Cứu người giữa sông, hôm sau Lexus chặn cổng… cái kết gây sốc

Về quê nghỉ hè, chàng sinh viên dũng cảm nhảy xuống sông cứ/u sống đứa trẻ bị đu/ối nư/ớc, hôm sau xe sang đỗ kín cửa nhà cậu…Hè năm nay, Hải quyết định không ở lại Hà Nội làm thêm như mọi năm mà về quê Thanh Chương, Nghệ An nghỉ ngơi ít hôm. Mẹ cậu gọi điện mấy lần giục giã: “Năm nay bố con đau lưng hơn, con về giúp bố cắt cỏ, bón phân với. Đừng mải mê công nghệ rồi quên nhà.”
Về quê, điều đầu tiên đập vào mắt Hải là bầu không khí trong lành và mùi rơm phơi ngai ngái. Những mái nhà ngói đỏ, bờ tre già và dòng sông Lam uốn lượn như một dải lụa ôm lấy xóm làng. Sáng hôm sau, như thói quen cũ từ những mùa hè xưa, Hải rủ thằng Tý – em họ học lớp 6 – ra bến sông câu cá. Dù chẳng mấy khi câu được con nào, nhưng cái thú ngồi lặng bên bờ sông, nghe tiếng nước chảy và tiếng gió lùa qua những hàng lau vẫn khiến lòng người nhẹ nhõm lạ thường.
Bến sông hôm đó đông người. Bọn trẻ trong làng tụ tập tắm sông, reo hò ầm ĩ. Hải nhìn mà thầm nghĩ: “Lũ nhóc giờ vẫn như mình ngày xưa.”
Nhưng chỉ chừng vài phút sau, không khí bỗng chợt biến đổi.
Một tiếng th/ét th/ất th/anh vang lên:
“C;ứu với! Em cháu bị nước c;uốn rồi!”
Tiếng l/a làm mọi người giật mình. Một cậu bé khoảng 4-5 tuổi đang chới với giữa dòng, tay vùng vẫy yếu ớt. Một người phụ nữ hốt hoảng gào lên trên bờ, nước mắt đầm đìa.
Không ai kịp phản ứng. Nhiều người luống cuống, không biết bơi. Một số thì chần chừ vì dòng nước mùa này khá siết. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Hải như bị một lực vô hình kéo dậy. Cậu ném vội điện thoại xuống đất, l/ao xuống dòng nước mà không cần nghĩ.
Dòng nước mát lạnh nhưng cuốn trôi mạnh mẽ. Hải cố gắng bơi thật nhanh, tay rẽ nước, mắt không rời khỏi cánh tay bé nhỏ đang chìm dần. May mắn, cậu kịp chụp lấy cổ áo đứa trẻ, siết chặt rồi cố gắng đạp nước bơi ngược về bờ.
Trên bờ, mọi người đã ùa lại. Một người đàn ông nhảy xuống phụ đỡ đưa cả hai lên. Hải thở hổn hển, mệt rã rời. Cậu bé được người làng sơ cứu, rồi khóc ré lên một tiếng – tiếng khóc đáng mừng nhất trong ngày hôm đó.
Người phụ nữ – mẹ cậu bé – ôm chầm lấy Hải, nước mắt ràn rụa, lặp đi lặp lại:
“Ơn giời có cháu… ơn giời có cháu…”
Sau khi chắc chắn đứa trẻ đã tỉnh táo và an toàn, Hải lặng lẽ xin phép ra về. Cậu không để lại tên, chỉ nói gọn: “Cháu ở làng bên, về chơi mấy hôm.”
Tối hôm đó, Hải sốt nhẹ vì cảm lạnh, mẹ cậu lo cuống quýt. Bố chỉ ngồi lặng thinh rồi rót cho con một ly trà gừng nóng, vỗ vai nhẹ:
“Giống cái hồi ông nội mày cũng cứu người bên khúc sông này…”
Sáng hôm sau, khi Hải còn chưa kịp rửa mặt, tiếng còi xe vang lên ngoài ngõ. Chiếc xe Lexus đen bóng từ từ dừng lại trước cổng, theo sau là một xe Innova chở theo vài người. Hàng xóm bắt đầu kéo nhau ra xem… Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cứu người giữa sông, hôm sau Lexus chặn cổng… cái kết gây sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt