ĐáпҺ Vợ Mớι SιпҺ Gιữa PҺòпg Hậu Sảп Vì NgҺe Tιểu Tam Xúι Gιục – 30 PҺút Sau CҺa Vợ Tổпg Tư LệпҺ Dẫп 30 Vệ Sĩ Đếп Xử Đẹp
Tôi sinh con trai đầu lòng bằng sinh mổ.
Vừa tỉnh thuốc tê, người mềm nhũn, bụng đau thắt như bị ai xé từng lớp thịt.
Nhưng tôi vẫn cố mỉm cười vì nghĩ rằng:
“Hôm nay, chồng sẽ tự hào lắm.”
Tôi không ngờ, người đàn ông tôi tin tưởng hết lòng ấy… chỉ vì một câu nói từ tiểu tam, đã làm một điều khiến cả đời tôi không quên.
Tôi vừa cho con bú xong thì cửa phòng bật mở.
Một cô gái ăn mặc lòe loẹt, son đỏ như máu, bước vào, đứng ngay cạnh giường bệnh, cười nhạt:
“Chúc mừng chị. Nhưng mà tôi e… đây không phải con của anh ấy đâu.”
Tôi sững người.
Chồng tôi – anh Vĩnh – đứng ngay sau cô ta.
Không những không đuổi cô ta ra, anh ta còn nói:
“Em nói đi. Hôm đó cô đi đâu? Tại sao tôi gọi không nghe máy?”
Tôi đau đến nín thở.
Tại sao lúc này anh ta lại tin người ngoài hơn tôi?
Tiểu tam giả vờ ôm mặt khóc:
“Anh ơi, em sợ lắm. Anh thử ADN đi. Em thấy lạ lắm… con này không giống anh tí nào…”
Tôi còn chưa kịp nói, Vĩnh đã sầm mặt.
Anh ta bước đến…… Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận…👇👇👇
giường bệnh. Một cái tát mạnh như trời giáng giáng thẳng vào má An, khiến đầu cô bật mạnh sang một bên. An choáng váng, tai ù đi, cơn đau thể xác còn chưa kịp lắng xuống đã bị đè bẹp bởi sự đau đớn tột cùng trong lòng. Nước mắt không tự chủ trào ra, lăn dài trên gương mặt tái nhợt.
Vĩnh nhìn An với đôi mắt đỏ ngầu, lời lẽ tuôn ra như dao cứa: “Quả nhiên là con của thằng nào đó! Cô dám cắm sừng tôi ư?”
An ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn Vĩnh, muốn nói nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt lên lời. Cô không thể tin người đàn ông mình yêu thương lại có thể tàn nhẫn đến vậy ngay sau khi cô vừa vượt cạn.
Đứng bên cạnh, Tiểu tam mãn nguyện nhếch mép. Cô ta khẽ đưa tay che miệng, nhưng khóe mắt cong lên, nở một nụ cười đắc ý, như thể đã đạt được mục đích của mình.
An ôm chặt một bên má rát buốt, cảm giác bỏng rát lan tỏa khắp khuôn mặt. Đầu óc cô vẫn còn quay cuồng, nhưng cơn đau và sự tủi nhục dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khiến cổ họng cô nghẹn ứ, không tài nào nuốt xuống được. Nước mắt tiếp tục tuôn rơi, hòa vào mái tóc bết dính mồ hôi. An cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt ngấn nước nhìn thẳng vào Vĩnh, người đàn ông cô đã trao trọn cả thanh xuân và giờ đây đang đối xử với cô như một kẻ thù.
“Anh Vĩnh… anh không thể tin em sao?” Giọng An run rẩy, khàn đặc như bị bóp nghẹt, “Em… em mới sinh con mà… Sao anh có thể… có thể đối xử với em như vậy?”
Từng lời nói của An như những mũi kim đâm vào không khí, nhưng Vĩnh vẫn đứng sững sờ, ánh mắt lạnh lùng không một chút dao động. Anh ta nhìn An, rồi liếc nhanh sang Tiểu tam đứng cạnh, trong đôi mắt ấy không còn chút tình yêu, chỉ còn sự ngờ vực và căm ghét.
Tiểu tam khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa đầy sự đắc thắng. Cô ta không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên cánh tay Vĩnh, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đủ để khẳng định vị trí của mình và càng làm An thêm tuyệt vọng. Vĩnh dường như hoàn toàn chìm đắm trong những lời xúi giục của Tiểu tam, không còn một chút lý trí hay tình nghĩa nào dành cho người vợ vừa trải qua thập tử nhất sinh.
“Tin cô ư?” Vĩnh cười khẩy, giọng điệu đầy khinh miệt, “Cô còn muốn tôi tin gì nữa? Bằng chứng rành rành ra đó! Đừng giả bộ đáng thương nữa, An. Tôi không còn là thằng ngốc như trước đâu!”
Vĩnh vừa dứt lời, Tiểu tam lập tức nhích lại gần anh ta hơn, giả vờ đặt tay lên vai Vĩnh, ánh mắt chứa đựng sự “cảm thông” giả tạo. Cô ta khẽ vuốt nhẹ lưng Vĩnh, rồi bất ngờ rút điện thoại ra, mở một đoạn tin nhắn được dàn dựng sẵn và dí sát vào mắt Vĩnh.
“Anh Vĩnh đừng buồn… Em biết anh rất đau khổ…” Tiểu tam thỏ thẻ, giọng điệu đầy vẻ xót xa nhưng khóe môi khẽ cong lên một cách đầy ẩn ý. Cô ta lướt nhanh qua màn hình điện thoại, cố tình để Vĩnh nhìn thấy những dòng chữ được cắt ghép vụng về, ám chỉ một cuộc tình vụng trộm nào đó của An. “Em đã nói với anh rồi mà. Những gì em thấy, những gì em nghe được… Anh Vĩnh nên gọi người đến xét nghiệm ADN ngay lập tức! Chỉ có cách đó mới làm rõ được mọi chuyện, để anh không còn phải chịu đựng sự lừa dối này nữa.”
Ánh mắt Tiểu tam chợt liếc sang An, một tia khinh miệt sâu sắc thoáng qua rồi vụt tắt nhanh chóng, nhường chỗ cho vẻ mặt đáng thương. An, vẫn đang yếu ớt trên giường bệnh, chứng kiến tất cả. Cô cố sức giãy giụa, muốn phản bác, muốn hét lên rằng tất cả chỉ là bịa đặt. Từng lời nói cay độc của Tiểu tam, cùng với sự mù quáng và tàn nhẫn của Vĩnh, như những mũi dao sắc lẹm đâm thẳng vào trái tim An. Cô nghiến răng, cơ thể run lên bần bật vì phẫn nộ, nhưng cơn đau sau sinh mổ và sự kiệt sức khiến An chẳng thể làm gì được. Nước mắt lại chảy dài, hòa lẫn với mồ hôi trên gò má sưng tấy. An chỉ có thể nằm đó, nhìn kẻ thứ ba đang hả hê bên cạnh chồng mình, và cảm thấy bất lực cùng cực.
Ánh mắt Vĩnh lập tức chuyển từ tin nhắn sang điện thoại của mình. Anh ta rút phăng chiếc điện thoại ra, ngón tay cái lướt nhanh trên màn hình cảm ứng rồi dí sát vào tai, hoàn toàn phớt lờ An đang yếu ớt nằm trên giường. Khuôn mặt Vĩnh lạnh như tiền, không chút cảm xúc, càng không một chút đắn đo về tình trạng của vợ mình.
“Alo,” Vĩnh nói, giọng điệu sắc lạnh đến đáng sợ. “Đến bệnh viện X ngay lập tức. Phòng hậu sản Y. Lấy mẫu ADN của đứa bé và của An. Khẩn cấp! Mẫu phải có ngay trong hôm nay!”
An nghe rõ từng lời anh ta nói. Từng tiếng “bệnh viện X”, “phòng hậu sản Y”, “lấy mẫu ADN” như những nhát búa giáng thẳng vào tâm trí cô. Trái tim An như bị bóp nghẹt, mọi cơn đau thể xác sau ca mổ dường như tan biến, chỉ còn lại sự đau đớn tột cùng trong tâm hồn. Cô chết lặng. Hai mắt mở trừng trừng, không còn nước mắt để rơi. Cảm giác bị sỉ nhục, bị nghi ngờ một cách công khai, không chút nể nang ngay cả khi cô vừa trải qua sinh tử, khiến An như hóa đá. Cô chỉ có thể nằm đó, chứng kiến sự tàn nhẫn và mù quáng của người chồng, còn Tiểu tam đứng bên cạnh thì khẽ mỉm cười đắc thắng.
Cô chỉ có thể nằm đó, chứng kiến sự tàn nhẫn và mù quáng của người chồng, còn Tiểu tam đứng bên cạnh thì khẽ mỉm cười đắc thắng.
Tiếng Vĩnh gọi điện thoại, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ, cùng với tiếng cười khẩy đầy thách thức của Tiểu tam, đã tạo nên một thứ âm thanh chói tai lan ra hành lang. Một Y TÁ với chiếc áo blouse trắng tinh khôi, đang đẩy xe dụng cụ đi ngang qua, bất chợt khựng lại. Cô Y TÁ nghe rõ mồn một lời Vĩnh: “Lấy mẫu ADN của đứa bé và của An. Khẩn cấp!” và chứng kiến cảnh Tiểu tam đứng khoanh tay, khuôn mặt nở nụ cười đắc thắng. Sau đó, ánh mắt cô Y TÁ chạm phải An đang nằm co quắp trên giường bệnh, sắc mặt tái mét, cơ thể run rẩy vì đau đớn và cả sự tủi nhục.
Tận mắt chứng kiến cảnh tượng chướng tai gai mắt ấy, cô Y TÁ rụt rè bước vào phòng. Cô khẽ khàng lên tiếng, giọng nói có phần run rẩy nhưng đầy lo lắng: “Anh ơi, chị ấy mới sinh xong, cơ thể còn yếu lắm. Không nên kích động như vậy sẽ ảnh hưởng đến vết mổ và sức khỏe của sản phụ ạ.”
An nghe thấy lời nói của cô Y TÁ, một cảm giác xấu hổ dâng lên trong lòng. Cô không muốn người ngoài phải chứng kiến sự thảm hại của mình. Thế nhưng, trong sâu thẳm trái tim đã đóng băng vì tổn thương, lời nói của cô Y TÁ lại như một tia hy vọng mong manh, một sự can thiệp nhỏ nhoi vào cơn ác mộng đang diễn ra. An khẽ quay đầu, ánh mắt vô định nhìn về phía cô Y TÁ, cầu mong một sự giúp đỡ.
Nhưng Vĩnh, hoàn toàn chìm đắm trong sự nghi ngờ và tức giận do Tiểu tam xúi giục, không hề để tâm. Anh ta lập tức quay phắt lại, ánh mắt tóe lửa nhìn cô Y TÁ, giọng gắt gỏng, đầy vẻ uy hiếp: “Cô im đi! Đây là chuyện riêng của gia đình tôi, cô không có quyền can thiệp. Cô ra ngoài ngay lập tức!” Anh ta chỉ tay ra cửa, khuôn mặt biến dạng vì giận dữ.
Cô Y TÁ giật mình lùi lại, đôi mắt tròn xoe lộ rõ vẻ hoảng sợ. Dù muốn giúp đỡ An, nhưng trước thái độ hung hăng của Vĩnh, cô không dám chần chừ, đành vội vã đẩy xe dụng cụ rời khỏi phòng, để lại An trong nỗi tuyệt vọng và sự cô đơn tột cùng.
Vĩnh quay người lại, ánh mắt tràn đầy sự ngờ vực và tức giận. Anh ta nhìn chằm chằm vào An đang nằm co quắp trên giường, sau đó đảo mắt khắp phòng như thể muốn nhốt chặt tất cả những gì có thể phản kháng. Tiểu tam vẫn đứng đó, nụ cười đắc thắng vẫn chưa tắt trên môi. Vĩnh rút điện thoại, bấm một số nhanh chóng.
“Anh muốn gì nữa đây?” An thầm nghĩ, cơ thể vẫn run rẩy, nỗi đau từ vết mổ như xé toạc từng thớ thịt.
Vĩnh áp điện thoại vào tai, giọng nói lạnh lùng đến rợn người: “Tăng cường bảo vệ. Gọi thêm người của tôi đến ngay phòng hậu sản.” Anh ta nhìn Tiểu tam một cái, như muốn khẳng định điều gì đó. “Đứng canh cửa phòng An, không cho bất kỳ ai ra vào nếu không có lệnh của tôi.” Dứt lời, anh ta cúp máy.
Chỉ vài phút sau, một người đàn ông to lớn, mặc bộ vest đen lịch sự nhưng đầy vẻ uy quyền, xuất hiện ở cửa phòng. Hắn là một trong những vệ sĩ riêng của Vĩnh, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm.
Vĩnh chỉ tay ra cửa, ra lệnh dứt khoát: “Cứ đứng ngoài này. Tuyệt đối không ai được phép vào nếu tôi không cho phép. Và đặc biệt, không để cô An rời khỏi phòng dù chỉ nửa bước!”
Vệ sĩ gật đầu, ánh mắt sắc như dao lướt qua An rồi lập tức quay ra cửa, đứng sừng sững như một bức tường thép. Cánh cửa phòng bệnh khẽ đóng lại, nhưng không phải để An yên tĩnh, mà là để giam giữ An.
An nằm bất động trên giường, lồng ngực thắt nghẹt. Cảm giác mình như một tù nhân bị giam lỏng, còn yếu ớt và đau đớn thể xác, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng cứ thế bao trùm lấy An. Đứa bé nằm cạnh, ngủ say, vô tư không biết đến bi kịch đang diễn ra. An nhìn con, nước mắt lại trào ra, nghẹn đắng. Cô không thể làm gì. Không thể chạy trốn. Không thể chống cự. Cô hoàn toàn bị mắc kẹt.
Vĩnh áp điện thoại vào tai, quay lưng về phía An, giọng nói của anh ta vang lên đều đều, lạnh nhạt: “Tôi đã gửi mẫu theo đúng yêu cầu. Các anh tiến hành nhanh nhất có thể. Tôi muốn kết quả trong vòng 24 giờ tới.” Anh ta dừng lại một chút, như lắng nghe đầu dây bên kia, rồi nói tiếp: “Không có chuyện gì là không thể. Chỉ cần là kết quả chính xác, chi phí không thành vấn đề.”
An nằm trên giường, cố gắng kìm nén tiếng rên khẽ khi từng đợt đau nhói chạy dọc vết mổ. Cô nhìn tấm lưng Vĩnh, rồi liếc nhanh sang Tiểu tam đang đứng dựa tường, vẻ mặt thản nhiên đầy khinh bỉ. Đây là cơ hội duy nhất. An tự nhủ. Cô phải làm gì đó.
Bàn tay yếu ớt của An từ từ lướt xuống phía cạnh giường, nơi thường để đồ dùng cá nhân. Từng cử động nhỏ nhoi cũng khiến vết thương đau buốt, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô cắn chặt môi, mắt nhìn chằm chằm vào Vĩnh, đảm bảo anh ta không hề quay lại.
Chiếc điện thoại của An không ở đó. Có lẽ Vĩnh đã cất nó đi. Tuyệt vọng chợt dâng lên, nhưng An không bỏ cuộc. Cô rướn người, cố gắng với tới chiếc túi xách nhỏ của mình treo trên đầu giường. Toàn bộ cơ thể đau điếng, như muốn xé toạc.
An khẽ thở dốc, ngón tay run rẩy chạm vào khóa kéo. May mắn thay, Vĩnh vẫn mải mê nói chuyện điện thoại, không hề để ý. Anh ta đang đi đi lại lại trong phòng, giọng nói có phần sốt ruột hơn: “Tôi nhắc lại, tôi cần kết quả chính xác tuyệt đối. Đừng để có bất kỳ sai sót nào.”
An lấy hết sức lực, kéo khóa túi, thò tay vào bên trong. Một cảm giác nhẹ nhõm tràn qua khi đầu ngón tay cô chạm vào vật cứng và lạnh của chiếc điện thoại. Cô rút nó ra một cách chậm rãi nhất có thể, giấu dưới chăn.
Màn hình sáng lên trong bóng tối lờ mờ của chiếc chăn. An mở khóa, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt và cơn đau, cố gắng tìm số của mẹ. Cô muốn gọi, nhưng Vĩnh vẫn còn trong phòng. Nếu anh ta nghe thấy, mọi thứ sẽ sụp đổ.
An chuyển sang chế độ nhắn tin. Những ngón tay run rẩy gõ từng chữ một cách khó khăn. Cô thì thầm, gần như không thành tiếng, nhưng những lời đó như bóp nghẹt lồng ngực An: “Mẹ ơi… con… con bị oan…” Cô cố gắng viết thêm, nhưng nước mắt đã nhòe đi tất cả. Tin nhắn vẫn chưa kịp gửi đi. Hy vọng mong manh lóe lên trong lòng An, nhưng cùng với đó là nỗi sợ hãi tột độ khi cô cố gắng kìm nén tiếng khóc, giữ cho hơi thở thật đều, để không ai phát hiện ra.
Vĩnh quay phắt lại, khuôn mặt hằn rõ vẻ sốt ruột và nghi ngờ sau cuộc điện thoại. Ánh mắt anh ta sắc lạnh quét qua An, người đang nằm co ro, tấm chăn che kín đến tận cổ. Một tia sáng lờ mờ vụt tắt dưới lớp vải mỏng, cùng với một tiếng khẽ “tách” rất nhỏ, tưởng chừng vô hình, nhưng không lọt qua tai Vĩnh. Anh ta lập tức nhận ra sự bất thường.
Từng bước chân nặng nề, Vĩnh tiến đến gần giường, ánh mắt như muốn xuyên thủng lớp chăn. An giật bắn người, cố gắng giấu điện thoại sâu hơn, toàn thân run bần bật. Nước mắt không kìm được mà trào ra, làm nhòe đi tầm nhìn. Chưa kịp để An phản ứng, Vĩnh đã nhanh như cắt giật phăng tấm chăn ra. Chiếc điện thoại di động màu đen hiện rõ trong tay An, màn hình vẫn còn sáng mờ với dòng chữ “Mẹ ơi… con… con bị oan…” chưa kịp gửi.
Cơn thịnh nộ bùng lên trong mắt Vĩnh. Anh ta gầm lên, bàn tay siết chặt lấy cổ tay An, giằng mạnh chiếc điện thoại. An đau đớn rên lên một tiếng, cảm giác như vết mổ vừa bị xé toạc, nhưng Vĩnh không mảy may quan tâm. Anh ta ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn gạch lạnh lẽo. Tiếng vỡ “choang” chói tai vang vọng khắp căn phòng, kéo theo sự im lặng chết chóc.
Tiểu tam đứng dựa tường, nhếch mép cười đắc thắng, ánh mắt đầy sự thỏa mãn khi nhìn cảnh tượng trước mắt. Vĩnh trừng mắt nhìn An, giọng nói anh ta đặc quánh sự phẫn nộ, lạnh lẽo đến thấu xương.
VĨNH
(Gầm lên, chỉ tay vào An)
Cô còn dám gọi cho ai? Hả? Cô nghĩ tôi ngu đến mức không biết cô đang làm trò gì sao? Cút đi! Cút ngay khỏi đây! Tôi đã cho cô cơ hội rồi! Đừng có thách thức sự kiên nhẫn của tôi!
An co rúm người lại, hai tay ôm mặt, nước mắt giàn giụa. Cô chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy trong tuyệt vọng, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời. Thể xác đau đớn, tâm can tan nát, An cảm thấy hoàn toàn bất lực, bị mắc kẹt trong vòng xoáy tàn nhẫn của Vĩnh và Tiểu tam.
An vẫn đang co rúm người trên giường, đôi tay ôm lấy khuôn mặt đẫm nước mắt. Vĩnh vẫn đứng sừng sững, ánh mắt lạnh như băng.
TIỂU TAM
(Tiến lại gần Vĩnh, khoác tay anh ta, cười khẩy)
Nhìn cô ta xem, đáng thương chưa kìa! Kẻ lăng loàn thì có kết cục thế thôi!
VĨNH
(Nhìn An với vẻ khinh bỉ, giọng nói pha lẫn sự tức giận và thỏa mãn)
Cô ta tự chuốc lấy cả! Đáng đời!
An siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Cảm giác đau đớn thể xác từ vết mổ và nỗi nhục nhã từ lời lẽ của Tiểu tam và Vĩnh hòa quyện lại, khiến cô như bị nhấn chìm.
AN
(Thều thào, nước mắt vẫn tuôn rơi)
Em… em không có… không có lăng loàn… Vĩnh… anh phải tin em…
TIỂU TAM
(Cười phá lên, tay ôm bụng)
Tin cô ta ư? Nực cười thật đấy! Bằng chứng rành rành ra đó rồi còn chối cãi? Cô nghĩ Vĩnh ngu ngốc đến mức nào chứ?
Vĩnh gật đầu đồng tình với Tiểu tam, ánh mắt nhìn An càng thêm lạnh lẽo. Anh ta không hề dao động trước những lời van xin yếu ớt của An.
VĨNH
(Giọng khinh bỉ)
Cô tưởng tôi sẽ tin những lời dối trá rẻ tiền của cô sao? Nhìn xem, cô ta vẫn còn cố chấp kìa! Loại phụ nữ như cô không xứng đáng được tôi tin tưởng!
An nhắm chặt mắt lại, cố gắng đẩy lùi những giọt nước mắt nóng hổi đang trào ra. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt An. Nỗi đau thể xác từ vết mổ bị xé toạc, cùng với sự sỉ nhục tột cùng từ hai con người độc ác kia, còn lớn hơn gấp ngàn lần. Cô cảm thấy kiệt quệ, hoàn toàn gục ngã trước sự tàn nhẫn và bất công.
An nhắm chặt mắt lại, cố gắng đẩy lùi những giọt nước mắt nóng hổi đang trào ra. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt An. Nỗi đau thể xác từ vết mổ bị xé toạc, cùng với sự sỉ nhục tột cùng từ hai con người độc ác kia, còn lớn hơn gấp ngàn lần. Cô cảm thấy kiệt quệ, hoàn toàn gục ngã trước sự tàn nhẫn và bất công.
Tiểu tam mỉm cười đắc thắng, siết chặt cánh tay Vĩnh. Vĩnh vẫn đứng đó, như thể muốn tận hưởng từng giây phút An chìm trong tuyệt vọng. Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên chói tai, phá tan bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở trong phòng hậu sản. Vĩnh nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu khi bị ngắt quãng giữa dòng cảm xúc hả hê. Anh ta rút điện thoại ra, liếc nhìn màn hình rồi nhấc máy, đưa lên tai.
VĨNH
(Giọng cục cằn, vẫn còn mang theo sự khó chịu)
Ai đấy? Có chuyện gì?
Đầu dây bên kia nói gì đó rất nhanh, chỉ vài từ, nhưng đủ khiến sắc mặt Vĩnh lập tức biến đổi. Nụ cười tự mãn tắt ngúm. Máu như rút khỏi khuôn mặt anh ta, để lại một màu tái nhợt đáng sợ. Đồng tử Vĩnh giãn ra, ánh mắt chất chứa đầy hoảng loạn. Tay anh ta siết chặt điện thoại, khớp xương trắng bệch. Tiểu tam đang định nói gì đó, thấy biểu hiện của Vĩnh thì lập tức im bặt, ngạc nhiên nhìn.
VĨNH
(Lắp bắp, giọng nói đột nhiên trở nên run rẩy, đầy sợ hãi)
Cái… cái gì? Cha… cha sao lại… không thể nào!
An, dù đang kiệt quệ và đau đớn, vẫn chậm rãi mở mắt. Cô thấy rõ ràng sự thay đổi chóng mặt trên gương mặt Vĩnh. Từ thái độ hả hê, khinh bỉ chỉ vài giây trước, Vĩnh giờ đây lại đang đứng chết lặng, tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. An khó hiểu nhìn Vĩnh, nỗi hoang mang trong lòng cô dường như tạm thời lấn át cả nỗi đau thể xác. Vĩnh đang nghe tin gì mà lại sợ hãi đến tột độ như vậy?
Vĩnh đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn gạch lạnh lẽo, tiếng va đập khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Khuôn mặt anh ta giờ đây không còn giọt máu, đôi mắt mở to hoang dại nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng hậu sản. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, ướt đẫm cả vạt áo. Tiểu tam, thấy Vĩnh đột nhiên trở nên bất động và kinh hoàng, lo lắng gọi khẽ.
TIỂU TAM
(Giọng dè dặt, lo sợ)
Vĩnh à? Anh sao thế? Có chuyện gì vậy?
Nhưng Vĩnh không đáp. Toàn thân anh ta run lên bần bật, đôi môi mấp máy không nói nên lời. Đột nhiên, một tiếng ĐÙNG lớn xé toạc sự tĩnh lặng. Cánh cửa phòng bật mở mạnh mẽ, đập sầm vào tường, tạo ra âm thanh chói tai khiến tất cả giật mình. An, dù đau đớn, vẫn cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Một bóng người cao lớn, khoác trên mình bộ quân phục trắng tinh tươm, cầu vai lấp lánh quân hàm, bước vào. Đó chính là Cha vợ Tổng Tư Lệnh của An, ông Bố, người đàn ông quyền lực và uy nghi. Vẻ mặt ông lạnh lùng như băng giá, đôi mắt sắc như dao găm quét qua căn phòng. Theo sau ông là một đoàn vệ sĩ đông đảo, khoảng ba mươi người, tất cả đều mặc vest đen lịch lãm, dáng người vạm vỡ, tay lăm lăm vũ khí. Họ nhanh chóng dàn thành hai hàng, tạo thành một hành lang uy nghiêm dẫn lối cho ông Bố. Ánh mắt họ lạnh lùng, sẵn sàng hành động theo lệnh.
Không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề và ngột ngạt. Vĩnh và Tiểu tam, chứng kiến cảnh tượng đó, tái xanh mặt mày, sững sờ đến tột độ. Mọi sự hả hê, đắc thắng của Tiểu tam phút chốc biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng in hằn trên gương mặt cô ta.
Cha vợ Tổng Tư Lệnh dừng lại ngay giữa phòng, ánh mắt đầy sát khí khóa chặt lấy Vĩnh. Giọng ông trầm và gằn, nhưng ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, khiến cả căn phòng như rung chuyển.
CHA VỢ TỔNG TƯ LỆNH
(Gằn giọng, ánh mắt sắc như dao)
Thằng Vĩnh! Mày dám động vào con gái tao?
An, đang nằm trên giường bệnh, chứng kiến cảnh tượng đó, nỗi đau thể xác dường như tan biến. Nước mắt cô vỡ òa tuôn rơi, nhưng không phải vì tủi nhục hay đau đớn, mà là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của niềm hy vọng cuối cùng. Một cảm giác nhẹ nhõm đến tột cùng bao trùm lấy An, như thể gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ. Vĩnh và Tiểu tam đứng chết trân, tái mét, hoàn toàn bất lực trước quyền lực và sự giận dữ tột độ của Cha vợ Tổng Tư Lệnh.
Vĩnh đứng chết trân, không thể nào tin nổi cảnh tượng đang diễn ra trước mắt. Lời nói lạnh như băng của Cha vợ Tổng Tư Lệnh như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim anh ta, đóng băng mọi giác quan. Đầu óc Vĩnh quay cuồng, những lời nói mỉa mai, hành động vũ phu của anh ta với An hiện rõ mồn một. Anh ta còn dám nghi ngờ giọt máu của cô, dám đánh cô ngay trên giường bệnh. Tất cả những hành động hèn hạ ấy, giờ đây, đang bị Cha vợ Tổng Tư Lệnh – một người cha đầy quyền lực và uy nghi – nhìn thấu.
Cả cơ thể Vĩnh bắt đầu run lên bần bật, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà là nỗi kinh hoàng tột độ khi đối diện với cái chết cận kề. Anh ta cảm nhận được ánh mắt của hàng chục vệ sĩ đang chĩa về phía mình, như những con thú săn mồi sẵn sàng vồ vập. Không một chút do dự, không một chút tự trọng nào còn sót lại, Vĩnh lập tức quỳ sụp xuống sàn lạnh lẽo. Hai đầu gối anh ta va đập mạnh xuống đất, tạo ra tiếng thịch nhỏ, nhưng trong không gian căng như dây đàn ấy, âm thanh đó lại vang dội đến chói tai.
Vĩnh bò lết đến chân Cha vợ Tổng Tư Lệnh, hai tay nắm chặt lấy ống quần quân phục trắng tinh của ông. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt ngấn nước, lấm lét nhìn lên. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, ướt đẫm từng sợi tóc. Anh ta lắp bắp, giọng nói líu nhíu, đứt quãng vì sợ hãi.
VĨNH
(Lắp bắp, run rẩy, nước mắt giàn giụa)
Cha… cha ơi… con… con xin lỗi! Con… con bị hiểu lầm… Con không… không có ý đó! Con… con bị người khác xúi giục… Cha ơi, xin cha tha cho con!
An nằm trên giường bệnh, toàn thân vẫn còn yếu ớt, nhưng đôi mắt cô lại sáng quắc, lạnh lùng quan sát từng hành động của Vĩnh. Nỗi đau thể xác giờ đây không còn là gì so với sự thỏa mãn đang dâng lên trong lòng cô. Nhìn Vĩnh, kẻ từng kiêu ngạo, hống hách, dùng quyền lực của gia đình để ức hiếp cô, giờ đây lại quỳ mọp dưới chân cha mình, cầu xin thảm thiết như một con chó sắp bị xẻ thịt, An không kìm được một tia khinh bỉ sâu sắc.
Ánh mắt An dõi theo Vĩnh, chứng kiến anh ta từ một người đàn ông ngang ngược, tưởng chừng không ai có thể động đến, bỗng chốc biến thành kẻ hèn mọn, đáng thương. Môi An khẽ nhếch, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên, chứa đựng đầy sự cay đắng nhưng cũng không thiếu phần hả hê. Vĩnh, đúng là không xứng đáng với bất cứ điều gì.
Tiểu tam đứng sau lưng Vĩnh, cũng run lẩy bẩy. Cô ta không dám hó hé nửa lời, chỉ biết ôm chặt lấy cánh tay Vĩnh như thể đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Nhưng Vĩnh lúc này nào còn để tâm đến cô ta. Tất cả những gì anh ta nghĩ đến chỉ là mạng sống của chính mình.
CHA VỢ TỔNG TƯ LỆNH
(Giọng nói vẫn trầm đục, không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt sắc như dao găm)
Xúi giục? Vậy mày có não không? Hay chỉ là con rối trong tay người khác?
Ông gằn giọng, từng lời nói như roi quất vào mặt Vĩnh. Vĩnh càng cúi thấp đầu, thân hình co rúm lại, không dám đối diện với ánh mắt của cha vợ.
Ông Cha vợ Tổng Tư Lệnh không buồn nhìn Vĩnh đang run rẩy dưới chân mình nữa. Ông phớt lờ bàn tay đang bám chặt ống quần, đôi mắt ông lạnh băng lướt qua Vĩnh, dừng lại ở Tiểu tam đang đứng chết trân phía sau. Cô ta đang co rúm lại, toàn thân run bần bật, ánh mắt đầy hoảng sợ nhìn Vĩnh rồi lại nhìn về phía ông.
Một nụ cười khẩy thoáng qua trên môi ông Cha vợ Tổng Tư Lệnh, đầy vẻ khinh miệt. Ông đưa bàn tay đeo chiếc đồng hồ vàng lên, khẽ ra hiệu về phía Tiểu tam. Ngay lập tức, hai người Vệ sĩ cao lớn, mặc vest đen tiến đến, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào Tiểu tam.
CHA VỢ TỔNG TƯ LỆNH
(Giọng nói dứt khoát, không một chút dao động, như tuyên án)
Còn con ả này…
Tiểu tam giật mình, lùi lại một bước, đôi mắt mở to đầy kinh hãi.
CHA VỢ TỔNG TƯ LỆNH
(Tiếp tục, lạnh lùng)
…lôi cổ nó ra ngoài cho tôi. Gây chuyện nơi bệnh viện, phải xử lý nghiêm khắc!
Hai Vệ sĩ không nói một lời, lập tức áp sát Tiểu tam. Một người nắm lấy cánh tay cô ta, người còn lại giữ chặt vai. Sức mạnh của họ khiến Tiểu tam không thể chống cự.
TIỂU TAM
(Hoảng loạn tột cùng, la hét thất thanh)
KHÔNG! THẢ RA! CÁC NGƯỜI LÀM GÌ VẬY?! ANH VĨNH! CỨU EM VỚI! ANH VĨNH!
Cô ta cố vùng vẫy, giãy giụa kịch liệt, nhưng vô vọng. Móng tay cô ta cào cấu vào không khí, tóc tai rũ rượi. Tiếng la hét của Tiểu tam vang vọng khắp hành lang bệnh viện, thu hút sự chú ý của vài y tá, bác sĩ đi qua, nhưng không ai dám lại gần hay can thiệp khi nhìn thấy sự hiện diện của Cha vợ Tổng Tư Lệnh và đội Vệ sĩ.
Vĩnh, kẻ đang quỳ dưới chân Cha vợ Tổng Tư Lệnh, nghe thấy tiếng Tiểu tam kêu gào tên mình, nhưng anh ta không dám ngẩng đầu lên, thậm chí không dám liếc nhìn. Nỗi sợ hãi tột độ đang bao trùm anh ta khiến mọi thứ khác đều trở nên vô nghĩa.
An nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhắm hờ. Từng lời nói lạnh lùng của cha, từng tiếng la hét tuyệt vọng của Tiểu tam như những bản nhạc giao hưởng chiến thắng dội vào tai cô. Một cảm giác hả hê, ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể An, xoa dịu đi phần nào những cơn đau thể xác. Cuối cùng, kẻ đã phá hoại hạnh phúc của cô, kẻ đã xúi giục chồng cô phản bội, đang phải trả giá. Nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi An, đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, nhưng trong thâm tâm, cô đã mở ra một trang mới.
Cha vợ Tổng Tư Lệnh khẽ hít một hơi sâu, tiếng bước chân hai Vệ sĩ kéo Tiểu tam đi xa dần, khuất sau góc hành lang. Ông quay người lại, ánh mắt sắc bén lướt qua Vĩnh đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy, rồi dừng lại trên khuôn mặt xanh xao của An. Nỗi đau thể xác vẫn còn hằn rõ trên gương mặt con gái, cùng với dấu vết của sự tổn thương tinh thần.
Ông chậm rãi bước đến bên giường bệnh, ngồi xuống mép giường, đưa bàn tay ấm áp vuốt nhẹ lên mái tóc rối bời của An. Đôi mắt ông ánh lên vẻ xót xa, thương yêu vô hạn.
CHA VỢ TỔNG TƯ LỆNH
(Giọng nói giờ đây đã mềm mại hơn, chỉ dành riêng cho An)
Con gái của cha, con đã chịu khổ rồi.
An khẽ mở mắt, nhìn thấy cha, nước mắt vô thức lăn dài. Cảm giác được che chở, được bảo vệ mạnh mẽ ập đến, xoa dịu mọi vết thương.
Cha vợ Tổng Tư Lệnh quay đầu nhìn Vĩnh. Ánh mắt ông không còn sự giận dữ bùng cháy, mà thay vào đó là sự thất vọng sâu sắc, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Vĩnh vẫn không dám ngẩng đầu lên, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
CHA VỢ TỔNG TƯ LỆNH
(Giọng nói dứt khoát, không chút nhân nhượng, nhưng vẫn đủ vang để Vĩnh nghe rõ từng chữ)
Từ nay, Vĩnh không còn là rể của ta! Con gái ta, con cứ yên tâm, cha sẽ lo cho con và cháu ngoại.
Lời tuyên bố của Cha vợ Tổng Tư Lệnh như một bản án chung thân dành cho Vĩnh. Anh ta biết, không chỉ mất An, mà còn mất đi tất cả những gì anh ta từng có: quyền lực, địa vị, và cả tương lai. Mọi thứ sụp đổ trong khoảnh khắc. Tuyệt vọng và hối hận nhấn chìm Vĩnh vào vực sâu không đáy.
An khẽ thở phào nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Lời nói của cha là tấm lá chắn vững chắc nhất, bảo vệ cô và đứa bé khỏi mọi bão giông. Cô cảm thấy được yêu thương, được che chở, một cảm giác bình yên đến lạ lùng sau chuỗi ngày bão táp. Dù vẫn còn yếu ớt, nhưng trong lòng An đã bừng lên một tia hy vọng mới, một khởi đầu mới. Cô khẽ nắm lấy tay cha, ánh mắt đầy biết ơn.
Một Vệ sĩ nhanh chóng bước vào phòng, lịch sự cúi đầu rồi tiến đến gần giường bệnh. Anh ta cẩn thận giúp An ngồi dậy, đỡ cô mặc chiếc váy đã được chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng và chuyên nghiệp. An vẫn còn yếu ớt, từng cử động đều chậm rãi, nhưng ánh mắt cô đã không còn vẻ tuyệt vọng.
Cha vợ Tổng Tư Lệnh đứng dậy, nhìn Đứa bé đang ngủ say trong nôi với vẻ âu yếm. Ông quay sang An, ánh mắt đầy trìu mến.
CHA VỢ TỔNG TƯ LỆNH
(Giọng điệu ấm áp, xoa dịu)
Con gái, con cứ đi đi. Mọi chuyện ở đây, cứ để cha lo liệu.
An gật đầu yếu ớt, bàn tay khẽ đặt lên bụng còn đau. Một Vệ sĩ khác bế Đứa bé lên, cẩn thận như nâng niu bảo vật. Cha vợ Tổng Tư Lệnh đỡ An đứng dậy, chậm rãi từng bước đưa cô ra khỏi Phòng hậu sản. Hai Vệ sĩ đi phía sau, một người bế Đứa bé, một người luôn cảnh giác.
An quay đầu lại nhìn Vĩnh lần cuối. Anh ta vẫn quỳ rạp dưới đất, cơ thể run lên bần bật, gương mặt chôn vùi trong lòng bàn tay. Anh ta không ngẩng đầu lên, không dám đối diện với ánh mắt của cô. An khẽ nhếch mép, nở một nụ cười yếu ớt nhưng tràn đầy sự mãn nguyện. Giờ đây, mọi gánh nặng đã được trút bỏ, một cánh cửa mới đã mở ra. Cô không còn là An của ngày xưa, người vợ bị lừa dối, bị bạo hành. Cô là con gái của Cha vợ Tổng Tư Lệnh, là mẹ của Đứa bé, và là người phụ nữ sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, tự do và mạnh mẽ.
Tiếng bước chân xa dần, rồi khuất hẳn. Vĩnh ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng nơi An và con trai vừa biến mất. Căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo và trống trải đến lạ thường. Anh ta giờ đây chỉ còn lại một mình, đối mặt với sự trừng phạt nặng nề và cả cuộc đời bị hủy hoại đang chờ đợi. Tiểu tam đã bị đưa đi, và Vĩnh biết, số phận của cô ta cũng không khá hơn anh là bao. Mọi thứ đã sụp đổ. Hối hận và sợ hãi nhấn chìm Vĩnh vào vực sâu không đáy.
Vĩnh ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào khoảng không trống rỗng nơi An và con trai vừa biến mất. Căn phòng bỗng trở nên lạnh lẽo và trống trải đến lạ thường. Anh ta giờ đây chỉ còn lại một mình, đối mặt với sự trừng phạt nặng nề và cả cuộc đời bị hủy hoại đang chờ đợi. Tiểu tam đã bị đưa đi, và Vĩnh biết, số phận của cô ta cũng không khá hơn anh là bao. Mọi thứ đã sụp đổ. Hối hận và sợ hãi nhấn chìm Vĩnh vào vực sâu không đáy.
Chỉ vài giờ sau, tin tức chấn động bắt đầu lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội và các mặt báo. Những hình ảnh, video và bằng chứng cụ thể về hành vi ngoại tình trơ trẽn của Vĩnh với Tiểu tam, cùng với lời khai về việc anh ta nghi ngờ, bạo hành An ngay sau khi cô sinh mổ, được công khai. Không ai biết chính xác nguồn gốc của những bằng chứng này, nhưng chúng rõ ràng đến mức không thể chối cãi. Công chúng bùng nổ phẫn nộ. Những lời chỉ trích, nguyền rủa Vĩnh tràn ngập khắp mọi nền tảng. Các đối tác kinh doanh nhanh chóng rút lui, các hợp đồng quảng cáo bị hủy bỏ. Sự nghiệp mà Vĩnh đã dày công xây dựng sụp đổ chỉ trong tích tắc. Anh ta trở thành kẻ bị xã hội tẩy chay, mất hết danh dự và tương lai.
Trong khi đó, An và Đứa bé được Cha vợ Tổng Tư Lệnh đưa về một căn nhà yên tĩnh, biệt lập, được bảo vệ cẩn mật. An dần hồi phục sức khỏe, những vết thương thể xác và tinh thần cũng dần lành lại dưới sự chăm sóc tận tình của gia đình và đội ngũ y tế. Mỗi ngày, An đều dành thời gian bên Đứa bé, ngắm nhìn con lớn lên từng ngày. Nụ cười của con trai là liều thuốc tốt nhất xoa dịu mọi nỗi đau mà cô từng trải qua. Cha vợ Tổng Tư Lệnh, với quyền lực và tình yêu thương vô bờ bến, đã lo liệu mọi thứ để An có thể sống một cuộc đời bình yên, không còn lo toan về vật chất hay những mối hiểm nguy.
Thời gian trôi qua, An đã hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của quá khứ đau khổ. Cô không còn là người vợ yếu đuối, cam chịu mà đã trở thành một người mẹ mạnh mẽ, kiên cường. Cuộc sống bình yên bên Đứa bé và sự hậu thuẫn vững chắc từ cha đã giúp An tìm lại chính mình. Cô biết ơn cuộc đời đã cho cô một cơ hội thứ hai. Dù những vết sẹo trong tâm hồn không thể biến mất hoàn toàn, An đã học cách chấp nhận và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc hiện tại.
Và rồi, An quyết định chia sẻ câu chuyện của mình. Không phải để trả thù hay than vãn, mà là để cảnh tỉnh. Cô kể về quãng thời gian sống trong ảo tưởng về một tình yêu đẹp, về sự mù quáng đã khiến cô chấp nhận những lời dối trá và bạo hành. An không giấu giếm những đau đớn, tủi nhục mà Vĩnh đã gây ra, nhưng cũng không quên nhấn mạnh sức mạnh của tình mẫu tử và tình yêu thương vô điều kiện từ gia đình đã vực cô dậy. Thông qua câu chuyện của mình, An muốn nhắn nhủ đến những người phụ nữ đang phải chịu đựng bạo hành, những người đang lạc lối trong tình yêu độc hại, rằng họ không đơn độc. Rằng có một lối thoát, một con đường dẫn đến sự giải thoát và hạnh phúc. Rằng giá trị của mỗi người phụ nữ không nằm ở việc níu giữ một mối quan hệ sai lầm, mà ở việc dũng cảm đứng lên, bảo vệ bản thân và những đứa con của mình. An tin rằng, từ những giông bão cuộc đời, người ta có thể tìm thấy bình yên và một khởi đầu mới tốt đẹp hơn, miễn là có đủ niềm tin và ý chí để bước tiếp. Câu chuyện của An, như một lời thì thầm từ quá khứ, đã trở thành ngọn hải đăng cho nhiều người khác, chỉ đường cho họ tìm thấy bến bờ bình yên và hạnh phúc cho riêng mình.

