“Vợ chồng ông Tâm và bà Bích đau lò/ng rời khỏi căn nhà sau khi nghe bí mật của con trai và con dâu!!!
Ông Tâm và bà Bích năm nay đều đã gần 70. Ở quê, hai ông bà có một căn nhà 2 tầng và mảnh vườn 3000 m2 trồng rau nuôi gà. Tuổi già không dư dả, nhưng ông bà vẫn sống vui, sống đủ. Con trai duy nhất – vợ chồng Hưng – đã lên thành phố lập nghiệp hơn 10 năm, lâu lâu mới về thăm một lần.
Dạo gần đây, ông bà hay nhớ con nhớ cháu. Bà Bích nghe hàng xóm kể về việc có người già được con cái đưa lên thành phố ở, nghĩ trong lòng: “Chắc con mình cũng muốn vậy mà mình chưa chủ động.” Thế là hai ông bà quyết định khăn gói, bắt xe lên thăm nhà Hưng.
Con trai đón hai ông bà ở bến xe, vẻ mặt không mấy vui. Con dâu – Thảo – thì tỏ rõ sự khó chịu. Cô ta vẫn giữ phép lịch sự ngoài mặt, nhưng ánh mắt thì lạnh tanh.
– Mẹ cha ở chơi vài hôm thôi nha, nhà chật, bọn con bận đi làm suốt, sợ không chăm kỹ được. – Thảo nói, giọng dửng dưng.
Ông bà không trách. Nghĩ đơn giản là vợ chồng trẻ lo công việc, con cháu thời nay có khi không quen sống chung với người già. Vậy là ông Tâm xách vali về phía căn phòng nhỏ cuối nhà, bà Bích thì lục đục nấu cơm. Cả ngày hôm đó, ông bà ráng phụ dọn dẹp, chăm cháu, ráng để không bị coi là “gánh nặng”.
Nhưng đêm đó, khi đang nằm ở phòng sau, ông Tâm chợt nghe thấy tiếng thì thầm ở phòng khách.
– Anh phải nói bố mẹ bán miếng đất ở quê đi. Căn đó giờ và mảnh vườn bán cũng ngót 10 tỷ đấy. Rồi bảo họ đưa thêm hai tỷ tiết kiệm lên cho mình giữ, phòng khi họ b//ện/h h/oạn. – Giọng Thảo lạ/nh lẽo.
– Rồi thì nói đưa bố mẹ lên đây ở, sau thời gian thì mình đưa vào viện d/ưỡ/ng lã/o. Ở chung r/iế/t anh cũng phát đi/ê/n. – Giọng Hưng cộc lốc.
Ông Tâm ngồi bật dậy. Bà Bích cũng tỉnh, nghe hết. Cả hai không nói gì, chỉ ngồi lặng người trong bóng tối…sau đó ông bà thu dọn đồ đạc sáng hôm sau về quê gấp, 2 vợ chồng cũng bất ngờ nhưng cũng kệ…để rồi 3 tháng sau 2 vợ chồng nhận được tin từ quê gửi luân…xem tiếp dưới bình luận”
“Trời còn
tờ mờ sáng, cái lạnh ẩm ương của thành phố len lỏi qua khung cửa sổ phòng sau. Ông Tâm và bà Bích khẽ cựa mình, ánh mắt hai người gặp nhau trong bóng tối mờ ảo, chất chứa nỗi đau khôn cùng. Không một lời nói, họ hiểu cảm xúc của đối phương lúc này. Nước mắt trực trào nơi khóe mắt bà Bích, ông Tâm chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay vợ, siết chặt như một lời an ủi câm lặng.
Họ lặng lẽ rời khỏi giường, mỗi người bắt đầu thu dọn vài món đồ cá nhân ít ỏi mang theo. Động tác vội vã nhưng cực kỳ cẩn trọng, sợ gây ra tiếng động dù là nhỏ nhất có thể đánh thức những người đang ngủ say ở phòng trước. Cái vali cũ kỹ được kéo ra, quần áo gấp qua loa vào bên trong. Nỗi đau và sự thất vọng làm cho đôi tay già run rẩy, nhưng ý chí muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức thì vô cùng kiên quyết.
Ánh đèn đường hắt vào, soi rõ khuôn mặt khắc khổ của ông Tâm và vẻ tiều tụy của bà Bích. Họ nhìn nhau lần cuối trước khi đóng gói xong. Đó là ánh mắt không cần lời nói, chỉ có sự tổn thương sâu sắc và quyết định dứt khoát: phải đi. Họ không thể ở lại nơi mà con trai và con dâu mình coi họ như những món hàng, những gánh nặng cần được xử lý. Miếng đất 10 tỷ, 2 tỷ tiền tiết kiệm, và cuối cùng là viện dưỡng lão… Kế hoạch tàn nhẫn đó cứ văng vẳng trong đầu, như những nhát dao cứa vào tim. Họ không còn nhận ra đứa con mình đã dành cả đời yêu thương và hy sinh nữa.
Ông Tâm xách vali, bà Bích ôm chặt cái túi vải. Họ rón rén mở cửa phòng, khẽ khàng bước ra ngoài hành lang tối om. Căn nhà ở thành phố này, tưởng chừng là nơi sum vầy tuổi già, giờ lại hóa thành cái bẫy tinh thần không thể chịu đựng nổi. Họ không ngoái lại nhìn, chỉ bước đi thẳng về phía cửa chính, hòa mình vào cái lạnh của buổi sớm mai đầy chua xót.”
“Ông Tâm và Bà Bích rón rén bước ra khỏi phòng, tiến về phía cửa chính trong màn đêm vẫn bao trùm căn nhà ở thành phố. Ánh sáng leo lét từ đèn đường hắt qua cửa sổ phòng khách, soi rõ không gian chật chội nhưng đầy đủ tiện nghi. Họ đi thật khẽ, cố gắng không tạo ra tiếng động nào trên sàn gỗ. Chỉ còn vài bước nữa là đến cửa.
Bỗng, một cánh cửa phòng khác khẽ mở. Hưng, dụi mắt, bước ra hành lang. Thảo đứng sau lưng anh, vẻ mặt hơi ngơ ngác. Cả hai dường như vừa bị đánh thức.
“”Ơ… bố mẹ…?”” Hưng ngạc nhiên hỏi, giọng ngái ngủ. Anh dừng lại, không tiến thêm.
Ông Tâm và Bà Bích đứng khựng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào con trai và con dâu. Không khí căng thẳng bao trùm.
“”Bố mẹ… chỉ ra ngoài một chút thôi,”” Ông Tâm nói khẽ, giọng hơi lạc đi. Ông giữ chặt cái vali cũ kỹ.
Thảo bước lên một bước, nhìn chằm chằm vào hai ông bà và cái vali. Vẻ bất ngờ ban đầu trên mặt cô nhanh chóng nhường chỗ cho một sự thờ ơ đến lạnh người. Cô không hỏi đi đâu, không hỏi khi nào về, không hỏi có cần gì không.
Hưng nhìn bố mẹ, rồi nhìn sang vợ, vẻ mặt không biểu lộ nhiều cảm xúc. Anh chỉ đứng đó.
Thảo hờ hững lên tiếng, giọng đều đều, không chút ấm áp: “”Bố mẹ về cẩn thận.””
Chỉ sáu từ. Ngắn gọn, cụt lủn, và hoàn toàn trống rỗng cảm xúc. Nó không phải lời hỏi han, không phải lời níu kéo, chỉ là một câu nói xã giao vô nghĩa trong hoàn cảnh này.
Tim Ông Tâm và Bà Bích thắt lại. Cái lạnh của buổi sớm mai không thấm vào đâu so với cái lạnh buốt từ thái độ của con trai và con dâu. “”Về””? Về đâu? Đây là nhà của con họ, nơi họ nghĩ sẽ sum vầy tuổi già. Nhưng giờ đây, lời nói đó xác nhận một điều nghiệt ngã: họ không thuộc về nơi này nữa. Họ là những vị khách không mời, đang bị tiễn đi một cách hờ hững.
Bà Bích cố nén dòng nước mắt đang chực trào. Ông Tâm nắm chặt tay vợ. Họ không nói thêm lời nào. Quay lưng lại với Hưng và Thảo, họ bước ra khỏi căn nhà chật chội đó, bỏ lại sau lưng sự thờ ơ và nỗi đau không thể gọi tên. Tiếng chốt cửa khẽ vang lên trong im lặng.”
“Chiếc xe khách chậm rãi lăn bánh, xuyên qua màn sương sớm còn bảng lảng trên đường. Ông Tâm và Bà Bích ngồi sát vào nhau ở hàng ghế cuối, hành lý gọn ghẽ đặt dưới chân. Ánh đèn đường hắt vào khoang xe tối lờ mờ, in bóng hai dáng người già nua.
Bà Bích ngả đầu vào vai Ông Tâm, vai bà run lên nhè nhẹ. Ông Tâm nắm chặt bàn tay gầy guộc của vợ, ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay bà. Cả hai im lặng, chỉ có tiếng động cơ xe đều đều vang vọng.
Nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo của Bà Bích, thấm ướt cả vạt áo Ông Tâm. Bao nhiêu nước mắt đã nuốt vào trong những ngày ở lại thành phố, giờ đây tuôn trào không ngừng. Bà không còn sức để kìm nén nữa.
Ông Tâm nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật thành phố dần lùi xa. Ông nhớ lại căn nhà chật chội ấy, nhớ lại khuôn mặt vô cảm của con trai, ánh mắt thờ ơ của con dâu. Một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Ông cứ ngỡ, đó sẽ là bến đỗ tuổi già. Ông cứ ngỡ, gia đình sẽ sum họp, quây quần.
“Ông ơi…” Bà Bích thều thào, giọng nghẹn lại.
Ông Tâm siết chặt tay vợ hơn. “Bà đừng khóc nữa…” Ông nói, nhưng giọng mình cũng lạc đi, khóe mắt cay xè.
Khóc sao được khi cả thế giới như vừa sụp đổ? Ba ngàn mét vuông đất vườn trị giá mười tỷ bạc, hai tỷ tiền tiết kiệm cả đời, tất cả chỉ để đổi lấy sự ghẻ lạnh, sự hắt hủi? Họ đã bán đi tất cả, rời bỏ ngôi nhà thân yêu, chỉ để rồi nhận ra mình không còn chỗ thuộc về.
“Mình… mình về đâu bây giờ, ông ơi?” Bà Bích nấc lên. Câu hỏi như nhát dao cứa vào tim cả hai người.
Về đâu? Về lại căn nhà cũ đã bán, giờ không còn là của mình? Hay về lại quê hương, nơi họ không còn gì ngoài hai bàn tay trắng và nỗi ê chề?
Ông Tâm không trả lời được. Ông chỉ ôm chặt lấy vợ, để bà khóc nấy khóc để trên vai mình. Nước mắt ông cũng lăn dài, hòa lẫn với nước mắt của bà. Trên chuyến xe đêm tối, hai người già nương tựa vào nhau, cảm thấy lạc lõng hơn bao giờ hết, như những người xa lạ vừa bị bỏ rơi trên chính con đường trở về được gọi là nhà. Mỗi giọt nước mắt rơi xuống là một mảnh vỡ của niềm tin, của hy vọng vào con cái.”
“Chiếc xe khách dừng lại ở bến huyện. Ông Tâm và Bà Bích từ từ bước xuống, hành lý gọn gàng chỉ còn hai chiếc túi vải sờn cũ. Gió đồng buổi sớm mơn man trên da thịt, mang theo mùi bùn đất, mùi lúa non quen thuộc. Mùi hương của quê nhà.
Họ lặng lẽ đi bộ trên con đường làng rải sỏi. Mỗi bước chân như nặng thêm, không chỉ bởi quãng đường dài mà còn bởi gánh nặng trong lòng. Cảnh vật hai bên đường vẫn như xưa, nhưng trong mắt họ, mọi thứ đã khác.
Cuối con đường, qua rặng tre già, mái ngói đỏ tươi của ngôi nhà hiện ra. Ngôi nhà hai tầng bề thế, được ông bà chắt chiu cả đời mới xây được. Phía sau nhà là mảnh vườn rộng ba ngàn mét vuông, giờ này chắc đang xanh mướt màu rau, màu trái.
Họ đứng lại từ xa nhìn ngắm. Khung cảnh thân thương ấy lẽ ra phải mang lại sự bình yên, ấm áp. Nhưng không. Thay vào đó là một nỗi chua chát, đau đớn trào dâng. Đây là nơi họ đã đổ mồ hôi, nước mắt để vun đắp. Là nơi ghi dấu bao kỷ niệm buồn vui. Là tài sản lớn nhất, là tâm huyết cả đời.
Ông Tâm siết chặt tay Bà Bích. Bà khẽ nấc lên. Nước mắt đã khô cạn trên chuyến xe đêm qua, giờ lại trực trào.
“”Nhà của mình… vườn của mình…”” Bà Bích thều thào, giọng run run.
Đúng vậy, nhà của mình. Vườn của mình. Nhưng đã suýt chút nữa không còn là của mình nữa. Suýt chút nữa đã bị mang bán để con cái sống sung sướng trên thành phố. Nghĩ đến đó, nỗi chua chát càng đậm đặc. Cái nơi mà họ coi là máu thịt, là tổ ấm, thì trong mắt con trai và con dâu lại chỉ là một khối tài sản khổng lồ để quy đổi ra tiền mặt.
Ông Tâm nhìn khu vườn xanh mướt, thấy hình ảnh mình và bà còng lưng cuốc đất, trồng cây hiện lên rõ mồn một. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu hy vọng gửi gắm vào mảnh đất này. Giờ đây, niềm hy vọng ấy đã tan vỡ.
Họ vẫn đứng đó, im lặng, nhìn ngôi nhà. Ngôi nhà thân thương, nơi họ thuộc về, nhưng cũng là biểu tượng của sự phản bội, của lòng tham. Họ đã về đến nhà, nhưng lòng thì thấy lạc lõng hơn bao giờ hết. Cảm giác như những người xa lạ đang đứng trước một cảnh tượng đã quá quen thuộc, nhưng lại chẳng còn ý nghĩa gì ngoài sự ê chề.”
“Đêm đầu tiên trở về nhà, căn nhà hai tầng rộng rãi bỗng trở nên lạnh lẽo. Ông Tâm và Bà Bích nằm trên chiếc giường quen thuộc, nhưng mắt vẫn thao láo nhìn trần nhà. Giấc ngủ dường như đã bỏ quên họ.
Ông Tâm trở mình, tấm lưng đau mỏi. Ông nhớ lại giọng nói của Hưng, giọng nói kiên quyết đến tàn nhẫn khi nói về việc bán nhà, bán đất. “”Đất ở quê giờ giá trị lắm bố mẹ ạ! Bán đi có mười mấy tỷ, đủ cho bố mẹ dưỡng già sung sướng, con cũng có vốn làm ăn lớn trên này.”” Ông đã sững sờ trước sự tính toán lạnh lùng đó. Khối tài sản mười hai tỷ đồng, mười tỷ đất vườn và hai tỷ tiết kiệm, trong mắt con trai chỉ là những con số.
Bà Bích khẽ nấc bên cạnh. Ông biết bà cũng đang nghĩ. Nghĩ về những lời Thảo nói, những câu bóng gió chê bai cuộc sống ở quê, sự vất vả của tuổi già. Bà đã nghe tất cả, đã thấy ánh mắt thiếu kiên nhẫn, sự coi thường ẩn giấu dưới nụ cười xã giao.
“”Ông ơi…”” Bà Bích thều thào. “”Mình… mình vất vả cả đời…””
Ông Tâm nắm lấy tay bà. Bàn tay gầy guộc, chai sần vì bao năm lao động. “”Tôi biết, bà à.””
Họ không nói gì thêm, nhưng tâm trí cả hai đều cuộn xoáy. Tương lai? Liệu họ có thể sống bình yên ở đây sau tất cả những gì đã nghe? Liệu họ có còn tin tưởng con trai, con dâu được nữa không? Hai tỷ đồng tiết kiệm, mười tỷ đồng giá trị đất vườn – đó là sự đảm bảo tuổi già của họ, là tâm huyết cả đời. Nhưng giờ đây, những con số đó lại đi kèm với nỗi đau bị phản bội.
Ông Tâm nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh khuôn mặt của Hưng và Thảo khi họ nói về việc bán nhà. Cái cách họ coi đây chỉ là một “”tài sản””, không phải là “”tổ ấm””, không phải là “”quê hương””. Nỗi đau không phải vì họ muốn lấy tiền, mà là vì họ sẵn sàng tước đoạt đi cái gốc rễ cuối cùng của cha mẹ để phục vụ cho cuộc sống của mình. Cái cảm giác bị rũ bỏ, bị coi như gánh nặng, nó còn đau đớn hơn bất cứ thứ gì.
Bà Bích trở mình lần nữa. Bà đưa tay lên ngực, cảm giác như có một tảng đá đè nặng. Bà đã sinh ra Hưng, nuôi nấng Hưng khôn lớn, dành hết tình thương và kỳ vọng vào con. Giờ đây, trái tim bà tan nát. Bà không hiểu tại sao con mình lại có thể nghĩ đến chuyện đó, lại có thể đối xử với cha mẹ như vậy. Tiền bạc đã làm thay đổi con bà đến thế sao?
Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng côn trùng kêu ngoài vườn và tiếng thở dài nặng nhọc của hai ông bà. Họ nằm đó, trằn trọc, mang theo gánh nặng của sự thật phũ phàng. Những lời nói tàn nhẫn vang vọng trong đầu, phá tan mọi bình yên. Khối tài sản vật chất vẫn còn đó, nhưng giá trị tinh thần, niềm tin, tình yêu thương đã bị tổn thương nghiêm trọng. Những đêm không ngủ chỉ là sự khởi đầu cho chuỗi ngày sống chung với nỗi đau bị phản bội.”
“Căn phòng vẫn chìm trong im lặng ngột ngạt sau nhiều đêm thao thức. Ánh sáng ban mai yếu ớt len qua khe cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt hốc hác của hai ông bà. Ông Tâm trở mình, tiếng xương cốt kêu răng rắc. Ông nhìn sang người bạn đời nằm cạnh. Bà Bích cũng đã thức, đôi mắt sưng húp nhìn trần nhà trống không. Nỗi đau và sự phẫn nộ đã bào mòn sức lực tuổi già, nhưng cũng tôi luyện họ thành một khối kiên cường.
Ông Tâm ngồi bật dậy, dựa lưng vào thành giường. Giọng ông khàn đặc, nhưng rắn rỏi đến lạ. Ông nhìn thẳng vào mắt bà Bích.
“”Bà à.””
Bà Bích khẽ giật mình, quay sang nhìn ông.
“”Mình… mình nghĩ kỹ rồi.”” Giọng ông chậm rãi, nhấn từng chữ. “”Chúng ta không thể để mọi chuyện diễn ra theo ý chúng nó được.””
Bà Bích im lặng một lúc, như đang nuốt khan thứ gì đó nghẹn ứ trong cổ họng. Hình ảnh khuôn mặt Hưng, khuôn mặt Thảo với những lời nói tính toán lại hiện lên. Cái ý nghĩ họ sẽ bị đẩy ra khỏi chính ngôi nhà này, mảnh đất này khiến trái tim bà thắt lại. Nhưng rồi, ký ức về bao năm cực khổ dựng xây, về tình yêu thương vô điều kiện bà dành cho con, và sự phản bội tàn nhẫn bà vừa nếm trải đã nung nấu trong bà một ngọn lửa.
Ánh mắt bà Bích từ từ thay đổi. Vẻ yếu đuối, ủy mị thường thấy đã tan biến, nhường chỗ cho sự cương quyết, thậm chí là sắc lạnh. Bà gật đầu.
“”Phải đấy ông.”” Giọng bà cũng không còn run rẩy. “”Không thể được.””
Ông Tâm nhìn thấy tia lửa trong mắt bà, biết bà đã hiểu và đồng lòng. Ông gật đầu hài lòng, như tìm lại được đồng minh mạnh mẽ nhất.
“”Ngôi nhà này, mảnh vườn này là mồ hôi nước mắt của chúng ta.”” Ông nói, giọng đanh lại. “”Là nơi chúng ta sinh sống cả đời, là gốc rễ của chúng ta. Không ai có quyền tước đoạt nó khỏi tay chúng ta.””
Bà Bích siết chặt vạt áo. “”Chúng nó… chúng nó chỉ nghĩ đến tiền thôi ông ạ. Không còn nghĩ đến tình nghĩa gì nữa rồi.””
“”Đúng vậy.”” Ông Tâm thở hắt ra. “”Vậy thì chúng ta cũng không cần phải nhân nhượng.”” Ông dựa hẳn vào thành giường, suy nghĩ nhanh chóng chạy trong đầu. Ông biết cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng ông đã sẵn sàng. Ông không còn sợ hãi nữa. Nỗi đau đã biến thành sức mạnh.
“”Chúng ta sẽ làm gì đây ông?”” Bà Bích hỏi, ánh mắt chờ đợi.
Ông Tâm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng bắt đầu rọi sáng mảnh vườn xanh tươi. Một nụ cười nhạt, đầy ý chí nở trên môi ông.
“”Chúng ta sẽ bảo vệ những gì thuộc về mình.”” Ông nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng. “”Bằng mọi giá.”””
“Ông Tâm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng bắt đầu rọi sáng mảnh vườn xanh tươi. Một nụ cười nhạt, đầy ý chí nở trên môi ông.
“”Chúng ta sẽ bảo vệ những gì thuộc về mình.”” Ông nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng. “”Bằng mọi giá.””
Bà Bích gật đầu mạnh mẽ. Ánh mắt họ gặp nhau, hiểu rõ sự đồng lòng. Ông Tâm quay lại nhìn bà, khuôn mặt già nua hiện rõ sự đắn đo nhưng cũng nhanh chóng lướt qua, nhường chỗ cho sự quyết đoán.
“”Bà này,”” ông bắt đầu, giọng hạ thấp nhưng vẫn đầy sức nặng. “”Tôi nghĩ rồi. Nếu chúng ta cứ giữ mãi cái nhà, cái vườn này… Chúng nó sẽ không buông tha đâu.””
Bà Bích khẽ nhíu mày, suy nghĩ theo lời ông.
“”Chúng nó xem đây là mỏ vàng. Sẽ tìm mọi cách để đào bới, thậm chí là đá chúng ta ra ngoài để độc chiếm.”” Ông tiếp tục, lời nói như những viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. “”Mình không thể sống trong lo sợ và phiền nhiễu thế này mãi được.””
Bà Bích im lặng một lúc, nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu mồ hôi nước mắt gắn liền nơi đây. Ý nghĩ từ bỏ nó như một nhát dao cứa vào tim bà. Nhưng rồi, hình ảnh Hưng và Thảo, sự tính toán, sự lạnh lùng của chúng lại hiện lên, xua tan đi nỗi lưỡng lự.
“”Vậy… vậy ông muốn làm gì?”” Bà hỏi, giọng hơi run rẩy nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Ông Tâm nhìn thẳng vào mắt bà, chậm rãi nói từng chữ, dứt khoát.
“”Chúng ta… sẽ bán hết.””
Bà Bích mở to mắt ngạc nhiên, nhưng không phản đối. Bà biết, đó là một quyết định tàn nhẫn, cắt đứt mọi ràng buộc, mọi kỳ vọng, nhưng trong hoàn cảnh này, có lẽ là cách duy nhất.
“”Bán hết?”” Bà lặp lại, như muốn xác nhận.
“”Phải, bán ngôi nhà, mảnh vườn này,”” ông xác nhận. “”Giá trị nó không nhỏ. Khoảng 10 tỷ theo giá thị trường bây giờ. Cùng với số tiền tiết kiệm của chúng ta, khoảng 2 tỷ nữa…”” Ông dừng lại, nhìn bà. “”Chúng ta sẽ có tổng cộng khoảng 12 tỷ trong tay.””
Một con số khổng lồ mà có lẽ Hưng và Thảo chỉ dám mơ ước sau khi ông bà nhắm mắt xuôi tay.
“”Vậy rồi… chúng ta sẽ đi đâu?”” Bà Bích hỏi.
“”Chúng ta sẽ tìm một nơi khác, nhỏ hơn, đơn giản hơn để sống những ngày còn lại.”” Ông Tâm nói, giọng dịu xuống một chút, pha lẫn sự mệt mỏi. “”Có tiền trong tay, chúng ta có thể sống thoải mái, không phải phụ thuộc vào ai, không phải nhìn sắc mặt ai. Và quan trọng nhất,”” ông nhấn mạnh, ánh mắt lại lóe lên tia sắc lạnh. “”Số tiền đó, cái nhà, cái vườn này… sẽ không bao giờ đến tay chúng nó một cách dễ dàng như chúng nó nghĩ.””
Bà Bích nhìn ông. Bà biết quyết định này không hề dễ dàng với ông, cũng như với bà. Nó là sự cắt đứt với quá khứ, với những gì đã xây dựng. Nhưng nó cũng là con đường duy nhất để giành lại sự tự chủ, để không bị coi thường, bị lợi dụng. Nụ cười mỉm nở trên môi bà, lần này không còn là sự yếu đuối mà là sự đồng lòng và quyết tâm.
“”Được.”” Bà nói, giọng chắc nịch. “”Mình đồng ý với ông. Bán hết.””
Ông Tâm gật đầu. Gánh nặng như trút bớt. Họ đã cùng nhau đi đến một quyết định. Một quyết định táo bạo, nằm ngoài mọi suy tính của Hưng và Thảo. Họ sẽ bán đi tất cả, dùng số tiền đó cho bản thân, và để lại cho con một bài học cay đắng về sự tham lam và bất hiếu. Cuộc chiến giờ đây đã bước sang một chương mới, không còn là sự phòng thủ yếu ớt, mà là một đòn tấn công bất ngờ, giáng thẳng vào thứ mà Hưng và Thảo khao khát nhất: Tiền.
Ánh nắng mai đã rọi sáng khắp căn phòng. Hai ông bà già nua ngồi đó, dựa vào nhau, trong mắt chất chứa nỗi buồn của sự đoạn tuyệt nhưng cũng ánh lên tia lửa của sự trả thù.”
“Ông Tâm không chần chừ. Sáng hôm sau, khi ánh nắng rọi qua khung cửa, ông đã quyết định hành động. Ông tìm trong sổ danh bạ cũ, ngón tay run run dừng lại ở một cái tên. Ông cầm điện thoại bàn lên, nhấn số. Tiếng chuông reo dài.
Bên kia đầu dây là một giọng nói trầm ấm, mang hơi hướng của người làm việc với giấy tờ, luật lệ. “”Alo, tôi nghe đây.””
“”À, chào ông Hòa,”” ông Tâm nói, giọng hơi run nhưng đầy quyết tâm. “”Tâm đây.””
“”Ồ, ông Tâm! Lâu quá không gặp. Có chuyện gì mà ông gọi cho tôi thế?”” Giọng ông Hòa, người bạn cũ giờ làm luật sư, tỏ vẻ ngạc nhiên và vui vẻ.
“”Có chuyện cần ông giúp, gấp lắm,”” ông Tâm đáp. “”Chuyện nhà cửa, đất đai. Tôi muốn làm thủ tục cho thật chắc chắn.””
“”Thủ tục gì? Ông tính sang nhượng hay chia cho các cháu à?”” ông Hòa hỏi, giọng chuyển sang nghiêm túc hơn.
“”Không… không phải thế.”” Ông Tâm hít một hơi thật sâu. “”Tôi… tôi muốn bán hết.””
Một khoảng lặng kéo dài ở đầu dây bên kia. “”Bán hết? Cả cái nhà, cái vườn đấy hả? Mảnh đất rộng hàng nghìn mét vuông cơ mà.””
“”Phải. Cả nhà cả vườn. Tôi cần ông tư vấn về pháp lý, làm sao cho mọi việc… suôn sẻ và không có rắc rối gì về sau.”” Ông Tâm cố tình nhấn mạnh từ “”rắc rối””.
“”Được rồi. Ông qua văn phòng tôi đi. Nói chuyện cụ thể xem sao.”” ông Hòa không hỏi thêm, chỉ đồng ý ngay.
“”Cảm ơn ông nhiều lắm. Tôi đến ngay đây.”” Ông Tâm dập máy.
Bà Bích nhìn ông, ánh mắt lo lắng. “”Ông đi đâu thế?””
“”Đi gặp ông Hòa, luật sư,”” ông Tâm nói, đeo chiếc nón lá cũ. “”Để làm cái việc mình vừa nói đấy. Phải làm cho chắc chắn.””
Bà Bích gật đầu, không nói gì nữa, chỉ nhìn theo bóng ông khuất dần sau cánh cổng.
Tại văn phòng luật sư, mùi giấy tờ cũ và mực in thoang thoảng. Ông Tâm ngồi đối diện ông Hòa, tách trà nóng đặt giữa hai người.
“”Giờ ông kể rõ xem sao?”” ông Hòa nói, vẻ mặt chuyên nghiệp nhưng ánh mắt vẫn là sự quan tâm của người bạn cũ.
Ông Tâm bắt đầu câu chuyện, không đi vào chi tiết mâu thuẫn gia đình, chỉ nói về việc tuổi già sức yếu, muốn bán tài sản lớn để có tiền an dưỡng, sống những ngày cuối đời thoải mái. Ông cần biết làm thế nào để việc bán nhà đất diễn ra đúng luật và quan trọng là, số tiền thu được sẽ chỉ thuộc về hai ông bà, không để ai khác có thể dễ dàng tranh giành hay nhòm ngó trong tương lai.
Ông Hòa lắng nghe chăm chú. Với kinh nghiệm của mình, ông nhanh chóng hiểu ra vấn đề cốt lõi. “”Tức là, ông muốn bán tài sản, rồi giữ tiền cho riêng hai ông bà sử dụng, không để nó trở thành tài sản thừa kế dễ dàng cho con cháu, phòng ngừa rủi ro tranh chấp?””
Ông Tâm gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt kiên quyết. “”Đúng thế. Tôi muốn làm mọi thứ thật minh bạch, đúng luật, nhưng cũng thật chắc chắn. Không để sau này có kiện cáo, rắc rối gì hết.””
Ông Hòa suy nghĩ một lát. “”Việc bán tài sản đứng tên ông bà thì đơn giản. Chỉ cần làm hợp đồng mua bán, công chứng đầy đủ là xong. Vấn đề là tiền sau khi bán. Nếu ông bà giữ tiền mặt hoặc gửi vào tài khoản ngân hàng đứng tên ông bà, thì về mặt pháp lý, số tiền đó vẫn là tài sản hợp pháp của ông bà. Ông bà toàn quyền sử dụng khi còn sống.””
Ông Tâm nôn nóng chờ đợi. “”Còn chuyện ngăn ngừa?””
“”Khi ông bà còn sống, tài sản của ông bà hoàn toàn thuộc về ông bà. Con cái không có quyền đòi hỏi hay can thiệp. Luật pháp bảo vệ quyền này. Chừng nào ông bà còn minh mẫn, còn đứng tên tài sản hoặc tài khoản ngân hàng, không ai có thể đụng vào nếu không có sự đồng ý của ông bà.”” Ông Hòa giải thích rõ ràng. “”Cứ bán xong, tiền về tài khoản đứng tên ông bà. Ông bà có quyền sử dụng số tiền đó cho cuộc sống của mình. Mua sắm, du lịch, chi tiêu… tùy ý. Quan trọng là không nên để lộ ra số tiền cụ thể, và tuyệt đối không nên chuyển nhượng hay cho mượn bất cứ khoản nào cho con cháu một cách tùy tiện.””
“”Vậy là, cứ bán rồi cầm tiền, dùng tiền đó cho cuộc sống của mình. Đến khi nào… hết tiền thì thôi. Không cần làm gì phức tạp hơn để ngăn chặn tụi nhỏ thừa kế?”” Ông Tâm hỏi lại, giọng pha lẫn sự ngạc nhiên và nhẹ nhõm.
“”Về cơ bản là vậy,”” ông Hòa xác nhận. “”Quyền sử dụng tài sản khi còn sống là của ông bà. Cái khó là làm sao bán được giá tốt nhất và bảo quản tiền an toàn thôi. Về thủ tục bán nhà đất thì cứ theo quy trình bình thường. Hợp đồng công chứng, đăng bộ sang tên. Tôi có thể hỗ trợ ông về mặt pháp lý, kiểm tra giấy tờ, hoặc giới thiệu sàn giao dịch uy tín nếu ông cần.””
Ông Tâm thở phào nhẹ nhõm. Gánh nặng như trút bớt. “”Vậy là tôi hiểu rồi. Cứ làm đúng luật mà bán. Tiền về thì giữ chặt, chỉ dùng cho hai vợ chồng tôi. Cảm ơn ông nhiều lắm, ông Hòa.””
“”Không có gì, ông bạn. Có gì cần cứ gọi cho tôi.””
Ông Tâm đứng dậy, bắt tay ông Hòa. Bước ra khỏi văn phòng luật sư, ánh nắng chiều đã ngả vàng. Ông cảm thấy con đường phía trước đã rõ ràng hơn, được bảo vệ bởi pháp luật. Quyết định đã đưa ra, kế hoạch đã có, giờ là lúc thực hiện.”
“Ông Tâm bước vào nhà, khuôn mặt bớt căng thẳng hơn lúc đi. Bà Bích vẫn ngồi ở thềm, lo lắng dõi theo.
“”Thế nào ông?”” bà hỏi ngay khi ông vừa đặt nón xuống.
“”Được rồi bà ạ,”” ông Tâm đáp, giọng kiên quyết. “”Ông Hòa bảo cứ làm đúng luật mà bán. Tiền về thì là của mình, mình dùng cho mình. Không ai can thiệp được.””
Bà Bích gật đầu, lòng nhẹ nhõm đôi chút nhưng ánh mắt vẫn còn vương sự bất an. “”Thế mình làm thật à?””
“”Làm chứ sao không?”” Ông Tâm đi vào nhà, ngồi xuống ghế. “”Phải làm nhanh gọn. Tôi tính, mai tôi bắt đầu thu xếp giấy tờ. Rồi tìm người môi giới. Ông Hòa có nói sẽ giới thiệu người tin cậy.””
Họ im lặng một lát, chỉ có tiếng gió xào xạc ngoài vườn. Quyết định lớn đã được đưa ra, giờ là lúc thực hiện.
Sáng hôm sau, trong khi Bà Bích ra vườn tưới rau, Ông Tâm lặng lẽ vào buồng ngủ, nơi cất giữ những giấy tờ quan trọng. Ông lục tìm trong chiếc rương gỗ cũ, lôi ra tập hồ sơ bọc trong lớp ni lông đã ngả màu. Đó là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, giấy phép xây dựng căn nhà hai tầng này. Ông lật giở từng trang, bàn tay nhăn nheo miết nhẹ lên lớp giấy cũ. Những giấy tờ này đại diện cho mồ hôi, nước mắt, và cả cuộc đời của hai ông bà. Giờ đây, chúng sắp được chuyển giao cho người khác.
Ông Tâm lấy điện thoại bàn, nhấn một dãy số khác. Đây là số của ông Trọng, một người chuyên làm nhà đất trong vùng mà ông Hòa đã gợi ý.
“”Alo, chào ông Trọng. Tôi là Tâm, bạn ông Hòa đây.””
“”À, chào ông Tâm. Ông Hòa có nói chuyện với tôi rồi. Ông cần tôi hỗ trợ việc gì nhỉ?”” Giọng ông Trọng rành rọt, chuyên nghiệp.
“”Tôi muốn nhờ ông xem giúp mảnh đất nhà tôi,”” ông Tâm nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “”Tôi… tôi muốn bán.””
“”Bán cả nhà cả vườn luôn ạ?”” ông Trọng hơi ngạc nhiên. “”Mảnh nhà ông rộng rãi, đẹp thế mà bán đi thì tiếc quá.””
“”Cũng già rồi, không trông nom xuể nữa,”” ông Tâm nói khéo. “”Ông qua xem giúp tôi được không? Tôi muốn làm thủ tục nhanh gọn, kín đáo một chút.””
“”Được thôi ông. Chiều nay tôi ghé qua nhà ông nhé?””
“”Được, cảm ơn ông nhiều.””
Ông Tâm cúp máy. Giấy tờ nhà đất vẫn nằm trên bàn. Ông nhìn chúng thật lâu, rồi cẩn thận xếp lại, cất vào vị trí cũ. Những bước đi đầu tiên đã được tiến hành, âm thầm nhưng đầy quyết tâm. Cuộc sống của hai ông bà sắp bước sang một trang mới, không có tiếng cười nói ồn ào của con cháu, chỉ có sự yên bình có được từ khoản tài sản mà họ đã tích cóp cả đời. Và một kế hoạch khác, ẩn sâu bên trong quyết định bán nhà, đang dần được định hình.”
“Ông Tâm cất lại giấy tờ, lòng hơi chùng xuống. Ông đã bắt đầu bước đi đầu tiên. Chỉ vài giờ sau, tin tức về việc “”ông bà Tâm tính bán nhà, bán vườn”” bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Bà Tư hàng xóm đang tưới mấy luống rau cạnh hàng rào nhà ông Tâm, bất ngờ thấy ông Trọng, người chuyên “”chạy”” đất đai trong vùng, dắt xe ra từ cổng nhà ông Tâm. Bà Tư ngạc nhiên, vội vàng chạy sang nhà bà Năm đầu ngõ.
“”Bà Năm ơi! Bà Năm!”” Bà Tư gọi vọng.
Bà Năm đang ngồi nhặt rau muống, ngẩng lên. “”Gì mà rối rít thế bà Tư?””
“”Này này, có chuyện lạ lắm!”” Bà Tư hạ giọng thì thầm, dù chẳng có ai ở gần. “”Tôi vừa thấy ông Trọng ‘cò đất’ nhà mình ấy, dắt xe ra từ nhà ông bà Tâm kìa!””
Bà Năm trợn tròn mắt. “”Ông Trọng á? Sao lại ở nhà ông bà Tâm?””
“”Thì tôi cũng lạ! Ông Tâm có bao giờ giao du với mấy người làm ăn này đâu? Tôi linh cảm có chuyện gì rồi!”” Bà Tư nháy mắt.
“”Không lẽ… không lẽ ông bà ấy tính bán nhà thật?”” Bà Năm buông mớ rau. “”Cái nhà to đùng, mảnh vườn rộng 3 sào, tiền tỷ đấy chứ ít ỏi gì!””
“”Chứ còn gì nữa! Chắc chắn là bán rồi!”” Bà Tư khẳng định chắc nịch, dù chỉ vừa thấy ông Trọng ra vào. “”Ôi giời ơi, làm gì thì làm chứ bán cái nhà thờ tổ, mảnh đất ông bà để lại thì làm sao được? Con Hưng, con Thảo nó biết thì làm sao?””
“”Đúng rồi, thằng Hưng con ông bà ấy có mỗi một mụn, làm ở thành phố cả chục năm rồi còn gì. Bán đi rồi ở đâu, thờ cúng ai?”” Bà Năm thêm dầu vào lửa. “”Chuyện này lớn đấy! Để tôi đi kể cho bà Sáu nghe đã.””
Như một đám cháy được châm ngòi, tin đồn về “”phi vụ bán đất tiền tỷ”” của ông bà Tâm lan đi khắp làng chỉ trong một buổi chiều. Từ đầu ngõ đến cuối xóm, người ta tụ tập thành từng nhóm nhỏ, xì xào bàn tán. Có người tặc lưỡi tiếc cho mảnh đất đẹp, có người lại đoán già đoán non về lý do bán nhà. Người thì bảo chắc ông bà cần tiền chữa bệnh, người khác lại phán đoán là bán đi để lên thành phố ở với con cháu. Nhưng phần lớn đều xôn xao, tò mò và có chút hóng hớt về số tiền khổng lồ.
“”Nghe nói bán được mười mấy tỷ đấy!””
“”Ôi giời ơi, giàu thế!””
“”Thế mà cứ sống đơn giản như không có gì.””
“”Không biết có chia cho thằng Hưng đồng nào không nhỉ?””
“”Hay là để dành hết dưỡng già?””
Ông Tâm và Bà Bích, ngồi trong căn nhà thân quen, vẫn chưa hay biết rằng quyết định “”kín đáo”” của mình đã trở thành chủ đề bàn tán nóng hổi nhất trong làng. Họ vẫn nghĩ mọi chuyện đang tiến triển theo kế hoạch, âm thầm và lặng lẽ. Nhưng ở quê này, không có bí mật nào có thể giữ được lâu dưới ánh mắt soi mói của hàng xóm láng giềng. Làn sóng dư luận đã bắt đầu nổi lên, chỉ chờ đến lúc tràn vào căn nhà hai tầng đang yên bình.”
“Làn sóng dư luận đã bắt đầu nổi lên, chỉ chờ đến lúc tràn vào căn nhà hai tầng đang yên bình. Và rồi, chỉ vài giờ sau khi tin đồn bùng phát ở quê, nó đã vượt qua ranh giới địa lý, theo những sợi cáp viễn thông, tìm đường đến căn hộ chật hẹp của Hưng và Thảo tại thành phố.
Buổi tối hôm đó, Hưng và Thảo vừa xong bữa cơm đạm bạc, đang ngồi dựa vào chiếc sofa cũ trong phòng khách kiêm đủ thứ. Hưng đang xem tin tức trên điện thoại, còn Thảo đang lướt mạng xã hội. Ánh đèn vàng vọt từ bóng đèn tuýp khiến căn phòng càng thêm vẻ tù túng. Hơn mười năm bám trụ thành phố, đây là tất cả những gì họ có.
Điện thoại của Thảo chợt reo lên. Một số máy lạ có mã vùng quê. Thảo hơi ngần ngừ, rồi nhấn nút trả lời.
“”Alo?”” Giọng Thảo hơi dè dặt.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói nhanh nhảu, pha chút tò mò và hóng hớt.
“”Alo, có phải số con Thảo vợ thằng Hưng đây không?””
“”Dạ, đúng rồi ạ. Cháu xin lỗi, bác/cô là ai vậy ạ?”” Thảo cố lục lọi trí nhớ xem giọng này quen không.
“”À, cô là cô Sáu đây mà. Cô ở đầu ngõ nhà ông bà Tâm ấy. Hôm qua cô có gặp mẹ cháu ở chợ.”” Người phụ nữ giới thiệu, giọng có vẻ thân mật, dù thực ra không quá thân quen.
“”Dạ, cháu chào cô Sáu ạ. Cô có khỏe không ạ?”” Thảo đáp lễ một cách máy móc. Hưng ngẩng đầu lên nhìn vợ, ra hiệu hỏi có chuyện gì.
“”Cô khỏe. Mà này, cô gọi cho các con có chuyện này quan trọng lắm, nghe xong đừng giật mình đấy nhá.”” Giọng cô Sáu đột nhiên hạ thấp, y như cách bà Tư đã thì thầm với bà Năm lúc chiều. “”Chuyện của ông bà Tâm nhà mình đấy.””
Thảo chợt thấy một dự cảm không lành dâng lên. Hưng đứng dậy, đi đến ngồi cạnh Thảo, lắng nghe.
“”Dạ, bố mẹ cháu ạ? Có chuyện gì thế ạ?”” Thảo hỏi, giọng đã bắt đầu hơi run.
“”Thì… thì cái tin ông bà Tâm tính bán nhà, bán vườn ấy mà!”” Cô Sáu buột miệng, không giấu nổi vẻ sửng sốt và phấn khích của người đưa tin.
Sự im lặng đột ngột bao trùm căn phòng nhỏ. Thời gian như ngừng lại. Bán nhà? Bán vườn? Cái nhà thờ tổ? Mảnh đất gắn bó bao đời?
Hưng và Thảo nhìn nhau, mắt mở to. Họ không tin vào tai mình. Chắc chắn là nghe nhầm.
“”Cô ơi, cô nói cái gì cơ ạ? Bán… bán nhà nào ạ?”” Thảo lắp bắp, giọng lạc đi.
“”Thì nhà ông bà Tâm đấy chứ nhà nào nữa con! Cái nhà hai tầng to đùng với mảnh vườn ba sào ấy! Cả làng người ta đồn ầm lên từ chiều giờ rồi. Người ta bảo thấy ông Trọng ‘cò đất’ nhà mình vào nhà ông bà rồi ra. Chắc chắn là bán thật rồi! Nghe đâu bán được mười mấy tỷ đấy!”” Cô Sáu kể một tràng, thêm thắt đủ mọi chi tiết cô nghe ngóng được từ những cuộc bàn tán quanh làng.
“”Không… không thể nào…”” Hưng lên tiếng, giọng khô khốc. Anh giật lấy điện thoại từ tay Thảo, bật loa ngoài. “”Cô ơi, bố mẹ cháu… bố mẹ cháu làm sao lại làm chuyện đó được ạ? Bán nhà, bán đất tổ tiên đi thì sao được ạ?””
“”Thì đấy! Cô cũng thấy lạ lắm! Ai đời lại bán đi cơ chứ! Nhưng cả làng người ta thấy ông Trọng vào nhà, rồi tin đồn tiền tỷ lan ra, thì còn gì nghi ngờ nữa! Các con xem thế nào, gọi điện về hỏi ông bà ngay đi chứ!”” Cô Sáu giục. Giọng bà vẫn còn nguyên vẻ sửng sốt, nhưng ẩn chứa sự thúc giục rõ ràng.
Cuộc điện thoại kết thúc. Hưng và Thảo ngồi phịch xuống ghế sofa. Đầu óc họ quay cuồng. Bán nhà? Mười mấy tỷ? Bố mẹ họ, những người luôn sống giản dị, khắc khổ ở quê, lại đột ngột bán đi tài sản lớn nhất?
“”Anh… anh không tin đâu,”” Thảo run rẩy nói. “”Bố mẹ không bao giờ làm thế. Chắc chắn là tin đồn nhảm.””
Hưng nắm chặt điện thoại, đốt ngón tay trắng bệch. Mười mấy tỷ. Cái con số đó cứ lởn vởn trong đầu anh. Nếu là thật… Nếu bố mẹ bán thật… Tiền đó đi đâu? Họ sẽ làm gì? Lên đây ở với anh chị? Anh nhìn quanh căn hộ nhỏ bé, chật chội của mình. Làm sao có thể chứa thêm hai người già quen sống ở không gian rộng rãi ở quê?
“”Anh cũng không tin,”” Hưng lặp lại, giọng cố tỏ ra kiên định, nhưng trán anh đã lấm tấm mồ hôi. “”Chắc chắn là tin đồn vô căn cứ. Mai anh sẽ gọi điện về hỏi thẳng bố mẹ.””
Nhưng trong sâu thẳm trái tim, cả Hưng và Thảo đều cảm thấy một cơn sóng thần bất an đang dâng lên. Tin đồn này quá chi tiết, quá đột ngột và quá khó tin đến mức… họ bắt đầu sợ rằng nó lại là sự thật. Cái tin tức đó như một quả bom vừa được ném xuống, khiến cuộc sống của hai vợ chồng ở thành phố đột nhiên trở nên bấp bênh và đầy những dấu hỏi lớn.”
“Hưng nhìn chằm chằm vào điện thoại như thể nó vừa phun ra lửa. Thảo vẫn còn ngồi nguyên vị trí, đôi mắt mở to vô hồn. Sự im lặng kéo dài, chỉ còn nghe tiếng điều hòa cũ kêu è è.
“”Anh… gọi về hỏi đi,”” Thảo nói khẽ, giọng lí nhí.
Hưng nuốt khan. Bàn tay anh siết chặt điện thoại. Hơn mười năm nay, anh luôn nghĩ về một ngày nào đó, khi bố mẹ già đi, anh sẽ thừa hưởng cái nhà, cái vườn ba sào đó. Cái tài sản trị giá mười mấy tỷ, cộng thêm khoản tiền tiết kiệm của ông bà. Anh và Thảo đã bao lần vẽ ra viễn cảnh sẽ dùng số tiền đó để mua một căn nhà rộng rãi hơn ở thành phố, hoặc đầu tư làm ăn, thoát khỏi cảnh sống chật vật này. Kế hoạch đó đã nằm sẵn trong đầu họ, như một tương lai hiển nhiên.
Giờ đây, cái tin đồn kia như một nhát dao đâm thẳng vào kế hoạch ấy.
Hưng tìm số của bố, ngón tay hơi run khi nhấn gọi. Tiếng chuông kéo dài như vô tận. Cuối cùng, giọng Ông Tâm hơi ngái ngủ vang lên.
“”Alo? Ai đấy?””
“”Bố à, con Hưng đây bố,”” Hưng cố giữ giọng bình tĩnh. Thảo nghiêng người sát lại, nín thở lắng nghe.
“”À, thằng Hưng đấy à. Sao giờ này con còn gọi? Có chuyện gì à?”” Giọng Ông Tâm hiền từ như mọi khi.
“”Dạ, con… con nghe tin ở quê có chuyện…”” Hưng ấp úng, không biết mở lời thế nào. Anh liếc nhìn Thảo, nhận được ánh mắt thúc giục. “”Nghe bảo bố mẹ… bố mẹ tính bán nhà, bán đất có phải không ạ?””
Đầu dây bên kia im lặng đột ngột. Một khoảnh khắc, rồi hai khoảnh khắc trôi qua. Hưng cảm giác như tim mình ngừng đập.
Rồi giọng Ông Tâm vang lên, chậm rãi, khác hẳn sự vội vã của cô Sáu lúc nãy.
“”À… ừ. Đúng rồi con.””
Một câu trả lời ngắn gọn, bình thản, nhưng sức nặng của nó như một tảng đá đè lên ngực Hưng và Thảo.
“”Bố… bố nói gì ạ? Đúng là bố mẹ bán thật ạ?”” Hưng lắp bắp, không tin vào tai mình. Thảo bật dậy khỏi ghế, gương mặt tái mét.
“”Ừ. Bố mẹ bàn bạc rồi. Đất đai để đấy cũng phí, nhà cửa rộng quá hai ông bà ở không xuể. Bán đi lấy tiền dưỡng già,”” Ông Tâm giải thích, giọng vẫn điềm đạm.
“”Nhưng… nhưng tại sao ạ? Bố mẹ không nói với con tiếng nào cả!”” Hưng bật thốt, sự bình tĩnh biến mất, thay vào đó là sự choáng váng và cả một chút oán trách. “”Đó là nhà thờ tổ, là đất của ông cha để lại mà bố!””
“”Biết rồi. Nhưng thời buổi bây giờ khác rồi con. Ông bà cần tiền để lo cho tuổi già, lỡ đau ốm bệnh tật còn có đồng ra đồng vào,”” Ông Tâm nói. Có vẻ ông không nhận ra cơn bão cảm xúc đang diễn ra ở đầu dây bên kia.
“”Tiền… tiền để dưỡng già? Bố mẹ có mấy tỷ tiền tiết kiệm cơ mà!”” Hưng gằn giọng. Anh nhớ rõ khoản tiền tiết kiệm bố mẹ thường nhắc đến.
“”À, đấy là khoản riêng. Còn bán đất này đi thì được nhiều hơn. Vừa đủ cho hai ông bà an dưỡng tuổi già thoải mái, không phải phiền hà đến con cái,”” Ông Tâm nói. Ông nhắc đến “”không phiền hà đến con cái”” một cách rất tự nhiên, nhưng nó lại như một lời châm chọc đối với Hưng và Thảo lúc này.
Hơn mười tỷ… cộng với hai tỷ tiết kiệm… Mười hai tỷ. Con số khổng lồ đó sẽ hoàn toàn nằm ngoài tầm tay họ.
“”Vậy… vậy bố mẹ bán cho ai? Bán được bao nhiêu tiền?”” Thảo không kìm được, chen vào hỏi. Giọng cô run lên vì sự hoảng loạn.
“”À, bán cho người ta ở tỉnh khác về làm dự án. Giá thì cũng được. Khá đủ cho ông bà chi tiêu rồi,”” Ông Tâm trả lời mơ hồ. Ông không nói thẳng con số, nhưng qua giọng điệu, Hưng và Thảo hiểu rằng tin đồn mười mấy tỷ là có cơ sở.
“”Đủ chi tiêu? Vậy còn chúng con thì sao?”” Hưng hỏi, giọng chứa đầy sự thất vọng và tức giận. “”Bố mẹ bán hết như thế thì sau này chúng con về đâu? Rồi mười mấy tỷ đấy, bố mẹ tính làm gì với số tiền lớn như thế?””
Giọng Ông Tâm trầm xuống. “”Tiền đó là của ông bà. Ông bà tính toán cả rồi. Các con cứ lo cho cuộc sống của mình đi.””
Câu nói cuối cùng như đóng sầm cánh cửa hy vọng của Hưng và Thảo. Tiền đó là của ông bà. Các con cứ lo cho cuộc sống của mình đi. Họ hiểu ra. Bố mẹ không có ý định chia chác, không có ý định dùng số tiền đó để giúp đỡ vợ chồng anh ở thành phố. Kế hoạch êm đẹp về một tương lai giàu có nhờ thừa kế sụp đổ hoàn toàn.
Hưng cúp máy. Anh không thể nói thêm được lời nào nữa. Anh nhìn Thảo. Gương mặt cô trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe. Sự sốc ban đầu nhanh chóng chuyển thành nỗi tức giận trào dâng và sự hoảng loạn cực độ.
“”Sao lại thế được? Sao bố mẹ lại làm thế được chứ?”” Thảo gào lên, nước mắt chảy dài. Cô đấm thùm thụp vào thành ghế sofa. “”Mười mấy tỷ! Họ bán hết rồi! Họ không cho mình đồng nào!””
Hưng đứng bất động, cảm giác như bị lừa dối một cách trắng trợn. Hơn mười năm anh sống xa nhà, bươn chải ở thành phố, trong lòng luôn tin rằng cái gốc gác ở quê, cái tài sản lớn đó sẽ là điểm tựa cuối cùng cho anh. Anh đã xem nó như một phần chắc chắn của tương lai mình. Giờ đây, nó bỗng chốc tan thành mây khói.
“”Anh… anh không thể tin được,”” Hưng lẩm bẩm. “”Bố mẹ… bố mẹ lại làm chuyện này sau lưng mình? Bán đi tài sản lớn nhất mà không nói với con cái một tiếng?””
Sự tức giận cuộn trào trong lòng Hưng. Nó không chỉ là tức giận vì mất đi khoản tiền khổng lồ, mà còn là cảm giác bị phản bội, bị gạt ra ngoài. Anh là con trai duy nhất! Anh là người sẽ thờ cúng tổ tiên! Sao bố mẹ lại có thể tước bỏ đi cái quyền lợi hiển nhiên của anh một cách tàn nhẫn như thế?
Thảo ôm mặt khóc nức nở. Tất cả những hy vọng, những kế hoạch thoát nghèo, những giấc mơ về một cuộc sống sung túc hơn ở thành phố đều tan biến. Căn hộ chật chội này bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Họ đã trắng tay. Không, tệ hơn trắng tay. Họ mất đi cả cái tương lai mà họ cứ ngỡ đã nắm chắc trong tay.
“”Giờ sao hả anh? Giờ làm sao đây?”” Thảo ngẩng lên nhìn Hưng, ánh mắt đầy tuyệt vọng và hoảng loạn. “”Tiền đâu? Kế hoạch đâu hết rồi? Bố mẹ bán hết rồi!””
Hưng nhắm mắt lại, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Anh không thể chấp nhận chuyện này. Tuyệt đối không thể chấp nhận. Cái tài sản đó phải là của anh! Phải thuộc về anh!
Một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng Hưng, kèm theo đó là sự hoảng loạn về tương lai vô định. Anh nhìn Thảo, gương mặt cô vợ cũng tràn ngập sự tức tối và sợ hãi. Cả hai cùng chìm trong cơn bão cảm xúc tiêu cực. Kế hoạch chiếm đoạt tài sản của họ đã sụp đổ, nhưng một kế hoạch mới, dữ dội hơn, có lẽ sắp sửa hình thành từ đống đổ nát này. Họ sẽ không ngồi yên nhìn mười mấy tỷ đồng tuột khỏi tay mình dễ dàng như vậy.”
“Hưng nghiến răng, ngón tay run run tìm lại số của bố trong danh bạ. Thảo ngồi bên cạnh, nắm chặt tay, đôi mắt long sòng sọc. Sự tức giận đã nuốt chửng sự hoảng loạn ban đầu. Anh hít một hơi sâu, nhấn gọi.
Tiếng chuông vang lên lần nữa. Lần này, nó như tiếng trống trận trong lòng Hưng. Ông Tâm bắt máy.
“”Alo? Hưng đấy à? Sao lại gọi lại?”” Giọng Ông Tâm vẫn bình thản, khiến Hưng càng thêm điên tiết.
“”Bố! Bố giải thích cho con ngay!”” Hưng gằn giọng, không giữ nổi bình tĩnh. Anh đứng phắt dậy, đi đi lại lại trong căn hộ chật chội. “”Sao bố mẹ lại làm cái chuyện tày đình đấy? Bán nhà, bán đất là sao? Mười mấy tỷ bạc chứ ít đâu! Sao bố mẹ dám bán mà không nói với con một tiếng nào hết vậy?””
Đầu dây bên kia im lặng. Hưng biết cả bố và mẹ đang nghe. Bà Bích chắc hẳn đang ngồi cạnh Ông Tâm.
“”Đây không phải là chuyện nhỏ! Đây là nhà thờ tổ! Là đất đai của ông cha để lại! Là cái mà đáng lẽ… đáng lẽ phải là của con chứ!”” Hưng hét lên, giọng lạc đi vì uất ức. Anh vung tay trong không khí, như thể đang vẫy vùng trong sự bất lực. “”Bố mẹ bán đi, rồi sau này con cái về đâu? Mười mấy tỷ đấy bố mẹ tính làm gì?””
Im lặng. Chỉ có tiếng Ông Tâm hít thở nhè nhẹ.
“”Bố mẹ không nghĩ cho con à? Hơn mười năm nay con bươn chải trên này vất vả thế nào bố mẹ có biết không? Con với Thảo làm lụng đầu tắt mặt tối, chắt bóp từng đồng, chỉ mong có ngày… có ngày dựa vào chút tài sản ở quê để mua cái nhà tử tế trên này, để cuộc sống đỡ khổ. Cái nhà, cái vườn đó là hy vọng của con mà!”” Hưng nói, giọng đầy sự oán trách và tủi thân. Anh cảm thấy như mình đã bị cướp trắng trợn. “”Tại sao bố mẹ lại làm thế? Tại sao lại tước đi cái của đáng lẽ là của con?””
Thảo nhìn Hưng với ánh mắt vừa giận dữ vừa sợ hãi, gật đầu lia lịa đồng tình.
Hưng dừng lại một chút, chờ đợi một lời giải thích, một sự hối hận từ bố mẹ. Nhưng chỉ có sự im lặng đến đáng sợ.
“”Bố mẹ nghe con nói không đấy?”” Hưng hỏi lại, giọng bỗng trở nên thách thức. “”Hay bố mẹ làm sai nên không dám nói?””
Không có lời đáp. Sự im lặng đó như một bức tường vững chắc, khiến Hưng cảm thấy mình đang đấm vào không khí.
“”Con nói cho bố mẹ biết,”” Hưng hạ giọng, nhưng sự đe dọa lại càng rõ. “”Cái số tiền đấy, bố mẹ đừng hòng dùng một mình! Đấy là tiền bán đi tài sản của tổ tông, của cả dòng họ! Đáng lẽ phải để lại cho con cháu chứ không phải bố mẹ muốn làm gì thì làm!””
Anh siết chặt điện thoại. Cơn giận dữ và cảm giác bị phản bội khiến lý trí của anh gần như tan biến. “”Con cần bố mẹ giải thích rõ ràng! Ai mua? Bán bao nhiêu tiền? Và số tiền đó, bố mẹ tính thế nào? Không thể bố mẹ ôm hết được!””
Đầu dây bên kia vẫn chỉ có tiếng Ông Tâm thở đều đều. Bà Bích không nói một lời nào. Họ chỉ đơn thuần là đang lắng nghe, trong sự im lặng đáng sợ. Sự im lặng đó như một lời từ chối trả lời, một sự thách thức ngầm khiến Hưng càng thêm điên tiết. Anh cảm thấy mình đang nói chuyện với bức tường.
Hưng nhìn Thảo, ánh mắt hai người chạm nhau, cùng chung một sự bất lực và tức tối. Mười mấy tỷ, cái mà họ luôn coi là của mình, giờ như đang trôi đi mãi mãi. Và bố mẹ anh, những người mà anh luôn tin tưởng, lại là người trực tiếp đẩy họ vào cảnh khốn cùng này.
“”Được rồi,”” Hưng nói, giọng lạnh lùng. “”Bố mẹ không nói đúng không? Bố mẹ không giải thích đúng không? Tùy bố mẹ! Nhưng con sẽ không để yên đâu! Cái của đáng lẽ là của con, con sẽ đòi lại bằng được!””
Anh cúp máy.”
“Rồi đột ngột, sự im lặng bị phá vỡ. Giọng Ông Tâm vang lên, vẫn bình thản đến kinh ngạc, nhưng lần này có một sự kiên quyết lạnh lẽo.
“”Chúng tôi nghe rồi,”” Ông Tâm nói. “”Về số tiền mười mấy tỷ đó… chúng tôi dùng vào việc có ý nghĩa hơn.””
Hưng đứng sững lại. Tim anh đập thình thịch. Thảo ngồi bên cạnh cũng nín thở.
Ông Tâm tiếp lời, giọng như đóng băng: “”Không phải để phụng dưỡng những đứa con bất hiếu.””
Một tiếng “”Tút… tút… tút…”” khô khốc vang lên.
Hưng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã ngắt kết nối. Anh như hóa đá. Từng lời nói của bố anh, đặc biệt là câu “”đứa con bất hiếu””, như những nhát dao đâm thẳng vào lòng tự tôn và sự tham lam của anh. Thảo ngồi bên cạnh cũng tái mét mặt mày. Câu nói đó không chỉ là lời từ chối, nó là một lời phán xét cay nghiệt, đập tan mọi lý lẽ đòi hỏi của họ. Căn phòng chợt trở nên chật chội và ngột ngạt hơn bao giờ hết. Sự bẽ bàng và nhục nhã bao trùm lấy hai vợ chồng trẻ. Kế hoạch dựa vào tài sản thừa kế để đổi đời của họ đã sụp đổ hoàn toàn, bị chính bố mẹ Hưng dập tắt một cách không thương tiếc.”
“Hưng vẫn đứng sững, điện thoại buông thõng bên người. Câu nói cuối cùng của Ông Tâm vẫn văng vẳng trong tai anh, rạch vào lòng như lưỡi dao sắc. Thảo ngồi đó, khuôn mặt trắng bệch, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không. Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn hộ ở thành phố, ngột ngạt và đầy cay đắng.
“”Anh… anh nghe thấy không?”” Thảo lắp bắp, giọng run run. “”Bố… bố vừa nói gì vậy?””
Hưng không trả lời ngay. Anh cảm thấy như có thứ gì đó vỡ vụn bên trong. Không phải chỉ là kế hoạch kiếm tiền bị đổ bể, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn. Sự khinh bỉ, thất vọng tột cùng trong giọng nói của bố anh.
“”Ông ấy… ông ấy nói chúng ta bất hiếu,”” Hưng thì thầm, giọng khàn đặc. Anh ngẩng đầu lên nhìn Thảo, đôi mắt đầy vẻ hoang mang và giận dữ. “”Ông ấy dám nói vậy sao? Sau tất cả những gì chúng ta đã làm? Hơn mười năm lăn lộn ở đây, vì ai?””
“”Nhưng… nhưng số tiền đó…”” Thảo vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi ám ảnh về con số mười mấy tỷ.
“”Tiền bạc không quan trọng nữa,”” Hưng đột ngột quát lên, sự bẽ bàng biến thành tức tối. Anh biết mình nói dối, tiền bạc vẫn là thứ quan trọng nhất với anh lúc này, nhưng lời buộc tội “”bất hiếu”” của bố anh còn đau hơn cả việc mất đi số tiền đó. Ít nhất là ngay lúc này. “”Ông ấy cắt đứt rồi. Cắt đứt thật rồi!””
Hai vợ chồng ngồi lặng đi một lúc lâu, cảm giác mất mát và hối hận bắt đầu len lỏi. Hưng nghĩ về ngôi nhà ở quê, về mảnh vườn 3000m2 mà anh luôn coi là mỏ vàng, về số tiền tiết kiệm 2 tỷ của bố mẹ mà anh nghĩ mình đương nhiên được hưởng. Tất cả đã tan thành mây khói. Không chỉ vậy, anh còn cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo nơi lẽ ra là tình thân.
Vài ngày sau, sự tuyệt vọng biến thành một khao khát níu kéo mong manh. Hưng thử gọi lại cho Ông Tâm. Điện thoại đổ chuông rất lâu, rồi tự động ngắt. Anh gọi thêm vài lần nữa. Vẫn vậy. Anh nhắn tin, giọng cầu khẩn, giải thích, nhưng không nhận được hồi âm nào.
Thảo lo lắng. Cô cầm điện thoại lên, tìm số của Bà Bích. Đầu dây bên kia nhấc máy sau vài hồi chuông.
“”Alo… Mẹ ơi?”” Thảo e dè gọi.
Đầu dây bên kia chỉ có tiếng thở dài lạnh lẽo, dài đến vô tận. Rồi một giọng nói trầm đục vang lên, không phải Bà Bích.
“”Alo? Ai đó?”” Giọng Ông Tâm, vẫn bình thản nhưng xa cách lạ lùng.
“”Dạ… là con, Thảo ạ. Bố… bố khỏe không ạ? Mẹ có đó không ạ?”” Thảo vội vàng nói.
Lại một tiếng thở dài. Lần này là của Ông Tâm.
“”Chúng tôi vẫn khỏe,”” Ông Tâm đáp cụt lủn.
“”Dạ… Bố ơi, con… con xin lỗi bố mẹ về hôm trước ạ. Con… con chỉ lỡ lời thôi ạ. Bố mẹ đừng giận chúng con mà…”” Thảo cố gắng tìm lời.
“”Không có gì phải xin lỗi,”” Ông Tâm ngắt lời, giọng không một chút ấm áp. “”Chuyện hôm trước đã rõ rồi. Các con đã chọn con đường của mình. Chúng tôi cũng vậy.””
“”Nhưng bố ơi… chúng con là con của bố mẹ mà…”” Thảo nức nở.
“”Con cái bất hiếu thì không còn là con cái nữa,”” Ông Tâm nói, giọng nói sắt đá, không chút lay chuyển. Câu nói giống hệt như lần trước, nhưng lần này, nó như đóng lại mọi cánh cửa.
Trước khi Thảo kịp nói thêm lời nào, tiếng “”Tút… tút… tút…”” lại vang lên. Thảo nhìn điện thoại, nước mắt chảy dài. Hưng ngồi bên cạnh, nắm chặt bàn tay. Anh biết, không chỉ mất đi tài sản, họ đã mất đi thứ quý giá hơn rất nhiều: gia đình. Cảm giác cô độc và trống rỗng xâm chiếm lấy họ trong căn hộ chật chội giữa thành phố đông đúc.”
“Cảm giác cô độc và trống rỗng xâm chiếm lấy họ trong căn hộ chật chội giữa thành phố đông đúc. Ngày tháng trôi qua trong sự im lặng nặng nề. Hưng và Thảo né tránh nhìn vào mắt nhau, mỗi người chìm đắm trong suy nghĩ và sự hối hận riêng. Những cuộc gọi và tin nhắn thất bại khiến họ hiểu rằng, cây cầu nối về quê hương đã bị đốt cháy hoàn toàn. Họ vẫn đi làm, vẫn cố gắng duy trì cuộc sống thường nhật, nhưng mọi thứ đều nhuốm màu ảm đạm. Giấc mơ về khối tài sản lớn tan biến, kéo theo cả sợi dây liên kết cuối cùng với gia đình.
Rồi đúng ba tháng sau ngày Ông Tâm và Bà Bích khăn gói về quê, một buổi sáng thứ Bảy, khi Hưng lướt mạng xã hội một cách vô thức, một bài báo trên trang tin địa phương đập vào mắt anh. Tiêu đề bài báo như một nhát dao: “”Nghĩa cử cao đẹp của tấm lòng người cao tuổi: Hiến tặng toàn bộ đất đai và tiền bạc xây dựng trung tâm y tế cộng đồng.”” Hưng giật mình, linh cảm có điều chẳng lành. Anh vội vàng mở bài báo.
Ảnh bìa là khuôn viên rộng rãi của một công trình đang trong quá trình hoàn thiện, trông rất khang trang. Dưới ảnh là tên hai nhà tài trợ lớn nhất: Ông Nguyễn Văn Tâm và Bà Trần Thị Bích. Hưng cảm thấy tim mình ngừng đập. Anh đọc nhanh từng dòng. Bài báo kể về câu chuyện cảm động của hai ông bà ở một làng quê yên bình, đã quyết định dùng toàn bộ tài sản tích góp cả đời, bao gồm mảnh đất rộng 3000m2 và số tiền tiết kiệm, để tài trợ xây dựng một trung tâm y tế hiện đại cho bà con trong vùng, nơi vốn còn nhiều khó khăn trong việc tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe. Tên tuổi của ông bà được vinh danh trang trọng, được chính quyền địa phương biểu dương là tấm gương sáng về lòng nhân ái và trách nhiệm với cộng đồng.
“”Thảo! Thảo ơi!”” Hưng gần như hét lên, giọng lạc đi. Anh cầm điện thoại chạy vào phòng khách, nơi Thảo đang ngồi thẫn thờ.
Thảo giật mình nhìn anh, thấy vẻ mặt Hưng tái nhợt, đôi mắt mở trừng trừng.
“”Có chuyện gì vậy anh?”” cô lo lắng hỏi.
Hưng không nói gì, chỉ đưa điện thoại cho cô. Thảo cầm lấy, đọc lướt qua bài báo. Khuôn mặt cô từ bàng hoàng chuyển sang trắng bệch, rồi tím tái. Chiếc điện thoại trượt khỏi tay cô, rơi xuống sàn.
“”Không… không thể nào…”” Thảo lắp bắp. “”Đất… đất nhà mình… Tiền… tiền tiết kiệm của bố mẹ…””
“”Họ… họ làm thật rồi,”” Hưng nói, giọng khô khốc. Anh cảm thấy một cơn choáng váng. Không phải vì tiếc nuối số tiền nữa, mà vì sự thật quá phũ phàng, quá bất ngờ. Họ cứ nghĩ bố mẹ giận dỗi nhất thời, sẽ nguôi ngoai, sẽ có lúc cần đến con cái ở thành phố. Nhưng giờ đây, với hành động này, bố mẹ đã hoàn toàn tự chủ, tự tạo ra ý nghĩa cho cuộc đời mình mà không cần đến họ.
Hưng và Thảo ngồi sụp xuống sàn nhà, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Tin tức từ quê nhà, không phải là lời trách mắng hay van xin, mà là một tuyên bố đanh thép về sự độc lập và một bài học cay đắng về giá trị thật sự của cuộc đời, đã giáng xuống như một tin sét đánh. Tên tuổi ông bà được vinh danh, nhưng vết nhơ “”bất hiếu”” in hằn trên lòng họ thì vĩnh viễn không thể rửa sạch. Cơ hội để chuộc lỗi, để hàn gắn, đã mất đi cùng với từng viên gạch xây nên trung tâm y tế mang tên bố mẹ họ ở quê nhà. Căn hộ ở thành phố đông đúc bỗng trở nên lạnh lẽo và trống rỗng hơn bao giờ hết.
Câu chuyện về Ông Tâm và Bà Bích là một lời nhắc nhở đau lòng rằng giá trị của một con người không nằm ở khối tài sản họ để lại, mà ở cách họ sống và cách họ yêu thương. Tiền bạc có thể xây dựng nên những công trình vật chất, nhưng tình cảm gia đình mới là nền móng vững chắc nhất. Đôi khi, trong cuộc mưu sinh hối hả, người ta mải miết chạy theo vật chất mà quên đi những điều thiêng liêng nhất. Và đến khi nhận ra, thì cái giá phải trả lại quá đắt. Nó không chỉ là sự mất mát về tài sản, mà là khoảng trống vĩnh viễn trong trái tim, là sự đứt gãy của tình thân mà không gì có thể bù đắp nổi. Bài học đó đến với Hưng và Thảo thật muộn màng, nhưng nó sẽ còn theo họ mãi về sau, như một vết sẹo nhắc nhở về một thời lầm lạc, về những giá trị đã bị họ đánh đổi bằng sự cô đơn và hối tiếc.”

