“Nhà nghèo x;ác x;ơ, Con trai xuất khẩu lao động nước ngoài 5 năm. Hôm nó về cả làng lác mắt khi con trai tôi dẫn theo một cô Tây xinh như búp bê đòi cưới gấp. Đêm đấy phòng con trai phát ra tiếng h/ét th;ất th;anh tôi chạy s/ộc lên mở cửa thì n;óng hết mặt…
Nhà tôi nghèo lắm. Ở cái làng heo hút giữa vùng trung du này, mấy chục năm qua chưa thấy nhà nào khổ như nhà tôi.Chồng mất sớm vì t/ai n/ạn lao động, một mình tôi gồng gánh nuôi hai đứa con. Cái Hằng thì lấy chồng xa, thằng Dũng – con trai út – học hết cấp ba rồi quyết định nghỉ để đi làm phụ giúp mẹ. Thằng bé lầm lì, ít nói, nhưng có hiếu.
Mấy năm trước, nó bảo tôi:
– Mẹ ạ, con muốn đi xuất khẩu lao động. Ở làng mình mà cứ làm nông mãi thì không ngóc đầu lên nổi đâu. Con đi vài năm, có tiền rồi về lo cho mẹ.
Lúc đầu tôi không đồng ý, nhưng nó cứ nằn nì, rồi lặng lẽ vay ngân hàng, cắm cả sổ đỏ để đóng tiền đi Nhật. Tôi vừa khóc vừa tiễn con ra sân bay, dặn nó trăm điều. Nó chỉ cười rồi ôm chặt tôi:
– Mẹ đợi con về, mẹ nhé.
Năm năm trôi qua. Thằng Dũng vẫn đều đặn gửi tiền về trả nợ. Căn nhà cũ dột nát được sửa sang lại, mái tôn mới sáng loáng, có cả máy giặt, tủ lạnh. Hàng xóm bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Ai cũng khen: “Chị Tám mát tay, sinh được đứa con có hiếu.”
Rồi một hôm nó gọi về qua video, bảo:
– Mẹ ơi, cuối tháng này con về. Mà… con dắt theo bạn gái. Con định cưới luôn.
Tôi há hốc mồm.
– Bạn gái á? Ở đâu? Là người Việt à?
– Dạ… không mẹ ơi. Là người Ba Lan. Cô ấy tên là Marta.
Tôi suýt đánh rơi điện thoại. Nhưng nhìn gương mặt nó, rạng rỡ và hạnh phúc, tôi lại mềm lòng. “Thôi thì con nó thương là được. Tây hay ta gì cũng là người.”
Hôm Dũng về, cả làng kéo ra xem. Tôi còn chưa ra đến cổng đã nghe xôn xao……………………….”
“…thì nóng hết mặt. Bà Tám sộc vào phòng con trai, định bụng sẽ quay lưng ra ngay, chỉ kịp làu bàu một câu rồi đóng sập cửa lại. Nhưng cảnh tượng đập vào mắt bà không phải là những gì bà tưởng tượng, không phải sự
riêng tư khiến bà phải đỏ mặt. Thay vào đó, là hình ảnh Marta, cô gái Tây xinh đẹp như búp bê, đang ôm chặt bụng, người co quắp lại trên giường, khuôn mặt tái nhợt, nhăn nhó vì đau đớn. Thằng Dũng thì đứng bên cạnh vợ, hai tay run lẩy bẩy, luống cuống không biết phải làm gì, mắt trợn trừng đầy hoảng sợ.
Sự ngại ngùng ban nãy như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào, tan biến hết. Thay vào đó là nỗi lo lắng tột độ, chiếm lấy toàn bộ tâm trí người mẹ.
“”Marta! Con làm sao thế này?”” Bà Tám hét lên, vội vàng lao đến bên giường.
Dũng quay phắt lại nhìn mẹ, giọng lắp bắp:
“”Mẹ… mẹ ơi… con không biết… Tự dưng Marta… cô ấy kêu đau bụng quá…””
Marta cố gắng nói gì đó bằng tiếng Việt lơ lớ, nhưng chỉ là những âm thanh yếu ớt, đứt quãng. Cơn đau khiến cô không thể nói trọn câu.
Bà Tám đưa tay chạm vào trán nàng dâu, thấy lạnh toát. Bà lay nhẹ vai Dũng:
“”Còn đứng đấy làm gì! Mau gọi xe đưa nó đi trạm y tế xã ngay!”””
Dũng giật mình, như bừng tỉnh khỏi cơn sốc. Anh vội vàng đỡ lấy Marta đang run rẩy, khuôn mặt méo mó vì đau đớn tột cùng. “Mẹ ơi,” giọng Dũng lắp bắp, đầy hoảng loạn. “Marta tự nhiên bị đau bụng dữ dội quá! Hình như bị chuột rút hay trúng gió gì đó ạ! Cô ấy hét lên vì đau không chịu nổi!” Bà Tám cuống quýt, tay chân lóng ngóng không biết làm gì hơn là lay nhẹ vai con trai, thúc giục: “Thì còn đợi gì nữa! Mau lên! Kẻo nguy!” Tiếng rên siết đau đớn của Marta cắt ngang sự hoảng loạn của hai mẹ con. Cô gái Ba Lan xinh đẹp giờ đây chỉ còn là thân hình co quắp trên giường, mồ hôi vã ra như tắm, đôi môi mím chặt cố kìm tiếng hét. Căn phòng tân hôn ấm cúng bỗng chốc biến thành hiện trường của một cơn đau bí ẩn, nhấn chìm mọi ngại ngùng, mọi kỳ vọng của đêm đầu tiên. Bà Tám chỉ biết đứng nhìn con trai luống cuống, lòng nóng như lửa đốt, chỉ mong sao nàng dâu bé bỏng của bà được bình an. “Được rồi mẹ, con… con gọi xe đây!” Dũng vừa nói vừa run rẩy tìm chiếc điện thoại bàn cũ đặt trên đầu giường. Mọi thứ diễn ra quá đột ngột, quá khủng khiếp.
“Từ từ đã con!
Bà Tám gạt đi sự ngại ngùng ban đầu, tiến lại gần giường. Bà cúi xuống sờ trán cô, rồi sờ tay cô. Khuôn mặt bà biến sắc, sự lo lắng hiện rõ.
Để mẹ xem nào! Trán lạnh toát thế này chắc trúng gió rồi. Con nhanh lấy chai dầu gió trong tủ đây mẹ xoa cho nó bớt đau!
Bà Tám nói với giọng lo lắng, quay sang Dũng, người vẫn đang cầm điện thoại run rẩy.
Thôi để mẹ tự lấy cho nhanh!
Bà Tám quay người đi về phía chiếc tủ cũ trong phòng. Tiếng rên rỉ đau đớn của Marta vẫn văng vẳng trong căn phòng tân hôn ấm cúng. Bà lục tìm trong tủ, cố gắng giữ bình tĩnh.”
“Bà Tám lục lọi trong tủ, cuối cùng cũng tìm thấy lọ dầu gió con con nằm lẫn giữa mớ quần áo cũ. Bà vội vàng quay lại giường, trên tay cầm chắc lọ dầu. Căn phòng vẫn vang lên tiếng rên rỉ yếu ớt của Marta. Bà Tám ngồi xuống mép giường, định mở nắp lọ dầu.
Nhưng Marta lúc này đau đớn hơn. Cô lắc đầu liên tục, tay ôm chặt lấy bụng, miệng nói những câu gì đó bằng thứ tiếng lạ hoắc. Bà Tám hoàn toàn không hiểu, chỉ thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô gái trẻ nhăn nhó lại vì quặn thắt. Bà càng sốt ruột.
Không được! Để mẹ xoa dầu cho con, trúng gió nguy lắm!
Bà Tám lại gần hơn, đưa lọ dầu lên. Marta vẫn lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má.
Đau! Quặn! Đau lắm!
Marta thốt lên bằng tiếng Ba Lan, giọng đứt quãng vì đau. Dũng đứng bên cạnh nãy giờ, mặt cắt không còn giọt máu, vội vã tiến lại gần mẹ.
Mẹ ơi! Cô ấy bảo đau quặn lắm! Dầu gió không ăn thua đâu ạ!
Dũng nói vội vã, giọng đầy lo lắng. Anh nhìn vợ trẻ, rồi nhìn mẹ, sự bất lực hiện rõ trong mắt. Marta khóc nức nở, chỉ còn biết cuộn tròn người lại và ôm chặt lấy bụng. Tiếng khóc của cô bé vang vọng trong căn phòng, khiến trái tim người mẹ già quặn lại vì thương xót và lo lắng. Bà Tám nhìn con dâu đang quằn quại, nhìn con trai bối rối, bà thấy mình thật nhỏ bé và vô dụng trước cơn đau lạ lẫm này.”
“Tiếng rên rỉ của Marta không những không thuyên giảm mà còn đau đớn hơn trước. Cô gái tóc vàng ôm chặt bụng, người co quắp lại trên giường. Khuôn mặt xinh đẹp giờ tái nhợt, ướt đẫm nước mắt, những âm thanh đau đớn liên tục thoát ra từ kẽ răng.
Bà Tám nhìn con dâu, nhìn con trai. Lọ dầu gió trên tay bà tuột xuống từ lúc nào không hay. Bà tái mặt, cơn lo lắng dâng lên ngập ngụa trong lồng ngực. Cái cảm giác bất lực khi không thể làm gì cho con dâu khiến tim bà thắt lại. Đau như thế này, khác hẳn với những cơn đau bụng thường ngày. Cơn đau này quằn quại, vật vã, nhìn mà đứt ruột.
Không được rồi!
Bà Tám đột nhiên thốt lên, giọng run run vì lo lắng và sự cấp bách.
Đau như thế này không thể chờ được!
Bà quay phắt sang Dũng, ánh mắt quyết đoán.
Phải đưa nó đi bệnh viện thôi con ạ!
Dũng nãy giờ chỉ biết đứng nhìn vợ đau đớn, vẻ mặt như người mất hồn, giờ nghe mẹ nói như bừng tỉnh. Anh lập tức gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sốt ruột và căng thẳng. Anh cũng biết, tình hình này không còn là chuyện trúng gió hay đau bụng thông thường nữa rồi. Cả hai mẹ con cùng nhìn Marta, ánh mắt đầy sự hốt hoảng và quyết tâm. Phải đưa cô đến nơi có thể cứu cô ngay lập tức!”
Ngay lập tức, Dũng lao ra ngoài cửa, vớ lấy chiếc điện thoại để trên bàn uống nước. Kim đồng hồ đã chỉ quá số 12 từ lâu, cả làng quê chìm trong màn đêm đặc quánh và sự tĩnh mịch đáng sợ. Anh bấm vội vàng những số quen thuộc, những nhà trong xóm có xe ô tô mà anh biết. Đầu dây bên kia chỉ vọng lại tiếng “tút tút” kéo dài vô vọng hoặc tiếng thuê bao không liên lạc được. Chị Tám đi theo con, đứng nép ở cửa nhìn thằng bé, lòng nóng như lửa đốt. Khuôn mặt Dũng tái mét dưới ánh đèn vàng vọt, từng đường nét hằn lên sự lo lắng tột độ và bất lực. Anh gọi hết số này đến số khác, hy vọng mong manh cứ dập tắt dần sau mỗi tiếng chuông chờ. Không một ai nhấc máy. Có nhà đi vắng, có nhà điện thoại để trong buồng nên ngủ say không biết. Chiếc điện thoại trong tay Dũng như trở nên nặng trịch, tiếng “tút tút” vô hồn cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, bóp nghẹt hy vọng cuối cùng. Anh ngẩng đầu nhìn mẹ, ánh mắt như muốn nói: “Không được rồi mẹ ơi!”. Sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm lấy anh.
Nhìn ánh mắt bất lực của con trai, Chị Tám nuốt khan một tiếng. Bà lùi lại vài bước, đứng dựa vào tường hành lang, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy vạt áo. Cái đêm tân hôn gì mà quái gở thế này? Bà Tám đi đi lại lại hai bước ngắn ngủn trước cửa buồng, rồi lại dừng phắt lại như người mất hồn. Lòng bà như lửa đốt. Một bên là tính mạng con dâu tương lai đang nguy cấp nằm trong kia, tiếng thở dốc thỉnh thoảng vẫn lọt ra ngoài khiến bà thắt ruột thắt gan. Một bên là nỗi sợ hãi khác, cứ lởn vởn trong đầu: tiếng động ban đêm thế này, nhỡ hàng xóm tỉnh giấc thì sao? Rồi mai họ sẽ xì xào, bàn tán đủ thứ chuyện về cái đêm tân hôn đầy bất thường này. Mặt mũi gia đình còn để đâu? Cái nghèo đã đủ làm bà khốn khổ, giờ lại thêm những chuyện thị phi thế này. Bà Tư đầu ngõ nổi tiếng cái miệng lưỡi, mà nhà bà ta lại gần sát vách. Chỉ một tiếng ho nhẹ thôi cũng có thể lọt sang bên ấy. Chị Tám càng nghĩ càng sợ, bước chân đi đi lại lại càng thêm gấp gáp. Bà liếc nhìn vào trong buồng tối, rồi lại nhìn ra cánh cửa chính đang khép hờ. Không khí căng như dây đàn. Dũng vẫn đứng dựa vào tường, hai tay ôm đầu, dáng vẻ hoàn toàn suy sụp.
“Đúng như linh tính sợ hãi của Chị Tám, ánh đèn bên nhà Bà Tư, hàng xóm sát vách, chợt bừng sáng xuyên qua màn đêm tĩnh mịch. Tiếp sau đó là tiếng cánh cửa gỗ cũ kỹ kẽo kẹt mở ra, âm thanh nghe rõ mồn một trong không gian im ắng. Một bóng người thấp thoáng xuất hiện ở bậc cửa. Đó là Bà Tư, với mái tóc rối bù và bộ quần áo lùng thùng như vừa bật dậy từ giấc ngủ, khuôn mặt đầy vẻ ngái ngủ nhưng ánh mắt lại long lanh sự tò mò, nhìn chằm chằm về phía sân nhà Chị Tám.
Bà Tư cất giọng oang oang, phá tan sự tĩnh lặng: “”Gớm, nhà thím Tám có chuyện gì mà ồn ào thế? Đêm hôm rồi… Có chuyện gì à thím Tám ơi?”””
“Chị Tám, bộ đồ ngủ vẫn xộc xệch, mái tóc rối tung, vội vàng chạy băng qua sân, bước chân hấp tấp hướng về phía cổng. Ánh mắt bà Tư soi mói khiến chị cảm thấy như bị lột trần, nhưng chị cố gắng nén chặt sự hoảng loạn đang bóp nghẹt lồng ngực. Chị dừng lại cách cổng vài bước chân, giọng nói cố gắng hạ xuống thật nhỏ, khàn khàn:
“”À, không có gì đâu bà ơi, cái Dũng nó bị đau bụng tý thôi ấy mà! Khổ, thanh niên thanh cảnh…””
Chị Tám cười gượng gạo, nụ cười méo xệch không giấu nổi vẻ tái mét trên khuôn mặt. Bà Tư vẫn đứng đó, ánh mắt ngờ vực quét từ đầu đến chân Chị Tám, rồi liếc nhanh qua cánh cửa phòng thằng Dũng đang hé mở. Một luồng khí lạnh lẽo như luồn qua sống lưng Chị Tám. Bà Tư đáp lại, giọng vẫn oang oang nhưng ánh mắt sắc như dao cau:
“”Đau bụng á? Gớm, đau bụng sao mà hét như… như bị cắt tiết thế? Hay cần đưa đi trạm xá không? Nhà tôi xe vẫn đậu đấy, để tôi chở cho.”””
Dũng, mặt trắng bệch như tờ giấy, không chút chần chừ gật đầu lia lịa. “Vâng, cô giúp cháu với ạ! Cháu cảm ơn cô nhiều lắm!” Giọng Dũng lạc đi vì sợ hãi. Bà Tư không nói thêm lời nào, lập tức quay phắt lại chiếc xe con cũ dựng sẵn ngoài cổng, tra chìa khóa và nổ máy. Tiếng động cơ phá tan sự tĩnh lặng của đêm khuya. Bên trong nhà, Dũng gắng gượng bế thốc Marta đang vật vã lên vai. Cặp chân Marta buông thõng, khuôn mặt trắng nhợt, mồ hôi vã ra như tắm. Thằng Dũng loạng choạng bước ra cửa. Chị Tám thấy vậy, vội chạy vào nhà, chộp lấy chiếc khăn mỏng và vội vàng rót đầy chai nước suối, chạy theo ra cổng. Chiếc xe của bà Tư đã nổ máy chờ sẵn, đèn pha rọi thẳng vào khoảng sân tối om. Dũng cõng Marta ra đến xe, cẩn thận đặt cô lên băng ghế sau. Chị Tám nhét vội chiếc khăn và chai nước vào tay Dũng, rồi cũng nhanh chóng lên xe. Bà Tư đạp ga, chiếc xe lao đi trong đêm tối, hướng thẳng về phía trạm y tế xã, bỏ lại sau lưng sự yên tĩnh đáng sợ của ngôi nhà.
“Chiếc xe phanh gấp trước cửa trạm y tế xã. Đêm khuya tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn vàng vọt từ bên trong hắt ra. Bà Tư nhanh nhẹn xuống xe mở cửa sau. Dũng lập tức ôm Marta vào lòng, bước vội vào bên trong. Chị Tám cũng theo sát phía sau, lòng nóng như lửa đốt.
Bên trong trạm xá vắng hoe, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Trên chiếc bàn làm việc, một cô y tá trẻ gục đầu ngủ thiếp đi, chiếc quạt cây cũ kêu ro ro xua đi cái nóng oi ả. Tiếng chân Dũng và chị Tám khiến cô y tá giật mình tỉnh giấc, mắt còn ngái ngủ.
Dũng, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng, cố gắng giữ Marta vẫn đang rên rỉ trong tay, vừa chỉ vào vợ, vừa nói những câu tiếng Anh bập bõm mà anh học được từ thời đi Nhật: “”Doctor… doctor… wife… sick… very sick… pain… here… stomach…”” Anh vừa nói vừa chỉ vào bụng Marta, rồi làm điệu bộ đau đớn, mồ hôi túa ra trên trán.
Cô y tá mở to mắt nhìn hai người, rồi nhìn sang Marta đang trắng bệch. Cô hoàn toàn không hiểu Dũng đang nói gì, chỉ thấy anh ta đang hoảng loạn tột độ và người phụ nữ Tây thì có vẻ rất yếu. Cô y tá lắp bắp bằng tiếng Việt: “”Anh ơi… anh nói gì thế ạ? Chị ấy làm sao thế ạ? Đau ở đâu?””
Dũng càng thêm bối rối, lặp lại: “”Sick… pain… stomach… hospital… doctor…”” Anh chỉ vào Marta, cầu khẩn.
Bà Tám đứng bên cạnh, nhìn con trai và con dâu rồi nhìn cô y tá, ruột gan rối bời. Bà nóng sốt muốn biết chuyện gì xảy ra với Marta, muốn giúp con trai giải thích, nhưng miệng bà cứng đờ, một câu tiếng Anh bà cũng không biết. Bà chỉ biết đứng nhìn, ánh mắt đầy bất lực, tay bấu chặt vào vạt áo. Rào cản ngôn ngữ lúc này như một bức tường vô hình, ngăn cách họ với người có thể giúp đỡ. Bà chỉ mong sao cô y tá bằng cách nào đó hiểu được tình trạng khẩn cấp của con dâu bà.
Cô y tá vẫn nhìn Dũng với vẻ khó hiểu, cô cố gắng nhận ra vài từ quen thuộc nhưng vô vọng. Bà Tư lúc này mới bước vào, thấy cảnh đó bà cũng sốt ruột không kém. “”Thôi chết rồi, nó nói tiếng Tây tiếng u gì đó. Y tá ơi, cô xem hộ cái, hình như vợ thằng Dũng nó đau nặng lắm!”” Bà Tư nói gấp gáp, giọng hơi to.”
“Cô y tá nghe bà Tư nói, chợt hiểu ra vấn đề. Dù không hiểu Dũng nói gì, nhưng nhìn sắc mặt trắng bệch của người phụ nữ Tây và sự hốt hoảng của Dũng, cô nhận ra đây là trường hợp khẩn cấp. Cô lập tức chạy đến bàn, nhấc điện thoại bàn lên, bấm số nhanh chóng.
“”Alo! Bác sĩ Hùng ạ? Dạ cháu y tá ở trạm xá xã đây ạ. Có bệnh nhân nặng lắm bác ơi, người nước ngoài ạ. Đang đau bụng dữ dội… Vâng vâng, bác đến ngay giúp cháu với nhé!”” Cô y tá nói gấp gáp, tay run run.
Cúp điện thoại, cô quay sang Dũng và bà Tám: “”Bác sĩ bảo đến ngay đây ạ. Hai anh chị đưa chị ấy vào giường bên trong nằm chờ đi ạ.””
Dũng vội vàng dìu Marta vào căn phòng nhỏ có chiếc giường cá nhân. Marta vẫn ôm bụng, rên khẽ. Dũng ngồi xuống cạnh giường, nắm chặt tay vợ, khuôn mặt đầy bất lực và xót xa. Anh nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán Marta, thì thầm những lời động viên bằng tiếng Anh mà cô y tá không hiểu.
Bà Tám và bà Tư đứng ở cửa nhìn vào một lát, rồi bà Tư lên tiếng: “”Thôi, bác về nhà đây. Sáng còn ra đồng sớm. Có gì mai bác ghé xem sao.”” Bà Tư vỗ nhẹ vai bà Tám rồi lẳng lặng đi ra.
Chị Tám đứng đó một mình, nhìn con trai và con dâu. Cô y tá trẻ loay hoay chuẩn bị bông băng, thuốc men sơ cứu. Chị Tám thấy mình không giúp được gì ở đây. Bà nhẹ nhàng bước ra ngoài hiên trạm xá, ngồi xuống chiếc ghế đá cũ kỹ.
Ánh đèn hiên hắt xuống lờ mờ. Bà hướng mắt nhìn vào trong qua khung cửa sổ. Bà thấy Marta vẫn đang quằn quại, dù tiếng rên đã nhỏ hơn, nhưng vẻ đau đớn vẫn hiện rõ. Bà thấy thằng Dũng, con trai bà, khuôn mặt mệt mỏi phờ phạc sau chuyến bay dài và một đêm không ngủ, vẫn ngồi đó túc trực bên vợ, ánh mắt không rời. Thằng bé ngày xưa gầy nhom, giờ đã thành người đàn ông gánh vác.
Bà Tám chắp tay lại. “”Lạy trời lạy phật, phù hộ cho con, cho cháu. Cho con dâu con tai qua nạn khỏi. Con chỉ có mỗi mình thằng Dũng là chỗ dựa. Giờ nó lấy vợ, con mừng lắm, nhưng sao lại xảy ra cơ sự này…”” Bà thầm cầu nguyện trong im lặng, nước mắt nóng hổi chảy xuống gò má nhăn nheo.
Lòng bà nặng trĩu sự bất lực. Bà không biết con dâu đau ở đâu, đau vì lý do gì. Bà không nói được thứ tiếng của con dâu, không chia sẻ được với con trai lúc này. Bà thấy mình thừa thãi, chỉ biết ngồi đây chờ đợi một cách vô vọng.
Và rồi, nỗi lo sợ lúc nãy trong phòng con trai lại ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Tiếng hét đêm tân hôn, rồi cảnh tượng kia, và giờ là Marta đau đớn thế này… Liệu, liệu có phải cuộc hôn nhân này, cái duyên với người con gái ngoại quốc xinh đẹp như tiên này, lại là một trắc trở cho thằng Dũng không? Bà chỉ mong con trai bà được yên ấm, hạnh phúc. Nhưng sao mọi thứ lại rối ren thế này? Nỗi lo lắng về tương lai của con trai và con dâu cứ lẩn quẩn trong tâm trí người mẹ nghèo. Bà chỉ biết ngồi đó, chờ đợi bác sĩ xã đến, và chờ đợi số phận của cuộc hôn nhân này…”
“Chị Tám vẫn ngồi đó, co ro trong cái lạnh đêm khuya, đôi mắt không rời khỏi căn phòng bên trong. Bà nhìn y tá trẻ loay hoay chuẩn bị đồ đạc, rồi một người đàn ông trung niên trong bộ quần áo y tế bước vội vào. Đó là bác sĩ Hùng. Vẻ mặt ông nghiêm nghị, nhanh chóng tiến lại gần giường bệnh. Y tá trẻ cúi chào và báo cáo tình hình sơ bộ.
Bác sĩ Hùng gật đầu, ra hiệu cho y tá chuẩn bị. Ông đến bên giường, nhìn Marta đang nhăn nhó ôm bụng. Ông quay sang Dũng, giọng điềm tĩnh: “”Cháu là chồng cô ấy phải không? Cô ấy nói tiếng Việt được không?””
Dũng lắc đầu: “”Dạ không bác ạ, cô ấy người Ba Lan. Cháu nói tiếng Anh với cô ấy ạ. Cháu sẽ dịch ạ.””
“”Ừ, tốt.”” Bác sĩ Hùng bắt đầu hỏi Dũng bằng tiếng Việt, để Dũng dịch lại cho Marta và dịch câu trả lời của Marta cho ông. “”Hỏi xem cô ấy bị đau từ lúc nào? Cơn đau như thế nào? Đã ăn uống gì lạ không? Có tiền sử bệnh dạ dày không?””
Dũng cúi xuống, nhẹ nhàng hỏi Marta bằng tiếng Anh. Marta thều thào trả lời, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt. Dũng dịch lại cho bác sĩ. “”Cô ấy bảo đau từ tối qua, sau khi ăn cơm xong. Đau quặn từng cơn ở vùng bụng trên. Cô ấy chưa ăn đồ Việt bao giờ, hôm nay ăn mấy món lạ. Cô ấy bảo ở nhà cũng thỉnh thoảng bị đau bụng, nhưng không nặng thế này.””
Bác sĩ Hùng lắng nghe kỹ lưỡng. Ông sờ nắn nhẹ nhàng vùng bụng của Marta, hỏi thêm một vài câu về các triệu chứng khác. Ông quan sát kỹ lưỡng sắc mặt, nhịp thở của cô. Chị Tám ở ngoài hiên nín thở theo dõi từng cử chỉ của bác sĩ, lòng nóng như lửa đốt.
Sau một hồi khám xét cẩn thận, bác sĩ Hùng đứng thẳng dậy, vẻ mặt giãn ra. Ông quay sang Dũng và y tá, giọng nhẹ nhàng hơn: “”À, không có gì nghiêm trọng đâu. Y tá này, cháu chuẩn bị thuốc giảm đau tiêm bắp và một chai dịch truyền Natri Clorid.””
Ông giải thích cho Dũng, người đang đứng đó lo lắng: “”Cô ấy bị chuột rút dạ dày thôi. Có thể do lạ đồ ăn ở đây, chưa quen. Hoặc cũng có thể do thay đổi múi giờ đột ngột sau chuyến bay dài, cơ thể chưa kịp thích ứng. Cộng thêm có lẽ là căng thẳng nữa. Chỉ cần tiêm thuốc giảm đau cho đỡ quặn, rồi truyền nước để bù dịch và bồi bổ chút là ổn. Mai kiểm tra lại xem sao.””
Nghe bác sĩ kết luận, Dũng thở phào nhẹ nhõm. Anh cúi đầu cảm ơn bác sĩ. Chị Tám ở ngoài hiên cũng nghe loáng thoáng, bà chắp tay lạy trời phù hộ, nước mắt lưng tròng vì mừng rỡ. Không phải bệnh gì hiểm nghèo là tốt rồi.
Y tá nhanh nhẹn lấy ống tiêm và thuốc, chuẩn bị chai dịch truyền. Dũng trấn an Marta bằng tiếng Anh rằng bác sĩ nói cô ấy không sao, chỉ cần tiêm thuốc và truyền nước là sẽ khỏe hơn. Marta gật đầu yếu ớt.
Bác sĩ Hùng dặn dò y tá và Dũng một vài điều rồi quay ra ngoài hiên, thấy Chị Tám đang ngồi đó. “”Bà yên tâm nhé, không sao cả. Cô nhà chỉ bị đau bụng do lạ ăn lạ ở thôi. Truyền hết chai này là khỏe lên nhiều đấy.””
Chị Tám đứng dậy, giọng run run: “”Dạ… dạ con cảm ơn bác ạ. Làm phiền bác đêm hôm ạ.””
Bác sĩ Hùng cười hiền: “”Không sao đâu bà ạ, trách nhiệm của tôi mà.”” Ông khoác chiếc áo blouse trắng, chuẩn bị ra về.
Y tá cắm kim truyền vào tay Marta, treo chai dịch lên cọc. Thuốc giảm đau được tiêm xong, cơn đau của Marta dần dịu xuống. Cô từ từ nhắm mắt lại, vẻ mặt bớt căng thẳng hơn. Dũng vẫn ngồi đó, nắm tay vợ, nhìn cô ngủ thiếp đi. Anh nhìn chai dịch truyền đang nhỏ từng giọt, cảm thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều.
Chị Tám đứng ở cửa phòng, nhìn con trai và con dâu. Thằng Dũng của bà, giờ đã là chỗ dựa cho một người phụ nữ khác. Nỗi lo lúc nãy về căn bệnh hiểm nghèo tạm tan đi, nhưng những thắc mắc, những hình ảnh đêm qua vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí người mẹ nghèo. Cái đêm tân hôn ấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Và cuộc sống của con trai, con dâu bà ở cái xứ lạ này, liệu có thật sự yên ổn? Bà chỉ biết đứng đó, nhìn chai dịch truyền lặng lẽ nhỏ xuống, mang theo hy vọng và cả những nỗi bất an khó gọi tên.”
“Marta’s khuôn mặt, vốn còn nhăn nhó vì những cơn quặn thắt đau đớn, giờ đây dần dần giãn ra. Hơi thở cô trở nên đều đặn hơn, tiếng rên rỉ yếu ớt đã hoàn toàn biến mất. Chai dịch truyền Natri Clorid được treo trên chiếc cọc bên cạnh giường, từng giọt lặng lẽ nhỏ xuống theo ống dây trong suốt, truyền vào tĩnh mạch của cô gái Ba Lan xa lạ.
Dũng vẫn ngồi đó, bên cạnh giường, bàn tay nắm nhẹ lấy tay Marta. Ánh mắt anh dõi theo gương mặt đã bớt tái nhợt của vợ, ngắm nhìn cô đang ngủ thiếp đi. Khoảnh khắc chứng kiến Marta đau đớn quằn quại lúc nãy như một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh mỗi khi nhớ lại. Cơn sợ hãi tột độ vừa rồi đã tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm đến rã rời. Anh thở hắt ra một tiếng, vai trùng xuống.
Chị Tám vẫn đứng lặng ở cửa phòng. Bà nhìn chai nước biển đang truyền vào người con dâu, nhìn dáng vẻ kiệt sức nhưng yên ổn của con trai mình. Nỗi lo lắng tưởng chừng như đã bóp nghẹt tim bà suốt mấy tiếng đồng hồ cuối cùng cũng chịu buông tha. Nhưng sự giải thoát này không mang lại cảm giác vui vẻ, hân hoan như bà mong đợi. Thay vào đó, một sự mệt mỏi, kiệt sức ghê gớm ập đến sau một đêm thức trắng vì sợ hãi và bất an. Đôi chân Chị Tám như muốn khuỵu xuống, bà tựa lưng vào khung cửa gỗ cũ kỹ.
Cả hai mẹ con, mỗi người một góc trong căn phòng trạm y tế chật hẹp, đều đang trải qua cùng một trạng thái: cơn nguy kịch nhất thời đã qua đi, sự lo lắng tột độ đã dứt, chỉ còn lại thân xác rã rời và tâm trí trống rỗng sau một cú sốc lớn. Không ai nói với ai lời nào, nhưng sự yên tĩnh trong căn phòng ấy nói lên tất cả. Bên ngoài trời vẫn tối đen, chỉ còn vài đốm sao lờ mờ, báo hiệu một đêm dài đầy sóng gió sắp kết thúc. Họ chỉ muốn ngả lưng xuống và ngủ một giấc thật sâu, quên đi tất cả những gì vừa xảy ra.”
“Chiếc xe của bà Tư từ từ lăn bánh vào con đường nhỏ dẫn vào làng. Bên ngoài, màn đêm đã nhạt màu, nhường chỗ cho thứ ánh sáng xám xịt đầu tiên của ngày mới. Bà Tư đã về trước đó ít phút để kịp chuẩn bị bữa sáng, để lại chìa khóa cho thằng cháu họ lái xe đưa ba người họ về.
Cánh cổng nhà quen thuộc hiện ra. Chiếc xe dừng lại. Dũng vội vã mở cửa, nhưng Chị Tám đã nhanh hơn, bà bước xuống xe và dìu Marta dậy. Cô gái Ba Lan còn rất yếu, đôi chân run rẩy không vững. Dũng theo sau, tay đỡ lấy lưng vợ.
“”Vào nhà đi con, vào trong này nghỉ,”” Chị Tám nói khẽ, giọng còn nguyên sự mệt mỏi và căng thẳng sau một đêm dài.
Bà dìu Marta qua bậc cửa, vào trong căn nhà. Phòng khách còn tối om. Dũng bật vội đèn. Chị Tám tiến đến góc nhà, thoăn thoắt trải chiếc chiếu xuống sàn gỗ cũ kỹ.
“”Nằm tạm đây đi con. Để mẹ lấy cái gối cho con,”” Chị Tám nói với Marta, giọng đầy sự chăm sóc.
Marta gật nhẹ đầu, cố gắng mỉm cười yếu ớt. Cô nằm xuống chiếc chiếu, co người lại. Chiếc chăn mỏng được Chị Tám đắp lên cho cô. Dũng quỳ xuống bên cạnh vợ, tay chạm nhẹ vào trán cô.
“”Em thấy thế nào rồi?”” anh hỏi, giọng khàn đặc.
Marta khẽ lắc đầu, nhắm mắt lại. Cô vẫn còn rất mệt.
Chị Tám đứng đó, nhìn hai đứa. Bà nhìn gương mặt Marta, dù còn chút xanh xao vì cơn đau đêm qua, nhưng đã không còn sự sợ hãi hay quằn quại. Thay vào đó là một nét bình yên hiếm hoi, tựa như đứa trẻ vừa trải qua cơn sốt cao và giờ thiếp đi trong vòng tay mẹ. Rồi bà nhìn sang con trai mình, thằng Dũng. Đôi mắt thâm quầng vì thức trắng, dáng vẻ rã rời nhưng ánh mắt không rời khỏi vợ. Suốt đêm qua, nó không một phút nào rời khỏi bên Marta, hết lau mồ hôi, vuốt trán, lại hỏi han. Tình thương và sự lo lắng hiện rõ mồn một trên gương mặt sạm nắng.
Trong khoảnh khắc ấy, đứng giữa căn nhà quen thuộc khi ánh sáng đầu tiên vừa ló rạng, Chị Tám cảm thấy sống mũi cay cay. Một nỗi xúc động khó tả dâng lên trong lòng. Bà thương cả hai đứa, thương Marta một mình nơi đất khách quê người gặp chuyện chẳng lành, thương thằng Dũng dù còn khù khờ nhưng đã biết lo cho vợ, biết gánh vác. Cơn bão đêm qua đã tạm thời yên ắng, để lại đây là sự kiệt sức nhưng cũng là sự gắn kết âm thầm giữa những con người trong gia đình nhỏ này. Chị Tám khẽ hít sâu một hơi, cố kìm nén cảm xúc, rồi bước nhẹ ra ngoài, để lại không gian yên tĩnh cho Marta và Dũng. Bình minh đã lên.”
“Ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa, rọi vào căn phòng khách. Chị Tám ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, lặng lẽ nhìn về phía chiếc chiếu trải dưới sàn. Thằng Dũng và Marta vẫn đang ngủ say, cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng. Bàn tay Dũng vẫn nắm chặt tay Marta, một cái nắm tay đơn giản nhưng chứa đựng biết bao sự gắn bó và bảo vệ.
Đêm qua, đêm tân hôn tưởng chừng như hạnh phúc vỡ òa của con trai lại biến thành một cơn ác mộng. Tiếng la hét thất thanh, sự hoảng loạn, chuyến đi cấp tốc đến trạm y tế. Chị Tám đã lo đến thắt ruột thắt gan. Bà đã chứng kiến con trai mình, cái thằng ngày xưa chỉ biết vùi đầu vào sách vở hoặc cùng đám bạn chăn trâu, giờ đây lại đầy vẻ đàn ông, vững chãi bên cạnh vợ, liên tục hỏi han, chăm sóc. Rồi bà nhìn Marta, cô gái ngoại quốc xinh đẹp như búp bê mà bà từng e dè, thậm chí có lúc thầm trách vì đã mang lại những điều lạ lẫm, khó hiểu cho cuộc sống vốn dĩ đã đủ bộn bề của mình. Đêm qua, khi cơn đau hành hạ, Marta không hề than vãn hay trách móc, chỉ cố gắng gồng mình chịu đựng. Và khi cơn đau đi qua, sự bình yên trở lại trên gương mặt cô, kèm theo đó là sự tin tưởng tuyệt đối vào Dũng, vào người mẹ chồng ngồi cạnh.
Nhìn hai đứa ngủ say, bình yên bên nhau sau cơn sóng gió, lòng Chị Tám bỗng chùng xuống. Bà chợt hiểu ra một điều giản đơn mà sâu sắc. Hạnh phúc của con, không phải nằm ở việc nó lấy vợ Tây hay vợ ta, con dâu giàu hay nghèo, học cao hay học thấp. Hạnh phúc thật sự là khi hai đứa tìm thấy nhau, thương yêu nhau thật lòng, cùng nắm tay nhau vượt qua những khó khăn, sẻ chia từng chút buồn vui trong cuộc sống. Cái đêm tân hôn đầy biến cố ấy không có sự lãng mạn như trong phim, nhưng nó đã cho bà thấy rõ hơn bất cứ điều gì khác: tình yêu thương chân thành mà Dũng dành cho Marta, và sự kiên cường ẩn sâu bên trong vẻ ngoài mong manh của cô gái Ba Lan này. Họ không chỉ là vợ chồng, họ là những người đồng hành, dựa dẫm vào nhau.
Nước mắt bỗng chảy dài trên gò má sạm nắng của Chị Tám. Bà không khóc vì lo lắng hay sợ hãi nữa, bà khóc vì xúc động, vì thương hai đứa và vì cuối cùng, trái tim bà đã hoàn toàn mở rộng. Bà khẽ đưa tay, run run vuốt nhẹ mái tóc vàng óng của Marta. Mượt quá. Bà thấy Marta như con gái ruột của mình. Mọi lo lắng, mọi e dè, mọi định kiến về “”vợ Tây”” đều tan biến hết, chỉ còn lại tình yêu thương của một người mẹ dành cho các con.
Cuộc đời bà Tám đã trải qua biết bao thăng trầm, từ ngày còn con gái lam lũ nơi làng quê trung du này, lấy chồng rồi cùng nhau gồng gánh nuôi hai đứa con thơ. Tai nạn lao động đã cướp đi người đàn ông trụ cột, để lại một mình bà với gánh nặng cơm áo gạo tiền và hai đứa con dại. Bà đã phải bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chắt chiu từng đồng để thằng Dũng có cơ hội đổi đời, đi xuất khẩu lao động nơi xứ người. Năm năm dài đằng đẵng, bà sống trong nỗi nhớ mong và lo lắng. Giờ đây, con trai bà đã trở về, mang theo một cô vợ ngoại quốc xinh đẹp. Bà từng nghĩ, liệu đây có phải là duyên lành hay là một rắc rối mới? Đêm qua, mọi nghi ngờ và e sợ đã hoàn toàn bị xóa bỏ. Bà nhận ra rằng, tình yêu thương mới là sợi dây bền chặt nhất kết nối con người, bất kể họ đến từ đâu, nói ngôn ngữ gì. Căn nhà nhỏ bé này, từng chỉ là nơi trú ngụ của ba mẹ con bà và nỗi cô đơn của người mẹ góa bụa, giờ đây đã có thêm một thành viên mới. Một thành viên khác biệt về ngoại hình, về văn hóa, nhưng không khác biệt về trái tim và tình cảm. Bà tin rằng, với tình yêu thương và sự chân thành mà hai đứa dành cho nhau, họ sẽ cùng nhau xây dựng một tương lai hạnh phúc, ngay trên mảnh đất quê nhà này, dưới mái nhà mà bà đã dành cả đời để gìn giữ. Bình minh ngày hôm nay bỗng trở nên đẹp đẽ và ấm áp hơn bao giờ hết. Bà Tám nhìn hai đứa con đang say giấc, lòng đầy sự bình yên và hy vọng.”

