ᴍɪếᴜ ᴛʜờ tồn tại 20 năm ʙị đậᴘ ɴáᴛ… 3 ngày sau cả nhà gặp ᴄʜᴜʏệɴ ʀùɴɢ ᴍìɴʜ
Ngã ba Cầu Đá nằm ở rìa thị trấn An Phúc, nơi hai con đường nhựa lớn ᴄắᴛ ɴʜᴀᴜ trước cổng một khu chợ cũ. Người dân ở đây quen gọi nơi ấy bằng cái tên nghe rất “đẹp”: “ngã ba phát lộc”.
Nhưng cái trưa hôm ấy, giữa cái nóng tháng Sáu ʜầᴍ ʜậᴘ, ᴄáɪ ᴛêɴ ᴍỹ ᴍɪềᴜ đó ʙỗɴɢ ᴛʀở ɴêɴ ᴍéᴏ ᴍó.
Một âm thanh ᴄʜáᴛ ᴄʜúᴀ vang lên.
Choang!
Tiếng kim loại đậᴘ vào đá.
Ông Trần Văn Hữu, 𝟻𝟻 ᴛᴜổɪ, chủ một công ty vận tải vừa mới ᴘʜấᴛ ʟêɴ ɴʜờ ᴛʀúɴɢ ᴠàɪ hợp đồng lớn, đang đứng giữa khoảng đất ngay đầu ngã ba. Trước mặt ông là một ᴍɪếᴜ ɴʜỏ ᴛʜờ ᴠᴏɴɢ ʟɪɴʜ ᴛᴀɪ ɴạɴ ɢɪᴀᴏ ᴛʜôɴɢ, đã tồn tại ở đó hơn hai mươi năm.
Người dân trong vùng quen dừng lại ᴛʜắᴘ ɴéɴ ɴʜᴀɴɢ mỗi khi đi qua. Không ai biết chính xác miếu ấy được lập từ khi nào, chỉ biết rằng nhiều năm trước, ở đúng chỗ ấy từng xảy ra một ᴠụ ᴛᴀɪ ɴạɴ ᴛʜảᴍ ᴋʜốᴄ: chiếc xe ᴋʜáᴄʜ ʟᴀᴏ ᴠàᴏ ʙᴀ ɴɢườɪ đɪ xᴇ ᴍáʏ, ᴋʜɪếɴ ᴄả ʙᴀ ᴄʜếᴛ ᴛạɪ ᴄʜỗ.
Từ đó, người dân góp tiền dựng miếu.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Người dân trong vùng, những người đang qua lại hay buôn bán ở khu chợ cũ gần đó, đều đứng sững lại. Khói bụi còn vương vấn trong không khí, che mờ đi vài giây hình ảnh miếu nhỏ thờ vong linh tai nạn giao thông giờ đã đổ nát. Khi làn khói tan dần, cảnh tượng tan hoang của ngôi miếu hiện ra: bức tượng nhỏ, bát hương, và những cây nhang đang cháy dở nằm la liệt trên nền đất.
Hàng chục cặp mắt sững sờ, kinh hoàng đổ dồn về phía Ông Trần Văn Hữu. Ông Trần Văn Hữu, với chiếc búa chim còn cầm chắc trên tay, đứng thẳng giữa đống đổ nát, không một chút dao động. Gương mặt 55 tuổi của ông vẫn kiên định, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông đang há hốc mồm.
Một làn sóng xì xào, bàn tán nhỏ ban đầu, rồi lớn dần, như tiếng ong vỡ tổ.
“Trời đất ơi! Ông Trần Văn Hữu làm gì thế kia?” Một người phụ nữ run rẩy thì thầm, bàn tay che miệng.
“Thật là tàn nhẫn! Sao dám đập phá nơi thờ cúng ở ngã ba Cầu Đá này?” Một thanh niên khác buông lời đầy phẫn nộ.
“Ông Trần Văn Hữu giàu lên rồi coi thường cả vong linh, coi thường cả người đã khuất ư? Thật là thiếu tôn trọng!” Một cụ già lắc đầu ngao ngán, ánh mắt đầy thất vọng.
Những lời trách móc, những ánh nhìn căm phẫn như những mũi tên bắn về phía Ông Trần Văn Hữu. Nhưng Ông Trần Văn Hữu không hề nao núng. Ông nhếch mép khinh thường, ánh mắt lộ rõ vẻ bất cần. Đối với Ông Trần Văn Hữu, việc đập bỏ cái miếu vô giá trị này là điều hiển nhiên để mở rộng mặt bằng kinh doanh. Ông Trần Văn Hữu tin rằng tiền bạc mới là thứ có thể quyết định tất cả, chứ không phải những lời nguyền rủa hay những linh hồn vất vưởng. Ông Trần Văn Hữu ngạo nghễ, chẳng mảy may hối hận về hành động vừa rồi. Ông Trần Văn Hữu xoay người, vứt mạnh chiếc búa xuống đất, tạo ra một tiếng động chát chúa nữa, như một sự tuyên bố đầy thách thức giữa cái nắng tháng Sáu hầm hập.
Ông Trần Văn Hữu phớt lờ những ánh mắt căm phẫn, quay hẳn người về phía tốp công nhân đã đứng chờ sẵn từ bao giờ, tay lăm lăm xẻng, cuốc và máy móc. Đám công nhân này mặc đồng phục của “Công ty vận tải Hữu Phát”, tất cả đều nhìn Ông Trần Văn Hữu với vẻ cung kính pha chút sợ sệt.
“Còn chờ gì nữa? Dọn dẹp hết đi!” Ông Trần Văn Hữu gằn giọng, giọng nói vang lên át cả tiếng xì xào của đám đông. “San phẳng chỗ này! Không để lại một vết tích!”
Ngay lập tức, tốp công nhân lao vào công việc như những cỗ máy. Tiếng xẻng cào, tiếng cuốc bới, tiếng máy xúc nhỏ gầm gừ vang lên inh ỏi, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn cho ngã ba Cầu Đá vốn đã náo nhiệt. Họ dọn dẹp những mảnh vỡ của miếu, thu gom bát hương, bức tượng nhỏ, và cả những cây nhang đang cháy dở một cách không thương tiếc, vứt vào thùng xe tải chờ sẵn. Từng chút một, vị trí linh thiêng từng tồn tại hơn hai mươi năm nay dần biến mất, chỉ còn lại nền đất trơ trụi.
Đám đông người dân đứng chết lặng, không ai dám nói thêm lời nào. Sự hung hãn và quyết đoán của Ông Trần Văn Hữu khiến họ chùn bước.
Ông Trần Văn Hữu đứng giữa, hai tay chống nạnh, đôi mắt quét một vòng đầy thách thức về phía những người dân đang chứng kiến. Nụ cười nhếch mép vẫn nguyên trên môi ông. Giữa cái nắng tháng Sáu hầm hập, ông ta giơ một tay lên cao, nói lớn, giọng nói vang vọng như sấm rền:
“Tôi sẽ xây dựng một công trình mới ở đây! Một công trình lớn, hiện đại! Không ai có quyền cản trở tôi!”
Lời tuyên bố của Ông Trần Văn Hữu như một cái tát thẳng vào mặt những người dân, những người vốn chỉ muốn giữ lại chút tín ngưỡng, chút bình yên ở ngã ba Cầu Đá. Ánh mắt ông ta đầy vẻ ngạo mạn, thách thức cả đất trời, thách thức cả những vong linh mà người dân tin rằng đang ngự trị ở nơi này. Ông Trần Văn Hữu tin rằng, với tiền bạc và quyền lực trong tay, ông có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.
Ông Trần Văn Hữu vẫn đứng đó, đôi mắt quét một vòng thách thức. Bất chợt, một bóng người gầy gò, run rẩy tiến về phía ông. Đó là một cụ già tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự lo lắng. Bà cụ, người mà Ông Trần Văn Hữu vẫn thường thấy lầm lũi đến thắp nhang ở miếu mỗi sáng sớm, giờ đây run rẩy bước qua những mảnh vỡ, tiến thẳng về phía ông. Đôi mắt bà đầy những nỗi sợ hãi không tên, những lời thì thầm cầu nguyện vẫn còn vương vấn trên môi.
“Ông Hữu ơi!” Bà cụ cất tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên quyết, “Ông Hữu ơi, đừng động chạm nơi linh thiêng này, kẻo rước họa vào thân đấy! Vong linh người chết không thể khinh nhờn đâu ông!”
Bà cụ vừa nói vừa đưa tay vịn vào vai Ông Trần Văn Hữu, những ngón tay gầy guộc run rẩy. Khuôn mặt bà nhăn nhó, sự lo lắng hiện rõ từng đường nét. Nhưng Ông Trần Văn Hữu chỉ nheo mắt, nhìn bà cụ với vẻ khinh thường. Ông ta nhếch mép cười khẩy, tiếng cười vang lên giữa tiếng máy móc ồn ào như một lời chế nhạo.
“Bà già lẩm cẩm!” Ông Trần Văn Hữu gằn giọng, hất nhẹ tay bà cụ ra, “Mấy cái chuyện mê tín dị đoan này, bà tin làm gì! Thời buổi nào rồi mà còn tin ma quỷ? Tôi đây làm ăn lớn, tiền bạc đầy túi, chả sợ cái họa nào bà nói đâu!”
Ông Trần Văn Hữu phẩy tay, xua bà cụ đi như xua một con ruồi. Đôi mắt ông ta vẫn tràn đầy sự ngạo mạn và thách thức. Bà cụ đứng chết lặng, nhìn về phía miếu thờ giờ chỉ còn là một đống đổ nát, đôi mắt đục ngầu chợt ánh lên một tia thất vọng và sợ hãi. Bà lắc đầu lia lịa, lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa, rồi quay lưng bước đi, bóng lưng còng xuống, hòa vào đám đông những người dân đang chứng kiến cảnh tượng đầy đau lòng đó. Ông Trần Văn Hữu cười vang, cảm thấy một sự đắc thắng trọn vẹn.
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng ánh đèn đường yếu ớt của Thị trấn An Phúc. Trong căn nhà rộng lớn, sang trọng của mình, Ông Trần Văn Hữu nằm trằn trọc trên chiếc giường Kingsize. Tiếng cười đắc thắng ban chiều giờ đã tan biến, nhường chỗ cho một sự im lặng lạ lùng, đầy ám ảnh. Ông Trần Văn Hữu nhắm mắt lại, cố tìm giấc ngủ, nhưng vô ích. Một luồng khí lạnh buốt xương sống đột ngột chạy dọc sống lưng, khiến ông giật mình mở bừng mắt. Căn phòng dường như chìm trong một cái lạnh bất thường, dù bên ngoài, cái nắng tháng Sáu hầm hập vẫn còn vương vấn trong không khí.
“Quái lạ, điều hòa mình đâu có bật nhiệt độ thấp thế này?” Ông Trần Văn Hữu lẩm bẩm, đưa tay sờ lên da thịt. Lạnh buốt.
Trong sự tĩnh mịch bao trùm, một tiếng cọt kẹt khe khẽ vọng lại từ tầng dưới. Ông Trần Văn Hữu nín thở lắng nghe. Lại một tiếng sột soạt, như có vật gì đó đang lê bước chậm rãi trên sàn gỗ. Ông Trần Văn Hữu căng mắt nhìn quanh, nhưng bóng tối đặc quánh chỉ trả lại những hình thù mờ ảo, ma mị. Lòng ông bất giác thắt lại. Ông cố trấn an mình, cho rằng đó chỉ là tiếng chuột hay tiếng gió lùa qua khe cửa.
Nhưng rồi, một tiếng thở dài, rất khẽ, như hơi thở của một người đang kề sát bên tai, vang lên rõ mồn một. Tiếng động ấy lạnh lẽo và mờ ảo đến mức Ông Trần Văn Hữu không thể xác định được nó phát ra từ đâu. Cả căn phòng như bị bao phủ bởi một sự hiện diện vô hình. Ông Trần Văn Hữu chợt thấy sống lưng mình lạnh toát. Một cảm giác rợn người chạy dọc cơ thể, không phải vì cái lạnh của điều hòa hay gió, mà là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, bất ngờ ập đến. Ông bất giác rùng mình, kéo chăn lên cao hơn, nhưng dường như nó chẳng thể che nổi cái lạnh thấu xương và nỗi bất an đang bủa vây lấy ông. Ngôi nhà rộng lớn đêm nay bỗng trở nên mênh mông và trống trải đến đáng sợ. Ông Trần Văn Hữu nhắm nghiền mắt, cố xua đi những hình ảnh của miếu thờ đổ nát, của ánh mắt lo lắng của bà cụ chiều nay. Nhưng tất cả chỉ càng xoáy sâu vào tâm trí, khiến ông thêm phần trằn trọc.
Sáng hôm sau, cái nắng Tháng Sáu hầm hập đã nuốt chửng màn đêm lạnh lẽo của tối hôm trước. Ánh bình minh chói chang rọi vào căn phòng của Ông Trần Văn Hữu, nhưng không xua tan được cảm giác nặng nề trong ông. Ông thức dậy với những quầng thâm dưới mắt, ký ức về đêm qua vẫn còn ám ảnh. Dù vậy, bản tính thực dụng nhanh chóng chiếm lấy, ông gạt bỏ những suy nghĩ rờn rợn ấy sang một bên, coi đó chỉ là do mình mất ngủ.
Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập, cắt ngang dòng suy nghĩ của Ông Trần Văn Hữu. Ông nhíu mày, cầm điện thoại lên. Giọng người đầu dây bên kia hốt hoảng: “Anh Hữu ơi, thằng Tùng… nó bị tai nạn ở gần trường rồi!”
Lòng Ông Trần Văn Hữu thắt lại. Ông vội vã phóng xe đến hiện trường. Giữa đường, chiếc xe máy đời mới của con trai ông, một món quà Ông Trần Văn Hữu mới mua cho cậu bé, nằm nghiêng ngả, vỡ nát phần đầu, cạnh dải phân cách. Cậu bé, con trai Ông Trần Văn Hữu, đang ngồi bệt dưới đất, quần áo lấm lem, tay chân trầy xước vài chỗ nhưng vẻ mặt vẫn còn sợ hãi. Người dân hiếu kỳ đã tụ tập đông nghịt, xì xào bàn tán.
“Trời ơi! Con có sao không?” Ông Trần Văn Hữu vừa đến nơi đã vội lao tới, nhưng ánh mắt ông lại dán chặt vào chiếc xe máy bị hư hỏng.
Con trai Ông Trần Văn Hữu ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng bệch: “Con không sao… con chỉ bị trầy nhẹ thôi ba… Tự nhiên xe nó mất lái… cứ thế mà lao vào dải phân cách…”
Ông Trần Văn Hữu quỳ xuống kiểm tra con trai, thấy cậu bé chỉ bị vài vết xước ngoài da thì thở phào. Nhưng khi quay sang nhìn chiếc xe, sự tức giận bùng lên. “Cái thứ xe vớ vẩn! Mới mua đã hỏng!” Ông Trần Văn Văn Hữu gắt gỏng, gạt đi những lời hỏi han của người xung quanh. Ông Trần Văn Hữu không quan tâm đến chuyện con trai mình suýt gặp nguy hiểm, điều khiến ông phát điên là khoản tiền lớn vừa bỏ ra cho chiếc xe giờ đây thành đống sắt vụn.
Một bà cụ hàng xóm lo lắng đi tới: “May quá cháu không sao. Dạo này đường sá nguy hiểm quá, nhất là ở mấy khúc cua…”
Ông Trần Văn Hữu phẩy tay, giọng đầy bực dọc: “Thôi đi bà! Chắc thằng bé nó đi ẩu thôi chứ tai nạn vớ vẩn gì! Mấy cái xe máy này chất lượng chán thật. Mới mua đã thế này!” Ông Trần Văn Hữu nhìn chằm chằm vào chiếc xe, ánh mắt đầy sự tiếc nuối và bực bội, hoàn toàn bỏ qua ánh nhìn ái ngại của mọi người xung quanh và sự sợ hãi vẫn còn hiện rõ trên gương mặt con trai. Ông Trần Văn Hữu sai người đưa con trai về, còn mình thì ở lại lo cho chiếc xe bị hỏng. “Cái xe này chắc phải tốn cả mớ tiền để sửa lại đây,” Ông Trần Văn Hữu thầm nghĩ, gạt bỏ hoàn toàn ý niệm về một điều gì đó bất thường vừa xảy ra.
Chiều cùng ngày, khi Ông Trần Văn Hữu trở về nhà sau một ngày vật lộn với chiếc xe hỏng và cảm giác bực bội không nguôi, một cảnh tượng khác đang chờ đợi ông. Căn nhà vốn dĩ luôn ấm cúng nay chìm trong bầu không khí ngột ngạt. Ông Trần Văn Hữu vừa bước qua ngưỡng cửa đã nghe tiếng gọi yếu ớt từ phòng ngủ.
“Ông… ông Hữu ơi…”
Ông Trần Văn Hữu vội vã chạy vào. Vợ ông đang nằm co ro trên giường, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi vã ra như tắm. Bà run rẩy từng cơn, đôi mắt nhắm nghiền nhưng miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Bà làm sao vậy?” Ông Trần Văn Hữu chạm vào trán vợ, giật mình vì cái nóng hầm hập. Sốt cao mê man.
Vợ Ông Trần Văn Hữu khẽ rên rỉ, bàn tay bà bấu chặt vào ga giường. Giọng bà yếu ớt, đứt quãng, xen lẫn những hơi thở gấp gáp. “Tiếng khóc… tiếng khóc oan nghiệt quá… họ không được yên nghỉ…”
Ông Trần Văn Hữu chau mày, không hiểu vợ đang nói gì. Ông cố gắng gọi bà tỉnh dậy. “Bà ơi! Bà nói gì vậy? Tỉnh lại đi!”
Nhưng vợ Ông Trần Văn Hữu dường như không nghe thấy. Bà vẫn chìm sâu vào cơn mê sảng, đôi môi khô khốc tiếp tục thều thào. “Những ánh mắt… căm hờn… nhìn tôi… họ muốn được yên nghỉ… họ muốn tôi trả lại…”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Ông Trần Văn Hữu. Ông bỗng dưng cảm thấy bất an đến lạ. Ông vội vàng lấy khăn ướt đắp trán cho vợ, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng khóc oan nghiệt? Ánh mắt căm hờn? Những lời nói mê man đó khiến Ông Trần Văn Hữu không thể gạt bỏ đi cái ý nghĩ về những điều bất thường đang xảy ra xung quanh mình nữa. Sự lo lắng thật sự bóp nghẹt lấy trái tim ông, một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi. Ông Trần Văn Hữu nhìn người vợ đang mê man, cảm thấy bất lực và một dự cảm chẳng lành ập đến.
Ông Trần Văn Hữu không chần chừ một giây phút nào. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn lấn át sự bực bội trước đó. Ông Trần Văn Hữu vội vã bế vợ lên xe, phóng thẳng đến bệnh viện lớn nhất thành phố. Chiếc xe lướt đi trong đêm tối, xuyên qua những con đường vắng, chỉ có tiếng máy xe gầm rú và tiếng tim ông Trần Văn Hữu đập thình thịch.
Tại bệnh viện, các bác sĩ và y tá nhanh chóng tiếp nhận. Hàng loạt xét nghiệm được thực hiện: từ máu, nước tiểu đến chụp X-quang, điện não đồ. Ông Trần Văn Hữu ngồi ngoài hành lang, dõi mắt về phía phòng cấp cứu, lòng như lửa đốt. Từng phút trôi qua nặng nề như cả thế kỷ.
Mãi đến gần sáng, một vị bác sĩ với vẻ mặt mệt mỏi bước ra. Ông Trần Văn Hữu lập tức đứng dậy, vội vàng hỏi han.
“Bác sĩ, vợ tôi thế nào rồi?”
Vị bác sĩ tháo khẩu trang, thở dài. “Chúng tôi đã làm tất cả các xét nghiệm cần thiết, nhưng… không tìm thấy bất kỳ nguyên nhân cụ thể nào về thể chất. Các chỉ số đều ổn định một cách kỳ lạ.”
Ông Trần Văn Hữu chết lặng. “Không có nguyên nhân?”
Bác sĩ gật đầu. “Có thể là do căng thẳng quá độ, áp lực tâm lý kéo dài dẫn đến sốc thần kinh tạm thời. Chúng tôi sẽ truyền dịch và theo dõi thêm. Có thể bà nhà đã gặp phải cú sốc lớn nào đó gần đây chăng?”
Ông Trần Văn Hữu đứng như trời trồng. Căng thẳng quá độ? Cú sốc lớn? Điều gì có thể khiến bà bị như vậy? Ông Trần Văn Hữu nhìn qua ô cửa kính, thấy vợ mình đang nằm im lìm trên giường bệnh, khuôn mặt xanh xao tiều tụy, đôi mắt trũng sâu. Bà yếu ớt đến lạ, khác hẳn người vợ khỏe mạnh, tháo vát ngày thường của ông.
Một cảm giác bất lực dâng trào. Mọi thứ dường như đều nằm ngoài tầm kiểm soát của ông. Rồi, những lời mê sảng của vợ lại vang vọng trong đầu ông Trần Văn Hữu: “Tiếng khóc oan nghiệt… ánh mắt căm hờn… họ muốn được yên nghỉ… họ muốn tôi trả lại…”
Lẽ nào… không phải do bệnh tật? Ông Trần Văn Hữu cau mày, một luồng suy nghĩ lạnh lẽo chạy qua. Lẽ nào tất cả những chuyện kỳ lạ gần đây, từ chiếc xe hỏng, đến vụ miếu thờ, và bây giờ là bệnh tình của vợ, đều có sự liên kết? Một sự hoài nghi sâu sắc bắt đầu nhen nhóm trong lòng ông Trần Văn Hữu. Mọi thứ không đơn thuần là trùng hợp nữa. Ông Trần Văn Hữu nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng xâu chuỗi mọi mảnh ghép rời rạc lại với nhau.
Sau đêm dài ở bệnh viện, Ông Trần Văn Hữu kiệt sức đưa vợ về, thuê người chăm sóc riêng. Đầu óc ông nặng trĩu những suy nghĩ hỗn độn, những lời mê sảng của vợ cùng chẩn đoán kỳ lạ của bác sĩ cứ văng vẳng bên tai. Mệt mỏi đến rã rời, Ông Trần Văn Hữu cố gắng chợp mắt.
Đêm thứ hai kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, giấc ngủ của Ông Trần Văn Hữu không hề bình yên. Ông chìm vào một cơn ác mộng kinh hoàng, chân thực đến rợn người. Trước mắt Ông Trần Văn Hữu là ngã ba Cầu Đá quen thuộc, nhưng khung cảnh chìm trong màn đêm u ám, những chiếc đèn đường mờ ảo hắt xuống một không khí ma quái. Từ xa, tiếng còi xe khách gầm rú xé tan màn đêm tĩnh mịch. Chiếc xe lao tới, tốc độ kinh hoàng, không có dấu hiệu giảm tốc.
Tiếng phanh rít lên chói tai, xé nát thinh không. Trong khoảnh khắc đó, Ông Trần Văn Hữu thấy rõ, như thể ông đang đứng ngay tại hiện trường, chiếc xe khách mất lái, lao thẳng vào ba người đi xe máy đang cố gắng qua đường. Một tiếng động khô khốc, ghê rợn vang lên khi những thân người va đập vào gầm xe, bị cuốn đi trong một mớ hỗn độn của kim loại méo mó và máu tươi.
Tiếng kêu la thảm thiết vang vọng, xuyên thấu màn đêm, không ngừng nghỉ. Đó không chỉ là tiếng người, mà là những âm thanh xé lòng, đầy đau đớn và phẫn uất. Ông Trần Văn Hữu cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng, sự oán hờn lạnh buốt của các vong linh đang quấn lấy ông, đòi lại công bằng, đòi lại sự yên nghỉ. Những hình ảnh chớp nhoáng của ánh mắt căm thù, những gương mặt méo mó vì sợ hãi và đau đớn lướt qua tâm trí ông, in hằn sâu sắc.
Một luồng hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, Ông Trần Văn Hữu chợt bừng tỉnh. Ông bật dậy khỏi giường, hơi thở gấp gáp, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm tấm lưng. Căn phòng tối om, yên tĩnh, nhưng tiếng tim Ông Trần Văn Hữu vẫn đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng kêu la, tiếng phanh xe, và những ánh mắt oan nghiệt vẫn còn văng vẳng, ám ảnh tâm trí ông. Ông Trần Văn Hữu đưa tay lên vỗ vào ngực, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng vẫn còn nguyên vẹn, lạnh lẽo bao trùm.
Sáng ngày thứ ba, Ông Trần Văn Hữu vật vã tỉnh dậy sau một giấc ngủ chập chờn, bị cắt xé bởi những hình ảnh kinh hoàng của đêm qua. Cả người ông nặng trĩu, đầu óc quay cuồng, và nỗi sợ hãi từ giấc mơ vẫn còn bám riết lấy từng tế bào. Ông Trần Văn Hữu cố gắng gượng dậy, lê bước ra khỏi giường, cảm thấy như thể mọi năng lượng trong cơ thể đã bị rút cạn. Ông Trần Văn Hữu ngồi thẫn thờ bên bàn làm việc, ánh mắt vô định nhìn ra cửa sổ, nơi nắng tháng Sáu hầm hập bắt đầu rọi xuống.
Đúng lúc đó, điện thoại công ty reo lên một tiếng khô khốc, xé tan không khí tĩnh mịch. Ông Trần Văn Hữu giật mình, một dự cảm chẳng lành đột nhiên ập đến. Ông Trần Văn Hữu miễn cưỡng nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ lạnh lùng, dứt khoát, đại diện cho đối tác lớn mà công ty ông vừa trúng thầu.
“Xin lỗi, Ông Trần Văn Hữu. Chúng tôi rất tiếc phải thông báo, hợp đồng vận tải trị giá hàng tỷ đồng của công ty ông… sẽ bị hủy bỏ.”
Giọng nói ấy như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Ông Trần Văn Hữu. Tay ông run lên, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. Ông Trần Văn Hữu cố gắng giữ bình tĩnh, lắp bắp hỏi lại, “Hủy bỏ? Vì sao lại hủy bỏ?”
“Lý do là… công ty ông không đủ năng lực để thực hiện hợp đồng này,” người phụ nữ đáp, không một chút biểu cảm. “Quyết định đã được đưa ra. Chúng tôi sẽ gửi văn bản chính thức trong hôm nay.”
Tiếng tút dài vô cảm từ đầu dây bên kia như gõ búa vào tai Ông Trần Văn Hữu. Hợp đồng vận tải lớn, trị giá hàng tỷ đồng, niềm hy vọng để ông phất lên, tất cả vụt bay chỉ trong vài giây. Ông Trần Văn Hữu buông thõng điện thoại, nó trượt khỏi tay, va vào mặt bàn tạo ra tiếng động chói tai. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt Ông Trần Văn Hữu. Khuôn mặt ông trắng bệch, không còn một chút máu. Đôi mắt Ông Trần Văn Hữu trợn trừng, vô hồn nhìn vào khoảng không. Chân tay Ông Trần Văn Hữu run rẩy bủn rủn, không còn sức lực để đứng vững. Ông Trần Văn Hữu loạng choạng, rồi khuỵu hẳn xuống ghế, gần như gục ngã. Sốc, hoảng loạn, và một nỗi tuyệt vọng tột cùng nhấn chìm Ông Trần Văn Hữu. Ông Trần Văn Hữu đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc bạc trắng rối bời, toàn thân run rẩy như người mắc bệnh sốt rét.
Ông Trần Văn Hữu đưa tay ôm lấy đầu, mái tóc bạc trắng rối bời, toàn thân run rẩy như người mắc bệnh sốt rét. Trong lúc Ông Trần Văn Hữu đang chìm trong cơn tuyệt vọng, điện thoại trong túi quần ông lại rung lên bần bật, một hồi chuông dồn dập, gấp gáp. Ông Trần Văn Hữu giật mình, run rẩy rút điện thoại ra. Màn hình hiển thị tên con gái ông, cô bé đang học đại học ở thành phố. Ông Trần Văn Hữu nuốt khan, lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành khác.
Ông Trần Văn Hữu nhấn nghe, giọng ông lạc đi, khàn đặc. “Alo… con gái à?”
Đầu dây bên kia, tiếng nức nở vỡ òa, nghẹn ngào đến mức Ông Trần Văn Hữu phải ghé sát điện thoại vào tai mới nghe rõ. “Ba… ba ơi… Con sợ quá! Con… con vừa bị cướp giật!”
Tim Ông Trần Văn Hữu như ngừng đập. Toàn thân ông cứng lại. “Cướp? Con nói gì? Con gái… con có sao không?” Ông Trần Văn Văn Hữu cố gắng kìm nén sự hoảng loạn đang trào dâng.
“Hức… bọn chúng… bọn chúng giật hết rồi, ba ơi!” Giọng cô bé đứt quãng, tràn ngập sự sợ hãi. “Túi xách… giấy tờ… tiền bạc… tất cả… Con… con không còn gì cả. Con đang run lẩy bẩy đây, ba ơi… Con phải làm sao bây giờ?”
Tiếng khóc của con gái Ông Trần Văn Hữu vang lên như những nhát búa giáng thẳng vào tâm can ông. Ông Trần Văn Hữu cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, mạnh hơn bất cứ thứ gì ông từng trải qua. Hợp đồng vừa mất, giờ con gái lại gặp nạn. Mọi thứ đang sụp đổ, hoàn toàn. Ông Trần Văn Hữu bấu chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Đầu óc ông quay cuồng, một cảm giác bất lực tột cùng bủa vây. Ông Trần Văn Hữu ngước nhìn trần nhà vô định, đôi mắt đỏ ngầu, và một tiếng gầm nhẹ, đau đớn thoát ra từ cổ họng ông. Thế giới của Ông Trần Văn Hữu, chỉ trong một buổi sáng, đã hoàn toàn tan nát.
Tiếng khóc của con gái Ông Trần Văn Hữu vẫn văng vẳng bên tai, nhưng ông không còn nghe rõ nữa. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Ông Trần Văn Hữu, rơi xuống nền gạch lạnh lẽo, màn hình nứt toác. Ông Trần Văn Hữu không nhặt lên. Đôi mắt đỏ ngầu, vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Toàn thân ông Hữu run lên bần bật, đôi chân mềm nhũn, không còn sức lực chống đỡ. Ông Trần Văn Hữu ngồi sụp xuống sàn nhà, đầu óc quay cuồng. Từng thớ thịt trong người ông như muốn rời ra.
Mọi thứ liên tiếp đổ ập xuống khiến Ông Trần Văn Hữu không thể bình tĩnh được nữa. Hợp đồng béo bở mất trắng. Công ty đối mặt với nguy cơ sụp đổ. Giờ đến con gái, tài sản quý giá nhất của ông, cũng gặp nạn. Cơn tuyệt vọng nghiền nát tâm can Ông Trần Văn Hữu. Ông Trần Văn Hữu đưa tay ôm chặt lấy đầu, mái tóc bạc trắng rũ rượi che đi khuôn mặt tái mét.
Một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Ông Trần Văn Hữu: gương mặt khắc khổ, đầy nếp nhăn của cụ già bán nước gần Ngã ba Cầu Đá, ngày ông Trần Văn Hữu hùng hổ ra lệnh đập phá Miếu nhỏ thờ vong linh tai nạn giao thông. “Ông Hữu ơi, ông đừng làm vậy. Miếu thờ này linh lắm, che chở cho người đi đường ở Ngã ba Cầu Đá suốt hơn hai mươi năm nay rồi. Đừng động vào mà rước họa vào thân!” Lời cảnh báo đó, Ông Trần Văn Hữu đã bỏ ngoài tai, coi đó chỉ là mê tín dị đoan của một bà già lẩm cẩm.
Nhưng rồi, những diễn biến kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Đúng 3 ngày sau khi miếu thờ bị đập phá, chuỗi tai ương bắt đầu ập đến. Đầu tiên là vụ việc tai nạn liên hoàn ở Công ty vận tải, rồi tin tức về hợp đồng bị hủy bỏ một cách khó hiểu. Và bây giờ, con gái ông bị cướp giật, sợ hãi đến tột cùng ở thành phố.
Một sự thật kinh hoàng dần hiện rõ trong tâm trí Ông Trần Văn Hữu, rõ ràng như ánh mặt trời Tháng Sáu nóng hầm hập đang chiếu qua khung cửa sổ. Đây không phải là trùng hợp. Không thể nào là trùng hợp được. Tất cả mọi tai họa này, chúng có một sự liên kết đáng sợ. Tất cả đều bắt nguồn từ một việc duy nhất: Ông Trần Văn Hữu đã đắc tội với Miếu nhỏ thờ vong linh tai nạn giao thông.
Ông Trần Văn Hữu bật dậy, không chút chần chừ. Đôi chân run rẩy nhưng ông vẫn cố gắng chạy ra khỏi nhà, lao thẳng về phía Ngã ba Cầu Đá. Tâm trí Ông Trần Văn Hữu chỉ hiện hữu một hình ảnh duy nhất: cụ già bán nước ngày nào. Nắng Tháng Sáu vẫn hầm hập như thiêu đốt, nhưng Ông Trần Văn Hữu không còn cảm nhận được cái nóng, cũng chẳng quan tâm đến những ánh mắt tò mò của người dân trong vùng nhìn ông vội vã. Khuôn mặt Ông Trần Văn Hữu tái mét, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt đầy vẻ cầu xin. Ông Trần Văn Hữu chạy như bay, tìm kiếm cụ già giữa những quán xá lụp xụp ven đường dẫn vào Khu chợ cũ.
Cuối cùng, Ông Trần Văn Hữu thấy cụ ngồi lặng lẽ dưới gốc cây bàng già, đôi mắt nhìn xa xăm về phía con đường nơi Miếu nhỏ thờ vong linh tai nạn giao thông từng ngự trị. Ông Trần Văn Hữu như người sắp chết đuối vớ được cọc, ông lao đến, quỳ sụp xuống trước mặt cụ.
“Cụ ơi!” Ông Trần Văn Hữu thều thào, giọng lạc đi vì sợ hãi và hụt hơi. Toàn thân Ông Trần Văn Hữu run lên bần bật, từng lời nói như bị mắc kẹt lại trong cổ họng. “Cụ ơi, có phải… có phải tôi đã gây ra lỗi lầm gì nghiêm trọng không?”
Cụ già chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt mờ đục nhìn xoáy vào Ông Trần Văn Hữu. Đôi mắt cụ vừa ẩn chứa sự thương cảm, vừa không giấu nổi vẻ trách móc sâu sắc. Cụ không trả lời ngay, chỉ khẽ thở dài, rồi chậm rãi vươn tay, đặt lên vai Ông Trần Văn Hữu. Lòng Ông Trần Văn Hữu như thắt lại.
“Ông Hữu à…” Giọng cụ già khàn đục nhưng chất chứa sự từng trải. “Cái miếu thờ ở Ngã ba Cầu Đá đó, nó không phải là nơi vô tri vô giác đâu. Nó tồn tại ở đây hơn hai mươi năm, là nơi nương náu của những vong linh oan khuất vì tai nạn thảm khốc.” Cụ ngước nhìn về khoảng đất trống nơi miếu cũ từng đứng. “Người ta lập miếu để an ủi họ, để cầu cho quốc thái dân an, cho người đi đường được bình an. Nơi đó linh thiêng lắm, che chở cho cả vùng này đó ông.”
Ông Trần Văn Hữu ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhăn nhó vì hối hận. “Vậy… vậy là… tôi đã xúc phạm họ rồi sao cụ?”
Cụ già lắc đầu nhẹ, ánh mắt cụ đượm buồn. “Vong linh cũng có oán khí, có lòng tự trọng của họ. Khi ông ra lệnh phá bỏ nơi nương tựa của họ, ông đã khinh thường họ, đã chọc giận họ rồi, ông Hữu ạ. Hậu quả của việc xúc phạm những vong linh, nó không hề nhỏ đâu. Sự bình yên của ông, của gia đình ông, sẽ khó mà giữ được nữa…”
Ông Trần Văn Hữu nghe cụ già nói xong, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Mồ hôi lạnh toát ra, làm ướt đẫm tấm áo sơ mi. Ông Trần Văn Hữu sụp xuống, đầu gục giữa hai đầu gối, từng thớ thịt trên người run lên bần bật.
“Vậy… vậy bây giờ tôi phải làm sao, cụ ơi?” Ông Trần Văn Hữu cố gắng thốt lên, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, đầy vẻ khẩn cầu. “Tôi phải làm gì để hóa giải đây ạ?”
Cụ già nhìn Ông Trần Văn Hữu, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn. “May mà ông còn kịp quay đầu. Ở cái Thị trấn An Phúc này, có một thầy cúng tên Ba Trầu, sống ở cuối làng Đầm. Ông ấy có tiếng là thấu hiểu chuyện âm dương, lại có đạo hạnh. Ông Hữu cứ tìm đến ông ấy mà trình bày hết mọi chuyện. Có thể ông ấy sẽ có cách giúp ông.”
Ông Trần Văn Hữu như người chết đuối vớ được phao, lập tức bật dậy, quên cả cái mệt mỏi và nỗi sợ hãi đang vờn quanh. Ông cúi đầu lạy cụ già ba lạy rồi vội vã quay người, chạy thẳng về hướng làng Đầm. Con đường dẫn đến nhà thầy Ba Trầu là một con đường đất quanh co, xuyên qua những cánh đồng khô cằn dưới cái nắng Tháng Sáu gay gắt. Bụi đường bám đầy tóc và quần áo Ông Trần Văn Hữu, nhưng ông không hề hay biết. Tâm trí ông chỉ có một suy nghĩ duy nhất: tìm được thầy Ba Trầu, bằng mọi giá.
Cuối cùng, Ông Trần Văn Hữu cũng tìm thấy căn nhà nhỏ lụp xụp của thầy Ba Trầu, ẩn mình dưới hàng cây xoài cổ thụ. Vừa bước chân vào sân, Ông Trần Văn Hữu đã thấy một người đàn ông trung niên, râu tóc bạc phơ, đang ngồi trầm tư bên bàn trà. Đó hẳn là thầy Ba Trầu.
“Chào thầy, con là Trần Văn Hữu, là chủ Công ty vận tải…” Ông Trần Văn Hữu chưa kịp nói hết câu đã bị thầy Ba Trầu ngắt lời.
Thầy Ba Trầu ngước lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Ông Trần Văn Hữu, như có thể xuyên thấu mọi bí mật. “Ta biết rồi, ông Hữu. Ta đã đợi ông.”
Ông Trần Văn Hữu giật mình, một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng. Ông nuốt khan, bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu chí cuối: chuyện ông phất lên nhờ trúng vài hợp đồng lớn, chuyện ông ra lệnh phá bỏ Miếu nhỏ thờ vong linh tai nạn giao thông ở Ngã ba Cầu Đá, và cả những chuyện rùng mình đã xảy ra trong suốt 3 ngày sau đó. Ông Trần Văn Hữu kể vanh vách, đôi khi giọng nghẹn lại vì sợ hãi.
Thầy Ba Trầu lắng nghe một cách im lặng, đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ thâm trầm. Khi Ông Trần Văn Hữu kết thúc câu chuyện, thầy cúng khẽ thở dài, một tiếng thở dài não nuột như trút đi gánh nặng của cả vùng đất.
“Ông Hữu à…” Giọng thầy Ba Trầu trầm ấm nhưng vang vọng, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. “Ông đã phạm phải điều cấm kỵ lớn nhất. Ông đã xúc phạm đến cõi âm, khinh thường những vong linh oan khuất. Nơi đó không chỉ là một miếu thờ, mà còn là một cửa ngõ tâm linh, một sợi dây kết nối giữa người sống và người chết. Hơn hai mươi năm, những vong linh tai nạn thảm khốc đó nương náu ở đó, giữ cho vùng đất này được bình yên. Giờ đây, ông đã phá bỏ đi nơi nương tựa của họ, ông đã chọc giận họ rồi. Việc này… cần phải hóa giải ngay lập tức, nếu không, hậu quả sẽ khôn lường.”
Ông Trần Văn Hữu đứng chết trân, toàn thân cứng đờ. Từng lời nói của thầy Ba Trầu như búa bổ vào đầu ông. Ông Trần Văn Hữu nuốt khan, cổ họng khô rát, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy ông, nơm nớp lo sợ cho số phận của mình, của gia đình mình.
“Ông Hữu à, việc ông gây ra là vô cùng nghiêm trọng, không thể hóa giải bằng một vài nén nhang hay lễ vật đơn giản,” thầy Ba Trầu nói, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân. “Muốn chuộc lại lỗi lầm, ông phải tự mình thực hiện một nghi lễ cầu siêu phức tạp, thành tâm và công phu gấp bội. Điều này đòi hỏi sự kiên trì và sám hối thực sự.”
Ông Trần Văn Hữu nuốt khan. “Con xin nghe lời thầy. Thầy cứ bảo con phải làm gì, con sẽ làm tất cả.”
Thầy Ba Trầu gật đầu chậm rãi. “Đầu tiên, ông phải tự tay xây lại một miếu thờ mới tại Ngã ba Cầu Đá. Miếu thờ này phải trang trọng hơn, kiên cố hơn gấp nhiều lần cái miếu cũ ông đã phá. Từng viên gạch, từng phiến đá, ông đều phải tự tay đặt, tự tay xây. Đó là cách ông thể hiện lòng thành và sự tôn kính với những vong linh ông đã xúc phạm.”
Ông Trần Văn Hữu nghe đến đây, mồ hôi lại lấm tấm trên trán. Tự tay xây miếu? Một chủ Công ty vận tải như ông, tay chỉ quen ký giấy tờ, điều hành công việc, nay lại phải vác gạch, trộn vữa? Điều đó dường như là một cực hình. Nhưng nỗi sợ hãi về hậu quả khôn lường vẫn lớn hơn sự ngại khó.
“Thứ hai,” thầy Ba Trầu tiếp lời, giọng nói không chút nhân nhượng, “Ông phải sám hối công khai trước toàn thể Người dân trong vùng. Ông phải đứng trước Miếu nhỏ thờ vong linh tai nạn giao thông mới, kể lại rõ ràng tội lỗi của mình, xin lỗi những vong linh và cầu xin sự tha thứ từ cộng đồng. Đây là cách ông đối mặt với sự thật, thừa nhận sai lầm và làm gương cho kẻ khác.”
Nghe đến yêu cầu này, Ông Trần Văn Hữu cảm thấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Sám hối công khai? Chuyện này khác nào tự vả vào mặt mình trước bàn dân thiên hạ? Danh dự của một chủ Công ty vận tải sẽ ra sao? Hơn nữa, việc này còn liên quan đến vụ tai nạn thảm khốc năm xưa, bí mật ông đã cố gắng chôn vùi. Một cảm giác nhục nhã và sợ hãi bao trùm.
“Và cuối cùng,” thầy Ba Trầu nhìn thẳng vào Ông Trần Văn Hữu, “trong suốt quá trình xây miếu và sám hối, ông phải tích cực làm các việc thiện, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn ở Thị trấn An Phúc. Ông phải dùng của cải ông kiếm được để bù đắp, để chuộc lại những gì ông đã lấy đi. Chỉ khi nào ông thực sự thay đổi tâm tính, thực sự hối lỗi và hành thiện, thì may ra, vong linh mới nguôi giận, và ông mới có thể tìm thấy sự bình yên cho mình và gia đình.”
Ông Trần Văn Hữu đứng chết trân. Khối lượng công việc mà thầy Ba Trầu đặt ra dường như là một ngọn núi khổng lồ, tưởng chừng không thể vượt qua. Tự tay xây miếu, sám hối công khai trước mặt Người dân trong vùng, rồi còn phải làm vô số việc thiện… Đầu óc Ông Trần Văn Hữu quay cuồng. Ông cảm thấy tuyệt vọng, mệt mỏi rã rời. Cả cuộc đời ông chưa bao giờ phải đối mặt với một thử thách khắc nghiệt đến vậy. Nhưng rồi, ánh mắt ông chợt nhớ lại những hình ảnh rùng mình đã xảy ra trong 3 ngày sau đó, nhớ đến lời cảnh báo của thầy Ba Trầu về hậu quả khôn lường. Một tia quyết tâm lóe lên trong đôi mắt mờ đục. Bằng mọi giá, ông phải làm bằng được.
“Con… con hiểu rồi, thầy,” Ông Trần Văn Hữu nói, giọng nói khản đặc nhưng đầy kiên quyết. “Con xin hứa sẽ làm tất cả những gì thầy yêu cầu. Bằng mọi giá.”
Đúng như lời hứa, Ông Trần Văn Hữu bắt tay vào hành trình chuộc lỗi đầy khắc nghiệt. Sáng sớm tinh mơ, khi Thị trấn An Phúc còn chìm trong sương mờ, Người dân trong vùng đã thấy chiếc xe bán tải của Ông Trần Văn Hữu đỗ ở Ngã ba Cầu Đá. Thay vì những bộ vest lịch lãm hay áo sơ mi là lượt, ông khoác lên mình bộ đồ lao động bạc màu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo ngay từ những nhát cuốc đầu tiên.
Ông Trần Văn Hữu tự mình giám sát từng viên gạch, từng phiến đá được vận chuyển đến. Những người thợ xây có kinh nghiệm ngạc nhiên nhìn vị chủ Công ty vận tải tự tay trộn vữa, kéo gạch, dù đôi tay ông vốn chỉ quen với những hợp đồng triệu đô. Lưng ông còng xuống, đôi vai mỏi nhừ, nhưng Ông Trần Văn Hữu không một lời than vãn. Mỗi khi định buông xuôi, hình ảnh những vong linh vất vưởng lại hiện về, cùng với nỗi sợ hãi tột cùng về hậu quả kinh hoàng đã xảy ra trong 3 ngày sau đó.
Từng tấc đất, từng viên gạch xây dựng Miếu nhỏ thờ vong linh tai nạn giao thông mới đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của Ông Trần Văn Hữu. Ông chăm chút từng đường nét, từng chi tiết nhỏ nhất, với mong muốn xây dựng một nơi trú ngụ thật trang nghiêm cho những linh hồn đã khuất. Miếu thờ dần hiện hữu, khang trang hơn, kiên cố hơn gấp nhiều lần cái miếu cũ đã bị ông phá bỏ.
Sau những giờ lao động cật lực dưới cái nắng Tháng Sáu hầm hập, Ông Trần Văn Hữu lại đích thân đi khắp Khu chợ cũ và các cửa hàng lớn nhỏ, tìm mua những lễ vật tươm tất nhất. Hương trầm loại hảo hạng, hoa quả tươi ngon nhất, xôi chè được làm tỉ mỉ, mọi thứ đều được ông chọn lựa kỹ lưỡng, không tiếc tiền bạc.
Đêm đến, dưới ánh trăng mờ ảo, Ông Trần Văn Hữu cùng Thầy Ba Trầu thực hiện các nghi thức sám hối trang trọng ngay tại Ngã ba Cầu Đá, bên cạnh miếu thờ vừa xây xong. Thầy Ba Trầu tụng kinh, gõ mõ, còn Ông Trần Văn Hữu quỳ gối, cúi lạy, thành tâm khấn vái. Ông đọc lời sám hối, giọng nói khản đặc, van xin sự tha thứ từ các vong linh. Mỗi lời cầu nguyện, mỗi hành động sám hối dường như đều kéo theo một phần gánh nặng trong lòng ông được gỡ bỏ.
Dù thân thể rã rời, đau nhức vì công việc nặng nhọc chưa từng trải, nhưng Ông Trần Văn Văn Hữu lại cảm thấy một sự thanh thản lạ kỳ. Gánh nặng tội lỗi đã đè nén ông suốt bấy lâu nay, tưởng chừng như vô tận, nay dần được giải tỏa đôi chút. Ông ngước nhìn bầu trời đêm, một tia hy vọng mong manh len lỏi trong trái tim vốn đã chai sạn vì sợ hãi.
Miếu thờ giờ đây sừng sững, uy nghi tại Ngã ba Cầu Đá, không còn là ngôi miếu cũ kỹ xiêu vẹo mà là một công trình kiên cố, bề thế, được chạm khắc tinh xảo. Từng đường nét, từng mái cong đều toát lên vẻ trang trọng, linh thiêng, như một lời sám hối, một lời hứa được tạc vào đá. Người dân trong vùng đi qua, ai nấy đều trầm trồ, không còn nhìn Ông Trần Văn Hữu với ánh mắt ngờ vực hay khinh miệt mà thay vào đó là sự ngạc nhiên, pha lẫn chút tôn trọng.
Ông Trần Văn Hữu đứng trước miếu, bộ đồ lao động đã được thay bằng chiếc áo sơ mi đơn giản nhưng sạch sẽ. Trên tay ông là nén hương trầm nghi ngút, thơm dịu. Lễ vật đã được bày biện tươm tất trên bàn đá, hoa tươi, quả ngọt, xôi chè… tất cả đều được ông chuẩn bị kỹ lưỡng như chuẩn bị cho một vị khách quý, chứ không phải cho những linh hồn đã khuất mà ông từng xem nhẹ.
Ông Trần Văn Hữu quỳ sụp xuống, đầu cúi sát đất. Giọng ông khản đặc, không còn sự ngạo mạn hay sợ hãi tột cùng của những ngày đầu, mà thay vào đó là sự chân thành đến tột độ. “Các vong linh ơi… Hữu biết lỗi rồi. Hữu đã sai, đã quá ngạo mạn, đã phá hoại nơi an nghỉ của các vị. Xin các vị tha thứ cho Hữu, và xin hãy phù hộ cho gia đình Hữu được bình an. Hữu hứa sẽ luôn chăm sóc nơi này, sẽ luôn nhớ đến các vị.” Nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng của Ông Trần Văn Hữu. Đó là những giọt nước mắt của sự hối lỗi, của sự giải thoát. Ông dâng hương, ngước nhìn làn khói lững lờ bay lên trời, mang theo bao nỗi niềm.
Dù nghi thức đã xong, miếu thờ đã hoàn thành, nhưng Ông Trần Văn Hữu biết, mọi tai ương không thể chấm dứt hoàn toàn chỉ sau một đêm. Công việc kinh doanh của Công ty vận tải vẫn còn những trục trặc nhỏ, gia đình ông vẫn còn những lo lắng riêng, nhưng tất cả giờ đây dường như đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với gánh nặng tâm linh đè nặng lên ông trước đó. Cái cảm giác sợ hãi tột độ đã không còn, thay vào đó là sự chấp nhận và đối mặt. Ông Trần Văn Hữu đã học được một bài học đắt giá, một bài học không thể mua được bằng tiền bạc hay hợp đồng lớn.
Ông Trần Văn Hữu vẫn thường xuyên ghé thăm Miếu nhỏ thờ vong linh tai nạn giao thông, tự tay quét dọn, thay hoa, dâng nước. Nơi đây không còn là biểu tượng của sự xui xẻo hay nỗi ám ảnh, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của ông, một lời nhắc nhở thường trực về sự khiêm nhường, về lòng thành kính và sự tồn tại của những giá trị vô hình. Những biến cố kinh hoàng đã cướp đi sự bình yên của gia đình ông, nhưng cũng chính những biến cố ấy đã thức tỉnh Ông Trần Văn Hữu, từ một người đàn ông chỉ biết chạy theo vật chất, ông đã trở thành một người biết trân trọng những giá trị tâm linh, biết lắng nghe tiếng nói của lương tâm. Ông không còn coi thường Người dân trong vùng hay những tín ngưỡng giản dị của họ. Ông hiểu rằng, có những thứ vượt trên logic, vượt trên đồng tiền, và sự tôn trọng dành cho những điều đó mới chính là nền tảng của một cuộc sống thanh thản. Gia đình ông, dù vẫn còn những khó khăn, nhưng đã tìm thấy một sự bình yên nội tại, một niềm tin vào tương lai. Ông Trần Văn Hữu biết rằng con đường chuộc lỗi sẽ còn dài, nhưng ông đã sẵn sàng đối mặt, với một trái tim đã được gột rửa và một tâm hồn đã tìm thấy sự bình yên. Cuộc đời ông, từ nay về sau, sẽ là minh chứng cho một sự thay đổi diệu kỳ, một bài học về lòng thành kính và sự tha thứ.

