C/ô b:é cứ ngồi xuống là vẽ một người đ-àn ông l/ạ trong tranh suốt 1 tháng trời – đến hôm chuyển nhà, bà mẹ mới bẽ bàng nhận ra gương mặt đó, vội vàng gọi công an g/ấp thì đã không kịp nữa rồi… Cả tháng trời, bé Thảo Nhi – mới 6 tu;/ổi – cứ hễ rảnh là lại cặm cụi ngồi ở góc nhà với giấy bút. Cô bé chẳng chơi búp bê, chẳng nghịch đồ chơi, chỉ lặng lẽ vẽ đi vẽ lại một người đ-àn ông l/ạ mặt. Người đ-àn ông trong tranh có mái tóc dài che nửa mặt, luôn mặc áo khoác đen, nét mặt lạnh t:a:nh, đôi mắt thì bị bé dùng bút xóa đen sì. Điều kỳ lạ là dù không ai hướng dẫn, Thảo Nhi vẽ cùng một gương mặt đó, từ nhiều góc khác nhau, thậm chí còn vẽ cảnh người đ-àn ông… đang ngồi trong bếp, đứng trước cửa sổ, thậm chí là bên giường ngủ mẹ. T:ối hôm đó, bà Mai đang thu dọn hành lý để chuyển nhà đi nơi khác, vì hai mẹ con sắp dọn khỏi căn hộ thuê này sau l:y h:ô:n. Đống tranh bé Nhi vẽ bị gió thổi tung ra giữa phòng. Một b;;ức r:ơ:i úp xuống, bà Mai cúi nh;ặt lên thì cứng người. Bức tranh mới nhất: vẽ cảnh hai mẹ con đang k:é:o vali rời đi, bên cửa sổ có một người đ-àn ông đang đứng… mỉm cười. Bà s;;ững sờ, trong đầu tr:ố:ng rỗng. B;;ức tranh chỉ vừa được vẽ vào sáng nay. “Nhi, con tưởng tượng ra người này à?” “Dạ không. Chú ấy nói với con là đừng kể với mẹ. Nhưng con vẽ thì không sao…”Đêm đó, bà Mai mở ca;m;era giám sá;;t, lần đầu tiên kể từ khi thuê căn nhà cũ kỹ này. Cảnh tượng khiến bà ng:ã khuỵu: Trong suốt 2 tuần liên tiếp… ***
Bà Mai, với trái tim đập thình thịch, run rẩy tua lại đoạn camera giám sát. Cô cố nén cảm giác kinh hãi khi màn hình bắt đầu hiện ra những hình ảnh mờ ảo của 2 tuần trước.
CẬN CẢNH: MÀN HÌNH CAMERA GIÁM SÁT. Hình ảnh chất lượng thấp, nhiễu hạt, nhưng đủ để nhận diện.
BÀ MAI (V.O.)
Cả tháng trời, nó cứ ngồi đó, vẽ một người đàn ông mà tôi chưa bao giờ thấy. Tôi nghĩ con bé chỉ đang tưởng tượng, hoặc vẽ theo những gì nó thấy trên tivi. Ai ngờ…
Trên màn hình, hình ảnh bắt đầu tua nhanh. Bà Mai nhìn chằm chằm, đôi mắt mở to, không tin vào những gì đang diễn ra.
Đoạn phim cho thấy một bóng người lén lút di chuyển trong căn hộ vào ban đêm. Bóng người đó cao, gầy, mặc áo khoác đen, mái tóc dài che gần hết khuôn mặt. Hắn lượn lờ khắp nơi, thỉnh thoảng dừng lại ở bếp, trước cửa sổ, hoặc bên cạnh giường ngủ của hai mẹ con. Bà Mai nhận ra những nơi mà Thảo Nhi đã vẽ trong các bức tranh của mình.
BÀ MAI
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Không thể nào… Làm sao con bé có thể thấy được?
Bà Mai tua lại một đoạn cụ thể. Hình ảnh người đàn ông lạ mặt đang nhìn chằm chằm vào giường ngủ của Thảo Nhi. Đôi mắt anh ta, dù bị xóa đen trong tranh, giờ đây lại như phát ra tia nhìn sắc lạnh, đầy ám ảnh. Bà Mai rùng mình. Cảm giác bất lực và kinh hoàng dâng lên.
Bà tua đến cảnh đêm qua. Người đàn ông lạ mặt đứng lặng lẽ ở góc phòng, nhìn ra cửa sổ nơi hai mẹ con bà chuẩn bị rời đi với những chiếc vali. Trên màn hình, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, một nụ cười nửa vời, đầy bí ẩn và tàn độc.
Bà Mai đưa tay lên che miệng, cố ngăn tiếng nấc. Nước mắt giàn giụa. Cô nhận ra những lời Thảo Nhi nói không phải là tưởng tượng. Con bé đã nhìn thấy, đã tương tác với kẻ nguy hiểm này.
BÀ MAI
(Thét lên trong câm lặng)
Con ơi… Mẹ xin lỗi con!
Cô vội vàng tìm điện thoại, ngón tay run rẩy bấm số.
BÀ MAI
(Nói qua điện thoại, giọng gấp gáp)
Alo, công an? Tôi cần giúp đỡ… Ngay lập tức! Có một kẻ lạ mặt…
Cô ngập ngừng, nhìn lại màn hình camera. Bóng đen vẫn lởn vởn trong quá khứ, là lời cảnh báo khủng khiếp mà cô đã bỏ lỡ.
BÀ MAI
(Nói tiếp, giọng nghẹn lại)
Hắn ở trong nhà tôi… Tôi sợ…
Cô nghe tiếng vọng lại từ đầu dây bên kia, nhưng đó là những lời trấn an suông. Cô biết, mọi chuyện đã quá muộn.
Bà Mai nhìn ra xung quanh căn hộ thuê, nơi chỉ còn vài đồ đạc. Cô cảm thấy lạnh lẽo, như thể chính căn phòng này cũng đang thì thầm lời cảnh báo. Bóng dáng người đàn ông lạ mặt vẫn ám ảnh trên màn hình, nụ cười mỉm của hắn giờ đây là hình ảnh cuối cùng trước khi đoạn phim tạm dừng.
BÀ MAI
(Nắm chặt điện thoại, hơi thở gấp gáp)
Alo, công an? Tôi cần giúp đỡ… Ngay lập tức! Có một kẻ lạ mặt…
Cô nhìn lại màn hình camera. Bóng đen vẫn lởn vởn trong quá khứ, là lời cảnh báo khủng khiếp mà cô đã bỏ lỡ.
BÀ MAI
(Nói tiếp, giọng nghẹn lại)
Hắn ở trong nhà tôi… Tôi sợ…
Cô nghe tiếng vọng lại từ đầu dây bên kia, nhưng đó là những lời trấn an suông. Cô biết, mọi chuyện đã quá muộn.
Bà Mai nhìn ra xung quanh căn hộ thuê, nơi chỉ còn vài đồ đạc. Cô cảm thấy lạnh lẽo, như thể chính căn phòng này cũng đang thì thầm lời cảnh báo. Bóng dáng người đàn ông lạ mặt vẫn ám ảnh trên màn hình, nụ cười mỉm của hắn giờ đây là hình ảnh cuối cùng trước khi đoạn phim tạm dừng.
CĂN HỘ THUÊ – ĐÊM
Tiếng điện thoại reo inh ỏi cắt ngang màn đêm tĩnh mịch. Bà Mai giật mình, vội vàng nghe máy.
BÀ MAI
(Qua điện thoại, giọng run rẩy)
Alo… Vâng… Là tôi… Bà Mai đây…
Giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên đều đều, đầy chuyên nghiệp.
CÔNG AN
(Giọng nói qua điện thoại)
Chúng tôi đã nhận được thông tin của bà. Xin bà giữ bình tĩnh. Bà có nhìn thấy kẻ đột nhập không? Hắn có hành động gì bất thường không?
Bà Mai nhìn về phía góc nhà, nơi Thảo Nhi thường ngồi vẽ. Cô nhớ lại những bức tranh. Hình ảnh người đàn ông lạ mặt, với mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, áo khoác đen, và đôi mắt xóa đen sì, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí.
BÀ MAI
(Giọng nghẹn lại)
Tôi… tôi thấy hắn trên camera. Hắn… hắn chỉ lượn lờ trong nhà. Lúc thì ở bếp, lúc thì trước cửa sổ… Rồi… rồi bên cạnh giường ngủ của con bé nữa.
Cô tua lại một đoạn phim ngắn trên màn hình. Gương mặt người đàn ông lạ hiện lên rõ hơn. Dù mờ nhạt, bà Mai vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo, như đang dõi theo từng cử động của hai mẹ con.
BÀ MAI
(Thì thầm)
Hắn… hắn cứ nhìn con bé… như thể…
Giọng nói của Thảo Nhi vang lên trong đầu bà Mai: “Chú ấy nói với con là đừng kể với mẹ. Nhưng con vẽ thì không sao…”
BÀ MAI
(Nói tiếp với giọng hoảng loạn)
Hắn làm con gái tôi sợ hãi. Cháu bé đã vẽ hắn… rất nhiều lần. Tôi đã nghĩ…
Cô ngừng lại, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Cảm giác kinh hoàng dần dâng lên.
BÀ MAI
(Nói gấp gáp)
Hắn còn đứng bên ngoài cửa sổ tối qua, lúc tôi và con bé chuẩn bị dọn đồ. Hắn… hắn nhìn chúng tôi rồi cười. Một nụ cười… rất lạ.
CÔNG AN
(Giọng nói qua điện thoại, bình tĩnh hơn)
Bà có chắc là hắn không có ý định xấu gì không? Bà có nghe thấy tiếng động lạ nào không?
Bà Mai lắc đầu nguầy nguậy, dù biết người ở đầu dây bên kia không nhìn thấy.
BÀ MAI
Không… không có tiếng động gì. Hắn cứ lén lút như một bóng ma. Cứ nghĩ là mình đã an toàn, chuẩn bị chuyển đi, ai ngờ…
Cô nhìn vào màn hình điện thoại, nơi bóng đen vẫn đang di chuyển. Kẻ lạ mặt ấy, là ai? Hắn muốn gì? Và tại sao Thảo Nhi lại biết hắn?
BÀ MAI
(Nói trong tuyệt vọng)
Tôi không biết hắn là ai. Tôi chỉ muốn… bảo vệ con gái mình. Xin các anh… làm ơn đến nhanh lên!
Cô cúp máy, tim vẫn đập loạn xạ. Bà Mai nhìn quanh căn hộ thuê một lần nữa. Những bức tường dường như đang thì thầm những bí mật. Cái lạnh lẽo không chỉ đến từ đêm khuya, mà còn từ sự hiện diện đáng sợ của một kẻ lạ mặt đã len lỏi vào cuộc sống của hai mẹ con bà. Bà nhìn về phía bức tranh cuối cùng của Thảo Nhi – cảnh hai mẹ con kéo vali rời đi, người đàn ông đứng mỉm cười bên cửa sổ. Nụ cười ấy giờ đây không còn là sự tưởng tượng của con trẻ, mà là một lời cảnh báo ghê rợn về tương lai mà bà đã không nhìn thấy.
BÀ MAI
(Giật bắn mình, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại)
Trời ơi!
Bà Mai lùi lại một bước, tay run rẩy. Hình ảnh trên màn hình camera an ninh quét qua từng góc của căn hộ thuê. Và rồi, nó dừng lại.
Bóng dáng một người đàn ông cao lớn, mặc áo khoác đen, tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, đứng sừng sững trong bếp. Bà Mai nhìn chằm chằm, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà nhớ như in những nét vẽ của Thảo Nhi.
CĂN HỘ THUÊ – ĐÊM
Bà Mai tua nhanh đoạn phim. Người đàn ông lạ mặt lại xuất hiện, lần này là trước cửa sổ phòng khách, nơi bà và Thảo Nhi đang tất bật dọn đồ. Ánh mắt của hắn dường như xuyên qua lớp kính, nhìn thẳng vào hai mẹ con. Bà Mai cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Rồi cảnh quay chuyển đến góc phòng ngủ của bà. Người đàn ông lạ đứng đó, cạnh giường ngủ, nhìn xuống. Một nụ cười nhếch mép rất khẽ hiện lên trên khuôn mặt hắn, một nụ cười mà bà chưa từng thấy trong những bức tranh, nhưng nó lại khiến bà rợn tóc gáy. Hắn di chuyển chậm rãi, như đang đánh dấu lãnh thổ, như đang thì thầm những lời đe dọa vô hình.
BÀ MAI
(Thở hổn hển)
Không thể nào… Sao hắn lại vào được đây? Thảo Nhi… con bé…
Bà Mai cố gắng nhớ lại từng lời con gái nói. “Chú ấy nói với con là đừng kể với mẹ. Nhưng con vẽ thì không sao…” Câu nói đó giờ đây văng vẳng bên tai bà, như một lời tiên tri.
Cảnh quay trên màn hình tiếp tục. Bà Mai nhìn thấy mình và Thảo Nhi, tay kéo vali, bước ra khỏi cửa. Và phía sau, bên ngoài cửa sổ, người đàn ông lạ mặt vẫn đứng đó, nụ cười nhếch mép dường như còn rộng hơn. Hắn đang nhìn theo, như thể chờ đợi một điều gì đó.
BÀ MAI
(Lẩm bẩm)
Hắn biết chúng ta đi… Hắn đang đợi…
Nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy bà Mai. Bà đã nghĩ đến một tên trộm, một kẻ quấy rối nào đó. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy hắn di chuyển trong chính ngôi nhà của mình, ở những nơi mà Thảo Nhi đã vẽ, bà nhận ra sự thật còn kinh hoàng hơn thế. Hắn không chỉ là một kẻ lạ mặt, hắn là một bóng ma ám ảnh, một kẻ có ý đồ sâu xa mà bà hoàn toàn không hay biết.
BÀ MAI
(Hoảng loạn nhìn điện thoại)
Không…
Bà Mai lảo đảo lùi lại, tay run lên bần bật. Màn hình điện thoại hiển thị những thước phim từ camera an ninh ghi lại bên trong căn hộ thuê. Cái bóng cao lớn, áo khoác đen, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt, lại hiện lên. Lần này, hắn đứng ngay trong bếp, nơi bà Mai vừa kiểm tra lại nguyên liệu cho bữa tối, nơi Thảo Nhi vừa chạy qua để lấy bút màu. Bà Mai như chết đứng, tim đập thình thịch. Đó chính là hình dáng người đàn ông trong những bức vẽ của con gái.
Bà Mai tua nhanh đoạn phim. Hắn lại xuất hiện, lần này là trước cửa sổ phòng khách, nơi bà và Thảo Nhi đang đóng gói những món đồ cuối cùng, chuẩn bị cho chuyến chuyển nhà. Ánh mắt hắn dường như xuyên qua lớp kính, dõi theo hai mẹ con. Một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng bà.
Cảnh quay tiếp tục, chuyển đến góc phòng ngủ của bà. Hắn đứng đó, bên giường, nhìn xuống. Một nụ cười nhếch mép rất khẽ lướt qua khuôn mặt hắn, một biểu cảm mà bà chưa từng thấy trong tranh vẽ, nhưng nó lại khiến bà lạnh người. Hắn di chuyển chậm rãi, như đang đánh dấu lãnh thổ, như đang ám thị những lời đe dọa vô hình.
BÀ MAI
(Thở dốc, giọng lạc đi)
Trời ơi… Sao hắn có thể… Thảo Nhi…
Lời con gái nói văng vẳng bên tai bà: “Chú ấy nói với con là đừng kể với mẹ. Nhưng con vẽ thì không sao…” Câu nói giờ đây mang một ý nghĩa rợn người.
Đoạn phim trên màn hình tiếp tục, cho thấy cảnh bà Mai và Thảo Nhi xách vali bước ra khỏi cửa. Và ở phía sau, bên ngoài cửa sổ, người đàn ông lạ mặt vẫn đứng đó, nụ cười nhếch mép dường như còn rộng hơn. Hắn nhìn theo, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.
BÀ MAI
(Lẩm bẩm, giọng run rẩy)
Hắn biết… Hắn biết chúng ta đi rồi…
Nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy bà Mai. Bà đã nghĩ đến một tên trộm, hoặc một kẻ quấy rối nào đó. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy hắn di chuyển trong chính ngôi nhà của mình, ở những nơi Thảo Nhi đã vẽ, bà nhận ra sự thật còn kinh hoàng hơn nhiều. Hắn không chỉ là một kẻ lạ mặt, hắn là một bóng ma ám ảnh, một kẻ có ý đồ sâu xa mà bà hoàn toàn không hề hay biết. Hắn đang rình rập, chờ đợi.
Trong lúc bà Mai còn đang chìm trong nỗi kinh hoàng, Thảo Nhi, vẫn vô tư, cặm cụi vẽ ở góc nhà. Từng nét chì lướt trên giấy, tạo nên một hình ảnh quen thuộc. Bỗng, một bóng người cao lớn cúi xuống. Đó là người đàn ông lạ mặt. Hắn thì thầm điều gì đó vào tai bé. Thảo Nhi ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt mở to. Bà Mai, bằng một phản xạ bản năng, với tay vớ lấy điện thoại, muốn hét lên, nhưng cổ họng nghẹn lại, không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Bà chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Người đàn ông lạ mặt thì thầm điều gì đó vào tai Thảo Nhi. Bé ngước nhìn lên, đôi mắt trong veo, thuần khiết. Bà Mai muốn hét lên, muốn lao đến ôm chầm lấy con, nhưng cơ thể bà như hóa đá, tay vẫn run rẩy níu chặt chiếc điện thoại. Màn hình vẫn hiển thị cảnh tượng kinh hoàng: bóng dáng người đàn ông cao lớn, mái tóc dài che khuất khuôn mặt, đang cúi xuống nhìn Thảo Nhi.
Thảo Nhi khẽ gật đầu, một cái gật đầu vô tư, như đã quen với những lời thì thầm đó. Rồi bé quay mặt lại, nhìn thẳng vào ống kính camera, đôi mắt mở to, trong vắt. Một nụ cười nhẹ nở trên môi bé, một nụ cười hồn nhiên không hề hay biết về sự nguy hiểm đang rình rập.
Bà Mai nhận ra. Nỗi đau như xé toạc lồng ngực. Sự ngây thơ của con gái, sự tin tưởng tuyệt đối của Thảo Nhi vào người đàn ông lạ mặt kia, tất cả đã bị lợi dụng một cách tàn độc. Bà Mai như chết lặng. Đằng sau đôi mắt trong veo của con gái là cả một thế giới mà bà không thể nào với tới, một thế giới nơi bóng tối đã len lỏi và gieo rắc mầm họa. Bà Mai nhìn Thảo Nhi đang mỉm cười với ống kính, nhìn cái gật đầu vô tư của con, và bà biết, cuộc chiến thực sự của bà với bóng tối kia giờ mới chỉ bắt đầu. Bà Mai ôm chặt điện thoại vào lòng, nước mắt trào ra. Bà đã nhìn thấy sự thật kinh hoàng, và giờ đây, bà phải làm gì đó để bảo vệ con gái mình.
Góc máy lia chậm qua căn phòng bừa bộn đồ đạc chất đống, chuẩn bị cho việc chuyển nhà. Bà Mai ngồi sụp trên sàn, đôi mắt sưng húp nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Từng đoạn video tua đi tua lại, mỗi lần xuất hiện bóng dáng người đàn ông bí ẩn lại khiến tim bà Mai như bị bóp nghẹt. Bà nhìn Thảo Nhi, con gái 6 tuổi của mình, đang vô tư chơi đùa bên đống thùng carton.
Một đoạn video khác hiện lên. Người đàn ông lạ mặt đang đứng cạnh Thảo Nhi, tay cầm một viên kẹo dẻo. Bé Thảo Nhi với ánh mắt thích thú nhận lấy.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ (Thì thầm)
Ngon lắm đúng không con? Nhớ nhé, tuyệt đối không được kể cho mẹ biết. Đây là bí mật của hai chú cháu mình.
Bé Thảo Nhi khẽ gật đầu, miệng ngậm đầy kẹo. Nụ cười trên môi bé khiến bà Mai vừa xót xa vừa căm phẫn. Bà Mai đưa tay lên ôm chặt lấy ngực. Bà không thể tin được những gì mình đang chứng kiến. Đứa con gái bé bỏng của bà, thứ quý giá nhất trên đời, lại đang bị kẻ khác thao túng và dụ dỗ.
Một cảnh khác, người đàn ông lạ mặt đưa cho Thảo Nhi một món đồ chơi nhỏ bằng nhựa.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
Cái này xinh lắm, Thảo Nhi thích không? Để dành chơi một mình thôi nhé, mẹ mà biết là chú không cho chơi nữa đâu.
Bà Mai cảm nhận rõ sự tức giận đang dâng lên trong lòng, khiến cơ thể bà run rẩy. Bà siết chặt điện thoại đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Mỗi hành động, mỗi lời nói của người đàn ông lạ đều là một nhát dao đâm vào trái tim bà. Bà muốn lao tới ôm con, muốn gào thét vào mặt kẻ thủ ác, nhưng tất cả những gì bà làm được chỉ là nhìn, nhìn và nuốt nghẹn sự bất lực. Bà Mai biết, đây không chỉ là sự dụ dỗ đơn thuần, mà còn là một âm mưu đen tối hơn bà có thể tưởng tượng. Bà nắm chặt điện thoại, ánh mắt quyết tâm lóe lên. Bà phải tìm ra người đàn ông này và bảo vệ Thảo Nhi bằng mọi giá.
Bà Mai run rẩy lướt qua từng khung hình. Khuôn mặt người đàn ông đó mờ ảo, khuất sau mái tóc dài lòa xòa. Áo khoác đen, nét mặt lạnh tanh, đôi mắt như bị xóa đen sì, hoàn toàn trống rỗng. Bà cố gắng nhớ lại, lục lọi trong trí nhớ những gương mặt quen thuộc, những người từng qua lại cuộc đời mình, nhưng tất cả đều vô vọng. Có ai đó từng có mái tóc dài như vậy không? Có ai quen biết lại có ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ ấy? Bà đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng, nơi mọi thứ dần trở nên xa lạ trong ánh đèn vàng vọt. Chiếc bàn, chiếc ghế, góc bếp quen thuộc, thậm chí cả bên giường ngủ của bà – tất cả đều ám ảnh bởi bóng dáng người đàn ông lạ trong tranh của Thảo Nhi.
“Con có nhớ chú không, Thảo Nhi?” Bà Mai khẽ giọng, cố nén tiếng nấc. Bé Thảo Nhi, lúc này đang ngồi trong một góc nhà, say sưa tô màu một bức tranh mới. Đôi mắt bé lơ đãng nhìn mẹ rồi lại quay về với thế giới riêng của mình.
BÀ MAI
(Chỉ vào bức tranh trên tay Thảo Nhi)
Chú này là ai vậy con? Con có thể nói cho mẹ biết được không?
Thảo Nhi im lặng một lúc, rồi ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn mẹ.
THẢO NHI
Chú ấy bảo con đừng kể với mẹ. Nhưng con vẽ thì không sao ạ.
Bà Mai sững sờ. Tim bà như ngừng đập. Lời nói dối ngây thơ của con gái lại là bằng chứng không thể chối cãi cho sự đe dọa, cho một mối quan hệ bí mật mà bà không hề hay biết. “Đừng kể với mẹ…” Câu nói đó như một nhát dao cứa vào tim bà, xé toạc lớp vỏ bọc an toàn mà bà luôn cố gắng xây dựng cho con mình. Bà nhìn Thảo Nhi, nhìn những bức tranh của con gái trải khắp sàn nhà. Trong bếp, người đàn ông lạ đứng đó, tay cầm một viên kẹo. Trước cửa sổ, bóng dáng ấy đứng lặng lẽ. Bên giường ngủ mẹ, bàn tay gầy guộc lướt nhẹ. Mỗi bức tranh là một mảnh ghép, vẽ nên một câu chuyện kinh hoàng.
Sự tuyệt vọng dâng lên như một cơn sóng dữ dội, nhấn chìm bà Mai. Bà cảm thấy bất lực, yếu đuối trước một thế lực vô hình mà bà không thể chạm tới, không thể đối mặt. Bà quay lại màn hình điện thoại, tua nhanh từng đoạn video. Camera giám sát, thứ mà bà đã lắp đặt để yên tâm hơn khi đi làm, giờ đây lại là nhân chứng tố cáo một sự thật tàn khốc. Bà nhìn Thảo Nhi, con gái bé bỏng của mình, đang lặng lẽ đưa cho người đàn ông lạ một món đồ chơi nhỏ.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Giọng thì thầm, nịnh nọt)
Cái này xinh lắm, Thảo Nhi thích không? Để dành chơi một mình thôi nhé, mẹ mà biết là chú không cho chơi nữa đâu.
Nụ cười trên môi Thảo Nhi, nụ cười của một đứa trẻ được chiều chuộng, giờ đây lại khiến bà Mai lạnh sống lưng. Bà ôm chặt lấy đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh ám ảnh. Làm sao một người đàn ông lại có thể dễ dàng tiếp cận con gái mình như vậy? Làm sao có thể thao túng một đứa trẻ chỉ mới 6 tuổi bằng kẹo và đồ chơi? Bà Mai đứng bật dậy, cảm giác bị mắc kẹt trong chính căn hộ của mình. Mọi ngóc ngách đều ẩn chứa nguy hiểm, mọi góc nhìn đều có thể là nơi kẻ thủ ác ẩn mình.
Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có thể thấy bóng dáng người đàn ông trong bức tranh cuối cùng đang “mỉm cười”. Nụ cười đó, nụ cười ám ảnh, giờ đây hiện rõ trong tâm trí bà. Đó không phải là nụ cười của sự chào đón, mà là nụ cười của kẻ chiến thắng, của kẻ đã thành công trong âm mưu đen tối của mình. Bà Mai run rẩy, tay siết chặt điện thoại. Bà cần phải làm gì đó, ngay lập tức.
Bà Mai sững sờ, tâm trí quay cuồng. “Không có tiêu đề” – đó là những gì cô con gái bé bỏng của bà đã vẽ ra, một bức tranh trống rỗng, nhưng lại chứa đựng tất cả sự thật kinh hoàng. Bà lướt nhanh qua những bức ảnh, từng cái, từng cái một. Góc nhà, nơi Thảo Nhi ngồi vẽ. Bếp, nơi người đàn ông lạ kia mỉm cười đưa kẹo cho con gái. Trước cửa sổ, nơi bóng dáng cô độc ấy luôn hiện hữu. Bên giường ngủ mẹ, nơi bà từng ngủ say sưa mà không hề hay biết.
Bà Mai đã bỏ qua tất cả. Những tiếng động lạ trong đêm, tiếng đồ đạc lạch cạch khi không có ai chạm vào, cảm giác như có ánh mắt theo dõi mình – tất cả đều bị bà gạt phăng đi, cho rằng đó chỉ là sự cố hay do bà quá mệt mỏi. Cô con gái 6 tuổi, với thế giới nội tâm phong phú, đã cố gắng cảnh báo bà theo cách của mình, qua những nét vẽ ngây thơ. Nhưng bà Mai, vì quá bận rộn, quá tin tưởng vào sự an toàn, đã bỏ lỡ tất cả.
Bà Mai siết chặt điện thoại, cố gắng lục lại ký ức về một tháng gần đây. Một tháng Thảo Nhi say sưa vẽ tranh, vẽ về người đàn ông lạ. Hai tuần liên tiếp bà theo dõi camera, để rồi giờ đây, từng khung hình hiện lên như một lời cáo trạng. Bà Mai nhìn Thảo Nhi, cô bé vẫn đang mải mê với thế giới của riêng mình, đôi mắt to tròn dán chặt vào tờ giấy. Bà Mai nhớ lại những lúc cô con gái lén lút cho người đàn ông lạ kia đồ chơi, nhớ lại những lời thì thầm nịnh nọt của hắn, nhớ lại cái cách hắn thao túng tâm lý một đứa trẻ 6 tuổi. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng bà. Bà đã quá chủ quan, quá tin người.
Bà Mai bật dậy, cảm giác bất lực dâng trào. Căn hộ này, từng là nơi trú ẩn an toàn, giờ đây biến thành một cái bẫy chết người. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng dáng người đàn ông trong bức tranh cuối cùng đang mỉm cười. Nụ cười đó, nụ cười đầy ám ảnh, giờ đây hiện rõ trong tâm trí bà. Bà cần phải hành động. Ngay lập tức. Bà với lấy điện thoại, ngón tay run rẩy tìm kiếm số điện thoại quen thuộc. “Công an,” bà lẩm bẩm, “phải gọi công an.”
Bà Mai run rẩy nhấn nút gọi. Tiếng tút tút vang lên, mỗi tiếng như một nhát dao cứa vào tim bà. Bà nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ, nơi cơn ác mộng vừa hiện hữu. Bà Mai ngã khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, hơi thở dồn dập. Đôi mắt vô hồn của kẻ lạ mặt ám ảnh bà, lặp đi lặp lại như một thước phim quay chậm. Bà không tin nổi mình lại có thể ngủ say đến vậy. Toàn thân bà giờ đây run rẩy không kiểm soát. Một nỗi sợ hãi tột độ, nguyên thủy, bóp nghẹt lấy cổ họng bà.
“Alo, công an phường đây ạ.” Giọng nói đầu dây bên kia vang lên, bình thản đến lạ.
“Tôi… tôi cần giúp đỡ. Có một kẻ lạ…” Bà Mai cố gắng nói, nhưng giọng bà lạc đi, run lẩy bẩy.
Đột nhiên, ánh mắt bà dừng lại ở Thảo Nhi. Cô bé vẫn đang ngồi yên lặng ở góc nhà, tay cầm bút chì, dán mắt vào một tờ giấy. Nhưng lần này, Thảo Nhi không vẽ. Cô bé chỉ nhìn chằm chằm vào bức tường trống, đôi mắt to tròn đầy vẻ suy tư. Bà Mai nhìn thấy rõ sự giật mình thoáng qua trên khuôn mặt con gái khi bà ngã xuống.
Bà Mai chậm rãi bò dậy, từng bước chân nặng trĩu tiến về phía con gái. Bà muốn lao ra khỏi căn hộ này ngay lập tức, muốn đưa Thảo Nhi đến một nơi thật xa. Nhưng rồi, bà lại nhìn thấy bức tranh cuối cùng của con gái. Bức tranh hai mẹ con kéo vali rời đi, và người đàn ông đứng mỉm cười bên cửa sổ.
Nụ cười đó. Bà Mai chợt nhận ra một điều khủng khiếp. Kẻ lạ mặt không chỉ theo dõi bà, hắn còn biết bà sắp đi. Hắn đã ở trong căn hộ này, quanh quẩn bên con gái bà, suốt bao lâu rồi? Bà Mai quay đầu nhìn về phía cửa phòng ngủ. Ánh đèn hành lang yếu ớt hắt vào, tạo ra những bóng đổ kỳ dị. Bà cảm giác như có một luồng gió lạnh lẽo vừa lướt qua, dù cửa sổ vẫn đóng im lìm.
“Mẹ ơi,” Thảo Nhi khẽ nói, giọng lí nhí, “Chú ấy nói với con là đừng kể với mẹ. Nhưng con vẽ thì không sao…”
Câu nói của Thảo Nhi như một tiếng sét đánh ngang tai bà Mai. Bà nhìn con gái với ánh mắt hoảng loạn. “Chú ấy… chú ấy là ai?” Bà thì thầm, giọng run lên.
Bà Mai quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào khung cửa phòng ngủ. Bà cảm thấy như có ai đó đang đứng ngay phía sau cánh cửa đó, nhìn bà chằm chằm với đôi mắt vô hồn. Hơi thở của bà càng trở nên gấp gáp.
“Con ơi, mẹ xin lỗi,” bà Mai nói, giọng nghẹn lại, “Mẹ xin lỗi vì đã không tin con.”
Đột nhiên, từ trong phòng ngủ, có một tiếng động rất khẽ. Tiếng sột soạt như ai đó đang cựa quậy trên giường. Bà Mai cứng đờ người. Bà nhìn Thảo Nhi. Cô bé cũng đang nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ với vẻ mặt sợ hãi.
Bà Mai lập tức kéo Thảo Nhi lại gần, ôm chặt lấy con gái. “Đừng sợ con,” bà nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù tim bà đang đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Mẹ sẽ bảo vệ con.”
Bà Mai nhìn về phía cánh cửa, đôi mắt mở to. Bà biết, kẻ lạ mặt vẫn còn ở đây. Hắn không đi. Và hắn vừa tỉnh giấc. Bà Mai lập tức nhấn mạnh nút “gọi khẩn cấp” trên điện thoại, rồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi.
Bà Mai siết chặt điện thoại trong tay, đôi mắt không rời cánh cửa phòng ngủ. Tiếng sột soạt bên trong vẫn đều đều, như nhịp thở của một con quái vật đang chực chờ xé toạc màn đêm. Bà lập tức nhấn mạnh nút “gọi khẩn cấp” trên điện thoại, giọng nói từ đầu dây bên kia vẫn vang lên bình thản: “Công an phường đây ạ. Xin quý vị giữ bình tĩnh và cung cấp thông tin.”
“Tôi… tôi đang ở địa chỉ XXX. Có một kẻ lạ mặt đang ở trong nhà tôi… Vừa rồi hắn đã…” Bà Mai lắp bắp, cố gắng giữ cho giọng mình không quá hoảng loạn. Bà cảm nhận được sự run rẩy trong từng lời nói.
Thảo Nhi nép sát vào lòng mẹ, đôi mắt to tròn ngước nhìn bà. Bà Mai ôm chặt con gái, tự nhủ mình phải mạnh mẽ. Cô bé đã quá nhỏ để chứng kiến những điều này.
“Mẹ ơi,” Thảo Nhi khẽ thốt lên, giọng còn vương chút run rẩy. “Chú ấy nói là chú ấy thích căn hộ này lắm. Nên chú ấy sẽ ở lại đây với con và mẹ.”
Lời nói của Thảo Nhi như một nhát dao cứa vào tim Bà Mai. Kẻ lạ mặt không chỉ đột nhập, hắn còn đang lên kế hoạch chiếm đoạt căn nhà, chiếm đoạt cuộc sống của hai mẹ con bà. Bà Mai nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ, nơi bóng tối đặc quánh và ẩn chứa bao nguy hiểm. Bà biết, mình không thể chờ đợi sự giúp đỡ từ bên ngoài. Phải hành động ngay lập tức.
Bà Mai buông Thảo Nhi ra một chút, nhìn sâu vào đôi mắt con gái. “Con yêu, con ngồi im ở đây với mẹ nhé. Đừng đi đâu cả.” Bà dặn dò, dù biết rằng Thảo Nhi sẽ không rời xa mình.
Với một quyết tâm sắt đá, Bà Mai đứng dậy. Ánh mắt bà giờ đây không còn là sự sợ hãi tột độ, mà là một ngọn lửa kiên cường. Bà liếc nhìn bức tranh cuối cùng của Thảo Nhi nằm trên sàn nhà – hình ảnh hai mẹ con kéo vali rời đi, và nụ cười nhếch mép của kẻ lạ mặt bên cửa sổ. Nụ cười đó, giờ đây, lại càng khiến bà thêm phần căm phẫn.
Bà Mai quay lại nhìn cánh cửa phòng ngủ. Hít một hơi thật sâu, bà dồn hết sức lực, gằn giọng: “Tôi biết ông đang ở trong đó! Đừng nghĩ là ông có thể làm gì tùy thích ở đây!”
Từ bên trong phòng ngủ, tiếng sột soạt dừng lại. Một khoảng lặng đáng sợ bao trùm lấy căn hộ. Bà Mai có thể cảm nhận được sự chuyển động, sự hiện diện của kẻ lạ mặt. Hắn đang lắng nghe.
Bà Mai vội vàng cầm lấy chiếc điện thoại, màn hình vẫn đang hiển thị cuộc gọi khẩn cấp. Bà lùi dần về phía góc nhà, nơi Thảo Nhi đang ngồi. Bà nhìn quanh, tìm kiếm bất kỳ vật dụng nào có thể dùng làm vũ khí. Một con dao làm bếp? Một chiếc ghế? Bất cứ thứ gì.
“Mẹ ơi, con sợ…” Thảo Nhi thì thầm, giọng run run.
“Không sao đâu con. Mẹ ở đây rồi,” Bà Mai đáp, giọng dù cố gắng bình tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. Bà biết, đây là khoảnh khắc mà mọi chuyện sẽ được định đoạt. Hoặc là bà sẽ bảo vệ được con gái, hoặc là… Bà không dám nghĩ đến kết cục thứ hai.
Bà Mai nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ. Bà biết, mình không thể để cho những bức tranh của con gái, những lời đe dọa ngầm của kẻ lạ mặt, trở thành hiện thực. Bà đã quá muộn để phát hiện, nhưng chưa bao giờ là quá muộn để chiến đấu. Bà thề, sẽ không bao giờ để con gái mình phải chịu đựng thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.
Bà Mai run rẩy đưa điện thoại lên tai, giọng lạc đi trong sự hoảng loạn tột độ.
BÀ MAI
(Lắp bắp, giọng đứt quãng)
A lô… công an phường… Tôi… tôi đang ở XXX. Nhà tôi… có kẻ lạ đột nhập! Hắn… hắn đang ở trong phòng ngủ! Làm ơn… cứu tôi với! Hắn… hắn còn đe dọa con gái tôi!
Bà Mai siết chặt tay, mồ hôi túa ra như tắm. Đôi mắt bà dán chặt vào cánh cửa phòng ngủ, nơi bóng tối đặc quánh như một con quái vật đang rình rập. Tiếng động bên trong im bặt. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất cứ tiếng động nào. Bà biết, kẻ lạ mặt đang lắng nghe.
Thảo Nhi nép sát vào lòng mẹ, đôi mắt to tròn mở to đầy sợ hãi. Cô bé khẽ thút thít, nhưng không bật ra tiếng. Bà Mai vỗ về con gái, cố gắng trấn an bằng những cử chỉ, dù tim bà đang đập như trống trận.
BÀ MAI
(Thì thầm, giọng run run)
Không sao đâu con. Mẹ ở đây rồi.
Bà Mai liếc nhìn bức tranh cuối cùng của Thảo Nhi nằm trên sàn nhà: hai mẹ con kéo vali rời đi, và nụ cười bí ẩn của kẻ lạ mặt bên cửa sổ. Nụ cười ấy giờ đây lại khiến bà thêm phần căm phẫn. Bà không thể để nó trở thành hiện thực.
BÀ MAI
(Giọng gằn lên, hướng về phía phòng ngủ)
Tôi biết ông đang ở trong đó! Đừng tưởng ông có thể làm gì tùy thích ở đây!
Từ bên trong phòng ngủ, một tiếng cọt kẹt nhỏ vang lên. Cánh cửa hé mở một khe hở. Một bóng đen lờ mờ xuất hiện, chỉ đủ để nhận ra hình dáng một người đàn ông. Ánh mắt hắn nheo lại, dò xét.
Bà Mai nắm chặt tay Thảo Nhi, lùi dần về phía góc nhà. Bà quét mắt quanh căn bếp, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí. Con dao làm bếp. Thanh sắt nhọn. Bất cứ thứ gì.
BÀ MAI
(Thì thầm với Thảo Nhi)
Con cứ ngồi im đây với mẹ nhé. Đừng đi đâu cả.
Kẻ lạ mặt bước ra khỏi phòng ngủ. Hắn không tiến lại gần, chỉ đứng đó, quan sát hai mẹ con bà với một vẻ mặt khó đoán. Nụ cười nhếch mép quen thuộc lại nở trên môi hắn, giống hệt như trong bức tranh.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Giọng trầm khàn, đầy mỉa mai)
Ồ, bà gọi công an rồi sao? Thế này thì tôi hơi phiền phức rồi đây.
Bà Mai dồn hết sức lực, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.
BÀ MAI
Ông là ai? Ông muốn gì?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Cười lớn, vang vọng khắp căn hộ)
Muốn gì à? Tôi muốn thứ thuộc về mình. Và tôi sẽ không để bất cứ ai cản đường. Đặc biệt là mấy kẻ phiền phức như bà.
Hắn bắt đầu tiến lại gần hơn. Mỗi bước chân của hắn như nhấm chìm căn phòng trong nỗi sợ hãi. Bà Mai cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề. Bà phải hành động. Ngay bây giờ.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Cười khẩy)
Phiền phức? Bà nghĩ bà gọi được công an thì tôi sẽ sợ à?
Hắn bất ngờ lao tới, sải bước dài về phía bà Mai và Thảo Nhi. Bà Mai phản xạ nhanh, kéo Thảo Nhi lùi lại.
BÀ MAI
(Giọng đầy thách thức)
Ông định làm gì? Ông nghĩ ông có thể làm gì ở đây?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Đến sát, giọng nói nhỏ dần, đầy đe dọa)
Tôi sẽ làm những gì tôi muốn. Và bà không có quyền can thiệp. Đứa bé… nó hiểu mà, đúng không?
Hắn liếc mắt về phía Thảo Nhi. Cô bé rụt rè nép vào lòng mẹ, đôi mắt vẫn còn vương nước mắt.
BÀ MAI
(Giơ tay chắn trước mặt Thảo Nhi)
Đừng động vào con tôi!
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Tiến thêm một bước, áp sát)
Bà làm mẹ, nhưng bà không hiểu hết mọi thứ. Đôi khi, sự bảo vệ của bà lại là thứ khiến mọi thứ tồi tệ hơn.
Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, tiếng còi xe cảnh sát vang lên xa xa rồi ngày một lớn dần. Ánh mắt người đàn ông lạ thoáng chút biến đổi, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ
(Nhanh chóng lùi lại, hướng về phía cửa chính)
Xem ra tôi phải đi rồi. Nhưng đừng nghĩ là hết chuyện. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi.
Hắn liếc nhìn bà Mai với ánh mắt đầy thù địch, rồi vụt chạy ra khỏi căn hộ.
Tiếng “cạch” của ổ khóa vang lên khi cánh cửa đóng sập lại. Bà Mai thở phào nhẹ nhõm, run rẩy ôm chặt lấy Thảo Nhi. Tiếng còi xe cảnh sát đã rất gần.
Cùng lúc đó, cánh cửa bếp hé mở. Bà Mai, với con dao làm bếp vẫn còn nắm chặt trong tay, ngó ra ngoài. Cô đã nhanh chóng lấy nó khi kẻ lạ mặt bước ra khỏi phòng ngủ.
BÀ MAI
(Thở hổn hển)
Đi rồi… Hắn đi rồi…
Bà Mai kiểm tra lại cánh cửa chính. Nó đã khóa chặt từ bên ngoài.
BÀ MAI
(Lẩm bẩm)
Không thể nào…
Bà Mai nhìn về phía góc nhà, nơi camera giám sát được đặt. Dù đã gọi cảnh sát, bà vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Toàn bộ căn hộ như chìm trong một màn sương mờ ảo của sự sợ hãi và nghi ngờ.
Bóng đèn trên trần nhà nhấp nháy yếu ớt. Bà Mai với ánh mắt đầy cảnh giác, quay sang Thảo Nhi.
BÀ MAI
(Giọng dịu lại, cố gắng tỏ ra bình tĩnh)
Con không sao chứ? Mẹ xin lỗi vì đã để con sợ hãi.
Thảo Nhi khẽ gật đầu, dụi mặt vào vai mẹ.
BÀ MAI
(Nhìn ra ngoài cửa sổ)
Công an sắp đến rồi. Mẹ sẽ giải thích mọi chuyện.
Bà Mai nhìn bức tranh cuối cùng của Thảo Nhi một lần nữa. Nụ cười của người đàn ông lạ bên cửa sổ giờ đây mang một vẻ gì đó ám ảnh hơn bao giờ hết. Bà Mai dốc hết sức bình tĩnh lại, chuẩn bị đón tiếp lực lượng chức năng.
CHỈ VÀI PHÚT SAU
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Bà Mai hít một hơi sâu, mở cửa. Một vài cảnh sát bước vào, với vẻ mặt nghiêm nghị.
CẢNH SÁT 1
(Giọng dứt khoát)
Chào bà. Chúng tôi nhận được tin báo. Có chuyện gì xảy ra vậy?
Bà Mai chỉ vào phòng ngủ, nơi kẻ lạ mặt vừa trốn thoát.
BÀ MAI
Hắn… hắn đã ở trong phòng ngủ. Tôi không biết hắn vào bằng cách nào. Hắn dọa nạt chúng tôi.
CẢNH SÁT 2
(Quan sát xung quanh)
Bà có thấy mặt hắn không? Hắn là ai?
BÀ MAI
Tôi… tôi không rõ. Hắn bịt mặt một phần. Nhưng… tôi nghĩ con gái tôi có thể biết.
Bà Mai chỉ tay về phía Thảo Nhi.
CẢNH SÁT 1
(Nhìn Thảo Nhi với ánh mắt trìu mến)
Cháu có thấy người lạ không?
Thảo Nhi nép vào mẹ, im lặng.
BÀ MAI
(Lấy một vài bức tranh của Thảo Nhi trên bàn)
Hắn… hắn thường xuyên xuất hiện trong tranh của Thảo Nhi. Đây là những bức tranh của cháu bé.
Bà Mai đưa cho cảnh sát những bức tranh. Ánh mắt các chiến sĩ công an trở nên chăm chú khi nhìn vào những nét vẽ ngây thơ nhưng đầy ám ảnh về người đàn ông lạ. Họ nhanh chóng kiểm tra hệ thống camera giám sát, tua lại đoạn phim.
CẢNH SÁT 2
(Xem camera, giọng nghiêm trọng)
Camera ghi lại cảnh một người đàn ông có đặc điểm giống như bà mô tả đột nhập vào căn hộ này cách đây khoảng hai tuần. Hắn ta đã lảng vảng ở đây rất lâu.
CẢNH SÁT 1
(Quay sang bà Mai, vẻ mặt đầy suy tư)
Bà có thể cho chúng tôi biết thêm về thời gian gần đây, bà có cảm thấy có điều gì bất thường không? Ai đó theo dõi bà, hoặc có kẻ lạ mặt xung quanh căn hộ này không?
Bà Mai lắc đầu.
BÀ MAI
Không. Tôi chỉ tập trung vào việc chuẩn bị chuyển nhà. Tôi ly hôn, tôi muốn bắt đầu cuộc sống mới. Tôi không ngờ…
CẢNH SÁT 1
(Nhìn vào bức tranh cuối cùng của Thảo Nhi, nơi có hình ảnh hai mẹ con kéo vali và người đàn ông lạ mỉm cười bên cửa sổ)
Bức tranh này… Bà có nhớ cháu bé vẽ nó khi nào không?
Bà Mai nhìn bức tranh, lòng trĩu nặng.
BÀ MAI
Cháu vẽ nó đêm qua. Trước khi mọi chuyện xảy ra. Cháu nói… chú ấy dặn không được kể với mẹ.
CẢNH SÁT 2
(Nhìn bà Mai, giọng quả quyết)
Chúng tôi cần bà Mai kể lại toàn bộ mọi chuyện đã xảy ra. Từ lần đầu bà thấy có gì đó bất thường, đến cả những lời cháu bé đã nói.
Bà Mai, với vẻ mặt đầy nghiêm trọng, bắt đầu kể lại mọi thứ. Tiếng các chiến sĩ công an bàn bạc, ghi chép. Bối cảnh căn hộ thuê bỗng trở nên ngột ngạt, đầy rẫy những bí ẩn chờ được làm sáng tỏ.
CẢNH SÁT 1
(Xem camera, giọng nghiêm trọng)
Kẻ này hành động rất chuyên nghiệp, như thể hắn đã quen thuộc với căn nhà này và lịch trình của hai mẹ con bà.
Bà Mai nghe những lời đó, tim thắt lại. Bà càng thêm kinh hãi, nhận ra mối nguy hiểm còn lớn hơn mình tưởng. Kẻ lạ mặt không chỉ đột nhập ngẫu nhiên. Hắn đã lên kế hoạch, đã theo dõi. Mọi thứ, từ những bức tranh của Thảo Nhi, đến sự xuất hiện đột ngột của hắn, tất cả đều là một phần của một âm mưu đen tối hơn.
BÀ MAI
(Giọng run run)
Hai tuần… hai tuần hắn đã ở đây sao? Tôi không hề hay biết gì cả.
CẢNH SÁT 2
(Nhìn bà Mai, giọng điệu có chút dò hỏi)
Bà Mai, chúng tôi cần bà thành thật. Bà có nghi ngờ ai không? Hoặc có ai đó đã từng đe dọa hay có mâu thuẫn gì với bà không? Chuyện ly hôn của bà… có liên quan gì không?
Bà Mai lắc đầu yếu ớt. Bà quá mệt mỏi, quá hoang mang để suy nghĩ thông suốt. Cuộc sống tưởng chừng đã ổn định lại một lần nữa chao đảo bởi bóng ma từ quá khứ.
BÀ MAI
Tôi không biết. Tôi chỉ muốn quên đi tất cả và bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng có vẻ như… quá khứ không buông tha tôi.
CẢNH SÁT 1
(Đứng dậy, vẻ mặt cương quyết)
Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để tìm ra kẻ này. Bà Mai, bà cần giữ bình tĩnh. Chúng tôi sẽ bảo vệ hai mẹ con. Tuy nhiên, dựa trên những gì camera ghi lại, hắn dường như không phải là một tên trộm thông thường. Hắn có mục đích khác.
CẢNH SÁT 2
(Chỉ vào bức tranh cuối cùng của Thảo Nhi)
Và bức tranh này… nó quá chi tiết. Giống như một lời cảnh báo, hoặc một lời khẳng định về sự chiếm hữu.
Bà Mai nhìn Thảo Nhi, con bé vẫn đang nép vào lòng mẹ, đôi mắt ngây thơ nhưng ẩn chứa nỗi sợ hãi. Bà ôm chặt con gái, quyết tâm bảo vệ Thảo Nhi bằng mọi giá.
BÀ MAI
(Nhìn thẳng vào hai chiến sĩ công an, giọng đầy kiên định)
Làm ơn, hãy bắt hắn lại. Trước khi hắn có thể làm hại chúng tôi thêm bất cứ điều gì nữa.
Các chiến sĩ công an gật đầu. Họ rời đi để triển khai công tác điều tra, để lại bà Mai và Thảo Nhi trong căn hộ giờ đây trở nên lạnh lẽo và đầy ám ảnh hơn bao giờ hết. Bà Mai nhìn quanh căn phòng, nơi từng là mái ấm của hai mẹ con, giờ đây tràn ngập bóng tối của những bí mật và sự đe dọa. Mỗi góc nhà, mỗi đồ vật đều gợi lại hình ảnh kẻ lạ mặt, và bà Mai biết, cuộc chiến của bà chỉ mới thực sự bắt đầu.
CẢNH SÁT 1
(Nhìn kỹ hình ảnh trên màn hình, giọng đầy suy tư)
Tôi đã xem lại băng ghi hình hai tuần qua. Gã này di chuyển rất nhanh, lẩn khuất như một bóng ma. Hắn không chạm vào bất cứ thứ gì có giá trị, chỉ lượn lờ quanh những khu vực quan trọng trong nhà.
CẢNH SÁT 2
(Đưa tay day thái dương, vẻ mệt mỏi)
Một tên trộm chuyên nghiệp sẽ không hành động như vậy. Hắn quá cẩn thận, quá kiên nhẫn. Như thể đang chờ đợi thứ gì đó. Hoặc… đang làm quen với nơi này.
BÀ MAI
(Nắm chặt tay Thảo Nhi, giọng run run)
Làm quen? Ý các anh là sao?
CẢNH SÁT 1
(Quay sang bà Mai, ánh mắt dò xét)
Chúng tôi đang cố gắng dựng lại những gì đã xảy ra. Dựa trên lời khai của Thảo Nhi và những gì camera ghi lại, có một vài giả thuyết. Thứ nhất, đây không phải là một vụ đột nhập thông thường.
CẢNH SÁT 2
(Chỉ vào bức tranh người đàn ông lạ)
Đôi mắt của hắn trong tranh… bị xóa đen. Và nét mặt lạnh tanh. Ghi nhận của camera cũng cho thấy hắn luôn cố gắng che mặt, không để lộ diện. Cộng với việc hắn chỉ xuất hiện khi hai mẹ con vắng nhà hoặc đang ngủ say.
BÀ MAI
(Thở dốc, cảm giác sợ hãi bao trùm)
Vậy… hắn là ai? Tại sao lại làm vậy?
CẢNH SÁT 1
(Trầm giọng)
Đó là điều chúng tôi đang cố gắng tìm hiểu. Có thể hắn đang theo dõi bà. Hoặc… theo dõi Thảo Nhi. Kẻ lạ mặt này dường như có một mối liên hệ nào đó với hai mẹ con. Và điều đó khiến mọi chuyện trở nên nguy hiểm hơn rất nhiều. Chúng tôi cần kiểm tra lại tất cả những mối quan hệ cũ của bà. Đặc biệt là những người có thể mang trong mình mối thù hận.
BÀ MAI
(Nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi ký ức)
Tôi không nhớ ra ai cả. Sau khi ly hôn, tôi chỉ muốn mọi thứ được yên ổn.
CẢNH SÁT 2
(Nhìn bà Mai, giọng pha chút ngờ vực)
Bà chắc chứ? Một số mối quan hệ cũ, dù đã kết thúc, đôi khi vẫn có thể gây ra những hậu quả khôn lường. Đặc biệt là khi liên quan đến tài sản, hoặc… sự chiếm hữu.
BÀ MAI
(Mở mắt, nhìn thẳng vào hai chiến sĩ công an, giọng đầy quyết tâm)
Tôi không biết hắn là ai. Nhưng tôi biết một điều. Hắn đã xâm phạm vào cuộc sống của hai mẹ con tôi. Và tôi sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra lần nữa. Làm ơn, hãy tìm ra hắn càng sớm càng tốt.
CẢNH SÁT 1
(Nhìn bà Mai, giọng kiên quyết)
Chúng tôi hiểu sự lo lắng của bà. Nhưng bà Mai này, theo những gì chúng tôi phân tích, gã này có vẻ đang âm thầm theo dõi hai mẹ con bà. Bằng chứng là hắn chỉ xuất hiện khi không có ai ở nhà, hoặc khi hai mẹ con đang ngủ.
CẢNH SÁT 2
(Tiếp lời, vẻ nghiêm trọng)
Và điều quan trọng nhất, hắn không hề động đến bất cứ món đồ có giá trị nào trong nhà. Điều này cho thấy mục đích của hắn không phải là trộm cắp thông thường. Hắn đang tìm kiếm hoặc quan sát điều gì đó, hoặc ai đó, đặc biệt.
BÀ MAI
(Siết chặt tay Thảo Nhi, ánh mắt bắt đầu lộ rõ sự sợ hãi pha lẫn giận dữ)
Tìm kiếm? Quan sát? Ý các anh là… hắn đang rình rập chúng tôi?
CẢNH SÁT 1
(Gật đầu, giọng khẩn khoản)
Vì sự an toàn của hai mẹ con, chúng tôi khuyên bà nên chuyển nhà ngay lập tức. Hãy rời khỏi căn hộ này càng sớm càng tốt.
BÀ MAI
(Ngẩng lên nhìn hai chiến sĩ công an, ánh mắt đầy bất an nhưng cũng xen lẫn quyết tâm)
Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ thu xếp mọi thứ. Cảm ơn các anh.
BÀ MAI
(Bế Thảo Nhi lên, ôm chặt vào lòng. Cô bé dụi đầu vào vai mẹ, đôi mắt vẫn còn vương nét sợ sệt. Bà Mai nhìn ra cửa sổ, nơi Thảo Nhi từng miêu tả người đàn ông lạ xuất hiện, ánh mắt kiên quyết bảo vệ con gái. Giọng bà run run nhưng đầy tình yêu thương và mãnh liệt.)
Đừng sợ nhé con. Mẹ ở đây rồi. Mẹ sẽ không để bất cứ ai làm hại con đâu. Chúng ta sẽ rời khỏi đây. Chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, tốt đẹp hơn.
BÀ MAI
(Thở dài, nhìn khắp căn phòng như đang ghi nhớ lần cuối. Cô bé Thảo Nhi vẫn ôm chặt mẹ, đôi mắt hướng về phía góc nhà nơi cô bé thường ngồi vẽ. Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ hành lang, báo hiệu cuộc sống mới của hai mẹ con sắp bắt đầu, nhưng trong lòng bà Mai vẫn còn vương vấn nỗi lo về bóng ma bí ẩn vẫn lẩn khuất đâu đó.)
BÀ MAI
(Nhìn quanh căn hộ, tay run run nhặt vội những món đồ nhỏ. Mỗi tiếng động, từ tiếng bước chân nhẹ trên sàn nhà đến tiếng gió rít qua khe cửa, đều khiến bà giật bắn mình. Bà liên tục liếc nhìn về phía góc nhà nơi Thảo Nhi thường ngồi vẽ, rồi lại hướng mắt về phía bếp, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Căn hộ thuê giờ đây chỉ còn là một tập hợp những bóng ma ám ảnh. Bà cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ Thảo Nhi đã an toàn, công an đã đến, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng nỗi sợ hãi vẫn bám riết lấy bà như một lớp sương mù dày đặc, khiến bà không thể thở phào nhẹ nhõm.)
BÀ MAI
(Vơ vội chiếc ba lô nhỏ, tim đập thình thịch. Bà lại liếc nhìn về phía bức tường nơi có chiếc camera giám sát, nơi đã vạch trần bộ mặt thật đáng sợ của kẻ bí ẩn. Tưởng tượng đến hình ảnh người đàn ông lạ ẩn mình trong từng góc khuất của căn nhà này, bà rùng mình. Bà cảm nhận rõ ràng như thể hắn vẫn đang ở đâu đó, chỉ chờ đợi bà lơ là để xuất hiện. Bà siết chặt tay, cố gắng không để con gái thấy sự hoảng loạn của mình.)
BÀ MAI
(Hít một hơi thật sâu, giọng cố gắng giữ bình tĩnh)
Con gái, mẹ con mình đi thôi. Cứ ôm chặt lấy mẹ nhé.
BÀ MAI
(Vừa nói, bà vừa bế Thảo Nhi lên. Cô bé dụi đầu vào vai mẹ, đôi mắt vẫn còn chút ngây thơ nhưng đã vương vấn một nét sợ hãi. Bà Mai nhìn con gái, trong lòng trào dâng một nỗi xót xa lẫn quyết tâm. Bà biết, cuộc chiến bảo vệ con mình vẫn chưa kết thúc. Bóng đêm và những bí ẩn vẫn còn lẩn quẩn đâu đó, nhưng bà sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Bà sẽ dùng hết sức lực của mình để che chở cho Thảo Nhi, tìm kiếm một tương lai mới, nơi cả hai mẹ con có thể sống bình yên.)
BÀ MAI
(Bước nhanh ra khỏi cửa, tay kéo theo chiếc vali nhỏ. Bà ngoái đầu nhìn lại căn hộ thuê lần cuối, nơi đã từng là mái ấm của hai mẹ con, giờ đây lại trở thành nơi chất chứa những nỗi ám ảnh kinh hoàng. Tiếng bước chân của bà và Thảo Nhi nhỏ dần, hòa vào màn đêm vắng lặng. Bóng tối như nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại tiếng gió khẽ rì rào, như lời thì thầm của quá khứ.)
BÀ MAI
(Sau khi rời khỏi căn hộ thuê, bà Mai thuê một căn phòng trọ nhỏ ở một khu khác. Mọi thứ đều đơn sơ, thiếu thốn, nhưng ít nhất ở đây, bà cảm thấy an toàn hơn. Bà Mai cố gắng sắp xếp lại cuộc sống, làm đủ mọi nghề để nuôi Thảo Nhi. Mỗi tối, bà đều kiểm tra kỹ lưỡng mọi cửa ra vào, cửa sổ, và luôn để một ngọn đèn nhỏ sáng suốt đêm. Bà biết, dù đã thoát khỏi căn hộ cũ, nhưng bóng ma trong tâm trí bà vẫn còn đó. Bà sợ hãi mỗi khi nghe tiếng động lạ, mỗi khi có người đàn ông lạ mặt đi ngang qua. Thảo Nhi, dường như cũng cảm nhận được nỗi lo lắng của mẹ, bé thường ôm chặt lấy bà, đôi mắt ngây thơ nhìn mẹ với vẻ đầy thấu hiểu. Đôi khi, bà Mai vẫn nhìn thấy hình ảnh người đàn ông lạ thấp thoáng trong những giấc mơ, nét mặt lạnh tanh, đôi mắt xóa đen sì. Bà biết, mình sẽ không bao giờ quên được những gì đã xảy ra.
Một tháng trôi qua, cuộc sống dần trở lại quỹ đạo bình thường. Thảo Nhi bắt đầu đi học mẫu giáo, bà Mai tìm được một công việc ổn định hơn. Nhưng đôi khi, chỉ cần một tiếng động bất chợt, một ánh mắt nhìn chằm chằm quá lâu, bà Mai lại giật mình. Bà nhận ra, dù đã cố gắng trốn chạy, những ám ảnh đó vẫn luôn rình rập, chờ đợi thời cơ để quay trở lại. Bà tự nhủ, phải mạnh mẽ hơn nữa, vì Thảo Nhi.
Vào một buổi chiều muộn, khi bà Mai đang trên đường đi làm về, bà chợt nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông quen thuộc. Hắn ta đứng đó, cách bà vài chục mét, mái tóc dài che nửa mặt, khoác chiếc áo khoác đen. Tim bà như ngừng đập. Bà nhanh chóng quay đầu, vội vã bước đi nhanh hơn, mắt không dám nhìn lại. Bà cảm nhận rõ ràng ánh mắt của hắn đang dõi theo mình. Bà lao nhanh vào con hẻm nhỏ, chạy thục mạng về phía căn phòng trọ.
Về đến nhà, bà Mai run rẩy khóa chặt cửa. Bà ôm chặt lấy Thảo Nhi, thở dốc. Thảo Nhi nhìn mẹ với vẻ hoang mang.
BÀ MAI
(Giọng run run)
Con gái, con có nhớ chú nào hay vẽ không?
THẢO NHI
(Ngây thơ)
Nhớ ạ. Chú ấy hay cười.
BÀ MAI
(Nén tiếng nấc)
Chú ấy có nói gì với con không?
THẢO NHI
Chú ấy nói với con là đừng kể với mẹ. Nhưng con vẽ thì không sao…
Bà Mai cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Lời nói của Thảo Nhi như một nhát dao cứa vào tim bà. Bà Mai nhìn ra cửa sổ, nơi bà vừa nhìn thấy bóng dáng người đàn ông lạ. Dù đã chuyển nhà, dù đã cố gắng quên đi, nhưng sự thật vẫn ám ảnh bà. Bà biết, kẻ đó vẫn luôn ở đâu đó, dõi theo bà và con gái mình. Tương lai của hai mẹ con bà vẫn còn đầy rẫy những bất trắc và nguy hiểm. Ánh mắt bà Mai nhìn con gái, giờ đây không còn chỉ là nỗi sợ hãi, mà còn là một sự quyết tâm mãnh liệt. Bà sẽ không bao giờ để con gái mình phải chịu đựng thêm bất cứ điều gì nữa. Bà sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ Thảo Nhi.

