Giữa lúc đám cưới của Xuân với cụ Tòng bị l-i-ệt n-ử:a người đang rộn ràng thì cả làng lại nháo nhào phát hiện ra chiếc v-á::y n-g:ủ m:ỏn:g t:an:g của Xuân ở ruộng ngô
Chiều muộn hôm ấy, mây kéo từng vệt dài như sợi chỉ xám xịt giăng ngang núi. Làng Nà Dìu chìm trong một thứ im lặng lạ lùng, dù chỉ còn ít giờ nữa là tới đám cưới của Xuân – cô gái da trắng như bông lau, mắt lúc nào cũng như đọng sương.
Người ta bảo cô sắp gả cho ông Tòng – một ông già gần 60, bị l-i-ệ:t n:ử:-a ng-ư-ời, ngồi xe lăn và… chưa từng có vợ.
“Thôi thì, ph-ận đ-à:n b:à, biết phận mình là đủ,” mẹ Xuân từng nói thế, mắt dửng dưng.
Giữa lúc cả làng đang chộn rộn bày cỗ, áo cưới treo ngay đầu nhà sàn, thì bà Tý – người hàng xóm – hoảng hốt chạy tới:
– Không thấy con Xuân đâu hết! Nó bỏ đi rồi!
Cả làng nháo nhào. Mẹ Xuân mặt b-iế-n s-:ắ-c, không còn chút m–á:u. Bà chạy đi tìm, miệng liên tục gọi tên con. Mười mấy người túa ra khắp các lối mòn, bờ rào, con suối, từng ngóc ngách lục tung.
Và rồi…
Dưới chân một gốc ngô già, một chiếc á:-o ng-ủ m-ỏ-ng t-a-ng của Xuân nằm lăn lóc trên đất, ướt sũng sương. Gần đó là vết giày lún sâu, kéo dài theo một lối mòn nhỏ dẫn xuống con suối cạn.
Một đứa tr-ẻ g:à-o lên……. Đọc trước tại bình luận 👇
Một đứa trẻ gào lên, tiếng khóc thét chói tai xé toang không khí đặc quánh của chiều muộn. Âm thanh ấy như một tiếng sét đánh ngang tai, dập tắt mọi tiếng xì xào, mọi lời bàn tán, và cả những chuẩn bị dang dở cho đám cưới. Cả làng Nà Dìu, từ những người đang dọn cỗ đến những người còn lúi húi trước hiên nhà sàn, tất thảy đều đổ dồn về phía ruộng ngô. Khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch vì hoảng loạn.
Mẹ Xuân và Bà Tý là những người đầu tiên lao đến. Mẹ Xuân, với đôi chân run rẩy, gần như chạy ngã sấp mặt, tiếng gọi Xuân nghẹn ứ nơi cổ họng. Bà Tý theo sát phía sau, mắt dáo dác quét tìm. Cả hai như hóa đá khi thấy cảnh tượng dưới gốc ngô già.
Chiếc áo ngủ mỏng tang của Xuân, trắng muốt như bông lau, nằm lăn lóc trên nền đất ẩm ướt sương, bám đầy bùn đất. Nó nhỏ bé, đơn độc, và vô cùng yếu ớt, như chính Xuân giữa những lời định kiến. Mẹ Xuân như mất hết sức lực, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn chằm chằm vào mảnh vải thân quen. Bà khuỵu gối xuống, tay run rẩy đưa về phía chiếc áo như muốn chạm vào nhưng lại chùn lại. Nước mắt lã chã rơi, bà thì thầm, giọng đứt quãng, đầy tuyệt vọng: “Không thể nào… không thể nào… con Xuân của tôi!”
Bà Tý vội đỡ lấy Mẹ Xuân, nhưng ánh mắt bà cũng không giấu được sự sợ hãi. Cả hai nhìn nhau, cùng chung một suy nghĩ: “Chuyện gì đã xảy ra với Xuân?” Xung quanh, những người dân làng bắt đầu xôn xao. Họ nhìn chiếc áo ngủ, rồi nhìn về phía lối mòn nhỏ dẫn xuống con suối cạn, nơi vết giày lún sâu đã in hằn từ trước đó. Một nỗi lo sợ vô hình bao trùm cả làng Nà Dìu.
Mẹ Xuân như vỡ òa. Bà Tý còn chưa kịp giữ chặt, Mẹ Xuân đã vùng ra, lao tới, đôi tay run lẩy bẩy vồ lấy chiếc áo ngủ của Xuân. Bà ghì chặt mảnh vải ướt sũng, dính bùn đất vào lòng, như thể đó là thân thể gầy gò của con gái. Tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng giờ bật ra thành những tiếng gào khóc thảm thiết, xé lòng. Nước mắt bà giàn giụa, hòa lẫn vào sương đêm, làm ướt đẫm thêm chiếc áo vốn đã lạnh giá.
Trong đầu Mẹ Xuân, từng mảnh ký ức như một thước phim kinh hoàng tua lại. Bà thấy Xuân, da trắng như bông lau, cố gắng phản kháng, đôi mắt trong veo ấy ngấn lệ mỗi khi bà nhắc đến đám cưới với Ông Tòng. Xuân đã từng van xin, từng cầu khẩn, nhưng bà đã làm ngơ. Bà đã bị cái gọi là “phúc đức” che mắt, bị gánh nặng cơm áo gạo tiền làm mờ lý trí. Giờ đây, mảnh áo ngủ lạnh ngắt này chính là bằng chứng tố cáo tội lỗi của bà.
“Xuân ơi! Con ơi là con!” Mẹ Xuân gào lên trong đau đớn, ghì chặt chiếc áo vào ngực, như muốn hòa tan nỗi ân hận tột cùng vào mảnh vải mỏng tang ấy. Bà ngẩng đầu lên, nhìn vô định vào khoảng không đen kịt phía lối mòn nhỏ dẫn xuống con suối cạn, nơi vết giày lún sâu vẫn còn in hằn. “Mẹ đã sai rồi… Mẹ đã sai rồi!” Lời dằn vặt thốt ra từ tận đáy lòng người mẹ, xen lẫn những tiếng nức nở đến xé ruột gan. Dân làng Nà Dìu đứng xung quanh, không ai dám cất lời. Họ chỉ biết im lặng nhìn Mẹ Xuân, nhìn chiếc áo ngủ, và nhìn về phía con suối cạn, nơi một nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần.
Nỗi hoang mang tột độ cuối cùng cũng phá vỡ sự câm lặng của dân làng Nà Dìu. Tiếng khóc xé lòng của Mẹ Xuân vừa dứt, hàng chục người đàn ông, đàn bà bắt đầu xôn xao, bàn tán, rồi nhanh chóng phân chia thành các nhóm. Ánh đèn pin rọi ngang dọc, lướt qua những gương mặt lo lắng, hằn học.
Một nhóm những người đàn ông khỏe mạnh, tay cầm đuốc, đèn pin, vội vã dò theo dấu vết giày lún sâu dọc lối mòn nhỏ, lao xuống con suối cạn. Từng dấu chân hiện lên rõ mồn một trên nền đất ẩm ướt, như một lời dẫn đường ghê rợn vào màn đêm.
Những nhóm khác tỏa ra khắp các ngõ ngách quanh nhà sàn, luồn lách qua bờ rào, hàng tre, luống ngô, gọi tên Xuân trong vô vọng. “Xuân ơi! Xuân! Con ở đâu?” Tiếng gọi vang vọng, xé toang sự tĩnh mịch của đêm tối, chỉ có tiếng gió rít qua những tán lá và tiếng côn trùng đáp lại. Mỗi phút trôi qua, hy vọng càng thêm mong manh.
Một người đàn ông trung niên, gương mặt căng thẳng, vội vã giơ tay hô lớn, giọng gấp gáp át đi tiếng gọi: “Mấy anh em theo dấu giày! Đừng bỏ sót bất cứ thứ gì! Kiểm tra kỹ các bụi cây, mương nước!” Ánh mắt anh ta đầy vẻ cảnh giác, quét qua từng gương mặt đang hối hả xung quanh. Mẹ Xuân, vẫn còn ôm chặt chiếc áo ngủ, lê bước theo đám đông, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn vô định về phía lối mòn đang dần chìm vào bóng tối.
Nhóm người đàn ông lao xuống con suối cạn, ánh đèn pin lia tới tấp vào từng lùm cây, từng khe đá. Những vết giày lún sâu giờ đã mơ hồ hơn trên nền đất pha sỏi, nhưng vẫn chỉ dẫn một cách ám ảnh. Mẹ Xuân, ôm chặt chiếc áo ngủ, lê từng bước nặng nhọc theo sau, đôi mắt đỏ hoe cố gắng tìm kiếm trong vô vọng.
Một người đàn ông trung niên, anh ta là người đã hô lớn chỉ đạo lúc nãy, cúi rạp mình xuống một bụi cây dại rậm rạp mọc sát bờ suối. Ánh đèn pin của anh ta bỗng dừng lại, chiếu thẳng vào một vật nhỏ lấp lánh. Anh nín thở, thận trọng dùng một cành cây nhỏ khều nhẹ.
Giữa những cành khô và lá úa, một chiếc khuyên tai bạc nhỏ bé, ánh lên sắc lạnh dưới ánh đèn, từ từ rơi vào lòng bàn tay anh ta. Nó được làm thủ công tinh xảo, với một họa tiết hình hoa văn quen thuộc.
Cả nhóm tìm kiếm dồn lại, nín thở nhìn chằm chằm vào vật thể trong tay người đàn ông. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm.
Mẹ Xuân lảo đảo tiến lên, ánh mắt cô dán chặt vào chiếc khuyên. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô.
“Đây… đây là…” Mẹ Xuân lắp bắp, giọng nghẹn lại. Cô không thể nói hết câu. Chiếc khuyên tai này, chính là chiếc khuyên mà Xuân, đứa con gái da trắng như bông lau, mắt đọng sương, vẫn thường đeo bấy lâu nay. Nước mắt lại trào ra, cô run rẩy đưa tay đón lấy chiếc khuyên từ người đàn ông, siết chặt nó trong lòng bàn tay, như thể có thể níu giữ một phần nào đó của con gái mình.
Cả đám đông chết lặng. Không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua những tán cây.
Bà Tý, hàng xóm của Mẹ Xuân, gương mặt tái mét vì kinh hãi, bật thốt lên, giọng the thé, cắt ngang sự tĩnh mịch: “Trời đất! Chiếc khuyên của con Xuân! Ai đó đã kéo nó đi đến đây!” Ánh mắt bà Tý quét một lượt qua đám đông, chất chứa sự sợ hãi và một nỗi nghi ngờ mơ hồ.
Ánh mắt Bà Tý đảo qua đám đông, dừng lại ở gương mặt tái nhợt của Mẹ Xuân, như muốn khẳng định điều kinh hoàng mà bà vừa thốt ra. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Mẹ Xuân, không phải vì sương đêm, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt tim cô. Chiếc khuyên tai trong lòng bàn tay cô như một vật chứng tố cáo điều gì đó thật khủng khiếp.
Chỉ vài phút sau, những lời thì thầm đầu tiên bắt đầu lan ra từ mép suối. “Chiếc khuyên của con Xuân được tìm thấy ở suối,” một người đàn ông thì thào với người bên cạnh, giọng run rẩy. “Nó không phải bị lạc đâu…”
Tin tức truyền đi nhanh như lửa cháy đồng khô. Từ con suối cạn, nó bò lên lối mòn, len lỏi qua các bụi cây, rồi bùng lên giữa những nhóm người đang chờ đợi quanh nhà sàn và trên các nẻo đường làng. “Mất tích gì nữa, người ta tìm thấy khuyên tai của con bé ở suối rồi!” tiếng một phụ nữ vọng lại, nghe như tiếng chuông báo tử.
Làng Nà Dìu bỗng chốc vỡ òa trong một mớ âm thanh hỗn độn: tiếng người gọi nhau, tiếng lo lắng, tiếng rít lên sợ hãi. “Nó bị bắt cóc rồi!” Một người đàn ông gào lên, mặt cắt không còn giọt máu. “Chắc chắn là bị bắt cóc!”
Những người khác lại nhìn nhau bằng ánh mắt hoảng loạn. “Bắt cóc ư? Hay là… hay là có chuyện chẳng lành rồi?” Một bà lão run rẩy lẩm bẩm, bàn tay nhăn nheo nắm chặt lấy vạt áo. Bà Tý, với vẻ mặt đầy vẻ kinh hãi và ngờ vực, bước nhanh qua từng nhóm người, kể lại câu chuyện về chiếc khuyên tai, thêm thắt những chi tiết ám ảnh, khiến nỗi sợ hãi càng thêm thăng cấp.
Sự lo lắng tột độ bao trùm lấy Làng Nà Dìu. Không còn ai nghĩ đến đám cưới sắp diễn ra. Những ánh đèn pin chao đảo trong bóng tối giờ đây không chỉ tìm kiếm, mà còn cố gắng soi rọi vào một sự thật tàn khốc. Người dân xôn xao bàn tán, mỗi câu nói là một mảnh ghép của sự nghi ngờ và kinh hoàng.
“Liệu có phải… ai đó đã làm hại con bé không?” Tiếng hỏi yếu ớt của một người phụ nữ văng vẳng giữa không gian đặc quánh sương đêm và nỗi sợ hãi. Câu hỏi đó như một lưỡi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào trái tim của mỗi người dân trong làng, gieo rắc hạt mầm của một bi kịch đang dần hé lộ.
Giữa lúc sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm, một âm thanh lạ xuyên qua tiếng ồn ào: tiếng lạch cạch của bánh xe lăn trên nền đất đá. Đám đông dần tản ra, tạo thành một lối đi nhỏ. Từ phía xa, Ông Tòng, chú rể tương lai của Xuân, xuất hiện. Ông già gần sáu mươi tuổi, thân hình gầy guộc, ngồi im lìm trên chiếc xe lăn cũ kỹ, được người nhà đẩy chậm rãi về phía trung tâm ngôi làng, nơi mọi ánh mắt đang đổ dồn. Khuôn mặt nhăn nheo của ông bị bao phủ bởi lớp sương đêm và một sự mệt mỏi hằn sâu, nhưng ánh mắt ông lại sắc lạnh một cách kỳ lạ.
Ông Tòng không nói một lời nào, chỉ để người nhà đẩy mình đến gần nơi Mẹ Xuân đang đứng, tay run rẩy nắm chặt chiếc khuyên tai bạc. Ngay bên cạnh, trên một gốc ngô già, chiếc áo ngủ mỏng tang của Xuân nằm lăn lóc, vẫn còn ướt sũng sương đêm, như một bằng chứng câm lặng cho bi kịch vừa ập đến.
Ánh mắt của Ông Tòng dừng lại, cố định vào hai vật chứng ấy. Ông nhìn chiếc áo ngủ tả tơi, rồi chuyển sang chiếc khuyên tai lấp lánh trong lòng bàn tay Mẹ Xuân. Không có sự hoảng loạn, không có nỗi đau. Chỉ có một vẻ mặt lạnh lùng, khó đoán, như một bức tượng đá. Mọi người xung quanh đều cảm thấy một luồng khí rờn rợn chạy dọc sống lưng khi chứng kiến sự im lặng đến đáng sợ của ông. Dân làng Nà Dìu nín thở, chờ đợi một phản ứng, một tiếng thốt, dù là phẫn nộ hay đau đớn. Nhưng không có gì cả. Ông Tòng chỉ khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề và u uẩn, không nói thêm bất cứ một lời nào. Ánh mắt ông, sâu hoắm và vô cảm, quét qua từng gương mặt lo lắng, sợ hãi trong đám đông, rồi lại trở về với chiếc áo ngủ và khuyên tai, chứa đựng một bí ẩn không ai có thể giải mã.
Sự im lặng đáng sợ của Ông Tòng khiến không khí càng thêm đặc quánh. Dân làng Nà Dìu nhìn nhau, không dám thốt lên lời nào, ánh mắt hoang mang chuyển từ chiếc áo ngủ ướt sũng sang vẻ mặt khó đoán của chú rể tương lai. Đúng lúc mọi người chìm trong sự khó hiểu và lo lắng tột cùng, một tiếng nói khàn đục đột nhiên vang lên, phá tan sự tĩnh mịch.
Một bà cụ già trong làng, mái tóc bạc phơ như bông lau, với vẻ mặt đầy vẻ suy tư, từ từ bước ra khỏi đám đông. Bà nhìn quanh một lượt, ánh mắt đục ngầu dừng lại ở Mẹ Xuân, rồi lướt qua Ông Tòng, cuối cùng là chiếc áo ngủ của Xuân. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà cụ.
“Mấy hôm trước…” bà cụ ngập ngừng, giọng run run nhưng đủ lớn để tất cả nghe thấy, “tôi… tôi có thấy con Xuân đứng nói chuyện với một thanh niên lạ mặt ở bìa rừng.”
Cả làng chết lặng. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhỏ dần rồi lớn dần.
“Lạ mặt sao, bà?” Một người dân hỏi.
Bà cụ gật đầu chắc nịch, “Đúng vậy. Trông lạ lắm, không phải người làng mình. Thằng bé ấy cao to, ăn mặc khác người. Hai đứa nói chuyện rất lâu, có vẻ thân thiết lắm.”
Mẹ Xuân nghe xong lời bà cụ, như bị sét đánh ngang tai, chiếc khuyên tai bạc trong tay bà run lên bần bật. Bà ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào bà cụ, như thể đang tìm kiếm một lời phủ nhận, nhưng không có gì cả. Chỉ có sự xác tín trong ánh mắt bà cụ.
Những lời nói của bà cụ như một tảng đá lớn ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những đợt sóng nghi vấn dữ dội. Dân làng Nà Dìu lập tức bắt đầu bàn tán xôn xao. Có phải Xuân đã không mất tích một cách bí ẩn, mà là tự nguyện bỏ đi? Hay cô bị ép buộc, bị dụ dỗ bởi kẻ lạ mặt đó? Ánh mắt mọi người giờ đây không chỉ còn là sự lo lắng, mà đã xen lẫn cả sự ngờ vực, dò xét. Những tiếng thì thầm lan nhanh như lửa cháy, vẽ nên những kịch bản mới về sự biến mất của Xuân.
Những tiếng thì thầm của dân làng Nà Dìu lớn dần, mỗi lời nói như một vết dao cứa vào trái tim Mẹ Xuân. Bà vẫn chưa hoàn hồn sau lời nói của bà cụ già, giờ lại phải đối mặt với hàng loạt ánh mắt dò xét, đầy ngờ vực. Con gái bà, Xuân, cô gái bà hết mực yêu thương, ngoan ngoãn từ bé, lại bị gán ghép với chuyện trai gái lén lút ngay trước ngày cưới? Không thể nào!
Máu trong người Mẹ Xuân như sôi lên. Bà Mẹ Xuân ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức và hoảng loạn, ném ánh nhìn cháy lửa vào đám đông đang xì xào.
“Im hết đi! Các người đang nói cái gì vậy?” Giọng bà Mẹ Xuân the thé, lạc đi, run rẩy vì giận dữ. “Con gái tôi ngoan lắm! Ngoan hiền từ bé đến lớn, không đời nào có chuyện đó! Mọi người đừng có mà đồn bậy bạ, rủa con tôi!”
Cả đám đông chùng xuống một thoáng, sự ồn ào dịu đi đôi chút. Nhưng những ánh mắt vẫn không ngừng lướt qua nhau, trao đổi những điều chưa nói. Họ nhìn Mẹ Xuân với vẻ mặt nửa thông cảm, nửa nghi ngại. Lời nói của bà cụ già đã gieo một hạt giống hoài nghi quá lớn, giờ đây khó lòng có thể xóa bỏ.
Mẹ Xuân nhìn từng khuôn mặt một, thấy rõ sự ngờ vực không hề suy giảm. Tim bà thắt lại. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi qua từng thớ thịt. Liệu có thật không? Liệu Xuân… Liệu có điều gì mà bà không biết về con gái mình? Bà gồng mình chống đỡ những lời đồn thổi, nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt giống nghi ngờ bé nhỏ, âm thầm, đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí bà.
Dù cho nỗi ngờ vực gặm nhấm tâm can Mẹ Xuân, bên ngoài làng Nà Dìu, cuộc tìm kiếm Xuân vẫn diễn ra không ngừng nghỉ. Mặt trời đã ngả bóng, nhuộm đỏ những ngọn núi xa, nhưng ánh sáng yếu ớt của buổi chiều muộn không thể xua tan sự lo lắng đang bao trùm. Dân làng Nà Dìu đã lục soát từng ngóc ngách, từng bụi cây, từng con đường mòn quen thuộc. Từ nhà sàn của Xuân, ra đến ruộng ngô nơi chiếc áo ngủ mỏng tang được tìm thấy, rồi xuống con suối cạn với những vết giày lún sâu… tất cả đều không có kết quả.
Sức lực dần cạn kiệt, những khuôn mặt lấm lem bùn đất, mồ hôi nhễ nhại. Tiếng gọi tên Xuân đã khản đặc, nhưng không ai chịu dừng lại. Họ biết, mỗi giây phút trôi qua là một lần hy vọng tìm thấy Xuân mong manh thêm.
“Chúng ta phải mở rộng ra nữa!” một người đàn ông trung niên, tay cầm đèn pin, nói lớn, giọng vẫn đầy kiên quyết dù đã mệt lử. “Không thể chỉ quanh quẩn trong làng được. Có thể Xuân đã đi xa hơn, về phía thị trấn thì sao?”
Một người khác gật đầu đồng tình, hất hàm về phía con đường đá sỏi dẫn ra khỏi làng Nà Dìu, lấp ló trong ánh hoàng hôn mờ ảo. “Phải rồi! Chia thành hai nhóm, một nhóm tiếp tục rà soát kỹ các khu vực rìa làng, nhóm còn lại theo lối này, hướng về thị trấn gần nhất.”
Mọi người không ai bảo ai, sự mệt mỏi tạm thời bị gạt sang một bên bởi ý chí mạnh mẽ. Họ không thể để Xuân biến mất không một dấu vết, ngay trước ngày trọng đại của cô. Sự bí ẩn bao trùm càng khiến quyết tâm trong họ bùng lên mãnh liệt.
“Chúng ta phải tìm ra bằng được Xuân!” một người đàn ông khác, vẻ mặt hằn rõ sự khắc khổ nhưng ánh mắt thì rực lửa, kiên quyết nói. “Không thể để nó biến mất một cách bí ẩn như vậy! Dù có lật tung cả khu rừng này lên cũng phải tìm thấy Xuân!”
Những chiếc đèn pin bắt đầu rọi sáng vào bóng tối nhập nhoạng, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên con đường mòn sỏi đá. Tiếng bước chân thình thịch, tiếng lá cây xào xạc dưới những ngọn gió đêm báo hiệu một cuộc tìm kiếm mới, đầy gian nan và vô vọng hơn, vừa bắt đầu. Họ không biết rằng, mỗi bước chân họ đi, có thể đang dẫn họ đến gần hơn với một sự thật còn kinh hoàng hơn những gì họ có thể tưởng tượng.
Khi những chiếc đèn pin bắt đầu rọi sáng vào bóng tối nhập nhoạng, chia thành hai nhóm rẽ theo hai hướng, một dáng người mảnh khảnh bỗng vụt chạy đến từ phía bìa rừng, xô thẳng vào đám đông đang vội vã. Đó là Hùng, một thanh niên trong làng, người từng thầm yêu Xuân từ những ngày còn bé. Gương mặt anh tái mét vì lo lắng, đôi mắt đỏ ngầu, mồ hôi túa ra ướt đẫm vạt áo. Anh không hề chần chừ, lao thẳng đến chỗ Mẹ Xuân, người đang đứng thất thần bên cạnh những người đàn ông làng Nà Dìu.
“Dì ơi!” Hùng hổn hển gọi, giọng đứt quãng. Anh thở dốc, hai tay bám chặt lấy cánh tay Mẹ Xuân, ánh mắt cầu khẩn. “Cháu… cháu phải đi tìm Xuân! Cháu phải đi một mình!”
Mẹ Xuân ngạc nhiên nhìn đứa trẻ vốn nhút nhát ngày nào, giờ đây lại mang vẻ kiên quyết đến lạ. “Con… con định đi đâu? Ngoài kia nguy hiểm lắm, con đi một mình làm sao được?” Bà lắc đầu, cố gắng đẩy tay Hùng ra. “Cả làng đang tìm đây, con đi theo họ đi, đừng có…”
Nhưng Hùng không nghe. Anh ngắt lời Mẹ Xuân, ánh mắt rực lên sự cương quyết, bất chấp nguy hiểm đang rình rập trong màn đêm. “Không được! Dì à, cháu phải đi tìm Xuân, bằng mọi giá!” Hùng khẩn khoản, gần như là van nài. “Cháu biết những chỗ Xuân hay đến. Cháu phải đi một mình, nhanh hơn. Cháu sẽ đi sâu vào rừng, cháu tin Xuân vẫn ở đó!”
Lời nói của Hùng vang lên giữa không khí căng thẳng, khiến một vài người dân làng quay lại nhìn. Họ thấy ánh mắt rực lửa của chàng trai trẻ, sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hùng không đợi câu trả lời. Anh buông tay Mẹ Xuân ra, quay người lại, và không một giây chần chừ, lao thẳng vào con đường mòn tối tăm dẫn sâu vào khu rừng già, nơi mà ngay cả những người đàn ông dạn dày kinh nghiệm nhất cũng ngần ngại bước vào trong đêm tối. Tiếng bước chân anh dồn dập, nhanh chóng chìm vào bóng đêm dày đặc, bỏ lại phía sau những ánh mắt đầy lo lắng và cả một tia hy vọng mong manh.
Tiếng bước chân của Hùng vừa dứt, hòa vào màn đêm u uất, để lại Mẹ Xuân đứng sững sờ giữa đám đông đang nhốn nháo. Nỗi lo lắng cho Xuân bỗng bị xé toạc bởi một cảm giác khác, một sự thảng thốt khi bà nhìn theo bóng Hùng khuất dần. Chàng trai ấy, cũng vì Xuân mà liều mình. Con gái bà, rốt cuộc, đã gây ra những điều gì? Bà đưa mắt nhìn quanh, những ngọn đèn pin vẫn hối hả rọi vào khoảng không vô định. Không một ai trong số họ thực sự hiểu được nỗi sợ hãi mà Xuân đang phải đối mặt, hay cái gánh nặng vô hình đã đè nát tâm hồn con bé.
Mẹ Xuân khẽ run lên. Bà bỗng nhớ về những lần Xuân cố gắng tránh mặt Ông Tòng. Bà nhớ ánh mắt con gái lảng đi mỗi khi Ông Tòng, ngồi trên chiếc xe lăn, nở nụ cười gượng gạo. Xuân không nói một lời nào, chỉ cúi gằm mặt, đôi vai gầy rụt lại. Bà đã từng nghĩ, Xuân chỉ là đứa trẻ ngại ngùng, không quen với người lạ. Nhưng giờ đây, từng cử chỉ ấy bỗng hiện lên rõ ràng, như những lời cầu cứu không thành tiếng.
Kí ức cứ thế ùa về, dữ dội như một cơn lũ. Bà nhớ lại những lần mình nhắc đến đám cưới, đôi mắt Xuân bỗng đỏ hoe, long lanh những giọt sương đọng. Con bé thường viện cớ đi ra vườn, hoặc lặng lẽ lên nhà sàn, để lại sau lưng bà một khoảng trống lạnh lẽo. Bà đã bỏ qua tất cả, cho rằng đó là sự e thẹn của một cô gái sắp về nhà chồng. “Đứa nào chẳng vậy, con ơi. Lấy chồng rồi sẽ quen.” Bà đã tự nhủ như thế, và cũng đã ép buộc Xuân tin vào điều đó.
Giờ đây, khi những lời nói dối vụn vặt của bà vỡ tan như pha lê, Mẹ Xuân cảm thấy một nỗi tội lỗi đè nặng. Bà đã quá vô tâm, quá mù quáng bởi cái suy nghĩ cho rằng mình đang làm điều tốt nhất cho con. Bà đã không lắng nghe trái tim Xuân, không nhìn thấy những nỗi sợ hãi ẩn giấu sau vẻ ngoài yếu đuối của con bé. Xuân da trắng như bông lau, mắt đọng sương, nhưng sâu thẳm bên trong, lại chất chứa một sự tuyệt vọng mà bà chưa bao giờ màng tới.
Mẹ Xuân đưa tay lên ôm lấy ngực, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Nước mắt không ngừng chảy xuống, làm ướt đẫm gò má đã in hằn vết thời gian. Bà nhìn về phía rừng sâu, nơi Hùng vừa biến mất, nơi có lẽ Xuân đang lạc lối. Một câu nói cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí bà, xé nát từng thớ thịt: “Giá như mẹ hiểu con sớm hơn…” bà tự nhủ trong tiếng nức nở nghẹn ngào, một mình giữa bóng đêm lạnh lẽo của làng Nà Dìu.
Hùng không ngừng bước. Bóng đêm đặc quánh bủa vây, từng bước chân anh giẫm lên lớp lá khô tạo ra những tiếng sột soạt đơn độc. Anh không biết Xuân đang ở đâu, nhưng một linh cảm mãnh liệt thúc giục anh phải đi xa hơn, sâu hơn vào khu rừng phía Tây làng Nà Dìu, nơi ít người qua lại nhất. Ánh đèn pin chao đảo, quét qua những thân cây cổ thụ sần sùi, những bụi cây rậm rạp như nuốt chửng mọi ánh sáng. Mồ hôi vã ra trên trán, hòa lẫn với sương đêm lạnh lẽo, nhưng anh vẫn không dừng lại.
Càng đi xa, địa hình càng trở nên hoang vu. Những con đường mòn biến mất, thay vào đó là lối đi lổn nhổn đất đá và dây leo chằng chịt. Bỗng nhiên, ánh đèn của Hùng dừng lại ở một điểm. Trong một bụi rậm lớn, cách làng Nà Dìu một quãng khá xa, một hình ảnh lờ mờ hiện ra. Anh tiến lại gần, trái tim đập thình thịch. Đó là một chiếc xe máy cũ kỹ, bị bỏ lại một cách vội vã, nằm nghiêng một góc, lốp xe xẹp lép. Lớp bụi phủ dày cho thấy nó đã ở đây một thời gian, nhưng không đủ để che giấu hoàn toàn sự lạc lõng của nó giữa rừng.
Hùng nheo mắt, rọi đèn kỹ hơn. Gần vị trí chiếc xe máy, trên nền đất ẩm ướt, anh phát hiện những vết lốp xe ô tô hằn sâu, còn rất mới. Những đường vân gai lốp rõ ràng, sắc nét, như thể chiếc xe vừa đi qua chỉ cách đây ít giờ. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng anh. Chiếc xe máy cũ kỹ này và dấu vết của một chiếc ô tô lạ… chúng liên quan gì đến nhau? Liên quan gì đến Xuân?
Anh giật mình, lùi lại một bước, ánh mắt quét nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm thêm bất kỳ manh mối nào. Khu rừng tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng côn trùng kêu ri ri. Anh cúi xuống, chạm nhẹ vào vết lốp xe, cảm nhận độ tươi mới của nó.
“Chiếc xe này… của ai mà lại ở đây?” Hùng thốt lên, giọng anh lạc đi giữa màn đêm, pha lẫn sự hoang mang tột độ.
Hùng hít một hơi thật sâu, cảm giác lạnh lẽo từ khu rừng không còn đáng sợ bằng sự thật trần trụi trước mắt. Không còn thời gian để phân tích hay sợ hãi. Anh quay phắt người, vội vã chạy ngược về làng. Từng bước chân Hùng nặng trĩu, nhưng ý nghĩ về những vết lốp ô tô lạ cứ thôi thúc anh phải nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Bóng tối dường như kéo dài vô tận, nhưng anh mặc kệ, chỉ biết cắm đầu chạy, mồ hôi và nỗi sợ hãi hòa quyện.
Khi Hùng về đến đầu làng Nà Dìu, trời đã nhá nhem tối hẳn. Ánh đèn dầu le lói từ vài căn nhà sàn hắt ra, vẽ nên những bóng người thấp thoáng. Anh hổn hển lao vào đám đông vẫn đang tụ tập trước nhà sàn của Xuân, nơi Mẹ Xuân và Bà Tý vẫn đang thấp thỏm.
“Mọi người ơi!” Hùng gào lên, giọng đứt quãng vì kiệt sức. “Em… em tìm thấy rồi! Chiếc xe máy… của ai đó… và dấu lốp ô tô!”
Cả đám đông đang xôn xao bỗng lặng đi như tờ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hùng, chất chứa sự hoài nghi và cả hy vọng mong manh.
“Xe máy nào? Ô tô nào?” Mẹ Xuân run rẩy hỏi, bà bước lại gần, khuôn mặt bợt bạt.
Hùng cố gắng hít thở sâu, kể lại chi tiết về chiếc xe máy bỏ hoang và những vết lốp ô tô lạ anh tìm thấy ở phía Tây làng. Anh chỉ về hướng khu rừng, giải thích cặn kẽ vị trí.
Nghe những lời đó, cả làng như bừng tỉnh. Tiếng xì xào bắt đầu lớn dần, những gương mặt lo lắng giờ đây xen lẫn sự phẫn nộ và sợ hãi. “Xe máy cũ… dấu lốp ô tô?” Một người đàn ông làng thốt lên. “Ai mà dám đưa ô tô vào tận trong rừng đó chứ?”
Không ai bảo ai, hàng chục người dân làng, mang theo đèn pin, đuốc lá và cả những con dao rựa, vội vã đổ dồn theo Hùng trở lại con đường mòn dẫn vào khu rừng. Sự việc này vượt xa mọi dự đoán của họ. Đây không còn là một cuộc bỏ trốn đơn thuần, mà là một điều gì đó đáng sợ hơn nhiều.
Khi họ đến được vị trí chiếc xe máy cũ kỹ và vết lốp ô tô hằn sâu trên nền đất ẩm, cả làng sững sờ. Đèn pin, đuốc lá chiếu rọi làm hiện rõ mồn một hiện trường, không thể chối cãi.
“Phải có ai đó đã đưa Xuân đi!” Bà Tý bỗng gào lên, giọng bà chứa đầy phẫn nộ và hoảng sợ. “Ai dám làm vậy với con bé? Ai dám cả gan…”
Một người đàn ông khác chen vào, giọng run rẩy: “Liệu có phải… có ai đó đã bắt con Xuân đi không?” Những lời nói ấy như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim những người đang có mặt. Cả đám đông bắt đầu suy đoán mạnh mẽ hơn, những câu hỏi dồn dập được đặt ra nhưng không ai có thể trả lời. Nỗi sợ hãi bao trùm làng Nà Dìu, giờ đây không chỉ là sự mất tích, mà là một âm mưu đen tối.
Cả đám đông vẫn đang xôn xao, những lời đoán già đoán non về một kẻ bắt cóc nào đó vang lên không ngớt. Một người đàn ông làng có mái tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ vì sương gió, ông Thân, tiến lại gần chiếc xe máy cũ kỹ. Ông nheo mắt dưới ánh đèn pin leo lét, tỉ mỉ quan sát từng chi tiết han gỉ, từng vết xước trên vỏ xe. Tay ông run run chạm vào yên xe sờn rách, rồi lần xuống bánh xe bám đầy bùn đất. Bỗng nhiên, đôi mắt ông Thân trợn tròn, một tia sáng kinh ngạc vụt qua. Ông cúi hẳn người xuống, tập trung vào một vết sơn bong tróc đặc trưng ở chắn bùn trước và một hình vẽ nguệch ngoạc đã mờ đi trên bình xăng.
“Cái này… cái này không thể sai được!” Ông Thân lẩm bẩm, giọng lạc đi.
Mấy người dân làng xung quanh thấy vậy liền dồn tới, lo lắng hỏi: “Ông Thân, ông thấy gì hả?”
Ông Thân đứng thẳng dậy, quay phắt lại nhìn những người xung quanh, khuôn mặt bợt bạt, đôi môi run rẩy. “Chiếc xe này… là của thằng Bình!” Ông gào lên, âm thanh chói tai xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của khu rừng. “Sao nó lại ở đây? Thằng Bình mà!”
Cả làng như chết lặng. Cái tên “Bình” rơi vào khoảng không, mang theo một làn sóng nghi ngờ và sợ hãi lạnh lẽo. Bình là một thanh niên trong làng, đã bỏ làng đi làm ăn xa từ lâu nhưng chỉ mới gần đây lại trở về, với những lời đồn đại không hay về cuộc sống nơi phố thị. Sự hiện diện của chiếc xe máy cũ kỹ của hắn ở đây, tại hiện trường vụ mất tích bí ẩn của Xuân, đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện.
“Thằng Bình nào?” Mẹ Xuân, với đôi mắt đỏ hoe, vội vã chen lên, giọng bà tràn đầy hy vọng mong manh xen lẫn hoài nghi tột độ.
“Bình “thọt” chứ ai!” Ông Thân nói, giọng khẳng định chắc nịch, chỉ tay về phía chiếc xe. “Hồi nó đi làm ăn xa, tôi nhớ nó bán xe rồi, sao giờ lại… Mà nó về làng cách đây cả tháng rồi còn gì!”
Những lời nói của ông Thân như giáng một đòn mạnh vào đám đông. Tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng lần này không phải là sự sợ hãi chung chung, mà là sự nghi ngờ cụ thể, sắc lạnh nhắm thẳng vào một người. Hùng lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua chiếc xe rồi nhìn về phía khu rừng tăm tối. Anh nhận ra sự việc đã vượt xa trí tưởng tượng của mình.
Bà Tý thảng thốt, đưa tay ôm miệng: “Thằng Bình? Sao… sao nó lại liên quan đến Xuân? Nó mới về làng mà…”
Những câu hỏi nối tiếp nhau, nhưng tất cả đều xoay quanh một cái tên duy nhất: Bình. Sự hoảng loạn ban đầu về một kẻ lạ mặt bắt cóc giờ đây được thay thế bằng một nỗi sợ hãi mới, kinh khủng hơn nhiều, khi kẻ tình nghi lại là một người quen thuộc. Mọi ánh mắt đổ dồn vào chiếc xe máy cũ kỹ, như thể nó có thể tự mình nói lên sự thật kinh hoàng. Nỗi ám ảnh về sự biến mất của Xuân giờ đây gắn liền với một cái tên, một gương mặt.
Nỗi ám ảnh về sự biến mất của Xuân giờ đây gắn liền với một cái tên, một gương mặt. Tiếng xì xào trong đám đông chợt tắt ngúm khi ánh đèn pha xanh đỏ của một chiếc xe tuần tra rọi xuyên màn đêm, cắt ngang bóng tối u ám của Làng Nà Dìu. Cảnh sát địa phương, được ai đó báo tin, nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Hai viên cảnh sát trẻ tuổi, với vẻ mặt nghiêm nghị, nhanh chóng khoanh vùng khu vực chiếc xe máy của Bình và nơi tìm thấy chiếc áo của Xuân. Họ yêu cầu mọi người giữ trật tự và cung cấp thông tin.
Mẹ Xuân, từ nãy đến giờ vẫn đứng như người mất hồn, đôi mắt sưng húp nhìn chằm chằm vào khoảng không. Ánh sáng từ đèn xe cảnh sát hắt lên khuôn mặt bợt bạt của bà, khiến bà trông càng thêm tiều tụy. Khi một viên cảnh sát lại gần hỏi bà có phải là mẹ của Xuân không, một tia nhận thức đau đớn chợt lóe lên trong ánh mắt thất thần của bà. Như thể đã chấp nhận một sự thật nghiệt ngã, đôi môi bà run rẩy.
“Nó trốn rồi…” Mẹ Xuân thều thào, giọng nói khản đặc, như vừa được giải thoát khỏi một gánh nặng vô hình. Bà đưa tay ôm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua kẽ tay. “Nó trốn rồi… nó trốn cùng thằng Bình để thoát khỏi cái số phận này!”
Lời thốt ra trong vô vọng của Mẹ Xuân vang vọng giữa màn đêm, khiến những người dân làng đứng gần đó sững sờ. Giọng bà vừa chứa đựng sự đau khổ tột cùng của một người mẹ mất con, nhưng sâu thẳm trong đó, người ta vẫn cảm nhận được một chút gì đó của sự nhẹ nhõm, một tia hy vọng mong manh về sự giải thoát cho con gái khỏi cuộc hôn nhân ép buộc. Bà ngã khụy xuống, tiếng nức nở vỡ òa. Ông Tòng, người vẫn ngồi trên xe lăn, chỉ biết bất lực nhìn về phía Mẹ Xuân, khuôn mặt già nua ánh lên vẻ bàng hoàng xen lẫn tức giận. Bà Tý và những người phụ nữ khác vội chạy đến đỡ lấy Mẹ Xuân, nhưng bà vẫn khóc không ngừng, một mình đối mặt với nỗi ân hận và sự thật phũ phàng.
Viên cảnh sát ghi chép lại lời khai, ánh mắt anh ta lướt qua Mẹ Xuân, rồi nhìn về phía khu ruộng ngô tối đen. “Thoát khỏi số phận nào?” anh ta hỏi, giọng điệu xen lẫn sự dò hỏi và cảm thông.
Mẹ Xuân chỉ biết vùi mặt vào đôi bàn tay gầy guộc, tiếng nức nở càng thêm xé lòng, dường như không còn sức lực để đáp lời. Bà chỉ khẽ lắc đầu, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt kẽ tay, sự thống khổ của một người mẹ lẫn nỗi ân hận vì đã đẩy con mình vào bước đường cùng hiện rõ trên từng thớ thịt. Viên cảnh sát chỉ biết thở dài, ánh mắt anh ta lướt một vòng qua đám đông đang xì xào, rồi dừng lại ở Ông Tòng.
Ông Tòng, từ nãy đến giờ vẫn yên vị trên chiếc xe lăn, bất động như một bức tượng giữa biển người hỗn loạn. Khuôn mặt già nua của ông ta vẫn giữ một vẻ khó hiểu, không chút biểu cảm giận dữ hay hoang mang như những người xung quanh. Đôi mắt trũng sâu dưới vầng trán nhăn nheo lạnh lùng quét qua Mẹ Xuân, như thể nhìn một kẻ tội đồ. Sau đó, ánh nhìn của ông ta chậm rãi dịch chuyển, xuyên qua đám đông, xuyên qua hai viên cảnh sát đang loay hoay với hiện trường, và dừng lại trên chiếc áo ngủ mỏng tang của Xuân. Chiếc áo đã được cảnh sát cẩn thận nhặt lên, đặt vào một túi niêm phong trong suốt.
Dân làng Nà Dìu, Mẹ Xuân, Bà Tý, và cả hai viên cảnh sát đều đang chăm chú dõi theo mọi động thái. Tất cả đều chìm trong sự căng thẳng tột độ, mỗi người một tâm trạng, một suy đoán. Bỗng, một nụ cười nhạt nhẽo, gần như vô hình, khẽ nở trên môi Ông Tòng. Khóe môi ông ta nhếch lên một chút, đủ để tạo thành một đường cong méo mó, nhưng không hề có chút vui vẻ hay hài hước nào. Đó là một nụ cười đầy ẩn ý, lạnh lẽo như băng giá, mang theo một sự bí ẩn đến rợn người. Nó không phải là nụ cười của kẻ thất vọng, càng không phải nụ cười của kẻ đã mất đi hôn thê.
Nụ cười đó, dù chỉ thoáng qua, nhưng không thoát khỏi ánh mắt của những người đứng gần. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng những người chứng kiến. Bà Tý giật mình lùi lại một bước, bàn tay vô thức siết chặt lấy cánh tay Mẹ Xuân đang run rẩy. Dân làng bắt đầu thì thầm, những câu hỏi không lời hiện rõ trong ánh mắt họ. Nụ cười của Ông Tòng, trong bối cảnh Xuân mất tích đầy bí ẩn, bỗng trở thành một dấu hỏi lớn, một điềm báo rùng rợn. Nó gieo rắc sự hoang mang tột độ, khiến mọi người bắt đầu tự hỏi: liệu có bí ẩn nào sâu xa hơn đằng sau vụ mất tích của Xuân, và Ông Tòng biết gì về nó? Không ai dám chắc.
Đêm dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của Làng Nà Dìu. Bóng tối len lỏi qua từng nếp nhà sàn, ôm trọn những con người đang chìm trong lo âu và sợ hãi. Tiếng côn trùng đêm rả rích như tiếng thì thầm của một bí mật cổ xưa, khuấy động không gian tĩnh mịch. Câu chuyện về Xuân, cô gái sắp lên xe hoa, nay đã trở thành một dấu hỏi lớn treo lơ lửng giữa lưng trời, một sợi chỉ đỏ mong manh nối liền những số phận không ai ngờ tới. Nụ cười của Ông Tòng đã thay đổi tất cả, biến câu chuyện tình chạy trốn thành một án mạng tiềm ẩn, một âm mưu được che giấu dưới lớp vỏ bọc bình yên của làng quê.
Những người dân làng bắt đầu tản ra, nhưng ánh mắt họ vẫn không ngừng hướng về phía ruộng ngô, nơi chiếc áo ngủ của Xuân được tìm thấy, và về phía Ông Tòng, người đàn ông tật nguyền mang trong mình một bí ẩn khôn lường. Không khí nặng trĩu của sự ngờ vực và sợ hãi bao trùm lấy tất cả. Giữa khung cảnh ấy, người ta bỗng cảm nhận được sự mong manh của hạnh phúc, sự khắc nghiệt của số phận, và những gánh nặng mà con người phải mang theo chỉ vì một chữ “ép”. Ánh trăng non vằng vặc chiếu rọi xuống con đường đất, tựa hồ đang chứng kiến một vở kịch cuộc đời đầy bi kịch, mà ở đó, mỗi người đều là một diễn viên, vừa là nạn nhân, vừa là thủ phạm, mắc kẹt trong những lựa chọn và định mệnh của chính mình. Sự bình yên của Làng Nà Dìu dường như đã vĩnh viễn tan biến, để lại phía sau chỉ còn là những câu hỏi không lời, những nỗi ám ảnh khó phai mờ, và một tương lai không định trước cho tất cả những ai bị cuốn vào vòng xoáy của vụ mất tích bí ẩn này.

