Con gái tôi 35t, lương không nổi 5 triệu, ế.. ch..ỏng ế… chơ nhưng ai đến xem mắt nó cũng ch…ê. Nó bảo chỉ lấy chồng 30t, có nhà có xe đàng hoàng, lương tháng ít nhất 100 triệu khiến tôi s//ốc toàn tập. Tôi ch//án chẳng buồn giục nữa thì b/ất ng/ờ 1 ngày nó dẫn về 1 chàng trai hội đủ yếu tố nó yêu cầu và chú rể chủ động xin cưới chỉ sau 1 tuần. Nhà tôi sung sướng tột cùng tổ chức cho đôi trẻ ngay lập tức. Đêm tân hôn nó đã g//ây ra chuyện tày đình khiến cả nhà tôi “ch//ết đứng ch///ết ngồi”…
Tôi năm nay sáu mươi, có một cô con gái duy nhất – Hạnh – 35 tuổi. Sau khi Hạnh được 2t thì bố con bé cũng bỏ đi theo người đàn bà khác. Cũng vì ông ấy ch//ê tôi không biết đ//ẻ, đ//ẻ con gái nhưng chẳng có nét con gái gì cả. Ông ấy sợ những đứa sau cũng x…ấu như Hạnh.
Vì chỉ còn mình con bé nên tình cảm tiền bạc tôi dành hết cho con. Tôi cho con học hành tử tế, con bé cũng rất thông minh. Những tưởng sau tương lai nó cũng khá. Ai ngờ đi làm bao năm nhưng giờ lương tháng của con chưa nổi 5 triệu. Tất cả cũng vì cái tính khí không giống ai của nó. Chả công ty nào nó làm được lâu. Đi làm về đến nhà lại ô//m mèo và điện thoại.
Mười năm nay, tôi làm mẹ mà lo phát s//ốt. Giục con lấy chồng, con chỉ cười nhạt: “Con chỉ lấy người 30 tuổi, có nhà riêng, có xe, thu nhập trên 100 triệu/tháng thôi mẹ ạ.” Tôi s//ốc toàn tập. Nó vẫn bình thản: “Không sao, con tin sẽ gặp đúng người của con.”
Một chiều cuối tuần, nó bất ngờ dắt về nhà một chàng trai trẻ – cao ráo, lịch lãm, nói năng đĩnh đạc. Giới thiệu: “Mẹ ơi, đây là Tuấn – bạn trai con.” Tôi nhìn kỹ, đúng kiểu “soái ca” mà con từng mô tả. Cậu ta tầm 30 tuổi, lái ô tô riêng, ăn nói lễ phép, và trong câu chuyện vô tình t//iết l//ộ… lương tháng hơn 100 triệu.
Tôi s/ững s//ờ, rồi mừng như bắt được vàng. “Trời thương con gái mình rồi!” – tôi thầm nghĩ. Chỉ sau một tuần, Tuấn chủ động xin cưới….
Ai ngờ….
Xem tiếp dưới bình luận….👇👇
Bà Mai đã không giấu nổi sự phấn khích tột độ. Ngay lập tức, bà sắp xếp một buổi tối ấm cúng tại nhà, vừa để ăn mừng vừa để bàn bạc chuyện cưới xin của Hạnh và Tuấn.
Trên bàn ăn thịnh soạn, Bà Mai cười tươi rói, hết nhìn con gái lại nhìn chàng rể tương lai.
“Thế này thì đúng là trời thương con rồi Hạnh ạ,” Bà Mai thốt lên, giọng vẫn còn run run vì sung sướng. “Tuấn đúng là chàng rể trong mơ của mẹ. Vậy hai con định bao giờ làm đám cưới? Mẹ thấy tháng tới có ngày đẹp đấy.”
Tuấn mỉm cười lịch lãm, nhìn Hạnh một cách ân cần. “Dạ, tùy Hạnh cả ạ. Con thì sao cũng được, miễn sao Hạnh thoải mái là được.”
Hạnh đang nghịch điện thoại, ngước mắt lên hờ hững. “Nhanh nhanh cho xong đi mẹ. Con thế nào cũng được.”
Bà Mai khẽ nhíu mày nhưng nhanh chóng bỏ qua. Bà nghĩ Hạnh vốn tính ít nói, chắc là đang ngượng.
“Thôi để mẹ với Tuấn bàn. Tuấn này, con thích phong cách cưới thế nào? Áo cưới Hạnh có ưng bộ nào chưa?” Bà Mai hỏi dồn dập, hào hứng.
Tuấn nhiệt tình đáp lời: “Dạ, con đã tìm hiểu vài studio rồi ạ. Con có vài mẫu thiết kế và địa điểm tổ chức khá đẹp, để chút nữa con gửi qua cho Bà Mai xem thử, rồi mình cùng chọn ạ.”
Hạnh tiếp tục im lặng, gảy gảy hạt cơm trong đĩa, thi thoảng liếc nhìn chú mèo đang nằm ngủ dưới chân bàn. Ánh mắt cô vẫn phẳng lặng, không chút hứng thú. Bà Mai thấy vậy, lòng hơi chùng xuống một chút, nhưng sự mừng rỡ trước việc con gái sắp có chồng “trong mơ” nhanh chóng lấn át.
Tin Hạnh sắp cưới Tuấn – một chàng trai vừa tài giỏi, vừa giàu có – nhanh chóng lan truyền trong dòng họ. Buổi cuối tuần, Bà Mai mời một vài người họ hàng thân thiết đến nhà để thông báo chính thức và bàn bạc thêm.
Một dì họ xa, tên An, vốn nổi tiếng hay soi mói, nhìn Hạnh từ đầu đến chân rồi xì xào với một người cô khác: “Đúng là số Hạnh sướng thật. Giữa chừng lại vớ được anh chồng như Tuấn. Nhìn Hạnh thì… chẹp, cũng thường thôi. Tuấn thì cao ráo, lịch lãm, lại có tiền. Đẹp đôi kiểu gì ấy nhỉ?”
Người cô kia, tên Lan, ghé sát tai dì An, giọng điệu bóng gió không kém: “Bà Mai chắc phải tu mấy kiếp mới có phước này. Thôi thì Hạnh cũng ba mươi lăm rồi, kiếm được tấm chồng như thế là quá may mắn rồi.”
Bà Mai tình cờ nghe được loáng thoáng. Lòng bà hơi chùng xuống, cảm thấy khó chịu. Bà quay lại nhìn Hạnh đang ngồi lặng lẽ bên Tuấn. Hạnh vẫn vẻ mặt thờ ơ, dường như không nghe thấy gì hoặc không quan tâm. Tuấn thì vẫn lịch thiệp trò chuyện với các bác, các chú, không hề để ý những lời xì xào xung quanh.
Bà Mai hít một hơi thật sâu. “Kệ họ. Chắc họ ghen tị thôi.” Bà tự nhủ, cố gắng mỉm cười và tiếp tục câu chuyện với Tuấn về việc chọn ngày lành tháng tốt. Sự háo hức về đám cưới và niềm tự hào về Tuấn vẫn là ưu tiên số một trong lòng Bà Mai.
Ngày cưới của Hạnh và Tuấn diễn ra đúng như Bà Mai hằng mơ ước, thậm chí còn hơn thế. Cả khán phòng được trang hoàng lộng lẫy bằng hàng ngàn đóa hồng trắng muốt, đèn chùm pha lê rực rỡ, và tiếng nhạc du dương của dàn nhạc giao hưởng. Khách mời đều là những người có địa vị, ai nấy đều trầm trồ khen ngợi sự sang trọng của hôn lễ.
Tuấn, trong bộ vest đen lịch lãm, trông thật hoàn hảo. Anh luôn nở nụ cười tươi tắn, không ngừng đỡ Hạnh từng bước, chỉnh lại khăn voan cho cô, và thì thầm những lời ngọt ngào bên tai cô dâu. Ai nhìn vào cũng phải gật gù tán thưởng sự chu đáo, ân cần của chú rể.
Bà Mai ngồi ở bàn danh dự, lòng bà tràn ngập niềm tự hào nhưng cũng đan xen một nỗi băn khoăn khó tả. Bà Mai không thể rời mắt khỏi con gái mình. Hạnh mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nhưng khuôn mặt cô vẫn giữ một vẻ ít biểu cảm, gần như thờ ơ. Nụ cười trên môi cô dường như chỉ là một nụ cười xã giao, không hề ánh lên sự rạng rỡ, hạnh phúc mà người ta thường thấy ở một cô dâu trong ngày trọng đại nhất đời mình.
Khi Tuấn cúi xuống hôn Hạnh trước sự chứng kiến của mọi người, Hạnh chỉ khẽ nghiêng mặt, đôi mắt vẫn đờ đẫn nhìn về phía trước. Bà Mai thấy lòng mình nặng trĩu. Bà cố tự trấn an rằng có lẽ Hạnh vốn dĩ là người ít bộc lộ cảm xúc, có lẽ con bé đang ngượng ngùng giữa đám đông. Nhưng lý trí bà lại không ngừng đặt câu hỏi: “Thật sự con bé có hạnh phúc không? Hay chỉ là…”.
Tuấn vẫn lịch thiệp, quay sang nắm tay Bà Mai, giọng nói đầy kính trọng:
“Dạ, Bà Mai ơi, mọi thứ đều suôn sẻ ạ. Hạnh cũng rất vui.”
Bà Mai gượng cười, vỗ nhẹ tay Tuấn:
“Ừ, tốt quá con. May mắn cho Hạnh có được con.”
Bà Mai nhìn lại Hạnh, người đang lẳng lặng chỉnh lại vạt váy, ánh mắt cô vô hồn lướt qua những gương mặt khách mời. Bà Mai thấy một sự trống rỗng khó hiểu nơi đôi mắt con gái, một sự xa cách lạ lùng giữa không khí tưng bừng của lễ cưới. Nụ cười của Bà Mai tắt dần, thay vào đó là một vẻ mặt ưu tư, nặng trĩu những suy nghĩ không tên.
Sau khi vị khách cuối cùng rời đi, Bà Mai, vẫn còn trong bộ áo dài trang trọng, dìu Hạnh lên phòng riêng ở tầng hai. Căn phòng được trang hoàng lộng lẫy đúng như một phòng tân hôn, với hoa tươi và nến thơm dịu nhẹ. Nhưng Hạnh không hề để ý đến không khí lãng mạn xung quanh. Cô chỉ bước vào, ném bó hoa cưới xuống bàn trang điểm rồi ngồi phịch xuống giường, ngay lập tức với lấy chiếc điện thoại. Màn hình điện thoại sáng lên, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo lên khuôn mặt không chút cảm xúc của cô.
Bà Mai nhìn con gái, trái tim bà lại nặng trĩu. Bà cởi áo dài, treo lên mắc áo rồi ngồi xuống bên cạnh Hạnh.
“Hạnh à,” Bà Mai khẽ gọi, giọng nói chất chứa ưu tư. “Con không thấy vui sao? Hôm nay là ngày trọng đại của con đó.”
Hạnh không ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn lướt thoăn thoắt trên màn hình.
“Vui gì đâu mẹ. Con thấy bình thường.”
Bà Mai nhíu mày. “Bình thường? Con bé này nói gì lạ vậy. Con có biết bao nhiêu người mơ có được một đám cưới như con, một người chồng như Tuấn không? Tuấn là người đàn ông tốt, hiền lành, lại tài giỏi, có điều kiện. Con phải biết giữ gìn hạnh phúc này chứ, đừng để mất đi.”
Hạnh khẽ “ừ hữ” một tiếng, không có vẻ gì là lắng nghe. Cô vẫn dán mắt vào điện thoại, môi khẽ nhếch lên khi nhìn thấy điều gì đó trên màn hình.
Bà Mai thấy lòng mình như có lửa đốt. Bà cố nén tiếng thở dài, nắm lấy tay Hạnh.
“Mẹ biết con kén chọn, mẹ biết con khó tính. Nhưng Tuấn là lựa chọn tốt nhất của con rồi. Con đừng để mất đi cái hạnh phúc này. Cả đời mẹ chưa từng thấy con vui vẻ, hạnh phúc như khi con đồng ý cưới Tuấn. Mẹ không muốn con lại…” Bà Mai ngừng lại, không nói hết câu. Bà nhớ đến cái ngày Ông ấy bỏ đi, cũng vì những lời chê bai cay độc, bỏ lại hai mẹ con Hạnh bơ vơ. Bà không muốn Hạnh lặp lại bi kịch đó.
Hạnh rụt tay lại, gạt tay mẹ ra rồi đứng dậy đi về phía cửa sổ, vẫn cầm khư khư chiếc điện thoại.
“Mẹ cứ nói mấy chuyện xa xôi đâu đâu. Con biết rồi.”
Bà Mai nhìn bóng lưng con gái, ánh mắt đờ đẫn. Không có lấy một chút háo hức, một chút run rẩy của người con gái sắp làm vợ. Chỉ là sự hững hờ, lạnh nhạt. Bà Mai không thể hiểu nổi con gái mình. Liệu điều gì đang thực sự diễn ra trong đầu Hạnh? Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng bà, nặng trĩu.
Bà Mai nhìn bóng lưng con gái, ánh mắt đờ đẫn. Không có lấy một chút háo hức, một chút run rẩy của người con gái sắp làm vợ. Chỉ là sự hững hờ, lạnh nhạt. Bà Mai không thể hiểu nổi con gái mình. Liệu điều gì đang thực sự diễn ra trong đầu Hạnh? Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng bà, nặng trĩu.
Đứng trước cửa phòng, Tuấn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lịch lãm thường thấy. Anh khẽ đẩy cửa, nhìn Hạnh vẫn đang đứng quay lưng về phía mình, chăm chú vào màn hình điện thoại. Hạnh không hề liếc nhìn Tuấn, cũng không có bất kỳ cử chỉ mời gọi hay chào đón nào. Cô chỉ lẳng lặng bước qua anh, đi thẳng vào giữa phòng, ngồi phịch xuống mép giường, vẫn chiếc điện thoại dán chặt vào tay.
Tuấn khẽ nhíu mày, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Anh bước vào phòng, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, một âm thanh “cạch” rất khẽ nhưng đủ khiến Bà Mai đang nán lại ngoài hành lang giật mình. Bà Mai nhìn cánh cửa gỗ đóng kín, lòng bà chùng xuống. Bà hít một hơi thật sâu, rồi miễn cưỡng quay lưng rời đi, kéo theo một vài người thân khác đang đứng nán lại.
Ngoài hành lang tầng hai của Nhà của Bà Mai, không khí trở nên nặng nề. Bà Mai đứng tựa vào lan can, tai bà dỏng lên, cố gắng nghe ngóng bất kỳ động tĩnh nào từ căn phòng tân hôn. Bà Mai thầm cầu nguyện. Bà mong Tuấn sẽ hiểu cho Hạnh, mong Hạnh sẽ biết trân trọng hạnh phúc này. Hạnh đã ba mươi lăm tuổi rồi, giờ có được một người đàn ông hoàn hảo như Tuấn, bà không muốn con bé lại gây ra chuyện gì dại dột.
Thời gian trôi qua, từng phút một kéo dài như cả thế kỷ. Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng tân hôn. Không có tiếng trò chuyện, không có tiếng cười, thậm chí là không có bất kỳ âm thanh xáo động nào dù là nhỏ nhất. Bà Mai nín thở, lắng nghe. Ban đầu, bà thấy nhẹ nhõm. Có lẽ Hạnh đang ngại ngùng, hoặc Tuấn là một người đàn ông tinh tế, biết cách tạo không khí. Nhưng rồi, sự im lặng kéo dài đến mức đáng sợ. Một sự im lặng không hề giống một đêm tân hôn. Một sự im lặng trống rỗng, lạnh lẽo, khiến Bà Mai lại càng thấp thỏm, lo lắng hơn gấp bội. Bà Mai nắm chặt lấy vạt áo dài, đôi mắt bà dán chặt vào cánh cửa đóng kín, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Liệu điều gì đang thực sự diễn ra bên trong đó?
Bà Mai trằn trọc mãi trên giường, cố gắng chìm vào giấc ngủ nhưng không sao làm được. Cái không khí im lặng đầy ám ảnh từ căn phòng tân hôn cứ bủa vây lấy tâm trí Bà Mai, khiến bà thấp thỏm không yên. Từng giây trôi qua nặng nề như chì. Cơn buồn ngủ chỉ vừa mới ập đến, kéo Bà Mai vào một giấc mơ chập chờn thì một tiếng động lạ khẽ khàng lọt vào tai Bà Mai, khiến bà giật mình bừng tỉnh.
Đó là tiếng nói, rất khẽ, dường như là tiếng cãi vã bị kìm nén từ phòng Hạnh và Tuấn. Tiếng Tuấn trầm khẽ, xen lẫn tiếng Hạnh sắc lạnh và đanh đá hơn. Dù không nghe rõ nội dung, nhưng Bà Mai có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng câu chữ. Bà Mai nín thở, lắng nghe. Cánh cửa gỗ dày dường như không đủ sức ngăn cản những âm thanh bất thường.
Tiếng cãi vã dần lớn hơn, không còn là những lời thì thầm nữa. Giọng Hạnh bỗng vút lên, đầy vẻ giận dữ và bất mãn. Rồi tiếng Tuấn cũng cao hơn một chút, pha lẫn sự kiên nhẫn đang dần cạn kiệt. Bà Mai cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Bà Mai cố gắng bình tĩnh lại, tự nhủ có lẽ chỉ là vợ chồng son giận dỗi. Nhưng rồi, một tiếng ĐỔ VỠ lớn vang lên, xé tan sự yên tĩnh của màn đêm.
RẦM! XOẢNG!
Tiếng đồ đạc đổ vỡ, tiếng chai lọ loảng xoảng văng tung tóe. Ngay sau đó là một chuỗi âm thanh lộn xộn, tựa như có ai đó đang vật lộn, xô đẩy đồ đạc trong phòng. Lòng Bà Mai thắt lại, một cảm giác bất an tột độ dâng trào. Bà Mai bật phắt dậy khỏi giường, đôi chân run rẩy lao về phía cửa phòng, tay nắm chặt lấy nắm đấm cửa lạnh ngắt. Bà Mai đứng đó, tai dỏng lên, ánh mắt đầy hoảng sợ dán chặt vào cánh cửa phòng Hạnh và Tuấn. Bà Mai biết, có điều gì đó không ổn đang xảy ra.
Bà Mai đứng đó, tai dỏng lên, ánh mắt đầy hoảng sợ dán chặt vào cánh cửa phòng Hạnh và Tuấn. Bà Mai biết, có điều gì đó không ổn đang xảy ra.
Bỗng, cánh cửa gỗ bật tung. Một cơn gió lạnh thổi qua hành lang, và Tuấn bước ra, như một bóng ma. Khuôn mặt anh xanh mét, đôi mắt mở trừng trừng, không còn chút vẻ lịch lãm, điềm đạm thường ngày. Ánh nhìn của anh vô hồn, lướt qua Bà Mai như thể bà không tồn tại. Tuấn thở dốc, từng hơi thở nặng nề và gấp gáp.
Bà Mai giật mình lùi lại một bước, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà Mai cố gắng gọi tên anh, nhưng âm thanh mắc kẹt trong cổ họng. Tuấn không nói một lời nào, đôi chân như bị ma ám lảo đảo bước về phía kệ treo chìa khóa ở phòng khách. Bàn tay anh run rẩy túm lấy chùm chìa khóa xe hơi, rồi anh lao thẳng ra cửa chính.
Tiếng “RẦM” lớn khi cánh cửa khép lại xé toang sự tĩnh mịch của màn đêm. Bà Mai vẫn đứng sững sờ giữa hành lang, miệng há hốc. Từ bên ngoài, tiếng động cơ xe hơi rồ lên thật lớn, rồi vút đi trong màn đêm. Tuấn đã bỏ đi. Bà Mai như hóa đá, trong đầu chỉ văng vẳng câu hỏi: Chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng tân hôn ấy?
Bà Mai vẫn đứng sững sờ giữa hành lang, miệng há hốc. Từ bên ngoài, tiếng động cơ xe hơi rồ lên thật lớn, rồi vút đi trong màn đêm. Tuấn đã bỏ đi. Bà Mai như hóa đá, trong đầu chỉ văng vẳng câu hỏi: Chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng tân hôn ấy? Nỗi sợ hãi tột độ về đứa con gái bỗng choán lấy tâm trí Bà Mai. Bà Mai lập tức xoay người, lao như điên về phía cánh cửa phòng tân hôn của Hạnh.
Cánh cửa gỗ khép hờ, hé ra một khe nhỏ đủ để Bà Mai thấy lờ mờ khung cảnh bên trong. Bà Mai dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cửa. Cánh cửa bật mở “KÉT” một tiếng chói tai, đập vào tường. Khung cảnh hiện ra trước mắt khiến Bà Mai rụng rời chân tay.
Hạnh đang ngồi bệt trên giường cưới, tấm chăn trắng tinh vò nhàu nát dưới chân cô. Tóc tai Hạnh bù xù, xõa lòa xòa che gần hết khuôn mặt. Bộ váy tân hôn trắng muốt giờ đã xộc xệch, xơ xác như thể vừa trải qua một trận bão. Đôi mắt Hạnh mở trừng trừng, vô hồn nhìn chằm chằm vào một góc phòng tối tăm, khuôn mặt cô trắng bệch, không còn chút thần sắc, kinh hoàng đến tột độ, như thể vừa chứng kiến một điều gì đó vượt quá sức chịu đựng của con người. Hạnh không hề hay biết Bà Mai đã bước vào. Hạnh cứ ngồi đó, bất động, thở dốc, từng hơi thở khô khốc phát ra từ cổ họng.
“Hạnh… Hạnh ơi con!” Bà Mai lắp bắp gọi, giọng run lên vì sợ hãi. Bà Mai cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Cả căn phòng chìm trong một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa qua cửa sổ và tiếng thở hổn hển của Hạnh. Bà Mai nhìn con gái, rồi ánh mắt Bà Mai từ từ dịch chuyển theo hướng nhìn của Hạnh, đến góc phòng tối om kia. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Bà Mai. Bà Mai không thể hiểu nổi điều gì đã xảy ra trong đêm tân hôn định mệnh này.
Ánh mắt Bà Mai từ từ dịch chuyển, lướt qua gương mặt vô hồn của Hạnh, rồi dừng lại ở góc phòng tối om mà con gái Bà Mai đang nhìn chằm chằm. Nơi đó, một chiếc bàn trang điểm nhỏ được đặt dựa vào tường, giờ đây hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh đang len lỏi qua khe cửa.
Bà Mai cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, trái tim Bà Mai đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Trên mặt bàn trang điểm, không phải là những món mỹ phẩm quen thuộc mà Hạnh vẫn dùng hằng ngày, mà là một cảnh tượng kinh hoàng, lạnh lẽo.
Một bộ tóc giả màu nâu hạt dẻ, từng sợi tóc xoăn tít giờ đây rối bù, bị vứt chỏng chơ như một cái xác không hồn. Bên cạnh là hàng loạt miếng bông tẩy trang dính đầy lớp hóa trang dày cộp, trắng bệch, đã bị lột bỏ một cách thô bạo, phơi bày sự thật trần trụi. Bà Mai nhìn thấy cả một vỉ kính áp tròng màu xanh lạ lẫm, đã dùng dở, nằm lăn lóc bên cạnh một chiếc hộp nhỏ đựng dụng cụ dán mi giả. Một lọ keo dán mi và bộ cọ trang điểm chuyên nghiệp, tất cả đều nằm vương vãi, lộn xộn, như thể vừa trải qua một trận chiến khốc liệt.
Cả cái bàn trang điểm trông như một hiện trường vụ án, nơi một danh tính đã bị tháo dỡ, bị lột bỏ tàn nhẫn. Căn phòng tân hôn lộng lẫy, giờ đây không còn là biểu tượng của tình yêu và hạnh phúc, mà biến thành một bãi chiến trường thực sự của sự thật vỡ lở, tan hoang. Bà Mai đứng chôn chân, đầu óc quay cuồng, một cảm giác ghê sợ tột độ bủa vây lấy Bà Mai. Bà Mai bắt đầu mờ mịt nhận ra điều gì đó vô cùng khủng khiếp.
Bà Mai run rẩy quay đầu, ánh mắt hoảng loạn dừng lại trên gương mặt con gái. Hạnh ngồi đó, bất động, những giọt nước mắt lăn dài trên má để lộ vệt mascara lem luốc. Lớp trang điểm nhạt nhòa không che giấu được vẻ tiều tụy, yếu ớt của Hạnh. Bà Mai sải bước tới, quỳ sụp xuống trước mặt con gái, hai tay nắm chặt lấy vai Hạnh, giọng nói run rẩy đến thảm thương.
“Hạnh… mẹ hỏi con… chuyện gì đã xảy ra đêm qua? Nói cho mẹ biết đi con… Tại sao… tại sao lại thành ra thế này?”
Hạnh vẫn cúi gằm mặt, tấm lưng gầy gò run bần bật. Cô nức nở, những tiếng khóc bật ra từng hồi, nghẹn ứ trong cổ họng như thể có hàng ngàn khối đá đè nặng. Bà Mai siết chặt vai Hạnh, trái tim đau như cắt.
“Hạnh! Nhìn mẹ này con! Nói cho mẹ biết!” Bà Mai gặng hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng sự lo lắng đã vỡ òa.
Hạnh bật khóc thành tiếng, ngước đôi mắt sưng húp lên nhìn mẹ. Gương mặt Hạnh méo mó vì đau khổ, vì sự thật chất chứa quá lâu.
“Mẹ ơi… con… con không giống như mọi người thấy…” Hạnh thốt lên từng lời đứt quãng, giọng nghẹn ngào đến mức tưởng chừng không thể nói tiếp. “Con đã… đã giấu mẹ… giấu anh Tuấn… giấu tất cả mọi người một bí mật…”
Bà Mai nhìn con gái, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Bà Mai linh cảm điều tồi tệ nhất sắp được phơi bày.
“Bí mật gì, Hạnh? Nói đi con!” Bà Mai thúc giục, giọng bà run lên từng hồi.
“Con… con đã… thay đổi… tất cả để có được anh ấy… con không thể để anh ấy thấy con người thật của con…” Hạnh nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt lem luốc. “Đêm tân hôn… anh ấy… anh ấy đã phát hiện ra tất cả… con người thật của con… Mẹ ơi… con… con không giống như mọi người thấy…”
Lời thú nhận của Hạnh như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Bà Mai, khiến Bà Mai chết lặng. Toàn thân Bà Mai run lên bần bật, bà ngã khuỵu xuống, cảm thấy như trời đất đang sụp đổ dưới chân mình.
Bà Mai ngã khuỵu, ánh mắt thất thần. Nỗi đau và sự hoảng loạn bóp nghẹt Bà Mai. Hạnh, với những giọt nước mắt vẫn lăn dài, ngước nhìn mẹ, khuôn mặt bấy giờ không còn chút son phấn, để lộ những đường nét góc cạnh mà trước đây cô luôn cố gắng che giấu.
“Mẹ ơi…” Hạnh lắp bắp, giọng nghẹn lại. “Con… con đã phải sống một cuộc đời giả dối bấy lâu nay… tất cả là vì lời của bố…”
Bà Mai nghe đến tên chồng cũ, cả người run rẩy. Lời nói của Hạnh như nhắc nhở Bà Mai về vết thương cũ, vết thương của sự sỉ nhục.
“Lời của bố nào?” Bà Mai khàn giọng hỏi, dù trong lòng đã có một linh cảm chẳng lành về điều Hạnh sắp nói.
“Bố đã bỏ đi khi con mới hai tuổi… vì mẹ không đẻ được con trai, và vì con… con không giống con gái!” Hạnh bật khóc nức nở, tay run rẩy đưa lên chạm vào mái tóc ngắn lởm chởm, không còn lớp tóc giả bồng bềnh như mọi khi. “Bố nói con xấu xí, không có nét con gái… Từ nhỏ, con đã ám ảnh bởi những lời nói đó. Con ghét bỏ chính bản thân mình… con muốn trở thành một người khác.”
Bà Mai nhìn con, trái tim như bị xé toạc bởi sự thật cay đắng. Bà Mai nhớ lại những lời cay nghiệt của chồng cũ ngày xưa, những lời đã đày đọa Bà Mai suốt bao năm tháng.
“Rồi… rồi con làm gì để… thay đổi?” Bà Mai thì thầm, giọng Bà Mai yếu ớt.
“Con đã tìm mọi cách để thay đổi… để biến mình thành một người khác… một người có thể đạt được những tiêu chuẩn mà con đặt ra cho chồng tương lai… một ‘soái ca’ thực sự.” Hạnh hít một hơi thật sâu, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng. “Con muốn có một người chồng như anh Tuấn, có tất cả những gì mẹ mong muốn… và con phải là người xứng đáng với anh ấy.”
Bà Mai rùng mình khi Hạnh nhắc đến Tuấn.
“Con đã dùng tóc giả, dùng đủ mọi loại trang điểm dày cộp mỗi ngày để che đi gương mặt thật này… dùng cả những thủ thuật khác để giấu đi vóc dáng không giống con gái của con… Con đã sống trong vỏ bọc đó suốt bao năm, chỉ để xây dựng hình tượng hoàn hảo đó.” Hạnh ngập ngừng, nhìn xuống đôi tay đang run rẩy của mình. “Mái tóc này… gương mặt này… tất cả đều là giả tạo. Đêm tân hôn… anh ấy… anh ấy đã nhìn thấy tất cả… con người thật mà con đã cố công che giấu đã bị phơi bày một cách đau đớn nhất…” Hạnh cúi gằm mặt xuống, tiếng nức nở vang vọng khắp căn phòng, kéo theo sự im lặng nặng nề bao trùm lấy Bà Mai. Bà Mai bàng hoàng, cảm thấy đầu óc quay cuồng, những lời Hạnh nói như từng nhát dao cứa vào tâm can Bà Mai. Sự thật này quá nghiệt ngã, quá đau đớn. Bà Mai không thể thốt nên lời.
Bà Mai vẫn còn bàng hoàng, chưa thể định thần sau những lời Hạnh vừa nói. Căn phòng chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng nức nở của Hạnh. Bà Mai nhìn con gái, nước mắt cứ thế chảy dài, trái tim Bà Mai như bị ai đó bóp nghẹt.
Đột nhiên, cánh cửa phòng khách mở ra một cách nặng nề. Tuấn bước vào, bộ vest lịch lãm giờ nhăn nhúm, mái tóc rối bời, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và thất vọng tột cùng. Anh nhìn thấy Hạnh và Bà Mai đang ngồi đó, ánh mắt anh dừng lại ở Hạnh, một cái nhìn phức tạp chứa đựng cả sự tổn thương lẫn chua chát.
“Tuấn… con…” Bà Mai khẽ gọi tên anh, giọng vẫn còn run rẩy, gần như không thành tiếng.
Tuấn không đáp lại Bà Mai ngay lập tức. Anh tiến lại gần hơn, ánh mắt không rời Hạnh. Hạnh ngước nhìn Tuấn, khuôn mặt cô bây giờ không còn lớp trang điểm dày cộp, lộ rõ vẻ hốc hác và tội lỗi.
“Anh đã đi đâu suốt mấy tiếng đồng hồ qua?” Hạnh lắp bắp hỏi, giọng nói khản đặc vì khóc.
Tuấn thở dài nặng nề. Anh nhìn Bà Mai, rồi lại quay về phía Hạnh, ánh mắt đầy xót xa. “Anh cần thời gian để suy nghĩ… về tất cả những gì anh vừa chứng kiến.” Giọng Tuấn trầm đục, đầy sự chán chường. Anh lắc đầu chậm rãi. “Anh không thể tin được… Em đã lừa dối anh như vậy.”
Hạnh cúi gằm mặt xuống, những giọt nước mắt nóng hổi lại rơi lã chã.
“Anh… anh yêu Hạnh vì tính cách của Hạnh, vì sự thông minh, vì cách Hạnh trò chuyện với anh.” Tuấn nói với Bà Mai, rồi ánh mắt anh lại dán chặt vào Hạnh, chất chứa nỗi đau. “Nhưng anh không thể chấp nhận việc em đã lừa dối anh về ngoại hình suốt thời gian qua. Suốt bao nhiêu lâu, em đã không thành thật với anh.”
Bà Mai nhìn Tuấn, không dám thốt lên lời nào. Khuôn mặt Bà Mai trắng bệch vì sợ hãi.
“Anh… anh đã nghĩ em là một người phụ nữ khác.” Tuấn dừng lại, nuốt khan, cố gắng kìm nén cảm xúc. Cả người anh run lên khe khẽ. “Em có thể không đẹp, nhưng em không thể lừa dối anh như vậy!” Giọng Tuấn vỡ ra, câu nói cuối cùng mang theo nỗi đau khổ và sự thất vọng tột cùng, vang vọng khắp căn phòng, như một lời kết tội nặng nề.
Tuấn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng đôi tay anh vẫn run rẩy. Anh đảo mắt nhìn Hạnh, rồi dừng lại ở Bà Mai, ánh mắt đầy sự tôn trọng nhưng cũng ngập tràn sự tiếc nuối.
TUẤN
(Giọng nói nghẹn ngào nhưng kiên định)
Cháu xin lỗi Bà Mai, xin lỗi gia đình. Cháu đã nghĩ mình tìm được người phụ nữ của đời mình, một người vợ mà cháu có thể tin tưởng và yêu thương. Nhưng…
Tuấn dừng lại, nuốt khan. Anh nhìn thẳng vào mắt Hạnh, đôi mắt đỏ hoe.
TUẤN
Anh cần thời gian để suy nghĩ, Hạnh à. Anh không thể kết hôn dựa trên sự dối trá này được. Anh đã quá hụt hẫng.
Hạnh bật khóc nức nở, bò đến bên chân Tuấn, ôm chặt lấy ống quần anh.
HẠNH
(Giọng van lơn, yếu ớt)
Tuấn ơi, em xin anh! Em xin lỗi mà. Em biết em sai rồi. Em chỉ vì quá yêu anh, quá sợ mất anh nên mới làm như vậy. Xin anh đừng bỏ em mà Tuấn ơi! Em không thể sống thiếu anh.
Tuấn nhìn xuống Hạnh, khuôn mặt cô bây giờ hoàn toàn biến dạng vì nước mắt và sự hối hận. Nhưng nỗi đau và sự phản bội trong lòng anh quá lớn. Anh từ từ gỡ tay Hạnh ra khỏi ống quần mình.
TUẤN
(Giọng Tuấn trở nên lạnh lùng hơn, xen lẫn sự đau khổ)
Yêu anh… mà lại lừa dối anh như vậy sao? Suốt bấy lâu nay, tất cả những gì anh tin tưởng đều là giả dối. Anh đã yêu một hình ảnh, một con người mà em tự vẽ ra. Anh không thể… chấp nhận được sự thật này.
Bà Mai chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim Bà Mai đau như cắt. Bà Mai muốn nói gì đó, muốn cầu xin cho con gái, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng Bà Mai.
HẠNH
(Ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa)
Không phải vậy, Tuấn! Em thề, tình cảm của em dành cho anh là thật. Em sẽ thay đổi, em sẽ không bao giờ lừa dối anh nữa. Xin anh hãy cho em một cơ hội.
Tuấn lùi lại một bước, ánh mắt anh vẫn kiên quyết. Anh lắc đầu chậm rãi, nỗi đau hằn sâu trên khuôn mặt điển trai.
TUẤN
(Khẽ thở dài)
Anh xin lỗi. Anh cần sự thật, cần sự thành thật trong một mối quan hệ. Anh không thể tiếp tục điều này. Anh không thể cưới một người mà anh không còn tin tưởng nữa.
Anh quay lưng lại, bước về phía cửa phòng khách, mỗi bước chân nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của sự tan vỡ. Hạnh tuyệt vọng nhìn theo bóng lưng anh.
HẠNH
(Hét lên trong tuyệt vọng)
Tuấn! Đừng đi mà! Tuấn!
Tuấn không quay lại. Anh mở cửa và biến mất, để lại Bà Mai và Hạnh trong căn phòng ngập tràn nước mắt và sự tuyệt vọng. Cánh cửa đóng sập lại, như khép lại một chương đau khổ trong cuộc đời Hạnh.
Bà Mai và Hạnh vẫn còn ở trong căn phòng khách trống trải. Cánh cửa phòng khách vừa đóng sập lại, để lại Bà Mai và Hạnh trong căn phòng ngập tràn nước mắt và sự tuyệt vọng. Hạnh vẫn quỳ dưới sàn nhà, đôi tay cô vẫn cố với theo cánh cửa đã đóng, tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng.
BÀ MAI
(Vội vàng chạy đến, quỳ xuống ôm lấy Hạnh)
Con gái của mẹ! Ôi, Hạnh của mẹ!
Hạnh đổ sụp vào lòng Bà Mai, khóc nức nở như một đứa trẻ. Nước mắt Bà Mai cũng tuôn rơi xối xả, chảy dài trên gương mặt đầy nếp nhăn. Bà Mai ôm chặt lấy con gái, vuốt ve mái tóc rối bời của Hạnh, cảm nhận sự run rẩy từng cơn của cơ thể cô.
BÀ MAI
(Giọng Bà Mai run rẩy, đầy đau đớn và tự trách)
Mẹ sai rồi, Hạnh ơi. Tất cả là tại mẹ. Mẹ đã quá nuông chiều con, muốn con có được tất cả những thứ tốt đẹp nhất. Mẹ cứ nghĩ miễn là con vui, con hạnh phúc là được. Mẹ đã quên dạy con cách sống thật với bản thân mình, dạy con đối mặt với thực tế. Mẹ đã để con lạc lối, để con phải tự vẽ ra một cuộc sống không phải của con. Để giờ đây con phải chịu nỗi đau này, phải gánh lấy hậu quả tan nát thế này.
Hạnh lắc đầu trong vòng tay Bà Mai, những lời nói nghẹn ứ không thành tiếng. Cô chỉ biết bám víu lấy mẹ, như một đứa trẻ đang chìm đuối giữa biển khơi.
HẠNH
(Thều thào giữa tiếng nấc)
Mẹ ơi… con… con đau quá mẹ ơi… con không biết phải làm sao…
Bà Mai siết chặt vòng tay, cảm nhận sự run rẩy, lạnh lẽo từ cơ thể con gái. Bà Mai cảm thấy một sự hụt hẫng bao trùm lấy cả ngôi nhà, một sự mất mát không gì bù đắp nổi. Tương lai của Hạnh giờ đây mịt mờ hơn bao giờ hết, như một con thuyền lạc giữa bão tố. Bà Mai nhìn quanh căn phòng, nơi từng tràn ngập tiếng cười và hy vọng về một đám cưới hạnh phúc, giờ chỉ còn là một đống đổ nát của những giấc mơ vỡ tan. Căn nhà của Bà Mai, từng là tổ ấm, bỗng chốc trở nên trống rỗng, lạnh lẽo đến đáng sợ. Nỗi đau ấy không chỉ của riêng Hạnh, mà là của cả Bà Mai, của tất cả những gì Bà Mai đã vun đắp. Cuộc hôn nhân của Hạnh đã tan vỡ, mang theo cả niềm hy vọng cuối cùng của Bà Mai. Bà Mai chỉ biết ôm lấy Hạnh, nước mắt hòa lẫn nước mắt con gái, chìm sâu vào nỗi tuyệt vọng.
Hạnh vẫn bám víu lấy Bà Mai một lúc lâu, tiếng nấc dần chuyển thành những tiếng thở dài nặng nề. Cả căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng Hạnh thở dốc và tiếng khóc thầm của Bà Mai. Từ từ, Hạnh buông tay mẹ, đứng dậy trong vô thức, cơ thể rã rời như một con rối đứt dây. Ánh mắt cô vô hồn nhìn thẳng về phía trước, xuyên qua bức tường trống rỗng, như đang nhìn vào một khoảng không vô tận. Bà Mai đau xót nhìn con gái, không dám lên tiếng, chỉ sợ một lời nói nữa sẽ khiến Hạnh đổ vỡ hoàn toàn.
Hạnh bước từng bước nặng nề về phía phòng ngủ của mình. Cánh cửa hé mở, ánh đèn vàng hắt ra yếu ớt, như một lời mời gọi đến nơi chốn riêng tư, nơi cô có thể trút bỏ mọi gánh nặng. Cô đẩy nhẹ cánh cửa, bước vào trong, để lại Bà Mai ngồi bệt dưới sàn nhà, một mình đối diện với nỗi đau.
Trong phòng, Hạnh đứng trước bàn trang điểm, nơi bấy lâu nay là “xưởng” tạo ra một con người khác, một “Hạnh” mà cô nghĩ xã hội muốn thấy. Cô nhìn vào gương, thấy một khuôn mặt lem luốc nước mắt và lớp phấn son nhòe nhoẹt. Nụ cười giả tạo đã biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng và hằn học của một người phụ nữ vừa mất đi tất cả.
HẠNH
(Tự lẩm bẩm, giọng khàn đặc)
Đây… đây là ai?
Tay Hạnh run rẩy đưa lên, chạm vào bộ tóc giả đang đội trên đầu. Cô chậm rãi gỡ nó ra, từng lọn tóc giả màu nâu xoăn tít rơi xuống bàn, để lộ mái tóc đen mỏng, lưa thưa của chính cô. Gương mặt trong gương dường như nhỏ lại, lộ rõ những đường nét nhợt nhạt, mệt mỏi. Không còn vẻ bồng bềnh, kiêu sa của những bộ tóc được tạo kiểu cầu kỳ, chỉ còn lại một Hạnh trần trụi và thật thà đến xót xa.
Tiếp theo, Hạnh cầm miếng bông tẩy trang, thấm nước và từ từ lau đi lớp phấn dày cộp, lớp má hồng đậm, và đôi môi đỏ chót. Từng chút một, lớp vỏ bọc bên ngoài được gỡ bỏ, để lộ làn da xanh xao, đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng và những ngày tháng mệt mỏi theo đuổi giấc mộng hão huyền. Mọi dấu vết của sự “hoàn hảo” mà cô dày công xây dựng đều biến mất.
Cô nhìn mình trong gương. Một người phụ nữ 35 tuổi, gương mặt hốc hác, nhợt nhạt, không chút son phấn. Đôi mắt cô sưng húp, chứa đựng nỗi đau khổ chất chồng. Hạnh nhận ra rằng, đây mới chính là cô, Hạnh của tuổi 35, với mức lương dưới 5 triệu, cô đơn và không có gì ngoài những ảo ảnh.
HẠNH
(Thều thào, nước mắt lại chực trào)
Không… không phải con… Không phải là con…
Nhưng dù muốn chối bỏ thế nào, hình ảnh trong gương vẫn trơ trọi ở đó, là sự thật mà cô không thể trốn tránh. Hạnh gục xuống bàn, ôm chặt lấy khuôn mặt thật của mình, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa. Cô đã xây dựng một lâu đài hạnh phúc trên cát, bằng những lời nói dối, bằng những hình ảnh không phải của mình. Giờ đây, lâu đài ấy đã sụp đổ hoàn toàn, mang theo cả niềm kiêu hãnh và giấc mơ viển vông. Cô tự hỏi, liệu có ai có thể yêu thương một Hạnh chân thật, một Hạnh không son phấn, không tóc giả, không những lời nói khoa trương? Nỗi đau xé lòng khi nhận ra mình đã sống một cuộc đời giả tạo, rằng hạnh phúc không thể được tạo ra từ sự lừa dối, ập đến như một cơn sóng thần, nhấn chìm cô vào vực sâu tuyệt vọng.
Tiếng nấc của Hạnh dần chìm vào khoảng không. Cô vẫn gục đầu trên bàn, từng giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt lớp phấn son còn sót lại. Cả cơ thể cô run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự trống rỗng đến tận cùng. Một hình ảnh Hạnh lộng lẫy, kiêu sa đã hoàn toàn sụp đổ, để lại một Hạnh trần trụi, yếu ớt và đầy hối hận. Cô đã đuổi theo cái bóng của hạnh phúc quá lâu, để rồi nhận ra nó chỉ là ảo ảnh.
Bất chợt, một cảm giác mệt mỏi cùng cực ập đến, không chỉ là thể xác, mà là tâm hồn. Hạnh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào tấm gương. Lần này, không còn là sự chối bỏ hay ghê tởm. Thay vào đó, là một cái nhìn tĩnh lặng, gần như cam chịu.
HẠNH
(Thều thào, giọng khô khốc)
Đủ rồi…
Cô nhìn khuôn mặt hốc hác của mình, đôi môi nhợt nhạt. Tất cả những lớp mặt nạ đã rơi xuống. Trong khoảnh khắc ấy, Hạnh không còn thấy một kẻ thất bại đáng thương. Cô thấy một người phụ nữ 35 tuổi đã kiệt sức vì cố gắng chạy theo những chuẩn mực không phải của mình. Cô nhớ lại ánh mắt khinh miệt của bố mình khi còn bé, những lời chê bai về ngoại hình, về sự “không có nét con gái”. Cô đã sống cả đời để chứng minh mình xứng đáng, để đáp ứng những tiêu chuẩn vô lý mà xã hội và gia đình vô tình đặt ra.
HẠNH
(Suy nghĩ nội tâm, ngắn gọn, dứt khoát)
Họ muốn gì? Mình muốn gì? Mình đã điên rồi…
Cô đưa tay chạm nhẹ vào hình ảnh phản chiếu. Ngón tay lạnh buốt lướt trên làn da xanh xao. Lần đầu tiên, Hạnh không chỉ nhìn thấy những khiếm khuyết. Cô thấy sự kiên cường ẩn sâu dưới vẻ ngoài mệt mỏi. Cô thấy những vết sẹo vô hình từ tuổi thơ, từ những năm tháng bị bỏ rơi, bị đánh giá. Bà Mai, người mẹ tần tảo, chưa bao giờ chê bai cô, chưa bao giờ đòi hỏi cô phải “hoàn hảo”. Tình yêu của mẹ cô là thứ duy nhất chân thật và vô điều kiện.
Một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi Hạnh, không phải nụ cười hạnh phúc, mà là nụ cười của sự giải thoát. Cô đã bị mù quáng bởi những chiếc vỏ bọc hào nhoáng. Một người chồng hoàn hảo, một cuộc sống xa hoa – tất cả chỉ là những điều kiện vật chất. Mà những điều ấy, có mua được một cái ôm chân thành của mẹ không? Có lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn không?
HẠNH
(Tự nói với chính mình, giọng nhẹ hơn, đầy quyết tâm)
Không có vẻ ngoài nào quan trọng bằng trái tim… Không có tiền bạc nào sánh bằng phẩm giá.
Hạnh thở một hơi thật sâu, dường như trút bỏ mọi gánh nặng tích tụ suốt bao năm. Cô không còn khóc. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một quyết định mạnh mẽ. Cô sẽ không để những ảo vọng xa vời kia định nghĩa giá trị của mình nữa. Cô sẽ học cách chấp nhận Hạnh của hiện tại, Hạnh không son phấn, không tóc giả, không một đồng lương cao ngất.
Cô quay lưng lại với tấm gương, bước chậm rãi đến bên cửa sổ, mở toang nó ra. Luồng gió đêm mát lạnh thổi vào, mang theo mùi hương của đất và của cây cỏ. Hạnh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Đây là khởi đầu. Khởi đầu của một Hạnh mới, một Hạnh không hoàn hảo, nhưng chân thật. Cô sẽ bắt đầu lại, từ con số không, từ chính con người thật của mình.
Hạnh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Luồng gió đêm mát lạnh lướt qua gò má cô, mang theo một hương vị của sự khởi đầu. Khi cô mở mắt ra, một hình bóng quen thuộc đứng ngay ngưỡng cửa phòng. Bà Mai, với đôi mắt sưng húp và mái tóc bạc phơ, lặng lẽ nhìn cô. Không một lời trách móc, chỉ có sự lo lắng và yêu thương vô bờ bến.
BÀ MAI
(Giọng khàn đặc, nghẹn ngào)
Hạnh của mẹ…
Hạnh quay lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt mẹ. Lần này, không còn sự giấu giếm, không còn vẻ ngượng ngùng hay bất lực. Có lẽ, đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, hai mẹ con họ nhìn nhau bằng sự chân thật nhất. Hạnh chạy đến ôm chầm lấy Bà Mai, đầu cô tựa vào vai mẹ, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc của mẹ. Tiếng nức nở không còn là nỗi đau của sự mất mát, mà là của sự giải thoát, của tình yêu thương được tìm lại.
HẠNH
(Nức nở, nhưng giọng đã bình tĩnh hơn)
Mẹ ơi… Con xin lỗi. Con đã sai rồi. Con đã… quá mù quáng.
Bà Mai ôm chặt lấy con gái, vuốt ve mái tóc rối bù của cô. Bà không nói gì, chỉ để con gái trút hết những gánh nặng trong lòng. Bà biết Hạnh đã trải qua điều gì, và bà hiểu, con gái bà đã thực sự nhìn thấy ánh sáng.
BÀ MAI
(Giọng dịu dàng, đầy bao dung)
Không sao đâu con. Chỉ cần con nhận ra, là được rồi. Mẹ luôn ở đây, luôn chờ con.
Hạnh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng lấp lánh sự kiên định.
HẠNH
(Quyết tâm)
Con sẽ thay đổi, mẹ ạ. Con sẽ sống thật với chính mình. Không cần phải là cô Hạnh hoàn hảo, có chồng giàu, có nhà sang nữa. Con sẽ là Hạnh của mẹ, Hạnh chấp nhận mọi thứ, kể cả… kể cả việc không có Tuấn.
Bà Mai gật đầu, lau nước mắt cho con. Bà Mai biết rõ những tổn thương mà Hạnh phải chịu đựng từ khi còn nhỏ, từ lời chê bai của cha cô, và những áp lực xã hội vô hình. Bà Mai hiểu rằng, con gái bà đã phải đeo quá nhiều mặt nạ. Giờ đây, Hạnh đang đứng trước ngưỡng cửa của sự tự do.
BÀ MAI
(Mỉm cười nhẹ nhõm)
Đúng vậy. Con là Hạnh của mẹ, là duy nhất. Hãy sống vì mình, con gái.
Hạnh mỉm cười. Nụ cười chân thật, không gượng ép. Nụ cười của một người đã tìm thấy chính mình. Cô buông mẹ ra, đi đến chiếc bàn trang điểm, nơi những món đồ xa xỉ mà Tuấn từng tặng nằm la liệt. Cô cầm lên một chiếc dây chuyền lấp lánh, rồi nhẹ nhàng đặt nó trở lại hộp.
HẠNH
(Nhìn mẹ, giọng chắc chắn)
Mọi thứ hào nhoáng này… không phải là con. Con sẽ bắt đầu lại. Từ chính những gì con có. Con sẽ tìm một công việc ổn định, con sẽ học cách yêu bản thân mình. Mẹ con mình sẽ cùng nhau làm lại, mẹ nhé?
Bà Mai gật đầu lia lịa, nước mắt lại trào ra nhưng là nước mắt của hạnh phúc. Bà Mai cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ, một ánh sáng vừa lóe lên trong căn nhà tưởng chừng đã chìm trong bóng tối. Con gái bà, cuối cùng, đã trở về. Không phải là cô Hạnh thất bại, mà là cô Hạnh mạnh mẽ, đầy nghị lực.
BÀ MAI
(Giọng xúc động)
Được chứ! Mẹ con mình cùng nhau. Từ giờ, mẹ con mình sẽ không sống vì ai khác, mà sống vì chính mình, vì niềm vui của mình.
Hạnh và Bà Mai nắm chặt tay nhau, đôi mắt nhìn ra phía cửa sổ, nơi ánh trăng đang dịu dàng chiếu sáng. Một đêm tối đã đi qua, và một ngày mới, một khởi đầu mới đang chờ đợi họ. Không còn là những giấc mơ viển vông, không còn là những chiếc mặt nạ nặng nề. Chỉ còn là hai người phụ nữ, cùng nhau đối mặt với tương lai, với sự chân thật và lòng yêu thương vô điều kiện.
Họ đứng đó, trong sự im lặng của căn phòng, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi sau cơn bão. Hạnh đã hiểu ra rằng giá trị của một con người không nằm ở những chiếc xe sang trọng, những bộ váy đắt tiền hay một người chồng hoàn hảo theo tiêu chuẩn của xã hội. Giá trị ấy nằm ở sự chân thật, ở tình yêu thương và sự chấp nhận chính bản thân mình. Bà Mai, sau bao năm chịu đựng sự bất hạnh của con gái, cuối cùng cũng tìm thấy nụ cười thật sự trên khuôn mặt Hạnh. Cuộc sống có thể không trải hoa hồng, nhưng với sự mạnh mẽ và tình yêu thương của người mẹ, Hạnh biết mình có thể vượt qua mọi khó khăn. Họ không cần Tuấn, không cần những gì Tuấn mang lại. Cái họ cần là một cuộc sống bình dị, an yên, nơi mà Hạnh có thể là chính cô, và Bà Mai có thể yêu thương con gái mình mà không cần lo lắng bất cứ điều gì. Ánh trăng dịu dàng đổ bóng trên sàn nhà, như một lời hứa cho một tương lai tươi sáng và đầy hy vọng.

