“Người đàn ông đưa vợ đi khám th;/ai, tranh thủ đăng ký kiểm tra sức khỏe cho mình thì ”ch-ế;/t lặng” với chẩn đoán u-ng th/ư d-i c-ăn, anh định g-/iấu vợ đến lúc sinh nhưng nào ngờ 3 ngày sau…
Sáng hôm đó, trời mưa nhẹ. Anh – Minh – lái xe chở vợ đến bệnh viện phụ sản. Cô đang mang tha-i đứa con đầu lòng, tháng thứ bảy, bụng đã lùm lùm, gương mặt lúc nào cũng ánh lên vẻ hạnh phúc lẫn hồi hộp.
– Em vào khám đi, anh tranh thủ qua khu kiểm tra tổng quát, lâu rồi chưa đi. – Minh nói, cố giữ giọng tự nhiên.
Anh từng cảm thấy mệt mỏi vài tuần gần đây, tưởng chỉ là do công việc căng thẳng. Nhưng hôm qua, một cơn đau âm ỉ vùng bụng khiến anh phải cúi gập người lại. Cảm giác không ổn.
11h20 – Điện thoại rung. Tin nhắn từ bệnh viện: “”Vui lòng đến phòng 304, có việc cần trao đổi trực tiếp.””
Minh bước vào căn phòng trắng lạnh. Bác sĩ ngồi đợi sẵn, vẻ mặt nghiêm trọng.
– Chúng tôi rất tiếc… kết quả cho thấy anh bị ung thư gan, đã di căn.
Một nhịp thở nghẹn lại. Minh lặng người. Cả không gian như trôi tuột khỏi thực tại.
– Bao lâu? – Anh hỏi, giọng khàn.
– Khó nói chính xác. Có thể vài tháng. Có thể ít hơn.
Anh không nhớ rõ mình đã ra khỏi bệnh viện như thế nào. Cả buổi chiều hôm đó, anh ngồi một mình trong xe, nhìn cơn mưa tạt qua cửa kính. Anh nghĩ đến đứa con chưa chào đời, đến vợ, đến những điều còn dang dở.
Anh quyết định không nói gì. Ít nhất là cho đến khi vợ sinh.
Ba ngày sau.
Vợ anh – Linh – bất ngờ bị đa-u bụng dữ dội. Thai chưa đủ tháng. Cô được đưa vào cấp cứu. Minh đứng ngoài phòng sinh, tim đập loạn xạ, đầu óc trống rỗng.
Một bác sĩ đẩy cửa chạy ra:
– Chúng tôi cần người nhà ký cam kết m-ổ gấp.
Minh ký giấy. Tay run. Nào ngờ vừa ký xong thì phát hiện… 👇👇”
Minh vừa ký xong tờ giấy cam kết mổ gấp cho Linh, đặt bút xuống, tay vẫn run rẩy. Anh chưa kịp ngẩng đầu lên hay lùi lại một bước khỏi cửa phòng cấp cứu, một cơn đau quặn thắt đột ngột ập đến vùng bụng dưới, dữ dội
đến mức anh phải nín thở. Minh loạng choạng, gồng mình cố giữ thăng bằng nhưng không được. Mắt anh tối sầm lại. Khuôn mặt tái mét không còn chút sắc nào. Anh không thốt nổi một lời, chỉ kịp gập người xuống, gục đầu gối ngay tại hành lang lạnh lẽo trước cửa phòng sinh cấp cứu. Bàn tay vẫn siết chặt tờ giấy cam kết định mệnh, như thể đó là thứ duy nhất níu giữ anh với thực tại. Giấy rơi xuống sàn đá hoa cương, nằm trơ trọi bên cạnh thân người đang co quắp của anh.
“Tiếng chân người dồn dập, những giọng nói hối hả vọng ra từ cánh cửa phòng sinh cấp cứu. Các y tá đang nhanh chóng đẩy chiếc giường có Linh nằm vào trong. Khuôn mặt Linh nhăn lại vì đau, bàn tay cô siết chặt ga trải giường. Một bác sĩ đang ra hiệu cho y tá chuẩn bị dụng cụ, mắt lướt qua tờ giấy cam kết trên tay. Bỗng, một y tá đi phía sau cùng, khi vừa bước ra khỏi cửa, mắt chạm vào cảnh tượng trước mặt.
Cô sững lại, đồng tử giãn ra. “”Bác sĩ ơi! Anh… anh Minh!”” Giọng cô lắp bắp, chỉ tay về phía thân người đang co quắp dưới sàn.
Vị bác sĩ phụ sản, người vừa ký nhận tờ giấy từ Minh, giật mình quay phắt lại. Ông và các y tá khác chỉ vừa kịp nhìn thấy Linh an toàn bên trong cánh cửa. Giờ đây, họ thấy Minh đang nằm vật vã trên nền đá lạnh. Tờ giấy cam kết màu trắng nằm lăn lóc bên cạnh.
Sự bàng hoàng chỉ kéo dài tích tắc trước khi sự hoảng loạn thực sự bùng lên. Họ đang cố gắng cấp cứu một mạng người và một sinh linh bé bỏng bên trong. Giờ đây, người thân của bệnh nhân lại đổ gục ngay trước cửa.
“”Trời đất! Chuyện gì thế này?”” Vị bác sĩ kêu lên. “”Mau! Mau kiểm tra anh ấy!””
Một vài y tá, đang chuẩn bị vào hỗ trợ ca mổ cho Linh, lập tức quay ngược lại. Họ chạy đến bên Minh, khuỵu xuống, vội vàng kiểm tra mạch và gọi to tên anh. Khuôn mặt anh tái xanh, mồ hôi túa ra.
“”Bác sĩ, mạch yếu lắm!”” Một y tá hốt hoảng báo cáo.
Sự giằng xé hiện rõ trên khuôn mặt vị bác sĩ. Một bên là sản phụ cấp cứu cần phẫu thuật ngay lập tức, một bên là người nhà bệnh nhân đột ngột hôn mê. Cả hai đều đang ở tình trạng nguy kịch.
“”Hai cấp cứu cùng lúc sao?”” Ông lẩm bẩm, giọng đầy căng thẳng. Ông nhanh chóng ra lệnh: “”Chia người ra! Một tổ đưa sản phụ vào phòng mổ ngay, gọi bác sĩ gây mê và ê-kíp trực chính! Tổ còn lại đưa anh này vào phòng cấp cứu gần nhất, gọi bác sĩ nội tổng hợp tới ngay! Nhanh lên!””
Khu hành lang bệnh viện bỗng trở nên hỗn loạn chưa từng có. Một nhóm y tá vội vàng tiếp tục đẩy Linh vào sâu bên trong phòng mổ, tiếng bánh xe cáng đẩy kêu ken két. Nhóm còn lại cố gắng đỡ Minh dậy, nhưng anh quá yếu, cơ thể nặng trĩu. Họ phải nhanh chóng kiếm một chiếc cáng khác.
Trong lúc đó, bên trong phòng sinh, tiếng y tá báo cáo tình hình của Linh cũng gấp gáp không kém. Cơn đau của cô không thuyên giảm, nhịp tim thai có dấu hiệu bất ổn.
Minh được đặt lên cáng. Ánh mắt anh vẫn nhắm nghiền, môi mấp máy không thành tiếng. Bàn tay anh khẽ động, như muốn đưa ra níu giữ thứ gì đó, nhưng chỉ chạm vào không khí lạnh lẽo. Chiếc cáng chở anh lao đi theo hướng ngược lại với cánh cửa phòng mổ của Linh, chạy dọc theo hành lang dài hun hút của bệnh viện. Cả hai vợ chồng, mỗi người một ngả, đều đang chạy đua với tử thần.”
“Tiếng cáng đẩy ken két vang vọng trong hành lang. Minh được đưa vào một căn phòng nhỏ hơn, ngổn ngang thiết bị y tế. Vài y tá vội vàng chuẩn bị giường, trong khi một người khác cố gắng nới lỏng cổ áo anh.
Bác sĩ Nội tổng hợp, người vừa được gọi khẩn cấp, chạy đến. Khuôn mặt ông lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng ánh mắt nhanh chóng chuyển sang sự tập trung. Ông cúi xuống, kiểm tra mạch và đồng tử của Minh.
“”Tình hình sao rồi?”” Ông hỏi nhanh, giọng gấp gáp.
“”Mạch rất yếu, huyết áp tụt ạ,”” một y tá báo cáo, tay đang đặt ống nghe lên ngực Minh. “”Đồng tử giãn nhẹ, phản xạ kém.””
“”Chuẩn bị adrenaline! Lắp đường truyền tĩnh mạch ngay!”” Vị bác sĩ ra lệnh, giọng dứt khoát.
Ông nhìn lướt qua tờ cam kết nằm trên cáng của Minh ban nãy, thứ mà ai đó đã vội vàng nhặt lấy. Mắt ông dừng lại ở dòng tên “”Linh”” và thông tin về ca mổ cấp cứu. Ông thoáng nhíu mày, rồi lại quay về với bệnh nhân trước mặt.
“”Anh ấy có tiền sử bệnh gì không?”” Ông hỏi y tá vừa đi cùng Minh.
“”Dạ… không rõ ạ. Chỉ biết anh ấy là người nhà của sản phụ đang mổ cấp cứu…”” Y tá ngập ngừng, giọng vẫn còn chút bàng hoàng.
Vị bác sĩ phụ sản từ cảnh trước đó vội vã chạy vào phòng. Khuôn mặt ông đẫm mồ hôi, ánh mắt đầy lo lắng.
“”Bên sản phụ thế nào rồi?”” Bác sĩ Nội tổng hợp hỏi.
“”Đang vào phòng mổ… Tình trạng không tốt lắm,”” Bác sĩ phụ sản đáp, giọng căng như dây đàn. “”Còn anh này…? Chuyện gì thế này?””
“”Chúng tôi đang cố gắng hồi sức. Các chỉ số đều tệ,”” Bác sĩ Nội tổng hợp trả lời, tay vẫn kiểm tra Minh. “”Có vẻ không phải chỉ là suy nhược thông thường.”” Ông quay sang y tá: “”Lấy máu xét nghiệm khẩn! Đặc biệt chú ý các chỉ số gan, thận. Điện tim luôn!””
Không khí trong phòng càng lúc càng nặng nề. Tiếng máy móc kêu bíp bíp đều đặn, tiếng y tá chạy đi chạy lại, tiếng ra lệnh dứt khoát của bác sĩ. Áp lực như một tảng đá đè nặng lên vai cả ê-kíp. Họ đang gồng mình chiến đấu với hai cuộc chiến sinh tử cùng lúc, ở hai nơi khác nhau trong cùng một bệnh viện.
Bác sĩ phụ sản nhìn Minh đang nằm bất động trên giường. Ông nhớ lại khuôn mặt đầy hy vọng và tình yêu thương của anh khi ký tờ cam kết. Giờ đây, người đàn ông ấy lại nằm đây, giữa lằn ranh sinh tử, trong khi người vợ và đứa con chưa chào đời cũng đang vật lộn trong phòng mổ cách đó không xa.
“”Lạy Chúa…”” Ông lẩm bẩm, bàn tay nắm chặt lại. Ông cảm thấy một sự bất lực lớn lao. Cả sinh mạng của sản phụ, đứa bé, và giờ là người chồng của họ, tất cả đều phụ thuộc vào những quyết định và hành động của họ trong những giây phút căng thẳng này.
Minh vẫn nằm đó, không một chút phản ứng. Tiếng máy điện tim vang lên đều đều một cách đáng sợ. Bên ngoài cánh cửa phòng cấp cứu nhỏ hẹp này, một cuộc chiến khác cũng đang diễn ra khốc liệt không kém. Số phận của cả gia đình nhỏ đang treo lơ lửng.”
“Mí mắt Minh nặng trĩu, nhưng cảm giác đau đớn như bị ai đó vặn xoắn bên trong bụng từ từ kéo anh khỏi bóng tối. Một tiếng rên yếu ớt thoát ra khỏi kẽ răng. Cơn đau cũ, quen thuộc nhưng giờ đây tàn bạo hơn gấp bội, hành hạ từng thớ thịt, từng cơ quan nội tạng.
“”Anh ấy tỉnh rồi!”” Một giọng y tá vang lên.
Minh cố gắng hé mắt. Ánh đèn bệnh viện lờ mờ, trần nhà trắng xóa. Âm thanh máy móc vẫn đều đều đáng sợ. Anh cảm nhận được một thứ gì đó cắm vào tay mình. Toàn thân anh rã rời, không còn chút sức lực.
Thứ duy nhất anh nghĩ đến lúc này là Linh và đứa con.
“”Linh… con…”” Giọng Minh thều thào, khan đặc, hầu như không nghe thấy gì. Anh cố gắng nhúc nhích ngón tay, như muốn với lấy ai đó.
Vị bác sĩ Nội tổng hợp cúi xuống, khuôn mặt hơi cau lại.
“”Anh Minh, nghe tôi nói đây,”” ông nói giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “”Anh vừa bị sốc. Tình trạng của anh chưa ổn định. Đừng cố gắng nói gì cả. Hãy giữ sức.””
Minh không nghe lọt tai. Sự lo lắng cho vợ con lấn át tất cả. Anh cố gắng mở to mắt hơn một chút, nhìn quanh tìm kiếm.
“”Vợ… con tôi… thế nào rồi…?”” Anh lặp lại, giọng khàn hơn, kèm theo một cơn ho nhẹ khiến bụng càng đau dữ dội.
Một y tá vội vàng đỡ đầu anh lên một chút.
“”Anh bình tĩnh lại,”” vị bác sĩ nói, tay nhanh chóng kiểm tra đồng tử, rồi đặt ống nghe lên ngực Minh. Ánh mắt ông sắc bén, quét một lượt qua các chỉ số trên màn hình theo dõi. Ông lướt nhìn xấp giấy xét nghiệm vừa được đưa đến.
Lòng bác sĩ trùng xuống. Các chỉ số chức năng gan, thận đều ở mức báo động. Cơn đau dữ dội mà Minh đang chịu đựng, kết hợp với các triệu chứng khác… Ông nhớ lại hồ sơ bệnh án sơ sài được nhắc đến trong cảnh trước. Chẩn đoán ung thư di căn đột nhiên trở nên rõ ràng và tàn khốc hơn bao giờ hết qua những con số trên giấy. Tình trạng của Minh không chỉ là suy nhược hay sốc tâm lý thông thường. Đây là sự bùng phát dữ dội của căn bệnh quái ác đang tàn phá cơ thể anh.
Ông nhìn Minh đang nằm đó, khuôn mặt nhợt nhạt, đau đớn nhưng ánh mắt vẫn đầy sự cầu xin, hướng về người vợ và đứa con mà có lẽ anh sẽ không bao giờ kịp nhìn mặt. Một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực vị bác sĩ.
“”Chúng tôi đang theo dõi sát sao cho anh,”” bác sĩ nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “”Việc của anh bây giờ là tập trung vào bản thân. Hãy thở sâu, cố gắng thư giãn và để chúng tôi làm công việc của mình.””
Ông quay sang y tá, ra hiệu bằng mắt. Y tá gật đầu, bắt đầu điều chỉnh liều lượng thuốc trong đường truyền.
Minh vẫn cảm thấy đau đớn không nguôi. Anh biết, hoặc ít nhất là linh cảm thấy, có điều gì đó cực kỳ tồi tệ đang xảy ra với mình. Nhưng nỗi sợ hãi cho bản thân chẳng là gì so với nỗi sợ hãi cho Linh và đứa con. Họ có an toàn không? Cuộc mổ có thành công không? Anh muốn gào lên để hỏi, nhưng cơ thể yếu ớt không cho phép.
Cơn đau thắt lại dữ dội hơn, như muốn xé toạc ruột gan anh ra. Minh cắn chặt răng, người run lên từng đợt. Các chỉ số trên màn hình lại bắt đầu biến động.
Vị bác sĩ nhìn các con số, rồi nhìn bệnh nhân trước mặt. Khuôn mặt ông lộ vẻ lo ngại sâu sắc. Tình trạng của Minh xấu đi nhanh hơn ông tưởng. Căn bệnh quái ác kia không cho anh chút thời gian nào. Nó đang siết chặt lấy sinh mạng anh, cùng lúc với lúc vợ con anh đang chiến đấu trong phòng mổ cách đó không xa. Hai cuộc chiến, cùng lúc, trong cùng một tòa nhà.”
“Ánh đèn phòng mổ trắng xóa, lạnh lẽo rọi thẳng xuống cơ thể Linh. Tiếng máy monitoring đều đều, xen lẫn tiếng kẹp kim loại lanh canh và giọng nói gấp gáp của các y bác sĩ. Không khí căng như dây đàn.
Vị Bác sĩ phụ sản cúi mình, trán lấm tấm mồ hôi dù điều hòa đang chạy hết công suất. Bên cạnh ông, các y tá, bác sĩ gây mê, và bác sĩ nhi sơ sinh đang làm việc phối hợp, mỗi người một nhiệm vụ, tất cả đều tập trung cao độ.
“”Huyết áp bệnh nhân hơi tụt!”” một y tá cảnh báo.
“”Tăng dịch truyền lên,”” Bác sĩ ra lệnh, giọng dứt khoát. “”Em bé rất nhỏ, cẩn thận từng thao tác.””
Linh nằm đó, cơ thể gầy yếu do thai kỳ khó khăn và cú sốc vừa qua. Mắt cô nhắm nghiền, khuôn mặt nhợt nhạt. Tiếng thở nhè nhẹ.
Bác sĩ nheo mắt, nhìn vào vết mổ. Thai nhi mới chỉ ở tháng thứ 7, mọi thứ đều non nớt và cực kỳ dễ tổn thương. Rủi ro cho cả mẹ và con là rất cao. Đây là một cuộc đua với thời gian và với chính sự sống mong manh của sinh linh bé nhỏ chưa sẵn sàng chào đời.
“”Chuẩn bị hút đàm nhớt,”” Bác sĩ nhi sơ sinh nói, đôi tay thoăn thoắt chuẩn bị dụng cụ.
Bác sĩ phụ sản cẩn trọng thực hiện thao tác cuối cùng. Khoảnh khắc đứa bé chào đời là khoảnh khắc quyết định. Một tiếng khóc đủ lớn là dấu hiệu tốt, nhưng với một bé sinh non, thậm chí chỉ cần bé tự thở được cũng đã là một kỳ tích.
Tiếng máy monitoring vẫn tích tắc đều đặn, nhưng với những người trong phòng, âm thanh đó dường như đang chạy nhanh hơn, giục giã. Mỗi động tác đều phải chính xác, nhẹ nhàng. Sức khỏe của Linh đang tạm thời ổn định, nhưng ca mổ vẫn tiềm ẩn nhiều nguy cơ. Máu đang chảy, và sự sống nhỏ bé bên trong cần được đưa ra ngoài an toàn nhất có thể.
“”Sắp rồi,”” Bác sĩ phụ sản lẩm bẩm, ánh mắt không rời khỏi vị trí phẫu thuật.
Những giây phút căng thẳng nhất đang đến gần. Tiếng động cơ máy hút, tiếng kim loại cọ sát. Cả căn phòng nín thở chờ đợi.”
“Cả căn phòng nín thở chờ đợi. Bác sĩ phụ sản cẩn trọng đặt dụng cụ xuống. Mồ hôi túa ra.
Rồi, giữa sự tĩnh lặng căng thẳng tột độ, một âm thanh vang lên. Không phải tiếng khóc lớn, khỏe mạnh, mà là một tiếng “”oe oe”” yếu ớt, mong manh, như một sợi chỉ mỏng manh cắt ngang không khí.
Vị Bác sĩ nhi sơ sinh lập tức di chuyển đến chiếc nôi nhỏ đã chuẩn bị sẵn. Đứa bé đỏ hỏn, nhăn nheo, thân hình nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay.
“”Em bé khóc rồi!”” một y tá reo khẽ, giọng run run vì nhẹ nhõm.
Vị Bác sĩ phụ sản ngẩng đầu lên, nụ cười mệt mỏi nở trên môi. Ông gật đầu với Bác sĩ nhi. Ca mổ thành công bước đầu. Sinh linh bé nhỏ đã chào đời.
Bên ngoài hành lang phòng sinh, Minh ngồi tựa lưng vào tường, tay ôm chặt bụng. Cơn đau âm ỉ của bệnh tật như hòa quyện với sự lo lắng nghẹt thở về Linh và đứa con. Mỗi giây chờ đợi dài như cả thế kỷ. Khuôn mặt anh trắng bệch, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Anh cố gắng lắng nghe, mong ngóng một tín hiệu nào đó từ bên trong. Tiếng khóc của con, dù chỉ là một tiếng khóc yếu ớt nhất, cũng đủ để anh bấu víu.
Nhưng tất cả những gì anh nghe thấy chỉ là tiếng máy móc văng vẳng, tiếng chân người đi lại gấp gáp, và… sự im lặng đáng sợ. Im lặng từ phía Linh, im lặng về tình trạng của vợ. Anh cảm thấy như cơ thể mình đang dần lịm đi, không chỉ vì bệnh tật mà còn vì gánh nặng của bí mật, của sự bất lực. Anh đã giấu Linh mọi thứ. Anh đã cố tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng bây giờ, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một cánh cửa, anh mới thấy sự yếu đuối của bản thân. Anh đã làm tất cả vì gia đình, nhưng liệu anh còn đủ thời gian để ở bên họ?
Cơn đau trong bụng Minh đột ngột quặn lên dữ dội, khiến anh khẽ rên rỉ. Anh cúi gập người xuống, mồ hôi túa ra như tắm. Tương lai phía trước thật mờ mịt. Con đã chào đời, nhưng liệu người cha này có còn đủ sức để nhìn con lớn lên? Liệu Linh có biết sự thật về căn bệnh của anh trước khi quá muộn? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí, nặng trĩu và không lời giải đáp.”
“Minh nằm trên giường bệnh, lưng tựa vào gối, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch. Cơn đau quặn thắt đã dịu đi phần nào sau khi y tá tiêm thuốc, nhưng sự mệt mỏi và lo lắng vẫn đè nặng. Anh nhìn trân trối lên trần nhà, đầu óc trống rỗng.
Tiếng cánh cửa mở khẽ. Vị Bác sĩ, người mà anh đã gặp trước đó ở khu cấp cứu, bước vào. Vẻ mặt ông thoáng nét mệt mỏi nhưng ánh mắt có phần nhẹ nhõm. Một y tá theo sau, chuẩn bị ghi chép.
Minh lập tức căng thẳng. Anh cố gượng dậy.
“”Bác sĩ… vợ tôi… con tôi sao rồi ạ?”” Giọng anh khản đặc.
Bác sĩ tiến đến gần giường, nở một nụ cười động viên.
“”Anh Minh, anh yên tâm nhé. Ca mổ thành công rồi.””
Minh thở phào một hơi, nhưng lòng vẫn nghẹn lại.
“”Linh… Linh ổn chứ ạ? Còn… còn con tôi?””
Bác sĩ gật đầu chắc chắn. “”Vợ anh đã qua cơn nguy kịch. Sức khỏe Linh ổn định sau mổ. Bé… bé đã chào đời an toàn.””
Một dòng nước mắt nóng hổi bất ngờ chảy xuống khóe mắt Minh. Anh nghe tin con đã ra đời, một sinh linh bé nhỏ đã đến thế giới này, nhưng nước mắt lại là của sự tủi phận.
“”Cháu… cháu thế nào, thưa bác sĩ?”” Minh run giọng hỏi, vừa mừng lại vừa sợ hãi.
“”Bé là bé gái,”” Bác sĩ nói tiếp. “”Vì sinh non ở tuần thứ 30, nên bé rất nhỏ, chỉ hơn 1 cân một chút. Phổi chưa hoàn thiện hoàn toàn. Hiện tại bé đang được chăm sóc đặc biệt trong lồng kính, thở máy hỗ trợ. Tình trạng tạm ổn, nhưng vẫn cần theo dõi sát sao.””
Tim Minh thắt lại. Con gái. Con gái bé bỏng của anh. Anh nghe về cân nặng, về chiếc lồng kính, về sự non nớt của con, và nỗi đau về căn bệnh của chính mình bỗng dội lên dữ dội. Anh đã đấu tranh chỉ để Linh và con được an toàn, được chào đời. Giờ đây, khi điều đó đã thành hiện thực, anh lại đối mặt với câu hỏi tàn nhẫn nhất: Liệu anh có còn cơ hội được bế con trên tay không? Liệu anh có kịp nhìn con lớn lên dù chỉ là những bước đi chập chững đầu tiên?
Nước mắt Minh tuôn rơi lã chã, không thể kìm lại. Anh úp bàn tay lên mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Đó không phải là những giọt nước mắt hạnh phúc trọn vẹn của một người cha đón con chào đời, mà là sự pha trộn cay đắng giữa niềm vui làm cha và nỗi tuyệt vọng của một người bệnh sắp phải lìa xa.
Bác sĩ và y tá nhìn anh đầy thông cảm. Họ không biết căn bệnh hiểm nghèo anh đang mang. Họ chỉ thấy một người cha đang khóc vì sự non nớt của con mình, vì gánh nặng của cuộc sống. Nhưng chỉ Minh mới hiểu, mỗi giọt nước mắt lúc này là lời ai oán cho số phận trớ trêu, cho tương lai mờ mịt của chính anh, khi chỉ còn vài tháng, thậm chí vài tuần, để tồn tại. Anh đã có con, nhưng có lẽ sẽ chẳng bao giờ thực sự làm cha được bao lâu. Nỗi chua xót ấy, anh phải gặm nhấm một mình.”
“Bác sĩ đứng lặng nhìn Minh, người đàn ông đang nức nở trên giường bệnh. Ông thấy rõ sự suy sụp không chỉ về tinh thần mà cả thể chất trên khuôn mặt tái nhợt của anh. Minh đã trải qua một cuộc phẫu thuật cấp cứu, nhưng đó không phải là vấn đề lớn nhất. Vấn đề lớn nhất nằm trong bệnh án ung thư gan di căn giai đoạn cuối mà anh đang giấu kín.
Những ngày qua, Bác sĩ đã theo dõi sát sao tình trạng của Minh. Dù Minh luôn cố tỏ ra mạnh mẽ và chỉ tập trung vào việc vợ con anh ra sao, Bác sĩ nhận thấy các chỉ số sức khỏe của anh đang có xu hướng xấu đi. Cơn đau quặn thắt vừa rồi là một lời cảnh báo rõ ràng. Căn bệnh quái ác đang tiến triển nhanh hơn dự kiến, và Minh không còn nhiều thời gian nữa.
Bác sĩ thở dài. Ông hiểu mong muốn của Minh là bảo vệ vợ con khỏi cú sốc, đặc biệt khi Linh vừa trải qua cuộc sinh nở đầy khó khăn và bé gái sinh non đang cần chăm sóc đặc biệt. Nhưng liệu việc giấu giếm này có thật sự tốt cho bất kỳ ai? Linh cần biết sự thật về tình trạng của chồng mình để có thể chuẩn bị cho tương lai. Đứa bé cần được biết về người cha đã chiến đấu hết mình vì sự sống của bé, dù thời gian có thể rất ngắn ngủi. Quan trọng hơn, Minh cần được chăm sóc y tế tốt nhất cho quãng đời còn lại, điều này đòi hỏi sự phối hợp từ phía gia đình.
Giữ im lặng lúc này là đang đánh cược với sự sống của Minh và tương lai của Linh cùng đứa bé. Bác sĩ nhíu mày. Ông đã từng gặp những trường hợp tương tự, và kinh nghiệm cho ông biết, sự thật, dù đau lòng, vẫn là lựa chọn tốt nhất về lâu dài. Lương tâm nghề nghiệp không cho phép ông tiếp tục che giấu.
Nhìn Minh vẫn còn chìm trong nỗi đau và sự tuyệt vọng thầm lặng, Bác sĩ đưa ra quyết định cuối cùng. Ông sẽ không thể giấu mãi được nữa. Cần phải có người thân của Minh được thông báo, hoặc chính Linh khi cô đủ sức khỏe để tiếp nhận sự thật. Dù Minh có oán trách hay đau khổ thế nào, đây là điều cần phải làm. Ông sẽ tìm cách liên lạc với gia đình anh, hoặc chờ Linh tỉnh lại để nói chuyện riêng với cô.”
“Linh cảm thấy cơ thể nặng trịch, đầu óc quay cuồng. Có tiếng động văng vẳng bên tai, và thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt lọt qua mi mắt. Cô cố gắng cử động ngón tay, rồi cả bàn tay. Yếu ớt. Cảm giác đau âm ỉ lan tỏa từ bụng dưới.
Cô là ai? Đây là đâu? Những câu hỏi lờ mờ xuất hiện trong tâm trí còn lơ mơ. Rồi một hình ảnh bật rõ: Bụng cô. Đứa con. Anh Minh.
Mắt Linh bật mở. Trần nhà trắng xóa. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc xộc vào mũi. Bệnh viện. Cô đang ở bệnh viện. Cô nhớ lại cơn đau quặn thắt kinh hoàng, tiếng xe cấp cứu, và khuôn mặt lo lắng của Minh trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối.
Đứa bé! Ca mổ! Cô sinh rồi sao?
Dù cơ thể còn rã rời, Linh lập tức cố gắng ngồi dậy. Một y tá đang kiểm tra dịch truyền bên cạnh giật mình.
“”Chị ơi, chị vừa tỉnh dậy, chưa được ngồi lên vội ạ,”” y tá nhẹ nhàng nói, ấn vai cô xuống.
Linh không để ý. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào y tá, giọng khản đặc và gấp gáp, đầy hy vọng xen lẫn sợ hãi.
“”Con… con em đâu rồi? Em sinh rồi phải không?””
Y tá mỉm cười trấn an. “”Vâng, ca mổ thành công rồi ạ. Bé nhà chị là bé gái, hiện đang được chăm sóc đặc biệt.””
Bé gái. Linh thở hắt ra. Con bé. Niềm hạnh phúc ngập tràn lồng ngực, dù cô vẫn còn rất yếu. Nhưng rồi, câu hỏi quan trọng nhất lại hiện lên. Khuôn mặt lo lắng của Minh, lúc cô được đẩy vào phòng mổ. Anh đã ở đâu? Anh có sao không?
Linh lại nhìn quanh căn phòng hồi sức trống trải, chỉ có cô và y tá.
“”Anh ấy đâu?”” Cô hỏi, giọng yếu đi nhưng sự lo lắng lại tăng lên. “”Anh Minh đâu rồi?””
Nét mặt cô lúc này vừa thoáng qua niềm hạnh phúc khi biết con an toàn, lại lập tức chuyển sang sự căng thẳng, sợ hãi. Cô cần nhìn thấy anh, cần biết anh ổn. Hai bàn tay cô run rẩy nắm chặt ga giường. Ánh mắt cô không ngừng tìm kiếm.”
“Ánh mắt cô không ngừng tìm kiếm. Hai bàn tay cô run rẩy nắm chặt ga giường.
Một Bác sĩ trung niên, đeo khẩu trang, nhẹ nhàng bước tới bên giường cô. Nét mặt ông trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hơi gợn lên vẻ lo lắng.
“”Chào chị Linh,”” ông nói, giọng điệu nhẹ nhàng hết sức có thể. “”Chị vừa tỉnh, chắc còn mệt lắm.””
Linh ngước nhìn vị Bác sĩ, sự hy vọng dấy lên rồi lại tắt ngấm khi thấy vẻ mặt của ông. Cô lập tức hiểu rằng không phải anh Minh sẽ xuất hiện sau lưng ông.
“”Bác sĩ… anh ấy… anh Minh đâu rồi ạ?”” Linh lặp lại câu hỏi, giọng khẩn khoản hơn.
Bác sĩ hơi cúi người xuống, cố gắng trấn an cô bằng ánh mắt.
“”Chị đừng quá lo lắng,”” ông bắt đầu, nhưng chính câu nói đó lại khiến Linh càng thêm bất an. “”Anh Minh… ngay khi ca mổ của chị kết thúc, anh ấy đã ở bên ngoài phòng mổ chờ chị.””
Tim Linh thắt lại. Anh đã ở đó. Vậy sao bây giờ lại không ở đây?
Bác sĩ hít một hơi thật khẽ, tiếp tục.
“”Nhưng… trong lúc chờ, anh ấy… anh ấy đột ngột bị ngất xỉu.””
Chữ “”ngất xỉu”” vang lên như tiếng sét đánh ngang tai Linh. Nét mặt cô đang tái nhợt bỗng chốc biến sắc hoàn toàn. Đôi mắt mở to kinh hoàng. Hai tay cô siết chặt ga giường đến trắng bệch. Cả người cô run lên.
Ngất xỉu? Anh Minh? Anh ấy làm sao có thể ngất xỉu được? Anh ấy luôn khỏe mạnh, luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô. Linh cảm thấy một linh cảm cực kỳ tồi tệ ập đến, lạnh buốt từ đầu đến chân. Nó tồi tệ hơn cả nỗi sợ hãi khi cô đối diện với cơn đau dữ dội lúc chuyển dạ.
Cô nhìn chằm chằm vào Bác sĩ, không nói nên lời, chỉ có tiếng thở dốc yếu ớt. Cô cần biết chuyện gì đã xảy ra. Chuyện gì đã xảy ra với anh Minh của cô?”
“Linh nhìn chằm chằm vào Bác sĩ, không nói nên lời, chỉ có tiếng thở dốc yếu ớt. Cô cần biết chuyện gì đã xảy ra. Chuyện gì đã xảy ra với anh Minh của cô?
Thấy nét mặt Linh dù kinh hoàng nhưng đã có vẻ lắng xuống hơn một chút sau cú sốc ban đầu, vị Bác sĩ hít một hơi thật sâu. Ông biết mình không thể giấu giếm thêm nữa. Sự thật, dù tàn khốc, vẫn cần được nói ra.
“”Chị Linh,”” ông gọi tên cô lần nữa, giọng dịu xuống, pha lẫn sự xót xa. “”Chị… chị cần giữ bình tĩnh. Cháu bé cần chị. Chị vừa trải qua một cuộc phẫu thuật khó khăn.””
Linh gật đầu một cách máy móc, nhưng ánh mắt vẫn ghim chặt vào Bác sĩ, cầu xin một câu trả lời. Cô cảm nhận được một điều gì đó kinh khủng sắp được tiết lộ, điều mà anh Minh đã cố gắng giấu kín.
Bác sĩ đắn đo từng lời. “”Về tình trạng của anh Minh… anh ấy… anh ấy đã mắc một căn bệnh hiểm nghèo.””
Tim Linh đập thình thịch. Hiểm nghèo? Anh Minh? Không thể nào. Anh ấy khỏe mạnh đến thế cơ mà.
“”Là… là bệnh gì ạ?”” Linh cố gắng thốt lên, cổ họng khô khốc.
“”Anh ấy bị… ung thư gan,”” Bác sĩ nói chậm rãi, từng chữ như nhát dao cứa vào tim Linh.
Linh cứng người lại. Ung thư gan? Cô gần như không tin vào tai mình. Điều này là thật sao?
“”Và… và bệnh đã… di căn.”” Giọng Bác sĩ trùng xuống, như không muốn nói ra từ “”di căn””.
Thế giới xung quanh Linh dường như sụp đổ. Ung thư gan. Di căn. Hai từ đó vang vọng trong tâm trí cô, tàn nhẫn và khủng khiếp. Di căn nghĩa là… nghĩa là…
“”Anh ấy biết chuyện này từ khi nào ạ?”” Linh hỏi, giọng run run. Một mảnh ghép đau lòng bắt đầu hình thành trong đầu cô. Anh ấy đã đi khám sức khỏe. Anh ấy đã giấu cô.
Bác sĩ nhìn Linh đầy thông cảm. “”Anh ấy biết một thời gian rồi, chị ạ. Anh ấy không muốn chị lo lắng… đặc biệt là khi chị đang mang thai.””
“”Anh ấy… giấu em?”” Nước mắt bắt đầu làm nhòe đi tầm nhìn của Linh. Cô không thể tin được. Anh ấy đã một mình gánh chịu chuyện này, một mình đối diện với nỗi sợ hãi đó, trong khi cô vô tư chuẩn bị cho sự ra đời của con. Nỗi đau của sự phản bội (dù biết là vì yêu thương) trộn lẫn với nỗi kinh hoàng về bệnh tật của anh.
“”Đúng vậy, chị Linh. Anh ấy… anh ấy cố gắng giữ mọi thứ thật bình thường vì chị,”” Bác sĩ xác nhận, nét mặt trầm trọng. “”Nhưng… tình trạng của anh ấy…””
Bác sĩ ngập ngừng, cố gắng diễn đạt một cách nhẹ nhàng nhất, nhưng Linh đã hiểu. Cái ngập ngừng đó, ánh mắt thương hại đó… Cô hiểu tình trạng của anh ấy không hề ‘bình thường’, thậm chí là rất tệ. Rất tệ đến mức… anh ấy đã ngất xỉu ngay sau ca mổ của cô. Rất tệ đến mức… Bác sĩ phải nói chuyện với cô theo cách này.
Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Linh. Nước mắt tuôn rơi như mưa. Cô đưa tay ôm lấy bụng, nơi con cô đang cuộn mình, và rồi lại vươn tay ra như muốn nắm lấy một điều gì đó vô hình. Anh Minh. Anh Minh của cô. Tại sao? Tại sao lại là anh? Tại sao anh lại phải chịu đựng một mình? Cô cảm thấy một cơn đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực, còn tàn khốc hơn cả cơn đau chuyển dạ vừa qua. Nỗi đau này là từ trái tim cô, từ linh hồn cô, khi nhận ra người mình yêu thương nhất đang đứng trước một “”án tử”” mà anh đã một mình âm thầm gánh vác.”
“Linh không còn nghe thấy gì nữa ngoài tiếng vọng của hai từ “”ung thư””, “”di căn””, và “”giấu em””. Thế giới của cô, vừa mới bừng sáng với nụ cười hạnh phúc khi nghĩ về con, giờ đây sụp đổ tan tành. Tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc lồng ngực cô, đau đớn hơn cả vết mổ chưa lành. Nước mắt giàn giụa làm nhòe đi khuôn mặt đầy lo lắng của Bác sĩ.
“”Không thể nào…”” Linh thều thào, giọng đứt quãng vì tiếng khóc. “”Sao… sao anh ấy lại giấu em?””
Cô đưa tay ôm chặt lấy bụng, như tìm kiếm một chút hơi ấm từ sinh linh bé bỏng trong cơn bão táp dữ dội của lòng mình. Cơn đau không chỉ là nỗi kinh hoàng về bệnh tật của Minh, mà còn là sự tổn thương tột cùng khi biết người mình yêu thương nhất đã một mình gánh chịu gánh nặng khủng khiếp như vậy. Anh đã mỉm cười, đã an ủi cô, đã vờ như không có gì… tất cả trong khi bản thân đang vật lộn với “”án tử””.
“”Anh ấy… anh ấy chịu đựng một mình sao…?”” Cô nức nở, cảm thấy vừa thương chồng đến thắt ruột, vừa giận anh vì đã không chia sẻ, vì đã để bản thân cô vô tâm không hề hay biết. Tại sao anh không nói với cô? Cô là vợ anh cơ mà!
Bác sĩ nhìn Linh, sự xót xa hiện rõ trong mắt ông. “”Chị Linh, xin chị hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe. Cháu bé… cháu bé cần mẹ.”” Ông biết lời nói lúc này thật vô nghĩa trước nỗi đau quá lớn của cô.
Linh lắc đầu quầy quậy, nước mắt vẫn tuôn như suối. Cô không quan tâm đến mình lúc này. Cô chỉ nghĩ đến Minh. Minh của cô. Anh đang ở đâu? Anh có ổn không? Anh đã trải qua những gì khi nhận tin dữ đó? Anh đã phải chiến đấu với nỗi sợ hãi ấy một mình trong bao lâu?
Nỗi đau thương chồng vò xé, trộn lẫn với cảm giác bất lực, giận hờn, và cả sự hối hận. Hối hận vì đã không nhận ra có điều gì đó bất ổn, hối hận vì đã để anh một mình. Cô muốn gào thét, muốn chạy đến bên anh ngay lập tức, muốn ôm chặt lấy anh và nói rằng anh không đơn độc.
“”Em… em muốn gặp anh ấy,”” Linh nói khó nhọc, cố gượng dậy nhưng cơ thể còn yếu ớt.
Bác sĩ nhẹ nhàng giữ lấy vai cô. “”Chị cần nghỉ ngơi, chị Linh. Anh Minh… hiện tại anh ấy cũng đang được theo dõi đặc biệt sau khi bị ngất xỉu.””
“”Ngất xỉu?”” Linh lặp lại, trái tim lại thắt lại thêm một lần nữa. Anh đã phải tệ đến mức ngất đi sao? Tại sao anh lại phải chịu đựng tất cả những điều này?
Tiếng khóc của Linh càng lúc càng lớn, át cả không gian yên tĩnh của phòng bệnh. Cả thế giới của cô đã thật sự sụp đổ. Giờ đây, không còn là niềm vui chào đón con sắp chào đời, mà là nỗi sợ hãi tột cùng về tương lai của người chồng, là sự dằn vặt về những tháng ngày anh đã âm thầm chịu đựng một mình. Nỗi đau này, cô không biết mình có chịu đựng nổi không.”
“Cơn đau từ vết mổ còn âm ỉ, nhưng không thấm vào đâu so với nỗi đau xé lòng mà Linh đang gánh chịu. Nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi, làm ướt đẫm gối. Cô nằm đó, cơ thể yếu ớt sau cuộc cấp cứu, nhưng tâm trí quay cuồng với những ký ức vụn vặt.
Minh… Anh ấy đã mệt mỏi như thế nào trong suốt thời gian qua? Cô cố gắng lục lại trí nhớ. Phải rồi, có những lần anh về nhà muộn, khuôn mặt phờ phạc hơn thường lệ. Anh hay bảo “”Anh hơi mệt thôi, chắc do công việc nhiều.”” Cô đã tin. Cô đã không gặng hỏi thêm. Cô bận rộn với việc mang thai, với những lo lắng nhỏ nhặt của riêng mình, mà không hề nhận ra gánh nặng khủng khiếp anh đang oằn mình gánh vác.
“”Em thật tồi… thật vô tâm…”” Linh thều thào, giọng nghẹn lại. Cảm giác ân hận dâng trào, nuốt chửng cô trong sự bất lực. Cô là vợ anh mà, sao lại có thể không hay biết gì? Sao lại để anh một mình chiến đấu với thứ bệnh tật đáng sợ ấy?
Rồi sự ân hận nhanh chóng biến thành một ngọn lửa giận hờn. Tại sao anh lại giấu cô? Anh coi cô là gì? Là một người vợ yếu đuối không thể cùng anh chia sẻ khó khăn sao? Hay anh không tin tưởng cô sẽ đủ mạnh mẽ để đối diện với sự thật? Bí mật khủng khiếp này, anh đã ôm giữ một mình trong bao lâu? Anh đã cười nói, đã chăm sóc cô, đã dỗ dành cô mỗi khi cô mệt mỏi vì thai nghén… tất cả trong khi anh đang chết dần chết mòn từ bên trong.
“”Tại sao…? Tại sao anh lại làm vậy?”” Linh nức nở, đấm nhẹ vào nệm giường. Cô giận anh, giận vì sự hy sinh im lặng của anh, giận vì anh đã đặt gánh nặng lên vai mình thay vì chia sẻ cùng cô. Cô muốn gào lên rằng cô không cần sự bảo bọc đó, cô cần được ở bên anh, cùng anh đối mặt với tất cả, dù là điều tồi tệ nhất.
Cô nhớ lại khuôn mặt gầy sọp của anh những ngày gần đây, nhớ lại những lần anh thở dài mệt mỏi khi nghĩ cô không để ý. Những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây cô bỏ qua giờ đây hiện về rõ mồn một, như những nhát dao cứa vào lòng. Cô đã quá hạnh phúc với viễn cảnh gia đình nhỏ sắp có thêm thành viên, mà quên nhìn sâu vào đôi mắt đầy ưu tư của chồng.
Nỗi đau và sự giận hờn quện vào nhau, tạo thành một cơn bão cảm xúc dữ dội trong lòng Linh. Cô vừa thương anh vô hạn, vừa giận anh đến nghẹn thở. Cháu bé trong bụng cựa quậy nhẹ, như muốn an ủi mẹ. Linh đưa tay run rẩy chạm vào bụng, cảm nhận sinh linh bé bỏng. Con cần cha, và cha con… anh ấy đang ở đâu? Anh ấy đang phải chịu đựng những gì?
Sự bất lực khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và vô dụng. Nằm đây, yếu ớt, trong khi người cô yêu thương nhất đang vật lộn với sinh tử. Cô muốn làm điều gì đó, bất cứ điều gì, nhưng chỉ có thể nằm im, khóc và dằn vặt. Nỗi đau này, sự giận hờn này, liệu cô có thể vượt qua được không?”
“Nỗi đau này, sự giận hờn này, liệu cô có thể vượt qua được không?
Linh khóc nghẹn, cảm giác bất lực như một gọng kìm siết chặt lấy cô. Nằm đây thật vô nghĩa. Cô không thể chỉ nằm đây và khóc. Cô phải gặp anh. Ngay lập tức.
“”Y tá! Bác sĩ!”” Linh thều thào gọi, giọng khản đặc vì khóc. Cô cố gắng cựa quậy, dù vết mổ còn đau nhói.
Một y tá chạy vào, gương mặt có vẻ lo lắng. “”Chị Linh, chị không sao chứ? Vết mổ của chị…””
“”Tôi không sao,”” Linh ngắt lời, hơi thở gấp gáp. “”Làm ơn… đưa tôi đến gặp chồng tôi. Ngay bây giờ.””
Y tá ngần ngừ. “”Nhưng chị vừa phẫu thuật xong, chị cần nghỉ ngơi…””
“”Tôi nói đưa tôi đi!”” Linh gằn giọng, trong ánh mắt chất chứa sự tuyệt vọng pha lẫn kiên quyết. “”Làm ơn đi mà… Tôi cần gặp anh ấy. Làm ơn.””
Nhìn sự khẩn thiết trong mắt Linh, y tá có vẻ mềm lòng. Cô khẽ thở dài rồi gật đầu.
“”Được rồi, chị nằm im. Tôi sẽ giúp chị.””
Y tá nhẹ nhàng điều chỉnh chiếc giường bệnh có bánh xe, biến nó thành một chiếc xe đẩy đặc biệt. Cẩn thận đỡ Linh, cô đẩy chiếc giường ra khỏi phòng. Hành lang bệnh viện dài thăm thẳm. Mỗi nhích bánh xe lăn đi là một nhát cứa vào tâm can Linh, gợi nhắc về thời gian cô đã lãng phí, những điều cô đã không biết.
Họ dừng lại trước một cánh cửa. Đây là phòng của anh. Cổ họng Linh nghẹn lại. Y tá gõ cửa rồi từ từ đẩy cửa vào.
Ánh đèn trong phòng dịu nhẹ. Anh nằm đó, trên chiếc giường bệnh trắng toát. Gương mặt anh gầy gò hơn rất nhiều so với lần cuối cô nhìn thấy. Môi anh tái nhợt. Nhưng khi thấy cô, một nụ cười yếu ớt bừng sáng trên khuôn mặt tiều tụy ấy. Anh đưa tay ra, cố gắng về phía cô.
“”Linh…”” Giọng anh thều thào, đầy yêu thương và cả sự yếu đuối.
Trái tim Linh như bị bóp nghẹt. Nước mắt lại trào ra, không thể kiểm soát. Y tá dừng giường của Linh lại sát bên giường anh. Cô không đợi thêm một giây nào nữa. Bất chấp vết mổ còn đau, Linh nghiêng người qua, vòng tay ôm chặt lấy anh.
“”Minh…!”” Cô gọi tên anh trong tiếng nấc. Mùi thuốc sát trùng, mùi bệnh viện… và mùi cơ thể quen thuộc của anh. Cô vùi mặt vào vai anh, khóc như một đứa trẻ lạc mẹ.
“”Sao anh lại… lại giấu em…?”” Linh nghẹn ngào, câu hỏi cứa vào không khí tĩnh lặng. “”Sao anh lại làm như vậy…?”””
“Minh khẽ siết lấy tay Linh, những ngón tay anh lạnh buốt và yếu ớt. Nước mắt từ khóe mắt anh lăn dài xuống gò má hốc hác. Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh nhìn đầy sự hối hận và cả tình yêu thương vô bờ bến.
“”Anh… anh xin lỗi,”” giọng anh thều thào, ngắt quãng. “”Xin lỗi vì đã… đã giấu em.””
Anh lấy hơi, cố gắng nói tiếp, từng lời như rút cạn sức lực cuối cùng của anh. “”Anh… anh chỉ muốn… muốn em được trọn vẹn hạnh phúc… trong những ngày cuối… của thai kỳ.”” Anh muốn cô không phải lo lắng, không phải đau khổ, chỉ tập trung vào việc mang thai và chuẩn bị chào đón con. Đó là lý do duy nhất. Anh thầm nghĩ, liệu lý do đó có đủ sức nặng để cô hiểu, để cô bớt đi sự giận hờn không?
Nước mắt anh chảy nhiều hơn. “”Anh… anh yêu em… và con… rất nhiều.”” Anh nắm chặt tay cô hơn một chút. “”Hãy… hãy sống thật tốt… em nhé. Chăm sóc… chăm sóc con của chúng ta.”” Anh dặn dò, giọng ngày càng nhỏ đi. “”Dạy con… dạy con biết yêu thương… và mạnh mẽ…””
Linh nghe từng lời anh nói, trái tim cô như tan vỡ thành trăm mảnh. Sự giận hờn lúc nãy tan biến hết, chỉ còn lại nỗi đau tột cùng và tình yêu dành cho người đàn ông đang nằm đây, yếu ớt và sắp rời xa cô mãi mãi. Cô gật đầu lia lịa trong nước mắt, không thể nói thành lời. Cô vùi mặt vào ngực anh, hít lấy mùi hương thân thuộc, sợ rằng đây là lần cuối cùng.”
“Những ngày sau đó trôi đi thật chậm rãi trong căn Phòng 304 tĩnh lặng của bệnh viện. Đây không phải là Phòng sinh hay Phòng cấp cứu ồn ã, mà là nơi Minh đang an dưỡng. Linh mang theo đứa con bé bỏng mới sinh, ngồi cạnh giường anh. Cô bé ngủ say trong vòng tay mẹ, thi thoảng lại cựa quậy khẽ. Minh nhìn con, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy, dù khuôn mặt anh hốc hác vì đau đớn. Anh cố gắng nhoẻn miệng cười với con, với vợ.
“”Con… con gái của mình… đẹp quá…”” Giọng anh thều thào, yếu ớt.
Linh khẽ gật đầu, nước mắt lưng tròng. Cô nhẹ nhàng đặt tay anh lên má con bé. Bàn tay anh lạnh ngắt, nhưng anh vẫn giữ yên, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé từ da thịt con mình. Đó là nguồn sức mạnh duy nhất còn sót lại trong anh lúc này.
Họ không còn nói nhiều về bệnh tật hay tương lai. Những cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh những điều nhỏ nhặt: tiếng con khóc, giấc ngủ của con, những dự định về cách chăm sóc con khi bé lớn hơn… Linh kể cho anh nghe về những câu chuyện vui, cố gắng giữ không khí nhẹ nhàng nhất có thể. Nhưng trong sâu thẳm, cả hai đều biết sự thật nghiệt ngã đang treo lơ lửng.
Một buổi chiều, ánh nắng nhạt nhòa chiếu qua khung cửa sổ. Minh mệt mỏi hơn mọi ngày. Anh nắm chặt tay Linh, đôi mắt nặng trĩu. Linh hiểu. Cô gọi Bác sĩ. Bác sĩ đến, kiểm tra nhanh chóng, ánh nhìn chứa đầy sự tiếc nuối. Không có phép màu nào xảy ra. Đây là lúc sự chấp nhận cần lên ngôi.
Minh nhìn Linh lần cuối, ánh mắt đầy yêu thương và bình yên. Anh thì thầm tên cô, rồi khẽ nhắm mắt lại. Nắm tay anh dần buông lỏng. Chiếc máy theo dõi nhịp tim vang lên một tiếng dài đơn điệu. Linh òa khóc, ôm chặt lấy con, vùi mặt vào ngực anh.
Minh ra đi, để lại khoảng trống mênh mông trong trái tim Linh và một mầm sống bé bỏng mang dòng máu của anh. Nhưng câu chuyện của họ không kết thúc bằng sự tuyệt vọng. Cái chết không phải là dấu chấm hết cho tình yêu. Tình yêu của Minh ở lại, thấm đẫm trong từng hơi thở của con, trong nghị lực phi thường của Linh. Cô biết, cô không được gục ngã. Cô còn có con, còn có tương lai mà Minh đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng để cô có thể đón nhận nó một cách trọn vẹn nhất. Những ngày đau buồn rồi cũng qua. Linh không quên Minh, nhưng cô học cách sống tiếp, sống mạnh mẽ hơn, sống vì cả phần của anh. Cô nhìn đứa con bé bỏng, mỉm cười trong nước mắt. Chặng đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng cô sẽ bước đi, bằng tất cả tình yêu và sức mạnh mà Minh đã truyền lại. Đó là di sản quý giá nhất anh để lại cho hai mẹ con. Tình yêu ở lại, như ngọn lửa ấm áp soi sáng con đường phía trước, dẫn lối cho Linh và con vượt qua mọi giông bão cuộc đời. Cô sẽ nuôi dạy con nên người, kể cho con nghe về người cha tuyệt vời của mình, người đã yêu họ hơn cả sinh mạng. Đó sẽ là câu chuyện về tình yêu, sự hy sinh, và nghị lực sống, được truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ khác.”

