“Biết vợ cũ lấy chồng ngh//èo, tôi đến để gi//ễu c//ợt, vừa nhìn chú rể, tôi về kh/óc cả đêm…
Tôi và Linh từng yêu nhau suốt bốn năm đại học. Cô ấy hiền lành, luôn nhẫn nhịn và yêu tôi vô điều kiện. Thế nhưng, sau khi ra trường, tôi nhanh chóng tìm được công việc lương cao ở công ty nước ngoài, còn Linh thì chật vật mãi vẫn chỉ xin được chân nhân viên lễ tân. Khi ấy, tôi tự cho mình quyền được lựa chọn. Tôi rời bỏ Linh để đến với con gái giám đốc – người có thể giúp tôi thăng tiến nhanh chóng. Linh khóc cạn nước mắt trong ngày tôi lạnh lùng nói lời chia tay, nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ, cô gái ấy không xứng với tôi.
Năm năm sau, tôi đã trở thành phó phòng kinh doanh. Cuộc sống hô/n nhâ/n với vợ mới cũng không hạnh phúc như tôi tưởng. Cô ấy c//hê b//ai, c///oi thư//ờng tôi vì lương tháng vẫn chỉ thuộc hàng trung bình ở công ty của bố vợ. Tôi luôn phải nhìn sắc mặt vợ, sắc mặt bố vợ mà sống. Đúng lúc ấy, tôi nghe tin Linh sắp lấy chồng. Một người bạn nói với tôi:
– Mày biết nó lấy ai không? Một gã thợ xây, ngh//èo rớ/t mồ/ng t/ơi. Đúng là không có mắt nhìn đàn ông!
Tôi bật cười kh/inh b/ỉ. Trong đầu tôi hiện lên cảnh Linh mặc chiếc váy cưới r//ẻ ti//ền, gương mặt cô hố/c há/c vì k/hổ cự/c. Tôi quyết định đến đám cưới ấy, không phải để chúc phúc, mà để gi//ễu c//ợt, để cô ấy thấy lựa chọn ngày xưa của mình ké/m c/ỏi thế nào.
Hôm đó, tôi ăn mặc bảnh bao, đi xe hơi sang trọng. Vừa bước vào sân, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi cảm thấy tự mãn vô cùng. Nhưng rồi, khi nhìn thấy chú rể, tôi sữ/ng s/ờ. Anh ta mặc vest đơn giản, nhưng gương mặt lại vô cùng quen thuộc. Tôi bước lại gần, trái tim như ngừng đập khi nhận ra đó là…”
“Anh ta. Chính là anh ta. Gương mặt từng xuất hiện trên trang nhất của các tờ báo kinh tế danh tiếng, người mà bố vợ anh luôn nhắc đến với một sự kiêng nể và lo sợ. Vị Chủ tịch trẻ tuổi của Tập đoàn Xây dựng mà công ty của bố vợ đang phải khúm núm hợp tác. Máu trong người anh như đông cứng lại. Nụ cười khinh bỉ vẫn
còn treo trên môi, nhưng giờ đây nó trở nên méo mó, kệch cỡm.
Anh sực nhớ lại những lời bố vợ dặn đi dặn lại trong các cuộc họp: “Phải cẩn thận với vị Chủ tịch này. Anh ta còn trẻ nhưng cực kỳ sắc sảo, đi lên từ hai bàn tay trắng, không nể nang bất cứ ai. Nghe nói anh ta còn thường xuyên vi hành các công trường để tự mình nắm bắt tình hình, không ai lường trước được.”
Vi hành công trường… Gã thợ xây…
Hai khái niệm tưởng chừng không liên quan bỗng chốc va vào nhau trong đầu anh, tạo ra một tiếng nổ chói tai. Anh đã tự mãn cười vào mặt người bạn, đã khinh bỉ Linh vì cho rằng cô lấy một gã thợ xây nghèo rớt mồng tơi. Hóa ra, lời người bạn nói không sai, chỉ là tầm nhìn của anh quá hạn hẹp, quá ngu xuẩn để hiểu được sự thật đằng sau đó.
Anh đứng như trời trồng, toàn thân lạnh toát. Chiếc áo vest hàng hiệu, chiếc xe hơi sang trọng mà anh từng tự hào giờ đây trở nên lố bịch. Mọi ánh mắt ngưỡng mộ lúc anh mới bước vào giờ đây dường như biến thành những mũi dao chế giễu, đâm thẳng vào lòng tự trọng rách nát của anh. Anh nhìn Linh, cô đang cười rạng rỡ bên người chồng của mình. Nụ cười ấy không còn vẻ nhẫn nhịn, cam chịu như xưa, mà là nụ cười của hạnh phúc viên mãn, của sự tự tin tuyệt đối.
Đúng lúc ấy, vị Chủ tịch dường như cảm nhận được ánh nhìn của anh. Anh ta quay lại, đôi mắt sắc bén lướt qua người anh. Không có sự nhận ra, không có sự khinh miệt, chỉ có một cái nhìn thoáng qua, bình thản như nhìn một người xa lạ không đáng bận tâm. Chính sự dửng dưng đó mới là đòn chí mạng. Đối với người đàn ông quyền lực này, anh thậm chí còn không tồn tại. Toàn bộ thế giới của anh sụp đổ ngay tại khoảnh khắc ấy.”
“Anh còn chưa kịp định thần sau cú sốc trời giáng thì một giọng nói quen thuộc, có phần oang oang, vang lên từ phía cửa sảnh, phá tan bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy anh.
“”Chà chà, đám cưới gì mà tổ chức ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, làm mất cả thời gian.””
Là bố vợ và vợ anh. Họ vừa bước vào, vẻ mặt của bố vợ vẫn còn mang nét kẻ cả thường thấy, trong khi vợ anh thì nhăn nhó, đưa tay quạt quạt như thể không khí ở đây làm cô ta khó thở.
Nhưng rồi, chỉ trong một khoảnh khắc, tất cả những vẻ cao ngạo đó tan biến. Ánh mắt của bố vợ anh lia nhanh qua đám đông và dừng khựng lại ở vị trí của chú rể. Khuôn mặt ông ta biến sắc, từ vẻ hống hách chuyển sang kinh ngạc, rồi hoảng hốt, và cuối cùng là một sự mừng rỡ đến khó tin.
Người đàn ông vốn chỉ quen ngẩng cao đầu trước mặt anh và các nhân viên cấp dưới, giờ đây khom người xuống, vội vã rảo những bước chân nhanh nhất có thể về phía chú rể, bỏ lại cả cô con gái cưng đang ngơ ngác. Vợ anh thấy thái độ của bố cũng vội vàng nhìn theo, và khi nhận ra người đàn ông quyền lực kia, gương mặt vốn luôn cau có với anh bỗng chốc rạng rỡ như một đóa hoa hướng dương vừa thấy mặt trời.
Họ lướt qua anh, chỉ cách vài bước chân, nhưng sự tồn tại của anh dường như còn mờ nhạt hơn cả không khí. Toàn bộ sự chú ý của họ đã dồn cả vào vị Chủ tịch trẻ tuổi.
“”Chào Chủ tịch! Thật vinh hạnh quá! Ngài… ngài đến đây…”” Bố vợ anh gần như lắp bắp, hai tay xoa vào nhau, cái lưng khom xuống một cách đầy nịnh bợ.
Vợ anh cũng nhanh nhảu chen lên, giọng ngọt như mía lùi, một chất giọng mà anh chưa bao giờ được nghe: “”Chủ tịch đến dự tiệc mà không báo trước để chúng cháu chuẩn bị ạ. Bất ngờ quá!””
Anh đứng đó, chết lặng. Cơn nhục nhã nóng rẫy lan từ gáy lên đến đỉnh đầu. Bố vợ anh, người đã dạy anh phải biết luồn cúi để tồn tại, giờ đây đang thực hành bài học đó một cách sống động nhất. Vợ anh, người luôn chê bai anh không có chí tiến thủ, giờ đây đang vẫy đuôi mừng rỡ trước một người đàn ông khác. Họ, gia đình mà anh đã đánh đổi cả tình yêu và lòng tự trọng để có được, đã không ngần ngại vứt bỏ anh như một món đồ vô giá trị ngay khi nhìn thấy một mục tiêu quyền lực hơn.
Linh khẽ liếc nhìn anh, một cái nhìn thoáng qua không chứa đựng sự hả hê, chỉ có một nỗi thương hại xa xôi. Nỗi thương hại đó, còn đau đớn hơn cả một sự khinh bỉ. Cô quay lại, khoác tay chồng mình, mỉm cười dịu dàng. Vị Chủ tịch chỉ gật đầu nhẹ với bố vợ anh, một cử chỉ xã giao tối thiểu, rồi quay sang nói nhỏ với Linh, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều.
Anh đứng đó, cô độc giữa sảnh tiệc, trở thành một khán giả bất đắc dĩ cho màn kịch lố bịch do chính bố vợ và vợ mình đạo diễn. Và vai chính trong màn kịch đó, trớ trêu thay, lại là người đàn ông mà anh vừa mới đây còn khinh bỉ.”
“Vị Chủ tịch, người đàn ông tên Tuấn, chỉ lịch sự gật đầu với bố vợ tôi, một cái gật đầu xã giao lạnh nhạt, đủ để thừa nhận sự hiện diện của ông ta nhưng không hơn. Rồi, ánh mắt sắc bén của anh ta lướt qua tôi. Tôi đã chuẩn bị cho một cái nhìn khinh bỉ, một nụ cười mỉa mai của kẻ chiến thắng. Nhưng không.
Thứ tôi nhận được còn tàn nhẫn hơn vạn lần.
Đó không phải là sự khinh bỉ. Đó là một ánh mắt thương hại thoáng qua, lạnh lẽo và xa cách. Cái nhìn mà người ta thường dành cho một sinh vật nhỏ bé, đáng thương, đang vùng vẫy trong tuyệt vọng dưới chân mình. Trong khoảnh khắc đó, tôi không phải là đối thủ, không phải là tình địch. Tôi chỉ là một sai lầm trong quá khứ của Linh, một kẻ đáng bị lãng quên, và giờ đây, chỉ đáng để người ta thương cảm.
Cái nhìn đó chỉ kéo dài một giây, nhưng nó như một mũi dao băng giá đâm thẳng vào lòng tự trọng cuối cùng của tôi.
Ngay lập tức, Tuấn quay lại với Linh. Toàn bộ sự lạnh lùng trên gương mặt anh ta tan biến, thay vào đó là một sự dịu dàng vô hạn. Anh ta nắm chặt lấy bàn tay Linh, siết nhẹ, và nhìn cô bằng ánh mắt ngập tràn yêu thương. Một ánh mắt mà tôi, trong suốt những năm tháng bên cô, chưa từng có. Ánh mắt đó nói rằng, cô là tất cả, là duy nhất, là cả thế giới của anh ta.
Linh cũng nhìn lại anh, nụ cười của cô rạng rỡ và bình yên. Họ đứng đó, một thế giới riêng biệt, hoàn hảo và vững chãi, mặc cho bố vợ và vợ tôi vẫn đang đứng bên cạnh với nụ cười nịnh bợ đã cứng đờ trên môi. Sự tồn tại của họ, của cả tôi, hoàn toàn bị gạt ra khỏi thế giới của hai người đó. Cơn nhục nhã trong tôi dâng lên đến đỉnh điểm. Tôi đã đánh đổi một người con gái yêu mình thật lòng để có được một gia đình quyền thế. Và giờ, gia đình đó đang khúm núm trước chồng mới của cô ấy, còn tôi thì nhận lại một ánh mắt thương hại.”
“Đúng lúc ấy, Linh khẽ buông tay Tuấn ra. Trái tim tôi thắt lại, dự cảm một điều gì đó còn tồi tệ hơn sắp ập đến.
Cô bước về phía tôi. Không nhanh, không chậm. Mỗi bước chân của cô trên nền gạch hoa cương bóng loáng đều gõ vào lồng ngực tôi một nhịp bất an. Gương mặt cô bình thản đến lạ, không một gợn sóng cảm xúc. Cả sảnh tiệc dường như nín thở, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chúng tôi, vào cuộc đối mặt không ai ngờ tới này. Vợ tôi và bố vợ đứng sững như trời trồng, không dám ho he một tiếng.
Linh dừng lại ngay trước mặt tôi, khoảng cách vừa đủ để tôi có thể nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt cô. Gương mặt ấy, sau năm năm, đã không còn nét ngây thơ, nhẫn nhịn của cô nhân viên lễ tân ngày nào. Thay vào đó là sự tự tin, một vẻ đẹp mặn mà, đằm thắm của người phụ nữ được yêu thương và trân trọng.
Cô nhìn tôi, không phải bằng ánh mắt căm hận hay oán trách mà tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận. Đó là một sự thanh thản, gần như xa lạ. Như thể tôi chỉ là một người qua đường trong ký ức của cô.
Rồi, cô khẽ nói, giọng nhỏ nhưng trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt này, đủ để tôi nghe thấy từng từ, rõ mồn một:
“”Cảm ơn anh ngày đó đã rời đi.””
Một khoảng lặng chết người.
“”Nhờ vậy,”” cô nói tiếp, một nụ cười nhẹ thoáng trên môi, “”em mới biết thế nào là được trân trọng.””
Từng lời, từng chữ như những nhát dao vô hình, không đổ máu nhưng lại cứa sâu vào tận cùng lòng tự tôn của tôi. Cảm ơn ư? Cô ta cảm ơn tôi vì đã ruồng bỏ cô ta? Nỗi đau đớn và sự sỉ nhục hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn sóng thần nhấn chìm lý trí tôi. Lòng tự tôn của một gã đàn ông thành đạt, kẻ luôn cho rằng mình đã có một lựa chọn khôn ngoan, trong khoảnh khắc đó, vỡ tan thành từng mảnh.
Máu nóng dồn lên não. Hai bàn tay tôi siết chặt lại đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Tôi muốn gào lên, muốn nói một điều gì đó để cứu vãn thể diện, nhưng cổ họng khô khốc, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Linh không đợi tôi trả lời. Có lẽ cô cũng biết tôi chẳng thể nói được gì. Cô chỉ đơn giản nói ra điều cần nói, rồi nhẹ nhàng quay lưng, trở về bên cạnh Tuấn, người đàn ông đang chờ cô với vòng tay rộng mở và ánh mắt đầy tin tưởng.
Tôi đứng đó, chơ vơ giữa sảnh tiệc, linh hồn như bị rút cạn. Tiếng xì xầm bắt đầu nổi lên xung quanh, mỗi lời bàn tán như một mũi kim châm vào vết thương đang rỉ máu của tôi.”
“Những tiếng xì xầm mỗi lúc một lớn, như một bầy ong vỡ tổ đang vây quanh tấn công tôi. Vợ tôi cuối cùng cũng định thần lại, cô ta bước tới, không phải để an ủi mà là để kéo mạnh tay tôi, giọng rít qua kẽ răng:
“Anh làm cái gì vậy? Anh làm tôi và bố mất mặt quá!”
Bố vợ không nói gì, nhưng ánh mắt ông ta nhìn tôi còn đáng sợ hơn ngàn lời trách mắng. Đó là ánh mắt của sự thất vọng tột độ, của một kẻ đã đặt cược sai. Tôi thấy tương lai của mình, chiếc ghế phó phòng kinh doanh, tất cả bỗng chốc mờ mịt như sương khói.
Trong khi đó, ở phía sân khấu, một vài vị khách ăn mặc sang trọng, có vẻ là đối tác làm ăn lớn, tiến lại gần chúc mừng Linh và Tuấn. Một người đàn ông trung niên vỗ vai Tuấn, cười lớn:
“Chúc mừng chủ tịch! Nghe nói cậu và phu nhân có một câu chuyện tình rất lãng mạn. Tôi tò mò quá, không biết hai người gặp nhau trong hoàn cảnh nào?”
Cả khán phòng dường như im bặt một lần nữa, tất cả đều hướng tai về phía họ. Người bạn của tôi, kẻ đã báo tin, mặt biến sắc. Hắn ta biết mình đã lỡ lời.
Tuấn không hề tỏ ra khó chịu. Anh ta mỉm cười, một nụ cười ấm áp và tự tin, ánh mắt nhìn Linh đầy trìu mến.
“Chuyện cũng không có gì đặc biệt đâu ạ. Tôi và Linh gặp nhau ở công trường.”
Một tiếng “ồ” khẽ vang lên. Đúng như lời đồn. Gã bạn tôi thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt hắn lại vênh lên tự đắc, như thể muốn nói với tôi: “Thấy chưa, tao nói đúng mà.”
Nhưng Tuấn nói tiếp, giọng anh ta vẫn điềm đạm, rõ ràng.
“Lúc đó, tập đoàn của chúng tôi đang triển khai một dự án lớn. Với cương vị chủ tịch, tôi muốn tự mình đi thị sát thực tế nên đã đóng giả làm một công nhân bình thường để tiện giám sát tiến độ và thái độ làm việc của mọi người.”
Anh dừng lại một chút, nhìn quanh.
“Suốt một tuần liền phơi nắng ngoài công trường, không ai nhận ra tôi. Chỉ có một mình Linh, lúc đó đang trên đường đi làm về, ngày nào cũng dừng lại đưa cho ‘gã thợ xây’ là tôi một chai nước mát và hỏi han vài câu tử tế.”
Tuấn siết nhẹ tay Linh, ánh mắt ngập tràn yêu thương.
“Sự lương thiện của cô ấy đã chạm đến trái tim tôi. Tôi nhận ra, đây chính là người phụ nữ mình tìm kiếm bấy lâu.”
Anh khẽ liếc về phía người bạn của tôi, nụ cười vẫn giữ trên môi nhưng ánh mắt lại sắc như dao.
“Tôi đoán là có người bạn nào đó đã nhìn thấy cảnh tôi trong bộ đồ công nhân nhận chai nước từ Linh, và rồi một câu chuyện khác đã được kể lại.”
Toàn bộ sảnh tiệc chết lặng. Tiếng ly vỡ của một người phục vụ nào đó vang lên chói tai trong sự im lặng tuyệt đối.
Lúc này, tôi mới hiểu. Tôi mới hiểu tất cả. Cái nhìn khinh bỉ của tôi, những lời mỉa mai của vợ tôi và bạn bè, tất cả đều trở thành một trò hề lố bịch. Gã thợ xây nghèo khó trong tưởng tượng của tôi lại chính là chủ tịch của một tập đoàn lớn, một người mà ngay cả bố vợ tôi cũng phải nể vì.
Cơn choáng váng ập đến. Đầu óc tôi quay cuồng. Tôi nhìn sang gã bạn, mặt hắn đã trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi túa ra ướt đẫm vầng trán. Tôi nhìn sang vợ và bố vợ, trên mặt họ là một biểu cảm kinh hoàng không thể diễn tả bằng lời. Bố vợ lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã quỵ nếu không có người đứng cạnh đỡ lấy. Ánh mắt ông ta nhìn tôi giờ đây không còn là thất vọng, mà là căm phẫn.”
“Cơn thịnh nộ thay thế cho sự choáng váng. Bố vợ, sau khi được dìu đứng vững, không thèm liếc nhìn gã bạn tôi đang run rẩy mà quay phắt sang, túm lấy cổ áo tôi. Ông ta không dám quát lớn, nhưng giọng nói ghì xuống, rít qua kẽ răng còn đáng sợ hơn vạn lần.
“Mày… mày làm cái gì ở đây?”
Tôi vẫn đứng đờ đẫn, tâm trí trống rỗng, không thể thốt ra một lời. Sự im lặng của tôi như đổ thêm dầu vào lửa.
“Mày quen cô dâu à? Sao không nói sớm để tao còn biết đường?” Ông ta nghiến răng, lực tay siết chặt hơn khiến tôi gần như nghẹt thở. “Đứng ngây ra đấy cho người ta cười vào mặt à? Mày làm gia đình tao mất mặt quá!”
Vợ tôi lúc này cũng đã sực tỉnh. Nỗi kinh hoàng trên mặt cô ta nhanh chóng biến thành sự khinh bỉ và tức giận tột độ. Cô ta không kéo tôi đi mà bước tới, dùng móng tay bấm mạnh vào cánh tay tôi, ánh mắt như muốn tóe lửa.
“Anh nhìn xem anh đã gây ra chuyện gì này! Xấu hổ chết đi được! Cả cái tập đoàn của bố em cũng không lớn bằng một dự án của người ta! Anh đúng là đồ bỏ đi!”
Những lời chửi rủa cay độc đâm vào tai tôi nhưng tôi không cảm thấy đau, bởi nỗi nhục nhã đã làm tê liệt mọi giác quan. Tôi thấy những vị khách xung quanh bắt đầu để ý đến góc của chúng tôi, những ánh mắt tò mò, thương hại và cả chế giễu đang chĩa về phía này. Gã bạn tôi đã nhanh chân lẩn vào đám đông từ lúc nào, bỏ lại tôi một mình chịu trận.
“Còn đứng đó làm gì? Về!” Bố vợ gằn lên một tiếng cuối cùng, rồi buông cổ áo tôi ra, quay lưng bước thẳng về phía cửa ra vào, không một lần ngoảnh lại. Bước chân của ông lảo đảo, tấm lưng vốn thẳng tắp nay như còng hẳn xuống.
Vợ tôi lườm tôi một cái cháy mặt, sau đó cũng vội vã chạy theo bố. Cô ta đi qua tôi, cố tình huých mạnh vào vai tôi như một cách để trút giận.
Tôi bị bỏ lại một mình, trơ trọi giữa sảnh tiệc sang trọng. Tiếng nhạc du dương, tiếng cười nói vui vẻ xung quanh càng làm nổi bật sự thảm hại của tôi. Từ vị thế của một kẻ đến để ban phát sự thương hại, giờ đây tôi lại chính là kẻ đáng thương nhất. Tôi liếc nhìn về phía sân khấu. Linh đang cười, nụ cười hạnh phúc viên mãn mà suốt bốn năm đại học tôi chưa từng thấy. Bên cạnh cô, người chồng mới đặt nhẹ tay lên eo cô, ánh mắt họ trao nhau chứa đựng cả một thế giới mà tôi không bao giờ có thể bước vào.
Thế giới đó, tôi đã từng có cơ hội thuộc về, nhưng chính tay tôi đã vứt bỏ nó để chạy theo một thứ hào quang giả tạo. Và giờ, thứ hào quang đó đang tan vỡ thành từng mảnh ngay dưới chân tôi.”
“Tiếng nhạc bỗng chốc trở nên hùng tráng hơn. Giọng người dẫn chương trình vang lên, kéo mọi sự chú ý trở lại sân khấu, nơi Tuấn và Linh đang đứng trong vòng hào quang của ánh đèn.
“”Và bây giờ, khoảnh khắc mà tất cả chúng ta mong chờ nhất đã đến! Giây phút chú rể và cô dâu sẽ trao cho nhau những lời thề nguyện từ tận đáy lòng!””
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về họ. Tuấn không vội nói. Anh nhìn sâu vào mắt Linh, ánh nhìn dịu dàng và trân trọng như thể cô là báu vật duy nhất trên đời. Anh đưa bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của mình, nắm lấy tay cô.
Anh không nhìn vào micro mà chỉ nói với Linh, nhưng giọng nói chân thành, mộc mạc của anh vang vọng khắp khán phòng:
“”Linh, anh không có nhà cao cửa rộng, không có xe sang tiền tỷ để hứa hẹn với em. Anh chỉ có một trái tim chân thành và một cuộc đời.”” Anh ngừng lại một chút, siết nhẹ tay cô. “”Anh sẽ dùng cả đời này để bù đắp những tổn thương mà em đã từng phải chịu đựng. Từ nay về sau, nụ cười của em là tài sản lớn nhất của anh.””
Câu nói đó không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng nó đánh thẳng vào trái tim của tất cả những người có mặt. Tôi chết lặng. “”Bù đắp những tổn thương””… Kẻ gây ra những tổn thương đó, không ai khác, chính là tôi.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Linh, nhưng đó không phải là giọt nước mắt của sự tủi hờn hay đau khổ mà tôi từng thấy. Lần này, cô khóc khi đang cười. Một nụ cười rạng rỡ, trong veo, nụ cười của sự giải thoát và hạnh phúc viên mãn. Cô gật đầu, giọng nghẹn lại trong niềm xúc động.
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dội, nhưng tôi không nghe thấy gì cả. Trong tai tôi chỉ còn văng vẳng câu nói của Tuấn. Tôi cúi xuống nhìn bộ vest đắt tiền của mình, nghĩ đến chiếc xe hơi sang trọng đang đỗ ngoài kia, nghĩ đến chức phó phòng mà tôi đã phải đánh đổi tất cả để có được.
Tất cả những thứ đó, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy chúng thật rẻ mạt.
Thứ tài sản mà gã “”thợ xây”” kia vừa nói, thứ tài sản mà anh ta đang nắm trong tay, là thứ mà tôi có dùng cả gia tài cũng không bao giờ mua lại được. Tôi đứng đó, giữa hàng trăm con người đang hân hoan chúc phúc, lần đầu tiên trong đời cảm thấy mình là kẻ nghèo nàn, thảm hại và trắng tay đến cùng cực.”
“Tôi không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa. Cảm giác nghèo nàn thảm hại ấy bóp nghẹt lấy trái tim tôi. Anh ta lẳng lặng quay người, bước đi như một kẻ mộng du, len lỏi qua đám đông đang vây quanh sân khấu để chúc phúc cho đôi uyên ương. Tiếng nhạc, tiếng cười nói, tiếng ly chạm vào nhau… tất cả dường như thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà anh ta đã tự mình đánh mất.
Không ai để ý đến sự ra đi của anh. Mọi sự chú ý đều đã đổ dồn vào Tuấn và Linh, vào câu chuyện tình yêu chân thành của họ. Tôi bước nhanh ra bãi đỗ, không khí bên ngoài oi bức nhưng không thể làm vơi đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh.
Anh mở cửa chiếc xe hơi sang trọng, thứ mà anh từng coi là biểu tượng của thành công, và ngồi phịch vào ghế lái. Anh đóng sầm cửa lại, cắt đứt mọi âm thanh huyên náo của bữa tiệc. Trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt, tôi gục đầu xuống vô lăng. Lần đầu tiên, anh cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bảng điều khiển rung lên bần bật, màn hình sáng trưng hiện lên hai chữ “”Vợ yêu””. Tôi uể oải bắt máy, chưa kịp cất lời, một giọng nói chói tai, đầy tức giận đã xé toạc sự im lặng.
“”Anh làm cái trò gì vậy hả? Dám bỏ về trước mà không nói với tôi một tiếng? Anh có còn coi tôi và gia đình tôi ra gì không?””
Tôi im lặng, cổ họng khô khốc. Sự im lặng của anh dường như càng đổ thêm dầu vào lửa. Vợ mới của anh gào lên trong điện thoại, giọng nói the thé đầy khinh miệt:
“”Anh là đồ vô dụng! Tôi đã dặn anh thế nào? Phải tìm cách bắt chuyện, tạo quan hệ với chú rể. Có mối quan hệ vàng như thế mà không biết tận dụng, lại còn lấm lét tỏ vẻ thân thiết với con nhà quê đó. Anh định phá hỏng sự nghiệp của bố tôi à?””
Câu nói của vợ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi, khiến anh choáng váng. “”Mối quan hệ vàng? Sự nghiệp của bố?””. Anh lắp bắp hỏi lại, đầu óc hoàn toàn trống rỗng:
“”Em… em đang nói cái gì vậy? Gã thợ xây đó thì có quan hệ gì chứ?””
“”Thợ xây? Anh bị ngu à?”” – Vợ mới hét lên, giọng đầy vẻ khó tin và giận dữ – “”Anh đúng là đồ mắt mù! Tự về mà suy nghĩ đi! Đồ ăn hại!””
Cô ta cúp máy một cách thô bạo. Tiếng “”tút… tút…”” kéo dài, lạnh lẽo đến rợn người. Tôi ngồi bất động trong xe, tay vẫn cầm chiếc điện thoại. Câu chửi rủa của vợ không làm anh đau bằng câu hỏi đang xoáy sâu vào tâm trí: “”Phá hỏng sự nghiệp của bố tôi?””. Một nỗi hoang mang và sợ hãi mơ hồ bắt đầu cuộn lên, còn đáng sợ hơn cả cảm giác tội lỗi ban nãy. Rốt cuộc, gã đàn ông mà Linh vừa cưới… là ai?”
“Tiếng tút dài lạnh lẽo trong điện thoại dường như kéo anh rơi vào một vực sâu không đáy. Anh buông thõng tay, chiếc điện thoại đắt tiền rơi xuống ghế phụ. “”Mối quan hệ vàng? Phá hỏng sự nghiệp của bố tôi?””. Những từ ngữ của vợ anh như những mũi dao găm, xoáy sâu vào từng thớ thịt, vào tận tâm can.
Vô thức, anh nổ máy, chiếc xe sang trọng gầm lên một tiếng rồi lao vút vào màn đêm. Anh không biết mình đang đi đâu, cũng không dám về nhà. Căn biệt thự to lớn mà bố vợ ban cho giờ đây trong tâm trí anh chẳng khác nào một cái lồng son lạnh lẽo, nơi có một người vợ luôn chờ sẵn để chì chiết và một tương lai bị định đoạt bởi người khác. Anh lái xe vô định, để những con phố xa lạ lướt qua cửa kính như những thước phim câm.
Đèn đường lướt qua, nhòe đi, biến ảo. Trong vệt sáng loang lổ ấy, hình ảnh Linh hiện lên, rạng rỡ trong bộ váy cưới. Cô cười, nụ cười hạnh phúc viên mãn mà suốt những năm tháng bên anh, anh chưa bao giờ mang lại được. Bên cạnh cô, người chồng mới, người mà anh từng khinh miệt là “”gã thợ xây””, lại toát lên một khí chất đĩnh đạc, ánh mắt anh ta nhìn Linh chứa đựng tất cả sự trân trọng và yêu thương. Anh ta không cần nói gì, chỉ một cái nắm tay cũng đủ để thể hiện sự bảo bọc.
Hình ảnh đó vừa vụt tắt, một hình ảnh khác lại tàn nhẫn hiện về. Là gương mặt vênh váo của vợ anh trong các bữa tiệc, luôn miệng chê bai anh không biết giao tiếp. Là cái vỗ vai đầy ẩn ý của bố vợ ở công ty mỗi khi anh hoàn thành một hợp đồng béo bở. Là chính anh, khúm núm, hèn mọn, cố gắng nặn ra một nụ cười giả tạo để làm hài lòng họ.
Sự đối lập nghiệt ngã ấy như hai dòng nước, một nóng một lạnh, cùng lúc xối thẳng vào trái tim đang rỉ máu của anh. Anh thấy mình thật thảm hại. Thảm hại hơn cả gã ăn mày bên đường. Anh có xe sang, có nhà lầu, có chức phó phòng kinh doanh, nhưng anh không có lấy một giây phút bình yên, không có lấy một người thật lòng coi trọng mình. Tất cả những gì anh tự hào, tất cả những gì anh dùng để đánh đổi Linh năm xưa, giờ đây trở thành gánh nặng của sự sỉ nhục.
Chiếc xe đột ngột phanh gấp, lốp xe rít lên một tiếng chói tai trên mặt đường. Anh tấp vội vào một góc phố vắng, nơi ánh đèn vàng vọt không đủ sức xua đi bóng tối đặc quánh. Gục đầu lên chiếc vô lăng lạnh ngắt, bờ vai của người đàn ông luôn tỏ ra mạnh mẽ, tự mãn bắt đầu rung lên bần bật. Tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng, rồi vỡ òa thành tiếng khóc tức tưởi. Anh khóc như một đứa trẻ lạc đường, khóc cho sự ngu ngốc, cho những tham vọng đã hủy hoại đời mình, khóc cho hạnh phúc đã tự tay vứt bỏ.”
“Không gian trong chiếc xe sang trọng tĩnh lặng đến ngạt thở, chỉ còn lại dư âm của tiếng nấc và hơi thở nặng nề của anh. Anh vẫn gục mặt trên vô lăng, hai vai rũ xuống, kiệt sức sau cơn khóc gần như vắt cạn cả linh hồn. Anh cảm thấy trống rỗng, một cái trống rỗng đến đáng sợ.
Bất chợt, một tiếng “”bzzzt… bzzzt”” khe khẽ vang lên từ ghế phụ, phá tan sự im lặng chết chóc. Âm thanh khô khốc, quen thuộc của chiếc điện thoại. Anh lờ đi, nhưng nó lại kiên trì rung lên lần nữa. Mệt mỏi, anh chậm chạp ngẩng đầu dậy, đôi mắt sưng húp, đỏ ngầu hướng về phía ánh sáng le lói của màn hình. Anh với tay, cầm chiếc điện thoại lên.
Trên màn hình, một cái tên hiện ra khiến trái tim anh thắt lại: “”Linh””.
Ngón tay anh run rẩy, gần như không dám trượt để mở khóa. Một cảm giác tội lỗi và sợ hãi xâm chiếm lấy anh. Cô ấy nhắn tin giờ này để làm gì? Để chế giễu anh sao? Để nói rằng cô ấy đã thắng?
Cuối cùng, anh cũng hít một hơi sâu rồi mở tin nhắn. Dòng chữ trắng hiện lên trên nền đen, đơn giản nhưng lại như có sức nặng ngàn cân, đập thẳng vào tâm trí hỗn loạn của anh.
“”Em thấy anh về sớm. Dù sao cũng cảm ơn anh đã đến. Em mong anh cũng sẽ hạnh phúc.””
Anh sững người. Anh đọc đi đọc lại từng chữ, cố gắng tìm kiếm một sự mỉa mai, một ẩn ý cay độc nào đó. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự chân thành và một chút tiếc nuối xa xôi.
Sự tử tế. Đúng vậy, đó là sự tử tế. Chính cái sự tử tế của cô trong lúc này đã trở thành nhát dao cuối cùng, tàn nhẫn nhất, đâm xuyên qua lớp vỏ tự mãn cuối cùng của anh. Vài chục phút trước, vợ anh đã nguyền rủa anh, dọa nạt anh. Còn người phụ nữ mà anh đã ruồng bỏ, người mà anh đã gây ra bao nhiêu tổn thương, lại nhẹ nhàng mong anh được hạnh phúc.
Một tiếng cười khô khốc, méo mó bật ra từ cổ họng anh. Anh cười chính mình. Hạnh phúc ư? Anh có tư cách gì để nhận được hai chữ đó? Anh đã đánh đổi hạnh phúc đích thực để lấy về một cuộc sống phù phiếm, để rồi nhận lại toàn sự sỉ nhục và khinh bỉ.
Anh nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn của Linh, cảm giác nhục nhã dâng lên cuồn cuộn. Anh không chỉ là một kẻ thất bại, anh còn là một kẻ tồi tệ, một kẻ không đáng được tha thứ, một kẻ đáng khinh. Anh đã vứt bỏ viên ngọc quý nhất để chạy theo một món trang sức giả mạ vàng rẻ tiền. Giờ đây, khi lớp mạ đã bong tróc, anh mới nhận ra sự thật phũ phàng.
Bàn tay anh buông lỏng, chiếc điện thoại lại rơi xuống ghế. Màn hình vẫn sáng, dòng chữ của Linh như một lời phán xét đầy khoan dung nhưng cũng vô cùng nghiệt ngã, soi rọi sự hèn hạ và thảm hại trong con người anh.”
“Anh lê lết tấm thân rã rời suốt một đêm dài vô định. Chiếc xe sang trọng giờ đây giống như một cỗ quan tài di động, giam cầm anh trong sự tủi nhục và hối hận. Bình minh ló dạng, xám xịt và lạnh lẽo, hệt như tâm trạng của anh. Anh biết mình không thể trốn tránh mãi. Cuối cùng, anh đánh xe về căn biệt thự mà anh vẫn ngỡ là tổ ấm.
Cánh cửa nặng trịch vừa mở, một luồng khí lạnh buốt đã ập vào mặt. Bố vợ đã ngồi sừng sững trên ghế sofa ở phòng khách từ bao giờ. Khuôn mặt ông đen sạm lại, hằn lên những nếp nhăn giận dữ, đôi mắt long lên sòng sọc như một con thú dữ đang chờ con mồi. Không khí trong nhà đặc quánh lại, căng như dây đàn.
Anh còn chưa kịp cất lời chào hỏi yếu ớt, một tập hồ sơ đã bay thẳng vào mặt anh, xé toạc không khí. Những tờ giấy trắng bay lả tả rồi rơi xuống sàn nhà cẩm thạch bóng loáng, lạnh lẽo.
“”Mày xem đi! Xem cái thành quả tốt đẹp của mày đi!”” – Bố vợ gầm lên, tiếng gầm ghì chặt trong cổ họng, chứa đầy sự căm phẫn.
Anh run rẩy, cúi người nhặt một tờ giấy lên. Dòng chữ in đậm đầu tiên đập vào mắt anh: “”THÔNG BÁO ĐƠN PHƯƠNG CHẤM DỨT HỢP TÁC””. Anh vội lật sang trang cuối. Bên ký tên: Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Phát – Trần Minh Tuấn. Cái tên quen mà lạ. Anh thấy mình đã nghe ở đâu đó nhưng không tài nào nhớ ra nổi.
Bố vợ tiếp tục, giọng nói rít qua kẽ răng, đầy khinh bỉ: “”Chủ tịch Tuấn vừa hủy hợp đồng dự án khu đô thị mới. Dự án lớn nhất từ trước đến nay của công ty ta. Tất cả là tại mày!””
Anh chết đứng. Toàn thân cứng đờ như bị một luồng điện giật. Đầu óc anh trống rỗng, không thể liên kết được sự việc. Hợp đồng bị hủy? Dự án lớn nhất? Tại anh ư?
Anh lắp bắp, giọng nói lạc đi: “”Bố… bố nói gì vậy ạ? Con… con có làm gì đâu? Sao lại liên quan đến con được?””
“”MÀY CÒN DÁM HỎI À?”” – Bố vợ đập mạnh tay xuống bàn trà bằng kính, tiếng nổ chát chúa vang vọng khắp căn phòng. Ông chỉ thẳng vào mặt anh. “”Thằng ‘thợ xây’ mà mày khinh miệt ở đám cưới hôm qua, chính là Chủ tịch Tuấn đấy! Mày đã sỉ nhục đối tác quan trọng nhất của tao ngay trước mặt bao nhiêu người. Mày không chỉ làm tao mất mặt, mày còn phá nát sự nghiệp của tao!””
Từng lời, từng chữ của bố vợ như những nhát búa tạ nện thẳng vào lồng ngực anh. “”Chú rể””… “”gã thợ xây””… “”Chủ tịch Tuấn””… Những mảnh ghép rời rạc đột nhiên vỡ tan rồi hợp lại thành một sự thật kinh hoàng, một sự thật nghiền nát tâm trí anh.
Anh ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, tập hồ sơ văng ra khỏi tay. Anh đã hiểu. Anh đã hiểu tất cả. Cái tát của Linh, sự khinh miệt của vợ, và bây giờ là sự sụp đổ của toàn bộ sự nghiệp mà anh đã đánh đổi cả nhân cách để có được. Tất cả chỉ vì sự ngu ngốc, hợm hĩnh và tự mãn của chính mình.
Bố vợ đứng dậy, chậm rãi bước tới, nhìn anh bằng ánh mắt ghê tởm tột độ, như nhìn một con côn trùng bẩn thỉu.
“”Tao đã quá sai lầm khi gả con gái cho một kẻ bất tài vô dụng như mày.””
Nói rồi, ông quay lưng bước thẳng lên lầu, bỏ lại anh một mình trong sự câm lặng đến chết người, chìm nghỉm giữa đống đổ nát do chính tay mình tạo ra.”
“Anh vẫn quỳ gục ở đó, giữa phòng khách lạnh lẽo. Từng mảnh giấy của bản hợp đồng tan vỡ nằm vương vãi quanh anh như bia mộ cho sự nghiệp và danh vọng. Sự im lặng đến ngạt thở bao trùm lấy không gian, còn nặng nề hơn cả tiếng gầm giận dữ của bố vợ lúc nãy. Anh không còn cảm nhận được gì nữa, tâm trí hoàn toàn trống rỗng.
Tiếng bước chân khô khốc vang lên từ trên cầu thang. Không vội vã, mà chậm rãi, đầy quyền lực. Vợ anh đứng ở đó, khoanh tay, khoác trên mình chiếc áo choàng ngủ bằng lụa đắt tiền. Gương mặt cô ta không còn vẻ tức giận, chỉ có sự lạnh lùng đến rợn người, ánh mắt nhìn anh không khác gì nhìn một thứ rác rưởi.
Cô ta thong thả bước xuống, đôi dép đi trong nhà không gây ra một tiếng động trên nền đá cẩm thạch. Cô ta dừng lại cách anh vài bước, khinh miệt nhìn bộ dạng thảm hại của anh.
“”Xem ra bố tôi đã nói chuyện với anh rồi.”” – Giọng cô ta đều đều, không một chút cảm xúc.
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn cô ta. Anh định mở miệng, nhưng không một từ nào thoát ra được.
Vợ anh nhếch mép cười, một nụ cười còn cay độc hơn cả ngàn lời chửi rủa. “”Thật không ngờ, thứ tôi vớt về lại là một cục nợ, một ngôi sao chổi chính hiệu. Không chỉ bất tài, mà còn ngu ngốc, phá hoại cả gia sản nhà tôi.””
Nói rồi, cô ta không thèm nhìn anh nữa. Cô ta quay người, đi thẳng về phía cửa chính, mở toang cánh cửa ra. Gió sớm lạnh buốt lùa vào nhà, mang theo hơi ẩm của bình minh.
Rồi cô ta chạy thẳng lên lầu. Vài phút sau, từng thứ một bắt đầu bay từ trên cầu thang xuống. Chiếc áo vest hàng hiệu anh mặc hôm đi đám cưới. Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ mà anh coi như báu vật. Rồi cả những chồng quần áo được là phẳng phiu. Tất cả bị cô ta vứt xuống không thương tiếc, văng tung tóe ngay trước mặt anh.
Cô ta lao xuống, hai mắt đỏ ngầu, gương mặt xinh đẹp giờ đây méo mó vì căm hận. Cô ta chỉ thẳng vào mặt anh, giọng nói sắc lẻm, xé toạc sự im lặng: “”Đồ sao chổi! Anh cút khỏi nhà tôi ngay!””
Cô ta bắt đầu lôi từng món đồ, ném thẳng ra ngoài cửa chính. Từng chiếc áo sơ mi, từng đôi giày da bóng lộn bay qua ngưỡng cửa, rơi xuống bãi cỏ vẫn còn ẩm sương đêm, trông như một đống giẻ rách.
Nhìn cảnh tượng đó, nhìn những thứ mà mình đã từng đánh đổi cả liêm sỉ để có được giờ bị đối xử như phế vật, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng anh. Không phải sự nhục nhã. Không phải nỗi đau. Mà là sự giải thoát. Một sự giải thoát đến lạ lùng. Gánh nặng mà anh tự khoác lên vai suốt năm năm qua dường như đã được dỡ bỏ.
Anh chậm rãi đứng dậy. Đôi chân tê dại nhưng bước đi lại vững vàng một cách lạ thường. Anh không nhìn vợ, cũng không nhìn đống tài sản bị vứt bỏ của mình. Anh chỉ nhìn thẳng về phía cánh cửa đang mở toang, nơi ánh bình minh xám ngắt đang chờ đợi. Anh bước đi, để lại sau lưng tất cả.”
“Bước chân anh vô định trên vỉa hè lạnh lẽo. Bình minh đã lên, nhuộm một màu xám bạc lên thành phố đang cựa mình tỉnh giấc. Tiếng xe cộ bắt đầu lác đác, nhưng với anh, chúng dường như đến từ một thế giới khác. Anh không có mục tiêu, không có phương hướng. Gã phó phòng kinh doanh oai phong ngày nào, giờ đây chỉ là một bóng ma vật vờ trong bộ quần áo xộc xệch, tâm trí trống rỗng, lê bước qua những con phố xa lạ. Anh không cảm thấy lạnh, cũng không thấy đói, chỉ có một sự tê dại bao trùm lấy toàn bộ cơ thể và tâm hồn.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại reo lên, phá tan sự im lặng chết chóc đang bao bọc lấy anh. Âm thanh quen thuộc ấy giờ đây nghe sao mà chói tai, xa lạ. Anh run rẩy rút chiếc điện thoại từ trong túi quần. Màn hình sáng lên, hiển thị hai chữ: “”Số lạ””.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Là ai? Một chủ nợ? Hay người của bố vợ gọi đến để kết liễu nốt những gì còn sót lại của anh? Anh do dự, ngón tay cái lơ lửng trên màn hình. Cuối cùng, với một tâm thế sẵn sàng đón nhận điều tồi tệ nhất, anh trượt tay nghe.
“”A-lô?”” – Giọng anh khàn đặc, yếu ớt.
Đầu dây bên kia im lặng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi một giọng nói đàn ông trầm ổn, bình tĩnh vang lên, một giọng nói mà cả đời này anh cũng không thể quên.
“”Là tôi, Tuấn đây.””
Cả người anh cứng đờ. Tuấn. Gã thợ xây. Kẻ đã cướp đi Linh, kẻ đã hủy hoại sự nghiệp của anh. Mọi dòng máu trong người anh như đông lại. Anh nghiến răng, chuẩn bị nghe những lời chế giễu, hả hê.
Nhưng không. Giọng Tuấn vẫn đều đều, không một chút gợn sóng cảm xúc, không có sự đắc thắng, chỉ có sự điềm tĩnh đến đáng sợ.
“”Tôi gọi để nói rõ một chuyện. Tôi hủy hợp đồng không phải vì anh.””
Anh sững sờ, tai ù đi. Anh đã nghe nhầm sao?
Tuấn nói tiếp, giọng rành rọt như đang trình bày một báo cáo công việc. “”Dự án của công ty các anh có vấn đề nghiêm trọng về chất lượng vật liệu và quy trình an toàn. Uy tín là thứ chúng tôi xây dựng nhiều năm, không thể đặt cược vào một công trình kém chất lượng như vậy.””
Từng lời, từng chữ của Tuấn như những nhát búa vô hình nện thẳng vào tâm trí anh. Không phải tư thù. Không phải trả đũa. Mà là vì anh và công ty của bố vợ anh… không đủ tầm. Sự thật này còn cay đắng và nhục nhã hơn vạn lần việc bị trả thù. Nó phủ nhận toàn bộ giá trị của anh, biến anh thành một kẻ không đáng để bận tâm.
Anh còn chưa kịp tiêu hóa cú sốc đó thì Tuấn lại lên tiếng, lần này giọng nói có một chút thay đổi, dường như nhẹ nhàng hơn.
“”Còn về anh và Linh, quá khứ đã qua rồi. Ai cũng có cuộc sống của riêng mình.”” Một khoảng lặng ngắn. “”Hãy sống cho tốt.””
Tút… tút… tút…
Cuộc gọi kết thúc. Anh vẫn đứng như trời trồng giữa vỉa hè, chiếc điện thoại áp chặt bên tai. Những lời nói của Tuấn cứ vang vọng trong đầu anh, bình thản nhưng lại có sức công phá khủng khiếp. Không phải sự khinh bỉ, không phải sự trả thù, mà là sự tha thứ ở một tầm cao hơn. Một sự tha thứ đến từ kẻ chiến thắng, kẻ xem anh như một chuyện đã cũ không còn đáng để trong lòng. Sự giải thoát mà anh cảm nhận được lúc rời khỏi căn nhà kia bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng và nhỏ bé đến cùng cực. Anh đã thua, thua một cách toàn diện và thảm hại.”
“Anh hạ chiếc điện thoại xuống, bàn tay vẫn cứng đờ. Âm thanh của cuộc gọi đã tắt nhưng những lời nói của Tuấn thì không. Chúng như một đoạn băng được bật đi bật lại trong đầu, mỗi lần vang lên lại càng thêm sắc lẹm, cứa sâu vào lòng tự tôn vốn đã rách nát của anh.
“”Tôi hủy hợp đồng không phải vì anh.””
Câu nói đó, bình thản và chuyên nghiệp, lại chính là đòn kết liễu tàn nhẫn nhất. Nó không phải sự trả thù, mà là sự phủ nhận. Nó nói rằng anh, gã phó phòng kinh doanh tự mãn, thậm chí còn không đáng để Tuấn bận tâm trả đũa. Mối thù cá nhân của anh, trong mắt Tuấn, chỉ là một hạt bụi không hơn không kém so với uy tín và sự nghiệp lớn lao của người ta.
Anh chợt nhớ lại chính mình của ngày hôm qua. Anh đã lái chiếc xe sang trọng đến đám cưới của Linh với một tâm thế bề trên. Anh đã nhìn Tuấn bằng ánh mắt khinh miệt, cho rằng gã thợ xây đó chỉ là kẻ may mắn vớ được Linh. Anh đã hả hê khi nghĩ về sự nghiệp đang lên của mình, về vị trí mà anh đã đánh đổi cả tình yêu và nhân cách để có được. Tất cả những hành động đó, giờ đây hiện về, phơi bày sự nhỏ nhen, ích kỷ đến đáng khinh của anh.
Tuấn, anh ta đường hoàng gạt bỏ tư thù để bảo vệ cái lớn. Còn anh, anh lại dùng cái lớn – vị thế, tiền bạc – để phục vụ cho tư thù nhỏ mọn. Sự khác biệt một trời một vực ấy phơi bày ra trước mắt anh, phũ phàng và đau đớn. Anh đã sống một cuộc đời chỉ biết vun vén cho bản thân, coi vật chất là thước đo của thành công, và giờ đây, anh mất tất cả.
Một cơn gió lạnh buốt lùa qua, lần đầu tiên anh cảm thấy cái lạnh thấu vào da thịt. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn bộ quần áo hàng hiệu giờ đã nhàu nhĩ. Anh đã từng nghĩ những thứ này làm nên giá trị của anh. Nhưng không. Giá trị của một người đàn ông nằm ở bản lĩnh, ở sự chính trực. Và anh, thứ duy nhất anh có chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn con phố đã bắt đầu tấp nập. Dòng người lướt qua anh, mỗi người đều có một mục tiêu, một hướng đi. Chỉ riêng anh là bơ vơ, lạc lõng. Anh đã từng có tất cả, một người vợ yêu thương mình, một tương lai rộng mở. Nhưng chính anh đã tự tay vứt bỏ tất cả để chạy theo những thứ phù phiếm.
Và đây là cái giá phải trả. Bị đuổi khỏi nhà, sự nghiệp tan tành, trở thành một kẻ vô giá trị trong mắt kẻ thù, và tệ hơn cả, là trong mắt chính mình. Sự thật phũ phàng này khiến anh không đứng vững nổi. Anh khuỵu xuống bên vệ đường, hai tay ôm lấy đầu. Một tiếng cười khô khốc, méo mó bật ra từ cổ họng. Anh cười, cười cho sự ngu xuẩn, cho cuộc đời bi hài kịch mà anh là vai chính thảm hại nhất.”
“Tiếng cười méo mó tắt lịm, để lại một khoảng không trống rỗng, lạnh lẽo trong lồng ngực anh. Anh từ từ đứng dậy, phủi đi lớp bụi vô hình trên bộ vest đắt tiền. Gương mặt anh không còn vẻ hoảng loạn hay đau đớn, chỉ còn lại một sự bình thản đến đáng sợ. Anh đã chạm đến đáy. Và khi đã ở dưới đáy, người ta không còn gì để sợ hãi nữa.
Anh không về công ty, cũng không đến bất cứ quán bar nào để dìm mình trong men rượu như trước. Anh lái xe về thẳng căn biệt thự mà anh đã từng rất tự hào. Vợ mới của anh đã ngồi chờ sẵn ở phòng khách, bên cạnh là một luật sư và một tập giấy tờ đặt ngay ngắn trên bàn.
Cô ta nhìn anh, ánh mắt không một chút cảm xúc, chỉ có sự thiếu kiên nhẫn.
“”Anh về rồi đấy à? Tôi tưởng anh định bỏ trốn luôn chứ.””
Anh không đáp lời. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô ta, gương mặt mà anh từng nghĩ là tấm vé thông hành đến với thế giới thượng lưu, giờ đây chỉ thấy xa lạ và vô cảm. Anh tiến thẳng đến chiếc bàn, cầm cây bút lên.
“”Ký đi,”” cô ta giục, giọng đầy vẻ khinh miệt. “”Ký nhanh rồi dọn hết những thứ của anh ra khỏi nhà tôi. Ngay lập tức.””
Anh không do dự. Nét bút dứt khoát và mạnh mẽ ký tên mình vào tờ đơn ly hôn. Anh không đòi hỏi một xu nào, không tranh chấp bất cứ tài sản gì. Anh đã có được chúng bằng cách nào, thì giờ đây anh trả lại chúng y như vậy. Anh đẩy tập giấy về phía cô ta, rồi quay người đi thẳng lên phòng ngủ, nơi từng là của hai người.
Anh mở tủ quần áo. Hàng chục bộ vest hàng hiệu, những chiếc cà vạt lụa, những đôi giày da bóng loáng. Anh đã từng nghĩ đây là chiến tích, là biểu tượng cho thành công của mình. Giờ đây, chúng chỉ như những vật chứng cho sự ngu xuẩn. Anh lờ chúng đi, kéo ra một chiếc vali cũ kỹ nằm sâu trong góc, thứ anh đã mang theo từ quê lên thành phố lập nghiệp. Anh chỉ bỏ vào đó vài bộ quần áo thường ngày, những vật dụng cá nhân tối thiểu. Anh đóng vali lại, một lần nữa không hề ngoảnh lại nhìn căn phòng sang trọng, rồi kéo vali ra khỏi căn nhà. Anh để lại cả chiếc xe hơi sang trọng trước cổng. Anh không còn thuộc về thế giới này nữa.
Sau vài giờ lang thang, anh tìm được một phòng trọ nhỏ nằm sâu trong một con hẻm. Căn phòng chỉ rộng chừng mười lăm mét vuông, tường đã ố vàng, đồ đạc chỉ có một chiếc giường sắt và một cái quạt cũ. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi, hoàn toàn khác biệt với mùi nước hoa đắt tiền trong căn biệt thự. Nhưng anh lại cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Ở đây, anh không phải gồng mình đóng kịch, không phải nhìn sắc mặt ai để sống. Anh là anh, một gã đàn ông trắng tay.
Ngày hôm sau, anh mặc một chiếc áo sơ mi đã sờn cổ, đi đến văn phòng của một công ty xây dựng nhỏ mà anh tìm thấy trên mạng. Đó là một văn phòng cấp bốn lụp xụp. Anh bước vào, xin một bộ hồ sơ xin việc. Người nhân viên nhìn anh từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét.
Anh ngồi vào một góc, điền thông tin cá nhân. Đến mục “”Kinh nghiệm làm việc””, anh bỏ trống. Vị trí “”Phó phòng kinh doanh”” ở một công ty lớn nước ngoài giờ đây là một sự sỉ nhục. Anh không muốn dựa vào quá khứ giả tạo đó nữa.
Tới mục “”Vị trí ứng tuyển””, anh dừng bút. Anh chợt nhớ lại hình ảnh của Tuấn trong bộ đồ bảo hộ lao động lấm lem xi măng, nụ cười hiền hậu và ánh mắt cương nghị. Anh đã từng khinh miệt con người đó, nghề nghiệp đó. Một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi anh. Và rồi, với một sự quyết tâm chưa từng có, anh đặt bút, nắn nót viết ba chữ: “”Giám sát công trình””. Anh muốn bắt đầu lại, từ chính nơi mà anh đã từng coi thường nhất.”
“Sáu tháng trôi qua. Sáu tháng không còn veston là lượt, không còn xe sang bóng loáng, không còn những cuộc họp căng thẳng trong phòng máy lạnh và những nụ cười giả tạo.
Cuộc sống của anh giờ đây gắn liền với cái nắng gắt đổ lửa của Sài Gòn, với bụi xi măng phủ mờ cả tóc tai, với những giọt mồ hôi mặn chát lăn dài trên gò má sạm đi vì nắng gió. Anh bắt đầu từ vị trí thấp nhất, một phụ hồ, rồi bằng sự chăm chỉ và đầu óc tính toán vốn có, anh được cất nhắc lên làm giám sát cho một đội thợ nhỏ. Anh không còn là phó phòng kinh doanh oai phong ngày nào, chỉ là một gã đàn ông trung niên với đôi bàn tay chai sần và bộ quần áo bảo hộ bạc màu.
Hôm nay, công trường xôn xao hơn thường lệ. Chủ đầu tư lớn đến kiểm tra tiến độ. Anh đang chỉ đạo đội thợ trát tường thì một chiếc xe hơi sang trọng màu đen từ từ tiến vào. Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc sơ mi trắng, quần tây lịch lãm bước xuống. Dáng vẻ cương nghị, phong thái đĩnh đạc. Anh nhận ra ngay đó là Tuấn.
Và rồi, trái tim anh như hẫng đi một nhịp.
Đi bên cạnh Tuấn, từ cánh cửa sau của chiếc xe, là Linh. Cô không còn là cô nhân viên lễ tân rụt rè ngày nào. Linh mặc một chiếc váy công sở thanh lịch, mái tóc búi cao gọn gàng, gương mặt toát lên vẻ tự tin và viên mãn. Cô đi bên cạnh Tuấn, lắng nghe anh trao đổi với các kỹ sư trưởng, thỉnh thoảng lại đưa ra ý kiến của riêng mình. Họ trông thật xứng đôi, một cặp đôi được tạo ra từ sự tôn trọng và thấu hiểu.
Anh vội quay mặt đi, cố gắng hòa mình vào đám đông công nhân, lòng dấy lên một cảm giác tự ti chua chát. Anh chỉ mong họ không nhận ra gã giám sát công trình lấm lem, quê mùa này chính là người đàn ông bảnh bao đã từng bỏ rơi cô năm xưa.
Nhưng dường như định mệnh thích trêu ngươi. Khi đoàn người đi ngang qua khu vực anh đang đứng, ánh mắt của Linh vô tình lướt qua. Cô thoáng sững lại một giây, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Anh nín thở, chuẩn bị cho một cái nhìn khinh miệt, một sự lạnh lùng ngoảnh đi, hay tệ hơn là một lời mỉa mai.
Nhưng không có gì cả. Sau một giây ngỡ ngàng, đôi môi Linh chỉ khẽ nhếch lên, và cô gật đầu với anh. Một cái gật đầu rất nhẹ, lặng lẽ, không chứa đựng sự tha thứ, cũng chẳng có chút oán hận. Nó đơn giản là một sự công nhận. Công nhận sự tồn tại của anh ở đây, vào lúc này, như một phần của cuộc đời đã đi qua.
Cổ họng anh nghẹn lại. Mọi sự phòng thủ, mọi nỗi mặc cảm trong anh bỗng tan biến trước cái gật đầu bình thản ấy. Một nụ cười nhẹ, chân thành lần đầu tiên xuất hiện trên môi anh sau bao nhiêu năm cay đắng. Anh cũng gật đầu đáp lại.
Khi bóng họ khuất dần sau tòa nhà đang xây dở, anh mới thở ra một hơi dài, trút bỏ gánh nặng cuối cùng trong lòng. Anh đã mất tất cả: sự nghiệp, tiền tài, địa vị, gia đình. Nhưng lần đầu tiên trong suốt năm năm qua, anh cảm thấy mình đang được sống. Sống một cuộc đời thật sự.
Mặt trời vẫn gay gắt trên đỉnh đầu, nhưng anh không còn thấy nó khắc nghiệt nữa. Giọt mồ hôi lăn dài trên má, mặn chát, nhưng đó là vị mặn của lao động chân chính, của sự nỗ lực từ chính đôi tay mình. Năm năm trước, anh đứng trên đỉnh cao của danh vọng giả tạo, khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền nhưng tâm hồn thì trống rỗng và mục nát. Anh đã từng xây dựng sự nghiệp của mình trên sự phản bội và những lời dối trá, để rồi nhận ra lâu đài cát ấy có thể sụp đổ chỉ trong một cái chớp mắt. Giờ đây, anh đang góp từng viên gạch, từng xô vữa để xây nên những ngôi nhà thật sự, những tổ ấm vững chãi cho người khác. Công việc tuy vất vả, lấm lem nhưng lại mang đến cho anh một sự bình yên đến lạ. Quá khứ đã khép lại. Không phải để lãng quên, mà để làm một bài học khắc cốt ghi tâm. Con đường phía trước còn dài và đầy sỏi đá, nhưng anh biết mình đang đi đúng hướng. Anh không còn chạy theo những giá trị ảo ảnh, mà đang đi tìm lại chính bản thân mình, một phiên bản chân thật và lương thiện hơn. Anh cầm lấy chiếc bay, tiếp tục công việc dang dở. Tiếng kim loại va vào nhau chan chát, tiếng máy móc ồn ào, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng của sự khởi đầu mới. Một sự khởi đầu từ con số không, nhưng tràn đầy hy vọng và bình yên.”

