Tôi đã ng/..ủ với một người đàn ông lạ ở tuổi 60,và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi bàng hoàng…Tôi chưa bao giờ nghĩ, ở tuổi 60, cuộc đời mình lại trải qua một biến cố kỳ lạ đến thế. Một người phụ nữ vốn cẩn trọng, sống trong khuôn phép, cả đời gắn bó với gia đình, chồng con, bỗng chốc một đêm lại đánh mất lý trí và… ng;ủ cùng một người đàn ông xa lạ. Ngay khi mở mắt sáng hôm sau, cảm giác hoảng hốt và bàng hoàng dội đến khiến tôi tưởng t;im mình ngừng đập. Người đàn ông đó nằm ngay bên cạnh tôi, mái tóc hoa râm, gương mặt lạ lẫm nhưng lại thấp thoáng sự quen thuộc đến rùng mình.
Đêm qua, tôi đã uống hơi nhiều trong buổi tiệc sinh nhật bạn cũ. Từ sau ngày chồng mất, bạn bè thường khuyên tôi đi ra ngoài nhiều hơn, để bớt cô đơn. Tôi vốn định chỉ ghé một chút cho vui, nào ngờ rượu vang và tiếng nhạc đã kéo tôi vào một vòng xoáy cảm xúc. Người đàn ông ấy – ông Dũng, xuất hiện trong buổi tiệc với dáng vẻ điềm đạm, lịch thiệp. Chúng tôi nói chuyện khá hợp, và khi rời tiệc, tôi chỉ nhớ mang máng rằng mình đã nhận lời ông đưa về.
Mọi chuyện xảy ra sau đó như một khoảng trống mờ mịt. Tôi chỉ còn nhớ cái nắm tay bất ngờ, cái nhìn đầy cuốn hút và sự cô độc dồn nén bao năm trong tôi đã khiến lý trí nhòe đi. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình trong căn hộ lạ, bên cạnh một người đàn ông xa lạ. Toàn thân tôi run lên, vừa sợ hãi, vừa thấy có gì đó không đúng. Tôi hoảng loạn tìm điện thoại, đồng hồ… thì đúng lúc ấy, ông ta khẽ trở mình và mỉm cười.
“Chào buổi sáng… em vẫn ổn chứ?” – giọng trầm, nhẹ mà như có điều gì giấu kín.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi chưa kịp trả lời thì ánh mắt ông lướt qua, rồi dừng lại trên một bức ảnh đặt ngay đầu giường. Bức ảnh ấy làm tôi như rơi xuống vực thẳm…Quý độc giả xem thêm tại bình luận
Cô An nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Nó đã cũ kỹ, ố vàng theo năm tháng, được lồng khung gỗ đơn giản nhưng trang trọng, đặt ngay ngắn trên tủ đầu giường. Từng đường nét trong tấm ảnh ấy như cứa vào tâm trí Cô An. Đó là ngày cưới của cô, một ngày hạnh phúc mà Cô An đã khắc sâu vào ký ức. Cô nhận ra chiếc váy cưới của mình, nhận ra nụ cười rạng rỡ của chính mình ở tuổi thanh xuân, và cả khung cảnh quen thuộc nơi hai vợ chồng đã trao nhau lời thề ước.
Nhưng rồi, đôi mắt Cô An mở to kinh hoàng. Trái tim cô như ngừng đập, lồng ngực thắt chặt lại. Người đàn ông đứng cạnh cô, người lẽ ra phải là người chồng quá cố của mình, lại sở hữu một gương mặt mà cô vừa gặp đêm qua, và đêm nay. Dù là ảnh đen trắng, dù người đàn ông trong ảnh trẻ hơn nhiều, Cô An vẫn không thể lầm lẫn: đó chính là mái tóc hoa râm, là ánh mắt sâu thẳm, là nụ cười ẩn chứa điều gì đó quen thuộc đến rợn người của Ông Dũng.
“Không thể nào…” Cô An thì thầm, giọng run rẩy đến không thành tiếng. Cả căn phòng như xoay tròn, và một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô.
Ông Dũng khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Cô An, chất chứa một sự bình thản đến đáng sợ. “Em không nhận ra nó sao?” Giọng ông trầm ấm, nhưng từng chữ như một lưỡi dao sắc bén cứa vào màng nhĩ Cô An.
Cô An cảm thấy như một cú sốc điện chạy khắp người. Toàn thân cô tê dại, đầu óc quay cuồng. Tất cả những ký ức về người chồng quá cố, về cuộc sống hôn nhân của mình, bỗng chốc trở nên méo mó, lung lay. Cô hoảng loạn, cố gắng hít thở nhưng lồng ngực như bị nén chặt. Đây là gì? Một giấc mơ? Một trò đùa? Hay là một sự thật kinh hoàng mà cô đã quên lãng suốt bao nhiêu năm?
Cô An bật thốt.
“Ông… ông là ai? Sao ông lại ở đây? Sao ông lại… đứng cạnh tôi trong ngày cưới của tôi?” Cô An run rẩy, lùi lại, tay chỉ vào bức ảnh với nỗi kinh hoàng tột độ. “Chồng tôi đâu? Ông đã làm gì?”
Ông Dũng vẫn đứng đó, bất động, chỉ có ánh mắt xẹt qua một tia cảm xúc khó tả. Ông ta từ từ bước đến chiếc tủ đầu giường, ngón tay lướt nhẹ trên khung ảnh, một nụ cười nhạt nhẽo nở trên môi. “An à, em không cần phải hoảng sợ đến vậy. Tôi không làm gì chồng em cả. Anh ta… tự chuốc lấy thôi.”
Cô An trừng mắt. “Tự chuốc lấy? Ông nói vậy là sao? Ông Dũng, ông rốt cuộc là ai? Bức ảnh này là thế nào? Ông đang lừa dối tôi chuyện gì?” Giọng Cô An vang lên đầy đau đớn và phẫn nộ. “Nói đi! Toàn bộ sự thật là gì?”
Ông Dũng quay lại, nhìn thẳng vào Cô An, ánh mắt sâu thẳm giờ đây không còn sự bình thản. Thay vào đó là một ngọn lửa u ám. “Sự thật sao? Sự thật là tôi và chồng em, chúng tôi từng là những người bạn thân thiết nhất. Thậm chí, thân thiết hơn cả anh em ruột thịt.” Ông Dũng dừng lại, hít một hơi thật sâu, như đang nén lại những cơn sóng dữ dội bên trong. “Nhưng rồi, anh ấy đã phản bội tôi. Một cách tàn nhẫn và hèn hạ.”
Cô An lắc đầu lia lịa, cố gắng xua đi những lời nói đó. “Không thể nào! Chồng tôi không phải người như vậy! Ông đang nói dối!”
“Nói dối ư?” Ông Dũng cười khẩy, tiếng cười nghe chói tai và đầy cay đắng. “Anh ấy đã cướp đi tất cả của tôi, Cô An ạ. Tất cả! Cả sự nghiệp tôi dày công gây dựng, và cả tình yêu mà tôi đã vun đắp.” Ánh mắt Ông Dũng giờ đây bùng lên ngọn lửa căm hờn đến tận xương tủy, một cảm giác thù hận đã chôn vùi bấy lâu nay bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Ông Dũng siết chặt tay, những khớp xương trắng bệch. “Anh ấy đã bỏ lại tôi trắng tay, mục ruỗng trong địa ngục, để một mình tận hưởng cuộc sống giàu sang, hạnh phúc… bên cạnh em.”
Cô An cảm thấy như một cú trời giáng. Cả thế giới xung quanh cô đổ sập. Chồng cô, người đàn ông cô yêu thương, người đã nằm xuống với bao lời tiếc thương, lại là một kẻ phản bội, một người đã cướp đoạt của người khác? Điều đó là không thể nào! Nỗi đau xé ruột khi mất chồng bỗng chốc bị thay thế bằng một cơn sóng thần của sự phẫn nộ và ghê tởm. Cô An không thể tin vào tai mình, vừa đau khổ vừa phẫn nộ tột cùng.
“Ông nói dối!” Cô An bật khóc nức nở, tiếng nức nở biến thành tiếng gào thét. “Chồng tôi không phải người như vậy! Ông là ai mà dám đặt điều, bôi nhọ anh ấy?”
Nước mắt giàn giụa làm nhòe đi hình ảnh Ông Dũng trước mắt Cô An. Cô vơ lấy chiếc gối đặt ngay đầu giường, toàn bộ sức lực của sự căm giận và tuyệt vọng dồn vào từng cú đập mạnh mẽ. Cô An điên cuồng vung chiếc gối đập vào người Ông Dũng, liên tiếp, không ngừng nghỉ, như muốn trút hết mọi uất hận đang sôi sục trong lồng ngực.
Ông Dũng vẫn đứng đó, bất động, mái tóc hoa râm rung nhẹ theo mỗi cú đập. Ông ta không hề né tránh, không hề phản kháng, cứ để Cô An trút giận lên người mình. Ánh mắt ông ta sâu thẳm, dõi theo từng giọt nước mắt lăn dài trên má Cô An, như đang nhìn thấy một vở kịch mà ông ta đã biết trước hồi kết. Một nụ cười nhạt nhòa thoáng qua trên môi ông, ẩn chứa cả sự đau khổ, mỉa mai và một nỗi hả hê khó hiểu. Cô An gào lên khản cả giọng, hai tay vẫn nắm chặt chiếc gối, đôi vai run bần bật.
Ông Dũng chợt đưa tay ra, bất ngờ nắm lấy cổ tay Cô An đang giơ cao chiếc gối, kéo mạnh cô về phía mình. Cô An giật mình, chiếc gối tuột khỏi tay, rơi thịch xuống sàn. Cô cố gắng vùng vẫy, nhưng Ông Dũng đã ôm chặt lấy cô vào lòng, giữ chặt hai vai cô không cho cử động. Mái tóc hoa râm của ông lướt nhẹ qua mặt Cô An khi ông cúi xuống, thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm khàn như một lưỡi dao sắc lạnh xuyên thẳng vào trái tim đang loạn nhịp:
“Anh ta… người chồng mà em vẫn khóc than đó… còn là người đã khiến em mất đi đứa con đầu lòng.”
Lời nói như một tiếng sét đánh ngang tai, giáng thẳng xuống đầu Cô An. Cả thế giới trước mắt cô bỗng chốc quay cuồng, nhòe đi. Từ sâu thẳm trong tiềm thức, những hình ảnh tưởng chừng đã bị chôn vùi bởi thời gian và nỗi đau nay lại trỗi dậy, rõ mồn một. Cảm giác trống rỗng tột cùng, sự hụt hẫng đến tan nát cõi lòng khi hay tin đứa con đầu lòng của mình không còn, tất cả dội về cùng một lúc.
Cô An cứng đờ, hai mắt mở to nhưng vô hồn, nhìn xuyên qua khoảng không. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp, từng nhịp tim đập như muốn xé toạc lồng ngực. Cô cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, cổ họng khô khốc, không tài nào thốt ra được dù chỉ là một tiếng nức nở. Toàn thân cô mềm nhũn, mất hết sức lực, không còn đủ sức để phản kháng, hay thậm chí là nhúc nhích. Nước mắt không rơi, nhưng linh hồn cô như đang tan chảy trong bể khổ vô tận. Ông Dũng vẫn ôm chặt cô, cảm nhận rõ rệt từng cơn run rẩy lan tỏa khắp cơ thể cô gái trẻ. Một thoáng đau đớn lướt qua ánh mắt ông, nhưng ngay lập tức bị che lấp bởi sự kiên định lạnh lùng.
Ông Dũng từ từ nới lỏng vòng tay, nhẹ nhàng đặt Cô An ngồi xuống mép giường. Ông lùi lại một bước, ánh mắt nhìn thẳng vào Cô An, sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Giọng ông trầm hơn, không còn sự đe dọa ban nãy, mà thay vào đó là nỗi uất hận chất chứa bao năm.
“Cô An à,” Ông Dũng bắt đầu, từng lời như được nghiền nát từ ký ức đau thương. “Em tưởng rằng mình đã hiểu hết về người đàn ông đó ư? Người mà em gọi là chồng, người mà em khóc thương đến tận bây giờ.”
Cô An không đáp, chỉ đưa mắt nhìn Ông Dũng, đôi mắt đỏ hoe, vô hồn. Nỗi đau về đứa con vừa được khơi lại đang tàn phá tâm can cô, khiến cô không còn sức lực để phản ứng.
“Trước khi anh ta đến với em, anh ta đã từng là tất cả đối với cuộc đời một người phụ nữ khác,” Ông Dũng tiếp tục, giọng nói sắc lạnh như dao cạo. “Vợ tôi. Người phụ nữ mà tôi từng yêu hơn cả mạng sống. Cô ấy đã bỏ tôi, bỏ đi tất cả để chạy theo anh ta.”
Một tia chớp của sự bàng hoàng xẹt qua đáy mắt Cô An. Chồng Cô An đã từng kết hôn trước khi đến với cô? Chuyện này chưa bao giờ được anh nhắc đến.
“Nhưng không chỉ dừng lại ở đó,” Ông Dũng cười khẩy, nụ cười méo mó chua chát. “Anh ta không chỉ cướp vợ tôi. Anh ta còn dùng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất, từng bước, từng bước một, tước đoạt toàn bộ tài sản của tôi. Từ căn nhà, công ty, cho đến những thứ nhỏ nhặt nhất.”
Giọng Ông Dũng dần gằn lên, đầy rẫy sự căm phẫn. Ông đưa tay miết mạnh mái tóc hoa râm, như thể đang cố gắng xua đi những bóng ma của quá khứ.
“Anh ta đẩy tôi vào bước đường cùng, Cô An ạ. Một người đàn ông đang ở đỉnh cao sự nghiệp, chỉ sau một đêm, mất trắng tất cả. Mất vợ, mất gia sản, mất cả danh dự. Tôi trắng tay, chẳng còn gì ngoài hai bàn tay trắng và một mối thù không thể nào nguôi ngoai.”
Cô An lắng nghe trong câm lặng, từng lời của Ông Dũng như một mũi tên độc tẩm, xuyên thẳng vào tâm trí cô. Bức tranh về người chồng hoàn hảo mà cô từng yêu thương đang vỡ vụn thành từng mảnh. Nỗi đau mất con, nỗi đau bị phản bội, nỗi đau của sự thật bị che giấu, tất cả hòa quyện vào nhau, nhân lên gấp bội. Cô cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng, cố gắng kiềm chế. Hai bàn tay cô siết chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Linh hồn cô như đang bị xé toạc giữa ngàn vạn mảnh vỡ của sự thật phũ phàng.
Toàn thân Cô An run rẩy bần bật. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, từng nhịp tim như muốn xé toạc lồng ngực. Cơn buồn nôn dâng trào mạnh hơn, khiến Cô An phải cắn chặt môi để không bật ra thành tiếng. Cô An ngước nhìn Ông Dũng, đôi mắt đỏ hoe, đẫm lệ, giờ đây trộn lẫn giữa nỗi sợ hãi tột cùng, sự tuyệt vọng thấu xương và một thoáng đồng cảm đến ghê người. Hình ảnh người chồng mà Cô An hằng tin yêu, người đã cùng cô đi qua biết bao thăng trầm, giờ đây vỡ tan như pha lê dưới chân cô. Anh ta không phải người hùng mà Cô An từng ngưỡng mộ, mà là một kẻ phản bội tàn độc, một con quỷ đã hủy hoại cuộc đời người khác. Cả thế giới của Cô An dường như đang sụp đổ không phanh. Cô An cố gắng nuốt nước bọt, giọng nói khô khốc, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua.
“Vậy đây là cách ông trả thù sao?” Cô An thì thào, gần như không thành tiếng.
Mái tóc hoa râm của Ông Dũng khẽ lay động khi ông gật đầu chậm rãi. Đôi mắt ông vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự hài lòng quỷ quyệt, xen lẫn nỗi đau chưa bao giờ nguôi ngoai.
“Trả thù?” Ông Dũng nhếch mép, nụ cười méo mó. “Đó không chỉ là trả thù, Cô An. Đó là công lý. Một công lý mà tôi đã phải chờ đợi gần ba mươi năm.”
Ông Dũng tiến lại gần Cô An một bước, bóng ông đổ dài lên người Cô An, như một lời đe dọa vô hình.
“Anh ta đã tước đoạt tất cả của tôi. Giờ đây, tôi sẽ khiến cô hiểu cảm giác mất tất cả là như thế nào. Mất chồng. Mất con. Mất cả cuộc đời mà cô từng nghĩ là hạnh phúc.”
“Đừng vội mừng,” Ông Dũng lạnh lùng ngắt lời, đôi mắt xoáy sâu vào nỗi kinh hoàng đang hiện rõ trên gương mặt Cô An. Nụ cười méo mó của ông càng sâu hơn, lộ ra vẻ tàn độc khó tả. “Đây chỉ là khởi đầu, Cô An. Một khởi đầu cho chuỗi ngày mà tôi muốn em phải nếm trải từng chút một cảm giác mất mát.”
Ông Dũng nghiêng đầu, nhìn Cô An từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy khinh miệt. “Tôi muốn em phải trả giá cùng với anh ta, vì em đã chọn đứng về phía kẻ gây tội. Em đã hưởng thụ trên sự đau khổ của người khác. Giờ thì đến lượt em.”
Nói rồi, Ông Dũng từ từ rút ra từ túi áo khoác một tờ giấy đã được gấp gọn gàng. Ông đặt nó lên bàn kính trước mặt Cô An, động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực, như thể mỗi ngón tay ông đều mang sức nặng của lời nguyền. Cô An nhìn chằm chằm vào tờ giấy, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không thể nhận ra nội dung, nhưng cảm giác bất an dâng trào mạnh mẽ.
“Đọc đi,” Ông Dũng ra lệnh, giọng nói trầm khàn. “Rồi ký vào đó. Không một lời từ chối.”
Cô An run rẩy vươn tay, từng ngón tay trắng bệch chạm vào mép tờ giấy lạnh lẽo. Cô cố gắng giữ chặt hơi thở, nhưng toàn thân cô cứ thế run bần bật không kiểm soát. Cô An biết, bất kể nội dung tờ giấy này là gì, cuộc đời cô sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây, khiến cô gần như không thể đọc nổi những dòng chữ in đậm trên đó. Mắt Cô An hoa lên, nhưng cô vẫn cố gắng tập trung. Hình phạt mà Ông Dũng dành cho cô, không chỉ dừng lại ở lời nói. Nó sẽ còn tàn khốc hơn gấp vạn lần.
Cô An hít một hơi run rẩy, ép mắt vào những dòng chữ trên tờ giấy. Từng từ, từng chữ như mũi dao sắc lẹm cứa vào tâm can cô. “Đơn chuyển nhượng toàn bộ tài sản… bao gồm căn hộ hiện tại… các khoản tiết kiệm và cổ phiếu… sang tên ông Dũng Nguyễn… nhằm mục đích bồi thường thiệt hại và chuộc lại lỗi lầm của ông [Tên Chồng Cô An đã mất].” Cô An cảm thấy như một tảng băng khổng lồ vừa đè sập xuống lồng ngực mình. Cô cố gắng tin rằng đây chỉ là một trò đùa tàn nhẫn, một cơn ác mộng.
“Không thể nào…” Cô An thì thầm, giọng lạc đi. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Ông Dũng. Khuôn mặt ông vẫn lạnh như băng, nhưng ánh mắt lấp lánh sự hả hê tàn độc.
Ông Dũng cười khẩy. “Chính xác là có thể, Cô An. Toàn bộ những gì em đang có, những gì mà em và anh ta đã tích cóp, giờ sẽ thuộc về tôi. Để chuộc lại cái giá của sự phản bội.”
Cô An cảm thấy cả thế giới quay cuồng. Toàn bộ tài sản? Căn nhà, tiền bạc, tất cả những gì cô đã cùng Chồng Cô An xây dựng, nay phải dâng hiến cho một người đàn ông xa lạ, vì “lỗi lầm” của chồng cô? Lỗi lầm gì mà phải trả giá đắt đến vậy? Tình yêu sâu đậm cô dành cho Chồng Cô An bỗng nhiên bị che phủ bởi một bức màn đen tối của sự nghi ngờ và phẫn nộ. Cô muốn hét lên, muốn xé nát tờ giấy, nhưng nỗi sợ hãi từ ánh mắt Ông Dũng lại ghì chặt cô xuống.
“Anh đang nói gì vậy? Chồng tôi… anh ấy đã làm gì?” Cô An run rẩy hỏi, cổ họng nghẹn đắng.
Ông Dũng nhướn mày, không trả lời trực tiếp. “Ký đi. Hoặc là em sẽ phải hối hận còn hơn cả những gì em có thể tưởng tượng.”
Cảm giác bị đe dọa trực diện khiến Cô An lạnh sống lưng. Cô nhìn chằm chằm vào tờ giấy, rồi lại nhìn Ông Dũng, lòng như lửa đốt. Tình yêu với Chồng Cô An, những kỷ niệm hạnh phúc bỗng trở nên mờ nhạt trước sự thật tàn khốc mà ông Dũng đang phơi bày. Liệu Chồng Cô An có thực sự đã gây ra lỗi lầm ghê gớm đến mức này? Cô không thể chấp nhận. Nhưng nếu cô không ký, điều gì sẽ xảy ra? Ông Dũng sẽ làm gì cô?
Một bên là sự tự tôn, là sự kiên quyết không chấp nhận một điều phi lý, là sự bảo vệ tài sản mà cô đã vất vả gầy dựng. Một bên là nỗi sợ hãi tột độ, nỗi lo về những gì Ông Dũng có thể làm để hủy hoại cô, và cả sự hoang mang về người chồng quá cố. Trái tim Cô An như muốn nổ tung, giằng xé giữa hai thái cực. Cô phải làm gì? Cô An nhắm chặt mắt, hơi thở dồn dập, cơ thể cứng đờ như bị hóa đá. Cô hoàn toàn lạc lối.
Đúng lúc Cô An nhắm chặt mắt, hơi thở dồn dập, cơ thể cứng đờ như bị hóa đá, tiếng chuông điện thoại chói tai bất ngờ vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng. Là điện thoại của Ông Dũng. Tiếng chuông dồn dập, gấp gáp, tựa như một mệnh lệnh khẩn cấp. Ông Dũng cau mày, ánh mắt liếc nhìn màn hình, rồi lườm Cô An một cái đầy cảnh cáo.
“Ở yên đấy, đừng hòng làm trò gì,” Ông Dũng thì thầm, giọng gằn lên, rồi nhanh chóng quay người bước ra khỏi phòng, tay vẫn áp điện thoại vào tai. Cánh cửa khép hờ, tiếng nói chuyện trầm đục của ông ta vọng vào rất nhỏ.
Cảm giác bị bỏ lại một mình, dù chỉ là tạm thời, như một luồng điện xẹt qua cơ thể Cô An. Cô mở bừng mắt. Đây là cơ hội duy nhất! Tim Cô An đập thình thịch trong lồng ngực, như một cái trống muốn vỡ tung. Cô không còn cảm thấy lạc lối nữa; nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chuyển hóa thành một nguồn năng lượng sống còn.
Ánh mắt Cô An đảo nhanh khắp căn phòng lạ. Căn phòng rộng nhưng không có nhiều đồ đạc, trông giống một phòng khách kiêm phòng làm việc hơn. Cánh cửa chính… quá xa, và chắc chắn bị khóa. Cửa sổ… cao và bị chấn song sắt bên ngoài. Cô An lập tức loại bỏ những lựa chọn bất khả thi đó. Mắt cô lia đến chiếc bàn làm việc, rồi đến kệ sách trống trải, cuối cùng dừng lại ở một chiếc tủ gỗ cũ kỹ góc phòng. Cô không có thời gian để suy nghĩ, chỉ hành động theo bản năng.
Cô An khẽ nhón chân, cố gắng tạo ra ít tiếng động nhất có thể. Từng bước chân nhẹ bẫng trên sàn nhà lạnh lẽo. Cô tiến về phía chiếc tủ, tay run rẩy chạm vào cánh cửa. Không khóa. Cô khẽ mở ra. Bên trong là vài tập tài liệu lộn xộn, một vài vật dụng cá nhân cũ kỹ. Không có gì hữu ích. Cô thất vọng, nhưng không bỏ cuộc. Ánh mắt cô quét qua từng ngóc ngách, từng chi tiết nhỏ nhất, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng làm vũ khí tự vệ, hay ít nhất là một vật có thể gây tiếng động, thu hút sự chú ý. Cô nghĩ về chồng, về tình yêu cô dành cho anh, và cả sự phản bội đáng sợ mà Ông Dũng vừa hé lộ. Tất cả dồn nén thành một quyết tâm sống còn: Cô phải thoát ra khỏi đây!
Đúng lúc đó, cô nghe thấy tiếng bước chân Ông Dũng đang tiến lại gần.
Cô An nghe tiếng bước chân Ông Dũng càng lúc càng gần, tim cô thắt lại. Cô vội vàng đóng sập cánh tủ gỗ, lùi nhanh về phía giường, cố gắng thở đều và nhắm mắt lại như thể vẫn còn bất tỉnh. Nhưng trong thâm tâm, cô biết, cơ hội không đến hai lần.
Ông Dũng đẩy cửa bước vào, ánh mắt sắc lạnh quét một lượt khắp phòng. Hắn dừng lại trước giường, nhìn Cô An đang nằm im lìm. Một nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi hắn, rồi hắn bước lại bàn làm việc, đặt chiếc điện thoại của mình xuống. Hắn không hề để ý đến chiếc điện thoại của Cô An đang nằm khuất dưới gối.
Ông Dũng ngồi xuống ghế, lưng quay về phía Cô An, dường như đang xem xét thứ gì đó trên máy tính. Đây rồi! Cơ hội thứ hai!
Cô An khẽ mở mắt, liếc nhìn Ông Dũng. Hắn đang chăm chú vào màn hình. Cô An từ từ luồn tay xuống dưới gối, cảm nhận được vật quen thuộc – chiếc điện thoại của mình. Cô siết chặt nó trong lòng bàn tay, lén lút mở khóa. Màn hình hiện lên dòng chữ “Không có dịch vụ.” Tim Cô An như rơi xuống tận đáy. Không sóng! Cô thử gọi khẩn cấp, gọi bất kỳ ai, nhưng tất cả đều vô vọng.
Nỗi tuyệt vọng dâng trào, nhưng rồi ánh mắt cô đột nhiên dừng lại ở chiếc TV lớn treo trên tường đối diện. Một vật thể nhỏ màu đen lấp ló ở cổng USB của chiếc TV. Chiếc USB!
Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên. Cô An khẽ khàng trườn khỏi giường, từng cử động đều chậm rãi, nhẹ nhàng như một bóng ma. Ông Dũng vẫn quay lưng lại, hoàn toàn không hay biết.
Cô An rón rén tiến đến gần chiếc TV. Bàn tay run rẩy gỡ chiếc USB ra. Nó nhẹ bẫng và lạnh ngắt. Cô quay trở lại góc khuất, khuỵu xuống sàn, giấu mình sau chiếc ghế bành cũ. Nhanh chóng, Cô An cắm chiếc USB vào cổng sạc điện thoại của mình.
Màn hình điện thoại chợt sáng lên. Một thư mục mở ra, bên trong có một tập tin video duy nhất. Cô An không chần chừ, nhấn vào.
Đoạn video bắt đầu phát. Hình ảnh rung lắc, mờ ảo. Đó là cảnh quay trong một căn phòng khá quen thuộc. Tiếng nói chuyện thì thầm vọng lại. Và rồi, khuôn mặt của một người đàn ông xuất hiện rõ nét, ánh mắt đầy vẻ gian xảo, giọng nói thì thầm, tiết lộ một bí mật động trời. Cô An nhận ra đó là… Chồng Cô An (đã mất)! Đoạn video dừng đột ngột, giữa chừng một câu nói.
Đoạn video giật cục, rồi hiện rõ khuôn mặt Chồng Cô An đang tái mét, giọng hắn run run.
“Anh… anh ta biết hết rồi, Dũng ạ! Anh ta sẽ không tha cho chúng ta đâu!” Chồng Cô An lùi lại, va vào bức tường lạnh lẽo.
Màn hình rung lắc, một hình bóng khác bước vào khung hình, mái tóc còn đen nhánh, không hề hoa râm như bây giờ. Đó là Ông Dũng của nhiều năm trước, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ uy hiếp.
“Kẻ nào biết?” Ông Dũng gằn giọng, tiếng bước chân hắn nặng nề tiến lại gần Chồng Cô An. “Chẳng phải mày đã hứa mọi chuyện sẽ êm xuôi sao?”
“Nhưng… nhưng ông ta đang điều tra vụ biển thủ, còn cả vụ tai nạn của công nhân nữa!” Chồng Cô An lắp bắp, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Ông ta nghi ngờ chúng ta cố ý để người đó chết, để bịt miệng!”
Ông Dũng cười khẩy, nụ cười méo mó đến ghê rợn. Hắn đưa tay vỗ vỗ lên vai Chồng Cô An, lực đạo ngày càng mạnh. “Tai nạn? Tất cả chỉ là tai nạn thôi. Nếu mày không giữ mồm giữ miệng, thì ‘tai nạn’ cũng có thể xảy ra với bất kỳ ai, kể cả mày, chồng Cô An.”
Hắn siết chặt vai Chồng Cô An, ánh mắt đầy sát khí. “Đừng quên, tao đã cứu mày khỏi tù tội thế nào. Giờ thì đến lượt mày phải giữ im lặng. Nếu không… mọi thứ sẽ chìm xuống cùng với mày.”
Chồng Cô An thở dốc, đôi mắt đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào Ông Dũng. Hắn rút tay lại, vẻ mặt trở nên bình thản hơn, nhưng lời nói vẫn như lưỡi dao sắc bén. “Mày phải nhớ, chỉ cần mày còn sống, cái bí mật đó vẫn có thể bị lộ. Tốt nhất là nó nên đi cùng mày xuống mồ.”
Đoạn video kết thúc đột ngột. Màn hình điện thoại tối sầm.
Cô An ngồi sụp dưới sàn, chiếc điện thoại rơi khỏi tay, văng ra một tiếng khô khốc trên nền gạch. Mắt Cô An mở to kinh hãi, hơi thở đứt quãng. Từng lời nói của Ông Dũng vang vọng trong đầu cô, rõ mồn một. “Tốt nhất là nó nên đi cùng mày xuống mồ.”
Không phải tai nạn. Cái chết của chồng cô không phải tai nạn. Đó là… Cô An há hốc miệng, không thốt nên lời. Nỗi kinh hoàng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xé toạc từng thớ thịt. Ông Dũng… Ông Dũng chính là kẻ đứng đằng sau!
Đoạn video kết thúc đột ngột. Màn hình điện thoại tối sầm.
Cô An ngồi sụp dưới sàn, chiếc điện thoại rơi khỏi tay, văng ra một tiếng khô khốc trên nền gạch. Mắt Cô An mở to kinh hãi, hơi thở đứt quãng. Từng lời nói của Ông Dũng vang vọng trong đầu cô, rõ mồn một. “Tốt nhất là nó nên đi cùng mày xuống mồ.”
Không phải tai nạn. Cái chết của chồng cô không phải tai nạn. Đó là… Cô An há hốc miệng, không thốt nên lời. Nỗi kinh hoàng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xé toạc từng thớ thịt. Ông Dũng… Ông Dũng chính là kẻ đứng đằng sau!
Cô An đột ngột giật mình, một cảm giác gai người như có ai đó đang dõi theo. Cô vội vã cúi xuống nhặt chiếc điện thoại. Màn hình lại sáng lên, một khung hình bất kỳ của đoạn video đã tự động phát lại. Cô An vẫn còn bàng hoàng, đôi mắt thất thần nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi gương mặt Chồng Cô An tái mét xuất hiện thoáng qua rồi biến mất, bị thay thế bởi khuôn mặt Ông Dũng trẻ hơn, ánh mắt sắc lạnh.
Một bóng đen chợt đổ xuống sàn nhà. Ông Dũng, với mái tóc hoa râm quen thuộc, sừng sững đứng ngay sau lưng Cô An. Hắn ta vừa trở lại, đứng đó, quan sát Cô An một cách khó hiểu.
Cô An cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ ấy. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, lạnh toát. Cô cứng người, không dám quay lại. Hai mắt Cô An căng thẳng dán chặt vào màn hình điện thoại, cố gắng định thần để làm gì đó. Ngón tay cô run rẩy, lập tức lướt trên màn hình, tìm cách chụp lại khoảnh khắc kinh hoàng đó. Dù đang run rẩy, nhưng với một tia hy vọng mong manh, Cô An vẫn kịp nhấn nút chụp màn hình khi hình ảnh Ông Dũng với đôi mắt đầy sát khí hiện rõ.
Chỉ vừa dứt khoát nhấn xong, Cô An chưa kịp cất điện thoại đi thì Ông Dũng đã lao tới. Hắn ta như một con thú săn mồi, giật phắt chiếc điện thoại từ tay Cô An. Chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi xuống đất lần nữa, nhưng đã nằm gọn trong bàn tay chai sần của hắn.
Ông Dũng gằn giọng, từng từ nặng trịch như đá tảng:
“Cô đang làm gì vậy?”
Không khí trong căn hộ lạ bỗng trở nên căng như dây đàn, đặc quánh sự sợ hãi và một mối đe dọa vô hình. Cô An quay phắt lại, khuôn mặt tái nhợt đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Ông Dũng, cảm giác như hàng ngàn mũi dao đang chĩa vào mình.
Cô An phải đối mặt với Ông Dũng. Mặc dù nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi, nhưng sự phẫn nộ đã lấn át tất cả. Cô An hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đôi mắt sừng sững của Ông Dũng. Không còn sự dè dặt hay sợ sệt nữa, chỉ còn lại sự quyết tâm và căm ghét tột độ.
“Tôi biết tất cả rồi.” Giọng Cô An vang lên, rõ ràng và kiên định, không một chút run rẩy. Cô An nói, từng từ như một lưỡi dao sắc nhọn cứa vào không khí. “Ông cũng là một phần trong cái chết của chồng tôi, đúng không?”
Ông Dũng như bị sét đánh ngang tai. Khuôn mặt hắn ta lập tức biến sắc, từ vẻ khó hiểu ban nãy chuyển sang tái mét, rồi nhanh chóng đỏ bừng lên vì phẫn nộ và bối rối. Đôi mắt hắn ta mở to, ẩn chứa một tia hoảng loạn không thể che giấu. Bàn tay đang nắm chặt chiếc điện thoại của Cô An khẽ run lên, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay chai sần.
“Cô… cô đang nói cái quái gì vậy?” Ông Dũng gằn giọng, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng âm điệu lại lạc đi một cách rõ rệt. Hắn ta giận dữ trừng mắt nhìn Cô An, như muốn nuốt chửng cô.
Cô An không lùi bước. Cô giữ nguyên ánh mắt thách thức, nhìn thẳng vào sự hoảng loạn đang dần hiện rõ trong mắt Ông Dũng. Cô biết mình đã chạm đúng vào điểm yếu của hắn.
Ông Dũng giật bắn mình trước ánh mắt không khoan nhượng của Cô An. Hắn ta lùi lại một bước, đôi mắt tráo tác đảo quanh căn phòng như tìm kiếm lối thoát. Sự bình tĩnh giả tạo ban nãy đã hoàn toàn tan biến, để lại một kẻ đang bị dồn vào đường cùng. Hắn hiểu, Cô An đã nắm được một phần sự thật.
“Chết tiệt!” Ông Dũng nghiến răng, lẩm bẩm. Hắn nhìn Cô An, ánh mắt đầy sự phức tạp: giận dữ, hận thù, và cả một chút tuyệt vọng. “Được thôi, cô muốn nghe sự thật, phải không? Vậy thì tôi sẽ cho cô biết.”
Hắn ném chiếc điện thoại của Cô An lên sofa, ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu. Mái tóc hoa râm rung lên bần bật. Cô An vẫn đứng đó, như một pho tượng lạnh lùng, chờ đợi.
Ông Dũng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm. “Phải, tôi có liên quan. Tôi đã chờ đợi ngày đó từ rất lâu rồi.” Giọng hắn trầm đục, đầy oán hận. “Nhưng tôi không phải là kẻ trực tiếp hạ sát Chồng Cô An. Kẻ đó… là một thằng chó săn khác. Tôi chỉ là người châm ngòi, là người cung cấp thông tin, tạo ra cơ hội để thằng khốn nạn đó phải chết!”
Cô An rùng mình. Không phải là người ra tay trực tiếp, nhưng lại là kẻ đứng sau, giật dây? Sự thật này còn tàn nhẫn hơn cả việc hắn là kẻ sát nhân. “Ông… ông lợi dụng cái chết của anh ấy để trả thù?” Giọng Cô An run rẩy vì phẫn nộ. “Vì lý do gì?”
Ông Dũng cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. “Lý do ư? Lý do là thằng Chồng Cô An đã cướp đi tất cả của tôi! Gia đình, sự nghiệp, danh dự! Hắn ta đã đẩy tôi vào cảnh khốn cùng, phải sống chui sống lủi suốt bao năm qua!”
Hắn đứng dậy, tiến lại gần Cô An, ánh mắt kiên quyết. “Bây giờ, mọi chuyện đã lỡ rồi. Cô đã biết một phần sự thật, và tôi cũng đã nhúng tay vào. Nếu chuyện này vỡ lở, cả hai chúng ta đều không thể thoát. Cô sẽ mang danh người vợ không biết gì về chồng, và tôi sẽ phải trả giá cho mối thù đã chôn giấu bấy lâu.”
Ông Dũng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Cô An. “Nhưng chúng ta vẫn có thể thoát ra khỏi mớ bòng bong này. Cô và tôi… hãy cùng giữ bí mật này. Che giấu tất cả những gì cô vừa nghe. Để mọi chuyện chìm xuống. Tôi sẽ không làm hại cô, và cô sẽ có một cuộc sống bình yên, không còn bị ám ảnh bởi những gì đã xảy ra với chồng mình. Đây là thỏa thuận cuối cùng. Cả hai cùng có lợi.”
Cô An nhìn Ông Dũng. Lời đề nghị của hắn lọt vào tai cô, từng từ một. Cô biết, đây là một nước cờ hiểm. Nếu đồng ý, cô sẽ phải sống với sự thật kinh hoàng này mãi mãi. Nhưng nếu không, hậu quả có thể còn tồi tệ hơn nhiều. Cô An siết chặt tay, trong lòng dậy sóng. Một thỏa thuận để che đậy tội ác? Cô An cần thời gian để suy nghĩ.
Cô An nhìn thẳng vào mắt Ông Dũng, không chút nao núng. Sự giằng xé trong lòng cô đã chấm dứt, thay vào đó là một sự quyết tâm thép đá. Cô biết, thỏa thuận này không phải là lối thoát, mà là một vực sâu khác. Một cuộc sống bình yên trên nền tảng của sự dối trá và tội ác sẽ chỉ là một ngục tù vô hình.
“Không,” Cô An dứt khoát lên tiếng, giọng nói của cô vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh mịch, cắt đứt sự im lặng nặng nề. “Tôi sẽ không chấp nhận thỏa thuận này.”
Ông Dũng khựng lại, vẻ mặt hắn ta từ tự tin chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần tối sầm lại. “Cô nói gì? Cô không nghe rõ những gì tôi vừa nói sao? Nếu cô không giữ bí mật này, mọi chuyện sẽ vỡ lở. Cô cũng sẽ bị liên lụy!”
“Tôi đã nghe rất rõ,” Cô An đáp, ánh mắt cô đầy kiên định. “Và tôi cũng đã suy nghĩ kỹ. Tôi không muốn bị cuốn vào vòng xoáy tội lỗi và sự lừa dối này. Dù sự thật có đau đớn đến đâu, tôi cũng sẽ đối mặt với nó. Tôi sẽ không sống trong dằn vặt, không sống với một bí mật kinh khủng như vậy.”
Ông Dũng đứng bật dậy, hắn ta tiến đến gần Cô An, nét mặt méo mó vì tức giận. “Cô điên rồi! Cô nghĩ cô có thể làm gì? Cô nghĩ cô có thể tự mình chống lại tất cả sao?”
Cô An không lùi bước. Cô siết chặt chiếc điện thoại đang cầm trong tay, như thể nó là nguồn sức mạnh duy nhất của cô lúc này. “Tôi không biết mình có thể làm gì, nhưng tôi biết mình phải làm gì. Tôi sẽ giao nộp tất cả những gì tôi có cho cảnh sát.”
Ông Dũng há hốc mồm, gương mặt tái mét. Hắn ta lùi lại một bước, đôi mắt hoảng loạn đảo quanh căn phòng như tìm kiếm lối thoát. Hắn không ngờ Cô An lại có thể cương quyết đến vậy.
“Tôi sẽ tự mình làm sáng tỏ mọi chuyện,” Cô An nói dứt khoát, từng lời như đinh đóng cột, ánh mắt cô không rời khỏi Ông Dũng. “Tôi sẽ không để bất cứ ai lợi dụng cái chết của Chồng Cô An để che đậy tội ác của mình. Và tôi cũng không để bản thân trở thành đồng phạm.”
Cô An đưa điện thoại lên, ngón tay cô đặt trên màn hình, sẵn sàng cho cuộc gọi định mệnh. Một sự bình yên lạ thường bỗng bao trùm lấy cô, một sự bình yên đến từ quyết định đối mặt với sự thật. Ông Dũng nhìn hành động của Cô An, khuôn mặt hắn ta trắng bệch, nỗi sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt. Hắn biết, mọi chuyện đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của hắn.
Cô An nhấn nút gọi, giọng nói của cô tuy run rẩy nhưng đầy kiên quyết khi cung cấp địa chỉ và thông tin tóm tắt về vụ việc. Điện thoại vừa ngắt kết nối, tiếng còi xe cảnh sát từ xa đã bắt đầu vọng đến, ngày một gần hơn, xé tan màn đêm tĩnh mịch của khu dân cư. Ông Dũng giật mình, đôi mắt hắn ta mở to vì kinh hãi. Hắn không thể tin mọi chuyện lại diễn ra nhanh đến vậy, và Cô An lại dám làm điều đó.
“Cô… Cô dám!” Ông Dũng lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch, nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ. Hắn ta lao về phía cửa nhưng đã quá muộn.
Tiếng bước chân dồn dập, dứt khoát vang lên ngoài hành lang. Ngay sau đó, cánh cửa căn hộ bật mở, một nhóm cảnh sát mặc sắc phục xanh sẫm ập vào. Họ nhanh chóng khống chế Ông Dũng, đôi còng lạnh lẽo siết chặt cổ tay hắn ta. Ông Dũng vùng vẫy yếu ớt, miệng la hét phản kháng nhưng vô vọng. Sự kiêu ngạo, vẻ tự mãn của hắn ta đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự tuyệt vọng cùng cực. Mái tóc hoa râm giờ đây càng khiến hắn trông tiều tụy, già nua hơn dưới ánh đèn phòng.
Cô An đứng đó, nhìn toàn bộ diễn biến với ánh mắt trống rỗng nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sáng yếu ớt của sự giải thoát. Cô đã làm được. Cô đã đưa sự thật ra ánh sáng. Một viên cảnh sát tiến đến, nhẹ nhàng hỏi Cô An một vài câu, ghi lại lời khai sơ bộ. Giọng anh ta trấn an, khác hẳn không khí căng thẳng vừa rồi. Cô An trả lời một cách rành mạch, không bỏ sót chi tiết nào, dù trong lòng vẫn còn chấn động.
Khi cảnh sát dẫn Ông Dũng rời đi, căn hộ lạ trở lại với vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Cô An đứng một mình giữa không gian trống trải, cảm giác như mọi gánh nặng nghẹt thở bấy lâu nay bỗng tan biến, để lại một khoảng trống rỗng nhưng cũng đầy nhẹ nhõm. Cô tiến đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc bên ngoài. Những ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao xa xôi, mang theo bao nhiêu câu chuyện thầm lặng.
Sự thật về cái chết của Chồng Cô An, về bí mật mà Ông Dũng che giấu, đã phũ phàng và đau đớn hơn bất kỳ điều gì cô từng tưởng tượng. Trái tim Cô An vẫn còn quặn thắt bởi nỗi đau mất mát và sự phản bội, nhưng giờ đây, nỗi đau đó không còn đi kèm với sự dằn vặt, bất an. Cô đã chọn đối mặt, chọn công lý thay vì sự bình yên giả tạo.
Cô An nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Cuộc đời cô, ở tuổi 60, đã rẽ sang một trang mới, hoàn toàn không giống những gì cô từng dự liệu. Nó đầy bão tố, đầy những thử thách phía trước khi cô phải đối mặt với dư luận, với những hệ lụy từ quyết định của mình. Nhưng đồng thời, nó cũng tràn ngập hy vọng – hy vọng vào một cuộc sống chân thật, không còn bị che phủ bởi bóng tối của dối trá.
Cô An biết rằng hành trình phía trước sẽ không dễ dàng. Có thể sẽ có những lúc cô cảm thấy yếu lòng, muốn bỏ cuộc. Nhưng cô tin rằng, với sự thật đã được phơi bày, với lương tâm trong sạch, cô sẽ tìm thấy sức mạnh để vượt qua tất cả. Sự bình yên mà Cô An cảm nhận được lúc này không phải là sự quên lãng, mà là sự chấp nhận và sẵn sàng đối diện. Nó là khởi đầu cho một chương mới, nơi Cô An không còn là nạn nhân, mà là người kiến tạo nên số phận của chính mình, mang theo niềm tin vững chắc vào công lý và giá trị của sự thật. Cô mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh sắp ló dạng, như một lời hứa hẹn cho ngày mai.

