Khi đang làm thủ tục ly hôn, một cuộc gọi bất ngờ từ mẹ chồng đã khiến tôi t-ái m-ặt. Từ đó, tôi sống trong những ngày đầy gi-ằng x-é và á-m ả-nh…
Ngày chị quyết định cưới Thiệp, bố mẹ đã khóc cạn nước mắt. Họ bảo chị còn trẻ, đừng tự ch-ôn v-ùi đời mình với một người đàn ông n-óng n-ảy và có gia cảnh rối ren. Nhưng tình yêu lúc đó làm chị m-ù q-uáng, chị tin chỉ cần mình đủ kiên nhẫn thì sẽ thay đổi được anh. Lời can ngăn của bố mẹ biến thành những v-ết x-ước trong ký ức, khiến chị tự nhủ phải sống tốt để chứng minh lựa chọn của mình. Chị đã nghĩ hôn nhân là bến đỗ, nào ngờ lại là bão tố.
Ba năm trôi qua, những gì chị nhận được chỉ là đắ-ng c-ay. Thiệp không chỉ vũ phu, mỗi lần n-óng gi-ận là buông lời ch-ửi b-ới, làm nh-ục chị giữa chốn đông người. Có lần, chỉ vì bực chuyện ngoài đường, anh ta về nhà lật tung cả mâm cơm, mặc cho con nhỏ khóc thét. Mỗi cú đ-ấm, cú đá không chỉ đ-au trên da thịt, mà còn x-é n-át lòng tự trọng của chị. Đêm nào chị cũng giấu mặt trong gối, tự hỏi mình đã sai ở đâu.
Gia đình chồng không hề bênh vực chị, trái lại còn khuyên phải nhẫn nhịn. Mẹ chồng bảo: “Đàn ông n-óng nảy chút cũng là thường, miễn là nó còn thương con”. Chị nghe mà nghẹn, thương bản thân hơn bao giờ hết. Bố chồng thì chỉ im lặng, coi như không thấy. Sự đơn đ-ộc ấy càng khiến chị rơi vào vực thẳm.
Đỉnh điểm là hôm ấy, Thiệp nổi giận chỉ vì chị làm món canh mặn hơn thường lệ. Anh ta đẩy chị ngã dúi dụi, đầu đập mạnh vào góc bàn, m-áu chảy xuống mặt. Con nhỏ khóc òa, đôi tay bé xíu r-un r-un chạm vào mẹ. Cơn đ-au th-ể x-ác không bằng nỗi đ-au tinh thần, chị biết mình không thể chịu đựng thêm. Đêm đó, chị bế con về nhà ngoại, nước mắt rơi ướt vai áo.
Bố mẹ đẻ nhìn v-ết th-ương trên trán con gái mà lòng th-ắt lại. Mẹ chị ôm chầm lấy cháu ngoại, vừa khóc vừa thì thầm: “Về với má đi con, đừng trở lại nơi đó nữa”. Bố chị ngồi bên, mặt đỏ bừng vì gi-ận d-ữ, đôi tay r-un lên kìm nén. Ông chỉ nói một câu: “Ly hôn đi, ba sẽ lo hết cho con”. Nghe vậy, chị vừa mừng vừa x-ót x-a, như được kéo ra khỏi vũng lầy.
Khi chị chuẩn bị thủ tục ly hôn, biến cố bất ngờ ập đến…👇XEM TIẾP TRUYỆN NGẮN DƯỚI BÌNH LUẬN
Người vợ ngồi bên bàn nhỏ ở nhà ngoại, xấp giấy tờ ly hôn còn đang dang dở trên tay. Từng câu chữ trong đơn tự nguyện ly hôn như khắc sâu vào trái tim cô, nhưng đó là con đường duy nhất để giải thoát. Cô hít một hơi thật sâu, định thần viết tiếp, thì tiếng chuông điện thoại chợt vang lên inh ỏi, phá tan sự tĩnh lặng. Nhìn số hiện trên màn hình, Người vợ bỗng chần chừ. Đó là số của mẹ chồng. Một dự cảm chẳng lành len lỏi.
Sau vài hồi chuông, cô vẫn nhấc máy. Chưa kịp nói lời nào, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng nức nở đến xé lòng.
“Người vợ ơi con… con ơi!” Giọng mẹ chồng run rẩy, đứt quãng, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào. “Th-Thiệp… Thiệp nhà mình bị tai nạn rồi con ơi… Nặng lắm… Đang ở bệnh viện, nguy kịch lắm rồi…”
Từng lời nói như sét đánh ngang tai Người vợ. Cả thế giới xung quanh cô bỗng chốc quay cuồng. Tay Người vợ run lên bần bật, chiếc điện thoại như muốn tuột khỏi những ngón tay tê dại. Thiệp… tai nạn? Nguy kịch? Mọi cảm xúc giằng xé, bàng hoàng đến tột độ, khiến cô đứng sững sờ giữa không gian, chẳng thể cất lên nổi một lời. Hình ảnh Thiệp, người đã từng gây ra cho cô bao đau đớn, giờ lại hiện lên trong tâm trí với dáng vẻ yếu ớt, cận kề cái chết.
Người vợ đứng chết lặng giữa phòng khách, chiếc điện thoại đã rơi xuống tấm thảm mềm từ lúc nào không hay. Tiếng nức nở của mẹ chồng và câu nói “Thiệp nguy kịch” vẫn văng vẳng trong đầu, như một mũi dao xuyên thẳng vào tim. Cả thế giới xung quanh cô như ngừng lại, mọi âm thanh biến mất, chỉ còn lại sự bàng hoàng đến tột độ và một cảm giác rỗng tuếch khó tả.
Đôi mắt Người vợ vô hồn, dần hướng về phía chiếc nôi nhỏ đặt góc phòng. Con nhỏ của cô đang say ngủ, hơi thở đều đặn, gương mặt thanh bình đến lạ. Từng sợi lông mi mỏng manh khẽ rung theo nhịp thở, như một thiên thần nhỏ không chút vướng bận trần thế.
Người vợ chầm chậm tiến đến bên nôi, quỳ xuống, nhẹ nhàng vuốt ve má con. Lòng cô giằng xé dữ dội. Một bên là xấp giấy tờ ly hôn dang dở trên bàn, là lời hứa về một cuộc sống mới không bạo hành, không nước mắt, là sự giải thoát đã cận kề. Lý trí mách bảo cô phải kiên định, phải vì tương lai của hai mẹ con. Nhưng một bên khác, hình ảnh Thiệp yếu ớt, cận kề cái chết, lại đột ngột hiện về. Lòng trắc ẩn, cái tình nghĩa vợ chồng dù đã mục nát, nay lại trỗi dậy như một tiếng kêu than. Cô nhớ lại những ngày Thiệp khỏe mạnh, dù vũ phu, nhưng cũng từng là người cô yêu.
“Mình có nên quay lại không?” Người vợ tự hỏi, tiếng lòng nghẹn ứ, yếu ớt. “Anh ta đã làm gì mình mà… mà giờ mình lại cảm thấy như thế này?” Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên gò má. Chúng rơi xuống nắm tay nhỏ bé của con, thấm ướt làn da non nớt. Người vợ ôm chặt lấy con, không biết phải làm gì, không biết nên nghe theo lý trí hay con tim đang thổn thức. Mọi thứ trở nên mờ mịt, chênh vênh.
Người vợ hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Lý trí mách bảo cô phải làm điều đúng đắn, phải có một quyết định dứt khoát. Cô đặt Con nhỏ nằm lại cẩn thận vào nôi, rồi lật đật chạy ra phòng khách, nơi Bố đẻ và Mẹ đẻ đang ngồi xem TV. Gương mặt Người vợ vẫn còn nguyên sự bàng hoàng và đau khổ.
“Mẹ ơi, bố ơi…” Giọng Người vợ run run, nghẹn ngào. “Mẹ chồng vừa gọi cho con…”
Bố đẻ và Mẹ đẻ lập tức quay sang, ánh mắt đầy lo lắng. Mẹ đẻ vội vã đứng dậy, tiến về phía Người vợ, nắm lấy tay cô. “Có chuyện gì vậy con? Sắc mặt con tệ quá!”
Người vợ cố gắng bình tĩnh, kể lại toàn bộ cuộc gọi từ mẹ chồng, về lời thông báo Thiệp đang nguy kịch trong bệnh viện. Cô kể về những lời cầu xin của mẹ chồng, về sự giằng xé trong lòng cô lúc này. Từng lời cô nói ra đều run rẩy, như chạm vào vết thương lòng chưa lành.
Mẹ đẻ lắng nghe, ánh mắt bà dần trở nên cương nghị. Bà siết chặt tay Người vợ. “Con không cần phải quay lại đó đâu con.” Giọng bà dứt khoát, không chút do dự. “Ông ta gieo gió gặt bão. Tất cả là do hắn ta tự chuốc lấy.” Mẹ đẻ quay sang nhìn Bố đẻ, như tìm kiếm sự đồng tình.
Bố đẻ ngồi im lặng trên ghế sofa, gương mặt ông đăm chiêu suy nghĩ. Ông không nói một lời nào, nhưng ánh mắt nhìn Người vợ lại chất chứa đầy sự lo lắng, xót xa. Nét nhăn trên trán ông hằn sâu hơn, như đang chịu đựng một gánh nặng vô hình. Ông chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, đầy ẩn ý.
Đêm hôm đó, Người vợ trằn trọc không ngủ. Hình ảnh Thiệp nằm trong bệnh viện, những lời cầu xin của mẹ chồng cứ ám ảnh cô. Một bên là những vết sẹo cũ còn nhức nhối từ những trận đòn roi, những lời sỉ vả, sự thờ ơ của gia đình chồng. Một bên là tiếng nói của lương tâm, về trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Cô quay sang nhìn Con nhỏ đang say ngủ trong nôi, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt gối. Dù sao Thiệp cũng là bố của con.
Người vợ thở dài, nhắm nghiền mắt. Cô cố gắng xua đi những ký ức đau buồn, những tủi nhục mà Thiệp đã gây ra. Cô tự nhủ, dù sao cũng là chồng mình, là bố của con mình. Cô không thể để lương tâm mình cắn rứt, không thể làm ngơ trước tai ương của người từng là một phần cuộc đời cô. Quyết định đã được đưa ra, nặng nề và đầy giằng xé.
Sáng hôm sau, Người vợ thức dậy sớm. Cô lẳng lặng chuẩn bị đồ đạc, đặt một lá thư nhỏ cho Mẹ đẻ và Bố đẻ trên bàn ăn, dặn dò họ chăm sóc Con nhỏ. Gương mặt cô vẫn còn hằn lên vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm. Cô đội mũ, đeo khẩu trang, bước ra khỏi Nhà ngoại trong màn sương sớm còn bảng lảng. Bước chân cô chậm rãi, mỗi bước đi như nặng thêm gánh nặng vô hình. Con đường dẫn đến Bệnh viện dường như dài hơn bao giờ hết. Trong thâm tâm, Người vợ không biết mình đang mong chờ điều gì, hay đang lo sợ điều gì sẽ đón đợi cô phía trước.
Người vợ bước qua cánh cửa phòng bệnh, một mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Ánh mắt cô lập tức hướng về chiếc giường giữa phòng. Thiệp nằm đó, bất động, khuôn mặt xanh xao và gầy gò đến lạ. Anh yếu ớt, khác hẳn với hình ảnh bạo ngược, tràn đầy sức lực mà cô từng biết. Mắt anh nhắm nghiền, như một bức tượng vô hồn.
Chưa kịp định thần, một bóng người ào đến, ôm chầm lấy Người vợ. Đó là Mẹ chồng. Bà khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào, rung lên từng hồi.
“Con ơi, con về rồi! Mẹ cứ tưởng con không về nữa!” Mẹ chồng siết chặt vòng tay, giọng nói đứt quãng vì những tiếng nấc. “Thằng Thiệp nó tội nghiệp quá! Nó nằm đây mấy ngày rồi, không biết gì cả! Con xem này, con ơi!”
Người vợ để yên cho Mẹ chồng ôm lấy mình, cảm nhận sự run rẩy từ người bà. Một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng cô. Nhìn Thiệp nằm đó, cô thấy một chút thương hại len lỏi. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh những vết bầm tím, những lời sỉ vả và sự thờ ơ lạnh nhạt của gia đình chồng trước đây lại hiện về, kéo theo một nỗi ghê sợ khó tả. Cô cứng đờ người, không biết phải phản ứng ra sao.
Mẹ chồng buông Người vợ ra một chút, nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt sưng húp nhìn thẳng vào Người vợ, đầy vẻ van lơn. Bà ta đưa mắt nhìn Thiệp đang nằm bất động trên giường bệnh, rồi lại quay sang Người vợ, giọng nói nghẹn ngào pha lẫn khẩn cầu.
“Con ơi, xin con đừng bỏ nó lúc này. Nó còn cần con, cần mẹ của con nó!” Mẹ chồng siết chặt tay Người vợ hơn nữa, như sợ cô sẽ tan biến. “Nó có lỗi, mẹ biết nó có lỗi với con nhiều lắm. Nhưng giờ nó như thế này rồi, con nhìn xem! Nó nằm đây, sống chết không biết, con đành lòng sao? Con nghĩ cho đứa nhỏ, con ơi! Con mình còn bé quá, nó cần có cả bố lẫn mẹ. Con mà đi rồi, nó biết nương tựa vào ai? Thằng Thiệp nó cần con, nhưng con của con còn cần con nhiều hơn!”
Những lời nói của Mẹ chồng như một gọng kìm vô hình, siết chặt lấy lồng ngực Người vợ. Áp lực nặng nề đè lên vai cô, kéo theo cả một gánh nặng của tương lai đứa con mà bà ta vừa nhắc đến. Hình ảnh Thiệp yếu ớt nằm đó và lời van nài thảm thiết của Mẹ chồng cứ xoáy sâu vào tâm trí. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu quyết tâm ly hôn bỗng chốc bị đẩy lùi bởi cảm giác tội lỗi và sự bế tắc. Người vợ đứng đó, cứng đờ, đôi môi mím chặt, không biết phải đáp lời ra sao. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình như đang đứng giữa ngã ba đường, một bên là sự giải thoát, một bên là gánh nặng trách nhiệm và những lời cầu xin đầy xót xa.
Người vợ khẽ gật đầu, khuôn mặt vô cảm đến đáng sợ. Mẹ chồng thấy vậy thì mừng rỡ, vội vàng nắm lấy tay cô, kéo về phía cửa phòng bệnh. Lúc này, Người vợ như một cái xác không hồn, chỉ biết bước đi theo bản năng. Bên ngoài, Con nhỏ đang đứng đợi, đôi mắt to tròn nhìn mẹ đầy lo lắng. Mẹ chồng quay sang, dịu dàng cúi xuống vuốt tóc cháu nội.
MẸ CHỒNG
(Giọng ngọt ngào)
Con ơi, con vào thăm bố đi này. Bố đang ngủ.
Con nhỏ ngước nhìn Người vợ, rồi lại nhìn Mẹ chồng, ánh mắt còn chút nghi ngại. Người vợ cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cô không nói gì, chỉ cúi xuống nắm chặt tay con, dẫn Con nhỏ vào phòng bệnh. Từng bước chân nặng trĩu, mỗi bước đi là một gánh nặng của trách nhiệm và sự bế tắc đè lên vai cô. Căn phòng bệnh ngột ngạt mùi thuốc sát trùng và không khí u ám. Thiệp nằm đó, bất động trên giường, khuôn mặt trắng bệch, dây nhợ chằng chịt khắp người. Máy móc y tế kêu tít tít đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết.
Con nhỏ buông tay mẹ, rụt rè tiến lại gần giường bệnh. Đôi mắt to tròn ngây thơ của nó dán chặt vào Thiệp. Nó chưa từng thấy bố mình yếu ớt và im lặng như vậy. Bình thường, Thiệp luôn là người quát mắng, là người gây ra những trận bão táp trong căn nhà nhỏ. Giờ đây, anh ta nằm đó, chẳng khác nào một bức tượng.
CON NHỎ
(Giọng lí nhí, ngây thơ, kéo vạt áo Người vợ)
Mẹ ơi, bố sao thế ạ? Bố ngủ à? Sao bố không dậy chơi với con?
Câu hỏi hồn nhiên của Con nhỏ như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim Người vợ. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu tổn thương, bao nhiêu quyết tâm ly hôn bỗng chốc tan biến trong khoảnh khắc đó. Cô cúi xuống ôm lấy con, cố gắng giấu đi giọt nước mắt đang chực trào. Lời của Mẹ chồng vẫn văng vẳng bên tai, “Con mình còn bé quá, nó cần có cả bố lẫn mẹ.” Người vợ cảm thấy khó xử vô cùng, không biết phải giải thích thế nào với đứa con bé bỏng về tình trạng của người cha mà nó đang nhìn. Cô chỉ biết siết chặt Con nhỏ vào lòng, cảm thấy mình đang bị đẩy vào một góc không lối thoát, bế tắc hơn bao giờ hết.
Người vợ vẫn ôm chặt Con nhỏ vào lòng, hơi thở nặng nhọc cố kìm nén mọi cảm xúc. Căn phòng bệnh ngột ngạt mùi thuốc sát trùng, chỉ có tiếng máy móc y tế kêu tít tít đều đặn làm nền cho sự im lặng căng như dây đàn. Con nhỏ dụi mặt vào vai cô, bé vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bỗng, một tiếng rên khẽ, yếu ớt phát ra từ giường bệnh. Người vợ giật mình, ngẩng đầu lên. Thiệp khẽ nhúc nhích, đôi mắt chớp nhẹ rồi từ từ mở ra. Ánh nhìn mông lung của anh ta lướt qua trần nhà trắng toát, rồi dừng lại trên khuôn mặt Người vợ. Khoảnh khắc ấy, dường như Thiệp phải mất vài giây để nhận thức được cô là ai, anh ta đang ở đâu. Đôi mắt anh ta chợt có thần hơn một chút, một tia yếu ớt của sự nhận biết lóe lên.
Anh ta cố gắng nhếch môi, cổ họng khô khốc bật ra một âm thanh khàn đặc.
THIỆP
(Giọng thều thào, yếu ớt đến kinh ngạc)
Anh… anh xin lỗi… đừng… đừng bỏ anh…
Người vợ chết lặng. Đây không phải là Thiệp mà cô biết. Không còn là gã chồng vũ phu hung hăng, thô bạo, chỉ còn là một người đàn ông yếu ớt, bất lực đang cầu xin. Con nhỏ cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ngây thơ dán chặt vào bố. Một cảm giác phức tạp dâng trào trong lòng Người vợ. Nửa tin, nửa ngờ. Lời xin lỗi này, liệu có phải là thật? Hay chỉ là một vở kịch khác, một chiêu trò để níu kéo cô ở lại khi anh ta đang yếu thế? Trái tim cô đã chai sạn sau bao lần bị lừa dối.
Cô giữ im lặng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn vào anh ta, không có vẻ gì là xúc động hay tha thứ. Thiệp cố gắng đưa tay về phía cô, nhưng cánh tay anh ta run rẩy không chịu nghe lời, rồi rơi phịch xuống ga giường.
THIỆP
(Nước mắt lăn dài, giọng đứt quãng)
Xin em… cho anh… một cơ hội… Anh… anh sẽ thay đổi…
Lời nói thống khổ của Thiệp như cứa vào lòng Người vợ, nhưng cô chỉ nhớ đến những lời hứa hão huyền trước đây, những lần anh ta xin lỗi rồi lại tái diễn bạo hành. Anh ta nói sẽ thay đổi, nhưng lần nào cũng vậy, kết cục vẫn là những trận đòn roi, là sự khinh miệt và những lời lẽ cay nghiệt. Cô vẫn đứng đó, như một bức tượng, không nói một lời, không một cử động. Chỉ có ánh mắt chứa đựng sự hoài nghi và đau khổ sâu thẳm. Bên ngoài cửa, Mẹ chồng vừa nghe tiếng động, vội vàng bước vào, ánh mắt bà ta đầy mong chờ khi thấy Thiệp đã tỉnh.
Mẹ chồng vội vàng bước vào, thấy Thiệp đã tỉnh, bà mừng rỡ, ánh mắt rạng ngời. Bà lao đến bên giường, nắm chặt tay Thiệp.
MẸ CHỒNG
(Giọng run rẩy, đầy xúc động)
Trời ơi, Thiệp của mẹ! Con tỉnh rồi! May quá con ơi… Mẹ cứ tưởng…
Bà quay sang Người vợ, ánh mắt thoáng chốc lộ vẻ phức tạp, vừa có ý trách móc, vừa như cầu xin.
MẸ CHỒNG
(Than thở, giọng nhỏ dần, đầy vẻ kiệt quệ)
Người vợ ơi, con thấy đó, Thiệp nó như vậy… Tiền thuốc men, viện phí nhiều quá con ơi, nhà mình chẳng còn gì nữa đâu. Cứ đà này thì bán nhà cũng không đủ mất. Gia đình mình… gia đình mình đang trên bờ vực rồi.
Người vợ nghe những lời đó, sống lưng cô chợt lạnh toát. Cô biết rõ tình hình tài chính của gia đình chồng vốn đã không mấy dư dả, nay lại thêm khoản chi phí khổng lồ này, quả thực là tai họa chồng chất. Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy mình, kéo cô lại gần hơn với cái hố sâu của gia đình Thiệp. Ánh mắt cô liếc nhìn Thiệp đang nằm thoi thóp, rồi lại nhìn xuống Con nhỏ đang ngây thơ tựa vào mình.
Người vợ thầm nghĩ: “Mình có thể quay lưng đi ngay lúc này không? Hay mình đã bị mắc kẹt vào cái bi kịch này một lần nữa?” Cô cảm thấy mình như đang đứng trước một ngã ba đường đầy chông gai, không lối thoát.
Người vợ vẫn đứng đó, như một bức tượng giữa cuộc đời đang hỗn loạn của mình. Cô cảm thấy tầm mắt mình lờ đi, tâm trí quay cuồng giữa những lời van vỉ của mẹ chồng và cái nhìn thoi thóp của Thiệp. Trong khoảnh khắc bế tắc ấy, cánh cửa phòng bệnh chợt bật mở, một nhóm người ào vào. Đó là các cô dì, chú bác bên gia đình chồng, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự lo lắng xen lẫn tò mò.
Họ nhanh chóng vây quanh giường Thiệp, lời hỏi thăm, động viên vang lên không ngớt. Tiếng thở dài, tiếng xuýt xoa liên tục vọng vào tai Người vợ. Sau một hồi thăm hỏi Thiệp, ánh mắt của họ dần chuyển hướng sang Người vợ, chứa đựng sự đánh giá và dò xét.
CÔ ÚT
(Giọng ôn tồn nhưng ẩn ý)
Người vợ à, con thấy đấy, Thiệp nó gặp nạn thế này, nó cần mình nhất đấy con. Đàn ông ai mà chẳng có lúc sai lầm, quan trọng là mình biết tha thứ, bao dung con ạ.
BÁC BA
(Gật gù, vẻ mặt nghiêm trọng)
Đúng rồi đó con. Đừng làm gì dại dột mà mang tiếng cả đời. Vợ chồng là nghĩa tình, nhất là lúc khó khăn này. Con nhìn thằng Thiệp kìa, nó yếu ớt thế kia…
DÌ SÁU
(Tiến lại gần Người vợ, đặt tay lên vai cô, giọng nói đầy thâm ý)
Lúc hoạn nạn mới biết lòng người, con ạ. Đừng bỏ nó lúc này. Đây là cơ hội để con chứng minh tình cảm của mình, để cả dòng họ nhìn vào. Con mà bỏ đi lúc này, ai sẽ lo cho nó, ai sẽ lo cho cái gia đình này đây?
Những lời nói như những mũi dao vô hình đâm vào Người vợ. Cô cảm thấy nghẹt thở, như có hàng trăm ánh mắt đang phán xét mình, đặt lên vai cô gánh nặng của sự “bao dung” và “nghĩa tình”. Cô cúi gằm mặt, bàn tay siết chặt Con nhỏ, cảm thấy mình đang bị đẩy vào một góc không lối thoát. “Họ nói mình bỏ đi là bạc bẽo, là vô tình… Nhưng ai đã nhìn thấy những gì mình đã trải qua?”, Người vợ thầm nghĩ, lòng đầy uất nghẹn. Cả căn phòng như một phiên tòa, và cô là kẻ bị cáo, bị định tội ngay cả khi chưa kịp biện minh. Áp lực từ dư luận, từ chính những người thân của Thiệp, đang siết chặt lấy cô, khiến cô cảm thấy bất lực đến tột cùng.
Người vợ bước vào Nhà ngoại, dáng vẻ tiều tụy, đôi mắt đỏ hoe. Con nhỏ ngủ gục trong vòng tay cô. Mẹ đẻ và Bố đẻ lập tức đón lấy, vẻ mặt đầy lo lắng. Mẹ đẻ ôm chặt Con nhỏ, nhẹ nhàng đặt nó xuống chiếc võng cạnh đó.
MẸ ĐẺ
(Xót xa, vuốt tóc Người vợ)
Con gái của mẹ, sao con lại ra nông nỗi này? Con đã đi đâu, làm gì mà đến giờ mới về? Mẹ lo quá…
Người vợ không kìm được nữa, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô ngồi sụp xuống ghế, kể lại mọi chuyện đã xảy ra ở bệnh viện, từ dáng vẻ thoi thóp của Thiệp, đến những lời van xin của Mẹ chồng và áp lực từ các cô dì chú bác bên chồng. Cô thuật lại từng câu nói đầy ẩn ý, từng cái nhìn phán xét mà cô phải hứng chịu.
BỐ ĐẺ
(Gân cổ nổi lên, nắm chặt tay, giọng giận dữ đến tột cùng)
Lại là mấy lời ngon ngọt lừa phỉnh đó! Lại là cái điệp khúc “tha thứ”, “bao dung”, “nghĩa tình” sáo rỗng! Chúng nó coi con là gì chứ? Một con rối để chúng sai khiến, một cái túi đựng rác để chúng trút giận ư?
Ông đứng phắt dậy, đi lại giữa phòng, mỗi bước chân như giẫm nát sự chịu đựng của Người vợ.
BỐ ĐẺ
(Tiếng nói đanh thép, vang dội)
Con đã chịu đủ rồi! Đừng có dại dột mà quay lại cái chốn địa ngục đó! Con bé (chỉ vào Con nhỏ đang ngủ) cũng không thể lớn lên trong một môi trường như vậy được!
Ông quay lại nhìn Người vợ, ánh mắt đỏ ngầu nhưng tràn đầy sự kiên quyết và lo lắng cho con gái.
BỐ ĐẺ
(Giọng hạ thấp, nhưng đầy uy lực)
Con phải ly hôn! Ly hôn ngay lập tức! Bố không cho phép con lún sâu thêm nữa. Bố thà mang tiếng con gái bỏ chồng, còn hơn là thấy con phải sống cuộc đời lay lắt trong tủi nhục và đòn roi!
MẸ ĐẺ
(Ôm lấy Người vợ, giọng nghẹn ngào)
Cha con nói đúng đó con. Mẹ cũng không thể chịu đựng được nữa khi thấy con phải khổ sở thế này. Con đã hy sinh quá nhiều rồi. Giờ là lúc con phải sống cho mình, cho con bé.
Người vợ ngước nhìn Bố đẻ, Mẹ đẻ, những lời nói của họ như một luồng gió mát lành thổi tan đi những nặng nề đang đè nén cô. Trong đôi mắt kiên quyết của Bố đẻ, cô thấy một sự bảo bọc vững chắc, một con đường thoát ra khỏi vũng lầy mà cô đã mắc kẹt quá lâu. Cô gật đầu nhẹ, nước mắt vẫn rơi nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát.
Người vợ nằm thao thức trên chiếc giường quen thuộc ở Nhà ngoại. Bóng đêm bao trùm căn phòng nhưng tâm trí cô không sao tĩnh lặng được. Lời cha mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai, cứng rắn và đầy yêu thương. Người vợ đã gật đầu, đã cảm thấy một chút giải thoát. Nhưng giờ đây, trong tĩnh lặng, một dòng chảy ký ức khác lại ùa về, mỏng manh nhưng dai dẳng.
Người vợ nhắm mắt lại. Cô nhớ về những ngày đầu mới cưới, khi Thiệp còn chưa biến thành con người vũ phu đó. Một lần Thiệp ân cần đắp chăn cho Người vợ khi cô ngủ quên trên ghế sô pha. Một lần khác, anh tỉ mỉ gọt trái cây, đưa tận tay khi Người vợ mệt mỏi sau giờ làm. Những ký ức hiếm hoi, mờ nhạt như những đốm lửa tàn trong đêm tối, giờ lại bùng lên, le lói một thứ ánh sáng yếu ớt.
Người vợ hình dung lại khuôn mặt xanh xao của Thiệp trong Bệnh viện, ánh mắt cầu xin của Mẹ chồng. “Liệu Thiệp có thật sự thay đổi không?”, Người vợ tự hỏi, tiếng lòng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Hay tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng để níu kéo?”
Trái tim Người vợ đập mạnh, một bên là nỗi sợ hãi tột cùng khi nghĩ đến cảnh bạo hành lặp lại, một bên là tia hy vọng mong manh rằng Thiệp đã nhận ra lỗi lầm, đã được “thức tỉnh” bởi biến cố. Người vợ cắn môi, giằng xé giữa con đường dứt khoát cha mẹ vạch ra và cái suy nghĩ mơ hồ về một cơ hội thứ hai.
Nước mắt Người vợ lại rơi, nhưng không còn là giọt nước mắt của sự tủi nhục hay giải thoát, mà là của sự băn khoăn, của một trái tim lạc lối giữa mê cung của hy vọng và sợ hãi. Người vợ trở mình, kéo chăn trùm kín, nhưng tâm trí vẫn quay cuồng không ngơi nghỉ. Cái gật đầu buổi chiều giờ trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết.
Người vợ trằn trọc đến gần sáng, cuối cùng quyết định. Cô phải tự mình kiểm chứng. Cô cần một câu trả lời dứt khoát cho sự giằng xé trong lòng. Sáng hôm sau, Người vợ gửi Con nhỏ cho Mẹ đẻ, sau đó bắt xe đến Nhà vợ chồng. Cánh cổng sắt lạnh lẽo mở ra, Mẹ chồng đón cô bằng nụ cười gượng gạo, ánh mắt vẫn còn hằn lên vẻ mệt mỏi và lo lắng.
“Con đến thăm Thiệp à?” Mẹ chồng hỏi, giọng thì thầm. “Nó vừa uống thuốc xong, đang ngủ.”
Người vợ gật đầu, theo Mẹ chồng lên phòng Thiệp. Căn phòng quen thuộc giờ đây chất chứa mùi thuốc kháng sinh và sự u ám. Thiệp nằm trên giường, khuôn mặt xanh xao, gầy gò, trông thật yếu ớt. Người vợ đứng lặng một lúc, nhìn người đàn ông từng là nỗi ám ảnh lớn nhất đời mình, giờ đây lại mang dáng vẻ đáng thương đến lạ. Một tia xót xa chợt len lỏi qua sự đề phòng đã ăn sâu trong cô.
Mẹ chồng ra hiệu cho Người vợ ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, rồi bà nhẹ nhàng rời khỏi phòng, nói rằng sẽ đi pha chút nước cam cho Thiệp khi anh tỉnh dậy. Người vợ ngồi đó, trong không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng máy thở nhỏ và tiếng kim đồng hồ tích tắc. Cô đưa tay chạm nhẹ vào bàn tay Thiệp đang đặt hờ trên chăn. Lòng cô lại trỗi dậy những ký ức hỗn độn, giữa những cái tát như trời giáng và vài ba khoảnh khắc dịu dàng hiếm hoi.
Đúng lúc đó, Người vợ nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng ngoài hành lang. Cô vội rụt tay lại, giả vờ xem điện thoại. Mẹ chồng bước vào, nhưng dường như không để ý đến sự hiện diện của Người vợ đang nép mình trong góc khuất. Bà đến bên giường Thiệp, cúi xuống, vuốt nhẹ tóc con trai.
“Con Thiệp nó là thế,” Mẹ chồng lẩm bẩm, giọng nói chìm vào tiếng thở dài nặng nề. “Dù sao cũng là máu mủ của mình… Tính nó ăn vào máu rồi, bệnh tật thế này cũng khổ thân.”
Ánh mắt Người vợ lập tức dán chặt vào Mẹ chồng. Trái tim cô như ngừng đập. Toàn thân Người vợ cứng đờ. Từng câu từng chữ của Mẹ chồng như những lưỡi dao sắc lạnh, xé tan tấm màn hy vọng mỏng manh mà cô đã cố gắng dựng lên. “Tính nó ăn vào máu rồi”… Câu nói đó vang vọng trong đầu Người vợ, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Cô chợt hiểu ra tất cả. Bản chất Thiệp, nó chưa từng thay đổi, và có lẽ sẽ không bao giờ thay đổi. Sự bệnh tật này chỉ là một lớp vỏ bọc tạm thời, một màn kịch được dàn dựng để níu kéo cô quay về, để gia đình chồng có thể tiếp tục giữ cô lại.
Người vợ cảm thấy bất an tột độ. Tia hy vọng trong cô vụt tắt hoàn toàn, thay vào đó là một nỗi sợ hãi quen thuộc, lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Sự nghi ngờ biến thành một sự thật phũ phàng, vỗ thẳng vào mặt cô.
Người vợ lặng lẽ lùi lại, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Từng mạch máu trong cô như đóng băng. Cô không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa. Mẹ chồng vẫn đứng cạnh giường Thiệp, không hề hay biết ánh mắt tuyệt vọng của Người vợ đang nhìn thẳng vào bà. Người vợ quay người, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, xuống cầu thang và ra khỏi căn nhà quen thuộc một cách vội vã. Cô chỉ muốn thoát khỏi không khí ngột ngạt và sự dối trá ấy càng nhanh càng tốt.
Người vợ bắt một chiếc xe ôm, chạy thẳng về Nhà ngoại. Trên đường đi, cảnh vật xung quanh mờ đi trong đôi mắt ngấn nước của cô. Sự thật phũ phàng về bản chất Thiệp và mưu đồ của gia đình chồng đã đập tan mọi tia hy vọng cuối cùng. Khi về đến Nhà ngoại, Con nhỏ đang ngồi chơi với Mẹ đẻ ở sân. Thấy Người vợ về, Con nhỏ reo lên, lon ton chạy lại ôm lấy chân cô.
Người vợ cúi xuống ôm chặt lấy Con nhỏ, hít hà mùi sữa non thoang thoảng từ mái tóc bé. Cô nhìn sâu vào đôi mắt trong veo, ngây thơ của Con nhỏ. Trong khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi, mọi nỗi sợ hãi, mọi sự giằng xé trong lòng Người vợ dường như tan biến, chỉ còn lại tình yêu thương vô bờ bến. Con nhỏ vô tư cười, đưa bàn tay bé xíu chạm vào má Người vợ.
Nước mắt Người vợ không kìm được nữa, lăn dài trên má. “Con mình,” cô thầm nghĩ, “xứng đáng có một cuộc sống bình yên.” Con nhỏ không đáng phải chứng kiến những trận bạo hành, không đáng phải lớn lên trong sự giằng xé, dằn vặt của mẹ. “Con mình có đáng phải chịu đựng những điều này nữa không?” Câu hỏi vang vọng trong đầu cô, mạnh mẽ và dứt khoát.
Không. Tuyệt đối không. Con nhỏ cần một người mẹ mạnh mẽ, một cuộc sống không có Thiệp, không có những lời lẽ dối trá hay những bàn tay vũ phu. Quyết tâm trong lòng Người vợ trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Tất cả vì Con nhỏ. Cô sẽ không chùn bước nữa. Cô sẽ đấu tranh đến cùng để giành lại sự bình yên và tương lai cho con.
Người vợ ôm Con nhỏ một lúc lâu, cảm nhận hơi ấm bé bỏng sưởi ấm trái tim đang tan nát của mình. Mẹ đẻ tiến lại gần, khẽ vuốt tóc cô. Bà nhìn sâu vào đôi mắt con gái, hiểu rằng có điều gì đó rất nặng nề đang đè nén.
“Con vào nhà đi, Mẹ pha nước cam cho con,” Mẹ đẻ nhẹ nhàng nói.
Người vợ gật đầu, dắt Con nhỏ vào nhà. Bố đẻ đang ngồi đọc báo ở phòng khách. Thấy Người vợ về, ông gật đầu hỏi thăm nhưng ánh mắt không khỏi lộ vẻ lo lắng.
Sau khi Con nhỏ đã chơi ngoan với đồ chơi ở góc nhà, Người vợ ngồi xuống đối diện với bố mẹ mình. Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình vẫn còn nghẹn ngào.
“Bố, Mẹ…” Người vợ bắt đầu, giọng nói run run. Mẹ đẻ đặt tay lên tay cô, ánh mắt dịu dàng khích lệ.
“Có chuyện gì vậy con? Con cứ nói đi,” Bố đẻ đặt tờ báo xuống, nghiêm nghị nhìn con gái.
Người vợ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô dần trở nên kiên định. “Con sẽ ly hôn Thiệp.”
Căn phòng im lặng. Mẹ đẻ siết nhẹ tay Người vợ, còn Bố đẻ chỉ khẽ gật đầu, như thể ông đã đoán trước được điều này từ lâu.
“Con không thể tiếp tục hi sinh bản thân mình thêm nữa,” Người vợ tiếp lời, giọng cô tuy vẫn còn chút nghẹn ngào nhưng đã rõ ràng và dứt khoát hơn. “Con và Con nhỏ… chúng con xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn, không có bạo hành, không có dối trá.”
Nước mắt Người vợ lại lăn dài, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát, không phải của tuyệt vọng.
“Mẹ biết,” Mẹ đẻ nhẹ nhàng nói, ôm lấy Người vợ vào lòng. “Mẹ biết con đã chịu đựng nhiều rồi. Quyết định của con, Bố Mẹ luôn ủng hộ.”
Bố đẻ đứng dậy, tiến đến xoa đầu Người vợ. “Đúng vậy, con gái. Con đã quá mạnh mẽ rồi. Từ giờ trở đi, con không cần phải lo lắng gì cả. Mọi chuyện cứ để Bố Mẹ lo liệu.”
Người vợ cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ. Dù lòng cô vẫn còn chút buồn bã, day dứt về một gia đình tan vỡ, về những năm tháng tuổi trẻ đã lãng phí, nhưng giờ đây, cô đã đưa ra quyết định cuối cùng. Không còn lối thoát nào khác, và cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn phía trước. Vì Con nhỏ, và vì chính mình.
Vài ngày sau, điện thoại của Mẹ đẻ reo lên. Bà nhìn màn hình, sắc mặt chợt trùng xuống. “Mẹ chồng gọi,” bà thì thầm với Bố đẻ và Người vợ.
Người vợ gật đầu. Cô biết ngày này sẽ đến.
Mẹ đẻ bật loa ngoài. Giọng Mẹ chồng the thé vang lên, đầy vẻ giận dữ. “Cô ta đang ở nhà ông bà đúng không? Bảo nó về ngay! Nó dám đòi ly hôn Thiệp à? Mơ đi!”
Người vợ bình tĩnh cầm lấy điện thoại từ tay Mẹ đẻ.
“Dì à,” Người vợ nói, giọng rõ ràng, dứt khoát. “Con sẽ ly hôn Thiệp.”
Mẹ chồng sững sờ, rồi tiếng bà ta gào lên càng dữ dội hơn. “Mày nói cái gì? Ly hôn? Mày có biết Thiệp bây giờ đang thập tử nhất sinh không? Mày là cái đồ đàn bà ác độc! Nó bệnh nằm đó mà mày còn dám bỏ rơi nó?”
Người vợ hít sâu, cô đã chuẩn bị cho những lời lẽ này. “Con không bỏ rơi Thiệp, con chỉ đang tìm lại sự sống cho mình và cho Con nhỏ. Những gì Thiệp đã làm với con, Dì biết rõ hơn ai hết. Và cả sự im lặng của Dì nữa.”
Mẹ chồng lắp bắp, không còn hùng hổ như trước. “Mày… mày dám đổ lỗi cho tao? Mày nghĩ mày là ai mà dám chống đối?”
“Con là mẹ của Con nhỏ, và con là người xứng đáng được sống một cuộc đời không có bạo hành,” Người vợ đáp. “Chuyện ly hôn, con đã quyết định. Con cũng đã tìm hiểu kỹ các thủ tục pháp lý. Nếu Dì muốn ngăn cản, chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa.”
Im lặng. Mẹ chồng như bị dội một gáo nước lạnh. Bà ta không ngờ Người vợ lại cứng rắn đến vậy.
“Mày… mày đợi đấy!” Mẹ chồng gầm gừ rồi dập máy.
Người vợ đặt điện thoại xuống, lòng cô dâng lên cảm giác vừa nhẹ nhõm, vừa nặng trĩu. Mẹ đẻ ôm lấy cô, còn Bố đẻ thì vỗ nhẹ vai động viên.
Người vợ biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài. Gia đình chồng sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng cô không sợ hãi. Trái tim Người vợ dù từng tan nát vì những vết thương và sự phản bội, giờ đây lại đập những nhịp đập mạnh mẽ của một khởi đầu mới. Cô nhìn ra khung cửa sổ, nơi Con nhỏ đang hồn nhiên nô đùa cùng Bố đẻ, tiếng cười trong trẻo của bé như một lời nhắc nhở về lý do cô phải chiến đấu. Cô không chỉ sống cho riêng mình, mà còn vì tương lai của con.
Người vợ hiểu rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những cuộc đối đầu pháp lý căng thẳng và những lời dèm pha từ phía gia đình Thiệp. Nhưng cô không còn là cô gái yếu đuối, cam chịu ngày xưa. Mỗi giọt nước mắt đã rơi, mỗi vết sẹo trên thân thể và tâm hồn đã hun đúc nên một người phụ nữ kiên cường, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cô tin vào công lý và hơn hết, cô tin vào chính mình.
Trong sâu thẳm, Người vợ cảm nhận được một sự bình yên lạ kỳ. Đó là sự thanh thản khi đã dám buông bỏ một quá khứ đau khổ để tìm kiếm hạnh phúc đích thực. Cô sẽ dành thời gian để chữa lành vết thương, học cách yêu thương bản thân, và xây dựng một cuộc sống mới, an toàn, tràn ngập tình yêu thương cho Con nhỏ. “Dù có khó khăn thế nào,” Người vợ thầm nhủ, “con cũng sẽ sống một cuộc đời khác.” Một cuộc đời mà cô tự tay kiến tạo, không còn là nạn nhân, mà là người kiến tạo nên số phận mình. Cô sẽ dạy Con nhỏ về lòng dũng cảm, tình yêu, và giá trị của sự tự do. Đây là lúc để khép lại chương sách đầy nước mắt và mở ra một trang mới, tươi sáng hơn, chờ đợi cô tự mình viết nên.

