6 năm sống chung với chồng ʜᴀᴍ ᴍê ᴄờ ʙạᴄ, ɴʜà ʙáɴ ʜếᴛ, ɴợ ᴄʜồɴɢ ᴄʜấᴛ, cho đến một ngày ᴄᴏɴ ɢáɪ mang về tờ giấy từ trường chỉ một câu trong đó làm tôi ᴄʜảʏ ɴướᴄ ᴍắᴛ: “Mẹ ơi cô giáo bảo con có quyền chọn ai là bố…”
Sáu năm lấy anh Hùng, tôi học được cách nghe tiếng gõ cửa mà ᴛɪᴍ ᴠẫɴ ᴋʜôɴɢ ʀớᴛ xᴜốɴɢ. Gõ nhẹ là hàng xóm hỏi thăm. Gõ dồn dập, mạnh và không kiên nhẫn… là người đòɪ ɴợ.
Ngày cưới, tôi tên Lan, hai mươi sáu tuổi, tin rằng “đàn ông ai chẳng có lúc sᴀ ɴɢã”. Anh Hùng hiền với tôi, ᴛʜươɴɢ ᴄᴏɴ ɴíᴛ, ʟạɪ ᴄʜịᴜ ᴋʜó ʟàᴍ ᴘʜụ ʜồ.
Rồi một tối anh theo bạn “đáɴʜ ᴠàɪ ᴠáɴ cho vui”. ᴠàɪ ᴠáɴ ᴛʜàɴʜ ᴠàɪ đêᴍ. ᴠàɪ đêᴍ ᴛʜàɴʜ ᴄʜɪếᴄ xᴇ ᴍáʏ đᴇᴍ ᴄắᴍ. ᴋʜɪ ᴛôɪ sɪɴʜ ʙé ᴍᴀɪ, anh bế con mà mắt vẫn dán vào điện thoại, lướt ᴋèᴏ ʙóɴɢ đá như người ta lướt tin thời tiết.
Nhà ba mẹ cho, tôi ʙáɴ đɪ để “ᴛʀả ɴợ ᴍộᴛ ʟầɴ cho xong”. Anh hứa sẽ làm lại. Hai tháng sau, anh lại ᴠᴀʏ. Lần này là ᴠᴀʏ ɴóɴɢ, ɢɪấʏ ᴛʀắɴɢ ᴍựᴄ đᴇɴ, ᴋèᴍ ɴʜữɴɢ ᴄᴜộᴄ ɢọɪ ʟúᴄ ɴửᴀ đêᴍ. ᴛôɪ ǫᴜỳ xᴜốɴɢ xɪɴ anh dừng lại. Anh bảo: “Em không hiểu. Chỉ cần ɢỡ ᴍộᴛ ᴋèᴏ là đủ.” Tôi hiểu chứ. Tôi hiểu cái “đủ” ấy ɢɪốɴɢ ᴄáɪ ʜố ᴋʜôɴɢ đáʏ.
Có lần, tôi ɢɪấᴜ sổ ʜộ ᴋʜẩᴜ ᴠàᴏ đáʏ ᴛʜùɴɢ ɢạᴏ ᴠì s.ợ ᴀɴʜ đᴇᴍ đɪ ᴄắᴍ. Anh ʟụᴄ ᴛᴜɴɢ ᴘʜòɴɢ ᴛʀọ, đậᴘ ᴠỡ ᴄáɪ ʙáᴛ ᴍᴇɴ mẹ tôi gửi lên. Mai đứng nép sau lưng tôi, mắt mở tròn, rồi tối đó con hỏi nhỏ: “Bố sao ʜᴀʏ ɴóɴɢ vậy mẹ?” Tôi không trả lời được.
Sáng hôm đó, tôi đi làm ở tiệm may, vừa ᴄầᴍ ᴋéᴏ ᴠừᴀ ᴛíɴʜ ᴛᴏáɴ xᴇᴍ ᴄᴜốɪ ᴛʜáɴɢ ᴄó đủ ᴛɪềɴ ʜọᴄ cho Mai không. Chiều đón ᴄᴏɴ, ᴛôɪ ᴛʜấʏ ᴍᴀɪ ôᴍ ᴄʜặᴛ một tờ giấy A4, ᴍặᴛ ɴɢʜɪêᴍ như đang giữ bí mật lớn. Về tới phòng trọ, con trải giấy ra trước mặt tôi.
Đó là phiếu bài tập “ǫᴜʏềɴ ᴛʀẻ ᴇᴍ” của trường. Ở góc có dòng chữ cô giáo ɢạᴄʜ đỏ: “ᴛʀẻ ᴇᴍ ᴄó ǫᴜʏềɴ đượᴄ ʙảᴏ ᴠệ, được sống trong môi trường an toàn và có quyền bày tỏ ý kiến về người chăm sóc.”
Mai lí nhí: “Mẹ ơi… cô giáo bảo con có quyền chọn ai là bố…”
Câu nói ấy ᴄắᴛ ᴘʜăɴɢ sợɪ ᴅâʏ ᴛôɪ ʙấᴜ ᴠíᴜ bấy lâu. Tôi nghe ᴛɪếɴɢ ᴛʜở ᴄủᴀ ᴍìɴʜ ɴʜư ᴛɪếɴɢ ɢɪó ʟọᴛ ǫᴜᴀ ᴄửᴀ sổ ᴍéᴏ. Tôi ɴʜìɴ ᴄᴏɴ, ɴʜìɴ ᴠếᴛ ʙầᴍ ᴄũ ᴛʀêɴ ᴄáɴʜ ᴛᴀʏ ᴍìɴʜ—ᴠếᴛ ᴀɴʜ ʜùɴɢ ʙóᴘ ᴋʜɪ ᴛôɪ ɢɪấᴜ tiền học. Điện thoại ʀᴜɴɢ, ᴄʜỉ ᴋịᴘ ʜɪệɴ ʜᴀɪ ᴄʜữ “đòɪ ɴợ”.
Bên ngoài, tiếng xe máy ᴅừɴɢ ɢấᴘ. ᴀɪ đó ɢõ ᴄửᴀ ʙᴀ ᴄáɪ, ʀồɪ đậᴘ ᴍạɴʜ…Xem tiếp ở dưới phần bình luận
Lan đã run rẩy thả tờ bài tập quyền trẻ em xuống bàn, tay siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Mai, kéo con sát vào người. Mai ngước mắt nhìn mẹ, không nói một lời, chỉ lùi lại sau lưng Lan, nắm chặt vạt áo sơ mi cũ của mẹ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Tiếng gõ cửa đã đập mạnh liên tục, rung cả khung cửa gỗ của phòng trọ. Lan biết rõ tiếng gõ này – dồn dập, không kiên nhẫn, đúng như những lần người đòi nợ ghé trước đây. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, bước chậm rãi về phía cửa.
Tay Lan đã run lẩy bẩy xoay chốt cửa, đẩy hé cánh cửa. Gió lùa vào, mang theo mùi thuốc lá nồng nặc. Hai thanh niên đứng ngoài, cả hai đều đeo kính đen, khuôn mặt phủ đầy hình xăm, áo khoác tối màu bó sát người.
Tên thanh niên đứng bên trái, tóc cắt cua, bước lên nửa bước, ánh mắt sắc lạnh quét qua Lan rồi dừng lại ở Mai đang núp sau lưng cô. Hắn lên tiếng, giọng gằn từng chữ: “Mày là vợ thằng Hùng chứ? Nó nợ tao 50 triệu, hôm nay không trả thì đừng trách!”
Lan lùi lại một bước, chân khuỵu nhẹ, sợ hãi đến mức môi run lập cập. Mai càng nắm chặt vạt áo mẹ hơn, đầu giấu sát vào lưng Lan, tiếng thở nhỏ xíu run rẩy theo nhịp tim đập dồn dập của mẹ.
Lan cố gắng điều chỉnh nhịp thở, môi run lẩy bẩy, giọng lắp bắp: “Hù… Hùng nó chưa về… Nó đi nhận việc phụ hồ ở huyện bên, từ sáng chưa thấy mặt…”
Gã tóc cắt cua nhếch mép cười nhạt, không tin lời. Hắn đột ngột ấn mạnh lòng bàn tay vào cánh cửa gỗ đang hé mở. Lan không kịp phản ứng, bị lực đẩy từ cửa hất ngã sóng xoài xuống nền gạch lạnh toát. Một cơn đau nhói quặn từ bả vai trái vút lên, cô cắn chặt môi dưới đến bật máu, không để lỡ một tiếng rên nào sợ làm Mai hoảng hơn.
Gã đứng bên phải, đeo kính đen che gần hết nửa khuôn mặt hình xăm, bước lên trước, giọng the thé: “Khỏi nói lỗi, tối nay tụi tao đứng đây đợi, mày gọi nó về ngay!”
Mai đang co người sau lưng Lan, thấy mẹ ngã bất thình lình, hoảng loạn la lên, tiếng khóc thét xé toạc bầu không khí ngột ngạt của căn phòng trọ chật hẹp. Đứa bé chạy vụt tới, quỳ xuống cạnh Lan, đôi tay nhỏ bé run rẩy chạm vào chỗ bả vai đang sưng đỏ của mẹ, rồi co ro lại thành một cục, đầu giấu sát vào ngực Lan, nước mắt mũi nhòe nhoẹt ướt đẫm vạt áo sơ mi cũ của mẹ. “Mẹ ơi… đau không mẹ… Bố đâu rồi mẹ… Con sợ…” Mai lẩm bẩm, giọng nức nở đứt quãng.
Lan cố gắng xoay người, tay ôm lấy Mai, mắt nhìn chằm chằm vào hai gã đòi nợ đang đứng chắn ngay cửa, thầm nghĩ: “Phải khóa chặt cửa lại, không cho bọn chúng vào… Sổ hộ khẩu còn giấu trong thùng gạo, không thể để lộ…” Nhưng cánh cửa đã bị đẩy tung, chốt cửa gãy lệch, cô không thể đứng dậy nhanh được. Cơn đau ở vai lan dần khắp người, Lan chỉ có thể siết chặt lấy đứa con gái đang run lẩy bẩy trong lòng, nước mắt chực trào nhưng cố nén lại.
Lan quờ quạng tay trên nền gạch lạnh toát, lần mò chiếc điện thoại cũ kỹ đang rung lên bần bật trong túi áo sơ mi. Gã đàn ông tóc cắt cua nghiêng đầu, ra hiệu cho đồng bọn đứng gác cửa, rồi tiến lại gần, giọng gằn từng tiếng: “Gọi ngay cho nó. Nhớ là bảo nó về chuộc nợ, tối nay không có tiền là tao phá nhà này.”
Lan run rẩy bấm số, nhịp tim đập dồn dập như trống đánh. Tút… tút… tút… Tiếng chuông đổ dài vô vọng giữa không gian ngột ngạt. Lan đếm từng nhịp, mười mấy lần chuông reo, cô gần như thẫn thờ, hy vọng mong manh dần tan biến. Mai ôm chặt lấy bắp chân mẹ, nức nở: “Mẹ ơi… bố có nghe không… con sợ lắm…”
Bên kia đầu dây, tiếng ồn ào của tiếng hò reo, tiếng xèng sắt va đập và tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng xộc thẳng vào tai Lan. Hùng nghe máy, giọng nói lè nhè, hơi thở nồng nặc mùi bia và sự hưng phấn của kẻ đang say sưa: “Ê… Alo? Em làm gì thế? Tao đang thắng lớn, gỡ được nửa rồi! Mày đừng có làm phiền lúc này!”
Lan nổ lực ngồi dậy, nỗi uất hận trào lên tận cổ họng, giọng khóc nức nở run rẩy: “Hùng! Anh có nghe tiếng con khóc không? Bọn chúng nó ở đây, chúng nó đòi nợ, anh về mau đi! Mai đang khóc đấy, anh nhìn xem con mình đi chứ!”
Gã tóc cắt cua nhếch mép cười gằn, tay siết chặt lấy cánh tay Lan đang bầm tím, ép cô phải đưa điện thoại lại gần. Hắn gầm gừ vào máy: “Hùng! Mày nghe rõ này, mày về đây ngay trong một tiếng nữa. Nếu không, tao cho cả nhà mày biết tay!” Hùng phía bên kia chỉ đáp lại một tiếng “Biết rồi, để tao gỡ nốt ván này đã!” rồi tắt máy cái rụp.
Tiếng tút tút từ điện thoại vang lên lạnh lẽo giữa tiếng khóc hoảng loạn của Mai. Lan thả chiếc điện thoại xuống đất, đôi mắt rực lên những tia căm hận nhưng bất lực. Cô không còn sức để đứng lên, chỉ biết kéo Mai vào lòng, vòng tay che chở cho đứa con gái bé bỏng giữa tâm bão của sự tàn bạo đang chực chờ ập đến. Gã đòi nợ nhổ bọt xuống nền nhà, đứng khoanh tay dựa cửa, chờ đợi như một đao phủ đang chực chờ nạn nhân.
Lan nhích người về phía cánh cửa hé mở, taychạm vào cán cửa gỗ nứt nẻ, cánh tay bầm tím từ trận trước nhức nhối, nhưng cô vẫn định đẩy mạnh đóng chặt lại. Người đòi nợ phản ứng nhanh như chớp, khuỷu tay thúc mạnh vào vai Lan, đẩy cô ngã ngửa xuống nền gạch lạnh toát.
“Cố nữa đi, đóng được cánh cửa này tao mời mày lên trời luôn!” Người đòi nợ gầm lên, ra hiệu cho đồng bọn đang đứng gác ngoài hành lang. Thằng đồng bọn gật đầu, vác hai chiếc ghế nhựa đỏ từ góc phòng trọ ra, dựng ngay ngắn chắn ngang trước cửa, tựa lưng vào khung cửa sổ, chặn đứng mọi lối thoát.
Khói thuốc lá xanh xám bắt đầu lan tỏa, nồng nặc mùi hắc xộc thẳng vào mũi Lan. Người đòi nợ rút từ túi quần ra bao thuốc, gõ mạnh xuống lòng bàn tay, châm lửa hút một hơi dài, phun khói thẳng vào mặt Lan.
“Mày đừng có mơ đóng cửa, tối nay tụi tao ngủ đây, sáng mai không thấy tiền là đập hết đồ trong này.” Giọng hắn lạnh tanh, đầu lưỡi nhai trầu sột soạt. Đồng bọn hùa theo, gõ mạnh gậy tre xuống nền nhà, đinh đanh: “Nghe rõ chưa? Sáng mai không có hai mươi triệu, tao quăng hết đồ đạc xuống cống!”
Lan ngồi bệt dưới đất, tay siết chặt vạt áo sơ mi rách, móng tay bấm sâu vào da thịt đến bầm tím. Cô nhìn về phía chiếc giường cũ kỹ, nơi Mai đang quỳ trên đệm, hai tay ôm chặt tờ bài tập A4 quyền trẻ em có ghi chú đỏ của cô giáo, tờ giấy nhăn nhúm vì nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào mấy gã đòi nợ, run rẩy không dám khóc lớn.
Tiếng hút thuốc sột soạt, tiếng cười đùa thô tục của bọn đòi nợ vang lên giữa không gian ngột ngạt. Lan thầm nghĩ: “Hùng mà không về, mình và Mai chết chắc.” Nhưng cô lập tức xua tan ý nghĩ đó, kéo Mai vào lòng, tay vuốt nhẹ tóc con gái, cố nặn nụ cười trấn an dù môi run rẩy.
Mai cúi đầu nhìn tờ bài tập, dòng chữ ghi chú đỏ của cô giáo nổi bật giữa những hàng chữ nắn nót: “Trẻ có quyền chọn người chăm sóc”. Con bé siết chặt tờ giấy, nước mắt rơi xuống làm mực đỏ loang ra một chút.
Người đòi nợ vặn thêm một hơi thuốc, gạt tàn xuống chiếu cói, chân đá mạnh vào thùng gạo đặt cạnh chân Lan. Tiếng nắp thùng gạo va vào nhau loảng xoảng, Lan giật mình, tay siết chặt lấy tay Mai, sợ hãi nhìn vào đáy thùng gạo – nơi cô giấu cuốn sổ hộ khẩu. Bọn đòi nợ không biết, chúng chỉ đòi tiền, không biết trong thùng gạo là cả tương lai mong manh của hai mẹ con. Người đòi nợ ngả người ra ghế, chân gác lên bậu cửa, nhắm mắt hút thuốc, để mặc khói thuốc bao trùm lấy cả căn phòng chật hẹp.
Khói thuốc xám mờ lơ lửng, bám đầy vào mái tóc rối của Lan. Hai người đòi nợ đã ngủ gật trên chiếc ghế nhựa chặn ngang cửa, chân vẫn gác chỏng chơ lên bậu cửa sổ, ống điếu thỉnh thoảng rơi xuống nền gạch vang lên tiếng “cạch” khô khốc. Đồng bọn của người đòi nợ cũng gục đầu lên bàn, tiếng ngáy khò khè vang lên đều đều, thỉnh thoảng lẩm bẩm mớ mơ: “Hai mươi triệu… sáng mai không có là đập hết…”
Lan vẫn ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào cạnh giường cũ. Mai nằm ngủthiếp trên đùi Lan, tay vẫn nắm chặt góc tờ bài tập A4 nhàu nát, nước mắt khô để lại vệt muối trắng trên gò má. Lan hạ nhẹ tay con gái xuống, cẩn thận rút tờ giấy từ ngón tay nhỏ xíu của Mai.
Mặt giấy nhăn nhúm, mực đỏ ghi chú của Cô giáo Mai loang lổ vì nước mắt, dòng chữ “Trẻ có quyền chọn người chăm sóc” vẫn rõ nét, như in đậm vào đáy mắt Lan. Tiếng nói the thé của Mai sáng hôm đó bất chợt vang lên trong đầu Lan, khi Hùng vừa đập vỡ cái bát men Mẹ Lan tặng: “Con có quyền chọn bố mà! Cô giáo nói trẻ em có quyền chọn người chăm sóc!”
Lan siết chặt tờ giấy, vết bầm trên cổ tay do Hùng bóp mấy hôm trước khi giấu tiền học Mai lại nhức nhối, đầu ngón tay run nhẹ, móng tay bấm sâu vào mặt giấy làm rách một góc nhỏ. Cô nhìn xuống đứa con gái đang ngủ, bọng mắt đỏ hoe, quần áo vẫn dính vết bùn từ lúc chạy trốn Hùng sáng nay. Sáu năm chung sống với Hùng, từ ngày 26 tuổi cưới về, bao nhiêu tiền tiết kiệm, cả căn nhà ba mẹ cho, rồi cái bát men Mẹ Lan tặng, tất cả đều vỡ nát dưới bàn tay kẻ nghiện cờ bạc, vay nợ.
Lan ghé sát miệng vào tai Mai, thì thầm, giọng kiên định dù môi vẫn run rẩy: “Mình phải thoát khỏi cái bóng này, vì Mai, mình phải ly hôn.”
Cô cất tờ bài tập vào túi áo sơ mi rách, tay vuốt lại tóc Mai, nụ cười nhẹ hiện trên môi. Tiếng thở đều đều của người đòi nợ vang lên, Lan ngước mắt nhìn cánh cửa vẫn bị chặn bởi hai chiếc ghế, rồi liếc nhanh xuống đáy thùng gạo cách đó không xa. Cuốn sổ hộ khẩu vẫn nằm ở đó, phẳng phiu, chờ đợi ngày được dùng để thoát khỏi cái chốn u tối này.
Ánh bình minh vừa hé rạng, xuyên qua khe cửa sổ phòng trọ chật hẹp, chiếu thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Lan. Hai người đòi nợ vẫn ngồi gục bên ngoài, nhưng tiếng ngáy đã thưa thớt hơn. Lan nhẹ nhàng bước xuống giường, bàn chân trần chạm nhẹ trên nền gạch lạnh. Cô tiến lại gần thùng gạo, lách tay vào đáy thùng, móng tay khẽ run khi chạm vào lớp bìa cứng của cuốn sổ hộ khẩu. Cuốn sổ – tấm vé duy nhất đưa cô và Mai thoát khỏi địa ngục này – nằm gọn gàng, không một vết xước.
Lan nhanh chóng thay bộ đồ mới, khoác lên mình vẻ kiên định dẫu đôi mắt vẫn thâm quầng. Cô đánh thức Mai, vỗ về con gái ăn sáng vội vã rồi dắt Mai sang nhà hàng xóm.
“Cô đi làm thủ tục giấy tờ một chút, cháu ngoan ở đây chơi với bạn nhé,” Lan dặn dò, nụ cười gượng gạo hiện trên môi. Cô không dám nói là đi ly hôn, sợ Hùng biết được sẽ nổi điên.
Tại Tòa án quận, không khí lạnh lẽo và trang nghiêm bao trùm. Lan ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng đờ, tay siết chặt cuốn sổ hộ khẩu và tờ đơn đã chuẩn bị sẵn. Mùi hương nhang thoảng nhẹ từ bàn thờ tổ quốc phía xa không xua tan được sự bồi hồi trong lồng ngực cô.
Cán bộ tòa án mở cửa phòng, gọi tên Lan.
“Chị Lan, mời chị vào. Anh Hùng không đi cùng chị à?” Cán bộ tòa án hỏi, đôi mắt sau cặp kính dày nhìn Lan đầy quan tâm.
Lan lắc đầu, giọng nghẹn lại: “Anh ấy… anh ấy bận, và cũng không đồng ý đi ạ.”
Cán bộ tòa án lật giở hồ sơ, ánh mắt dừng lại ở biểu hiện gầy gò, tiều tụy của người phụ nữ trước mặt. Người cán bộ ngẩng lên, giọng trầm xuống, đầy trách nhiệm: “Chị đã suy nghĩ kỹ chưa? Đây là bước ngoặt lớn đấy. Anh ấy có bạo hành chị không?”
Nghe đến câu hỏi ấy, bờ đê cảm xúc Lan vỡ òa. Nước mắt cô rơi lã chã, nhanh chóng lấm tấm trên mặt bàn làm việc. Cô đưa bàn tay có vết bầm tím do Hùng bóp nát mấy hôm trước ra trước mặt.
“6 năm…” Lan nức nở, giọng run rẩy nhưng đanh thép. “Tôi chịu đựng anh ấy 6 năm trời. Từ ngày 26 tuổi cưới về, tôi tưởng xây dựng tổ ấm, ai ngờ là đi xây mồ cho mình.”
Cô kể tiếp, từng chữ như dao cắt vào lòng: “Căn nhà ba mẹ tặng, anh ấy bán sạch để trả nợ cờ bạc. Cái bát men mẹ tôi tặng, anh ấy tức giận đập vỡ tan tành khi lục tìm sổ hộ khẩu. Tiền tôi làm thợ may, anh ấy vét sạch, tôi giấu được đồng nào là anh ấy bóp tay tôi đến bầm tím đến đồng đó. Anh ấy mải xem kèo bóng đá, ngay cả khi bế Mai lúc con mới sinh. Mai con tôi về nhà hỏi ‘Bố hay nóng thế ạ?’, nhìn con tôi mà lòng tôi nát vụn.”
Lan lấy từ túi áo ra tờ bài tập A4 nhàu nát của Mai, dòng chữ ghi chú đỏ vẫn rực rỡ: “Trẻ có quyền chọn người chăm sóc. Cô giáo bảo con có quyền chọn… Thế tôi, người mẹ, tôi cũng phải có quyền chọn cho con một cuộc đời bình yên chứ! Tôi không thể để Mai lớn lên trong sự sợ hãi, giữa những kẻ cho vay nợ gõ cửa rầm rập mỗi đêm được!”
Cán bộ tòa án im lặng, lấy khăn giấy đưa cho Lan, ánh mắt thương cảm nhưng nghiêm nghị. Người cán bộ ghi nhanh những dòng biên bản, lời khai của Lan đã làm rõ bộ mặt thật của cuộc hôn nhân khổ ải này. Lan lau vội nước mắt, phẩy phẩy tờ đơn ly hôn, ánh mắt nhìn ra cửa sổ tòa án, nơi ánh nắng đã bắt đầu rực rỡ hơn. Cô biết, con đường phía trước còn dài, nhưng ít nhất, cánh cửa nhà tù đã bắt đầu hé mở.
Tiếng dép lê dậm mạnh ngày càng gần ngoài hành lang, kèm theo tiếng lảm nhảm chửi bới. Cán bộ tòa án đang ghi biên bản giật mình ngước lên, chưa kịp phản ứng thì cánh cửa phòng bật tung, va mạnh vào tường phát ra tiếng động đinh tai.
Hùng loạng choạng lao vào, toàn thân bốc mùi rượu nếp nồng nặc, áo quần nhăn nhúm, mái tóc rối bù. Đôi mắt Hùng đỏ ngầu, nheo lại dưới ánh sáng chói lóa của phòng tòa án, trên tay phải nắm chặt tờ giấy triệu tập nhàu nát, tay trái lảo đảo lắc lư theo nhịp say.
Lan xoay người lại, ngón tay siết chặt tờ đơn ly hôn, nhịp tim dồn dập. Hùng lập tức nhận ra Lan, gầm lên đầy hung hăng, giọng lè nhè vì say:
“Mày điên khùng rồi hả! Bỏ chồng con đi ly hôn lúc này, mày có còn là người không hả!”
Hùng lảo đảo tiến về phía Lan, chân vấp phải ghế nhựa ngã chúi nhưng nhanh chóng bật dậy, vung tay định tát thẳng vào mặt Lan. Viên cảnh sát tòa án đang tuần tra ngoài hành lang nghe tiếng ồn lập tức lao vào, kìm chặt cánh tay Hùng giơ lên, không cho hạ xuống.
Hùng giãy giụa, nước bọt bắn tung tóe, gào thét đúng lời thoại then chốt:
“Mày điên rồi! Tao đang thắng, mày đòi ly hôn lúc này là đòi chết đấy!”
Hùng vùng vẫy, cố sức giật tay khỏi sự kìm hãm của cảnh sát, mặt méo mó vì giận dữ và say xỉn. Một viên cảnh sát tòa án khác lao tới hỗ trợ, ép sát Hùng vào tường, khống chế hoàn toàn cánh tay đang định vung đánh Lan.
Cán bộ tòa án đứng lên, giọng nghiêm nghị: “Anh Hùng, anh đang gây rối trong trụ sở tòa án, anh sẽ phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình!”
Hùng cười nhếch mép, chửi bới vang lên khắp phòng, nhưng hoàn toàn không thể thoát khỏi sự khống chế của cảnh sát. Lan nhìn Hùng bị giữ chặt, lòng kiên định, siết chặt cuốn sổ hộ khẩu và tờ đơn ly hôn trong tay, ánh mắt không hề run sợ.
Thẩm phán nhìn Hùng đang bị hai cảnh sát tòa án ép chặt xuống ghế, gương mặt đỏ bừng vì rượu và uất hận, liền gõ búa một tiếng đanh thép.
“Giữ trật tự! Đưa cháu bé vào,” Thẩm phán ra lệnh.
Cánh cửa phòng xử án mở ra, Mai bước vào, tay bé xíu nắm chặt mép áo mẹ. Cô giáo Mai đi sát sau lưng, nhẹ nhàng đặt bàn tay upholding lên vai đứa trẻ. Mai cầm trên tay một tờ bài tập A4 nhàu nát, trên đó có dòng chữ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng, cùng ghi chú đỏ chót của cô giáo: “Trẻ có quyền chọn người chăm sóc”.
Lan nhìn con gái, lòng thắt lại. Mai tiến đến bục nhân chứng, ánh mắt nhanh chóng tìm thấy Hùng. Hùng trợn mắt, định gầm lên nhưng bị cảnh sát ấn mạnh vai xuống, chỉ còn biết nhìn con gái bằng đôi mắt đỏ ngầu đầy phẫn uất.
Thẩm phán hỏi nhẹ nhàng: “Cháu Mai, cháu có thể cho tòa biết, cháu muốn sống với ai?”
Mai run rẩy, đôi vai nhỏ bé khẽ giật mình dưới ánh đèn xử án. Bé hít một hơi thật sâu, cố gắng ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mọi người, giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng:
“Con chọn mẹ, và con không muốn bố về nhà nữa.”
Cả phòng xử án rúng động. Hùng trợn tròn mắt, mặt tái mét đi, mạch máu trên thái dương nổi lên cuồn cuộn. Hắn không tin nổi vào tai mình.
Thẩm phán tiếp tục: “Tại sao cháu lại không muốn bố về nhà, Mai?”
Mai cầm chặt tờ bài tập, nhìn thẳng vào Hùng, đôi mắt long lanh nhưng kiên định đến lạ thường. Bé nhớ lại cảnh bát men mẹ tặng bị đập vỡ, nhớ lại tiếng gõ cửa dồn dập của người đòi nợ, và những vết bầm trên tay mẹ.
“Bố hay đập phá, con sợ,” Mai nói, giọng run rẩy nhưng từng chữ một rơi xuống như cái tát trời giáng vào niềm kiêu hãnh hão huyền của Hùng. “Con muốn bố đi chỗ khác.”
Hùng sững sờ, toàn thân cứng đờ như tượng đá. Hắn mở miệng định phản bác, nhưng không một âm thanh nào thoát ra ngoài, chỉ còn tiếng thở hổn hển đầy thảm hại. Gương mặt hắn tái mét, nhìn Lan rồi nhìn Mai như thể vừa bị tước đoạt thứ quý giá nhất đời mình.
Lan đứng phía dưới, nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng khóe môi cô lại nở một nụ cười nhẹ nhõm. Cuối cùng, tiếng nói của đứa con gái bé nhỏ cũng đã đâm thủng bức tường bạo lực mà Hùng dựng lên suốt sáu năm qua.
Thẩm phán gật đầu với thư ký tòa, tay gõ nhẹ lên chồng hồ sơ dày cộm trước mặt. Hắn ta nhìn Hùng, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, rồi đọc to bản án:
“Bị cáo nghiện cờ bạc, bạo hành gia đình, mất quyền nuôi con.”
Tiếng gõ búa đanh thép vang lên, rung chuyển cả căn phòng xử án vốn đã tĩnh lặng. Thẩm phán tiếp tục đọc từng chữ, âm thanh vang vọng giữa các bức tường:
“Tuyên bố chấm dứt hôn nhân giữa bị cáo Hùng và nguyên đơn Lan. Cháu Mai được giao cho Lan nuôi dưỡng, Hùng có trách nhiệm cấp dưỡng 2 triệu đồng mỗi tháng cho đến khi cháu Mai trưởng thành. Toàn bộ tài sản hiện có của hai bên, bao gồm căn nhà bố mẹ Lan tặng đã bán và các khoản thu nhập còn lại, sẽ bị tịch thu để trả nợ cho các chủ nợ mà Hùng đã vay nóng trong thời gian chung sống.”
Lan thở hắt ra một tiếng, đôi vai vốn gồng cứng suốt mấy tiếng đồng hồ bỗng chùng xuống. Lan bước vội tới phía Mai, tay siết chặt lấy đứa con gái nhỏ, ôm ghì lấy Mai đến mức bé khẽ rùng mình nhưng lập tức vòng tay nhỏ xíu ôm chặt lấy cổ mẹ. Nước mắt Lan rơi ướt đẫm gấu áo Mai, nhưng lần này không phải là nước mắt đau khổ, mà là sự nhẹ nhõm tột độ sau sáu năm sống trong sợ hãi. Lan thì thầm vào tai Mai, giọng run rẩy: “Mẹ cảm ơn con, con yêu của mẹ.”
Còn Hùng, người đàn ông vốn luôn ngạo nghễ, hay gầm gừ đe dọa người khác suốt bao năm qua, giờ đây mặt tái mét, môi run bần bật. Hùng định đứng lên phản đối, nhưng đầu gối bỗng nhũn ra, cả người ngã bệt xuống nền nhà lạnh lẽo. Đôi tay Hùng chống xuống đất, ngón tay cào cào lên sàn gạch trắng đến mức trầy da, mắt trợn trừng nhìn về phía Lan và Mai, nhưng không một lời nào thoát ra, chỉ có tiếng thở hổn hển đầy thảm hại. Hùng nhớ lại cảnh đập vỡ bát men mẹ Lan tặng, nhớ lại tiếng gõ cửa dồn dập của người đòi nợ, nhớ lại vết bầm trên tay Lan mà Hùng bóp chặt mấy hôm trước. Tất cả những thứ ấy giờ đây quay lại đập vào mặt Hùng, nhắc nhở Hùng rằng mình đã mất tất cả: vợ, con, nhà cửa, và cả danh dự.
Hai cảnh sát tòa án bước tới, một người nắm lấy cánh tay Hùng định lôi Hùng đứng dậy, nhưng Hùng ngồi bệt đó, đầu gục xuống ngực, bờ vai Hùng run rẩy không ngừng. Lan không nhìn lại Hùng, Lan chỉ ôm chặt Mai, tay nắm chặt lấy tờ bài tập A4 có ghi chú đỏ của cô giáo Mai mà bé vẫn cầm trên tay, cảm giác an toàn lần đầu tiên tràn ngập trong lồng ngực Lan.
Tiếng gõ cửa dồn dập, mạnh bạo rung cả khung cửa sổ phòng trọ ọp ẹp, phá tan sự tĩnh lặng vừa lấy lại được sau phiên tòa. Lan vừa bước qua ngưỡng cửa dẫn Mai vào nhà, chưa kịp đặt túi xách xuống, tiếng gõ đã vang lên như sấm dậy. Đó không phải là tiếng gõ nhẹ nhàng của hàng xóm, mà là tiếng báo hiệu của những người cho vay nóng.
Lan lạnh sống lưng, bản năng đẩy Mai vào sau lưng, tay siết chặt lấy cánh tay nhỏ bé của con. Bên ngoài, hai gã đàn ông mặt mày dữ dằn, hình xăm lộ ra ngoài áo cộc tay, gầm gừ đòi mở cửa. Lan hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm mở chốt cửa.
“Hùng đâu? Thằng khốn đó nợ tao ba trăm triệu, hôm nay không trả thì tao phá nhà này!” Gã đứng đầu hất hàm, ánh mắt liếc xéo nhìn quanh căn phòng chật hẹp, dừng lại ở chiếc thùng gạo cũ kỹ nơi Lan vẫn thường giấu sổ hộ khẩu.
Lan đứng thẳng người, ánh mắt không còn sự sợ hãi như trước. Lan rút từ trong túi xách ra bản án ly hôn của tòa án và tờ giấy xác nhận nợ do Hùng ký trước đó, đưa thẳng vào mặt gã đòi nợ.
“Đọc kỹ đi. Tôi và Hùng đã ly hôn. Tòa án đã tuyên tất cả tài sản, kể cả căn nhà bố mẹ tôi tặng, đều bị tịch thu để trả nợ cho các anh. Giờ hắn không còn là chồng tôi nữa, mọi khoản nợ của hắn là nợ riêng, không liên quan đến tôi và con gái tôi.”
Gã đàn ông cầm xấp giấy tờ, lật qua lật lại với vẻ bực dọc. Hắn nhìn xuống bàn tay Lan, nơi vết bầm tím do Hùng bóp chặt mấy hôm trước vẫn còn hằn rõ. Mắt hắn lại hướng về góc phòng, nơi mảnh vỡ của chiếc bát men mẹ Lan tặng nằm rải rác dưới chân giường – kỷ vật bị Hùng đập vỡ tan tành hôm lục tìm sổ hộ khẩu.
“Ly hôn rồi thì thôi.” Gã đàn ông khạc nhổ xuống nền nhà, cất giấy tờ vào túi áo, giọng đầy vẻ khinh khỉnh nhưng cũng đành chịu. “Mày ly hôn rồi thì không liên quan, tao tìm thằng Hùng tận gốc.”
Gã quay ngoắt người, dẫn theo đồng bọn rời đi. Tiếng đóng sầm cửa vang lên đinh tai, nhưng lần này Lan không hề run rẩy.
Lan thở phào một hơi dài, cảm giác sức nặng đè nặng trên đôi vai gầy suốt sáu năm qua bỗng chốc tan biến. Lan nhìn xuống đôi tay mình, rồi nhìn sang chiếc thùng gạo. Không còn phải giấu giếm sổ hộ khẩu, không còn phải sống trong sợ hãi mỗi khi nghe tiếng gõ cửa. Mai chạy lại, vòng tay nhỏ xíu ôm chặt lấy chân mẹ, ánh mắt trong veo nhìn lên Lan.
“Mẹ ơi, mình thoát rồi phải không mẹ?” Mai hỏi, giọng lí nhí nhưng đầy hy vọng.
Lan gật đầu, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, lần đầu tiên sau bao năm tủi nhục. Lan bắt đầu thu dọn đồ đạc, nhẹ nhàng nhấc những món đồ ít ỏi còn lại. Không còn vết bầm, không còn tiếng chửi bới, không còn bóng dáng Hùng. Lan dọn đồ chuyển về phòng trọ mới, thoát khỏi chỗ cũ đầy ám ảnh này để bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới cho hai mẹ con.
Sáng hôm sau, Lan buộc tóc gọn gàng, mặc chiếc áo bà ba sạch sẽ, dắt tay Mai đi về phía trường học cũ. Trên tay cô cầm tờ giấy xác nhận chuyển trường đã được phê duyệt, trường mới nằm ngay gần tiệm may cô đang làm việc, chỉ cách mười phút đi bộ.
Mai nhảy cẫng bên cạnh Lan, tay cầm chặt lấy túi đồ dùng học tập mới mẹ mua hôm qua. Lâu lắm rồi con bé mới thấy mẹ cười tươi như thế, không còn vết bầm tím trên tay, không còn ánh mắt lo âu mỗi khi nghe tiếng động lạ.
Khi bước qua cổng trường, Cô giáo Mai đã đứng đợi sẵn ở hiên lớp. Tờ bài tập quyền trẻ em có ghi chú đỏ ngày nào vẫn nằm gọn trong ngăn kéo bàn cô, nhưng giờ nhìn thấy Lan và Mai, cô thở phào nhẹ nhõm.
“Lan ơi, thủ tục chuyển trường cho cháu đã xong hết rồi. Trường mới rất tốt, gần tiệm may nên cháu đi học thuận tiện, trưa có thể về ăn cơm với mẹ.” Cô giáo trao lại tập vở và bằng khen Mai đạt được năm ngoái cho Lan.
Mai reo lên, chạy lại ôm chầm lấy cô giáo. Mấy bạn học ở lớp bên cạnh thấy vậy cũng chạy tới, đứa đưa cho Mai cái bút chì màu, đứa đưa bao kẹo nhỏ, ai nấy đều buồn bã nhưng vui vẻ chúc Mai học tốt.
“Mai nhớ về thăm cô và các bạn nhé.” Cô giáo xoa đầu Mai, giọng hơi nghẹn.
Mai gật đầu, rồi quay sang nhìn Lan, đôi mắt sáng rực lên: “Mẹ ơi, con không phải sợ bố về nữa à?”
Lan khẽ gật đầu, nụ cười nở trên môi nhưng nước mắt đã trào ra khóe mắt – nước mắt hạnh phúc sau sáu năm sống trong sợ hãi. Cô xoa nhẹ mái tóc của Mai, giọng run run nhưng tràn đầy hy vọng: “Không nữa. Từ giờ về sau, mẹ con mình sẽ sống vui vẻ, không còn ai làm phiền nữa đâu.”
Mai nhảy cẫng lên, kéo tay Lan chạy về phía cổng trường. Phía trước là con đường nhỏ dẫn thẳng đến tiệm may, nắng sớm chiếu xuống hai mẹ con, không còn bóng dáng Hùng, không còn tiếng đòi nợ gõ cửa dồn dập, chỉ còn lại hơi ấm của tình mẹ con và tương lai rực rỡ đang chờ đợi.
Ba tháng sau.
Nắng hè rực rỡ chiếu vào căn phòng trọ gọn gàng, không còn mùi thuốc lá hay tiếng cãi vã xưa kia. Lan ngồi bên khung cửi may, tay thoăn thoắt đưa kim qua lớp vải lụa mềm, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn sang bàn học, nơi Mai đang cúi đầu tô màu cho bài tập làm văn.
Tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhàng, đều đặn. Lan không giật mình, không vội vàng giấu sổ hộ khẩu trong thùng gạo như trước đây. Cô biết, tiếng gõ nhẹ như vậy chỉ là hàng xóm, chứ không phải mấy kẻ đòi nợ hay gõ cửa ầm ĩ, dồn dập khiến cô thắt lòng.
“Mẹ ơi, có ai đó!” Mai ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên.
Lan gật đầu, đứng dậy mở cửa. Bà hàng xóm ở phòng bên cạnh đứng đó, tay cầm chiếc nón lá, mồ hôi chảy dài trên má.
“Chào Lan, đang làm việc à?” Bà hàng xóm cười, giọng hào hứng. “Tao vừa đi chợ về, nghe mấy người ở khu này bàn tán xôn xao, nhớ mày với Hùng ở đây nên qua báo tin cho mày.”
Lan khẽ nhíu mày, giọng điềm tĩnh: “Tin gì thế bác?”
Bà hàng xóm tiến lên nửa bước, giọng thì thầm như sợ người khác nghe thấy: “Thằng Hùng đi rồi, không thấy về nữa, mấy đứa đòi nợ cũng không tìm ra.”
Lan đứng yên, không một chút biểu cảm sợ hãi. Phía sau cô, Mai chạy tới, nắm lấy vạt áo mẹ, ngước mắt nhìn bà hàng xóm: “Bác ơi, bố con đi đâu hả bác? Bố có về đón con không?”
Bà hàng xóm nhìn đứa bé, giọng mềm lại: “Bố cháu đi làm ăn xa rồi, lâu lắm mới về đấy. Mấy đứa cho vay nóng hôm qua còn đến đây hỏi tao, tao bảo không biết tin tức gì, chúng nó đành lắc đầu bỏ đi rồi. Giờ mày yên tâm sống, không còn ai quấy rầy nữa đâu.”
Lan khẽ gật đầu, cảm ơn bà hàng xóm rồi đóng cửa nhẹ. Tiếng chốt cửa sập lại, Mai vẫn đứng đó, ngước nhìn mẹ: “Mẹ ơi, bố không về nữa à? Con không phải sợ mỗi khi nghe tiếng gõ cửa nữa à?”
Lan cúi xuống, xoa đầu Mai, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô không còn cảm giác thắt nghẹt ngực mỗi khi nghe tên Hùng, không còn lo sợ tiếng gõ cửa dồn dập, không còn canh cánh nỗi sợ hãi từng ngày. Sáu năm sống trong bóng tối, giờ đây ánh sáng đã tràn vào.
“Ừ, bố không về nữa đâu.” Lan nói, tay nắm lấy tay nhỏ bé của Mai, dẫn con về bàn học. “Giờ Mai chỉ tập trung học, thi học kỳ này đạt điểm cao cho mẹ nhé. Mẹ đã xin tăng ca ở tiệm may, cuối tháng này sẽ mua cho Mai cái bút máy mới, loại Mai thích nhất đấy.”
Mai reo lên, chạy về bàn, lấy tập bài tập ra tỉ mỉ. Lan quay lại bàn may, tay cầm kim đưa qua vải, ánh mắt bình yên. Hùng đã đi, nợ nần đã không còn bám đuổi, giờ đây cô chỉ lo cho Mai, cho tương lai của hai mẹ con. Không còn sợ hãi, không còn lo âu, chỉ còn mục tiêu phía trước, rực rỡ như nắng hè ngoài kia.
Lan thoăn thoắt đưa kim qua lớp vải lụa, ánh mắt bình yên hướng về bàn học nơi Mai đang cúi đầu tô màu. Tiếng kim chỉ lách tách trong không gian tĩnh lặng, không còn tiếng la hét, không còn mùi thuốc lá, chỉ có nắng hè rực rỡ tràn qua cửa sổ.
Đến giờ đi tiệm may, Lan khóa cửa phòng trọ, dặn Mai ở nhà học bài rồi đi. Thùng gạo dưới gầm bàn ăn giờ đây chỉ chứa gạo, sổ hộ khẩu đã được Lan chuyển sang ngăn kéo tủ quần áo, không còn cần giấu giếm. Không còn tiếng gõ cửa dồn dập, không còn vết bầm trên tay Lan, từng bước chân cô đi đều nhẹ nhàng hơn.
Tại tiệm may, Lan miệt mài may vá suốt buổi sáng, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ chờ giờ tan học đón Mai. Loa phóng thanh từ trường học cách đó vài con hẻm vang lên thông báo lễ trao giải cuộc thi vẽ tranh “Gia đình của em” sẽ diễn ra ngay tại sân trường lúc 4 giờ chiều. Lan bất giác nhớ ra Mai đã kể với mình về bức tranh con vẽ hồi tuần trước: chỉ có hai mẹ con, không có bố.
Đến giờ đón Mai, Lan đứng chờ ở cổng trường, lồng ngực thắt lại khi nhìn thấy Mai chạy ra, tay ôm một phong bì lớn, mặt hớn hở: “Mẹ ơi! Con đạt giải nhất rồi! Cô giáo bảo mẹ vào sân trường ngồi ghế khách mời nè!”
Lan rùng mình, mắt ngân ngấn nước. Lan theo chân Mai vào sân trường, ngồi xuống hàng ghế dành cho phụ huynh. Trên sân khấu, hiệu trưởng đang công bố các giải thưởng, giọng vang vọng khắp sân trường. Đến khi tên Mai được xướng lên ở giải nhất, cả sân trường vỗ tay rần rần.
Mai bước lên sân khấu, tay cầm bức tranh phóng to. Cô giáo chủ nhiệm của Mai đứng cạnh, cầm micro hỏi: “Mai có thể chia sẻ về bức tranh của mình không?”
Mai cầm micro, giọng trong trẻo vang khắp sân trường: “Đây là mẹ và Mai, chúng con sống hạnh phúc, không có bạo lực.”
Cả sân trường lặng đi một nhịp. Lan ngồi dưới hàng ghế, nước mắt trào ra, hai tay úp mặt. Lan nhớ lại sáu năm sống trong nhà cùng Hùng, tiếng la hét, tiếng đập phá, chiếc bát men mẹ Lan tặng vỡ nát dưới chân Hùng, vết bầm trên tay Lan mỗi khi Lan giấu tiền học của Mai. Giờ đây, Mai đã có thể nói ra những lời đó, trước hàng trăm người, không còn sợ hãi.
Sau lễ trao giải, Lan và Mai về phòng trọ mới. Căn phòng vẫn nhỏ, nhưng tường đã được Lan quét lại màu vàng nhạt, gió lùa qua cửa sổ mát rượi. Mai rút bức tranh gốc từ trong cặp ra, đưa cho Lan: “Mẹ treo tranh này lên tường nhé, để mỗi ngày con nhìn thấy đều nhớ rằng chúng con có nhau.”
Lan nhận lấy bức tranh, ngón tay vuốt nhẹ lưng tranh. Bức tranh vẽ hai người, Lan đội chiếc nón lá, Mai cầm cây bút màu, nụ cười rạng rỡ trên cả hai gương mặt. Lan lấy đinh và búa, cẩn thận treo tranh lên giữa bức tường chính, ngay cạnh khung cửa sổ. Ánh nắng chiều chiếu vào, làm bức tranh sáng bừng lên.
“Mai thấy thế nào?” Lan hỏi, giọng run run vì xúc động.
Mai nhảy cẫng lên: “Đẹp lắm mẹ! Giờ phòng trọ của chúng mình có đầy đủ hạnh phúc rồi!”
Lan ôm Mai vào lòng, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc. Sáu năm bóng tối đã qua, giờ đây ánh sáng tràn ngập căn phòng nhỏ, chỉ có hai mẹ con, không còn bạo lực, không còn sợ hãi.
Một năm trôi qua kể từ ngày Mai đạt giải nhất cuộc thi vẽ tranh “Gia đình của em”. Căn phòng trọ nhỏ giờ ấm áp hơn với màu tường kem mới, bức tranh của Mai vẫn treo giữa phòng, cạnh bàn học mới của Mai xếp đầy sách vở.
Sáng sớm, Lan chuẩn bị bữa sáng cho Mai, rồi đạp xe cũ đi làm tiệm may. Tiếng máy may lách tách vang đều trong xưởng, Lan thoăn thoắt xử lý đống đơn hàng tấp nập, mồ hôi chảy nhưng nụ cười không rời môi.
Gần trưa, Chủ tiệm bước vào xưởng, tay cầm tờ quyết định và phong bao thưởng. Bà dừng lại bên bàn Lan, vỗ vai cô: “Lan chịu khó, giỏi giang, thăng chức cho chị làm quản lý nhé.”
Lan ngẩng lên, đôi mắt tròn xoe bất ngờ, cây kéo dừng giữa không trung. Cô nắm chặt tay Chủ tiệm, giọng nghẹn lại: “Chị… thật không ạ?”
“Thật chứ. Suốt một năm nay chị lo liệu hết mọi việc, đơn hàng không trễ hạn, khách khen mãi, tiệm thiếu chị không được.” Chủ tiệm đưa tờ quyết định và phong bao. “Lương quản lý cao hơn gấp rưỡi, có thêm phụ cấp nữa.”
Lan cầm lấy tờ giấy, ngón tay vuốt nhẹ dòng chữ “Quản lý tiệm may” in đậm. Cô nhớ lại sáu năm trước, mình chỉ là thợ may phụ, lương gửi hết cho Hùng trả nợ, giờ đây đã đứng vững bằng chính đôi chân. Cảm giác tự hào dâng lên, Lan nhìn qua cửa sổ tiệm, ánh nắng rực rỡ ngoài kia giống hệt ngày Mai nhận giải.
Lan thầm tính: lương mới đủ gửi Mai đi học thêm môn Toán con đang yếu, đủ mua chiếc xe đạp mới cho con đến trường, không phải đi bộ ba cây số mỗi ngày. Mai sẽ có nhiều cơ hội hơn, không thiệt thòi như mình ngày xưa.
“Chị cảm ơn chị nhiều lắm.” Lan cúi đầu cảm ơn, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hy vọng. “Chị sẽ cố gắng hết sức, không phụ lòng chị tin tưởng.”
Chủ tiệm gật đầu, vỗ vai cô rồi bước đi. Lan nhìn tờ quyết định thăng chức, rồi cất điện thoại vào túi, nở nụ cười tinh nghịch: chiều nay đón Mai, cô sẽ đưa con đi chọn xe đạp trước, rồi mới báo tin vui.
Lan đạp xe đến trường đón Mai, mua tặng con chiếc xe đạp mới, rồi báo tin thăng chức.
Vài tháng sau, Tết Nguyên Đán đến. Sáng mùng một Tết, Lan mặc áo dài xanh nhạt, Mai mặc áo dài đỏ thêu hoa mai, hai mẹ con đạp xe đến chùa làng cầu an.
Sân chùa đông nghịt người đi lễ, khói hương nghi ngút. Mai nhảy tót lên bậc thềm chùa, tay nắm chặt tay Lan, hối thúc: “Mẹ nhanh lên, con muốn xin sức khỏe cho mẹ, cho bà ngoại nữa!”
Đang lúc hai mẹ con sắp vào điện thờ, Cô giáo Mai bước tới, mắt sáng lên khi nhìn thấy Mai. “Ồ, Mai à? Lớn thế này rồi, trông trưởng thành hẳn nhỉ!”
Lan nhận ra ngay đó là Cô giáo Mai, người từng ghi chú đỏ trên tờ bài tập quyền trẻ em của Mai: trẻ có quyền chọn người chăm sóc.
“Cô giáo ạ!” Mai cười tươi, cúi đầu chào. “Cô vẫn khỏe không ạ?”
Cô giáo Mai nắm tay Mai, vuốt ve mái tóc dài của cô bé, ánh mắt trìu mến. “Mai ngoan lắm, học giỏi, không còn sợ hãi như trước nữa.” Cô giáo Mai quay sang Lan, gật đầu nhẹ. “Chị chọn đúng rồi đấy. Mai giờ tự tin, vui vẻ hẳn.”
Lan mỉm cười, nhìn Mai chạy nhảy quanh sân chùa, tà áo dài đỏ bay phấp phới trong gió nồm. Tiếng cười giòn tan của Mai vang khắp sân, Lan thầm nghĩ: sáu năm qua, Lan đã chọn đúng. Rời xa Hùng, Lan và Mai mới có được ngày hôm nay.
Tiếng lục xục của ổ khóa vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng trọ. Lan khẽ đẩy cửa, tay vẫn khẽ nâng chiếc túi xách nhỏ, bên trong là những kỷ vật ít ỏi nhưng vô giá mà cô đã mang theo khi rời bỏ căn “nhà ba mẹ cho” đầy ám ảnh.
Mai đã ngủ say trên chiếc giường đơn, nhịp thở đều đặn trong chiếc áo dài đỏ vẫn còn nguyên nếp gấp từ buổi sáng đi lễ chùa. Ánh đèn vàng hắt bóng Lan lên vách tường ẩm mốc của căn phòng trọ mới. Cô lặng lẽ tiến đến chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ngồi xuống, mở ngăn kéo nhỏ.
Lan rút ra một tờ giấy A4 đã hơi nhăn nheo ở góc, nhưng nét mực đỏ của cô giáo Mai vẫn sắc sảo như ngày nào: *”Trẻ có quyền chọn người chăm sóc”*. Đó là tờ bài tập về quyền trẻ em mà Mai từng mang về. Những ngày tháng kinh hoàng ùa về: tiếng bát men mẹ tặng vỡ tan trên nền nhà khi Hùng lục tìm sổ hộ khẩu, những vết bầm tím trên cánh tay cô mỗi khi giấu tiền học, và ánh mắt đờ đẫn của Hùng dán chặt vào kèo bóng đá trên điện thoại giữa lúc con gái mới sinh còn thơ dại.
Lan nhẹ nhàng vuốt phẳng tờ giấy, ngón tay khẽ chạm vào nét chữ đỏ chót. Cô nhớ lại buổi sáng mùng một Tết, ánh mắt tự hào của cô giáo Mai khi nhìn thấy Mai rạng rỡ trong tà áo dài. Giờ đây, trong căn phòng trọ chật hẹp này, cô cảm nhận được một sự giàu có mà sáu năm chung sống với Hùng chưa từng mang lại. Không còn tiếng gõ cửa dồn dập của những người đòi nợ, không còn nỗi sợ hãi khi nghe tiếng bước chân ngoài hành lang.
Lan quay sang nhìn đứa con gái bé bỏng đang cuộn tròn trong giấc ngủ. Một nụ cười mãn nguyện, bình yên đến lạ thường nở trên môi cô. Cô thì thầm, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm:
“Cảm ơn con, Mai à, mẹ và con sẽ có cuộc sống hạnh phúc.”
***
Ánh đèn dầu le lói trong góc phòng trọ nhỏ không đủ soi sáng hết không gian, nhưng lại đủ để thắp sáng một góc lòng người đàn bà đã đi qua bão tố. Lan ngồi đó, trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, cảm nhận rõ từng hơi thở của cuộc đời mình mà không còn bất kỳ một chút rúng động nào. Cuộc sống mới không bắt đầu bằng những phồn hoa, không bắt đầu bằng một ngôi nhà khang trang hay sự thừa nhận của xã hội, mà bắt đầu từ chính khoảnh khắc cô dám cầm tay con gái, dám chọn lấy quyền được sống an toàn và nhân phẩm cho chính mình.
Tờ bài tập cũ kỹ với dòng chữ đỏ về quyền trẻ em không chỉ là một bài học giáo dục đơn thuần, mà đã trở thành ngọn hải đăng soi đường cho Lan thoát khỏi vòng xoáy nghiệt ngã của sự cam chịu. Hùng, với những khoản nợ cờ bạc và tính cách bạo ngược, giờ đây chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt phía sau, không còn khả năng vươn tới hạnh phúc mà hai mẹ con cô đang gầy công xây dựng. Tiếng cười giòn tan của Mai sáng nay ở sân chùa, lời khẳng định của cô giáo chủ nhiệm, tất cả như những mảnh ghép hoàn thiện bức tranh về một sự hồi sinh đầy kiêu hãnh. Lan nhận ra rằng, sự tha thứ không nhất thiết phải đến từ việc chấp nhận sự tồi tệ, mà là việc mỉm cười tiến về phía trước, để lại những tổn thương sau lưng. Trong căn phòng trọ này, giữa những ước mơ nhỏ bé và những giọt mồ hôi từ tiệm may, Lan tìm thấy sự bình yên tuyệt đối. Đó là sự bình yên của người đã chiến thắng nỗi sợ, chọn lấy tự do và kiến tạo một tương lai nơi tiếng cười của đứa trẻ luôn là âm thanh quan trọng nhất. Đêm trôi qua, nhẹ nhàng và dịu dàng như chính nhịp đập trái tim của người mẹ vừa tìm lại được chính mình.

