Đêm đó ông không ngủ được, ông không biết mình có kiềm chế được không khi ngày ngày ở chung với con dâu, tối tối lại ngủ ngay sát vách, có khi ông còn nghe cả tiếng ngáy nhỏ đều đều của cô. Nhưng ông lại sợ, nếu như có ngày ông không thể kiểm soát được thì sao? Bà con lối xóm biết chuyện thì sẽ như thế nào? Chắc ông chỉ có nước đi theo vợ con mới hết nỗi nhục này. Và rồi cũng đến cái ngày đen tối đó, cái ngày mà chẳng ai nghĩ nó có thể xảy ra.
“Bố ơi, trên trường cu Đức có buổi ngoại khóa, trường tổ chức cho các cháu đi dã ngoại hai ngày một đêm, con đăng ký cho cháu đi nha bố,” Tuyền vừa trong phòng bước ra vừa nói với ông Nhân đang lau mấy cái lư hương trên bàn thờ.
“Lớp có ai đi đông không con? Nhà trường có đảm bảo an toàn không? Chứ con nít cho đi một mình bố không yên tâm,” ông Nhân hỏi. “Có các thầy cô với hội trưởng hội phụ huynh đi kèm các cháu cha bố ạ, bố không phải lo.” “Ừ vậy thì cho cháu nó đi để có thêm nhiều bạn với học được nhiều thứ bên ngoài hơn.” “Dạ con đăng ký cho cháu liền đây, ba ngày sau là cu Đức đi với trường.” Bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận nhé 👇 👇 👇
Ba ngày sau, trong ngôi nhà của ông Nhân, không khí trở nên rộn ràng khác thường. Cu Đức, với khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt lấp lánh, đang hào hứng sắp xếp đồ đạc vào chiếc ba lô nhỏ chuẩn bị cho chuyến dã ngoại. Thằng bé đặt từng bộ quần áo, vài món đồ chơi yêu thích và gói snack vào, miệng không ngừng líu lo kể những điều sẽ làm khi đến khu dã ngoại.
Tuyền ngồi bên cạnh, ân cần gấp gọn từng bộ quần áo cho con, đôi tay cô nhẹ nhàng chỉnh lại nón, khăn choàng. “Con nhớ nghe lời thầy cô nha Đức. Đừng có chạy nhảy lung tung, té ngã là mẹ lo đó. Ăn uống cẩn thận, tối nhớ đắp chăn cho ấm,” Tuyền dặn dò tỉ mỉ, khuôn mặt hiện rõ sự lo lắng xen lẫn yêu thương của người mẹ. Cu Đức gật đầu lia lịa, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi chiếc ba lô chứa đầy kỳ vọng.
Ông Nhân ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ ở góc phòng khách, lặng lẽ quan sát hai mẹ con. Vẻ mặt ông Nhân nặng trĩu suy tư, từng nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Một phần trong ông Nhân cảm thấy vui mừng khôn xiết khi thấy cháu trai mình háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Cu Đức sẽ có những trải nghiệm mới, sẽ lớn khôn hơn. Nhưng niềm vui đó nhanh chóng bị che lấp bởi nỗi sợ hãi và lo âu. Hai ngày một đêm, khoảng thời gian cu Đức vắng nhà, đồng nghĩa với việc ông Nhân và Tuyền sẽ ở lại ngôi nhà của ông Nhân này. Chỉ hai người. Cái ý nghĩ đó như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm can ông Nhân. Ông Nhân cố gắng nén chặt cảm xúc thật của mình, nở một nụ cười gượng gạo khi Tuyền quay sang nhìn ông Nhân. Ông Nhân không muốn bất cứ ai nhận ra những dòng suy nghĩ đen tối đang cuộn trào trong tâm trí mình.
Sáng sớm, trước ngôi nhà của ông Nhân, không khí vẫn còn lành lạnh. Một chiếc xe buýt của trường vừa đỗ xịch lại. Cu Đức, với chiếc ba lô nặng trịch trên lưng, chạy đến ôm chặt ông Nhân.
CU ĐỨC
(Hào hứng)
Con đi nha ông! Con sẽ về kể ông nghe nhiều chuyện vui ạ!
Ông Nhân xoa đầu cháu, cố gắng nở một nụ cười ấm áp, nhưng trong mắt ông Nhân ẩn chứa một nỗi lo lắng khó gọi tên. Cu Đức sau đó chạy lại ôm Tuyền.
TUYỀN
(Âu yếm)
Con đi chơi vui vẻ nha Đức. Nhớ nghe lời thầy cô.
Cu Đức gật đầu lia lịa, rồi vẫy tay chào ông Nhân và Tuyền lần cuối trước khi nhanh chóng leo lên xe. Cánh cửa xe đóng lại, và chiếc xe buýt từ từ lăn bánh, mang theo tiếng cười nói rộn ràng của đám trẻ thơ.
Ông Nhân đứng đó, đôi mắt ông Nhân dõi theo chiếc xe cho đến khi bóng nó khuất hẳn sau khúc cua đường. Một cảm giác trống trải, lạnh lẽo bất chợt xâm chiếm tâm hồn ông Nhân. Cùng với sự biến mất của chiếc xe là một nỗi bất an khó tả dấy lên, lan tỏa khắp lồng ngực ông Nhân. Khoảng thời gian hai ngày một đêm cu Đức vắng nhà bỗng chốc trở nên dài đằng đẵng và đáng sợ trong suy nghĩ của ông Nhân. Ông Nhân siết chặt bàn tay, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Bên cạnh ông Nhân, Tuyền vẫn đứng đó, đôi mắt sáng bừng niềm vui, bàn tay cô nhẹ nhàng vẫy vẫy một cách vô thức. Cô thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng vô hình. Con trai cô đã đi, không khí ngột ngạt trong ngôi nhà của ông Nhân sẽ tạm lắng xuống. Tuyền quay người, bước nhanh vào nhà, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi, hoàn toàn không hay biết đến những dòng suy nghĩ đen tối đang cuộn trào trong tâm trí ông Nhân.
Ông Nhân vẫn đứng đó, giữa khoảng sân trống trải, ánh mắt ông Nhân lạc vào khoảng không vô định, nỗi sợ hãi về những gì sắp xảy ra bủa vây ông Nhân.
Cánh cửa ngôi nhà của ông Nhân khép lại sau lưng Tuyền. Bà bước nhanh vào trong, bỏ lại ông Nhân đứng trơ trọi giữa sân. Ông Nhân bước nặng nề theo sau, bước qua ngưỡng cửa, cảm nhận ngay một sự trống trải đến lạ lùng. Căn nhà vốn dĩ luôn ồn ào với tiếng cười nói của cu Đức nay chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, chiếu những vệt sáng nhạt nhòa lên nền gạch lạnh lẽo ở phòng khách.
Ông Nhân ngồi phịch xuống chiếc ghế sô pha quen thuộc, lưng ông Nhân thẳng đờ, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định. Mỗi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như bị khuếch đại, vang vọng trong không gian, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và bất an cho ông Nhân.
Một lát sau, Tuyền xuất hiện từ bếp, trên tay cầm chiếc khăn lau, bắt đầu công việc dọn dẹp. Cô di chuyển nhẹ nhàng, tiếng động phát ra cũng rất khẽ, nhưng chính sự im lặng của cô lại tạo ra một áp lực vô hình nặng nề. Cô bắt đầu lau dọn bàn ghế ở phòng khách. Thỉnh thoảng, ánh mắt Tuyền lại liếc nhanh về phía ông Nhân, đôi mắt cô không còn vẻ mãn nguyện như lúc sáng, mà thay vào đó là sự dè chừng, thăm dò, như đang chờ đợi điều gì đó.
Ông Nhân cảm nhận rõ ràng những ánh nhìn đó, mặc dù ông Nhân không quay lại. Sống lưng ông Nhân căng cứng. Ông Nhân siết chặt hai bàn tay đặt trên đùi, cố gắng kìm nén sự bực dọc và khó chịu đang cuộn trào trong lòng. Sự im lặng giữa hai người càng lúc càng trở nên nặng nề, như thể có một bức tường vô hình đang từ từ dựng lên, chia cắt họ.
Tuyền lau dọn xong, nhẹ nhàng đặt chiếc khăn xuống mặt bàn, rồi đứng thẳng dậy. Cô không nói một lời nào, chỉ đứng đó, đôi mắt vẫn găm chặt vào gáy ông Nhân. Ông Nhân biết rõ cô đang nhìn mình. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ông Nhân.
ÔNG NHÂN (suy nghĩ nội tâm)
Thôi rồi, đã bắt đầu rồi ư?
Tuyền, không đợi một lời đáp, quay lưng bước về phía bếp. Tiếng xoong nồi lách cách nhỏ nhẹ vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch nhưng lại càng làm không khí thêm ngột ngạt. Ông Nhân ngồi yên tại chỗ, sống lưng vẫn căng cứng, đôi mắt dán chặt vào khoảng không trước mặt. Một lúc sau, mùi thơm dìu dịu của thức ăn bắt đầu lan tỏa khắp căn nhà.
Chẳng mấy chốc, Tuyền mang ra hai bát cơm trắng tinh, một đĩa rau luộc xanh mướt và bát canh cà chua trứng đơn giản, nhưng trông vẫn rất tươm tất. Cô đặt chúng ngay ngắn lên bàn ăn, rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện ông Nhân. Ông Nhân vẫn không nhúc nhích, hai tay siết chặt trên đùi.
Tuyền chỉ cúi đầu, bắt đầu bữa ăn. Tiếng đũa của cô gắp thức ăn va khẽ vào bát, tiếng nhai nhỏ nhẹ, tất cả đều bị khuếch đại trong không gian yên ắng. Ông Nhân cuối cùng cũng miễn cưỡng đứng dậy, bước đến bàn ăn. Ông Nhân ngồi xuống, tay run run cầm đôi đũa, nhưng mắt vẫn cố chấp không nhìn Tuyền. Ông Nhân đảo mắt khắp căn bếp, nhìn lên trần nhà, nhìn xuống nền gạch, tránh né bất cứ ánh nhìn nào có thể vô tình chạm phải Tuyền.
Sự im lặng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Mỗi hạt cơm như nghẹn lại trong cổ họng ông Nhân. Ông Nhân cảm thấy sống lưng ướt đẫm mồ hôi. Khuôn mặt Tuyền thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm trí ông Nhân, đôi môi hồng mọng, đôi mắt đen láy, tất cả những chi tiết mà ông Nhân từng nghĩ là bình thường nay lại trở thành thứ ám ảnh.
ÔNG NHÂN (suy nghĩ nội tâm)
Thằng khốn! Mày đang nghĩ cái gì thế này?
Ông Nhân tự dằn vặt bản thân. Lương tâm ông Nhân cắn rứt, những suy nghĩ ô uế về Tuyền cứ văng vẳng trong đầu, không ngừng tra tấn ông Nhân. Ông Nhân cảm thấy mình thật đê tiện, hèn hạ. Làm sao ông Nhân có thể nghĩ những điều như vậy về con dâu mình, về người vợ của đứa con trai duy nhất? Nỗi nhục nhã như thiêu đốt trái tim ông Nhân. Ông Nhân sợ hãi, nếu chuyện này bại lộ, ông Nhân còn mặt mũi nào nhìn bà con lối xóm, còn mặt mũi nào nhìn xuống suối vàng để đối diện với vợ và con trai đã khuất? Ông Nhân căm ghét bản thân mình tột độ.
Ông Nhân gắp vội vàng một miếng rau, đưa lên miệng mà chẳng cảm nhận được vị gì. Ông Nhân cố gắng ăn thật nhanh, chỉ muốn thoát khỏi bữa trưa địa ngục này. Tuyền vẫn ăn một cách từ tốn, không một tiếng động, không một lời nói. Chính sự bình thản của cô lại càng khiến ông Nhân thêm hoảng loạn. Ông Nhân có cảm giác Tuyền đang nhìn mình, dò xét mình, mặc dù ông Nhân không dám ngẩng đầu lên.
ÔNG NHÂN (suy nghĩ nội tâm)
Thôi, phải dứt khoát chấm dứt thứ cảm xúc bệnh hoạn này!
Ông Nhân đứng dậy khỏi bàn ăn, bước ra phía cửa sau một cách vội vã. Không khí bữa trưa ngột ngạt vẫn còn đeo bám ông. Ông hít một hơi thật sâu, như muốn xua tan mọi thứ. Buổi chiều đã đổ bóng, nắng bắt đầu dịu hơn, nhuộm vàng cả khu vườn. Ông Nhân đi thẳng ra góc vườn thuộc Ngôi nhà của ông Nhân, nơi cỏ dại mọc um tùm, tự tìm cho mình một công việc để làm. Ông cúi xuống, tay thoăn thoắt nhổ từng cụm cỏ, cố gắng dồn hết tâm trí vào công việc chân tay này để khuây khỏa.
Mồ hôi lấm tấm trên trán ông Nhân, nhưng ông dường như không cảm thấy mệt mỏi. Trong đầu ông Nhân, những hình ảnh và suy nghĩ không mong muốn về Tuyền vẫn lởn vởn. Ông Nhân cắn chặt răng, lắc đầu nguầy nguậy như muốn rũ bỏ chúng.
ÔNG NHÂN (suy nghĩ nội tâm)
Phải dẹp bỏ ngay! Đồ khốn nạn!
Ông Nhân gồng mình lên, cố gắng ép bản thân tập trung vào việc làm cỏ, tự nhủ phải kiểm soát bản thân, không được nghĩ đến chuyện sai trái. Từng thớ đất, từng sợi rễ cỏ như muốn kéo ông trở lại thực tại, nhưng tâm trí ông Nhân lại cứ trôi dạt về những ý nghĩ sai trái. Ông Nhân siết chặt tay, nắm lấy một nắm cỏ thật mạnh, cảm giác đau đớn nơi lòng bàn tay như một sự trừng phạt, một lời nhắc nhở.
ÔNG NHÂN (lẩm bẩm, giọng đầy đấu tranh)
Không được… mình không thể làm chuyện đó!
Khuôn mặt ông Nhân nhăn nhó, đầy sự giằng xé. Một bên là bản năng thấp hèn đang trỗi dậy, một bên là lương tâm, là danh dự, là những lời răn dạy đạo đức ăn sâu vào máu thịt. Ông Nhân hít thở dồn dập, đôi mắt ông Nhân ráo hoảnh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây chiều đang lững lờ trôi. Ông Nhân đứng thẳng lưng, bàn tay vẫn còn dính đất và cỏ dại, vẻ mặt đầy kiên quyết và đấu tranh. Ông Nhân biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
Ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua khe cửa sổ Phòng ngủ của ông Nhân, rọi lên tấm chăn mỏng. Đêm đã khuya, và không gian trong Ngôi nhà của ông Nhân chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Nhưng với ông Nhân, đó không phải là sự bình yên. Ông trằn trọc trên giường, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường như một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn mỏng manh của ông. Cu Đức đã vắng nhà đêm đầu tiên, mang theo sự ồn ào, năng động và cả sự hồn nhiên vốn có của nó. Giờ đây, căn nhà trống vắng, và những suy nghĩ đen tối lại có cơ hội trỗi dậy.
Từ Phòng ngủ của Tuyền sát vách, một tiếng ngáy nhỏ đều đều vọng sang. “Khò… khò…” Tiếng ngáy không quá lớn, nhưng trong đêm khuya tĩnh mịch, nó trở nên rõ mồn một, đâm thẳng vào tai ông Nhân. Mỗi tiếng ngáy như một lời chế giễu, một sự thách thức vô hình, khiến ông Nhân càng thêm bứt rứt và khó chịu. Lồng ngực ông Nhân như có lửa đốt, một cảm giác bức bối không thể gọi tên. Ông nghiến răng, lật người qua lại, nhưng tiếng ngáy vẫn đeo bám không rời.
Ông Nhân bật dậy, tấm chăn tuột xuống sàn nhà. Ông bước chân trần ra khỏi giường, cảm nhận sàn gạch lạnh buốt dưới lòng bàn chân. Ông Nhân đi vào bếp, rót một cốc nước lọc đầy ắp. Nước lạnh từ từ trôi xuống cổ họng, cố gắng dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong ông. Ông Nhân tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
ÔNG NHÂN (suy nghĩ nội tâm, đầy căm ghét)
Không được! Mày là đồ khốn nạn!
Ông Nhân lắc đầu mạnh, muốn xua đi những hình ảnh, những ý nghĩ sai trái đang bủa vây. Ông biết mình đang đứng trước bờ vực, và chỉ một chút sơ sẩy, mọi thứ sẽ đổ vỡ. Danh dự của ông, của Vợ/con đã khuất, và cả tương lai của cu Đức, tất cả sẽ tan thành mây khói. Nhưng tiếng ngáy từ phòng Tuyền vẫn len lỏi, như một con quỷ nhỏ thì thầm vào tai ông, khơi dậy bản năng thấp hèn. Ông Nhân mở mắt, nhìn chằm chằm vào cốc nước rỗng trong tay, đôi mắt đỏ ngầu. Cuộc chiến này, vẫn đang tiếp diễn.
Ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, rọi vào Ngôi nhà của ông Nhân, nhưng không đủ xua tan sự u ám vẫn còn vương vấn từ đêm qua. ông Nhân rời khỏi giường, cảm giác nặng nề vẫn còn nguyên trong lồng ngực. Ông bước ra phòng khách, và ngay lập tức, một tiếng ho khan kéo dài vang lên từ Phòng ngủ của Tuyền.
Tuyền loạng choạng bước ra, ôm chặt ngực, đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt tái nhợt. Cô cố gắng kìm nén cơn ho, nhưng mỗi nhịp thở lại thêm nặng nhọc.
ÔNG NHÂN
(Giả vờ quan tâm, giọng hơi khàn)
Con có sao không Tuyền? Sao trông con mệt mỏi vậy?
Tuyền lại ho thêm một tràng, khẽ lắc đầu, yếu ớt tựa vào khung cửa. Sắc mặt cô càng lúc càng tệ, rõ ràng là cô đang sốt.
ÔNG NHÂN
(Tiến lại gần hơn, cố tỏ vẻ lo lắng)
Con sốt rồi. Để bố đi mua thuốc cho con. Con cứ ngồi nghỉ đây đi.
Tuyền ngước đôi mắt mờ mịt nhìn ông Nhân, rồi chậm rãi lắc đầu. Cô không muốn ông Nhân phải bận tâm, hoặc có lẽ cô quá yếu để nói thành lời. Sự từ chối yếu ớt của Tuyền, ánh mắt mệt mỏi và thân hình tiều tụy của cô, tất cả như một tín hiệu. ông Nhân nhìn chằm chằm vào Tuyền, khóe môi khẽ nhếch lên, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt ông.
ÔNG NHÂN
(Suy nghĩ nội tâm, đầy hiểm độc)
Cơ hội đã tới. Không ngờ lại dễ dàng đến thế.Ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, rọi vào Ngôi nhà của ông Nhân, nhưng không đủ xua tan sự u ám vẫn còn vương vấn từ đêm qua. ông Nhân rời khỏi giường, cảm giác nặng nề vẫn còn nguyên trong lồng ngực. Ông bước ra phòng khách, và ngay lập tức, một tiếng ho khan kéo dài vang lên từ Phòng ngủ của Tuyền.
Tuyền loạng choạng bước ra, ôm chặt ngực, đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt tái nhợt. Cô cố gắng kìm nén cơn ho, nhưng mỗi nhịp thở lại thêm nặng nhọc.
ÔNG NHÂN
(Giả vờ quan tâm, giọng hơi khàn)
Con có sao không Tuyền? Sao trông con mệt mỏi vậy?
Tuyền lại ho thêm một tràng, khẽ lắc đầu, yếu ớt tựa vào khung cửa. Sắc mặt cô càng lúc càng tệ, rõ ràng là cô đang sốt.
ÔNG NHÂN
(Tiến lại gần hơn, cố tỏ vẻ lo lắng)
Con sốt rồi. Để bố đi mua thuốc cho con. Con cứ ngồi nghỉ đây đi.
Tuyền ngước đôi mắt mờ mịt nhìn ông Nhân, rồi chậm rãi lắc đầu. Cô không muốn ông Nhân phải bận tâm, hoặc có lẽ cô quá yếu để nói thành lời. Sự từ chối yếu ớt của Tuyền, ánh mắt mệt mỏi và thân hình tiều tụy của cô, tất cả như một tín hiệu. ông Nhân nhìn chằm chằm vào Tuyền, khóe môi khẽ nhếch lên, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt ông.
ÔNG NHÂN
(Suy nghĩ nội tâm, đầy hiểm độc)
Cơ hội đã tới. Không ngờ lại dễ dàng đến thế.
ông Nhân, với tia sáng lạnh lẽo vừa lóe lên trong mắt, nhanh chóng che giấu nó bằng vẻ mặt đầy lo lắng. Hắn quay người, bước vội vào bếp. ông Nhân lục lọi tủ thuốc, tìm thấy vỉ thuốc hạ sốt, rồi bắt tay vào nấu cháo. Hắn đổ gạo vào nồi, thêm nước, và bắt đầu khuấy. Mùi hành phi thơm lừng nhanh chóng lan tỏa khắp Ngôi nhà của ông Nhân, tạo nên một khung cảnh ấm cúng, hoàn toàn trái ngược với những suy nghĩ đen tối đang cuộn trào trong tâm trí hắn. Từng hành động của ông Nhân đều toát lên vẻ sốt sắng, quan tâm, nhưng ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Tuyền, đang ngồi tựa vào khung cửa, yếu ớt và mệt mỏi. Hắn nghiền thuốc, cẩn thận cho vào một chén nước nhỏ.
Khi cháo vừa chín tới, ông Nhân múc ra bát, bưng cẩn thận cùng chén thuốc. Hắn bước về phía Phòng ngủ của Tuyền, cửa phòng vẫn hé mở.
ÔNG NHÂN
(Giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng sự giả tạo)
Tuyền, con ăn chút cháo nóng cho khỏe rồi uống thuốc. Để lâu nguội mất.
Tuyền ngước lên, đôi mắt mờ mịt vì sốt nhìn ông Nhân đang đứng ở cửa. Cô cố gắng ngồi thẳng dậy, ánh mắt lướt qua bát cháo bốc khói và chén thuốc.
TUYỀN
(Giọng yếu ớt, lẫn sự bất ngờ và cảm động)
Bố… bố nấu cháo cho con sao? Bố vất vả rồi, con cảm ơn bố.
ông Nhân đặt bát cháo và chén thuốc lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường Tuyền. Hắn khẽ đặt tay lên trán cô, giả vờ kiểm tra nhiệt độ.
ÔNG NHÂN
(Giọng trầm ấm, đầy vẻ xót xa)
Sốt cao lắm. Con cố gắng ăn hết cháo, uống thuốc rồi nghỉ ngơi. Có gì cứ gọi bố.
Tuyền nhìn ông Nhân, ánh mắt cô lần đầu tiên hiện lên sự cảm kích chân thành. Cái nhìn đó dường như xóa nhòa đi mọi khoảng cách, mọi sự dè chừng mà cô vẫn giữ bấy lâu nay. Trong khoảnh khắc đó, Tuyền thấy ông Nhân không còn là người cha chồng lạnh lùng, khó gần nữa, mà là một người thân đang thực sự lo lắng cho mình.
ông Nhân lùi lại một bước, nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Hắn nhìn Tuyền, nhìn sự tin tưởng vừa nhen nhóm trong đôi mắt cô, và cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự hưng phấn đến tột độ.
ÔNG NHÂN
(Suy nghĩ nội tâm, lạnh lẽo và quyết đoán)
Con mồi đã mắc bẫy. Giờ thì… chỉ cần đẩy nhẹ thêm một chút.
Ông Nhân lùi lại một bước, nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Hắn nhìn Tuyền, nhìn sự tin tưởng vừa nhen nhóm trong đôi mắt cô, và cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự hưng phấn đến tột độ.
ÔNG NHÂN
(Suy nghĩ nội tâm, lạnh lẽo và quyết đoán)
Con mồi đã mắc bẫy. Giờ thì… chỉ cần đẩy nhẹ thêm một chút.
Ông Nhân tiến lại gần, đưa bát cháo nóng hổi cho Tuyền. Khi cô chìa tay ra đón, ngón tay hắn vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. Một cảm giác rùng mình khó tả chạy dọc sống lưng ông Nhân, khiến tim hắn đập loạn xạ, từng mạch máu như giãn nở vì một sự kích thích không tên. Tuyền hơi giật mình trước cái chạm bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng rút tay lại, ánh mắt thoáng chút bối rối rồi trở lại vẻ mệt mỏi ban đầu. Cô không để ý nhiều, chỉ nghĩ đó là một sự vô tình nhỏ nhặt.
Lòng ông Nhân bỗng chốc trở nên hỗn loạn, một sự kích động cuộn trào, dâng lên đến tận cổ họng. Hắn vội vàng quay người, bước nhanh ra khỏi Phòng ngủ của Tuyền, cố gắng che giấu khuôn mặt đang nóng bừng và đôi mắt đầy vẻ bối rối, kích động của mình. Hắn đóng cửa phòng Tuyền lại, tựa lưng vào tường hành lang, lồng ngực phập phồng, hơi thở gấp gáp.
Suốt buổi tối hôm đó, ông Nhân không sao chợp mắt được. Dù đã cố gắng xua đi những cảm giác hỗn loạn và khó chịu, nhưng cái chạm tay vô tình và ánh mắt bối rối của Tuyền cứ lởn vởn trong tâm trí hắn. Hắn nằm trên giường, trằn trọc hết lần này đến lần khác, cảm thấy một sự bức bối không tên.
Đến nửa đêm, từ Phòng ngủ của Tuyền vọng sang những tiếng rên rỉ yếu ớt, rồi chuyển thành tiếng thở dốc nặng nề và những lời lẩm bẩm không rõ ràng. Ông Nhân giật mình, lập tức ngồi bật dậy. Hắn lắng nghe một lúc, rồi không chần chừ, vội vã chạy sang Phòng ngủ của Tuyền.
Cánh cửa chỉ khép hờ. Ông Nhân nhẹ nhàng đẩy vào. Cảnh tượng bên trong khiến hắn sững sờ. Tuyền nằm co ro trên giường, chăn màn xô lệch, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi vã ra như tắm. Cô thở từng hơi gấp gáp, đôi môi khô khốc liên tục mấp máy. Cơn sốt đã trở nặng hơn rất nhiều, đẩy cô vào trạng thái mê man.
Một sự lo lắng thực sự trỗi dậy trong lòng ông Nhân. Hắn cảm thấy một cơn nhói buốt khi nhìn thấy Tuyền yếu ớt đến vậy. Hắn chợt nghĩ đến người Vợ/con đã khuất của mình, đến nỗi nhục nhã mà hắn sợ hãi nếu có chuyện gì xảy ra.
ÔNG NHÂN
(Lẩm bẩm)
Trời ơi… con bé này…
Hắn tiến đến gần giường, đưa tay lên trán Tuyền. Da thịt cô nóng hổi như lửa đốt. Tuyền khẽ cựa mình, tiếng rên rỉ yếu ớt lại vang lên. Ông Nhân nhìn xuống khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt nhắm nghiền của cô, và một ý nghĩ khác, lạnh lẽo hơn, lại len lỏi vào tâm trí hắn. Sự bất lực, yếu đuối của cô giờ đây không chỉ gợi lên sự lo lắng mà còn một thứ gì đó đen tối, một thứ cám dỗ đã âm ỉ từ lâu.
Ông Nhân rút tay lại, ánh mắt hắn lướt khắp căn phòng, rồi dừng lại trên cánh cửa phòng Tuyền, giờ đây đã mở rộng. Ngôi nhà của ông Nhân chìm trong sự tĩnh mịch của đêm khuya, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của Tuyền và tiếng tim hắn đập dồn dập.
ÔNG NHÂN
(Suy nghĩ nội tâm, sắc lạnh)
Chẳng có ai biết…
Ông Nhân lại gần hơn, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt đỏ bừng của Tuyền. Hắn do dự một thoáng, rồi đưa tay đặt lên trán cô. Nhiệt độ bỏng rát dưới lòng bàn tay khiến ông Nhân giật mình. Cơn sốt của Tuyền không hề thuyên giảm, thậm chí còn nặng hơn.
Một sự lúng túng bao trùm ông Nhân. Hắn muốn kéo Tuyền dậy, đưa cô đi bệnh viện, nhưng hai chân như đóng đinh xuống sàn. Nỗi lo lắng chân thật cho Tuyền, cho cái nhìn của Bà con lối xóm nếu chuyện gì xảy ra, và cả những ý nghĩ đen tối vẫn cuộn trào trong tâm trí, ghì chặt hắn lại. Ông Nhân run rẩy, cả người đổ mồ hôi. Hắn nhìn Tuyền, nhìn căn phòng cô quạnh, rồi lại nhìn chính đôi tay mình đang run lên.
ÔNG NHÂN
(Hỏi nhỏ, giọng run run, như đang tự nói với chính mình)
Con nóng quá Tuyền ơi… con có muốn đi bệnh viện không?
Tuyền chỉ khẽ rên lên một tiếng ú ớ, cơ thể cô như chìm sâu hơn vào chiếc giường, lún vào cơn mê man không lối thoát. Ông Nhân chờ đợi, nhưng không có lời đáp lại, chỉ là hơi thở nặng nề và tiếng rên khe khẽ. Ông Nhân nhìn quanh căn phòng. Im ắng. Vắng lặng. Không một bóng người. Cu Đức đang vắng nhà, đi dã ngoại. Bà con lối xóm chắc đã ngủ say. Không ai biết ông Nhân đang ở đây, trong phòng của Tuyền.
Một ý nghĩ đáng sợ, lạnh lẽo bất chợt lướt qua tâm trí ông Nhân, như một cái bóng vụt tắt nhưng để lại dư âm ghê rợn. Nếu Tuyền cứ như thế này… Nếu cô ta không còn ở đây nữa… Tất cả rắc rối sẽ biến mất. Nỗi nhục nhã sẽ tan đi. Ông Nhân cảm thấy một sự giằng xé dữ dội. Một bên là lương tâm, là đạo nghĩa, là nỗi sợ hãi cái chết; một bên là sự giải thoát khỏi gánh nặng đang đè nén ông suốt bấy lâu.
Ông Nhân lùi lại vài bước, mồ hôi ướt đẫm trán. Đôi mắt ông đảo liên tục giữa gương mặt đỏ bừng của Tuyền và cánh cửa phòng. Ông Nhân siết chặt nắm đấm, sự đấu tranh nội tâm lên đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực, giữa đúng và sai, giữa sự sống và cái chết, bế tắc hoàn toàn.
Ông Nhân nhìn gương mặt đỏ bừng của Tuyền, đôi mắt mờ đi trong ánh đèn lờ mờ hắt ra từ hành lang. Hắn hít một hơi thật sâu, dường như để gom hết can đảm còn lại, hoặc để xua đi chút lương tri cuối cùng. Nỗi nhục nhã, sự bế tắc và cả nỗi tức giận tích tụ bấy lâu dường như đã lấn át mọi rào cản đạo đức trong tâm trí ông Nhân. Hắn không lùi lại nữa.
Ông Nhân tiến thêm một bước, rồi lại một bước. Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực hắn vọng vang khắp căn phòng, át cả tiếng thở đều đều của Tuyền. Hắn cúi người xuống, gương mặt khắc khổ áp sát Tuyền đến mức hắn có thể cảm nhận hơi ấm phả ra từ cơ thể cô. Một tay ông Nhân giơ lên, những ngón tay khô ráp, run rẩy, khẽ chạm vào vai Tuyền.
Tuyền khẽ rên một tiếng nhỏ, một âm thanh yếu ớt như tiếng mèo con, cơ thể cô nhích nhẹ như muốn tránh đi, nhưng cơn mê quá sâu khiến cô không đủ sức để phản kháng. Tay ông Nhân giữ chặt hơn, những lời dằn vặt về đạo nghĩa, về vợ/con đã khuất, về cu Đức, tất cả chợt ùa về, gào thét trong tâm trí ông Nhân. Nhưng rồi, hắn nhắm nghiền mắt lại, như thể muốn đẩy lùi tất cả ra khỏi thế giới của mình. Giới hạn đã bị phá vỡ. Mọi giằng xé nội tâm đã bị nhấn chìm bởi một quyết định lạnh lùng, tàn nhẫn. Ông Nhân đã vượt qua lằn ranh.
Sáng hôm sau, ánh nắng nhạt len lỏi qua khe cửa, chiếu rọi vào căn phòng lạnh lẽo. Ông Nhân mở bừng mắt, lồng ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Một cơn buồn nôn dội lên, hắn lập tức ngồi bật dậy. Hàng loạt hình ảnh tối tăm, mờ mịt của đêm qua ùa về, rõ ràng đến đáng sợ. Ông Nhân vội vàng ôm đầu, cố gắng đẩy lùi chúng đi, nhưng nỗi hối hận tột cùng đã bóp nghẹt cổ họng hắn. Hắn cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Nỗi sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể, thấm vào từng tế bào. Nếu mọi chuyện bại lộ, hắn sẽ đối mặt với sự phán xét của bà con lối xóm, với nỗi nhục nhã mà cả vợ/con đã khuất cũng không thể dung thứ. Hắn nhìn sang bên cạnh.
Tuyền vẫn còn nằm đó, cơ thể yếu ớt, làn da tái nhợt. Cô khẽ rên một tiếng, đôi mắt từ từ mở ra. Ánh mắt Tuyền trống rỗng, vô hồn, nhưng rồi một tia hoang mang, sợ hãi chợt lóe lên khi cô nhìn thấy ông Nhân. Không khí trong phòng đặc quánh sự im lặng đến đáng sợ, nặng nề đến mức cả hai người đều cảm thấy khó thở. Nước mắt Tuyền bắt đầu chảy dài trên gò má, thấm ướt mái tóc.
Tuyền cố gắng cử động, nhưng toàn thân đau nhức, rã rời. Cô nhìn ông Nhân với ánh mắt đầy chất vấn, run rẩy thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy: “Chuyện gì đã xảy ra…?”
Tuyền vừa dứt lời, một âm thanh chát chúa, quen thuộc vang lên từ phía cổng. TIẾNG CÒI XE Ô TÔ CỦA TRƯỜNG, rõ ràng không lẫn vào đâu được.
Ông Nhân giật thót mình, cơ thể như bị điện giật. Hắn lập tức quay phắt đầu về phía cửa sổ, đôi mắt trợn trừng, đồng tử giãn ra vì kinh hoàng. Mồ hôi lạnh lập tức túa ra như tắm, thấm ướt lưng áo. Cu Đức đã về. Nhanh như vậy sao? Nỗi lo sợ bị phanh phui, nỗi nhục nhã mà hắn sẽ phải gánh chịu nếu bà con lối xóm hay biết, bỗng chốc đè nặng lên lồng ngực.
Tuyền cũng nghe thấy tiếng còi. Một luồng điện giật chạy dọc sống lưng cô. Gương mặt Tuyền đang tái nhợt bỗng biến sắc hoàn toàn, từng đường nét co rúm lại trong nỗi sợ hãi tột độ. Cô cố gắng gượng dậy, nhưng toàn thân đau nhức, rã rời không cho phép. Nước mắt không ngừng lăn dài trên gò má, mang theo cả sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Tiếng còi xe lại vang lên, như một hồi chuông báo tử gõ thẳng vào tâm trí cả hai người.
TIẾNG CÒI XE LẦN THỨ BA. Cánh cổng sắt kẽo kẹt mở.
Cu Đức, với chiếc ba lô nhỏ sau lưng, phóng như bay vào nhà. Khuôn mặt thằng bé rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch và phấn khích. Nó vừa chạy vừa huyên thuyên kể lể.
CU ĐỨC
(Hớn hở)
Ông ơi, mẹ ơi! Ở trại dã ngoại vui lắm ông ạ! Con được học cách dựng lều, rồi còn nướng khoai nữa! Cô giáo kể nhiều chuyện ma hay cực luôn! Mấy bạn còn sợ hết hồn…
Thằng bé dừng phắt lại ở cửa phòng khách. Nụ cười trên môi vụt tắt. Không khí trong ngôi nhà của ông Nhân đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Trên giường, Tuyền vẫn nằm co ro, tấm chăn mỏng manh quấn chặt lấy người, gương mặt vùi sâu vào gối, chỉ để lộ những tiếng nức nở yếu ớt. Bên cạnh, ông Nhân đứng sững sờ như một pho tượng đá, mặt ông Nhân tái mét, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía không trung. Mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán ông Nhân.
Cu Đức ngây thơ nhìn từ mẹ sang ông nội, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
CU ĐỨC
Ông ơi, mẹ ơi, sao vậy ạ?
Không gian im lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng nức nở của Tuyền và tiếng chim hót líu lo bên ngoài, như trêu ngươi sự tĩnh mịch đau lòng bên trong. Ông Nhân nhắm mắt lại, một thoáng đau đớn lướt qua gương mặt ông Nhân. Lời nói non nớt của cu Đức như một nhát dao nữa cứa vào vết thương lòng, nhắc nhở ông Nhân về những gì vừa xảy ra.
Ông Nhân mở mắt, nhìn đứa cháu nội với đôi mắt đục ngầu. Khuôn mặt Tuyền vẫn úp vào gối, như muốn chôn vùi tất cả nỗi hổ thẹn và đau đớn. Tiếng hỏi của cu Đức, trong trẻo và hồn nhiên đến lạ, lại càng khắc sâu thêm sự tăm tối đang bao trùm căn nhà của ông Nhân. Có lẽ, những gì đã xảy ra, dù cố giấu giếm đến đâu, cũng không bao giờ có thể tan biến hoàn toàn. Nó sẽ trở thành một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, nhắc nhở ông Nhân về những lựa chọn, những khoảnh khắc yếu lòng. Cuộc đời, đôi khi, lại đẩy con người vào những ngã rẽ không ngờ, nơi ranh giới giữa đúng và sai trở nên lu mờ, nơi lý trí và bản năng giằng xé.
Ông Nhân không biết phải nói gì, phải giải thích ra sao cho đứa cháu. Sự bình yên trong ngôi nhà của ông Nhân, thứ mà ông Nhân tưởng đã nắm giữ, giờ đây tan vỡ như bong bóng xà phòng. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, một sự im lặng chất chứa nỗi sợ hãi, sự hối hận, và cả một tương lai bất định. Ông Nhân biết, chặng đường phía trước sẽ dài và khó khăn biết nhường nào. Để chuộc lại, để hàn gắn, để tìm lại sự thanh thản trong tâm hồn, không chỉ riêng ông Nhân, mà cả Tuyền, sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bất cứ điều gì họ từng nghĩ. Dù cuộc đời có nghiệt ngã đến đâu, dù những sai lầm có lớn đến mức nào, vẫn luôn có một tia hy vọng mỏng manh. Tia hy vọng ấy có thể đến từ sự tha thứ, từ lòng bao dung, hay đơn giản chỉ là từ sự dũng cảm đối diện với sự thật và bắt đầu lại. Nhưng liệu, họ có tìm được tia hy vọng đó không? Trong ánh mắt ngây thơ của cu Đức, ông Nhân chợt thấy một điều gì đó tinh khiết, chưa bị vấy bẩn bởi những toan tính, những dục vọng của người lớn. Có lẽ, chính sự trong sáng đó, sẽ là con đường dẫn lối, dù chậm rãi, dù đau đớn, để họ tìm về ánh sáng. Mọi thứ sẽ cần thời gian. Rất nhiều thời gian.

