Ông bà ngoại lặn lội từ quê ra dự tiệc đầy tháng của cháu. Nhà chồng tôi làm 20 mâm hoành tráng mời đông đủ anh em, họ hàng nhưng vừa thấy thông gia lên, mẹ chồng tắt ngấm nụ cười. Bố mẹ tôi tặng cháu 2 chỉ vàng cùng chiếc lắc bạc xinh xắn. Thế mà cỗ chưa kịp dọn ra, ông bà đã vác bụng đói ra bến xe về luôn. Chiều hôm đó biết lý do, tôi để lại lá đơn ly h/ô,n, bế con về ngay nhà ngoại không thể ở đây được nữa… bạn đọc tiếp dưới phần bình luận 👇👇
Cô xiết chặt đứa Cháu nhỏ trong vòng tay, mùi sữa non vấn vương. Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng từ 20 mâm cỗ phía sau vọng lại như xát muối vào tim. Khuôn mặt cô cứng lại, không một gợn cảm xúc, nhưng ánh mắt thì rực lên ngọn lửa căm giận và nỗi đau khôn tả. Tấm lưng thẳng tắp, cô bước nhanh về phía cửa chính, từng bước chân dứt khoát như muốn bỏ lại tất cả những gì thuộc về Nhà chồng này. Cháu cựa quậy nhẹ nhàng trong vòng tay mẹ, hơi ấm nhỏ bé là tất cả lý do để cô không chùn bước. Phía sau, Anh em, họ hàng nhà chồng vẫn đang ăn uống, trò chuyện rôm rả, hoàn toàn không ai để ý đến bóng dáng bé nhỏ đang cố thoát ly khỏi không khí náo nhiệt giả tạo ấy. Vừa chạm tay vào nắm cửa, cô dừng lại, không quay đầu lại hoàn toàn, chỉ liếc nhìn qua vai về phía căn Nhà chồng xa hoa, lộng lẫy lần cuối cùng. Đó là nơi cô đã từng nghĩ sẽ là bến đỗ, nhưng giờ đây chỉ còn là biểu tượng của sự khinh miệt và tổn thương. Một cái siết tay nữa vào đứa trẻ, một hơi thở sâu, rồi cô đẩy mạnh cánh cửa, bước thẳng ra ngoài, không ngoảnh đầu lại thêm một lần nào nữa. Con đường phía trước đầy bão tố, nhưng lòng cô đã quyết.
“Nàng dâu bước ra khỏi cánh cổng Nhà chồng, làn gió đêm thổi se lạnh. Cô ôm Cháu thật chặt vào lòng, hơi ấm nhỏ bé sưởi dịu trái tim đang đóng băng vì căm phẫn. Bóng dáng cô đơn độc bước đi trên con đường vắng, tiếng ồn ào từ bữa tiệc đầy tháng đã lùi lại phía sau, chỉ còn tiếng bước chân đều đặn và tiếng lòng quặn thắt.
Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên má, thấm vào mái tóc mềm mại của Cháu. Cô cúi
xuống, khẽ hôn lên trán con, nước mắt càng rơi nhiều hơn. Nhìn con thơ đang ngủ say trong vòng tay mình, lòng cô đau như cắt. Cháu còn quá nhỏ, chưa hiểu chuyện gì, vậy mà đã phải chứng kiến cảnh tượng tồi tệ ấy. Witnessing such cruelty at this tender age. Nghĩ đến cảnh Ông ngoại và Bà ngoại, hai người già từ Quê xa xôi lặn lội lên, chỉ vì yêu thương cháu mà chịu đựng sự khinh miệt, sỉ nhục của Mẹ chồng và Anh em, họ hàng nhà chồng, nước mắt cô càng tuôn như suối. Họ đã vất vả cả đời, giờ đây đáng lẽ phải được an hưởng tuổi già, vậy mà lại vì cô, vì cháu mà chịu khổ.
Cô siết chặt Cháu hơn nữa, như muốn truyền hết sức mạnh và tình thương vào con. Con đường về Nhà ngoại còn dài, nhưng cô biết mình không thể chùn bước. Mỗi bước chân đi là một lời thề thầm. Cô sẽ không bao giờ để con phải lớn lên trong một môi trường đầy sự giả tạo và khinh bỉ như thế. Cô sẽ bảo vệ Cháu, bảo vệ danh dự cho Ông ngoại, Bà ngoại và cho chính mình.
Màn đêm buông xuống, ánh đèn đường vàng vọt in bóng dáng nhỏ bé của hai mẹ con trên vỉa hè. Nước mắt Nàng dâu vẫn cứ rơi, hòa cùng nỗi đau và quyết tâm. Cô ngước nhìn bầu trời đêm, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục bước đi, hướng về phía Nhà ngoại, nơi có tình yêu thương vô điều kiện đang chờ đón.”
“Nàng dâu lê bước chân mỏi mệt đến trước cửa Nhà ngoại. Ánh đèn vàng hắt ra từ khe cửa sổ làm ấm lên khuôn mặt lạnh cóng vì gió và nước mắt. Cô hít một hơi thật sâu, cánh tay vẫn ôm chặt Cháu đang say ngủ. Dù biết sẽ làm bố mẹ lo lắng, cô không còn lựa chọn nào khác. Cô nhấn nhẹ chuông cửa.
Cánh cửa bật mở. Bà ngoại hiện ra trước mắt cô, nụ cười rạng rỡ chợt tắt ngấm khi nhìn thấy con gái. Phía sau bà, Ông ngoại cũng đứng đó, nét mặt hiền từ bỗng biến thành sự bàng hoàng xen lẫn lo lắng tột độ. Nàng dâu đứng sững trước hiên, mái tóc rối bù, quần áo nhàu nhĩ, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe. Trên tay cô là đứa cháu ngoại bé bỏng.
Bà ngoại lắp bắp, giọng run rẩy: “Con… con về lúc nào đấy? Sao lại về giờ này?”
Ông ngoại tiến lên một bước, ánh mắt dán chặt vào cô và Cháu, vẻ mặt kinh ngạc không thể che giấu.
Bà ngoại vội vàng bước ra hẳn, bàn tay chạm nhẹ vào vai con gái, giọng nói tràn đầy sự hoang mang và lo lắng: “Sao con lại về giờ này? Đầy tháng cháu đang vui cơ mà?””
“Thay vì trả lời, đôi mắt nàng dâu đỏ hoe, đầy nước mắt nhìn thẳng vào bố mẹ mình. Vẻ mặt cô không còn sự sợ hãi hay tuyệt vọng thường thấy, chỉ còn nỗi đau đớn tột cùng. Cô vẫn ôm chặt đứa cháu bé bỏng trong tay. Giọng cô nghẹn lại, khản đặc như bị mắc thứ gì đó trong cổ họng.
“”Sao bố mẹ lại về sớm vậy?”” Tôi lắp bắp, cố gắng giữ cho giọng không vỡ òa. “”Con tưởng bố mẹ ở lại ăn cỗ chứ. Bố mẹ… ăn gì chưa?”””
“Ông ngoại và bà ngoại tôi nhìn nhau, ánh mắt họ nặng trĩu những nỗi niềm khó nói. Họ không lập tức trả lời, chỉ im lặng nhìn đứa cháu bé bỏng đang say ngủ trong vòng tay tôi. Không khí bỗng trở nên đặc quánh, nặng nề. Bà ngoại khẽ thở dài, bàn tay nhăn nheo run run vuốt ve mái tóc tôi. Ông ngoại day day trán, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u buồn.
“”Ăn gì… thì ăn rồi con ạ,”” ông ngoại cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn đục. “”Nhưng… về sớm thì đúng là về sớm thật.””
Ông dừng lại, như thể mỗi lời nói ra đều khó khăn vô cùng. Bà ngoại tôi gật đầu đồng tình, ánh mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào tôi.
“”Có chuyện gì sao bố mẹ?”” Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cái vẻ ngập ngừng này, cái sự lảng tránh này… nó khác hẳn với vẻ vui mừng háo hức của bố mẹ khi chuẩn bị đi dự tiệc. Chắc chắn đã có chuyện gì rất nghiêm trọng xảy ra ở nhà chồng.
“”Không có gì đâu con,”” bà ngoại vội vàng nói, nhưng giọng bà không giấu được sự gượng gạo. “”Chỉ là… chỉ là người lớn nói chuyện với nhau thôi.””
“”Chuyện gì ạ?”” Tôi kiên nhẫn gặng hỏi. “”Sao bố mẹ lại trông buồn vậy? Xảy ra chuyện gì ở nhà họ… nhà thông gia ạ?”””
“Bà ngoại tôi thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu như trút hết bao nhiêu tủi hờn. Bà nhìn tôi, ánh mắt vẫn đọng lại nỗi buồn và cả chút gì đó ngần ngại. Ông ngoại ngồi bên cạnh, tay vẫn day day trán, lặng lẽ nhìn đi chỗ khác.
“”Ngồi xuống đây con,”” bà ngoại nói khẽ, giọng run run. “”Mẹ kể cho nghe… Cái bữa tiệc đầy tháng của thằng bé…””
Tôi vội đặt thằng bé nằm xuống nệm cẩn thận, rồi ngồi sát lại bên bà. Lòng tôi nóng như lửa đốt, linh cảm xấu cứ ngày càng mạnh mẽ. Chắc chắn đã có chuyện gì đó tồi tệ đã xảy ra.
Bà ngoại lại hít một hơi sâu, như thể gom hết can đảm để bắt đầu.
“”Lúc bố mẹ vừa bước vào nhà thông gia…”” Giọng bà chợt nghẹn lại, bà đưa tay lên che miệng, cố gắng kìm nén tiếng nấc. Khuôn mặt bà đỏ lên, nước mắt lưng tròng.
Tôi siết chặt tay bà, thúc giục trong im lặng.
Bà ngoại nắm chặt tay tôi, run rẩy. “”Cái nhà họ… đúng là giàu có thật con ạ. Hai mươi mâm cỗ… bày biện hoành tráng lắm. Khách khứa đông nghịt.”” Bà ngưng lại, như thể đang nhớ lại cảnh tượng đó, và mỗi chi tiết đều cứa vào lòng bà. “”Nhưng mà…”” Giọng bà lại đứt quãng, run rẩy hơn nữa. “”Nhưng mà… cái thái độ của bà ấy… của mẹ chồng con ấy…”””
“””Lúc bố mẹ vừa bước vào nhà thông gia…”” Giọng bà chợt nghẹn lại, bà đưa tay lên che miệng, cố gắng kìm nén tiếng nấc. Khuôn mặt bà đỏ lên, nước mắt lưng tròng.
Tôi siết chặt tay bà, thúc giục trong im lặng.
Bà ngoại nắm chặt tay tôi, run rẩy. “”Cái nhà họ… đúng là giàu có thật con ạ. Hai mươi mâm cỗ… bày biện hoành tráng lắm. Khách khứa đông nghịt.”” Bà ngưng lại, như thể đang nhớ lại cảnh tượng đó, và mỗi chi tiết đều cứa vào lòng bà. “”Nhưng mà…”” Giọng bà lại đứt quãng, run rẩy hơn nữa. “”Nhưng mà… cái thái độ của bà ấy… của mẹ chồng con ấy…””
Bà ngoại hít một hơi thật sâu, như thể muốn đuổi đi cái hình ảnh khó chịu đang ám ảnh mình. Bà tiếp tục câu chuyện, giọng vẫn còn run run nhưng kiên quyết hơn một chút.
“”Lúc bố mẹ vừa bước chân qua cánh cổng, khách khứa đông lắm, tiếng cười nói rộn rã cả một góc nhà. Mẹ chồng con đang đứng ở sảnh chính, tay bắt mặt mừng với mấy người trông rất sang trọng. Khuôn mặt bà ấy rạng rỡ, nụ cười tươi rói cứ thế thường trực trên môi.””
Ông ngoại ngồi bên cạnh vẫn im lặng, nhưng bàn tay ông nắm chặt lấy thành ghế, gân xanh nổi lên.
Bà ngoại nhìn sang Ông ngoại một lát rồi quay lại nhìn tôi, ánh mắt chất chứa nỗi tủi hờn. “”Nhưng rồi… bà ấy nhìn thấy bố mẹ. Ngay lập tức, như có công tắc bị gạt, nụ cười đó… nụ cười đang nở tươi như hoa ấy… tắt ngấm.””
Người kể chuyện biết rõ, đó không chỉ là sự ngạc nhiên. Trong khoảnh khắc ấy, Mẹ chồng đã nhận ra hai con người quê mùa, lạc lõng giữa không gian sang trọng của bà. Sự khinh miệt lập tức hiện rõ trong ánh mắt.
“”Bà ấy chỉ chào xã giao chiếu lệ, cụt lủn lắm, không có tí niềm nở nào cả. ‘Chào ông bà thông gia,’ chỉ thế thôi. Rồi ánh mắt bà ấy… con biết không… cứ dò xét từ đầu đến chân bố mẹ, như thể đang soi xem quần áo bố mẹ mặc có đủ ‘tư cách’ bước vào nhà bà ấy không vậy.””
Tôi nắm chặt tay bà ngoại hơn nữa, trái tim thắt lại. Tôi đã phần nào đoán được nhưng nghe từ chính miệng bà, nỗi đau vẫn cứa sâu.
“”Sau cái nhìn đánh giá ấy, bà ấy không nói thêm gì nữa. Quay ngoắt đi, lại trở lại tiếp chuyện với những người khách kia, lại nở nụ cười tươi rói như chưa hề có gì xảy ra. Cứ như bố mẹ… bố mẹ chỉ là không khí trong nhà bà ấy vậy.””
Bà ngoại lại ngừng lại, hít hà. Nước mắt đã lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà. Ông ngoại khẽ day trán, ánh mắt vẫn hướng ra xa xăm, như cố giấu đi nỗi chua chát.”
“Sau khi Mẹ chồng quay đi, bố mẹ tôi lẳng lặng tìm một góc ngồi khiêm tốn giữa căn nhà rộng lớn. Hai người ngồi đó, nép mình giữa sự ồn ào, sang trọng của bữa tiệc. Nỗi tủi hờn, lạc lõng hiện rõ trên khuôn mặt. Tôi muốn chạy lại bên bố mẹ, ôm lấy họ, nhưng tôi biết mình không thể làm gì lúc này. Bữa tiệc vẫn tiếp diễn, tiếng cười nói vẫn rộn ràng, nhưng trong lòng bố mẹ tôi, và cả tôi nữa, chỉ còn là sự chua chát.
Rồi đến lúc đến lượt khách tặng quà cho cháu. Hàng dài khách khứa nhà chồng mang đến những món quà đắt tiền, phong bì dày cộp. Mẹ chồng đứng bên cạnh nụ cười tươi rói, liên tục nói lời cảm ơn và giới thiệu mọi người với nhau.
Bà ngoại nhìn Ông ngoại, ánh mắt đầy lo lắng. Ông ngoại khẽ gật đầu, trấn an bà. Hai người từ từ đứng dậy, bước về phía nơi mọi người đang tập trung tặng quà. Họ mang theo một túi vải nhỏ cũ kỹ. Bà ngoại run run mở túi, lấy ra hai vật nhỏ được gói cẩn thận trong giấy đỏ: hai chỉ vàng ta và một chiếc lắc bạc cho cháu. Đó là tất cả những gì ông bà dành dụm được từ những năm tháng lam lũ ở quê.
Ông ngoại đưa hai chỉ vàng cho Mẹ chồng, giọng run run vì xúc động: “”Chúng tôi… chúng tôi có chút quà mọn cho cháu…””
Bà ngoại tiếp lời, đưa chiếc lắc bạc: “”Của ít lòng nhiều, mong cháu hay ăn chóng lớn…””
Mẹ chồng cầm lấy hai chỉ vàng, bà không nhìn thẳng vào bố mẹ tôi. Bà đưa tay lên, cân nhẹ hai chỉ vàng trên lòng bàn tay. Khuôn mặt bà không có lấy một nụ cười hay lời cảm ơn. Thay vào đó, một ánh mắt khinh khỉnh lướt qua món quà. Rồi bà buông một câu, đủ khiến không chỉ bố mẹ tôi, mà cả tôi và một vài người khách đứng gần đó phải chết điếng:
“”Vàng ở quê chắc ‘non’ lắm nhỉ?””
Bà ngoại sững sờ, mặt tái mét. Ông ngoại nắm chặt tay bà, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng chưa dừng lại ở đó, Mẹ chồng lại cầm chiếc lắc bạc lên, soi xét một cách tỉ mỉ rồi lại thốt lên bằng giọng mỉa mai:
“”Cái lắc này chắc cũng hàng chợ thôi à?””
Cả sảnh tiệc như chùng xuống vài giây. Nụ cười trên môi tôi đông cứng lại. Bố mẹ tôi đứng đó, như pho tượng, không nói nên lời. Khuôn mặt họ đỏ bừng lên vì xấu hổ và tổn thương. Ánh mắt họ nhìn Mẹ chồng chất chứa sự đau đớn khôn tả. Họ đã mang tất cả tấm lòng của mình, nhưng thứ họ nhận lại chỉ là sự khinh miệt tàn nhẫn.”
“Ông ngoại và Bà ngoại đứng như trời trồng. Ánh mắt họ dán vào Mẹ chồng, rồi lướt qua món quà nằm chỏng chơ trên tay bà ta, cuối cùng dừng lại ở nhau. Không một lời nói nào thốt ra. Chỉ có cái nhìn câm lặng, đầy rẫy sự bẽ bàng, đau đớn và cả một chút phẫn nộ bị kìm nén. Họ đã mang đến thứ quý giá nhất mà họ có, dành dụm từng đồng từ công sức lao động vất vả, với tất cả tình yêu thương dành cho cháu. Vậy mà giờ đây, tấm lòng ấy lại bị vứt bỏ không thương tiếc, bị coi rẻ hơn cả món đồ mua ở “”chợ””.
Mẹ chồng dường như không hề nhận ra hoặc cố tình phớt lờ sự tổn thương trên khuôn mặt của bố mẹ tôi. Bà ta vẫn giữ vẻ mặt khinh khỉnh, tay cầm hai chỉ vàng và chiếc lắc bạc như thể đó là đồ bỏ đi.
“”Thôi, cứ để đấy,”” bà ta lạnh lùng nói, không nhìn ai cụ thể, rồi đưa món quà cho một người giúp việc đứng gần đó. “”Mang cất đi.””
Người giúp việc vội vàng cầm lấy, lúng túng không biết đặt ở đâu cho phải phép. Mẹ chồng quay đi, tiếp tục cười nói với những vị khách khác đang mang đến những phong bì dày cộm và hộp quà lấp lánh.
Bố mẹ tôi vẫn đứng đó, bất động. Cảm giác như thời gian xung quanh họ đã ngừng lại. Âm thanh cười nói, tiếng nhạc rộn ràng của bữa tiệc bỗng trở nên xa lạ, chói tai. Họ cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng và nhục nhã giữa sự xa hoa, phù phiếm này. Khuôn mặt Ông ngoại đanh lại, hai bàn tay siết chặt. Bà ngoại khẽ run rẩy, nước mắt lưng tròng nhưng cố kìm nén không để rơi xuống. Họ không nói gì, chỉ lẳng lặng quay lưng lại với nơi đông đúc, tìm đường quay trở về góc nhỏ họ đã ngồi lúc trước. Bước chân họ nặng trĩu, mang theo nỗi tủi hổ không nói nên lời. Tôi nhìn theo bóng lưng gầy gò của bố mẹ, lòng quặn thắt. Tôi biết, vết thương Mẹ chồng vừa tạo ra sâu đến mức nào. Nó không chỉ là sự coi thường món quà, mà là sự chà đạp lên cả nhân phẩm và tình cảm của những người lam lũ, thật thà. Họ đã đến đây với tất cả hy vọng và tình yêu, nhưng chỉ nhận lại được gáo nước lạnh buốt giá, thấm đẫm sự khinh miệt.”
“Ông ngoại và Bà ngoại ngồi lại vào chiếc bàn trống trải, nơi họ đã bị đặt ở rìa bữa tiệc. Không khí xung quanh ngột ngạt đến khó thở. Mỗi tiếng cười nói, mỗi chén rượu cụng ly từ những bàn khác vọng lại như nhát dao cứa vào tim họ. Nỗi bẽ bàng, nhục nhã vì bị coi thường cứ đeo bám dai dẳng. Họ nhìn nhau, ánh mắt không cần lời nói cũng đủ hiểu suy nghĩ của đối phương. Ở lại đây thêm một giây phút nào nữa cũng là sự dày vò tột cùng. Bụng đói cồn cào vì cỗ bàn vẫn chưa được dọn lên, nhưng cơn đói vật lý chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang gặm nhấm.
“”Thôi, mình về thôi bà nó ạ,”” Ông ngoại khẽ thì thầm, giọng khản đặc.
Bà ngoại gật đầu, khóe mắt đỏ hoe. “”Ừ, về thôi ông. Ở đây không còn là chỗ cho mình nữa rồi.””
Họ đứng dậy, bước đi còn nặng nề hơn lúc nãy. Họ tìm đến chỗ Chồng tôi đang đứng nói chuyện với vài người họ hàng.
“”À, bố mẹ tìm con à?”” Chồng tôi quay lại, khuôn mặt vẫn rạng rỡ niềm vui ngày đầy tháng. “”Sắp dọn cỗ rồi đấy ạ. Bố mẹ ngồi chờ thêm chút nhé.””
Ông ngoại khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo. “”Thôi… thôi con ạ. Nhà có việc gấp, bố mẹ xin phép về sớm đây.””
Chồng tôi hơi bất ngờ. “”Ơ? Sao thế ạ? Việc gì mà gấp vậy bố mẹ? Cỗ bàn sắp xong rồi, bố mẹ về thì ai ăn ạ? Đã đi đường xa ra đây rồi…”” Anh ta cố gắng níu kéo, nhưng giọng điệu vẫn mang sự lễ phép đúng mực.
Bà ngoại nắm lấy tay Ông ngoại, ra hiệu ông nói cho xong. “”Không… không chờ được đâu con ạ. Thật sự có việc đột xuất. Bố mẹ cũng tiếc lắm, nhưng không thể nán lại. Con cứ ở lại tiếp khách, lo cho cháu đi nhé.””
Ông ngoại tiếp lời, giọng kiên quyết. “”Phải đấy, con ở lại đi. Bố mẹ về ngay cho kịp.””
Chồng tôi thấy thái độ dứt khoát của bố mẹ vợ thì đành thôi. Anh ta không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ nghĩ đơn giản là nhà có việc thật. “”Thế… thế ạ. Vậy để con gọi xe cho bố mẹ nhé?””
“”Không cần đâu con. Bố mẹ tự đi được.”” Ông ngoại vội xua tay, sợ làm phiền thêm.
Tôi đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cuộc nói chuyện. Lòng tôi như có lửa đốt. Tôi biết ‘việc gấp’ kia chỉ là cái cớ. ‘Việc’ thật sự chính là thái độ và hành động của Mẹ chồng. Nhìn bố mẹ gầy gò, mệt mỏi, bụng đói mà vẫn phải gượng cười nói dối để ra về giữa lúc tiệc tùng rình rang, nước mắt tôi chỉ muốn trào ra. Tôi muốn chạy đến ôm lấy bố mẹ, nói rằng tôi hiểu, nói rằng tôi xin lỗi vì đã đưa họ đến nơi này để chịu đựng sự sỉ nhục. Nhưng tôi không thể. Tôi đang là nàng dâu trong chính ngôi nhà này, giữa bao nhiêu ánh mắt dòm ngó. Tôi chỉ có thể đứng đó, nuốt nước mắt vào trong, nhìn bóng lưng bố mẹ lần thứ hai trong buổi chiều hôm ấy lẳng lặng khuất dần giữa đám đông khách khứa. Họ ra đi trong lặng lẽ, mang theo nỗi tủi hờn và cái bụng đói meo, để lại mình tôi đứng lại giữa sự xa hoa giả tạo này.”
“Ông ngoại và Bà ngoại bước ra khỏi cổng Nhà chồng. Không khí náo nhiệt, ồn ào của bữa tiệc đầy tháng giờ đây chỉ còn là tiếng vọng mờ nhạt phía sau lưng họ, càng khiến bước chân thêm lạc lõng. Con đường nhựa thẳng tắp dẫn ra Bến xe dường như dài hơn mọi ngày. Họ bước đi cạnh nhau, nhưng mỗi người lại chìm đắm trong dòng suy nghĩ và cảm xúc riêng. Không một lời nào được thốt ra giữa hai người. Sự im lặng này còn nặng nề hơn bất kỳ lời than vãn nào.
Mỗi bước chân nhấc lên, đặt xuống, đều như mang theo cả gánh nặng của nỗi buồn, của sự tủi hờn. Họ nghĩ đến nụ cười khinh khỉnh của Mẹ chồng, đến cái cách họ bị tách biệt, bị đối xử như những vị khách không mời mà đến trong chính ngày vui của cháu ngoại. Họ nghĩ đến những mâm cỗ đầy ắp mà mình thậm chí còn chưa được động đũa, đến chặng đường xa xôi từ Quê ra đây chỉ để nhận lại sự bẽ bàng.
Bàn tay Ông ngoại siết chặt lấy túi đồ ít ỏi mang theo, trong đó có gói quà giản dị từ Quê lên cho cháu, và vài thứ lặt vặt khác. Bàn tay Bà ngoại nắm lấy cánh tay ông, tựa như tìm kiếm một chút hơi ấm, một sự sẻ chia thầm lặng giữa nỗi cô đơn này. Cơn đói cồn cào trong bụng nhắc nhở họ về sự thật trần trụi: họ đã rời đi khi còn chưa kịp ăn gì. Nhưng nỗi đau tinh thần còn lớn hơn nhiều, khiến cơn đói thể xác dường như bị tê liệt.
Họ chỉ muốn nhanh chóng về đến Bến xe, lên chuyến xe muộn nhất có thể, trở về Quê hương, trở về Nhà ngoại, nơi chỉ có sự bình yên và tình thương vô điều kiện, nơi họ không bao giờ phải gồng mình để tỏ ra “”xứng đáng”” hay lo sợ bị khinh thường vì xuất thân. Con đường cứ trải dài dưới chân, mỗi bước đi là một sự giải thoát khỏi nơi khiến họ cảm thấy tổn thương sâu sắc, nhưng cũng là sự xác nhận cay đắng về vị thế của mình trong mối quan hệ thông gia này. Bóng lưng gầy gò của hai người già khuất dần về phía cuối con đường, mang theo cả một buổi chiều đầy nước mắt chực trào và nỗi đau âm ỉ không cách nào giãi bày.”
“Tiệc đầy tháng vẫn đang dần tàn. Khách khứa đã vãn đi nhiều, chỉ còn lại một vài người thân thiết của Nhà chồng đang ngồi lại. Tôi (Nàng dâu) đang lúi húi dọn dẹp vài thứ thì điện thoại rung lên. Màn hình hiện tên Bà ngoại. Tôi vội vàng bắt máy, giọng nói cố tỏ ra bình thường.
“”Alo mẹ ạ? Hai ông bà về đến nơi chưa ạ?”” Tôi hỏi, trong lòng vẫn còn chút áy náy vì chưa thể tiễn bố mẹ ra tận Bến xe.
Đầu dây bên kia là giọng Bà ngoại, yếu ớt và đầy nghẹn ngào: “”Bà về đến nơi rồi con ạ… Ông bà đang ở bến xe…””
“”Sao ạ? Mẹ nói gì? Bến xe nào cơ ạ? Sao ông bà lại ra bến xe giờ này?”” Tôi hốt hoảng. Trời đã sẩm tối, lẽ ra giờ này bố mẹ phải đang ngồi cùng mọi người, dù tôi biết họ khó hòa nhập.
Bà ngoại nấc lên thành tiếng: “”Ông bà… ông bà về luôn con ạ… Về Quê luôn rồi…””
Lời nói của mẹ như sét đánh ngang tai. “”Về luôn là sao mẹ? Sao lại về luôn ạ? Mới có mấy tiếng mà?””
“”Thì… thì xong việc rồi thì ông bà về… Ở lại cũng có làm gì đâu con…”” Giọng bà đầy tủi thân. “”Mẹ… mẹ xin lỗi, đáng lẽ ông bà nên ở lại lâu hơn, nhưng mà…””
Tôi cảm thấy lồng ngực nghẹn lại. “”Có chuyện gì phải không mẹ? Ông bà có sao không? Có ai nói gì với ông bà không?””
Bà ngoại im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng khóc sụt sịt. Rồi bà kể, giọng đứt quãng, về việc Mẹ chồng đã không ngần ngại khinh miệt thế nào, về việc bà và ông bị tách biệt, về việc họ chỉ ngồi một góc nhìn 20 mâm cỗ hoành tráng mà không hề được ai đói hoài mời mọc. Bà kể về món quà giản dị từ Quê mang lên, bị Mẹ chồng cười khẩy. Kể về sự cô đơn lạc lõng giữa đám đông xa lạ. Kể về việc họ đã lặng lẽ đứng dậy đi về khi bụng vẫn còn đói cồn cào, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi đó.
Nghe đến đây, nước mắt tôi đã chảy thành dòng. Tôi cắn chặt môi để không bật khóc thành tiếng trong Nhà chồng, nơi mà tiếng cười nói chúc tụng vẫn còn văng vẳng. Nhưng không kìm được nữa. Từng câu chữ của mẹ cứa vào tim tôi như nhát dao. Bố mẹ tôi, cả đời lam lũ vất vả, chỉ muốn đến nhìn cháu ngoại, thế mà lại bị đối xử tệ bạc đến như vậy.
“”Con… con xin lỗi mẹ… Con xin lỗi ông bà…”” Tôi vừa nói vừa khóc nức nở. Nỗi xót xa cho bố mẹ hòa lẫn với cơn giận dữ tột cùng. Tôi nhìn xung quanh, nhìn những gương mặt đang cười nói vui vẻ, nhìn Mẹ chồng đang đi lại, khóe môi vẫn còn vương nét khinh khỉnh quen thuộc. Tất cả như một màn kịch trào phúng, còn bố mẹ tôi là nạn nhân của sự tàn nhẫn và bạc bẽo.
Sự căm ghét dâng trào trong lòng tôi, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi căm ghét cái sự giàu có đi kèm với sự khinh người của gia đình chồng. Căm ghét cái cách họ chà đạp lên lòng tự trọng và tình cảm của người khác chỉ vì họ không “”xứng tầm””. Căm ghét bản thân mình vì đã bất lực để bố mẹ phải chịu đựng tất cả những điều này.
Tôi nghẹn ngào nói với mẹ: “”Ông bà cứ về đi ạ… Về đến nơi gọi điện cho con nhé… Con… con sẽ tính sổ với họ!””
Kết thúc cuộc gọi, tôi đứng như trời trồng giữa phòng khách ồn ào. Nước mắt vẫn chảy, nhưng giờ đây không chỉ có nỗi buồn mà còn là ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy dữ dội. Tôi nhìn vào căn phòng lộng lẫy, vào những món quà đắt tiền như 2 chỉ vàng và chiếc lắc bạc đặt cạnh Cháu đang ngủ say. Chúng bỗng trở nên vô nghĩa và đáng khinh bỉ trước nỗi đau mà bố mẹ tôi vừa phải gánh chịu.
Tôi lau vội nước mắt, hít một hơi thật sâu. Cái cảm giác tổn thương và nhẫn nhục bấy lâu nay giờ đây đã biến thành quyết tâm sắt đá. Tôi sẽ không để bố mẹ mình bị sỉ nhục như vậy nữa. Tôi sẽ không sống trong cái Nhà chồng đầy rẫy sự giả tạo và khinh bỉ này nữa. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh chiếc Lá đơn ly hôn vẫn còn nằm trong ngăn kéo. Đã đến lúc rồi.”
“Cô đứng đó, giữa những tiếng cười nói và chúc tụng còn sót lại, điện thoại vẫn nóng ấm trong tay. Những dòng nước mắt chảy trên má giờ đây không còn chỉ là nỗi xót xa cho bố mẹ, mà là sự cứng lại đầy căm phẫn. Ánh mắt cô quét qua căn phòng khách lộng lẫy, nơi bày biện những món quà đắt tiền. Mẹ chồng cô vẫn đang đi lại, vẻ mặt hài lòng, thỉnh thoảng lại cười khẩy điều gì đó với đám họ hàng. Cô nhìn thấy chiếc hộp đựng 2 chỉ vàng lấp lánh đặt cạnh Cháu đang say ngủ trong nôi, chiếc lắc bạc mới toanh cũng nằm đó.
Tất cả sự xa hoa, giàu có này, đối lập hoàn toàn với hình ảnh bố mẹ cô, lam lũ, nhỏ bé, lạc lõng và bị sỉ nhục chỉ vì mang theo những món quà quê giản dị. Hình ảnh bố mẹ lặng lẽ ra về, bụng đói, lòng đau đáu hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Họ đã đến chỉ để nhìn mặt cháu, vậy mà đến một bữa cơm tử tế cũng không được ngồi chung, đến một lời hỏi han tử tế cũng không có. Họ bị đối xử như những kẻ ăn mày lạc vào bữa tiệc thượng lưu.
Ngọn lửa trong lòng cô bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi chút do dự còn sót lại. Giờ phút này, cô hoàn toàn hiểu rõ, hiểu sâu sắc lý do vì sao cách đây vài ngày, khi sự nhẫn nhục đã lên đến đỉnh điểm, cô đã không hề ngần ngại mà soạn sẵn chiếc Lá đơn ly hôn và cất vào ngăn kéo.
Đúng vậy. Cô không thể, và sẽ không bao giờ có thể sống trong một gia đình mà sự giàu có đi kèm với sự khinh miệt đến tàn nhẫn như thế này. Một gia đình mà những người thân yêu nhất của cô lại bị chà đạp, bị sỉ nhục chỉ vì họ không “”xứng tầm””. Sự thật trần trụi và đau đớn này đã xé toạc mọi lớp vỏ bọc hào nhoáng của Nhà chồng, để lộ ra sự mục ruỗng bên trong.
Cô siết chặt bàn tay. Chiếc đơn ly hôn trong ngăn kéo không còn là một ý định bồng bột, mà là một quyết định chính đáng, một sự giải thoát cần thiết. Cô không chỉ làm điều này vì bản thân, mà còn vì bố mẹ cô, những người đã phải chịu đựng quá nhiều tủi nhục chỉ vì là bố mẹ của cô dâu nhà quê. Đã đến lúc phải chấm dứt tất cả.”
“Cơn giận dữ khiến toàn thân cô run lên bần bật. Ánh mắt cô quét qua căn nhà lộng lẫy, giờ đây chỉ còn là biểu tượng của sự khinh miệt. Tờ đơn ly hôn… Cô nhớ lại khoảnh khắc mình đã viết nó.
*Cảnh chuyển sang phòng ngủ của cô, vài ngày trước đó.*
Tôi (Nàng dâu) ngồi trên ghế, đối diện với bàn trang điểm. Ánh đèn yếu ớt hắt xuống. Trước mặt là tập giấy trắng tinh. Một tờ đơn ly hôn. Tay cô run run khi cầm cây bút. Đã bao đêm cô trằn trọc, bao lần nước mắt rơi vì những tủi nhục chất chồng. Giờ đây, tất cả sự dồn nén ấy, những tổn thương sâu sắc, hóa thành quyết tâm sắt đá.
Cô bắt đầu viết. Từng nét chữ hiện lên, ghi lại tên tuổi, địa chỉ, và lý do ly hôn. Mỗi chữ viết ra là một nhát dao cứa vào quá khứ, vào những hy vọng mong manh đã tan vỡ, vào cuộc hôn nhân đầy rẫy những tổn thương này. Nước mắt lặng lẽ rơi, làm nhòe đi một vài con chữ, nhưng đôi tay vẫn miệt mài không ngừng nghỉ. Cô viết đến dòng cuối cùng, dòng chữ xác nhận sự chấm dứt cho mối quan hệ này.
Khi hoàn thành, cô đặt bút xuống. Hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc đang cuộn trào. Lá đơn ly hôn nằm đó, trắng tinh trên mặt bàn. Một tờ giấy mỏng manh, nhưng chứa đựng sức nặng của cả một cuộc đời đang rẽ sang một hướng khác. Cô nhìn chằm chằm vào nó, ánh mắt kiên định. Quyết định đã được hạ bút, không còn đường quay lại. Cô khẽ dùng tay vuốt nhẹ lên mặt tờ đơn, như đang tạm biệt một chương cũ của cuộc đời. Rồi, cô cẩn thận gấp lại, cất vào ngăn kéo. Nơi đó, tờ đơn sẽ nằm im lìm, chờ đợi thời điểm thích hợp nhất để được công khai.”
“Cô bế cháu, bước xuống chiếc taxi dừng lại trước cổng nhà ngoại. Căn nhà cấp bốn giản dị, quen thuộc hiện ra dưới ánh đèn đường vàng vọt. Khác xa với sự xa hoa lạnh lẽo của nhà chồng, nơi này tỏa ra hơi ấm của tình thân. Cánh cổng sắt cũ kỹ mở ra. Bà ngoại và ông ngoại đã đứng chờ sẵn ngoài hiên, ánh mắt đầy lo lắng.
“”Con ơi! Sao lại về giờ này?”” Bà ngoại lao tới, ôm chầm lấy cô, giọng run run. Ông ngoại cũng bước nhanh tới, giành lấy bọc đồ trên tay cô.
Tôi (Nàng dâu) bật khóc nức nở, vùi mặt vào vai bà. Cháu trong tay cô khẽ cựa mình.
“”Về đây là đúng rồi con ạ,”” ông ngoại nói, giọng trầm ấm nhưng đầy xót xa. Ông đặt tay lên lưng cô an ủi.
Họ dẫn cô và cháu vào nhà. Căn phòng khách nhỏ gọn gàng, ấm áp. Bà ngoại vội vàng pha nước, trải chiếu cho cháu. Ông ngoại ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn cháu đang ngủ say trên tay mẹ.
“”Có chuyện gì thế con?”” Ông ngoại hỏi nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt kiên định.
Cô kể lại mọi chuyện, từ bữa tiệc đầy tháng xa hoa nhưng đầy mỉa mai, thái độ khinh miệt của mẹ chồng, cho đến giọt nước làm tràn ly khiến cô quyết định ra đi. Mỗi lời nói ra là một lần tim cô thắt lại, nhưng cũng là một lần gỡ bỏ gánh nặng.
Ông ngoại và bà ngoại lặng lẽ lắng nghe, nét mặt càng lúc càng căng thẳng. Đến khi cô nói về tờ đơn ly hôn, bà ngoại bật khóc.
“”Trời ơi, con tôi khổ quá!”” Bà ngoại ôm lấy cháu, nước mắt lăn dài.
Ông ngoại đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng. Sau đó, ông quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô.
“”Con đã làm đúng. Về đây với bố mẹ,”” ông nói, giọng chắc nịch, “”Con và cháu sẽ không bao giờ bị ai khinh rẻ cả. Đây mới là nhà của con, là nơi bình yên của con.””
Bố mẹ tôi ôm tôi và cháu vào lòng, an ủi và nói rằng tôi làm đúng. “”Về đây với bố mẹ, con và cháu sẽ không bao giờ bị ai khinh rẻ cả.””, bố tôi nói, giọng đầy yêu thương và xót xa. Lời nói của ông như liều thuốc xoa dịu tâm hồn tan vỡ của cô. Cô cảm nhận được tình yêu vô điều kiện, khác hẳn với thứ tình cảm tính toán nơi nhà chồng.
Cảm giác được che chở, được yêu thương vô điều kiện lan tỏa khắp cơ thể cô. Cô biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời.”
“Trong lúc đó, tại nhà chồng, tiếng cười nói, chúc tụng của buổi tiệc đầy tháng vẫn còn vương lại, dù nhiều người đã bắt đầu ra về. Không khí nhộn nhịp dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và cả chút men say sau tiệc. Bà mẹ chồng, với bộ áo dài lụa vẫn còn nguyên nếp, đi lại quanh phòng khách, chỉ đạo người dọn dẹp. Ánh mắt bà lướt qua bàn trang điểm trong phòng ngủ của “”Tôi (Nàng dâu)”” – nơi bà thường thấy cô ngồi tỉ mẩn trang điểm hoặc sửa soạn. Bà bỗng thấy khó chịu khi nhớ đến thái độ im lặng bất hợp tác của cô suốt bữa tiệc. Bà quyết định vào xem cô đang làm gì, hoặc có lẽ chỉ để trút bớt nỗi bực dọc còn sót lại.
Bà mở cửa phòng, căn phòng trống rỗng. Bà nhíu mày, đi thẳng đến bàn trang điểm. Trên mặt bàn lộn xộn son phấn, cạnh đó là một tập giấy tờ được đặt ngay ngắn. Bà lơ đãng cầm lên xem, định bụng trách mắng sao lại để giấy tờ bừa bãi. Nhưng khi ánh mắt bà lướt qua dòng chữ to in đậm trên trang đầu tiên: “”ĐƠN XIN LY HÔN””, cả người bà đông cứng lại.
Tờ giấy run rẩy trong tay bà. Bà đọc nhanh từng dòng, từng chữ, rồi mắt dừng lại ở chữ ký ngay ngắn của “”Tôi (Nàng dâu)””. “”Cái gì thế này?”” Bà lẩm bẩm, giọng không giấu nổi sự bàng hoàng xen lẫn tức giận. “”Ly hôn? Cô ta… cô ta dám?””
Khuôn mặt bà biến sắc, đỏ bừng lên vì giận dữ. Bàn tay còn lại bà siết chặt. Tiếng “”xoảng”” lớn vang lên khi thứ gì đó trên bàn trang điểm bị bà gạt rơi xuống sàn. Những người đang dọn dẹp bên ngoài giật mình, nhìn vào phòng.
“”Sao thế hả mẹ?”” Một người anh em họ nhà chồng lên tiếng hỏi.
Bà mẹ chồng không trả lời ngay. Bà nhìn chằm chằm vào tờ đơn, đầu óc quay cuồng. Bao nhiêu sự khinh miệt, bao nhiêu lời cay nghiệt bà đã dành cho con dâu, cho gia đình thông gia nghèo khó giờ đây bỗng quay ngược lại, biến thành một cú tát trời giáng. Cô ta đi rồi. Đi thật rồi, mang theo cả đứa cháu đích tôn bà vừa làm đầy tháng.
“”Nó… nó bỏ đi rồi!”” Bà thét lên, giọng lạc đi vì sốc. “”Nó để lại… lá đơn ly hôn!””
Cả căn phòng khách đang dọn dẹp bỗng im bặt. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía phòng ngủ. Sự ngỡ ngàng, rồi xì xào, bàn tán lan nhanh trong số những người nhà chồng còn lại. Ai nấy đều bất ngờ. Người thì tỏ thái độ tức giận cùng bà mẹ chồng, cho rằng nàng dâu láo xược. Người thì thoáng suy tư, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhưng tất cả đều chung một cảm giác khó tin: người con dâu hiền lành, cam chịu mà họ vẫn thường mỉa mai, coi thường, cuối cùng lại là người chủ động dứt áo ra đi.
Trong lúc sự hỗn loạn và ngỡ ngàng bùng lên nơi căn nhà xa hoa ấy, ở một nơi khác, tại căn nhà cấp bốn giản dị nhưng ấm áp, “”Tôi (Nàng dâu)”” nép mình bên bố mẹ, ôm đứa con vào lòng. Tiếng khóc đã nín, chỉ còn những tiếng thở dài nhẹ nhõm. Ngoài trời, đêm đã về khuya, nhưng trong lòng cô, một bình minh mới dường như đang hé rạng. Giọt nước mắt đã rơi không phải vì khổ đau hay tủi nhục, mà vì nhận ra giá trị của bản thân, của tình yêu thương vô điều kiện từ gia đình ruột thịt.
Cô nhìn ngắm khuôn mặt say ngủ của con, khẽ hôn lên trán thằng bé. Con trai cô sẽ lớn lên trong tình yêu thương và sự tôn trọng, không phải trong sự khinh miệt hay những lời mỉa mai. Cô đã chọn con đường khó đi, nhưng đó là con đường đưa cô và con về nơi bình yên nhất. Quá khứ có thể đã đau đớn, nhưng nó đã dạy cô bài học về sự mạnh mẽ và lòng tự trọng. Cô không còn sợ hãi nữa. Bởi lẽ, tình thân yêu thương chính là nguồn sức mạnh lớn nhất, là mái nhà vững chắc nhất mà cô và con có thể dựa vào, mãi mãi về sau.”

