“Cụ ông b/ất ng/ờ giàu lên sau một đêm nhờ trồng cây l;;ạ – ai cũng tưởng là thuốc nam, cho đến 1 hôm chó nghiệp vụ đi ngang qua sủa d;;ữ d;;ội, cả xóm kéo tới thì “hết hồ/n” phát hiện ra…
Ở cuối con đường đất đỏ huyện Tân Hòa, có một cụ ông tên Ba Lựu – sống cô đ//ộc trong căn nhà vách lá từ hồi vợ mất, không con cái, không họ hàng thân thích. Suốt bao năm, ông chỉ sống bằng nghề hái rau rừng và trồng thuốc nam sau nhà. Cả xóm ai cũng thương ông, vì nghèo mà hiền như đất.
Ấy vậy mà chỉ trong vòng 3 tháng, người ta thấy cuộc sống của ông đổi khác một cách… khó hiểu.
Từ căn nhà lá mục nát, ông xây liền tay nhà cấp 4 mái Thái khang trang, lắp camera 4 góc, mua cả chiếc xe máy tay ga mới cáu. Mỗi sáng, người ta thấy ông mặc đồ bà ba bảnh bao, ra sau vườn tưới một loại cây lạ – lá xanh thẫm, thân thon dài, mùi hăng hắc.
Hỏi thì ông chỉ cười móm mém:
– “Thuốc nam mới học được của ông thầy trên Tây Nguyên. Dưỡng gan, mát m//áu lắm!”
Rồi ông mang từng bó lá phơi khô, bỏ vào túi zip, dán mác “”Trà dược thảo thiên nhiên – đặc trị mất ngủ””, ship đi khắp nơi. Người mua rỉ tai nhau:
“Uống cái này ng;/ủ ngon, đã lắm!”
Cả xóm bắt đầu tò mò. Có người ghen tị, có người đồn đoán:
Chưa ai kịp điều tra cho rõ thì một buổi trưa oi ả nọ, một chuyện “độ/ng trờ//i” xảy ra.
Một đội kiểm tra thú y từ thành phố về, dẫn theo chó nghi/ệp v/ụ để rà tìm động vật hoa//ng d//ã trong khu dân cư.
Khi đi ngang qua vườn nhà ông Ba Lựu, con chó bỗng gầm gừ dữ dội, nhảy phốc vào đám cây đang phơi khô bên sân. Sủa rộ lên không dứt, khiến cả đoàn giật mình.
Viên cán bộ thú y nghi ngờ, yêu cầu kiểm tra mẫu lá thì chính ông Ba Lựu mặt tái mét, vội đòi… đốt luôn cả đống lá.
Nhưng không kịp.
Phân tích nhanh tại chỗ – kết quả khiến ai nấy “đứng hình””
Loại cây ông trồng không phải thuốc nam… mà chính là… 👇👇”
“Kết quả phân tích nhanh được hiển thị trên màn hình thiết bị. Viên cán bộ thú y là người đầu tiên nhìn vào. Khuôn mặt anh ta
từ vẻ nghi ngờ ban đầu chợt đông cứng lại, đôi mắt mở to không thể tin được. Các thành viên khác trong Đội kiểm tra thú y cũng xúm lại nhìn, từng người một, biểu cảm trên mặt họ lặp lại y hệt.
Một sự im lặng nặng trịch bao trùm lấy khu vườn. Tiếng chó nghiệp vụ lúc nãy vẫn còn văng vẳng đâu đây như một lời cảnh báo.
Viên cán bộ thú y nuốt khan, quay sang nhìn đồng nghiệp. Ánh mắt họ giao nhau, đầy bàng hoàng và khó hiểu. Họ đã chuẩn bị tâm lý cho nhiều khả năng, nhưng kết quả này… hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng.
Sự kinh ngạc tột độ nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ nghiêm trọng, thậm chí là sợ hãi. Họ biết, phát hiện này không chỉ đơn thuần là một loại cây cấm. Nó có thể kéo theo những hậu quả lớn hơn rất nhiều.
Họ nhìn lại đám lá xanh thẫm, thân thon dài đang phơi trên sân, rồi lại nhìn sang Ba Lựu – người đàn ông nghèo khổ vừa mới đây còn quỳ lạy xin đốt bỏ tất cả. Giờ đây, ông Ba Lựu đang đứng chết lặng một góc, mặt cắt không còn giọt m//áu.
Viên cán bộ thú y từ từ cất giọng, nhưng lời nói như mắc lại trong cổ họng. “”Cái này… không thể nào…”” Anh ta lặp lại kết quả cho đồng đội nghe, giọng run run. “”Là… đúng là…””
Cả đoàn đứng hình, không ai nói thêm lời nào. Loại cây ông trồng, không phải thuốc nam hay bất kỳ loại cây rừng nào họ từng biết…”
“Viên cán bộ thú y vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình thiết bị, lặp lại như người mất hồn. “”Là… đúng là…””
Sự im lặng trong vườn ngày càng đặc quánh. Tiếng chó nghiệp vụ gầm gừ, sủa dữ dội lúc nãy dường như vẫn còn văng vẳng, báo hiệu điềm chẳng lành.
Đội kiểm tra thú y đứng hình, ánh mắt ai nấy đều bàng hoàng, kinh sợ. Họ chưa bao giờ nghĩ sẽ đối diện với thứ này ở một vùng quê nghèo hẻo lánh như Huyện Tân Hòa.
Ba Lựu đứng nép vào bức vách cũ của căn nhà lá, mặt cắt không còn một giọt máu, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Ông cụ nghèo hèn ngày nào, nay chỉ còn là một thân xác run rẩy, chờ đợi bản án.
Ngoài con đường đất đỏ, cả xóm vẫn đang thập thò sau những bụi cây, sau bức tường rào thưa thớt. Họ căng tai nghe, cố gắng giải mã những gì đang diễn ra bên trong khu vườn. Họ thấy rõ sự thay đổi trên khuôn mặt của đội kiểm tra, từ nghi ngờ sang kinh ngạc, rồi sợ hãi. Tim họ đập thình thịch, dự cảm có chuyện động trời.
Viên cán bộ thú y hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh bản thân. Anh ta ngước nhìn lên, ánh mắt quét qua đám lá xanh thẫm, thân thon dài, mùi hăng hắc đang phơi khô trên sân. Anh ta quay sang Ba Lựu, giọng nói dõng dạc, cắt ngang sự im lặng chết chóc của buổi trưa, đủ lớn để những người đang nghe lén ngoài kia đều nghe thấy.
“”Ba Lựu!”” Viên cán bộ gọi tên ông cụ, giọng vang vọng. “”Loại cây này… đây không phải thuốc nam!””
Ông cụ già run bắn lên.
Viên cán bộ thú y bước chậm rãi tới gần đống lá khô. “”Đây là… [TÊN GỌI CHẤT CẤM].””
Tên gọi thật của loại cây được nói ra, như một tiếng sét đánh ngang tai.
Ngoài kia, cả xóm đang vây quanh nghe lén đều chết lặng. Những khuôn mặt tò mò, hiếu kỳ lập tức biến sắc thành kinh hãi tột độ. Họ không tin vào tai mình. Thứ mà họ vẫn nghĩ là thuốc nam, là trà dược thảo đặc trị mất ngủ… lại là thứ đó? Thứ mà họ chỉ nghe trên ti vi, trên báo đài… thứ bị cấm tuyệt đối?
Một vài người lùi lại, vẻ mặt tái nhợt. Họ nhìn căn nhà cấp 4 mái Thái vừa xây của Ba Lựu, nhìn chiếc xe máy mới cáu cạnh dựng trong sân, nhìn dàn camera an ninh lắp khắp nơi… Tất cả sự giàu có bất ngờ đó, đều đến từ loại cây chết người kia sao?
Sự thật tàn khốc, lạnh lẽo và kinh hoàng vừa được phơi bày.”
“[TÊN GỌI CHẤT CẤM].””
Cụ Ba Lựu, người đang nép vào bức vách lá, như bị ai đó rút hết gân cốt. Toàn thân ông đông cứng lại trong giây lát, rồi cơn run rẩy bất ngờ ập đến. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thấm đẫm lớp áo cũ kỹ. Khuôn mặt ông tái mét, cắt không còn một giọt máu, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Đôi chân ông lão run lẩy bẩy, không còn sức để đứng vững, cứ chực đổ sụp xuống nền đất. Ánh mắt vốn đã vô hồn giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn và tuyệt vọng tột cùng. Ông nhìn đống lá khô trên sân, nhìn về phía vườn cây xanh thẫm, rồi nhìn sang viên cán bộ thú y với vẻ cầu xin vô vọng. Giờ phút này, ông biết, mọi chuyện đã hoàn toàn bại lộ. Bí mật kinh hoàng bấy lâu nay, thứ đã mang lại cho ông sự giàu sang bất ngờ, đã bị phơi bày dưới ánh mặt trời.
Đội kiểm tra thú y đứng nhìn Ba Lựu sụp đổ ngay trước mắt. Sự bàng hoàng ban đầu dần chuyển thành vẻ nghiêm nghị. Họ biết vụ việc này đã vượt ra khỏi phạm vi kiểm tra thông thường.
Ngoài con đường đất đỏ, những người dân đang nghe lén chứng kiến cảnh tượng đó qua khe hở. Nhìn dáng vẻ thảm hại, run rẩy của Ba Lựu, họ hiểu rằng lời nói của viên cán bộ là thật. Tiếng xì xào sợ hãi bắt đầu lan ra. Cả xóm nghèo Huyện Tân Hòa chưa bao giờ chứng kiến điều gì kinh hoàng đến thế ngay tại mảnh đất của mình. Họ nhìn Ba Lựu, không còn là ông cụ nghèo khổ hay người giàu có bí ẩn, mà là một kẻ phạm tội đang run sợ chờ đợi sự trừng phạt.”
Ngoài con đường đất đỏ bụi mù, đám đông chứng kiến qua kẽ hở không kìm được tiếng xì xào, bàn tán. Ban đầu là sự sợ hãi, rồi nhanh chóng chuyển thành những cung bậc khác. Người thì há hốc mồm vì quá đỗi bất ngờ. Ông Ba Lựu nghèo khổ trước đây, người sống lủi thủi hái rau rừng, giờ lại dính dáng đến thứ kinh khủng như vậy? Một bà bán tạp hóa ở đầu xóm, mặt cắt không còn hột máu, lắp bắp nói: “Trời đất ơi… tui… tui còn mua ‘trà’ của ổng về uống trị mất ngủ nữa nè!” Lời nói của bà như châm ngòi. Tiếng tức giận bùng lên từ những người từng tin tưởng, từng mua cái thứ gọi là “trà dược thảo” ấy. “Cái lão già khốn nạn! Lừa cả xóm! Lỡ trúng độc chết thì sao?!” Một người đàn ông quát lớn, nắm chặt tay. Vài người khác lùi lại, vẻ mặt đầy hoảng loạn xen lẫn ghê tởm. Họ chỉ trỏ loạn xạ về phía căn nhà của Ba Lựu, về phía sân phơi đầy lá khô, về phía vườn cây xanh thẫm đang rung chuyển nhẹ sau màn đột kích của chó nghiệp vụ. Khuôn mặt họ không giấu nổi sự sửng sốt, thất vọng, và cả cảm giác bị phản bội ghê gớm. Ba Lựu, trong mắt họ lúc này, không còn là bất cứ thứ gì khác ngoài một kẻ tội đồ táng tận lương tâm.
“Giữa tiếng chó nghiệp vụ vẫn còn gầm gừ dữ dội cạnh đám cây xanh thẫm và tiếng xì xào, chỉ trỏ đầy phẫn nộ vọng vào từ phía con đường đất đỏ, một cán bộ trong đội kiểm tra cùng với một vài người mặc sắc phục công an chậm rãi tiến lại phía ông Ba Lựu. Ông cụ giờ đây trông thật thảm hại, không còn vẻ tự mãn hay giàu có thường thấy, chỉ là một thân hình gầy gò, run rẩy đứng cạnh sân phơi đầy lá khô. Viên cán bộ thú y, người ban nãy yêu cầu kiểm tra mẫu lá, đứng đối diện ông, khuôn mặt đanh lại. Giọng anh ta vang lên, nghiêm nghị, cắt ngang không khí căng như dây đàn: “”Cụ Ba Lựu, cụ trồng cái cây này từ khi nào? Cụ có biết nó là cái gì không?””
Ông Ba Lựu chỉ cúi gằm mặt, đôi tay gầy siết chặt vào nhau, không dám nhìn thẳng vào mắt người đối diện. Những nếp nhăn trên trán ông hằn sâu lại, biểu cảm vừa sợ hãi, vừa hối hận, lại có cả một chút bối rối không thể giấu. Ông im lặng. Sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở. Viên cán bộ nheo mắt, chờ đợi. Sự kiên nhẫn của anh ta dường như có giới hạn.”
“Sự im lặng kéo dài. Viên cán bộ thú y nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm như xuyên thấu tâm can ông lão. Không khí ngột ngạt đến mức khó thở. Những tiếng xì xào ngoài đường như càng đổ thêm dầu vào lửa, thúc ép một lời giải thích.
“”Cụ…”” Viên cán bộ bắt đầu lại, giọng trầm xuống, “”Chúng tôi hỏi cụ. Loại cây này là gì? Cụ lấy nó ở đâu?””
Ba Lựu giật mình, đôi môi khô nứt mấp máy. Cổ họng ông nghẹn lại. Ông cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực như bị siết chặt. Giọng ông cuối cùng cũng bật ra, lí nhí, run rẩy đến tội nghiệp.
“”Tôi… tôi… không biết… nó là cây gì…””
Viên cán bộ thở hắt ra, sự kiên nhẫn đã cạn. Anh ta khoanh tay, nhìn thẳng vào Ba Lựu. “”Không biết? Cụ không biết mà cụ lại trồng cả vườn, rồi phơi khô, đóng gói bán cho người ta dùng làm ‘trà dược thảo’? Cụ Ba Lựu, cụ nói dối không khéo chút nào.””
Ba Lựu càng thêm hoảng loạn. Đôi mắt ông đảo qua lại, né tránh ánh nhìn chất vấn. Ông lắp bắp, những lời biện minh vụng về tuôn ra như suối, nhưng lại đứt quãng.
“”Không… không phải… Tôi… tôi thật sự không biết… Nó… nó là… là ông thầy đó… ông thầy ở trên Tây Nguyên cho tôi…””
Ông Ba Lựu ngừng lại, như tìm kiếm từ ngữ. Ông nhớ lại cái lần gặp gỡ chớp nhoáng với “”ông thầy”” bí ẩn. Một hy vọng mong manh rằng câu chuyện này sẽ giảm nhẹ tội lỗi của mình.
“”Ông ấy… ông ấy nói… đây là cây thuốc quý… giúp… giúp ngủ ngon… Tôi… tôi già rồi… hay mất ngủ… Ông ấy nói tôi trồng lấy lá phơi khô… dùng dần… Tôi… tôi thấy nó tốt… nên… nên tôi trồng nhiều lên… Rồi… rồi có người hỏi mua… Tôi chỉ nghĩ là… là thuốc quý thôi… Tôi… tôi không hề biết gì khác… Thật lòng…””
Giọng ông càng lúc càng nhỏ dần, nghẹn lại ở cuối câu. Ông ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn viên cán bộ, vẻ mặt cầu xin sự tin tưởng. Nhưng câu chuyện về “”ông thầy trên Tây Nguyên”” chỉ càng làm anh ta thêm nghi ngờ. Viên cán bộ nhìn ông Ba Lựu, ánh mắt đầy phức tạp, vừa như không tin, vừa như thấy được sự thật nằm đâu đó đằng sau lời biện minh lắp bắp đó.”
“Viên cán bộ thú y siết chặt hàm, quay sang ra hiệu cho đồng đội. “”Kiểm tra khu vườn sau nhà.””
Đội kiểm tra thú y, cùng với vài anh công an đi theo hỗ trợ, lập tức di chuyển về phía Vườn sau nhà. Con đường đất đỏ dẫn lối vòng ra phía sau căn nhà mới tinh. Ba Lựu đứng chết trân tại chỗ, mặt tái mét như tàu lá, môi mấp máy không thành lời. Ông định bước theo, nhưng một anh công an nhẹ nhàng chặn lại, giữ ông đứng cạnh sân phơi.
Đi sâu vào Vườn sau nhà, ban đầu chỉ thấy lác đác vài luống rau xanh. Nhưng chỉ vài bước nữa thôi, khung cảnh hiện ra khiến tất cả đều sững sờ. Không chỉ là đám lá phơi khô trên sân, mà ngay dưới lớp cây che phủ, là hàng chục, rồi hàng trăm gốc cây lá xanh thẫm, thân thon dài, mọc thẳng hàng tăm tắp. Chúng được chăm sóc cẩn thận, đất đai tơi xốp, không một cọng cỏ dại. Quy mô của “”vườn thuốc nam”” này lớn hơn bất kỳ ai trong đoàn kiểm tra có thể tưởng tượng.
Chó nghiệp vụ đi đầu, vừa ngửi thấy mùi, lập tức gầm gừ dữ dội. Nó lao thẳng vào giữa đám cây, sủa vang, cào đất, phản ứng còn mạnh hơn cả khi ngửi đám lá khô. Viên cán bộ thú y biết ngay mình đã đúng. Đây chính là nguồn gốc.
“”Ghi hình lại toàn bộ!”” Viên cán bộ ra lệnh, giọng nói dứt khoát. “”Thu thập mẫu cây, mẫu đất. Lập biên bản chi tiết.””
Máy quay của một cán bộ bắt đầu hoạt động, lia chậm khắp khu vườn mênh mông. Từng gốc cây, từng luống đất đều được ghi lại. Những người khác bắt đầu cẩn thận nhổ một vài gốc cây làm mẫu, đánh dấu vị trí. Không khí căng như dây đàn. Sự thật về sự giàu có bất thường của Ba Lựu dường như đang phơi bày ngay tại đây, dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa Huyện Tân Hòa. Viên cán bộ nhìn về phía căn nhà, nơi Ba Lựu đang đứng, gương mặt ông lão như vừa già đi chục tuổi.”
“Trong khi đội kiểm tra thú y và công an đang thu thập bằng chứng ở vườn sau nhà, một nhóm khác tiến hành khám xét tạm thời căn nhà cấp 4 mới xây của Ba Lựu. Căn nhà khang trang, nội thất còn mới toanh, khác hẳn với túp lều vách lá mà ông từng sống. Họ cẩn thận kiểm tra từng phòng, từng ngóc ngách.
Trên chiếc bàn trong phòng khách, họ nhanh chóng phát hiện một chồng lớn các túi zip nhỏ, đã được đóng gói kín mít. Mỗi túi đều có dán nhãn màu mè với dòng chữ “”Trà dược thảo thiên nhiên – đặc trị mất ngủ””. Bên cạnh là một chiếc cân tiểu ly điện tử, một chiếc máy ép miệng túi nilon và hàng cuộn băng dính.
Viên cán bộ phụ trách nhóm khám xét cầm lên một túi, cảm nhận trọng lượng nhẹ tênh bên trong. Ông nhíu mày, cẩn thận xé mở mép túi. Lập tức, một mùi hăng hắc, rất đặc trưng xộc thẳng vào mũi. Mùi này giống hệt với mùi của đám lá khô và cây trồng ngoài vườn mà chó nghiệp vụ đã phản ứng dữ dội.
Ông đổ một ít thứ bên trong ra lòng bàn tay. Đó là những mảnh lá khô vụn, màu nâu xanh sẫm. Không lẫn bất kỳ loại lá nào khác. Viên cán bộ nhìn đống túi, nhìn những dụng cụ đóng gói, rồi lắc đầu ngao ngán. Sự lừa dối đã quá rõ ràng. Đây không phải là “”trà dược thảo thiên nhiên”” chữa mất ngủ như quảng cáo. Nó là sản phẩm được chế biến từ chính loại cây lạ kia.
Ông ra hiệu cho đồng đội ghi hình lại toàn bộ cảnh vật, từng túi trà, từng dụng cụ. Một cán bộ bắt đầu thu thập các túi đã đóng gói làm tang vật, đánh số, niêm phong. Căn nhà mới tinh bỗng chốc biến thành hiện trường của một vụ việc nghiêm trọng. Ngoài vườn sau, tiếng chó nghiệp vụ vẫn còn vang vọng, như xác nhận thêm cho sự thật cay đắng đang phơi bày.”
“Bên ngoài căn nhà cấp 4 mới tinh, nơi giờ đây đã căng dây bảo vệ, tiếng xì xào bàn tán của Cả xóm dần chuyển thành những âm thanh phẫn nộ. Họ đứng túm tụm lại, mắt dáo dác nhìn vào sân, nơi các cán bộ công an và Đội kiểm tra thú y đang làm việc. Tin tức về loại cây lạ, về mùi hăng hắc, và đặc biệt là về những túi “”trà”” được tìm thấy bên trong nhà lan đi nhanh như lửa cháy.
Một bà lão run rẩy chỉ tay vào đám đông người đang đứng cạnh hàng rào, nơi lúc trước họ vẫn thường xúm lại mua “”trà”” của Ba Lựu.
“”Trời ơi… cái thứ đó… là cái thứ ông Ba bán cho mình hả?”” Bà thốt lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Một người đàn ông trung niên sắc mặt tái nhợt, lùi lại vài bước như thể muốn chạy trốn khỏi chính không khí ấy. “”Tôi… tôi uống nó mỗi tối để dễ ngủ… Trời ơi là trời!””
Cảm giác bàng hoàng nhanh chóng nhường chỗ cho sự tức giận. Những người phụ nữ ôm ngực, mặt mày biến sắc. Những người đàn ông siết chặt tay, ánh mắt đầy oán hận.
“”Ông ấy lừa chúng tôi!””
“”Đồ độc ác! Dùng cái thứ chết người đó bán cho cả xóm!””
“”Sao ông ấy có thể làm vậy chứ? Lúc khó khăn tôi còn cho ông ấy gạo, cho tiền đi chợ!””
Tiếng la hét, tiếng trách móc, tiếng than khóc vang lên. Họ không chỉ tức giận vì bị lừa tiền, mà còn kinh hoàng vì đã vô tư đưa cái thứ không rõ nguồn gốc, thứ khiến chó nghiệp vụ còn phải gầm gừ, vào cơ thể mình. Niềm tin vào người hàng xóm già neo đơn bỗng chốc sụp đổ tan tành. Cái hình ảnh ông Ba Lựu hiền lành, tội nghiệp mà họ từng thương hại đã bị thay thế bởi một kẻ lừa đảo tàn nhẫn.
Một người phụ nữ trẻ tuổi, từng mua “”trà”” cho mẹ già bị mất ngủ, khuỵu xuống đất khóc nức nở. “”Mẹ ơi… con xin lỗi mẹ…””.
Không khí trong xóm nhỏ trở nên hỗn loạn. Sự bình yên giản dị bị xé toạc bởi nỗi sợ hãi và sự phản bội. Họ nhìn về phía căn nhà mới toanh của Ba Lựu với ánh mắt căm thù. Giờ đây, sự giàu có bất ngờ của ông ta không còn là chuyện cổ tích cảm động nữa, mà là bằng chứng của một âm mưu đê tiện.
Viên cán bộ thú y, người vừa từ trong nhà bước ra với một túi tang vật được niêm phong cẩn thận, nhìn đám đông đang phẫn nộ. Ông lắc đầu ngao ngán. Tội ác này không chỉ dừng lại ở việc trồng và buôn bán trái phép, nó còn gây ra sự tổn thương sâu sắc về niềm tin và sức khỏe cho cả một cộng đồng nhỏ.
“”Mọi người bình tĩnh,”” một cán bộ công an cố gắng trấn an, nhưng giọng nói của ông ta chìm nghỉm trong tiếng gào thét của Cả xóm.
“”Ông Ba Lựu! Ông ra đây! Đối diện với chúng tôi này!””
“”Đồ lừa đảo! Ông đền mạng cho chúng tôi!””
Đám đông tiến lại gần hơn, đẩy hàng rào, ánh mắt sục sôi. Họ muốn một lời giải thích, muốn một sự trừng phạt ngay lập tức cho kẻ đã lợi dụng lòng tin và sự nghèo khổ của họ. Xóm nhỏ Tân Hòa chưa bao giờ dậy sóng dữ dội đến thế.”
“Trong căn nhà cấp 4 mới tinh của Ba Lựu, giờ đây đầy rẫy mùi thuốc khử trùng và không khí căng thẳng, Ba Lựu ngồi trên một chiếc ghế gỗ, đôi mắt trũng sâu nhìn xuống nền gạch men lạnh lẽo. Vẻ hiền lành thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự suy sụp và sợ hãi. Trước mặt ông là hai cán bộ công an, một người ghi chép, người kia trực tiếp đặt câu hỏi. Ngoài kia, tiếng ồn ào của Cả xóm vẫn vọng vào, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự phản bội của ông.
“”Ông Ba Lựu,”” Viên cán bộ công an có vẻ ngoài sắc bén lên tiếng, giọng điệu dứt khoát, “”Ông khai thật đi. Cái thứ cây này từ đâu ra? Đừng quanh co nữa.””
Ba Lựu lí nhí, bàn tay run rẩy đan vào nhau. “”Tôi… tôi nói thật rồi mà… là của ông thầy trên Tây Nguyên…””
“”Ông thầy nào?”” Viên cán bộ nhướn mày, ánh mắt dò xét. “”Địa chỉ ở đâu? Tên là gì? Ông ta đưa cho ông khi nào, ở đâu?””
Ba Lựu ngẩng lên, vẻ mặt lúng túng. “”Tôi… tôi không biết rõ. Chỉ biết ông ấy sống trên Tây Nguyên. Tôi gặp ông ấy cách đây mấy tháng, tình cờ thôi. Ông ấy thấy tôi khó khăn, mới cho tôi ít hạt giống với chỉ cách trồng. Ông ấy nói đây là loại trà thảo dược quý, giúp người già dễ ngủ.””
Viên cán bộ bật cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo. “”Giúp dễ ngủ? Hay là gây nghiện? Hay là đầu độc người ta? Ông Ba Lựu à, ông nghĩ chúng tôi tin vào câu chuyện ‘ông thầy tình cờ giúp đỡ’ này sao?””
Ông ta đưa tay ra hiệu cho cán bộ bên cạnh. Người kia lập tức đặt trước mặt Ba Lựu một túi “”trà”” đã bị niêm phong, rồi đến mẫu lá cây tươi.
“”Ông nhìn đi. Cái thứ này là ‘trà thảo dược’ à?”” Giọng Viên cán bộ càng lúc càng gay gắt. “”Cả xóm uống vào không biết sẽ ra sao. Chó nghiệp vụ còn phát hiện ra, ông nghĩ có thể qua mặt được sao?””
Ba Lựu cúi gằm mặt, không dám nhìn. “”Tôi… tôi không biết gì hết… Ông thầy chỉ nói thế… Tôi chỉ muốn kiếm ít tiền trang trải tuổi già…””
“”Kiếm tiền?”” Viên cán bộ đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, ánh mắt sắc như dao. “”Kiếm tiền bằng cách bán thứ chết người cho cả xóm láng giềng? Bằng cách lừa gạt những người đã từng giúp đỡ ông khi ông nghèo khó? Ông Ba Lựu à, ông không đơn giản là một ông lão nghèo trồng cây bậy bạ rồi đem bán đâu.””
Ông ta dừng lại trước mặt Ba Lựu. “”Ông khai đi. Ông là mắt xích trong đường dây nào? Ai là người đứng sau ‘ông thầy trên Tây Nguyên’ đó? Chắc chắn không chỉ có một mình ông biết về loại cây này.””
Ba Lựu run rẩy, lời khai vẫn như cũ. “”Tôi… tôi chỉ biết có ông thầy thôi. Ông ấy dặn không được nói cho ai biết… Nếu có người hỏi thì cứ nói là trà thảo dược của gia truyền…””
Viên cán bộ công an trao đổi ánh mắt với đồng nghiệp. Rõ ràng, lời khai của Ba Lựu không thể đơn giản là toàn bộ sự thật. Một là ông ta cố tình che giấu, hai là ông ta thực sự chỉ là một con tốt thí trong một ván cờ lớn hơn nhiều. Cái gọi là “”ông thầy trên Tây Nguyên”” có thể là một nhân vật có thật, hoặc chỉ là vỏ bọc cho một đường dây sản xuất và buôn bán ma túy quy mô lớn.
“”Được rồi,”” Viên cán bộ lên tiếng, giọng điệu có vẻ bình tĩnh hơn nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. “”Dù ông khai thật hay không, chúng tôi sẽ xác minh. Tây Nguyên là địa bàn rộng lớn. Nhưng nếu cái ‘ông thầy’ đó có thật, chúng tôi sẽ tìm ra. Còn nếu ông ta không có thật, hoặc ông chỉ là một phần của đường dây… thì vụ việc này sẽ còn lớn hơn chúng tôi nghĩ nhiều.””
Ông ta quay sang người cán bộ còn lại. “”Lập tức báo cáo cấp trên. Yêu cầu phối hợp điều tra với các đơn vị trên Tây Nguyên. Truy tìm tung tích ‘ông thầy’. Đồng thời, tiếp tục khai thác Ba Lựu, kiểm tra các giao dịch tài chính bất thường của ông ta trong thời gian gần đây. Cần phải làm rõ, liệu Ba Lựu chỉ là kẻ trồng thuê, hay là một mắt xích quan trọng trong đường dây này.””
Cán bộ bên cạnh gật đầu, ghi chép cẩn thận. Ba Lựu nghe những lời đó, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Cái “”lộc trời cho”” bất ngờ đã biến thành thảm họa, và giờ đây, nó không chỉ dừng lại ở ông ta, mà còn mở ra một cuộc điều tra lớn hơn, vươn tới tận vùng đất xa xôi trên Tây Nguyên, truy tìm một bóng hình bí ẩn mà chính ông ta cũng không biết rõ thực hư. Câu chuyện về ông lão nghèo đổi đời ở Huyện Tân Hòa đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác: nó trở thành điểm khởi đầu cho một cuộc chiến chống lại tội phạm ma túy, nơi Ba Lựu chỉ là một quân cờ bị phơi bày trên bàn cờ đầy nguy hiểm.”
“Viên cán bộ công an sắc bén nhìn Ba Lựu thêm một lúc nữa, ánh mắt lạnh băng. Đúng lúc đó, một sĩ quan công an khác, đeo quân hàm cao hơn, bước vào nhà, theo sau là vài người cảnh sát khác. Không khí trong phòng lập tức trở nên trang nghiêm và nặng nề hơn bao giờ hết. Cả xóm đang đứng chen chúc ngoài sân, ai nấy đều im bặt, dõi mắt vào trong qua khung cửa sổ và cửa ra vào mở rộng.
Sĩ quan cấp cao tiến đến trước mặt Ba Lựu, đứng thẳng. Ông ta giữ một thái độ nghiêm nghị, dứt khoát.
“”Ông Ba Lựu,”” vị sĩ quan lên tiếng, giọng vang và rõ ràng, đủ để cả những người đứng ngoài cũng nghe thấy. “”Theo kết quả điều tra ban đầu và các chứng cứ thu thập được tại hiện trường…””
Ông ta dừng lại giây lát, liếc nhìn túi “”trà”” và mẫu cây đặt trên bàn. Ba Lựu ngồi đó, co rúm lại, đôi mắt dán chặt xuống sàn, không dám ngước lên. Mồ hôi lấm tấm trên trán.
“”…Chúng tôi xác định hành vi của ông có dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng các quy định của pháp luật liên quan đến chất cấm.””
Vị sĩ quan mở một tập hồ sơ. Ông ta đọc to, rành mạch từng chữ:
“”Căn cứ vào Điều… của Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam về Tội trồng cây thuốc phiện, cây côca, cây cần sa hoặc các loại cây khác có chứa chất ma túy… và Điều… về Tội tàng trữ, vận chuyển, mua bán trái phép chất ma túy…””
Mỗi từ ngữ pháp lý vang lên như một nhát dao cứa vào tâm trí Ba Lựu. Trồng cây, tàng trữ, mua bán… chất cấm. Ma túy. Cái tên ghê gớm đó cuối cùng cũng được gọi thẳng ra, gắn liền với hành động của ông. Nó không còn là “”trà dược thảo”” hay “”cây lạ”” nữa. Nó là tội ác.
“”…Theo Lệnh bắt bị can để tạm giam số… ngày… tháng… năm… của Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Huyện Tân Hòa…””
Đến lúc này, Ba Lựu dường như không còn thở nổi. Mọi thứ xung quanh ông trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng đọc lệnh đanh thép và rõ ràng.
“”…Nay, Cơ quan Cảnh sát điều tra chính thức thi hành lệnh bắt giữ đối với ông Ba Lựu, tên thật là Nguyễn Văn Lựu, sinh năm…, trú tại Huyện Tân Hòa, với tội danh: Có hành vi trồng, tàng trữ và mua bán trái phép chất cấm.””
Vị sĩ quan gập hồ sơ lại, nhìn thẳng vào Ba Lựu. “”Ông đã nghe rõ lệnh bắt giữ và tội danh của mình chưa?””
Ba Lựu khẽ gật đầu, không phát ra tiếng nào. Khuôn mặt ông giờ đây hoàn toàn trắng bệch, không còn một chút sắc máu nào. Đôi mắt vô hồn, trũng sâu hơn bao giờ hết, phản chiếu sự suy sụp tuyệt đối. Vẻ tự mãn, sự giàu có thoáng qua, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại hình ảnh một ông lão già nua, khốn khổ đối diện với vực thẳm pháp luật. Tiếng xì xào nhỏ nhẹ bắt đầu nổi lên từ phía Cả xóm bên ngoài, nhưng với Ba Lựu lúc này, tất cả âm thanh đều như bị bóp nghẹt. Ông đã nghe rõ. Cái “”lộc trời”” đã dẫn ông thẳng vào tù.
Hai cán bộ công an nhẹ nhàng tiến đến, một người đặt tay lên vai Ba Lựu. “”Mời ông đứng dậy.”””
“Hai cán bộ công an nhẹ nhàng tiến đến, một người đặt tay lên vai Ba Lựu. “”Mời ông đứng dậy.””
Ba Lựu như người mất hồn, từ từ lảo đảo đứng lên. Đôi mắt ông vẫn dán xuống sàn nhà mới lát gạch bóng loáng, giờ đây chỉ còn phản chiếu hình ảnh những đôi giày công an đang đi lại. Bên ngoài, tiếng xì xào của cả xóm im bặt hẳn khi họ chứng kiến cảnh tượng này.
Lập tức, các cán bộ công an khác bắt đầu công việc. Vài người đi thẳng ra vườn sau, nơi những gốc cây thon dài, lá xanh thẫm vẫn còn đó, như một lời tố cáo im lặng. Một đội khác tiến hành khám xét bên trong căn nhà mới xây. Mọi ngóc ngách, mọi tài sản đều được rà soát cẩn thận.
“”Niêm phong căn nhà này lại!”” một giọng chỉ đạo vang lên.
Lập tức, những cuộn băng cảnh báo màu vàng có chữ “”CẤM VƯỢT QUA – KHU VỰC NIÊM PHONG”” được lấy ra. Các cán bộ bắt đầu căng băng quanh cửa ra vào chính, cửa sổ, và cả lối dẫn ra vườn sau. Căn nhà cấp 4 mái Thái khang trang mà Ba Lựu tự hào, niềm kiêu hãnh của ông chỉ sau ba tháng “”làm ăn””, giờ đây trở thành một tang vật, bị bao phủ bởi những đường băng màu vàng lạnh lẽo.
Tiếp theo là việc thu giữ tài sản. Chiếc xe máy tay ga đời mới sáng loáng, vật chứng cho sự đổi đời nhanh chóng, được một cán bộ khác dắt ra ngoài sân. Máy ảnh chụp lại hiện trạng, và biên bản tạm giữ được lập. Ba Lựu nhìn theo chiếc xe, rồi lại nhìn vào khoảng không. Ánh mắt ông trống rỗng, không còn chút sinh khí nào, như thể linh hồn đã bị rút cạn.
Hệ thống camera an ninh hiện đại mà ông lắp đặt để khoe khoang và có lẽ để canh chừng vườn cây, cũng bị tháo dỡ. Những thiết bị điện tử, đầu ghi hình, dây cáp… tất cả đều bị thu hồi như những bằng chứng không thể chối cãi về nguồn gốc bất minh của sự giàu có này.
Cả xóm bên ngoài im lặng đến đáng sợ. Họ nhìn từng món tài sản mà hôm qua thôi còn khiến họ trầm trồ, ngưỡng mộ, giờ đây lần lượt được đưa ra khỏi nhà ông Ba Lựu, được ghi vào biên bản, được coi là tang vật của một vụ án hình sự nghiêm trọng. Vẻ mặt mỗi người đều lộ rõ sự kinh ngạc, bàng hoàng xen lẫn một chút sợ hãi. Cái “”lộc trời”” mà họ đồn thổi bấy lâu hóa ra là một cái bẫy chết người, và ông Ba Lựu, người mà họ từng ghen tỵ, giờ đây chỉ là một kẻ đáng thương đang trả giá đắt cho giấc mộng giàu sang tan vỡ.
Ba Lựu đứng giữa căn nhà trống trải dần, tiếng bước chân và tiếng nói nghiệp vụ của cảnh sát vang vọng. Ông không phản kháng, không nói một lời nào. Chỉ đứng đó, nhìn tài sản của mình lần lượt bị tịch thu, nhìn giấc mơ của mình sụp đổ ngay trước mắt. Ánh mắt ông vẫn trống rỗng, vô hồn. Con đường đất đỏ dẫn vào nhà, nơi từng chứng kiến những chuyến xe chở đầy “”trà dược thảo””, giờ đây chỉ còn in dấu chân của những người thi hành pháp luật.”
“Một cán bộ công an nhẹ nhàng kéo tay ông Ba Lựu ra phía sau, tiếng kim loại lách cách. Chiếc còng số 8 lạnh lẽo siết vào cổ tay gầy gò. Ba Lựu khẽ giật mình, nhưng rồi lại thả lỏng. Ông đã hoàn toàn buông xuôi.
Các cán bộ công an một người phía trước, một người phía sau, dẫn ông Ba Lựu ra khỏi căn nhà. Bước chân ông nặng nề, chậm chạp, như mỗi bước đi đều vương vấn cả một đời lam lũ nay sắp kết thúc trong bi kịch. Khi đến cửa, ông ngoái nhìn lại. Căn nhà cấp 4 mái Thái khang trang, niềm tự hào thoáng qua, giờ đã bị niêm phong bằng những dải băng vàng lạnh lẽo. Ánh mắt ông lướt qua khu vườn sau, nơi những gốc cây thon dài xanh thẫm như một lời nhắc nhở tàn khốc về cội nguồn của mọi chuyện. Có thể trong khoảnh khắc ấy, sự hối hận dâng lên, hoặc chỉ đơn giản là nỗi tuyệt vọng vô biên của một kẻ trắng tay ở tuổi xế chiều.
Bên ngoài hàng rào, cả xóm vẫn đứng đó, im lặng chứng kiến. Những khuôn mặt bàng hoàng, xen lẫn sự tò mò và cả một chút hả hê không thể giấu. Người cụ già cô độc, từng được tung hô là “”ăn lộc trời””, giờ đây lại bị dẫn đi một cách tủi hổ, trước con mắt của những người từng ghen tỵ với ông.
Ông Ba Lựu cúi đầu, tiếp tục những bước đi nặng nhọc trên con đường đất đỏ dẫn ra xe công an đang đậu sẵn. Bóng dáng gầy guộc, xiêu vẹo của ông khuất dần sau đám đông, mang theo cả giấc mộng giàu sang tan vỡ và một bí mật đen tối vừa bị phơi bày.”
“Con đường đất đỏ trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, chỉ còn vương lại mùi xăng xe và sự xáo trộn chưa tan. Chiếc xe công an chở theo ông Ba Lựu đã đi khuất hẳn phía cuối xóm. Đám đông còn lại vẫn đứng đó, chưa ai vội về. Họ nhìn nhau, ánh mắt chất chứa đầy sự bàng hoàng, nghi hoặc và cả nỗi thất vọng.
Rồi như bừng tỉnh sau cơn mê, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
“”Trời đất ơi, ai mà ngờ được!”” một bà cụ run rẩy thốt lên, tay vịn vào bờ rào nhà kế bên.
“”Cứ tưởng lộc trời ban, ai dè…”” một người đàn ông trẻ thở dài.
“”Cả xóm mình cứ thi nhau trầm trồ, giờ thì… nhục quá!””
Dần dần, đám đông tụ lại đông hơn, không còn đứng lộn xộn nữa mà thành một vòng cung nhỏ trước cổng nhà ông Ba Lựu. Cánh cổng vẫn mở hé, như hé lộ một bí mật đau lòng. Không khí nặng nề, không còn tiếng cười đùa, chỉ còn những lời bàn tán nghiêm trọng.
“”Bảo sao giàu nhanh thế,”” một chị phụ nữ nói, giọng đầy chua chát. “”Mấy tháng trời đã nhà cao cửa rộng, sắm sửa đủ thứ. Lúc đấy còn mừng cho ông ấy, cứ tưởng ông chăm làm thuốc nam có bí quyết gì…””
Một ông trung niên, trông vẻ hiểu biết hơn, trầm ngâm: “”Cái cây lạ đó mà… tôi thấy nó khác thường ngay từ đầu rồi. Lá xanh thẫm, lại có cái mùi hăng hắc khó chịu. Mà cái ông thầy trên Tây Nguyên gì đó, có ai biết mặt mũi ra sao đâu.””
“”Nhớ cái lúc đội kiểm tra thú y tới không? Vừa dắt con chó lại gần là nó sủa ầm ĩ, gầm gừ như gặp quỷ,”” một người khác thêm vào, nét mặt vẫn còn sợ hãi. “”Lúc đấy mình cứ nghĩ nó dữ tính, ai ngờ nó đánh hơi được cái thứ chết người đó.””
“”Đúng rồi! Rồi cái lúc cán bộ yêu cầu kiểm tra mẫu lá, mặt ông Ba Lựu tái mét đi. Còn đòi đốt bỏ cả vườn nữa chứ! Rõ ràng là có tật giật mình,”” một bà thợ may gần đó xen vào. “”Chứ nếu trà dược thảo thật thì ngại gì?””
Cả xóm im lặng một lát, mỗi người chìm vào suy nghĩ riêng. Họ nhớ lại những ngày Ba Lựu còn sống cô độc, nghèo khổ, lầm lũi hái rau, bốc thuốc. Rồi những ngày ông bỗng chốc đổi đời, sự ngỡ ngàng, ngưỡng mộ ban đầu dần biến thành sự tò mò, ghen tỵ. Giờ đây, tất cả những cảm xúc đó tan biến, chỉ còn lại một bài học cay đắng.
Một người già nhất xóm, mái tóc bạc phơ, chậm rãi lên tiếng: “”Đồng tiền nó ghê gớm thật. Nhất là cái đồng tiền dễ kiếm. Nó làm mờ mắt người ta, khiến người ta quên hết cả tình nghĩa làng xóm, cả cái đạo làm người. Ông Ba Lựu thì giờ phải trả giá rồi… mà cái giá này, có khi là cả đời.””
Ông dừng lại, nhìn quanh những khuôn mặt đang lắng nghe. “”Bài học này không phải chỉ cho ông ấy đâu. Nó là bài học cho tất cả chúng ta. Đừng thấy người ta giàu nhanh mà ham, mà tỵ. Cái gì dễ đến thì cũng dễ đi, mà cái đi đó lại mang theo cả danh dự, cả cuộc đời.””
Những người trẻ tuổi cúi đầu, gương mặt suy tư. Những người già gật gù đồng tình. Câu chuyện về ông Ba Lựu, từ một huyền thoại “”ăn lộc trời”” đã nhanh chóng trở thành một lời cảnh tỉnh nghiệt ngã. Cái giàu có bất ngờ, cái vẻ ngoài hào nhoáng của căn nhà mái Thái giờ đây chỉ còn là biểu tượng của sự lầm lạc và sa ngã. Cả xóm nhỏ huyện Tân Hòa hôm nay đã nhận được một bài học đắt giá về sự cám dỗ của đồng tiền và cái giá phải trả khi bước chân vào con đường lầm lỗi. Họ đứng đó, nhìn về phía con đường Ba Lựu vừa đi qua, lòng trĩu nặng.”
“Những bước chân nặng nề bắt đầu rải rác rời đi, mỗi người mang theo một tâm trạng khác nhau nhưng đều chung một nỗi ám ảnh về cái cây lạ và ông Ba Lựu. Tin tức lan đi khắp xóm nhanh hơn cả gió, không chỉ dừng lại ở chuyện giàu nghèo, mà còn là chuyện sống chết. Vụ việc nghiêm trọng này nhanh chóng được báo cáo lên các cấp cao hơn, vượt ra khỏi phạm vi của một đợt kiểm tra thú y thông thường. Những mẫu lá cây kia, sau khi phân tích, cho kết quả chấn động. Ông Ba Lựu, dù tuổi cao, sức yếu, và cuộc sống cô độc, giờ đây phải đối mặt với những cáo buộc hình sự nghiêm trọng liên quan đến việc tàng trữ và buôn bán chất cấm. Khung hình phạt dành cho những tội danh này là vô cùng nghiêm khắc, có thể khiến ông phải gắn cuộc đời còn lại trong song sắt. Cái giá của sự giàu sang bất chính quả là đắt.
Trong khi số phận của Ba Lựu đang được định đoạt trong những phòng làm việc có cửa kính nghiêm nghị, thì ở xóm nhỏ huyện Tân Hòa, một nỗi lo sợ mới đang dâng lên. Những người từng tin tưởng vào “”trà dược thảo thiên nhiên”” của ông Ba Lựu bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng. Họ nhớ lại những giấc ngủ sâu hơn, những cơn đau nhức dường như dịu đi sau khi uống thứ nước đó. Lúc ấy là mừng rỡ, là tin tưởng. Giờ đây, chỉ còn là hoang mang và sợ hãi.
“”Trời ơi, lỡ nó là thuốc độc thì sao?”” một bà hàng xóm từng uống trà liên tục mấy tuần rụng rời chân tay.
“”Sao hồi đó mình không nghĩ kỹ nhỉ? Cứ thấy ổng giàu lên, thấy người ta khen là tin sái cổ,”” một người khác tự trách mình.
“”Tôi thấy hơi tức ngực mấy bữa nay. Không biết có phải tại cái thứ trà đó không?””
Những lời xì xào lo lắng ban đầu nhanh chóng biến thành sự tìm kiếm giải pháp. Người thì lục lại sách vở cũ của các cụ để tìm bài thuốc giải độc dân gian. Người thì vội vã chạy ra hiệu thuốc hỏi mua các loại thực phẩm chức năng hỗ trợ gan, thận. Lo xa hơn, vài gia đình đã bàn bạc nhau gom tiền để lên thị trấn, thậm chí lên tỉnh để khám tổng quát, kiểm tra xem cơ thể mình có bị ảnh hưởng gì không. Không còn ai bận tâm đến ngôi nhà mái Thái mới xây hay chiếc xe tay ga đời mới của Ba Lựu nữa. Điều họ quan tâm lúc này chỉ còn là sức khỏe của chính họ, của những người thân trong gia đình đã trót dùng thứ “”trà dược”” chết người ấy. Cái không khí bàng hoàng, thất vọng của ngày hôm qua giờ đã nhường chỗ cho sự lo lắng, bất an và một cuộc chạy đua ngầm với thời gian để tìm lại sự bình yên cho cơ thể.”
“Thời gian như dòng nước chảy xiết, cuốn đi những ký ức sống động, chỉ còn để lại dấu vết mờ nhạt trên nền đất cũ. Giờ đây, cái khu vườn sau nhà ông Ba Lựu, nơi từng mọc lên loại cây lạ mang đến sự giàu sang chớp nhoáng, đã biến thành một bãi đất trống hoang tàn. Cỏ dại mọc lún phún, không còn dấu vết của sự chăm sóc hay bất kỳ loài cây nào.
Căn nhà cấp 4 mái Thái màu vàng nhạt, từng là niềm kiêu hãnh của ông Ba Lựu và sự bàn tán của cả xóm, giờ đây khóa im ỉm. Cánh cửa sắt sơn xanh đã bạc màu dưới nắng mưa, những ô cửa kính bám đầy bụi. Không một tiếng động vọng ra từ bên trong. Ngôi nhà mới xây, lẽ ra phải là tổ ấm tuổi già, lại trở thành một khối bê tông cô độc, hoang lạnh giữa cánh đồng.
Câu chuyện về cụ ông nghèo bỗng chốc giàu lên nhờ “”cây lạ”” và cái kết bi thảm của ông Ba Lựu vẫn còn được người dân xóm nhỏ huyện Tân Hòa kể lại cho con cháu. Nó không còn là chuyện phiếm hay sự ghen tị, mà đã trở thành một lời răn, một minh chứng nhãn tiền cho cái giá phải trả khi con người ta lóa mắt bởi đồng tiền, chọn con đường tăm tối, bất chính. Người ta nói về sự cô độc của ông khi ra đi, không một người thân bên cạnh, khác hẳn với lúc mới giàu lên, cả xóm xúm lại.
Mỗi khi ngang qua con đường đất đỏ dẫn vào nhà cũ ông Ba Lựu, người ta lại thấy nặng lòng. Cái bãi đất trống đó, ngôi nhà khóa cửa kia, không chỉ là tàn tích vật chất mà còn là vết sẹo tinh thần trong lòng cộng đồng. Câu chuyện nhắc nhở rằng sự giàu sang ảo tưởng, xây dựng trên đau khổ và vi phạm pháp luật, cuối cùng cũng sẽ sụp đổ, để lại chỉ là sự trống rỗng và hối tiếc muộn màng. Nó là lời nhắc nhở giản dị nhưng sâu sắc về việc gieo nhân nào thì gặt quả ấy, về tầm quan trọng của sự chân thật và lòng lương thiện, những giá trị bền vững hơn vạn lần tiền bạc phù du. Và rằng, đôi khi, cái giá phải trả cho một phút lầm lạc có thể là cả cuộc đời còn lại, trong sự cô độc và sự phán xét của lương tâm lẫn xã hội. Sự bình yên thực sự không nằm ở những gì ta sở hữu, mà ở cách ta sống và những giá trị ta gìn giữ. Con đường đất đỏ vẫn đó, nhưng không còn in dấu chân của một người đàn ông lạc lối bởi danh vọng và tiền bạc.”

