“Sếp, em muốn từ chức”
“Lý do?”
“Công ty của chúng ta hình như có ma….”
“Ăn nói xằng bậy”
Huyền Anh thấy sếp của mình tức giận liền cuống cuồng giải thích.
“Dạo gần đây, em….”
Đang nói giữa chừng cô liền lấp ba lắp bắp, không biết có nên nói ra hay không!
Cận Thời Vũ nhìn cô như vậy bắt đầu hơi thiếu kiên nhẫn.
“Nói mau, tôi không rảnh nghe cô ấp a ấp úng như thế mãi đâu!”
“Mỗi lần tăng ca lúc…lúc em ngủ quên đều….đều mơ thấy mộng xuân”
Cô nói xong ngại đến đỏ mặt, nếu biết trước xấu hổ như thế thì có chết cô cũng không kể ra.
“…..”
“Sếp…sếp à”
Thấy Cận Thời Vũ không nói gì cô liền nghĩ anh đang xem cô như một đứa thần kinh đang phát bệnh.
“Không cho cô nghỉ!”
“Tại sao vậy?”
“Khi cô tăng ca tôi sẽ đứng kế bên giám sát, đảm bảo an toàn cho cô, không cần xin nghỉ nữa”
Cái gì mà giám sát?
Cái gì mà bảo vệ?
Cô thà mơ thấy thứ kia còn hơn ít ra cũng rất dễ chịu huống chi con ma kia cũng rất cường tráng a~
Quả thật như đã nói, anh giữ đúng lời hứa ở lại tăng ca cùng cô.
“Tôi đi pha ít cà phê”
“Để em”
“Không cần”
Sau khi xác nhận Cận Thời Vũ đã đi khỏi cô liền ụp mặt xuống bàn đánh một giấc.
Nếu là bình thường cô đã ngủ từ lâu nhưng trước mặt ông chủ thì sao nhân viên lại dám ngủ. Bây giờ cho dù con ma kia có đến cô cũng không sợ nữa.
Sáng hôm sau Huyền Anh lại tiếp tục cầm đơn từ chức đến tìm anh.
“Em muốn từ chức!!!”
“Không phải tôi đã hứa sẽ ở lại cùng cô rồi sao?”
“Em vẫn mơ thấy. Hơn nữa….hơn nữa lần này còn rất mạnh bạo..”
Anh nhìn cô mặt mày đỏ bừng, liền nhếch môi nói.
“Yên tâm, lần sao nó sẽ nhẹ nhàng hơn”
….
Full truyện dưới bình luận ạ…
Huyền Anh đứng hình, cả người như bị đóng băng tại chỗ. Từng tế bào trong cô như muốn nổi loạn khi những lời Cận Thời Vũ vừa thốt ra cứ văng vẳng bên tai. Một cảm giác ghê tởm xen lẫn sợ hãi tột độ đột ngột dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực Huyền Anh. Đôi mắt Huyền Anh mở to hết cỡ, trợn trừng nhìn Cận Thời Vũ, cố gắng đọc vị từng đường nét trên gương mặt anh, từng biểu cảm nhỏ nhất, chỉ để tìm một manh mối. Liệu đây chỉ là một câu nói đùa cợt, một sự trêu ngươi ác ý, hay là sự thật kinh hoàng mà cô không dám tin?
Cận Thời Vũ vẫn đứng đó, ánh mắt bình thản đến đáng sợ, dường như đang tận hưởng trọn vẹn phản ứng của Huyền Anh. Một nụ cười mỉm lạnh lùng chậm rãi nở trên khóe môi anh. Cả văn phòng chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng nhịp tim Huyền Anh đập dồn dập như muốn nổ tung. Huyền Anh lùi lại một bước, tay vịn chặt mép bàn, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng. Cô không thể thốt nên lời, cổ họng Huyền Anh nghẹn ứ. Mọi thứ trước mắt Huyền Anh bỗng chốc trở nên méo mó, tối sầm.
Cận Thời Vũ không nói thêm một lời nào. Nụ cười nhếch mép lạnh lùng vẫn giăng trên môi anh, nhưng ánh mắt thì sắc lạnh đến đáng sợ. Đôi mắt ấy xoáy sâu vào Huyền Anh, như muốn bóc trần mọi suy nghĩ, đồng thời là một lời xác nhận không cần ngôn ngữ cho những điều cô đang run rẩy nghi ngờ. Cả văn phòng chìm trong sự im lặng đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng tim Huyền Anh đập thình thịch trong lồng ngực và ánh mắt đầy ẩn ý của Cận Thời Vũ. Huyền Anh cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải từ máy lạnh, mà là từ chính cái hiện thực kinh hoàng đang hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự im lặng và nụ cười đó, đối với Huyền Anh, đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào. Cô muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng cơ thể dường như đã đóng băng, mắc kẹt trong cơn ác mộng mà chính mình đang trải qua. Cận Thời Vũ vẫn đứng đó, như một bóng ma, tận hưởng từng khoảnh khắc của sự sợ hãi đang dần chiếm lĩnh Huyền Anh.
Huyền Anh bỗng bừng tỉnh khỏi cơn mê hoặc đáng sợ. Không một giây chần chừ, cô xoay người lại, quay lưng về phía Cận Thời Vũ, dù biết anh vẫn đứng đó. Từng động tác của Huyền Anh trở nên vội vàng một cách lạ thường, đôi tay run rẩy thu dọn đồ đạc trên bàn. Chiếc điện thoại, ví tiền, tập tài liệu… mỗi món đồ nhỏ bé lại trở nên nặng trĩu, khó khăn khi chạm vào. Cô không dám nhìn về phía Cận Thời Vũ, nhưng luồng khí lạnh lẽo từ ánh mắt anh vẫn như kim châm sau gáy.
Não bộ Huyền Anh quay cuồng, những ký ức về giấc mộng xuân, về những lần tăng ca một mình, về cảm giác bị giám sát… tất cả hiện rõ ràng, đáng sợ hơn bao giờ hết. Cô kìm nén tiếng thở dốc, cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo, nhưng nhịp tim thì đập như trống bỏi, vang vọng trong lồng ngực. Huyền Anh chỉ muốn lao ra khỏi cánh cửa văn phòng làm việc này, thoát khỏi đôi mắt chết chóc của Cận Thời Vũ.
Khi bàn tay Huyền Anh nắm chặt quai túi xách, cô không dám ngẩng đầu lên. Cô đi nhanh về phía cửa, mỗi bước chân như giẫm trên thủy tinh. Cận Thời Vũ vẫn không nói một lời. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn vạn lời đe dọa.
Đêm đó, Huyền Anh nằm vật vờ trên giường, mắt thao láo nhìn trần nhà. Không gian quen thuộc của căn hộ bỗng trở nên ngột ngạt, bí bách lạ thường. Từng lời nói đầy ẩn ý, từng ánh mắt rực lửa, thậm chí là sự im lặng chết chóc của Cận Thời Vũ cứ luẩn quẩn trong tâm trí Huyền Anh, như một vòng xoáy không lối thoát. Cô cảm thấy ghê tởm, sợ hãi, và một nỗi ám ảnh kinh hoàng bám lấy từng tế bào.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, Huyền Anh vùng dậy khỏi giường. Cô đi quanh nhà, kiểm tra từng ổ khóa cửa sổ, từng chốt cửa chính. Cô kéo rèm cửa sổ kín mít, không để lộ ra một khe hở nhỏ nào, như thể ngoài kia, có ai đó đang rình rập, dõi theo từng cử động của cô. Căn phòng chìm trong ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ, nhưng Huyền Anh vẫn cảm thấy lạnh sống lưng. Cô siết chặt tay, cố gắng xua đi hình bóng Cận Thời Vũ, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Cảm giác bất an bao trùm lấy cô, ngay cả trong chính ngôi nhà của mình. Huyền Anh ước gì có thể trốn đi thật xa, khỏi con người đó, khỏi cái văn phòng làm việc ngột ngạt đó, và khỏi những cảm xúc kinh hoàng đang giày vò cô.
Sáng hôm sau, Huyền Anh bước vào Văn phòng làm việc với đôi mắt trũng sâu vì một đêm trắng. Cố gắng xua tan cảm giác nặng nề từ đêm qua, Huyền Anh vùi mình vào công việc, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Ngay khi Huyền Anh vừa bật máy tính, một luồng khí lạnh lẽo đã truyền đến sống lưng. Cô ngẩng đầu. Từ xa, Cận Thời Vũ đang đứng dựa vào khung cửa phòng làm việc của mình, ánh mắt như hai tia laser sắc lạnh găm thẳng vào Huyền Anh.
Huyền Anh rụt người lại, vờ như không thấy, cúi gằm mặt xuống màn hình. Từng con chữ trên báo cáo như nhảy múa trước mắt Huyền Anh, nhưng cô chẳng thể tập trung. Cảm giác bị giám sát, bị “ma” quấy rối cứ ám ảnh. Mỗi lần có tiếng bước chân vang lên ở hành lang, Huyền Anh lại giật nảy mình, tim đập thình thịch.
Một lát sau, Cận Thời Vũ đi ngang qua dãy bàn của Huyền Anh. Anh dừng lại một giây, cái bóng cao lớn của anh bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp của Huyền Anh. Huyền Anh cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của anh lướt qua vai, một mùi nước hoa nam tính nhàn nhạt nhưng đầy uy quyền xộc vào mũi. Huyền Anh siết chặt chuột máy tính, đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Cô không dám ngẩng lên, chỉ muốn Cận Thời Vũ đi nhanh qua.
“Pha cho tôi một ly cà phê,” giọng Cận Thời Vũ trầm thấp, vang lên ngay trên đầu Huyền Anh, khiến cô giật mình đánh thót.
Huyền Anh vội vàng đứng dậy, cảm giác bẽ bàng và sợ hãi dâng trào. “Vâng, sếp.”
Cô bước nhanh về phía khu vực pha cà phê, cố gắng làm mọi thứ thật nhanh, thật chuẩn. Nhưng lưng Huyền Anh vẫn cảm nhận được ánh mắt Cận Thời Vũ đang dõi theo từng cử chỉ của cô, dù anh đã đi vào phòng làm việc. Cái cảm giác bị theo dõi, bị kiểm soát này còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa trực tiếp. Huyền Anh như thể đang đi trên dây, chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể khiến cô rơi xuống vực sâu không đáy.
Huyền Anh nhanh chóng pha xong ly cà phê đen sánh đặc, mùi hương lan tỏa trong không gian. Cô bưng ly cà phê đến phòng Cận Thời Vũ, gõ cửa khẽ khàng.
“Vào đi.” Giọng anh ta vẫn lạnh lùng như mọi khi.
Huyền Anh bước vào, đặt ly cà phê cẩn thận xuống bàn làm việc của Cận Thời Vũ. Anh ta đang dán mắt vào màn hình máy tính, không buồn ngẩng đầu lên. Huyền Anh đứng im, chờ đợi. Cảm giác căng thẳng trong không gian khiến Huyền Anh nín thở.
“Cô ra ngoài đi.” Cận Thời Vũ nói, vẫn không nhìn Huyền Anh.
Huyền Anh cúi đầu, vội vàng quay bước ra khỏi phòng. Vừa đóng cửa lại, Huyền Anh thở phào một hơi dài, như trút được gánh nặng vô hình. Huyền Anh bước về bàn làm việc của mình, ngồi xuống, lòng nặng trĩu. Huyền Anh biết mình không thể tiếp tục như thế này nữa. Cảm giác bị giám sát liên tục, cùng với những lời ám chỉ và hành động kỳ lạ của Cận Thời Vũ, đã đẩy Huyền Anh đến bờ vực của sự chịu đựng. Huyền Anh ngước nhìn về phía cửa phòng Cận Thời Vũ, ánh mắt đanh lại. Một quyết định đã được Huyền Anh đưa ra.
Cô khẽ mở trình duyệt web trên máy tính cá nhân, gõ nhanh vào ô tìm kiếm: “Quấy rối nơi công sở là gì?”, “Cách thu thập bằng chứng quấy rối”, “Luật pháp Việt Nam về quấy rối tình dục tại nơi làm việc”. Huyền Anh đọc ngấu nghiến từng bài báo, từng trường hợp pháp lý được đưa ra. Khuôn mặt Huyền Anh lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự quyết tâm lạnh lùng.
Sau đó, Huyền Anh chuyển hướng tìm kiếm. “Cách nghỉ việc không bị giữ lương”, “Thủ tục đơn từ chức khi bị quấy rối”, “Nghỉ việc mà không bị phạt hợp đồng”. Mỗi từ khóa Huyền Anh gõ vào đều phản ánh khao khát thoát thân mãnh liệt của cô. Huyền Anh hiểu rằng để thoát khỏi Cận Thời Vũ mà không gặp rắc rối, Huyền Anh cần một kế hoạch chi tiết. Đơn từ chức có thể là lối thoát, nhưng Huyền Anh phải chuẩn bị thật kỹ càng cho con đường đó. Đây không chỉ là việc tìm một công việc mới, mà là cuộc chiến để đòi lại tự do và sự bình yên cho chính Huyền Anh.
Chuông điện thoại nội bộ trên bàn Huyền Anh vang lên đột ngột, cắt ngang dòng suy nghĩ căng thẳng của cô. Huyền Anh giật mình, nhìn vào màn hình điện thoại, tên “Cận Thời Vũ” nhấp nháy. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Huyền Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, rồi nhấc máy.
“Vào phòng tôi.” Giọng Cận Thời Vũ vang lên khô khốc, không có một chút cảm xúc thừa thãi, nhưng Huyền Anh vẫn cảm nhận được sự ra lệnh tuyệt đối.
Huyền Anh nhẹ nhàng đặt ống nghe xuống, lòng nặng trĩu. Cô đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cánh cửa phòng Cận Thời Vũ. Mỗi bước chân của Huyền Anh như dẫm trên gai. Cô gõ cửa hai tiếng khẽ khàng.
“Vào đi.”
Huyền Anh mở cửa bước vào. Căn phòng vẫn rộng lớn và lạnh lẽo như mọi khi, nhưng lần này, bầu không khí đặc quánh hơn bởi một sự hiện diện đầy áp chế. Cận Thời Vũ ngồi ngay ngắn phía sau chiếc bàn làm việc gỗ mun to lớn, lưng thẳng tắp, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn. Ánh mắt anh ta không rời khỏi Huyền Anh ngay từ khi cô bước vào.
Vẻ mặt Cận Thời Vũ nghiêm túc đến lạ, không một nụ cười, không một cái nhíu mày, nhưng đôi mắt anh ta lại ánh lên một tia nhìn sắc lạnh, pha trộn giữa sự trêu chọc và kiểm soát khiến Huyền Anh cảm thấy như mình đang bị một con thú săn mồi dò xét. Cơ thể Huyền Anh tự động căng cứng. Cô cảm thấy rõ rệt áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, khiến từng hơi thở trở nên khó khăn.
Cận Thời Vũ không nói gì, chỉ im lặng nhìn Huyền Anh, như đang chờ đợi cô lên tiếng hoặc làm gì đó. Thời gian dường như ngưng đọng trong căn phòng. Huyền Anh đứng thẳng người, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng hai bàn tay cô đã siết chặt vào nhau sau lưng.
“Có chuyện gì không, sếp?” Huyền Anh cố gắng giữ giọng điệu ổn định, dù trong lòng cô đang như có lửa đốt.
Cận Thời Vũ nhếch nhẹ một bên môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến Huyền Anh rợn người. Ánh mắt anh ta vẫn khóa chặt lấy cô, xoáy sâu vào từng biểu cảm.
“Cô đang bận à?” Cận Thời Vũ hỏi, giọng điệu trầm thấp, nhưng ẩn chứa điều gì đó mỉa mai. Anh ta nhìn về phía bàn làm việc của Huyền Anh qua khung cửa kính, rồi lại đưa mắt về phía cô, như thể anh ta biết rõ Huyền Anh đã làm gì trước đó.
Một cảm giác ớn lạnh chạy qua Huyền Anh. Cô cảm thấy như mọi hành động của mình đều nằm trong tầm kiểm soát của Cận Thời Vũ. Cái cảm giác bị “ma” quấy rối lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nuốt khan, cố gắng đáp lại một cách bình tĩnh nhất.
“Dạ không ạ, tôi đang làm dở tài liệu dự án.” Huyền Anh nói, dù cô biết rõ điều cô đang “làm dở” không phải là tài liệu dự án.
Cận Thời Vũ vẫn không thay đổi biểu cảm. “Tốt. Tôi có một vài thứ cần cô làm ngay bây giờ.” Anh ta dựa người vào thành ghế, tạo một tư thế quyền lực tuyệt đối. “Chuyện này… rất quan trọng. Và chỉ mình cô được làm.”Chuông điện thoại nội bộ trên bàn Huyền Anh vang lên đột ngột, cắt ngang dòng suy nghĩ căng thẳng của cô. Huyền Anh giật mình, nhìn vào màn hình điện thoại, tên “Cận Thời Vũ” nhấp nháy. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Huyền Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, rồi nhấc máy.
“Vào phòng tôi.” Giọng Cận Thời Vũ vang lên khô khốc, không có một chút cảm xúc thừa thãi, nhưng Huyền Anh vẫn cảm nhận được sự ra lệnh tuyệt đối.
Huyền Anh nhẹ nhàng đặt ống nghe xuống, lòng nặng trĩu. Cô đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cánh cửa phòng Cận Thời Vũ. Mỗi bước chân của Huyền Anh như dẫm trên gai. Cô gõ cửa hai tiếng khẽ khàng.
“Vào đi.”
Huyền Anh mở cửa bước vào. Căn phòng vẫn rộng lớn và lạnh lẽo như mọi khi, nhưng lần này, bầu không khí đặc quánh hơn bởi một sự hiện diện đầy áp chế. Cận Thời Vũ ngồi ngay ngắn phía sau chiếc bàn làm việc gỗ mun to lớn, lưng thẳng tắp, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn. Ánh mắt anh ta không rời khỏi Huyền Anh ngay từ khi cô bước vào.
Vẻ mặt Cận Thời Vũ nghiêm túc đến lạ, không một nụ cười, không một cái nhíu mày, nhưng đôi mắt anh ta lại ánh lên một tia nhìn sắc lạnh, pha trộn giữa sự trêu chọc và kiểm soát khiến Huyền Anh cảm thấy như mình đang bị một con thú săn mồi dò xét. Cơ thể Huyền Anh tự động căng cứng. Cô cảm thấy rõ rệt áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, khiến từng hơi thở trở nên khó khăn.
Cận Thời Vũ không nói gì, chỉ im lặng nhìn Huyền Anh, như đang chờ đợi cô lên tiếng hoặc làm gì đó. Thời gian dường như ngưng đọng trong căn phòng. Huyền Anh đứng thẳng người, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng hai bàn tay cô đã siết chặt vào nhau sau lưng.
“Có chuyện gì không, sếp?” Huyền Anh cố gắng giữ giọng điệu ổn định, dù trong lòng cô đang như có lửa đốt.
Cận Thời Vũ nhếch nhẹ một bên môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến Huyền Anh rợn người. Ánh mắt anh ta vẫn khóa chặt lấy cô, xoáy sâu vào từng biểu cảm.
“Cô đang bận à?” Cận Thời Vũ hỏi, giọng điệu trầm thấp, nhưng ẩn chứa điều gì đó mỉa mai. Anh ta nhìn về phía bàn làm việc của Huyền Anh qua khung cửa kính, rồi lại đưa mắt về phía cô, như thể anh ta biết rõ Huyền Anh đã làm gì trước đó.
Một cảm giác ớn lạnh chạy qua Huyền Anh. Cô cảm thấy như mọi hành động của mình đều nằm trong tầm kiểm soát của Cận Thời Vũ. Cái cảm giác bị “ma” quấy rối lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nuốt khan, cố gắng đáp lại một cách bình tĩnh nhất.
“Dạ không ạ, tôi đang làm dở tài liệu dự án.” Huyền Anh nói, dù cô biết rõ điều cô đang “làm dở” không phải là tài liệu dự án.
Cận Thời Vũ vẫn không thay đổi biểu cảm. “Tốt. Tôi có một vài thứ cần cô làm ngay bây giờ.” Anh ta dựa người vào thành ghế, tạo một tư thế quyền lực tuyệt đối. “Chuyện này… rất quan trọng. Và chỉ mình cô được làm.”
Cận Thời Vũ lật một tập tài liệu dày cộp trên bàn. Ánh mắt anh ta lướt qua những con số, những biểu đồ phức tạp, nhưng lại dừng lại ở Huyền Anh, như đang dò xét phản ứng của cô.
“Đây là dự án trọng điểm mới của công ty,” Cận Thời Vũ bắt đầu, giọng điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng. “Quan trọng đến mức không thể có bất kỳ sai sót nào. Toàn bộ kế hoạch phát triển của quý tới đều phụ thuộc vào nó.”
Huyền Anh nuốt khan, cảm giác căng thẳng bao trùm lấy cô. Cô biết dự án càng quan trọng, áp lực càng lớn, và cô lại càng khó thoát khỏi vòng kiểm soát của Cận Thời Vũ.
“Và vì tính chất đặc biệt đó,” Cận Thời Vũ tiếp tục, ánh mắt anh ta dán chặt vào Huyền Anh, “cô sẽ phải tăng ca thường xuyên hơn rất nhiều. Hầu như mỗi ngày.”
Tim Huyền Anh như hẫng đi một nhịp. Cô đã quen với việc tăng ca, nhưng “hầu như mỗi ngày” là một lời tuyên án khác. Mọi kế hoạch, mọi tia hy vọng nhỏ nhoi về một cuộc sống bình thường của cô đều tan biến.
Cận Thời Vũ không cho cô kịp phản ứng. Anh ta hơi nghiêng người về phía trước, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi, khiến Huyền Anh rùng mình.
“Để đảm bảo tiến độ và chất lượng công việc,” anh ta nói, nhấn mạnh từng chữ, “tôi sẽ đích thân hỗ trợ cô. Luôn có mặt để giám sát và giải quyết mọi vấn đề phát sinh.”
Tia nhìn của Cận Thời Vũ như muốn xuyên thấu Huyền Anh, đầy rẫy sự chiếm hữu và đe dọa. Anh ta không nói “giúp đỡ”, mà là “hỗ trợ”, “đích thân” và “giám sát”. Huyền Anh cảm thấy như mình đang bị một con rắn quấn chặt, không lối thoát. Cô cảm thấy tay chân bủn rủn, một nỗi sợ hãi tột độ len lỏi khắp cơ thể. Cô nhận ra, đây không còn là công việc nữa, mà là một cái bẫy. Cái cảm giác bị “ma” quấy rối giờ đây đã hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải là một bóng ma vô hình, mà là Cận Thời Vũ, bằng xương bằng thịt. Cô cố gắng giữ vững nét mặt, nhưng trong lòng đã dậy sóng.
“Sếp… ý sếp là…” Huyền Anh lắp bắp, giọng nói gần như nghẹn lại.
Cận Thời Vũ nhếch môi, ánh mắt ánh lên vẻ khoái trá khi nhìn thấy sự hoảng loạn hiện rõ trong đáy mắt cô. “Ý tôi là, từ giờ, chúng ta sẽ làm việc cùng nhau… rất nhiều.”
Huyền Anh lùi lại một bước, cảm giác như một bức tường vô hình vừa sụp đổ quanh cô. Cô nhìn thẳng vào Cận Thời Vũ, đôi mắt trợn trừng khi những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí cô đột nhiên khớp lại. Cái nhìn chiếm hữu của anh, những lần anh xuất hiện bất ngờ, những câu hỏi bâng quơ nhưng đầy ẩn ý… tất cả đều hướng về một sự thật kinh hoàng. Anh biết. Anh biết về giấc mơ đó, về những đêm cô trằn trọc, về cả nỗi sợ hãi mơ hồ bấy lâu nay. Cận Thời Vũ không chỉ là một tên sếp biến thái, anh ta là kẻ đã giăng bẫy, và cô đã hoàn toàn mắc kẹt. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Huyền Anh. Cô cảm thấy bàn tay anh siết chặt lấy cổ họng mình, bóp nghẹt mọi ý định phản kháng. Đơn từ chức? Nó trở thành một trò cười thảm hại khi kẻ nắm giữ số phận cô lại là người biết rõ nhất những bí mật thầm kín của cô.
Cận Thời Vũ, vẫn giữ nụ cười nửa miệng, nhấp một ngụm cà phê từ chiếc cốc đặt trên bàn. Động tác chậm rãi, thản nhiên như thể anh ta vừa đạt được một chiến thắng hiển nhiên.
“Đừng lo, Huyền Anh,” anh ta nói, giọng điệu ngọt ngào đến rợn người, “tôi sẽ ‘giám sát’ cô thật chặt chẽ, đảm bảo cô không cảm thấy đơn độc khi ‘tăng ca’ đâu.”
Huyền Anh nuốt khan, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một lối thoát. Nhưng không có gì cả. Căn phòng làm việc quen thuộc giờ đây biến thành một nhà tù vô hình, và cô là tù nhân duy nhất, bị canh gác bởi một kẻ biết quá nhiều. Cô nhận ra, cảm giác bị “ma” quấy rối bấy lâu nay không phải là ảo giác. Đó chính là Cận Thời Vũ. Anh ta là cơn ác mộng sống. Cô tuyệt vọng. Cuộc đời cô đã bị anh ta nắm giữ, không còn lối thoát.
Huyền Anh tuyệt vọng. Cuộc đời cô đã bị anh ta nắm giữ, không còn lối thoát. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đáy sâu của sự tuyệt vọng ấy, một tia lửa phản kháng bỗng bùng lên. Cô không thể để mình bị nuốt chửng bởi tên sếp biến thái này. Huyền Anh ngước lên, nhìn thẳng vào Cận Thời Vũ, đôi mắt cô không còn vẻ hoảng loạn mà thay vào đó là sự lạnh lẽo, ẩn chứa ý chí kiên cường. Cận Thời Vũ vẫn ngồi đó, nhàn nhã.
“Vậy thì, Huyền Anh, chúng ta sẽ bắt đầu công việc của ‘mình’ ngay bây giờ chứ?” Cận Thời Vũ lên tiếng, giọng điệu vẫn đầy vẻ chiếm hữu.
Huyền Anh nuốt khan, cố gắng điều chỉnh hơi thở. Cô biết, chỉ cần một sai lầm nhỏ, cô sẽ mất tất cả. “Vâng… vâng, sếp Cận,” Huyền Anh đáp, giọng cô nghe có vẻ cam chịu nhưng sâu thẳm lại là sự quyết tâm mãnh liệt. “Tôi sẽ… ở lại tăng ca.”
Cận Thời Vũ nhoẻn miệng cười đắc thắng. “Tốt. Tôi biết Huyền Anh sẽ là một nhân viên tận tụy mà.” Hắn ta tựa lưng vào ghế, ánh mắt như muốn xuyên thấu cô.
Huyền Anh khẽ gật đầu. Cô quay người, bước về phía bàn làm việc của mình, mỗi bước đi đều nặng trịch nhưng trong đầu cô đã bắt đầu guồng quay những kế hoạch. Sự đồng ý này chỉ là một vở kịch. Cô sẽ không ngồi yên chờ chết. Cô phải tìm kiếm một bằng chứng, bất cứ thứ gì có thể lật đổ Cận Thời Vũ. Một thiết bị ghi âm? Hay một tập tin bí mật trên máy tính của hắn? Bàn tay Huyền Anh vô thức chạm vào chiếc điện thoại trong túi xách, ngón tay khẽ miết lên nút ghi âm. Cô sẽ thử thách hắn. Cô phải sống sót qua màn đêm này.
Huyền Anh ngồi xuống bàn làm việc, ánh mắt cố định vào màn hình máy tính nhưng tâm trí thì lơ lửng ở một nơi khác. Cô nghe tiếng Cận Thời Vũ xê dịch ghế, rồi tiếng gõ bàn phím nhè nhẹ từ phía hắn. Từng âm thanh đều như một lời nhắc nhở rằng cô đang bị giám sát. Cô thở dài, tay vô thức chạm vào chiếc điện thoại trong túi áo, cảm nhận nút ghi âm lạnh lẽo dưới đầu ngón tay. “Sống sót qua đêm nay,” cô tự nhủ.
Đồng hồ trên tường tích tắc, từng giây trôi qua như một thế kỷ. Văn phòng im ắng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng quạt thông gió ù ù và tiếng gõ lạch cạch của Cận Thời Vũ. Huyền Anh cố gắng tập trung vào công việc, nhưng đôi mắt cô cứ díp lại. Mấy ngày nay cô đã không ngủ đủ giấc, cộng thêm áp lực tâm lý từ Cận Thời Vũ khiến cơ thể cô kiệt quệ. Một cơn ngáp dài không kìm nén được thoát ra. Cận Thời Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao lướt qua cô. Huyền Anh giật mình, vội vàng cúi xuống.
Cô đứng dậy, bước đến khu vực pha chế cà phê, cố tạo ra một vẻ tự nhiên nhất. “Sếp Cận có muốn dùng thêm cà phê không ạ?” cô hỏi, giọng cô mệt mỏi hơn cô nghĩ.
“Không cần đâu, Huyền Anh,” Cận Thời Vũ đáp, giọng hắn vẫn bình thản đến rợn người. “Cứ làm việc của cô đi.”
Huyền Anh pha cho mình một ly cà phê đặc quánh, cố gắng dùng vị đắng để xua tan cơn buồn ngủ đang vây lấy. Cô trở lại bàn, cảm giác bị quan sát vẫn không rời. Ánh mắt hắn ta như dán chặt vào lưng cô, khiến sống lưng cô lạnh toát. Cô miết mạnh vào thái dương, hy vọng xua đi sự mệt mỏi và cảm giác bất an. Gió đêm lùa qua khung cửa sổ, tạo ra những tiếng động rờn rợn. Huyền Anh cảm thấy như có thứ gì đó vô hình đang lảng vảng quanh mình, một cảm giác bị ‘ma’ quấy rối mà cô không thể lý giải.
Cô vật lộn với từng dòng code, từng con số trên màn hình. Chữ nghĩa bắt đầu nhảy nhót trước mắt, đầu óóc nặng trĩu. Cà phê dường như vô hiệu. Mi mắt cô cứ sụp xuống, rồi lại ráng sức mở ra. Hình ảnh Cận Thời Vũ ngồi cách đó không xa, với nụ cười nhếch mép khó thấy, là động lực duy nhất giúp cô cố gắng chống chọi. Nhưng sự kiệt sức đã lên đến đỉnh điểm. Mặc dù liên tục nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo, phải cảnh giác, cơ thể Huyền Anh không thể chịu đựng thêm được nữa.
Đầu cô gục xuống bàn, chỉ vài giây, rồi cô lại ngẩng lên. Lần này, mọi thứ mờ nhạt hơn. Tiếng gõ bàn phím của Cận Thời Vũ xa dần. Thế giới xung quanh cô chìm vào một màn sương mỏng, kéo cô xuống vực sâu của sự mệt mỏi. Huyền Anh biết mình không được ngủ, nhưng ý chí cô đã tan rã. Cô chìm vào giấc ngủ sâu, để mặc chiếc điện thoại trong túi áo vẫn bật chế độ ghi âm, một bằng chứng mong manh giữa đêm tối vô tận.
Huyền Anh chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng ngay cả trong vô thức, sự mệt mỏi và ám ảnh cũng không buông tha. Giữa màn đêm u tối, văn phòng làm việc biến thành một không gian khác lạ, nơi cô bị giam hãm trong một giấc mơ kỳ lạ, rõ ràng đến ghê người. Một bàn tay ấm nóng, quen thuộc một cách đáng sợ, nhẹ nhàng vuốt ve trên làn da cô. Mùi hương trầm ấm, lạnh lẽo của Cận Thời Vũ quấn lấy khứu giác, khiến cô rùng mình. Hắn ta thì thầm bên tai Huyền Anh những lời nói khó hiểu, giọng điệu đầy quyến rũ nhưng lại chất chứa sự nguy hiểm chết người. Cảm giác bị chạm, bị bao bọc bởi vòng tay của hắn chân thực đến mức Huyền Anh cảm thấy da thịt mình nóng ran, đầu óc quay cuồng. Cô muốn vùng vẫy, muốn thoát khỏi sự kìm kẹp vô hình này, nhưng cơ thể dường như tê liệt. Nụ cười nhếch mép của hắn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, vừa ám ảnh vừa khinh miệt. Toàn bộ giác quan của Huyền Anh đều bị tấn công bởi sự chân thực đáng sợ của giấc mơ, một cảm giác bị khống chế, bị đùa giỡn, và một chút gì đó cấm kỵ trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột độ.
Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh ập đến, kéo Huyền Anh thoát khỏi cơn mơ mê hoặc. Cô bật người dậy, mắt mở trừng trừng trong bóng đêm dày đặc của văn phòng. Tim Huyền Anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hơi thở dồn dập, hổn hển. Trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh, từng sợi tóc bết dính. Cơn ác mộng vừa rồi chân thực đến mức cô vẫn còn cảm nhận rõ ràng từng cái chạm, từng hơi thở, từng lời thì thầm của Cận Thời Vũ. Cô đưa tay sờ lên cổ, lên mặt, cảm giác như những vết chạm vô hình vẫn còn lưu lại, như có ai đó vừa thực sự quấy nhiễu cô. Văn phòng vẫn chìm trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng quạt thông gió ù ù. Cận Thời Vũ vẫn ngồi ở bàn làm việc của hắn, một bóng đen tĩnh lặng trong góc phòng. Ánh mắt Huyền Anh hoảng loạn quét qua bóng hình đó, cảm giác ghê tởm và sợ hãi tột độ dâng trào.
Huyền Anh chớp mắt một cái, cố gắng thoát khỏi dư âm của cơn ác mộng. Khi đôi mắt cô mở to trở lại, chúng ngay lập tức chạm phải một hình bóng đứng sừng sững. Cận Thời Vũ đang đứng đó, ngay gần bàn làm việc của Huyền Anh. Anh ta không còn ngồi ở bàn của mình như khi Huyền Anh chìm vào giấc ngủ. Ánh mắt Cận Thời Vũ nhìn thẳng vào cô, đầy phức tạp. Trong đó có chút thỏa mãn đến ghê người, một vẻ lạnh lùng đến rợn người, như thể đang quan sát một con mồi vừa lọt lưới, hoàn toàn bất lực.
Huyền Anh đông cứng. Hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng. Cô không biết mình đã bị anh ta nhìn chằm chằm bao lâu rồi, không biết anh ta đã đứng đó từ khi nào, hay đã thấy những gì. Cảm giác bị giám sát, bị xâm phạm bủa vây Huyền Anh còn ghê tởm hơn cả cơn mộng xuân vừa rồi. Anh ta không nói một lời, chỉ đứng đó, sự im lặng của Cận Thời Vũ còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào. Một nụ cười nhếch mép rất khẽ, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên môi anh ta, như một sự khẳng định cho sự khinh miệt và kiểm soát tuyệt đối. Đó không chỉ là cơn ác mộng. Cảm giác bị ‘ma’ quấy rối, bị ai đó xâm nhập vào giấc ngủ, vào tâm trí, vào cả không gian riêng tư nhất của mình, giờ đây hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Cận Thời Vũ chính là “con ma” đó. Huyền Anh muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng cô bị đóng băng tại chỗ, chỉ có thể nuốt nước bọt khan. Toàn thân Huyền Anh run rẩy không kiểm soát, trong đầu chỉ còn văng vẳng câu hỏi: rốt cuộc anh ta muốn gì ở cô?
Huyền Anh gào lên một tiếng thất thanh, một âm thanh xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ của văn phòng. Đôi mắt cô trợn trừng nhìn Cận Thời Vũ, không còn là sự sợ hãi đơn thuần mà là một ngọn lửa căm phẫn bùng cháy.
“Anh đã làm gì tôi?!” Huyền Anh hét lên, giọng cô lạc đi vì giận dữ và ghê tởm. Mọi sự mơ hồ, mọi nghi ngờ về giấc mộng xuân kỳ lạ và cảm giác bị xâm phạm giờ đây tan biến, nhường chỗ cho sự thật trần trụi và nhục nhã. Cô cảm thấy cả cơ thể mình như bị ô uế, bị sỉ nhục đến tận cùng. Hình ảnh nụ cười nhếch mép của anh ta, ánh mắt chiếm hữu đó, tất cả như xé nát lòng tự trọng của cô.
Cô muốn làm gì đó, muốn vớ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay – cây bút, quyển sổ, chiếc cốc cà phê nguội lạnh – để ném vào gương mặt lạnh lùng kia, để xua đuổi cái cảm giác ghê tởm đang bủa vây. Nhưng cơ thể Huyền Anh không nghe lời. Hai tay cô run bần bật, các ngón tay co quắp lại, không thể nắm chặt được bất cứ thứ gì. Đôi chân cô cũng run rẩy đến nỗi đứng không vững, như thể chỉ cần buông lỏng một chút thôi là sẽ ngã quỵ xuống sàn. Cận Thời Vũ vẫn đứng đó, như một pho tượng đá không cảm xúc, đôi mắt anh ta không rời khỏi Huyền Anh, như đang thưởng thức trọn vẹn cảnh tượng cô vùng vẫy trong cơn tuyệt vọng. Anh ta không hề nói một lời. Sự im lặng của anh ta càng khiến Huyền Anh phát điên.
Huyền Anh ngồi bất động trước màn hình máy tính, văn phòng bao trùm bởi ánh đèn vàng vọt của đêm khuya, chỉ còn lại tiếng gõ lách cách đều đặn từ bàn làm việc của Cận Thời Vũ. Đột nhiên, mọi mảnh ghép rời rạc trong tâm trí cô vụt hợp lại thành một bức tranh đáng sợ. Những cái nhìn lén lút, những cử chỉ chạm nhẹ “vô tình” mỗi khi hai người tăng ca muộn, những lần Cận Thời Vũ nán lại pha cà phê chỉ để quan sát cô. Rồi, hình ảnh rõ mồn một trong giấc mộng xuân gần đây ùa về, không còn mơ hồ mà hiện rõ gương mặt của Cận Thời Vũ. Đó không phải là một “con ma” vô hình. Con ma đó có tên, có hình hài, và đang ngồi cách cô chỉ vài mét.
Sự thật ập đến như một gáo nước lạnh buốt, khiến máu trong người Huyền Anh đông cứng. Cô không hề bị một thế lực siêu nhiên nào quấy phá. Cô bị chính sếp của mình, người cô vẫn luôn kính trọng, theo dõi, thao túng và lạm dụng. Đơn từ chức cô từng mạnh dạn viết ra giờ trở thành một tờ giấy vô nghĩa, nằm gọn trong tay kẻ săn mồi. Mọi con đường đều bị bịt kín. Văn phòng làm việc quen thuộc giờ đây trở thành một cái lồng giam không lối thoát. Cô cảm thấy bàn tay vô hình của Cận Thời Vũ siết chặt lấy cổ họng mình, từ từ tước đi từng chút hơi thở, từng tia hy vọng mỏng manh cuối cùng. Nước mắt không thể rơi, chỉ có một hố sâu tuyệt vọng nuốt chửng lấy tâm hồn cô, mọi ước mơ và dự định bỗng hóa thành tro tàn.
Thời gian trôi đi, đôi khi mang theo những vết sẹo không thể xóa nhòa, nhưng cũng đồng thời trao tặng ta một khả năng kỳ diệu để chữa lành. Huyền Anh, trong những khoảnh khắc cô độc và tăm tối nhất, đã buộc phải đối diện với sự thật trần trụi về bản chất con người, về những góc khuất đầy rẫy sự toan tính và quyền lực. Cô học được rằng không phải mọi bóng tối đều đến từ những điều huyền bí, mà đôi khi, nó ẩn mình ngay trong ánh sáng, sau những nụ cười và vỏ bọc đạo mạo nhất.
Sự tuyệt vọng mà Huyền Anh cảm nhận lúc bấy giờ là một ngọn núi cao ngất, tưởng chừng không thể vượt qua. Mọi ước mơ, mọi dự định về một cuộc sống bình yên, tự do đều tan biến như sương khói. Tuy nhiên, chính trong vực sâu của sự mất mát, con người ta lại tìm thấy những tia sáng le lói của sự kiên cường. Dù trái tim tan vỡ, dù niềm tin bị phản bội, Huyền Anh hiểu rằng cô vẫn còn hơi thở, vẫn còn lý trí để chiến đấu. Đôi khi, buông bỏ không phải là từ bỏ, mà là chấp nhận một khởi đầu mới, dù đau đớn đến nhường nào. Mỗi biến cố, dù nghiệt ngã ra sao, đều là một bài học đắt giá, khắc sâu vào tâm hồn để con người ta biết trân trọng những giá trị đích thực, để mạnh mẽ hơn khi đối mặt với giông bão cuộc đời. Có lẽ, hành trình tìm lại chính mình, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn sau những cơn bão lớn mới là điều quan trọng nhất, là ý nghĩa sâu xa nhất mà cuộc đời muốn gửi gắm đến mỗi chúng ta.

