn hết bát cơm của mình trong im lặng. Sự bình thản của cô ta khiến tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Ăn xong, cô ta đặt đôi đũa xuống một cách nhẹ nhàng. Cô ngước lên nhìn tôi, gương mặt gầy gò không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm. Rồi cô cất tiếng, giọng nói vẫn đều đều, không một chút oán giận.
“”Cảm ơn chị vì bữa tối. Lâu rồi em mới được ăn rau luộc ngon như vậy.””
Câu nói đó như một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt tôi. Nụ cười tự mãn trên môi tôi cứng lại. Lời cảm ơn của cô ta, sao nghe lại cay độc và mỉa mai đến thế? Nó không giống lời của một kẻ thua cuộc, mà giống như một lời chế giễu cho sự nhỏ nhen của tôi. Tôi chết lặng, không biết phải đáp lại thế nào.”
“Đêm đó, căn nhà chìm trong một sự im lặng nặng nề, còn ngột ngạt hơn cả bữa ăn tối. Câu nói của cô em chồng như một cái gai độc cắm sâu vào tâm trí tôi, khiến sự hả hê ban đầu tan biến, chỉ còn lại cảm giác bực bội khó tả. Tôi không ngủ được, cứ trằn trọc nghĩ về sự bình thản đến đáng ghét của cô ta. Chồng tôi cũng vậy, anh nằm quay lưng về phía tôi, hơi thở đều đặn nhưng tôi biết anh cũng đang thức. Giữa chúng tôi có một vực thẳm vô hình.
Sáng sớm hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, tôi đã nghe thấy tiếng lạch cạch khe khẽ từ phòng bên cạnh. Rồi tiếng khóa kéo của một chiếc vali vang lên, một âm thanh mà tôi đã mong chờ suốt gần một năm qua. Tôi không ra khỏi phòng, chỉ im lặng lắng nghe.
Một lúc sau, cánh cửa phòng cô ta mở ra. Em chồng bước ra ngoài với một chiếc vali nhỏ đã sờn cũ, bạc màu, các góc đã rách nhẹ. Trông nó còn thảm hại hơn cả vẻ ngoài của chủ nhân nó. Cô ta đã thay một bộ quần áo gọn gàng, mái tóc được buộc lại cẩn thận. Gương mặt vẫn gầy gò, xanh xao nhưng ánh mắt lại phẳng lặng đến kỳ lạ.
Chồng tôi đã đứng đợi sẵn ở phòng khách. Anh không nói gì nhiều, chỉ lẳng lặng cầm lấy chiếc vali từ tay em gái. Anh rút từ trong ví ra một xấp tiền, cố dúi vào tay cô.
“”Cầm lấy đi mà lo cho bản thân. Đến nơi mới còn nhiều thứ phải chi tiêu.””
Cô em chồng khẽ lắc đầu, đẩy tay anh ra.
“”Không cần đâu anh. Em tự lo được.””
Giọng cô vẫn đều đều, không một chút cảm xúc. Nhưng chính sự bình thản đó lại khiến chồng tôi càng thêm day dứt. Anh nhìn em gái, ánh mắt chứa đầy sự áy náy và bất lực. Cuối cùng, anh thở dài, không ép nữa.
“”Vậy… đi thôi, kẻo trễ chuyến xe.””
Tôi đứng nép sau cánh cửa phòng ngủ, quan sát tất cả. Tôi không ra ngoài chào một tiếng. Tôi không muốn phá hỏng khoảnh khắc này, khoảnh khắc tôi sắp được giải thoát.
Khi tiếng cửa chính đóng lại, tôi mới từ từ bước ra ban công. Từ trên cao nhìn xuống, tôi thấy chồng tôi đang mở cốp xe, đặt chiếc vali cũ kỹ vào trong. Em chồng đứng bên cạnh, dáng người nhỏ bé, gầy gò lọt thỏm giữa con phố sớm vắng lặng. Cô không ngoái lại nhìn lên dù chỉ một lần.
Chiếc xe lăn bánh rồi từ từ đi xa. Tôi vẫn dán mắt vào bóng lưng cô độc ngồi ở ghế sau, khuất dần, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn ở cuối con đường. Một luồng khí nhẹ nhõm chạy dọc sống lưng tôi. Đúng vậy, là hả hê. Một sự hả hê khó tả khi cuối cùng cũng trút được gánh nặng đã đè lên vai mình suốt một năm trời. Ngôi nhà này, không gian này, cuối cùng cũng thực sự thuộc về vợ chồng tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành của buổi sáng. Lần đầu tiên sau gần một năm, tôi cảm thấy không khí này thực sự là của riêng mình. Tự do và ngọt ngào.”
“Cảm giác tự do ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể người vợ. Cô đứng trên ban công thêm một lúc nữa, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc chiến thắng. Cuối cùng thì gánh nặng cũng đã được trút bỏ.
Cô quay người, bước vào nhà, một nụ cười tự mãn khẽ nhếch trên môi. Việc đầu tiên cần làm: dọn dẹp căn phòng của của nợ kia và đăng tin cho thuê ngay lập tức. Mỗi tháng thêm được một khoản, cuộc sống sẽ dễ chịu hơn biết bao.
Với suy nghĩ đó, cô bước nhanh về phía căn phòng ở cuối hành lang, cánh cửa vẫn đang hé mở. Cô đẩy mạnh cửa bước vào, đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối mặt với một căn phòng bừa bộn, bẩn thỉu mà cô ta để lại.
Nhưng cảnh tượng bên trong khiến cô sững lại. Căn phòng trống không, nhưng sạch sẽ đến mức đáng kinh ngạc. Chiếc giường đơn sơ đã được dọn gọn gàng, tấm ga trải giường cũ sờn được vuốt phẳng phiu. Sàn nhà sạch bóng, không một hạt bụi. Mọi thứ ngăn nắp tới mức cứ như thể chưa từng có ai ở đây, hoặc như thể người chủ của nó đã dành rất nhiều công sức để lau dọn trước khi rời đi.
Sự ngạc nhiên nhanh chóng qua đi, thay vào đó là một chút bực bội. “”Đến lúc đi rồi còn ra vẻ,”” cô thầm nghĩ.
Ánh mắt cô quét một vòng rồi khựng lại trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ duy nhất trong phòng. Trên mặt bàn, có một chiếc hộp nhỏ được gói bằng giấy hoa văn nhã nhặn, thắt một chiếc nơ vải nhỏ xinh. Bên cạnh là một phong bì trắng tinh, không đề tên người gửi, người nhận, chỉ nằm im lìm ở đó.
Người vợ nhíu mày. Sự hả hê ban nãy tan biến, thay vào đó là một cảm giác đề phòng khó chịu. Cô em chồng lại giở trò gì đây? Một lá thư trách móc? Hay một món quà rẻ tiền để chế nhạo cô?
Cô chậm rãi bước tới, trái tim đập một nhịp bất thường. Cô đứng trước bàn, nhìn chằm chằm vào hai vật thể lạ. Chiếc hộp được gói rất cẩn thận, cho thấy sự trân trọng của người gói. Phong bì thì dày cộm, có vẻ bên trong chứa thứ gì đó chứ không chỉ là một lá thư mỏng. Bàn tay cô giơ lên, ngón tay run nhẹ, chần chừ giữa chiếc hộp và phong bì. Cuối cùng, cô quyết định cầm lấy phong bì trước, sự tò mò pha lẫn nghi hoặc dâng lên trong lòng.”
“Bàn tay cô khẽ run khi xé mép phong bì. Một chút khinh khỉnh hiện lên trong đáy mắt. “”Để xem cô ta giở trò gì. Lại mấy lời oán trách sướt mướt hay kể lể công lao đây?”” cô thầm nhủ, chắc mẩm rằng nội dung bên trong sẽ chỉ khiến cô thêm hả hê.
Cô rút ra một tờ giấy gấp tư, phẳng phiu. Khi mở tờ giấy ra, cô có phần ngạc nhiên. Nét chữ nắn nót, đều tăm tắp hiện ra, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một cô em chồng lôi thôi, thất bại mà cô vẫn luôn hình dung. Cô bắt đầu đọc.
“”Chị dâu,””
Hai chữ đầu tiên khiến cô nhếch mép. Ra vẻ lễ phép quá nhỉ.
“”Em biết chị đã rất vất vả vì em. Em xin lỗi vì đã làm phiền anh chị suốt một năm qua.””
Đọc đến đây, sự đắc thắng trong cô càng dâng cao. Ít ra nó cũng biết điều. Cô đã phải chịu đựng nó suốt một năm trời cơ mà. Cô đọc tiếp, chờ đợi những lời than thân trách phận sắp tới.
“”Em không trách chị chuyện bữa ăn đâu ạ…””
Câu chữ này khiến cô khựng lại. Không trách? Sao lại không trách? Cô đã cố tình cho nó ăn uống kham khổ như vậy cơ mà. Một dự cảm chẳng lành len lỏi vào tâm trí cô.
“”…vì nhờ vậy mà em đã tiết kiệm được một khoản tiền lớn.””
Khoản tiền lớn?
Từng con chữ như những mũi kim châm thẳng vào đại não cô. Cổ họng cô khô khốc. Cảm giác hả hê, tự mãn ban nãy tan biến không còn một dấu vết, chỉ còn lại sự choáng váng đến ù tai. Cô đọc đi đọc lại dòng chữ cuối cùng, như thể không tin vào mắt mình.
Tiết kiệm? Nhờ những bữa ăn chỉ có rau luộc và lạc rang? Nhờ sự hà khắc, đối xử tàn tệ của cô mà cô em chồng đã tiết kiệm được một khoản tiền lớn? Sự vô lý đến tàn nhẫn của sự thật này giáng một đòn mạnh vào lòng tự tôn của cô. Thì ra, sự đày đoạ của cô lại trở thành một ân huệ.
Lá thư trong tay cô bỗng trở nên nặng trĩu. Cả người cô run lên, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác xấu hổ và hoang mang tột độ đang dâng lên từ sâu thẳm. Đầu óc trống rỗng, ánh mắt vô định của cô rời khỏi lá thư, chậm chạp di chuyển đến vật còn lại trên bàn. Chiếc hộp quà nhỏ được gói cẩn thận. Nếu lá thư đã như thế này, thì bên trong đó… là gì?”
“Bàn tay cô cứng đờ, không dám chạm vào chiếc hộp. Ánh mắt hoảng loạn của cô lại dán vào tờ giấy, như một kẻ sắp chết đuối cố bám vào mảnh ván cuối cùng. Cô phải đọc tiếp. Phải biết toàn bộ sự thật cay đắng này. Cô hít một hơi sâu, đôi mắt run rẩy lướt trên những dòng chữ tiếp theo.
“”Ban ngày em đi làm công nhân ở xưởng may gần nhà. Tối về, em nhận đan áo len thuê cho các cửa hàng.””
Từng chữ, từng chữ một găm thẳng vào màng nhĩ cô. Xưởng may? Đan len thuê? Cả cơ thể cô đông cứng lại. Từng mảnh ký ức rời rạc mà cô chưa bao giờ để tâm bỗng nhiên ồ ạt quay về, ráp lại thành một bức tranh tàn nhẫn.
Hình ảnh cô em chồng mỗi tối trở về với dáng vẻ bơ phờ, mệt mỏi. Khi đó cô đã bĩu môi, thầm nghĩ nó lười biếng, chỉ ăn bám là giỏi.
Hình ảnh đôi bàn tay chai sần, thô ráp của nó khi dọn mâm cơm. Khi đó cô đã khinh khỉnh, cho rằng đó là dấu hiệu của một cuộc đời thất bại.
Và rồi… hình ảnh ám ảnh nhất hiện về. Những đêm khuya, khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, từ căn phòng nhỏ của em chồng vẫn vọng ra tiếng lách cách đều đặn của đôi que đan. Cô đã từng bực bội, cằn nhằn chồng rằng nó rảnh rỗi sinh nông nổi, đêm không ngủ lại bày trò vô bổ.
Hóa ra đó không phải là trò vô bổ. Đó là công việc. Là cách nó kiếm thêm từng đồng bạc lẻ.
Cô run lên bần bật. Cổ họng nghẹn đắng. Hơi thở trở nên khó khăn. Cô ép mình đọc nốt câu cuối cùng của đoạn văn, dù biết nó sẽ là nhát dao kết liễu sự tự tôn còn sót lại của mình.
“”Em đã chắt bóp từng đồng, ăn uống kham khổ để dành tiền trả nốt khoản nợ chung thời hậu ly hôn và có một món quà cảm ơn anh chị.””
Trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Khoản nợ chung. Món quà cảm ơn. Sự tàn nhẫn của cô, những bữa ăn chỉ có rau luộc và lạc rang, sự khinh miệt của cô… tất cả lại trở thành phương tiện để cô em chồng thực hiện mục đích của mình. Cô không hề đày đọa được nó. Cô chỉ đang giúp nó tiết kiệm tiền một cách triệt để hơn mà thôi.
Sự xấu hổ và tội lỗi cuộn lên như một cơn bão trong lồng ngực. Cô không phải là người ban phát, cô chính là kẻ tàn nhẫn đã được lợi dụng một cách vô tình. Hình ảnh cô em chồng cặm cụi bên khung cửa sổ, dưới ánh đèn vàng vọt, đôi tay thoăn thoắt đan len mỗi đêm hiện về rõ mồn một, khiến cô run rẩy không thể đứng vững. Cô đã chứng kiến cảnh đó hàng trăm lần, nhưng chưa một lần cô thực sự “”thấy””.”
“Cơn run rẩy lan khắp cơ thể, nhưng lần này không phải vì căm ghét hay khinh bỉ, mà là vì một nỗi sợ hãi vô hình trước sự thật phơi bày. Đôi tay cô, vốn chưa bao giờ ngần ngại chìa ra những đĩa rau luộc vô vị, giờ đây lại ngập ngừng không dám chạm vào chiếc hộp gỗ giản dị. Nó như một chiếc hòm phán xét, chứa đựng tất cả tội lỗi của cô trong suốt một năm qua.
Cuối cùng, như một kẻ tội đồ đối diện với vật chứng, cô run run mở nắp hộp.
Một mùi hương dịu nhẹ của len mới và nắng phả vào mặt. Bên trong, được xếp ngay ngắn, là hai chiếc áo len, một nam một nữ. Chiếc áo nam màu xám tro, đường đan thẳng tắp, vững chãi như một bờ vai. Chiếc áo nữ màu kem sữa, với những họa tiết hoa nhí tinh xảo ở cổ và tay áo, mềm mại và dịu dàng. Chúng không phải là những sản phẩm công nghiệp vô hồn. Cô có thể thấy rõ từng mũi đan đều đặn, tỉ mỉ đến mức hoàn hảo, chứa đựng tất cả sự kiên nhẫn và tấm lòng của người làm ra nó. Đây chính là thành quả của những đêm dài cô em chồng cặm cụi dưới ánh đèn vàng, của những tiếng lách cách mà cô từng cho là phiền phức.
Cô đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt len mịn màng. Hơi ấm từ chiếc áo dường như vẫn còn vương lại, hơi ấm từ đôi bàn tay chai sần mà cô từng khinh miệt. Nước mắt cô lã chã rơi, nhỏ xuống những sợi len mềm mại, thấm đẫm sự hối hận muộn màng.
Phía dưới hai chiếc áo là một thứ còn khiến tim cô ngừng đập. Một cuốn sổ tiết kiệm của ngân hàng.
Bàn tay cô cứng đờ. Cổ họng nghẹn lại. Cô từ từ nhấc cuốn sổ lên, cảm giác nó nặng trĩu như một tảng đá. Tên người gửi tiền là tên của cô em chồng. Lòng cô dấy lên một dự cảm chẳng lành. Run rẩy, cô lật trang đầu tiên.
Và rồi, cả thế giới của cô như sụp đổ.
Con số 50.000.000 VNĐ được in rõ ràng, đập thẳng vào mắt cô. Phía dưới, ở mục “”Tên người thụ hưởng””, hai cái tên quen thuộc hiện ra: tên chồng cô và tên cô.
Năm mươi triệu. Cô chết đứng. Đầu óc cô trống rỗng. Năm mươi triệu, con số mà cô và chồng phải chắt bóp vài năm mới có được. Vậy mà cô em chồng, trong một năm ở nhờ, ăn uống kham khổ, làm việc quần quật, lại có thể dành dụm được một số tiền lớn như vậy. Và nó không phải để cho bản thân. Nó là một món quà.
Món quà cảm ơn cho những bữa ăn chỉ có rau luộc và lạc rang.
Món quà cảm ơn cho sự ghẻ lạnh và khinh miệt.
Món quà cảm ơn cho một năm bị đối xử như người ở trong chính ngôi nhà của anh trai mình.
Sự trớ trêu và tàn nhẫn của sự thật này như một cú tát trời giáng. Cô không phải người ban ơn, cô chính là công cụ để cô em chồng thực hiện kế hoạch của mình. Cô đã giúp nó tiết kiệm một cách triệt để nhất. Mỗi lời cay nghiệt của cô, mỗi bữa cơm đạm bạc cô dọn ra, đều góp phần tạo nên con số 50 triệu này.
Người vợ khuỵu xuống, cuốn sổ tiết kiệm rơi khỏi tay. Cô ôm mặt khóc nấc lên, những tiếng khóc vỡ vụn, đầy tủi hổ và tội lỗi. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Chồng cô bước vào, anh vừa đi làm về. Thấy vợ ngồi sụp dưới sàn nhà, bên cạnh là chiếc hộp mở toang và cuốn sổ tiết kiệm, gương mặt anh biến sắc.”
“Sững sờ. Đó là từ duy nhất có thể diễn tả gương mặt của người chồng lúc này. Anh đứng chết trân ở cửa, ánh mắt dán chặt vào cảnh tượng trước mặt: người vợ mà anh yêu thương đang quỳ sụp trên sàn, khóc nấc lên từng tiếng ai oán, bên cạnh là cuốn sổ tiết kiệm và hai chiếc áo len mà anh nhận ra ngay lập tức. Đó là thành quả của em gái anh.
Sự biến sắc trên mặt anh không phải là hoảng hốt, mà là một sự chuyển đổi lạnh lẽo từ ngỡ ngàng sang thấu suốt đến tận xương tủy. Anh bước vào phòng, mỗi bước chân nặng như chì, không khí trong phòng đặc quánh lại. Anh không nhìn vợ, mắt anh chỉ dán vào những vật chứng nằm trên sàn.
Anh từ từ cúi xuống, nhặt cuốn sổ tiết kiệm lên. Bàn tay anh lướt qua con số 50 triệu, rồi dừng lại ở dòng chữ “Người thụ hưởng”. Tên anh và tên vợ anh. Một cơn giận giữ lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Anh cuối cùng đã hiểu. Anh hiểu những bữa cơm đạm bạc đến khó tin. Anh hiểu ánh mắt lảng tránh của em gái mỗi khi anh hỏi nó có sống quen không. Anh hiểu cả sự im lặng của nó khi anh đưa trả lại 3 triệu đồng tháng đầu tiên. Nó không phải không cần tiền, mà là nó đang thực hiện một kế hoạch trả ơn đầy cay đắng.
“Em đã làm gì nó?” Giọng anh vang lên, không lớn nhưng sắc như dao, cắt đứt tiếng khóc của người vợ.
Cô giật nảy mình, ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn chồng. Lần đầu tiên trong đời, cô thấy trong mắt anh một sự xa lạ và khinh bỉ đến đáng sợ. Cô muốn giải thích, muốn thanh minh, nhưng cổ họng nghẹn đắng, không thể thốt ra một lời. Mọi lời bào chữa đều trở nên vô nghĩa trước sự thật phơi bày trần trụi.
Sự im lặng của cô càng khiến cơn giận của người chồng bùng lên. Anh siết chặt cuốn sổ trong tay, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Tôi hỏi em, trong suốt một năm qua, em đã đối xử với em gái tôi như thế nào?”
Cảm giác tội lỗi và xấu hổ ập đến như một cơn sóng thần, nhấn chìm toàn bộ lý trí của cô. Cô khuỵu hẳn xuống sàn, hai tay ôm lấy chân chồng, nước mắt tuôn như mưa. Giọng cô lạc đi, vỡ vụn trong tiếng nấc.
“Anh ơi… về rồi à anh… Em… em sai rồi. Em thật sự sai rồi!”
Cô ngẩng đầu, gương mặt bê bết nước mắt, nhìn anh với ánh mắt van lơn tuyệt vọng.
“Em… em là một người chị tồi tệ… Em là một người vợ không ra gì… Em đã không cho em ấy ăn uống tử tế… Em đã ghét bỏ em ấy… Anh ơi… em xin lỗi… Em sai rồi…”
Những lời thú tội muộn màng bật ra trong sự tủi hổ cùng cực. Cô cứ nghĩ chồng sẽ hét vào mặt cô, sẽ mắng chửi cô. Nhưng không. Anh chỉ đứng im, nhìn cô bằng ánh mắt đã chết. Anh nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát, gỡ tay cô ra khỏi chân mình.
“Muộn rồi.”
Chỉ hai từ, nhưng nó như một nhát búa giáng thẳng vào tim cô. Anh không thèm nhìn cô thêm một giây nào nữa, quay người, bước thẳng ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Tiếng cửa đóng vang lên như một bản án tử hình, bỏ lại cô một mình với sự đổ nát, với nỗi ân hận sẽ gặm nhấm cô đến hết cuộc đời.”
“Tiếng khóc của người vợ tắt lịm, chỉ còn lại những cơn nấc nghẹn đứt quãng trong căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ. Mỗi giây trôi qua như một nhát dao cứa sâu thêm vào vết thương tội lỗi đang rỉ máu trong tim cô. Cô cứ quỳ như vậy, không biết bao lâu, cho đến khi tiếng tay nắm cửa xoay một lần nữa. Cánh cửa bật mở.
Chồng cô đứng đó, sừng sững như một pho tượng. Cơn giận dữ lạnh lẽo ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên sự hoảng hốt và một nỗi quyết tâm tuyệt vọng. Anh đã đưa ra quyết định của mình trong vài phút ngắn ngủi. Giận vợ, anh có thể để sau. Tìm em gái, phải làm ngay bây giờ.
Anh không nói một lời nào. Anh bước nhanh về phía cô, cúi xuống, nắm chặt lấy cổ tay cô và kéo mạnh cô đứng dậy. Sức của anh khiến cô lảo đảo.
“Đi!”
Một từ duy nhất, khô khốc và ra lệnh. Anh không đợi cô trả lời, quay người sải bước nhanh ra phía cửa, tay vơ vội chùm chìa khóa xe trên tủ giày. Người vợ, vẫn còn bàng hoàng và ngơ ngác, chỉ biết líu ríu chạy theo sau anh như một cái bóng. Cuốn sổ tiết kiệm và hai chiếc áo len vẫn nằm trơ trọi trên sàn nhà, một chứng tích câm lặng cho tội lỗi của cô.
Chiếc xe lao ra khỏi con ngõ nhỏ như một mũi tên. Trong không gian chật hẹp của ô tô, sự im lặng còn nặng nề hơn cả ngàn lời trách móc. Anh siết chặt vô lăng, đôi mắt dán chặt vào con đường phía trước, quai hàm bạnh ra vì cố kìm nén. Anh đang lái xe bằng tất cả bản năng, bằng tất cả sự hối hận và lo lắng đang thiêu đốt ruột gan.
Người vợ ngồi bên ghế phụ, hai tay đan vào nhau, run rẩy. Cô không dám nhìn anh, chỉ có thể nhìn những vệt đèn đường lướt qua cửa kính, nhòe đi trong nước mắt. Một hy vọng mỏng manh le lói trong lòng cô, hy vọng họ sẽ đến kịp, hy vọng cô còn có cơ hội để nói một lời xin lỗi.
“Làm ơn… xin hãy còn kịp…” Cô lẩm bẩm, một lời cầu nguyện tuyệt vọng.
Bến xe thành phố hiện ra trước mắt, ồn ào và hỗn loạn ngay cả khi đêm đã về khuya. Anh phanh xe gấp ngay lối vào, không thèm tìm chỗ đỗ. Cả hai cùng lao ra ngoài, hòa vào dòng người đông đúc.
“Nó… nó có thể đi đâu?” Anh quay sang hỏi, giọng khản đặc.
Cô lắc đầu trong vô vọng, nước mắt lại trào ra. “Em không biết… Em thật sự không biết…”
Họ như hai người điên, chạy khắp các sảnh chờ, len lỏi qua những hàng ghế, gọi tên em gái trong vô vọng. Nhưng tiếng gọi của họ nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng rao của các nhà xe, tiếng động cơ gầm rú. Cuối cùng, như sực tỉnh, anh kéo tay cô chạy về phía quầy vé.
“Cho hỏi!” Anh gần như hét lên với nhân viên bán vé. “Chuyến xe đi thành phố X, chuyến cuối trong ngày… đã chạy chưa ạ?”
Người nhân viên ngước mắt lên, uể oải nhìn đồng hồ treo tường rồi liếc vào bảng lịch trình.
“Chuyến 8 giờ tối ấy hả? Xe lăn bánh được gần một tiếng rồi anh ơi.”
Câu trả lời nhẹ như không, nhưng lại giáng một đòn chí mạng vào hai con người đang đứng trước mặt. Người chồng sững lại, cả người như bị rút cạn sức lực, anh lảo đảo lùi lại một bước. Người vợ khuỵu xuống, mọi tia hy vọng cuối cùng đã vụt tắt.
Đã quá muộn. Giữa bến xe tấp nập, họ đứng đó, lạc lõng và đơn độc. Chuyến xe mang theo em gái và cả cơ hội sửa sai cuối cùng đã đi xa, bỏ lại họ với sự thật tàn nhẫn và nỗi ân hận không bao giờ nguôi ngoai.”
“Chuyến xe về nhà còn nặng nề gấp vạn lần chuyến đi. Không một lời nào được thốt ra. Anh lái xe, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng, nhưng người vợ biết, tâm trí anh đang ở một nơi nào đó rất xa, trên chuyến xe đã lăn bánh gần một tiếng đồng hồ. Cô ngồi co rúm ở ghế phụ, không dám thở mạnh. Tội lỗi như một tảng đá khổng lồ đè nát lồng ngực cô, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó nhọc.
Về đến nhà, anh lẳng lặng đỗ xe rồi bước vào trước. Cánh cửa phòng ngủ của anh đóng sầm lại, một âm thanh dứt khoát, lạnh lùng, như một lời tuyên án cho cuộc hôn nhân của họ. Người vợ đứng chôn chân giữa phòng khách. Cuốn sổ tiết kiệm và hai chiếc áo len vẫn nằm trên sàn nhà, lạnh lẽo và trơ trọi. Cô không dám nhặt chúng lên.
Cô ngồi sụp xuống ghế sofa trong bóng tối, căn nhà chưa bao giờ tĩnh lặng và đáng sợ đến thế. Sự im lặng của chồng, sự ra đi của em chồng, tất cả như những mũi kim vô hình châm chích vào lương tâm cô. Cô biết mình không thể trốn chạy được nữa. Run rẩy, cô rút điện thoại ra. Bàn tay cô run đến mức phải bấm đến lần thứ ba mới đúng số của em chồng.
Tiếng chuông chờ kéo dài từng giây, mỗi giây như một thế kỷ tra tấn. Cô đã nghĩ em sẽ không nghe máy. Nhưng rồi, đầu dây bên kia có tiếng “”Alo”” khe khẽ.
Giọng nói quen thuộc ấy khiến mọi phòng bị của người vợ sụp đổ. Cô bật khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào không thể kìm lại.
“Em ơi… Chị… chị đây…”
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, dường như cũng bất ngờ.
“Chị…” Cô hít một hơi thật sâu, nước mắt và nước mũi giàn giụa. “Chị xin lỗi… Chị xin lỗi em… Tất cả là lỗi của chị… Chị xin lỗi…”
Cô chỉ có thể lặp đi lặp lại lời xin lỗi trong tiếng nức nở. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho những lời mắng nhiếc, oán trách, thậm chí là căm hận. Bất cứ điều gì cũng được, miễn là nó có thể khiến cô nhẹ lòng hơn một chút.
Thế nhưng, giọng em chồng ở đầu dây bên kia vẫn nhẹ nhàng đến không tưởng, không một chút gợn oán hờn.
“Em không giận chị đâu. Em hiểu mà.”
Câu nói ấy, nhẹ như một cơn gió thoảng, lại có sức sát thương còn hơn cả ngàn vạn lưỡi dao. Người vợ sững sờ, tiếng khóc của cô như tắc nghẹn lại trong cổ họng.
Em chồng nói tiếp, giọng vẫn đều đều: “Chị hãy giữ gìn sức khỏe nhé. Chăm sóc cho anh trai em nữa. Em đến nơi rồi, chị đừng lo.”
Cuộc gọi kết thúc. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay người vợ, rơi xuống tấm thảm mềm không một tiếng động. Cô ngồi lặng đi trong bóng tối, rồi đột nhiên ôm mặt, bật khóc nức nở. Nhưng lần này, cô không khóc vì sợ hãi hay hối hận nữa. Cô khóc vì sự xấu hổ tột cùng. Sự tử tế của em chồng, sự vị tha không một lời oán trách của em, còn cay đắng và đau đớn hơn bất cứ lời trách mắng nào. Nó giống như một tấm gương trong suốt, phản chiếu lại toàn bộ sự nhỏ nhen, ích kỷ và tàn nhẫn của cô một cách rõ ràng nhất. Đó là một cú tát không đau về thể xác, nhưng lại khiến tâm hồn cô rỉ máu.
Trong bóng tối đặc quánh của căn phòng, dưới sức nặng của lòng vị tha ấy, người vợ biết rằng đây chính là bài học đắt giá nhất mà cô sẽ phải mang theo suốt phần đời còn lại.
Thời gian sau đó trôi đi như một dòng sông băng. Ngôi nhà vẫn là ngôi nhà ấy, nhưng hơi ấm đã hoàn toàn biến mất. Giữa hai vợ chồng tồn tại một sự im lặng gần như tuyệt đối. Họ nói với nhau những câu cần thiết, ăn chung một mâm cơm nhưng mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Anh không chì chiết, không đay nghiến, nhưng sự xa cách lạnh lùng của anh còn đáng sợ hơn. Tình yêu đã chết, chỉ còn lại trách nhiệm và những mảnh vỡ của một quá khứ từng hạnh phúc. Người vợ đã cố gắng hàn gắn, nhưng vết nứt do chính tay cô tạo ra đã quá lớn. Mỗi lần cô nhìn vào mắt chồng, cô lại thấy hình ảnh thất vọng của anh ở bến xe đêm đó. Cuốn sổ tiết kiệm đã được cô cất kỹ đi, nhưng hình ảnh của nó vẫn ám ảnh cô trong từng giấc ngủ. Mỗi bữa ăn, nhìn những món ăn tươm tất trên bàn, cô lại nhớ đến những mâm cơm chỉ có rau luộc và lạc rang kéo dài gần một năm trời. Nỗi dằn vặt trở thành người bạn đồng hành không mời mà đến. Cô đã học được bài học về lòng vị tha từ em chồng, nhưng cái giá phải trả chính là sự bình yên trong tâm hồn và hạnh phúc của cả một gia đình. Chuyến xe đêm hôm đó không chỉ mang em chồng đi xa, mà còn chở theo tất cả những gì từng là tốt đẹp nhất trong cuộc sống của cô.”

