“Ông cụ 70 tuổi cưới cô gái 18 tuổi về làm vợ 2 để sinh con nối dõi, giữa lúc cao trào nhất của đêm đ/ộng ph/òng thì sự cố xảy ra…
Đọc toàn bộ câu chuyện dưới bình luận 👇”
“…Đúng lúc ấy, một tiếng rên nhẹ thoát ra từ cổ họng ông cụ. Bàn tay đang đặt trên người cô gái trẻ bỗng co quắp lại, ông cụ vội vàng đưa tay ôm chặt lấy bên ngực trái. Khuôn mặt vốn hồng hào giờ bỗng chuyển sang tím tái, khóe môi hơi giật. Hơi thở của ông cụ trở nên gấp gáp, đứt quãng, chỉ còn nghe tiếng khò khè yếu ớt.
Cô gái trẻ đang trong cơn mộng mị ngọt ngào chợt giật mình. Đôi mắt non nớt mở to nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mặt. Vẻ phấn khích ban nãy vụt tắt, thay vào đó là sự hoảng sợ tột độ. Cô muốn hét lên, muốn chạy trốn, muốn làm gì đó, nhưng toàn thân như bị đông cứng tại chỗ. Cái nhìn bối rối, kinh hãi dán chặt vào khuôn mặt ngày càng nhợt nhạt của người chồng hơn mình tới 52 tuổi. Căn phòng tân hôn ấm cúng bỗng chốc biến thành một cái bẫy lạnh lẽo, nơi chỉ có tiếng thở dốc đầy vật vã của ông cụ và sự câm nín của cô gái trẻ. Cô vẫn chưa kịp phản ứng.”
“Toàn thân ông cụ giật mạnh một cái, sức lực như bị rút cạn chỉ trong tích tắc. Ông lịm dần, bàn tay đang giữ chặt ngực trái cũng buông thõng. Cái đầu bạc ngửa ra sau, rồi toàn bộ cơ thể nặng nề đổ gục xuống giường. Tiếng thở khò khè đứt hẳn, chỉ còn lại một sự im lặng đến rợn người.
Cô gái trẻ như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Cảnh tượng trước mắt quá sức tưởng tượng, nó đập thẳng vào nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất trong cô. Nước mắt giàn giụa chảy xuống, làm nhòe đi khuôn mặt tím tái của ông cụ. Miệng cô bật ra những tiếng nức nở nghẹn ngào, lắp bắp gọi tên người chồng.
“”Ông… ông ơi… Ông làm sao thế? Ông… tỉnh dậy đi ông ơi!”” Tiếng cô run rẩy, vang vọng trong căn phòng giờ đây lạnh lẽo như một nấm mồ. Cô đưa tay lay mạnh vai ông cụ, nhưng cơ thể ông chỉ trơ lì và nặng trịch. Cơn hoảng loạn dâng lên tột độ, cuốn phăng mọi suy nghĩ khác trong đầu cô gái trẻ
mới 18 tuổi. Cô liên tục gọi tên ông, tiếng khóc ngày càng to và tuyệt vọng.”
“””Ông ơi… ông ơi… Tỉnh dậy đi ông ơi!””
Tiếng khóc nức nở ban đầu của cô gái nhanh chóng biến thành những tiếng thét hoảng loạn, xé toang màn đêm. Nó không còn là tiếng khóc ai oán, mà là tiếng kêu cứu tuyệt vọng, vang vọng khắp căn nhà rộng lớn vốn đang chìm trong sự im lặng của đêm khuya.
“”Cứu! Cứu tôi với! Có ai không? Cứu ông với!””
Cô vừa lay người ông cụ một cách vô vọng, vừa gào lên, nước mắt và nước mũi chảy tèm lem trên khuôn mặt non nớt. Giọng cô lạc đi, khản đặc vì sợ hãi. Mỗi tiếng kêu cứu đều như nhát dao đâm vào không khí tĩnh mịch, dội lại chính sự cô đơn và bất lực của cô trong căn phòng đóng kín.
Tiếng động bất thường từ phòng tân hôn đã đánh thức những người trong nhà. Ánh đèn lờ mờ bắt đầu bật sáng ở các phòng khác. Tiếng bước chân hốt hoảng, dồn dập vang lên ngoài hành lang, tiến thẳng về phía căn phòng.
“”Có chuyện gì vậy?””
“”Ai đó? Sao ồn ào thế?””
Tiếng nói thắc mắc xen lẫn lo lắng vang lên. Rồi, tiếng đập cửa dồn dập bắt đầu. “”Cạch! Cạch! Cạch!”” Cánh cửa gỗ kiên cố rung lên bần bật dưới những cú đấm mạnh mẽ.
“”Mở cửa! Mở cửa ngay! Hai người bên trong có sao không?””
Tiếng gọi lớn vang lên, giọng nói đầy uy quyền của người lớn tuổi. Cô gái trẻ như chết trân tại chỗ, không biết phải phản ứng ra sao. Giữa lúc hoảng loạn tột cùng, cô không nghĩ đến việc mở cửa.
Tiếng đập cửa càng lúc càng gấp gáp, kèm theo tiếng giục giã, thậm chí là tiếng chửi rủa khe khẽ vì sự chậm trễ. Rồi, một tiếng “”ẦM”” thật lớn vang lên. Cánh cửa phòng tân hôn bị xô mạnh, bật tung bản lề, gỗ vỡ vụn, tạo ra một lỗ hổng lớn.
Từ bên ngoài, ba bốn người thân của ông cụ, bao gồm cả những người con lớn tuổi của ông, mặt mày hốt hoảng xông thẳng vào trong. Ánh mắt họ quét nhanh khắp căn phòng, và dừng lại ở cảnh tượng trên giường.”
“Ánh mắt của những người vừa xông vào đông cứng lại. Trước mắt họ là cảnh tượng kinh hoàng trên chiếc giường tân hôn. Ông cụ nằm bất động, sắc mặt tím tái một cách đáng sợ. Cô gái trẻ ngồi bên cạnh, khuôn mặt đầm đìa nước mắt, đôi mắt mở to đầy sợ hãi, chiếc váy cưới xộc xệch. Căn phòng sặc sụa mùi lạ và một sự hỗn loạn không thể gọi tên.
Sự im lặng chết chóc kéo dài vài giây, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của những người con và người thân. Họ như hóa đá, không thể tin vào mắt mình. Nỗi sợ hãi và tức giận trộn lẫn vào nhau, bóp nghẹt lấy lồng ngực.
Rồi, tiếng hét xé nát không khí. Một người con trai của ông cụ, người có khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ và hoảng loạn, lao tới gần giường. Anh ta chỉ thẳng ngón tay vào mặt cô gái trẻ, giọng lạc đi vì căm phẫn.
“”CÔ LÀM CÁI GÌ BỐ TÔI THẾ NÀY HẢ?!””
Lời buộc tội như một nhát dao đâm vào sự hoảng loạn tột cùng của cô gái. Cô giật mình, lùi lại theo phản xạ, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra được một âm thanh nào để bào chữa. Đôi mắt cô nhìn người con trai với nỗi khiếp sợ tột độ.
Những người còn lại cũng bừng tỉnh sau cú sốc ban đầu. Họ nhao nhao chạy đến bên giường, tiếng kêu kinh ngạc, hoảng hốt vang lên.
“”Ông ơi! Bố ơi!””
“”Trời ơi, sao lại ra nông nỗi này?””
“”Có chuyện gì vậy?!””
Họ không để ý đến cô gái trẻ nữa, tất cả sự chú ý đổ dồn vào người ông cụ bất động. Cô gái trẻ vẫn ngồi đó, như pho tượng, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn bùng nổ xung quanh mình. Nỗi sợ hãi bị đổ tội đè nặng lên cô, còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi về tình trạng của ông cụ lúc này. Cô biết, cuộc đời mình sắp bước sang một trang mới… một trang đầy bão tố.”
“Tiếng kêu kinh ngạc, hoảng hốt từ những người con và người thân ông cụ vẫn chưa dứt. Họ xúm lại quanh giường, ai nấy mặt cắt không còn giọt máu. Tiếng thở dốc nặng nề, tiếng nấc nghẹn vang vọng trong căn phòng tân hôn đầy mùi lạ và sự chết chóc. Người con trai vừa buộc tội cô gái trẻ vẫn đứng đó, nắm chặt tay, ánh mắt xen lẫn căm phẫn và tuyệt vọng nhìn người bố bất động. Những người khác lay gọi, lay gọi trong vô vọng.
“”Bố ơi! Bố làm sao thế này?!””
“”Ông ơi! Tỉnh lại đi ông!””
“”Ai đó… ai đó làm gì đi chứ!””
Trong đám đông hỗn loạn đó, một người phụ nữ trung niên, có lẽ là con dâu hoặc con gái lớn của ông cụ, chợt bừng tỉnh. Khuôn mặt bà nhợt nhạt vì sợ hãi, nhưng đôi mắt bỗng lóe lên một tia quyết đoán trong giây lát. Bà run rẩy đưa tay vào túi xách đang đeo trên vai, vội vã tìm kiếm điện thoại. Những ngón tay lóng ngóng, đánh rơi vài thứ xuống sàn. Bà cúi xuống nhặt, tay vẫn run, cuối cùng cũng túm được chiếc điện thoại thông minh.
“”Gọi… gọi cấp cứu đi!”” Bà hét lên, giọng lạc đi vì căng thẳng tột độ. “”Gọi 115 ngay!””
Những người khác như sực tỉnh. Vài người phụ nữ bật khóc nức nở, tiếng khóc bi ai hòa lẫn với tiếng la hét hoảng loạn. Người đàn ông khác, có vẻ là con rể, vội vã lao tới bên người phụ nữ cầm điện thoại.
“”Đưa đây tôi gọi cho nhanh!”” Anh ta giật lấy điện thoại từ tay bà, ngón tay run run nhấn số 115.
Không khí trong phòng bỗng chốc vỡ òa thành một bản giao hưởng hỗn loạn của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Tiếng chuông điện thoại reo những hồi dài chờ kết nối nghe như tiếng vọng từ một thế giới khác, xa vời và vô vọng. Tiếng người đàn ông nói vội vàng vào điện thoại, giọng đứt quãng: “”Alo… 115 ạ? Cấp cứu! Có người bị ngất xỉu… nguy kịch… ở địa chỉ…”” Anh ta lắp bắp đọc địa chỉ trong cơn cuống quýt.
Cùng lúc đó, tiếng những người còn lại vẫn vang lên:
“”Ông ơi! Sao lại thế này?!””
“”Trời ơi là trời!””
“”Mau lên! Có gọi được không?!””
“”Cứu bố tôi với!””
Cô gái trẻ vẫn ngồi sụp trên sàn nhà cạnh giường, như bị đóng băng giữa cơn bão tố. Đôi mắt cô mở to vô hồn, nhìn cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra trước mắt. Cô nghe thấy tiếng khóc, tiếng la, tiếng gọi cấp cứu, tất cả như dội vào tai cô cùng một lúc, méo mó và đáng sợ. Trái tim cô đập điên cuồng trong lồng ngực, không phải vì lo lắng cho ông cụ, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng cho chính bản thân mình. Cô biết, dù ông cụ có ra sao, cuộc đời cô ở nơi này đã hoàn toàn sụp đổ. Nước mắt vẫn chảy dài trên má, nhưng cô không còn cảm thấy gì nữa. Cô chỉ là một vật thể bất động giữa cơn cuồng phong của số phận. Tiếng gọi cấp cứu vang vọng, báo hiệu sự can thiệp từ thế giới bên ngoài, nhưng với cô lúc này, nó nghe như tiếng gọi của bản án.”
“Đúng lúc không khí hỗn loạn đạt đến đỉnh điểm, một âm thanh chói tai xé ngang màn đêm tĩnh mịch. Tiếng còi xe cấp cứu, ban đầu còn nhỏ, giờ đã lớn dần, lớn dần rồi hú vang ngay bên ngoài căn nhà. Âm thanh đó như một tia sáng rạch vào bóng tối tuyệt vọng, khiến đám đông đang gào khóc, la hét bỗng khựng lại vài giây. Ánh đèn xanh đỏ từ xe cấp cứu nhấp nháy hắt vào khung cửa sổ, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên tường.
Rồi cửa phòng bật mở mạnh mẽ. Hai nhân viên y tế, trong bộ đồng phục xanh trắng gọn gàng, vội vã lao vào trong, theo sau là một người nữa đẩy cáng. Khuôn mặt họ căng thẳng, ánh mắt quét nhanh tìm kiếm bệnh nhân.
“”Tránh ra! Tránh ra nào!”” một nhân viên nam cao lớn nói dứt khoát, giọng tuy không lớn nhưng đầy uy quyền, cắt ngang tiếng khóc lóc, la hét.
Họ không đợi ai nhường đường, mà lập tức đẩy những người đang vây quanh giường ra hai bên. Những người con, người thân ông cụ giật mình, lùi lại một cách vô thức, nhường chỗ cho các nhân viên y tế tiếp cận người đang nằm bất động.
Người con trai vừa rồi còn đầy căm phẫn, giờ đây chỉ biết đứng nép sang một bên, ánh mắt vẫn dán chặt vào người bố, đầy lo lắng. Những người phụ nữ khác vẫn nức nở, nhưng tiếng khóc đã nhỏ hơn, nhường chỗ cho sự căng thẳng mới.
Hai nhân viên y tế nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh giường. Một người kiểm tra mạch, người còn lại mở túi dụng cụ y tế. Họ làm việc chuyên nghiệp, động tác nhanh nhẹn, gạt bỏ hoàn toàn sự hỗn loạn của những người xung quanh.
“”Mạch yếu lắm,”” một người nói khẽ với đồng nghiệp, nhưng trong không gian im ắng đột ngột này, ai cũng nghe thấy.
Cô gái trẻ vẫn ngồi sụp trên sàn nhà, giờ đây thu mình lại hơn nữa khi thấy những người lạ mặt xuất hiện. Mọi ánh mắt của người nhà ông cụ đều đổ dồn về phía giường bệnh, tạm quên đi sự hiện diện của cô. Nhưng cô biết, khoảnh khắc tĩnh lặng này sẽ không kéo dài. Tiếng còi xe cấp cứu như bản nhạc nền cho sự sụp đổ của cuộc đời cô. Cô nhìn ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy ngoài cửa sổ, thấy cuộc đời mình cũng đang nhấp nháy theo những tia sáng vô định ấy.”
“Hai nhân viên y tế quỳ xuống, một người đặt hai ngón tay lên cổ ông cụ tìm mạch, người còn lại mở hộp dụng cụ y tế, lấy ra một ống nghe. Họ làm việc rất nhanh và ăn khớp, như đã trải qua vô số tình huống tương tự. Khuôn mặt họ căng thẳng, không nói gì, chỉ tập trung vào bệnh nhân.
Người y tá nam đặt ống nghe lên ngực ông cụ, lắng nghe một cách chăm chú. Vài giây trôi qua như cả thế kỷ. Ánh mắt anh ta lướt qua đồng nghiệp, một cái lắc đầu nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để báo hiệu tình hình rất nghiêm trọng.
“”Mạch yếu, thở nông. Đồng tử giãn nhẹ,”” người y tá nam nói khẽ, giọng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng ẩn chứa sự lo ngại. “”Chuẩn bị đặt ống thở nội khí quản đi, anh. Tình trạng rất nguy kịch.””
Người y tá nữ lập tức gật đầu, tay thoăn thoắt chuẩn bị các dụng cụ cần thiết. Cô không nói thêm lời nào, chỉ hành động dứt khoát.
Những người con, người thân của ông cụ đứng nhìn, nét mặt tái nhợt vì sợ hãi. Tiếng nức nở của những người phụ nữ lại bắt đầu rấm rứt vang lên, lần này là tiếng khóc vì lo lắng thật sự, không còn pha lẫn sự tức giận hay hả hê như trước. Họ nhận ra, dù căm ghét đến đâu, đây vẫn là cha, là chồng, là người thân của họ đang cận kề cái chết.
Người con trai lúc nãy còn hùng hổ nhất, giờ bỗng thấy chân mềm nhũn. Anh ta nhìn người y tá đang chuẩn bị đặt ống thở cho bố, thấy sự sống của bố đang được đặt vào tay những người xa lạ, trong khi bản thân anh ta hoàn toàn bất lực. Một cảm giác hối hận muộn màng dâng lên trong lòng.
Cô gái trẻ trên sàn nhà vẫn co ro. Cô không hiểu rõ những thuật ngữ y tế mà họ nói, nhưng cô nhìn thấy sự khẩn trương, sự lo lắng trên khuôn mặt của các nhân viên y tế. Cô thấy sự hoảng loạn, sự sợ hãi trong ánh mắt của những người nhà ông cụ. Cô biết, mọi thứ đang vượt ra khỏi tầm kiểm soát của tất cả mọi người. Tương lai mờ mịt của cô giờ đây càng trở nên u ám hơn bao giờ hết. Tiếng còi xe cấp cứu vẫn vọng vào, đều đặn và tàn nhẫn, như đếm ngược từng giây cho một kết cục không thể đoán trước.”
“Hai nhân viên y tế nhanh chóng đưa chiếc cáng vào. Thao tác chuyên nghiệp, họ nhẹ nhàng đặt ông cụ lên cáng, cố định lại. Khuôn mặt ông cụ nhợt nhạt, hốc hác, khác hẳn vẻ hồng hào chỉ vài giờ trước. Một người y tá đặt bình oxy lên cáng, gắn ống thở vào mũi ông.
Những người con, người thân vây quanh chiếc cáng, không ai dám chạm vào, chỉ nhìn với ánh mắt đầy lo lắng và sợ hãi. Tiếng khóc đã chuyển thành những tiếng nấc nghẹn. Họ lùi lại để nhường đường cho các nhân viên y tế di chuyển.
Cô gái trẻ đứng dậy, chân vẫn còn run rẩy. Cô nhìn chiếc cáng đang được đẩy ra khỏi phòng tân hôn, rời khỏi căn nhà mà cô vừa bước vào với đầy hy vọng và lo sợ. Hy vọng tan vỡ, lo sợ trở thành hiện thực.
Chiếc cáng được đưa xuống cầu thang một cách thận trọng. Mọi người cùng đi theo, sự im lặng bao trùm lấy không khí căng thẳng. Tiếng thở dốc của những người đang vội vã, tiếng bước chân dồn dập, và tiếng còi xe cấp cứu vẫn réo gọi bên ngoài là những âm thanh duy nhất phá tan sự tĩnh mịch.
Khi chiếc cáng được đưa lên xe cấp cứu, người y tá yêu cầu một người thân đi cùng. Người con trai cả lập tức bước lên. Cô gái trẻ cũng bước tới. Ánh mắt những người con khác liếc nhìn cô, vẫn còn đó sự nghi kỵ và thù địch, nhưng giờ đây bị lu mờ bởi mối lo chung. Cô mặc kệ, cô biết mình cần phải đi cùng.
Cô gái trẻ ngồi vào xe cấp cứu, bên cạnh chiếc cáng nơi ông cụ đang nằm thoi thóp. Người con trai ngồi đối diện, ánh mắt tránh nhìn cô. Chiếc xe cấp cứu lao đi trong đêm, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy xé toạc bóng tối.
Trong khoang xe chật chội, không ai nói với ai lời nào. Lòng họ như lửa đốt. Người con trai lo sợ cho tính mạng của cha, lòng nặng trĩu sự hối hận và bất lực. Cô gái trẻ nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của ông cụ, tương lai mờ mịt hiện ra trước mắt. Nếu ông cụ qua khỏi, liệu cô có còn đường lui? Nếu ông cụ không qua khỏi, số phận cô sẽ đi về đâu giữa những người con đang căm ghét cô?
Những người con và người thân còn lại cũng lên một chiếc xe khác, bám theo sau xe cấp cứu. Trên chiếc xe đó, không khí cũng căng như dây đàn. Họ thầm cầu nguyện, thầm trách móc, và thầm lo sợ. Không ai biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước, tại cái nơi được gọi là Bệnh viện.”
“Chiếc xe cấp cứu dừng lại trước cửa phòng cấp cứu. Cửa xe mở ra, chiếc cáng nhanh chóng được các nhân viên y tế đẩy xuống. Cô gái trẻ và người con trai cả vội vã bước ra theo sau. Họ đi vào khu vực phòng chờ.
Căn phòng chờ bệnh viện lạnh lẽo, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí nặng nề. Vài người bệnh nhân khác đang ngồi im lặng chờ đợi. Nhóm người thân của ông cụ trên chiếc xe thứ hai cũng vừa tới. Họ nhanh chóng tìm đến nơi cô gái trẻ và người con trai cả đang đứng thất thần nhìn về phía phòng cấp cứu.
Ánh mắt của những người con, người thân còn lại đồng loạt đổ dồn vào cô gái trẻ. Sự lo lắng cho ông cụ trộn lẫn với cơn tức giận và nghi ngờ âm ỉ cháy. Họ không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm, ánh nhìn sắc như dao găm, như muốn lột trần mọi suy nghĩ trong đầu cô.
Người con gái lớn tên Hạnh khẽ hừ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác nhưng đôi mắt vẫn liếc xéo cô. Người con trai thứ hai, tên Nam, siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy sự thù địch không che giấu. Những người thân khác thì xì xào to nhỏ, những lời thì thầm mang đầy vẻ phán xét.
Cô gái trẻ cảm nhận rõ ràng những ánh mắt đó đang xuyên thấu mình. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, đứng thẳng lưng, nhưng đôi tay vẫn run rẩy. Cô biết họ đang nghĩ gì. Họ đang đổ lỗi cho cô. Đổ lỗi cho việc cô xuất hiện, đổ lỗi cho “”đêm tân hôn”” khủng khiếp kia.
Người con trai cả đứng gần cô, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cửa phòng cấp cứu đóng kín. Anh không quay sang nhìn cô, nhưng sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn những lời xì xào của người khác. Anh cũng đang nghĩ giống họ sao?
“”Sao ông ấy lại đột ngột như vậy?”” Hạnh lên tiếng, giọng đầy vẻ ám chỉ, “”Mới lúc chiều còn khỏe mạnh thế kia.””
Cô gái trẻ không đáp lời. Cô biết mọi lời giải thích lúc này đều vô nghĩa.
Nam tiến lại gần hơn một chút, giọng gằn xuống, đủ nghe thấy trong bầu không khí tĩnh mịch, “”Hay là có chuyện gì… quá sức chịu đựng?””
Cô gái trẻ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Nam. Ánh mắt cô không tỏ ra sợ hãi, chỉ có sự mệt mỏi và một chút bất lực. Cô không nói gì, chỉ đáp lại bằng cái nhìn kiên định.
Hạnh thấy vậy thì càng thêm bực bội. Cô ta bước hẳn tới gần, giọng lạnh như băng, “”Đừng nhìn chúng tôi như vậy. Cô nghĩ cô vô tội à? Cô đến đây để làm gì, ai cũng biết rồi.””
Cô gái trẻ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khẽ nhưng rõ ràng, “”Tôi là vợ ông ấy.””
Câu nói đó như một đòn đánh vào sự kiên nhẫn cuối cùng của họ. Nam bật cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt. Hạnh thì đỏ mặt vì tức giận.
“”Vợ? Mới được mấy tiếng đồng hồ thôi đấy,”” Hạnh nói, giọng đầy mỉa mai, “”Cô đến đây vì tài sản của ông ấy thôi chứ gì?””
Cô gái trẻ nhắm mắt lại, hít một hơi sâu. Những lời này, cô đã đoán trước được. Cô mở mắt ra, nhìn họ, giọng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh một cách khó tin, “”Bây giờ không phải là lúc nói những chuyện này. Ông ấy đang ở trong đó.””
Người con trai cả khẽ động đậy, như muốn can thiệp, nhưng rồi lại giữ im lặng. Anh đang giằng xé giữa nỗi lo cho cha và những nghi ngờ đang bủa vây tâm trí. Anh biết cô gái trẻ này đã gây ra sự xáo trộn lớn trong gia đình anh, nhưng liệu cô có thực sự muốn hại cha anh không?
Không khí trong phòng chờ càng lúc càng căng thẳng, như một dây đàn bị kéo căng hết cỡ, chỉ chực đứt phựt. Mỗi người mang một nỗi lo riêng, nhưng đều nhìn về phía cô gái trẻ với ánh mắt đầy rẫy sự buộc tội. Cô gái trẻ đứng đó, cô độc giữa vòng vây của sự căm ghét, chỉ có thể chờ đợi và hy vọng vào một phép màu.”
“Không khí ngột ngạt trong phòng chờ như nín thở. Bỗng nhiên, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Một vị bác sĩ bước ra, khuôn mặt mệt mỏi và nghiêm trọng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía ông.
“”Ai là người nhà bệnh nhân… Nguyễn Văn [Tên ông cụ]?”” vị bác sĩ hỏi, giọng trầm xuống.
Người con trai cả lập tức tiến lên một bước, “”Là chúng tôi, thưa bác sĩ. Tình trạng của cha tôi sao rồi?””
Vị bác sĩ nhìn lướt qua những khuôn mặt căng thẳng trước mặt, dừng lại ở người con trai cả rồi chuyển ánh mắt sang cô gái trẻ đang đứng phía sau, đôi mắt đỏ hoe.
“”Tình trạng bệnh nhân… rất nguy kịch,”” ông nói, từng chữ như gõ vào trái tim mọi người, “”Chúng tôi đã cố gắng hết sức để ổn định tình hình ban đầu. Nhưng bệnh nhân bị đột quỵ, lại thêm… chấn động tâm lý nghiêm trọng. Hiện tại đang hôn mê sâu.””
Nghe đến đây, cô gái trẻ cảm thấy đất dưới chân như sụp xuống. Cô lảo đảo, gần như khuỵu xuống sàn nếu không vịn vội vào bức tường lạnh lẽo. Mọi lời cáo buộc, mọi ánh nhìn thù địch xung quanh dường như tan biến hết, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng.
Người con trai cả sững sờ. Hạnh và Nam cùng các người thân khác cũng chết lặng. Nỗi lo lắng thực sự cuối cùng cũng lấn át sự giận dữ và nghi ngờ ban đầu. Khuôn mặt họ tái mét, nhìn về phía phòng cấp cứu đóng kín với ánh mắt hoang mang.
Vị bác sĩ tiếp tục, giọng vẫn đầy vẻ thận trọng, “”Chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân lên phòng hồi sức tích cực để theo dõi. Tỷ lệ… rất khó nói trước lúc này. Người nhà nên chuẩn bị tâm lý.””
“”Hôn mê sâu sao?”” Hạnh lẩm bẩm, đôi mắt nhìn thẳng vào cô gái trẻ với một tia trách móc không thể che giấu, dù lời bác sĩ nói không hề nhắc đến nguyên nhân cụ thể.
Nam siết chặt tay hơn nữa, nhìn cô gái trẻ bằng ánh mắt căm hận tột cùng. Đối với họ, không còn nghi ngờ gì nữa, chính sự xuất hiện và “”đêm tân hôn”” của cô gái trẻ là nguyên nhân dẫn đến tình trạng này của ông cụ.
Cô gái trẻ bám chặt vào tường, hơi thở dồn dập. Tai cô ù đi, chỉ còn nghe tiếng tim đập thình thịch và lời nói của bác sĩ lặp đi lặp lại trong đầu: “”nguy kịch… hôn mê sâu… chuẩn bị tâm lý…”” Nước mắt lăn dài trên má cô, không thể kiềm chế được nữa. Cô không quan tâm đến những ánh mắt đổ lỗi đang chĩa vào mình. Cô chỉ cảm thấy một nỗi ân hận và sợ hãi khôn tả.
Vị bác sĩ khẽ gật đầu, “”Chúng tôi sẽ cập nhật tình hình thường xuyên. Mời người nhà vào làm thủ tục nhập viện.””
Ông quay lưng bước đi, để lại nhóm người nhà và cô gái trẻ chìm trong bầu không khí nặng trĩu của tuyệt vọng và sự buộc tội. Cô gái trẻ vẫn đứng đó, run rẩy, cảm giác như đang đứng trước một vực sâu thăm thẳm mà không biết phải làm gì.”
“Cô gái trẻ vẫn bám vào tường, run rẩy, nước mắt không ngừng rơi. Những lời buộc tội lơ lửng trong không khí nặng nề. Người con trai cả, sững sờ trước tin dữ, quay sang nhìn Hạnh và Nam. Khuôn mặt họ tái mét, sự hoang mang trộn lẫn với nỗi căm phẫn âm ỉ.
Hạnh siết chặt bàn tay, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía cánh cửa phòng hồi sức sắp mở. Một tiếng thở dài đầy xót xa bật ra từ cô, như một lời than trách cho sự việc đã xảy ra.
“”Biết vậy đã cản bố rồi!”” Hạnh chua chát nói, giọng nghẹn lại, ánh mắt lướt qua cô gái trẻ đầy oán trách. “”Chỉ vì muốn có thằng đích tôn nối dõi mà cưới vợ trẻ bằng tuổi cháu mình…””
Lời nói của Hạnh như một ngọn lửa châm vào sự giận dữ của Nam. Anh tiến lại gần cô gái trẻ hơn, ánh mắt sắc lạnh như dao găm.
“”Cô hài lòng chưa?”” Nam gằn giọng, không che giấu sự căm ghét. “”Chúng tôi đã nói ngay từ đầu rồi! Cuộc hôn nhân này là một sự sỉ nhục! Bây giờ thì sao? Hạnh phúc đích tôn của cô đâu? Bố tôi… bố tôi thành ra thế này vì cô đấy!””
Cô gái trẻ lùi lại một bước theo phản xạ, nhưng lưng đã chạm vào tường. Cô chỉ có thể lắc đầu, không nói nên lời. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng bủa vây lấy cô. Cô không cố gắng thanh minh. Lời buộc tội quá lớn, và sự thật quá tàn khốc. Cô chỉ muốn biến mất khỏi nơi này, khỏi những ánh mắt đầy thù hằn đang chĩa về phía mình.
Những người thân khác cũng bắt đầu xì xào. Tiếng bàn tán nhỏ dần nhưng không khí vẫn ngột ngạt, nặng trĩu sự bi quan và trách móc. Cuộc hôn nhân đầy tranh cãi, tưởng như sẽ là một khởi đầu mới, giờ đây lại trở thành khởi nguồn của bi kịch. Trong căn phòng chờ bệnh viện lạnh lẽo, câu chuyện về lý do ông cụ quyết định lấy vợ trẻ, về mong muốn có người nối dõi ở cái tuổi xế chiều, được gợi lại trong sự xót xa và nuối tiếc của những người con. Họ nhìn cô gái trẻ, không còn thấy hình ảnh “”mợ”” hay “”vợ kế””, chỉ thấy một người xa lạ mang đến tai họa.
Cô gái trẻ nhắm mắt lại, ước gì tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng tiếng tim đập thình thịch và hơi thở hổn hển nhắc cô rằng đây là thực tại tàn khốc. Cô đứng đó, đơn độc giữa vòng vây của sự đổ lỗi, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình.”
“Trong căn phòng chờ bệnh viện đầy ám ảnh, tiếng xì xào ngày càng nhỏ dần nhưng áp lực vẫn đè nặng. Nam, người con trai cả, sau một hồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu, quay phắt sang phía cô gái trẻ vẫn đang nép mình vào tường. Ánh mắt anh không còn sự căm phẫn cuồng nộ như lúc nãy, thay vào đó là sự mệt mỏi tột độ và một vẻ lạnh lùng xa cách. Anh bước lại gần cô hơn một chút, đủ để những người khác nghe thấy nhưng không quá sát.
“”Cô,”” Nam cất tiếng, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng. “”Cô ở đây cũng vô ích.””
Cô gái trẻ ngước mắt nhìn anh, đôi mắt sưng húp vì khóc.
“”Chúng tôi là người nhà. Chúng tôi sẽ lo cho bố.”” Nam nói tiếp, giọng dứt khoát, không một chút thiện cảm. “”Tốt nhất là cô về đi. Về nơi nào cô muốn.””
Lời nói của anh như nhát dao cứa vào lòng cô gái trẻ. Nó không chứa đựng sự giận dữ bùng nổ, mà là sự gạt bỏ hoàn toàn, coi cô như một người dư thừa, không thuộc về nơi này, không có quyền ở lại trong thời khắc quan trọng của gia đình họ. Hạnh và những người thân khác nhìn cô với ánh mắt đồng tình với Nam, không ai lên tiếng bênh vực hay níu giữ.
Cô gái trẻ cảm thấy cả thế giới quay lưng lại với mình. Cô không có ai ở đây, không có chỗ dựa nào. Cô là kẻ ngoại đạo, kẻ bị đổ lỗi, và giờ đây là kẻ bị trục xuất. Cảm giác bị hắt hủi, bị chối bỏ dâng lên nghẹn đắng. Cô chỉ là một cô gái 18 tuổi, đứng trơ trọi giữa những ánh mắt lạnh lẽo và sự xa lánh. Cô không dám phản bác, không dám cầu xin. Nỗi nhục nhã và sự cô lập khiến cô chỉ muốn biến mất. Cô gật đầu khẽ, một cái gật đầu vô lực, chấp nhận số phận bị gạt ra ngoài. Cô hiểu rằng, ở lại đây cũng chẳng thay đổi được gì, chỉ khiến bản thân thêm tổn thương.”
“Cô gái trẻ bước đi vô định qua hành lang bệnh viện. Ánh mắt của Nam và những người thân khác vẫn như thiêu đốt sau lưng cô. Cô cảm thấy mình như một bóng ma, lạc lõng và không thuộc về nơi nào. Cô dừng lại ở một chiếc ghế trống trong khu vực chờ khác, nép mình vào góc, cố gắng biến mất khỏi tầm nhìn. Cô chỉ muốn về nhà, về cái nơi mà dù không ấm áp nhưng ít ra cô không phải đối mặt với những ánh mắt và lời nói lạnh lẽo này.
Bỗng một giọng nói vang lên. “”Cô là vợ của ông [Tên ông cụ] phải không?””
Cô gái ngẩng đầu lên. Một người đàn ông trung niên mặc đồng phục cảnh sát đứng trước mặt cô, bên cạnh là một y tá với sổ ghi chép. Họ nhìn cô với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng không có sự phán xét như gia đình ông cụ. Cô khẽ gật đầu.
“”Chúng tôi cần cô cho lời khai về những gì đã xảy ra tối nay,”” viên cán bộ điều tra nói, giọng điệu chuyên nghiệp. “”Cô có thể đi với chúng tôi không?””
Cô gái không nói gì, chỉ đứng dậy và theo họ vào một căn phòng nhỏ, trống trải. Ánh đèn huỳnh quang trong phòng lạnh lẽo, trái ngược hoàn toàn với không khí ngột ngạt bên ngoài. Viên cán bộ ngồi xuống đối diện cô, y tá ngồi bên cạnh, sẵn sàng ghi lại.
“”Cô tên gì?”” viên cán bộ hỏi.
“”Dạ… [Tên cô gái],”” cô lí nhí trả lời.
“”Cô [Tên cô gái] này, hãy kể lại cho chúng tôi nghe chính xác mọi việc xảy ra từ lúc cô và ông ấy vào phòng tối nay.””
Cô gái hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô bắt đầu kể, giọng run run lúc đầu rồi dần ổn định hơn khi tường thuật lại các sự kiện: buổi tối, lễ cưới giản dị, rồi họ về phòng tân hôn. Cô kể về sự căng thẳng, sự chờ đợi, và áp lực đè nặng trong căn phòng đó.
“”Và rồi… chuyện gì đã xảy ra?”” viên cán bộ thúc giục.
Cô gái lưỡng lự. Nhớ lại cảnh tượng đó khiến cô rùng mình. “”Ông ấy… ông ấy bắt đầu cảm thấy không khỏe ạ.””
“”Không khỏe thế nào? Cô mô tả chi tiết hơn được không?””
Cô gái nhắm mắt lại một lát, như đang cố gắng xua đi hình ảnh ám ảnh. “”Ông ấy… đột ngột ôm ngực, rồi ngã xuống. Trước đó… trước đó ông ấy có hơi… hơi vội vã.””
“”Vội vã? Vì sao vội vã?”” viên cán bộ hỏi thẳng.
Cô gái cúi gằm mặt, hai tay đan chặt vào nhau. Cô biết mình phải nói ra, dù điều này có thể khiến mọi người khinh bỉ cô hơn nữa. Nhưng đó là sự thật. Và có lẽ, nó giải thích lý do ông cụ lại gấp gáp đến vậy.
“”Bởi vì…”” cô nói nhỏ, giọng như sắp tan biến, “”Bởi vì ông ấy nói… phải có con ngay trong đêm tân hôn ạ.””
Viên cán bộ điều tra nhíu mày, không hiểu. “”Tại sao lại phải ‘ngay trong đêm tân hôn’?””
Cô gái ngước mắt lên, đối diện với ánh nhìn dò hỏi của viên cán bộ. Nỗi đau và sự tủi nhục hiện rõ trong mắt cô.
“”Bởi vì…”” cô lặp lại, giọng đanh lại một chút, quyết định nói ra tất cả. “”Đó là điều kiện. Điều kiện để ông ấy… cưới con ạ. Ông ấy cần một đứa con nối dõi… *rất nhanh*. Ông ấy nói… nói rằng… nếu con không thể có con cho ông ấy… trong vòng… một thời gian ngắn nhất… thì… thì con sẽ phải ra đi.””
Không khí trong căn phòng dường như đặc lại. Viên cán bộ điều tra và y tá nhìn nhau đầy bất ngờ. Đây không chỉ là một cuộc hôn nhân thông thường vì tuổi tác chênh lệch, mà là một giao dịch, một cuộc đua với thời gian, đặt cược lên cơ thể và tương lai của một cô gái 18 tuổi vì mục đích nối dõi tông đường của một ông cụ 70 tuổi. Chi tiết này làm thay đổi hoàn toàn bản chất của câu chuyện. Vụ việc xảy ra trong đêm tân hôn giờ đây mang một ý nghĩa khác. Nó không chỉ là tai nạn y tế, mà còn là hậu quả của một áp lực tàn nhẫn. Cô gái trẻ, trong mắt nhiều người là kẻ đào mỏ, giờ đây hiện lên như một nạn nhân của một thỏa thuận lạnh lùng.”
“Không khí trong phòng chờ bệnh viện căng như dây đàn. Mỗi tiếng đồng hồ trôi qua đều kéo theo sự giày vò trong lòng những người đang ngồi đây. Các con trai, con gái, và những người thân khác của Ông cụ ngồi co ro, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa phòng cấp cứu. Họ thì thầm với nhau những câu đầy lo lắng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nhau đầy bất an. Nam, con trai lớn, đứng dựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. Thời gian dường như ngừng trôi. Tiếng đồng hồ tích tắc trong hành lang vắng lặng trở nên inh tai nhức óc.
Rồi, một cánh cửa bật mở.
Một vị bác sĩ trung niên, khuôn mặt mệt mỏi và nghiêm nghị, bước ra. Theo sau ông là một vài y tá, vẻ mặt cũng đượm buồn. Bước chân của họ nặng nề, và bầu không khí lập tức trở nên đặc quánh. Tất cả ánh mắt trong phòng chờ đổ dồn về phía người bác sĩ, chứa đựng một tia hy vọng cuối cùng lẫn sự sợ hãi tột cùng.
Bác sĩ tiến lại gần nhóm người nhà, dừng lại trước mặt họ. Ông nhìn quanh một lượt, rồi cúi đầu thật thấp.
“”Chúng tôi… chúng tôi rất tiếc.”” Giọng ông trầm và rõ, nhưng chứa đầy sự bất lực. “”Chúng tôi đã cố gắng hết sức…””
Một vài người thân khẽ nấc lên.
“”Bệnh nhân… đã không qua khỏi.””
Câu nói đó như một nhát dao chí mạng, đâm thẳng vào không khí đã vốn u ám. Từ “”chết chóc”” đột ngột hiện hữu, lạnh lẽo và tàn khốc.
Cả phòng chờ chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chết chóc. Chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của một vài phụ nữ. Khuôn mặt của những người đàn ông cứng lại vì sốc và đau đớn, hoặc vì một cảm xúc nào đó khó gọi tên. Nam vẫn đứng dựa tường, nhưng ánh mắt anh giờ đây tràn ngập sự trống rỗng. Nỗi đau và sự mất mát ập đến, nhưng có lẽ trong giây lát đó, một hạt giống của sự nghi ngờ và cả tức giận bắt đầu nảy mầm trong tâm trí anh. Mất cha đột ngột, ngay trong đêm tân hôn đầy kỳ lạ, với một người vợ trẻ lạ lẫm… Những câu hỏi bắt đầu xoáy sâu.
Trong góc khuất nào đó của bệnh viện, có thể là gần đó hoặc xa hơn, Cô gái trẻ vẫn đang đối diện với sự thật phũ phàng của số phận mình, không hề biết rằng, cùng lúc đó, định mệnh của cô vừa rẽ sang một bước ngoặt hoàn toàn mới, một bước ngoặt đẫm nước mắt và sóng gió. Cái chết của người đàn ông lớn tuổi không chỉ kết thúc một cuộc đời, mà còn mở ra một chương mới đầy bão tố cho cuộc đời cô.”
“Bệnh viện, phòng chờ. Sự im lặng chết chóc chỉ kéo dài được vài phút. Nỗi đau mất người thân là thật, nhưng dường như, đối với một số người, nó nhanh chóng bị lu mờ bởi một nỗi lo khác, một sự tính toán khác.
Nam, người con trai lớn, là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu vừa đóng lại, đôi mắt đỏ ngầu không chỉ vì mất cha mà còn vì một sự nghi ngờ đang lớn dần trong lòng.
“”Bây giờ… bây giờ tính sao đây?”” Nam nói, giọng khàn đặc, nhưng ánh mắt quét qua những người còn lại đầy ẩn ý.
Một người cô của Ông cụ, khuôn mặt vẫn còn lem luốc nước mắt, lên tiếng: “”Tính gì nữa con? Cha con mất rồi…””
“”Chính vì ba mất rồi nên mới phải tính!”” Nam gằn giọng. “”Đêm tân hôn… lại đúng lúc đó… quá nhiều sự trùng hợp.””
“”Ý con là sao?”” Một người chú hỏi, nhìn Nam đầy khó hiểu.
Nam không trả lời thẳng câu hỏi đó. Anh quay sang nhìn về phía những người anh em, chị em mình. “”Vậy còn di chúc thì sao? Mọi người có ai biết ba để lại di chúc thế nào không?””
Câu hỏi của Nam như một luồng điện chạy qua phòng chờ. Khuôn mặt của những người con khác, đang chìm trong sự bàng hoàng và đau khổ, lập tức biến đổi. Nỗi buồn không hoàn toàn biến mất, nhưng sự cảnh giác, sự toan tính bắt đầu hiện rõ. Ánh mắt họ bắt đầu nhìn nhau dò xét.
“”Di chúc à?”” Người con gái thứ, Mai, lẩm bẩm. “”Trước đây ba có nói sơ qua, nhưng không rõ ràng… Sao giờ anh lại nhắc chuyện này?””
“”Nhắc hay không thì tài sản của ba cũng phải được phân chia rõ ràng!”” Một người con trai khác, Việt, thẳng thừng nói, gạt bỏ vẻ đau buồn. “”Không thể để…””
Việt ngập ngừng, ánh mắt liếc nhanh về hướng mà Cô gái trẻ có thể đang ở. Dù cô không có mặt ở đây lúc này, sự tồn tại của cô, người vợ mới cưới, đã trở thành một cái gai lớn trong mắt họ.
“”Không thể để người ngoài hưởng hết!”” Người cô lúc nãy nói tiếp lời, giọng thay đổi, pha lẫn sự tức giận và lo sợ. “”Con ranh đó… nó mới về có một ngày! Một ngày thôi đấy!””
“”Bà ấy hợp pháp là vợ của ba,”” Nam nói, giọng trầm và lạnh. “”Theo luật… bà ấy có quyền.””
“”Luật cái gì mà luật!”” Mai kêu lên, khuôn mặt méo mó. “”Nó cưới ba chỉ vì tiền thôi! Ai cũng biết điều đó mà! Bây giờ ba mất rồi, nó sẽ ôm hết tài sản bỏ đi à?””
Những lời lẽ cay nghiệt bắt đầu tuôn ra. Họ không còn giữ kẽ nữa. Nỗi đau mất cha bị lấn át bởi nỗi sợ mất đi phần tài sản kếch xù. Cô gái trẻ, người vợ mới cưới của Ông cụ, bỗng nhiên trở thành mục tiêu của mọi sự nghi ngờ và thù địch.
“”Phải tìm di chúc!”” Việt nói chắc nịch. “”Không được để chậm trễ. Ai giữ chìa khóa nhà ba? Ai biết ba cất ở đâu?””
Không khí phòng chờ từ u ám vì tang tóc giờ chuyển sang căng thẳng vì sự tranh giành quyền lợi. Nước mắt đã khô, thay vào đó là những ánh mắt sắc lạnh, đầy toan tính. Họ không còn nhìn nhau như anh em, mà như những đối thủ đang chuẩn bị bước vào một cuộc chiến ngầm. Vị trí của Cô gái trẻ, chỉ sau một đêm, đã từ địa vị vợ của gia chủ biến thành một kẻ bị tình nghi, một mối đe dọa cần phải loại bỏ ngay lập tức khỏi cuộc phân chia tài sản. Một chương mới, tàn khốc hơn nhiều, vừa mở ra đối với cô.”
“Cô gái trẻ đứng dựa vào bức tường lạnh lẽo trong hành lang bệnh viện. Ánh đèn trắng hắt xuống, khiến bóng cô đổ dài và đơn độc. Nước mắt đã khô, chỉ còn lại sự trống rỗng và bàng hoàng. Mới đêm qua, cô còn là cô dâu trong căn phòng lộng lẫy. Giờ đây, cô là người phụ nữ góa bụa, bị bỏ lại bơ vơ chỉ sau một đêm.
Tiếng bước chân ồn ào từ phòng chờ vọng lại. Nam, Mai, Việt và những người thân khác của Ông cụ bước ra, nét mặt vẫn còn mang dấu vết của sự căng thẳng và toan tính. Họ nhìn thấy Cô gái trẻ. Ánh mắt họ lập tức thay đổi, từ cảnh giác chuyển sang sự thù địch trắng trợn, pha lẫn một chút hả hê khó tả.
“”Ồ, ‘bà’ đây rồi à?”” Nam cất giọng mỉa mai, dừng lại cách cô vài bước. “”Vẫn còn dám đứng đây sao?””
Cô gái trẻ ngước nhìn họ, đôi mắt đỏ hoe nhưng không nói lời nào. Sự im lặng của cô dường như càng kích động thêm cơn giận dữ của họ.
Mai tiến lên, giọng the thé: “”Giả vờ đáng thương làm gì? Mưu đồ của cô lộ hết rồi! Mới về có một đêm mà đã… đã gây ra chuyện tày đình!””
“”Ý các người là sao?”” Cô gái trẻ khẽ hỏi, giọng yếu ớt.
“”Ý là sao à?”” Việt cười khẩy. “”Đúng đêm tân hôn… ông ấy lại đột ngột qua đời. Cô nghĩ đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên chắc? Hay là kế hoạch của cô?””
Tim Cô gái trẻ thắt lại. “”Các người nói gì vậy? Ông ấy… ông ấy tự nhiên bị đột quỵ…””
“”Đột quỵ?”” Người cô chen vào, giọng đầy nghi hoặc. “”Ai biết được có phải do cô không? Cái loại cưới vì tiền như cô… sẵn sàng làm mọi thứ vì tài sản!””
“”Tôi không… không làm gì cả!”” Cô gái trẻ cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói run rẩy. “”Tôi cũng rất sốc và đau lòng…””
“”Đau lòng?”” Mai cười phá lên một cách tàn nhẫn. “”Cô diễn xuất giỏi thật đấy! Hay là cô đang lo không lấy được một xu nào từ gia tài của ba tôi?””
Sự công kích của họ như những nhát dao đâm thẳng vào Cô gái trẻ. Nỗi đau mất mát, dù không sâu đậm như tình yêu, vẫn là có thật. Cô cảm thấy bị sỉ nhục và tuyệt vọng.
“”Các người quá đáng lắm rồi!”” Cô gái trẻ nghẹn ngào. “”Tôi không cưới ông ấy vì tiền! Tôi… tôi chỉ muốn có một gia đình, một cuộc sống ổn định…””
“”Một cuộc sống ổn định với số tài sản kếch xù của ba tôi chứ gì?”” Nam lạnh lùng cắt ngang. “”Nói thẳng ra đi! Bây giờ ba tôi mất rồi, di chúc đâu? Cô biết ông ấy cất di chúc ở đâu không?””
Đúng như Cô gái trẻ dự đoán, mục đích chính của họ không phải là truy tìm sự thật hay bày tỏ đau buồn, mà là tài sản. Họ không quan tâm đến cảm xúc hay hoàn cảnh của cô. Cô chỉ là một chướng ngại vật cần phải dọn dẹp.
“”Tôi… tôi không biết,”” Cô gái trẻ trả lời.
“”Không biết hay giả vờ không biết?”” Việt gằn giọng. “”Nghe đây, tốt nhất cô nên ngoan ngoãn hợp tác. Nếu di chúc có nhắc đến tên cô… thì liệu hồn đấy. Gia tài của ba tôi không dễ dàng rơi vào tay kẻ lừa đảo đâu!””
Họ tiếp tục xả ra những lời lẽ cay độc, buộc tội, đe dọa. Cô gái trẻ đứng đó, cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực trước cơn cuồng phong của sự tham lam và thù hằn. Họ không còn là gia đình của người chồng đã khuất, mà là những kẻ xa lạ đáng sợ, chỉ chực chờ xâu xé.
Sau một hồi lăng mạ, họ bỏ đi, để lại Cô gái trẻ một mình trong hành lang trống trải. Bóng họ khuất dần, nhưng sự lạnh lẽo và tàn nhẫn trong lời nói của họ vẫn còn đọng lại. Cô biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Cuộc hôn nhân bi kịch đã kết thúc, nhưng nó mở ra một tương lai còn tăm tối và đầy rẫy hiểm nguy hơn cho cô gái trẻ mới 18 tuổi.
Cô gái trẻ khẽ lùi lại, dựa hẳn vào bức tường lạnh ngắt. Hành lang bệnh viện vắng tanh, chỉ còn tiếng bước chân vọng lại từ xa và tiếng quạt trần quay đều đều. Mọi thứ đã kết thúc theo cái cách không ai ngờ. Cuộc hôn nhân vỏn vẹn một đêm, một bi kịch, và giờ đây cô ở đây, giữa những đổ vỡ. Những lời cay nghiệt của gia đình chồng cũ văng vẳng bên tai, như lời phán xét cho số phận nghiệt ngã của cô.
Nước mắt không còn rơi được nữa. Chỉ còn lại cảm giác tê dại và kiệt sức. Thế giới dường như thu lại, chỉ còn cô và bức tường trắng lạnh lẽo này. Cái tương lai mà cô từng mơ hồ hy vọng có một chút ổn định, một chút bình yên, giờ tan biến như bong bóng xà phòng. Thay vào đó là sự bất định, nỗi sợ hãi và gánh nặng của những định kiến, những lời buộc tội vô căn cứ.
Nhưng trong sâu thẳm, giữa sự tăm tối đó, một tia sáng yếu ớt lóe lên. Cô đã sống sót. Cô đã trải qua cái đêm kinh hoàng đó, và giờ đây, dù bơ vơ, cô vẫn còn đứng vững. Có lẽ, bi kịch này cũng là một sự giải thoát, giải thoát khỏi một cuộc hôn nhân không tình yêu, giải thoát khỏi sự ràng buộc với một gia đình lạnh lẽo.
Cô gái trẻ khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí bệnh viện mang mùi thuốc khử trùng và sự cô đơn. Dù không biết ngày mai sẽ ra sao, dù phía trước là muôn vàn khó khăn và những ánh mắt phán xét, cô biết mình phải bước tiếp. Không phải vì tiền bạc hay danh vọng, mà vì chính bản thân mình. Cái kết đau lòng này không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu khác, một khởi đầu mà ở đó, cô sẽ phải tự mình chiến đấu để tìm lại cuộc sống, tìm lại sự bình yên và có lẽ, tìm thấy ý nghĩa thực sự của hạnh phúc, không phải trong những vật chất phù du, mà trong chính bản lĩnh và sự kiên cường của bản thân. Cô gái trẻ khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, về phía hành lang dài hun hút dẫn ra thế giới bên ngoài, thế giới mà cô sẽ phải đối mặt một mình từ bây giờ.”

