Con ốm cần tiền hết cách tôi tìm gặp chồng cũ, anh n/ém chiếc áo rách rồi đuổi tôi về, tôi kiểm tra thì ch;ết s;ững khi thấy…Cơn mưa mùa hạ như trút nước, rơi ào ào xuống mái tôn căn phòng trọ cũ nát, nơi mẹ con tôi sống tạm bợ suốt gần một năm qua. Thằng Bi – con trai tôi – nằm co ro trong chiếc chăn mỏng, người nóng hầm hập. Mỗi lần nó ho lên, lòng tôi lại như bị ai bóp nghẹt.
“Viêm phổi rồi, cần nhập viện gấp, chị chuẩn bị viện phí đi.” – bác sĩ ở phòng khám tư lắc đầu sau khi xem phim chụp. “Chậm trễ là nguy hiểm tính mạng đấy.”
Viện phí. Hai từ ấy như nhát dao đâm vào lòng tôi. Tôi làm giúp việc theo giờ, thu nhập bấp bênh, tiền tích góp đã cạn sau những tháng chạy chữa cho con. Tôi không còn người thân, bạn bè cũng nghèo khó. Tôi đã mượn tất cả những nơi có thể mượn, giờ không còn ai để gọi nữa.
Chỉ còn… một người.
Tôi ngồi trước cổng căn nhà cũ quen thuộc mà tay run lên vì lạnh và vì cả nỗi xấu hổ. Đây là nhà của anh – chồng cũ tôi – người tôi từng yêu tha thiết, người từng hứa sẽ cùng tôi đi đến hết đời. Nhưng đời không như mơ. Cuộc hôn nhân của chúng tôi tan vỡ sau 5 năm, phần vì nghèo khổ, phần vì tôi không thể chịu nổi sự vô tâm ngày một lớn của anh. Ly hôn xong, tôi mang theo đứa con chưa tròn 3 tuổi, dắt díu nhau vào Sài Gòn mưu sinh. Anh gần như biệt tăm kể từ đó.
Tôi nhấn chuông. Một lát sau, cánh cửa bật mở. Anh đứng đó, vẫn vóc dáng cao gầy, ánh mắt lạnh lẽo hơn xưa.
– Cô đến đây làm gì? – giọng anh hờ hững, như thể tôi là người dưng.
Tôi nén cơn tủi thân, cúi đầu:
– Con mình ốm nặng. Em… em không còn cách nào nữa. Em xin anh, nếu có thể… giúp con một lần.
Anh im lặng. Một lát sau, anh quay đi, vào trong nhà. Tôi nghe tiếng sột soạt, rồi anh quay lại, ném ra ngoài một chiếc áo khoác cũ sờn.
– Cầm cái này mà đi. Tôi chẳng có gì cho cô đâu. Đừng bao giờ quay lại nữa.
Chiếc áo văng xuống đất, ướt nhẹp trong mưa. Anh đóng cửa cái rầm, không thèm nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Tôi đứng chết lặng, nước mưa hòa với nước mắt… (Còn tiếp tại bình luận)
Nước mắt Mai hòa vào nước mưa, lăn dài trên gò má lạnh buốt. Cô đứng sững sờ trước cánh cổng nhà chồng cũ, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Không, không phải chỉ vì lạnh. Đó là cái lạnh thấu xương của sự tuyệt vọng, của sự tủi nhục tột cùng. Mai nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác cũ sờn nằm chỏng chơ trên nền đất ướt, một vật vô tri nhưng lại mang theo tất cả sự khinh miệt của người đàn ông từng là chồng mình.
Đôi tay Mai run rẩy, những ngón tay tê buốt vì giá lạnh. Cô chậm rãi cúi xuống, từng cử động nặng nề như mang theo gánh nặng của cả thế giới. Chiếc áo khoác thấm đẫm nước mưa, nặng trịch và bốc lên mùi ẩm mốc. Mai nhặt nó lên, cảm giác ghê tởm xen lẫn với một nỗi chua chát đến tận cùng. Lồng ngực Mai quặn thắt, từng cơn đau nhói lan tỏa khắp cơ thể. Hắn không chỉ ném một chiếc áo cũ, hắn đang ném đi chút tự trọng cuối cùng của Mai, của một người mẹ đang cầu xin cho con mình.
Sự tủi nhục dâng lên tận cổ họng, nghẹn đắng. Mai muốn gào thét, muốn đấm vào cánh cửa vô tri kia, muốn hỏi hắn ta có còn chút lương tâm nào không. Nhưng tất cả chỉ là sự bất lực. Nước mắt không còn rơi, thay vào đó là một ngọn lửa căm giận bùng cháy trong đôi mắt đỏ hoe. Mai siết chặt chiếc áo khoác ướt sũng, những ngón tay ghim sâu vào lớp vải mục nát. Căm giận vì sự lạnh lùng của chồng cũ, căm giận vì số phận nghiệt ngã của mình, và cả căm giận vì không thể làm gì hơn cho Thằng Bi. Cô biết, mình không thể gục ngã ở đây.
Mai lảo đảo rời đi, bóng lưng gầy gò khuất dần dưới màn mưa nặng hạt. Từng bước chân cô nặng trĩu, không phải chỉ vì nước mưa làm ướt sũng lớp áo quần, mà còn vì gánh nặng của sự tuyệt vọng đang đè nén trái tim. Mưa xối xả như muốn cuốn phăng đi chút sức lực cuối cùng của Mai, nhưng cô biết mình không thể gục ngã. Thằng Bi đang đợi cô, nằm co ro trong căn phòng trọ cũ nát, hơi thở yếu ớt.
Mai tìm đại một chỗ trú mưa tạm bợ dưới mái hiên xiêu vẹo của một cửa hàng đã đóng cửa. Hơi lạnh thấm vào tận xương tủy, khiến cô run lên từng đợt. Mai gượng gạo cởi chiếc áo khoác cũ sờn ra, cố gắng vắt khô nó. Từng giọt nước đen ngòm, mang theo cả bùn đất và nỗi tủi nhục, rơi lộp bộp xuống nền đất ướt. Đôi tay Mai tê buốt, cô nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi hình ảnh người chồng cũ lạnh lùng, và cả những lời cay nghiệt hắn dành cho mình.
Khi đang vắt chiếc áo, Mai đột nhiên cảm thấy một vật gì đó nặng trịch trong túi áo. Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Cô tò mò đưa tay vào, lướt qua lớp vải ẩm ướt, chạm vào một vật cứng, vuông vắn. Trái tim Mai đập thình thịch, một tia hy vọng mong manh bỗng lóe lên trong cái lạnh thấu xương của đêm mưa. Liệu có phải… có phải là thứ gì đó khác ngoài sự lạnh lùng và khinh miệt mà hắn dành cho cô? Mai nuốt nước bọt, những ngón tay run rẩy khẽ nắm lấy vật đó.
Những ngón tay run rẩy của Mai khẽ nắm lấy vật đó, rồi cẩn trọng rút ra khỏi túi áo. Trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác vừa sợ hãi vừa hy vọng dâng trào. Dưới ánh đèn đường mờ ảo hắt xuống từ xa, và màn mưa vẫn không ngớt, Mai mở lòng bàn tay.
Một xấp tiền mặt dày cộp hiện ra, được bọc cẩn thận trong một lớp nylon trong suốt, chống thấm nước. Mai sững sờ. Đôi mắt cô mở to, không dám tin vào những gì mình đang thấy. Từng tờ bạc xanh, đỏ, tím, chất chồng lên nhau, nhiều đến mức Mai chưa từng thấy trong tay mình từ rất lâu rồi. Có lẽ, đây là toàn bộ số tiền cô đã từng mơ ước có được.
Mai liên tục chớp mắt, cố gắng xua đi lớp nước mắt và hơi sương để xác định đây có phải là một giấc mơ không. Cô đưa bàn tay lên day day thái dương, rồi lại nhìn xuống xấp tiền. Nó vẫn ở đó, lấp lánh như một ảo ảnh giữa màn đêm ẩm ướt và lạnh lẽo. Cơ thể Mai run lên, không phải vì lạnh, mà vì một cú sốc quá lớn. Đây là tiền. Tiền thật. Nhưng nó từ đâu ra? Và tại sao nó lại nằm trong chiếc áo khoác cũ nát mà chồng cũ của Mai đã ném vào mặt cô? Một tia nghi hoặc len lỏi, nhưng ngay lập tức, nó bị đẩy lùi bởi niềm hy vọng mãnh liệt. Thằng Bi có thể được cứu rồi!
Trong lớp nylon bọc tiền, Mai bỗng thấy cộm cộm một vật gì đó nhỏ xíu. Cô lập tức khựng lại, đôi mắt nheo lại dưới ánh đèn đường lờ mờ. Là một mảnh giấy nhỏ, cuộn tròn chặt chẽ, nép mình bên cạnh xấp tiền dày cộp. Tim Mai lại đập mạnh hơn, một cảm giác bất an len lỏi, nhưng đồng thời cũng là sự tò mò không thể kìm nén. Ai đã đặt nó ở đây? Và nó nói gì?
Những ngón tay Mai run rẩy gỡ mảnh nylon, cẩn trọng rút mảnh giấy ra. Cô từ từ mở nó ra, từng chút một, như thể sợ hãi bất kỳ thông tin nào nó có thể chứa đựng. Mực đã hơi nhòe bởi hơi ẩm, nhưng dòng chữ viết tay vẫn hiện rõ ràng.
Mai đọc. Đôi môi cô mấp máy, không phát ra tiếng. Cảnh tượng trước mắt mờ đi bởi lớp nước mắt dâng trào, nhưng lần này, nó không phải là giọt nước mắt của sự tuyệt vọng hay nỗi buồn. Nó là một cảm xúc hỗn độn, khó tả – vừa bất ngờ, vừa hối hận, vừa xen lẫn một chút cảm động đến nghẹn ngào. Cả người Mai bỗng chốc mềm nhũn, quỵ xuống trên vỉa hè lạnh lẽo. Cô đưa tay bịt miệng, cố gắng ngăn tiếng nấc nghẹn thoát ra, nhưng vô ích. Chiếc áo khoác cũ sờn bỗng trở nên nặng trĩu trong tay Mai, không phải vì sức nặng vật lý, mà vì sức nặng của một sự thật vừa được phơi bày, lạnh lùng nhưng cũng đầy ấm áp.
Dòng chữ trên mảnh giấy ố vàng như cứa vào tim Mai: “Cầm lấy mà lo cho thằng Bi, đừng để nó biết.” Chỉ vỏn vẹn mấy chữ, nhưng lại lật tung mọi suy nghĩ, mọi oán trách mà Mai đã dành cho người chồng cũ. Nước mắt Mai tuôn ra như suối, không phải vì tủi nhục hay đau đớn, mà vì một sự thấu hiểu muộn màng, cay đắng.
Mai nhìn chằm chằm vào mảnh giấy, từng nét chữ như nhảy múa trước mắt, vẽ nên một hình ảnh khác hẳn về người đàn ông lạnh lùng ấy. Lời nói cay nghiệt, cái hất tay đầy khinh bỉ, hành động ném chiếc áo khoác cũ sờn vào Mai – tất cả bỗng trở thành một lớp vỏ bọc hoàn hảo. Anh không muốn bất kỳ ai biết anh đã giúp đỡ, không muốn Mai phải cảm thấy nợ nần, không muốn con trai họ phải chứng kiến sự yếu đuối hay sự bố thí từ người cha. Đó là một cách giúp đỡ thầm lặng, đầy sự hy sinh và có phần nghiệt ngã, để bảo vệ cả Mai và thằng Bi khỏi những ánh mắt soi mói, khỏi gánh nặng ân nghĩa.
Bàn tay Mai siết chặt mảnh giấy và chiếc áo khoác cũ sờn. Chiếc áo không còn là biểu tượng của sự khinh miệt mà giờ đây, nó như một vòng tay vô hình, che chở cho mẹ con Mai giữa đêm Sài Gòn lạnh giá. Sự im lặng, sự xa cách đến tàn nhẫn của chồng cũ bỗng chốc trở thành một biểu hiện khác của tình thương, được gói ghém cẩn thận trong sự lạnh lùng đến khó tin. Mai nhìn lên bầu trời đêm, những ngôi sao lấp lánh như đang chế giễu sự nông nổi của Mai, hay an ủi cho trái tim vừa được gỡ bỏ gánh nặng.
Mai cố gắng hít thở thật sâu, lau vội nước mắt. Thằng Bi đang cần Mai, hơn bao giờ hết. Mai phải mạnh mẽ, phải đứng dậy. Số tiền này, và cả hành động âm thầm của chồng cũ, đã cho Mai một cơ hội, một tia hy vọng cuối cùng. Mai không thể để bất cứ điều gì ngăn cản Mai cứu con. Mai ôm chặt chiếc áo khoác và xấp tiền vào lòng, đứng dậy, bước đi trong màn đêm, trái tim vẫn còn quặn thắt nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm.
Mai bước nhanh hơn trong đêm Sài Gòn, những bước chân thoạt đầu còn nặng trĩu giờ dần nhẹ bẫng theo từng nhịp đập của trái tim đang được gỡ bỏ gánh nặng. Xấp tiền trong tay Mai không chỉ là cứu cánh, mà còn là minh chứng cho một sự thật đau lòng: Mai đã hiểu lầm người chồng cũ quá nhiều. Mỗi câu nói cay nghiệt, mỗi cử chỉ hờ hững của anh ta đều hiện về, không còn mang vẻ khinh bỉ mà đằng sau đó là một sự bảo bọc đầy cố ý. Anh đã dựng lên bức tường lạnh lùng để che chở cho mẹ con Mai, để tránh khỏi những lời đàm tiếu, những ánh mắt đánh giá. Hoặc có lẽ, anh muốn bảo vệ chính mình khỏi sự yếu đuối khi thể hiện tình cảm. Mai khẽ rùng mình.
Cảm giác hối hận cuộn trào trong Mai. Nước mắt lại chực trào ra, lần này là vì sự tủi hổ cho chính mình, vì đã quá vội vàng phán xét. Mai đã tưởng anh vô tâm, bạc bẽo, đã đổ hết mọi oán trách lên đầu anh. Nhưng giờ đây, Mai nhận ra mình mới là người nông nổi, chỉ nhìn thấy bề nổi của tảng băng. Trái tim Mai vừa thấu hiểu vừa se lại vì nỗi ân hận sâu sắc.
Bất giác, Mai áp chiếc áo khoác cũ sờn lên mặt. Mùi hương quen thuộc còn vương trên tấm vải sờn cũ, mùi của người đàn ông Mai từng yêu, mùi của một người cha đang cố gắng che giấu tình thương theo cách riêng của mình. Chiếc áo giờ đây như một lời xin lỗi không lời, một cái ôm ấm áp giữa màn đêm. Nó không còn là vật vứt bỏ vô giá trị, mà là biểu tượng của một tình cảm thầm lặng, dù khắc nghiệt nhưng chân thành.
“Mai, mày ngốc thật!” Mai thì thầm, giọng khản đặc.
Sự ấm áp len lỏi vào trái tim Mai, xua tan đi cái lạnh giá của đêm và nỗi tuyệt vọng đeo bám. Tia hy vọng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mai siết chặt xấp tiền và chiếc áo khoác. Thằng Bi, con trai Mai, đang chờ đợi. Mai phải đến bệnh viện, phải cứu con. Dù người cha của Bi có tỏ ra lạnh lùng đến đâu, thì tấm lòng anh ta vẫn hướng về con, và điều đó đã cho Mai thêm sức mạnh. Mai lau khô nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi rảo bước nhanh hơn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng giờ đây, Mai không còn đơn độc như Mai từng nghĩ.
Mai rảo bước nhanh hơn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng giờ đây, Mai không còn đơn độc như Mai từng nghĩ. Chỉ thoáng thấy một chiếc taxi lướt qua trên đường, Mai không chần chừ một giây phút nào, lập tức giơ tay gọi. Chiếc xe thắng gấp, tạo nên một tiếng rít chói tai.
Mai mở cửa, lao vội vào ghế sau, giọng gấp gáp: “Về khu trọ đường X… nhanh nhất có thể, chú tài xế ơi!”
Xấp tiền dày cộm được Mai siết chặt trong lòng bàn tay, như báu vật sinh mệnh. Mỗi nhịp đập của trái tim Mai đều trộn lẫn giữa niềm mừng khôn tả khi cuối cùng cũng có đủ tiền cứu con, và nỗi lo sợ thắt ruột gan khi nghĩ đến Thằng Bi đang quằn quại trên giường. Hình ảnh khuôn mặt xanh xao, hơi thở khò khè của Thằng Bi cứ hiện lên rõ mồn một trước mắt Mai, đẩy nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm.
Chiếc taxi lướt nhanh qua những con phố Sài Gòn vẫn còn tấp nập. Mai dán mắt ra ngoài cửa kính, nhưng tâm trí cô hoàn toàn hướng về đứa con trai. Cô ước mình có thể bay về ngay lập tức. Từng giây trôi qua đều như một lưỡi dao cứa vào tâm can người mẹ. “Bi ơi, con phải chờ mẹ, con nhất định phải chờ mẹ!” Mai thầm cầu nguyện, nước mắt chực trào nhưng cô cố gắng nén lại. Lúc này, không có chỗ cho sự yếu đuối. Cô phải mạnh mẽ. Cô phải cứu con.
Chiếc taxi vừa dừng xịch trước `căn phòng trọ cũ nát`, `Mai` đã vội vàng mở cửa, không kịp trả tiền, cô dúi xấp tiền vào tay chú tài xế rồi chạy như bay vào trong. Thằng Bi nằm co ro trên tấm nệm mỏng, hơi thở yếu ớt. `Mai` nâng con lên, cảm nhận lồng ngực Thằng Bi phập phồng yếu ớt, thân nhiệt con nóng ran. Cô ôm chặt `Thằng Bi` trong vòng tay, lao ra cửa, gọi với theo chiếc taxi vẫn chưa kịp đi: “Chú ơi, chú đưa tôi đến bệnh viện lớn nhất thành phố, nhanh lên!”
Chiếc taxi một lần nữa lại rồ ga, xuyên qua những con đường đông đúc. `Mai` ôm `Thằng Bi` chặt hơn, khuôn mặt xanh xao của con trai khiến trái tim cô thắt lại. Cô vỗ nhẹ vào lưng con, thầm thì: “Bi ơi, cố lên con, mẹ đã có tiền rồi, chúng ta sẽ đến bệnh viện ngay.”
Vừa đến cổng `bệnh viện lớn nhất thành phố`, `Mai` đã bật cửa xe, lao vào trong như một cơn gió. Cô chạy thẳng đến khu cấp cứu, giọng nói khản đặc: “Bác sĩ ơi, cứu con tôi với! Con tôi bị viêm phổi nặng, cần cấp cứu ngay!”
Các y tá nhanh chóng đặt `Thằng Bi` lên cáng, đẩy vào phòng kiểm tra. `Mai` chạy theo, ánh mắt không rời khỏi con. Cô nhanh chóng làm thủ tục nhập viện khẩn cấp, từng nét chữ viết tay đều run rẩy vì lo lắng. Một vị bác sĩ có khuôn mặt nghiêm nghị bước ra.
`Mai` lập tức nắm lấy tay áo ông, giọng nói đầy kiên quyết, pha lẫn sự tuyệt vọng: “Bác sĩ ơi, xin hãy cứu con tôi bằng mọi giá! Cháu bị viêm phổi rất nặng, bác sĩ phòng khám tư nói cháu cần phải nhập viện ngay lập tức.”
Vị bác sĩ nghiêm nghị lắc đầu nhè nhẹ, ánh mắt ông nhìn `Mai` đầy thông cảm. Khuôn mặt ông vốn dĩ đã có nét khắc khổ, giờ đây càng thêm phần nặng nề.
“Tình trạng của `Thằng Bi`… rất không tốt,” ông bắt đầu, giọng nói trầm hẳn. `Mai` cảm thấy tim mình như ngừng đập. “Cháu bị viêm phổi rất nặng, đã có dấu hiệu biến chứng.”
`Mai` há hốc miệng, cơ thể cô run lên bần bật. Cô nắm chặt tay áo bác sĩ hơn nữa, móng tay hằn sâu vào lớp vải.
“Biến chứng? Là sao ạ? Con tôi… con tôi sẽ không sao chứ?” Giọng `Mai` lạc đi, khô khốc.
Bác sĩ thở dài, gỡ tay `Mai` ra một cách nhẹ nhàng. “Chúng tôi cần phải phẫu thuật khẩn cấp hoặc áp dụng phác đồ điều trị đặc biệt, chuyên sâu. Dù bằng cách nào, chi phí cũng sẽ rất lớn, cô Mai ạ. Rất, rất lớn.”
Đầu `Mai` ong đi. Phẫu thuật? Chi phí rất lớn? Những lời nói đó như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô. Mọi hy vọng vừa nhen nhóm bỗng chốc vụt tắt, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi tột cùng. Cô cảm thấy choáng váng, cả thế giới như quay cuồng xung quanh.
“Không thể nào…” `Mai` lẩm bẩm, nước mắt chực trào. Khuôn mặt cô tái mét, đôi môi run rẩy không ngừng. Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng, báo hiệu một tai ương đang ập đến.
Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Cô đã có tiền. Cô đã cầu xin, đã chịu đựng, đã nhặt được cái áo khoác sờn cũ và biết mình có tiền! Dù không biết từ đâu, nhưng cô *có* tiền! Một sức mạnh vô hình bỗng chốc trỗi dậy trong lồng ngực `Mai`. Con cô cần cô, cần sự mạnh mẽ này.
`Mai` hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cơn hoảng loạn đang giày vò. Đôi mắt đỏ hoe của cô nhìn thẳng vào vị bác sĩ, ánh lên sự kiên cường đến bất ngờ.
“Bác sĩ,” `Mai` nói, giọng cô tuy vẫn còn run rẩy nhưng đã thêm phần dứt khoát. “Dù thế nào, tôi cũng phải cứu con tôi. Bằng mọi giá. Tôi… tôi có tiền rồi!”
`Mai` đưa tay vào túi áo khoác, nắm chặt lấy cọc tiền vừa mới có được trong đó, như một lời khẳng định đầy tuyệt vọng nhưng cũng đầy mãnh liệt. Cô sẽ không để mất con. Không bao giờ.
Mai gần như túm lấy tay vị bác sĩ, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên quyết. “Bác sĩ, làm ơn! Cứu con tôi! Bao nhiêu tiền cũng được, tôi có đây!” Cô rút vội cọc tiền từ trong túi áo khoác ra, run rẩy đưa cho ông.
Vị bác sĩ phòng khám tư nhìn xấp tiền, rồi lại nhìn ánh mắt cầu khẩn của Mai. Ông gật đầu nhanh chóng. “Được rồi, chúng tôi sẽ chuyển cháu Bi ngay lập tức đến bệnh viện lớn. Tình trạng của cháu rất nguy kịch, cô phải đi cùng ngay.”
Chỉ trong chớp mắt, mọi thứ trở nên hỗn loạn nhưng đầy cấp bách. `Thằng Bi` được các y tá nhanh chóng đặt lên cáng, ống thở oxy gắn vội vã. Tiếng bánh xe lăn trên nền nhà lạnh lẽo như cứa vào tim `Mai`. Cô chạy theo sát bên, cố gắng giữ lấy bàn tay nhỏ bé của con, nhưng rồi cánh cửa phòng cấp cứu lạnh lẽo đã khép sập lại trước mắt `Mai`, tách cô khỏi sinh mệnh bé bỏng của mình.
`Mai` đứng chôn chân trước cánh cửa trắng toát, hơi thở nghẹn ứ. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp như muốn vỡ tung. Cô lang thang tìm một chiếc ghế trống ở hành lang bệnh viện, nơi tràn ngập mùi thuốc khử trùng và tiếng bước chân dồn dập của những người xa lạ. Hàng ghế dài lạnh ngắt, `Mai` đổ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cơ thể run rẩy từng hồi.
Ánh mắt `Mai` vô định nhìn về phía cánh cửa kia, nơi `Thằng Bi` đang giành giật sự sống. Nỗi lo sợ tột cùng vò xé tâm can cô. Cô cảm thấy vô cùng bất lực, mọi sức lực như bị rút cạn. Hàng nước mắt cứ thế chảy dài trên gò má hốc hác, nóng ran.
Đôi mắt `Mai` vô tình chạm vào bàn tay mình, nơi cô vẫn còn nắm chặt xấp tiền vừa đưa cho bác sĩ một phần. Xấp tiền nhàu nát, bạc màu, không hề mới mẻ hay sang trọng. Đó chính là cọc tiền cô nhặt được từ chiếc áo khoác cũ sờn mà `Chồng cũ của Mai` đã ném vào mặt cô. Lúc đó, `Mai` chỉ nghĩ đó là sự sỉ nhục, sự khinh thường. Nhưng giờ đây, trong ánh đèn lạnh lẽo của bệnh viện, `Mai` nhận ra điều khác.
Đây không chỉ là tiền. Đây là hy vọng. Là cầu nối giữa sự sống và cái chết cho con trai cô. Và hơn hết, một dòng suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu `Mai`, một cảm giác kỳ lạ len lỏi. Tại sao chiếc áo khoác cũ nát đó lại có một số tiền lớn đến vậy? Phải chăng, dưới vẻ ngoài lạnh lùng, vô tâm của `Chồng cũ của Mai`, vẫn ẩn chứa một chút tình thương thầm lặng, một sự quan tâm không lời mà `Mai` chưa từng nhận ra? Dù không muốn tin, nhưng `Mai` không thể phủ nhận cảm giác đó. Xấp tiền trong tay bỗng trở nên quý giá hơn bao giờ hết, không phải vì giá trị vật chất, mà vì ý nghĩa ẩn sâu bên trong nó, như một tia sáng yếu ớt le lói giữa màn đêm tăm tối của cuộc đời `Mai`. Cô siết chặt xấp tiền, đôi mắt vẫn đong đầy nước nhưng đã có thêm một chút ánh sáng khó tả.
Màn đêm buông xuống rồi lại dần tan đi, ánh sáng nhợt nhạt của buổi bình minh lén lút rọi vào hành lang bệnh viện. `Mai` vẫn ngồi bất động trên hàng ghế lạnh ngắt, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng, nhưng tuyệt nhiên không một giọt nước mắt nào còn chảy ra. Sức cùng lực kiệt, cô gần như hóa đá. Thời gian trôi qua nặng nề như một thế kỷ. Mỗi tiếng động nhỏ, mỗi bóng người lướt qua đều khiến trái tim `Mai` giật thót.
Rồi, cánh cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng hé mở. Một vị bác sĩ trẻ, với khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy sự cảm thông, bước ra. `Mai` lập tức bật dậy, cơ thể lảo đảo như sắp ngã. Ánh mắt cô dán chặt vào ông, đầy vẻ van nài và sợ hãi.
Vị bác sĩ nhìn `Mai`, khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi. “Cô `Mai` à? Cháu `Bi`… ca cấp cứu đã thành công. Cháu đã qua cơn nguy kịch rồi.”
Lời nói như một liều thuốc tiên rót thẳng vào trái tim đang đóng băng của `Mai`. Cô cảm thấy toàn thân mềm nhũn, đầu gối khuỵu xuống. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra khỏi lồng ngực cô, mang theo tất cả nỗi sợ hãi tột cùng vừa bị kìm nén suốt mấy tiếng đồng hồ qua. Nước mắt không hẹn mà tuôn rơi, lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của niềm hạnh phúc vỡ òa.
“Ơn trời… ơn trời…” `Mai` lẩm bẩm, chỉ có thể nói được ngần ấy.
Bác sĩ nhìn `Mai` với ánh mắt thông cảm, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên trầm hơn. “Tuy nhiên, cô `Mai` cần chuẩn bị tinh thần. `Thằng Bi` bị viêm phổi rất nặng, cần thời gian điều trị và hồi phục lâu dài. Cháu sẽ phải nằm viện một thời gian, và…”
Ông ngập ngừng một chút, như thể cân nhắc từ ngữ. “Và chi phí tiếp theo sẽ không hề nhỏ. Sẽ còn nhiều khoản phát sinh, bao gồm thuốc men đặc trị, viện phí, và các liệu pháp phục hồi. Bệnh viện sẽ lập kế hoạch điều trị chi tiết và thông báo cho cô sau.”
Niềm vui sướng vừa bùng lên trong `Mai` lập tức bị dập tắt bởi gáo nước lạnh mang tên “chi phí”. Dù `Thằng Bi` đã qua cơn nguy kịch, nỗi lo về tiền bạc lại hiện lên như một bóng ma, quấn lấy tâm trí `Mai`. Cô siết chặt bàn tay, đôi mắt vẫn đong đầy nước nhưng đã nhuốm thêm một nỗi lo âu mới, sâu thẳm. `Mai` cảm thấy như vừa thoát khỏi địa ngục, để rồi lại đứng trước một vực thẳm khác, sâu không thấy đáy.
`Mai` vẫn ngồi thẫn thờ trên ghế bệnh viện, tâm trí quay cuồng giữa niềm vui `Thằng Bi` thoát khỏi lưỡi hái tử thần và nỗi sợ hãi về khoản tiền viện phí khổng lồ sắp tới. Bàn tay cô run rẩy đưa vào túi áo khoác đã sờn cũ, nơi vẫn còn chiếc điện thoại cô đơn. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu `Mai`, một tia sáng mong manh. Cho dù `Chồng cũ của Mai` đã lạnh lùng và đuổi cô đi, nhưng bằng cách nào đó, tiền viện phí cho ca cấp cứu của `Thằng Bi` đã được thanh toán. Chắc chắn, đó chỉ có thể là anh ta.
Cô lấy hết can đảm, tìm số của `Chồng cũ của Mai` trong danh bạ và nhấn gọi. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi từng hồi như cứa vào tim `Mai`. Một giây… hai giây… rồi ba giây… Tiếng tút tút kéo dài, cuối cùng chuyển sang hộp thư thoại. Anh ta không bắt máy. `Mai` thử lại lần nữa, rồi lần nữa, nhưng kết quả vẫn vậy. Giọng nói lạnh lùng của tổng đài thông báo rằng thuê bao không liên lạc được, hoặc không muốn nghe máy. Nỗi thất vọng và một chút tủi thân dâng lên trong lòng `Mai`. Anh ta vẫn vô tâm như vậy.
Nhưng rồi, một cảm giác mãnh liệt hơn trỗi dậy. Cho dù `Chồng cũ của Mai` có thái độ thế nào, anh ta đã cứu con trai cô. `Mai` không thể chỉ gọi điện, rồi thôi. Nỗi ân nghĩa này quá lớn. Cô phải trực tiếp đối mặt với anh ta, trực tiếp nói lời cảm ơn cho tấm lòng mà anh đã dành cho `Thằng Bi`, dù anh có phũ phàng đến mấy. Cô không thể để `Thằng Bi` lớn lên mà không biết ơn người đã cứu mình. `Mai` siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt kiên quyết. Cô biết mình phải làm gì. Cô phải quay lại `Cổng nhà chồng cũ` một lần nữa.
Mai bước nhanh trên con đường quen thuộc dẫn đến `Cổng nhà chồng cũ`, lòng nặng trĩu những suy nghĩ hỗn độn. Khi đến gần, cô ngạc nhiên khi thấy cánh cửa chính khép hờ, một khe hở nhỏ đủ để lọt vào ánh mắt tò mò. Anh ta không khóa cửa? Hay anh ta đang ở nhà? `Mai` hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm, rồi đẩy nhẹ cánh cửa. Tiếng cọt kẹt yếu ớt vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch.
Cô bước vào, căn nhà chìm trong bóng tối. `Mai` chầm chậm di chuyển qua hành lang, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh sáng yếu ớt từ cửa chính hắt vào, lờ mờ chỉ lối. Khi đến phòng khách, cô khựng lại. `Chồng cũ của Mai` đang ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa, lưng quay về phía cửa sổ. Dường như anh không nhận ra sự hiện diện của `Mai`.
Cô tiến thêm một bước, ánh mắt cố gắng xuyên qua màn đêm. Lúc này, `Chồng cũ của Mai` khẽ nghiêng đầu, ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài hắt thẳng vào gương mặt anh. `Mai` bàng hoàng. Không còn chút vẻ lạnh lùng, sắt đá thường thấy. Thay vào đó là một khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi, và một nỗi buồn khó tả bao trùm. Anh ta trông như vừa trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh, hoặc đang gánh chịu một nỗi đau vô hình nào đó. Gương mặt anh, giờ đây, không còn là tấm khiên vững chắc mà cô từng biết. Nó chỉ còn là sự kiệt quệ. `Mai` đứng sững, mọi lời cảm ơn, mọi câu hỏi dường như tắc nghẹn lại nơi cổ họng. Cô không biết phải bắt đầu từ đâu.
`Mai` vẫn đứng sững sờ một lúc, cố gắng nuốt xuống sự bàng hoàng trước hình ảnh `Chồng cũ của Mai`. Nhưng rồi, lý trí mách bảo cô phải nói, phải bày tỏ lòng biết ơn. Bước chân `Mai` ngập ngừng tiến thêm một bước, tiếng giày khẽ cọt kẹt trên sàn gỗ cũ. Cổ họng cô nghẹn lại, nhưng `Mai` biết mình không thể im lặng.
Cuối cùng, `Mai` cũng thốt ra được những lời đó, giọng khàn đặc, đầy xúc động.
MAI
Em… em cảm ơn anh rất nhiều.
`Chồng cũ của Mai` vẫn ngồi nguyên vị trí, lưng hơi còng, không quay đầu lại. Anh ta chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như không muốn `Mai` nhận ra. Đôi vai anh hơi trùng xuống. Anh không nhìn thẳng vào `Mai`, ánh mắt dường như đang dán chặt vào khoảng không vô định trước mặt, có lẽ là để che giấu sự bối rối, hoặc một nỗi xấu hổ nào đó đang cào xé bên trong. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng tim `Mai` đập thình thịch.
Sự im lặng bị xé toạc bởi tiếng `Chồng cũ của Mai` cất lên. Giọng anh trầm khàn, như thể đã nén lại quá lâu, hay bị những cảm xúc nặng nề đè nén. Anh không quay đầu lại, vẫn giữ nguyên tư thế cũ, nhưng lời nói lại mang một sức nặng mà `Mai` không ngờ tới.
CHỒNG CŨ CỦA MAI
Thằng Bi… sao rồi?
`Mai` giật mình. Cô không nghĩ anh sẽ hỏi về con. Từ khi anh đuổi cô đi, ném chiếc áo khoác cũ sờn vào mặt, cô đã cho rằng anh hoàn toàn vô tâm. Nước mắt lại chực trào, nhưng `Mai` cố kìm lại.
MAI
Cháu… cháu bị viêm phổi nặng. May có anh giúp…
`Chồng cũ của Mai` khẽ hít một hơi, tiếng thở dường như còn nặng hơn lời nói. Anh vẫn không nhìn `Mai`, đôi vai hơi nhún lên rồi lại thả lỏng, một cử chỉ đầy ẩn ý.
CHỒNG CŨ CỦA MAI
Chăm sóc thằng bé cho tốt, đừng để nó thiếu thốn.
Chỉ vài lời ngắn ngủi, nhưng đủ để xuyên thủng lớp vỏ bọc lạnh lùng mà `Mai` vẫn nghĩ về anh. Trái tim `Mai` nhói lên một cách lạ lùng, không phải vì đau đớn mà vì một thứ cảm xúc phức tạp hơn: sự ngỡ ngàng pha lẫn một chút hy vọng, một niềm an ủi mong manh. Anh vẫn nhớ đến `Thằng Bi`. Anh vẫn quan tâm, theo một cách riêng, đến đứa con trai và cả cô. Điều đó, dù nhỏ bé, cũng đủ để `Mai` cảm thấy không hoàn toàn cô độc giữa những khó khăn chồng chất. Cô nhìn tấm lưng anh, rồi đưa tay siết chặt vạt áo mình, cố gắng không bật khóc.
Mai quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng trong lòng lại có một sự nhẹ nhõm đến lạ. Tấm lưng của `Chồng cũ của Mai` khuất dần phía sau cánh cổng sắt lạnh lùng, nhưng những lời anh nói về `Thằng Bi` thì vẫn vang vọng trong tâm trí `Mai`. Cô không còn nhìn thấy một người đàn ông vô tâm tuyệt đối, mà là một người cha, dù cố che giấu, vẫn còn một góc nhỏ quan tâm đến đứa con trai của mình.
`Mai` bước đi trên con đường quen thuộc trở về `căn phòng trọ cũ nát`, nhưng khung cảnh Sài Gòn bỗng trở nên khác lạ. Sự lạnh nhạt của `Chồng cũ của Mai` không còn làm cô căm ghét đến tận xương tủy như trước. Thay vào đó, một sự thấu hiểu lặng lẽ len lỏi vào tâm hồn. Có lẽ, những gánh nặng cuộc đời đã khiến anh thay đổi, khiến anh trở nên chai sạn và khó gần. Cô không thể hiểu hết những gì anh đã trải qua, nhưng giờ đây, cô không còn cảm thấy hoàn toàn bị bỏ rơi. `Thằng Bi` – đứa con trai bé bỏng, yếu ớt của họ – chính là sợi dây vô hình ràng buộc họ lại, dù cuộc hôn nhân đã tan vỡ.
Ánh nắng chiều Sài Gòn trải vàng trên những con phố, hắt lên vạt áo sờn cũ của `Mai`. Cô siết chặt túi xách, trong đó là chút tiền ít ỏi còn lại, và cả hy vọng mong manh vào tương lai. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn rất nhiều chông gai, nhất là khi `Thằng Bi` đang cần được chăm sóc đặc biệt. Nhưng giờ đây, `Mai` không còn cảm thấy đơn độc. Có một phần nào đó trong `Chồng cũ của Mai` vẫn quan tâm đến con, dù chỉ là qua vài lời nói cụt ngủn. Điều đó đủ để `Mai` có thêm sức mạnh để đối mặt với tất cả. Cô sẽ không để `Thằng Bi` phải chịu đựng thêm bất cứ điều gì.
Cô nhớ lại khoảng thời gian tươi đẹp khi họ còn bên nhau, những ước mơ giản dị về một tổ ấm. Cuộc sống đã kéo họ ra xa, cuốn họ vào vòng xoáy của cơm áo gạo tiền và những lựa chọn sai lầm. Nhưng sau tất cả, nhìn lại chặng đường đã qua, `Mai` nhận ra rằng không phải mọi thứ đều là sự tàn nhẫn hay vô tình. Có những nỗi đau là do hoàn cảnh, có những vết thương là do sự hiểu lầm. Sự giận dữ, oán hận dần tan biến, nhường chỗ cho một sự chấp nhận bình yên. `Mai` không còn mong cầu một tình yêu đã chết, nhưng cô có thể tha thứ cho những lỗi lầm, và quan trọng hơn, cô có thể tìm thấy sự bình yên trong chính trái tim mình. `Thằng Bi` cần cô, cần một người mẹ mạnh mẽ và kiên cường. Tình yêu thương dành cho con là động lực lớn nhất, là ngọn hải đăng soi sáng con đường mờ mịt phía trước. Dù đi đâu, làm gì, `Mai` cũng sẽ mang theo niềm hy vọng ấy, một niềm hy vọng được dệt nên từ tình mẫu tử thiêng liêng và sự thấu hiểu sâu sắc về những con người đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô. Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Một khởi đầu mới, dù đầy gian nan, đang chờ đợi cô và `Thằng Bi`.

