“Vợ bị nhà chồng đu//ổi đi ngay sau đá/m ta/ng chồng, chuyện xảy ra sau 30 phút khiến cả dòng tộc phải qu//ỳ g//ối…
Tiếng tụng kinh vừa dứt, quan tài vừa h/ạ hu/yệt, chưa đầy 30 phút sau, chị Hương đã bị chính gia đình chồng đứng trước mặt chỉ tay đu//ổi thẳng khỏi cổng biệt thự – nơi chị từng sống suốt 12 năm làm dâu.
“Chồng mày ch//ết rồi, ở lại đây làm gì nữa? Đừng nghĩ có con là sẽ ăn chia được một xu!” – tiếng ông Hưng, anh trai chồng, gằn lên. Cạnh ông là bà Hòa – mẹ chồng, gương mặt lạnh lùng như đá.
Hương ôm con gái nhỏ – bé Nhi, nước mắt chưa kịp khô sau tang cha – đứng chết lặng. Vẫn còn mặc áo ta/ng, hai mẹ con bị đẩy ra khỏi cổng lớn, sau lưng là tiếng đóng sập lạnh lùng. Bên chân là hai chiếc vali, ném xuống như rá/c thải.
Nhưng không ai biết, 30 phút sau, một cuộc điện thoại đã khiến cả dòng họ nhà chồng lậ/t đổ địa vị mà họ vẫn nghĩ là vững như bàn thạch…”
“Bên trong căn biệt thự sang trọng, không khí vẫn còn hơi nặng nề sau đám tang, nhưng sự căng thẳng của việc “”xử lý”” Hương và bé Nhi đã nhường chỗ cho sự hả hê ngấm ngầm. Bà Hòa ngồi trên sô pha bọc nhung, tay vân vê chuỗi hạt, vẻ mặt đắc thắng. Ông Hưng đứng dựa vào khung cửa, nhếch mép cười. Chắc mẩm mụ Hương kia sẽ ôm con cút đi biệt tích, chẳng dám bén mảng đòi hỏi gì. Tài sản khổng lồ của em trai ông, giờ đây, sẽ thuộc về gia đình này.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, đột ngột, cắt ngang sự tĩnh lặng giả tạo. Chiếc điện thoại cố định đời mới trên bàn reo inh ỏi.
Ông Hưng khó chịu bước tới nhấc máy, giọng cộc cằn: “Alo?”
Đầu dây bên kia là một giọng nói xa lạ, trầm ấm, từ tốn: “Xin hỏi đây có phải số nhà ông bà… Hòa không ạ?”
Ông Hưng nhíu mày: “Phải. Ông là ai?”
“Tôi là luật sư Trần, đại diện cho di sản của ông…” – người luật sư tạm dừng một chút – “…chồng cũ của cô Hương.”
Nghe đến đây, cả ông Hưng và bà Hòa đều giật mình. Ông Hưng liếc sang mẹ, bà Hòa cũng nhìn lại ông, ánh mắt nghi hoặc.
“Di sản gì? Ông nói rõ xem nào!” Ông Hưng
gắt.
Giọng luật sư vẫn bình thản, nhưng mỗi lời nói ra lại như một nhát dao cứa vào sự tự mãn của họ: “Theo di chúc được lập hợp pháp vào ba tháng trước khi ông ấy qua đời… toàn bộ tài sản, bao gồm bất động sản, cổ phiếu, và tiền mặt, ước tính… à vâng, số tiền là rất lớn… tất cả đều được ủy thác cho cô Hương và con gái là bé Nhi.”
Cả người ông Hưng như đóng băng. Chuỗi hạt trên tay bà Hòa rơi xuống sàn nhà cạch một tiếng khô khốc.
“Ông… ông nói gì cơ?” Bà Hòa lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch, hoàn toàn không còn vẻ đắc thắng ban nãy. “Toàn bộ? Cho con dâu tôi? Không… không thể nào! Anh ấy không thể làm như vậy!”
Ông Hưng siết chặt ống nghe, gân xanh nổi lên trán. Ông Hưng gằn từng tiếng qua kẽ răng: “Luật sư… ông có nhầm không đấy? Toàn bộ? Mụ ta… nó chỉ là con dâu! Còn chúng tôi là anh trai, là mẹ ruột!”
“Tôi hiểu sự ngạc nhiên của ông bà,” giọng luật sư Trần vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. “Nhưng di chúc đã được công chứng, và có các điều khoản rất rõ ràng. Ông ấy đã chuẩn bị mọi thứ để đảm bảo tương lai cho vợ và con gái mình. Di chúc cũng chỉ định cô Hương là người giám hộ tài sản cho bé Nhi cho đến khi cháu đủ tuổi.”
Ông Hưng lùi lại một bước, chân vấp vào chiếc bàn nhỏ khiến tách trà đổ tung tóe. Ông nhìn bà Hòa với ánh mắt kinh hoàng. Cả hai như đang mơ một giấc mơ tồi tệ.
“Không… không thể nào…” Bà Hòa lẩm bẩm, giọng run run, đầu óc quay cuồng. Mười hai năm làm dâu, bị bạc đãi, bị coi như cái gai trong mắt, vậy mà… toàn bộ gia sản? Cho nó? Ngay sau khi bị đuổi đi? Số phận đang trêu ngươi họ hay sao?”
“Ông Hưng vẫn còn đứng sững sờ, ánh mắt dại ra nhìn về phía Bà Hòa. Tay ông vẫn run run giữ chặt ống nghe, nhưng đầu óc thì trống rỗng. Bà Hòa lẩm bẩm câu nói cuối cùng, rồi bà ngước nhìn lên, thấy vẻ mặt thất thần của con trai, bà biết có điều gì đó còn tệ hại hơn cả việc mất đi số tiền tưởng chừng đã nắm chắc.
“Hưng… Con làm sao vậy? Ông luật sư nói gì nữa à?” Bà Hòa gắng gượng hỏi, giọng vẫn run rẩy.
Ông Hưng nuốt khan, cổ họng khô khốc. Ông đặt mạnh ống nghe xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong sự im lặng đáng sợ. Toàn thân ông run bần bật.
“Mẹ…” Ông Hưng thì thào, giọng gần như không ra tiếng. “Không phải chỉ là một phần… không phải là chút ít…”
Bà Hòa nín thở nhìn ông. Những thành viên khác trong gia tộc ngồi rải rác trong phòng khách, ban nãy còn đang xì xào bàn tán về việc “”con dâu mất nết””, giờ đây cũng im bặt, cảm nhận được sự bất ổn tột độ.
“Toàn bộ!” Ông Hưng đột ngột hét lên, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Mồ hôi túa ra trên trán. “Toàn bộ tài sản! Tất cả! Di chúc… thằng em chết tiệt của con nó để lại TẤT CẢ cho mụ Hương và con bé Nhi!”
Cả phòng khách như nổ tung. Tiếng xì xào chuyển thành tiếng la thất thanh, tiếng đổ vỡ của ly tách khi ai đó hoảng loạn làm rơi.
“Cái gì?” Bà Hòa bật dậy khỏi ghế sô pha, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Bà gần như không đứng vững, phải vịn vào thành ghế. “Con nói cái gì cơ? Toàn bộ? Làm sao có thể? Thằng Cường nó… nó không thể làm thế với mẹ! Không thể làm thế với dòng họ này!”
Ông Hưng lùi lại vài bước, như thể tin tức vừa nói ra là một cú đấm trực diện vào mặt ông. “Đúng vậy! Toàn bộ! Ông luật sư nói di chúc được lập ba tháng trước khi nó chết! Có công chứng! Di chúc ghi rõ… tất cả mọi thứ… đều cho con vợ và đứa con riêng kia!” Ông Hưng nghiến răng, ánh mắt tóe lửa giận dữ và hoảng loạn. “Nó còn chỉ định mụ Hương là người giám hộ tài sản cho đến khi con bé đủ tuổi! Tức là… tức là quyền định đoạt bây giờ nằm trong tay mụ ta!”
Không khí trong phòng đặc quánh sự kinh hoàng và căm phẫn. Vẻ hả hê, đắc thắng ban nãy tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Họ nhìn nhau, không tin vào tai mình. Mười hai năm dày vò, xua đuổi, mỉa mai… cuối cùng lại dẫn đến kết cục này? Người mà họ vừa tống cổ ra khỏi nhà, chỉ với hai chiếc vali và bộ áo tang, lại là người nắm giữ vận mệnh tài chính của cả dòng tộc?
Một người phụ nữ trung tuổi, em gái của Bà Hòa, lắp bắp: “Nhưng… nhưng tại sao? Sao nó lại làm vậy? Chẳng lẽ nó không nghĩ đến mẹ cha, anh chị em ruột thịt sao?”
Ông Hưng cười khẩy một tiếng cay đắng, nụ cười méo mó đầy tuyệt vọng. “Tại sao à? Mụ ta đã đầu độc nó rồi! Hoặc… hoặc nó cố tình! Nó muốn trả thù chúng ta! Nó muốn thấy chúng ta quỳ gối!”
Bà Hòa đột ngột ôm lấy đầu, ngã khuỵu xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch. “Không… không thể nào…” Bà lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này trong giọng nói không còn chút nào là sự nghi ngờ hay thách thức, chỉ còn là sự sụp đổ hoàn toàn. Khuôn mặt già nua nhăn lại vì sợ hãi. Bà nhớ lại những lời cay nghiệt, những lần hắt hủi, những ánh mắt khinh bỉ bà và Ông Hưng đã dành cho Hương suốt mười hai năm qua. Nếu quả thật di chúc là thật, nếu Hương nắm toàn bộ tài sản… bà ta sẽ làm gì? Liệu cô ta có nhân từ bỏ qua hay sẽ trả thù, đòi lại tất cả những gì đã mất? Nỗi sợ hãi xâm chiếm lấy tâm trí bà Hòa. Cơn hoảng loạn thực sự bắt đầu.”
“Bà Hòa ngã khụy, những tiếng nấc nghẹn ngào xen lẫn với sự hoảng loạn tột cùng. Những thành viên khác trong gia tộc cũng không khá hơn. Khuôn mặt họ từ sự tức giận, căm phẫn chuyển sang trắng bệch vì sợ hãi. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy chất vấn, tìm kiếm một lời giải thích, một lối thoát trong vô vọng. Căn phòng khách sang trọng bỗng chốc biến thành một ổ rắn đang hoảng loạn trước mối nguy hiểm chí mạng.
Ông Hưng đứng nhìn mẹ mình run rẩy trên sàn, rồi nhìn những người khác trong gia tộc. Nỗi sợ hãi và sự tức giận dữ dội trộn lẫn. Ông ta đã lên kế hoạch hoàn hảo để chiếm lấy tài sản, đã hành động quyết liệt để loại bỏ “”mối họa”” Hương, và giờ đây, chính những hành động đó lại là thứ siết chặt lấy vận mệnh của họ.
“”Tại sao… tại sao lại đúng lúc này chứ?”” Một người chú lắp bắp, giọng run như cầy sấy. “”Ngay sau khi… sau khi chúng ta…””
Ông Hưng đột ngột quay phắt lại, ánh mắt đỏ ngầu. “”Sau khi chúng ta làm cái gì?”” Ông ta gần như gầm lên, không phải hỏi mà là tự vấn, là nỗi ân hận trào dâng trong cơn hoảng loạn.
Trong khoảnh khắc đó, bức tranh kinh hoàng hiện lên trong tâm trí tất cả bọn họ: cảnh tượng hai mẹ con Hương, vẫn còn mặc bộ áo tang, lầm lũi bước ra khỏi cổng, chỉ với hai chiếc vali cũ kỹ, dưới những lời lẽ tàn nhẫn, lạnh lùng của chính họ, của Ông Hưng, của Bà Hòa.
Sự kết nối giữa cú điện thoại định mệnh và hành động tàn nhẫn cách đây chỉ vài chục phút bỗng chốc hiển hiện rõ ràng, như một sự trừng phạt nhãn tiền. Họ vừa tống cổ người nắm giữ “”kim bài”” tài chính của cả dòng họ ra đường.
Khuôn mặt Ông Hưng méo xệch đi vì tuyệt vọng. Ông ta đấm mạnh vào mặt bàn gỗ lim, tiếng va chạm khô khốc vang vọng như tiếng chuông báo tử.
“”Chết tiệt!”” Ông Hưng gằn giọng, từng từ như xé ra từ lồng ngực. Ánh mắt ông ta dại ra nhìn về phía cánh cửa chính, nơi Hương và Bé Nhi vừa bước qua. “”Chúng ta đã… đã đuổi cô ta đi rồi!””
Lời nói của Ông Hưng như một nhát dao đâm thẳng vào sự thật tàn khốc. Họ đã tự tay cắt đứt sợi dây cứu sinh của mình. Sự tham lam, sự khinh bỉ và độc ác đã không còn là những cảm xúc hả hê, đắc thắng, mà trở thành những sai lầm chết người, không thể nào vãn hồi.
Bà Hòa ngẩng đầu lên khỏi sàn, đôi mắt đờ đẫn nhìn con trai. Giọng bà yếu ớt, đầy sợ hãi: “”Đuổi đi rồi… vậy bây giờ phải làm sao? Chúng ta làm sao để… để cô ta quay lại?””
Không ai trả lời. Căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng nấc nghẹn ngào và nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong lòng mỗi người. Họ biết, họ đã mắc một sai lầm không thể cứu vãn.”
“Sự im lặng đáng sợ trong căn phòng khách bị phá tan bởi một tiếng gầm thét đầy tuyệt vọng của Ông Hưng. Ông ta không chần chừ thêm một giây nào, quay phắt người, lao như điên ra cửa. Những người khác trong gia tộc, vẫn còn bàng hoàng sau cú sốc, cũng giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mê man, lập tức chạy theo. Bà Hòa, dù chân tay còn run rẩy, cũng được dìu dậy và vội vã đi theo.
Cả gia đình chồng cuống cuồng lao ra khỏi biệt thự, chạy về phía cổng lớn. Họ dừng lại ngay bên ngoài cánh cổng sắt đồ sộ, ánh mắt quét khắp con đường vắng vẻ. Đông, tây, nam, bắc, không một bóng dáng nào. Chỉ có con đường lát gạch im lìm dưới ánh nắng chiều nhạt nhòa và hàng cây xanh rì hai bên.
Ông Hưng nhìn quanh quất, đôi mắt đỏ ngầu tìm kiếm. “”Hương! Nhi!”” Ông ta gào lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. Không có tiếng đáp lại.
Bà Hòa ngã khuỵu xuống bậc thềm ngay sát cổng, tay run run lôi điện thoại ra. Bà bấm số của Hương, áp vào tai. Chỉ có tiếng “”tút… tút… tút…”” kéo dài đầy vô vọng. Bà bấm lại, rồi lại bấm nữa. Vẫn chỉ tiếng chuông báo máy bận hoặc không nhấc máy. Nỗi sợ hãi dâng lên nghẹn đắng trong cổ họng.
Những người khác trong gia tộc cũng thi nhau gọi vào số của Hương, của cả Bé Nhi (dù biết con bé không có điện thoại riêng, nhưng trong cơn hoảng loạn, họ làm bất cứ điều gì có thể). Tất cả đều nhận lại kết quả tương tự: không ai nhấc máy, hoặc máy tắt.
“”Không được!”” Một người chú thốt lên, mặt trắng bệch. “”Không liên lạc được!””
“”Đi đâu được chứ? Mới ra khỏi đây thôi mà?”” Một người cô lắp bắp, ánh mắt đầy hoảng loạn.
Sự sợ hãi như một đám cháy rừng, lan nhanh chóng trong lòng mỗi người. Mỗi giây trôi qua mà không có tin tức của Hương và Bé Nhi, nỗi sợ lại càng lớn hơn, bóp nghẹt hơi thở của họ. Khuôn mặt ai nấy đều tái mét, mồ hôi túa ra lạnh ngắt.
Bà Hòa ngẩng đầu lên, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía cuối con đường. Giọng bà run rẩy, đầy ám ảnh, như lời nguyền rủa chính mình: “”Tìm nó ngay! Phải tìm thấy nó trước khi quá muộn!””
Ông Hưng siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. Ông ta biết, mẹ ông nói đúng. Nếu không tìm thấy Hương và Bé Nhi kịp thời… hậu quả sẽ là thứ mà cả dòng họ này không bao giờ có thể gánh chịu được. Cơn tuyệt vọng và sự hối hận muộn màng trộn lẫn, thiêu đốt tâm can ông ta.”
“Hương và bé Nhi lang thang trên vỉa hè lát gạch, đôi chân mỏi rã rời. Bộ đồ tang đen vẫn còn lấm bụi đất từ nghĩa trang, dính vào lớp vải mỏng, nhắc nhở về nỗi mất mát vừa qua. Hai chiếc vali xách tay lạnh lẽo đặt cạnh bên, như những vật chứng vô tri cho sự đoạn tuyệt. Mẹ con Hương tìm một góc khuất dưới gốc cây cổ thụ trong công viên nhỏ, cách xa cổng biệt thự gia tộc nhà chồng. Hương khuỵu xuống, kéo con gái ngồi gọn vào lòng. Bé Nhi dụi mặt vào áo mẹ, tiếng khóc nức nở vẫn chưa dứt, tiếng thút thít nghe đến xót lòng. Con bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy sợ hãi và lạnh lẽo.
Hương ôm chặt con, nước mắt không ngừng chảy dài trên gò má hốc hác. Bà cảm thấy nỗi tủi nhục đè nặng lên lồng ngực. Mười hai năm làm dâu, mười hai năm hy sinh, chăm sóc gia đình chồng, và kết quả là đây – bị đuổi đi khi chồng còn chưa yên mồ yên mả, khi vẫn còn mặc bộ đồ tang. Nỗi bất lực dâng lên tột cùng, khiến bà muốn gào thét. Nhưng nhìn con gái bé bỏng trong tay, Hương chỉ có thể giữ lại tiếng nấc nghẹn.
“”Mẹ ơi… mình về nhà đi mẹ…”” Bé Nhi thỏ thẻ giữa những tiếng nấc.
Hương khẽ vuốt ve mái tóc con, giọng run rẩy, thì thầm, gần như chỉ đủ cho hai mẹ con nghe thấy: “”Mẹ… Mẹ không biết chúng ta sẽ đi đâu…””
Bà ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. Cả thế giới dường như sụp đổ dưới chân bà. Không nhà cửa, không tiền bạc, không người thân bên cạnh. Chỉ có hai mẹ con bơ vơ giữa dòng đời tăm tối. Bà siết chặt lấy bé Nhi, như thể chỉ có hơi ấm của con mới có thể giữ bà lại khỏi gục ngã hoàn toàn.”
“Chiếc xe hơi sang trọng lao vút trên đường, khác hẳn với vẻ chậm rãi, từ tốn thường ngày. Bên trong xe, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Ông Hưng ngồi ở ghế lái, tay siết chặt vô lăng, mắt dáo dác nhìn khắp hai bên đường. Bà Hòa ngồi ghế phụ, gương mặt già nua nhăn nhó, đôi mắt cũng liên tục quét qua từng con phố, từng góc khuất. Vài người khác trong dòng tộc ngồi phía sau, tất cả đều giữ im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng xe rít lên mỗi khi phanh gấp hoặc vào cua.
Họ đã tìm kiếm gần nửa tiếng đồng hồ, điên cuồng lùng sục khắp các con đường gần nhà, rồi mở rộng ra các khu vực lân cận. Sự kiêu ngạo, lạnh lùng lúc đuổi Hương đi ban nãy đã tan biến không còn dấu vết, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột độ đang gặm nhấm tâm can họ. Họ sợ hãi không phải vì lo cho sự an nguy của Hương và bé Nhi, mà vì những hậu quả khôn lường có thể xảy ra nếu mọi chuyện không theo ý họ.
“”Không thấy đâu hết!”” Bà Hòa thốt lên, giọng khàn đặc vì lo lắng. “”Hai mẹ con nó có thể đi đâu được cơ chứ? Không tiền bạc, không người thân…””
Ông Hưng không trả lời, chỉ khẽ rên lên qua kẽ răng. Trong đầu ông lúc này chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất, lặp đi lặp lại như một ám ảnh.
“”Lẽ ra không nên hành động vội vàng như vậy!”” Ông nghiến răng, giọng nói đầy sự hối hận và tức giận, không phải với Hương mà là với chính sự bốc đồng của gia đình mình.
Chiếc xe tiếp tục lao đi, mang theo sự sợ hãi và hoang mang tột độ của cả gia đình nhà chồng, những kẻ giờ đây đang đối mặt với một tình huống hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của họ. Họ không biết rằng, trong khi họ đang cuống cuồng tìm kiếm, số phận của họ đã hoàn toàn thay đổi bởi một cuộc điện thoại bí ẩn.”
“Chiếc xe vẫn tiếp tục lao đi vun vút, Ông Hưng và Bà Hòa cùng những người khác trong xe căng mắt nhìn dọc hai bên đường như những kẻ săn mồi đang bị săn ngược. Sự im lặng ngột ngạt vẫn bao trùm, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng xe chạy. Họ đã đi xa hơn dự kiến, nỗi lo lắng càng lúc càng lớn, gặm nhấm sự kiêu ngạo cuối cùng còn sót lại.
“”Mình tìm hết khu này rồi, không lẽ… không lẽ họ đã đi xa đến thế?”” Bà Hòa nói khẽ, giọng run rẩy.
Ông Hưng siết chặt vô lăng, ánh mắt dáo dác quét qua từng gốc cây, từng ngõ nhỏ. “”Không thể nào! Họ đi bộ, làm sao đi nhanh vậy được? Trừ khi…”” Ông bỏ lửng câu nói, trong đầu hiện lên những khả năng tồi tệ nhất.
Bỗng nhiên, chiếc xe phanh kít lại, đột ngột và mạnh mẽ đến mức những người ngồi sau bị xô dồn về phía trước. Ông Hưng không nói gì, chỉ chằm chằm nhìn ra ngoài cửa kính. Ánh mắt ông dừng lại ở một điểm bên lề đường, hơi khuất sau bụi cây.
“”Cái gì thế kia?”” Bà Hòa lên tiếng, cũng hướng mắt nhìn theo.
Trong khoảnh khắc, mọi ánh mắt trong xe đều đổ dồn về phía đó. Dưới ánh nắng chiều yếu ớt, hai bóng người nhỏ bé đang ngồi lặng lẽ bên lề đường. Hương, vẫn còn mặc chiếc áo tang, ngồi dựa vào thân cây, Bé Nhi gục đầu vào lòng mẹ. Hai chiếc vali đặt cạnh, trông thật lạc lõng và tội nghiệp giữa cảnh vật xung quanh. Họ trông thật nhỏ bé, dễ vỡ, hoàn toàn đối lập với hình ảnh kiên cường mà họ thể hiện lúc bị đuổi đi.
Một người phụ nữ ngồi phía sau trong dòng tộc bỗng nhiên reo lên, giọng nửa như vỡ òa vì tìm thấy, nửa như sợ hãi điều sắp xảy ra.
“”Kia rồi! Họ ở đằng kia!””
Một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng cả gia đình nhà chồng. Sự nhẹ nhõm vì đã tìm thấy họ – “”con mồi”” mà họ đang săn lùng – xen lẫn với một nỗi sợ hãi tột độ. Nỗi sợ hãi không còn mơ hồ nữa, giờ đây nó hiện hữu ngay trước mắt họ, gắn liền với hai con người nhỏ bé kia… và những hậu quả khôn lường mà cuộc điện thoại bí ẩn ban nãy đã báo trước.”
“Chiếc xe vẫn còn rung lên sau cú phanh gấp. Sự sợ hãi và tính toán đã thay thế hoàn toàn vẻ kiêu ngạo trên khuôn mặt Ông Hưng và Bà Hòa. Những người khác trong xe cũng nhìn nhau, không còn dám lớn tiếng hay cau có.
Cửa xe bật mở, nhưng không phải là động tác dứt khoát, hống hách như lúc trước. Họ từ từ bước xuống, từng người một, ánh mắt láo liên quét qua Hương và Bé Nhi, rồi lại nhìn về phía xung quanh như sợ có ai đó đang theo dõi. Vẻ mặt họ vừa ngượng nghịu, vừa ẩn chứa sự sợ sệt khó tả, cùng với một chút vẻ tính toán lộ liễu. Họ không còn đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu nữa, thay vào đó là dáng vẻ khúm núm, không tự nhiên.
Ông Hưng đi trước, theo sau là Bà Hòa và vài người khác trong dòng tộc. Họ chậm rãi tiến lại gần Hương và Bé Nhi, mỗi bước chân như nặng thêm.
Hương vẫn ngồi dựa vào gốc cây, Bé Nhi vẫn nép mình trong lòng mẹ. Nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần, Hương từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào những con người vừa cách đây chưa lâu còn sỉ vả, lăng mạ và đuổi mẹ con cô ra khỏi nhà. Sự kiệt sức và đau buồn vẫn còn đó, nhưng giờ đây, trong đáy mắt Hương đã dâng lên một ngọn lửa lạnh lẽo, đầy cảnh giác và sự căm ghét âm ỉ. Cô không nói gì, chỉ im lặng quan sát từng biểu hiện nhỏ nhất trên khuôn mặt họ.
Bà Hòa lén nhìn Ông Hưng, ánh mắt đầy lo lắng. Ông Hưng hơi cúi xuống, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng trông còn tệ hơn cả lúc ông ta tức giận. Ông ta biết, mọi thứ đã thay đổi. Cuộc điện thoại kia… đã đảo ngược thế cờ hoàn toàn. Giờ đây, họ không còn là kẻ bề trên nữa.
Hương nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong thái độ của họ. Vẻ mặt biến đổi 180 độ khiến cô cảm thấy khó hiểu, nhưng linh tính mách bảo cô rằng điều gì đó rất lớn đã xảy ra. Cô siết nhẹ tay ôm Bé Nhi, toàn thân căng thẳng, sẵn sàng đối phó.
Gia đình nhà chồng đứng cách Hương và Bé Nhi vài bước chân, không ai nói lời nào. Không khí trở nên ngột ngạt, nặng trĩu bởi sự ngượng nghịu, sợ hãi từ phía họ và sự đề phòng, căm ghét từ phía Hương. Họ nhìn hai mẹ con cô, hai chiếc vali cũ kỹ đặt bên cạnh, hình ảnh đối lập với sự giàu có, quyền lực mà họ vẫn luôn khoe khoang. Và giờ đây, chính hai con người nhỏ bé, yếu đuối này lại đang nắm giữ thứ khiến họ phải run sợ.”
“Không khí nặng nề bao trùm. Gia đình nhà chồng đứng đó, chỉ cách Hương và Bé Nhi vài bước chân, không ai dám lên tiếng. Họ nhìn hai mẹ con co ro bên gốc cây, hai chiếc vali như những gánh nặng trĩu đựng tất cả gia tài còn lại. Vẻ mặt tính toán và sợ hãi giờ đây trộn lẫn sự ngượng nghịu và bối rối tột độ.
Ông Hưng, người luôn ra mặt trong những cuộc tranh giành, hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh đã mất. Ông ta biết mình phải nói gì đó. Bất kể cú điện thoại kinh hoàng kia là gì, giờ đây thế trận đã đảo chiều hoàn toàn. Ông ta bước lên trước một bước, gượng gạo nở một nụ cười giả lả, méo mó trên khuôn mặt căng thẳng. Nụ cười đó trông còn giả tạo và đáng sợ hơn cả vẻ mặt tức giận của ông ta lúc nãy.
“”À… ừm…”” Ông ta bắt đầu, giọng nói lắp bắp, hoàn toàn mất đi vẻ hống hách thường ngày. Ông ta nhìn Hương, ánh mắt láo liên tránh né ánh nhìn thẳng thắn, lạnh lẽo của cô. “”Hương này… có chuyện quan trọng… chúng ta cần nói chuyện.””
Lời nói của Ông Hưng vụng về, lúng túng đến đáng thương. Ông ta cố gắng tìm từ, cố gắng giải thích hành động đuổi Hương và Bé Nhi ra khỏi nhà chưa đầy một tiếng trước đó một cách khéo léo, nhưng hoàn toàn bất lực. Cổ họng ông ta như nghẹn lại.
Hương không trả lời. Cô vẫn ngồi đó, dựa vào gốc cây, Bé Nhi vẫn nép vào lòng cô. Ánh mắt Hương nhìn thẳng vào Ông Hưng, rồi lướt qua Bà Hòa đang đứng sau lưng ông ta, rồi tới những người khác trong dòng họ. Khuôn mặt cô hoàn toàn trống rỗng, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào – không giận dữ, không đau buồn, không sợ hãi. Chỉ có sự im lặng đáng sợ. Sự im lặng đó khiến Ông Hưng và cả gia đình nhà chồng càng thêm lo lắng, càng thêm sợ hãi. Họ không biết Hương đang nghĩ gì, không biết cô đã nghe được gì qua cú điện thoại bí ẩn kia, và càng không biết cô sẽ làm gì tiếp theo. Bà Hòa đứng phía sau, hai tay siết chặt vào nhau, nhìn con dâu cũ bằng ánh mắt vừa van xin, vừa thăm dò.
Ông Hưng cảm thấy mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán dù trời không nóng. Ông ta lại cố gắng mở lời, hy vọng sự ‘ngọt ngào’ giả tạo này sẽ xoa dịu tình hình. “”Chuyện là… ừm… lúc nãy… có hiểu lầm một chút…”””
“Ông Hưng đang cố gắng nặn ra lời giải thích cho cái “”hiểu lầm”” mà chính họ đã tạo ra.
“”Chuyện là… ừm… lúc nãy… có hiểu lầm một chút…”” Ông ta lắp bắp, mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào Hương.
Hương bất ngờ ngắt lời ông ta. Giọng cô vang lên, không lớn, nhưng rõ ràng đến lạnh xương sống. Nó không còn là giọng nói của người vợ hiền lành, cam chịu suốt 12 năm làm dâu nữa. Nó là giọng nói của sự tổn thương tột cùng, của nỗi đau hóa thành băng giá và sự khinh bỉ không che giấu.
“”Hiểu lầm?”” Hương nhắc lại từ đó, như nhai lại một miếng thịt đắng ngắt. Ánh mắt cô giờ đây không trống rỗng nữa. Nó ánh lên sự sắc lạnh, nhìn thẳng vào Ông Hưng như xuyên thấu tâm can ông ta. “”Nửa tiếng trước, ngay sau đám tang chồng tôi, các người đã ‘hiểu lầm’ mà lôi hai mẹ con tôi ra khỏi nhà?””
Cô liếc nhìn hai chiếc vali rách rưới đặt cạnh mình. “”Các người đã ‘hiểu lầm’ mà đuổi mẹ con tôi đi, khi tôi vẫn còn đang mặc chiếc áo tang này sao? ‘Hiểu lầm’ mà nói rằng tôi không còn là dâu con nhà này nữa? ‘Hiểu lầm’ mà sợ tôi ‘ăn chia’ cái tài sản các người chưa chắc đã có được?””
Mỗi lời nói của Hương như những nhát dao cứa vào sự giả tạo của Ông Hưng và cả gia đình đứng phía sau. Khuôn mặt Ông Hưng tái mét. Bà Hòa lùi lại một bước, đôi môi mím chặt, ánh mắt chuyển từ thăm dò sang sợ hãi thực sự. Những người khác trong dòng họ bắt đầu xì xào, cúi gằm mặt xuống.
Hương không đợi Ông Hưng trả lời lời châm biếm của mình. Cô tiếp tục, giọng nói càng thêm lạnh lẽo.
“”Nửa tiếng trước các người đuổi mẹ con tôi đi như rác rưởi, không một chút tình người, không một chút thương tiếc cho chồng, cho con trai các người vừa nằm xuống.”” Cô dừng lại, đôi mắt quét qua từng khuôn mặt đang né tránh ánh nhìn của mình. “”Giờ, chỉ ba mươi phút sau khi ném chúng tôi ra đường, các người lại đứng đây, trước cổng nhà, nói ‘cần nói chuyện’.””
Cô bật ra một tiếng cười khẩy khô khốc, không hề có chút vui vẻ nào. Tiếng cười đó vang lên trong không khí im lặng đến rợn người, khiến cả dòng họ nhà chồng rùng mình.
“”Vậy nói đi,”” Hương nói tiếp, giọng nói chứa đựng tất cả sự mệt mỏi và cay đắng, nhưng cũng ẩn chứa một sức mạnh khiến những người đối diện không dám coi thường. “”Các người, sau khi vứt bỏ mẹ con tôi, giờ lại muốn gì ở tôi nữa đây?”””
“Không khí vẫn đặc quánh sự im lặng sau những lời nói sắc như dao của Hương. Khuôn mặt những người trong dòng họ nhà chồng, lúc nãy còn vênh váo, giờ co rúm lại, ánh mắt tránh né. Ông Hưng nuốt nước bọt, cố gắng tìm lại chút bình tĩnh. Bà Hòa run rẩy siết chặt tay, như thể nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt trái tim bà. Thái độ dứt khoát đến tàn nhẫn của Hương, kết hợp với cái tình thế cấp bách mà họ đang phải đối mặt sau cú điện thoại bí ẩn, đã đẩy họ vào chân tường. Họ biết, không còn cách nào khác ngoài nói ra sự thật.
Ông Hưng lại thử lên tiếng, giọng vẫn run run. “”Hương à… mọi chuyện… không như con nghĩ đâu… Chúng ta… chúng ta cần nói chuyện thật sự. Rất… rất quan trọng.””
Hương không đáp lời. Cô chỉ đứng đó, nhìn họ chờ đợi, ánh mắt lạnh lẽo và kiên định. Cô sẽ không dễ dàng buông tha cho sự giả tạo này. Cô đã quá mệt mỏi với những lời nói dối và sự bạc bẽo.
Bà Hòa, thấy Ông Hưng vẫn lắp bắp không nên lời, đành phải bước tới một bước. Nước mắt lưng tròng, bà nhìn Hương, rồi nhìn xuống chiếc áo tang đen mà cô vẫn đang mặc. Lòng bà như thắt lại, không chỉ vì nỗi đau mất con, mà còn vì sự hối hận trộn lẫn với nỗi lo sợ không thể gọi tên.
“”Hương à…”” Giọng bà run rẩy, yếu ớt. “”Mẹ… mẹ xin lỗi. Lúc nãy… lúc nãy là do mẹ hồ đồ. Nhưng bây giờ… có chuyện thật sự… rất quan trọng cần nói với con.””
Hương vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc. “”Quan trọng đến mức, ba mươi phút trước có thể vứt bỏ mẹ con tôi, còn bây giờ lại phải đứng đây nài nỉ sao?””
Bà Hòa cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Hương. Ông Hưng và những người khác cũng nhìn xuống đất. Họ biết, họ không có quyền trách cứ lời nói cay đắng đó của Hương.
Bà Hòa hít một hơi thật sâu, như lấy hết can đảm. “”Anh mày… con trai mẹ… nó… nó không để lại mọi thứ như chúng ta nghĩ…”” Bà ngập ngừng, tìm từ ngữ. “”Nó… nó để lại… để lại một thứ rất lớn… và nó liên quan đến con.””
Hương nhíu mày, sự lạnh lùng trong mắt hơi lay động bởi sự tò mò. “”Thứ gì?””
Bà Hòa siết chặt tay hơn, giọng nói gần như thì thầm, nhưng đủ để mọi người nghe rõ trong bầu không khí tĩnh lặng. “”Anh mày… anh ấy để lại… để lại tất cả cho con bé Nhi, nhưng cần có con quản lý đến khi nó lớn…””
Lời nói của Bà Hòa như tiếng sét đánh ngang tai. Hương hoàn toàn chết lặng. Mọi sự lạnh lẽo, mỉa mai trên khuôn mặt cô đều tan biến, nhường chỗ cho sự kinh ngạc tột độ. Cô nhìn Bà Hòa, rồi nhìn sang Ông Hưng và những người khác, cố gắng tiếp thu lời thú nhận không thể tin nổi này. Di chúc? Tất cả cho Nhi? Và cô là người quản lý?
Bà Hòa thấy Hương không nói gì, tưởng cô không hiểu, hoặc không tin. Bà vội vàng giải thích thêm, sự run rẩy trong giọng nói càng lúc càng rõ ràng. “”Di chúc của nó… Nó ghi rõ ràng… tài sản… tất cả đều là của Nhi. Nhưng con bé còn nhỏ… phải có người giám hộ, quản lý… và nó… nó chỉ định là con, Hương ạ.””
Ông Hưng cũng vội vàng tiếp lời, gật đầu lia lịa. “”Đúng vậy, đúng vậy! Lúc nãy… lúc nãy chúng tôi chưa biết chuyện này. Chỉ mới… mới nhận được thông tin… từ luật sư của nó…”” Ông ta liếc nhìn sang những người khác, như tìm kiếm sự đồng tình, rồi quay lại nhìn Hương với vẻ mặt khẩn khoản. “”Và… và hình như… di chúc này có điều khoản ràng buộc. Nếu… nếu con không đồng ý… không đứng ra… mọi thứ sẽ… sẽ rất phức tạp. Có thể… có thể toàn bộ tài sản sẽ… sẽ mất hết!””
Hương nghe những lời đó, trong đầu cô xoay vòng. Từ đỉnh điểm của sự khinh bỉ và đau đớn, cô đột ngột bị ném vào một tình thế hoàn toàn mới. Di chúc? Tài sản? Nhi? Cô là người quản lý?
Và rồi, những mảnh ghép bắt đầu lắp lại. Cái thái độ đột ngột thay đổi, cú điện thoại bí ẩn, sự hối hả nài nỉ cô quay lại… Tất cả là vì điều này. Vì di chúc của chồng cô, một di chúc đã lật ngược hoàn toàn thế cờ, biến người bị ruồng rẫy thành người nắm giữ chìa khóa.
Khuôn mặt Hương dần lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng giờ đây, nó không còn sự đau khổ hay giận dữ đơn thuần nữa. Nó mang một vẻ suy tư, pha lẫn một chút… nguy hiểm. Cô nhìn những khuôn mặt đang cúi đầu, đang nơm nớp lo sợ trước mặt mình. Người mẹ chồng từng hành hạ cô suốt 12 năm, người anh chồng từng mắng chửi cô không tiếc lời, cả dòng họ từng coi thường cô như cỏ rác… Giờ đây, tất cả họ đều đang đứng đó, chờ đợi câu trả lời từ chính người phụ nữ mà họ vừa đuổi đi.
Một nụ cười cực kỳ nhạt, không có chút hơi ấm nào, từ từ nở trên môi Hương. Đó là nụ cười của người đã hiểu ra tất cả, nụ cười của người đang nắm giữ quyền lực.
“”Di chúc?”” Hương nhắc lại từ đó một lần nữa, giọng nói không còn lạnh lẽo như trước, mà trầm hơn, mang theo một sức nặng khiến Bà Hòa và Ông Hưng phải rùng mình. “”Anh ấy… để lại tất cả cho Nhi? Và muốn tôi… quản lý?”” Cô dừng lại, ánh mắt sắc như dao quét qua từng người một. “”Vậy ra… đây chính là lý do… khiến các người phải ‘cần nói chuyện’ với tôi sao?”””
“Hương nhắc lại từ đó một lần nữa, giọng nói không còn lạnh lẽo như trước, mà trầm hơn, mang theo một sức nặng khiến Bà Hòa và Ông Hưng phải rùng mình. “”Anh ấy… để lại tất cả cho Nhi? Và muốn tôi… quản lý?”” Cô dừng lại, ánh mắt sắc như dao quét qua từng người một. “”Vậy ra… đây chính là lý do… khiến các người phải ‘cần nói chuyện’ với tôi sao?””
Khuôn mặt Ông Hưng méo xệch, không dám nhìn thẳng vào mắt Hương. Bà Hòa vội vàng gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn chảy dài trên má. “”Đúng vậy… đúng vậy, Hương à. Chúng tôi… chúng tôi chỉ mới biết chuyện này thôi. Cú điện thoại… cú điện thoại đó… là luật sư của anh ấy gọi đến. Họ nói… nếu con không đồng ý… nếu con không đứng ra nhận trách nhiệm… thì… thì mọi thứ sẽ rắc rối lắm!”” Giọng Bà Hòa trở nên hoảng loạn. “”Toàn bộ tài sản… có thể sẽ bị phong tỏa… thậm chí là bị kiện tụng… cả dòng họ sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng!””
Những người khác trong dòng họ bắt đầu xôn xao nhỏ. Vẻ sợ hãi hiện rõ trên từng khuôn mặt. Họ không chỉ lo mất đi phần tài sản lẽ ra đã thuộc về họ, mà còn sợ hãi những hậu quả pháp lý, những rắc rối có thể kéo theo cả dòng tộc. Cái giá phải trả cho sự tham lam và độc ác của họ giờ đây hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết.
Ông Hưng bước lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng hết mức, vẻ ngạo mạn ban nãy hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự khẩn khoản và một chút gì đó rất hèn hạ. “”Hương à… Xin em đấy! Làm ơn! Chúng tôi biết… chúng tôi đã sai rồi. Sai rất nhiều. Chuyện lúc nãy… là chúng tôi hồ đồ, nông cạn. Chỉ vì… chỉ vì sợ con sẽ… sẽ đòi hỏi gì đó…”” Ông ta ngập ngừng, liếc nhìn Bà Hòa, rồi tiếp tục nói, giọng run run van nài. “”Nhưng bây giờ… bây giờ mọi chuyện đã sáng tỏ. Anh ấy… anh ấy đã tin tưởng giao phó cho em… cho Nhi. Anh ấy biết… chỉ có em mới chăm sóc tốt cho con bé…””
Ông Hưng nói tiếp, cố gắng tỏ ra chân thành nhất có thể, dù trong lòng đầy mưu tính. “”Bây giờ… bây giờ có chuyện rất lớn. Nếu em không giúp… cả dòng họ sẽ gặp tai họa. Em… em là dâu con trong nhà suốt mười hai năm… ít nhiều gì cũng có tình nghĩa…”” Ông ta lại gần hơn, gần như sắp quỳ xuống. “”Xin em đấy Hương… làm ơn giúp gia đình lần này… Chúng tôi biết chúng tôi sai rồi… Xin em đấy… Đừng để sự nghiệp, danh dự của cả dòng họ bị hủy hoại chỉ vì chúng tôi nhất thời ngu ngốc… Xin em đấy…””
Bà Hòa cũng lập tức tiến đến, nắm lấy vạt áo tang của Hương, nước mắt giàn giụa. “”Hương ơi… Mẹ xin con… Mẹ sai rồi… Mẹ quá đáng lắm. Nhưng con xem… cả nhà… cả họ đang trông chờ vào con đấy… Con không thể… không thể bỏ mặc chúng tôi lúc này được… Xin con… tha thứ cho mẹ… giúp chúng tôi vượt qua cơn hoạn nạn này đi con…””
Những người khác trong dòng họ cũng bắt đầu đồng thanh phụ họa, giọng nói đầy sợ hãi và van xin. “”Phải đó, Hương! Xin cô đấy!”” “”Cô là người nhà mà!”” “”Xin cô giúp đỡ chúng tôi!””
Hương vẫn đứng yên tại chỗ, không lùi bước. Cô nhìn những khuôn mặt đang ra sức van nài trước mặt, những con người đã từng coi cô không bằng cỏ rác, đã từng cười nhạo sự chịu đựng và cam chịu của cô. Giờ đây, chính họ đang phải hạ mình trước cô, van xin sự giúp đỡ từ người mà họ vừa đuổi đi khi còn chưa kịp thay chiếc áo tang trên người.
Cảm giác hả hê, chua chát và một chút gì đó rất lạnh lẽo dâng lên trong lòng Hương. Cô không còn cảm thấy đau khổ hay căm giận tột độ nữa. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự nhận thức rõ ràng về quyền lực mà số phận vừa đặt vào tay cô.
Cô nhìn chằm chằm vào Ông Hưng và Bà Hòa, ánh mắt không có chút cảm xúc. Cô nhớ lại mười hai năm làm dâu tủi nhục, nhớ lại những lời mắng chửi, khinh miệt, nhớ lại buổi sáng cô bị đuổi đi giữa lúc tang gia bối rối.
Hương từ từ nhếch môi, nụ cười vẫn nhạt thếch, không hề có hơi ấm. Nó giống như nụ cười của một vị thần đang nhìn xuống những kẻ phàm trần đang quỳ lạy van xin sự cứu rỗi.
“”Giúp?”” Hương nhắc lại từ đó, giọng nói nhẹ bẫng, nhưng lọt vào tai những người kia lại nặng tựa ngàn cân. “”Các người muốn tôi… giúp sao?”””
“Hương giữ im lặng trong vài nhịp. Cô đứng thẳng, đối lập hoàn toàn với dáng vẻ khẩn khoản, cúi đầu của Ông Hưng và Bà Hòa. Những người khác trong dòng họ vẫn nép mình xung quanh, nét mặt tái nhợt, thấp thỏm chờ đợi.
Ánh mắt Hương lướt qua từng khuôn mặt. Cô thấy sự sợ hãi, sự cầu xin, nhưng ẩn sâu dưới đó là sự tính toán, sự bàng hoàng vì một cú sốc không lường trước, và một chút gì đó rất hèn hạ – chấp nhận hạ mình vì lợi ích. Cô không còn thấy đau khổ hay căm giận, chỉ còn sự lạnh lẽo và nhận thức rõ ràng về vị thế hiện tại của mình. Mười hai năm tủi nhục, bị đẩy ra đường chỉ với hai bàn tay trắng, giờ đây, chính những kẻ đã làm điều đó lại phải cúi đầu trước cô.
Hương nhìn thẳng vào mắt Ông Hưng, rồi chuyển sang Bà Hòa, và cuối cùng là cả đám đông phía sau. Nụ cười nhạt vẫn nở trên môi, nhưng giọng nói cất lên thì hoàn toàn khác, đanh thép, sắc lạnh, như một tiếng roi quất vào sự hèn hạ của họ.
“”Các người muốn tôi giúp sao?”” Cô nhắc lại câu hỏi, không còn là sự mỉa mai nhẹ nhàng nữa, mà là một sự thách thức trực diện. “”Vậy thì… hãy chứng minh sự hối lỗi của các người đi.””
Cô dừng lại, chờ đợi. Sự im lặng càng khiến không khí thêm căng thẳng. Rồi Hương nói tiếp, từng chữ một, chậm rãi nhưng đầy sức nặng, gợi lại chính những nỗi đau mà họ đã gây ra.
“”Hãy chứng minh… bằng cách mà các người đã từng sỉ nhục… mẹ con tôi… ngay tại nơi này đi.”””
“Ông Hưng và Bà Hòa nhìn nhau, ánh mắt đầy giằng xé. Lòng tự tôn, sự kiêu hãnh của cả dòng tộc mà họ gìn giữ bao năm đang gào thét phản đối, nhưng viễn cảnh sụp đổ, mất trắng khiến sự sợ hãi lớn hơn tất cả. Những người khác trong dòng họ cũng bắt đầu xì xào, nét mặt càng thêm hoang mang và sợ hãi tột độ. Họ hiểu lời Hương nói. Cô muốn họ nếm trải chính sự sỉ nhục mà cô đã chịu đựng.
Sự im lặng kéo dài như vô tận. Rồi, Bà Hòa là người đầu tiên nhúc nhích. Đôi chân bà run rẩy, dường như không còn chút sức lực nào. Bà nhìn sang Ông Hưng, thấy gương mặt anh trai cũng trắng bệch, cắn chặt môi. Bà Hòa đưa tay lên quệt nước mắt, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Chậm rãi, vô cùng khó khăn, bà từ từ khuỵu gối xuống nền đất lạnh lẽo ngay dưới chân mình.
Ông Hưng siết chặt nắm đấm, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Khuôn mặt ông nhăn lại vì uất hận, nhưng rồi sự sợ hãi bao trùm tất cả. Ông cũng hạ mình, từ từ quỳ sụp xuống bên cạnh Bà Hòa. Tiếng xương khớp kêu răng rắc như sự tan vỡ của chút kiêu hãnh cuối cùng.
Nhìn thấy hai người đứng đầu dòng họ đã quỳ xuống, những người còn lại như bị dội một gáo nước lạnh vào mặt. Họ chần chừ trong vài giây, nhưng ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của Hương như một mệnh lệnh không thể cưỡng lại. Từng người, từng người một, với vẻ mặt cúi gằm, sự nhục nhã hiện rõ, họ nối tiếp nhau quỳ xuống. Cả một đám đông, lúc nãy còn đứng nhìn mẹ con cô với ánh mắt khinh miệt, giờ đây đang gục đầu dưới chân cô.
Họ quỳ lạy, có người thì thầm cầu xin, có người chỉ biết nức nở. Mồ hôi hòa lẫn nước mắt chảy dài trên những gương mặt tái nhợt. Nơi đây, cách đây chưa đầy một ngày, họ đã lôi Hương và Bé Nhi ra, ném họ ra đường như vứt bỏ món đồ cũ. Giờ đây, họ đang quỳ xuống tại chính nơi đó.
Bà Hòa ngẩng đầu lên nhìn Hương, nước mắt giàn giụa. Bà đưa tay ra như muốn níu lấy vạt áo cô. Giọng nói run rẩy, nấc nghẹn, van xin đến thảm hại:
“”Mẹ xin con… xin con đừng bỏ mặc chúng mẹ… Xin con hãy cứu lấy gia đình này…”””
“Hương nhìn xuống những con người đang quỳ dưới chân mình. Nước mắt của họ, tiếng nấc nghẹn ngào, sự nhục nhã tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt mỗi người. Cảnh tượng này… chính là điều công bằng mà cô đã đòi lại sau mười hai năm làm dâu đầy tủi nhục và đỉnh điểm là cú sốc bị đuổi ra đường khi vẫn còn mặc áo tang chồng. Lòng Hương không hoàn toàn nguôi ngoai thù hận, vết thương quá sâu để có thể tha thứ dễ dàng. Nhưng nhìn sang Bé Nhi đang dựa vào chân mình, nhìn thấy tương lai mờ mịt của con bé và nghĩ đến mớ tài sản, di chúc cần giải quyết, Hương biết mình không thể chỉ đứng đây hả hê. Cô cần một giải pháp, một sự đảm bảo.
Hương thu lại ánh mắt sắc lạnh, không còn vẻ thù hằn tột độ mà thay bằng một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Giọng cô vang lên, lạnh lùng và dứt khoát, không một chút xao động trước sự van xin của Bà Hòa:
“”Đứng lên đi.””
Bà Hòa và Ông Hưng cùng những người khác ngước nhìn Hương, ánh mắt đầy hy vọng mong manh. Họ từ từ đứng dậy, chân tay còn run rẩy, cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào cô.
Hương nhìn thẳng vào Bà Hòa và Ông Hưng.
“”Mẹ muốn con quay lại? Muốn cứu gia đình này?”” Giọng cô vẫn đều đều, băng giá. “”Được thôi.””
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ đám đông. Nhưng ngay sau đó, Hương tiếp tục, mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào lòng kiêu hãnh còn sót lại của họ.
“”Nhưng mọi chuyện sẽ khác… rất khác. Tôi sẽ đưa ra điều kiện.””
Bà Hòa vội vàng lên tiếng: “”Điều kiện gì mẹ cũng chấp nhận hết… Chỉ cần con đừng bỏ…””
Hương khoát tay cắt ngang lời bà.
“”Thứ nhất, quyền nuôi dưỡng và quyết định mọi chuyện liên quan đến Bé Nhi hoàn toàn thuộc về tôi. Không ai, kể cả bà và ông, được phép can thiệp hay phản đối.””
Ông Hưng nghiến răng, nhưng không dám nói lời nào. Bà Hòa gật đầu lia lịa.
“”Thứ hai, mọi giấy tờ di chúc, tài sản, cổ phần công ty… tất cả phải được công khai minh bạch. Sẽ có luật sư riêng của tôi giám sát toàn bộ quá trình phân chia và quản lý. Tôi không tin tưởng ai trong số các người nữa.””
Những tiếng xì xào nổi lên, nhưng ánh mắt đe dọa của Hương lập tức dập tắt.
“”Thứ ba, tôi và Bé Nhi sẽ quay về nhà này ở. Nhưng chúng tôi cần có sự an toàn tuyệt đối. Sẽ có người của tôi đảm bảo an ninh. Bất cứ ai có ý định làm hại hay gây khó dễ cho hai mẹ con tôi, tôi sẽ lập tức hành động. Không có lần thứ hai cho bất kỳ sai lầm nào.””
Cô dừng lại một chút, quét mắt nhìn từng người.
“”Và điều cuối cùng… sự tôn trọng. Các người đã đối xử với tôi thế nào, tôi không quên. Từ giờ trở đi, các người phải cho tôi và Bé Nhi sự tôn trọng mà chúng tôi xứng đáng có được. Không còn chuyện coi thường, khinh rẻ như trước nữa.””
Hương đứng thẳng, nhìn họ từ trên cao.
“”Đây là những điều kiện của tôi. Chấp nhận, hoặc mọi thứ sụp đổ. Quyết định đi.””
Không còn sự lựa chọn nào khác. Sự nghiệp, tài sản, danh dự của cả dòng tộc đang nằm trong tay người phụ nữ mà họ đã từng khinh miệt. Ông Hưng và Bà Hòa nhìn nhau lần nữa, ánh mắt đầy cay đắng.
Bà Hòa cúi đầu xuống, giọng nói yếu ớt vang lên: “”Mẹ… mẹ chấp nhận…””
Ông Hưng hít sâu một hơi, sự uất hận vẫn còn đó nhưng ông cũng cúi đầu theo. “”Được… Chúng tôi chấp nhận.””
Những người khác cũng nhao nhao lên tiếng đồng ý, giọng điệu đã khác hẳn sự hống hách lúc trước.
Hương không biểu lộ cảm xúc gì. Nụ cười nhạt không chạm đến mắt nở trên môi cô.
“”Tốt.””
Cô quay người bế Bé Nhi lên. Bé Nhi vẫn rúc vào lòng mẹ, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cảm nhận được sự thay đổi từ mẹ.
Hương quay lại nhìn những khuôn mặt vẫn còn trắng bệch và sợ hãi.
“”Được rồi… Tôi sẽ quay lại.””
Cô dừng lại, lời nói cuối cùng vang vọng trong không khí lạnh lẽo, găm thẳng vào tâm trí mỗi người.
“”Nhưng mọi chuyện sẽ khác… rất khác.””
Hương bế Bé Nhi, cầm lấy hai chiếc vali đơn sơ, chậm rãi bước đi, bỏ lại phía sau đám đông đang quỳ gối và cúi đầu, như những con rối bị giật dây bởi chính nỗi sợ hãi và sự tham lam của mình. Cô không nhìn lại.”
“Hương và Bé Nhi, vẫn trong bộ đồ tang giản dị, hai chiếc vali cũ kỹ vẫn bên cạnh, chậm rãi bước trở lại con đường lát đá dẫn vào cổng biệt thự. Nơi này, chưa đầy một tiếng trước, đã chứng kiến cảnh hai mẹ con bị đối xử tàn tệ, bị ném ra khỏi nhà như những kẻ ăn mày.
Cánh cổng sắt đen sừng sững hiện ra. Đằng sau nó, gia đình chồng vẫn còn đứng đó, không ai rời đi. Khác xa với sự hống hách, khinh miệt lúc trước, giờ đây họ đứng rũ rượi, ánh mắt đầy sợ hãi và bất an.
Ông Hưng nhìn thấy Hương và Bé Nhi từ xa, lập tức quay sang huých tay Bà Hòa. Bà Hòa giật mình, nhìn về phía cổng. Khuôn mặt bà tái mét đi.
Hương bước đến gần cánh cổng. Vẻ mặt cô điềm tĩnh đến lạnh lùng. Cô không nhìn thẳng vào ai trong số họ. Ánh mắt cô chỉ nhìn về phía trước, về phía ngôi nhà.
Gia đình chồng, như bị một sức mạnh vô hình điều khiển, từ từ đứng thẳng người dậy, nhưng ánh mắt thì không dám ngước lên, chỉ nhìn xuống đất. Họ cúi đầu, không còn chút kiêu ngạo nào còn sót lại từ dòng tộc giàu có. Sự sợ hãi và cảm giác phụ thuộc đè nặng lên vai họ.
Hương dừng lại trước cổng. Cô không nói gì. Sự im lặng căng như dây đàn.
Ông Hưng, người lúc trước hùng hổ nhất, giờ đây lại là người đầu tiên phải hành động. Ông vội vàng bước tới, tay run run mở cánh cổng. Tiếng kim loại kẽo kẹt vang lên trong không khí tĩnh mịch.
Cánh cổng mở ra. Hương không đợi lời mời hay sự chào đón. Cô nắm tay Bé Nhi, bước thẳng vào trong. Mỗi bước chân của cô đều dứt khoát, mạnh mẽ, khác hẳn với dáng vẻ run rẩy khi bị đuổi đi.
Bé Nhi vẫn nép sát vào mẹ, đôi mắt to tròn hơi ngơ ngác nhìn xung quanh, chưa hiểu hết sự thay đổi đột ngột này.
Hương đi qua những người đang đứng cúi đầu. Cô không dừng lại, không nhìn họ, như thể họ là những bức tượng vô hình. Vẻ mặt họ giờ đây là sự pha trộn của nhục nhã, hối hận, và sợ hãi tột cùng. Cái giá của lòng tham và sự tàn nhẫn đã được trả bằng chính sự kiêu hãnh của họ.
Khi Hương và Bé Nhi bước vào trong sân, tiếng cửa biệt thự mở ra. Ai đó từ bên trong chạy ra, có thể là người giúp việc hoặc một người họ hàng khác chưa ra ngoài, ngạc nhiên nhìn cảnh tượng này. Nhưng nhìn thấy Hương, họ lập tức hiểu ra.
Hương không vào nhà ngay. Cô dừng lại giữa sân, hít một hơi thật sâu. Mười hai năm tủi nhục, mười hai năm bị coi thường, tất cả như dồn lại trong khoảnh khắc này. Cô quay đầu lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng khuôn mặt đang cúi gằm.
“”Tôi đã nói rồi mà.”” Giọng cô vang lên, không to, nhưng đủ để tất cả nghe rõ, và đủ lạnh để khiến họ rùng mình. “”Mọi chuyện sẽ khác… rất khác.””
Cô không nói thêm lời nào. Quay người lại, cô bế Bé Nhi lên và bước vào trong ngôi nhà mà giờ đây, cô sẽ không còn là người làm dâu thấp kém nữa.
Cánh cửa biệt thự từ từ khép lại, bỏ lại phía sau những con người vẫn đứng cúi đầu giữa sân, đối diện với sự sụp đổ của uy quyền và danh dự. Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ, vị thế đã đảo ngược hoàn toàn, chứng minh rằng luật nhân quả vẫn luôn tồn tại.
…
Nhiều tháng sau, cuộc sống trong căn biệt thự đã khác xưa rất nhiều. Không còn những tiếng cãi vã, miệt thị. Thay vào đó là một sự yên tĩnh đầy gượng gạo, đôi khi xen lẫn những lời nói dè dặt, khách sáo từ phía gia đình chồng.
Hương giữ đúng lời hứa. Cô không rời đi, nhưng cô cũng không quên những gì đã xảy ra. Cô không tìm cách trả thù bằng bạo lực hay sự tàn nhẫn tương tự, mà bằng cách nắm quyền kiểm soát. Dưới sự giám sát của luật sư, mọi tài sản, di chúc được công khai minh bạch. Phần của Bé Nhi được đảm bảo an toàn. Gia đình chồng phải chấp nhận vai trò mới: những người sống nhờ vào sự “”rủ lòng thương”” của người phụ nữ mà họ từng khinh miệt.
Bé Nhi được chăm sóc chu đáo. Nụ cười dần trở lại trên môi con bé. Đối với Hương, điều quan trọng nhất không phải là sự giàu có hay trả thù, mà là đảm bảo tương lai cho con gái và tìm lại sự bình yên cho chính mình.
Cô vẫn sống trong căn nhà này, đối diện hàng ngày với những người đã làm khổ mình, nhưng giờ đây, vị thế đã khác. Cô không còn sợ hãi, không còn tủi nhục. Nỗi đau mất chồng vẫn còn đó, nhưng cô biết mình không thể gục ngã.
Cuộc điện thoại bí ẩn hôm ấy đã mở ra một con đường mới, một cơ hội để cô vươn lên từ đống tro tàn. Nó cũng là lời nhắc nhở đanh thép rằng, sự tham lam và độc ác, dù có che đậy tinh vi đến đâu, cuối cùng cũng sẽ phải trả giá. Hương không còn nung nấu ý định báo thù tàn khốc. Cô hiểu rằng, sự trừng phạt lớn nhất đối với gia đình chồng chính là việc họ phải sống trong sợ hãi và phụ thuộc vào người mà họ từng coi là “”rác rưởi””, mãi mãi đối diện với sự thật rằng chính lòng tham đã hủy hoại tất cả. Cô chọn cách sống tiếp, mạnh mẽ hơn, vì Bé Nhi, vì chính bản thân mình. Bình yên có lẽ không có nghĩa là quên đi quá khứ, mà là học cách sống chung với nó, để không còn bị nó nhấn chìm.”

