“Lấy chồng già, hí hửng ông ta sống chẳng được mấy rồi tiền sẽ là của mình nào ngờ đêm tân hôn ông đưa tôi vào căn phòng đã khóa kín suốt 20 năm, vừa lật chắn lên tôi sốc đ:;ạp tung cửa bỏ chạy…
Tôi 27, xi-/nh đẹp, chưa từng yêu ai sâu đậm. Anh em bạn bè cười cợt khi tôi đồng ý lấy một ông chồng góa đã ngoài 60, giàu có, nhà ba tầng mặt phố, tiền gửi ngân hàng không hết đời cũng chẳng tiêu nổi. Tôi chẳng quan tâm. Đơn giản, tôi biết… ông ấy sống cũng chẳng được bao lâu.
Lễ cưới diễn ra trong không khí kỳ lạ. Gia đình ông gần như chẳng có ai, chỉ vài người làm chứng già cỗi. Không đám rước, không họ hàng, không cả phát biểu cảm xúc. Ông chỉ mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm khiến tôi rợn người dù đã quen với sự khác biệt tuổi tác.
Tối tâ-n h-ôn, ông không đưa tôi về phòng ngủ chính. Ông nắm tay tôi, dẫn lên tầng áp mái. Trước mặt tôi là một cánh cửa gỗ cũ kỹ với ổ khóa han gỉ. “”Căn phòng này đã khóa suốt 20 năm nay, nay mở lại… là vì em””, ông nói với giọng trầm đều, lạ lùng như đang trấn an chính mình.
Bên trong là căn phòng ngủ phủ bụi, đồ đạc cổ lỗ. Ánh đèn vàng heo hắt. Trên chiếc giường cũ kỹ phủ vải nhung đen, ông bảo tôi cùng lại gần.
“”Em là người vợ cuối cùng của đời anh. Anh muốn em biết… sự thật,”” ông nói.
Ông từ từ lật tấm chắn vải trên chiếc giường gỗ. Tôi nín thở.
Ngay dưới đó, trời ơi, vừa nhìn tôi đã tung cửa bỏ chạy 👇👇”
“Dưới tấm vải nhung đen, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra, đóng băng mọi giác quan của người vợ trẻ. Đó không phải là một bức tượng sáp, mà là một thi thể. Thi thể của người phụ nữ tên An, người vợ quá cố của ông, được bảo quản gần như nguyên vẹn, làn da trắng bệch nhưng không hề có dấu hiệu phân hủy. Bà ta mặc một bộ váy cưới trắng tinh khôi, giờ đã ngả màu cháo lòng theo năm tháng, đôi tay đặt ngay ngắn trên bụng. Nhưng điều khủng khiếp nhất là đôi mắt. Đôi mắt ấy mở to, nhìn trừng trừng vào khoảng không vô định, một cái
nhìn trống rỗng, vô hồn, như bị đóng băng trong khoảnh khắc cuối cùng của sự sống.
Người vợ trẻ há hốc miệng, nhưng không một âm thanh nào phát ra được. Cổ họng cô nghẹn cứng lại. Toàn thân cô run lên bần bật. Cô lùi lại một bước, rồi một bước nữa, chân tay bủn rủn, va sầm vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Cú va chạm mạnh khiến cô bừng tỉnh khỏi cơn chết lặng. Một tiếng hét thất thanh, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của căn phòng áp mái, cuối cùng cũng thoát ra khỏi lồng ngực cô. “”ÁÁÁÁÁÁÁ!””
*Đây… đây là người vợ đã chết của ông ta! An!* suy nghĩ kinh hoàng ấy lóe lên trong đầu cô. *Tại sao… tại sao bà ta lại ở đây?*
Trái ngược hoàn toàn với sự hoảng loạn của cô, ông chồng già không hề tỏ ra ngạc nhiên. Ông ta thậm chí không giật mình trước tiếng hét của vợ. Ánh mắt ông dán chặt vào thi thể trên giường, một ánh mắt phức tạp đến rợn người. Nó vừa có sự trìu mến của một người đàn ông nhìn người mình yêu, lại vừa chất chứa một nỗi đau khổ sâu thẳm, dai dẳng suốt hai mươi năm.
Ông ta chậm rãi quay sang nhìn người vợ trẻ, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi của cô dường như chẳng mảy may tác động đến ông. Giọng ông trầm xuống, mang một vẻ dịu dàng ma quái. “”Đừng sợ, em yêu. Đây là An. Cô ấy sẽ ở đây với chúng ta. Mãi mãi.”””
“””Mãi mãi.””
Từ đó như một nhát dao đâm thẳng vào màng nhĩ, kéo người vợ trẻ ra khỏi cơn chết lặng. Cơn hoảng loạn tột độ bùng nổ thành sức mạnh thể chất. Cô không còn nghĩ được gì nữa, bản năng sinh tồn gào thét trong tâm trí. Bằng một lực không tưởng, cô đẩy mạnh ông chồng già sang một bên. Ông ta loạng choạng, bất ngờ trước phản ứng dữ dội của cô.
Chớp lấy thời cơ, người vợ trẻ quay người, đạp tung cánh cửa phòng áp mái đã mục nát, lao như điên xuống cầu thang gỗ kẽo kẹt. Tiếng đế giày cao gót của cô nện thình thịch, gấp gáp và tuyệt vọng, vang vọng khắp căn nhà tĩnh mịch như tiếng trống báo tử. Mỗi bậc thang là một cú nhảy vọt, cô không dám ngoái đầu lại, chỉ biết cắm đầu chạy.
Phía sau, giọng nói trầm tĩnh đến rợn người của ông ta vang lên, không đuổi theo dồn dập, mà như một lời khẳng định chắc nịch trôi theo không khí. “”Bình tĩnh nào, vợ yêu. Em chạy không thoát đâu.””
Giọng ông ta không một chút giận dữ, chỉ có sự chắc nịch của một kẻ săn mồi đã dồn con mồi vào chân tường. Điều đó còn đáng sợ hơn vạn lần một lời đe dọa. *Hắn điên rồi! Hắn thực sự điên rồi!* suy nghĩ ấy chạy dọc sống lưng cô, khiến cô càng thêm kinh hoàng.
Cuối cùng, cô cũng lao được xuống tầng một. Cánh cửa chính bằng gỗ lim nặng trịch hiện ra trước mắt, lờ mờ dưới ánh đèn vàng vọt – tia hy vọng duy nhất của cô. Bàn tay run rẩy của cô túm lấy nắm đấm cửa bằng đồng lạnh toát, xoay vặn một cách điên cuồng.
Không được. Cửa không mở.
Cô dùng cả thân mình húc vào cánh cửa, nhưng nó không hề nhúc nhích. Trái tim cô như rơi thẳng xuống vực thẳm. Cô nhìn xuống ổ khóa. KHÓA! Cánh cửa đã bị khóa chặt từ bên trong bằng một cái chốt ngang mà cô chưa từng để ý.
Tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn vang lên từ trên cầu thang. Cót két… cót két…
Người vợ trẻ từ từ quay người lại, lưng dán chặt vào cánh cửa lạnh lẽo. Bóng ông chồng già lừng lững hiện ra ở đầu cầu thang, từ từ bước xuống, khuôn mặt chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sáng lên một cách kỳ dị. Ông ta không vội vã. Ông ta biết, con chim hoàng yến xinh đẹp của ông đã bị nhốt chặt trong lồng. Cuộc đào thoát đã kết thúc trước cả khi nó bắt đầu.”
“””Vô ích thôi, vợ yêu. Trong căn nhà này, không có gì xảy ra mà không có sự cho phép của tôi.”” Giọng ông chồng già đều đều, không một chút gợn sóng, cắt đứt sợi dây hy vọng mỏng manh cuối cùng của cô.
“”Ông… ông là đồ quái vật!”” người vợ trẻ thét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng.
Một nụ cười nhạt nhẽo thoáng qua trên khuôn mặt nhăn nheo của ông ta. Hắn không đáp lại, chỉ từ tốn tiến thêm một bước. Mỗi bước chân của hắn như một nhát búa nện vào thần kinh vốn đã căng như dây đàn của cô.
Cơn tuyệt vọng biến thành một sức mạnh điên cuồng. Người vợ trẻ quay phắt lại, không còn nhìn kẻ điên loạn sau lưng nữa, cô dùng hết sức lực còn lại đập rầm rầm vào cánh cửa gỗ dày cộp. Những cú đập mạnh đến mức khiến cổ tay cô đau buốt.
“”CỨU VỚI! CÓ AI KHÔNG? LÀM ƠN! CỨU TÔI VỚI!””
Cô gào lên, giọng khản đặc, nước mắt và nước mũi giàn giụa. Cô áp tai vào cánh cửa lạnh ngắt, cố gắng lắng nghe một âm thanh dù là nhỏ nhất từ bên ngoài. Nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng chết chóc của con phố đã chìm sâu vào giấc ngủ. Tiếng đập cửa của cô vang lên rồi lạc lõng, bị màn đêm nuốt chửng một cách tàn nhẫn. Không một tiếng xe, không một tiếng người, không một ánh đèn nào đáp lại lời cầu cứu tuyệt vọng của cô.
Cái bẫy đã sập. Hoàn hảo và kín kẽ.
Sức lực cô cạn kiệt. Những cú đập yếu dần rồi ngừng hẳn. Bờ vai run rẩy, cô trượt dần xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo, lưng vẫn tựa vào cánh cửa như một điểm tựa vô vọng cuối cùng. Cô ôm lấy đầu, mái tóc rối bù, cơ thể co rúm lại. Cảm giác bị nhốt chặt, bị săn đuổi, bị định đoạt số phận bởi một kẻ điên khiến tâm trí cô gần như nổ tung.
Ông chồng già đứng đó, quan sát màn kịch một cách thản nhiên, như thể đang xem một vở tuồng đã được tập dượt kỹ lưỡng và ông ta hài lòng với diễn xuất của diễn viên chính. Khi thấy cô đã hoàn toàn sụp đổ, ông ta mới từ từ tiến lại, đôi giày da đắt tiền dừng lại ngay trước mặt cô.
Ông ta chậm rãi ngồi xổm xuống, đối diện với người vợ trẻ đang run rẩy. Hơi thở của ông ta phả ra mùi rượu cũ và sự mục ruỗng của tuổi già.
“”Thấy chưa? Tôi đã nói rồi,”” ông ta thì thầm, giọng nói mang một sự dịu dàng bệnh hoạn. “”Em không thoát được đâu. An cũng từng như em. Cũng cố chạy trốn. Nhưng cuối cùng, bà ấy đã hiểu ra. Mãi mãi là mãi mãi.”””
“Cái tên “”An”” vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cơ thể người vợ trẻ giật nảy lên một cách vô thức. Cô ngước đôi mắt đẫm lệ, sưng húp lên nhìn kẻ đối diện. Ông ta không còn nhìn cô nữa. Ánh mắt ông ta trở nên xa xăm, mơ màng, như thể đang nhìn vào một khoảng không vô định, một miền ký ức chỉ riêng ông ta thấy.
Ông ta đứng thẳng dậy, những khớp xương già cỗi kêu lên một tiếng răng rắc khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Ông ta không tiến về phía cô nữa, mà quay người, chậm rãi bước về phía chân cầu thang, nơi có một bức chân dung cũ kỹ phủ bụi mờ. Bàn tay nhăn nheo của ông ta nhẹ nhàng lướt trên mặt kính, một cử chỉ dịu dàng đến rợn người.
“”Cô ấy tên là An,”” ông ta lặp lại, giọng nói không còn sự đe dọa, mà là một nỗi niềm sâu thẳm, một sự sùng bái bệnh hoạn. “”Người vợ đầu tiên của tôi. Nàng thơ của tôi. Sự sống của tôi.””
Người vợ trẻ nín thở, toàn thân đông cứng trên sàn nhà lạnh lẽo. Cô không dám phát ra một tiếng động, sợ rằng sẽ làm vỡ tan màn kịch ma mị này. Tâm trí cô quay cuồng, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc: căn phòng áp mái bị khóa, đám cưới không người thân, và bây giờ là cái tên “”An””.
Ông chồng già quay lại, một nụ cười mộng mị nở trên môi. “”Chúng tôi đã hứa sẽ ở bên nhau mãi mãi. Không gì có thể chia lìa, kể cả cái chết.”” Ông ta bắt đầu đi đi lại lại trong sảnh, mỗi bước chân đều chậm rãi, khoan thai như một vị giáo chủ đang thuyết giảng trong thánh đường của riêng mình. “”Em biết không, An của tôi đẹp lắm. Đẹp hơn em nhiều. Nhưng rồi một căn bệnh hiểm nghèo ập đến. Nó gặm nhấm cơ thể nàng, cướp đi sinh mạng của nàng… cách đây đúng hai mươi năm.””
Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác của ông ta, nhưng nó không hề mang lại cảm giác bi thương, mà chỉ khiến sự điên loạn trong mắt ông ta thêm phần lấp lánh.
“”Bọn bác sĩ bất tài nói rằng tôi phải để nàng đi. Bọn họ nói tôi phải chôn cất nàng. Chôn cất! Thật nực cười!”” Ông ta bật ra một tiếng cười khùng khục, khô khan. “”Làm sao tôi có thể chôn đi lời hứa của mình? Làm sao tôi có thể để An một mình dưới ba tấc đất lạnh lẽo?””
Ông ta đột ngột dừng lại, đứng cách người vợ trẻ vài mét, ánh mắt ghim thẳng vào cô, xuyên thấu qua cả da thịt.
“”Vậy nên, tôi đã thực hiện lời hứa của chúng tôi. Một lời hứa điên rồ, như người đời vẫn nói. Nhưng với tôi, đó là tình yêu chân chính nhất.”” Giọng ông ta hạ xuống, thì thầm như một bí mật kinh thiên động địa. “”Tôi đã giữ cho bà ấy ‘sống’. Sống mãi trong căn nhà này, trong căn phòng của chúng tôi. An vẫn luôn ở đây. Bà ấy chưa bao giờ rời đi.”””
“Não khí trong căn sảnh rộng lớn như đặc quánh lại, đông cứng quanh người vợ trẻ. Từng lời của ông chồng già như những mũi kim băng giá đâm xuyên qua màng nhĩ, đóng băng mọi suy nghĩ của cô. “An vẫn luôn ở đây.” Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu cô như một lời nguyền rủa, một sự thật phi lý đến cùng cực. Cô lùi lại, tấm lưng trần dán chặt vào bức tường lạnh lẽo, đôi mắt mở to đến cực hạn, nhìn ông ta như nhìn một con quái vật vừa lột bỏ lớp da người.
Ông chồng già nhìn thấu sự kinh hoàng trong mắt cô. Nhưng thay vì tức giận, trên gương mặt nhăn nheo của ông ta lại hiện lên một vẻ thấu hiểu đến bệnh hoạn.
“”Ta biết em đang nghĩ gì,”” ông ta nói, giọng bình thản một cách đáng sợ. “”Em nghĩ ta điên rồi, phải không?””
Ông ta chậm rãi tiến lại gần, không còn vẻ uy hiếp, mà giống như một người cha đang nói chuyện với đứa con ngỗ ngược. Ông ta dừng lại cách cô một khoảng, đưa bàn tay xương xẩu lên, chỉ vào chính lồng ngực mình.
“”Nhìn ta đi. Một lão già sắp chết. Hai mươi năm qua, ngày nào ta cũng lên căn phòng áp mái đó, chăm sóc cho An. Nhưng giờ đây, ta không còn đủ sức nữa rồi.”” Giọng ông ta bắt đầu run rẩy, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì một cảm xúc mãnh liệt đang dâng trào. “”Ta không thể leo cầu thang mỗi ngày. Đôi tay này không còn đủ lực để chải mái tóc cho nàng. Cổ họng này cũng chẳng thể đọc truyện cho nàng nghe mỗi đêm.””
Một sự im lặng ghê rợn bao trùm. Người vợ trẻ nín thở, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn vỡ tung. Cô bắt đầu hiểu ra. Một sự thật kinh khủng hơn cả trí tưởng tượng điên rồ nhất của cô đang dần hé lộ.
“”Đó là lý do ta cưới em,”” ông ta nói thẳng, mỗi từ như một nhát búa đóng thẳng vào tâm trí cô. “”Ta đã già, không còn đủ sức chăm sóc cho An. Ta cần một người thay ta.””
Người vợ trẻ há hốc miệng, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra. Cơn ác mộng tồi tệ nhất đang hiện hữu ngay trước mắt cô.
Ông ta thấy được sự dao động và lòng tham vẫn còn le lói trong đôi mắt hoảng loạn của cô. Ông ta tung ra con mồi cuối cùng, một bản giao kèo với quỷ dữ.
“”Toàn bộ tài sản này,”” ông ta vung tay, chỉ khắp căn biệt thự xa hoa. “”Căn nhà, công ty, số tiền trong ngân hàng mà em hằng ao ước… tất cả sẽ là của em.””
Ánh mắt người vợ trẻ lóe lên một tia sáng. Nhưng nó lập tức bị dập tắt bởi câu nói tiếp theo của ông ta, một câu nói nhấn chìm cô vào vực thẳm tuyệt vọng.
“”Với một điều kiện duy nhất,”” ông ta nhấn mạnh, ánh mắt sắc lạnh như dao. “”Em phải ở lại đây, trong căn nhà này. Hàng ngày, em phải thay ta lên căn phòng đó, chăm sóc cho thi thể của An như một người còn sống. Nói chuyện với bà ấy, chải tóc cho bà ấy, giữ cho bà ấy luôn sạch sẽ, gọn gàng. Em sẽ là người bầu bạn mới của An, cho đến ngày em cũng già đi như ta.”””
“Sự im lặng ghê rợn vỡ tan bởi một tiếng thét điên loạn. Người vợ trẻ, sau khoảnh khắc chết điếng, cuối cùng cũng bùng nổ. Cơn tham lam, sự tính toán, tất cả đều bị nỗi kinh hoàng và ghê tởm cuốn phăng đi. Cô chỉ vào mặt ông ta, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận và sợ hãi.
“”Ông điên rồi! Ông là một con quỷ!””
Cô lùi lại, tay run rẩy mò mẫm trong chiếc túi xách, tìm kiếm chiếc điện thoại. “”Tôi sẽ báo cảnh sát! Tôi sẽ nói cho tất cả mọi người biết ông là một kẻ bệnh hoạn, một kẻ giữ xác chết trong nhà!””
Ngay lập tức, nụ cười hiền từ, cái vẻ yếu đuối đáng thương trên gương mặt ông chồng già biến mất không một dấu vết. Nó được thay thế bằng một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ. Đôi mắt già nua giờ đây sắc như dao, nhìn xoáy vào cô như thể nhìn một con côn trùng ngu ngốc đang giãy giụa trong tuyệt vọng. Ông ta không hề hoảng sợ, ngược lại, còn tỏ ra thích thú.
“”Cảnh sát?”” Ông ta nhếch mép, một nụ cười khinh miệt hiện rõ. “”Em nghĩ tờ giấy em ký lúc làm lễ cưới chỉ là thủ tục thôi sao?””
Ông ta chậm rãi đi về phía chiếc bàn gỗ lim cổ, mở ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu được đóng dấu cẩn thận. Ông ta không vội vã, từng cử động đều toát lên sự tự tin của kẻ nắm đằng chuôi.
“”Đọc kỹ lại đi, cô gái trẻ tham lam của ta.”” Ông ta quẳng tập tài liệu xuống bàn, ngay trước mặt cô. Tiếng giấy va vào mặt gỗ vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng.
Người vợ trẻ khựng lại. Bàn tay đang cầm điện thoại của cô cứng đờ. Ánh mắt cô dán vào tập tài liệu. Cô run rẩy tiến lại, lật từng trang. Không phải một bản đăng ký kết hôn đơn thuần. Nó là một hợp đồng chi tiết, với những điều khoản nhỏ li ti mà trong cơn hân hoan vì sắp đạt được mục đích, cô đã không thèm đọc. Và rồi, cô nhìn thấy nó. Một điều khoản được in đậm ở gần cuối.
“”Bên B, người vợ, đồng ý một cách hoàn toàn tự nguyện, trở thành người giám hộ hợp pháp cho ‘di vật’ đặc biệt của gia tộc – bà An, người vợ quá cố của bên A – với trách nhiệm chăm sóc, bảo quản nguyên trạng và duy trì sự tôn nghiêm cho di vật cho đến khi bên B không còn đủ năng lực.””
Chữ “”di vật”” như một nhát búa giáng thẳng vào đầu cô. Những gương mặt già cỗi ở lễ cưới… họ không phải là khách. Họ là người làm chứng cho bản án của cô.
“”Em đã đồng ý trở thành người giám hộ cho ‘di vật’ của gia đình này rồi,”” ông chồng già nói, giọng đều đều không một chút cảm xúc. “”Về mặt pháp lý, em là người chịu trách nhiệm cho An. Nếu em báo cảnh sát, người đầu tiên họ điều tra chính là em. Tội xâm phạm thi thể, mồ mả. Em nghĩ em sẽ giải thích thế nào đây?””
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay người vợ trẻ, va xuống sàn nhà cẩm thạch tạo thành một tiếng “”cạch”” lạnh lẽo. Cô sụp xuống, tờ hợp đồng tuột khỏi tay, những con chữ nhảy múa trước mắt cô như một lời nguyền rủa. Cánh cửa thoát hiểm đã đóng sập. Cô đã tự tay ký vào bản án chung thân của chính mình.”
“Tâm trí người vợ trẻ trống rỗng, ù đi như có hàng ngàn con ong vỡ tổ. Gục ngã trên sàn nhà lạnh lẽo, cô không còn cảm nhận được gì ngoài sự tuyệt vọng đang gặm nhấm từng tế bào. Tờ hợp đồng nằm bên cạnh, những con chữ như những con đỉa hút cạn chút sinh khí cuối cùng của cô.
Ông chồng già nhìn cô, ánh mắt không một tia thương hại, chỉ có sự thỏa mãn của kẻ săn mồi đã dồn được con mồi vào chân tường. Lão ta cúi xuống, nhặt tờ hợp đồng lên, vuốt phẳng phiu một cách trân trọng.
“”Đứng dậy đi,”” giọng lão đều đều, ra lệnh. “”Sự hoảng loạn không giúp em hoàn thành trách nhiệm của mình đâu.””
Người vợ trẻ ngẩng phắt lên, trong đôi mắt ngập nước bất chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Không phải hy vọng, mà là một mảnh ký ức vừa được đánh thức bởi sự trơ tráo của lão.
“”Những người… những người ở đám cưới…”” Cô lắp bắp, giọng khàn đặc. “”Những người làm chứng…””
Trong đầu cô bỗng lóe lên những hình ảnh rời rạc của buổi lễ cưới vội vã. Không họ hàng, không bạn bè, chỉ có cô, lão già này và vài ba vị khách già cỗi, lặng lẽ ngồi ở hàng ghế đầu. Khi đó, cô chỉ nghĩ họ là những người bạn già của lão, đến cho có lệ. Nhưng giờ đây, cô nhớ lại ánh mắt của họ. Không phải ánh mắt chúc phúc. Đó là ánh mắt soi mói, đánh giá, như thể họ đang chứng kiến một cuộc chuyển giao, một nghi lễ quan trọng chứ không phải một đám cưới.
Ông chồng già cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo làm người ta rợn tóc gáy. Lão biết cô đã nhớ ra.
“”Em thông minh đấy. Cuối cùng cũng nhận ra họ không phải khách mời bình thường.”” Lão thong thả bước về phía chiếc ghế bành, ngồi xuống, vắt chéo chân, hoàn toàn ở thế thượng phong. “”Họ là những người đã giúp anh giữ lời hứa với An suốt hai mươi năm qua.””
Lão ngừng lại, để cho từng chữ thấm vào tâm trí đang hỗn loạn của cô. Rồi, lão nói tiếp, giọng tàn nhẫn và đắc thắng.
“”Và giờ, họ sẽ đảm bảo em cũng làm được điều đó.””
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng người vợ trẻ. Cô sững sờ. Toàn thân cứng đờ. Những mảnh ghép rời rạc giờ đây khớp lại với nhau thành một bức tranh kinh hoàng. Những gương mặt già nua, vô cảm đó. Sự im lặng đầy ẩn ý của họ. Họ không phải người làm chứng cho một cuộc hôn nhân. Họ là những người giám sát một lời thề.
Cô nhận ra mình không chỉ đối mặt với một lão già điên loạn với nỗi ám ảnh bệnh hoạn. Không. Tệ hơn thế rất nhiều. Cô đang đối mặt với cả một tổ chức, một giao ước bí ẩn được duy trì bởi những kẻ trung thành đến mù quáng. Căn nhà này không phải là một cái bẫy của riêng lão. Nó là một thánh địa được canh giữ bởi những bóng ma sống.
“”Các người… các người là ai?”” Cô thì thào, nỗi sợ hãi giờ đã biến thành một sự kinh hãi đến tột cùng.
Ông chồng già chỉ nhún vai, vẻ mặt thản nhiên như đang nói về thời tiết.
“”Chúng ta là những người giữ lời hứa,”” lão nói, ánh mắt xa xăm hướng về phía cầu thang dẫn lên căn phòng áp mái. “”Và em, bây giờ, là một trong số chúng ta. Chào mừng em đến với gia đình, người vợ trẻ của ta.”””
“Hai từ “”gia đình”” vang lên bên tai người vợ trẻ như tiếng chuông báo tử. Nó không mang lại hơi ấm, mà là sự ghê tởm đến tột độ. Hy vọng cuối cùng trong cô vỡ tan thành tro bụi. Lão già này, cùng những kẻ đồng lõa ngoài kia, đã giăng sẵn một cái bẫy hoàn hảo, và cô chính là con mồi đã tự mình chui vào rọ.
Sự kinh hãi tột cùng bỗng biến thành một cơn điên loạn. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, gào thét trong tâm trí cô. Không thể ở đây. Phải thoát ra!
Ánh mắt cô điên cuồng quét khắp căn phòng, tìm kiếm một lối thoát, một vũ khí, bất cứ thứ gì. Rồi, cô nhìn thấy nó. Chiếc bình hoa bằng gốm sứ nặng trịch đặt trên chiếc bàn góc. Ô cửa sổ kính lớn nhìn ra con phố vắng lặng là con đường duy nhất.
Như một con thú bị dồn vào đường cùng, cô vùng dậy, lao về phía chiếc bình hoa. Hai tay vớ lấy nó, cô không một giây do dự, quay người định dùng hết sức bình sinh ném thẳng vào cửa sổ.
Nhưng một cái bóng lướt qua nhanh đến không tưởng.
Ông chồng già, người mà cô vẫn nghĩ là một lão già hom hem, gần đất xa trời, lại di chuyển với một sự nhanh nhẹn lạ thường. Trước khi cô kịp vung tay, một bàn tay xương xẩu đã chụp lấy cổ tay cô. Những ngón tay gầy guộc nhưng siết chặt như một gọng kìm sắt, khiến cô đau điếng.
“”A!”” Cô thét lên, chiếc bình hoa tuột khỏi tay còn lại, rơi xuống sàn vỡ tan tành. Những mảnh gốm sắc nhọn văng tung tóe, giống như hy vọng vừa nhen nhóm của cô.
Lão ta vẫn giữ chặt cổ tay cô, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn hoảng loạn của cô.
“”Đừng làm chuyện dại dột,”” giọng lão đều đều, không một chút cảm xúc. Cơn đau buốt thấu xương từ cổ tay khiến cô khuỵu xuống.
Lão ta kéo cô đứng thẳng dậy, ghì chặt. “”Ngôi nhà này được xây để không ai có thể vào,”” lão ngừng một nhịp, nụ cười tàn độc khẽ nhếch lên trên đôi môi khô khốc, “”và cũng không ai có thể ra.””
Từng chữ một như những mũi dao găm thẳng vào tim người vợ trẻ. Cô nhìn ra ô cửa sổ, nơi ánh đèn đường hắt vào, tạo thành những song sắt vô hình. Bên ngoài kia là sự tự do. Còn bên trong này, là một nhà tù được thiết kế hoàn hảo, và cô, là tù nhân mới nhất.”
“Sức nặng từ lời nói của lão ta đè sập toàn bộ ý chí của người vợ trẻ. Nhà tù. Cô đang ở trong một nhà tù. Bàn tay xương xẩu của lão vẫn siết chặt cổ tay cô, cảm giác đau đớn thể xác không là gì so với sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm hồn.
Lão ta kéo lê cô, mặc cho những mảnh gốm sắc lạo xạo dưới chân, về lại phía giữa căn phòng áp mái. Lão đẩy cô ngã dúi dụi về phía chiếc giường, nơi tấm vải nhung đen vẫn im lìm một cách ma quái. Cô loạng choạng, suýt nữa thì ngã nhào lên cái hình hài ghê rợn đó.
Lão ta không nói ngay. Lão từ từ cúi xuống, ghé sát khuôn mặt nhăn nheo, lạnh lẽo của mình vào tai cô. Hơi thở của lão phả vào vành tai cô một luồng khí ẩm mốc, hôi hám.
“”Hoặc em chấp nhận làm bà chủ của ngôi nhà này và chăm sóc An.””
Lão ngừng lại, để cho từng chữ thấm vào tâm trí đang hoảng loạn của cô. Rồi, giọng lão hạ xuống thành một tiếng thì thầm độc địa, mang theo hơi thở của cõi âm.
“”Hoặc em sẽ nằm cạnh cô ấy. Em có 24 giờ để suy nghĩ.””
Lời đe dọa như một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến người vợ trẻ cứng đờ tại chỗ. Đôi mắt cô mở to, vô hồn. Hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Mọi ý định chống cự, mọi tia hy vọng le lói, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc. Chỉ còn lại nỗi sợ hãi nguyên thủy, trần trụi, bao trùm lấy từng tế bào. Nằm cạnh cô ấy. Ý nghĩ đó khiến dạ dày cô cuộn lên, một cơn buồn nôn chực trào ra cổ họng.
Lão chồng già buông tay. Một cái buông tay đột ngột, khiến cô mất thăng bằng và ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngay bên cạnh chiếc giường định mệnh.
Lão không nhìn lại, lẳng lặng quay người bước ra khỏi phòng. Tiếng ổ khóa lách cách vang lên, khô khốc và tàn nhẫn. Cô chỉ còn lại một mình, với bóng tối, với thi thể dưới tấm vải nhung, và với 24 giờ đếm ngược đến cái chết hoặc một cuộc đời còn tệ hơn cả cái chết.”
“Tiếng lách cách của ổ khóa trên tầng áp mái vang lên một lần nữa, nhưng không phải để niêm phong cô lại. Cánh cửa bật mở. Lão chồng già túm lấy cánh tay cô, lôi xềnh xệch ra khỏi căn phòng tử thần đó. Cô không chống cự, cơ thể mềm nhũn như một con búp bê vải, tâm trí vẫn còn kẹt lại với hình hài dưới tấm vải nhung đen.
Lão ta không nói một lời, kéo cô xuống cầu thang, sải bước về phía phòng ngủ chính. Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch mở ra, để lộ một không gian xa hoa lộng lẫy. Lão đẩy mạnh cô vào trong, khiến cô ngã sõng soài trên tấm thảm lông Ba Tư mềm mại. Tiếng cửa sập lại và tiếng ổ khóa vang lên một lần nữa, dứt khoát và tàn nhẫn. Lần này, cô đã bị nhốt trong một chiếc lồng son.
Đêm tân hôn. Căn phòng đáng lẽ phải tràn ngập hạnh phúc giờ đây chẳng khác gì một nhà tù. Cô không dám nằm lên chiếc giường tân hôn kingsize, nơi ga trải giường bằng lụa cao cấp dường như đang chế nhạo cô. Cô ngồi co ro trong góc, ôm lấy đầu gối. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh cái xác khô đét, bọc trong lớp vải nhung lại hiện lên, rõ mồn một đến từng chi tiết. Hơi thở của lão chồng, lời đe dọa độc địa… “”Hoặc em sẽ nằm cạnh cô ấy.””… vang vọng trong đầu cô, day dứt, tra tấn.
Không thể ngủ. Không thể ngồi yên chờ chết. Một tia lửa sinh tồn le lói trong đôi mắt vô hồn. Cô phải thoát ra. Hoặc ít nhất, phải tìm thứ gì đó để tự vệ. Cô đứng dậy, bước chân run rẩy nhưng dứt khoát. Cô đi đi lại lại trong căn phòng lộng lẫy, đôi mắt sắc như dao găm, rà soát từng centimet.
Cánh cửa? Cô lao đến, vặn tay nắm, đẩy, kéo. Vô ích. Nó được làm bằng gỗ đặc, và ổ khóa chắc chắn là loại chuyên dụng. Cửa sổ? Những ô kính lớn nhìn ra mặt phố, nhưng đã được gia cố bằng những thanh sắt mỹ thuật uốn lượn, vừa trang trí, vừa là những song sắt không thể phá vỡ. Địa ngục này được trang hoàng quá hoàn hảo.
Cơn tuyệt vọng lại chực dâng lên, nhưng cô ép mình phải bình tĩnh. Cô bắt đầu lật tung mọi thứ. Ngăn kéo bàn trang điểm, tủ quần áo, hộc bàn đầu giường. Toàn những món đồ xa xỉ vô dụng. Nước hoa, trang sức, quần áo hàng hiệu… Bất chợt, tay cô khựng lại khi chạm vào một vật cứng, lạnh trong hộp nữ trang. Đó là một cây trâm cài tóc bằng bạc, được chế tác tinh xảo hình một con phượng hoàng, với phần đuôi được vuốt nhọn hoắt. Nó không phải là một con dao, nhưng trong bóng tối của nhà tù này, nó là thứ vũ khí duy nhất cô có. Cô siết chặt cây trâm trong lòng bàn tay, kim loại lạnh lẽo truyền vào người cô một chút sức mạnh và sự quyết tâm. Dù có phải chết, cô cũng sẽ không chết một cách thụ động.”
“Cả đêm đó, cô không hề chợp mắt. Cây trâm bạc lạnh lẽo găm vào lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về lựa chọn duy nhất cô có: phản kháng và chết trong đau đớn, hoặc tìm một con đường sống. Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua song sắt cửa sổ, một kế hoạch khác, táo bạo và nguy hiểm hơn, đã định hình rõ ràng trong tâm trí cô. Chết không khó. Sống sót để lật ngược ván cờ này mới thực sự là thử thách.
Cô cẩn thận giấu cây trâm vào sâu trong lớp lót của một chiếc túi xách da đắt tiền trong tủ quần áo. Sau đó, cô vò rối mái tóc của mình, dùng chút nước trong phòng tắm làm nhoè đi lớp trang điểm còn sót lại, cố tình tạo ra một vẻ ngoài bơ phờ, kiệt quệ đến cùng cực. Cô ngồi xuống sàn, tựa lưng vào chân giường, ánh mắt trống rỗng nhìn vào một điểm vô định.
Đúng như cô dự đoán, khi mặt trời đã lên cao, tiếng lách cách khô khốc của ổ khóa vang lên. Cô hít một hơi thật sâu, ép trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực phải bình tĩnh lại. Màn kịch sắp bắt đầu.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra. Lão chồng già đứng đó, sừng sững như một pho tượng đá, ánh mắt lạnh lùng quét qua căn phòng rồi dừng lại trên người cô, kẻ đang co ro dưới sàn nhà. Lão không bước vào, chỉ đứng ở ngưỡng cửa, chờ đợi.
Cô từ từ ngước lên, đôi mắt vô hồn, bờ môi run rẩy. Cô cố nặn ra một giọng nói khàn đặc, vỡ vụn như thể đã khóc suốt đêm.
“”Tôi… tôi đồng ý.””
Lão ta không nói gì ngay, chỉ nhìn cô chằm chằm, dò xét. Sự im lặng kéo dài, căng như dây đàn. Lão đang đánh giá sự thật trong lời nói của cô, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu phản kháng nào còn sót lại.
Rồi, những đường nét cứng ngắc trên gương mặt lão từ từ giãn ra. Khóe miệng lão nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy vẻ tự mãn. Lão gật đầu một cái thật chậm, hài lòng vì đã hoàn toàn bẻ gãy được ý chí của cô vợ trẻ. Lão đã tin.
“”Phải vậy chứ,”” lão nói, giọng điệu kẻ cả. “”Xuống ăn sáng. Từ nay, hãy là một người vợ ngoan.””
Lão lùi lại một bước, để trống lối đi. Cô lảo đảo đứng dậy, từng cử động đều toát ra vẻ mệt mỏi và cam chịu. Cô cúi đầu bước qua lão, vờ như không dám nhìn thẳng vào mắt con quái vật. Nhưng trong khoảnh khắc lướt qua đó, đôi mắt cô đã kịp quét một lượt. Vở kịch đã chính thức bắt đầu, và cô biết, đây là cơ hội duy nhất để tìm ra điểm yếu, tìm ra cách để phá hủy chiếc lồng son và cả kẻ đã tạo ra nó.”
“Bữa ăn sáng diễn ra trong im lặng tuyệt đối. Cô ngồi đối diện lão, máy móc đưa từng thìa cháo vào miệng, cố nuốt trôi vị đắng ngắt trong cổ họng. Lão không ăn, chỉ ngồi đó, chống cằm nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt lạnh lẽo, dò xét. Lão như một con thú săn mồi đang thưởng thức sự khuất phục của con mồi.
Khi cô đặt chiếc thìa xuống, lão chồng già mới lên tiếng, giọng đều đều không cảm xúc.
“”Ăn xong rồi thì đi theo tôi. Có việc cho cô.””
Lão đứng dậy, không đợi cô trả lời, quay người bước lên lầu. Trái tim cô thắt lại, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự cam chịu. Cô lẳng lặng đi theo sau, mỗi bước chân lên cầu thang gỗ sồi cũ kỹ lại thấy nặng nề hơn. Lão không dẫn cô về phòng ngủ, mà đi thẳng lên tầng cao nhất, đến trước cánh cửa gỗ sậm màu mà cô chưa từng thấy mở ra.
Tiếng chìa khóa kim loại tra vào ổ kêu lách cách, khô khốc. Cánh cửa nặng nề kẽo kẹt mở ra, để lộ một không gian tù đọng, bụi bặm. Lão ta dẫn tôi trở lại căn phòng áp mái.
Không khí bên trong đặc quánh mùi ẩm mốc và một mùi hương kỳ lạ khác mà cô không thể gọi tên. Lão bật một ngọn đèn vàng vọt duy nhất. Ánh sáng yếu ớt chiếu rọi lên những đồ đạc cổ xưa phủ vải trắng, và ở chính giữa phòng là một chiếc giường lớn, phủ một tấm vải nhung đen tuyền.
Lão chồng già tiến thẳng đến bên giường, giọng nói của lão vang lên, chứa đựng một sự trang trọng bệnh hoạn.
“”Việc đầu tiên mỗi ngày,”” lão nói, ánh mắt nhìn cô chòng chọc, “”hãy chải tóc cho cô ấy.””
Lão đưa cho cô một chiếc lược bạc, thân lược được chạm khắc tinh xảo nhưng lạnh toát. Cô ngỡ ngàng, toàn thân cứng đờ. Chải tóc? Cho ai?
Như đọc được suy nghĩ của cô, lão hất hàm về phía chiếc giường.
“”Cho An. Người vợ của tôi.””
Cô run rẩy tiến lại gần chiếc giường. Càng đến gần, cái mùi kỳ lạ kia càng trở nên rõ rệt hơn. Đó là thứ mùi hỗn tạp của hóa chất bảo quản, của hoa oải hương khô và của tử khí thoang thoảng xộc vào mũi. Cổ họng cô nghẹn lại, một cơn buồn nôn cuộn lên dữ dội. Cô phải cố gắng lắm mới không nôn ra ngay tại chỗ.
Bàn tay cô run lẩy bẩy khi chạm vào mép tấm vải nhung đen. Cô không dám kéo cả tấm vải ra, chỉ có thể hé lên một góc nhỏ ở phía đầu giường.
Và rồi, cô nhìn thấy.
Bên dưới lớp vải không phải là một bức chân dung, cũng không phải một hình nhân. Đó là mái tóc đen dài, khô cứng, xơ xác của một thi thể đã được ướp xác. Làn da ở phần trán lộ ra có màu trắng bệch, căng bóng một cách bất thường.
Một tiếng thét kinh hoàng mắc kẹt trong cổ họng cô. Chiếc lược bạc suýt rơi khỏi tay. Cô đang đứng trước một xác chết. Một xác chết đã được cất giữ trong căn phòng này suốt hai mươi năm.
“”Chải đi,”” giọng lão chồng già vang lên từ phía sau, lạnh lùng và độc đoán.
Cô nhắm nghiền mắt, cố nén lại nỗi kinh hoàng tột độ. Bàn tay cầm lược của cô cứng như đá, từ từ đưa về phía mái tóc của người chết. Tiếng chiếc lược bạc sượt qua những sợi tóc khô khốc vang lên lạo xạo, ghê rợn trong không gian tĩnh mịch. Cô rụt tay lại như phải bỏng. Sự sợ hãi ban đầu đã biến mất, thay vào đó là một sự ghê tởm và căm hận dâng lên đến tột cùng. Cô biết mình đang chải tóc cho một xác chết. Và cô biết, địa ngục thật sự của mình, chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Cơn ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực khiến bàn tay cô co giật một cách không kiểm soát. Cô cố gắng đưa lược đi thêm một đường nữa, nhưng những ngón tay đã mất hết cảm giác.
*Keng!*
Chiếc lược bạc tuột khỏi tay cô, rơi xuống sàn gỗ, âm thanh sắc lẻm vang lên, phá tan sự im lặng ma quái.
Cô giật bắn mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ngước nhìn lão chồng già, toàn thân cứng đờ chờ đợi một cơn thịnh nộ. Nhưng lão không hề tức giận. Lão chỉ đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống chiếc lược rồi lại nhìn cô, một cái nhìn ra lệnh không cần lời nói.
Cô cắn chặt môi đến bật máu, nuốt xuống nỗi kinh hoàng và屈 nhục, từ từ cúi người xuống. Không gian chật chội khiến cô phải quỳ một chân xuống sàn để với tới chiếc lược nằm gần mép giường.
Khi những ngón tay run rẩy của cô sắp chạm vào thân lược lạnh toát, mắt cô bỗng khựng lại.
Cánh tay của thi thể buông thõng bên hông, một phần cổ tay lộ ra khỏi tấm vải nhung đen. Và ở đó, hằn trên lớp da khô đét, trắng bệch, là một vệt lõm mờ nhạt. Nó sậm màu hơn vùng da xung quanh, chạy thành một vòng tròn gần như hoàn hảo.
Não cô đóng băng trong giây lát. Đây không phải vết hằn của tay áo hay trang sức. Nếp hằn của quần áo sẽ không sâu và rõ ràng đến thế trên một cơ thể đã được bảo quản suốt hai mươi năm.
Cô nín thở, ghé mắt lại gần hơn một chút. Từng chi tiết nhỏ nhất hiện ra rõ mồn một. Vệt hằn có dấu vết của những sợi bện xoắn vào nhau. Nó được siết chặt đến mức gần như lún vào da thịt. Một ý nghĩ sắc như dao găm lóe lên trong đầu cô, xua tan mọi nỗi sợ hãi về xác chết.
Đây là vết dây trói.
Một cơn ớn lạnh hoàn toàn khác chạy dọc sống lưng cô. An, người vợ quá cố, không chỉ đơn thuần là được ướp xác sau khi chết. Bà ấy đã bị trói. Bị giam cầm.
Cô vội vã chộp lấy chiếc lược, trái tim đập điên cuồng như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cô phải che giấu sự phát hiện của mình. Lão già này, gã quái vật này, đã làm gì với người vợ đầu tiên của lão? Bí mật kinh hoàng của căn phòng này không chỉ là một thi thể, mà là một vụ án mạng.
Cô đứng thẳng dậy, cố gắng giữ cho khuôn mặt bình thản nhất có thể, nhưng cô biết ánh mắt mình đã thay đổi. Sự sợ hãi thuần túy đã biến mất, thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ và một tia nghi hoặc không thể che giấu.
Cô chìa chiếc lược về phía lão. Lão không nhận lấy ngay mà nheo mắt nhìn cô dò xét, dường như cảm nhận được sự đổi khác trong từ trường xung quanh cô. Không khí giữa hai người đặc quánh lại, căng thẳng đến tột độ. Giờ đây, cô không chỉ là một con mồi trong cái bẫy hôn nhân này nữa. Cô đã vô tình trở thành nhân chứng duy nhất của một tội ác bị chôn vùi suốt hai thập kỷ.”
“Một nụ cười nhạt, gần như không thể nhận ra, lướt qua trên đôi môi khô khốc của lão chồng già. Lão chậm rãi vươn tay, không phải để nhận lấy chiếc lược, mà để nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm, lạnh lẽo của lão.
“”Em sợ à?”” Giọng lão trầm khàn, mang theo một sự thích thú bệnh hoạn. “”Hay là em đã thấy thứ gì không nên thấy?””
Máu trong người cô như đông cứng lại. Lão biết. Lão đã thấy ánh mắt cô dừng lại ở cổ tay của thi thể. Lồng ngực cô thắt lại, không khí như bị rút cạn khỏi buồng phổi. Cô phải trả lời, phải nói một điều gì đó thật nhanh trước khi bộ não tê liệt của mình phản bội chính mình.
“”Em… em chỉ… hoảng sợ thôi,”” cô lắp bắp, cố nặn ra một lý do hợp lý. “”Em không quen… với chuyện này.””
Lão nheo mắt, cái nhìn sắc như dao cạo lướt trên khuôn mặt tái nhợt của cô, tìm kiếm một vết nứt trong lời nói dối vụng về. Một giây im lặng dài như cả thế kỷ trôi qua. Rồi đột nhiên, lão bật cười, một tiếng cười khùng khục, ghê rợn vang lên trong căn phòng áp mái chật chội. Lão buông cằm cô ra, cầm lấy chiếc lược từ bàn tay vẫn còn run rẩy của cô.
“”Phải rồi. Người mới nào cũng vậy,”” lão nói, giọng điệu đột nhiên trở nên nhẹ nhàng một cách kỳ quái. Lão quay lại phía chiếc giường, ánh mắt nhìn thi thể An đầy trìu mến. “”Vợ cũ của tôi, bà ấy đáng thương lắm. Bệnh tật giày vò suốt những năm tháng cuối đời. Bà ấy ra đi trong yên bình, ngay trên chiếc giường này, trong vòng tay của tôi.””
Lão vừa nói, vừa nhẹ nhàng đưa chiếc lược lên mái tóc khô của cái xác. Nhưng tai cô không còn nghe thấy những lời đó nữa. Đầu óc cô chỉ còn ong ong một suy nghĩ duy nhất, lặp đi lặp lại như một câu thần chú ma quái.
*Yên bình?*
Một tia nghi ngờ sắc lẹm, lạnh buốt lóe lên trong đầu cô, xua tan cả sự ghê tởm đối với cái xác.
*Lão ta nói An chết vì bệnh, nhưng vết hằn trên cổ tay kia là sao? Vết hằn của một sợi dây thừng!*
Cô liếc nhanh về phía cổ tay của cái xác một lần nữa, rồi vội vàng nhìn đi chỗ khác. Tim cô đập như trống trận. Lời nói của lão và bằng chứng trước mắt cô hoàn toàn mâu thuẫn.
*Cái chết của bà ấy không hề yên bình như lão kể!* Một sự thật kinh hoàng dần hiện hình trong tâm trí cô. Vết trói, căn phòng bị khóa kín hai mươi năm, vẻ ám ảnh điên loạn của lão… tất cả bỗng chốc xâu chuỗi lại thành một bức tranh rùng rợn.
Cô nhìn lão chồng già đang say sưa với công việc chải tóc cho người chết, và một cơn ớn lạnh tột độ chạy dọc sống lưng. Lão không chỉ là một kẻ si tình điên loạn ôm ấp quá khứ. Lão là một kẻ nói dối. Và rất có thể…
*Lão là một tên sát nhân.*
Ý nghĩ đó giáng một đòn sấm sét vào tâm trí cô. Cô đang ở chung một nhà, chung một giường với một kẻ đã giết vợ mình và giữ cái xác suốt hai mươi năm. Cả người cô run lên bần bật, nhưng lần này không phải vì sợ ma, mà là nỗi kinh hoàng khi nhận ra mình đang ở trong hang cọp. Kế hoạch chiếm đoạt tài sản giờ đây trở nên thật nực cười và ngây thơ. Mục tiêu lúc này không phải là tiền nữa, mà là mạng sống của chính cô.”
“Cơn run rẩy lan khắp cơ thể cô gái trẻ, nhưng cô đã ghìm nó lại chỉ trong tích tắc. Một phản xạ sinh tồn mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi trỗi dậy, buộc cô phải tỉnh táo. Cô hít một hơi thật sâu, cố làm cho nó có vẻ như một tiếng thở dài mệt mỏi vì căng thẳng.
Cô bước tới, nhận lại chiếc lược từ tay lão chồng. Đầu ngón tay cô lạnh buốt khi vô tình chạm vào bàn tay nhăn nheo của lão. “”Để em,”” giọng cô vang lên, nhẹ bẫng một cách đáng sợ. Cô quay lại phía chiếc giường, tiếp tục công việc chải tóc cho cái xác, từng lọn, từng lọn, một cách máy móc. Đôi mắt cô trống rỗng, nhưng bộ não bên trong lại đang hoạt động với tốc độ điên cuồng.
*Thoát khỏi đây là chưa đủ,* suy nghĩ của cô sắc như dao. *Lão sẽ tìm mình đến cùng trời cuối đất. Lão sẽ bịa ra một câu chuyện nào đó, rằng mình là kẻ trộm, là kẻ điên. Ai sẽ tin mình? Ai sẽ tin một con đàn bà trẻ măng cưới một lão già vì tiền, chống lại một đại gia đáng kính?*
Cô liếc nhìn lão chồng. Lão đang mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện bệnh hoạn khi thấy cô “”chăm sóc”” cho An.
*Phải có bằng chứng.* Ý nghĩ đó lóe lên, rõ ràng và dứt khoát. *Bằng chứng lão đã giết An. Đó là chìa khóa duy nhất để mình tự do, và cũng là cách duy nhất để tống lão vào tù.*
Mục tiêu đã thay đổi. Không còn là tiền bạc hay thừa kế. Giờ đây là cuộc chiến một mất một còn. Kế hoạch chiếm đoạt tài sản ngây thơ đã chết, thay vào đó là một kế hoạch táo tợn hơn, nguy hiểm hơn gấp vạn lần: vạch trần tội ác của kẻ sát nhân đang đứng ngay bên cạnh. Đôi mắt cô bắt đầu quét khắp căn phòng, không còn là cái nhìn sợ hãi mà là sự dò xét của một kẻ đi săn. Chiếc bàn trang điểm cũ kỹ. Tủ quần áo bằng gỗ gụ. Chiếc rương bám bụi ở góc phòng. Bằng chứng về một vụ giết người hai mươi năm trước… nó phải ở đâu đó trong này. *Sợi dây thừng,* cô chợt nhớ lại. *Chắc chắn lão đã phi tang nó. Nhưng có thể còn thứ khác. Một bức thư? Một cuốn nhật ký? Thứ gì đó mà An đã để lại.*
Bàn tay đang chải tóc của cô khựng lại một cách có chủ đích. Chiếc lược bạc trượt khỏi những sợi tóc khô khốc, rơi xuống sàn và lăn một tiếng “”keng”” khô khốc về phía chân bàn trang điểm. “”Ôi, em xin lỗi,”” cô thốt lên, giọng đầy vẻ hối lỗi.
Cô cúi xuống nhặt chiếc lược, cố tình di chuyển chậm rãi. Đây rồi, cơ hội của cô. Trong khoảnh khắc lưng cô che khuất tầm nhìn của lão, tay cô khẽ chạm vào ngăn kéo dưới cùng của bàn trang điểm. Cô rướn ngón tay, kéo thử.
*Khóa.*
Tim cô hẫng một nhịp. Tất nhiên rồi. Lão ta cẩn thận đến mức này cơ mà.
“”Em đang tìm gì dưới đó vậy, vợ yêu?””
Giọng nói trầm đục, lạnh lẽo của lão chồng già vang lên ngay sau gáy cô. Cô giật mình, ngẩng phắt lên. Lão đã đứng ngay sau lưng cô tự lúc nào, đôi mắt sâu hoắm nhìn chằm chằm vào bàn tay cô đang đặt hờ trên ngăn kéo.”
“Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô gái trẻ, nhưng cô không dám quay lại. Não cô nảy số còn nhanh hơn cả nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Cô phải trả lời, ngay lập tức, một cách tự nhiên nhất có thể.
Cô ngẩng đầu lên một cách chậm rãi, nở một nụ cười có phần ngượng nghịu. “”Chiếc lược… em tưởng nó lăn vào gầm bàn,”” cô nói, giọng điệu cố gắng tỏ ra thản nhiên. “”Đúng là hậu đậu quá.””
Lão chồng già không nói gì. Lão chỉ khẽ cúi xuống, bàn tay gân guốc nhặt chiếc lược bạc lên khỏi sàn nhà lạnh lẽo. Lão không đưa ngay cho cô, mà lơ đãng lau nhẹ lớp bụi bám trên đó, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô một giây. Sự im lặng kéo dài, nặng nề như không khí trong căn phòng. Mỗi giây trôi qua là một cuộc tra tấn cân não.
“”Em ngồi lại đi,”” cuối cùng lão cũng lên tiếng, giọng trầm đến đáng sợ. “”Để ta chải tóc cho An. Em có vẻ mệt rồi.””
Lão đưa chiếc lược cho cô. Cô đón lấy, cảm nhận sự lạnh lẽo từ kim loại truyền qua da thịt. Cô lảo đảo đứng dậy, quay về phía ghế bàn trang điểm và ngồi xuống, tấm lưng cứng đờ. Cô không dám nhìn lão, cũng không dám nhìn cái xác trên giường nữa. Toàn bộ sự tập trung của cô dồn vào việc hít thở một cách bình thường.
Cô ngồi đó, bất động, cảm nhận sự hiện diện của lão ở phía sau. Lão đã quay lại với An, tiếp tục công việc bệnh hoạn của mình. Tiếng lược sột soạt trên mái tóc khô khốc của người chết vang lên đều đặn, ghê rợn. Cô gái trẻ không còn sợ hãi nữa. Nỗi sợ đã được thay thế bằng một sự lạnh lùng quyết liệt. Cô phải tính toán. Mọi đường đi nước bước. Lão đã nghi ngờ. Một sai lầm nhỏ nữa thôi, và cái xác nằm trên giường kia sẽ có thêm một người bạn.
Khi đang chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn đó, cô bất giác ngước lên, đôi mắt vô định nhìn vào tấm gương cũ kỹ, ố vàng trước mặt. Và rồi, tim cô như ngừng đập.
Cô bắt gặp ánh mắt của lão.
Lão không hề nhìn An. Qua tấm gương, lão đang quan sát cô. Chăm chú. Ánh mắt đó không còn chút gì là vẻ trìu mến của một người chồng già dành cho vợ trẻ. Nó sắc như dao, lạnh lẽo và đầy dò xét. Một cái nhìn xuyên thấu, như thể lão đang đọc vanh vách từng kế hoạch, từng ý nghĩ phản trắc vừa nhen nhóm trong đầu cô. Nụ cười mỉm trên môi lão đã tắt ngấm, thay vào đó là một cái nhếch mép tàn nhẫn, một sự khẳng định ngầm rằng lão đã biết. Lão biết cô đã thay đổi.
Lớp mặt nạ hiền lành, tội nghiệp của cô đã rơi xuống. Và lớp mặt nạ của một ông già si tình, đáng thương của lão cũng đã bị vứt bỏ. Giờ đây, trong tấm gương cũ, chỉ còn lại hình ảnh phản chiếu của hai kẻ săn mồi đang lườm nhau, chờ đợi đối phương sơ hở để tung ra đòn chí mạng.
*Cuộc chiến thực sự…* suy nghĩ của cô sắc lại. *…bây giờ mới bắt đầu.*
—
Nhiều năm sau, khi ngồi bên khung cửa sổ nhìn xuống khu vườn ngập nắng, người phụ nữ không còn trẻ nhưng mang vẻ đẹp mặn mà, từng trải, đôi lúc vẫn bất giác nhớ về đêm tân hôn kinh hoàng đó. Căn nhà ba tầng mặt phố giờ đây đã thuộc về cô, nhưng nó đã được gột rửa sạch sẽ mọi dấu vết của quá khứ. Không còn căn phòng áp mái khóa kín, không còn tấm vải nhung đen, và cũng không còn sự hiện diện của lão chồng già độc ác. Lão đã phải trả giá cho tội ác của mình, một cái giá được định đoạt bởi pháp luật và bởi chính những bằng chứng mà cô đã liều mạng thu thập được trong những ngày tháng sau đó. Cuốn nhật ký của An, được giấu kỹ sau một viên gạch lỏng trong lò sưởi, đã kể lại toàn bộ câu chuyện về sự ghen tuông bệnh hoạn và cái chết được dàn dựng công phu hai mươi năm về trước.
Cuộc chiến của cô không hề dễ dàng. Nó là một chuỗi ngày sống trong sợ hãi, phải giả vờ ngoan ngoãn trong khi trái tim và khối óc hoạt động không ngừng nghỉ để tìm ra kẽ hở của kẻ thù. Cô đã từ một cô gái ngây thơ chỉ biết đến tiền bạc, trở thành một chiến binh thực thụ, chiến đấu không phải vì tài sản, mà vì mạng sống của chính mình và vì công lý cho một người phụ nữ cô chưa từng gặp mặt. Linh hồn của An dường như đã được siêu thoát. Đôi khi, cô cảm giác như có một sự bình yên lạ thường bao trùm lấy ngôi nhà, như một lời cảm ơn thầm lặng. Tài sản kếch xù mà cô từng khao khát, giờ đây trong tay lại thấy thật nhẹ bẫng. Thứ quý giá nhất mà cô có được sau cơn bão tố ấy, chính là sự tự do và một cuộc đời được tự mình định đoạt. Số phận đôi khi thật trớ trêu, nó dồn con người vào chân tường không phải để hủy diệt, mà là để họ tìm thấy sức mạnh thật sự ẩn sâu bên trong.”

