Nữ Sĩ Quaп Mỹ KҺιпҺ TҺườпg Đặc NҺιệm Vιệt Nam – 3 Ngàү Sau PҺảι Trả Gιá Cực Đắt
Buổi huấn luyện liên quân diễn ra tại một căn cứ ᴅã ᴄʜɪếɴ ở Đông Nam Á, giữa cái ɴắɴɢ ɢᴀʏ ɢắᴛ ᴠà ᴍùɪ đấᴛ ᴋʜô ɴɢᴀɪ ɴɢáɪ. Đây là chương trình trao đổi ᴋỹ ɴăɴɢ ᴛáᴄ ᴄʜɪếɴ ɢɪữᴀ ʟựᴄ ʟượɴɢ đặᴄ ɴʜɪệᴍ Việt Nam và một đơn vị tinh nhuệ đến từ Mỹ.
Người chỉ huy phía Mỹ là đại úy Amanda Wright, 𝟹𝟸 ᴛᴜổɪ, tốt nghiệp học viện ǫᴜâɴ sự danh tiếng, từng tham gia nhiều chiến dịch ở Trung Đông. Amanda ᴄᴀᴏ ʀáᴏ, ᴛóᴄ ᴠàɴɢ ʙᴜộᴄ ɢọɴ, áɴʜ ᴍắᴛ sắᴄ ʟạɴʜ, ᴍᴀɴɢ ᴛʜᴇᴏ sự ᴛự ᴛɪɴ ɢầɴ ɴʜư ᴛᴜʏệᴛ đốɪ.
Khi đoàn đặc nhiệm Việt Nam tiến vào khu tập kết, Amanda liếc nhìn nhanh, rồi quay sang sĩ quan phụ tá, nói nhỏ nhưng không đủ nhỏ để người khác không nghe thấy:
— Đây sao? Tôi tưởng đặc nhiệm Việt Nam phải… khác chứ.
Một vài ʙɪɴʜ sĩ ᴍỹ ᴋʜẽ ᴄườɪ.
Đội trưởng phía Việt Nam là thiếu tá Trần Minh Khang, dáng người ʀắɴ ʀỏɪ, ɢươɴɢ ᴍặᴛ sạᴍ ɴắɴɢ, áɴʜ ᴍắᴛ ᴛʀầᴍ ᴛĩɴʜ. ᴀɴʜ ᴋʜôɴɢ ᴘʜảɴ ứɴɢ, ᴄʜỉ ᴋʜẽ ɢậᴛ đầᴜ ᴄʜàᴏ ᴛʜᴇᴏ ɴɢʜɪ ᴛʜứᴄ.
Buổi huấn luyện đầu tiên là vượt chướng ngại vật rừng rậm trong thời gian giới hạn. Amanda đứng khoanh tay, nhìn đội Việt Nam ᴋʜởɪ độɴɢ, ɢɪọɴɢ ᴍỉᴀ ᴍᴀɪ:
— Hy vọng các anh quen với điều kiện này. Nếu không, tôi có thể xin rút ngắn bài cho “ᴘʜù ʜợᴘ ᴛʜể ᴛʀạɴɢ”.
Thiếu tá Khang ʙìɴʜ ᴛʜảɴ:
— Cảm ơn đại úy. Chúng tôi quen rồi.
Kết quả khiến nhiều người sữɴɢ sờ.
Đội Việt Nam ʜᴏàɴ ᴛʜàɴʜ ʙàɪ ᴠượᴛ ʀừɴɢ ɴʜᴀɴʜ ʜơɴ đội Mỹ gần 7 phút. Không một tiếng ʜò ʀᴇᴏ, không một cử chỉ ăn mừng. Họ chỉ lặng lẽ tập hợp đội hình, chờ lệnh tiếp theo.
Amanda ᴄᴀᴜ ᴍàʏ. Bà không nói gì, nhưng ánh mắt đã khác.
Ngày thứ hai là bài mô phỏng ɢɪảɪ ᴄứᴜ ᴄᴏɴ ᴛɪɴ ʙᴀɴ đêᴍ. Lần này, Amanda trực tiếp chỉ huy đội Mỹ, còn đội Việt Nam được phân vai hỗ trợ.
Trước giờ xuất phát, Amanda ʟạɴʜ ʟùɴɢ nói với thiếu tá Khang:
– Hy vọng các anh đừng làm chậm tiến độ. Tác chiến hiện đại không dựa vào bản năng.
Thiếu tá Khang đáp ngắn:
– Tác chiến thật… không cho phép sᴀɪ sóᴛ.
Đêᴍ xᴜốɴɢ.
ᴛʀᴏɴɢ ʀừɴɢ ᴛốɪ, ʜệ ᴛʜốɴɢ ʟɪêɴ ʟạᴄ ᴄủᴀ độɪ ᴍỹ ʙấᴛ ɴɢờ ɢặᴘ ᴛʀụᴄ ᴛʀặᴄ. ᴍộᴛ “đốɪ ᴛượɴɢ ɢɪả địɴʜ” ᴛʜᴏáᴛ ᴋʜỏɪ ᴠòɴɢ ᴠâʏ. ᴛìɴʜ ʜᴜốɴɢ ʙắᴛ đầᴜ ʀốɪ ʟᴏạɴ….
…..Quý độc giả xem tiếp nội dung dưới phần bình luận, chọn “Tất cả bình luận”
Tiếng gầm mạnh của máy bay phản lực vang lên, rồi dần im lặng khi cánh máy hạ hạ. Máy bay hạ cánh trên bãi cắm trại, tiếng bánh xe cào cọt kẹt vang trong không gian rừng rậm.
Thiếu tá Trần Minh Khang mở cửa tủ hành lý, kéo ra bộ balo và thiển lộ dàn thiết bị nhẹ cân. Anh thở nhẹ, mắt lướt nhanh qua vùng đất rộng mở, những cột gỗ đã được dựng sẵn, dấu hiệu của một khu vực tạm thời nhưng kịch tính.
— Đầu tiên, dựng trại, rồi mới đánh giá môi trường. — Khang tự nhủ, giọng thầm trong đầu, nhưng âm vang ra ngoài là tiếng gió thổi qua các tán lá.
Đại úy Amanda Wright đứng bên cạnh một nhóm lính Mỹ, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của đội Việt Nam. Cô nghiêng đầu, nở một nụ cười kiềm chế, rồi quay sang sĩ quan phụ tá Mỹ.
— Xem kìa, chúng ta sẽ có đồng minh thật sự ở đây. — Amanda nói, giọng thanh nhưng không che giấu được chút thách thức.
Sĩ quan phụ tá đáp lời nhanh gọn:
— Đúng rồi, nhưng họ phải chứng minh được mình xứng đáng.
Thiếu tá Khang đặt bộ giáp và súng trường lên mặt đất, rồi cẩn thận xếp chúng thành một vòng tròn bảo vệ. Anh nhìn quanh, cảm nhận không khí nặng nề của sự chờ đợi.
— Các anh, tạm thời chúng ta sẽ dựng lều 2 tầng, mỗi đội 5 người, và dựng một vị trí quan sát phía bắc. — Khang hướng dẫn, giọng điệu chắc chắn, đôi mắt lấp lánh sự quyết tâm.
Một binh sĩ Mỹ, người đầu tiên tiến lại gần, nghiêng mình phía trước, mắt thẩm định từng chi tiết của balo và vũ khí.
— Các anh chuẩn bị cho mưa? — anh hỏi, giọng có chút mỉa mai.
Khang đáp nhanh, không để lãng phí thời gian:
— Khi mưa rừng, chúng ta sẽ không chỉ sống; chúng ta sẽ thắng.
Amanda đột ngột lên tiếng, giọng cô chua chát một chút:
— Hãy nhớ, nếu các anh không giữ trật tự, đội chúng tôi sẽ phải can thiệp.
Khang gật đầu, ánh mắt lấp lánh ánh sao quyết tâm.
— Đã rõ. — anh trả lời ngắn gọn, rồi đưa tay cho một trong các binh sĩ Mỹ, người đang cầm ống phát tín hiệu. Hai tay chạm nhau trong giây phút ngắn gọn, nhưng có thể cảm nhận được một luồng điện nhấp nhô giữa họ, như lời nhắc nhở về một cuộc đấu trí sắp tới.
Sau đó, Khang chỉ đạo:
— Bây giờ, mở lều. Ai làm nhanh, sẽ được giữ vị trí cao nhất.
Tiếng giày dép của lính Mỹ chạm đất, tiếng thắt dây giày, và tiếng bật nổ nhẹ của các bộ dụng cụ khi mở lều vang lên. Bầu không khí dần trở nên hỗn loạn, nhưng cũng đầy năng lượng.
Trong lúc các binh sĩ đang nỗ lực lắp ráp, Sĩ quan phụ tá Mỹ khẽ thở dài, nhìn Amanda:
— Đúng là họ nhanh hơn năm phút so với chúng ta trong vòng đầu.
Amanda không trả lời, mắt cô dõi theo Khang, như đang tìm kiếm một dấu hiệu để quyết định bước tiếp theo.
Khang, trong lúc đặt chiếc lều cuối cùng, nghĩ ngắn gọn:
— Đã đến lúc chứng tỏ mình.
Tiếng rừng vang lên tiếng chim hót, hòa cùng tiếng súng bắp treo và tiếng la hét của binh sĩ khi một cây gỗ lớn đổ sập ngay cạnh lều, tạo nên một khoảnh khắc hỗn loạn, nhưng cũng là một lời nhắc nhở mạnh mẽ: cả hai bên đều đang đứng trên bờ vực của sự thách thức, và chỉ có sức mạnh, trí tuệ và quyết tâm mới có thể kéo họ qua.
Amanda đứng dưới cột cờ Mỹ, ánh sáng mặt trời chiếu lung linh trên dải vải đỏ xanh. Cô gạt tay chào, giọng lạnh lùng vang lên:
— Các anh đã chuẩn bị chưa?
Khang đưa mắt lên, ánh nhìn kiên quyết, không để bất kỳ nghi ngờ nào lóe lên.
— Đã sẵn sàng, đại úy.
Amanda lắc đầu nhẹ, mắt cô dõi theo các binh sĩ đang xếp hàng, cô thở dài một hơi, rồi quẹt tay chỉ về phía bắc, nơi vị trí quan sát đang được dựng.
— Hệ thống liên lạc của các anh vẫn ổn chứ?
Khang nghiêng người về phía cô, nụ cười lạnh lùng hiện lên.
— Đã kiểm tra. Nếu bị gián đoạn, chúng tôi sẽ chuyển sang tín hiệu ánh sáng.
Amanda nhếch mép cười, như muốn thách thức.
— Thế thì chúng ta sẽ xem ai nhanh hơn.
Sĩ quan phụ tá Mỹ, đứng bên cạnh Amanda, gọi lên mic:
— Đội Việt Nam, chuẩn bị chạy thử nghiệm thời gian.
Tiếng chuông báo hiệu vang lên, Khang nhấn nút khởi động đồng hồ tích hợp trên đồng hồ đeo tay. Anh tung ra lệnh:
— Bắt đầu!
Các binh sĩ Việt Nam bật cầm pháo, chạy nhanh tới dãy cột băng, trong khi đội Mỹ còn đang gỡ rối thiết bị. Tiếng bước chân hòa lẫn tiếng vỗ tay vang dậy từ các quan sát viên.
Khang nhìn đồng hồ, mắt lấp lánh sức tự tin.
— 7 phút— anh thầm nghĩ, “Họ sẽ không còn thời gian để phản công.”
Amanda gật đầu, đặt tay lên trái tim, nói thầm:
— Đúng, nhưng chúng ta chưa hết trò.
Một tiếng bíp báo từ bộ thu tín hiệu Mỹ đột ngột vang lên, hệ thống liên lạc bỗng ngừng. Đèn xanh lập tức chuyển sang màu đỏ.
— Hệ thống đã bị cắt! — Sĩ quan phụ tá la lên, nhìn Amanda với ánh mắt hoang mang.
Amanda quay sang Khang, giọng cô lạnh hơn.
— Các anh có muốn thử sử dụng thiết bị của chúng tôi không?
Khang nở nụ cười mỉm, trả lời nhanh gọn.
— Đã sẵn sàng, đại úy.
Anh đưa cho cô một bộ thu tín hiệu di động, vừa nhận được rồi vừa mở ra một kênh giao tiếp riêng. Tiếng nói của anh vang lên trong không gian:
— Đội Việt Nam, giữ vị trí, không để lộ vị trí quan sát.
Amanda nhìn đồng hồ của mình, đồng thời ghi nhận thời gian còn lại. Cô thở dài, nhìn vào mắt Khang, ánh mắt dường như đang muốn khẳng định một lời thách thức cuối cùng.
— Được, chúng ta sẽ chứng minh ai là người nhanh hơn.
Tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng gió thổi qua cành cây, và mọi người đều cảm nhận được áp lực của giây phút quyết định.
Amanda chỉ tay mạnh mẽ về phía đông, nơi ánh nắng xuyên qua tán lá rực rỡ.
— Đội Mỹ, vị trí ở phía đông. Đừng trễ, không được lầm lỗi! — cô tuyên bố, giọng vang lở qua tiếng rừng.
Khang lặng lẽ gật đầu, mắt nhìn thẳng vào bản đồ địa hình.
— Đội Việt, chúng tôi sẽ chiếm vị trí phía tây. — anh trả lời, giọng điềm tĩnh nhưng đầy quyết tâm.
Sĩ quan phụ tá Mỹ bước tới, đặt một bộ GPS cầm tay lên bàn.
— Đèn xanh, thời gian bắt đầu đồng hồ. — anh bật công tắc, ánh sáng xanh lấp lánh.
Amanda quay sang Khang, ánh mắt lạnh như sắt.
— Các anh không được sai lầm. Nếu có gì xảy ra, báo ngay.
Khang nhắm mắt trong chốc lát, suy nghĩ nhanh: “Chúng tôi sẽ không để họ có cơ hội sửa sai.” Anh quay sang binh sĩ, giơ tay lên, ra lệnh:
— Di chuyển! — tiếng hò reo vang dội, các chiến binh Việt lung tung xuống rừng, đạp nhanh vào dải sương mù dày đặc.
Đội Mỹ, mặc áo ngụy trang, kéo cánh máy quét về phía đông, tiếng động cơ gầm rú cắt không gian yên tĩnh.
Tiếng đồng hồ tích tắc, nhưng đột ngột một tiếng bíp vang lên; thiết bị liên lạc của đội Mỹ chói lục.
— Hệ thống đã bị cắt! — phụ tá la lên, giọng đầy hoảng loạn.
Amanda rít lên, mắt nhìn Khang, giọng cô cắt gọt:
— Các anh muốn dùng thiết bị của chúng tôi không?
Khang mỉm cười lạnh, kéo ra bộ thu tín hiệu di động đã được chuẩn bị. Anh bật kênh riêng, tiếng nói vang trong tai:
— Đội Việt, giữ vị trí, không để lộ quan sát.
Amanda quay sang đồng hồ, lắng nghe tiếng tích tắc dần dần chậm lại. Cô thở dài, môi khẽ cười:
— Được, chúng ta sẽ chứng minh ai là người nhanh hơn.
Trong khi đội Mỹ cố gắng khắc phục liên lạc, Khang ra lệnh:
— Tiến lên, không dừng! — các binh sĩ Việt tăng tốc, lỗ mồi của họ nhanh hơn 7 phút so với đội Mỹ, như một cơn gió thổi qua rừng rậm.
Amanda nhìn đồng hồ, nhận thấy thời gian còn lại giảm dần, cô thầm nghĩ: “Chưa hết trò.”
Tiếng bíp cuối cùng vang lên, dấu hiệu kết thúc. Đèn đỏ bùng lên, báo hiệu thời gian đã hết. Cả hai bên đồng thời dừng lại, mắt nhìn nhau qua tán lá, không lời nhưng đầy sự thách thức.
Tiếng còi báo hiệu vang lên, tiếng vang của đồng hồ dừng lại như một nhịp tim bứt phá.
— Đừng dừng! — Khang thổi còi, giọng cắt gọt, âm thanh cắt ngang không gian rừng rậm.
Các binh sĩ Việt, đôi mắt lấp lánh quyết tâm, bật chạy vào đường hầm bụi cây, sương mù dày đặc bao phủ chân họ.
“Rất nhanh, không chậm!” Khang la, mắt họa đèn pin chiếu lên những cột gỗ mục.
Đội Mỹ, vẫn còn lưỡng lự, tốc độ chậm rãi như những con rùa lặng lẽ. Phụ tá Mỹ hắt hơi, nhìn đồng hồ tiêu hao từng giây.
— Cứ giữ tốc độ, chúng ta sẽ không thua, — anh thở dài, tiếng nói lẫn trong tiếng rì rào của gió.
Khang đẩy mạnh, đưa đầu đội qua một rào cản cao bằng gỗ và dây leo. “Nào, qua! Không cho phép chướng ngại vật cản bước!”
Một tiếng nứt vỡ vang khi thanh gỗ bị đập, bụi mây lơ lửng sau lưng họ. Họ lướt qua khóm rừng, chân dập dìu trên lớp lá úng ướt.
Trong khi đó, Amanda, vẫn đứng trên vị trí phía đông, mắt dán vào màn hình đồng hồ, lặng lẽ ghi nhận khoảng cách.
— Đội Việt đang tiến tới, thời gian cắt ngắn hơn 7 phút, — cô thầm nghĩ, nụ cười lạnh nhạt nở ra.
Khang quay đầu, nhìn lại một thời khắc— hình ảnh đồng hồ đỏ bừng, ánh sáng màu xanh lạ của bộ thu tín hiệu Việt Nam vẫn đang rung lên.
“Tiếp tục!” anh hét lên, kéo ngay một binh sĩ bị trượt chân. Đôi chân chạm đất, cột sắt gãy vụn dưới lực đẩy.
Tiếng gầm rú của máy phát âm thanh hắt dần, âm thanh của viên đạn ánh sáng trên điện tử, và tiếng thở hổn hển của những chiến binh.
Phụ tá Mỹ cố gắng khôi phục liên lạc, tay lúi loáng trên nút bấm, nhưng cuộc đua đã quay sang phía bên kia.
— Chúng ta không thể để họ thắng, — Amanda nói, giọng cô nghiến răng, mắt cô dài dần vào bóng rừng.
Khang không trả lời, chỉ tăng tốc, tiếng giày dậm đất vang dày. Đội Việt bứt tốc qua một con suối lầy, nước bắn lên mặt, một phần mồ hôi mắt họ lộ rõ bởi ánh sáng lờ mờ của đèn pin.
“Đánh dấu vị trí! Không để lại dấu vết!” Khang hô, khi họ cắt qua một vòng cây lớn, làm chạm phải những cành cây khô bên trên.
Một đám mây bụi bốc lên, che khuất ánh sáng, nhưng tiếng thở dốc của Khang và đồng đội vang lên như tiếng pháo bông.
Ở phía xa, đồng hồ của đội Mỹ vẫn đang kẹt lại, giá trị thời gian âm ỉ dần, một nốt trầm thấp.
Khang dừng lại một khoảnh khắc, hít thở sâu, nhìn về phía trước — vị trí mục tiêu đã gần hơn bao giờ hết.
— Chúng ta đã tới được đích, — anh thở phào, mắt lấp lánh quyết tâm.
Đội Việt dừng, ánh sáng từ đèn đầu của họ chiếu lên đồng hồ rỗng, hiển thị khoảng thời gian còn lại, chỉ còn vài giây.
Tiếng còi cuối cùng vang lên, báo hiệu thời gian đã hết, nhưng hình ảnh Khang và binh sĩ đang đứng trước cột cờ Việt Nam, cờ reo vang trong gió, đã in sâu vào không gian.
Cả hai đội, dù đứng ở những phía đối lập, đều nín thở, mắt nhìn nhau qua tán lá, trong tiếng rừng dường như vang vọng một lời thách thức không lời.
Tiếng thở hổn hển của đội Mỹ vang lên, khi họ lao vào đoạn cuối của hành lang bùn. Trước mắt họ, một cột vú khổng lồ bằng giấy bìa cứng được dựng lên giữa lối đi, đủ rộng để chặn mọi bước chân.
— Đừng… không chạy được nữa! — một binh sĩ Mỹ hét lên, tay cầm đèn pin run rẩy, ánh sáng lơ lửng trên bề mặt nhũn nhừ của “cột”.
Amanda Wright đứng bên cạnh, mắt cô dán chặt vào chướng ngại vật, môi môi nhăn lại thành một vòng khép. Cô liếc nhìn đồng hồ, thấy thời gian đang trôi nhanh hơn bao giờ hết.
— Cái quái gì vậy! — cô lên tiếng, giọng cô run rẩy vì lo lắng, không phải cười.
Sĩ quan phụ tá Mỹ cố gắng kéo dây cáp liên lạc, nhưng tiếng kêu lạ của cột vú khiến hệ thống rối loạn lại, sóng âm thanh liên tục vang lên như tiếng vọng của một tiếng kêu “Bạn muốn gì?”.
— Kéo lên! — Amanda hô, cố gắng làm cho đội mình không dừng lại, nhưng lúc nào cũng thấy ánh mắt cô ánh lên một nỗi lo ngấn sâu.
Trần Minh Khang, đang quan sát từ phía rừng rậm, nhận thấy sự bối rối của đội Mỹ. Anh thở dài, ánh mắt dầm lại, rồi quay sang đồng đội Việt: “Đừng để họ mất tinh thần, tiếp tục di chuyển quanh chướng ngại vật.”
Đội Việt, dù đã về đích, vẫn kiên quyết tiến về phía cột vú, tìm một lối vòng quanh. Người lính thứ ba của đội Mỹ, quỳ gối trên bùn, lắc đầu:
— Không thể vượt qua! — anh ném lời than vãn, gió thu hút mùi đất ẩm ướt.
Amanda tính nhanh thời gian còn lại, cảm giác thất vọng dâng lên như một đợt sóng. Cô nở một nụ cười gượng gạo, nhưng ánh mắt cô liếc qua Khang, thấy người Việt băng qua cột vú bằng một cú đẩy mạnh.
— Định mệnh không cho chúng ta thuận lợi, nhưng chúng ta vẫn phải cố gắng. — Amanda thốt lên, tiếng cô áp đảo tiếng gió, tự nhủ trong lòng: “Không để họ thắng.”
Sĩ quan phụ tá Mỹ cố gắng khởi động lại hệ thống liên lạc, ngón tay run rẩy chạm vào nút bấm cuối cùng. Đèn xanh chập chờn, tín hiệu dần hồi phục.
— Cứ giữ tốc độ, chúng ta sẽ không thua! — anh cố gắng truyền lại lời động viên, giọng anh vang lên trong không gian bão hòa mùi bùn.
Khang đứng yên, mắt dán vào cột vú, suy nghĩ nhanh: “Chúng ta không bị cản trở bởi hình thể, mà bởi tâm hồn.” Anh ra lệnh cho hai người lính bên trái xé bỏ cây sậy, tạo đường rẽ.
Đội Mỹ, thở hổn hển, bám vào nhau, cố gắng vượt qua. Một người cầm dù, một người đẩy tay, mọi người cùng nhau vươn lên, đạp xuống cột vú, khiến nó lắc lắc rồi sụp đổ thành đống giấy vụn.
— Đủ rồi! — Amanda hét lên, ánh mắt mở rộng, lòng cô vừa ngập tràn lo lắng vừa có hồi hộp. Họ nhìn thấy thời gian còn lại chũm chũm như những con mắt nhấp nháy.
Tiếng còi vang lên lần cuối, đánh dấu khoảnh khắc quyết định. Đội Mỹ, mặc dù đã vượt qua chướng ngại vật, vẫn chầm chậm dừng lại, nhìn về phía rừng nơi Trần Minh Khang đứng, ngưỡng mộ sự kiên cường.
Trong không khí dày đặc của tiếng rừng, một cảm giác nặng nề và hy vọng đồng thời lan tỏa, mở ra bước tiếp theo cho cuộc đua sinh tử.
Tiếng lá khẽ xào xạc dưới chân, Khang nhanh chóng dẫn đội qua vòng dây cáp rối rắm, mắt anh dõi theo từng đường thắt. Anh rút dao gấp trong túi áo, cắt đôi dây một cách quyết liệt, tiếng kim dao cắt kim loại vang lên rắc rối nhưng rõ ràng.
“Cắt nhanh hơn, không có thời gian để do dự!” Khang thốt lên, giọng đầy quyết tâm. Anh nhìn sang người lính thứ ba, người đang lùi lại vì ngập trong bụi rậm.
“Đã tới!” anh giơ cao tay, ánh sáng lờ mờ của đèn pin Mỹ phản chiếu trên mặt cây cối, khiến cả đội lại vang lên tiếng reo hò nhẹ, như một làn sóng thắng lợi lan tỏa trong không gian nghẹt thở.
Đại úy Amanda Wright, đứng ở lối ra của khu rừng, không thể không chú ý đến tiếng hò của đội Việt. Hệ thống liên lạc của đội Mỹ vẫn còn bị gián đoạn, đèn báo xanh chập chờn, khiến cô cảm thấy lo lắng hơn bao giờ hết.
“Sĩ quan phụ tá, kiểm tra lại tín hiệu! Chúng ta không thể để họ vượt qua hết thời gian!” Amanda la lên, giọng cô căng thẳng, đôi mắt dán chặt vào đồng hồ trên tay.
Sĩ quan phụ tá Mỹ vội vàng bấm nút, nhưng tín hiệu vẫn chưa hồi phục. “Hệ thống vẫn còn bị nhiễu, chúng ta phải chờ!” anh trả lời, giọng run rẩy do áp lực.
Khang không chờ đợi. Anh chỉ đạo người lính bên trái phá bỏ lớp tàn cây, mở ra một lối hẹp nhưng vẫn đủ rộng cho cả đội đi qua. “Nối tiếp! Đừng dừng lại!” anh hô, ánh mắt bốc lửa, tư duy nhanh gọn: “Không có chướng ngại nào cản được chúng ta.”
Tiếng rì rầm của lá dày dội trong không gian, hòa lẫn tiếng thở hổn hển của người Mỹ. Đột nhiên, một tiếng kêu rít vang lên từ phía phía sau, báo hiệu rằng đội Mỹ đã nhận ra vị trí của đội Việt.
“Đánh bại họ trước khi họ chạm đích!” Amanda hét lên, cố gắng khơi dậy tinh thần đồng đội, mắt cô hé lên một tia hi vọng ngỡ ngàng khi nhìn thấy đồng đội mình vẫn còn đang cố gắng.
“Chúng ta đã nhanh hơn bảy phút!” một thành viên trong đội Việt thốt lên, giọng vang lên giữa tiếng lá xào xạc, khắc họa sự khác biệt thời gian rõ ràng. “Hãy giữ tốc độ, không để họ bắt kịp!”
Sĩ quan phụ tá Mỹ, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nắm chặt tay vào bộ điều khiển, cố gắng phục hồi liên lạc. “Nếu không thể… chúng ta sẽ mất lợi thế rồi!” anh thở dài, lòng chán nản hiện rõ.
Khang, mắt vẫn dán vào con đường phía trước, lặng lẽ suy ngẫm: “Chỉ còn một chặng ngắn, rồi sẽ có đích.” Anh hạ tay, nhẹ nhàng cầm tay đồng đội, truyền cho họ sức mạnh vô hình.
“Tiến lên! Chúng ta đã vượt qua mọi bẫy, không có gì có thể cản trở!” Khang hô, tiếng anh vang vọng trong rừng rậm, dường như thổi bùng lên một ngọn lửa quyết tâm trong tim mỗi người.
Đội Việt, nhờ sự lãnh đạo quyết đoán của Khang, đã hoàn thành phần thử nghiệm nhanh hơn đội Mỹ bảy phút, trong khi hệ thống liên lạc của Mỹ vẫn còn lắc lư. Trên khu rừng rậm này, tiếng reo hò và tiếng rì rầm hòa quyện, mang theo cảm giác chiến thắng đang dần lan tỏa.
Amanda đứng trước bảng trắng, tay cầm phấn trắng cầm hầu hồn, viết từng con số một cách cẩn thận. “Thời gian của các anh nhanh hơn 7 phút,” cô nói, giọng cô lạnh như sắt, ánh mắt không hề mềm mại.
“Sĩ quan phụ tá, ghi lại,” Amanda ra lệnh, mắt cô lướt qua bảng, nơi các con số đã hiện ra: 28:35 – 35:42.
Sĩ quan phụ tá Mỹ gật đầu, nhanh chóng đưa bút vào sổ ghi chép, nhưng tay anh còn run. “Đã xong,” anh đáp, giọng nghẹn ngào.
Khang nhìn lên, trái tim đập rộn ràng. *Chắc mình đã làm được điều kỳ diệu*, anh nghĩ, nhưng giọng anh vẫn bình tĩnh. “Cảm ơn, Đại úy. Đội chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Amanda không đáp lại ngay, cô dừng lại, nhìn Khang một lúc lâu, rồi liếc qua đồng đội Mỹ đang lặng lẽ thu dọn thiết bị. “Các anh đã vượt qua mọi chướng ngại. Các anh đang là minh chứng cho sự kiên định của đội Việt Nam.”
Một tiếng cười khẩy thoát ra từ một lính Mỹ, nhưng ngay lập tức bị Amanda dập tắt. “Đừng để cảm xúc chi phối,” cô thốt, mắt cô khắc khoải vào đồng hồ trên tay, “Chúng ta phải học hỏi từ nhau, không phải chỉ tranh tài.”
Khang khẽ gật đầu, hơi thở dồn lại. *Cô đang thừa nhận thắng lợi của chúng tôi, nhưng cũng đặt một lời cảnh báo*, anh suy nghĩ.
Sĩ quan phụ tá Mỹ đứng dậy, nhìn quanh, rồi bước tới Amanda. “Thưa Đại úy, chúng tôi sẽ lập tức khắc phục hệ thống liên lạc. Điều này sẽ không xảy ra lần nữa.”
Amanda quay sang anh, môi cô khẽ khép lại. “Hy vọng vậy. Bây giờ, chúng ta sẽ kết thúc buổi tập và chuyển sang đánh giá chi tiết.”
Cánh cửa khoang huấn luyện mở ra, tiếng gió thổi vào khiến lá cây rơi nhẹ rơi trên sàn. Đội Việt Nam và đội Mỹ từng bước rời khỏi khu vực, nhưng ánh mắt Khang vẫn không rời khu rừng đã chứng kiến cuộc đua.
“Chúng tôi sẽ chuẩn bị cho ngày tiếp theo,” Khang nói, giọng anh kiên quyết, “và sẽ không để bất kỳ yếu tố nào cản trở chúng tôi.”
Amanda gập lại bảng, xóa hết con số, rồi nhìn lên, ánh mắt cô dường như thấu suốt mọi suy nghĩ. “Hãy nhớ, mỗi giây đều là bài học.”
Tiếng bước chân dần xa dần, tiếng thở hổn hển hòa lẫn tiếng cừu xào xạc, để lại một không gian yên lặng, đầy sức nặng của sự so sánh và quyết tâm.
Khang dừng lại, chân chạm vào đống lá khô, hơi thở dồn lại trong lặng thinh.
“Đây là chỉ tiêu, không phải để khoe,” anh khẽ thầm thì, giọng nghẹt, mắt cúi xuống tới đôi giày ướt mồ hôi.
Amanda đứng bên cạnh, ánh mắt cô không còn sắc lạnh mà nhuốm một màu xám buồn. Cô không đáp lời, chỉ để tay chạm nhẹ vào cuốn sổ đã ghi lại thời gian, rồi thả mắt nhìn xa về phía rừng rậm nơi tiếng gió vẫn thổi qua lá.
“…”
Sĩ quan phụ tá Mỹ lặng lẽ thu dọn thiết bị, nhưng mỗi động tác của anh cũng chẳng còn rực rỡ như lúc đầu.
Khang ngước lên, nhìn Amanda một lần cuối, cảm nhận được nỗi buồn trầm tư hòa lẫn trong ánh mắt cô.
“Chúng ta đã học được gì rồi, Đại úy?” anh hỏi, giọng lặng như tiếng rì rào trong rừng.
Amanda không nói gì, chỉ nhíu mày, thở dài nặng nề. Cô quay đầu, bước ra khỏi khu vực tập luyện, để lại bóng dáng cô và Khang đứng một mình giữa những tán cây chập chờn.
Thời gian trôi qua, tiếng lá xào xạc dường như vang lên thành nhịp tim chậm rãi, hòa quyện với tiếng thở dở hơi của họ.
Khang cúi đầu lần cuối, ánh sáng mặt trời cuối chiều chiếu lên mặt đất, tạo ra một vệt sáng le lói trên lối rẽ.
Amanda quay lại, ánh mắt cô chợt lấp lánh một tia hối tiếc. “Cứ giữ vững chỉ tiêu,” cô thì thầm, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Khang gật đầu, bước ra khỏi bức tường rừng, để lại sau lưng tiếng gió và tiếng thở của sự quyết tâm chưa tắt.
Amanda đứng trên đỉnh đồi, ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu lên khuôn mặt cô, giọng cô vang lên quyết liệt:
— “Bạn sẽ tiêm vũ khí tấn công vào vị trí mục tiêu, chúng tôi sẽ hỗ trợ!”
Khang nắm chặt ống tiêm, mắt luôn quay về phía rừng rậm, ánh mắt thận trọng không hề lấp.
— “Đã sẵn sàng, Đại úy,” anh đáp, giọng thấp nhưng chắc nịch.
Sĩ quan phụ tá Mỹ nhanh chóng kiểm tra thiết bị, nhưng tiếng rì rầm của bộ thu sóng bất ngờ ngắt quãng.
— “Hệ thống liên lạc của chúng tôi… bị gián đoạn!” – ông la lên, tay vặn nút gấp gáp.
Amanda lắc đầu, không để cho khoảnh khắc ấy làm suy yếu quyết định.
— “Không có tín hiệu, nhưng chúng ta vẫn tiến. Khang, đích là khu vực 73, vào 5 giây.”
Khang thở sâu, cảm nhận hơi ẩm trong không khí buổi sáng, nhấn nút kích hoạt chế độ tự động tiêm. Đèn LED trên ống tiêm xanh lơ nhấp nháy, báo hiệu sẵn sàng.
— “Bạn chắc chắn sẽ không bị phát hiện?” – Amanda hỏi, đôi mắt cô dõi theo mọi chuyển động của đồng đội.
— “Mưa sẽ che lấp tiếng bước chân, và chúng ta nhanh hơn 7 phút so với đội Mỹ,” Khang trả lời, suy nghĩ nhanh: *Chúng ta có lợi thế tốc độ.*
Tiếng động cơ của chiếc xe địa hình bắn sóng hỗ trợ vội vã dừng lại, tạo ra một làn âm thanh dày đặc, như một lớp màn che cho nhiệm vụ.
Khang tiến về phía mục tiêu, mỗi bước chân vững chãi trên lớp lá úa, tay vẫn giữ chắc ống tiêm. Khi tới vị trí chỉ định, anh dừng lại, cúi người, thả đầu kim vào lỗ mục tiêu, đồng thời nhấn nút “phát” trên thiết bị.
— “Bắt đầu giờ!” – tiếng báo động nhẹ vang lên từ bộ định vị.
Mưa rơi dày đặc hơn, tiếng giọt nước đập mạnh vào tán lá, làm mờ đi mọi tiếng ồn xung quanh. Khang cảm nhận hơi thở gấp gáp, dòng máu dồn về tim, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
— “Tiêm thành công!” – anh thốt lên, không để cho bất kỳ giây phút nào trôi qua.
Amanda qua tai máy nghe tiếng xác nhận, khuôn mặt cô bật lên một nụ cười ngắn ngủi, dù không thể thấy được dưới ánh sáng mờ.
— “Rốt cuộc, chúng ta đã làm được. Hãy chuẩn bị rút lui, hệ thống sẽ tự động ngắt liên lạc sau 30 giây.”
Khang gập ống tiêm lại, nhanh chóng quay lại phía đội, khi chiếc xe địa hình đã bật đèn xanh rực rỡ, chuẩn bị di chuyển ra khỏi khu rừng.
Những tia nắng cuối cùng xuyên qua mây, chiếu lên đám lá ướt, tạo nên một bức tranh lấp lánh, như lời hứa của một ngày mới chưa tàn.
Khang quét mắt nhanh qua lớp lá ướt, nhìn thấy binh sĩ Việt đang đứng chờ phía dưới, tay cầm thiết bị truyền tin cũ kỹ. Anh tiến tới, bước chân không rớt tiếng trên nền đất mềm.
— “Không mất thời gian, dùng thiết bị này ngay bây giờ,” Khang nói, giọng trầm đầy quyền uy, mắt lảng tránh những khoảng tối.
Binh sĩ ngẩng lên, mắt kiên định, côđi nắm chặt tay cầm.
— “Đã sẵn sàng,” binh sĩ đáp, giọng thanh thoát nhưng không hề lưỡng lự.
Khang nhanh chóng gắn bộ phát tín hiệu vào ống tiêm, các đèn LED lập tức bừng sáng màu xanh lam, âm thanh phát ra là tiếng kêu ngắn gọn, hơi vang lên trong không gian ẩm ướt.
— “Kết nối lại, ngay bây giờ chúng ta sẽ truyền tin tới đội Mỹ. Đừng để bất kỳ giây phút nào trôi qua,” Khang bảo, mắt liếc sang phía sơ đồ chiến thuật trên bãi đá.
Binh sĩ thực hiện thao tác nhấn nút đồng thời, một luồng sóng điện tử lướt qua tán lá, ánh sáng nhấp nháy như cơn lửa trong sương.
— “Tín hiệu đã phát,” binh sĩ thông báo, hơi thở ngắn gọn, tim đập mạnh.
Khang nhìn vào màn hình nhỏ trên thiết bị, thấy biểu tượng xác nhận màu xanh rực rỡ hiện lên.
— “Tốt,” Khang gật đầu, giọng vang vọng qua tiếng mưa rơi. “Tiếp tục bảo vệ kẻ thù mắt thấy, chúng ta không có thời gian chờ đợi bất cứ ai.”
Sĩ quan phụ tá Mỹ bên cạnh chiếc xe địa hình bất ngờ bật tiếng thông báo qua bộ thu sóng còn hoạt động.
— “Nhận được, tin đã tới trung tâm điều khiển,” giọng anh vang lên, hơi gợn lo âu lúc đầu nhưng nhanh chóng biến thành tiếng an ủi.
Amanda, đứng trên đỉnh đồi, quan sát khung cảnh qua ống nhòm, miệng cô khép lại một giây, rồi thở dài nhẹ nhàng.
— “Họ đã làm được. Hãy chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo,” cô ra lệnh, ánh mắt vẫn dõi chặt từng động thái.
Khang quay lại, nắm chắc tay binh sĩ, bước nhanh về phía khu rừng sâu hơn, chuẩn bị đưa thông tin tới vị trí 73, nơi các lực lượng Mỹ đang chờ lệnh.
— “Tiếp tục di chuyển, không được lùi lại,” Khang khích lệ, giọng vang vọng trong không gian ẩm ướt.
Tiếng gầm của xe địa hình hòa lẫn cùng tiếng mưa tạo nên một dải âm thanh căng thẳng nhưng có sức mạnh, kéo cả đội nhanh hơn mây trôi, chuẩn bị cho pha tiếp theo của chiến dịch.
Tiếng sương dày đặc phủ lên tán cây, mọi hình ảnh như ngả mờ trong một màn trắng mỏng. Ánh đèn LED trên thiết bị phát tín hiệu chỉ le lói lờ, không đủ xua tan bóng mờ.
Amanda đứng trên đỉnh đồi, mắt rưng rưng qua ống nhòm, khẩu lệnh cứ vang lên trong không gian ẩm ướt.
— “Tiếp tục! Đừng để sương làm chậm!” — cô hô, giọng cô cứng như thép, dường như muốn đập tan lớp sương.
Thiếu tá Trần Minh Khang không đáp lại. Anh đứng im, mồ hôi ướt đẫm áo, tim đập dồn dập như trống chiến trường. Một suy nghĩ nhanh nhen lóe lên: *Nếu chúng tôi chậm lại, mọi thứ sẽ sụp đổ.*
Bên cạnh, binh sĩ Việt Nam nắm chặt tay cầm thiết bị, mắt dán vào màn hình nhỏ, cố gắng phát hiện bất kỳ tín hiệu nào còn tồn tại.
— “Tín hiệu vẫn ổn,” binh sĩ gật đầu, giọng nghẹn ngào nhưng quyết đoán.
Sĩ quan phụ tá Mỹ, đang ngồi bám vào chiếc xe địa hình, lắc đầu nhìn vào bảng điều khiển.
— “Liên lạc vẫn ổn, nhưng sương đang cản trở tầm nhìn. Đừng để mất phương hướng,” anh nói, giọng anh chua chát.
Khang bước chầm chậm hơn, đôi chân ẩn mình trong lớp sương. Anh nhíu mày, nhìn về phía vị trí 73, nơi đội Mỹ đang chờ lệnh. Hai mắt anh lấp lánh quyết tâm.
— “Chúng ta không dừng lại ở đây,” Khang nói khẽ, giọng anh vọng lại qua tiếng rì rào của lá rơi. “Mọi người, giữ đường.”
Tiếng ầm ầm của xe tăng nhẹ vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh. Đột nhiên, một tiếng kêu báo động từ bộ phát tín hiệu vang lên, ánh sáng xanh lam hiện ra một lần nữa, rải rác trên làn sương.
— “Nhận được! Vị trí xác định, tiến tới điểm 73 ngay!” — phụ tá Mỹ hô lên, giọng hoảng loạn phai nhanh thành tin cậy.
Amanda, mắt vẫn dõi chặt, lặng lẽ nhấc cánh tay, chỉ ra hướng.
— “Cánh rừng bên trái, có một lối hầm ngầm. Đó là lối thoát duy nhất,” cô tuyên bố, giọng cô lạnh lùng như gió băng.
Khang nhìn về phía cánh rừng, tim đập dai dẳng, trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ ngắn gọn: *Chiến thắng nằm ở đây.*
— “Đến ngay!” anh ra lệnh, giọng anh sắc bén, cắt ngang tiếng sương.
Đội ngũ dựng lên một hàng rào người, từng bước chân thẳng thắn qua lớp sương mờ, tiếng giày ướt vỗ vào đất ẩm. Trong tiếng rì rầm của thiên nhiên, tiếng chuông cảnh báo bỗng vang lên — một chiếc cạm bẫy điện nổ liên tục.
— “Cẩn thận!” Khang gào lên, vừa giơ tay cản lại, vừa khẽ đẩy một cành cây lên để chắn sóng tín hiệu.
Binh sĩ phản ứng nhanh, nhấc thiết bị lên, ép chặt nút tắt thiết bị gây nhiễu, tiếng kêu bấm dứt lại. Sương vẫn đan xen, nhưng ánh sáng từ đèn LED bây giờ tỏa ra hơn, hướng họ tới cánh rừng.
Amanda nhìn theo, nở một nụ cười mờ trong sương.
— “Tốt! Đó là sức mạnh của chúng ta—không phải công nghệ, mà là quyết tâm,” cô thốt lên, giọng cô vừa kiên định vừa chứa đựng niềm tự hào.
Khang dừng lại một chút, hít một hơi sâu, cảm nhận tầm nhìn dần mở ra qua làn sương. Tim anh đập yên hơn, nhưng ánh mắt vẫn không rời mục tiêu.
— “Tiếp tục tiến lên, không có thời gian để quay lại,” anh gầm lên, lệnh cuối cùng vang trong không gian ẩm ướt, đồng thời dấn bước vào bóng râm của rừng rậm, dẫn dắt đội mình tới vị trí 73.
Radio bỗng im lặng, tiếng ồn rầm rộ của các thiết bị truyền tin tan biến như lớp sương dày. Trên đỉnh đồi, Amanda cảm nhận được tiếng vang trong đầu, mắt cô mở rộng, dường như nhìn thấu sâu vào màn sương.
— “Mọi người kiểm tra!” Amanda hét lên, giọng cô loạng choạng nhưng đầy quyết tâm. Đôi mắt cô dò dẫm quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của tín hiệu dư.
Khang, cảm nhận được giây phút nguy hiểm đang lẩn khuất, nhanh chóng nhắm vào một kế hoạch dự phòng.
— “Chúng ta sẽ dùng tín hiệu mắt,” Khang nói, giọng anh lạnh lùng nhưng mạnh mẽ. “Mỗi người sẽ nhắm mắt về phía mình, sau đó mở nhanh và gật đầu đồng thời. Đó là dấu hiệu ‘tiến lên’.”
Sĩ quan phụ tá Mỹ, gương mặt nhăn lại vì lo lắng, lắp bắp đáp lời:
— “Nếu không có phản hồi, chúng ta sẽ mất phương hướng. Đánh dấu lại, mọi người, chuẩn bị!”
Binh sĩ Việt Nam nắm chặt tay vào dây đai, mắt họ sáng lên khi nhìn Khang.
— “Đã hiểu!” họ đáp, đồng thanh, lặng lẽ di chuyển về phía phía bên trái, nơi ánh sáng le lói từ một khoang máy bắn nhân tạo.
Amanda nhìn quanh, thấy ánh sáng xanh lam yếu ớt của thiết bị định vị đang còn chưa hết sức. Cô đưa tay ra, chỉ vào một khoảng trống trong lớp sương:
— “Đường lên là ở đây, qua khe đá. Không chậm lại!”
Khang thắp lên một ánh mắt, mắt anh lấp lánh quyết tâm. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nhìn vào mắt mỗi người, sau đó mở nhanh, gật đầu đồng loạt. Động tác đồng thuận vang lên trong không gian âm u.
— “Tiến lên!” Khang hét lên, tiếng của anh vang khắp rừng, phá vỡ sự im lặng.
Đội Bắc Việt và đội Mỹ nhanh chóng di chuyển, bước chân chạm đất ẩm, tiếng giày bùn rón rén nhưng quyết liệt. Khi họ tới gần vị trí dấu hiệu, âm thanh của radio lại xuất hiện, hầu như là tiếng rì rầm lag.
— “Đã nhận lại tín hiệu! Tất cả các đơn vị, duy trì tốc độ!” Giọng phụ tá Mỹ vang lên qua bộ phát đã khôi phục một phần.
Amanda thở phào nhẹ nhõm, mắt cô lấp lánh ánh sáng của chiến thắng ngắn ngủi:
— “Giờ chúng ta không còn phụ thuộc vào công nghệ. Tâm trí, mắt và đồng đội chính là rộng lớn nhất.”
Khang, cảm nhận nhịp tim mình dồn lại, lặng lẽ suy nghĩ:
— “Chúng ta đã thắng, nhưng còn bao nhiêu thử thách phía trước?”
Tiếng gió thổi qua những tán cây rừng, đưa theo hương của đất ẩm và mưa sắp đến, khi cả hai đội tiến về phía điểm 73, ánh sáng cuối cùng đang dần sáng rực trong sương mờ.
Khang chợt dừng lại, mắt anh lóe lên quyết tâm. Anh đập nhẹ vào kèm, rồi vung tay cầm đèn pin lên cao, ánh sáng xanh lục nhấp chớp rải đều trong không gian sương mù.
— “Chúng tôi ở đây!” Khang la lên, giọng vang dội qua tán cây, từng tia sáng như lời hẹn ước.
Đội Mỹ, đứng ngay phía sau, nhìn chằm chằm vào chuỗi đèn nhấp nháy. Đại úy Amanda Wright nghiêng đầu, miệng cô mở ra một lời thở dài, mắt cô lộ ra một tia hy vọng.
— “Nhận được! Đèn tín hiệu mở!” phụ tá Mỹ đáp, giọng run rẩy vì vừa chịu áp lực vừa hân hoan.
Tiếng chân rắc rối dần dừng, bầu không khí bỗng yên ắng. Khang nở một nụ cười mệt mỏi, tay anh vỗ nhẹ vào vai người bên trái như muốn truyền sức.
— “Tập luyện của chúng ta đã nhanh hơn 7 phút,” Khang thầm nghĩ, niềm tự hào lặng lẽ tràn trong tim.
Amanda bước tới, ánh mắt cô sáng lên như ngọn đèn phá tan màn sương.
— “Chúng ta sẽ không phụ thuộc vào hệ thống liên lạc nữa,” cô nói, giọng cô vừa kiên quyết vừa ấm áp. “Nhưng không ai có thể làm được mà không có nhau.”
Một binh sĩ Mỹ đứng bên cạnh, tay cầm thước đo thời gian, gật đầu.
— “Thời gian còn lại vẫn đủ để về điểm 73. Hãy duy trì tốc độ.”
Khang quay lại, lùi một bước, rồi giơ tay cao hơn, ánh đèn pin lại chớp theo nhịp tim của cả đội.
— “Tiến lên!” anh hô, âm thanh hòa quyện vào tiếng gió rừng, nâng bầu không khí lên đỉnh cao.
Cả hai đội, Việt Nam và Mỹ, đồng loã bước tiếp, đôi chân ướt đầm chạm đất mềm, nhưng bước chân họ trở nên chắc chắn hơn. Đèn pin của Khang vẫn liên tục nhấp, dẫn lối qua những lùm tả mây sương.
Sau vài phút, bóng dáng một ngọn đèn chiếu sáng mạnh mẽ hiện ra trong xa, là điểm 73—bước chân cuối cùng của họ.
— “Chúng ta đã tới,” Amanda thở nhẹ, ánh mắt cô ngập tràn cảm xúc.
Khang hạ đèn, ánh sáng yếu dần nhưng niềm tin vẫn còn sáng rực. Hai đội đứng lại, cùng nhau nhìn về phía trước, thở phào nhẹ nhõm, lòng đầy tự hào và cảm ơn lẫn nhau.
Tiếng gió rừng thổi nhẹ qua những tán cây, nhưng không khí vẫn nặng nề như tất cả những viên đạn chưa bắn. Khi ánh sáng yếu của đèn pin dần tắt, một tiếng rít thở hổn hển vang lên từ phía xa; những bóng người lặng lẽ tiến về, bao vây quanh điểm 73.
“Khang, họ đang tập hợp!” Amanda hét lên, giọng cô căng thẳng, mắt liếc nhanh sang phía mặt đất nơi các dấu vết chân người Mỹ và Việt Nam chưa kịp xoá.
“Địch đã biết chúng ta sẽ tới đây,” Khang thở gấp, tay cầm lại mảnh kim loại đã dùng làm đèn tín hiệu, ánh sáng xanh lục chớp nhanh hơn. “Tôi sẽ dẫn đội di chuyển chặt chẽ, bảo vệ vị trí, không để kẻ thù tới.”
Phụ tá Mỹ, tay run rẩy nhưng cố gắng giữ bình tĩnh, vỗ lên đồng hồ quân sự. “Thời gian còn 2 phút nữa! Phải nhanh, nếu không sẽ bị thiệt bao vây hoàn toàn.”
Khang quay đầu, chỉ tay vào một lối rẽ khu rừng rậm, nơi đất mềm và cỏ dày. “Bảo vệ vị trí, theo tôi.” Anh thở dài, ánh mắt sáng lên quyết tâm.
Amanda gật đầu, giọng cô xé toang căng thẳng. “Đội ngũ, di chuyển theo Khang! Đừng để kẻ thù kịp bám sát!”
Tiếng giày ướt vang lên đồng đều khi cả hai đội chạy về phía lối rẽ. Nhanh hơn, Khang dẫn dắt, hắn cầm đèn pin như một ngọn sáng duy nhất trong đêm. Đột nhiên, tiếng nổ súng vang lên từ bên phải, một đám khói đen bốc lên, khiến mọi người phải lùi lại.
“Cú tràn! Đừng dừng lại!” cô đồng đội Mỹ rên lên, giật mình khi đồng đội của mình ngã quỵ xuống đất.
Khang cố chạy tới, nhưng một viên lựu đạn rơi gần chân anh, lửa bùng lên trong khoảnh khắc. Anh ném đầu vào không khí, hơi thở dồn dẹp lại. “Giữ vị trí! Đừng để họ phá vỡ hàng ngũ!” anh gào lên, giọng vang dội qua đám cây.
Amanda bắn một phát ngắn, âm thanh vụn vụn, cô vung súng lên, bắn phá bức tường thân thô của bụi cây để tạo lối thoát. “Kẻ thù đang bao vây! Tránh vòng ba, tiến lên phía chính giữa!” cô ra lệnh, giọng cô cứng cáp như thép.
Phụ tá Mỹ, dẫu vẫn run, nhanh chóng điều chỉnh bộ đàm. “Hệ thống liên lạc vẫn còn gián đoạn, nhưng chúng ta có thể dùng tín hiệu ánh sáng.” Anh vặn công tắc, đèn pin của anh phát ra một dải sáng trắng chói lòa, đồng thời phản chiếu lại đèn xanh lục của Khang, tạo thành một chuỗi nhịp tim quang học dọc theo con đường.
Tiếng chân tiếp tục vang lên, các binh sĩ chạy chầm chậm nhưng kiên quyết. Khi họ tới ngã ba, một nhóm lính địch mở lửa, tiếng pháo đạn vang rền. “Không cho phép họ qua!” Amanda la lên, đồng thời bắn thật nhanh, nhắm vào vị trí cao nhất để tạo chướng ngại vật.
Khang, với đôi mắt sáng quắc, nhận ra một lối thoát phía sau bụi rậm. “Theo tôi, tới bìa rừng, sẽ có một hẻm nút để chúng ta ẩn mình!” anh thở, tay cầm đèn pin như nuôi chặt một nguồn hy vọng.
Họ lao vào rừng, tiếng tiếng gió trong lá khẽ xào xạc, tiếng súng vang dội xa xa. Khi bước vào khu vực tối tăm, các binh sĩ Mỹ và Việt Nam cùng nhau thúc ép nhau, tạo thành một hàng vững chắc, không để kẻ thù xâm nhập.
“Đã bao vây, nhưng chúng ta chưa chịu khuất phục!” Amanda hét, giọng cô dần cao lên, vang vọng qua khoang rừng.
Khang, mắt quét qua đồng đội, thầm nghĩ: “Lần này chúng ta sẽ không để họ thắng.”
Tiếng súng dừng lại, tiếng hô rệp lặng lẽ, và đội hình họ đứng vững, trái tim đập hoà cùng nhịp chập chờn của đèn pin. Đối phương, dù bao vây, vẫn chưa thể phá vỡ đường rào kiên cường của đội thần đồng.
Amanda đứng trước bảng điện tử, ngón tay nhanh nhẹn lướt qua các chỉ số. “Kết quả cuối cùng,” cô nói, giọng vẫn giữ một chút căng thẳng nhưng rõ ràng hơn. “Đội Mỹ hoàn thành nhiệm vụ trong 42 phút 13 giây. Đội Việt Nam… 42 phút 6 giây.”
Cô dừng lại, mắt liếc sang Khang. “Cả hai đội đã đạt mục tiêu, nhưng thời gian còn chênh lệch 7 phút. Hệ thống liên lạc của chúng ta bị gián đoạn trong một đoạn, nhưng các bạn đã tự tạo tín hiệu ánh sáng để duy trì liên lạc.”
Khang gật đầu, hơi thở nặng nề nhưng ánh mắt sáng lên niềm tự hào. “Chúng tôi đã học cách làm việc cùng nhau, dù môi trường khó khăn.”
Phụ tá Mỹ chèn lời, giọng rung nhẹ: “Thật tuyệt khi thấy các đội hỗ trợ lẫn nhau, dù trong lúc mất liên lạc. Điều này chứng tỏ sức mạnh của sự đồng lòng.”
Amanda nhìn quanh, ánh sáng màn hình phản chiếu trên khuôn mặt mệt mỏi của các binh sĩ. “Các bạn đã chứng minh rằng không chỉ tốc độ, mà còn sự kiên trì và khả năng thích nghi mới là chìa khóa.”
Cô quay về phía Khang, nở một nụ cười thở nhẹ. “Thiếu tá Trần Minh Khang, bạn đã dẫn dắt đội mình vượt qua mọi thất vọng. Hôm nay, cả hai đội đều xứng đáng nhận khen ngợi.”
Khang cúi đầu chào, lòng dâng lên cảm giác vừa tự hào vừa mệt mỏi. “Cảm ơn cô, Đại úy Amanda. Chúng tôi sẽ tiếp tục rèn luyện.”
Tiếng gió nhẹ lùa qua khe lá, mang theo tiếng rì rầm của rừng. Đội ngũ tụ tập lại, các bước chân chậm rãi rời khỏi khu rừng rậm, trở về căn cứ huấn luyện ở Đông Nam Á, nơi họ sẽ ghi lại bài học cho những lần huấn luyện tiếp theo.
Hai người chỉ huy đứng trước lá cờ phía bên trái sân tập, ánh sáng mặt trời chiếu rọi trên những dải băng xanh lá. Amanda nhấc tay, đôi mắt ấm áp, rồi đưa tay ra chào.
**Amanda:** “Chúng ta sẽ cùng nhau cải thiện.”
**Khang** (đổi tay chào, giọng chắc nịch): “Đây chỉ là khởi đầu.”
Cả hai đứng yên một lúc, hơi thở hòa quyện với tiếng gió rừng thổi qua. Phụ tá Mỹ, đứng phía sau, gật đầu ghi nhận.
**Phụ tá Mỹ:** “Cả hai đội đã vượt qua thách thức, giờ là lúc chúng ta biến gánh nặng thành sức mạnh chung.”
Amanda quay sang Khang, nụ cười nhẹ nhưng đầy quyết tâm.
**Amanda:** “Sự chênh lệch 7 phút chỉ là con số. Điều quan trọng là cách chúng ta đã học cách giao tiếp khi thiết bị ngừng hoạt động.”
**Khang** (ánh mắt sáng lên, suy nghĩ ngắn gọn): “Cùng nhau, chúng ta sẽ rút ngắn thời gian ấy.”
Họ kéo nhau lại, tay nắm chặt, tạo thành một vòng tròn không lời của cam kết.
**Amanda:** “Từ hôm nay, các buổi huấn luyện sẽ được lên kế hoạch chung, chia sẻ công nghệ và chiến thuật.”
**Khang:** “Và đội chúng tôi sẽ tiếp tục đưa ra những sáng kiến để cải thiện tốc độ và độ chính xác.”
Phụ tá Mỹ cầm máy ghi âm, ghi lại lời hứa.
**Phụ tá Mỹ:** “Hợp tác lâu dài sẽ là nền tảng cho những chiến thắng lớn hơn.”
Tiếng trống hội đồng vang lên, các binh sĩ vỗ tay, ánh mắt họ rực rỡ niềm tin.
—
Ánh hoàng hôn dần buông trên căn cứ, những tia nắng cuối cùng nhuộm vàng lá cây, tạo nên một khung cảnh yên bình sau những giờ phút căng thẳng. Trên nền cỏ xanh, Amanda và Khang đứng đó, tay còn nắm chặt, nhìn về phía căn cứ huấn luyện, nơi những lời hứa sẽ được hiện thực hoá.
Khang nhớ lại những bước chân mệt mỏi qua khu rừng rậm, tiếng gió thổi qua lá cây, và tiếng kêu gọi của đồng đội. Anh cảm nhận một sức mạnh mới, không chỉ đến từ vũ khí hay chiến thuật, mà từ sự tin tưởng lẫn nhau. Trong khoảnh khắc ấy, anh thầm suy ngẫm: “Chỉ khi chúng ta dám mở lòng, chúng ta mới thực sự mạnh mẽ.”
Amanda cũng cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ lời hứa của Khang. Cô suy nghĩ ngắn gọn, “Đây là khởi đầu của một hành trình chung, không chỉ cho hai đội, mà cho cả một tương lai hòa bình.” Cô nhìn vào mắt Khang, thấy trong đó không chỉ là niềm tự hào dân tộc mà còn là khát vọng chung cho một thế giới cân bằng.
Hai chỉ huy rời khỏi cột cờ, bước đi chậm rãi, âm thanh giày giụa của giày trên nền đất nhẹ nhàng hòa quyện cùng tiếng chim hót cuối ngày. Sự gợn sóng của ánh nắng cuối cùng phản chiếu lên mặt nước hồ gần đó, như nhắc nhở rằng mọi gian khó đều có thể lặng lẽ chảy trôi khi chúng ta cùng nhau nắm tay.
Trong không gian tĩnh lặng, họ không chỉ hứa hẹn một loạt các buổi tập luyện mới, mà còn gieo mầm cho một mối quan hệ bền vững, nơi lòng trắc ẩn, sự tha thứ và niềm tin sẽ luôn dẫn lối. Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng nhẹ nhàng chiếu lên lá cờ, như một lời chúc phúc cho hành trình sắp tới, để lại dư âm êm đềm trong trái tim mỗi người.

