Mừng cưới đàng hoàng nhưng mâm cỗ lèo tèo vài ba món, tôi về nhà nhắn tin cho chú rể, và câu trả lời của anh ta đã khiến tôi s-ững s-ờ…
Tôi phóng xe về quê Thành từ sáng sớm, lòng hân hoan khó tả. Bạn thân chí cốt của tôi, thằng Thành ấy mà, cuối cùng cũng yên bề gia thất. Chúng tôi quen nhau từ thuở cởi truồng tắm mưa, cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười, cùng nhau vượt qua những năm tháng học trò ngây ngô và cả những bỡ ngỡ của tuổi đôi mươi. Tôi là đứa sống xa nhà, công việc bận rộn, nhưng chuyện cưới xin của Thành thì dù có bận đến mấy tôi cũng phải về. Nó là đứa bạn duy nhất mà tôi thật sự coi như anh em ruột thịt.
Con đường về làng Thành ng-oằn ng-oèo qua những cánh đồng lúa xanh mướt, thi thoảng lại bắt gặp vài đàn bò đang thong thả gặm cỏ. Mùi rơm rạ, mùi đất ẩm quyện vào nhau, mang theo chút hương vị thanh bình của vùng quê mà tôi đã lâu không ghé thăm.
Tôi nghĩ đến cảnh tượng Thành khoác lên mình bộ vest chú rể, ánh mắt hạnh phúc nhìn cô dâu hiền dịu. Chắc chắn đó sẽ là một ngày đáng nhớ. Tôi đã hình dung ra một đám cưới tuy không quá lộng lẫy như ở thành phố, nhưng ít nhất cũng phải tươm tất, thịnh soạn, đúng với cái tình cảm mà Thành dành cho bạn bè, và cũng là để gia đình nó nở mày nở mặt với bà con lối xóm.
Đến nơi, tôi ngỡ ngàng trước cảnh tượng. Cái rạp cưới dựng tạm bợ bằng những tấm bạt cũ kỹ, cột tre xiêu vẹo, trông chẳng khác nào một buổi liên hoan xóm hơn là một đám cưới. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một đám cưới quê giản dị, nhưng cái sự “giản dị” này có vẻ hơi quá mức so với tưởng tượng của tôi. Tiếng nhạc xập xình phát ra từ bộ loa cũ rích, nghe rè rè đến khó chịu.
Bà con lối xóm mặc đồ bộ, áo ba lỗ, tay cầm quạt nan quạt phành phạch, ngồi túm tụm trò chuyện rôm rả. Thành ra đón tôi ở đầu ngõ, trên người vẫn là bộ đồ thường ngày, cười tươi roi rói. Nó g-ầy đi trông thấy, da sạm nắng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ rạng rỡ của người sắp làm chồng…👇ĐỌC TIẾP TRUYỆN NGẮN DƯỚI BÌNH LUẬN
Anh và Thành nắm tay nhau thật chặt, nụ cười trên môi Thành rạng rỡ đến khó tả, dường như muốn che lấp đi vẻ mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt gầy gò.
“Mày đến rồi, tao mừng quá!” Thành nói, giọng đầy phấn khởi, nhưng Anh lại thấy một chút gì đó gượng gạo trong ánh mắt Thành.
Anh gật đầu, cố gắng che giấu sự ngỡ ngàng trước khung cảnh trước mắt. “Đám cưới của mày mà, sao tao không đến được chứ.”
Thành kéo tay Anh, dẫn vào trong rạp cưới. “Vào trong đi, chắc bà con cũng đang chờ.”
Nhưng khi Anh bước sâu vào, cảnh tượng càng khiến Anh hụt hẫng. Cái gọi là “rạp cưới” vốn đã tạm bợ nay lại càng trống trải hơn tưởng tượng. Chỉ lác đác vài ba mâm cỗ được bày biện sơ sài, trên đó là những món ăn đạm bạc, có vẻ như chỉ đủ cho dăm ba người khách quen. Anh đảo mắt tìm kiếm, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng cô dâu hay bất kỳ thành viên nào khác trong gia đình Thành ra đón tiếp. Không khí ảm đạm đến lạ, tiếng nhạc cũ rích rè rè như càng làm tăng thêm vẻ u buồn.
“Sao… sao ít người thế?” Anh không kìm được buột miệng hỏi, cảm giác lúng túng xâm chiếm. Anh đã hình dung ra một đám cưới tuy quê mùa nhưng ấm cúng, đông vui, chứ không phải một không gian trống hoác, lạnh lẽo như thế này. Nụ cười hân hoan ban đầu đã tan biến, thay vào đó là một dự cảm chẳng lành len lỏi. Anh nhìn Thành, ánh mắt dò hỏi, nhưng Thành chỉ cười trừ, có vẻ né tránh.
“À, tại… tại bà con họ hàng bận ấy mà. Với lại, bọn tao muốn làm nhỏ gọn thôi.” Thành giải thích, nhưng giọng điệu không hề thuyết phục. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn, một bí mật nào đó đang bị che giấu. Thành vẫn tươi cười, nhưng sự rạng rỡ đó dường như là một lớp mặt nạ che đậy nỗi niềm gì đó sâu kín hơn.
Thành cười trừ, kéo tay Anh đến một trong những chiếc bàn đã được xếp sẵn. Anh ngồi xuống, đảo mắt quanh mâm cỗ. Đúng như dự đoán, thậm chí còn tệ hơn những gì Anh từng hình dung. Vài món ăn đơn giản, đạm bạc đến thảm hại, chẳng khác gì bữa cơm thường ngày, không chút thịnh soạn hay không khí của một ngày trọng đại. Một đĩa rau luộc, vài miếng thịt kho tàu lèo tèo, và một bát canh. Anh nhíu mày, cảm giác thất vọng dâng trào. Đây là đám cưới của thằng bạn chí cốt? Tại sao lại sơ sài đến vậy? Anh đưa mắt nhìn Thành, ánh mắt đầy sự khó hiểu và nghi ngờ. Thành né tránh ánh nhìn của Anh, vội vã rót nước mời, cố gắng che giấu vẻ lúng túng.
Anh nhấp một ngụm nước, cái vị chát nhạt nhẽo càng khiến cổ họng Anh khô khốc. Anh đưa mắt nhìn lướt qua các bàn khác trong rạp cưới. Đúng như Anh dự đoán, không khí đám cưới không hề rộn ràng, vui tươi mà lại mang một vẻ nặng nề, u ám khó tả. Những bà con lối xóm ngồi quanh mâm cỗ cũng chỉ ăn uống qua loa vài miếng, gương mặt không mấy hứng khởi. Một vài người thậm chí đã đứng dậy xin phép ra về, dù bữa tiệc còn chưa thật sự bắt đầu.
Tiếng nhạc đám cưới phát ra từ bộ loa cũ kỹ, rè rè một cách khó chịu, như những vết xước thô ráp cứa vào không gian vốn đã ảm đạm. Thay vì tạo ra sự hân hoan, nó chỉ càng nhấn chìm mọi thứ vào một cảm giác buồn tẻ, chán chường. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Một sự bất an vô cớ len lỏi, bóp nghẹt lồng ngực Anh. Linh cảm mách bảo có điều gì đó không ổn, một điềm gở đang bao trùm lấy rạp cưới xiêu vẹo này. Anh quay sang nhìn Thành, muốn hỏi, nhưng những từ ngữ cứ mắc kẹt lại trong cổ họng. Thành vẫn cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt ly nước.
Anh cố hắng giọng, định gọi Thành. Nhưng ngay lúc đó, Thành giật mình đứng dậy, như sực nhớ ra điều gì. Anh nhìn theo bóng Thành vội vã len lỏi qua các bàn, miệng liên tục nói xin lỗi, tay bắt mặt mừng với vài người bà con lối xóm vừa đến muộn. Thành thoăn thoắt di chuyển, ánh mắt lướt nhanh qua Anh nhưng không dừng lại. Anh cố gắng bắt lấy ánh mắt đó, muốn hỏi dồn dập hàng ngàn câu hỏi đang chất chứa trong lòng.
Thành vừa bưng khay trà từ tay một người bà con, vừa cúi người rót nước mời khách. Anh thấy Thành gầy đi hẳn, những đường nét trên khuôn mặt hóp lại, nhưng đôi mắt thì sáng rực lên một cách bất thường, có lẽ là do mệt mỏi và căng thẳng. Anh nhấp nhổm đứng dậy, quyết định đi theo Thành, hy vọng tìm được một khoảnh khắc riêng tư.
Anh men theo lối đi hẹp giữa các bàn, né tránh những cái va chạm vô tình. Cuối cùng, Anh cũng đến gần Thành hơn, nhưng Thành đã quay lưng lại, đang loay hoay với mấy chiếc ly trên bàn. Anh chạm nhẹ vào vai Thành.
“Thành này,” Anh khẽ gọi.
Thành giật mình quay lại, ánh mắt thoáng chút bối rối rồi nhanh chóng thay bằng nụ cười gượng gạo. Khuôn mặt Thành mệt mỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“À, Anh đấy à,” Thành nói vội, giọng hơi hụt hơi. “Cậu cứ ngồi đi, tớ… tớ bận quá.”
Thành vẫy vẫy tay ra hiệu “chút nữa”, một cử chỉ hờ hững đầy khó hiểu. Thành quay người đi ngay sau đó, lại hòa vào dòng người, tiếp tục công việc của một chú rể bận rộn. Anh đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng Thành dần khuất. Nụ cười gượng gạo và cử chỉ “chút nữa” ấy không hề làm Anh yên lòng, trái lại, nó càng gieo thêm một nỗi lo lắng mơ hồ, dai dẳng. Anh siết chặt tay, cảm giác bất an như một bóng ma vô hình đang bám lấy Anh trong cái rạp cưới xập xệ này.
Anh vẫn đứng đó, mắt dõi theo Thành cho đến khi bóng anh khuất hẳn giữa đám đông khách khứa. Nỗi bất an không những không tan biến mà còn cuộn lên dữ dội hơn, như một dòng nước ngầm lạnh buốt. Anh nhìn quanh cái rạp cưới xập xệ ở Làng Thành, những tấm bạt cũ phấp phới theo gió, loa cũ rích vẫn phát ra những bản nhạc sến. Mâm cỗ lèo tèo trên bàn càng làm tăng thêm cảm giác u ám.
Bất chợt, một tiếng hô lớn vang lên từ phía cửa rạp cưới, kéo theo những tràng vỗ tay lưa thưa. “Cô dâu ra mắt!”
Anh quay phắt lại, tim đập thình thịch. Sau bao nhiêu thắc mắc, cuối cùng Anh cũng sắp gặp mặt người con gái đã khiến Thành cưới vội.
Thành xuất hiện bên cạnh một cô gái, chậm rãi bước về phía trung tâm rạp cưới. Thành vẫn nở nụ cười gượng gạo, tay nắm hờ hững tay cô gái.
Cô dâu bước đi một cách rụt rè. Cô mặc chiếc váy cưới trắng giản dị, nhưng cơ thể cô lại trông quá nhỏ bé trong bộ trang phục đó. Cô dâu khá trẻ, gương mặt gầy gò, tái nhợt, đôi mắt cụp xuống, né tránh mọi ánh nhìn. Ánh mắt ấy không hề có chút rạng rỡ, hạnh phúc nào của một người con gái trong Ngày cưới Thành, mà thay vào đó là một vẻ lo lắng, sợ hãi khó tả. Cô dâu liên tục cắn nhẹ môi dưới, bàn tay còn lại siết chặt vào nhau.
Một bà con lối xóm ngồi ở bàn gần đó, thấy Thành đứng cạnh cô dâu nhưng cô vẫn chỉ cúi đầu nhìn xuống đất, liền cất giọng nói vọng ra, tiếng hơi toát lên vẻ sốt ruột:
“Anh Thành, anh giới thiệu với bạn bè anh đi chứ! Để cô dâu đứng thẫn thờ vậy sao?”
Thành giật mình, vội vàng quay sang nhìn Cô dâu, nụ cười trên môi càng trở nên gượng gạo hơn. Ánh mắt anh thoáng qua vẻ bối rối, nhưng rồi nhanh chóng cụp xuống. Cô dâu khẽ run lên, ngước mắt nhìn Thành một cái thật nhanh, rồi lại cúi gằm mặt. Anh đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, cảm giác lo lắng trong lòng càng trở nên rõ ràng và cụ thể hơn bao giờ hết. Có điều gì đó không ổn. Rất không ổn.
Một ông chú trong làng, kiêm nhiệm vụ dẫn chương trình đám cưới, hắng giọng, tiếng micro rè rè vang khắp rạp. Ông chú bắt đầu những lời lẽ chúc phúc quen thuộc, nhưng Anh không thể tập trung. Mắt Anh vẫn dán chặt vào Thành và Cô dâu.
Họ đứng cạnh nhau trên bục kê tạm, nhưng khoảng cách vô hình giữa hai người lại lớn đến lạ. Thành thỉnh thoảng liếc nhìn Cô dâu, nụ cười trên môi gượng gạo đến mức méo mó. Anh nhìn kỹ, nhận ra ánh mắt Thành, dù cố tỏ ra rạng rỡ, vẫn phảng phất một nỗi buồn khó tả, một sự cam chịu lặng lẽ. Nó không phải là ánh mắt hạnh phúc của một người đàn ông trong Ngày cưới Thành.
Cô dâu thì vẫn giữ nguyên vẻ rụt rè ban nãy, chỉ cúi đầu nhìn xuống đất, không dám ngẩng lên. Những lời chúc phúc, những câu hỏi giao duyên đơn giản từ ông chú MC dường như chỉ khiến cô thêm lúng túng. Cô dâu chỉ khẽ gật đầu hoặc thì thầm những câu trả lời cụt lủn, không có một chút tương tác nào với Thành. Thậm chí, khi Thành thử nghiêng người nói nhỏ điều gì đó vào tai cô, Cô dâu chỉ hơi giật mình, rồi lại lùi nhẹ một bước, tạo ra một khoảng trống nhỏ giữa hai người.
Cảnh tượng này cứ lặp đi lặp lại trong suốt nghi thức làm lễ. Một chú rể cố gắng gượng cười nhưng ánh mắt chất chứa nỗi niềm, và một cô dâu co mình lại trong vẻ sợ hãi, không chút mặn mà. Sự ngượng nghịu, xa cách giữa họ rõ ràng đến mức Anh cảm thấy bức bối khó chịu. Một cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt trong lòng Anh. Đây không phải là một đám cưới bình thường, và chắc chắn không phải là một cặp đôi hạnh phúc. Điều gì đang thực sự xảy ra? Anh không thể không suy nghĩ về điều đó, lòng càng lúc càng nặng trĩu.
Khi những tràng pháo tay lẹt đẹt của Bà con lối xóm vừa dứt, và ông chú MC bắt đầu mời khách dùng cỗ, Anh không chần chừ thêm nữa. Anh nắm chặt lấy cánh tay Thành, kéo phắt cậu bạn ra khỏi đám đông đang nhốn nháo hướng về phía Mâm cỗ lèo tèo. Thành giật mình, ánh mắt hoang mang nhìn Anh nhưng cũng không phản kháng. Anh gần như lôi xềnh xệch Thành đến một góc khuất sau tấm bạt Rạp cưới cũ kỹ, nơi những cột tre xiêu vẹo dựng đứng lẻ loi. Gió đồng lùa qua, mang theo mùi lúa non và cả sự tĩnh mịch đáng sợ. Anh quay phắt lại, đối diện với Thành, vẻ mặt căng thẳng như sợi dây đàn.
“Thành ơi, có chuyện gì vậy?” Anh nhìn thẳng vào mắt Thành, giọng nói nén lại sự bức bối. “Sao đám cưới của mày lại thế này?”
Thành chỉ thở dài, ánh mắt vô định nhìn vào tấm bạt Rạp cưới đã bạc màu. Cậu tránh né ánh mắt đang dán chặt vào mình của Anh, rồi khẽ thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi một gánh nặng vô hình: “Chuyện dài lắm, để lát nữa tao kể mày nghe.” Khuôn mặt Thành hằn rõ vẻ mệt mỏi và căng thẳng đến tột độ, như thể cậu đã không ngủ nhiều đêm liền. Anh nhìn cậu bạn chí cốt, lòng lo lắng như lửa đốt. Linh cảm về một điều chẳng lành, một bí mật khủng khiếp hơn cả những gì Anh vừa chứng kiến, càng lúc càng đè nặng lên ngực anh.
Anh gật đầu, không nói gì thêm. Anh hiểu Thành đang cố gắng giữ kín một điều gì đó, và ép buộc lúc này chỉ khiến cậu bạn thêm khó xử. Anh quyết định sẽ không về ngay. Buổi tiệc cưới tiếp tục diễn ra trong không khí gượng gạo. Mâm cỗ lèo tèo, không thịnh soạn như mong đợi. Các vị khách, chủ yếu là bà con lối xóm, cũng dần thưa thớt sau khi dùng bữa xong.
Trong suốt buổi, Anh để ý thấy Thành gần như một mình xoay sở mọi việc. Từ việc bưng bê mâm cỗ, rót nước mời khách, cho đến dọn dẹp những chén đĩa đã dùng xong. Cô dâu thỉnh thoảng phụ giúp, nhưng vẻ yếu ớt và rụt rè của cô khiến Anh cảm thấy khó hiểu. Thành gầy đi trông thấy, dù ánh mắt vẫn rạng rỡ khi nhìn vợ, nhưng những đường nét mệt mỏi trên gương mặt cậu không thể giấu được. Anh thấy rõ Thành vất vả đến nhường nào. Cậu bạn chí cốt của Anh phải gồng gánh tất cả.
Khi khách khứa đã về hết, chỉ còn lại vài người thân cận đang loay hoay thu dọn những thứ còn sót lại. Anh xắn tay áo, bắt đầu phụ giúp Thành dọn dẹp rạp cưới. Chiếc rạp dựng tạm bợ bằng bạt cũ, cột tre xiêu vẹo, giờ đây càng hiện rõ vẻ tàn tạ dưới ánh đèn leo lét. Anh im lặng cùng Thành thu gom bàn ghế, xếp chồng chén bát. Anh không hỏi thêm câu nào, chỉ lặng lẽ làm việc, chờ đợi khoảnh khắc Thành sẵn sàng chia sẻ. Anh biết, dù có phải chờ đến khuya, anh cũng sẽ ở lại để nghe cho rõ mọi chuyện. Một linh cảm mạnh mẽ mách bảo Anh rằng, có điều gì đó rất tồi tệ đang ẩn giấu đằng sau nụ cười gượng gạo và sự mệt mỏi đến kiệt sức của Thành.
Anh và Thành cuối cùng cũng hoàn tất việc dọn dẹp. Chiếc rạp cưới giờ trống hoác, chỉ còn lại dấu vết của một bữa tiệc tàn tạ. Những người thân cận cuối cùng cũng chào tạm biệt, để lại hai người bạn thân trong không gian im ắng đến rợn người của màn đêm. Thành thở dài một hơi, ngồi phịch xuống một chiếc ghế nhựa còn sót lại, vẻ mặt mệt mỏi đến kiệt sức. Anh nhìn Thành, lòng nặng trĩu. Đây là lúc rồi. Anh rút điện thoại ra.
Anh cầm điện thoại, các ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Anh gõ tin nhắn, suy nghĩ kỹ từng chữ, muốn hỏi nhưng không muốn gây thêm áp lực.
ANH (tin nhắn): Mày bận quá nên tao không hỏi được, có chuyện gì với đám cưới vậy Thành? Mày nói thật cho tao biết đi.
Anh nhấn gửi. Ngay lập tức, anh ngước nhìn Thành, người vẫn đang cúi gằm mặt, không hay biết tin nhắn vừa đến. Anh không dám thở mạnh, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh chờ đợi, từng giây phút trôi qua như cả thế kỷ. Một linh cảm tồi tệ gặm nhấm tâm trí Anh, báo hiệu điều gì đó kinh hoàng sắp được tiết lộ.
Chiếc điện thoại trong túi quần Thành rung lên bần bật, phá tan sự im lặng ngột ngạt. Thành giật mình, ngước lên nhìn Anh, rồi lại cúi gằm mặt, vẻ mặt lộ rõ sự giằng xé. Anh nín thở, mọi giác quan tập trung vào hành động của Thành. Thành chần chừ một lúc, đôi bàn tay lấm lem bụi bẩn run rẩy đưa vào túi, rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra. Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt gầy gò của anh. Thành mở tin nhắn, đôi mắt mệt mỏi lướt qua. Anh thấy rõ Thành hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị đối mặt với điều gì đó kinh khủng.
Đôi ngón tay Thành chậm rãi gõ từng chữ. Anh không biết Thành đang viết gì, chỉ thấy màn hình sáng lên thật lâu, rồi Thành lại ngừng, lại viết tiếp. Từng phút trôi qua như cả thế kỷ. Cuối cùng, một tiếng “ting” nhỏ vang lên từ điện thoại của Anh. Tim Anh thắt lại. Tin nhắn của Thành đã đến.
Anh vội vàng mở điện thoại. Dòng tin nhắn dài ngoằng, không ngắt nghỉ, hiện ra trước mắt. Thành đã gửi một đoạn văn bản rất dài, không giống với tính cách kiệm lời của anh thường ngày. Anh bắt đầu đọc, từng dòng chữ như xát muối vào tim Anh, làm sống dậy những hình ảnh đám cưới lèo tèo và vẻ tiều tụy của Thành.
THÀNH (tin nhắn): “Anh à, tao xin lỗi vì đã giấu mày. Tao biết mày đã phải lo lắng nhiều rồi. Mọi chuyện không như mày thấy đâu. Tao biết mâm cỗ sơ sài, biết mày nhìn tao gầy đi. Mọi thứ đúng là như vậy. Nhà tao… vừa xảy ra chuyện lớn ngay trước đám cưới, Anh ạ.”
Anh đọc tiếp, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
THÀNH (tin nhắn): “Bố tao… bố tao bị tai nạn lao động trên công trường, ngay sát ngày cưới. Cú ngã nặng lắm, giờ vẫn nằm viện. Chi phí chữa trị như một vực thẳm nuốt trọn mọi thứ. Mẹ tao phải vay mượn khắp nơi, bán cả con bò là tài sản cuối cùng. Tao cũng đã cố gắng hết sức, nhưng số tiền đó chỉ đủ đóng tạm viện phí và lo thuốc thang.”
Đôi mắt Anh nhòe đi. Anh siết chặt điện thoại.
THÀNH (tin nhắn): “Đám cưới này, đáng lẽ không thể diễn ra được đâu, Anh ạ. Cô dâu nhà tao, em ấy hiền lắm, biết chuyện đã định hủy, muốn chờ bố tao khỏe lại. Nhưng ông bà nội, rồi họ hàng hai bên, ai cũng nói đã định ngày, không được lỡ dở. Người ta nói hủy cưới là điềm gở, mang lại xui xẻo cả đời. Bố tao dù đang nằm viện nhưng cũng dặn đi dặn lại phải cưới cho bằng được. Ông bảo không muốn tao mang tiếng, không muốn nhà gái phải chờ đợi, mang tiếng vì nhà mình nghèo khó. Áp lực từ hai bên gia đình, từ bà con lối xóm, lớn quá. Tao không thể làm gì khác. Dù đau lòng nhưng tao phải làm.”
Anh đưa tay dụi mắt, cố gắng giữ bình tĩnh. Nước mắt bắt đầu chảy xuống.
THÀNH (tin nhắn): “Tao đã dùng hết số tiền tiết kiệm của cả hai đứa, dùng cả tiền mừng cưới ban đầu để lo cho bố. Thậm chí còn phải vay thêm ít tiền để có thể làm được cái rạp cưới lèo tèo này. Đám cưới này, Anh ơi, nó không phải niềm vui trọn vẹn của tao. Nó là sự lựa chọn bất đắc dĩ, là gánh nặng của gia đình đang đè nặng lên vai tao. Tao biết tao có lỗi khi không nói với mày. Nhưng tao không muốn mày phải lo lắng thêm. Tao chỉ mong mọi chuyện sẽ ổn, bố tao sẽ khỏe lại.”
Anh đọc đến dòng cuối cùng. Tay Anh run lên bần bật. Cảm giác sững sờ xen lẫn nỗi xót xa dâng trào. Mọi thắc mắc của Anh về đám cưới, về sự im lặng của Thành, tất cả giờ đã có câu trả lời, một câu trả lời đau đớn hơn Anh có thể tưởng tượng.
Anh cuộn tay lại, điện thoại vẫn còn nguyên trong lòng bàn tay. Anh tự nhủ mọi chuyện đã tệ đến mức này rồi sao? Nhưng rồi, ngón tay Anh lại vô thức lướt xuống. Dòng tin nhắn của Thành vẫn chưa kết thúc.
THÀNH (tin nhắn): “Nhưng đó chưa phải là tất cả đâu, Anh ơi. Có một chuyện khác, một bí mật mà tao đã cố gắng giấu kín, không muốn bất cứ ai biết, đặc biệt là mày. Chuyện này còn khó nói hơn gấp trăm lần.”
Tim Anh giật mạnh. Lồng ngực Anh như bị bóp nghẹt. Chuyện gì còn tồi tệ hơn những gì Thành vừa kể?
THÀNH (tin nhắn): “Cái đám cưới này… nó không chỉ là gánh nặng. Nó thực chất là một… một hợp đồng, Anh ạ. Một hợp đồng hôn nhân.”
Anh đứng sững, đôi mắt trợn tròn. Từng từ của Thành như những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí Anh, rạch toạc mọi hình dung về một đám cưới dù nghèo khó nhưng vẫn còn vẹn nguyên tình cảm. Hợp đồng hôn nhân?
THÀNH (tin nhắn): “Nhà cô dâu… họ đang gánh một khoản nợ khổng lồ, do việc làm ăn thua lỗ. Khoản nợ đó thuộc về một tay xã hội đen khét tiếng trong vùng. Hắn ta đòi siết nợ, siết nhà, siết đất. Nếu không trả được trong vài ngày tới, không chỉ mất sạch tài sản, mà gia đình cô dâu còn có thể gặp nguy hiểm.”
Anh nuốt nước bọt. Mồ hôi lạnh toát ra trên sống lưng. Đám cưới này không phải là sự lựa chọn, mà là sự ép buộc.
THÀNH (tin nhắn): “Mẹ cô dâu đã tìm đến nhà tao, quỳ lạy van xin. Bà ấy nói, kẻ chủ nợ đã ra điều kiện: nếu tao chịu cưới cô dâu, hắn sẽ xóa toàn bộ khoản nợ đó. Đổi lại, hắn muốn có mối quan hệ ‘thân tình’ với nhà cô dâu, vì hắn biết tao là bạn thân của mày – một đứa được gọi là ‘con nhà giàu’ trong mắt nhiều người. Hắn muốn lợi dụng đám cưới này để rửa tiền, để hợp thức hóa những mối quan hệ làm ăn bẩn thỉu. Hắn muốn dùng tao như một con rối.”
Lời Thành như sét đánh ngang tai Anh. Nỗi xót xa cho Thành giờ đây biến thành sự phẫn nộ tột cùng.
THÀNH (tin nhắn): “Tao phải cưới cô ấy để trả nợ cho nhà cô ấy, Anh ạ. Nếu không thì… không chỉ nhà cô ấy mất tất cả, mà cả gia đình tao cũng sẽ bị liên lụy. Tao không còn lựa chọn nào khác, Anh ơi. Tao xin lỗi. Tao bất lực lắm. Tao cảm thấy như mình đang bán đi cả cuộc đời.”
Điện thoại trượt khỏi tay Anh, rơi xuống nền đất rạp cưới. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, chìm nghỉm giữa tiếng loa kẹo kéo rền rĩ và tiếng cười nói ồn ào của bà con lối xóm. Anh không còn nghe thấy gì nữa, chỉ có tiếng máu dồn lên não, tiếng tim mình đập thình thịch như muốn vỡ tung. Ánh mắt Anh vô hồn nhìn về phía Thành, người bạn thân chí cốt đang đứng trên sân khấu, mỉm cười gượng gạo với khách. Nụ cười đó giờ đây trong mắt Anh không còn là sự rạng rỡ, mà là một sự giày vò tột độ, một bi kịch không lối thoát. Anh cảm thấy nghẹt thở. Anh phải làm gì đó.
Anh vội vàng cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại rơi trên nền đất rạp cưới. Màn hình vẫn sáng trưng, những dòng tin nhắn còn lại của Thành hiện rõ mồn một, như một lời kết tội cay đắng. Anh cố gắng nén lại nhịp thở đang hỗn loạn trong lồng ngực, ánh mắt dán chặt vào từng chữ, từng câu.
THÀNH (tin nhắn): “Mày biết không, Anh? Để có tiền lo liệu cho cái đám cưới này, để trả một phần nợ cho gia đình cô dâu, và để… để thằng xã hội đen kia chịu tạm thời ‘rút lui’, tao đã phải bán đi mảnh đất hương hỏa mà cha mẹ mình để lại.”
Lời Thành như một nhát dao nữa đâm thẳng vào tim Anh. Mảnh đất hương hỏa. Di sản thiêng liêng nhất, thứ mà Thành luôn trân trọng hơn bất cứ tài sản nào. Anh nhớ Thành đã từng kể về việc cha mẹ đã vất vả thế nào để giữ lại mảnh đất đó, từng gốc cây, từng viên gạch đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của tổ tiên. Giờ đây, tất cả đã biến mất, chỉ vì một cuộc hôn nhân ép buộc, một “hợp đồng” oan nghiệt.
THÀNH (tin nhắn): “Nó là thứ duy nhất tao có thể bán được nhanh chóng mà không làm liên lụy đến gia đình mình quá nhiều. Mẹ tao đã khóc rất nhiều khi nghe chuyện. Bà biết tao đau khổ thế nào khi phải từ bỏ nó. Nhưng… nhưng đây là cách duy nhất để mọi chuyện không trở nên tồi tệ hơn, Anh ạ.”
Đầu Anh ong lên, từng mạch máu trong thái dương như muốn vỡ tung. Anh cảm thấy một sự cay đắng khủng khiếp dâng trào trong cổ họng. Thành không chỉ bán đi cuộc đời mình, mà còn bán đi cả quá khứ, cả những ký ức, những giá trị thiêng liêng nhất của gia đình mình. Tất cả chỉ để trở thành con rối trong tay bọn xã hội đen.
THÀNH (tin nhắn): “Tao không còn lựa chọn nào khác, Anh ạ.”
Câu nói đó vang vọng trong tâm trí Anh, như một tiếng kêu tuyệt vọng xuyên qua tiếng nhạc ồn ào của rạp cưới và những tiếng cười nói vô tư của bà con lối xóm. Anh ngước mắt nhìn Thành trên sân khấu, thấy nụ cười gượng gạo kia như đang bị xé toạc bởi sự đau khổ tột cùng. Đôi mắt Anh đỏ hoe. Anh phải làm gì đó. Ngay lập tức.
Đôi mắt Anh đỏ hoe. Anh phải làm gì đó. Ngay lập tức. Một dòng điện chạy dọc sống lưng Anh, khiến toàn thân anh cứng đờ. Không thể nào, Thành đã bán đi mảnh đất hương hỏa, bán đi kỷ niệm của cha mẹ, bán đi cả một phần tuổi thơ của họ, chỉ để chuộc lại sự bình yên giả tạo này?
Anh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Ruột gan anh như có lửa đốt, một cảm giác căm phẫn tột độ dâng trào. Anh không thể tin được người bạn chí cốt của mình, một người hiền lành, thật thà như Thành, lại phải trải qua hoàn cảnh nghiệt ngã đến vậy. Máu trong người anh như sôi lên. Tức giận. Thương xót. Đau đớn. Tất cả hòa quyện thành một luồng cảm xúc dữ dội, chực chờ bùng nổ.
Anh ngước nhìn Thành lần nữa. Nụ cười gượng gạo, ánh mắt mệt mỏi kia giờ đây không còn là sự thất vọng đơn thuần nữa, mà là tiếng kêu thét câm lặng của một linh hồn bị bóp nghẹt. Thành gầy đi, da sạm nắng, nhưng đôi mắt từng rạng rỡ hy vọng giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh cảm thấy một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Cả cuộc đời Thành, cả tương lai của cậu, tất cả đã bị đánh đổi bởi lòng tham và sự tàn nhẫn của kẻ khác.
Làm sao Thành có thể chấp nhận số phận nghiệt ngã này? Làm sao Thành có thể đứng đây, mỉm cười chào hỏi khách, khi trái tim đang rỉ máu và cuộc đời đã bị tước đoạt? Anh nhìn quanh rạp cưới tạm bợ, những mâm cỗ lèo tèo, những khuôn mặt bà con lối xóm hồ hởi chúc mừng mà không hề hay biết bi kịch đang diễn ra. Tất cả đều là một màn kịch được dàn dựng một cách tàn nhẫn, và Thành là nạn nhân.
Anh biết, Thành không hề có lỗi. Lỗi là do những kẻ đã đẩy Thành vào bước đường cùng này. Lỗi là do thế lực đen tối đã lợi dụng sự yếu thế của gia đình Thành để trục lợi. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Anh, mạnh mẽ và rõ ràng như một mệnh lệnh. Anh không thể đứng nhìn Thành hủy hoại cuộc đời mình nữa. Anh sẽ không để điều đó xảy ra. Anh sẽ không bao giờ để Thành phải chịu đựng một mình.
Anh rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy lướt tìm tên Thành trong danh bạ. Anh không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa. Toàn thân anh như có một luồng năng lượng nóng bỏng chạy qua, thôi thúc anh hành động. Anh biết, Thành đang bận rộn giữa đám cưới, giữa những lời chúc tụng giả dối, nhưng anh buộc phải liên lạc ngay lập tức. Đây không phải là lúc để giữ kẽ hay ngại ngùng.
Anh mở khung chat, lồng ngực đập thình thịch. Những ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ từng chữ một cách dứt khoát, gửi đi một thông điệp chứa đựng toàn bộ sự căm phẫn, thương xót và quyết tâm của mình. Anh không muốn Thành phải đối mặt với bi kịch này một mình. Anh sẽ đứng về phía bạn mình, bất kể hậu quả ra sao.
Anh viết: “Thành, tao biết mày đang gặp chuyện. Đừng có nghĩ mày phải chịu đựng một mình.”
Anh tạm dừng, nhìn lại Thành đang lẩn tránh ánh mắt mọi người. Anh biết Thành đang đấu tranh. Anh biết Thành đang sợ hãi. Nhưng nỗi sợ hãi đó sẽ không kéo dài thêm nữa. Anh sẽ không để ai làm hại Thành.
Anh tiếp tục gõ, thêm vào những lời lẽ chắc nịch, đầy sức mạnh: “Mày đừng lo, tao sẽ giúp mày. Kế hoạch của mày là gì? Mày muốn làm gì? Nói cho tao biết. Tao sẽ có cách đưa mày ra khỏi cái mớ bòng bong này.”
Sau một thoáng suy nghĩ, Anh nhíu mày. Có một chi tiết quan trọng mà anh không thể bỏ qua, một chi tiết khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Anh thở dài, ngón tay lại lướt trên màn hình. Anh bổ sung vào tin nhắn một câu hỏi xoáy sâu vào vấn đề mấu chốt, cũng là điều khiến anh trăn trở nhất: “Nhưng còn cô dâu?”
Anh nhấn gửi. Tin nhắn bay đi, mang theo tất cả sự lo lắng, quyết tâm và cả sự bế tắc của Anh vào một khoảng không vô định, hướng thẳng đến chiếc điện thoại của người bạn đang đứng trong rạp cưới xiêu vẹo kia. Anh siết chặt điện thoại, chờ đợi. Anh biết, câu trả lời của Thành sẽ định đoạt mọi thứ.
Điện thoại của Thành rung lên trong túi quần. Anh đang cố gắng gượng cười đáp lại những lời chúc tụng xã giao từ bà con lối xóm. Thành liếc nhìn Cô dâu đang cúi mặt ngồi cạnh bên, vẻ hiền dịu nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín mà chỉ anh mới nhận ra. Anh khẽ thở dài, rút điện thoại ra. Tin nhắn của Anh đập vào mắt anh, đặc biệt là câu cuối: “Nhưng còn cô dâu?”. Thành cảm thấy một cơn mệt mỏi ập đến, nhưng anh biết mình phải trả lời.
Ngón tay Thành gõ từng chữ một cách chậm rãi, như thể mỗi từ ngữ đều nặng trĩu những suy tư.
“Cô dâu cũng là nạn nhân, Anh ạ. Cô ấy cũng như tao, chấp nhận thôi. Số phận nó đã an bài rồi. Cứu sao được.”
Thành tạm dừng, nhìn lại Cô dâu, nhớ lại những đêm cô khóc thầm, nhớ những lời động viên yếu ớt mà họ dành cho nhau trong căn nhà nhỏ giữa Làng Thành. Anh tiếp tục gõ.
“Tao chỉ mong bình yên qua ngày thôi, Anh ơi. Mọi chuyện đã an bài rồi.”
Điện thoại của Anh lại rung lên trong lòng bàn tay. Anh vội vã mở ra, đọc từng dòng chữ của Thành. “Cô dâu cũng là nạn nhân… chấp nhận thôi… số phận nó đã an bài… mong bình yên qua ngày…” Anh cảm thấy toàn thân mình cứng đờ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự bất lực khủng khiếp đang bủa vây. Anh đã lên kế hoạch, đã thề sẽ giúp Thành, nhưng giờ đây, lời nói của Thành như một bức tường vững chắc, chặn đứng mọi ý định của Anh. Anh muốn hét lên, muốn hỏi Thành tại sao lại buông xuôi dễ dàng như vậy, nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt trong cổ họng. Anh nhìn Thành từ xa, thấy bạn mình gầy đi, da sạm nắng, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ một cách khó hiểu. Đó không phải là sự rạng rỡ của niềm vui, mà là sự rạng rỡ của chấp nhận, của buông bỏ. Anh không biết phải phản ứng thế nào. Toàn bộ sự căm phẫn, thương xót và quyết tâm trong anh bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và bất lực.
Anh vẫn đứng đó, điện thoại siết chặt trong tay, nhìn về phía rạp cưới xiêu vẹo. Tiếng loa cũ rích vẫn vang lên những bài hát tình yêu sến súa, tiếng bà con lối xóm cười nói xôn xao, và mâm cỗ lèo tèo vẫn đang được dọn ra. Tất cả những âm thanh, hình ảnh ấy bỗng chốc trở nên xa lạ, mờ ảo trong tâm trí Anh. Anh không còn thấy sự kịch tính của một bi kịch đang diễn ra, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Anh nhớ lại lời Thành, “Tao chỉ mong bình yên qua ngày thôi, Anh ơi. Mọi chuyện đã an bài rồi.” Những lời nói đó không còn là sự cam chịu yếu đuối nữa, mà mang theo một sức nặng khác, một sự khôn ngoan mà Anh chưa từng nghĩ tới. Phải chăng, sự bình yên mà Thành tìm kiếm không phải là sự giải thoát khỏi gánh nặng, mà là sự chấp nhận gánh nặng đó như một phần tất yếu của cuộc đời?
Anh đã luôn tin rằng đấu tranh là cách duy nhất để giành lấy hạnh phúc, để thay đổi số phận. Nhưng nhìn Thành và Cô dâu, nhìn cái cách họ đứng cạnh nhau, đối mặt với tương lai đầy bấp bênh nhưng vẫn giữ một vẻ điềm nhiên, Anh bỗng nhận ra có lẽ có những trận chiến mà chiến thắng không phải là thay đổi mọi thứ, mà là chấp nhận những gì không thể thay đổi. Đó là một sự tha thứ cho số phận, cho những người đã gây ra đau khổ, và quan trọng hơn, là tha thứ cho chính mình vì đã không thể làm gì khác. Sự giằng xé trong lòng Anh dần dịu xuống, thay vào đó là một cảm giác buồn man mác, nhưng không còn là sự bất lực của tức giận, mà là sự bất lực của một sự thật nghiệt ngã được chấp nhận. Ánh mắt Anh lướt qua những cánh đồng lúa vàng óng dưới nắng chiều, nơi cuộc sống vẫn tiếp diễn một cách lặng lẽ và kiên cường, bất chấp mọi sóng gió. Có lẽ, bình yên thực sự không nằm ở việc kiểm soát được mọi thứ, mà nằm ở việc tìm thấy sự an nhiên trong chính những điều không thể kiểm soát.

