CҺấп Độпg: Bị Gιaпg Hồ ĐáпҺ Dã Maп, Nữ CảпҺ Sát Maпg TҺaι Được Cậu Bé NgҺèo Cứu Mạпg …
Buổi chiều ᴏɪ ả, khu chợ đầu hẻm đông đúc như mọi ngày. Người ʙáɴ, ɴɢườɪ ᴍᴜᴀ ᴄʜᴇɴ ᴄʜúᴄ ɢɪữᴀ ᴍùɪ ᴄá ᴛᴀɴʜ, ʀᴀᴜ ᴅậᴘ ᴠà ᴋʜóɪ ʙụɪ ᴍịᴛ ᴍù. ᴛɪếɴɢ ᴅᴀᴏ lách cách, tiếng người ʀᴀᴏ ʜàɴɢ, ᴛɪếɴɢ ᴛʀẻ ᴄᴏɴ ᴋʜóᴄ, tất cả hòa thành một bản giao hưởng ʜỗɴ độɴ ᴄủᴀ đờɪ sốɴɢ ʟᴀᴏ độɴɢ ɴɢʜèᴏ.
Giữa khung cảnh ấy, Khang, ᴄậᴜ ʙé 𝟷𝟸 ᴛᴜổɪ, ᴅáɴɢ ɴɢườɪ ɢầʏ ɢò, ᴍặᴛ ʟấᴍ ʟᴇᴍ ʙụɪ ʙặᴍ, đᴀɴɢ ʟúɪ ʜúɪ ɴʜặᴛ ᴍấy lon sữa rỗng ở cuối chợ. Trên vai cậu là chiếc cặp sách ᴄũ, dưới chân là đôi dép ᴍòɴ ɢóᴛ.
Đột nhiên, một tiếng ʜéᴛ ᴠᴀɴɢ ʟêɴ xé ᴛᴀɴ mọi âm thanh:
“ᴛʀáɴʜ ʀᴀ! ɴó ᴛớɪ ʀồɪ!”
Một tên ɢɪᴀɴɢ ʜồ ʟựᴄ ʟưỡɴɢ, đầᴜ ᴛʀọᴄ, xăᴍ ᴛʀổ đầʏ ɴɢườɪ, ʟᴀᴏ ǫᴜᴀ sạᴘ ʀᴀᴜ ɴʜư ᴄᴏɴ ᴛʜú ʜᴏᴀɴɢ. ʜắɴ đạᴘ đổ ᴍẹᴛ ʜàɴɢ ᴄủᴀ ᴍộᴛ ʙà ʟãᴏ, ʀᴀᴜ ǫᴜả ᴠăɴɢ ᴛᴜɴɢ ᴛóᴇ. ᴘʜíᴀ sᴀᴜ, ᴍộᴛ ɴữ ᴄảɴʜ sáᴛ đᴀɴɢ ᴍᴀɴɢ ʙầᴜ — ᴍặᴄ sắᴄ ᴘʜụᴄ, ᴍồ ʜôɪ ướᴛ đẫᴍ — đᴀɴɢ ʀượᴛ ᴛʜᴇᴏ, ʜéᴛ ʟớɴ:
“Thắng! Đứng lại! Tôi đã ᴄảɴʜ ᴄáᴏ anh rồi!”
Tên ɢɪᴀɴɢ ʜồ ǫᴜᴀʏ ʟạɪ ᴄườɪ ᴋʜẩʏ:
“Cô ʙầᴜ mà cũng đòɪ ʙắᴛ ᴛôɪ ʜả? ʙộ ᴛưởɴɢ ᴍìɴʜ ʟà sɪêᴜ ɴʜâɴ?”
Không nói ᴛʜêᴍ ʟờɪ, ʜắɴ ᴛúᴍ ᴛóᴄ, đạᴘ ᴛʜẳɴɢ ᴠàᴏ ʙụɴɢ ᴄô. ᴄô đổ ɢụᴄ ᴛʀᴏɴɢ đᴀᴜ đớɴ, ɴằᴍ sõɴɢ sᴏàɪ ɢɪữᴀ ɴềɴ ᴄʜợ đầʏ ʙùɴ ᴠà ʀáᴄ.
Mọi người chỉ biết đứɴɢ ɴʜìɴ. ᴋʜôɴɢ ᴀɪ ᴅáᴍ ᴄᴀɴ ɴɢăɴ.
Tất cả ᴄúɪ đầᴜ. Ngoại trừ Khang.
ᴋʜôɴɢ ᴅᴏ ᴅự, ᴄậᴜ ʟᴀᴏ ᴛʜẳɴɢ ᴠàᴏ ᴛêɴ ᴛʜắɴɢ, ʙáᴍ ᴄʜặᴛ ʟưɴɢ ʜắɴ, ɢàᴏ ʟêɴ:
…..Quý độc giả xem tiếp nội dung dưới phần bình luận, chọn “Tất cả bình luận”
Khang nhanh chóng nhặt một cục gạch to nằm lẻ bên cạnh quầy rau củ, tay còn còn giấu trong túi cặp cũ. Anh nghiêng người về phía tên giang hồ, mắt liếc nhìn quanh để chắc chắn không có người nào can thiệp.
“Đừng lại!” Khang gió run, giọng cao vút nhưng kiên định, cầm gạch như muốn ném ngay lúc tên giang hồ tiến tới.
Tên giang hồ cười khẩy, dáng người đầu trọc cô đặc dưới chiếc áo khoác đen, mắt nhìn Khang như một đứa trẻ vụng về. “Cậu bé, lại có gan tới vậy?” hắn gợn lại, tay trái nắm chặt khẩu súng lục cũ treo trên vai.
Khang chợt thấy tim mình đập dội, mồ hôi ướt miệng, nhưng không hề rút lui. Anh ném gạch với lực cắt gió, cú ném chạm hỏng vào khúc tay áo của tên giang hồ, khiến người đàn ông lắc lư, súng lỏng trượt khỏi tay.
“Cứu…!” tiếng la hét của một người qua đường vang lên, nhưng Khang không nghe, chỉ thấy cô nữ cảnh sát đang lao tới, khẩu đạn đã được nạp sẵn trong súng ngắn, bắn một phát tạm thời làm người đàn ông ngã quỳ.
Tên giang hồ đứng lảo đảo, mắt chộp lấy cục gạch còn văng lên không trung. “Đồ nhỏ! Đánh rơi đồng tiền cho tôi ra!” hắn hô, giọng béo bở, tiếng thở hổn hển dồn dập.
Khang thở dốc, tay run rẩy nhưng vẫn giữ vững cục gạch. “Tôi không cho… và tôi sẽ không…” anh lẩm bẩm, giọng rụng khúc, ánh mắt lộ ra quyết tâm không yếu.
Cô nữ cảnh sát kịp thời bám tới, dùng tay nắm chặt cổ tay tên giang hồ, đồng thời bật cò súng, bắn một phát nữa khiến hắn ngã xổ, tay súng rơi thẳng xuống sàn mẫu. Hàng xóm xúm lại, háng lỗ loại huyết, một vài người hắt gió ra tiếng “Tránh ra! Nó tới rồi!” vang lên từ những góc chợ.
Khang, dù còn run rẩy, vẫn giơ cặp sách cũ lên như một lá cờ, đôi dép móng gót lặng lẽ chạm đất, mắt dõi theo cảnh tượng. Anh suy nghĩ nhanh: “Nếu không dám, ai sẽ bảo vệ chúng ta?”
Gã tên giang hồ cuối cùng thở hổn hển, nhìn Khang, rồi gục ngã trên nền đất, kéo theo một tiếng hoảng hốt mỏng manh.
Cả chợ dường như ngừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh nắng buổi chiều chiếu qua những tán cây, chiếu sáng lên cục gạch còn nằm bất ổn trên mặt đất. Khang hít một hơi dài, tim đập rộn ràng, sợ hãi nhưng cũng cảm nhận được luồng sức mạnh nào đó đang trỗi dậy trong mình.
Tên giang hồ lắc đầu, mắt lởn vởn lên lửa giận dữ, rồi hét lớn: “Mày dám đối đầu với tao!”
Đôi tay dày dạn cơ bắp kéo nhanh khẩu súng lên vai, hắn hạ thẳng một cú đấm mạnh, vũ khí nặng nề văng lên không trung.
Khang lùi một bước, mắt mở to, tim như trào băng. Anh cảm thấy một luồng adrenaline dồn dập, chân dép móng gót nhảy lên nhẹ nhàng trên nền gạch lạnh.
— “Đừng tới gần hơn!” Khang thốt ra, giọng hơi run nhưng không hề chịu khuất.
Hắn gầm lên, mũi mập mờ của hắn chạm tới mặt Khang, nhưng Khang bất ngờ nhún mình sang phía trái, đầu gối nhẹ nhàng gập lại, tránh né cú đấm.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mắt Khang nhìn thẳng vào ánh mắt bốc cháy của kẻ thù; trong đầu anh chỉ một suy nghĩ nhanh: *Sợ? Không, chỉ còn quyết tâm.*
Tên giang hồ ngó nghiêng, không tin vào sự nhanh nhẹn của một đứa trẻ. “Mày dám?” hắn lầm bầm, thở hổn hển.
Khang nở một nụ cười khắc khoải, tay trái kiên quyết nắm chặt cặp sách cũ, đầu gối vẫn căng sẵn sàng.
— “Tôi không sợ, tôi chỉ muốn bảo vệ mình và mọi người ở đây!”
Tiếng la hét “Tránh ra! Nó tới rồi!” vang lên từ một góc chợ, nhưng Khang không lắng nghe, mắt vẫn bám vào kẻ thù.
Tên giang hồ giật mạnh, cố gắng một lần nữa, nhưng Khang đã dịu dàng quỳ xuống, lùi lại một bước, chuẩn bị cho bất kỳ đòn nào tiếp theo.
Đột nhiên, tiếng súng rì rầm từ nữ cảnh sát cắt ngang không khí. Họ quay lại, khẩu súng ngắn đã nạp đầy đạn, bắn một phát vào không trung, khiến tên giang hồ run rẩy, súng lỏng rơi vãi trên đất.
“Hãy chạy!” cô cảnh sát hét, tay giương cao, bảo vệ Khang và những người xung quanh.
Khang đứng thẳng, lấy lại hơi thở, mắt nhìn vào cục gạch vẫn nằm bất ổn trên mặt đất, rồi hé lên một tiếng cười nhẹ, như một chiến binh trẻ vừa thắng trận đầu tiên.
Cô gái trong chợ, tóc dài rối nhẹ vì gió, lao tới như một cơn gió lùa qua hàng quầy. Đôi mắt cô đỏ hoe, lộ rõ lo lắng.
“Cứ chạy, anh không thể thắng hắn!” cô thầm thở, giọng nghẹn ngào, tay nắm chặt cánh áo Khang, kéo anh ra xa khung cảnh bạo lực đang diễn ra.
Khang hốt hoảng, chân dép móng gót dừng lại trên lớp gạch ướt, cảm nhận ngay hơi thở hằn lên.
“Không… tôi không muốn bỏ lại người dân ở đây!” Khang gầm lên, tuyên bố quyết tâm.
Cô giật mạnh, kéo anh qua những gian hàng, lướt qua lon sữa rỗng nằm lẻ tẻ ở góc cuối chợ, tránh va chạm với người qua đường.
“Không được, anh phải chạy ngay! Đừng quay lại!” cô hô lên, tiếng cô hắt lên giữa tiếng la hét “Tránh ra! Nó tới rồi!” vang vọng.
Khang nhìn lại, thấy tên giang hồ vẫn đứng đó, mồ hôi trên trán, tay nắm chặt khẩu súng bắn còn khói bốc. Một lúc, cô gái nín thở, ánh mắt chợt lo lắng.
“Đã tới rồi, thằng khốn!” hắn hô lên, bước tới gần hơn.
Cô lặng lại, mắt chộp lấy một con đường ngõ hẹp bên trái. Bằng một cú đẩy mạnh, cô thổi Khang qua gánh hàng, vang tiếng dép thoáng qua mặt đất.
“Khang, nhanh lên! Cầu thang phía sau!” cô la, chỉ tay vào lối thoát ngầm qua quầy trái.
Khang gấp gáp chạy, tim dồn dập, âm thanh gầm vang của súng và tiếng la hét rẽ ngang. Anh cảm nhận hơi lạnh dọc sống lưng, nhưng không dám quay lại.
Cô bám chặt tay anh hết sức, bất chợt dừng lại trước một hàng mỳ gói. “Đây là chỗ an toàn, nhanh lên!” cô thốt, mắt nhìn lên trần nhà, nơi vài tia nắng le lói qua tấm lưới che.
Khang nhắm thẳng vào lối thoát, bỏ lại phía sau hình ảnh kẻ giang hồ đang gầm thét trước sự can thiệp của nữ cảnh sát. Họ vừa nổ một phát súng, khiến tên đàn hồi mất thăng bằng và rơi xuống đất, tiếng súng vang vọng trong không gian chợ.
“Cứ đi, tôi sẽ giữ chặt khoang sau!” cô rên rỉ, giọng nghẹn, vòng tay siết chặt lấy chiếc cặp sách cũ của Khang, như muốn bảo vệ mọi thứ anh mang theo.
Khang bật dậy, hồi hộp nhìn cô một lần cuối, rồi tung sức mạnh còn lại của mình, chạy khỏi chợ đầu hẻm, bước ra khỏi bóng tối dồn dập của cuộc đối đầu.
Khang dừng bước, mắt đăm đăm nhìn lại đống đổ nát của chợ đầu hẻm. Cú sốc của tiếng súng và tiếng la hét vẫn còn vang vọng trong không gian ngột ngạt, còn chiếc lon sữa rỗng lặng lẽ nằm một mình ở góc cuối.
“Không, tôi sẽ bảo vệ mọi người!” Khang hét to, giọng cắt ngang tiếng ồn, âm thanh của quyết tâm bùng lên trong mắt anh, lấp lánh như ngọn lửa chết mê.
Tên giang hồ, đầu trọc, áo khoác đen, nở nụ cười lạnh lùng, nghiêng người về phía Khang. “Ếch nhái, muốn chết mình? Chạy đi, còn mãi thôi!” hắn gầm, tay nắm chặt khẩu súng bắn còn khói bốc.
Khang không chần chừ. Anh nhặt chiếc cặp sách cũ, gồng gánh lên vai, dép móng gót cắn vào từng viên gạch ướt, tạo ra tiếng “cạch” lạ lùng. Đôi mắt anh bắn sáng quyết tâm, tim đang đập mạnh như trâu giận.
“Cô cảnh sát, bám lấy tôi!” Khang la, vỗ tay mạnh vào vai cô gái đang đứng bên cạnh, mắt cô đẫm lệ nhưng ánh mắt kiên định.
Nữ cảnh sát, áo xanh lòe lợt, đưa khẩu súng thẳng vào hướng tên giang hồ, ngón tay cô co lại, bấm cò. “Đừng lại! Đó là thằng nhỏ!” cô hét, tiếng súng vang lên một lần nữa, trúng vào mặt đất gần chân hắn, khiến tên giang hồ chao lưới, ngã gục.
Thức dậy, Khang lao tới, dùng cặp sách đè lên tay tên giang hồ, cố giữ cho hắn không kịp đứng dậy. “Mày sẽ không làm hại người dân nữa!” Khang gióng lên, giọng hoét lên lặng lẽ giận dữ.
Tên giang hồ lắc đầu, lộ ra vết thương nơi hàm. “Mày… mày là thằng bé… sao dám?” hắn lầm bầm, nhưng lực cản của Khang đã phá vỡ sự tự tin của hắn.
Khang bật tay đẩy người đàn ông ra xa, và khiến nó ngã vào chồng những lon sữa rỗng, tạo thành mê cung nhựa lỏng tàn phá. “Mọi người, chạy tới lối thoát! Tôi sẽ giữ cửa!” Khang hét, đưa tay ra hiệu cho những người dân xung quanh trốn vào lối hầm phía sau quầy bánh mì.
Cô cảnh sát quay lại, bám vào cánh tay Khang, sắp xếp một vòng bảo vệ. “Tôi sẽ gọi hỗ trợ! Đừng để chúng ta cô đơn!” cô thở gấp, lòng đầy lo lắng nhưng không hề yếu ảo.
Tiếng kêu “Tránh ra! Nó tới rồi!” vang lại từ xa, nhưng giờ đã không còn là tiếng sợ hãi. Đó là tiếng kêu của người dân đang hướng về phía an toàn, do Khang dẫn dắt.
Khang đứng trong lò xo của chợ, gió lạnh thổi qua mặt, nhưng trong tim anh bừng lên một tia sáng mạnh mẽ. “Nếu có một người không bao giờ bỏ chạy, chính là tôi.” Anh nghĩ nhanh, quyết định không để tên giang hồ còn lại thoát khỏi tầm kiểm soát.
Một đợt gió mạnh thổi qua, làm rung rinh những tấm lưới che trên trần nhà, tia nắng le lói lại chiếu xuống mặt Khang, làm cho đôi mắt anh lấp lánh quyết tâm không hề suy sụp.
Khang giật áo cũ rách nát, lột lớp vải thừa ra, xé thành một mảnh dáng găng tay rách. Tay bé với mảnh vải bám dính, anh thốt lên tiếng gầm: “RA KHỎI ĐÂY!”
Tên giang hồ, đầu trọc, áo khoác đen, lắc lư lưỡi dao lò phách như muốn cắt ngang lời gọi của Khang. “Hả? Đứa nhóc còn gan tới mức này?” hắn gầm, mắt rực lửa, nhưng lúc nhìn thấy mảnh vải nghệ kéo dài trên tay Khang, hắn ngập ngừng.
Khang lao tới, bước chân đạp vào gạch ướt, tiếng “cạch” vang dội, khiến người quanh nín thở. Mỗi bước anh cảm thấy một luồng sức mạnh lạ lùng chảy qua cánh tay, như có gì đó vô hình đang bám vào mảnh vải, truyền tới cơ bắp non nớt.
“Đừng lại, ngươi—” nữ cảnh sát la, tay còn nắm chặt khẩu súng, nhưng khi thấy Khang tiến gần, cô lùi lại một bước, ánh mắt vừa lo lắng vừa kinh ngạc.
Khang chạm vào ngực tên giang hồ, găng tay vải vụn kẹp vào áo khoác đen, khiến hắn ngã rơi mạnh vào đống lon sữa rỗng nằm ở cuối chợ. Tiếng vỡ vỡ của các lon vang lên, như một trận trống ầm ầm báo hiệu sự gục ngã.
Trong lúc ngã quỵ, tên giang hồ hét lên: “Cứu tôi đi! Đừng để bọn trẻ…!” nhưng giọng anh yếu ớt, tiếng lầm bầm lạc vào tiếng rít của gió thổi qua mái che tạm thời.
Khang liếm lặng môi, mắt bạc bẽo, lòng dâng lên một luồng sợ hãi dâng cao: mình vẫn còn 12 tuổi, vẫn chưa biết chắc mình có đủ sức để giương tay bảo vệ mọi người. Anh lặng lẽ nghĩ: “Nếu mình không dám, ai sẽ dám?”
Nhưng chính lúc đó, cơn sợ hãi không kịp thở, sức mạnh trong găng tay vải bùng lên, đẩy tên giang hồ ra xa hơn, khiến hắn chạm phải một cánh gà cũ, đổ lên đôi mắt đẫm máu.
Mọi người xung quanh khi nghe tiếng kêu “Tránh ra! Nó tới rồi!” từ phía xa, chợt hoảng loạn. Khang giơ tay, vẫy chỉ đường tới lối hầm phía dưới quầy bánh mì, tiếng thở dốc của anh hòa vào tiếng thở dài của cô cảnh sát, vừa kêu lên: “Đi mau!”
Tên giang hồ cố gắng đứng dậy, nhưng mảnh áo cũ đã bao quanh tay hắn như vòng xích. Khang nắm chặt, kéo hắn lùi lại, khiến hắn vấp trên những lon sữa rỗng, lăn tròn xuống đất.
“Cứu tôi!” bà thị dân la lên, mắt nước mắt bắn tung. Khang thở hở, mắt nhắm lại, cảm nhận từng cơn rung mạnh trong cánh tay, nắm chặt hơn. “Sợ sao? Đừng để sợ chiếm lấy tôi!” anh thở gấp, giọng khắp cánh đồng tiếng sợ hãi đã bừng lên như lửa cháy.
Tên giang hồ gào thét, nhưng tiếng vang dội trong không gian bốc hơi, biến mất trong tiếng rải của mưa axit. Khang giật áo cũ, vung thành một bước cuối cùng, giữ chặt tên hội tội, khiến hắn không còn khả năng di chuyển.
Khung cảnh chợ đầu hẻm đọng lại trong tiếng cười rộ rầm của dân chúng, tiếng súng vang lặng, và ánh nắng le lói xuyên qua lỗ hổng trên mái, chiếu vào khuôn mặt quyết đoán của Khang—một cậu bé 12 tuổi, đang đứng giữa những đống đổ nát, tay cầm “găng tay” vải, tim dồn dập như trống trận, nhưng trong lòng vẫn còn một tiếng thở dài lo sợ.
Tên giang hồ lắc lư lưỡi dao, mắt chớp lửa bực bội. “Mày nghĩ mình là gì chứ?” hắn lầm bầm, tiếng vang quanh chợ đầu hẻm.
Khang, tay còn bám mảnh vải rách, bước nhanh lên, gót dép móng gót chạm vào gạch ướt, “CẠM!” tiếng cạch nổ vang, khiến mọi ánh mắt xoay lại.
“KHOÁNG! ĐỪNG ĐẾN ĐÂY!” một người qua đường hét lên, nhưng Khang không hề lùi.
“Cút ra! Đừng đụng vào tôi!” tên giang hồ la, răng cắn môi, cố nắm chặt dao.
“KHOÁNG!” tiếng hò reo của đám đông ngày một lớn, người dân hò hán, “Cúi đầu lại!”
Khang nắm chặt tay cầm vải, những sợi vụn như dây thừng vô hình bao bọc tay. Anh nhắm thẳng vào ngực tên giang hồ, đẩy mạnh.
“CỬA HẦU!” Khang hét lên, lực đẩy khiến kẻ thù lùi lại ba bước, chạm vào chỗ đứng của những lon sữa rỗng. Tiếng vỡ vọng lại, tiếng kim loại va chạm như trống trận.
“Hả?!” tên giang hồ lắc lưov, mắt chộp chốc lờ lẽ, nhưng đã mất thăng bằng, ngã lên đống lon.
“Cứu tôi! Đừng để chúng…!” lời gào nghẹn ngúm vang lên từ người đàn ông đang ngã, nhưng tiếng hoang dã của đám đông chặn tiếng anh.
Nữ cảnh sát, tay còn chặt khẩu súng, đứng nghiêng trên đụng độ, mắt bừng lo âu. “Đừng lại! Đừng có mà…!” cô gào, bước lùi lại, nhưng ngay lúc ấy tiếng mừng rộn ràng của đám đông trùng hợp cùng tiếng hát hò “Khang! Khang!”.
Khang hít một hơi sâu, tim đập thình thịch như trống trận, mắt rộ lên quyết tâm. “Đừng có dám lại bước gần nữa!” anh giọng to trùng, tay vẫn nắm chặt vải. Lực đẩy tiếp tục, đẩy kẻ thù thêm một bước, khiến hắn va phải một chiếc giỏ rau xanh, rơi rụng mọi thứ.
“Tôi… tôi không muốn…!” tên giang hồ thở gấp, lời thở hằng hặc nứt trong không khí đầy khói bụi.
“Rời khỏi chợ này ngay!” Khang gầm, ánh mắt lấp lánh quyết đoán. Đám đông la hét “Đừng quay lại!”, các tay dẹp thơm trong kín đáo, cờ rực lên lật ghế cầm khẩu ráo rãi.
Tiếng lừ lừ của người dân hòa vào tiếng trống vỡ lon, không gian chợ đầu hẻm như chìm trong một làn sóng năng lượng dữ dội. Khang đứng ở trung tâm, tay cầm “găng tay” vải, lưng thẳng, miệng hơi ngạt bụi, nhưng giọng vẫn vang lên, “Mọi người, nhanh ra lối hầm dưới quầy bánh mì!”
Nữ cảnh sát nở một nụ cười nghẹt thở, vuốt nhẹ đầu Khang, “Cảm ơn… cậu đã cứu chúng ta.”
Tiếng la hét “tránh ra! nó tới rồi!” dần hòa lẫn vào tiếng reo hò của người dân, tiếng rít của còi xe cảnh sát xa xa, trong khi tên giang hồ lăn lộn trên đống sữa vỡ, cuối cùng lặng thinh.
Cả chợ, trong vài giây, bỗng ngập tràn tiếng hò reo, tiếng cổ vũ, và tiếng gầm vang của đám đông. Khang đứng im, hơi thở ổn định, mắt nhìn về phía lối hầm, sẵn sàng bước tiếp.
Tên giang hồ lộ diện, đầu trọc, áo khoác đen, quay lại, tay cầm dao lóng lánh dưới ánh đèn lối hầm. “Sao mày dám?” hắn gầm lên, lưỡi dao phản chiếu lở lẻ khắp mặt đất ẩm ướt.
Khang đứng im, mắt dán chặt vào lưỡi dao, tim đập rộn ràng như trống chiến. “Mày sẽ không cản được mình,” anh thở nhẹ, giọng không rung động dù lời nói nghẹn lại.
Tên giang hồ rì rầm, “Đừng có tính!” Đàn người quanh lặng thở, chỉ còn tiếng văng vẳng của lon sữa vỡ.
Khang nâng tay cầm cặp sách cũ, dép móng gót còn ẩm ướt, rồi giật mạnh, quăng cặp sách lên không trung. Cái sách va chạm vào đầu kẻ thù, khiến dao giật một góc, ánh sáng lấp lánh rơi lên khuôn mặt máu lợm của hắn.
“Đừng có lại đây nữa!” Khang hét lên, giọng vang vọng qua những góc hẹp của chợ đầu hẻm, tiếng la hét “tránh ra! nó tới rồi!” dội lại từ xa.
Tên giang hồ lắc lư dao, mắt lườm chộp, “Mày… con bé hèn nhát!”
Khang nở nụ cười ngắn, suy nghĩ nhanh: *Nếu mình ngã, mọi người sẽ chết.* Anh đẩy mạnh, vung tay cầm vải quanh cánh tay, kéo mình tiến tới kẻ thù.
Lưỡi dao va chạm vào cánh tay Khang, cắt rách một sợi vải, máu chảy rơi trên gạch. Khang không hề lùi bước; thay vào đó, anh đặt chân lên lon sữa rỗng, dùng nó làm bệ đỡ, rồi đá mạnh vào ngực tên giang hồ.
Tên giang hồ hắt hòi, ngã lăn trên đống lon, dao rơi lăn ra một bên, lòe sáng trong bóng tối.
“Cứu tôi! Đừng để chúng…!” tiếng kêu gào của người đàn ông ngã gần đó vang lên một lần nữa, nhưng lần này đám đông đã ngưng im, mọi ánh mắt đổ dồn vào Khang.
Nữ cảnh sát, tay còn giương súng, tiến lại gần, mắt bừng một tia hy vọng. “Đã đủ rồi, cậu làm được rồi!” cô thở hổn hển, nhưng vẫn không kịp kéo mình ra xa.
Khang hít một hơi dài, máu chảy trên tay nhưng không hề giảm đi quyết tâm. “Nếu mày còn lại, mình sẽ không dừng lại cho đến khi mày hết thở,” anh nói, giọng vẫn kiên định.
Tên giang hồ cố gắng lấy lại dao, nhưng một cú chân của Khang xô mạnh vào hông hắn, khiến hắn đổ ngã, không thể đứng dậy.
“Rời khỏi chợ này ngay, không còn ai cho mày chỗ ẩn náu,” Khang gầm, ánh mắt lấp lánh quyết tâm, trong khi đồng bọn của hắn rụt rè lùi lại, không dám tiến tới.
Tiếng tiếng rao “Đừng quay lại!” vang lên đồng loạt, tiếng còi xe cảnh sát dần gần hơn, hơi thở của chợ đầu hẻm tràn ngập sự giải thoát.
Khang quay lại, nhìn lối hầm dưới quầy bánh mì, bước đi nhẹ nhưng vững, để lại hình ảnh một cậu bé 12 tuổi, mang cặp sách cũ, dép móng gót lấm lem, nhưng đã đứng lên chống lại bạo lực trong bóng tối.
Thanh niên trẻ, gương mặt không biểu cảm, bước vào dưới ánh đèn lòe loẹt, tay cầm một chiếc gậy gỗ sờn. Anh dừng lại ngay trước Khang, ánh mắt lạnh lùng quét qua tên giang hồ còn lả bóng trên mặt đất.
“Để tôi giúp nhé!” thanh niên nói, giọng trầm ấm nhưng không hề lay chuyển.
Khang ngẩng lên, mắt còn rưng rưng máu, thở dốc dồn. “Cảm ơn…,” anh vốt ra lời, giọng run rẩy vừa kèm theo sự nhẹ nhõm vừa phần lo lắng còn lại.
Thanh niêu ngẩng cao gậy, đứng thành một hàng rào sống động. “Bên mình,” anh thở, “đừng để hắn tiếp cận nữa.”
Tên giang hồ lộ diện, đầu trọc, áo khoác đen, nhìn thẳng vào gậy. “Ngươi… dám can thiệp?” hắn gầm lên, lưỡi dao lấp lánh như tia sét trong bóng tối.
Thanh niên không đáp lời, chỉ vung gậy một vòng tròn quanh Khang. “Cút ra, không có chỗ cho mày ở đây!” anh la, giọng vang lên qua các gian hẻm chợ đầu hẻm.
Bao quanh, tiếng la hét “tránh ra! nó tới rồi!” cứ vang dội, nhưng tận hưởng một khoảnh khắc yên lặng khi gậy chạm vào mặt đất, tạo ra tiếng văng vang rắc.
Khang nhìn thanh niên, lòng dường như tròn lên. Tâm trí anh chợt hiện ra hình ảnh căn phòng học cũ, cặp sách rách nát, đôi dép móng gót ướt sũng. “Nếu anh không…,” Khang lắp bắp, “tôi sẽ…”
Thanh niên không nhúc nhích, chỉ gật đầu nhẹ. “Cứ cảm nhận hơi thở, không còn phải lo sợ.” Anh đưa gậy lại, đâm mạnh vào bàn tay tên giang hồ, khiến lưỡi dao lặn sâu vào gỗ. Bạo lực tạm dừng, ánh sáng lóe lên từ vết thương trên gậy, như một tia hy vọng le lói trong hư không.
Tên giang hồ thở gấp, bất lực, lùi lại một bước. “Mày… chết ngay!” hắn gào lên, nhưng thanh niên đã nằm dài gậy giữa mình và Khang, ngăn cản mọi động tác.
Khang lặng thở, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập, nhưng lo lắng vẫn còn đan xen. “Cảm ơn anh,” anh thốt lên, ánh mắt lấp lánh quyết tâm và sợ hãi.
Thanh niên mỉm cười, mắt nhíu lại, tiếng gió thổi qua tạo nên tiếng rì rầm nhẹ. “Không có gì, khu phố này đã thừa nhận đủ.” Anh gập nhẹ gậy, đưa Khang ra khỏi trung tâm xô quanh, hướng về lối thoát phía sau gian hàng bánh mì.
Khi hai người dần rời xa, tiếng còi xe cảnh sát vang lên, tiếng rap của nòng súng vang vọng. Nữ cảnh sát, tay vẫn chặt súng, chạy tới gần, ánh mắt lấp lánh hy vọng. “Cảm ơn các cậu,” cô thở, “chúng ta đã làm được.”
Thanh niên nhìn lại một lần, rồi quay sang Khang. “Giờ hãy về nhà, tránh lại chợ này.” Anh ném một cái nhìn cuối cùng vào tên giang hồ, người đang rên rỉ trên đống lon sữa rỗng.
Khang bước nhanh, đôi chân mềm mại của cậu in dấu trên nền gạch ẩm ướt. Bên trong lòng, niềm cảm kích vừa lên ngọn, vừa còn chút bất an – nhưng đã đủ để cậu tin rằng, trong bóng tối luôn có người sẵn sàng giương gậy cứu mình.
Khang lặng lẽ bước về phía phía trước, mắt dán chặt vào tên giang hồ đang lăn bánh trên đống lon sữa rỗng. Đôi chân trong chiếc dép móng gót ướt sũng kiếm lấy từng bước chắc chắn trên nền gạch ẩm ướt.
“Đừng có lại nữa!” Khang la lên, giọng cứng cỏi nhưng đầy quyết tâm.
Tên giang hồ, đôi mắt dấy lên khát vọng giận dữ, đang cố gắng đứng dậy. Đột nhiên, Khang nắm chặt chiếc lon sữa rỗng cuối chợ, nâng lên rồi ném— “Đây!”—lon vung tung, chạm vào đầu hắn như một cú đấm kim loại.
Tiếng văng của lon vang vọng trong hẻm, lòi ra một cú va chạm rúm rích. Tên giang hồ mất thăng bằng, ngã quặt xuống lót sàn, tiếng xì xào của các khách hàng xung quanh dừng lại trong một khoảnh khắc.”
Tên giang hồ lẩm bẩm: “Mày… làm sao cậu…?”
Khang không chờ đáp lại, bước tới, tay nắm chặt cặp sách cũ, nép lên mặt mình. “Nếu có bọn trẻ như tôi, các người không còn dám tới đây nữa.”
Thanh niên trong đám đông, người đã dùng gậy bảo vệ Khang, đứng bên cạnh, ném một cái nhìn quyết liệt vào tên giang hồ đang lăn lộn. “Cứ ngã đi, tớ đã làm phần việc của mình.”
Tiếng còi xe cảnh sát – tiếng nghi ngờ lại vang lên, nhưng lần này, nữ cảnh sát đang lao tới, tay vẫn chặt chũn. “Cái này là đủ rồi, chúng tôi sẽ xử lý,” cô hô, ánh mắt quét qua Khang và người đàn ông đã ném lon.
“Khang!” thanh niên gọi, “Chạy vào trong chợ, tìm chỗ ẩn, tôi làm sạch đường này.”
Khang quẹt nhanh, kéo cặp sách vào trong gian hàng bánh mì, rồi nhanh quay lại phía sau, nhìn thấy tên giang hồ đang kịch liệt cố gắng đứng dậy, nhưng đã mất cân bằng và không thể nắm lấy bất kỳ vật gì. Đôi mắt hắn lộ ra sự bối rối và sợ hãi.
“Thôi, cầm chặt nó!” thanh niên hét lên, đập mạnh gậy vào đầu hắn lần nữa. Hắn gục ngã, mất thăng bằng, đầu gối đập mạnh vào tấm vải lon sữa. “Đã hết rồi,” thanh niên cười khàn, “đúng là kịch bản của mình.”
Khang đứng bên ngoài, mắt dõi theo. Trái tim cậu đập rộn ràng, cảm giác hứng khởi tràn ngập khi thấy đối phương ngã. “Cảm ơn anh,” Khang thở, giọng vẫn còn run, “cái này cuối cùng là…”.
Thanh niên đưa tay, nắm lấy cánh tay Khang, kéo cậu qua lề hẻm, tiến về phía lối thoát. “Chúng ta sẽ ra khỏi đây, còn thời gian không còn.”
Âm thanh hỗn loạn dần chìm vào tiếng còi xe, tiếng rít của xe cứu thương, và tiếng hô to “Cứu người!” của nữ cảnh sát. Khang, tay nắm chặt cặp sách, đôi chân vững trên đất, bỏ lại sau lưng tiếng vọng của lon sữa rỗng, của tiếng người gầm thét và của một cuộc chiến ngắn ngủi nhưng quyết liệt.
Tên giang hồ ngã trên nền đất, thở hổn hển, mắt rực lửa căng thẳng. “Ta sẽ trả thù!” hắn gào lên, giọng gắt như lưỡi dao cắt thở.
Khang nín thở, tay còn ôm chặt cặp sách cũ, mắt dõi theo từng chuyển động. “Cứ đứng lại, không có gì thay đổi được,” Khang thở gấp, giọng run rẩy nhưng không hề lùi bước.
Người trợ giúp, thanh niên gậy dài, siết chặt tay Khang, đầu gối chạm vào vệt máu hồng hở ra dưới mũi giang hồ. “Đừng làm mình quay lại nữa, chúng ta đã làm đủ rồi!” anh rít, giọng mạnh mẽ cắt đứt tiếng la hét của kẻ thù.
Tiếng còi xe cảnh sát ầm ầm lại vang, người nữ cảnh sát lao tới, tay cầm khẩu súng chĩa. “Cái này là đủ rồi, chúng tôi sẽ xử lý!” cô hét, ánh mắt quét qua kẻ giang hồ đang lảo đảo.
Tên giang hồ cúi đầu, bầm bập xương khớp, đất bùn dính vào áo khoác đen. “Tránh ra! Nó tới rồi!” một tiếng la hét vang lên từ phía xa, kéo theo tiếng hoảng loạn của người qua đường.
Khang và người trợ giúp cùng nhau rút nhanh bước ra khỏi khu chợ đầu hẻm, tay vẫn nắm chặt nhau, hơi thở hối hả. “Chúng ta không thể đứng yên khi còn người còn đang kêu cứu,” Khang thở, mắt chèo tới lon sữa rỗng nằm lủng lờ cuối chợ.
Người phụ nữ cảnh sát vững tay, chỉ vào lon sữa. “Đó là bằng chứng, chúng ta sẽ dùng nó để truy tìm băng nhóm,” cô nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.
Thanh niên gậy dài gật đầu, bước tới gần Khang, ánh mắt đầy lửa. “Cứu người này, rồi chúng ta sẽ tìm ra kẻ đứng sau.” Anh khẽ xỏ một chiếc dép móng gót lên giày, chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Tiếng gọi “Cứu người!” từ phía xa dần dần hòa lẫn vào tiếng còi xe và tiếng rít của xe cứu thương. Khang cảm nhận được nhịp tim mình đập rộn ràng, cảm giác hứng khởi tràn ngập khi thấy kẻ ác bị khuất phục.
“Cầm chặt tay nhau, không thả rơi,” Khang thầm nhủ, mắt ánh lên quyết tâm. Người trợ giúp nở nụ cười khàn, nắm chắc tay Khang, cùng nhau tung bước vào bóng tối của hẻm, bước ra khỏi chợ đầu hẻm, để lại sau lưng tiếng vọng của lon sữa rỗng và tiếng la hét cuối cùng của tên giang hồ.
Nữ cảnh sát đứng giữa dòng người hoảng loạn, mắt cô rực lửa quyết tâm. Cô giơ súng lên, giọng vang lên cứng rắn:
— **Bắt lính bọn này ngay!**
Tiếng lệnh cắt thẳng không gian, khiến tên giang hồ lộ diện lăn lộn trên đất, tay gầy rụng rời vũ khí. Hai thanh niên gậy dài, người đã kéo Khang ra khỏi bãi, lao tới phía kẻ thù, nắm chắc vòng cổ hắn.
— **Đừng di chuyển!** — cô giáo hô, chân thắt chặt vào mặt đất, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt kẻ thù.
Tên giang hồ cố nhắm mắt lại, nhưng khẩu súng của cô đã nở chóp, ánh sáng phản chiếu trong mắt người qua đường. Anh gậy dài ầm ầm dùng gậy chọc vào phần lưng hắn, đẩy hắn ngã sập vào bùn.
— **Cứu người!** — tiếng hét vang lên từ phía xa, người dân đổ ra xe cứu thương.
Khang, tay còn ôm chặt cặp sách cũ, quay nhanh sang nữ cảnh sát, mắt tràn đầy ngạc nhiên.
— **Cô… cô sẽ làm sao?** — Khang thở hối hả, đôi chân hơi run.
— **Giữ im lặng và chờ,** — cô trả lời mà không rời mắt khỏi tên giang hồ. — **Mọi thứ sẽ có lời giải.**
Cô quét tay qua lon sữa rỗng nằm bên cạnh, nhặt lên, rồi giơ lên thành bằng chứng.
— **Đây là manh mối,** — cô nói, giọng lạnh lùng nhưng kiên định. — **Chúng ta sẽ bắt trọn băng nhóm.**
Thanh niên gậy dài gật đầu, kéo Khang về phía lối ra, đồng thời giữ chặt tên giang hồ, người đã ngã quỵ yếu ớt.
— **Không còn đường thoát,** — cô cảnh sát tuyên bố, tiếng đàn hồi của khẩu súng vang lên một lần nữa, như tiếng trống cuối cho trận chiến.
Tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu thương hòa quyện, tiếng la hét “tránh ra! nó tới rồi!” dần tan biến trong không gian chợ đầu hẻm, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của kẻ thù đang bị bắt.
Tên giang hồ bật chạy, bước chân nặng nề như muốn trốn thoát khỏi bùn lầy.
— Không thể thoát! — Khang hét lên, giọng gào lên giữa tiếng ồn của chợ, tay vẫn nắm chặt cặp sách cũ.
Tên giang hồ dừng lại, quay lại nhìn Khang với ánh mắt hoang dã, mồ hôi lăn tràn trên trán.
— Mày… mày đã làm gì mà dám cản bước tôi? — hắn lẩm bẩm, cố gắng giấu nỗi sợ trong giọng.
Khang thở hổn hển, đôi chân run, nhưng không rời mắt khỏi kẻ thù.
— Tôi… tôi sẽ không để ngươi chạy được. — anh lắp bắp, nhưng ánh mắt kiên quyết.
Tên giang hồ vung tay, muốn đuổi Khang ra xa. Hai thanh niên gậy dài nhanh chóng bước vào, một người nắm chặt cổ hắn, người còn lại dùng gậy đập vào đầu gối.
— Đứt lại! — nữ cảnh sát hô lên, tiếng súng vang dội lần nữa, nâng cao tiếng kêu cáo, “Tránh ra! Nó tới rồi!” từ phía xa dường như bao trùm mọi góc phố.
Tên giang hồ ra đà, cố gắng đẩy người gậy dài sang một bên, lùi lại tới bìa chợ, nơi lon sữa rỗng nằm lặng lẽ.
— Đầu óc này… mình không còn gì mà cầm… — hắn lẩm bẩm, nhưng Khang không cho phép.
Khang bước tới, lấy lon sữa, ném mạnh vào mặt tên giang hồ. Lon vỡ, sữa bắn tạt lên áo khoác đen, làm hắn ngây ngất.
— Chỉ có một cách duy nhất để ngươi ra khỏi đây… — Khang đẩy người gậy dài lại, nắm chặt cổ hắn, thở dốc.
Khang nghe trong đầu mình tiếng vọng:
*“Nếu không dừng lại, cái chết sẽ trở thành người bạn đồng hành.”*
Tiếng còi xe cảnh sát lại vang lên, ánh sáng flash chiếu rọi lên khuôn mặt mệt mỏi của Khang. Nữ cảnh sát tiến gần, cúi xuống nhặt lon sữa làm bằng chứng, mắt cô lặng lẽ quan sát.
— Hãy chuẩn bị, chúng ta sẽ đưa ngươi ra tòa. — cô nói, giọng không còn hơi lưỡng lự.
Tên giang hồ gào lên lần cuối, âm thanh hòa lẫn vào tiếng la hét “tránh ra! nó tới rồi!” của đám đông, rồi trong sự ngập ngừng, hắn cầm lấy bờ vai Khang, dường như muốn kéo mình ra khỏi vòng tay kiên cứng.
— Không! — Khang bế lời, đẩy mạnh, khiến tên giang hồ ngã gục vào bùn, không còn chỗ để trốn.
Tiếng thở dốc của Khang, tiếng gió thổi qua những gian hẻm, và tiếng còi xe tiếp tục vang vọng, khép lại một chương đẫm mồ hôi và quyết tâm.
Cảnh sát vũ trang rình rập ngay sau tiếng còi vang dội, đèn pha lấp lánh chiếu vào khu vực bùn lầy.
— Chắc đã đủ rồi! — nữ cảnh sát hô, giọng quyết liệt, khi cô bước tới, tay cầm súng khóa cò sẵn sàng.
Tên giang hồ cúi gối, đổ mồ hôi ra suối, nhìn chằm chằm vào Khang.
— Cứ bám lấy tôi, bé! — hắn lẩm bẩm, tiếng thở hổn hển.
Khang không chớp mắt, tay còn giữ cặp sách cũ chặt như kéo.
— Sao ngươi còn muốn tận dụng tôi? — Khang thốt lên, giọng lạnh lùng hơn cả không khí đêm.
Nữ cảnh sát lao tới, quẹt đèn pin mạnh lên, ánh sáng làm tên giang hồ chói lóa.
— Cầm tay hắn lại! — cô chỉ thị cho một thanh niên gậy dài, người vừa mới đánh gối hắn, kéo người đàn ông chậm rãi lên đứng.
Cả đội cảnh sát nhanh chóng bao vây, một chiếc xe cảnh sát màu xanh lấp lánh hiện ra ở góc xa, động cơ gầm rầm chuẩn bị xuất phát.
— Các cháu! — một người dân cao to, đứng trên bục bán hàng, hô to, tay giang lên.
Tiếng vỗ tay dồn dập từ các dãy quán hàng, tiếng la hét “Cảm ơn các cháu!” vang lên khắp chợ đầu hẻm.
— Đây rồi, cứ thả người này vào xe! — nữ cảnh sát chỉ nhanh, cúi xuống lấy chiếc tay cầm của tên giang hồ, đẩy mạnh vào cửa xe.
Tên giang hồ cố gắng kháng cự, nhưng đã mất hết sức mạnh.
— Thôi, thôi…! — hắn gào lên, giọng nghẹn ngào, ánh mắt lộ ra sự tuyệt vọng.
Khang đứng bên cạnh, mắt dán vào cuộc chuyển giao, đôi chân vẫn vẫn cầm chặt cặp sách, dép móng gót dọp lại trên bùn.
— Cứ để chúng tôi lo, ngươi không còn nơi nào để trốn. — Khang nói ngắn gọn, âm thanh vang lên như một lời khắc nghiệt.
Nữ cảnh sát nén tên giang hồ vào chỗ ngồi, siết chặt dây an toàn. Đèn xe nhấp nháy, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của Khang, lúc nào cũng dằn vặt.
— Rất tử tế các cháu đã giúp đỡ! — cô cảm ơn, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn có nét kiên định.
Trong khi xe lăn bánh rời khởi, người dân hò reo, tiếng vỗ tay tiếp tục không ngớt.
— Cảm ơn! Cảm ơn! — một bà bán trái chuối hét lên, mắt rưng rưng nước mắt hạnh phúc.
Khang nhìn theo chiếc xe, đôi bàn tay sắt của cô cảnh sát vòng lại, nắm chặt.
— Nếu không có các cháu, mình vẫn chỉ còn là một đứa trẻ… — Khang lặng lẽ suy nghĩ, rồi gào lên, “Công lý đã đến!”.
Cả chợ đầu hẻm, từ những gian ngách tối tăm đến quầy bán đồ ăn nhanh, đều hòa một tiếng vỗ tay đồng thanh, không gian tràn ngập hơi ấm của niềm tin.
— Tránh ra! Ngay bây giờ, ngươi đã bị bắt! — tiếng hú của đám đông hòa cùng tiếng còi xe, khép lại khoảnh khắc chiến thắng.
Khang ngồi trên sân, lưng tựa vào bức tường gạch cũ, hít một hơi dài để hàn gầm lại nhịp tim. Đôi dép móng gót đã ướt đẫm bùn, nhưng vẫn giữ nguyên vị trí vững chặt trên mặt đất.
Tiếng ồn ào của chợ dần thiu dần, chỉ còn lại những tiếng móc cà phê và tiếng bước chân hối hả của người bán hàng. Một cô gái trẻ, áo dài màu xanh nhạt, xuất hiện từ hàng quầy trái cây, tay cầm một chiếc chai nước mía. Cô cúi xuống, ánh mắt lấp lánh dường như muốn nói gì đó.
— Cậu thật dũng cảm. — cô thì thầm, đưa chai nước cho Khang.
Khang nhận lấy chai, cảm nhận hơi lạnh của nước chạm vào lòng bàn tay. Anh ngẩng lên, ánh mắt dường như vừa rực rỡ vừa đầy suy tư.
— Cảm ơn. — Anh nói, giọng khẽ, nhưng trong đó có một luồng ấm áp lan tỏa.
Cô gái mỉm cười nhẹ, mắt cô nhìn thẳng vào Khang, như đang thấu hiểu một phần nỗi lo của cậu.
— Đừng để bất cứ ai làm cạn kiệt nguồn sức mạnh của mình, nhé? — cô thỉnh thoảng thì thầm, giọng mềm nhưng đầy khích lệ.
Khang nhẹ nhàng nhấp một ngụm, nước mía tràn vào họng, làm anh cảm thấy hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Anh lặng lẽ nhìn ra đất bùn, nở một nụ cười mỏng manh.
— Mình sẽ nhớ lời cô. — Khang đáp, ánh mắt càng sâu hơn, như đang hứa hẹn một tương lai không còn sợ hãi.
Tiếng còi xe cảnh sát vẫn vang vọng xa xa, nhưng không còn gợn lại tiếng la hét “tránh ra! nó tới rồi!” nữa. Cả khu phố dường như thở bập bỗng, để lại một khoảng lặng yên bình.
Cô gái quay lại, bước đi dần vào đám đông, để lại Khang một mình trên sân, nhưng không còn cảm giác cô đơn nữa. Anh ngồi lại, cầm chai nước còn lại, ánh sáng hoàng hôn chiếu qua các gian hàng, tạo nên một dải màu vàng óng ả trên mặt đất bùn.
Khang lặng lẽ suy nghĩ trong vài giây:
— Dẫu chỉ là một chai nước, nhưng nó chứa cả niềm tin. — anh thầm, rồi lại cười khẽ, cảm nhận sức mạnh mới nảy sinh trong trái tim bé bỏng.
Khang đứng dậy, lắc nhẹ chiếc cặp sách cũ trên vai, đôi dép móng gót vẫn còn dính bùn. Ánh hoàng hôn nhuộm sáng những tấm vải rách trên các gian hàng, và ở cuối chợ, một lon sữa rỗng lăn nhẹ giữa bùn.
— Tránh ra! Nó tới rồi! — tiếng la hét vang lên rồi lại lặng đi, như lời cảnh báo cuối cùng.
Một tiếng còi xe cảnh sát kêu rít, và ngay sau đó, một nữ cảnh sát xuất hiện, áo xanh đậm, tay cầm khẩu súng, mắt bắn lên phía quầy trái cây nơi kẻ giang hồ lộ diện đang đe dọa.
— Đừng có dám lại lấy đồ của khách! — Nữ cảnh sát hét, giọng cứng rắn.
Kẻ giang hồ, đầu trọc, áo khoác đen, nở một nụ cười lạnh lùng, nắm chặt tay nắm một thanh gươm cũ. Anh quay sang Khang, ánh mắt như muốn hút hết sức mạnh của cậu bé.
— Nhóc, cậu định làm gì ở đây? — hắn gầm, giọng dày đặc như tiếng sấm.
Khang hít một hơi sâu, nước mía còn lại còn ẩm lạnh trên tay. Anh nhìn thẳng vào mắt kẻ bạo lực, trái tim đập rộn ràng.
— Từ nay, mình sẽ bảo vệ mọi người. — Khang nói, giọng cứng cáp hơn cả tiếng vọng của đồng hồ bờm.
Nữ cảnh sát liếc nhìn Khang, mắt mở to một chút, nhưng không nói gì. Cô nhanh chóng nghiêng súng về phía kẻ giang hồ.
— Đánh nhau thôi, không có chỗ cho kẻ yếu! — cô la, kích động.
Kẻ giang hồ lén kéo thanh gươy, chuẩn bị tấn công. Khang không chần chừ, dùng chiếc cặp sách cũ như một khiên, đẩy mạnh về phía hắn. Cặp sách va chạm vào gươy, tiếng kim loại rơi rụng, khiến kẻ bạo lực mất thăng bằng.
— Đừng có dám! — Khang hét, tiếng của anh vang lên trong không gian chợ, hòa lẫn tiếng reo hò của người qua đường.
Nữ cảnh sát nhanh chóng bắn một phát, viên đạn chạm vào vai kẻ giang hồ, khiến hắn rơi lăn vào bùn. Lon sữa rỗng lăn trượt, lăn dừng lại ngay cạnh chân Khang.
— Đó là tiền chứng minh… rằng mình còn sống! — Khang thốt lên, cười nhẹ, nắm chặt lon sữa.
Tiếng la hét “tránh ra! nó tới rồi!” vang lại, lần này không phải từ kẻ thù mà là từ người dân hối hả chen lấn ra khỏi vòng nguy hiểm. Họ nhìn Khang, đôi mắt lấp lánh niềm tin.
— Cậu… cậu thực sự không phải là người bình thường. — một bà lão đứng gần, giọng run rẩy nhưng tràn đầy cảm kích nói.
Khang cúi đầu, nhấc cặp sách lên, đôi dép móng gót rơi vào bùn nhưng vẫn không trượt. Anh bước ra khỏi chợ, ánh mắt không còn lấp lánh lo âu, mà đầy quyết tâm kiên cường.
— Từ bây giờ, mình sẽ không còn là cậu bé vô danh nữa. — anh tự nhủ, tiếng bước chân vang vọng trên con phố.
Khang rón rét bước ra khỏi chợ, cặp sách cũ lắc nhẹ bên vai, đôi dép móng gót nhúng bùn vẫn còn bám bùn dính trên từng ngón. Ánh nắng chiều rải dài qua những tấm vải rách, chiếu lên khuôn mặt trẻ thơ, làm bật lên một vệt sáng mới trong ánh mắt anh.
Trong làn gió êm, một tiếng trống nhẹ vang lên từ góc chợ, như lời thầm thì của một nền âm thanh khai sinh cho một khởi đầu mới. Người dân dừng lại, mỉm cười, vẫy tay chào Khang, mỗi lời chào là một lời khẳng định rằng anh không còn là “cậu bé vô danh” nữa.
— “Cảm ơn các cụ,” Khang cúi đầu, giọng hài hòa, “Tôi sẽ bảo vệ chợ này như bảo vệ chính mình.”
— “Ngươi đã làm chúng ta tin lại vào cuộc sống,” một bà lão gật đầu, mắt long lanh lệ trong niềm tin.
Tiếng trống tiếp tục dần dần hòa quyện với tiếng chim kêu vang, tiếng xe đạp lăn bánh, tiếng người rao hàng. Khang đi dọc các gian hàng, ánh sáng chiếu lên từng lối đi, rải rác những bóng tối đã bị đuổi khỏi góc phố. Khi anh đến cuối chợ, lon sữa rỗng vẫn nằm lặng lẽ trên bùn, như một chứng tích của cuộc chiến vừa qua, nhưng cũng như một biểu tượng của hy vọng mới.
—
Ánh hoàng hôn dần nhuộm cả con phố màu vàng ấm áp, và Khang đứng lại, nhìn vào khoảng không gian rộng mở phía trước. Trái tim cậu vẫn còn đập hồi hộp, nhưng lần này không còn vì sợ hãi mà vì niềm tin. Anh nhớ lại tiếng la hét “tránh ra! nó tới rồi!” không còn là lời cảnh báo cho kẻ ác, mà là tiếng vang của người dân kêu gọi nhau vượt qua nỗi sợ. Những bước chân nhẹ nhàng của anh trên con đường bùn nhầy lúc nào cũng nhắc nhở rằng, mỗi vết bùn đều có thể được lau sạch bằng sự kiên quyết và lòng dũng cảm.
Khang hiểu rằng, bảo vệ không chỉ là dùng sức mạnh để đánh bật kẻ thù, mà còn là giữ lấy sự yên bình cho những nụ cười giản dị của người dân. Đôi dép móng gót cũ kỹ, dù còn bám bẩn, giờ đã trở thành biểu tượng của một hành trình chưa kết thúc. Anh cúi đầu nhẹ, chạm vào lon sữa rỗng, cảm nhận hơi lạnh của nó – như cảm giác của một quá khứ đã qua, một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều có thể thay đổi.
Tiếng trống cuối cùng vang lên, không quá to, nhưng đủ để làm lan tỏa một cảm giác hài hoà. Đó là tiếng của sự bắt đầu, của một ngày mới, nơi mà Khang, cùng với những người xung quanh, sẽ cùng xây dựng lại những gì đã mất và đem lại một tương lai bình yên hơn cho chợ đầu hẻm.

