“Hàng xóm đang động thổ đào móng nhà mới, máy xúc đào trúng một thứ ch;/ôn sâu dưới đất, chủ nhà vừa nhìn thấy liền ôm mặt khó;;c nức nở đòi bán ngay mảnh đất đi…
Sáng hôm đó, nhà anh Lực – người buôn đồ điện tử cũ vừa trúng mảnh đất rộng hơn 500m² ven quốc lộ – bắt đầu khởi công đào móng xây biệt thự.
Tiếng máy xúc gầm vang, đất đá bắn tung tóe.
Dân trong xóm túa ra xem vì lâu lắm rồi mới có người dám xây to như vậy.
Chỉ mới đào được chừng nửa mét sâu, tài xế máy xúc bỗng hét toáng lên:
— “”Anh ơi, máy chạm trúng… cái gì cứng lắm!””
Anh Lực nghe vậy chạy vội ra.
Cả nhóm thợ hợp sức bới đất xung quanh.
Chỉ vài phút sau, một chiếc rương sắt to cỡ cái hòm lộ ra, phủ đầy bùn đất rêu xanh.
Cả xóm bu lại bàn tán ầm ĩ:
— “”Chắc đào được vàng chôn hồi xưa rồi!””
— “”Có khi là quá/ch tiể;;u ấy, ham hố gì!””
Anh Lực, mặt đỏ bừng vì hồi hộp nhưng cũng mong chờ, đích thân dùng xà beng cậy nắp rương.
Nắp bật tung ra. Bên trong không có vàng bạc. Chỉ mấy giây sau, mặt anh ta tái nhợt, rrù/ng mì//nh, ôm mặt khóc nức nở ngay trước đám đông đòi bán mảnh đất, hóa ra bên trong cái hòm đó là… 👇👇”
“…hóa ra bên trong cái hòm đó là…
Anh Lực quỳ sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. Toàn thân anh ta run lên bần bật, mặt tái mét không còn giọt máu. Đám đông hàng xóm ban đầu còn ồn ào bàn tán, giờ sự tò mò đã lấn át tất cả. Họ chen chúc, xô đẩy nhau, cố nghển cổ nhìn vào bên trong chiếc rương sắt vừa bật nắp.
Từng người một nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Nụ cười háo hức vụt tắt trên môi họ. Tiếng bàn tán im bặt.
Bên trong rương không phải vàng bạc như lời đồn đại. Thứ đập vào mắt họ là những di hài đã phân hủy kinh hoàng, được gói ghém sơ sài trong lớp vải cũ nát, bốc mùi khó chịu. Bên cạnh đó là những vật thể lạ, méo mó, không rõ hình dạng, khiến người nhìn cảm thấy rợn gáy.
Cả đám đông chết lặng, đứng hình như bị đóng băng. Sự sốc và nỗi sợ hãi lan nhanh trong không khí.
Không khí náo nhiệt ban đầu đột ngột trở nên u ám, nặng nề và tĩnh mịch đến rợn người. Ai nấy đều lùi lại vài bước, nhìn nhau bằng ánh mắt đầy hoảng loạn, không ai thốt nên lời.
Tiếng nấc nghẹn ngào của anh Lực vẫn vang lên, xé tan màn tĩnh lặng đáng sợ bao trùm mảnh đất. Mảnh đất mà chỉ vài phút trước còn ngập tràn tiếng cười nói, giờ đây chỉ còn là hiện trường của một bí mật kinh hoàng vừa bị phơi bày dưới ánh nắng mặt trời.”
“Tiếng nấc nghẹn ngào của anh Lực vẫn vang lên, xé tan màn tĩnh lặng đáng sợ bao trùm mảnh đất. Mảnh đất mà chỉ vài phút trước còn ngập tràn tiếng cười nói, giờ đây chỉ còn là hiện trường của một bí mật kinh hoàng vừa bị phơi bày dưới ánh nắng mặt trời.
Đột nhiên, một tiếng la thất thanh vang lên, xé tan bầu không khí ngưng trệ.
“”Á… ma! Chạy đi!””
Tiếng la này như châm ngòi cho một phản ứng dây chuyền. Nỗi sợ hãi bùng phát. Những gương mặt trắng bệch vì sốc và kinh hoàng giờ méo mó đi vì sợ hãi tột độ. Đám đông hàng xóm, chỉ vài giây trước còn đứng hình, giờ đây quay lưng bỏ chạy tán loạn. Họ xô đẩy nhau, vấp ngã, chỉ muốn thoát khỏi hiện trường ghê rợn này càng nhanh càng tốt. Không ai dám ngoảnh lại nhìn, không ai dám lại gần chiếc rương sắt đang mở toang.
Vài người thợ xây cũng vội vàng nhảy ra khỏi hố đất, mặt tái mét, chân tay run lẩy bẩy. Chiếc máy xúc đứng trơ trọi bên cạnh chiếc rương, như một con quái vật sắt im lìm chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn.
Giữa sự hỗn loạn đó, chỉ còn lại anh Lực. Anh ta vẫn quỳ sụp xuống đất, đôi vai gầy run lên từng đợt. Tiếng khóc nấc không ngừng phát ra từ lồng ngực như vỡ tung. Anh ôm chặt lấy khuôn mặt, những ngón tay bấu chặt vào thái dương, liên tục lẩm bẩm trong tuyệt vọng:
“”Tại sao lại là tôi… tại sao lại chôn ở đây… Tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi…””
Giọng anh khàn đặc, đứt quãng vì nghẹn ngào và sợ hãi. Xung quanh anh, chỉ còn lại không khí nặng nề, mùi đất ẩm, và mùi tử khí thoang thoảng thoát ra từ chiếc rương. Sự giàu sang, hạnh phúc anh tưởng tượng khi xây căn biệt thự mơ ước giờ đây sụp đổ tan tành dưới chân anh, bị chôn vùi cùng những bí mật kinh hoàng vừa được khai quật. Nỗi sợ hãi, tuyệt vọng và cảm giác bị số phận trêu đùa nhấn chìm anh hoàn toàn.”
“Anh Lực vẫn quỳ gục, tiếng nấc nghẹn ngào đã biến thành những âm thanh đứt quãng, yếu ớt. Đôi vai anh rung lên bần bật trong cơn sốc và tuyệt vọng cùng cực. Anh không còn nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực và âm vang của sự kinh hoàng vừa phơi bày.
Đột nhiên, từ xa vọng lại một âm thanh chói tai, xé nát bầu không khí tĩnh mịch và tang tóc: tiếng còi hú của xe cảnh sát. Nó ngày càng lớn, ngày càng gần, như báo hiệu sự xuất hiện của một lực lượng khác, một trật tự khác sẽ tiếp quản mớ hỗn độn kinh hoàng này. Ai đó trong đám đông hoảng loạn lúc nãy đã kịp thời rút điện thoại và gọi báo án.
Chỉ vài phút sau, một chiếc xe cảnh sát và sau đó là xe chuyên dụng của lực lượng điều tra, pháp y lao tới, phanh gấp ngay bên lề quốc lộ, đoạn gần `Mảnh đất ven quốc lộ`. Các sĩ quan cảnh sát nhanh chóng xuống xe, căng dây phong tỏa hiện trường, đẩy lùi những người hàng xóm hiếu kỳ đang cố gắng thập thò nhìn vào.
Anh Lực ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, thất thần nhìn về phía các cảnh sát đang tiến lại. Anh vẫn không nhúc nhích, vẫn ngồi bất động cạnh chiếc rương sắt đang mở toang.
Một đội điều tra viên dày dặn kinh nghiệm cùng các chuyên gia pháp y bước qua hàng dây phong tỏa, đi thẳng về phía chiếc rương. Bước chân họ thận trọng, ánh mắt quét nhanh khắp hiện trường. Một điều tra viên ra hiệu cho các sĩ quan giữ khoảng cách.
Họ tiến lại gần chiếc rương, đứng vòng quanh. Gương mặt họ ban đầu còn giữ sự bình tĩnh, chuyên nghiệp. Nhưng khi cúi xuống, nhìn vào bên trong chiếc rương sắt cũ kỹ, những biểu cảm dần thay đổi. Đôi mày cau lại, khóe miệng trĩu xuống. Những gương mặt từng chứng kiến không ít vụ án nghiêm trọng cũng không giấu nổi vẻ nghiêm trọng, thậm chí là ghê rợn. Một chuyên gia pháp y đeo găng tay, cúi sát hơn, cẩn thận quan sát. Anh ta khẽ hít một hơi, rồi ngẩng lên nhìn đồng nghiệp, ánh mắt chứa đầy sự xác nhận lạnh lẽo về điều tồi tệ nhất. Không ai nói một lời, nhưng sự im lặng ấy còn nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào. Họ đã thấy, và họ hiểu rằng vụ việc này không chỉ đơn thuần là “”phát hiện vật lạ”” như thông báo ban đầu. Đây là khởi đầu của một cuộc điều tra lớn, một bí mật kinh hoàng đã ngủ yên dưới lòng đất quá lâu.”
“Một viên điều tra viên đeo găng tay cao su, cẩn trọng bước lại gần `Anh Lực`. Ông hạ giọng, cố gắng trấn an người đàn ông đang quỵ gối.
“”Anh Lực, bình tĩnh lại. Chúng tôi là cảnh sát đây. Anh nói được không? Có chuyện gì đã xảy ra vậy?””
`Anh Lực` ngẩng khuôn mặt lem luốc, nước mắt và đất cát hòa quyện, đôi mắt đỏ ngầu nhìn viên điều tra viên. Anh há miệng, những âm thanh bật ra chỉ là tiếng nấc nghẹn và lắp bắp.
“”Đất… tôi… tôi muốn bán đất… xây nhà…””
Viên điều tra viên kiên nhẫn hơn. “”Vâng, chúng tôi biết. Nhưng anh đã tìm thấy gì ở đây? Ai là người đầu tiên nhìn thấy?””
`Anh Lực` chỉ tay run rẩy về phía `chiếc rương sắt to cỡ cái hòm` đang mở, vẫn không ngừng lắp bắp. “”Cái rương… dưới đất… tôi muốn bán… muốn bán đất…””
Một sĩ quan khác dẫn `Tài xế máy xúc` và `Nhóm thợ` đến một góc khác của `Mảnh đất ven quốc lộ`, bắt đầu ghi lời khai. `Tài xế máy xúc`, gã đàn ông vạm vỡ lúc nãy, giờ mặt cắt không còn giọt máu. Gã run rẩy kể lại khoảnh khắc lưỡi xúc chạm vào vật cứng và khi bới lên. `Nhóm thợ` phụ họa, mô tả lại sự kinh hoàng khi `chiếc rương sắt` được mở ra và những gì họ nhìn thấy bên trong. Họ nói về việc `Anh Lực` đã hét lên và ngã quỵ như thế nào.
Ở cạnh `chiếc rương sắt`, các chuyên gia pháp y đang làm việc cẩn trọng. Họ đeo khẩu trang, dùng đèn pin chuyên dụng soi xét từng chi tiết bên trong. Một chuyên gia dùng nhíp gắp nhẹ một mảnh nhỏ, đặt vào túi niêm phong. Họ trao đổi ngắn gọn với nhau bằng giọng rất khẽ.
“”Xương hóa thạch khá mạnh… Có vẻ đã bị chôn vùi rất lâu,”” một chuyên gia nhận định.
“”Đúng vậy, niên đại có thể tính bằng thập kỷ, thậm chí hơn…”” người khác đồng ý, nhưng giọng nói mang vẻ khó hiểu. “”Nhưng cách thức chôn cất này… không phải là mai táng thông thường. Không có dấu hiệu của quan tài hay nghi thức nào cả. Cứ như… bị nhét vào đây một cách vội vàng… hoặc cố tình giấu đi.””
Họ nhìn nhau. Ánh mắt họ nói lên sự bất thường vượt ra ngoài một vụ chôn cất cổ xưa đơn thuần.
Xa xa, sau hàng dây phong tỏa, đám `hàng xóm` vẫn xúm xít, thi nhau thò đầu nhìn vào, bàn tán xôn xao. Những câu nói đứt quãng như “”Đúng là tai ương””, “”Thấy bảo bên trong có gì ghê lắm””, “”Đất đai giờ bạc lắm”” vang vọng.
`Anh Lực` vẫn ngồi đó, cô độc trong cơn hoảng loạn của riêng mình, chỉ còn biết lẩm bẩm về `mảnh đất rộng hơn 500m²` mà anh muốn bán để đổi đời, thứ giờ đây đã biến thành hiện trường của một bí mật kinh hoàng. Cuộc điều tra chính thức đã bắt đầu.”
“Các điều tra viên làm việc suốt đêm tại `Mảnh đất ven quốc lộ`. Ánh đèn pha rọi sáng trưng khu đất, làm lộ ra hình ảnh `chiếc rương sắt to cỡ cái hòm` đặt trên tấm bạt lớn, được canh gác cẩn mật. Bên cạnh, nhóm pháp y vẫn tiếp tục công việc tỉ mỉ. `Anh Lực` đã được đưa về đồn cảnh sát để lấy lời khai chính thức, dù anh vẫn còn rất sốc và nói năng lộn xộn. `Tài xế máy xúc` và `Nhóm thợ` cũng ở trong tình trạng tương tự, lời khai ban đầu đầy sợ hãi và thiếu mạch lạc.
Một sĩ quan điều tra, tên Đại úy Bình, đứng nhìn về phía đám đông `hàng xóm` vẫn còn hiếu kỳ đứng nhìn từ xa. Ông quay sang Trung úy Nam bên cạnh.
“”Nam, cậu và vài người nữa đi hỏi thăm khu vực xung quanh xem sao. Đặc biệt là những người lớn tuổi sống lâu năm ở đây. Xem họ có biết gì về `mảnh đất rộng hơn 500m²` này không. Bất cứ tin đồn, câu chuyện cũ nào cũng được.””
Trung úy Nam gật đầu. Anh hiểu ý Đại úy. Đôi khi, những vụ án tưởng chừng hiện đại lại bắt nguồn từ những bí mật cũ kỹ, chôn vùi cùng thời gian.
Ngày hôm sau, Trung úy Nam và một đồng đội đến một quán nước nhỏ đầu làng, nơi có mấy cụ già đang ngồi uống trà và bàn chuyện. Mấy cụ ban đầu khá e dè khi thấy công an, nhưng khi được hỏi về `mảnh đất ven quốc lộ`, vẻ mặt ai cũng hơi biến sắc.
Một cụ bà gầy gò, tóc bạc phơ, tên Cụ Lan, khẽ thở dài. “”Cái mảnh đất đó… không yên đâu các chú ơi.””
Trung úy Nam hạ giọng, cố gắng tạo sự tin tưởng. “”Sao ạ, cụ nói rõ hơn được không? Chúng cháu đang điều tra một vụ việc liên quan đến mảnh đất đó.””
Cụ Lan nhấp một ngụm trà nóng hổi, ánh mắt nhìn xa xăm. “”Hàng chục năm trước rồi… Có mấy vụ mất tích kỳ lạ lắm. Toàn người đi qua lại hoặc làm ăn gần khu đó. Rồi có cả chuyện người ta bảo thấy bóng trắng ban đêm, nghe tiếng khóc than. Dân làng sợ lắm, không ai dám bén mảng gần đấy đâu.””
Một cụ ông ngồi cạnh Cụ Lan tiếp lời, giọng đầy vẻ kiêng dè. “”Người ta đồn là đất dữ. Có lời nguyền hay sao ấy. Cứ ai định làm ăn lớn hay xây cất trên đó là y như rằng gặp chuyện. Mà lạ nhất là mấy vụ mất tích đó, tìm mãi không ra dấu vết gì cả. Rồi dần dần, người ta không nhắc đến nữa, cứ coi như chưa từng xảy ra.””
Trung úy Nam ghi chép cẩn thận. “”Có ai nhớ tên những người mất tích không ạ? Hoặc những câu chuyện cụ thể hơn về lời nguyền đó?””
Các cụ già lắc đầu. Ký ức đã phai mờ, chỉ còn lại nỗi sợ hãi mơ hồ và những lời đồn đại không đầu cuối. Họ chỉ biết rằng, từ rất lâu rồi, `mảnh đất ven quốc lộ` đó đã mang tiếng là nơi không lành, nơi ẩn chứa những điều đáng sợ mà không ai dám đào bới, chạm vào.
Trung úy Nam cảm ơn các cụ và rời đi. Trên đường về, anh và đồng đội trao đổi với nhau. Những câu chuyện cũ này, dù mang màu sắc tâm linh, lại trùng khớp một cách đáng sợ với thứ vừa được tìm thấy dưới `vật bị chôn sâu dưới đất` trên `mảnh đất rộng hơn 500m²`. Có vẻ như, bí mật kinh hoàng trong `chiếc rương sắt` không phải là ngẫu nhiên, mà có thể là một phần của lịch sử đen tối mà người dân địa phương đã cố gắng quên lãng suốt hàng thập kỷ. Cuộc điều tra giờ đây không chỉ dừng lại ở hiện trường, mà còn đào sâu vào quá khứ đầy ám ảnh của vùng đất này.”
“Về đến `Nhà anh Lực`, dù có sự giám sát của vài sĩ quan cảnh sát ngồi ở phòng khách, `anh Lực` vẫn như người mất hồn. Giấc mơ về `mảnh đất rộng hơn 500m²` và căn biệt thự giờ chỉ còn là tàn tro vụn nát trong tâm trí anh. Thay vào đó là hình ảnh ám ảnh từ `chiếc rương sắt to cỡ cái hòm`, lặp đi lặp lại như một cuộn phim kinh dị không hồi kết.
Vợ `anh Lực`, chị Hà, cố gắng lại gần. Gương mặt chị tiều tụy vì lo lắng và sợ hãi. Đứa con nhỏ nép sau lưng mẹ, nhìn bố bằng ánh mắt lạ lẫm, sợ sệt.
“”Anh Lực, anh ăn chút cháo đi anh,”” chị Hà nhẹ nhàng đặt bát cháo xuống bàn. “”Anh chưa có gì trong bụng từ hôm qua rồi.””
`Anh Lực` không nhúc nhích. Anh ngồi trên ghế sofa, ánh mắt dán vào khoảng không vô định. Đôi bàn tay anh run rẩy siết chặt vào nhau.
“”Tôi… tôi thấy nó,”” anh lắp bắp, giọng khàn đặc. “”Thấy… ở trong đó…””
Chị Hà sờ vào vai anh, hơi lạnh. “”Mình đừng nghĩ nữa. Có công an rồi, họ đang làm việc. Mọi chuyện rồi sẽ sáng tỏ thôi anh.””
Nhưng lời an ủi của chị không thể chạm tới `anh Lực`. Anh gạt tay vợ ra một cách vô thức, đột ngột ôm lấy đầu, thân người run lên bần bật.
“”Không! Không thoát được! Nó ở đây này!”” Anh gào lên, chỉ vào đầu mình. “”Cứ nhắm mắt lại là thấy… Cái rương… cái… cái…””
Anh không thể nói hết câu, cơn buồn nôn trào lên khiến anh lao vội vào nhà vệ sinh. Chị Hà bàng hoàng chạy theo, đứa con nhỏ sợ hãi bật khóc.
Đêm đó, `anh Lực` vật vã trên giường. Mỗi khi chìm vào giấc ngủ chập chờn, cảnh tượng dưới `vật bị chôn sâu dưới đất` lại hiện về rõ mồn một: sự lạnh lẽo của kim loại, mùi ẩm mốc, và… thứ bên trong. Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, tim đập như trống bỏi. Anh nhìn chằm chằm vào trần nhà tối om, cố gắng hít thở, nhưng cơn hoảng loạn vẫn bủa vây.
Bên cạnh, chị Hà nằm thao thức. Chị xót xa nhìn chồng, người đàn ông mạnh mẽ từng tràn đầy khí thế với dự định xây nhà, giờ đây chỉ còn là một bóng ma yếu đuối, run rẩy. Những đêm trắng đầy ác mộng đã thay thế hoàn toàn những kế hoạch tươi sáng về tương lai trên `mảnh đất ven quốc lộ` đó. `Anh Lực` không còn mơ về biệt thự nữa. Anh chỉ cầu xin sự bình yên, một giấc ngủ không có hình ảnh của `chiếc rương sắt` chết chóc. Nhưng có lẽ, đó là một điều ước xa xỉ sau những gì anh đã chứng kiến.”
“Những lời xì xào bắt đầu từ miệng `Tài xế máy xúc`, người đầu tiên nhìn thấy `vật bị chôn sâu dưới đất`, rồi lan tới `Nhóm thợ` bới đất cùng, nhanh chóng bò qua hàng rào, xộc vào từng ngõ nhỏ trong xóm. Chẳng mấy chốc, cả khu dân cư ven quốc lộ đều nghe phong thanh về câu chuyện kinh dị: trên `mảnh đất rộng hơn 500m²` mà `anh Lực` vừa trúng mánh, người ta tìm thấy một `chiếc rương sắt to cỡ cái hòm`, và bên trong… có thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.
“”Nghe bảo là ‘xác’ đấy bà ạ!”” Một bà `Hàng xóm` thì thầm với người bên cạnh khi đang đi chợ sớm. “”Xác người bị chôn phi tang từ đời nào rồi ấy! Ghê rợn lắm!””
Người kia rùng mình, hạ thấp giọng không kém: “”Thảo nào tự dưng công an kéo đến rầm rộ thế. Tội nghiệp cái đất đấy, chắc yểm bùa hay gì rồi.””
“”Ừ đấy! Mấy thằng thợ xây chạy mất dép hết rồi còn gì! Không ai dám bén mảng đến đó nữa đâu.””
Câu chuyện được thêm thắt, tô vẽ. Lúc thì là xác cả nhà bị giết, lúc thì là kho báu nhuốm máu, lúc lại là bùa ngải độc địa. `Anh Lực`, từ người đàn ông may mắn, đáng ngưỡng mộ trong mắt `Hàng xóm`, bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự sợ hãi và xa lánh.
Ở `Nhà anh Lực`, không khí càng thêm u ám. Những người từng qua lại chúc mừng, hỏi han giờ tránh mặt. Điện thoại anh Lực thưa thớt hẳn, chỉ còn vài cuộc gọi từ công an hỏi thêm thông tin. Khi anh ra ngoài mua đồ, ánh mắt của `Hàng xóm` nhìn anh đầy vẻ dò xét, e ngại, thậm chí là kinh tởm. Họ kéo con cái lại gần, thì thầm điều gì đó rồi né tránh.
`Anh Lực` cảm nhận rõ ràng sự thay đổi. Anh biết lời đồn đang giết chết anh từng ngày. Nhưng anh không còn đủ sức lực để phản kháng hay giải thích. Ám ảnh về `chiếc rương sắt` và thứ bên trong vẫn đeo bám anh như hình với bóng.
Trên `mảnh đất ven quốc lộ`, tấm biển “”Sắp xây biệt thự”” giờ trông như một lời chế giễu tàn nhẫn. Cỏ dại bắt đầu mọc lại. Ít ai dám đi ngang qua. Thỉnh thoảng có người đi đường hiếu kỳ đứng từ xa chỉ trỏ, bàn tán, rồi vội vã rời đi với vẻ mặt sợ sệt.
Mấy tay môi giới bất động sản từng săn đón `anh Lực` giờ lắc đầu nguầy nguậy. Có người còn gọi điện, không phải để hỏi mua hay bán, mà để hỏi chuyện, giọng đầy vẻ tò mò độc địa. Khi `anh Lực` nói muốn bán lại mảnh đất đó để thoát khỏi nó, họ cười khẩy.
“”Anh Lực à, đất đấy giờ ai dám mua nữa. Thành đất ‘chôn xác’ rồi,”” một gã môi giới nói thẳng thừng qua điện thoại. “”Giá có rẻ như cho cũng không ai lấy đâu anh ạ.””
Giá trị của `mảnh đất rộng hơn 500m²` tụt dốc không phanh, từ khối tài sản kếch xù biến thành một gánh nặng chết chóc. Giấc mơ biệt thự tan thành mây khói, thay vào đó là cơn ác mộng lan tràn từ mảnh đất nguyền rủa. `Anh Lực` chỉ còn biết ngồi nhìn tương lai sụp đổ, bất lực trước những lời đồn như rắn độc ngày đêm bủa vây.”
“Trong căn nhà đối diện mảnh đất hoang tàn, gia đình bà Sáu giật mình thức giấc. Tiếng sột soạt lạo xạo vọng đến từ phía khu đất trống, nghe như ai đó đang kéo lê vật nặng trên nền đá sỏi. Ông Bảy, chồng bà Sáu, càu nhàu: “”Giờ này ai mà lang thang ngoài đó vậy trời?”” Ông hé rèm cửa nhìn ra, chỉ thấy màn đêm đen kịt. Tiếng động dừng lại đột ngột. Một lát sau, là tiếng cười the thé, vang vọng, như tiếng phụ nữ, khiến tóc gáy hai ông bà dựng đứng. Bà Sáu vội vàng kéo chồng lùi lại, đóng chặt cửa, tim đập thình thịch. “”Ma… ma đấy ông ạ! Chắc cái đất đấy linh thiêng thật rồi!””
Không chỉ nhà bà Sáu, nhiều nhà khác gần mảnh đất cũng bắt đầu gặp phải những hiện tượng kỳ lạ. Anh Tư, thanh niên trẻ trong xóm, thề độc rằng nửa đêm anh thấy một bóng trắng mờ ảo lướt qua cửa sổ nhà mình, hướng về phía mảnh đất của anh Lực. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến anh không dám chợp mắt đến sáng.
Chị Ba bán tạp hóa kể lại trong sợ hãi: tối qua chị đang ngồi tính tiền thì đột nhiên cảm thấy như có ai đó đang đứng ngay sau lưng, hơi lạnh phả vào gáy. Chị quay phắt lại nhưng không thấy ai, chỉ có không khí đặc quánh, lạnh lẽo một cách bất thường. Cái cảm giác bị theo dõi kéo dài suốt cả buổi tối, khiến chị phải đốt vía, thắp hương cầu khấn tứ phương.
Những câu chuyện kỳ dị cứ thế lan truyền như cháy rừng. Lời đồn về “”chiếc rương sắt”” và “”thứ bên trong”” giờ đây được tiếp thêm bằng những chứng cứ “”sống”” từ những người hàng xóm. Sự sợ hãi thoát thai từ lời đồn, trở thành nỗi ám ảnh có thật, cụ thể qua từng tiếng động, từng bóng hình thoảng qua, từng cảm giác rợn người. Họ tin chắc rằng mảnh đất đó đã bị yểm bùa, hoặc oan hồn của người bị chôn trong rương đang quấy phá.
Những ánh mắt nhìn `anh Lực` giờ đây không chỉ còn là dò xét hay e ngại nữa, mà chất chứa cả sự sợ hãi và trách móc. Đối với họ, `anh Lực` không còn đơn thuần là chủ mảnh đất gặp xui, mà là người đã khơi dậy một thế lực tà ác nào đó đang đe dọa sự bình yên của cả xóm. Họ bắt đầu tìm cách tránh xa `anh Lực` hoàn toàn, cấm con cái chơi đùa gần nhà anh.
`Anh Lực` cảm nhận được sự xa lánh cực đoan ấy. Anh nhìn ra cửa sổ, nhìn sang mảnh đất giờ đây như một vết sẹo xấu xí và đáng sợ ven quốc lộ. Anh không còn dám ra ngoài buổi tối, cũng không dám ở nhà một mình trong bóng tối. Tiếng động lạ, cảm giác bị theo dõi… không chỉ xảy ra với hàng xóm, mà còn xuất hiện ngay trong `nhà anh Lực`. Đôi khi là tiếng bước chân trên gác mái trống, đôi khi là tiếng đồ vật tự đổ vào đêm khuya, hoặc chỉ đơn giản là cảm giác lạnh lẽo buốt xương đột ngột tràn ngập căn phòng. Anh Lực biết, thứ gì đó từ `chiếc rương sắt` kia, đã thực sự thoát ra và đang đeo bám anh, bám lấy mảnh đất, và gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp khu xóm.”
“Anh Lực đứng trước màn hình máy tính, ánh mắt dán vào tin rao bán mảnh đất ven quốc lộ của mình. “”Bán gấp mảnh đất đẹp, giá rẻ bất ngờ, vị trí đắc địa…”” Anh đã hạ giá nhiều lần, từ lời rao ban đầu “”biệt thự vườn”” giờ chỉ còn là “”bán gấp””. Số điện thoại trên tin rao im lìm. Không một cuộc gọi. Không một tin nhắn hỏi thăm. Anh thử đăng lên các hội nhóm bất động sản, những diễn đàn mua bán đất đai sầm uất nhất. Vẫn vậy. Sự im lặng đến đáng sợ.
Anh Lực quyết định thử vận may theo cách truyền thống. Anh in tờ rơi, dán ở cột điện, nhờ người quen giới thiệu. Anh gặp gỡ một vài người môi giới tự do mà anh biết. Họ nghe anh nói, nhìn địa chỉ, rồi lắc đầu ái ngại. “”Đất đấy… đất đấy nghe đồn dữ lắm anh Lực ơi. Có cái vụ kia… chôn cất gì đó…”” Một người nói tránh đi. Người khác thẳng thừng hơn: “”Anh bán cho ma à? Không ai dám mua đâu anh ơi. Cái tiếng đồn nó đi xa lắm rồi. Cả cái xóm đấy giờ cũng tránh đất đấy như tránh tà rồi.””
Tuyệt vọng, Anh Lực tìm đến các văn phòng môi giới bất động sản lớn hơn, hy vọng sự chuyên nghiệp của họ sẽ giúp anh tìm được lối thoát. Anh ngồi đối diện với những nhân viên môi giới lịch sự, trình bày hoàn cảnh và mong muốn bán đất. Họ lắng nghe, ghi chép, rồi tra cứu thông tin trên máy tính. Vài phút sau, sự nhiệt tình ban đầu biến mất. Một người môi giới cau mày nhìn anh, khẽ nói: “”À, đất này… ở gần khu đó. Có phải cái mảnh mà… mà có vụ lùm xùm không anh?”” Anh Lực gượng gạo gật đầu. “”Vâng, nhưng đó chỉ là tin đồn thôi cô ạ. Đất đai giấy tờ pháp lý đầy đủ, rất sạch sẽ.””
Cô môi giới khẽ cười buồn bã: “”Anh ơi, làm nghề này tụi em hiểu. Tin đồn nó quan trọng hơn pháp lý nhiều khi ấy ạ. Huống chi… những tin đồn về mảnh đất này thì thật sự… không ai dám động vào đâu ạ. Khách hàng người ta kiêng lắm. Thật sự bên em không nhận làm lô này được anh ạ. Rủi ro cao quá.”” Anh Lực nghe vậy, như bị dội một gáo nước lạnh. Anh lặp lại yêu cầu ở vài văn phòng khác. Kết quả đều như nhau. Những cái lắc đầu, những lời từ chối khéo léo hoặc thẳng thừng. Mảnh đất rộng hơn 500m² của anh, mảnh đất mà anh từng coi là cơ hội đổi đời, giờ đây chẳng khác nào một cục nợ mang đầy điềm gở.
Cùng lúc đó, các khoản nợ bắt đầu chồng chất. Tiền vay để mua đất, tiền đã chi ra cho thiết kế, cho vật liệu ban đầu, cho việc san lấp mặt bằng… Tất cả giờ đều là những con số vô hồn trên giấy nợ. Anh Lực ngồi thẫn thờ trong chính căn `nhà anh Lực` mà anh từng mơ sẽ được nâng cấp, xây mới. Bên ngoài cửa sổ, anh nhìn sang `mảnh đất ven quốc lộ` giờ đây như một khu đất chết, hoang lạnh và bị xa lánh. Giấc mơ về `biệt thự` tan thành mây khói, để lại đằng sau chỉ là gánh nặng nợ nần và nỗi tuyệt vọng cùng cực. Anh gục mặt xuống bàn, tiếng thở dài nặng nhọc hòa lẫn với sự im lặng ghê rợn trong căn nhà.”
“Những ngày sau đó, Anh Lực sống trong trạng thái lơ lửng giữa tuyệt vọng và sợ hãi. Ban ngày, anh vật vờ tìm cách liên lạc với người thân, bạn bè, những mối quan hệ có thể giúp anh gỡ rối khoản nợ. Nhưng mọi cánh cửa dường như đều đóng sập lại. Tin đồn về mảnh đất “”có vấn đề”” đã lan xa và ám ảnh hơn anh tưởng. Ai cũng tránh né, không ai muốn dính líu. Ban đêm, những giấc mơ kỳ lạ bắt đầu đeo bám. Anh mơ thấy mình đứng giữa `mảnh đất ven quốc lộ`, đất bỗng rung chuyển, nứt ra, và một bàn tay gầy guộc, lạnh lẽo vươn lên từ lòng đất. Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi túa ra như tắm, tim đập thình thịch.
Không chỉ giấc mơ, những hiện tượng lạ cũng xuất hiện trong chính `nhà anh Lực`. Tiếng động kỳ quái vào lúc nửa đêm, đồ vật tự nhiên rơi vỡ không lý do, cảm giác lạnh lẽo đột ngột ùa đến dù trời không lạnh. Vợ anh ban đầu cố gắng trấn an chồng, cho rằng đó chỉ là do anh căng thẳng quá mức. Nhưng khi cô cũng bắt đầu chứng kiến những điều bất thường, vẻ mặt cô dần lộ rõ sự sợ hãi.
“”Anh Lực này… hình như… hình như không ổn thật rồi anh ạ,”” vợ anh run rẩy nói, tay siết chặt lấy tay chồng.
Anh Lực nhìn vợ, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Anh biết cô đang sợ hãi, nhưng sự sợ hãi của anh còn lớn hơn nhiều. Anh đã nghĩ đến mọi giải pháp khoa học, thực tế, nhưng tất cả đều thất bại. Bây giờ, anh bắt đầu tin vào những điều tâm linh mà trước đây anh luôn bác bỏ.
“”Em… em có biết ai… ai giỏi về cái chuyện này không? Thầy pháp, thầy cúng gì đó…”” Anh Lực ngập ngừng hỏi.
Vợ anh biến sắc. “”Anh nói gì vậy? Mê tín dị đoan! Anh đừng có nghĩ quẩn. Chắc chỉ là trùng hợp thôi anh ạ.””
“”Trùng hợp? Đồ đạc tự bay à? Tiếng động giữa đêm à? Còn đất đai tự dưng không ai dám mua nữa à? Em gọi đó là trùng hợp ư?”” Anh Lực gắt lên, sự mệt mỏi và sợ hãi bùng phát thành giận dữ. “”Anh không chịu nổi nữa rồi! Anh phải làm cái gì đó!””
Vợ anh im lặng, nhìn khuôn mặt tiều tụy, ánh mắt đầy ám ảnh của chồng. Anh Lực từng là người mạnh mẽ, quyết đoán, giờ đây anh chỉ còn là một cái bóng. Những hiện tượng lạ cứ tiếp diễn, ngày càng rõ rệt và đáng sợ hơn. Áp lực nợ nần chồng chất, cộng thêm những điều kỳ dị xảy ra, khiến không khí trong nhà nặng như chì. Vợ anh không thể chịu đựng được khi nhìn chồng ngày càng suy sụp. Sự phản đối ban đầu của cô dần bị thay thế bởi nỗi tuyệt vọng và mong muốn duy nhất là chồng cô được giải thoát, dù bằng bất cứ giá nào.
“”Vậy… vậy anh tìm thử xem sao,”” vợ anh khẽ nói, giọng đầy mệt mỏi. “”Em… em biết có một thầy ở cuối làng bên, nghe nói cũng linh lắm…””
Anh Lực ngẩng phắt đầu dậy, ánh mắt như vừa tìm thấy một tia sáng trong đêm tối. “”Thật à? Em biết ai? Nói cho anh đi! Ngay bây giờ!”” Anh Lực nắm chặt tay vợ, hy vọng cuối cùng nhen nhóm trong lòng. Anh phải bám vào nó, dù đó là hy vọng điên rồ nhất. Anh sẽ tìm đến thầy cúng, đặt cược tất cả vào thế giới tâm linh mà trước đây anh chưa từng tin tưởng, với hy vọng giải cứu bản thân và gia đình khỏi gánh nặng vô hình đang đè nát cuộc đời anh.”
“Anh Lực và vợ đứng nép mình dưới ánh đèn pin yếu ớt, run rẩy nhìn người đàn ông gầy gò trong bộ đồ vải sẫm màu, tóc búi cao đang lúi húi bày biện đồ lễ giữa `mảnh đất ven quốc lộ` trong đêm tối. Thầy pháp đốt mấy nén nhang to, khói cuộn lên hòa vào sương đêm, tạo nên một màn mờ ảo rùng rợn. Tiếng khấn vái lầm rầm của thầy pháp vọng lại trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng gió rít qua khe cửa.
Thầy pháp nhắm mắt, tay kết ấn, thân hình khẽ rung lên. Tiếng gió xung quanh mảnh đất bỗng mạnh hơn, cây cối xào xạc dữ dội dù trời không có bão. Ngọn lửa trên mấy cây nến lung lay như sắp tắt. Không khí trở nên lạnh lẽo đến gai người, dù Anh Lực và vợ đã mặc áo ấm. Cảm giác nặng nề, ngột ngạt bao trùm lấy hai vợ chồng. Vợ Anh Lực sợ hãi nép sát vào chồng, mặt cắt không còn giọt máu. Anh Lực cũng cứng đờ người, lồng ngực như bị ai bóp nghẹt, mỗi nhịp tim đập thình thịch trong tai.
Sau một lúc lâu, thầy pháp từ từ mở mắt. Ánh mắt ông sắc lạnh, nhìn thẳng vào khoảng không phía trước rồi liếc nhanh về phía cái hố đã đào. Thầy pháp thở hắt ra, một hơi thật dài như vừa trút được gánh nặng cực lớn, nhưng vẻ mặt lại càng thêm phần nghiêm trọng.
Thầy pháp quay người lại phía Anh Lực, bước đi chậm rãi, chân giẫm lên nền đất lạnh lẽo. Anh Lực nín thở chờ đợi.
“”Anh Lực,”” thầy pháp cất tiếng, giọng trầm khàn, “”Mảnh đất này… không đơn giản đâu.””
Tim Anh Lực đập mạnh hơn. “”Ý thầy là sao ạ?””
“”Nơi đây có vong rất dữ,”” thầy pháp nói, đôi mắt sâu thẳm nhìn Anh Lực, “”Bị chôn vùi, bị oan khuất… Chúng oán hận, chúng không siêu thoát được. Chúng đã tồn tại ở đây rất lâu rồi, âm thầm quấy phá.””
Anh Lực lắp bắp: “”Oan khuất…? Nhưng… nhưng chúng tôi có làm gì đâu?””
“”Các anh… đã kinh động chúng,”” thầy pháp chỉ tay về phía cái hố, “”Việc đào móng… đã đánh thức chúng dậy. Chúng đang rất tức giận.””
Thầy pháp dừng lại một chút, ánh mắt liếc nhìn vợ Anh Lực rồi lại tập trung vào Anh Lực. Giọng ông hạ thấp, đầy vẻ cảnh báo.
“”Và hình như… chúng đang nhắm vào anh.””
Anh Lực sững người, cảm giác lạnh lẽo từ đất dường như bò thẳng lên sống lưng anh. Vợ anh bật khẽ một tiếng kêu sợ hãi, tay siết chặt lấy áo chồng. Lời phán của thầy pháp như một cú đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng Anh Lực, xác nhận tất cả những gì anh đã trải qua, đã mơ thấy, và đã cảm nhận trong những ngày qua. Mảnh đất này không chỉ đơn thuần là vướng mắc pháp lý hay tin đồn, nó thực sự đang bị ám bởi một thứ gì đó… rất dữ tợn.”
“Thầy pháp trầm ngâm nhìn vẻ mặt tái mét của Anh Lực và người vợ run rẩy. Ông chậm rãi tiếp tục: “”Oan hồn vất vưởng… không phải một, mà là nhiều. Chúng bị kẹt lại, mang theo mối hận không thể nào nguôi. Chúng đã bám rễ vào mảnh đất này quá lâu rồi. Việc anh động thổ, chẳng khác nào chọc thẳng vào ổ kiến lửa đang yên giấc.””
Giọng thầy pháp nhỏ dần nhưng càng nghe càng rợn người. “”Những giấc mơ, những cảm giác bất an, những chuyện không may xảy ra với anh và gia đình gần đây… đều là dấu hiệu. Chúng đang báo thù, đang muốn đòi lại thứ gì đó. Nếu không hóa giải kịp thời, hậu quả sẽ khôn lường. Không chỉ việc xây nhà bị cản trở, mà sinh mạng và sự bình yên của cả gia đình anh cũng khó lòng giữ được.””
Anh Lực nuốt khan. Tất cả những sợ hãi bấy lâu nay dường như được xác nhận, nhân lên gấp bội. Anh cảm giác một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
“”Vậy… vậy có cách nào hóa giải không thầy?”” Anh Lực hỏi, giọng run run.
Thầy pháp gật đầu, nhưng vẻ mặt lại càng thêm nặng nề. “”Có, nhưng vô cùng khó khăn. Không phải một vài mâm cơm, vài ba nén nhang là xong đâu. Đây là những vong linh có chấp niệm rất sâu, đã tồn tại quá lâu và lại bị kinh động một cách dữ dội. Cần phải làm một nghi lễ rất lớn, rất phức tạp để ‘an táng’ hoặc ‘siêu thoát’ cho toàn bộ chư vong đang mắc kẹt nơi đây.””
Ông ngước nhìn bầu trời đêm, rồi lại cúi xuống nhìn mảnh đất. “”Nghi lễ này cần được chuẩn bị rất kỹ lưỡng, đòi hỏi nhiều vật phẩm linh thiêng hiếm có, phải mời nhiều thầy có đủ năng lực cùng hợp sức, và phải tiến hành trong nhiều ngày, vào những giờ khắc linh thiêng nhất. Nói thẳng ra… đây là một nghi lễ vô cùng tốn kém.””
Thầy pháp nhìn thẳng vào mắt Anh Lực, nói rõ ràng từng chữ. “”Chi phí cho toàn bộ nghi lễ này… không dưới hai tỷ đồng.””
“”Hai… hai tỷ?”” Anh Lực như bị sét đánh ngang tai. Anh đã chuẩn bị tâm lý cho việc tốn kém, nhưng con số này vượt xa mọi suy nghĩ của anh. Đó là một khoản tiền khổng lồ, đủ để mua thêm một mảnh đất nữa hoặc đầu tư vào việc kinh doanh của anh.
“”Đúng vậy,”” thầy pháp xác nhận, “”Số lượng vong quá lớn, oán khí quá nặng, cần một năng lượng và vật lực tương xứng để hóa giải triệt để. Nếu làm qua loa, không những không có tác dụng, mà còn khiến chúng tức giận hơn, hậu quả càng tồi tệ.””
Vợ Anh Lực bật khóc nức nở, nép chặt vào chồng. Hai tỷ đồng! Giấc mơ về căn biệt thự xa hoa bỗng chốc vụt tắt, thay vào đó là một nỗi sợ hãi kinh hoàng và gánh nặng tài chính khổng lồ.
Anh Lực đứng sững, tâm trí quay cuồng. Hai tỷ đồng… Một con số không tưởng cho việc ‘an táng’ những thứ mà đến giờ anh vẫn còn bán tín bán nghi về sự tồn tại thực sự của chúng. Liệu thầy pháp có đang lợi dụng sự sợ hãi của anh không? Liệu đây có phải là một cú lừa trắng trợn? Lý trí mách bảo anh hãy dừng lại, suy nghĩ kỹ, hoặc tìm một giải pháp khác.
Nhưng rồi, những cảnh tượng kinh hoàng trong mơ lại ùa về. Khuôn mặt dữ tợn, tiếng khóc thét ai oán, cảm giác bị bóp nghẹt… Rồi những chuyện xui xẻo liên tiếp ập đến, sự bất an luôn đeo bám, và cả lời nói đanh thép của thầy pháp: “”Chúng đang nhắm vào anh.””
Nỗi sợ hãi bấy lâu nay tích tụ bỗng chốc bùng phát, lấn át mọi lý trí. Anh không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa cái cảm giác bị ám ảnh, bị đe dọa. Anh không muốn gia đình mình gặp nguy hiểm chỉ vì cố chấp tiết kiệm tiền bạc.
Giữa đêm tối tĩnh mịch, trên mảnh đất lạnh lẽo, trước lời đề nghị tốn kém đến choáng váng, Anh Lực cuối cùng đã đưa ra quyết định. Đó là một quyết định được thúc đẩy bởi nỗi sợ hãi tột cùng và mong muốn thoát khỏi cơn ác mộng này bằng mọi giá.
Anh Lực hít một hơi thật sâu, nhìn thầy pháp bằng ánh mắt đầy vẻ bất lực nhưng kiên quyết. “”Thưa thầy… tôi đồng ý.”””
“Đêm xuống, bầu trời đặc quánh mây đen, cơn mưa nặng hạt bắt đầu trút xuống mảnh đất ven quốc lộ lạnh lẽo. Không quản ngại thời tiết khắc nghiệt, nghi lễ “”an táng”” hoặc “”siêu thoát”” được thầy pháp ấn định giờ lành đã được tiến hành ngay tại hiện trường.
Theo lời thầy pháp dặn dò, Anh Lực và một vài người thân tín nhất cùng tập trung quanh khu vực đã được khoanh vùng. Vợ anh Lực, dù sợ hãi, cũng cố gắng nép bên cạnh chồng. Dưới ánh sáng lờ mờ của những ngọn nến lớn và ngọn lửa trại nhỏ được nhóm vội, không khí càng thêm âm u, huyền bí. Thầy pháp, trong bộ áo hành lễ, lầm rầm khấn vái, tay làm những động tác phức tạp, xung quanh bày biện đủ loại vật phẩm linh thiêng kỳ lạ. Anh Lực nhìn theo từng cử chỉ của ông, lòng vừa sợ hãi vừa nuôi một tia hy vọng mong manh. Hai tỷ đồng… anh đã đánh cược tất cả chỉ để thoát khỏi cơn ác mộng này.
Làn khói từ hương và trầm nghi ngút bốc lên, hòa quyện với hơi đất lạnh và mùi mưa. Thầy pháp nâng cao một lá bùa lớn, chuẩn bị làm động tác cuối cùng của giai đoạn khởi lễ.
Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh bất thường đột ngột ập tới. Không chỉ là gió mưa bình thường, luồng khí lạnh lẽo, xoáy mạnh như có bàn tay vô hình nào đó kéo đến. Những ngọn nến lớn bỗng dưng phụt tắt hàng loạt, chỉ còn ngọn lửa trại nhỏ giữa sân vật lộn với cơn gió.
“”Cạch! Cạch cạch!””
Một âm thanh khô khốc, kỳ lạ vang lên. Không phải tiếng gió hay tiếng mưa. Nó vọng ra… từ chính lòng đất dưới chân họ. Như tiếng gõ nhẹ, rồi nhanh dần, dồn dập hơn.
Thầy pháp đang lầm rầm khấn bỗng khựng lại. Đôi mắt ông vốn dĩ đã hơi mệt mỏi, giờ trợn trừng, nhìn chằm chằm xuống đất. Khuôn mặt ông lập tức biến sắc, từ vẻ trang nghiêm chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng lộ rõ vẻ lo lắng, thậm chí là sợ hãi. Tiếng gõ từ lòng đất ngày càng lớn và rõ ràng hơn, nghe như có thứ gì đó đang cố gắng thoát ra. Gió vẫn gào thét, dập tắt nốt những ngọn lửa còn sót lại, khiến khu vực hành lễ chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin của Anh Lực.
Anh Lực và những người đi cùng cũng cảm nhận rõ sự bất thường. Tiếng động dưới chân, cơn gió quái dị, và đặc biệt là vẻ mặt thất thần của thầy pháp… Tất cả tạo nên một bầu không khí kinh hoàng, nghẹt thở.
“”Thầy ơi… có chuyện gì vậy thầy?”” Anh Lực lắp bắp hỏi, giọng run run, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tiếng gõ dưới đất bỗng ngừng bặt, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích và tiếng gió rít qua kẽ lá.
Thầy pháp không trả lời ngay. Ông đứng thẳng người, đôi mắt đảo liên tục, lắng nghe. Vẻ mặt ông tái mét dưới ánh đèn pin, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“”Không ổn rồi…”” Cuối cùng, ông thốt ra một câu, giọng nói khản đặc. “”Chúng… chúng không muốn yên.”””
“””…Chúng… chúng không muốn yên.”” Thầy pháp lặp lại, giọng vẫn run rẩy, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo dù trời vẫn mưa. “”Các vong linh… quá mạnh. Oán khí của họ… nghi lễ này không đủ trấn áp. Hoặc… hoặc họ không muốn được siêu thoát. Họ… họ đang tức giận.””
Anh Lực như chết sững. Hai tỷ đồng! Cả hy vọng cuối cùng của anh đổ bể. Không những không thoát được, mà lời nói của thầy pháp còn ngụ ý rằng mọi chuyện sắp tệ hơn. Khuôn mặt anh tái mét, mắt mở to nhìn vào khoảng không tối mịt trước mặt.
“”Thầy… thầy nói sao? Không đủ sao? Vậy… vậy giờ phải làm sao đây thầy?”” Giọng anh Lực lạc đi.
Thầy pháp lắc đầu quầy quậy, vẻ sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt già nua. “”Tôi… tôi đã cố hết sức. Nhưng trường khí này quá mạnh, quá dữ tợn. Tôi chưa từng gặp vong linh nào có oán khí lớn đến vậy… Chúng không chỉ không muốn yên, mà chúng còn… còn đang tìm cách trả thù.””
Anh Lực cảm giác như có gáo nước lạnh dội thẳng vào người. Trả thù? Nhắm vào ai? Chắc chắn là anh! Anh đã đào lên. Anh đã làm phiền họ.
“”Chúng… chúng sẽ làm gì? Nhắm vào ai?”” Anh Lực hỏi dồn, lồng ngực thắt lại.
Thầy pháp nhìn Anh Lực, ánh mắt đầy sự cảnh báo. “”Oán khí lớn như vậy… thường sẽ nhắm vào những người liên quan trực tiếp. Đặc biệt là… là gia đình.””
Lời thầy pháp như sét đánh ngang tai. Gia đình? Vợ và các con anh! Chúng đang ở nhà. Nỗi sợ hãi trước đó dường như chưa thấm vào đâu so với cơn hoảng loạn đang trào dâng trong lòng Anh Lực.
“”Vậy… vậy có cách nào không thầy? Giúp tôi với! Tôi xin thầy!”” Anh Lực túm lấy cánh tay thầy pháp, van nài.
Thầy pháp thở dài, vẻ bất lực. “”Hiện tại… tôi e là không có cách nào triệt để. Chúng ta đã làm họ tức giận hơn. Chỉ có thể tự bảo vệ mình thôi. Anh Lực, về nhà ngay. Bảo vệ gia đình anh thật kỹ. Từ giờ phút này… mọi chuyện sẽ không còn đơn giản là những hiện tượng lạ nữa đâu.””
Đêm hôm đó, Anh Lực về nhà trong trạng thái hoảng loạn tột độ. Anh không dám kể hết mọi chuyện cho vợ con, chỉ vội vàng bảo họ khóa chặt cửa nẻo, không bước chân ra ngoài, không nghe lời ai gọi lúc nửa đêm. Anh tự trấn an mình rằng thầy pháp chỉ nói quá, rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Nhưng sự trấn an đó không kéo dài được bao lâu.
Đêm đầu tiên sau nghi lễ thất bại, cơn ác mộng thực sự bắt đầu.
Khoảng ba giờ sáng, khi cả nhà đang chìm trong giấc ngủ chập chờn vì lo sợ, một tiếng “”RẦM!”” thật lớn vang lên từ phía phòng khách. Như có thứ gì đó khổng lồ vừa đổ sập. Anh Lực bật dậy, tim đập thình thịch. Vợ anh cũng choàng tỉnh, người run lên cầm cập.
Anh Lực cầm cây gậy, từ từ rón rén bước ra phòng khách. Ánh đèn hành lang hắt xuống, anh chết sững trước cảnh tượng trước mắt. Chiếc tủ TV gỗ lớn và nặng trong phòng khách… đổ sập hoàn toàn xuống sàn. Kính vỡ tung tóe, đồ đạc văng khắp nơi. Không có dấu hiệu bị tác động vật lý từ bên ngoài, chỉ như thể có một lực vô hình nào đó đã xô đổ nó.
“”Anh Lực! Có chuyện gì vậy?”” Vợ anh Lực chạy ra, nhìn cảnh tượng tan hoang thì hét lên thất thanh.
Anh Lực mặt cắt không còn giọt máu. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Những ngày sau đó còn kinh hoàng hơn. Các hiện tượng không còn chung chung nữa, mà nhắm thẳng vào từng thành viên trong gia đình.
Đứa con gái lớn đang ngồi học bài bỗng thấy quyển sách trên bàn bay vút lên không trung, rồi rơi mạnh xuống đất. Tiếng đồ vật trong bếp tự di chuyển, va vào nhau tạo ra những âm thanh loảng xoảng như có người đang đập phá lúc nửa đêm.
Con trai út của anh Lực, một buổi chiều đang chơi đồ chơi trong phòng, bỗng khóc thét lên. Anh Lực chạy vào thì thấy thằng bé ngồi co ro trong góc, mặt tái mét, chỉ tay vào khoảng trống giữa phòng và lắp bắp nói có người đang nhìn nó.
Vợ anh Lực liên tục gặp ác mộng, mơ thấy những khuôn mặt đáng sợ lơ lửng xung quanh, thì thầm những lời đe dọa. Cô gầy sọp đi, lúc nào cũng trong trạng thái hoảng loạn.
Anh Lực tự mình chứng kiến nhiều nhất. Đang ngồi xem TV, chiếc điều khiển trên tay anh đột nhiên nóng ran lên như bị nung đỏ, khiến anh phải buông tay. Đang đi vệ sinh, cánh cửa phòng tắm bỗng nhiên đóng sập lại, khóa trái từ bên trong, nhốt anh lại một lúc lâu cho đến khi anh đập cửa ầm ĩ thì nó lại tự mở ra.
Không khí trong nhà luôn nặng nề, lạnh lẽo. Những tiếng động lạ xuất hiện khắp nơi: tiếng gõ cửa khi không có ai, tiếng thì thầm bên tai lúc nửa đêm, tiếng bước chân nặng nề trên gác mái.
Anh Lực thuê thợ đến kiểm tra hệ thống điện, nước, cửa nẻo… nhưng không tìm thấy bất kỳ vấn đề gì. Anh lắp camera an ninh khắp nhà, nhưng khi xem lại, các đoạn ghi hình lúc hiện tượng xảy ra đều bị nhiễu hoặc biến mất một cách bí ẩn.
Cả gia đình sống trong sợ hãi tột độ. Anh Lực mất ăn mất ngủ, khuôn mặt hốc hác, râu ria lởm chởm. Anh biết, lời thầy pháp nói là sự thật. Các vong linh đó không chỉ không yên, mà còn đang hành hạ gia đình anh một cách tàn độc, như muốn đòi lại thứ đã mất hoặc trả giá cho sự quấy rầy của anh.
Anh Lực ngồi trong phòng khách tan hoang, nhìn quanh căn nhà giờ đây không khác gì nhà ma. Tiếng vợ con thút thít trong phòng ngủ vọng ra. Anh úp mặt vào tay, cảm thấy hoàn toàn bất lực. Anh đã làm gì thế này? Anh đã đánh thức thứ gì thế này? Cơn ác mộng của anh… giờ đã biến thành cơn ác mộng của cả gia đình. Và nó chỉ mới bắt đầu.”
“Anh Lực ngồi trên sofa đổ nát trong phòng khách, đầu óc trống rỗng. Căn nhà không còn là nơi trú ẩn an toàn, mà là một cái bẫy của nỗi kinh hoàng. Mỗi góc nhà đều tiềm ẩn những âm thanh rợn người, những hiện tượng khó lý giải. Vợ con anh ngày càng xanh xao, sụt cân, ánh mắt luôn ngập tràn sợ hãi. Những tiếng nức nở, những cơn giật mình trong đêm đã trở thành chuyện cơm bữa.
Anh Lực đã cố gắng. Anh lại đi tìm thầy pháp khác, tìm đến cả những người được coi là có “”năng lực đặc biệt”” ở những vùng xa xôi. Mỗi chuyến đi đều tốn kém cả trăm triệu đồng, nhưng kết quả vẫn là sự bất lực và những lời cảnh báo đầy tuyệt vọng. Tiền trong tài khoản cứ vơi dần, vơi dần, không có nguồn thu nào bù đắp. Công việc buôn bán đồ điện tử cũ của anh đình trệ hoàn toàn. Ai còn tâm trí làm ăn khi gia đình đứng bên bờ vực sụp đổ tinh thần?
Sức khỏe anh Lực suy sụp trầm trọng. Anh mất ngủ triền miên, ăn không ngon, người gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương. Những cơn đau đầu hành hạ, đôi khi anh còn thấy ảo giác, nghe thấy tiếng thì thầm gọi tên mình khi chỉ có một mình. Căng thẳng và sợ hãi khiến anh dễ cáu gắt, không khí trong nhà càng thêm ngột ngạt. Gia đình anh, từng rất gắn bó, giờ đây gần như tan vỡ vì quá sợ hãi. Vợ anh nhiều lần ôm con khóc lóc, đòi về nhà ngoại, không thể chịu đựng thêm được nữa.
Một buổi chiều, sau khi chứng kiến đứa con gái út của mình đang chơi một mình bỗng dưng ngã lăn ra sàn, tay chân co giật, mắt trợn ngược trong vài giây rồi lịm đi (dù sau đó tỉnh lại và không nhớ gì), Anh Lực cảm thấy có thứ gì đó bên trong anh vỡ vụn. Đó là giọt nước tràn ly. Anh không thể chịu đựng được nữa. Anh không thể để những thứ tà ác này tiếp tục hành hạ những người thân yêu nhất của mình chỉ vì sự ngu ngốc và tham lam của anh.
Anh Lực ngồi lặng lẽ trong góc phòng khách. Mắt anh nhìn về phía mảnh đất ven quốc lộ xa xa, nơi khởi nguồn của mọi bi kịch. Nỗi ám ảnh về chiếc rương sắt, về những gì có thể bị chôn vùi dưới đó, về những oan hồn đang đeo bám anh, giờ đây không còn là nỗi sợ đơn thuần. Đó là sự hối hận và tuyệt vọng tột cùng.
Anh Lực nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Quyết định khó khăn nhất cuộc đời anh đã được đưa ra.
“”Mình… mình phải đi thôi,”” anh lẩm bẩm, giọng khản đặc. “”Phải rời khỏi đây… ngay lập tức.””
Anh đứng dậy, bước vào phòng ngủ nhìn vợ con đang ngủ thiếp đi vì mệt mỏi và sợ hãi. Lòng anh đau như cắt. Anh đã gây ra điều này. Giờ là lúc anh phải sửa chữa, dù cái giá phải trả là tất cả.
Anh Lực bắt đầu hành động. Anh gọi điện cho một vài người quen làm nghề buôn bán đồng nát, đồ cũ. Anh không nói nhiều, chỉ bảo họ đến xem đồ đạc trong nhà và đưa giá. Anh không quan tâm đến giá trị thật. Ti vi, tủ lạnh, máy giặt, giường tủ… tất cả những gì có thể bán được, anh bán hết với giá rẻ mạt. Người mua thấy lạ, nhưng không hỏi gì nhiều, chỉ âm thầm thu mua đồ đạc.
Rồi đến chiếc xe máy, tài sản lớn cuối cùng còn lại. Anh mang ra tiệm cầm đồ, lấy được một khoản tiền nhỏ đủ để trang trải chi phí di chuyển.
Anh Lực không dám kể hết cho vợ con. Anh chỉ nói dối là có người quen ở tỉnh xa mời anh về làm ăn, cần đi gấp, và cả nhà sẽ cùng đi. Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng ánh mắt anh không giấu được sự mỏi mệt và quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng. Vợ anh, quá sợ hãi và mệt mỏi vì những chuyện đã xảy ra, không còn đủ sức để suy nghĩ hay phản đối nhiều. Cô chỉ lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo cần thiết.
Đến mảnh đất oan nghiệt, anh Lực thậm chí không dám đặt chân đến gần. Anh gọi điện cho một người môi giới đất đai mà trước đây anh từng quen. “”Anh Lực à? Đất đai giờ đang khó khăn lắm…”” người môi giới ngần ngừ.
“”Tôi… tôi không cần giá cao,”” Anh Lực nói, giọng run run. “”Cậu bán được bao nhiêu thì bán… cho nhanh là được. Bao nhiêu cũng được. Chia cho cậu một nửa…””
Người môi giới ngạc nhiên tột độ. Mảnh đất hơn 500m2 ven quốc lộ, trước đây trả giá hàng tỷ đồng Anh Lực còn không bán, giờ lại nói “”bao nhiêu cũng được””? Nhưng thấy giọng Anh Lực quá gấp gáp và kỳ lạ, người này cũng không hỏi thêm.
Anh Lực biết, sẽ rất khó bán nhanh mảnh đất đó, nhất là sau những lời đồn thổi trong làng về chuyện ma quỷ. Nhưng anh không quan tâm nữa. Anh chỉ muốn dứt bỏ nó, dứt bỏ cái nơi đã hủy hoại cuộc đời anh. Anh chấp nhận mất trắng. Mất tất cả.
Những ngày cuối cùng ở ngôi nhà giờ trống hoác, tiếng động lạ vẫn thi thoảng xuất hiện, nhưng dường như đã giảm bớt, hoặc có thể vì nỗi sợ hãi trong Anh Lực đã chuyển thành sự chai sạn và quyết tâm rời đi. Anh và vợ con sống tạm bợ giữa đống đồ đạc ngổn ngang còn lại, chờ đợi ngày đi.
Vào một đêm không trăng, khi cả làng đã chìm vào giấc ngủ sâu, một chiếc xe khách đời cũ lặng lẽ dừng lại ở đầu ngõ nhà Anh Lực. Anh Lực, với khuôn mặt hốc hác, dắt díu vợ con, mỗi người chỉ mang theo một túi đồ nhỏ, bước lên xe trong im lặng. Anh không ngoái đầu nhìn lại căn nhà, không nhìn về phía mảnh đất ven quốc lộ. Anh chỉ muốn chạy trốn. Chạy trốn khỏi quá khứ, chạy trốn khỏi nỗi ám ảnh đang đeo bám, chạy trốn khỏi cái giá quá đắt của sự tham lam.
Chiếc xe từ từ lăn bánh, mang theo gia đình Anh Lực khuất dần vào bóng đêm. Họ rời đi trong im lặng, không một lời từ biệt, bỏ lại sau lưng tất cả: căn nhà, mảnh đất, tiền bạc, và quan trọng nhất, là những bóng ma của quá khứ đang rình rập.
Đối với Anh Lực, đó là quyết định cuối cùng. Quyết định từ bỏ tất cả để đổi lấy hy vọng về một cuộc sống bình yên, dù phải bắt đầu lại từ con số không ở một nơi xa lạ. Nhưng liệu sự từ bỏ này có đủ để thoát khỏi những thứ mà anh đã đánh thức? Liệu những oan hồn đó có buông tha cho anh và gia đình? Đó là câu hỏi mà Anh Lực không dám nghĩ tới lúc này. Anh chỉ biết, anh phải đi, phải đi thật xa.”
“Vào một buổi sáng tinh sương vài ngày sau, người hàng xóm đầu tiên thức dậy mở cửa đã thấy sự tĩnh lặng lạ thường. Căn nhà của Anh Lực cửa đóng im ỉm. Điện thoại không liên lạc được. Tin đồn bắt đầu lan ra. Ai cũng thấy lạ, nhưng không ai dám đến gần. Vài người bảo thấy chiếc xe khách cũ đỗ ở đầu ngõ đêm nọ. Vài người khác thì thầm về khuôn mặt hốc hác của vợ con Anh Lực khi họ vội vã lên xe trong bóng tối.
“”Họ đi rồi… đi thật rồi,”” một bà hàng xóm nói với người đi chợ sớm. “”Không nói năng gì, biệt tăm.””
“”Chắc sợ quá bỏ chạy chứ gì,”” người kia đáp lời, giọng chứa đầy sự hả hê pha lẫn sợ hãi. “”Ai bảo tham lam chi. Đụng vô ba cái của không phải của mình.””
Chẳng mấy chốc, câu chuyện Anh Lực bỏ nhà cửa, đất đai chạy trốn đã lan đi khắp vùng. Người ta không biết anh đi đâu, chỉ biết là đi rất xa, bỏ lại sau lưng tất cả. Căn nhà từng hứa hẹn sự giàu sang giờ trống rỗng, hoang tàn. Mảnh đất ven quốc lộ, nơi khởi nguồn mọi tai ương, càng không ai dám bén mảng tới.
Thời gian trôi qua. Mảnh đất rộng hơn 500m² ấy vẫn nằm đó, ngay ven quốc lộ tấp nập xe cộ, nhưng bị lãng quên như một thứ ma ám. Cỏ dại mọc um tùm, cao quá đầu người. Những bụi cây hoang mọc chen chúc, che khuất cả hàng rào cũ. Không một ai, dù là người hiếu kỳ nhất hay kẻ liều lĩnh muốn chiếm đất, dám đặt chân lên đó. Họ sợ. Sợ cái gì đó vô hình đang ẩn mình dưới lớp đất, lớp cỏ dại, chờ đợi con mồi tiếp theo.
Thi thoảng, những người đi qua vào đêm khuya vẫn kể lại những câu chuyện rùng rợn về mảnh đất này. Người thì bảo nghe tiếng khóc than văng vẳng. Người thì nói thấy bóng trắng lướt qua giữa đêm sương. Dần dần, nơi đây trở thành một địa điểm cấm kỵ nổi tiếng trong vùng, một lời nhắc nhở lạnh gáy về cái giá của lòng tham và sự can thiệp mù quáng vào những điều không nên động tới.
Còn Anh Lực và gia đình, họ đã thật sự đi đến một nơi rất xa. Cuộc sống ở đó là chuỗi ngày vật lộn với cơm áo gạo tiền. Không còn nhà lầu, không còn xe sang, chỉ còn những căn nhà trọ tồi tàn, chật hẹp. Anh Lực làm đủ nghề nặng nhọc, lương ba cọc ba đồng chỉ đủ nuôi sống cả nhà. Vợ con anh cũng phải làm thuê làm mướn phụ giúp. Họ sống trong cảnh thiếu thốn, nhọc nhằn, nhưng quan trọng hơn, họ luôn sống trong nỗi nơm nớp lo sợ. Họ sợ quá khứ sẽ tìm đến. Họ sợ những thứ đã từng ám ảnh họ sẽ lại xuất hiện. Ánh mắt họ không còn sự sợ hãi tột cùng như trước kia, nhưng thay vào đó là sự mệt mỏi, cam chịu và một nỗi ám ảnh ngấm ngầm không bao giờ biến mất. Họ không bao giờ dám nhắc lại chuyện cũ, coi như một giấc mơ khủng khiếp muốn quên đi.
Câu chuyện về Anh Lực, về mảnh đất ven quốc lộ, trở thành một truyền thuyết đô thị trong vùng. Nó được kể lại từ thế hệ này sang thế hệ khác, như một lời cảnh báo sống động. Một minh chứng cho thấy những điều kỳ bí và đáng sợ không chỉ tồn tại trong sách vở hay phim ảnh, mà hoàn toàn có thể xuất hiện ngay trong cuộc sống đời thường, ở những nơi ít ngờ tới nhất, đặc biệt là khi con người bị che mờ lương tri bởi lòng tham.
Số phận của mảnh đất oan nghiệt ấy cũng là số phận của những đồng tiền bất chính, những khát vọng mù quáng. Nó nằm im lìm dưới nắng mưa, mục ruỗng dần theo thời gian, như một nấm mồ chôn vùi tất cả: tiền bạc, danh vọng, hạnh phúc gia đình, và cả sự bình yên. Không ai dám khai quật nó lần nữa, không ai dám làm lại cái sai lầm của Anh Lực.
Cuộc đời của Anh Lực và gia đình sau biến cố là một bài học đắt giá. Họ mất đi tất cả những gì vật chất mà họ từng có hoặc từng mơ ước có được, để đổi lấy sự an toàn tương đối và một cuộc sống khắc khổ. Nhưng có lẽ, điều quý giá nhất mà họ đã học được, dù phải trả giá quá đắt, đó là nhận ra rằng có những thứ trên đời quan trọng hơn tiền bạc rất nhiều, và có những giới hạn mà con người không bao giờ được phép vượt qua chỉ vì lòng tham ích kỷ. Sự bình yên không đến từ sự giàu có bất chính, mà đến từ việc biết đủ, biết sợ, và trân trọng những gì mình đang có. Mảnh đất ven quốc lộ vẫn nằm đó, như một vết sẹo trên cảnh quan, mãi mãi là lời nhắc nhở về một bi kịch đã xảy ra, và về bài học đắt giá mà nó để lại cho những ai còn sống.”

