“Cha ngh//èo đưa con gái đi thi bị giám đốc và quý tử ch///ế nh//ạo, 30 phút sau họ phải cúi đầu…
Sáng tinh mơ, ông Tám đã dắt chiếc xe đạp cà tàng ra khỏi nhà. Trên yên sau là Lan – con gái ông – chuẩn bị bước vào kỳ thi tốt nghiệp lớp 12. Đôi mắt Lan ánh lên sự quyết tâm, còn ông Tám thì vừa đạp xe vừa thở dốc, mồ hôi lấm tấm thấm ướt lưng áo đã bạc màu.
Đến cổng trường, ông dúi vào tay con gái chai nước lọc và ổ bánh mì:
– “”Ráng lên con. Ba không có gì nhiều, nhưng ba tin con sẽ làm được.””
Lan gật đầu, siết chặt tay ba rồi bước vào cổng trường.
Ngay lúc đó, chiếc xe ô tô đen bóng dừng trước cổng. Từ trong xe bước ra giám đốc Nam – một người đàn ông ăn mặc bảnh bao, cùng con trai là Trí – học sinh cùng dự thi. Trí mang tai nghe, mặc đồ hàng hiệu, ánh mắt liế/c xé/o những người xung quanh.
Giám đốc Nam nhìn thấy ông Tám bên chiếc xe đạp rỉ sét thì bật cười:
– “”Xe đạp mà cũng đòi đưa con đi thi đại học à? Chắc thi cho vui chứ đâu có mơ được gì.””
Trí thêm lời mỉa mai:
– “”Ba nói đúng. Mấy đứa như vậy học giỏi mấy rồi cũng quay về c/uốc đất!””
Ông Tám cúi đầu, im lặng. Lan chỉ nhìn họ rồi quay đi, không đáp.
Bất ngờ, một tập giấy tờ rơi ra từ cặp của Trí mà hai cha con không hề hay biết…”
“…Bất ngờ, một tập giấy tờ rơi ra từ cặp của Trí mà hai cha con không hề hay biết.
Lan vừa quay người, bước chân hướng về phía cổng trường với ánh mắt kiên định. Khóe mắt cô chợt thoáng thấy chuyển động phía trước. Một tập giấy tờ, màu trắng, dường như rất dày, lướt ra khỏi chiếc cặp xách hàng hiệu đang đeo hờ trên vai Trí khi cậu ta vừa bước đi. Giám đốc Nam vẫn đang ngoái lại phía ông Tám với vẻ chế giễu, không hề nhìn thấy. Trí thì vẫn cắm tai nghe, bước đi dặt dà dặt dèo, hoàn toàn không hay biết có thứ vừa rơi lại phía sau lưng mình. Tập giấy trắng nằm chơ vơ trên nền xi măng trước cổng Trường thi.
Lan khựng lại. Bước chân cô đột ngột dừng hẳn. Một cảm giác bất an
chợt dâng lên trong lòng cô gái. Có điều gì đó không đúng ở đây. Rất không đúng. Cô nhìn chằm chằm vào tập giấy rơi ra từ cặp Trí, rồi lại nhìn theo bóng lưng Trí và Giám đốc Nam đang dần đi xa hơn về phía lối vào. Họ vẫn nói chuyện, vẫn cười đùa, không hề quay đầu lại. Sự tò mò và cảm giác kỳ lạ thôi thúc Lan. Cô cần biết đó là gì.”
“Lan lưỡng lự một lát, ánh mắt vẫn dán chặt vào tập giấy trắng nằm cô độc dưới nền xi măng trước cổng Trường thi. Lòng cô giằng xé giữa sự tò mò và một cảm giác lo sợ vô định. Nhưng cuối cùng, sự thúc giục mạnh mẽ hơn đã thắng thế. Cô cẩn thận bước đến, cúi xuống và nhặt tập giấy lên.
Những ngón tay Lan run nhẹ khi cô cầm lấy tập giấy dày cộp. Vừa đưa mắt nhìn lướt qua vài dòng đầu tiên trên trang nhất, đôi mắt cô lập tức mở to kinh ngạc. Máu như đông cứng lại trong huyết quản. Nội dung in trên đó thật sự quá sức tưởng tượng. Khuôn mặt Lan tái mét đi, trắng bệch như tờ giấy cô đang cầm. Cô không thể tin vào những gì mình đang thấy. Những từ ngữ, những con số, những dấu hiệu in trên giấy như những nhát dao đâm thẳng vào sự ngây thơ của cô. Đây không phải là tài liệu bình thường. Đây là thứ gì đó vô cùng quan trọng, có thể thay đổi cục diện, thậm chí gây ra hậu quả cực kỳ lớn nếu rơi vào tay nhầm người. Tim cô đập thình thịch, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Cô siết chặt tập giấy trong tay, ý thức rõ ràng rằng cuộc đời cô, và có thể cả cuộc đời của những người khác, vừa rẽ sang một hướng hoàn toàn khác kể từ giây phút này. Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía cổng Trường thi nơi Giám đốc Nam và Trí đã đi vào từ lúc nào, một ý nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên trong đầu.”
“Tay Lan run run nắm chặt tập giấy. Những dòng chữ in trên đó như đang thiêu đốt lòng bàn tay cô, nhưng ngọn lửa trong lòng cô còn dữ dội hơn. Một bên là sự căm phẫn dâng trào, thúc giục cô vạch trần sự thật kinh khủng vừa phát hiện, giành lại công bằng cho những lời sỉ nhục mà cha con Giám đốc Nam đã gieo rắc. Khao khát được chứng minh giá trị của bản thân, khao khát nhìn thấy bộ mặt thật của kẻ giàu có bị lột trần bỗng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nhưng bên kia, một nỗi lo sợ lạnh lẽo siết chặt trái tim. Sẽ ra sao nếu cô làm lộ chuyện này? Hậu quả sẽ thế nào? Có thể ảnh hưởng đến ba cô, đến cuộc sống yên bình nhưng đầy khó khăn của họ không? Sự phân vân giày vò tâm trí non nớt.
Cô ngước mắt nhìn về phía Ông Tám. Người cha gầy gò vẫn đứng đó, lặng lẽ tựa vào chiếc Xe đạp cà tàng quen thuộc, ánh mắt dõi theo con gái đầy yêu thương và lo lắng. Nhìn thấy dáng vẻ khắc khổ của ba, sự kiên cường thầm lặng mà ông luôn thể hiện, trái tim Lan lại nhói lên. Bao nhiêu tủi nhục, bao nhiêu mồ hôi nước mắt của ba vì cô. Có nên mạo hiểm tất cả chỉ vì một khoảnh khắc hả hê hay không?
Đúng lúc đó, cô nhìn thấy Xe ô tô đen bóng của Giám đốc Nam chầm chậm lăn bánh vào sân trường. Giám đốc Nam và Trí, với dáng vẻ kênh kiệu thường thấy, đang bước xuống xe và tiến về phía cổng trường thi. Khuôn mặt Trí vẫn còn vương lại nụ cười tự mãn khi nãy. Nhìn thấy hai cha con họ, ngọn lửa căm phẫn trong Lan bỗng bùng lên mạnh mẽ, lấn át cả nỗi sợ hãi. Sự khinh thường, những lời chế giễu cay độc thoáng hiện về trong tâm trí cô. Tập giấy trong tay cô siết chặt hơn nữa, đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Ánh mắt Lan dán chặt vào hai cha con giàu có kia, ẩn chứa một tia quyết tâm lóe sáng.”
Lan hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên như muốn chứa đựng tất cả những cảm xúc đang cuộn trào. Hình ảnh Ba, gầy gò, khắc khổ, vẫn đứng đó tựa vào chiếc Xe đạp cà tàng, những lời ông nói trước cổng trường “Ba tin con sẽ làm được” vang vọng trong tâm trí cô. Lan nhớ lại những đêm ông thức khuya làm thêm, những bữa cơm đạm bạc chỉ có rau dưa, tất cả là vì cô, vì tương lai của cô. Sự tủi nhục, uất hận bỗng chốc biến thành một ngọn lửa thiêng liêng, tiếp thêm sức mạnh. Ánh mắt Lan, từ sự quyết tâm ban đầu, giờ bừng lên vẻ dũng cảm lạ thường. Cô không thể, tuyệt đối không thể nhắm mắt làm ngơ trước cảnh tượng gian lận trắng trợn này. Công bằng phải được đòi lại. Lan siết chặt tập giấy trong tay, bước chân cô không còn do dự, mà trở nên nhanh nhẹn và kiên quyết. Cô lao đi, hướng thẳng về phía Giám đốc Nam và Trí đang tiến vào Trường thi.
“Lan lao đi, hướng thẳng về phía Giám đốc Nam và Trí đang tiến vào Trường thi. Cô bước nhanh, lồng ngực phập phồng. Giám đốc Nam và Trí đang nói chuyện gì đó, vẻ mặt khá tự mãn. Lan đến gần, đứng chắn ngay phía trước hai người họ. Cô vẫn giữ chặt tập giấy trong tay, ánh mắt nhìn thẳng vào Trí.
Lan mở lời, giọng cô hơi run run vì căng thẳng nhưng lại mang một sự kiên định đáng ngạc nhiên: “Xin lỗi, hình như có thứ gì đó của anh Trí bị rơi ra.”
Giám đốc Nam và Trí khựng lại, cả hai đều tỏ vẻ khó hiểu. Trí cau mày nhìn Lan, ánh mắt đầy sự khinh thường như gặp lại một con ruồi đáng ghét.
Giám đốc Nam lên tiếng, giọng vẫn mang vẻ bề trên: “Cô bé, có chuyện gì vậy?”
Lan không nhìn Giám đốc Nam, chỉ nhìn Trí. Cô hơi nhấc tập giấy trong tay lên một chút. “Là cái này ạ.” Cô đáp, giọng không cao nhưng đủ rõ.”
“Giám đốc Nam và Trí quay lại nhìn Lan. Vẻ mặt hai người hiện rõ sự khó chịu, thái độ kẻ cả vẫn không thay đổi. Giám đốc Nam nhíu mày, đôi mắt lạnh lùng. “Gì vậy? Cô bé nghèo này lại muốn làm trò gì nữa?” Ông ta cất giọng đầy khinh miệt.
Trí chỉ liếc mắt hờ hững nhìn Lan, môi nhếch lên thành một nụ cười khẩy vô cảm. Anh ta không thèm đáp lời, cũng không buồn xem Lan đang cầm thứ gì. Đối với Trí, cô chỉ là một kẻ phiền phức từ một thế giới khác mà anh ta không muốn bận tâm.”
“Lan đứng đó, tập giấy trên tay. Khuôn mặt cô không biểu lộ nhiều cảm xúc, chỉ có chút kiên quyết. Giám đốc Nam và Trí vẫn đang nhìn cô với ánh mắt xem thường. Giám đốc Nam nhếch mép chuẩn bị nói gì đó nặng lời hơn.
Nhưng rồi, Lan nhẹ nhàng bước tới một bước, đưa tập giấy về phía hai người họ. Cô không nói gì, chỉ im lặng giơ ra. Giám đốc Nam, với vẻ bực bội vì bị làm phiền, miễn cưỡng liếc mắt nhìn vào tập giấy. Trí, đứng bên cạnh, cũng vô tình đảo mắt qua, sẵn sàng buông lời chế giễu.
Chỉ trong tích tắc. Khoảng khắc ánh mắt họ chạm vào tiêu đề hoặc những dòng đầu tiên trên tập giấy đó.
Nụ cười khẩy tắt ngúm trên môi Trí. Ánh mắt hờ hững của anh ta đột ngột mở to, con ngươi co rút lại.
Khuôn mặt kênh kiệu, đầy vẻ khinh bỉ của Giám đốc Nam cứng đờ lại. Các cơ mặt như đóng băng, sắc da ông ta tái mét đi trông thấy.
Họ nhìn chằm chằm vào tập giấy, như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó không thể tin nổi, một cơn ác mộng hiện hữu ngay trước mắt. Vẻ bực bội và khinh miệt ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ, nỗi sợ hãi không thể che giấu hiện rõ trong đáy mắt. Hai người đàn ông giàu có, quyền lực kia, giờ phút này, như chết đứng, chân dường như dính chặt xuống đất, không thể nhúc nhích. Họ đã nhận ra, tập giấy cũ kỹ Lan đang cầm trên tay là cái gì.”
“Giám đốc Nam, một khắc trước còn như pho tượng chết cứng vì kinh hoàng, đột ngột giật mình như vừa bừng tỉnh. Nỗi sợ hãi không kịp tan biến hoàn toàn trong đáy mắt, nhưng cơ mặt ông ta nhanh chóng co giật, thay vào đó là vẻ giận dữ giả tạo và cố gắng trấn áp tình hình. Ông ta lao tới Lan một cách thô bạo, bàn tay vươn ra, sấn tới giật mạnh tập giấy cũ kỹ đang nằm trong tay cô.
Lan, dù nhỏ bé hơn, vẫn siết chặt tập giấy. Cô giữ nó như báu vật, như lá chắn, không dễ dàng buông ra. Giám đốc Nam càng giật, cô càng giữ chặt. Cuộc giằng co diễn ra trong tích tắc, đầy căng thẳng. Trí đứng bên cạnh, vẫn chưa hoàn hồn hẳn, nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt kinh hoàng pha lẫn hoảng loạn.
Giám đốc Nam giật hụt, ông ta gằn giọng, âm thanh khản đặc như bị bóp nghẹt:
“”Trả đây! Mày muốn gì?”” Ông ta trừng mắt nhìn Lan, vẻ mặt đầy hung dữ. “”Biết bố mày là ai không? Loại như mày liệu hồn!””
Lời đe dọa như lưỡi dao chém vào không khí buổi sáng tinh mơ. Nó không còn là sự khinh bỉ thường thấy, mà là mối hiểm nguy thực sự. Lan nhìn thẳng vào mắt ông ta, không lùi bước. Cô hiểu lời đe dọa đó mang sức nặng như thế nào, nhưng cô không hề run sợ. Tập giấy trong tay cô không chỉ là bằng chứng, mà còn là hy vọng duy nhất. Cô nhất quyết không để nó rơi vào tay kẻ vừa chà đạp danh dự cha con cô. Cuộc giành giật nghẹt thở vẫn tiếp diễn.”
“Từ xa, Ông Tám, người vừa dắt chiếc xe đạp cà tàng ra khỏi cổng trường, chết sững. Ông nhìn thấy cảnh Giám đốc Nam sấn tới con gái mình, giật lấy thứ gì đó từ tay Lan, gương mặt hung dữ và tiếng gằn giọng đầy đe dọa vang vọng trong không khí buổi sáng. Tim ông thắt lại, một luồng máu nóng chạy thẳng lên não. Sợ hãi cho Lan, giận dữ với gã đàn ông vừa khinh bỉ cha con ông, Ông Tám như bị một lực vô hình đẩy tới.
Quên hết mệt mỏi và lo lắng về kỳ thi, Ông Tám bỏ lại chiếc xe đạp nghiêng ngả, cắm đầu chạy về phía Lan. Bước chân ông vội vã, lảo đảo, mang theo sức mạnh của một người cha sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ con. Ông lao tới, thân hình gầy gò chắn ngay giữa Lan và Giám đốc Nam, như một tấm khiên chắn yếu ớt nhưng đầy kiên cường.
Ông Tám đối diện trực diện với Giám đốc Nam. Dù thấp bé hơn, dù người run lên vì cơn giận và nỗi sợ hãi tột cùng đang cào xé, ánh mắt ông Tám vẫn nhìn thẳng vào Giám đốc Nam, kiên quyết, không chút nao núng.
“”Ông làm gì con gái tôi vậy?”” Ông Tám cất tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực. “”Có chuyện gì thì từ từ nói!”””
“””Ông làm gì con gái tôi vậy?”” Ông Tám cất tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực. “”Có chuyện gì thì từ từ nói!””
Giám đốc Nam bật cười khẩy, nhìn Ông Tám với ánh mắt khinh miệt như nhìn một con gián. Nụ cười chế nhạo nở trên môi gã.
“”Từ từ?”” Gã lặp lại, giọng điệu cao ngạo. “”Thằng con quý tử của tôi bị con nhỏ này ăn trộm bài, suýt nữa hỏng cả tương lai. Ông bảo tôi từ từ? Loại ăn cắp vặt như nhà ông chỉ biết sống bám thôi à?””
Ông Tám chết lặng. Ông không ngờ gã đàn ông này lại có thể vu khống con gái ông trắng trợn đến vậy. Lan đứng sau lưng cha, sắc mặt tái mét, uất ức tột cùng nhưng không nói nên lời.
“”Ông nói bậy!”” Ông Tám gằn giọng, nắm chặt bàn tay chai sạn. “”Con gái tôi không làm chuyện đó! Nó là đứa chăm ngoan, thật thà!””
“”Thật thà?”” Giám đốc Nam nhếch mép. “”Mấy kẻ nghèo khổ như nhà ông thì thật thà được đến đâu? Chắc chỉ là mưu mẹo để kiếm chác thôi chứ gì?””
Cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt, tiếng nói lớn của họ vang vọng khắp cổng trường. Sự ồn ào nhanh chóng thu hút sự chú ý. Từng tốp phụ huynh đang đưa con đi thi, từng nhóm học sinh chuẩn bị vào phòng, rồi cả những giám thị đang đứng kiểm tra thí sinh, tất cả đều ngoái nhìn.
Họ xúm lại gần, tạo thành một vòng vây nhỏ bao quanh ba người. Tiếng bàn tán xì xào nổi lên. Những ánh mắt tò mò, xét nét đổ dồn vào Ông Tám, Lan, và cả Giám đốc Nam. Không khí bỗng trở nên căng thẳng, ngột ngạt hơn bao giờ hết. Vẻ mặt hiếu kỳ, thậm chí có chút hả hê, hiện rõ trên nhiều khuôn mặt trong đám đông. Một vài giám thị bắt đầu tiến lại gần, cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“”Có chuyện gì vậy?”” Một giám thị trung niên hỏi, giọng hơi sốt ruột. “”Các vị làm ơn giữ trật tự để các cháu còn tập trung thi!””
Giám đốc Nam thấy đám đông vây quanh, gã càng ra vẻ quan trọng và đáng thương. Gã giơ tập giấy trong tay lên.
“”Các vị xem đi!”” Giám đốc Nam lớn tiếng nói với đám đông, không thèm trả lời giám thị. “”Con gái của cái ông này đây, nó định mang cái này vào phòng thi để gian lận. May mà con trai tôi phát hiện kịp!””
Lời cáo buộc của Giám đốc Nam như một đòn đánh mạnh, khiến không khí vốn đã căng lại càng thêm phần ngột ngạt. Đám đông bắt đầu bàn tán to hơn, ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía Lan. Lan run lên bần bật, nước mắt chực trào ra. Ông Tám cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung.”
“Giám thị trung niên cau mày, tiến sát hơn. Ông giơ tay, yêu cầu đám đông lùi lại.
“”Mời các vị giải tán! Các thí sinh sắp vào phòng rồi, cần giữ yên tĩnh tuyệt đối!”” Giám thị dứt khoát nói, giọng hơi lớn để át đi tiếng xì xào. Ánh mắt ông dừng lại trên Giám đốc Nam đang cầm tập giấy, rồi nhìn sang Ông Tám và Lan.
“”Còn chuyện gì đang xảy ra ở đây?”” Giám thị quay sang hỏi thẳng Giám đốc Nam, vẻ mặt nghiêm nghị. “”Xin mời các vị vào phòng làm việc của tôi để giải quyết. Không thể gây mất trật tự ở cổng trường lúc này được.””
Giám đốc Nam nhếch mép, không hài lòng vì bị ngắt lời khi đang thao thao bất tuyệt với đám đông, nhưng gã hiểu không thể làm ầm ĩ thêm nữa khi có người của trường can thiệp. Gã liếc nhìn Ông Tám và Lan với vẻ đắc ý.
“”Được thôi,”” Giám đốc Nam đáp, giọng vẫn đầy vẻ tự tin. “”Tôi sẽ trình bày rõ mọi chuyện. Con gái của ông này đây, định mang tài liệu vào phòng thi. Đây là bằng chứng!”” Gã giơ tập giấy lên lần nữa, cố tình để giám thị và những người gần đó nhìn rõ.
Lan cảm thấy như bị sét đánh ngang tai. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má em. Em lắc đầu quầy quậy, cố gắng thốt ra lời thanh minh nhưng cổ họng nghẹn ứ.
Ông Tám đứng chắn trước Lan, nhìn thẳng vào mắt giám thị. “”Thưa thầy, chuyện không phải như vậy. Gã này đang vu khống con gái tôi!””
Giám thị nhìn qua Ông Tám, rồi lại nhìn Lan đang nức nở phía sau. Vẻ mặt ông trở nên khó xử. Ông biết rõ những kỳ thi quan trọng như thế này cần sự minh bạch tuyệt đối.
“”Tôi không cần biết ai đúng ai sai lúc này,”” Giám thị nói, giọng điệu không cho phép tranh cãi. “”Quan trọng là các vị không thể làm ầm ĩ ở đây. Mời vào phòng làm việc. Chúng ta sẽ nói chuyện cho ra nhẽ.”” Ông quay người, ra hiệu mời Giám đốc Nam và Ông Tám đi theo. Đám đông vẫn chưa chịu giải tán, họ đứng giãn ra một chút, nhưng vẫn nhìn theo đầy tò mò.
Giám đốc Nam cười khẩy, chỉnh lại bộ vest đắt tiền rồi theo giám thị, tự tin như đang đi dự một cuộc họp mà phần thắng chắc chắn thuộc về mình. Trí liếc nhìn Lan với ánh mắt mỉa mai, rồi cũng bước theo cha.
Ông Tám nắm chặt tay Lan, ánh mắt lo lắng nhìn theo bước chân của Giám đốc Nam và giám thị. Ông biết cuộc đối đầu thực sự giờ mới bắt đầu. Lan vẫn run rẩy, em không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên tồi tệ đến mức này. Tập giấy kia… sao lại ở trong tay Trí và bị vu là tài liệu gian lận? Em cảm thấy tuyệt vọng.”
“Họ được dẫn vào một căn phòng nhỏ bên trong trường thi, có lẽ là phòng làm việc của giám thị. Giám đốc Nam ngồi xuống một chiếc ghế bọc da, vẻ mặt vẫn đắc ý. Trí đứng nép sau lưng cha, ánh mắt dò xét Lan và Ông Tám. Ông Tám kéo Lan đứng sát lại mình, gương mặt đầy lo âu. Vị giám thị ngồi vào bàn, ra hiệu mời hai người còn lại ngồi xuống hai chiếc ghế đối diện. Đám đông tò mò vẫn lố nhố ngoài cửa, cố gắng nghe ngóng.
Giám thị hắng giọng, nhìn tập giấy trên tay Giám đốc Nam.
“”Được rồi,”” ông nói. “”Xin mời Giám đốc Nam trình bày trước.””
Giám đốc Nam lập tức bắt đầu, giọng đầy tự tin và hằn học. “”Thưa thầy, chuyện là thế này. Sáng nay, ngay tại cổng trường, con gái của ông Tám đây đã có ý định mang tài liệu vào phòng thi. May mắn là con trai tôi đã kịp thời phát hiện và ngăn chặn.””
Gã dừng lại, đưa tập giấy lên, cố tình cho giám thị và những người ngoài cửa nhìn thấy.
“”Đây là bằng chứng,”” gã nói rành mạch. “”Đây là những ghi chép, những công thức… rõ ràng là tài liệu để gian lận thi cử! Hành vi này là không thể chấp nhận được! Nó làm ảnh hưởng đến sự công bằng của kỳ thi!””
Ông Tám giận run người, định phản bác nhưng Lan đã nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay ông, ra hiệu cho ông bình tĩnh. Em hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt lại những giọt nước mắt vẫn còn chực trào ra. Ánh mắt em nhìn thẳng vào vị giám thị, rồi sang Giám đốc Nam và Trí. Em biết mình phải nói. Đây là cơ hội duy nhất để chứng minh sự trong sạch của bản thân và cha.
Giám thị quay sang nhìn Lan. “”Còn cô… thí sinh Lan. Cô có gì để nói không?””
Lan nắm chặt vạt áo, nhưng giọng nói của em cất lên lại bất ngờ rõ ràng và dứt khoát, không còn vẻ sợ sệt ban đầu.
“”Thưa thầy, thưa các vị,”” Lan nói, âm lượng vừa đủ cho mọi người trong phòng và những người đứng gần cửa nghe rõ. “”Chuyện không phải như Giám đốc Nam nói ạ.””
Em kể lại toàn bộ sự việc từ đầu. Em kể về chiếc xe đạp cà tàng của cha, về bữa sáng chỉ có bánh mì và nước lọc, về sự khinh miệt của Giám đốc Nam và Trí tại cổng trường. Em kể về những lời chế nhạo, về sự tủi thân và nước mắt của mình.
“”Con… con rất buồn và lo lắng,”” Lan nói, giọng chùng xuống một chút khi nhớ lại khoảnh khắc đó. “”Con chỉ muốn vào phòng thi càng nhanh càng tốt để không phải nghe những lời đó nữa.””
Em tiếp tục, giọng trở nên mạnh mẽ hơn. “”Khi con cúi xuống nhặt cặp sách, con thấy Trí… tức là bạn Trí đây,”” em nhìn sang Trí đang tỏ vẻ khó chịu, “”làm rơi thứ gì đó từ trong túi quần ra. Con không để ý ngay lúc đó. Con chỉ muốn đi nhanh lên.””
“”Khi con đi được vài bước, con thấy một tập giấy nằm dưới đất. Chính là tập giấy này ạ.”” Lan chỉ vào tập giấy đang nằm trên bàn giám thị. “”Con nhặt lên định gọi trả lại cho bạn Trí, vì con nghĩ đó là giấy tờ quan trọng của bạn ấy. Nhưng con chưa kịp gọi thì bạn Trí và Giám đốc Nam đã quay lại và nói con nhặt tài liệu gian lận của bạn ấy.””
Lan nhìn thẳng vào mắt giám thị, rồi quay sang Giám đốc Nam và Trí. “”Thưa thầy, tập giấy này không phải của con. Con chưa từng nhìn thấy nó trước khi nhặt được. Con chỉ tình cờ nhặt được nó sau khi bạn Trí làm rơi.””
Em đưa tay ra, chỉ vào tập giấy. “”Xin thầy hãy kiểm tra. Chắc chắn có dấu vết gì đó thuộc về người sở hữu thật sự của nó.””
Vị giám thị nhìn Lan một lúc lâu, vẻ mặt phức tạp. Ông nhìn thái độ bình tĩnh nhưng đầy kiên quyết của em. Ông nhìn sang Giám đốc Nam đang nhếch mép, rõ ràng không tin một lời nào. Ông cúi xuống, cầm tập giấy lên.”
“Vị giám thị cúi xuống, cầm tập giấy lên. Ông cẩn thận lật từng trang. Căn phòng trở nên im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng giấy sột soạt nhỏ nhoi. Ánh mắt ông tập trung cao độ vào những dòng chữ, những ký hiệu trên giấy. Giám đốc Nam ngồi thẳng lưng, nụ cười đắc thắng vẫn chưa tắt hẳn, tự tin rằng mọi thứ sẽ diễn ra theo kế hoạch của mình. Trí đứng sau lưng cha, vẻ mặt có chút hồi hộp nhưng chủ yếu vẫn là thái độ chế giễu. Ông Tám và Lan nín thở, dõi theo từng cử động của vị giám thị, hy vọng mong manh vào công lý.
Rồi, khuôn mặt vị giám thị dần biến đổi. Nụ cười nhếch mép trên môi Giám đốc Nam bắt đầu cứng lại. Vẻ mặt của giám thị từ bình thản chuyển sang nghiêm trọng, rồi cau có, và cuối cùng là một sự tức giận khó nén. Ông dừng lại ở một trang nào đó, đưa sát lại mắt, rồi lật nhanh thêm vài trang nữa như để xác nhận.
“”Cái này…”” vị giám thị lẩm bẩm, giọng đầy vẻ không tin nổi.
Đám đông bên ngoài bắt đầu xì xào to hơn, cảm nhận được sự thay đổi không khí trong phòng.
Giám đốc Nam lúc này không còn giữ được vẻ điềm tĩnh nữa. Gã cảm thấy có gì đó không ổn. “”Thầy xem thế nào? Rõ ràng là tài liệu gian lận, phải không ạ?”” gã vội vã lên tiếng, cố gắng đẩy nhanh mọi chuyện theo hướng có lợi cho mình.
Vị giám thị không trả lời ngay. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua Giám đốc Nam và Trí, rồi dừng lại ở Lan và Ông Tám. Ánh mắt ông dành cho Lan lúc này không còn sự dò xét ban đầu, mà thay vào đó là một vẻ ngạc nhiên pha lẫn chút hối lỗi.
“”Ông Nam,”” vị giám thị lên tiếng, giọng trầm và nặng trịch. “”Ông có chắc đây là ‘tài liệu gian lận’ mà thí sinh Lan mang vào phòng thi không?””
Giám đốc Nam nhăn mặt. “”Tất nhiên rồi, thưa thầy! Con trai tôi tận mắt thấy cô ta nhặt từ cặp sách của mình ra…””
Trí lập tức gật đầu lia lịa, phụ họa theo lời cha. “”Vâng đúng vậy ạ! Chính là lúc con va vào bạn ấy!”” Hắn nói dối không chớp mắt.
Vị giám thị gõ nhẹ ngón tay lên tập giấy. “”Vậy à?”” Ông nhìn thẳng vào mắt Giám đốc Nam. “”Nhưng theo những gì tôi thấy ở đây… thì nội dung này không phải là ‘tài liệu gian lận’ theo kiểu thông thường.””
Ông Tám và Lan nhìn nhau, tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Giám đốc Nam và Trí bắt đầu bồn chồn.
Giám thị hắng giọng, giọng nói vang hơn, đủ để đám đông bên ngoài có thể nghe thấy rõ ràng. “”Đây là… đây là đề thi và đáp án chi tiết cho môn Toán của kỳ thi sáng nay!””
Cả căn phòng như nổ tung. Giám đốc Nam và Trí tái mặt, không tin vào tai mình. Ông Tám và Lan chết sững người, không ngờ sự thật lại kinh khủng đến vậy. Đám đông bên ngoài ồ lên, tiếng xì xào biến thành những lời bàn tán, chỉ trỏ đầy kinh ngạc và phẫn nộ.
“”Cái… cái gì cơ?”” Giám đốc Nam lắp bắp, gã không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Giám thị đứng dậy, cầm tập giấy trên tay. “”Đúng vậy! Đây là đề thi môn Toán, cùng với đáp án được giải rất chi tiết, ghi chú rõ ràng.”” Ông nhìn thẳng vào Trí, rồi sang Giám đốc Nam. “”Và theo lời khai của thí sinh Lan, em ấy nhặt được tập giấy này sau khi thí sinh Trí làm rơi từ trong túi quần của mình.””
Sự thật được phơi bày như một đòn giáng mạnh vào Giám đốc Nam và Trí. Toàn bộ âm mưu đổ vấy tội lỗi lên Lan sụp đổ hoàn toàn, biến thành một màn tự vạch trần không thể nào tệ hơn. Vẻ đắc ý trên khuôn mặt Giám đốc Nam bị thay thế bằng sự hoảng sợ và giận dữ tột độ. Trí đứng sững sờ, chân run lẩy bẩy, không dám nhìn thẳng vào ai.”
“Giám đốc Nam há hốc mồm, gã không thốt nên lời. Trí lùi lại một bước, mặt cắt không còn giọt máu. Vẻ ngạo mạn, chế giễu ban đầu hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng.
“”Không… không thể nào!”” Giám đốc Nam lắp bắp, gã cố gắng lấy lại bình tĩnh một cách tuyệt vọng. “”Đây… đây chắc chắn là âm mưu! Cô ta… cô ta gài bẫy con trai tôi!”” Gã quay sang vị giám thị, giọng the thé. “”Thầy không thể tin lời con bé ấy được!””
Vị giám thị vẫn giữ thái độ nghiêm nghị, tay siết chặt tập giấy. “”Bằng chứng hiển hiện trước mắt, ông Nam ạ.””
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên khác bước vào phòng. Áo sơ mi chỉnh tề, đeo bảng tên, trông ông uy quyền hơn cả vị giám thị. Đám đông bên ngoài lập tức im phăng phắc khi ông xuất hiện.
“”Có chuyện gì ồn ào vậy?”” Vị cán bộ lên tiếng, giọng trầm và dứt khoát. Ông bước thẳng đến bàn, ánh mắt lướt qua tất cả mọi người.
Vị giám thị hơi cúi đầu. “”Thưa thầy, chúng tôi vừa phát hiện một trường hợp nghi vấn gian lận thi cử. Thí sinh Lan nhặt được tập tài liệu này sau khi va chạm với thí sinh Trí. Tuy nhiên, nội dung tài liệu lại là…”” Vị giám thị ngừng lời, đưa tập giấy cho vị cán bộ. “”…là đề thi và đáp án môn Toán sáng nay.””
Vị cán bộ nhận lấy tập giấy, ánh mắt sắc bén quét qua. Ông lướt nhanh các trang, vẻ mặt dần đanh lại. Sự kinh ngạc, rồi tức giận hiện rõ trên khuôn mặt ông. Ông dừng lại, ngước lên nhìn thẳng vào Giám đốc Nam và Trí.
“”Cái này…”” Vị cán bộ hắng giọng, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, lọt đến tai đám đông đang nín thở bên ngoài. “”Đây là bằng chứng vi phạm nghiêm trọng quy chế thi. Hành vi làm lộ đề và mang đề thi, đáp án vào phòng thi là không thể chấp nhận được.””
Ông đặt mạnh tập giấy xuống bàn. “”Thí sinh Trí,”” ông nhìn thẳng vào Trí, người đang run lẩy bẩy. “”Căn cứ vào bằng chứng và lời khai ban đầu, cậu sẽ bị đình chỉ thi ngay lập tức và xử lý theo quy định nghiêm khắc nhất của Bộ Giáo dục và Đào tạo.””
Giám đốc Nam choáng váng. “”Thưa thầy, không! Xin thầy xem xét lại! Chắc chắn có hiểu lầm!””
Vị cán bộ không mảy may để ý đến lời cầu xin của Giám đốc Nam. Ánh mắt ông quét qua Trí, rồi dừng lại ở Giám đốc Nam, đầy nghiêm khắc và dò xét.
“”Chúng tôi cũng sẽ tiến hành điều tra làm rõ trách nhiệm của những người liên quan đến vụ việc nghiêm trọng này,”” ông tuyên bố, giọng lạnh lùng. “”Từ việc đề thi bị lộ từ đâu, đến việc thí sinh Trí có được nó bằng cách nào, và liệu có ai khác tiếp tay hay không.””
Ông nhìn thẳng vào Giám đốc Nam, ánh mắt như xuyên thấu. “”Vụ việc này sẽ không chỉ dừng lại ở cấp trường.””
Giám đốc Nam đứng sững sờ, khuôn mặt tái mét hơn bao giờ hết. Cái nháy mắt đầy ẩn ý của gã với vị giám thị lúc đầu giờ đây trở thành trò hề lố bịch. Toàn bộ quyền lực và tiền bạc của gã dường như vô dụng trước bằng chứng không thể chối cãi này. Trí khụy nhẹ xuống, chân run lẩy bẩy, biết rằng tương lai của hắn đã chính thức sụp đổ.
Trong khi đó, Ông Tám và Lan nhìn nhau, nước mắt lưng tròng. Công lý cuối cùng đã đứng về phía họ, một cách đầy bất ngờ và kịch tính.”
“Giám đốc Nam và Trí đứng chết lặng tại chỗ. Lời tuyên bố của vị cán bộ uy quyền vang vọng trong căn phòng, như một bản án được tuyên công khai. Vẻ ngạo mạn, khinh khỉnh từng ngự trị trên khuôn mặt Giám đốc Nam giờ đây đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một biểu cảm hỗn độn của sự bàng hoàng, sợ hãi và nhục nhã tột cùng. Trí cũng không khá hơn, hắn cúi gằm mặt, đôi vai co rúm lại, trông nhỏ bé và thảm hại chưa từng thấy.
Đám đông bên ngoài cánh cửa im phăng phắc. Họ dõi theo từng diễn biến qua ô cửa sổ, chứng kiến cảnh tượng hai cha con nhà giàu có, từng chế nhạo và miệt thị người khác, giờ đây đang hứng chịu hậu quả cay đắng nhất. Những ánh mắt hiếu kỳ, xen lẫn hả hê, đổ dồn vào Giám đốc Nam và Trí, khiến họ càng cảm thấy trần trụi và ê chề.
Giám đốc Nam há miệng định nói điều gì đó, nhưng cổ họng gã khô khốc. Không còn lời biện minh nào có thể thoát ra. Bằng chứng rành rành, lời tuyên bố đanh thép, và ánh mắt khinh bỉ của vị cán bộ khiến gã như bị đóng băng. Gã không còn sức lực để chống cự hay cầu xin. Toàn bộ sự tự mãn, kiêu hãnh mà gã xây dựng bấy lâu sụp đổ chỉ trong tích tắc.
Không thể chịu đựng thêm ánh mắt soi mói từ đám đông và cái nhìn đầy nghiêm khắc từ vị cán bộ, Giám đốc Nam chầm chậm cúi gằm mặt xuống. Khuôn mặt gã đỏ bừng, rồi tái nhợt. Gã siết chặt nắm tay, cố gắng giữ chút phẩm giá cuối cùng nhưng vô ích. Trí bên cạnh cũng làm theo, hai cha con đứng đó, cúi đầu trong sự im lặng đáng sợ. Cái cúi đầu của sự thất bại, của sự nhục nhã không thể gột rửa. Tiếng xì xào nhỏ nhẹ bắt đầu nổi lên trong đám đông bên ngoài, như những con sóng chế giễu vỗ vào sự sụp đổ của họ. Giám đốc Nam và Trí chỉ muốn tan biến khỏi nơi này ngay lập tức.”
“Một vài cán bộ tiến đến, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, ra hiệu cho Giám đốc Nam và Trí đi theo. Giám đốc Nam không nói lời nào, chỉ chậm rãi bước đi, dáng vẻ hoàn toàn sụp đổ. Trí lầm lũi theo sau cha, không dám ngước lên nhìn ai. Cả hai khuất dần sau cánh cửa, rời khỏi tầm mắt của đám đông đang xì xào bàn tán.
Ông Tám và Lan vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng của hai cha con nhà giàu khuất dạng. Một sự tĩnh lặng bao trùm lấy hai người. Không có tiếng reo hò chiến thắng, không có vẻ hả hê. Chỉ là một cảm giác khó tả, pha lẫn sự nhẹ nhõm khi nhìn thấy công lý cuối cùng cũng được thực thi một cách rõ ràng. Quan trọng hơn, là một niềm tự hào thầm kín về sự trung thực và kiên định của Lan.
Ông Tám khẽ đặt bàn tay lên vai Lan, đôi mắt nhìn con gái đầy trìu mến và yêu thương. Bàn tay chai sạn, thô ráp của người lao động, nhưng hơi ấm thì ấm áp vô cùng.
“”Ba… ba tự hào về con lắm,”” ông Tám thì thầm, giọng nói run run vì xúc động. “”Con gái của ba giỏi lắm… Dám đối mặt với sự thật… Dám làm điều đúng…””
Lan nhìn ba, khóe môi nở một nụ cười nhẹ nhàng. Nụ cười không phải vì đối thủ đã ngã ngựa, mà là nụ cười động viên chính mình và ba. Nụ cười của sự bình yên sau giông bão, của niềm tin vào bản thân sau tất cả những miệt thị.
“”Con ổn mà ba,”” Lan đáp khẽ, giọng điệu vững vàng hơn bao giờ hết. “”Con sẽ thi thật tốt… Bằng chính sức mình… Để ba thấy… giá trị của con không nằm ở những thứ bên ngoài…””
Ông Tám gật đầu, đôi mắt ngân ngấn nước. Ông tin con gái ông. Luôn luôn tin.
Lan hít một hơi sâu, nhìn cánh cửa phòng thi đang mở ra. Mọi lo lắng, sợ hãi ban đầu dường như tan biến hết. Cô bước đi, bước chân nhẹ nhàng mà kiên định. Cô không còn mang theo gánh nặng phải chứng minh bản thân với ai, ngoài chính mình và người ba đã luôn tin tưởng cô. Cô bước vào phòng thi, sẵn sàng dựa vào trí tuệ, vào những kiến thức mà cô đã dày công tích lũy suốt bao năm tháng. Giá trị của cô không nằm ở xe sang, đồ hiệu, hay những mối quan hệ mờ ám. Nó nằm ở nỗ lực, ở sự trung thực, và ở trái tim biết phân biệt đúng sai.
Bên ngoài cánh cửa phòng thi, ông Tám đứng đó, nhìn theo bóng con gái cho đến khi cô khuất hẳn. Ông không đi đâu cả, chỉ đứng lặng yên dưới cái nắng chói chang của buổi sáng. Cuộc đời ông Tám chưa bao giờ dễ dàng, những gian nan, vất vả bủa vây từ tấm bé. Ông đã chứng kiến không ít lần sự bất công, sự chà đạp của đồng tiền lên những giá trị tốt đẹp. Nhưng hôm nay, đứng đây, ông Tám cảm thấy một niềm tin mãnh liệt vào tương lai của con gái, vào sức mạnh của sự lương thiện. Lan đã không chọn con đường tắt, không cúi đầu trước quyền lực và sự giàu có, mà đã chọn con đường khó khăn hơn: con đường của sự thật và nỗ lực chân chính. Đó là con đường tuy chông gai, nhưng sẽ dẫn đến một bến bờ vững chắc, nơi giá trị con người được định đoạt bằng chính những gì họ làm ra, bằng chính trái tim và khối óc của họ, chứ không phải bằng những vỏ bọc hào nhoáng hay những thủ đoạn xấu xa. Ông Tám mỉm cười, nụ cười của sự an lòng và tự hào. Ông biết, dù kết quả kỳ thi có thế nào, Lan con gái ông đã chiến thắng rồi. Chiến thắng chính mình, chiến thắng sự cám dỗ và chiến thắng những định kiến hẹp hòi của xã hội.”

