Vợ mất 5 ngày, chồng rước bồ: Con trai đưa thư mẹ, bố nổi da gà…

Vợ vừa m/ất được 5 ngày, chồng đã dẫn cô b/ồ trẻ đẹp về nhà dưới danh nghĩa “bảo mẫu”, co/n tr/ai 5t bấ/t n/gờ lôi ra một phong bì thư rồi nói: “Mẹ để lại thứ này”, chồng đọc xong nổ/i d/a g/à….

Khải ngồi lặng trong phòng khách, mắt dán vào bức di ảnh của vợ. Gương mặt ấy – hiền hậu mà xa xăm – dường như vẫn dõi theo anh. Bỗng, tiếng cười khúc khích của một cô gái trẻ phá tan không khí tĩnh lặng. Là Trâm – nhân tình của Khải. Anh đưa cô ta về nhà, bình thản giới thiệu: “Đây là bảo mẫu mới, sẽ giúp chăm thằng Nam”.

Trâm mới ngoài hai mươi, trẻ trung và sành điệu. Cô đi lại trong nhà với vẻ tự nhiên đến trơ trẽn, thỉnh thoảng liếc nhìn di ả//nh Linh, mỉm cười mỉa mai: “Chị ta m/ất rồi mà vẫn được th//ờ như thế này à”? Khải chỉ nhếch môi: “Kệ đi. Rồi cũng dọn thôi”.

Giữa lúc hai người trò chuyện, Nam – cậu con trai 5t của Linh – bước ra, ôm chặt con gấu bông. Đôi mắt bé sưng mọng vì kh/óc: “Bố ơi… cô này là ai ạ”? Khải thoáng khựng lại, rồi nói: “Cô ấy đến giúp bố chăm con”. Nam cúi đầu, im lặng. Khi Trâm đưa tay xoa đầu, thằng bé né tránh, chạy vội vào phòng mẹ.

Đêm xuống. Ánh đèn vàng hắt lên b/àn th/ờ, soi rõ nụ cười hiền trong d/i ả/nh Linh. Một thoáng chênh vênh len vào lòng Khải, nhưng nhanh chóng bị xua đi bởi giọng ngọt ngào của Trâm phía sau: “Anh à, quên quá khứ đi. Em sẽ thay chị ta lo cho anh và con”. Khải gượng gật đầu.

Sáng hôm sau, khi Trâm đang chuẩn bị bữa sáng, Nam chạy ra với phong bì cũ trên tay: “Bố ơi, mẹ để lại cái này. Mẹ dặn, nếu bố buồn hay có người l/ạ đến, con phải đưa cho bố đọc”. Khải giật mình mở ra thì tr//ời ơi…
xem tiếp dưới bình luận….👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ mất 5 ngày, chồng rước bồ: Con trai đưa thư mẹ, bố nổi da gà…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt