“Dì ngoan đi, con đi lấy đồ ăn cho dì là lên với dì mà”Tiểu Phong dỗ ngọt.
Cô ngoan ngoãn như con mèo. Bỏ tay ra.
Tiểu Phong bước ra khỏi phòng , nhìn thấy anh liền gọi:”Ba”
Anh nghe Tiểu Phong gọi, quay đầu lại:”Sao vậy con? ”
“Dì ấy… Đang trong phòng con”Ba chắc chắn đang đi tìm dì ấy đây mà.
Nghe thằng bé nói, anh vội chạy vào phòng. Tước Phong lắc đầu với ba mình. Rồi đi xuống bếp lấy đồ ăn cho cô.
Dì ấy… Tước Phong nhận ra là không bình thường. Có lẽ là bị chứng tâm thần.
Tước Phong đã đủ thông minh nhận ra. Dì ấy.. Rất giống Tước Phong.
Rốt cuộc… Dì ấy là gì của Tước Phong mình sao? Còn nữa.. Có vẻ rất quan trọng với ba mình…
Điều này. Làm Tước Phong thật nhớ đến… Mẹ!
…
Nhìn cô đã an giấc. Anh thở dài, quay người ra cửa sổ. Lấy một điếu thuốc, anh hút một hơi thật dài.
Tại sao tên Diệp Long bảo anh đến bệnh viện tâm thần cùng ? Còn nữa, tên điên đấy còn giữ dây chuyền của cô. Sợi dây chuyền đối với cô rất quan trọng.
Hình ảnh bảy năm trước bị anh đối xử tệ bạc hiện ra trước mắt.
Bảy năm trước.
Ông nội bắt anh cưới cô. Chỉ cần bước vào lễ đường. Toàn bộ tài sản Đông gia dành cho anh cả.
Anh đồng ý, vì sự nghiệp, vì tương lai và vì mình.
Nhưng đâu, anh bị ông nội lừa. Ông nội muốn anh kết hôn cùng cô, cả hai phải ở một năm chung với nhau. Sau một năm muốn li hôn hay gì cũng được.
Anh đồng ý chấp thuận theo.
Và anh biết rõ mình không yêu cô. Nên lạnh nhạt, làm cả trái tim của cô.
Khi cô mang thai. Anh không thèm nhìn đến hay chăm sóc cô. Vì anh bị ông nội bỏ xuân dược. Nên quan hệ với cô.
Cô muốn đi khám thai. Anh liền tránh né, nói mình không rãnh.
Khi cô sinh xong… Anh lại bỏ mặc cô, chỉ biết nhìn đến đứa bé. Để cô một mình, bao năm qua anh rất hối hận.
Vì khi nghe tin cô mất tích, do anh làm ra. Ông nội trách móc anh.
Nói với anh rằng… Cô là người con gái anh yêu, là người con gái cứu anh năm mười tuổi, vụ cháy đó. Cô đã liều mạng cứu anh.
Năm mười tuổi đó, anh cùng đi du lịch với gia đình. Nhưng không may khách sạn bị cháy, anh bị kẹt trong đó. Và cũng may, có một cô bé cứu mình.
Anh còn nhớ mãi. Nhớ mãi cô bé đấy. Tìm mãi. Tìm mãi nhưng lại không được, không thông tin gì.
Ông nội không nói, không bảo cô là cô bé kia. Vì ông muốn anh biết cảm nhận tình yêu.
Nhưng.. Anh lại chậm rồi. Lại đánh mất cô rồi…
Mất cô bảy năm.
Còn hại cô ra hôm nay.
Anh đáng chết!
…
Bệnh viện tâm thần.
Trong phòng bác sĩ, anh run run cầm tập bệnh án của cô.
Vì cú sốc mất con, xa con nên cô ra hôm nay.
Bảy năm qua, cô luôn như người điên, cứ gọi:”Con ơi… ”
Chỉ hai chữ Con Ơi, cô đã lẩm bẩm suốt bảy năm.
Nước mắt rơi xuống… Từng giọt… Từng giọt…
Anh xin lỗi… Anh xin lỗi… Anh xin lỗi em rất nhiều!
Cao Diệp Long bên cạnh cũng đau như anh. Vì cô là… Em gái thất lạc của mình.
Nhưng tình trạng của em gái mình thế này. Diệp Long anh cũng không biết làm gì.
Cao gia vì bị ai đó hận thù. Để trả thù, người đó đã bắt cóc nhị tiểu thư của Cao gia. Đó là cô…
Khi sinh ra, cô đã bị đưa đi. Cả Cao gia nhốn nhào tìm. Nhưng vẫn là số không.
Đến khi Diệp Long anh tìm ra. Số trời, anh gặp em gái mình ở bệnh viện.
Với… Tình trạng như người điên.
Diệp Long điều tra, thì ra là do chính Đông Tâm Tước này làm…
Hại cô bị điên.
Hại cô xa con.
Thanh xuân bảy năm quá vô nghĩa.
“Em gái tớ. Hoàn toàn vô tội, thanh xuân bảy năm của em ấy, quá vô nghĩa”
…
“Con ơi… Con ơi”
Cô ôm gấu bông. Lại đi tìm con.
Anh lúc này đi sau. Kéo cô vào lòng.
“Con đi học rồi, chiều con về chơi với em, ngoan nào”Anh nhẹ nhàng vỗ ngọt.
Từ khi đưa cô về đây. Cô không chịu rời khỏi, Cao Diệp Long mặc dù đến đưa cô đi. Nhưng vì cô gào thét, khóc. Không nỡ để cô như vậy, Cao Diệp Long quyết định giao cô cho anh. Coi như tin tưởng lần cuối người bạn thân này có thể chăm sóc em gái mình.
Cô cũng ở đây hai tháng. Bác sĩ nói tình trạng cô cũng tốt hơn. Anh vui lắm, anh mừng lắm. Anh cầu mong cô bình thường lại, lúc đó anh sẽ bù đắp cho cô thật tốt…
Đông Tâm Tước anh, sẽ bù đắp và yêu em đến hết đời… Chu Dạ Chi..
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Đông Tâm Tước vẫn đứng bên cửa sổ, ánh mắt anh dõi ra màn đêm thăm thẳm. Dù trong tâm trí vẫn còn vương vấn hình ảnh Chu Dạ Chi và những lỗi lầm cũ, thì lời hẹn kỳ lạ của Cao Diệp Long tại quán bar X đã kéo anh về thực tại. Lòng anh dấy lên một nỗi bất an khó tả, vừa vì tình trạng của Chu Dạ Chi, vừa vì sự xuất hiện đột ngột của người bạn cũ. Anh không thể bỏ mặc Chu Dạ Chi một mình trong căn nhà rộng lớn này.
Đông Tâm Tước lập tức quay người, sải bước nhanh xuống tầng trệt. Quản gia đang kiểm tra lại các cửa ra vào trước khi đi ngủ.
“Ông quản gia!” Giọng Đông Tâm Tước trầm khàn vang lên, mang theo sự gấp gáp.
Quản gia giật mình, vội vàng quay lại cúi chào. “Có chuyện gì vậy thưa cậu chủ?”
Đông Tâm Tước tiến lại gần, ánh mắt anh lộ rõ vẻ lo lắng và hối hận. Gương mặt anh căng thẳng, các đường nét như khắc sâu thêm nỗi ưu tư. Anh nhìn về phía cầu thang dẫn lên phòng Chu Dạ Chi, như muốn gửi gắm toàn bộ tâm tình vào đó.
“Tôi có việc phải ra ngoài một lát.” Đông Tâm Tước nói, giọng anh thấp hơn, đầy vẻ dặn dò. “Ông hãy trông chừng cô ấy thật kỹ, có gì bất thường phải báo ngay cho tôi!”
Quản gia ngạc nhiên trước thái độ khác thường của Đông Tâm Tước. Trước đây, anh chưa bao giờ bận tâm đến Chu Dạ Chi như vậy. Giờ đây, sự quan tâm ấy lại chân thành và rõ ràng đến mức bất ngờ. “Vâng, cậu chủ cứ yên tâm. Tôi sẽ trông nom cô ấy cẩn thận.”
Đông Tâm Tước gật đầu, nhưng nỗi bất an trong lòng vẫn không hề vơi bớt. Anh xoay người, vội vã bước ra khỏi Đông gia, bóng anh khuất dần vào màn đêm, bỏ lại phía sau một không khí nặng trĩu những lo âu và hối tiếc.
Chiếc xe thể thao màu đen xé toang màn đêm, lao nhanh trên những con phố khuya rồi dừng lại trước Quán bar X sầm uất. Đông Tâm Tước không phí một giây phút nào, anh lập tức bước xuống xe, dáng vẻ vội vã. Anh sải bước qua cánh cửa lớn, bỏ lại sau lưng ánh đèn neon rực rỡ và tiếng nhạc xập xình. Ánh mắt anh sắc lạnh quét qua đám đông, tìm kiếm một cái tên đã hẹn.
Anh tiến thẳng đến dãy phòng VIP, nơi có biển số 098 lập lòe trong ánh sáng mờ ảo. Cánh cửa hé mở, để lộ một không gian sang trọng, mùi rượu nồng nàn quyện vào không khí. Đông Tâm Tước không gõ cửa, anh đẩy mạnh cánh cửa, bước vào.
Ngồi trên sofa da màu đen, Cao Diệp Long ung dung lắc nhẹ ly rượu màu hổ phách trong tay. Ánh mắt anh ta sắc như dao cạo, ẩn chứa một sự tính toán mà Đông Tâm Tước chưa từng thấy ở người bạn cũ này. Một nụ cười nhếch mép khẽ nở trên môi Cao Diệp Long, như thể anh ta đã chờ đợi Đông Tâm Tước từ rất lâu.
“Chào bạn tốt, Đông tổng.” Giọng Cao Diệp Long vang lên, kéo dài đầy vẻ bông đùa, nhưng lại như một lời khiêu khích được che đậy. Anh ta không đứng dậy, chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt không rời khỏi Đông Tâm Tước.
Đông Tâm Tước nhíu chặt mày. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Thái độ của Cao Diệp Long quá đỗi lạ thường, không phải vẻ thân thiết của một người bạn lâu ngày gặp lại, mà là một sự mỉa mai đến gai người.
“Cậu về nước lúc nào?” Đông Tâm Tước hỏi, giọng anh trầm khàn, mang theo sự cảnh giác. “Sao không báo?”
Cao Diệp Long chỉ nhếch môi, ánh mắt lướt qua Đông Tâm Tước như nhìn một kẻ xa lạ. “Thời gian không quan trọng, Đông tổng.” Hắn ta đặt ly rượu xuống, tạo ra một tiếng va chạm nhẹ. “Cái quan trọng là…”
Hắn dừng lại, đưa tay vào túi áo vest, lấy ra một sợi dây chuyền bạc đã cũ, mặt dây là một hình trái tim nhỏ. Cao Diệp Long nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn kính, ngay giữa hai người, rồi chậm rãi đứng dậy.
“Ngày mai, cùng tớ đến bệnh viện Hoàng Đức…” Cao Diệp Long nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ bí ẩn, nhưng ẩn chứa một sự đe dọa không thể che giấu. Hắn không đợi câu trả lời từ Đông Tâm Tước, quay lưng bước ra khỏi phòng VIP, cánh cửa đóng lại sau lưng, bỏ lại một khoảng không im lặng đến đáng sợ.
Đông Tâm Tước đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào sợi dây chuyền trên bàn. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người xộc thẳng vào tâm trí anh. Anh chậm rãi đưa tay ra, các ngón tay run rẩy chạm vào mặt dây chuyền lạnh lẽo. Vừa chạm vào, một luồng ký ức ùa về. Đây không phải là…
Anh nắm chặt sợi dây chuyền trong lòng bàn tay, sắc mặt tái nhợt. Không thể nào! Sợi dây chuyền này… anh đã thấy nó vô số lần. Luôn nằm trên cổ Chu Dạ Chi, như một phần không thể tách rời.
“Là… Của cô mà…!!!” Đông Tâm Tước lẩm bẩm, giọng nói nghẹn lại, đầy rẫy sự kinh hoàng và bàng hoàng. Anh đứng sững, cảm giác như một bức màn đen tối đã che giấu sự thật bấy lâu nay đang từ từ được kéo lên, hé lộ một bí mật kinh khủng mà anh chưa từng dám nghĩ tới. Toàn thân anh lạnh toát, con tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Bệnh viện Hoàng Đức… Đó là bệnh viện tâm thần.
Trong lúc Đông Tâm Tước vẫn còn bàng hoàng với sợi dây chuyền trên tay, một góc khác của căn biệt thự Đông gia lại chìm trong sự u ám và cô độc. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa len lỏi qua ô cửa sổ lớn, chiếu xuống chiếc giường king size nơi Chu Dạ Chi đang nằm. Mí mắt cô từ từ hé mở, nhưng đồng tử lại vô định, trống rỗng. Một cảm giác cồn cào, khó chịu trỗi dậy từ sâu bên trong, như một con thú bị bỏ đói.
Chu Dạ Chi khẽ cựa quậy, cơ thể gầy gò yếu ớt. Cô từ từ chống tay ngồi dậy, đầu óc quay cuồng, những ký ức rời rạc và méo mó. Căn phòng sang trọng xa lạ, nhưng cô lại không thể nhận ra. Đôi chân trần chạm xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, một cảm giác buốt giá chạy dọc sống lưng. Cô đứng dậy, dáng người loạng choạng, bước từng bước nặng nề ra khỏi phòng ngủ.
Căn biệt thự rộng lớn hiện ra trước mắt Chu Dạ Chi như một mê cung. Cô đi qua những hành lang dài thênh thang, những căn phòng im lìm chất đầy đồ đạc đắt tiền, nhưng tất cả đều vô nghĩa trong mắt cô. Ánh mắt cô vẫn ngây dại, không một chút cảm xúc hay nhận thức. Hốc mắt trũng sâu, khuôn mặt xanh xao khiến cô trông như một bóng ma vật vờ.
Cô lang thang qua phòng khách rộng lớn, nơi những bộ sofa bọc da sang trọng phủ một lớp bụi mờ của thời gian. Tiếng bước chân cô lạc lõng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô không biết mình đang tìm kiếm điều gì, chỉ có một cảm giác bức bối, một nỗi thôi thúc nguyên thủy cứ thúc giục cô tiến về phía trước. Chu Dạ Chi đưa tay sờ lên bụng, một tiếng thở khò khè bật ra từ cổ họng khô khốc.
“Đói…” cô lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt.
Cô tiếp tục lê bước đến khu vực bếp, nơi mọi thứ vẫn còn ngăn nắp và sạch sẽ một cách lạnh lẽo. Đôi tay run rẩy mở tủ lạnh, ánh mắt vô hồn lướt qua những thứ đồ ăn thức uống đầy ắp bên trong. Cô không nhìn thấy, không nhận ra bất cứ thứ gì.
“Đói… Đói…” Chu Dạ Chi lặp lại, âm thanh vang lên thảm thiết hơn, như một tiếng gọi cầu cứu trong vô vọng. Cô vô thức mở một cánh tủ bát, rồi lại đóng sập lại, một tiếng động mạnh làm cô giật mình lùi lại. Đôi mắt cô chợt lóe lên một tia hoảng sợ ngắn ngủi, rồi lại chìm vào sự trống rỗng. Cô quay lưng, tiếp tục bước đi, tiếp tục lang thang trong căn biệt thự xa hoa mà bản thân không biết đó là nhà mình, mãi mãi tìm kiếm thứ mà cô không thể định hình được.
Chu Dạ Chi vẫn nhìn chằm chằm vào Tiểu Phong, đôi mắt sâu thẳm hằn lên sự mệt mỏi và khao khát. Từ cổ họng khô khốc của Chu Dạ Chi, âm thanh yếu ớt lại bật ra: “Đói…”. Tiểu Phong giật mình, gương mặt nhỏ nhắn thoáng vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi ánh mắt trong veo của cậu bé nhanh chóng lóe lên sự thấu hiểu lạ kỳ.
Bằng một cử chỉ non nớt nhưng đầy ân cần, Tiểu Phong vội vàng đỡ lấy cánh tay gầy gò của Chu Dạ Chi, nhẹ nhàng dìu cô ngồi xuống mép giường của mình. Cậu bé nhìn cô, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sốt sắng.
“Đợi con một chút, dì nhé,” Tiểu Phong nói, giọng dứt khoát nhưng vẫn đầy sự dịu dàng của một đứa trẻ. “Dì ở đây. Con đi lấy đồ ăn cho dì.”
Chu Dạ Chi vẫn không rời mắt khỏi Tiểu Phong. Trong đôi mắt sâu thẳm của cô, một sự u buồn nặng trĩu ẩn hiện, cùng với một cảm giác thân thuộc đến lạ lùng, như thể cô đang nhìn thấy một phần ký ức bị đánh cắp của chính mình. Đột nhiên, khóe môi khô khốc của Chu Dạ Chi khẽ động đậy, một tiếng thì thầm nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, chỉ là một hơi thở: “Con trai…”
Nghe tiếng Chu Dạ Chi thều thào, dù không hiểu rõ, Tiểu Phong vẫn sốt sắng chạy ra khỏi phòng. Trái tim nhỏ bé của cậu bé đập thình thịch, chỉ muốn thật nhanh xuống bếp tìm đồ ăn cho “dì ấy”. Bước chân non nớt lướt vội trên hành lang, hướng về phía cầu thang lớn.
Vừa đến sảnh chính, Tiểu Phong chợt khựng lại. Cánh cửa chính của Đông gia mở ra, bóng Đông Tâm Tước xuất hiện, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ lạnh lùng quen thuộc. Hắn bước vào nhà, không hề để ý đến sự hiện diện của con trai.
Tiểu Phong nhìn thấy bố, gương mặt nhỏ nhắn lập tức hiện lên vẻ lo lắng cùng sự bối rối khó tả. Cậu bé do dự một thoáng, rồi lấy hết dũng khí gọi lớn: “Ba!”
Đông Tâm Tước khẽ giật mình, đôi mắt sắc lạnh quay về phía Tiểu Phong. Hắn nhướn mày, chờ đợi.
Tiểu Phong rụt rè bước lại gần, giọng nói nhỏ lại, đan xen sự ngập ngừng và một chút sợ hãi khó hiểu. “Ba, dì ấy… Đang trong phòng con.”
Đông Tâm Tước nghe Tiểu Phong nói, trong đầu vẫn còn bán tín bán nghi. Nhưng nhìn ánh mắt lo lắng tột độ của con trai, hắn bất giác chột dạ. Một dự cảm chẳng lành đột ngột ập đến. Đông Tâm Tước không nói thêm lời nào, hắn quay phắt người, vội vã chạy lên cầu thang, ba bước một bậc, hướng thẳng đến phòng của Tiểu Phong ở tầng trên. Từng bước chân nặng nề, dồn dập như gõ vào lồng ngực hắn.
Cánh cửa phòng Tiểu Phong hé mở. Đông Tâm Tước đẩy mạnh, lướt vào. Cảnh tượng trước mắt khiến toàn thân hắn như hóa đá. Trên chiếc giường nhỏ của con trai, Chu Dạ Chi đang ngồi thu lu một góc, tấm lưng gầy gò run rẩy. Mái tóc dài rũ xuống che gần hết khuôn mặt, nhưng Đông Tâm Tước vẫn có thể thấy rõ ánh mắt thất thần, trống rỗng của cô nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Tay cô ôm chặt một chiếc gối nhỏ, thì thầm những lời không rõ.
Trái tim Đông Tâm Tước như bị bóp nghẹt. Sự lạnh lùng thường ngày của hắn tan biến, thay vào đó là một cơn sóng hối hận và xót xa ập tới, đánh tan mọi phòng bị. Hắn lùi lại một bước, tựa lưng vào khung cửa, cảm thấy đầu óc choáng váng. Chính hắn đã đẩy Chu Dạ Chi đến bước đường này. Chính hắn đã biến người phụ nữ tươi trẻ năm xưa thành một cái bóng vô hồn. Nỗi đau trong lòng hắn dội lên từng cơn.
Tiểu Phong theo sau ba, khẽ khàng bước vào phòng. Cậu bé đứng cạnh Đông Tâm Tước, im lặng quan sát. Khi thấy vẻ mặt đau đớn, gần như sụp đổ của ba, Tiểu Phong khẽ lắc đầu. Đôi mắt nhỏ bé ánh lên một sự thấu hiểu non nớt, như thể cậu bé đã phần nào nhận ra sự thật về nỗi bất hạnh của người đàn bà đang ngồi trên giường, và cả nguyên nhân sâu xa của nó.
Đông Tâm Tước khẽ khàng đóng cánh cửa phòng lại, để lại Tiểu Phong bên cạnh Chu Dạ Chi đang chìm vào giấc ngủ mê man. Gương mặt xanh xao, tiều tụy của cô khiến tim hắn thắt lại. Hắn không thể ở lại đó thêm nữa, nỗi đau xót và day dứt cứ thế gặm nhấm tâm can. Hắn chậm rãi bước ra ban công, dựa người vào lan can lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu.
Bàn tay hắn run rẩy lấy ra một điếu thuốc, châm lửa. Khói thuốc trắng đục lượn lờ trong không khí, hòa vào màn đêm tĩnh mịch. Hắn hít một hơi thật dài, cảm nhận vị đắng nghét lan tỏa trong khoang miệng. Hình ảnh sợi dây chuyền bạc lấp lánh mà Cao Diệp Long đã đưa cho hắn đêm đó chợt hiện lên trong đầu. Một cảm giác kỳ lạ dấy lên. Cao Diệp Long đã nói gì? “Hãy đến Bệnh viện Hoàng Đức kiểm tra hồ sơ bệnh án của Chu Dạ Chi đi, mày sẽ hiểu.” Bệnh viện tâm thần. Tại sao lại là bệnh viện tâm thần?
Gương mặt Đông Tâm Tước đăm chiêu, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào khoảng không vô định. Hắn nhớ lại thái độ kỳ quái của Cao Diệp Long khi nhắc đến Chu Dạ Chi, nhớ lại cái cách anh ta nhìn hắn đầy ẩn ý. Hắn bỗng cảm thấy một linh cảm chẳng lành. Có điều gì đó uẩn khúc mà hắn chưa hề biết. Mọi thứ đang dần trở nên phức tạp hơn hắn nghĩ rất nhiều.
“Tại sao Diệp Long lại bảo mình đến bệnh viện tâm thần?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói chìm vào tiếng gió đêm. Lời thì thầm của hắn như một lưỡi dao sắc bén cứa vào mớ suy nghĩ hỗn độn đang giằng xé tâm trí Đông Tâm Tước.
Hắn siết chặt điếu thuốc trong tay, lòng ngực như bị ngàn cân đè nén. “Tại sao Diệp Long lại bảo mình đến bệnh viện tâm thần?” Lời nói của hắn tan vào làn khói thuốc mờ ảo, nhưng hình ảnh sợi dây chuyền và ánh mắt bí ẩn của Cao Diệp Long vẫn ám ảnh. Một cơn nhói lên trong lồng ngực, như có gì đó cố sức thoát ra khỏi đáy lòng hắn. Bảy năm qua, hắn đã cố chôn vùi tất cả, nhưng giờ đây, mọi thứ lại ùa về.
***
Bảy năm trước.
Đông Tâm Tước đứng trong phòng làm việc của ông nội, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Cậu trai trẻ với ánh mắt sắc lạnh và đầy tham vọng, lắng nghe từng lời của người đàn ông quyền lực trước mặt.
Ông nội nhìn Đông Tâm Tước, giọng nói trầm khàn đầy quyền uy: “Cháu muốn Đông gia thuộc về cháu, đúng không?”
Đông Tâm Tước không chút do dự: “Tất nhiên rồi, ông nội. Cháu đã cống hiến hết mình cho sự nghiệp của Đông gia.”
Ông nội khẽ nhếch mép, nụ cười ẩn chứa đầy toan tính. “Vậy thì dễ thôi. Có một cách duy nhất để toàn bộ tài sản Đông gia sẽ là của cháu.” Ông nội dừng lại, ánh mắt sắc bén dò xét phản ứng của Đông Tâm Tước. “Cưới Chu Dạ Chi.”
Đông Tâm Tước nhíu mày, cái tên xa lạ khiến hắn khó hiểu. “Chu Dạ Chi? Cô ta là ai?”
“Cô ta là người cháu phải cưới.” Ông nội lạnh lùng nói, không cho phép bất cứ sự phản đối nào. “Chỉ cần bước vào lễ đường, toàn bộ tài sản Đông gia sẽ là của cháu. Cháu sẽ trở thành chủ nhân của tất cả những gì cháu muốn.”
Ánh mắt Đông Tâm Tước lóe lên sự tính toán. Hắn đã theo đuổi quyền lực và tiền bạc quá lâu, đã chấp nhận đánh đổi nhiều thứ để có được vị thế như ngày hôm nay. Hắn thầm nghĩ, một cuộc hôn nhân sắp đặt chẳng đáng là gì so với gia sản khổng lồ của Đông gia. Hắn gật đầu, chấp nhận.
Một tuần sau, lễ đường lộng lẫy, ngập tràn hoa tươi và ánh nến. Nhưng đối với Đông Tâm Tước, tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo. Hắn đứng ở cuối lễ đường, ánh mắt xa xăm không một chút cảm xúc. Chu Dạ Chi bước vào, trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, gương mặt cô bé còn non nớt, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng và e thẹn. Bước chân cô khẽ khàng, như sợ làm vỡ đi không khí trang trọng nhưng đầy giả tạo này.
Khi Chu Dạ Chi đến gần, Đông Tâm Tước chỉ liếc qua cô một cách lạnh nhạt. Hắn không nhìn sâu vào đôi mắt hoảng sợ của Chu Dạ Chi, không thèm để ý đến bàn tay run rẩy của cô khi đặt vào tay hắn. Đối với hắn, cô chỉ là một phần trong bản hợp đồng, một công cụ để đạt được mục đích. Hắn kéo Chu Dạ Chi bước lên bục, gương mặt Đông Tâm Tước vẫn giữ vẻ thờ ơ, lãnh đạm đến đáng sợ. Hắn không hề biết, cuộc hôn nhân này, dưới vỏ bọc của tiền tài và quyền lực, lại ẩn chứa một âm mưu động trời mà Ông nội đã sắp đặt. Âm mưu ấy, sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời hắn, và của Chu Dạ Chi, mãi mãi.
***
Gió đêm thổi mạnh, kéo Đông Tâm Tước trở về thực tại. Điếu thuốc trên tay hắn đã cháy đến tận tàn. Cái lạnh lẽo từ ký ức vẫn còn đọng lại. Bảy năm trước, hắn đã lạnh nhạt với Chu Dạ Chi như thế. Hắn đã xem cô như một quân cờ vô tri, một món hàng trao đổi. Giờ đây, mọi thứ hắn từng tin tưởng dường như đang sụp đổ. Hắn bóp nát điếu thuốc, lòng nặng trĩu.
Gió đêm tiếp tục rít lên như một tiếng ai oán. Đông Tâm Tước nhắm chặt mắt, cố xua đi những hình ảnh đang giày vò tâm trí. Nhưng càng cố quên, chúng càng hiện rõ mồn một. Lạnh lẽo. Hắn đã đối xử với Chu Dạ Chi lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Hắn nhớ lại những ngày Chu Dạ Chi mang thai. Cô ôm bụng bầu đã lớn, thân hình gầy gò, xanh xao. Bước chân nặng nề, cô rụt rè đứng trước cửa phòng làm việc của hắn.
“Anh… anh Tước,” Chu Dạ Chi khẽ gọi, giọng cô yếu ớt như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. “Em muốn đi khám thai, bác sĩ hẹn hôm nay…”
Đông Tâm Tước không ngẩng đầu khỏi chồng tài liệu, chỉ lạnh lùng phẩy tay: “Cô tự đi đi. Tôi không rảnh.”
Chu Dạ Chi khựng lại, đôi mắt ầng ậc nước nhưng cố nén không khóc. Cô quay lưng đi, bóng lưng đổ dài trên hành lang vắng lặng. Hắn thậm chí còn không thèm hỏi đứa bé trong bụng là trai hay gái, có khỏe mạnh hay không. Trong mắt hắn, cô chỉ là một kẻ gánh nợ, một công cụ.
Và rồi, đêm tân hôn định mệnh đó. Ánh nến lờ mờ trong căn phòng sang trọng. Đông Tâm Tước cảm thấy cơ thể nóng ran, đầu óc quay cuồng. Ông nội đã làm gì đó. Hắn quay sang nhìn Chu Dạ Chi đang ngồi run rẩy trên giường, gương mặt đỏ bừng vì ngại ngùng. Sự thúc giục từ bên trong khiến hắn mất kiểm soát, kéo cô vào một đêm tân hôn không tình yêu, không cảm xúc, chỉ có sự cưỡng ép và lạnh lẽo. Sau đó, hắn bỏ mặc cô một mình, không một lời an ủi, không một cái chạm dịu dàng.
Hình ảnh tiếp theo hiện rõ mồn một như lưỡi dao cứa vào tim Đông Tâm Tước. Căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, tiếng khóc yếu ớt của trẻ sơ sinh vang vọng. Chu Dạ Chi nằm trên giường, gương mặt tái nhợt, mái tóc bết dính mồ hôi. Cô vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh để sinh ra đứa con của hắn, nhưng hắn không một chút quan tâm. Ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào đứa bé đang được y tá bế trên tay.
Y tá đặt đứa bé vào lòng Chu Dạ Chi. Cô ôm con vào lòng, khuôn mặt bừng sáng nụ cười hạnh phúc đầu tiên hắn thấy từ khi cưới cô. “Con của mẹ… con của mẹ…”
Đông Tâm Tước bước tới, không một chút dịu dàng, giằng lấy đứa bé từ tay Chu Dạ Chi.
“Con tôi,” hắn lạnh lùng tuyên bố, ôm chặt đứa bé vào lòng, “đây là con của tôi.”
Chu Dạ Chi ngước nhìn hắn, ánh mắt hoang mang. “Anh Tước… anh nói gì vậy?”
Hắn không trả lời. Hắn chỉ nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt, đầy ghê tởm. Một lời nói sắc như dao găm vang lên, xé toạc không khí: “Bỏ đứa bé lại, còn cô CÚT đi gấp cho tôi.”
Lời nói đó cứ vang vọng, đâm thẳng vào lồng ngực Đông Tâm Tước của hiện tại, khiến hắn quặn thắt. Hắn nhớ như in, lúc đó Chu Dạ Chi đã sững sờ thế nào, đôi mắt cô vỡ òa trong tuyệt vọng, nhìn hắn như thể nhìn một ác quỷ. Hắn đã bỏ mặc cô ở đó, một mình, yếu ớt sau sinh, đau đớn cả thể xác lẫn tâm hồn, chỉ vì hắn muốn đứa bé, muốn kẻ kế thừa Đông gia. Hắn đã cướp đi đứa con duy nhất của cô, và đuổi cô đi không chút thương tiếc.
Đông Tâm Tước mở mắt, cảm nhận một nỗi đau buốt giá xâm chiếm lồng ngực. Bảy năm trước, hắn đã gieo rắc bi kịch cho Chu Dạ Chi bằng sự thờ ơ và tàn nhẫn của mình. Giờ đây, bi kịch đó đang quay lại, giày vò chính hắn. Hắn bỗng cảm thấy khó thở. Tại sao hắn lại có thể tàn nhẫn đến thế? Tại sao hắn lại không hề nhận ra…
Tại sao hắn lại không hề nhận ra… Hắn choáng váng, cả người run rẩy. Lời nói của ông nội chợt vọng lại, như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc sự dối trá mà hắn đã tự dựng nên suốt bao năm qua.
Đông Tâm Tước lại thấy mình đứng trong căn phòng khách rộng lớn của Đông gia, ánh mắt giận dữ của Ông nội như thiêu đốt. Đó là ngày sau khi hắn cướp Tiểu Phong và đuổi Chu Dạ Chi đi. Hắn vẫn còn đầy sự căm ghét và khinh miệt dành cho cô.
“Con đã làm gì vậy, Tâm Tước?” Ông nội gầm lên, bàn tay run run chống gậy. “Con đã đẩy cô bé đó đi! Đẩy người mà con không thể thiếu đi!”
Đông Tâm Tước lạnh lùng đáp, giọng chứa đầy sự khinh bỉ: “Người mà cháu không thể thiếu? Ông nội đang nói về cô ta sao? Cô ta chỉ là một kẻ đào mỏ, một gánh nặng, ông đã ép cháu cưới cô ta để chiếm đoạt tài sản.”
Một tiếng “chát” vang lên. Ông nội tát mạnh vào mặt Đông Tâm Tước, ánh mắt tràn đầy sự thất vọng và đau khổ.
“Câm miệng!” Ông nội run rẩy nói, giọng nghẹn lại. “Đừng bao giờ nói những lời đó về con bé nữa! Con bé đó… con bé đó là người đã cứu cháu khỏi vụ cháy năm xưa!”
Lời nói của Ông nội vang vọng trong đầu Đông Tâm Tước như một tiếng sét. Vụ cháy năm mười tuổi. Ngọn lửa đỏ rực nuốt chửng căn biệt thự, tiếng la hét hỗn loạn. Hình ảnh một cô bé nhỏ nhắn, gầy gò, liều mình kéo hắn ra khỏi biển lửa, làn khói dày đặc che khuất tầm nhìn, gương mặt lấm lem nhưng ánh mắt kiên định. Hắn đã luôn tìm kiếm cô bé đó, ân nhân của hắn, suốt những năm tháng sau này. Hắn đã hứa sẽ tìm thấy cô và báo đáp.
Và giờ đây, Ông nội nói… Chu Dạ Chi chính là cô bé ấy.
Đông Tâm Tước lùi lại hai bước, cả người như bị rút cạn sức lực. Não bộ hắn trống rỗng, sau đó là một cơn đau thấu trời ập đến. Chu Dạ Chi… Chu Dạ Chi là người đã cứu mạng hắn. Người mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu, người mà hắn đã thề sẽ bảo vệ và báo đáp. Vậy mà hắn lại đối xử với cô như thế nào? Hắn đã cướp con của cô, đã đuổi cô đi không thương tiếc, đã gieo rắc bao nhiêu đau khổ lên người ân nhân của mình.
Nhát dao định mệnh đâm thẳng vào tim Đông Tâm Tước. Hắn đã đánh mất ân nhân. Hắn đã đánh mất người con gái hắn yêu thương. Hắn đã hủy hoại cả cuộc đời cô bằng sự ngu muội, tàn nhẫn và vô tâm của chính mình. Sự thật này còn đau đớn hơn vạn lần những lời trách móc, những vết thương thể xác. Hắn đứng sững, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt méo mó vì hối hận và dằn vặt.
Đông Tâm Tước đứng sững, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt méo mó vì hối hận và dằn vặt. Hắn đã đánh mất ân nhân. Hắn đã đánh mất người con gái hắn yêu thương. Hắn đã hủy hoại cả cuộc đời cô bằng sự ngu muội, tàn nhẫn và vô tâm của chính mình. Sự thật này còn đau đớn hơn vạn lần những lời trách móc, những vết thương thể xác. Hắn đứng sững, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt méo mó vì hối hận và dằn vặt.
Cơn đau thấu trời xé nát lồng ngực Đông Tâm Tước. Hắn không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa. Hắn phải tìm Chu Dạ Chi. Hắn phải sửa chữa tất cả. Hắn đã lao đi như một kẻ điên dại, không ngừng gọi điện cho Cao Diệp Long, yêu cầu hắn ta giúp tìm kiếm Chu Dạ Chi. Một ngày sau, họ có mặt tại Bệnh viện Hoàng Đức.
Trong căn phòng làm việc của vị Bác sĩ, không khí đặc quánh sự nặng nề. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo phản chiếu lên khuôn mặt tiều tụy của Đông Tâm Tước và Cao Diệp Long. Cao Diệp Long ngồi đối diện, ánh mắt đăm chiêu, nặng trĩu. Đông Tâm Tước nắm chặt hai tay, từng khớp ngón tay trắng bệch, nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy hắn. Vị Bác sĩ trầm giọng, tay đặt tập bệnh án dày cộp lên bàn.
“Đây là hồ sơ bệnh án của cô Chu Dạ Chi,” Bác sĩ nói, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng.
Đông Tâm Tước vươn tay run rẩy cầm lấy tập giấy. Từng trang giấy lạnh lẽo như từng nhát dao cứa vào tim hắn. Hắn lật giở, ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ y học khô khan, nhưng mỗi từ ngữ lại là một mảnh ghép bi kịch về cuộc đời Chu Dạ Chi. Chẩn đoán, liệu trình, thuốc men… tất cả đều vẽ nên một bức tranh tuyệt vọng. Hắn thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, như có ngàn mũi kim đâm vào. Nỗi đau, sự hối hận, và cả sự kinh hoàng dâng trào.
“Chấn động tâm lý nặng nề… hội chứng rối loạn lo âu… mất ngủ kéo dài…” Đông Tâm Tước lẩm bẩm, giọng khản đặc, từng từ ngữ như cứa vào cổ họng. Ánh mắt hắn tràn đầy sợ hãi và đau đớn khi đọc đến những dòng chữ chẩn đoán cuối cùng.
Cao Diệp Long lặng lẽ quan sát, hắn nhìn thấy sự sụp đổ hoàn toàn trong đôi mắt của Đông Tâm Tước. Hắn đã sớm biết tình trạng của Chu Dạ Chi tệ đến mức nào, nhưng hắn vẫn giữ im lặng, muốn để Đông Tâm Tước tự đối mặt với sự thật phũ phàng này.
Bác sĩ thở dài, gỡ kính ra. “Cô ấy đã phải trải qua những cú sốc lớn, vượt quá khả năng chịu đựng của một người bình thường. Đặc biệt là sau cú sốc mất con. Não bộ cô ấy đã tự thiết lập một cơ chế phòng vệ cực đoan.” Bác sĩ nhìn thẳng vào Đông Tâm Tước, giọng nói trầm xuống, “Thành thật mà nói, cô ấy mắc chứng rối loạn tâm thần nặng.”
Bác sĩ nhìn thẳng vào Đông Tâm Tước, giọng nói trầm xuống, “Thành thật mà nói, cô ấy mắc chứng rối loạn tâm thần nặng.”
Tim Đông Tâm Tước như ngừng đập, lồng ngực hắn đau nhói. Chứng rối loạn tâm thần. Hắn đã khiến Chu Dạ Chi thành ra nông nỗi này. Hắn hít một hơi sâu, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng.
“Nguyên nhân là gì?” Hắn hỏi, giọng khàn đặc, từng chữ như bị xé ra khỏi cổ họng.
Bác sĩ thở dài, đặt hai tay lên bàn. “Cô ấy đã phải trải qua những cú sốc lớn, vượt quá khả năng chịu đựng của một người bình thường. Nhưng cú sốc lớn nhất, nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này,” Bác sĩ dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Đông Tâm Tước, “là cú sốc mất con. Hay nói đúng hơn là bị chia cắt khỏi đứa con của mình ngay sau khi sinh.”
Lời Bác sĩ như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào tim Đông Tâm Tước. Hắn lảo đảo như muốn ngã, bàn tay bấu chặt vào mép bàn, các khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi đau thể xác không bằng một phần mười nỗi đau dằn vặt đang cắn xé tâm can hắn. Hắn nhớ lại khuôn mặt thoi thóp của Chu Dạ Chi trong bệnh viện, ánh mắt cầu xin, van nài khi hắn lạnh lùng cướp đi đứa bé. Hắn nhớ lại những lời nguyền rủa, những giọt nước mắt tuyệt vọng của cô. Tất cả, tất cả đều là do hắn.
Cao Diệp Long ngồi cạnh, sắc mặt cũng tái nhợt. Dù đã biết phần nào sự thật, nhưng nghe Bác sĩ tường thuật vẫn khiến hắn cảm thấy xót xa.
“Suốt bảy năm qua, kể từ khi Chu Dạ Chi được đưa vào đây,” Bác sĩ nói tiếp, giọng đầy thương cảm, “cô ấy gần như không nói bất kỳ lời nào khác. Chỉ có hai tiếng… lặp đi lặp lại không ngừng, như một nỗi ám ảnh, một lời nguyền rủa.”
Đông Tâm Tước ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn. Hắn sợ hãi những gì mình sắp nghe. Hắn biết, mọi chuyện đều là tội lỗi của hắn.
“Cô ấy đã luôn gọi ‘Con ơi… con ơi…’ suốt bảy năm qua vì cú sốc mất con.”
Hai tiếng “Con ơi…” văng vẳng trong đầu Đông Tâm Tước, xoáy sâu vào tâm can hắn như một mũi khoan tử thần. Hắn ngước mắt nhìn lên trần nhà, nước mắt như vỡ bờ, chảy tràn trên gò má. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, thiêu đốt nỗi hối hận và sự đau đớn tột cùng trong lòng hắn. Nước mắt của hắn không ngừng tuôn rơi, mặn chát và cay đắng. Tất cả là lỗi lầm của hắn, tất cả. Lòng hắn đau như cắt, như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ vụn đang cứa vào từng thớ thịt. Hắn đã hủy hoại cả cuộc đời của người phụ nữ đã cứu mạng mình, người phụ nữ mà hắn yêu, người mẹ của con hắn. Hắn đã biến cô thành một cái xác không hồn, chỉ còn biết lặp lại hai tiếng gọi con thê lương ấy. Đông Tâm Tước run rẩy đưa tay che mặt, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng. Hắn không còn là tổng giám đốc quyền lực, lạnh lùng của Đông thị nữa. Lúc này, hắn chỉ là một người đàn ông tan nát, đau đớn đến cùng cực vì những lỗi lầm không thể cứu vãn.
Đông Tâm Tước run rẩy đưa tay che mặt, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng. Hắn không còn là tổng giám đốc quyền lực, lạnh lùng của Đông thị nữa. Lúc này, hắn chỉ là một người đàn ông tan nát, đau đớn đến cùng cực vì những lỗi lầm không thể cứu vãn. Cao Diệp Long nhìn hắn, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn đã thấy Đông Tâm Tước đau khổ, nhưng nỗi đau đó chẳng là gì so với những gì Chu Dạ Chi đã phải chịu đựng.
Cao Diệp Long đứng thẳng dậy, bước đến gần Đông Tâm Tước, giọng nói trầm thấp, đầy căm phẫn. “Cậu nghĩ cậu đau khổ lắm sao, Đông Tâm Tước? Cậu nghĩ những giọt nước mắt này có thể rửa sạch tội lỗi của cậu à?”
Đông Tâm Tước ngẩng mặt lên, đôi mắt sưng húp, còn vương nước mắt. Hắn nhìn Cao Diệp Long với ánh mắt cầu xin, lạc lối.
“Người phụ nữ cậu đã hủy hoại, người phụ nữ đang đau khổ đến điên dại vì cậu… cô ấy là em gái ruột của tớ!” Cao Diệp Long gằn từng chữ, như muốn xé toạc màng nhĩ của Đông Tâm Tước.
Đông Tâm Tước choáng váng. Hắn ngã phịch xuống ghế, cả người cứng đờ. Em gái ruột? Không thể nào. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
Cao Diệp Long không chờ đợi phản ứng từ hắn. Anh bắt đầu kể, giọng nói ngắt quãng vì nỗi đau và sự căm hờn. “Tám năm trước, do thù hận gia tộc, em gái tớ đã bị bắt cóc khi còn nhỏ. Gia đình tớ tan nát, tớ đã tìm kiếm con bé suốt nhiều năm trong vô vọng.” Anh nhìn Đông Tâm Tước, ánh mắt như muốn xuyên thủng. “Và cậu biết tớ tìm thấy con bé trong tình trạng nào không? Lang thang trên con phố đông người, hoảng loạn, sợ hãi, như một người điên! Đúng vậy, tớ tìm thấy Chu Dạ Chi sau bảy năm lạc mất, trong bộ dạng tàn tạ, điên dại. Cô ấy hoàn toàn không nhớ gì về gia đình, về quá khứ của mình.”
Đông Tâm Tước nghe những lời đó, đầu óc quay cuồng. Hắn nhớ lại Chu Dạ Chi bảy năm trước, nhớ lại ánh mắt trống rỗng của cô khi hắn đẩy cô ra khỏi Đông gia. Hắn đã hủy hoại ai? Hủy hoại một người phụ nữ vô tội, một người em gái thất lạc của chính bạn thân mình.
Cao Diệp Long tiến sát lại, nắm chặt cổ áo Đông Tâm Tước, ánh mắt rực lửa. “Em gái tớ hoàn toàn vô tội, thanh xuân bảy năm của em ấy quá vô nghĩa. Chính cậu đã làm ra tất cả!” Lời buộc tội như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào tâm can Đông Tâm Tước. Hắn không thể phản bác, không thể ngẩng đầu lên. Hắn chỉ còn lại sự hối hận tột cùng và nỗi đau xé lòng. Cao Diệp Long buông hắn ra, ánh mắt nhìn thẳng vào Đông Tâm Tước, vừa đau đớn vừa căm phẫn. “Cậu đã hủy hoại cuộc đời con bé, Đông Tâm Tước. Cậu đã biến nó thành một cái xác không hồn.”
Hai tháng sau, biệt thự Đông gia ngập tràn trong không khí tĩnh lặng đến lạ lùng. Chu Dạ Chi không còn những cơn hoảng loạn dữ dội, không còn lang thang vô định. Cô thường ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn xanh mát, đôi mắt vẫn đờ đẫn nhưng đã ít sự sợ hãi hơn. Đông Tâm Tước, kể từ ngày hôm đó, đã gác lại mọi công việc lớn nhỏ ở Đông thị, dành trọn thời gian chăm sóc cô. Hắn tự tay chuẩn bị cho cô từng bữa ăn, đút từng thìa cháo, kiên nhẫn kể cho cô nghe những câu chuyện không đầu không cuối, mong một ngày ánh mắt cô sẽ tìm thấy một tia sáng quen thuộc.
Một buổi chiều, Cao Diệp Long xuất hiện tại Đông gia. Anh đứng trước cửa phòng Chu Dạ Chi, lòng nặng trĩu.
“Dạ Chi,” anh gọi nhẹ, bước lại gần. “Anh đến đón em về. Về với anh, được không?”
Chu Dạ Chi khẽ quay đầu lại, đôi mắt trống rỗng. Khi Cao Diệp Long đưa tay ra, cố gắng chạm vào cô, một cơn hoảng loạn bất ngờ ập đến. Cô lùi lại phía sau, toàn thân run rẩy, đôi mắt mở to, miệng phát ra những tiếng kêu thất thanh, tay vơ vội lấy chiếc gối gần đó ném thẳng vào người anh trai.
Cao Diệp Long sững sờ. Anh đã chuẩn bị tâm lý cho việc cô không nhận ra mình, nhưng không ngờ phản ứng của cô lại dữ dội đến thế. Anh cố gắng trấn an cô, nhưng Chu Dạ Chi càng vùng vẫy, né tránh, như thể anh là một mối đe dọa.
Đông Tâm Tước từ bên ngoài vội vàng bước vào, khuôn mặt đầy lo lắng. Hắn nhanh chóng ôm lấy Chu Dạ Chi, ghì chặt cô vào lòng, vỗ về. “Không sao, không sao rồi, Dạ Chi. Có anh đây, không ai làm hại em đâu.”
Chu Dạ Chi dần dần dịu lại trong vòng tay hắn, hơi thở vẫn gấp gáp nhưng tiếng kêu đã tắt. Cô nép vào người hắn, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Cao Diệp Long với vẻ sợ hãi.
Cao Diệp Long đứng đó, nhìn em gái mình, trái tim tan nát. Anh hiểu, cô vẫn chưa sẵn sàng. Việc ép buộc cô lúc này chỉ khiến tình trạng của cô tệ hơn. Anh nhìn Đông Tâm Tước, ánh mắt phức tạp, vừa có sự nghi ngại, vừa có một tia chấp nhận.
“Chăm sóc cô ấy tốt,” Cao Diệp Long nói khẽ, giọng đầy mệt mỏi. “Nếu có bất cứ chuyện gì, gọi cho tôi ngay lập tức.”
Đông Tâm Tước gật đầu, ôm chặt Chu Dạ Chi trong vòng tay. “Tôi hiểu rồi.”
Cao Diệp Long quay lưng bước đi, bóng lưng anh nặng trĩu. Anh tin rằng Đông Tâm Tước sẽ không làm hại Chu Dạ Chi nữa, ít nhất là lúc này. Nhưng nỗi đau đớn về việc em gái mình vẫn chưa thể trở về bên anh khiến anh day dứt khôn nguôi.
Khi cánh cửa biệt thự đóng lại, Đông Tâm Tước nhẹ nhàng đặt Chu Dạ Chi xuống giường. Cô đã ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn, khuôn mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt. Hắn ngồi bên cạnh cô, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của cô.
Trong ánh hoàng hôn xuyên qua khung cửa sổ, Đông Tâm Tước nhìn Chu Dạ Chi, ánh mắt đầy sự hối hận và tình yêu thương vô bờ. Hắn nhớ lại những tháng ngày tăm tối, những hành động tàn nhẫn mà hắn đã gây ra. Giờ đây, chỉ còn lại một mong muốn duy nhất: được nhìn thấy cô bình thường trở lại, được bù đắp tất cả những gì hắn đã lấy đi của cô. Hắn thì thầm, như một lời thề nguyền thiêng liêng chỉ mình hắn nghe thấy: “Đông Tâm Tước anh, sẽ bù đắp và yêu em đến hết đời… Chu Dạ Chi..” Hắn tự nhủ, đây là cơ hội thứ hai của hắn. Hắn sẽ kiên nhẫn, sẽ dùng cả đời này để chuộc lại lỗi lầm, để biến những giọt nước mắt thành nụ cười, để xây dựng lại niềm tin đã vỡ vụn. Hắn biết hành trình này sẽ dài, đầy gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ nắm chặt lấy bàn tay cô, sẽ là điểm tựa vững chắc nhất cho cô trong cuộc đời này. Đông Tâm Tước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều dần tắt, thắp lên trong lòng hắn một ngọn lửa hy vọng không bao giờ vụt tắt. Đây không chỉ là sự hối lỗi, mà còn là một lời hứa, một tình yêu chân thành vừa chớm nở sau bao nhiêu mất mát, đau thương. Hắn tin rằng, một ngày nào đó, Chu Dạ Chi sẽ lại mỉm cười. Một ngày nào đó, họ sẽ lại có một gia đình trọn vẹn, cùng với Tiểu Phong, đón bình minh trên mảnh đất này. Cuộc đời có thể nghiệt ngã, nhưng tình yêu và sự kiên trì có thể hàn gắn mọi vết thương. Hắn nguyện sẽ là người giữ gìn ngọn lửa yếu ớt đó, để nó bùng cháy trở lại, rực rỡ và ấm áp hơn bao giờ hết.