Ông lão tốt bụng cho ngủ nhờ, sáng ra lộ sự thật rợn người…

Ông lão cô độc cho cô gái trẻ ngủ nhờ một đêm, sáng ra ông sững sờ khi thấy…Trời mưa tầm tã. Cơn mưa đầu mùa hạ bất ngờ trút xuống xã miền núi nhỏ như trút giận, nhấn chìm cả con đường đất đỏ vốn đã lầy lội. Trong căn nhà gỗ cũ kỹ nằm nép mình bên sườn đồi, ông Tám – người đàn ông già sống một mình đã gần chục năm – đang nhóm bếp nấu bữa tối.

Ở tuổi 70, ông Tám không còn nhiều mối liên hệ với thế giới bên ngoài. Vợ mất từ sớm, con trai đi làm ăn xa rồi biệt tăm. Ngày qua ngày, ông sống nhờ vào mảnh vườn nhỏ, vài con gà và tiền trợ cấp tuổi già. Sự cô đơn với ông đã không còn là nỗi buồn, mà trở thành một thứ thói quen yên tĩnh.

Đang loay hoay với cái nồi cá kho trên bếp, ông chợt nghe tiếng đập cửa dồn dập. Tiếng gió và mưa làm át đi phần nào âm thanh, nhưng ông vẫn cảm nhận rõ có ai đó đang cầu cứu. Ông lật đật chạy ra mở cửa.

Trước mặt ông là một cô gái trẻ, người ướt như chuột lột, tay ôm chặt ba lô cũ kỹ, mặt tái nhợt vì lạnh.

– “Cháu… cháu bị lạc. Xe hỏng giữa đường, không bắt được sóng… nhà bác có thể cho cháu trú mưa một đêm được không?” – Cô gái nói, giọng run rẩy.

Ông Tám thoáng chần chừ. Bao năm sống một mình, hiếm khi ông tiếp xúc với người lạ, nhất là vào buổi tối. Nhưng nhìn ánh mắt van lơn của cô gái, ông không nỡ khép cửa.

– “Vô nhà đi cháu, mưa thế này biết đâu mà về…”

Cô gái rối rít cảm ơn. Ông Tám dúi vội cho cô chiếc khăn và cái áo ấm cũ. Cô gái ngồi bên bếp lửa, run run hơ tay, mắt lấm lét nhìn quanh. Dường như cô đang căng thẳng, nhưng cố tỏ ra bình tĩnh.

– “Cháu tên gì?” – Ông hỏi, vừa rót trà nóng ra chén.

– “Cháu là Hân. Cháu đi phượt lên đây với nhóm bạn, nhưng xe cháu bị hỏng khi tách đoàn. Sóng điện thoại mất tiêu, cháu đi bộ cả mấy cây số mới thấy nhà bác.”

Ông gật gù. Dù câu chuyện nghe có vẻ hợp lý, ông vẫn cảm thấy có điều gì đó lạ ở cô gái này. Nhưng ông không hỏi thêm. Mưa vẫn rơi rả rích ngoài hiên. Ông trải tấm chăn cũ xuống sàn, nhường chỗ ngủ cho cô.

– “Ngủ đi, mai nắng lên bác chở cháu ra đường lớn, gọi được người tới sửa xe.”

Hân mỉm cười cảm ơn, vẻ mặt đã bớt căng thẳng. Ông Tám trở vào buồng, khép cửa, nhưng không chốt. Ông lắng nghe tiếng mưa và tiếng thở đều đều của cô gái, trong lòng vẫn thấy một nỗi bất an mơ hồ.

Sáng hôm sau, ông Tám thức dậy sớm. Ông ngạc nhiên khi thấy cửa chính mở hé, bếp lạnh tanh, và cô gái thì biến mất…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ông lão tốt bụng cho ngủ nhờ, sáng ra lộ sự thật rợn người…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt